Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 

Thược dược đen - James Ellroy

 
Có bài mới 14.06.2018, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 32976
Được thanks: 5126 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Trinh thám] Thược dược đen - James Ellroy - Điểm: 10
Chương 8


Sáng hôm sau, khi bước vào phòng làm việc của Đội thì Harry Sears đang đọc bài báo của tờ Herald với hàng tít: “Săn lùng hang ổ ma sói trong vụ giết người hung bạo!!!; mé bên kia, một nhóm năm gã đàn ông - hai gã lang thang lạ hoắc, hai gã trông như những tay đồng tính luyến ái, và một gã mặc áo nhà giam của hạt - tất cả đều bị còng tay ngồi trên ghế băng. Harry đặt tờ báo xuống lẩm bẩm. “Họ thú nhận…đã rạch người cô ấy.” Tôi gật đầu và nghe thấy tiếng hét phát ra từ phòng thẩm vấn.

Một lúc sau Bill Koenig dẫn ra một gã béo ục ịch và thông báo: “Hắn không gây ra vụ đó.” Hai sỹ quan ngồi ở bàn vỗ tay châm biếm, những người khác ngoảnh mặt đi tỏ vẻ khinh bỉ.

Koenig đẩy gã béo ra ngoài hành lang. Tôi hỏi Harry: “Lee đang ở đâu?”

Harry chỉ cho tôi vào phòng của Ellis Loew. “Đang trong phòng làm việc của sếp Loew. Có cả phóng viên ở đó.”

Tôi bước lại nhòm qua khe cửa. Loew đang đứng sau bàn nói chuyện với một đám ký giả. Lee ngồi bên gian làm việc của Ủy viên công tố quận mặc bộ sắc phục duy nhất của mình. Nhìn cậu ta rất mệt mỏi nhưng có vẻ không cáu kỉnh như tối hôm qua.

Loew đang nói với giọng rất lạnh lùng. “… và tính chất dã man của vụ giết người này cho thấy chúng ta phải bằng mọi giá tóm cổ được thủ phạm càng sớm càng tốt. Những sỹ quan rất có năng lực của chúng tôi bao gồm cả chàng Lửa và chàng Nước đã cũng được tạm gác lại nhiệm vụ thường xuyên để hỗ trợ công tác điều tra, và với những người như họ phụ trách công việc này, chúng tôi hy vọng sẽ sớm có kết quả. Ngoài ra…”

Tôi không thể nghe rõ được nữa vì hồi hộp. Tôi thúc vào cánh cửa, Lee nhìn thấy gật đầu với Loew và bước ra khỏi phòng; cậu ta kéo tôi vào phòng làm việc trong khi tôi cố ngoái lại hỏi: “Cậu đề nghị chúng ta được tham gia phải không?”

Lee đặt tay lên ngực tôi trấn an. “Cứ bình tĩnh nào. Tớ đã đề nghị Ellis cho phép chúng ta được tạm dừng việc điều tra vụ tên Nash kia.”

“Cậu điên thực sự rồi.”

“Này, nghe đã. Đó chỉ là cách làm cho mọi việc trôi chảy hơn thôi. Chúng ta vẫn đặt Nash trong tình trạng khẩn cấp được thông báo cho lực lượng của cả Sở, ngôi nhà chó chết kia của hắn cũng đang được khám xét, toàn bộ lực lượng cảnh sát phía Nam thành phố đã được huy động để ngăn chặn tên thú vật này, tối nay tớ cũng sẽ ở lại căn nhà thuê của hắn. Tớ đã có ống nhòm, và với mức độ ánh sáng như đêm hôm qua thì tớ nghĩ sẽ có thể đọc được tất cả các biển số xe đi qua đường Norton. Có thể tên giết người kia sẽ rẽ qua đó tìm mồi. Tớ sẽ ghi lại toàn bộ biển số xe sau đó gửi lên Cục quản lý ôtô và môtô và Phòng đăng ký phương tiện giao thông để kiểm tra.”

Tôi thở dài: “Lạy Chúa!”

“Bạn này, tất cả những gì tớ cần đó là chúng ta dành ra một tuần điều tra vụ cô gái này. Vụ Nash vẫn có người phụ trách, và trong trường hợp một tuần sau chúng ta vẫn chưa tóm được hắn thì chúng ta sẽ lại quay trở lại coi hắn là ưu tiên điều tra hàng đầu của chúng ta.”

“Hắn là tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm. Cậu biết rõ điều đó mà.”

“Bạn ơi, hắn hoàn toàn bị khống chế. Bây giờ thì đừng nói với tớ rằng cậu không muốn làm việc gì đó để chuộc lại lỗi lầm trong vụ giết bốn tên kia. Đừng nói với tớ rằng vụ cô gái kia lại không quan trọng bằng vụ tên Nash.”

Tôi biết chẳng còn cách gì để từ chối Lee cả. “Chỉ một tuần thôi nhé, Lee. Không hơn chút nào đâu.”

Lee nháy mắt: “Rất hài lòng.”

Tiếng của đại úy Jack vang lên. “Mời tất cả mọi người vào phòng họp ngay.”

Tôi cầm vội cuốn sổ tay và đi ra ngoài. Đám người nhận tội ban nãy không còn ngoài hành lang, thay vào đó là những tên khác đang bị còng tay trói vào ống nước nóng hoặc bộ phận tỏa nhiệt. Bill Koenig đang xét hỏi một gã đã có tuổi cứ nằng nặc đòi nói chuyện trực tiếp với thị trưởng Bowron; Fritzie đang ghi chép tên mà hắn kể ra vào hồ sơ. Phòng họp chung không có ghế ngồi nhưng đã đầy lực lượng của Phòng cảnh sát điều tra trung tâm và Phòng điều tra án mạng, ngoài ra còn có rất nhiều những cảnh sát khác mặc thường phục mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Đại úy Jack và Russ Millard đang đứng phía trước, bên cạnh là chiếc micrô. Tierney thử micrô, hắng giọng và lên tiếng:

“Thưa quý vị, sau đây là thông báo chung của chúng tôi về vụ án xảy ra ở khu vực công viên Leimert. Tôi nghĩ chắc các bạn cũng đã đọc báo và biết rằng đây là vụ án rất dã man và khó khăn cho công tác điều tra. Văn phòng thị trưởng thành phố đã nhận được rất nhiều các cuộc điện thoại gọi đến hỏi tình hình. Hội đồng thành phố và cảnh sát trưởng Horrall cũng vậy. Chắc chắn sẽ còn rất nhiều các cuộc điện thoại dành cho chúng ta. Vì vậy không còn cách nào khác là chúng ta phải bắt tay vào hành động ngay.

“Tôi xin thông báo phân công công việc như sau. Tôi phụ trách giám sát việc điều tra, thượng úy Millard phụ trách điều hành, trung úy Sears là người liên lạc giữa các bộ phận. Phó ủy viên công tố quận Loew phụ trách liên hệ với báo chí và các cơ quan dân sự, và sau đây là danh sách các sỹ quan được phân công dưới quyền chỉ huy của Phòng điều tra án mạng có hiệu lực từ ngày 16/01/1947: Trung úy Anders, thám tử Arcola, trung uý Blanchard, sỹ quan Bleichert, trung uý Cavanaugh, thám tử Ellison, thám tử Grimes, trung uý Koenig, thám tử Ligget, thám tử Navarette, trung uý Pratt, thám tử J. Smith, thám tử W. Smith, trung úy Vogel. Tất cả những người có tên trong danh sách trên đến gặp thượng úy Millard ngay sau buổi họp này. Millard, kể từ bây giờ họ thuộc quyền chỉ huy của anh.”

Tôi lấy bút và huých tay bảo viên cảnh sát bên cạnh nhường thêm chỗ để tôi viết thoải mái hơn. Tất cả mọi người cũng làm công việc tương tự với thái độ rất tập trung chú ý.

Millard nói với giọng hùng hồn: “Lúc 7 giờ sáng ngày hôm qua, trên góc đường Norton và đường số 39 gần phố Coliseum. Ở khu đất trống ngay bên đường người ta phát hiện thấy xác một cô gái bị cắt làm đôi, trên người không một mảnh vải. Cô ta đã bị tra tấn, điều này tôi sẽ khẳng định chắc chắn sau khi có thông tin từ bên pháp y - bác sỹ Newbarr đang phụ trách tiến hành công việc này ở bệnh viện Queen of Angels (Nữ hoàng của các Thiên thần). Không phóng viên nào được phép điều tra về vụ này. Có những điều chúng ta không muốn họ biết.

“Khu vực hiện trường vụ án đã được khám xét rất cẩn thận một lần rồi - nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa tìm được manh mối nào cả. Quanh xác chết không có máu; chắc chắn cô ấy bị giết ở chỗ khác và bị quẳng xác vào đó. Trong khu vực còn vài khu đất trống nữa và tất cả đã được kiểm tra kỹ lưỡng xem có vũ khí hoặc vết máu hay không. Một tên cướp của có vũ trang - tội phạm giết người tên là Raymond Doughlas Nash đang thuê một nhà tạm ở phía trong, gần khu vực hiện trường, ngôi nhà đó cũng đã được kiểm tra dấu vân tay và vết máu nhưng không phát hiện thấy gì, và Nash cũng không phải là đối tượng nghi ngờ đã giết chết cô gái kia.

“Chưa xác định được danh tính của cô ta vì dữ liệu không ăn khớp với hồ sơ những người mất tích do chúng ta quản lý. Dấu vân tay của cô ấy đã được gửi đi, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có báo cáo. Có một người giấu tên đã gọi điện đến đội University thông báo về xác chết. Sỹ quan nghe điện nói lại đó là một phụ nữ đang trên đường đưa con gái đến trường. Cô ấy không cho biết tên và tôi nghĩ chúng ta cũng có thể loại bỏ cô ta khỏi danh sách nghi ngờ.”

Millard chuyển sang giọng thuyết trình có vẻ nhẫn nại: “Công việc điều tra của chúng ta vẫn phải tập trung vào khu vực đường số 39 và đường Norton cho đến khi danh tính của cô gái được xác định và công việc tiếp theo chúng ta cần làm là kiểm tra lại một lần nữa toàn bộ khu vực.”

Phòng họp đồng thanh ồ lên có vẻ thất vọng. Millard cau mày nói tiếp: “Trụ sở của đội University sẽ là trung tâm chỉ huy, sẽ có nhân viên ở đó đánh máy và thống kê báo cáo của các sỹ quan ngoài hiện trường gửi về. Nhân viên ở đó cũng sẽ phụ trách làm báo cáo tổng hợp và sắp xếp các chứng cớ. Sau đó tất cả sẽ được chuyển đến các đơn vị thuộc Sở. Những người thuộc các đơn vị trong Sở đang có mặt ở đây có trách nhiệm về thông báo lại với đơn vị mình, đưa vụ việc ra từng cuộc giao ban, từng phiên giao nhiệm vụ trước khi đi tuần tra. Tất cả những thông tin do lực lượng tuần tra cung cấp, các cậu gọi điện thông báo trực tiếp cho Phòng điều tra án mạng, số máy lẻ 411. Bây giờ tôi sẽ thông báo danh sách các địa chỉ cần kiểm tra lại cho các cậu ngoại trừ Blanchard và Bleichert. Bucky và Lee, các cậu đi kiểm tra lại khu vực ngày hôm qua. Những người thuộc các đơn vị trong Sở chuẩn bị sẵn sàng, số còn lại gặp tôi ngay bây giờ. Bắt đầu đi.”

Tôi chạy ra khỏi phòng đi thang bộ xuống bãi đỗ xe có ý muốn tránh mặt Lee vì mặc dù đã đồng ý nhưng tôi vẫn chưa hết bực mình với cậu ta về vụ Nash. Không biết từ lúc nào bầu trời đã xám xịt và trên suốt đoạn đường đến công viên Leimert tôi luôn nghĩ đến cảnh những cơn bão sấm sẽ xoá sạch dấu vết ở các khu đất trống kia, xoá sạch cả công việc điều tra cô gái bị cắt làm đôi này, cả những lời than phiền của Lee về cô em gái bé nhỏ của cậu ta cho đến khi nước chảy làm tràn cả cống thoát làm Nash phải thò đầu ra và bị bắt. Nhưng khi tôi dừng xe thì trời lại quang đãng trở lại và khi mặt trời chiếu sáng thì tôi đã bắt đầu công việc điều tra của mình với hàng loạt các câu trả lời tiêu cực.

Tôi lại hỏi những câu hỏi của ngày hôm trước và có ý nhấn mạnh nhiều hơn đến Nash. Nhưng lần này thì khác; cảnh sát đang lùng sục trong khu vực, ghi lại tất cả các biển số xe, lục lọi các cống thoát nước để tìm quần áo phụ nữ - và người dân địa phương thì cũng đã nghe radio hay đọc báo về vụ giết người này.

Có người thì đưa ra cây thánh giá và yêu cầu tôi phải loại bỏ ngay bọn lang sói kia; có người lại cho rằng cô gái chết chẳng qua cũng chỉ là sự hiến mình cho Chúa vì khu vực công viên Leimert đã bỏ phiếu cho đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử năm 1946. Một cậu bé cho tôi xem bức ảnh của ngôi sao điện ảnh Lon Chaney[29] trong vai người sói và nói rằng khu đất trống ở giữa đường số 39 và đường Norton là bãi chuẩn bị phóng tên lửa của nó, một fan hâm mộ quyền anh nhận ra tôi trong trận thi đấu với Blanchard cứ nằng nặc đòi xin chữ ký và nói rất thẳng thừng rằng con chó săn của người hàng xóm với ông ta chính là thủ phạm giết người, ông ta còn hỏi tôi có muốn khử nó hay không. Có rất nhiều câu trả lời nhưng kết quả tôi thu được thì còn nhàm chán hơn cả ngày hôm qua. Tôi bắt đầu cảm thấy công việc nhàm chán này như một cực hình đối với mình.

Đến 1h30 tôi làm xong công việc và quay lại xe dự định sẽ đi ăn trưa và quay lại tại trụ sở Đội University. Có một mẫu giấy ghim bên dưới cần gạt nước - đó là loại mẫu thông báo mà Thad Green thường dùng có đánh máy ở giữa trang dòng chữ “Giấy phép chính thức dành cho cảnh sát vào thăm - cho sỹ quan này vào khu khám nghiệm tử thi của Jane Doe, #031, 2 giờ chiều ngày 16/01/1947”. Chữ ký của Thad Green được ghi nguệch ngoạc ở cuối trang nhìn rất giống chữ viết của trung uý Leland C. Blanchard. Tôi cười thầm và lái xe thẳng đến bệnh viện Queen of Angels.

Hành lang bệnh viện để đầy các loại đồ dùng của y tá và xe đẩy bệnh nhân. Tôi xuất trình phù hiệu cho một cô y tá đã có tuổi và yêu cầu được vào khu khám nghiệm; cô ta dẫn tôi đi qua khu hội trường và chỉ cánh cửa vào bên trên có ghi KHOA BỆNH HỌC. Tôi bước đến chỗ viên cảnh sát tuần tra làm nhiệm vụ bảo vệ và xuất trình giấy mời, cậu ta xem qua và mở cửa. Tôi bước vào gian phòng lạnh trắng toát được khử trùng bên trong, ở giữa phòng kê một chiếc bàn dài bằng kim loại, bên trên là hai vật gì đó phủ khăn trắng. Tôi ngồi xuống chiếc ghế băng đối diện trong lòng thầm lo sẽ lại nhìn thấy điệu cười của cô gái.

Một lát sau cánh cửa bên ngoài lại mở và một người đàn ông khá cao đã luống tuổi, miệng ngậm xì gà, cổ đeo ống nghe bước vào. Russ Millard, Harry Sears và Lee đi sau ông ta. Nhìn thấy tôi Millard lắc đầu: “Cậu và Lee vẫn chứng nào tật ấy. Bác sỹ, chúng tôi hút thuốc được không?”

Viên bác sỹ lấy con dao mổ ở túi sau lau lên quần và nói: “Không sao, chả phiền gì tới cô gái này cả vì cô ta đã về cõi khác rồi. Cô Margaret, kéo tấm vải kia ra cho tôi được không?”

Lee ngồi xuống chiếc ghế băng bên cạnh tôi, Millard và Sears đốt thuốc và lấy sổ, sẵn sàng ghi chép. Lee ngáp dài và hỏi tôi: “Sáng nay cậu có thu được tin gì mới không?”

Tôi nhận ra thuốc Benzedrine đã không còn tác dụng với cậu ta nữa rồi. “Có đấy. Một tên chó sói giết người đến từ sao Hoả đã gây ra vụ này. Buck Rogers đang dùng tàu vũ trụ đuổi theo hắn ta, còn cậu thì nên quay về nhà mà ngủ đi.”

Lee lại ngáp. “Lát nữa. Tớ thì cho rằng thủ phạm là bọn Nazi[30]. Có người nói với tớ rằng ông ta nhìn thấy Hitler trong một quán bar ở đường số 39 và khu phố Crenshaw. Ôi lạy Chúa, Bucky!”

Lee cúi mặt nhìn xuống; tôi nhìn về phía chiếc bàn, tấm vải đã được kéo ra và phần đầu cô gái nằm quay về phía chúng tôi. Tôi cúi xuống nhìn chằm chằm đôi giày của mình trong khi ông bác sỹ bắt đầu giảng giải bằng những thuật ngữ y học:

“Xét nghiệm tổng thể cho thấy đây là một phụ nữ người gốc Cáp-ca-dơ. Mức độ phát triển của cơ cho thấy cô ấy khoảng từ mười sáu đến ba mươi tuổi. Tử thi bị cắt làm hai phần, vết cắt ngang qua rốn. Ở phần trên: đầu còn nguyên hình nhưng có rất nhiều vết cắt sâu trên xương sọ, mặt bị biến dạng do nhiều vết bầm máu, và vết sưng. Sụn mũi bị tụt xuống. Hai vết rạch từ khoé miệng qua hàm dưới lên đến mang tai. Không thấy có vết bầm nào ở cổ. Có rất nhiều vết rạch ở trước ngực, chủ yếu quanh bầu ngực và vết bỏng do đầu thuốc lá dí vào. Vú phải gần như bị cắt đứt hẳn khỏi phần ngực. Kiểm tra phần ổ bụng phía trên không hề thấy có máu chảy. Ruột, dạ dày, gan và lá lách đều bị lấy đi.”

Ông bác sỹ thở rất mạnh; tôi nhìn lên và thấy ông ta đang phả khói thuốc. Cô y tá đang tốc ký trong khi Millard và Sears lờ đờ nhìn cây bút của mình, Lee thì cúi gằm mặt xuống nền nhà, tay liên tục lau mồ hôi trên trán. Bác sỹ sờ cả bầu ngực nạn nhân và tiếp tục: “Không có dấu hiệu bụng nở chứng tỏ nạn nhân không có mang khi bị giết.” Ông ta dùng con dao mổ bắt đầu chọc ngoáy bên trong phần nửa dưới xác chết. Tôi nhắm chặt mắt ngồi nghe.

“Nửa dưới cơ thể có một vết rạch kéo dài từ rốn xuống đến phần xương mu. Màng treo ruột, dạ con, hai buồng trứng và trực tràng đều bị lấy đi. Có rất nhiều vết cắt ở cả phía trước và phía sau ổ bụng. Trên bắp đùi trái có một vết lõm lớn hình tam giác, chị lật xác nạn nhân lên cho tôi đi.”

Bất ngờ cánh cửa phía ngoài mở và có tiếng gọi vọng vào: “Thưa thượng úy!” Tôi mở mắt và thấy Millard đứng lên trong khi bác sỹ và cô y tá đang lật phần trên xác nạn nhân nằm úp xuống. Bác sỹ lắc phần mắt cá và đẩy chân nạn nhân hơi giạng ra. “Cả hai chân đều bị gãy ở đầu gối. Có vết sẹo đang ăn da non và vết lờ mờ do roi quất ở phần trên lưng sau và vai. Có vết dây trói ở cả hai mắt cá. Chị đưa băng và gạc cho tôi đi.”

Millard quay lại đưa cho Sears một mẩu giấy. Cậu ta vừa đọc vừa huých tay ra hiệu cho Lee. Bác sỹ và cô y ta lật úp phần thân thể bên dưới và kéo hai chân nạn nhân rộng ra. Bụng tôi bắt đầu thấy cồn cào; Lee nói: “Có cái để chơi đây rồi.” Cậu ta nhìn tờ giấy đánh máy trong khi ông bác sỹ vẫn đều đều giảng giải về việc không có dấu hiệu âm đạo bị trầy xước cũng như tinh dịch bên trong. Giọng nói lạnh lùng của ông ta khiến tôi tức giận; tôi chộp tờ giấy trên và đọc: “Russ - cô ta tên là Elizabeth Ann Short, sinh ngày 29/07/1924, Medford, bang Massachusettes. Đã xác định được dấu vân tay - cô ta đã từng bị bắt ở Santa Monica năm 1943. Đang điều tra về tiểu sử. Báo cáo về trụ sở cùng với kết quả khám nghiệm. Gọi điện thông báo cho tất cả các sỹ quan đang ở ngoài địa bàn. - J.T.”

Bác sỹ nói tiếp: “Đó là kết quả khám nghiệm ban đầu. Kết quả cụ thể sẽ có sau, tôi cũng sẽ tiến hành các xét nghiệm chất độc.” Ông ta kéo khăn phủ cả hai phần thân thể của Elizabeth Ann Short và hỏi: “Có ai hỏi gì nữa không?” Cô y tá đi ra phía cửa mang theo bản ghi chép của mình.

Millard nói: “Anh có thể nói vắn tắt lại cho chúng tôi nghe được không?”

“Còn phải chờ kết quả xét nghiệm mới khẳng định được. Nhưng ở thời điểm hiện tại có thể khẳng định: Cô ấy không có mang, không bị hiếp dâm, nhưng có quan hệ tình dục khoảng một tuần trước. Có thể cũng bị đánh nhẹ khoảng một tuần trước, nhưng vết chấm ở lưng sau cũ so với vết cắt ở phía trước. Đó là những gì tôi nghĩ. Có thể cô ấy bị trói và bị tra tấn bằng dao trong khoảng 36 đến 48 giờ trước. Chân bị đánh gãy bằng vật gì đó tròn và mềm giống như gậy chơi bóng chày trong khi còn sống. Có thể cô ấy bị đánh chết bằng gậy bóng chày hoặc cũng có thể do máu cháy quá nhiều từ vết thương ở miệng. Sau khi chết, hung thủ cắt đôi xác cô ấy bằng dao bán thịt hoặc vật gì đó giống như thế, nội tạng bị lấy đi bằng dao nhíp. Sau đó hắn rút hết máu trong người cô ấy và rửa sạch cơ thể, có thể là trong bồn tắm. Chúng tôi đã lấy vài mẫu máu trong thận, trong vài ngày tới chúng tôi sẽ kết luận xem trong cơ thể cô ấy có chất kích thích hoặc rượu hay không.”

Lee lên tiếng: “Thưa bác sỹ, liệu tên giết người này có hiểu biết gì về y học hay kỹ thuật mổ xẻ không? Tại sao hắn lại lấy nội tạng của cô ấy đi?”

Bác sỹ nhìn điếu xì gà trầm ngâm: “Những bộ phận ở phần trên cơ thể hắn có thể dễ dàng lấy ra còn những bộ phận ở phần dưới hắn dùng dao, dường như những thứ đó làm hắn quan tâm. Có thể hắn có biết đôi chút về y học, thú y, nhồi thú hoặc ít nhất cũng là kiến thức về sinh học, hoặc thậm chí có thể hắn đã từng theo học khoá học về sinh lý trong hệ thống các trường của thành phố Los Angeles này hay khoá học về mổ xẻ dành cho những người mới bắt đầu do tôi tổ chức ở UCLA[31]. Các anh hỏi thì tôi mới nói những điều mà các anh cần nhớ rõ: Cô ấy chết trước khi các anh tìm thấy xác khoảng sáu đến tám giờ và cô ấy bị giết ở một nơi nào đó vắng vẻ có nước chảy. Anh Harry, đã biết tên của cô ấy chưa?”

Sears cố gắng trả lời nhưng cậu ta lẩm bẩm không thành tiếng. Millard đặt tay lên vai cậu ta và nói. “Tên cô ấy là Elizabeth Short.”

Bác sỹ làm động tác cầu Chúa với điếu xì gà trên tay. “Chúa phù hộ cho cô, Elizabeth. Russell, khi tóm cổ được tên khốn nạn này, anh nhớ đá cho hắn hai phát vào hạ bộ và nói với hắn rằng đó là quà tặng của bác sỹ Frederick. Bây giờ thì mời tất cả mọi người ra khỏi đây. Mười phút nữa tôi có một cuộc hẹn với người nhảy lầu tự tử.”

* * *

Bước ra khỏi thang máy tôi nghe thấy tiếng của Ellis Loew quát tháo rất to ngoài hành lang. “Mổ sống một cô gái trẻ đáng yêu như vậy.” “Thằng tâm thần chó đẻ.” “Cảm hứng làm chính trị của tôi chính là khao khát thấy công lý được thi hành.” Mở cửa bước vào phòng làm việc của Phòng điều tra án mạng tôi thấy Loew đang đứng phát biểu trước rất nhiều micrô. Anh ta đeo một cành anh túc biểu tượng của những người lính lê dương Mỹ trên ve áo - chắc là mua lại được của tay lính nghiện ngập ngủ quên ở bãi đậu xe Hall of Record[32] - gã lính mà có lần anh ta đã kiên quyết khởi tố vì tội đi lang thang.

Tôi bước qua hội trường đến thẳng phòng làm việc của Tierney. Lee, Russ Millard, Harry Sears và hai cảnh sát đã có tuổi mà tôi chỉ biết sơ qua - Dick Cavanaugh và Vern Smith - đang ngồi quanh bàn làm việc của Tierney cùng xem một mẫu giấy.

Tôi ngước nhìn qua vai Harry. Ba bức ảnh chân dung của một người phụ nữ da ngăm đen được dán trên đó cùng với ba bức ảnh chụp cận cảnh khuôn mặt của nạn nhân ở khu đất giữa đường số 39 và đường Norton. Cái miệng cười của cô ấy lại làm tôi giật mình; đại uý Jack nói: “Những bức ảnh căn cước này do Sở cảnh sát Santa Barbara cung cấp. Họ bắt cô gái mang tên Short này tháng 9 năm 1943 vì tội uống rượu khi chưa đến tuổi và đã gửi trả về nhà mẹ cô ấy ở Massachusettes. Sở cảnh sát Boston đã liên lạc với bà ta một giờ trước. Ngày mai bà ta sẽ bay đến đây để xác nhận danh tính của nạn nhân. Cảnh sát Boston cũng đang tiến hành điều tra tiểu sử cô này, tất cả những kỳ nghỉ phép của chúng ta sẽ bị hủy bỏ. Ai phàn nàn gì tôi sẽ bảo người đó nhìn những bức ảnh này. Bác sỹ Frederick nói gì, Russ?”

Millard kể vắn tắt lại những phán đoán của bác sỹ. “Bị tra tấn hai ngày. Lý do chết có thể là do vết thương ở miệng hoặc bị đánh vào đầu. Không bị hiếp, nội tạng bị lấy đi. Chết khoảng sáu đến tám giờ trước khi xác bị vứt vào khu đất trống. Chúng ta còn thông tin gì về cô ấy nữa không?”

Tierney kiểm tra lại mấy tờ giấy để trên bàn: “Ngoại trừ tiểu sử vi phạm pháp luật ngay từ độ tuổi vị thành niên thì chưa có tin gì mới. Gia đình có bốn chị em gái, bố mẹ ly dị, làm việc ở trạm bán hàng phục vụ cho trại lính Camp Cooke trong thời gian chiến tranh thế giới thứ hai. Ông bố hiện đang ở Los Angeles này. Sau đây chúng ta sẽ làm gì?”

Tôi là người duy nhất chớp mắt khi nghe vị sếp trưởng hỏi ý kiến cấp dưới của mình. Millard nói: “Tôi muốn đi điều tra lại một lần nữa khu vực công viên Leimert với những bức ảnh căn cước này. Tôi, Harry và hai người nữa sẽ tiến hành. Sau đó tôi sẽ đến Đội University xem các báo cáo và trả lời điện thoại. Loew đã cho báo chí xem những bức ảnh này chưa?”

Tierney gật đầu. “Xem rồi, Bevo Means còn nói với tôi rằng ông bố bán những bức ảnh này cho tờ Thời báo và tờ Herald, là những bức ảnh chân dung đã cũ của cô gái. Cô ấy sẽ lên trang đầu của các tờ báo ngay trong số ra buổi tối nay.”

Millard chửi thề: “Đm”, đó là câu chửi bậy đầu tiên chúng tôi thấy anh ta nói ra. “Rồi người ta sẽ phải ra khỏi nhà mà chào đón cô ấy. Đã thẩm vấn ông bố chưa?”

Tierney lắc đầu và xem lại mấy tờ giấy. “Tên ông ta là Cleo Short, ở South Kingsley mã số bưu điện 10206, quận Wilshire. Tôi đã cử một sỹ quan gọi điện yêu cầu ông ta ở nhà, chúng ta sẽ cử người đến thẩm vấn. Russ, liệu cô ta có tình nhân không?”

“Đã ai công nhận việc đó chưa?”

“Mười tám người.”

“Đến sáng mai con số này sẽ tăng gấp đôi, thậm chí sẽ còn nhiều hơn nữa nếu Loew làm cho báo chí phấn khích với giọng văn hoa mỹ của mình.”

“Tôi cho rằng tôi đã thuyết phục được họ hành động và giọng nói của tôi hoàn toàn phù hợp với lĩnh vực tội phạm này.”

Ellis Loew đang đứng ở ngưỡng cửa, phía sau là Fritz Vogel và Bill Koenig. Millard nhìn chằm chằm vào chiếc radio trước mặt. “Quá nhiều người biết sẽ gây khó khăn cho công việc điều tra, Ellis ạ. Là cảnh sát chắc anh biết điều đó.”

Loew đỏ ửng mặt nắm chặt chiếc chìa khoá có biểu tượng Phi Betta Kappa trên tay. “Tôi là sỹ quan liên lạc giữa bên cảnh sát và bên dân sự có cấp bậc hẳn hoi và được thành phố Los Angeles này lựa chọn.”

Millard mỉm cười lạnh lùng. “Anh chỉ là người của bên dân sự thôi, thưa cố vấn.”

Loew giận dữ quay sang Tierney. “Đại uý, anh đã cử người đến nói chuyện với ông bố nạn nhân chưa?”

Đại uý Jack nói: “Chưa, anh Ellis ạ. Nhưng sẽ sớm thôi.”

“Thế còn Vogel và Koenig? Họ có thể làm được những việc chúng ta cần.”

Tierney ngang mặt nhìn Millard. Viên thượng úy làm động tác lắc đầu mà không ai có thể nhận ra được; đại uý Jack nói: “À, anh Ellis này, trong những vụ án quan trọng thì công việc đòi hỏi phải có những con người phù hợp. À, anh Russ, anh nghĩ nên cử ai đi?”

Millard nhìn chăm chú Cavanaugh và Smith, tôi cố gắng không biểu hiện gì trong khi Lee ngồi dựa vào tường ngáp. “Bleichert, Blanchard, hai cậu đến thẩm vấn ông bố của cô Short. Sáng mai phải có báo cáo ở Đội University.”

Loew giật tung chiếc chìa khoá có biểu tượng Phi Betta ra khỏi dây làm rơi xuống nền nhà. Bill Koenig nép sát vào ngưỡng cửa nhặt lên; Loew quay ngoắt đi ra. Vogel nhìn Millard trừng trừng rồi cũng bước ra theo. Harry Sears thở phào nói: “Anh ta bỏ mấy tay da đen vào phòng khí độc[33], và có lẽ vì thế đầu anh ta cũng bị ngạt.”

Vern Smith nói: “Chắc chắn đám người đó phải nhận tội.”

Dick Cavanaugh nói ngay: “Với Fritzie và Vogel thì ai cũng phải nhận tội.”

Russ Millard chửi: “Thằng chó chết.”

* * *

Chúng tôi mỗi người đi một xe đến quận Wilshire, hẹn gặp nhau trước cửa nhà số 1020 South Kingsley lúc chập tối. Đó là chỉ là căn hộ nhỏ ọp ẹp nằm nép sau ngôi nhà lớn mang tên Victoria. Bên trong có ánh đèn. Lee vừa ngáp vừa nói: “Người tốt - kẻ xấu,” và bấm chuông.

Một người đàn ông gầy giơ xương khoảng năm mươi tuổi bước ra và hỏi ngay: “Cảnh sát phải không?” Tóc ông ta màu đen, ánh mắt xanh xao giống như cô con gái trong bức ảnh chân dung, nhưng đó chỉ là của những người cùng dòng máu còn bề ngoài thì Elizabeth Short khác ông bố này một trời một vực: thân hình gầy lom nhom trong chiếc quần dài màu nâu rộng thùng thình và chiếc áo lót bẩn thỉu, nốt ruồi mọc đầy hai vai ông ta, khuôn mặt đầy những vết sẹo do vết khâu để lại và vết mụn trứng cá. Vừa chỉ cho chúng tôi vào trong ông ta vừa nói: “Tôi có chứng cớ ngoại phạm vững chắc nếu các cậu nghi ngờ tôi là người gây ra vụ đó.”

Tôi nói: “Tôi là thám tử Bleichert, thưa ông Short. Còn đây là bạn đồng nghiệp của tôi, trung uý Blanchard. Chúng tôi muốn chia buồn với ông vì ông đã mất cô con gái.”

Cleo Short đóng sầm cửa. “Tôi đã đọc báo, tôi biết các anh là ai. Chả ai trong số hai người có thể trụ nổi một hiệp đấu với Jim Jeffries yêu quý của tôi. Và tôi chả quan tâm đến lời chia buồn của các anh, đó chỉ là cuộc sống. Betty gây ra thì phải tự gánh chịu hậu quả. Không ai cho không ai cái gì trên đời này. Các anh có muốn nghe chứng cớ ngoại phạm của tôi không?”

Tôi ngồi xuống chiếc sofa đã hở hết cả đường chỉ may ra và ngắm nhìn căn phòng. Mé tường có vài giá sách xếp toàn các loại tiểu thuyết rẻ tiền; trong phòng chỉ có một chiếc ghế trường kỷ và một chiếc ghế dựa, ngoài ra không còn gì khác. Lee lấy sổ tay ra và nói: “Ông có vẻ nóng lòng muốn kể với chúng tôi. Vậy thì nói đi.”

Short ngồi phịch xuống chiếc ghế dựa di chân trên nền nhà như con thú bới đất. “Tôi có mặt ở chỗ làm của mình từ lúc hai giờ chiều thứ Ba ngày 14 đến năm giờ chiều thứ Tư ngày 15. 27 tiếng liên tục. Tôi làm nghề sửa chữa tủ lạnh, là thợ giỏi nhất ở khu phía Tây này. Tôi làm việc cho công ty thiết bị gia dụng Frost King số 4831, ở phía Nam Berendo. Ông chủ công ty là Mike Mazmanian. Nếu các anh gọi điện ông ấy sẽ chứng minh sự ngoại phạm cho tôi còn mạnh mẽ hơn cả tiếng nổ ngô. Rất chặt chẽ kín kẽ.”

Lee ngáp dài và ghi chép lại; Cleo Short khoanh tay trước bộ ngực gầy còm của mình có ý thách thức chúng tôi. Tôi lên tiếng: “Ông gặp con gái ông lần cuối cùng là khi nào, thưa ông Short?”

“Betty bỏ nhà đi từ đầu năm 1943 ôm mộng làm giàu. Tôi không gặp nó kể từ khi tôi bỏ mụ chó chết của tôi ở Charlestown, bang Massachusettes vào ngày 1 tháng 3 năm 1930 và không bao giờ quay lại. Nhưng Betty có gửi thư cho tôi nói rằng nó cần có một nơi ở tạm, vì vậy tôi…”

Lee cắt ngang: “Dẹp câu chuyện ly kỳ đó của ông đi. Ông gặp cô ấy lần cuối cùng là khi nào?”

Tôi chen vào: “Bình tĩnh nào bạn. Ông ấy đang hợp tác với chúng ta đấy. Tiếp tục đi ông Short.”

Cleo lại ngả mình ra ghế, mắt nhìn Lee trừng trừng. “Trước khi phép lịch sự ở đây được lập lại, tôi phải nói với cậu rằng tôi có tiền riêng của mình và bảo Betty đến ở, tôi sẽ trả cho nó năm đô la một tuần nếu nó giữ nhà cửa sạch sẽ. Đó là khoản trả công không đến nỗi tệ. Nhưng Betty lại ôm mộng lớn hơn. Nó không biết trông coi nhà cửa nên tôi tống khứ nó đi ngày mồng 2 tháng 6 năm 1943 và từ đó đến nay tôi không gặp lại nó.”

Tôi ghi chép lại những thông tin cần thiết và hỏi: “Ông có biết cô ấy ở Los Angeles gần đây không?”

Cleo không nhìn chăm chăm Lee nữa mà quay sang nhìn tôi. “Không.”

“Cô ấy có kẻ thù nào mà ông biết không?”

“Kẻ thù là bản thân nó.”

Lee không chịu nổi nữa: “Chả có gì hay ho cả, khỉ gió.”

Tôi thì thầm: “Cứ để cho ông ấy nói,” sau đó quát to, “Khi rời khỏi đây vào tháng 6 năm 1943, Elizabeth đã đi đâu?”

Short chỉ một ngón tay về phía Lee. “Cậu nói với cậu bạn chết dấp của cậu rằng cậu ta gọi tôi là thằng khỉ gió thì tôi sẽ gọi cậu ta là thằng chết tiệt! Nói với cậu ta thái độ không tôn trọng sẽ là con dao hai lưỡi đấy. Nói với cậu ta tôi chính là người sửa chiếc Maytag[34] 821 cho sếp Horrall của các cậu và tôi chỉ muốn chứng minh rằng chứng cớ ngoại phạm của tôi là rất chặt chẽ!”

Lee bước vào nhà tắm và tôi thấy cậu ta nuốt cả vốc thuốc. Tôi cố lấy giọng thật điềm tĩnh: “Ông Short, Elizabeth đã đi đâu vào tháng 6 năm 1943?”

“Thằng chết tiệt đó chạm tay vào người tôi, sau này tôi sẽ là người sửa chiếc Wagon[35] của nó.”

“Chắc chắn rồi. Nhưng ông có thể…”

“Betty đến Santa Barbara làm việc ở trạm bán hàng phục vụ trại lính Camp Cooke. Tháng 7 năm đó nó có gửi cho tôi một tấm bưu thiếp nói rằng có tay lính nào đó đã đánh đập nó dã man. Đó là những lời cuối cùng tôi nghe được từ nó.”

“Tấm bưu thiếp có nhắc đến tên người lính kia không?”

“Không.”

“Có nhắc đến tên người bạn nào của cô ấy ở trại lính Camp Cooke không?”

“Không.”

“Cô ấy có người bạn trai nào không?”

“A ha!”

Tôi đặt bút xuống. “Tại sao ông lại cười?”

Ông ta cười rất to khiến tôi nghĩ lồng ngực của ông ta có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Lee bước ra khỏi nhà tắm; tôi ra hiệu cho cậu ta nguôi bớt cơn giận. Cậu ta gật đầu và ngồi xuống cạnh tôi; cả hai chúng tôi chờ cho Short cười xong. Khi thấy tràng cười của ông ta dịu bớt tôi nói: “Cho chúng tôi biết về Betty và những người bạn trai của cô ấy đi.”

Short vẫn cười rúc rích. “Nó thích người ta, người ta thích nó. Betty thích số lượng hơn là chất lượng và tôi không nghĩ là nó tốt đẹp đến nỗi có thể từ chối bất cứ ai, không giống như mẹ nó.”

“Cụ thể đi,” tôi nói, “Chẳng hạn như tên của họ, ngày tháng năm sinh, ngoại hình.”

“Cậu đòi hỏi quá cao đấy. Đến Einstein cũng không thể nhớ hết được tên những thằng bạn trai của ông ta, trong khi đó tôi lại không phải là Einstein.”

“Chỉ cần kể tên những người mà ông nhớ.”

Short ngoắc tay vào dây lưng và cựa quậy người trong chiếc ghế giống tư thế của kẻ tỏ ra oai phong dởm đời. “Betty thích đàn ông, thích lính đến phát điên. Nó chạy theo bọn khiêu vũ ở các khách sạn và bất cứ thằng nào mặc sắc phục. Khi được giao trông coi nhà cửa cho tôi thì nó lại bỏ ra đại lộ Hollywood rủ rê bọn lính đi uống rượu. Khi nó còn ở đây, căn nhà này trông giống như một chi nhánh của tổ chức vũ trang Mỹ.”

Lee nói: “Ý ông nói con gái ông là loại đàn bà đĩ thõa phải không?”

Short so vai: “Tôi có đến năm đứa con gái. Một đứa hư hỏng cùng chả thấm vào đâu.”

Cơn giận dữ của Lee như muốn tràn ra ngoài. Tôi đặt một bàn tay lên cánh tay ngăn cậu ta lại và cảm giác như máu cậu ta đang sục sôi. “Tên bọn đó là gì, ông Short?”

“Tom, Dick, Harry. Bọn du côn đó chả thèm để ý đến Cleo Short này mà chỉ chăm chăm chuồn đi cùng với Betty. Thực tế đúng là như thế. Nó lần mò đi kiếm những gã lính ngoại hình không đến nỗi nào thì có gì là sai đâu.”

Tôi lật sang trang mới trong cuốn sổ tay. “Thế còn công việc? Betty có làm việc gì trong thời gian ở đây không?”

Lão già quát to: “Betty làm việc cho tôi! Nó nói nó muốn đóng phim nhưng đó là sự dối trá! Tất cả những gì nó muốn làm đó là lang thang trên các đại lộ với bộ đồ đen thối tha và săn đuổi đàn ông! Nó làm hỏng cả bồn tắm của tôi khi giặt đồ đen trong đó và chuồn trước cả khi tôi kịp trừ lương tháng của nó. Lảng vảng trên đường như con nhện cái đen goá chồng thì làm sao tránh khỏi bị người ta hành hạ! Đó là lỗi của mẹ nó chứ không phải lỗi của tôi! Đó là lỗi của mụ Ailen chó đẻ kia! Không phải lỗi của tôi!”

Lee bực tức đưa tay gạt mạnh lên cổ và chúng tôi cùng bước ra đường để mặc Cleo Short gào thét với bốn bức tường. Lee nói: “Lạy Chúa, thằng chết tiệt.” Tôi thở dài. “Ừ,” nếu theo lời của Short thì có lẽ chúng tôi phải nghi ngờ toàn bộ lực lượng vũ trang Mỹ.

Tôi thọc tay vào túi lôi ra một đồng xu. “Theo cậu chúng ta phải viết báo cáo tường thuật thế nào?”

Lee nói: “Cậu làm đi nhé. Tớ muốn ghé qua chỗ nhà thuê của tên Nash kia xem có biển số xe nào mới xuất hiện không.”

“Và cố gắng ngủ một chút.”

“Tớ sẽ ngủ.”

“Không, cậu sẽ không ngủ đâu.”

“Khỉ gió chết tiệt. Cậu ghé qua nhà xem Kay thế nào nhé? Cô ấy đang lo lắng về tớ và tớ không muốn cô ấy phải ở nhà một mình.”

Tôi nghĩ đến những gì tôi đã nói tối hôm qua ở chỗ tìm thấy xác chết - điều mà cả ba chúng tôi đều biết nhưng không bao giờ nhắc đến và chỉ có Kay mới có đủ can đảm đón nhận. “Yên tâm đi, Lee.”

* * *

Vẫn như thường lệ, Kay ngồi một mình đọc sách trong phòng khách. Cô ấy không ngẩng lên khi tôi bước vào mà chỉ lười biếng nhả một vòng tròn khói thuốc và nói: “Chào anh Dwight.”

Tôi kéo ghế ngồi đối diện với Kay. “Làm sao em biết đó là anh?”

Kay khoanh tròn đánh dấu chỗ đang đọc dở. “Lee thường lao vào nhà rất nhanh còn anh thì thận trọng hơn.”

Tôi cười: “Đó là nét đặc trưng của bọn anh nhưng cũng chưa đủ để biết chính xác đó là ai.”

Kay dập thuốc và đặt cuốn sách xuống bàn. “Nghe giọng anh có vẻ lo lắng.”

Tôi nói: “Lee đang bị cuốn theo vụ cô gái kia. Cậu ấy làm bọn anh phải lao vào công việc điều tra mà bỏ qua tên tội phạm cần ưu tiên tóm cổ. Lee uống Benzedrine và có vẻ đã hơi khác thường. Cậu ấy đã nói với em về cô ấy chưa?”

Kay gật đầu: “Một chút thôi.”

“Em đã đọc báo chưa?”

“Em cố ý không đọc.”

“Vụ đó đã trở thành đề tài nóng thứ hai sau vụ bom nguyên tử. Hàng trăm người bọn anh được huy động tham gia, Ellis Loew có biểu hiện đang lợi dụng vụ này trục lợi cá nhân trong khi Lee thì lại trở thành chàng ngốc…”

Kay mỉm cười cắt ngang chủ đề tôi đang nói. “Và cả hai anh đều xuất hiện trên trang đầu các số báo ra ngày thứ Hai nhưng không phải là tin tốt. Các anh muốn theo đuổi vụ án tên cướp kia để lại được xuất hiện trên trang đầu.”

“Đúng, nhưng đó chỉ là một phần thôi.”

“Em biết. Và khi được lên trang đầu thì các anh lại lẩn tránh không muốn đọc những tờ báo đó.”

Tôi thở dài. “Lạy Chúa! Anh không muốn em tỏ ra khôn ngoan hơn anh đâu.”

“Còn em thì không muốn anh quá thận trọng và phức tạp như vậy. Anh Dwight, chuyện gì sắp xảy ra với chúng ta?”

“Ý em hỏi là ba chúng ta?”

“Không, chúng ta nói chung.”

Tôi nhìn quanh căn phòng. Tất cả đều là những thứ đồ bằng gỗ, bằng da và mạ crom. Chiếc tủ bằng gỗ gụ có gương phía trước treo đầy các loại áo bằng len casơmia thêu hoa văn hình cầu vồng của Kay. Còn chủ nhân của nó - người đàn bà xuất thân từ South Dakota từng bị coi là thứ đồ bỏ đi được tình yêu của một cảnh sát vực dậy thì lại đang ngồi ngay trước mặt tôi, và lần đầu tiên tôi nói đúng những gì đang nghĩ trong đầu. “Em sẽ không bao giờ rời xa cậu ấy, không bao giờ rời xa nơi này. Nhưng nếu em làm như vậy và nếu tình bạn của bọn anh không còn, thì chúng ta cũng vẫn còn cơ hội gặp lại nhau. Em sẽ không bao giờ chịu từ bỏ hoàn toàn.”

Kay châm điếu thuốc khác, phả ra một làn khói dày và nói : “Anh biết những gì anh ấy đã làm cho em?”

“Và cả cho anh nữa.”

Kay ngả đầu ra sau nhìn trần nhà làm bằng vữa stuco giả màu gỗ gụ. Vừa thổi những vòng khói thuốc vào không khí, Kay vừa nói: “Em đã mê anh theo kiểu rất trẻ con. Bobby De Witt thường lôi em đi xem các trận đấu quyền anh. Em mang theo giá vẽ vì nó sẽ làm em cảm thấy không giống đám đàn bà ghê tởm kia nịnh hót những người đàn ông của họ bằng cách giả vờ thích họ. Người thực sự em thích là anh. Cách anh gây cười với hàm răng của mình, cách anh phòng thủ để không bị dính đòn. Thế rồi anh gia nhập lực lượng cảnh sát và Lee đã kể với em cách anh nói về những người bạn Nhật Bản của anh. Em không ghét anh vì điều đó, nó chỉ làm em cảm thấy đó mới là con người thực của anh. Anh là người hùng trong cuốn truyện của em. Chỉ có những câu chuyện mới là sự thực với những tình tiết khác nhau. Thế rồi trận đấu diễn ra, và mặc dù em không hề muốn xem em vẫn nói với Lee là em sẽ đến bởi vì dường như em đã cảm nhận được điều gì đó giữa ba chúng ta.”

Tôi nghĩ đến rất nhiều chuyện muốn nói, tất cả đều là những suy nghĩ thật, và chỉ là những sự thật liên quan đến hai chúng tôi. Nhưng tôi vẫn không thể gạt bỏ được Lee. “Anh không muốn em lo lắng về Bobby De Witt. Khi hắn ra tù anh sẽ có rất nhiều việc bắt hắn phải làm. Hắn sẽ không dám đến gần em hay Lee.”

Kay quay xuống nhìn tôi với ánh mắt rất lạ và buồn. “Em không còn lo lắng về Bobby nữa rồi, Lee có thể xứ lý được hắn.”

“Anh nghĩ hắn rất sợ Lee.”

“Đúng. Nhưng vì hắn biết quá nhiều về em và Lee nên Lee sợ hắn sẽ nói hết cho mọi người biết mặc dù không phải ai cũng quan tâm đến chuyện này.”

“Anh quan tâm. Và nếu anh có đủ việc cho hắn làm thì hắn sẽ không còn nhiều thời gian mà nói chuyện đâu.”

Kay đứng dậy. “Anh quả là người có trái tim độ lượng. Bây giờ em phải đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon, Dwight.”

Khi nghe thấy tiếng bản tứ tấu của Schubert vọng ra từ phòng ngủ của Kay, tôi lấy giấy bút và bắt đầu viết báo cáo về ông bố của Elizabeth Short. Tôi cũng không quên đề cập đến chứng cớ ngoại phạm “chặt chẽ” của ông ta cũng như việc ông ta thuê cô con gái như thế nào năm 1943, những trận đòn cô ta phải gánh chịu khi còn làm cho trại lính Camp Cooke, và chuyện cô ta đi lại với không biết bao nhiêu người đàn ông. Thêm thắt vào bản báo cáo với những chi tiết không cần thiết khiến tôi không còn nghĩ đến Kay nữa, và khi làm xong tôi tự phục vụ mình hai chiếc sandwich cùng với ly sữa và nằm luôn trên ghế ngủ.

Tôi mơ thấy những bức ảnh chân dung của bọn tội phạm mà tôi tóm gần đây, Ellis Loew, người đại diện cho luật pháp lại bị đánh một dấu nhân của bọn phạm trọng tội trên ngực. Cả cảnh Betty Short đi cùng với anh ta bằng xe của cảnh sát với khuôn mặt lành lặn nhưng tôi chỉ nhìn được góc nghiêng. Thế rồi tất cả các khuôn mặt đều tan biến trong các mẫu báo cáo của Sở cảnh sát Los Angeles khi tôi cứ thế ùa đến và tôi thì cố gắng điền thật nhanh thông tin về những nơi mà Nash đã từng đến vào các chỗ trống. Tôi thức dậy và cảm thấy đau đầu mặc dù tôi biết ngày mới sẽ là một ngày rất dài đối với tôi.

Trời đã sáng. Tôi đi ra cửa cầm tờ Herald buổi sáng và thấy ngay dòng tít “Truy tìm thủ phạm vụ giết người dã man,” bức ảnh chân dung của Elizabeth Short nằm ngay bên dưới được chú thích là “Thược dược đen,” đi liền với dòng chữ: “Hôm nay cảnh sát sẽ điều tra về tình yêu và cuộc đời của cô Elizabeth Short, 22 tuổi, nạn nhân của vụ giết người dã man, người mà, theo lời của bạn bè cô, những câu chuyện đồn thổi đã biến cô từ một cô gái thơ ngây trong trắng thành con người xấu xa, mê mệt đàn ông với biệt danh là Thược dược đen.”

Tôi cảm nhận thấy Kay đã đi ra và đang đứng bên cạnh tôi. Cô chộp tờ báo đọc lướt nội dung trang đầu và thoáng rùng mình. Đưa lại tờ báo cho tôi Kay hỏi: “Rồi tất cả những chuyện này sẽ qua sớm chứ?” Tôi lật sang các trang tiếp theo. Elizabeth Short chiếm trọn sáu trang báo, tất cả đều in hình cô ta mặc chiếc váy dài bó màu đen rất õng ẹo lả lơi. “Không,” Tôi nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.06.2018, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 32976
Được thanks: 5126 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Trinh thám] Thược dược đen - James Ellroy - Điểm: 10
Chương 9


Phóng viên vây kín khu nhà trụ sở của Đội University. Bãi đậu xe chật ních, lề đường đầy các xe điện đài, vì vậy tôi phải lách xe đậu cạnh một xe khác nhét tờ thông báo “Xe của cảnh sát” xuống dưới cần gạt nước và chen qua đám đông bước vào, cố ý cúi đầu để không ai nhận ra mình. Nhưng cũng không thể giấu được; tôi nghe có tiếng “Bucky!” và “Bleichert” gọi tôi và ngay lập tức hàng loạt cánh tay túm lấy tôi. Túi áo tôi bị xé rách toạc và tôi buộc phải xô đám phóng viên kia ra để bước vào.

Cửa vào cũng đầy các cảnh sát mặc sắc phục xanh canh gác. Cánh cửa đi sang phòng họp ồn ào của Đội đang mở. Chân tường phòng họp vẫn còn các giường nhỏ để ngủ tạm; tôi thấy Lee đang nằm trên một trong những chiếc giường đó, dưới chân cậu ta đầy các loại báo, chuông điện thoại reo ầm ĩ xung quanh và cơn đau đầu của tôi lại xuất hiện, lần này dữ dội hơn. Ellis Loew đang dán thông báo lên bảng tin; tôi vỗ rất mạnh vào vai anh ta.

Loew quay lại và tôi nói: “Tôi muốn được rút khỏi vị trí này. Tôi là sỹ quan điều tra chứ không thuộc biên chế của Phòng trọng án và tôi cũng có những tên tội phạm cần ưu tiên điều tra của mình. Tôi muốn được rút lui, ngay bây giờ.”

Loew rít lên: “Không được. Cậu làm việc cho tôi và tôi muốn cậu tham gia vụ cô Short này. Chỉ có vậy, không thay đổi gì cả. Và tôi cũng không thể chịu đựng thêm được sự thay đổi bất thường của cậu. Cậu hiểu chưa?”

“Ellis, khỉ gió.”

“Cậu cần có đăng ten ở cổ áo mới có thể gọi tôi như vậy được Bleichert ạ. Nhưng bây giờ thì chỉ có Ngài Loew này được quyền như vậy thôi. Đi đọc báo cáo của Millard ngay đi.”

Tôi lao xuống phía cuối phòng. Russ Millard đang ngủ gật trên ghế làm việc, hai chân gác lên bàn. Tấm bảng trên tường treo bốn tờ giấy đánh máy. Tôi đọc:

Báo cáo tóm tắt thứ nhất

187P.C., Nạn nhân: Short Elizabeth Ann, nữ. Ngày sinh 29/07/1924.

Báo cáo ngày 17/01/194 7 lúc 06.00.

Kính thưa quý vị

Đây là báo cáo tóm tắt thứ nhất về E. Short, ngày tìm thấy xác chết, 15/01/1947 ở góc đường số 39 và đường Norton, khu công viên Leimert.

1. Đến thời điểm hiện tại đã có 33 cuộc điện thoại từ máy bàn và bốt điện thoại trả tiền trước gọi đến nhận đã gây ra vụ đó. Tất nhiên những người tự nhận nhưng vô tội đã được tha, còn những người chưa điều tra rõ được vẫn đang bị giam giữ ở nhà giam của thành phố chờ chứng xác minh chứng cớ ngoại phạm. Những tên có thái độ bất thường đang được bác sỹ De River cùng với thám tử Div thẩm vấn. Chưa có gì chắc chắn.

2. Kết quả khám nghiệm tử thi bước đầu cho thấy: nạn nhân chết do mất quá nhiều máu vì vết thương bị rạch ở miệng. Không có cồn hoặc chất ma tuý trong máu vào thời gian bị giết (Chi tiết xem hồ sơ vụ án số 14-187-47).

3. Sở cảnh sát Boston đang điều tra về tiểu sử E. Short, gia đình, bạn trai cũ và những nơi cô đã có mặt vào thời điểm bị giết. Cha (C. Short) có chứng cớ ngoại phạm chắc chắn - ông ta được loại bỏ khỏi danh sách nghi ngờ.

4. Chỉ huy trại lính Camp Cooke đang kiểm tra báo cáo về việc đánh đập E. Short của viên lính đã làm việc ở trạm bán hàng vào tháng 9/1943 E. Short bị bắt tháng 9/1943 vì tội uống rượu trước tuổi. Chỉ huy ở đó nói hiện tại những người lính mà cô ấy có quan hệ đều đang ở nước ngoài, Vì vậy họ cũng được loại bỏ khỏi danh sách nghi ngờ.

5. Tất cả các ống cống và máng thoát nước trên toàn thành phố đang được kiểm tra để tìm quần áo nạn nhân. Tất cả các loại quần áo của phụ nữ tìm thấy sẽ được phân tích ở Phòng kỹ thuật hình sự. (Chi tiết xem báo cáo của Phòng kỹ thuật hình sự.)

6. Báo cáo thẩm vấn trên địa bàn toàn thành phố từ 12/01/1947 đến 15/01/1947. Đọc và so sánh đối chiếu. Sự việc: Một phụ nữ gọi điện nói có nghe thấy tiếng “hét lạ” ở khu vực H. W. Hills vào các đêm 13/01 và 14/01. Kết quả xác minh: Chỉ là đám nhậu nhẹt gây tiếng ồn. Ý kiến của các sỹ quan điều tra ngoài địa bàn: Bỏ qua sự việc này.

7. Từ các cuộc điện thoại đã được kiểm tra xác minh: Tháng 12/1946, E. Short sống ở San Diego với gia đình bà Eleva French. Nạn nhân gặp con gái bà Erench, cô Dorothy tại một rạp chiếu phim nơi Dorothy làm việc và nói (chưa xác minh) rằng nạn nhân đang bị chồng ruồng bỏ. Gia đình cho E. Short ở nhờ và nạn nhân kể những chuyện trái ngược nhau: cô ta là góa phụ của một thiếu tá không quân; có bầu với một phi công của bên hải quân; đính hôn với một phi công khác của lục quân. Nạn nhân có rất nhiều các cuộc hẹn hò với bạn trai trong thời gian sống ở gia đình nhà French. (Chi tiết xem các cuộc phỏng vấn số 14-187-47.)

8. E. Short rời khỏi gia đình nhà French vào ngày 09/01/1947 để chạy theo một người đàn ông tên là “Red” (Miêu tả: Đàn ông, đến từ miền Tây, khoảng 25-30 tuổi, cao, “đẹp trai”, nặng 170-180 pound, tóc đỏ, mắt xanh). “Red” tự nhận là người bán hàng. Đi chiếc Sedan hiệu Dodge có biểu tượng của công viên Huntington. Xác minh phương tiện cho thấy đăng ký thuộc về “Red”.

9. Thông tin đã xác minh: Val Gordon (nữ) ở Riverside, bang California gọi điện đến nói là em gái của thiếu tá phi công đã chết tên là Matt Gordon. Val Gordon nói E. Short đã viết thư cho cô ấy và bố mẹ cô ấy vào mùa thu năm 1946, ngay sau khi thiếu tá Gordon bị chết trong một tai nạn máy bay. Nạn nhân nói dối là vợ chưa cưới của Gordon và đòi tiền. Bố mẹ và cô Gordon từ chối.

10. Hành lý của E. Short được tìm thấy ở văn phòng đường sắt tốc hành trong thành phố Los Angeles. Nhân viên đường sắt nói nhìn thấy tên và ảnh của nạn nhân trên báo và cho biết hành lý của nạn nhân ở đó từ cuối tháng 11/1946. Hành lý đã được kiểm tra. Cả thảy 100 bức thư tình gửi cho rất nhiều bạn trai (chủ yếu là những người thuộc lực lượng vũ trang) và có vài thư (rất ít) gửi lại cho nạn nhân. Rất nhiều ảnh E. Short chụp với các quân nhân. Các lá thư đang được đọc, tên và miêu tả ngoại hình của những người đàn ông đang được so sánh đối chiếu.

11. Điện thoại gọi đến đã được xác minh: Cựu trung tá không quân J.G. Fickling gọi bằng điện thoại di động đến từ Atlanta khi thấy tên và ảnh E. Short xuất hiện trên báo. Fickling nói: anh ta và nạn nhân có “chuyện liên quan nhỏ” với nhau ở Boston vào cuối năm 1943, “cô ta có khoảng 10 cậu bạn trai khác cùng một lúc”. Fickling có chứng cớ ngoại phạm đã được kiểm chứng. Loại bỏ khỏi danh sách nghi ngờ, chưa từng đính hôn với E. Short.

12. Rất nhiều người gọi điện cho các đơn vị thuộc Sở cảnh sát Los Angeles và Văn phòng cảnh sát trưởng đưa ra gợi ý. Những cuộc gọi không bình thường đã được loại bỏ, các cuộc khác được chuyển lên Phòng điều tra án mạng. Tất cả gợi ý đều đang được xem xét.

13. Thông tin về địa chỉ đã kiểm tra: E. Short sống ở những địa chỉ sau trong năm 1946. (Tên đi liền với địa chỉ là tên người gọi hoặc những người dân ở cùng địa chỉ đã được kiểm tra. Tất cả các trường hợp ngoại trừ trường hợp của Linda Martin đều được kiểm tra thông tin qua Cục quản lý ôtô, môtô). Số 13-A-1611 Bắc Orange Dr., Hollywood. (Harold Costa, Donald Leyes, Marjorie Graham) 6024 đại lộ Carlos, Hollywood. 1842 Bắc Cherokee, Hollywood (Linda Martin, Sheryl Saddon) 53 Linden, Lotig Beach.

14. Kết quả kiểm tra các khu đất trống ở khu vực công viên Leimert: Không có quần áo phụ nữ, rất nhiều loại dao lớn nhỏ được tìm thấy nhưng tất cả đều rất cùn, không thể làm vũ khí giết người. Không tìm thấy vết máu.

15. Kết quả điều tra trong khu vực công viên Leimert (với bức ảnh chân dung của E. Short): không có gì (không ai nhìn thấy).

Kết luận: Tôi cho rằng nên tập trung hướng điều tra vào những đối tượng có quen biết E. Short, đặc biệt là những đối tượng là bạn trai của nạn nhân. Trung uý Sears và tôi sẽ đến San Diego để thẩm vấn những người liên quan đã xác định được. Thông báo cho toàn bộ lực lượng các thông tin về “Red” và thẩm vấn những người liên quan đã xác định được ở Los Angeles, chúng ta sẽ rút ra được thông tin cần thiết.

Russell A. Millard

Số hiệu 493 Phòng điều tra án mạng

Tôi quay lại và thấy Millard đang nhìn mình. Millard lên tiếng: “Cậu nghĩ sao?”

Tôi chỉ chiếc túi áo rách toạc của mình hỏi. “Liệu cô ta có xứng đáng phải được ưu tiên điều tra như vậy không, thưa thượng úy?”

Millard mỉm cười và tôi nhận ra rằng bộ quần áo nhàu và bộ râu mấy ngày chưa cạo kia không thể làm nhụt khí phách của anh ta. “Tôi nghĩ vậy và bạn của cậu cũng nghĩ vậy.”

“Lee đang phải đuổi bắt một thằng ba bị thưa thượng úy.”

“Cậu có thể gọi tôi là Russ, cậu biết thế mà.”

“Vâng, thưa anh Russ.”

“Cậu và Blanchard đã khai thác được gì từ ông bố?”

Tôi đưa cho Millard bản báo cáo của mình. “Không có gì cụ thể cả. Chỉ là những thông tin khẳng định thêm cuộc sống lang thang của nạn nhân. Tại sao lại gọi cô nàng này là Thược dược đen?”

Millard vỗ tay xuống thành ghế: “Chúng ta phải cảm ơn Bevo Means vì điều này. Cậu ta đã phải mò đến tận Long Beach để nói chuyện với nhân viên lễ tân ở khách sạn mà cô gái đã ở mùa hè năm ngoái. Nhân viên lễ tân nói Betty Short luôn mặc những chiếc váy đen bó sát người. Bevo nghĩ đến bộ phim có sự tham gia của Alan Ladd mang tên Thược dược xanh và nghĩ ra ý tưởng đó. Tôi nghĩ biệt hiệu đó rất hay, chả thế mà có biết bao tên tự gọi điện đến nhận tội về mình. Đúng như lời Harry nói khi cậu ấy mới chỉ nghe xong vài lời thú tội: ‘Không ai tống vào mặt mày thì chính Hollywood sẽ tống vào mặt mày.’ Cậu là người thông minh, Bucky. Cậu nghĩ thế nào?”

“Tôi nghĩ tôi nên quay lại với công việc điều tra của mình. Anh có thể nói chuyện này với anh Loew được không?”

Millard lắc đầu. “Không được. Cậu trả lời câu hỏi của tôi đi.”

Tôi chả thèm yêu cầu hay nài nỉ gì nữa. “Cô ta là đứa lang chạ, đi lại với hết người này đến người khác ở bất kỳ đâu vào bất kỳ thời điểm nào. Chính vì bản chất con người cô ta như vậy cho nên tôi nghĩ thật ngớ ngẩn khi chúng ta phải lao vào truy tìm tên thủ phạm kia.”

Millard đứng dậy vươn vai: “Bây giờ cậu xuống Đội phụ trách Hollywood gặp Bill Koenig và cả hai cậu sẽ đến thẩm vấn những người thuê nhà ở Hollywood theo địa chỉ trong báo cáo. Cần đặc biệt nhấn mạnh đến yếu tố bạn trai của cô ta. Cần quản lý Koenig thật chặt và cậu phải là người viết báo cáo vì cậu ta chả khác gì tên mù chữ cả. Báo cáo tại đây cho tôi khi các cậu xong việc.”

Chứng đau đầu của tôi bây giờ biến thành chứng đau nửa đầu, tôi tuân lệnh. Những lời cuối cùng tôi nghe thấy trước khi bước xuống đến đường là tiếng cười của một đám cảnh sát khi đọc những bức thư tình của Betty Short.

* * *

Tôi đón Koenig ở Đội phụ trách Hollywood và cùng cậu ta đến địa chỉ ở đại lộ Carlos. Dừng xe trước nhà số 6024, tôi nói: “Cậu là sỹ quan có phẩm cấp, Sarge. Theo cậu chúng ta phải làm thế nào?”

Koenig hắng giọng rất to và nuốt luôn cả miệng đờm. “Fritzie thường đặt câu hỏi nhưng hôm nay anh ấy lại bị ốm nằm ở nhà. Hay là cậu hỏi đi, tôi sẽ hỗ trợ.” Cậu ta vạch áo khoác cho tôi xem chiếc dùi cui trong bao da đeo ở cạp quần. “Theo cậu có cần dùng đến sức mạnh không?”

Tôi nói: “Chỉ nói chuyện thôi,” và bước ra khỏi xe.

Một phụ nữ đã có tuổi đang ngồi trước hiên nhà số 6024, ngôi nhà 3 tầng màu nâu làm theo kiểu ván che có biển báo CHO THUÊ PHÒNG cắm trên bãi cỏ. Nhìn thấy tôi đi vào bà ta gấp cuốn Kinh thánh lên tiếng: “Xin lỗi các cậu nhưng tôi chỉ cho các cô gái có nghề nghiệp và nguồn gốc rõ ràng thuê phòng.”

Tôi chìa phù hiệu ra và nói: “Chúng tôi là cảnh sát thưa bà. Chúng tôi đến đây để hỏi chuyện về Betty short.”

Bà ta nói: “Tôi thường gọi cô ấy là Beth,” và đảo mắt nhìn Koenig đang đứng trên bãi cỏ lén lút gãi mũi.

Tôi nói: “Cậu ta đang tìm manh mối.”

Bà ta nói to: “Cậu ta không thể tìm thấy trong cái mũi to đến thế kia đâu. Ai giết Beth Short, thưa anh?”

Tôi lấy bút và sổ tay ra. “Đó chính là lý do chúng tôi có mặt ở đây. Xin cho biết tên bà là gì?”

“Tôi là cô Loretta Janeway. Tôi gọi cho cảnh sát khi nghe nhắc đến tên của Beth trên radio.”

“Thưa cô Janeway, Elizabeth Short sống ở đây vào thời gian nào?”

“Tôi kiểm tra lại ngay sau khi nghe bản tin. Beth ở phòng phía sau trên tầng ba từ 14 tháng 9 đến 19 tháng 10 năm ngoái.”

“Có ai chỉ cho cô ấy đến đây không?”

“Không. Tôi nhớ điều đó rất rõ vì Beth là cô gái rất đáng yêu. Cô ấy gõ cửa và nói đang trên đường đến Gower thì nhìn thấy tấm biển thông báo của tôi. Cô ấy nói là một diễn viên có tiềm năng và cần thuê căn phòng với giá phải chăng để chờ thời cơ toả sáng. Tôi nói tôi đã nghe nói đến chuyện đó một lần rồi và rằng cô ấy đã giấu giọng gốc Boston của mình rất tốt. Beth chỉ mỉm cười và nói với thứ giọng không thuộc về vùng nào cả: ‘Bây giờ là thời đại mà tất cả mọi người phải giúp đỡ nhau’. Sau đó cô ấy nói: ‘Cứ xem tôi sẽ hành động như thế nào!’ Cô ấy rất nóng lòng muốn tôi cho thuê căn phòng mặc dù phương châm của tôi là không cho những người có liên quan đến phim ảnh thuê.”

Tôi ghi lại những thông tin cần thiết và hỏi: “Beth có phải là người thuê nhà tốt không?”

Bà Janeway lắc đầu: “Thật khủng khiếp, cô ấy làm tôi thất vọng vì đã thay đổi nguyên tắc của chính mình khi cho những người liên quan đến phim ảnh như cô ấy thuê. Lúc nào cô ấy cũng chậm tiền thuê nhà và thường phải cầm cố đồ trang sức để có tiền ăn tiêu, cô ấy còn ép tôi phải cho cô ấy trả tiền thuê theo ngày thay vì theo tuần. Cô ấy chỉ muốn trả có một đô la một ngày! Tôi sống thế nào được nếu tất cả những người thuê nhà ở đây đều làm như vậy?”

“Beth có hoà đồng với những người thuê nhà khác không?”

“Lạy Chúa, không. Phòng phía sau ở tầng ba có cầu thang riêng nên Beth không phải đi chung lối trước với những cô gái khác. Cô ấy không bao giờ tham gia những buổi uống cà phê tôi tổ chức cho các cô gái sau khi đi lễ nhà thờ về vào Chủ nhật. Cô ấy cũng chả bao giờ đi lễ nhà thờ và thậm chí còn nói với tôi: ‘Con gái thì thường thích nói chuyện phiếm khi buồn nhưng với tôi thì cứ cho tôi một anh chàng nào đó’.”

“Đây là câu hỏi quan trọng nhất của tôi thưa bà Janeway. Beth có cậu bạn trai nào trong thời gian ở đây không?”

Bà ta cầm cuốn Kinh thánh lên ôm sát vào người. “Anh sỹ quan này, nếu họ đi vào bằng lối cửa trước giống như các cô gái khác thì tôi đã nhìn thấy. Vì vậy chỉ có thể nói rằng tôi nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân trên cầu thang của Beth vào những giờ hoàn toàn không bình thường.”

“Beth có bao giờ nhắc đến kẻ thù hay cậu bạn trai nào đó mà cô ấy sợ không?”

“Không.”

“Bà gặp cô ấy lần cuối cùng là khi nào?”

“Cuối tháng 10, vào ngày mà cô ấy chuyển đi. Cô ấy nói: ‘Tôi đã tìm được chỗ ở tốt hơn rồi,’ bằng thứ giọng California rất chuẩn.”

“Cô ấy có nói sẽ chuyển đi đâu không?”

Bà Janeway nói: “Không,” và nhoài người sang phía tôi chỉ Koenig đang vừa chạy vừa nhảy cẫng lên về chỗ xe đậu, tay ôm đũng quần. “Cậu nên dạy bảo cậu ta cách giữ vệ sinh. Nói thật, tôi thấy làm như vậy thật kinh khủng.”

Tôi nói: “Cảm ơn bà Janeway,” và đi ra xe ngồi vào sau vô lăng. Koenig cằn nhằn: “Mụ thối tha đó nói gì về tôi?”

“Bà ấy nói cậu rất đáng yêu.”

“Vậy sao?”

“Đúng thế.”

“Bà ấy còn nói gì nữa?”

“Rằng những người đàn ông như cậu có thể làm bà ấy trẻ lại.”

“Thật thế à?”

“Thật. Tôi nói với bà ấy là quên cậu đi vì cậu đã có vợ.”

“Tôi đã cưới vợ đâu.”

“Tôi biết.”

“Vậy tại sao cậu còn nói với bà ấy như thế?”

Tôi lái xe ra đường. “Cậu có muốn bà ấy gửi thư tình cho mình đến cơ quan không?”

“Ồ, tôi hiểu rồi. Thế bà ấy nói gì về Fritzie?”

“Bà ấy biết Fritzie sao?”

Koenig nhìn tôi như nhìn người thiểu năng về trí tuệ. “Rất nhiều người nói về Fritzie sau lưng anh ta.”

“Họ nói gì.”

“Họ bảo anh ta nói dối.”

“Nói dối về chuyện gì?”

“Những chuyện xấu.”

“Cậu có thể ví dụ không?”

“Chẳng hạn như anh ta bị giang mai khi còn làm bên Phòng quản lý hành chính. Hay việc anh ta phải nghỉ làm một tháng để đi điều trị bệnh thủy đậu. Hoặc là việc anh ta được lên vị trí hiện tại cũng là nhờ những thành tích đó. Những lời nói dối thật xấu xa, thậm chí còn xấu xa hơn thế nữa.”

Tôi cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Rẽ vào đường Cherokee, tôi hỏi tiếp, “Chẳng hạn như…?”

Koenig ghé sát vào tai tôi: “Cậu đang khai thác tôi đấy à? Cậu muốn biết những tật xấu để nói về Fritzie phải không?”

“Không. Chỉ là tò mò thôi.”

“Tò mò có thể giết người đấy. Cậu nên nhớ điều đó.”

“Tôi sẽ nhớ. Kỳ sát hạch lên trung úy vừa qua của cậu thế nào, Bill?”

“Tôi không biết.”

“Sao lại thế?”

“Fritzie làm cho tôi. Tôi lại phải nhắc cậu về tính tò mò đấy nhé, Bleichert. Tôi không muốn người khác nói xấu về bạn mình.”

Số 1842, căn hộ xây bằng gạch vữa xuất hiện. Tôi đậu xe phía trước và lẩm bẩm: “Lại phải hỏi chuyện,” và đi thẳng vào hành lang.

Danh sách người ở dán trên tường có S. Saddon và tên chín người khác nhưng không có ai tên là Linda Martin ở phòng số 604. Tôi đi thang máy lên tầng sáu. Dọc hành lang vẫn phảng phất mùi cần sa và tôi đánh liều gõ cửa. Tiếng chuông vang lên, cửa mở và một phụ nữ mặc quần áo kiểu Ai Cập rất diêm dúa xuất hiện, tay cầm chiếc khăn trùm đầu bằng giấy bồi. Cô ta hỏi. “Anh có phải là lái xe của hãng RKO[36] đến không?”

Tôi nói: “Tôi là cảnh sát.” Cô ta đóng sầm cửa ngay trước mặt tôi. Tôi nghe có tiếng nước xối trong toilet và một lát sau cô ta xuất hiện. Tôi bước vào phòng mà không cần đợi lời mời. Phòng khách khá cao ráo, trần làm theo kiểu mái vòm. Quanh tường là hàng loạt giường ghép với nhau. Vali, túi xách vứt tràn cả ra cửa phòng để đồ. Một chiếc bàn trải khăn kê chéo với mấy chiếc giường ngủ chả có ga đệm gì. Trên bàn xếp đầy các loại đồ trang sức và gương; nền nhà lát gỗ bên dưới chiếc bàn đầy bụi phấn hồng và phấn mặt dùng để trang điểm.

Cô gái hỏi ngay: “Có phải anh đến đây vì mấy chiếc vé phạt giao thông mà tôi chưa nộp tiền không? Nghe này, tôi còn ba ngày nữa cho bộ phim Lời nguyền của xác chết dưới mồ với hãng RKO, khi nhận được tiền thù lao tôi sẽ chuyển qua séc cho các anh được không?”

Tôi nói: “Tôi đến đây vì chuyện của Elizabeth Short thưa cô…”

Cô gái thốt lên tiếng rên rỉ rất to như đang đóng phim. “Tên tôi là Saddon. Sheryl Saddon. Sáng nay tôi có nói chuyện với một cảnh sát, một trung uý hay gì đó nói lắp. Anh ta hỏi tôi đến hàng ngàn câu hỏi về Betty và hàng ngàn cậu bạn trai của cô ấy, và tôi cũng phải trả lời anh ta hàng ngàn lần rằng có rất nhiều cô gái thuê phòng ở đây và họ hẹn hò với rất nhiều bạn trai, chủ yếu là khách qua đêm. Tôi đã nói với anh ta là Betty sống ở đây từ đầu tháng 11 đến đầu tháng 12 và cô ta cũng trả một đô la một ngày giống như hầu hết chúng tôi và tôi cũng không thể nhớ tên người bạn trai nào hẹn hò với cô ấy cả. Tôi có thể đi được chưa? Người của hãng phim có thể đến đón tôi bất cứ lúc nào, và tôi cần có công việc này.”

Sheryl Saddon thở hổn hển vã mồ hôi. Tôi chỉ một chiếc giường và nói. “Ngồi xuống và trả lời câu hỏi của tôi nếu không tôi sẽ buộc tội cô vì những điếu thuốc cuộn cần sa cô vừa xả xuống toilet.”

Cô nàng Nữ hoàng Cleopatra ngoan ngoãn vâng lời và nhìn tôi với ánh mắt có thể làm Julius Caesar phải khuất phục. Tôi nói: “Câu hỏi đầu tiên. Linda Martin có sống ở đây không?”

Sheryl Saddon chộp gói Old Golds trên giường châm lửa hút. “Tôi đã trả lời viên trung sỹ nói lắp kia rồi. Betty có vài lần nhắc đến Linda Martin. Cô ấy có thuê phòng cùng với Betty ở một chỗ khác ở đường De Longpre và Orange. Và chắc anh biết muốn bắt giữ ai thì phải có chứng cớ.”

Tôi lấy bút và sổ tay ra. “Cô có biết gì về kẻ thù của Betty không? Chẳng hạn như những lời đe doạ cô ấy?”

“Vấn đề rắc rối của Betty không phải là kẻ thù mà là vì cô ấy có quá nhiều bạn. Anh hiểu ý tôi không? Bạn theo nghĩa là bạn trai.”

“Quả là cô gái có duyên. Có ai trong số đó đe doạ cô ấy không?”

“Theo tôi biết thì không. Xin anh hỏi nhanh lên.”

“Bình tĩnh nào. Betty đã làm gì trong thời gian ở đây?”

Sheryl Saddon gắt gỏng châm biếm. “Diễn viên hài kịch. Cô ấy không làm việc, cũng không như các cô gái khác ở đây. Công việc chính là theo dân chơi bời đi ăn nhậu. Có vài lần cô ấy đi đến mấy ngày, mang tiền về và nói dối nguồn gốc của nó. Cô ấy là kẻ nói dối có hạng và chúng tôi không bao giờ tin cho dù một lời.”

“Cô hãy nói về những câu chuyện của cô ấy. Cô ấy nói dối thế nào?”

Sheryl dập điếu thuốc và lập tức châm luôn điếu khác. Cô ta im lặng rít thuốc một lát và tôi có thể nhận thấy hứng diễn viên của cô ta đang nổi lên khi tái hiện bức tranh biếm hoạ về Betty Short. Cuối cùng thì cô ta cũng lên tiếng: “Anh biết tất cả về cô nàng Thược dược đen này qua báo chí rồi phải không?”

“Đúng.”

“Betty luôn mặc đồ đen như để quảng cáo chính mình với các đạo diễn phim ngay cả khi cô ấy chuyện trò với các cô gái khác, nhưng việc này không thường xuyên lắm vì Betty hay ngủ đến tận trưa. Nhưng cũng có lúc cô ta lại nói mặc đồ đen để tưởng niệm ông bố của mình hay cậu bạn trai nào đó đã chết trong chiến tranh. Thế rồi ngay ngày hôm sau cô ấy lại nói bố mình vẫn còn sống. Khi đi vài ngày và quay về với rất nhiều tiền, cô ta nói với người này rằng ông bác nào đó chết và để lại tài sản thừa kế nhưng lại nói với người kia rằng cô ta thắng bạc ở Gardena[37]. Cô ta nói dối đến hàng nghìn lần rằng đã kết hôn với hàng nghìn các anh hùng trong chiến tranh khác nhau. Anh đã hình dung được về cô ta chưa?”

Tôi nói: “Rất sống động, chúng ta chuyển sang chủ đề khác.”

“Được thôi. Chúng ta nói chuyện về tài chính quốc tế nhé?”

“Về các bộ phim. Các cô đang rất muốn đi vào lĩnh vực này là gì?”

Sheryl nhìn tôi có vẻ quyến rũ. “Tôi đang hoạt động trong lĩnh vực này rồi. Tôi đã đóng phim Người đàn bà Cougar[38], Vụ tấn công của con ma Gargoyle và Lời ngọt ngào sẽ trở thành cây kim ngân.”

“Xin chúc mừng cô. Betty đã bao giờ đóng phim nào chưa?”

“Có thể. Có thể có một lần nhưng cũng có thể không bởi vì Betty là người chuyên nói dối.”

“Tiếp tục đi.”

“Vào dịp Lễ tạ ơn, tất cả bọn trẻ ở tầng sáu tụ họp ăn bữa tối đạm bạc. Betty rủng rỉnh mang về tới hai thùng bia. Cô ta ba hoa đã tham gia đóng phim và khoe khoang chiếc kính ngắm rồi nói rằng đạo diễn cho cô ta. Rất nhiều cô gái có kính ngắm mà các nam diễn viên tặng cho họ nhưng loại của cô ta là loại đắt tiền, có dây đeo và bao nhung. Tôi còn nhớ hôm đó Betty như bay bổng trên chín tầng mây, nói chuyện huyên thuyên cả đêm.”

“Cô ta có nói ra tên của bộ phim đó không?”

Sheryl lắc đầu. “Không.”

“Cô ấy có nhắc đến tên ai liên quan trong bộ phim đó không?”

“Nếu có nhắc thì tôi cũng không nhớ được.”

Tôi nhìn quanh căn phòng, đếm có tổng số mười hai chiếc giường thuê một đô la một đêm và nghĩ đến tay chủ nhà béo ú. “Cô có biết thế nào là hành động nhử mồi đạo diễn không?”

Ánh mắt của cô Cleopatra giả trở nên giận dữ. “Không phải tôi, chết tiệt.”

“Thế còn Betty Short?”

“Có thể.”

Có tiếng còi xe, tôi bước ra cửa sổ nhìn xuống. Một chiếc ôtô tải sàn phẳng chở hàng chục các Cleopatra và Pharaoh phía sau đang đậu ngay sau xe của tôi. Tôi quay lại định thông báo với Sheryl nhưng cô ta đã ra khỏi phòng từ lúc nào.

* * *

Địa chỉ cuối cùng theo danh sách của Millard là nhà số 1611 ở đường North Orange Drive, đó là ngôi nhà màu hồng xây bằng gạch dành cho khách du lịch thuê nằm ngay cạnh trường cấp ba Hollywood. Koenig giật bắn người tỉnh giấc khi tôi phanh xe trước ngôi nhà và chỉ hai gã đàn ông đang ngồi đọc báo trên bậc thang. “Tôi sẽ chăm sóc bọn chúng còn cậu đi hỏi chuyện bọn kia. Cậu đã biết tên bọn họ chưa?”

“Có thể là Harold Costa và Donald Leyes. Nhìn cậu có vẻ mệt mỏi đấy Sarge ạ. Cậu có thích đi làm công việc thế này không?”

“Tôi chán lắm rồi. Tôi nên hỏi bọn họ những gì?”

“Để tôi hỏi cho.”

“Cậu nên nhớ câu chuyện về nạn nhân của sự tò mò. Điều tương tự sẽ xảy ra với những kẻ dám coi thường tôi khi Fritzie không có ở bên. Bây giờ tôi sẽ khai thác gì ở bọn chúng?”

“Sarge…”

Koenig nói phọt cả nước bọt vào người tôi. “Khỉ gió, tôi có cấp bậc hẳn hoi đấy! Trả lời đi!”

Thấy Koenig nổi nóng tôi đành hạ giọng: “Kiểm tra chứng cớ ngoại phạm và hỏi họ xem Betty Short đã bao giờ hành nghề mại dâm chưa”. Thay vì trả lời, Koenig cười khúc khích. Tôi chạy luôn qua bãi cỏ về phía bậc thang trước cửa nhà, hai người đàn ông tránh sang bên cho tôi vào trong. Cửa phía trước mở, phía trong là phòng khách đã cũ nát. Một nhóm thanh niên đang ngồi quanh quẩn hút thuốc và đọc tạp chí điện ảnh. Tôi nói: “Cảnh sát đây. Ai là Linda Martin, Marjorie Graham, Harold Costa, và Donald Leyes?”

Một cô nàng tóc hung trong bộ vét rộng thùng thình giơ cuốn tạp chí lên nói. “Tôi là Marjorie Graham, Hal và Don đang ở bên ngoài.”

Đám người còn lại đứng hết lên tản ra hành lang như muốn tránh mặt kẻ xấu. Tôi nói: “Chuyện liên quan đến Elizabeth Short. Có ai biết cô ta không?”

Rất nhiều người lắc đầu có vẻ sợ sệt. Bên ngoài tôi thấy Koenig đang quát tháo: “Mày phải nói thật. Short đã bao giờ làm gái điếm chưa?”

Marjorie Graham nói: “Tôi chính là người gọi cho cảnh sát, thưa sỹ quan. Tôi nói với họ tên của Linda vì tôi biết cô ấy cũng biết Betty.”

Tôi chỉ tay ra cửa. “Thế còn hai thằng ngoài kia?”

“Don và Harold phải không? Họ cũng đã từng hẹn hò với Betty. Harold gọi cho anh vì anh ta biết các anh đang đi tìm manh mối. Người đàn ông đang quát tháo họ kia là ai?”

Tôi không trả lời mà ngồi xuống lấy bút và sổ ra. “Cô kể cho tôi những chuyện về Betty mà tôi chưa biết đi. Tôi cần số liệu. Tên những cậu bạn trai của cô ấy, đặc điểm ngoại hình, ngày tháng cụ thể, kẻ thù của cô ấy, và động cơ của kẻ giết người.”

Cô nàng có vẻ lưỡng lự, tôi nhận ra mình đang to tiếng nên lập tức hạ giọng và hỏi. “Bắt đầu từ ngày tháng. Betty sống ở đây khi nào?”

“Đầu tháng 12,” Marjorie Graham nói. “Tôi nhớ rõ là bởi vì hôm đó chúng tôi cũng đang ngồi đây nghe một chương trình trên radio nhân dịp 5 năm ngày xảy ra vụ Trân Châu Cảng thì cô ấy vào làm thủ tục.”

“Như vậy đó là ngày 7 tháng 12?”

“Vâng.”

“Cô ấy ở đây bao lâu?”

“Chỉ khoảng một tuần thôi.”

“Tại sao cô ấy biết chỗ này mà đến thuê?”

“Tôi nghĩ Martin đã nói với cô ấy.”

Báo cáo của Millard khẳng định hầu như cả tháng 12 cô ấy sống ở San Diego. Tôi nói: “Nhưng cô ấy chuyển đi ngay sau đó phải không?”

“Vâng.”

“Tại sao vậy, thưa cô Graham? Theo chúng tôi được biết thì trong khoảng thời gian đó Betty sống ở ba nơi - tất cả đều ở Hollywood. Tại sao cô ấy lại di chuyển liên tục như vậy?”

Marjorie Graham lấy một mảnh vải nhỏ trong túi vò trong tay. “Tôi cũng không biết rõ lắm.”

“Cô ấy có anh bạn trai nào hay ghen không?”

“Tôi không nghĩ vậy.”

“Cô Graham, vậy thì cô nghĩ gì?”

Marjorie thở dài. “Anh cảnh sát này, Betty lợi dụng mọi người. Cô ấy vay tiền của mọi người và bịa ra đủ thứ chuyện nói dối họ. Ở đây có rất nhiều người tinh ý và tôi nghĩ họ chẳng khó khăn gì mà không nhận ra bản chất của Betty.”

Tôi nói: “Cô kể cho tôi nghe về Betty đi. Cô cũng đã từng quý cô ấy phải không?”

“Vâng. Cô ấy nhẹ nhàng, tỏ ra tin cậy và không tọc mạch vào chuyện người khác nhưng… rất cảm tính. Đó là bản năng của cô ấy, có thể tạm gọi như vậy. Cô ấy tìm đủ mọi cách để được mọi người quý mến và thường bắt chước kiểu cách của những người mà cô ấy quan hệ. Tất cả mọi người ở đây đều hút thuốc và Betty cũng hút thuốc để hoà đồng mặc dù biết rõ nó rất có hại với bệnh hen suyễn của mình và bản thân cô ấy cũng ghét thuốc lá. Và điều buồn cười là cô ấy lại tập đi, tập nói như phong cách của anh, nhưng chỉ những khi ở một mình cô ấy mới làm như vậy. Cô ấy thường tự gọi mình là Betty hay Beth hay bất kỳ nickname nào khác mà cô ấy nghe được.”

Tôi cố xua đi cảm giác buồn tự nhiên xâm chiếm trong đầu. “Cô và Betty thường nói chuyện về chủ đề gì?”

Marjorie nói: “Chủ yếu là tôi nghe cô ấy nói. Chúng tôi thường ngồi đây nghe radio và Betty kể chuyện. Những câu chuyện tình với những anh hùng trong chiến tranh - trung tá Joe và thiếu tá Matt, rất nhiều chuyện. Tôi biết đó chỉ là những chuyện cô ấy tưởng tượng ra. Có khi cô ấy kể về ước mơ trở thành ngôi sao điện ảnh và tất cả những gì cần làm là luôn luôn xuất hiện trên đường trong những chiếc váy dài màu đen và chẳng sớm thì muộn người ta cũng nhận ra cô ấy. Ý tưởng đó làm tôi bực mình vì tôi đã phải theo học các khoá đào tạo ở nhà hát Pasadena và tôi biết đóng phim là công việc rất nặng nhọc.”

Tôi vẫn ghi chép những câu hỏi và câu trả lời của Sheryl Saddon. “Cô Graham, có phải Betty nhắc đến việc mình đóng phim vào cuối tháng 11 không?”

“Vâng. Đêm đầu tiên chuyển về đây ở cô ấy đã ba hoa chuyện đó. Cô ấy nói có đóng chung một vai và đi khoe khoang chiếc kính ngắm. Vài cậu con trai tò mò hỏi chuyện và có lúc cô ấy nói đóng phim cho hãng Paramount, có lúc lại nói đóng cho hãng Fox. Tôi nghĩ cô ấy chỉ bịa chuyện để gây sự chú ý.”

Tôi ghi chữ “Tên” sang một trang giấy mới và gạch chân đến mấy lần. “Cô Marjorie, cho tôi biết tên những cậu bạn trai hay những người mà cô nhìn thấy cô ấy đi lại với họ.”

“Tôi biết cô ấy có đi chơi với Don Leyes và Harold Costa, có một lần tôi nhìn thấy cô ấy đi chơi với một thủy thủ và tôi…”

Marjorie ngập ngừng, tôi bắt gặp ánh mắt bối rối của cô ta. “Chuyện gì vậy? Cô kể đi.”

Giọng Marjorie trở nên nhẹ nhàng. “Ngay trước khi chuyển đi, tôi thấy Betty cùng với Linda Martin đứng nói chuyện với người đàn bà lớn tuổi rất to béo này trên đại lộ. Bà ta mặc quần áo và tóc cắt ngắn như đàn ông. Tôi chỉ nhìn thấy họ một lần duy nhất đó, có thể như thế không có nghĩa là…”

“Ý cô muốn nói người đàn bà kia là lesbian[39]?”

Marjorie ngẩng lên rồi lại cúi xuống với tay lấy hộp mỹ phẩm Kleenex; Bill Koenig bước vào ngoắc tay gọi tôi. Tôi bước lại và cậu ta thì thầm: “Tôi đã bắt chúng phải nói ra rồi. Tên khốn nạn kia đã hành hạ thể xác cô ấy khi cô ấy bị trói. Tôi đã gọi cho sếp Loew. Anh ấy bảo phải giữ kín chuyện này vì sẽ có mẹo hay nếu cô ấy là hạng gái gọi trẻ trung đáng yêu.”

Tôi kiềm chế không nói ra manh mối mà mình vừa khai thác được về mụ đàn bà kia vì sợ ông phó ủy viên công tố quận kia và kẻ tôi tớ của ông ta sẽ bác bỏ ngay tức khắc. Tôi nói: “Tôi cũng đã hỏi được mấy nội dung ở đây rồi. Cậu khai thác xong hai gã kia rồi chứ?”

Koenig lại cười khúc khích và bước ra. Tôi bảo Marjorie ngồi chờ và đi xuống cuối hành lang. Ở đó có bàn đăng ký và cuốn sổ đang mở để bên trên. Tôi lật tìm cho đến khi thấy tên “Linda Martin” và dòng chữ “phòng 14” in bên cạnh.

Căn phòng nhỏ chật hẹp không có gì khác ngoài một chiếc giường bừa bộn. Tôi kiểm tra tủ quần áo nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng. Giá báo còn vài tờ của ngày hôm qua và dừng bài: “Tên giết người dã mãn”; bất giác tôi nghĩ Linda Martin chính là kẻ đang trốn tránh pháp luật. Tôi cúi xuống quờ tay vào gầm giường. Có vật gì đó dẹt bên trong và tôi lấy ra.

Đó là chiếc ví bằng nhựa màu đỏ. Bên trong có hai penny[40], một hào và tấm thẻ của trường cấp ba Cornhusker ở Cedar Rapids, bang Iowa. Tấm thẻ được cấp cho Lorna Martilkova, sinh ngày 19/12/1931. Tấm ảnh cô gái trẻ khá xinh nằm ngay dưới tiêu ngữ của trường; tôi biết mình đã phát hiện ra một người có liên quan đang bỏ chạy.

Marjorie Graham xuất hiện ở cửa. Tôi chìa tấm thẻ ra và cô ta nói ngay. “Đó là Linda. Lạy Chúa, nó mới mười lăm tuổi.”

“Nếu là tuổi đóng phim thì đã đến độ trung niên rồi. Cô gặp cô ta lần cuối là khi nào?”

“Sáng nay. Tôi nói với nó là đã gọi điện cho cảnh sát và họ sẽ đến hỏi chuyện chúng tôi về Betty. Như thế có gì sai không anh cảnh sát?”

“Cô không biết được đâu. Và cảm ơn cô.”

Marjorie mỉm cười và tôi thầm cầu mong cho cô ta sớm tìm đường mà thoát khỏi mảnh đất điện ảnh này. Tôi cũng mỉm cười đáp lại cô ta và bước ra. Ngoài hành lang, Bill Koenig đang đứng nghỉ trong khi Donald Leyes và Harold Costa nằm ườn ra trên ghế với ánh mắt sợ hãi, có lẽ là vì đã bị ăn vài quả đấm.

Koenig nói: “Bọn nó không gây ra vụ đó.”

“Khỉ gió, không. Sherlock.”

Koenig nói: “Tên tôi không phải là Sherlock.”

Tôi nói: “Không, khỉ gió.”

Koenig hỏi lại: “Cái gì?”

* * *

Ở Đội cảnh sát Hollywood, tôi thực hiện đặc quyền của một cảnh sát điều tra đưa người chưa đến tuổi trưởng thành vào đối tượng nghi can đang bỏ trốn, xác định nhân chứng đối với trường hợp của Lorna Martilkova/Linda Martin, và làm báo cáo nộp cho sếp phụ trách điều tra, thông báo toàn lực lượng sẽ được phát đi trong vòng một giờ nữa và cảnh sát cũng sẽ được tăng cường đến nhà số 1611 để thẩm vấn những người thuê nhà về những nơi mà Linda/Lorna có thể đến. Có người đảm đương phần việc kia tôi yên tâm ngồi viết báo cáo về loạt câu hỏi mà tôi đã thực hiện, đặc biệt nhấn mạnh khía cạnh Betty Short có tật nói dối và cô ta có tham gia đóng bộ phim nào đó trong năm 1946. Trước khi hoàn thành báo cáo, tôi phân vân không biết có nên đưa vấn đề người phụ nữ có ngoại hình giống con trai kia vào hay không. Nếu Loew biết được thì rất có thể anh ta sẽ gạt phắt cùng với thông tin về việc nạn nhân có làm nghề mại dâm nhưng không chuyên nghiệp. Cuối cùng tôi quyết định không đưa vào báo cáo mà chỉ nói miệng với Millard.

Tôi dùng điện thoại của Đội gọi cho Hội diễn viên và phụ trách vai diễn hỏi thông tin về Elizabeth Short. Một nhân viên nói với tôi không có ai tên như vậy tham gia, tên rút gọn từ đó cũng không, rất có thể cô ta không đóng phim cho một hãng sản xuất nào đó hợp pháp của Hollywood. Tôi gác máy và nghĩ đến việc Betty bịa đặt ra chuyện đóng phim và dùng chiếc kính ngắm kia để thuyết phục mọi người.

* * *

Chiều đã muộn. Thoát được Koenig như thoát khỏi căn bệnh ung thư và ba cuộc thẩm vấn về Betty/Beth Short dường như quá sức đối với tôi. Mệt và đói, tôi quyết định lái xe về nhà kiếm chút bánh sandwich bỏ vào dạ dày và ngủ một giấc - và sẽ bước vào một giai đoạn khác của công việc điều tra vụ Thược dược đen này.

Kay và Lee đang đứng cạnh bàn trong nhà ăn xem các bức ảnh hiện trường chụp ở góc đường số 39 và đường Norton. Có ảnh chụp đầu, bộ ngực bị cắt xẻ, phần thân dưới trống không và đôi chân giạng ra của cô ấy - tất cả đều là ảnh trắng đen. Kay rít thuốc liên tục có vẻ sợ hãi và chỉ thỉnh thoảng mới liếc nhìn những bức ảnh. Lee cúi nhìn chăm chú, mặt co giật - biểu hiện của tình trạng thiếu thuốc Benzedrine. Không ai nói một lời; và tôi đứng đó như một diễn viên gợi chuyện trong bộ phim nhàm chán nhất lịch sử thành phố Los Angeles này.

Cuối cùng Kay cũng lên tiếng: “Chào anh Dwight” và Lee run rẩy chỉ một bức ảnh. “Công việc không đơn giản chút nào, anh biết. Vern Smith nói thằng nào đó bắt cô ấy trên đường đưa đi chỗ khác tra tấn sau đó vứt vào bãi đất trống. Chó chết, thằng này chắc chắn phải vô cùng căm ghét cô ấy vì một lý do nào đó và hắn muốn cả thế giới này phải biết lý do đó. Em yêu, em có học qua về y tế, theo em thằng này có hiểu biết về y học không? Liệu hắn có phải là thằng bác sỹ điên khùng nào đó không?”

Kay dập điếu thuốc và nói. “Anh Lee, Dwight về rồi,” Lee quay lại.

Tôi nói: “Chào bạn…”. Lee uể oải chớp mắt và mỉm cười.

Tôi thấy biểu hiện của cậu ta vô cùng đau đớn. “Bucky này, nghe Kay nói đi, tớ biết tớ cho cô ấy đi học đại học không hề uổng phí mà,” tôi buộc phải nhìn đi chỗ khác.

Giọng nói của Kay rất nhẹ nhàng, nhẫn nại. “Em nghĩ giả thuyết sẽ chả đi đến đâu cả nhưng dù sao em cũng sẽ nói ra nếu các anh chịu ăn chút gì đó cho bình tĩnh lại.”

“Em cứ nói đi.”

“Chỉ là phỏng đoán của em nhưng rất có thể có hai tên giết người bởi vì vết cắt tra tấn thì rất vụng về nhưng vết cắt ở rốn và bụng được thực hiện khi cô ấy đã chết thì rất gọn gàng. Cũng có thể chỉ là một tên; sau khi giết cô ấy, hắn bình tĩnh lại đôi chút rồi mới rạch bụng cô ấy. Bất cứ người nào cũng có thể lấy được nội tạng đi khi cơ thể đã bị cắt làm đôi. Em nghĩ giả thuyết một bác sỹ điên khùng nào đó chỉ xuất hiện trong các bộ phim. Anh yêu, anh phải bình tĩnh lại. Anh không được uống những viên thuốc kia nữa và anh phải ăn chút gì đi. Anh Dwight cũng sẽ nói với anh điều đó.”

Tôi quay sang nhìn Lee. Cậu ta nói: “Anh quá xúc động nên không thể ăn được,” và chìa tay ra như thể tôi vừa mới bước vào nhà. “Bạn này, hôm nay đã điều tra được gì về cô gái của chúng ta chưa?”

Tôi định nói với cậu ta là tôi biết Betty Short không đáng để chúng tôi phải lao tâm khổ tứ đến như vậy; tôi định cho cậu ta biết manh mối về mụ đàn bà tóc ngắn kia và bản chất dối trá của Betty Short để cậu ta không quá xúc động. Nhưng vẻ mặt não nề của Lee khiến tôi buộc phải nói: “Không có gì đáng để phải tra tấn mình như vậy. Chuyện cũng chỉ đơn giản như khi cậu tống một cô gái điếm vào trại giam Quentin và cô ấy bỏ trốn. Thử tưởng tượng xem em gái của cậu sẽ nghĩ thế nào khi nhìn thấy bộ dạng cậu thế này. Nó sẽ…”

Tôi không thể nói thêm vì nước mắt Lee đã giàn giụa và bây giờ thì đến lượt cậu ta đứng đó như diễn viên gợi chuyện nhưng lại không có ai để gợi chuyện cả. Kay đứng vào giữa đặt tay lên vai chúng tôi. Tôi bước ra ngoài vì không muốn nhìn thấy Lee nức nở.

* * *

Đội University cũng là nơi thể hiện sự nghiện ngập lợi dụng vụ án Thược dược đen này.

Một bảng danh sách cá độ được dựng lên trong phòng thay quần áo với đủ các kiểu tỷ lệ khác nhau “Phá được - một ăn hai,” “Do tình dục vô độ - một ăn bốn,” “Không phá được - hoà tiền,” “Do bạn trai gây ra - bốn ăn một,” và “Do tên ‘Red’ gây ra - không có tỷ lệ trừ phi nghi phạm bị bắt.” Người cầm trịch cá độ là trung uý Shiner và số lượng tập trung đánh cá nhiều nhất là “do bạn trai gây ra” với hàng chục sỹ quan ký nhận đánh cược, tất cả đều chấp nhận tỷ lệ năm mươi ăn hai.

Phòng họp của Đội còn nực cười hơn. Ai đó đã treo hai nửa chiếc váy đen ngay trước cửa ra vào. Harry Sears nửa tỉnh nửa say đang nhảy nhót quanh cô dọn vệ sinh người da màu, giới thiệu cô ta là Thược dược đen thực tế. Harry cầm chiếc bình rót rượu cho mọi người, các sỹ quan cảnh sát khác phải dùng tay bịt tai còn lại trong khi nói chuyện điện thoại.

Công việc điều tra cũng thật điên khùng. Người ta lần mò với những thông tin đăng ký do Cục quản lý ôtô, môtô cung cấp và danh bạ điện thoại ở khu vực công viên Huntington cố tìm cách để có được manh mối về gã “Red” nào đó đã cùng Betty Short rời khỏi San Diego. Những người khác thì đang đọc các bức thư tình của cô ấy, hai sỹ quan đang liên lạc với Cục quản lý ôtô, môtô lấy thông tin về những biển số đăng ký mà Lee thu được đêm hôm qua khi phục kích căn nhà thuê của Nash. Millard và Loew không có mặt vì vậy tôi bỏ bản báo cáo của mình vào một khay lớn có ghi BÁO CÁO CỦA CÁC THÁM TỬ NGOÀI ĐỊA BÀN và rời khỏi phòng trước khi mấy anh hài mặc sắc phục kia bắt tôi phải tham gia trò hề.

Còn một mình tôi lại nghĩ đến Lee, nhưng nghĩ đến cậu ta tôi lại muốn quay lại phòng họp của Đội để dù sao thì cũng tìm được chút gì đó hài hước về cô gái đã chết kia. Và nghĩ đến Lee tôi lại nghĩ đến tên Nash khốn nạn, hắn là tay súng thiện xạ còn đáng sợ hơn cả hàng mấy chục những tên ghen tuông giết người. Bực mình, tôi lại trở về với công việc cảnh sát điều tra vốn có của mình và đến công viên Leimert lùng sục thay cậu ta.

Nhưng tôi vẫn không thể lẩn trốn được vụ Thược dược đen này.

Đi qua đường số 39 và đường Norton, tôi thấy đám người tò mò đang quanh quẩn trong khu vực bãi đất trống trong khi những người bán kem và xúc xích rong phân phát thức ăn; một bà già đang rao bán những bức ảnh chụp Betty Short trước cửa quán bar ở góc đường số 39 và đường Crenshaw và tôi phân vân không biết có phải gã Cleo Short đã cung cấp những phiên bản này để kiếm lời hay không. Tôi cố xua đuổi ý nghĩ trớ trêu đó ra khỏi đầu để làm việc.

Tôi mất năm giờ liền đi bộ dọc xuống phía Nam đường Crenshaw rồi lại vòng lên phía Tây Nam, tay cầm bức ảnh chân dung của Nash và đặt câu hỏi về thói hiếp dâm các cô gái da màu của hắn. Nhưng tất cả những câu trả lời tôi có được đều là “Không” và câu hỏi “Sao anh không đi mà điều tra về cô gái Thược dược đáng yêu kia?” Đến khoảng 9 giờ tối, tôi đành phải tự nhủ với mình rằng có thể Nash đã cao chạy xa bay khỏi Los Angeles. Và mặc dù vẫn bực mình tôi cũng đành phải quay lại với đám diễn hài ở Đội University.

Sau khi ngốn vội vàng chiếc hamburger cho bữa tối, tôi quay số gọi Phòng quản lý hành chính hỏi thông tin về những nơi thường tập trung bọn lesbian. Nhân viên ở đó kiểm tra hồ sơ và đọc cho tôi tên ba địa điểm bán cocktail, tất cả đều ở một khu nhà trên đại lộ Ventura thuộc khu Valley: Quầy Dutchess, Swank Spot và La Vern’s Hideaway. Tôi vừa định gác máy thì anh nhân viên kia nói thêm tất cả các khu vực đó đều không thuộc phạm vi quản lý của Sở cảnh sát thành phố Los Angeles mà thuộc quyền kiểm soát của cảnh sát trưởng hạt.

Tôi chả thèm nghĩ đến việc mấy địa điểm đó có thuộc quyền kiểm soát của mình hay không khi lái xe đến khu Valley. Tôi nghĩ đến những người đàn bà đi cùng nhau, không phải loại lesbian mà là những người ủy mỵ đi với những người có vẻ cứng rắn. Qua dốc Cahuenga, tôi lại thử mường tượng hình ảnh các cặp đi với nhau nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra chỉ là những hình ảnh về thân thể họ, mùi dầu gió và cảm giác từ chiếc ghế xe mà tôi đang ngồi chứ chả có hình ảnh nào về khuôn mặt. Tôi liên tưởng kết hợp giữa hình anh Betty/Beth và Linda/Lorna, những bức ảnh chân dung và bức ảnh trên tấm thẻ của trường cấp ba với thân thể những cô gái mà tôi còn nhớ được trong những trận đấu chuyên nghiệp của mình trước đây. Càng lúc trí tưởng tượng của tôi càng sinh động, còn sinh động hơn cả khi khu nhà mang số 11000 trên đại lộ Ventura xuất hiện trong tầm nhìn và những người phụ nữ đi với nhau.

Mặt tiền của quầy cocktail Swank Spot khá dài với hai chiếc cửa quay trông giống như cảnh trong các bộ phim. Khu bên trong được bố trí rất hẹp và tối, tôi phải mất một lúc lâu mới quen được với ánh sáng bên trong. Và khi nhìn rõ được, tôi thấy ngay đến mấy chục cô ả đang nhìn tôi trừng trừng.

Một số nhìn đặc sệt phong cách đàn ông trong bộ áo sơ mi kaki và quần dài hiệu GI, một số khác là những cô nàng ẻo lả mặc váy và áo len. Một cô nàng lực lưỡng đứng nhìn tôi dò xét từ đầu đến chân; cô bé mảnh dẻ tóc đỏ đứng cạnh ngả đầu vào vai cô kia tay vòng qua ôm eo. Cảm thấy người đã bắt đầu ướt mồ hôi tôi quay ra quầy bar tìm ả cầm đầu để hỏi chuyện. Tôi nhận ra phía cuối phòng của một khu vực trống kê bàn ghế làm bằng tre xếp đầy các loại rượu. Tôi bước lại và các cặp tình nhân nữ chỉ đứng tránh nhường vừa đủ đường cho tôi đi qua.

Một ả lesbian đứng sau quầy rót một ly whisky đầy đặt trước mặt tôi và nói: “Anh là người của bên kiểm soát các loại đồ uống à?” Cặp mắt của cô ta rất sáng và dữ dằn. Tự nhiên tôi có cảm giác cô ta đọc được những suy nghĩ của tôi trên đường đến đây.

Uống một hơi hết ly rượu tôi nói. “Tôi là nhân viên điều tra các vụ án mạng của Sở cảnh sát thành phố Los Angeles”; cô nàng lesbian đốp ngay, “Đây không phải địa bàn của anh, nhưng đứa nào bị khử?” Tôi chìa bức ảnh Betty/Beth và tấm thẻ có hình của Lorna/Linda ra. Ly rượu whisky làm giọng tôi có vẻ trơn hơn: “Cô đã bao giờ nhìn thấy ai trong số họ chưa?”

Cô ả nhìn hai bức ảnh ngước lên nhìn tôi. “Anh bảo cô nàng Thược dược kia là con gái à?”

“Đấy là cô nói.”

“Vậy thì tôi sẽ nói với anh rằng tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ta ngoại trừ trên báo. Cô bé con kia cũng chưa bao giờ bởi vì những cô gái của tôi ở đây không cặp bạn với người chưa đến tuổi. Đồng ý chứ?”

Tôi chỉ chiếc ly đã cạn và cô gái rót thêm một ly. Tôi uống hết, cảm thấy người ấm hơn nhưng rồi lại lập tức cảm thấy lạnh. “Đồng ý khi những cô gái của cô nói với tôi điều đó và tôi tin họ.”

Ả phục vụ quầy bar huýt sáo và ngay lập tức khu vực chỗ tôi đứng chật kín người. Tôi cầm mấy bức ảnh đưa cho cô nàng đang ôm eo một “quý bà” trông như tay thợ đốn củi. Họ xem qua, lắc đầu và chuyển cho một “quý bà” khác trong bộ quần áo nhảy dù của phi công. Cô ta xem xong và nói: “Không, nhưng Bộ nông nghiệp Mỹ thì có thể có,” tôi lại chuyến cho một cặp khác đứng cạnh. Bọn họ cầm bức ảnh lầm bầm: “Thược dược đen” vẻ sợ hãi lộ rõ trong giọng nói. Cả hai cùng nói: “Không,” cô ả mang phong cách đàn ông còn nói thêm: “Không, cả hai đều không, và cũng không phải mẫu người của tôi.” Cô ta vội vã trả lại mấy tấm ảnh cho tôi và nhổ bọt luôn xuống sàn nhà. Tôi nói: “Chúc ngủ ngon, các quý bà,” và bước ra cửa, phía sau tôi vẫn còn văng vẳng tiếng thì thầm “Thược dược”.

Kết quả điều tra của tôi ở quầy cocktail Dutchess còn tệ hại hơn. Nhiều người tỏ ra hằn học với tôi hơn và câu trả lời “Không” cũng nhiều hơn - tất cả đều bằng thứ tiếng Anh cổ. Bước sang quầy La Vern’s Hideaway tôi cảm thấy vô cùng bực tức nhưng không hiểu vì lý do gì.

Không gian bên trong cũng tối, đèn nhỏ gắn vào các lỗ trên trần nhà soi sáng lờ mờ những bức tường dán đầy tranh cây cọ rẻ tiền. Các cặp lesbian đang thậm thụt với nhau trong những buồng quây tạm; có hai cô ả đang hôn nhau say đắm khiến tôi ngạc nhiên nhìn trừng trừng nhưng rồi để mặc họ và bước đến quầy bar.

Quầy bar được bố trí thụt vào mé tường bên trái, ánh đèn màu như biến nó thành cảnh tượng trên bãi biển Waikiki[41]. Không có người phục vụ, cũng không có ai ngồi trên các ghế cao kê xung quanh. Tôi bước ra phía sau cố ý hắng giọng để các cặp “tình nhân” kia thoát khỏi chín tầng mây mà trở về với trái đất. Chiến thuật của tôi có tác dụng ngay; tiếng rên rỉ chút chít im bặt và những cặp mắt tức giận quay ra nhìn tôi.

Tôi nói: “Cảnh sát điều tra án mạng của thành phố Los Angeles đây,” và đưa mấy bức ảnh cho một cặp gần nhất. “Người tóc đen là Elizabeth Short hoặc Thược dược đen nếu các cô đã đọc báo. Người kia là bạn cô ấy. Tôi muốn biết có ai đã từng nhìn thấy họ chưa, và nếu có thì nhìn thấy ai?”

Mấy bức ảnh được chuyển qua hết buồng này đến buồng khác; tôi nhìn chăm chú phản ứng của họ và nhận thấy mình phải sử dụng dùi cui mới có thể lấy được câu trả lời có hoặc không. Không ai nói một lời; tất cả những gì tôi thấy trên nét mặt họ là sự tò mò xen lẫn với cảm giác tiếc nuối thèm thuồng vì bị ngắt quãng giữa chừng. Mấy bức ảnh lại quay về với tôi. Tôi nhận lại và bước ra ngoài. Thấy có một phụ nữ sau quầy bar đang đánh giày, tôi dừng lại.

Tôi bước đến chìa mấy tấm ảnh và ngoắc tay gọi cô ta. Cô nàng cầm tấm ảnh lên và nói. “Tôi chỉ nhìn thấy cô ấy trên báo thôi.”

“Thế còn cô gái này? Tên cô ấy là Linda Martin.”

Cô nhân viên phục vụ cầm tấm thẻ có ảnh lên nhìn chăm chú, tôi thấy có vẻ cô ta nhận ra điều gì đó. “Không, xin lỗi anh.”

Tôi đứng dựa vào quầy gằn giọng. “Đừng nói dối tôi. Cô ấy mười lăm tuổi và cô phải nói ra đi nếu không muốn tôi sử dụng đến sức mạnh và cô sẽ mất năm năm ở Tehachapi[42] mà điều trị đấy.”

Cô nàng giật nảy mình, tôi tưởng cô ta sẽ đi lấy chai rượu và đập thẳng vào đầu tôi. Không dám ngước lên nhìn tôi, cô ta nói : “Nó có đến đây. Hình như hai hay ba tháng trước gì đó. Nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô nàng Thược dược kia cả, và tôi nghĩ cô bé có vẻ thích con trai hơn. Ý tôi nói là nó chỉ đến đây quanh quẩn xin đồ uống của các chị.”

Tôi thoáng thấy có một cô nàng vừa định ngồi xuống bàn thì giật mình chộp ví bước ra cửa, hình như cô ta nghe thấy những lời tôi nói với cô phục vụ quầy bar. Ánh sáng yếu ớt soi vào mặt cô ta và tôi thoáng thấy có nét gì đó giống Elizabeth Short.

Tôi vơ mấy tấm ảnh và lao theo cô ta, vừa kịp ra đến xe thì tôi cũng thấy cô ta mở khoá chiếc Packard trắng toát đậu mé trên cách xe tôi vài xe. Cô ta nổ máy chạy đi, tôi đếm đến năm và bám theo.

Cô ta chạy quay lại đại lộ Ventura, dốc Cahuenga, và quay vào Hollywood. Ban đêm xe cộ đi lại khá vắng vẻ nên tôi để cho chiếc Packard kia chạy phía trước cách vài xe khi chúng tôi chạy xuống phía Nam, ra khỏi Hollywood vào khu vực quận Hancock Park. Vào đến đường số 4, người phụ nữ kia rẽ trái và chẳng mấy chốc chúng tôi đã ở giữa công viên Hancock - nơi mà cảnh sát Wilshire gọi là “Công viên nằm dưới kính.”

Chiếc Packard rẽ vào đường Muirfield và đậu trước toà nhà rất lớn theo phong cách kiến trúc Tudor[43], phía trước có một bãi cỏ rộng bằng cỡ sân bóng đá. Tôi cho xe chạy lên phía trước và nhìn rõ biển số CAL RQ 765. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy người đàn bà khoá cửa xe bên mé người lái; từ đằng xa tôi cùng nhận ra bộ trang phục da cá mập của cô ta.

Tôi rẽ vào đường số 3 ra khỏi công viên Hancock và gọi điện về Cục quản lý ôtô, môtô kiểm tra chiếc Packard trắng mang biển số CAL RQ 765. Tôi chờ năm phút và nhân viên điện đài đọc cho tôi thông tin:

Madeleine Cathcart Sprague, phụ nữ da trắng, sinh ngày 14/11/1925, địa chỉ số 482 đường South Muirfield; chưa vi phạm gì.

Trên đường quay về, tôi phân vân không biết Madeleine Cathcart Sprague có liên quan đến Betty/Beth và Lorna/Linda hay không, hay cô ta chỉ là loại lesbian lắm tiền muốn đi tìm cảm giác cho cuộc sống. Vừa lái xe tôi vừa lấy bức hình của Betty Short ra xem và nghĩ đến khuôn mặt của cô nàng Sprague, quả thực có điểm giống nhau giữa họ. Tôi nghĩ đến việc mình tự tay lột bộ trang phục da cá mập của cô ta mặc dù tôi không hề có ý này ý khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.06.2018, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 32976
Được thanks: 5126 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Trinh thám] Thược dược đen - James Ellroy - Điểm: 10
Chương 10


Tôi mở radio nghe trên đường lái xe đến Đội University sáng ngày hôm sau. Đang nghe bản tứ tấu vui vẻ của Daxter Gordon thì giọng nói có vẻ hồi hộp vang lên:

“Chúng tôi xin phép ngắt quãng chương trình phát thanh thường lệ để thông báo bản tin. Nghi phạm chính trong vụ án giết chết Elizabeth Short, cô gái tóc đen thường được gọi là Thược dược đen, đã bị bắt! Cảnh sát đã xác định người đàn ông vốn được gọi là ‘Red’ này tên là Robert ‘Red’ Manley, hai mươi lăm tuổi, người bán đồ gia dụng ở khu vực công viên Huntington. Manley bị bắt sáng nay tại nhà một người bạn ở South Gate và hiện đang được tạm giam ở Đồn cảnh sát Hollenbeck phía Đông Los Angeles. Trong một bài phát biểu với đài phát thanh KGFJ[44], phó ủy viên công tố quận Ellis Loew, người tham gia vụ án với tư cách là cầu nối giữa cảnh sát với các cơ quan dân sự nói: ‘Red Manley là đối tượng tình nghi số một. Chúng tôi đã xác định được hắn chính là kẻ đã đưa Betty Short từ San Diego đến đây ngày 9 tháng 1, sáu ngày trước khi tìm thấy xác của cô ấy trong bãi đất trống ở khu vực công viên Leimert. Đây là bước đột phá kỳ diệu mà bấy lâu nay chúng tôi vẫn mong chờ và hy vọng. Chúa đã nghe thấu lời thỉnh cầu của chúng ta!’”

Cảm xúc của Loew được thay thế bằng chương trình quảng cáo sản phẩm giảm đau cho bệnh trĩ. Tôi đổi hướng và đi thẳng đến Đồn cảnh sát Hollenbeck.

Đường phố phía trước đã được phong toả; cảnh sát tuần tra đang ngăn cản các phóng viên. Tôi đậu xe ở một con hẻm phía sau Đồn và đi vào bằng lối cửa sau đến thẳng phòng tạm giam. Bọn say xỉn lè nhè trong các phòng tạm giam dành cho các tội nhẹ; những tên phạm trọng tội thì quắc mắt nhìn tôi từ bên dành cho bọn phạm tội nặng. Khu này dành riêng cho việc giam giữ nhưng lại không hề có bóng dáng cai ngục nào. Mở cánh cửa nối sang phòng làm việc của Đồn tôi mới hiểu lý do tại sao.

Nơi tập trung lực lượng của Đồn được chia thành các phòng hỏi cung nhỏ nằm cạnh lối đi, ai cũng căng mắt muốn nhìn qua tấm kính một chiều của gian phòng nhỏ ở giữa bên mé trái lối đi. Giọng nói của Russ Millard đang vang lên từ chiếc micrô gắn trên tường rất trôi chảy, thuyết phục.

Tôi huých tay hỏi viên sỹ quan ngồi gần mình nhất. “Hắn đã nhận tội chưa?”

Anh ta lắc đầu. “Chưa. Millard và bạn của anh ta đang tìm cách đe dọa và thuyết phục hắn.”

“Hắn có thừa nhận là biết cô gái không?”

“Có. Chúng tôi đã kiểm tra thông tin từ Cục quản lý ôtô, môtô và thông tin rất khớp với hắn. Cậu có thích đánh cược không? Hoặc là hắn vô tội hoặc là phạm tội, tuỳ cậu lựa chọn. Hôm nay tôi cảm thấy mình may mắn.”

Tôi chả thèm để ý đến lời gạ gẫm của anh ta mà đi lên nhòm vào trong căn phòng. Millard ngồi sau chiếc bàn gỗ đã cũ nát, một người đàn ông còn trẻ, khá đẹp trai để tóc hất ngược ra sau ngồi đối diện với anh ta, tay vân vê bao thuốc lá. Nhìn anh ta có vẻ sợ hãi; Millard thì trông giống như những ông thầy tu đạo mạo trong bộ phim - người thường ban lời xá tội cho các con chiên.

Giọng nói của anh ta vang lên qua loa. “Xin anh, tôi nhắc lại ba lần rồi.”

Millard nói : “Robert, chúng tôi làm như vậy bởi vì cậu không tự nguyện. Betty Short đã nằm trên trang đầu tất cả các báo của thành phố Los Angeles này ba ngày nay rồi, và cậu biết chúng tôi cần phải nói chuyện với cậu. Nhưng cậu lại bỏ trốn. Bây giờ cậu nghĩ chuyện đó thế nào?”

Robert “Red” Manley châm một điếu thuốc hít vào và ho sặc sụa. “Tôi không muốn vợ tôi biết tôi phản bội cô ấy.”

“Nhưng cậu không hề phản bội cô ấy. Betty sẽ không nói ra. Cô ta chỉ bán dâm cho cậu. Như vậy không việc gì phải che dấu cảnh sát.”

“Tôi hẹn với cô ấy ở Dago, chúng tôi lả lơi với nhau. Như thế cùng là phản bội rồi.”

Millard đặt một tay lên vai Manley. “Hãy bắt đầu lại từ đầu. Cho chúng tôi biết làm thế nào mà cậu gặp được Betty, hai người đã làm gì, nói chuyện gì. Cậu cứ bình tĩnh, không ai thúc giục cả.”

Manley dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn đã đầy ắp, châm điếu khác và đưa tay lau mồ hôi trên trán. Tôi nhìn quanh căn phòng và thấy Ellis Loew đang ngồi dựa đầu vào tường ở bên đối diện, Vogel và Koenig ngồi chầu hai bên như hai con chó ngồi đợi lệnh tấn công. Có tiếng thở dài phát ra từ loa, tôi quay lại và thấy nghi phạm cựa quậy trên ghế. “Và đây sẽ là lần cuối cùng tôi phải nói ra?”

Millard mỉm cười. “Đúng, nói đi.”

Manley đứng dậy vươn vai và vừa đi vừa nói. “Tôi gặp cô ấy một tuần trước Giáng sinh ở quán bar trong thành phố Dago. Lúc đầu chúng tôi chỉ bẻm mép nói chuyện với nhau và Betty cho biết cô ấy không còn một xu dính túi, rằng cô ấy đang ở nhà bà French, rằng cô ấy chỉ tạm thời ở đó. Tôi mua cho cô ấy bữa tối ở một cửa hàng đồ ăn kiểu Ý, sau đó chúng tôi đi khiêu vũ cùng nhau ở sàn khiêu vũ Sky Room trong khách sạn El Cortez. Chúng tôi…”

Millard ngắt lời. “Cậu có thường đi kiếm các em như vậy khi đi làm ăn không?”

Manley quát lại: “Tôi không đi kiếm ai cả!”

“Vậy thì lúc đó cậu đang làm gì?”

“Tôi cảm thấy thích cô ấy. Tôi không biết Betty là cô gái đào mỏ hay là cô gái tốt và tôi muốn tìm hiểu điều đó. Tôi muốn thử lòng chung thủy của tôi với vợ và tôi chỉ…”

Giọng của Manley chùng xuống. Millard nói: “Vì Chúa, cậu hãy nói sự thực đi. Có phải cậu muốn tìm chỗ giải quyết không?”

Manley ngồi phịch xuống ghế. “Đúng.”

“Đó là chuyện cậu thường làm khi đi xa đúng không?”

“Không! Betty là trường hợp khác!”

“Khác thế nào? Ra khỏi thành phố tìm của lạ thì vẫn là của lạ ngoài thành phố, phải không?”

“Không! Tôi không phản bội vợ khi đi làm ăn! Betty chỉ là…”

Giọng Millard đột nhiên nhỏ đến nỗi qua loa cũng khó nghe.

“Betty dụ dỗ cậu đúng không?”

“Đúng.”

“Cô ta khiến cậu phải làm những việc mà cậu chưa từng làm bao giờ, làm cậu phát điên lên, làm cậu…”

“Không! Không! Tôi chỉ muốn làm tình với cô ấy, tôi không muốn làm cô ấy tổn thương!”

“Im lặng nào. Chúng ta hãy quay lại thời điểm vào dịp Giáng sinh nhé. Cậu hẹn hò lần đầu với Betty hôm đó. Cậu có hôn chúc cô ấy ngủ ngon không?”

Manley nắm chặt chiếc gạt tàn, tay run rẩy làm đầu thuốc rơi ra bàn. “Vào má.”

“Tiếp tục đi. Không làm gì hơn thế à?”

“Không.”

“Cậu hẹn hò lần thứ hai với Betty hai ngày trước Giáng sinh đúng không?”

“Đúng.”

“Đèn mờ, uống rượu, nhạc nhẹ, và cậu làm công việc cần làm của cậu đúng không?”

“Khỉ gió. Ông bỏ từ ‘đúng không’ đấy đi. Tôi hôn Betty và cô ấy nói không thể ngủ với tôi được vì cô ấy muốn cha của đứa trẻ mà cô ấy sinh ra phải là một người hùng trong chiến tranh, trong khi đó tôi lại chỉ tham gia quân đội trong một thời gian ngắn. Cả buổi cô ta chỉ nói đến những thằng người hùng trong chiến tranh khỉ gió đó!”

Millard đứng dậy. “Tại sao cậu lại nói ‘khỉ gió’, Red?”

“Bởi vì tôi biết đó là những lời nói dối. Betty nói kết hôn với người này rồi lại đính hôn với người kia và tôi biết cô ấy muốn biến tôi thành kẻ nhỏ nhoi vì tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh chinh chiến cả.”

“Cô ấy có đề cập đến tên người nào không?”

“Không, cô ấy chỉ nói cấp bậc của họ. Thiếu tá này, đại uý kia khiến tôi cảm thấy xấu hổ.”

“Cậu có ghét cô ấy vì chuyện đó không?”

“Không! Đừng mớm lời tôi như thế.”

Millard duỗi người đứng dậy. “Sau lần hẹn thứ hai đó, thì cậu gặp lại cô ấy khi nào?”

Manley thở dài gục đầu lên bàn. “Tôi đã nói với anh toàn bộ sự việc đến ba lần rồi.”

“Chú em này, cậu càng nói lại sớm bao nhiêu thì càng được về nhà sớm bấy nhiêu.”

Manley run rẩy khoanh tay trước ngực. “Sau lần hẹn thứ hai tôi không gặp Betty cho đến tận ngày 8 tháng 1 khi tôi nhận được bức điện gửi đến văn phòng. Trong bức điện, cô ấy nói muốn gặp tôi khi tôi đến Dago bán hàng. Tôi gọi điện lại và nói buổi chiều ngày hôm sau tôi sẽ đến Dago và tôi sẽ đón cô ấy. Thế rồi tôi đón cô ấy và đưa cô ấy quay lại Los Angeles. Tôi nói…”

Millard giơ một tay lên. “Betty có nói vì sao cô ấy muốn quay lại Los Angeles không?”

“Không.”

“Cô ấy có nói muốn gặp ai đó không?”

“Không.”

“Cậu làm thế là bởi vì cậu nghĩ cô ấy sẽ đồng ý cho cậu làm chuyện kia?”

“Đúng.”

“Tiếp tục đi.”

“Tôi đưa Betty đi cùng với tôi cả ngày hôm đó. Cô ấy ngồi trong xe khi tôi gọi điện cho khách hàng. Có vài khách hàng ở Oceanside đặt hàng nên chúng tôi thuê một nhà trọ nghỉ qua đêm ở đó, và…”

“Cậu nói lại tên của nhà trọ đó đi.”

“Đó là nhà trọ Cornucopia.”

“Và Betty lại không cho cậu làm chuyện đó?”

“Cô ấy… cô ấy nói đang đến tháng.”

“Và chắc chắn là cậu không hài lòng với những lý do cũ rích như thế?”

“Đúng.”

“Nó có làm cậu tức muốn phát điên không?”

“Khỉ gió, tôi không giết cô ấy!”

“Bình tĩnh nào, cậu ngủ trên ghế còn Betty ngủ trên giường phải không?”

“Đúng.”

“Thế buổi sáng hôm sau thì sao?”

“Sáng ra chúng tôi quay lại Los Angeles. Betty đi cùng với tôi và nịnh xin tôi năm đô la nhưng tôi từ chối. Cô ấy kể cho tôi câu chuyện rất nực cười và ngớ ngẩn về việc cô ấy sẽ hẹn gặp đứa em gái của mình trước khách sạn Biltmore. Tôi cũng muốn thoát khỏi cô ấy nên thả cô ấy ở lại khách sạn Biltmore và bỏ đi vào khoảng năm giờ sáng. Từ đó tôi không còn gặp lại cô ấy cho đến khi những chuyện về Thược dược đen trên báo.”

Millard nói: “Cậu nhìn thấy cô ấy lần cuối cùng lúc năm giờ sáng thứ Sáu ngày 10 tháng 1 phải không?”

Manley gật đầu. Millard nhìn vào gương chỉnh lại cà vạt và bước ra ngoài. Ngoài hành lang, các cảnh sát khác quấn lấy anh ta đặt câu hỏi. Harry Sears bước vào căn phòng; có ai đó nói rất to bên cạnh tôi. “Bây giờ thì cậu sẽ thấy vì sao Russ lại cho Harry ở đây.”

Đó là Lee. Cậu ta đang nhăn nhở cười rất tươi, nhìn vẻ mặt cậu ta như vừa trốn được khoản nợ thuế một triệu đô la. Tôi thọi nhẹ vào cổ cậu ta. “Chào mừng cậu đã trở lại với trái đất.”

Lee cũng thọi lại tôi. “Vì cậu mà bộ dạng tôi tươi tỉnh thế này đấy. Ngay khi cậu bỏ đi, Kay cho tớ uống mickey finn[45], tớ ngủ liền mười bảy giờ và thức dậy ăn như thuồng luồng.”

“Tại cậu cho cô ấy đi học về ngành y chứ. Cậu nghĩ trường hợp anh chàng ‘Red’ này thế nào?”

“Cũng chỉ là hạng người muốn đi tìm của lạ tầm thường thôi. Cậu có thấy thế không?”

“Rất đúng.”

“Cậu có điều tra được gì ngày hôm qua không?”

Thấy cậu bạn mình vui vẻ như một con người hoàn toàn khác tôi cùng dễ dãi bày hơn. “Cậu đã đọc báo cáo của tớ chưa?”

“Rồi. Ở Đội University. Cậu đã làm rất tốt với trường hợp cô bé bỏ trốn chưa đến tuổi trưởng thành kia. Còn gì nữa không?”

Tôi dối trá hoàn toàn, trong khi hình ảnh cô nàng mặc bộ đồ da cá mập gọn gàng kia cứ nhảy múa trong đầu. “Không. Còn cậu?”

Lee vừa nhìn chằm chằm vào trong phòng vừa nói. “Không, nhưng những gì tớ nói về việc tóm cổ gã khốn nạn kia vẫn còn nguyên giá trị đấy. Lạy Chúa, cậu nhìn Harry kìa.”

Tôi nhìn theo. Giọng nói cà lăm của cậu ta vang lên trong phòng thẩm vấn, tay vung vẩy chiếc dùi cui và mỗi lần đi vòng quanh chiếc bàn cậu ta lại đập thật mạnh xuống mặt bàn. Tiếng hét đe doạ vang lên trong loa, Red Manley hai tay ôm chặt trước ngực run rẩy, mỗi lần Harry đập dùi cui xuống bàn cậu ta lại giật bắn người.

Lee huých tay tôi. “Russ có một quy tắc đó là không hành hung thực sự nhưng cậu nhìn kìa…”

Tôi kéo tay Lee xuống và nhìn qua lớp kính một chiều. Sears vẫn đang đập chiếc dùi cui xuống bàn ngay trước mặt Manley, giọng nói cà lắp của cậu ta trở nên lạnh lùng. “Mày muốn kiếm của lạ và mày nghĩ rằng Betty là cô gái dễ dãi. Ban đầu mày dùng sức mạnh nhưng không có tác dụng nên quay sang dụ dỗ nhưng cũng không đạt được kết quả gì, vì vậy mày dùng tiền mua chuộc cô ấy. Nhưng đúng lần đó cô ấy lại nói đang đến tháng. Mày muốn cô ấy phải đổ máu để trả đũa. hãy nói cho tao biết mày đã rạch vú cô ấy thế nào. Đã…”

Manley hét lên. “Không!”. Sears đập chiếc dùi cui vào gạt tàn khiến đầu thuốc và tàn thuốc bay tứ tung. Red cắn môi đến chảy máu và gục đầu xuống ngực. Sears lại đập đống mảnh kính vỡ khiến tiếng loảng xoảng vang khắp căn phòng. Manley lẩm bẩm. “Không… không… không… không… không.” Sears rít lên: “Mày biết cần phải nói những gì rồi đấy. Mày là loại ăn gái có hạng và chắc chắn là mày biết rất nhiều tụ điểm chứa gái rồi. Mày dụ dỗ Betty bằng vài ly rượu khiến cô ấy nói ra chuyện về những người bạn trai trước đây, mày giả vờ thân thiện với cô ấy như một người bạn, giả vờ là một cựu hạ sỹ, người đã từng chứng kiến cảnh chiến tranh để được lọt vào mắt của cô ấy.”

“Không!”

Sears lại đập dùi cui xuống bàn. “Có đấy, thằng khốn, có đấy. Tao nghĩ mày đã đưa cô ấy đến một nhà kho ngoài trời nào đó như kiểu mấy khu nhà kho cũ của hãng Ford ở Pico Rivera ấy. Ở đó có rất nhiều dây, có rất nhiều dụng cụ có thể dùng để cắt mổ và chắc chắn là mày phải chọn một thứ rồi. Mày phóng hết thứ của nợ chứa trong tinh hoàn đi rồi mới đút vào người cô ấy. Trước đó mày đã điên, nhưng lúc này thì mày điên thực sự. Mày nghĩ đến những cô gái đã cười vào mặt mày vì cái của quý đó bé quá, và những lần vợ mày nói: ‘Red, tối nay thì không được vì em bị đau đầu.’ Mày tát cô ấy, đè cô ấy xuống đánh đập và rạch người cô ấy. Thú nhận đi, thằng suy đồi khốn nạn!”

“Không!”

Lại có tiếng đập bàn uỳnh uỳnh.

Chiếc bàn rung lên trước sức mạnh ghê gớm từ chiếc dùi cui. Manley như như muốn nhảy ra khỏi ghế, nếu Sears không đỡ thì chắc cậu ta đã lộn ngược ra sau rồi.

“Có, Red ạ, có đấy. Mày nghĩ đến tất cả những cô gái nói ‘em không mút đâu’, đến những lần mẹ mày phát vào đít mày, đến những ánh mắt thù địch mà những người lính khác nhìn vào mày khi tiếng kèn Trombon của mày cất lên. Thằng dâm dê đốn mạt, đó là những gì mày đang nghĩ trong đầu đấy. Có phải đó là những gì mà Betty đáng phải chịu không?”

Máu từ miệng Manley chảy ròng ròng nhỏ cả xuống lòng trong khi cậu ta run rẩy. “Không, xin anh. Thề có Chúa chứng kiến, tôi không làm chuyện đó.” Sears quát lên: “Chúa rất ghét những kẻ nói dối,” và đập bàn liên tục ba phát - uỳnh, uỳnh, uỳnh. Manley cúi đầu và bắt đầu khóc nức nở, Sears quỳ gối cạnh chiếc ghế cậu ta ngồi. “Nói cho tao biết Betty đã la hét và van xin thế nào! Red, nói với tao và nói với Chúa đi!”

“Không, không. Tôi không làm gì Betty cả.”

“Mày có cố làm thêm một lần không? Mày có tống cái của nợ của mày vào mỗi lần mày rạch người cô ấy không?”

“Không, Chúa ơi, không.”

“Đúng đấy, Red, mày cứ nói chuyện với chúa đi. Nói với Chúa chuyện đó và chúa sẽ tha thứ cho mày.”

“Không, lạy Chúa.”

“Nói đi Red. Nói với Chúa mày đã đánh đập, tra tấn, dày vò cô ấy suốt ba ngày như thế nào rồi sau đó cắt cô ấy làm hai mảnh.”

Sears lại liên tục đập bàn và hất đổ ngược ra nhà. Manley dò dẫm bước ra khỏi ghế và ngã khuỵu xuống. Cậu ta nắm chặt tay lẩm bẩm: “Chúa sẽ che chở cho tôi, tôi sẽ không cần,” và bật khóc nức nở. Sears nhìn chăm chăm vào cửa kính, vẻ lưỡng lự hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu ta vung tay tỏ vẻ không đồng ý và bước ra khỏi phòng.

Russ Millard gặp cậu ta ở ngay ngoài gian phòng và dẫn đi chỗ khác tránh đám đông các cảnh sát đang đứng quanh quẩn ở đó. Nghe loáng thoáng câu chuyện của họ tôi hiểu được đại ý là: Cả hai người đều cho rằng cậu ta vô tội nhưng vẫn muốn thử thách và đo nhịp tim cho chắc chắn. Quay nhìn vào trong tôi thấy Lee và một người khác mặc đồ dân sự đang còng tay Red và đưa cậu ta ra khỏi phòng. Lee tỏ ra rất thân thiện, một tay quàng qua vai nói chuyện nhẹ nhàng. Đám đông giải tán khi cả ba người cùng leo lên chiếc xe hòm. Harry Sears quay lại phòng thẩm vấn thu dọn đống đổ nát do chính mình gây ra; Millard quay sang tôi. “Hôm qua cậu đã có bản báo cáo rất tốt đấy, Bleichert.”

Tôi nói: “Cảm ơn anh,” và biết rằng tôi đang bị giữ chân vào vụ này. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta và hỏi: “Sau đây tôi sẽ phải làm gì?”

“Cậu phải là người nói với tôi điều đó chứ.”

“Trước tiên anh sẽ cho tôi quay lại làm công việc điều tra bình thường đúng không?”

“Sai, nhưng cậu cứ nói tiếp đi.”

“Được rồi. Vậy thì chúng ta sẽ điều tra lại khu vực Biltmore và cố gắng tái hiện lại việc di chuyển của Betty Short từ ngày 10 khi Red bỏ rơi cô ấy đến ngày 12 hay 13 gì đó khi cô ấy được phát hiện ra. Chúng ta sẽ khoanh vùng khu vực, so sánh đối chiếu các chứng cớ và hy vọng sẽ không bị nhưng cú điện thoại giả dối kia đánh lạc hướng điều tra.”

“Nói tiếp đi.”

“Betty rất thích đóng phim và là người sống buông thả, cô ấy khoe khoang đã từng tham gia một bộ phim vào cuối tháng 11 năm ngoái, vì vậy tôi nghĩ nếu được mời tham gia một vai nào đó chắc chắn cô ấy sẽ không từ chối. Tôi nghĩ chúng ta nên hỏi các nhà sản xuất và phụ trách vai diễn xem thế nào.”

Millard mỉm cười. “Sáng nay tôi gọi điện cho Buzz Meeks. Cậu ta là cựu sỹ quan cảnh sát và hiện là người phụ trách an ninh của hãng Hughes Aircratt. Cậu ta là nhân viên không chính thức của Sở phụ trách liên lạc với các trường quay, và cậu ta sẽ là người đi tìm hiểu. Cậu đang làm rất tốt, Bucky ạ. Cứ thế phát huy nhé.”

Tôi lưỡng lự - nửa muốn gây ấn tượng với sếp của mình nửa muốn tự mình điều tra cô ả lesbian lắm tiền nhiều của kia. Lời khen của Millard có vẻ gì hơi hạ cố nhưng có thể đó cũng là cách để giữ chân một cảnh sát trẻ như tôi tham gia công việc mà mình không muốn. Hình ảnh về Madeleine Cathcart Sprague lại tràn ngập trong đầu, tôi nói: “Tất cả những gì tôi biết đó là anh nên cẩn thận với Loew và mấy thằng tay sai của anh ta. Tôi không đề cập đến chuyện đó trong báo cáo nhưng Betty Short sẵn sàng làm chuyện đó khi cô ấy cần tiền nhưng Loew sẽ coi đó là điều nhảm nhí. Tôi nghĩ anh ta sẽ tìm cách gì đó để chứng minh cô ấy chỉ là người đàn bà đĩ thoã. Anh ta càng chiếm được nhiều cảm tình của dư luận đối với cô gái thì anh ta càng được khen ngợi với tư cách là ủy viên công tố quận khi vụ án được đưa ra xét xử.”

Millard cười rất to. “Này, cậu không có ý định gọi sếp của mình là kẻ giấu giếm chứng cớ đấy chứ?”

Tôi chợt nghĩ mình cũng có hành động tương tự. “Đúng, tôi còn có thể gọi anh ta là loại vô liêm sỉ.”

Millard nói: “Được đấy,” và đưa cho tôi một tờ giấy. “Ảnh chụp Betty ở những nơi khác nhau - nhà hàng, quán bar ở Wilshire. Cậu có thể điều tra độc lập hoặc làm cùng với Blanchard cũng được, tôi không quan tâm.”

“Tôi muốn kiểm tra lại khu vực Biltmore.”

“Tuỳ cậu, nhưng tốt nhất nên có những người thông thạo địa bàn đến đó điều tra và tôi cũng không muốn nghe những cuộc điện thoại gợi ý ngớ ngẩn kia nữa.”

“Anh sẽ làm gì?”

Millard mỉm cười có vẻ buồn. “Sẽ để ý đến gã vô liêm sỉ giấu giếm chứng cớ kia và bọn đầy tớ của anh ta để bọn họ không thể dùng biện pháp dụ dỗ anh chàng Red vô tội kia thú nhận.”

* * *

Không thấy Lee đâu nữa tôi đành một mình đi điều tra khu vực quận Wilshire, các nhà hàng, quán bar, điểm tập trung đông người ở đường Western, đường Normandie, và đường số 3 - Những người tôi hỏi chuyện đa số là dân hay la cà ở các quán bar, những tay muốn giết thời gian sẵn sàng gây rối với cơ quan chức năng hay chuyện trò liên mồm với bất kỳ người nào thay vì tìm mánh lới làm ăn như mọi người thường làm ở các quán rượu. Muốn có thông tin nhưng người nào tôi hỏi cũng sẵn sàng xổ ra cả bài diễn văn đọc được trên báo hay nghe radio về việc Betty Short có đến Dago cùng với Manley hay đi đâu đó và bị tra tấn đến chết. Tôi càng kiên nhẫn nghe thì họ lại càng nói nhiều về bản thân mình, tỏ ra buồn và thương xót cho cô nàng Thược dược đen kia mà theo họ rất có triển vọng trở thành ngôi sao của Hollywood. Nghe họ nói cứ như họ sẵn sàng đánh đổi cả cuộc sống của mình để có được những bài báo mùi mẫn kia trên trang đầu. Tôi lồng ghép cả những câu hỏi về Linda Martin/Lorna Martilkova, tên Nash và Madeleine Cathcart Sprague và chiếc Packard màu trắng của cô ta, nhưng tất cả những gì tôi chứng kiến chỉ là những khuôn mặt ngây ra sững sờ. Tôi quyết định bản báo cáo điều tra địa bàn của tôi sẽ chỉ vẻn vẹn mấy từ: “Toàn chuyện vớ vẩn!”

Gần đến tối thì công việc điều tra của tôi hoàn thành và tôi lái xe về nhà ăn tối.

Vừa dừng xe tôi thấy Kay lao ra khỏi cửa chạy xuống bậc thang, vứt cả đống giấy xuống bãi cỏ rồi lại chạy vào trong khi Lee đuổi theo cô vừa vẫy tay vừa gọi. Tôi bước đến cúi xem đống giấy, toàn là các mẫu báo cáo của Sở cảnh sát thành phố Los Angeles. Lật xem qua tôi thấy các báo cáo từ địa bàn gửi về, tập hợp chứng cớ, báo cáo thẩm vấn, danh mục các lời mách bảo, và báo cáo khám nghiệm tử thi đầy đủ - tất cả đều có dòng chữ E. Short, nữ, ngày chết 15/01/1947 đánh máy ở đầu trang. Tất cả số giấy tờ này rõ ràng là được lấy trộm từ Đội University và việc sở hữu nó có thể khiến Lee bị đình chỉ công tác.

Kay lại quay ra với một đống giấy khác và hét lên: “Sau tất cả những gì đã xảy ra và sắp xảy ra, tại sao anh có thể làm việc này được? Thật điên khùng không thể chấp nhận được!” Cô quẳng luôn đống giấy xuống cạnh đống trước; lần này dòng chữ đường số 39 và đường Norton đập vào mắt tôi. Lee nắm tay Kay giữ chặt trong khi cô vùng vẫy. “Khỉ gió, anh biết những thứ này là như thế nào với em mà. Anh biết mà. Bây giờ anh sẽ đi thuê phòng để giữ nó, nhưng anh yêu, anh đã lừa dối em. Nó là của em và em cần anh… anh biết mà.”

Hai người nhìn thấy tôi và Lee nói. “Bucky, cậu nói với cô ấy đi. Cô ấy dễ nghe cậu hơn.”

Đó là vụ cãi cọ liên quan đến Thược dược buồn cười nhất mà tôi thấy. “Kay nói đúng. Cậu đã phạm ít nhất là ba lỗi liên quan đến vụ này và mọi việc đang bắt đầu lan ra đấy…” tôi ngập ngừng nghĩ đến những gì tôi đã vi phạm và nơi tôi định sẽ đến đêm nay. Quay sang Kay, tôi đổi hắn giọng: “Anh hứa dành cho cậu ấy một tuần để làm vụ này, có nghĩa là còn bốn ngày nữa. Đến thứ Tư mọi việc sẽ chấm dứt.”

Kay thở dài. “Anh Dwight, đôi khi anh lại tỏ ra quá nhu nhược đấy,” và bỏ vào nhà. Lee định nói điều gì đó hài hước nhưng tôi bỏ mặc cậu ta cùng với đống giấy và đi ra xe của mình.

* * *

Chiếc Packard trắng vẫn đậu ở vị trí như đêm qua. Tôi đậu xe ngay sau nó và ngồi quan sát. Cúi người thấp xuống ở ghế trước, tôi ngồi mấy giờ liền quan sát người ra vào ba quán bar trong khu nhà. Thời khắc nửa đêm đến rồi qua, các cô nàng bắt đầu xuất hiện ngày càng đông - chủ yếu là các ả lesbian đang vội vàng tìm đến các buồng quây tạm ở phía bên kia đường. Thế rồi cô ta cũng bước ra khỏi cửa của quán La Verne’s Hideaway một mình, diện chiếc váy bằng lụa xanh.

Tôi bước ra khỏi ghế bên dành cho khách phía trước đúng lúc cô ta bước xuống mép đường và liếc mắt nhìn tôi. “Cô hạ cố đến đây sao, cô Sprague?”

Madeleine Sprague dừng lại, tôi bước đến. Cô ta thò tay vào túi lấy chìa khoá xe và một xấp tiền. “Cha lại chơi trò gián điệp rồi. Ông ấy đang đi vận động thuyết Calvanist[46] rồi và anh không cần quá thận trọng thế đâu.” Cô ta chuyển sang bắt chước giọng đàn ông Scotland phát âm rất rõ chữ ‘r’: “Con gái yêu, con không nên đến những nơi không phù hợp với mình như thế này. Sẽ không tốt nếu người ta nhìn thấy con ở đây, nhất là những cô lesbian.”

Hai chân tôi run bần bật như khi chờ hiệu lệnh bắt đầu vòng đấu đầu tiên. Tôi nói: “Tôi là cảnh sát.”

Medeleine trở lại giọng bình thường. “Vậy sao? Bây giờ cha tôi lại thuê cả cảnh sát theo dõi tôi?”

“Ông ấy không thuê tôi.”

Cô ta chìa xấp tiền ra và nhìn tôi. “Không, có thể là không. Anh sẽ ăn mặc lịch sự hơn nếu anh làm việc cho ông ấy. Vì vậy, chắc anh là người của cảnh sát West Valley. Anh đã tống tiền quán bar La Verne nên anh nghĩ anh cứ thử tống tiền cả khách hàng của họ.”

Tôi cầm xấp tiền và đếm được tổng số hơn 100 đô la và đưa trả lại cô ta. “Tôi là cảnh sát điều tra án mạng của Sở cảnh sát thành phố Los Angeles và tôi đến đây vì chuyện liên quan đến Elizabeth Short và Linda Martin.”

Medeleine ngay lập tức thay đổi thái độ xấc xược, vẻ mặt cô ta tỏ ra lo lắng và tôi nhận thấy cô ta chỉ giống Betty/Beth ở kiểu tóc và cách trang điểm. Nhìn chung những đặc điểm của cô ta không tinh tế như cô nàng Thược dược kia và chỉ có nét gì đó bên ngoài hơi giống. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt: Ánh mắt lộ rõ vẻ hốt hoảng dưới ánh sáng đèn đường, trán có nếp nhăn như khi não bộ của cô ta phải làm việc quá sức. Hai tay cô ta run rẩy nên tôi cầm luôn cả chìa khoá xe và tiền quẳng lên thùng chiếc Packard. Biết có thể sẽ tìm được manh mối gì đó về mụ tóc ngắn kia tôi nói: “Cô có thể nói chuyện với tôi ở đây hoặc vào trong phố cũng được, thưa cô Sprague. Chỉ yêu cầu cô không được nói dối. Cô biết cô ta và nếu cô qua mặt tôi thì chỗ chúng ta nói chuyện sẽ là đồn cảnh sát và rất nhiều người biết đến.”

Cô nàng kiêu ngạo cuối cùng cũng phải khuất phục. Tôi nhắc lại: “Ở đây hay vào phố?” Cô ta mở cửa xe bên mé hành khách ngồi vào và trượt sang bên dành cho người lái, tôi cùng ngồi vào với cô ta và bật đèn ở bảng điều khiển để tôi có thể nhìn được nét mặt cô ta. Có mùi da bọc và mùi nước hoa đã lâu trong xe, tôi nói: “Hãy cho tôi biết cô quen Betty Short trong bao lâu?”

Madeleine Sprague có vẻ lo lắng. “Sao anh biết là tôi có biết cô ấy?”

“Tối hôm qua cô đã vội vàng bỏ đi khi tôi hỏi người phục vụ quầy bar về chuyện này. Thế còn Linda Martin, chắc cô cũng biết cô bé chứ?”

Madeleine xoa tay dọc theo vô lăng. “Tất cả chỉ là sự tình cờ. Tôi gặp Betty và Linda ở quán bar La Verne cuối năm ngoái. Betty nói đó là lần đầu tiên cô ta đến và sau đó tôi có nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Linda thì tôi có nói chuyện vài lần nhưng cũng chỉ là những chuyện tầm phào ở quán bar thôi.”

“Chính xác là khi nào vào cuối năm ngoái?”

“Tôi nghĩ là tháng 11.”

“Cô có tình tự với ai trong số họ không?”

Madeleine do dự. “Không.”

“Tại sao không? Chả phải mục đích của các cô khi đến đó là thế?”

“Cùng không hoàn toàn như vậy.”

Tôi đặt tay lên vai cô ta. “Cô có phải lesbian không?”

Madeleine lại dùng thứ giọng Scotland của cha cô ta. “Anh chỉ có thể nói vậy khi nhìn thấy tôi làm chuyện đó.”

Tôi mỉm cười và vỗ nhẹ lên vai cô ta. “Có nghĩa là cô chỉ chuyện trò tầm phào với Linda Martin và Betty Short ở quán bar cocktail hai tháng trước thôi?”

“Đúng, đó chính là những gì tôi muốn nói với anh.”

“Thế thì tại sao cô lại phải vội vàng lẩn đi vào tối hôm qua?”

Madeleine đảo mắt liên tục. “Anh này,” lại thứ giọng Scotland. Tôi nói, “Đừng giở giọng đó nữa và vào thẳng vấn đề đi.” Cô nàng kiêu ngạo thay đổi ngay: “Thưa ông, cha tôi là Emmett Sprague. Ông ấy là người đã bỏ tiền ra xây dựng một nửa khu Hollywood và Long Beach, còn những chỗ ông ấy không xây dựng thì ông ấy bỏ tiền ra mua. Ông ấy không thích thiên hạ đàm tiếu về gia đình mình cũng không hề muốn con gái của một ông trùm bị thẩm vấn về vụ việc của cô nàng Thược dược đen - cũng không muốn con gái ông ấy là người chủ động đá chân tỏ tình với cô gái đã chết ở câu lạc bộ dành cho lesbian xuất hiện trên báo. Bây giờ thì anh đã hiểu chưa?”

Tôi nói: “Có vẻ hào nhoáng quá nhỉ,” và lại vỗ vào vai cô ta.

Madeleine đẩy tay tôi ra và thở dài: “Liệu tên tôi có xuất hiện trong hồ sơ của cảnh sát và cả những chàng cảnh sát tép riu lẫn đám nhà báo nghiệp dư cũng đều biết đến?”

“Có thể có mà cũng có thể là không.”

“Vậy thì tôi phải làm gì để giữ kín chuyện đó?”

“Cô phải cho tôi biết vài chuyện.”

“Anh nói cụ thể đi.”

“Trước tiên cô cho tôi biết ấn tượng của cô về Betty và Linda. Cô là người thông minh - cho tôi biết ý kiến xác đáng của mình đi.”

Madeleine vỗ tay vào vô lăng sau đó lại vỗ vào bảng điều khiển. “Họ không đi cặp với nhau. Họ chỉ đến quán Hideaway để xin ăn uống.”

“Căn cứ vào đâu cô có thể khẳng định được điều đó?”

“Tôi thấy họ ve vãn tán tỉnh khách qua đây.”

Tôi nghĩ đến mụ đàn bà trông giống đàn ông mà Marjorie Graham nhắc đến. “Có vị khách nào đáng chú ý không? Ý tôi muốn hỏi những người mang phong cách đàn ông ấy.”

Madeleine cười to. “Không, những người tôi gặp đều rất nữ tính.”

“Họ là những ai?”

“Chỉ là những khách tôi chưa từng gặp bao giờ.”

“Hoặc là cho đến thời điểm đó.”

“Đúng, cho đến thời điểm đó.”

“Cô nói chuyện gì với họ?”

Madeleine cười to hơn. “Linda kể về những anh chàng mà cô ấy bỏ mặc ở Hicktown, bang Nebraska, hay chuyện quê hương của cô ấy, còn Betty kể những chuyện nóng bỏng nhất trong thế giới điện ảnh. Nói chuyện thì ai mà chả nói được, chỉ có điều là họ xinh hơn tôi.”

Tôi mỉm cười và nói: “Cô cũng rất xinh đấy chứ.”

Madeleine mỉm cười đáp lại: “Anh không thực lòng rồi. Tôi mệt rồi, anh không định bắt tôi phải chứng minh là tôi đã không giết Betty đấy chứ? Và nếu tôi chứng minh được thì liệu trò ngớ ngẩn này có chấm dứt không?”

“Tôi sẽ hỏi cô ngay đây. Betty có bao giờ nhắc đến việc cô ấy đóng phim không?”

“Không, nhưng nói chung cô ấy là người rất yêu điện ảnh.”

“Cô ấy có bao giờ cho cô xem một chiếc kính ngắm không? Đó là một loại ống kính có dây đeo.”

“Không.”

“Thế còn Linda? Cô ấy có nhắc đến chuyện đóng phim của mình không?”

“Không, chỉ nhắc đến những anh chàng ở Hicktown thôi.”

“Theo cô thì cô ta sẽ đi đâu nếu muốn lẩn trốn?”

“Tôi nghĩ cô ấy sẽ quay lại Hicktown, Nebraska.”

“Ngoài chỗ đó?”

“Thế thì tôi không biết. Tôi có thể…”

Tôi lại đặt tay lên vai Madeleine, lần này thì cử chỉ của tôi nhẹ nhàng hơn. “Được, cho tôi biết chứng cớ ngoại phạm của cô đi. Cô đã ở đâu và làm gì từ thứ Hai vừa rồi, ngày 13 tháng 1 đến thứ Tư ngày 15?”

Madeleine đưa tay lên che miệng hắt hơi. “Tôi ở nhà của tôi ở Laguna từ tối thứ Bảy đến sáng thứ Ba. Bố mẹ và Martha, em gái tôi cũng ở nhà, cả những người phục vụ nữa. Nếu anh muốn kiểm tra thì cứ gọi cho bố tôi. Số điện thoại nhà tôi là số ở Webster và 4391, nhưng anh phải giữ bí mật. Đừng nói với bố tôi là anh đã gặp tôi. Anh còn câu hỏi nào không?”

Manh mối riêng của tôi về Thược dược đã hết tác dụng nhưng dù sao nó cũng gợi ý cho tôi một hướng điều tra khác. “Có chứ. Cô đã bao giờ làm chuyện đó với đàn ông chưa?”

Madeleine đặt tay lên đầu gối tôi. “Đã lâu rồi tôi không gặp người nào ưng ý. Nhưng tôi sẽ làm chuyện đó với anh nếu anh đồng ý không cho nhắc đến tên tôi trên báo.”

Hai chân tôi tê cứng. “Tối mai à?”

“Được thôi. Đón tôi lúc tám giờ như một người đàn ông bình thường. Địa chỉ là số 482 đường South Muirfield.”

“Tôi biết chỗ đó rồi.”

“Không có gì đáng ngạc nhiên cả. Tên anh là gì nhỉ?”

“Bucky Bleichert.”

Madeleine nói: “Rất hợp với con người anh.”

Tôi nói: “8 giờ tối,” và vội vàng bước ra khỏi xe khi chân còn cử động được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 599 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 384 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu vàng có cánh
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 554 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Đôi bạn thân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.