Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Dụ bắt tình nhân bỏ trốn - Băng Tuyết Y Mộng

 
Có bài mới 13.06.2018, 23:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 2896
Được thanks: 61 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Dụ bắt tình nhân bỏ trốn - Băng Tuyết Y Mộng - Điểm: 10

42: Tôi không muốn liếm kẹo que…

Lời nói của Âu Dương Thụy nhuốm màu tình dục, vừa tràn đầy sức quyến rũ nam tính xấu xa, vừa dụ nhân, lại vừa mê hoặc.

Làn da của Vân Mộ Hoa bởi vì cảm giác khô nóng mà có chút ửng hồng, lồng ngực trần trụi toát lên một sức hấp dẫn mãnh liệt dưới ánh sáng mờ.

Âu Dương Thụy nhìn người đang tràn đầy hương vị tươi mát ở trước mắt mình vài giây. Sự chần chờ ngắn ngủi này của anh khiến cho Vân Mộ Hoa càng thêm vội vã. Cậu vươn tay muốn tóm lấy chiếc áo sơ mi bên cạnh, nhưng còn chưa kịp hành động đã bị Âu Dương Thụy kịp thời ngăn cản.

Ngón tay thon dài nhào nặn đầu nhũ tinh mĩ. Cơ thể Vân Mộ Hoa cong lên, muốn tránh nhưng lại không có sức để tránh, chỉ có thể cố gắng đè nén những tâm tư bối rối trong lòng, dè dặt nhìn Âu Dương Thụy.

“Quá muộn rồi, nếu không quay về, Tiểu Hàm, cô ấy…”

“Ở lại.” Âu Dương Thụy dùng thứ thanh âm khàn khàn ngắt lời cậu.

“Không được…” Cô ấy sẽ nghi ngờ.

“Tại sao không thể?” Âu Dương Thụy vừa hỏi, bàn tay vừa nhẹ nhàng xoa nắn hai nhũ điểm xinh đẹp của đối phương.

“Ngô…” Vân Mộ Hoa lập tức thở dốc, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.

Âu Dương Thụy rất hài lòng với phản ứng của Vân Mộ Hoa, cúi đầu hôn lên vùng gáy và bên cổ của cậu, dẫn cậu tiến vào lốc xoáy lửa tình mê loạn.

Vân Mộ Hoa nhận ra, mặc kệ cậu tìm cớ gì, Âu Dương Thụy đều có thể phản bác lại một cách dễ dàng. Đồng thời, những lúc đã bị anh ta đùa bỡn, cho dù thân thể vẫn luôn cực lực giãy giụa, thế nhưng cậu lại khát vọng Âu Dương Thụy có thể ở bên mình nhiều hơn một chút.

“Ây… Tắt đèn…” Vân Mộ Hoa rụt người lại, nói.

“Hử?” Âu Dương Thụy đè lên thân thể trắng nõn không chút tì vết của Vân Mộ Hoa. Hết thảy mọi thứ của cậu đều khiến Âu Dương Thụy vô cùng yêu thích.

”Sáng quá, tôi không quen.” Vân Mộ Hoa ngửa đầu nhìn anh, đáy mắt chứa đầy phân vân, cảm thấy quá mức chân thật.

“Không quen có thể luyện thành thói quen.” Âu Dương Thụy cười, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Phát hiện ánh mắt của người kia lưu lại trên gương mặt mình rất lâu, Vân Mộ Hoa thực không quen với ánh nhìn chăm chú như thế, cho nên cậu liền quay mặt đi, “Muốn tôi ở lại thì tắt đèn.

Vân Mộ Hoa cũng không xác định được mình có nên lưu lại hay không, chỉ biết một khi tắt đèn, cậu mới không phải trần trụi mà đối mặt với Âu Dương Thụy, mới có thể trấn tĩnh lại.

Âu Dương Thụy đáp ứng cậu, nhưng chỉ chỉnh cho ánh sáng trong phòng tối đi chứ không tắt hẳn.

Vân Mộ Hoa vẫn nghiêng đầu không nhìn anh. Nhớ đến đêm ái ân một năm về trước, khi cậu và Âu Dương Thụy lần đầu phô bày thân thể trước mặt nhau, cũng là khẩn trương đến khó có thể hô hấp.

“Tóm lại, tôi cảm thấy, đêm nay anh vốn có mưu tính trước…”

“Suỵt.” Âu Dương Thụy đè ngón tay lên bờ môi đối phương, bàn tay to lớn hữu lực nhẹ nhàng ve vuốt lên từng tấc da thịt trên gương mặt cậu, một chút lại một chút, tỉ mỉ vô cùng.

Vân Mộ Hoa xụi lơ nằm ở trên giường, cảm nhận sự đụng chạm của người kia. Những cực lực khắc chế tình cảm bấy lâu vào giây phút này hoàn toàn sụp đổ, khiến toàn thân cậu bắt đầu run rẩy, cũng không muốn nghĩ thêm điều gì nữa…

“A…” Dạ thịt mẫn cảm được vuốt ve, giống như bị lông vũ trêu chọc, có hơi ngứa ngáy.

Cần cổ, xương quai xanh và lồng ngực bị Âu Dương Thụy một đường liếm qua, không ngừng dùng đầu lưỡi mà đùa bỡn.

Âu Dương Thụy cong môi cười, đầu lưỡi ẩm ướt mà nóng bỏng lưu luyến không rời nhũ điểm của đối phương, tay kia vân vê hạt đậu non mềm còn lại.

“Đừng… Ưm… A…” Vân Mộ Hoa cắn môi dưới, ý thức mơ hồ một mảnh, thân thể khẽ run, rên rỉ đáp lại đối phương.

“Mộ Hoa, thân thể của em thích anh…”

Âu Dương Thụy lưu lại dấu hôn lan tràn trên da thịt Vân Mộ Hoa. Anh muốn dùng hành động để chứng minh Vân Mộ Hoa là của riêng anh, của riêng anh…

“Anh sẽ không để sau này em phải hối hận.” Âu Dương Thụy tươi cười nói, “Anh sẽ khiến em thoải mái…”

Vân Mộ Hoa bị đối phương gắt gao khống chế, đến mức muốn động đậy cũng không động nổi, muốn nói cũng không nói được, chỉ có rên rỉ.

Âu Dương Thụy hiển nhiên cố ý, “Không nói lời nào, coi như em chấp nhận.” Nói xong, anh nhéo đầu nhũ cậu một cái, “Như vậy, hiện tại, cái này là của anh.”

Buông đầu nhũ ra, Ân Dương Thụy lần mò xuống phân thân Vân Mộ Hoa, giọng nói trầm thấp tiếp tục vang lên, “Nơi này cũng là của anh.”

“A…” Khoái cảm khiến phân thân thức tỉnh, từ từ ngẩng đầu ở trên tay Âu Dương Thụy.

Âu Dương Thụy vuốt ve tính khí của đối phương, đầu lưỡi phối hợp đảo lượn một vòng.

“A ưm…” Ái muội than nhẹ một tiếng, Vân Mộ Hoa vặn vẹo thắt lưng như một phản xạ có điều kiện, hậu huyệt cũng bắt đầu ươn ướt.

“Muốn rồi? Nhưng mà em còn chưa giúp anh làm gì đâu.” Âu Dương Thụy kéo tay Vân Mộ Hoa, đặt lên dục vọng của mình.

Vân Mộ Hoa nuốt một ngụm nước bọt, hiểu được ý tứ của anh ta.

“Giúp anh…” Âu Dương Thụy khàn khàn yêu cầu.

“Không …” Khẩu giao… Loại sự tình xấu hổ muốn chết này… cậu nhất quyết không làm đâu.

“Anh hết lòng vì em nhiều lần như vậy rồi, em sẽ không hẹp hòi như thế chứ?”

“…” Không muốn, không muốn chính là không muốn… Vân Mộ Hoa mặt đỏ như gan heo, “Tôi không liếm cái thứ này!”

“Cái gì là ‘thứ này’?” Âu Dương Thụy nhướng mày, cởi quần, lộ ra phân thân đã căng cứng: “Nó chính là bảo bối có thể khiến em thoải mái a...”

“Không… không đâu…” Lúc nói những lời này, Vân Mộ Hoa có phần chột dạ.

“Thật?”

“Đương nhiên… là thật rồi… Anh… cái tên cuồng dục… Tôi sẽ không liếm cái… của anh…” Cái từ kia không tiện nói ra ngoài miệng. Vân Mộ Hoa đỏ mặt nói, “Tôi sẽ không liếm kẹo que của anh…” Đúng! Chính là kẹo que!

“Ha ha…” Âu Dương Thụy buồn cười hỏi, “Hồi nhỏ có ăn kẹo que rồi sao?”

“Đương nhiên là có a!” Chỉ cần là người sinh ra ở thời hiện đại, cơ bản đều từng ăn rồi đi? Cái này mà cũng phải hỏi?

“Vậy em cứ xem nó như kẹo que, tới ăn đi!”

Âu Dương Thụy ngồi trên giường, kéo Vân Mộ Hoa dậy, đặt cậu vào giữa hai chân, để phân thân cương cứng đối diện với cậu.

Vân Mộ Hoa không đồng ý, nói, “Không cần…”

Âu Dương Thụy vô sỉ chỉ vào tính khí của mình, “Bảo bối, em đã từng nghe nói đàn ông có thể nghẹn chết chưa? Chỗ này của anh rất khó chịu, mau tới giúp anh mút một chút.”

“Không…”

“Bảo bối ngoan…” Âu Dương Thụy vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy Vân Mộ Hoa, giả vờ đáng thương nói, “Anh thật sự nghẹn muốn chết… Buổi tối, khi vừa nhìn thấy em, nó đã cứng lên rồi. Đã cương lâu như vậy rồi, sắp nghẹn chết rồi… Em nỡ sao?”

“Này, anh có thể đừng nói ra những lời đầy nhục dục này không… ô a…” Vân Mộ Hoa còn chưa nói dứt lời, sau gáy đột nhiên bị Âu Dương Thụy dùng sức ấn một cái, khuôn mặt không hề đề phòng bị kéo đến sát gần phân thân của đối phương.

Thứ ở trước mặt kia thật lớn, vừa vặn chạm vào cánh môi Vân Mộ Hoa, cảm giác vừa nóng lại vừa cứng… thật sự vô cùng xấu hổ…

Vân Mộ Hoa đấu tranh tư tưởng, muốn đứng lên, nhưng đầu lại bị Âu Dương Thụy gắt gao đè chặt, không sao dứt ra được…

“Ô… Tôi không muốn liếm nó… Rất mất mặt a…”

Âu Dương Thụy không nhịn nổi, ngày càng khó chịu, hừ nhẹ, “Hừ, nếu như em còn mè nheo nữa, anh sẽ nói với Tô Hàm chúng ta đính hôn, đến lúc đó cuộc hôn nhân này của em không muốn ly cũng phải ly, mỗi đêm chúng ta đều sẽ có rất nhiều thời gian liếm ‘kẹo que’ a.”

“Anh không được nói…” Vân Mộ Hoa tức khắc lên tiếng phản đối. Nếu như bị vị ba ba bảo thủ kia biết, cậu nhất định sẽ bị giáo huấn đến chết mất thôi!

“Vậy còn không nhanh lên?” Âu Dương Thụy cúi đầu nhìn phân thân đỏ sậm, nheo mắt nói, “Em muốn hại vị hôn phu của em nghẹn đến hỏng luôn sao?

“Không phải…”

Vân Mộ Hoa nhỏ giọng nói thầm, trái lo phải nghĩ một hồi, cuối cùng nhắm mắt, quyết định anh dũng hi sinh vì đại nghĩa…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 13.06.2018, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 2896
Được thanks: 61 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Dụ bắt tình nhân bỏ trốn - Băng Tuyết Y Mộng - Điểm: 10

43: Còn không mau cởi trói cho tôi!

Vân Mộ Hoa hé miệng ngậm lấy thứ kia vào, hai tay còn đặc biết chiếu cố tới hai tiểu cầu bên dưới, đầu lưỡi không ngừng quấy đảo liếm mút lỗ nhỏ trên đỉnh phân thân.

Âu Dương Thụy vuốt ve vùng gáy đối phương, hưởng thụ sự phục vụ nơi hạ thân mình.

“Ưm…. Ô…” Phân thân Âu Dương Thụy rất nhanh đã nằm trong miệng khiến cho Vân Mộ Hoa mê loạn một hồi. Cậu mở to đôi mắt, dùng đầu lưỡi ẩm ướt liếm dọc tính khí của đối phương một lượt, sau đó hai cánh môi trượt theo đường nét phân thân mà ngậm sâu xuống tận cùng, để đầu đỉnh kia không ngừng va chạm vào cổ họng.

Vân Mộ Hoa khe khẽ phát ra những tiếng nức nở có phần khó chịu. Sau một hồi liếm mút, Âu Dương Thụy liền bắn ra ở ngay trong miệng cậu. Vân Mộ Hoa vội phun dục vọng của người kia ra khỏi khoang miệng, khiến cho tinh dịch đối phương vì thế nhuốm đầy gương mặt mình, chảy tràn xuống tận khóe môi.

Mặt mũi đỏ bừng, Vân Mộ Hoa khẽ rên hai tiếng, một lần nữa lại há miệng, bắt đầu liếm mút tính khí của đối phương.

Âu Dương Thụy kìm nén nhiệt khí dâng lên nơi bụng dưới, rút dục vọng ra khỏi miệng người kia, “Tới đây, Mộ Hoa, ngồi lên người anh.”

Thân thể Vân Mộ Hoa còn chưa có động thái gì đã bất chợt bị Âu Dương Thụy thẳng tay kéo tới, đặt ngồi lên trên bụng anh. Hậu huyệt đã sớm ướt át dễ dàng ngậm lấy tính khí đang đứng sững của đối phương. Vân Mộ Hoa phát ra những tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn, bắt đầu vặn vẹo thân thể nhấp nhô lên xuống, vách tràng gắt gao bao bọc, cắn nuốt lấy cự vật đang chìm trong cơ thể.

Âu Dương Thụy híp mắt, “Hiện tại không cần dầu bôi trơn cũng có thể thoải mái thế này.”

Anh vỗ vỗ hai cánh mông của người phía trên, phân thân mỗi lúc càng thêm căng cứng, lại được tiểu huyệt nóng bỏng ẩm ướt gắt gao bao bọc, thoải mái đến tê dại cả da đầu. Âu Dương Thụy ôm lấy thắt lưng Vân Mộ Hoa vuốt ve cao thấp một hồi, sau đó vươn tay với lấy giải ruy băng trang chí trên chiếc đèn bàn, buộc chặt phân thân của Vân Mộ Hoa lại. “Như vậy hẳn là sẽ thoải mái hơn.”

“A a… Anh sao có thể … trói nó…”

Rên rỉ thở dốc, Vân Mộ Hoa không ngừng vặn vẹo thắt lưng, động chuyển thân mình. Nội vách mãnh liệt ma sát với phân thân, khoái cảm trào dâng đến mức khiến người không tài nào chịu nổi, thế nhưng tất cả lại bị nút thắt bên dưới dục vọng của bản thân dập tắt hoàn toàn. Cậu bất mãn xoay xoay thắt lưng khiến cho mật huyệt co rút không ngừng, bất quá trong vô ý lại để cho phân thân đối phương va chạm vào điểm mẫn cảm, thân thể vì thế kịch liệt run rẩy, co rút càng thêm mạnh mẽ hơn.

Cảm nhận được một thoáng cứng đờ của Vân Mộ Hoa, Âu Dương Thụy đắc ý cười xấu xa, thỏa mãn cảm nhận từng đợt co rút không ngừng nơi hậu huyệt của đối phương.

Tiểu huyệt được lấp đầy, ra sức phun ra nuốt vào phân thân của Âu Dương Thụy, thậm chí còn liên tục hút vào đến nơi sâu nhất. Chất dịch ruột non dâm mỹ tràn ra, nương theo bắp đùi mà chảy xuống, thấm ướt hạ thân của Âu Dương Thụy. Dục vọng bị trói buộc khiến cho Vân Mộ Hoa nhịn không được mà lớn tiếng rên rỉ.

Âu Dương Thụy liếm mút đầu nhũ của đối phương, tựa như gặm nhấm, lại tựa như đùa bỡn. Anh dùng đầu ngón tay quẹt đi dòng chất lỏng rỉ ra từ đỉnh dục vọng của Vân Mộ Hoa, đưa tới trêu chọc đầu lưỡi bên trong khoang miệng cậu.

Vân Mộ Hoa bất đắc dĩ ngậm lấy ngón tay của người kia, khẽ cắn một cái, tiếp đó lại bởi vì cảm giác xấu hổ khi tự nuốt vào dịch thể của chính mình mà hậu huyệt càng thêm co rút.

Âu Dương Thụy gập người, dùng sức đẩy đưa thân thể, một tay giữa chặt bên hông đối phương, tay còn lại cầm lấy một đầu giải ruy băng buộc trên phân thân cậu, “Muốn sao? Muốn thì anh sẽ cho em.”

“A..a… tôi muốn…. a…ưm…” Vân Mộ Hoa thở dốc, mặc cho Âu Dương Thụy công kích bên trong thân thể mình. Cậu dang rộng hai chân quấn lấy thắt lưng người nọ, vô cùng phối hợp với từng động tác của đối phương. Phân thân vì bị trói buộc mà không thể xuất ra bạch dịch đang chỉ trực dâng trào, “Ưm… đừng… không được…. Ô… mau cởi trói…”

Sợi dây vẫn buộc chặt như lúc trước. Âu Dương Thụy nhẹ nhàng gặm cắn vành tai xinh đẹp của đối phương, “Bảo bối, anh còn chưa thỏa mãn, em sao có thể sung sướng một mình? Chờ anh ra, anh sẽ giúp em cởi trói.”

“… Ô…” Vân Mộ Hoa khó chịu chực khóc, vẻ mặt cầu xin nói, “Thả nó ra… Ưm… a…”

Âu Dương Thụy thả chậm tốc độ mật hợp, thế nhưng lại cố ý gia tăng phạm vi hoạt động. Anh thường xuyên tinh tế xoay tròn, điều chỉnh từng góc độ va chạm khác nhau. Nhìn người kia hai mắt đẫm lệ mê man mờ mịt, anh có cảm giác dường như tất cả mọi thứ xung quanh đều bất chợt trở nên mơ hồ. Thời khắc này, anh sao có thể dừng lại được đây?

“… Ưm…” Cảm nhận từng đợt va chạm của Âu Dương Thụy, Vân Mộ Hoa vô lực nghênh hợp những công kích trên diện rộng này, ý thức cũng dần dần trở nên bồng bềnh trôi nổi. Mơ hồ nhìn thấy biểu cảm biến hóa trên gương mặt đối phương, đáy lòng cậu bất chợt dâng lên một loại rung động lạ kỳ.

Âu Dương Thụy cúi người, chạm môi vào bờ môi người bên dưới, dây dưa vấn vít mãi không ngừng, còn cảm nhận được mùi thuốc lá nhàn nhạt tản mát từ khoang miệng đối phương. Âu Dương Thụy một thân ướt đẫm mồ hôi, thoáng run nhẹ, chỉ cảm thấy máu huyết trong người dường như sôi sục muốn trào ra. Anh nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ luận động.

Chỉ cần uống 1 thìa, ổ ký sinh sẽ rời cơ thể sau một buổi sáng!

Ngực nhỏ ư? Làm nở ngực tại nhà: tăng 2.7 cỡ sau 14 ngày!
Âu Dương Thụy rốt cuộc đạt tới cao trào, toàn bộ dục vọng đều bắn tới nơi sâu nhất bên trong thân thể người bên dưới. Bất quá, cho dù đã xuất tinh, Âu Dương Thụy vẫn không lập tức rút ra mà cắm sâu tính khí vào bên trong thân thể Vân Mộ Hoa, ghét sát vào tai cậu, nhẹ nhàng phả hơi nóng, “Mộ Hoa, hôm nay em thật phóng túng, bắn thêm một lẫn nữa nhé?” Nói xong, anh cởi bỏ sợi dây buộc chặt nơi hạ thân của đối phương, tức thì một dòng bạch dịch theo đó bắn ra mạnh mẽ.

“Ô a a a… Ưm….” Muốn đừng cũng không đừng được…

Da thịt hai người gắt gao dán chặt vào nhau, ngọn lửa dục vọng làm cho bọn họ hoàn toàn mất đi lý trí, trầm luân không cách nào thoát ra.

Vân Mộ Hoa không nhớ rõ đến tột cùng đã bị Âu Dương Thụy ‘thượng’ bao nhiêu lần. Nói tóm lại, ngày hôm sau, khi thức dậy, mông cậu rất rất đau…

Đáng thương là cậu còn phải nhịn đau mà tham gia cuộc họp ở công ty nữa!…

Âu Dương Thụy đáng ghét! Âu Dương Thụy đáng ghét! Tên khốn!!

Vân Mộ Hoa trong lòng âm thầm mắng chửi người kia hàng ngàn hàng vạn lần. Từ lúc gặp lại anh ta cho tới bây giờ, cậu liên tục chịu tổn thất, cái này nên tính toán như thế nào đây?

Vân Mộ Hoa nổi trận lôi đình, tức tối đến mức ngay cả Vân Mộ Âm nói gì giữa cuộc họp cậu cũng đều nghe không lọt. Cậu căn bản không có cách nào tĩnh tâm, thậm chí sáng nay còn vào nhầm phòng họp.

Đều là lỗi của Âu Dương Thụy! Vân Mộ Hoa chán nản vò đầu. Cậu chỉ biết rằng Âu Dương Thụy này chính là một mầm họa, một con hồ ly chuyển thế. Gặp được anh ta, cậu chắc chắn sẽ xui xẻo cả đời.

Mỗi lần vận động kiểu này, xương sống và thắt lưng của cậu đều đau đến không chịu được. Ví như hiện tại, cho dù là ngồi, cậu cũng cảm thấy thân thể mình sắp vỡ vụn rồi, còn cái mông thì đau không tả xiết.

A! Cậu căn bản là không muốn tham dự cuộc họp này, lại càng không muốn nấn ná ở công ty để có cơ hội chạm trán với Âu Dương Thụy kia. Nhưng nếu cậu không đi họp, Vân Mộ Âm nhất định sẽ mắng cậu đến chết… Ô, thật là thê thảm…

Tan họp, Vân Mộ Hoa tự pha cho mình một tách café, nện từng bước chân có phần mất tự nhiên mà đi vào phòng làm việc. Âu Dương Thụy ở đằng sau cũng thong dong theo vào.

Vân Mộ Hoa đến cả nói chuyện cũng lười, trực tiếp ngồi vào ghế, bắt đầu nhâm nhi tách café nóng hổi, vừa chuẩn bị công vụ vừa nâng cao tinh thần.

Nhưng mà, khi Vân Mộ Hoa còn chưa uống được mấy ngụm thì tách café trên tay đã bị người khác đoạt đi.

“Em còn chưa ăn sáng.” Âu Dương Thụy đoạt lấy tách café trên tay cậu, lại đưa tới một chiếc bánh mì.

“Tôi không ăn những thứ do anh đưa!” Vân Mộ Hoa trừng mắt ý bảo người nọ thật ồn ào, “Trả lại café cho tôi!”

“Không! Ngoan ngoãn ăn bánh mì đi, hay là em muốn chị gái em vào đây ra lệnh cho em ăn?”

“Đừng mang chị ấy ra đe dọa tôi, dù sao tôi cũng sẽ không ăn bất cứ cái gì anh mang tới! Muốn ăn thì anh tự ăn đi, tôi còn bận việc!” Vân Mộ Hoa cúi đầu mở văn kiện ra, bắt đầu làm việc.

Ai ngờ lúc này, Âu Dương Thụy ngay cả văn kiện trong tay Vân Mộ Hoa cũng đoạt đi.

“Nếu em không ngoan ngoãn ăn bánh, anh sẽ không để cho em làm việc!”

Sức khỏe là số một, công việc chỉ là thứ hai, như vậy mới đúng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.06.2018, 23:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 2896
Được thanks: 61 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Dụ bắt tình nhân bỏ trốn - Băng Tuyết Y Mộng - Điểm: 10

44: Tới nhà ra mắt cha vợ

Vân Mộ Hoa do dự đến tận buổi trưa, sau cùng vẫn là lâm trận bỏ chạy. Giống như một năm về trước, cậu định bụng sẽ bỏ đi thật xa, nhắm mắt làm ngơ tất cả, như thế trái tim sẽ không còn ‘bịch bịch’ dậm nhảy lung tung nữa.

Trước bàn lễ tân bên trong sân bay.

“Cô cho tôi một vé bay tới Mỹ.”

“Được, tiên sinh xin ngài cho biết tên…” Nhân viên lễ tân thân thiện hỏi những thông tin cá nhân cần thiết của cậu.

“Vân Mộ Hoa.” Vân Mộ Hoa trong lòng tràn đầy thấp thỏm lên tiếng báo danh, đồng thời đưa ra một tấm thẻ tín dụng.

“Được rồi, tôi sẽ giúp ngài đặt vé.” Nhân viên lễ tân đăng ký thông tin giúp cậu, sau đó đưa tới một tấm vé máy bay, “Chuyến bay đến Mỹ sẽ cất cánh sau hai tiếng nữa, xin ngài có mặt đúng giờ.”

“Cảm ơn.”

Vân Mộ Hoa cất kỹ tấm vé. Cùng lúc đó, tiếng di động đột ngột vang lên. Vừa nhìn xuống dãy số điện thoại của Âu Dương Thụy hiện lên trên màn hình, cậu liền trực tiếp ấn nút dập máy. Nhưng ngay sau đó, điện thoại lại lập tức vang lên, thậm chí còn đổ chuông không ngừng, như thể đối phương muốn nói rằng Vân Mộ Hoa không nghe không được. Cậu vừa dập máy một lần nữa thì điện thoại lại vang lên, nhưng khác ở chỗ, lần này người gọi tới là Vân Mộ Âm.

“Alo, chị, có chuyện gì?” Vân Mộ Hoa tiếp điện thoại.

“Vân Mộ Hoa! Em còn dám chạy loạn một lần nữa xem! Mau về ngay cho anh!” Thanh âm gào thét của Âu Dương Thụy từ đầu dây bên kia mãnh liệt truyền tới như muốn xuyên thủng lỗ tai cậu, thiếu chút nữa là điếc luôn rồi.

A? Đây không phải là số điện thoại của chị sao? Sao lại có tiếng của Âu Dương Thụy?

“Anh hiện tại đang ở nhà em, bất kể em đang ở đâu, nhanh chóng trở về cho anh!…”

Anh ta dựa vào cái gì mà hung hăng với mình như vậy? Mẹ nó! Vân Mộ Hoa nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, nổi nóng, “Tôi không về! Máy bay hai tiếng nữa sẽ khởi hành. Âu Dương Thụy, tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa!” Đêm qua còn ôm ôm ấp ấp gọi mình là ‘bảo bối’, hôm nay đã hung hăng quát tháo mình rồi! Quả nhiên những lời yêu thương từ trong miệng Âu Dương Thụy là không thể tin được! “Âu Dương Thụy, tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa. Những lời yêu đương giả dối kia anh hãy dành tặng cho đám hoa bướm ái mộ anh đi!” Hừ! Vân Mộ Hoa một lèo nói xong, tức khắc cúp điện thoại. Để xem ai sợ ai nào?

Nhưng mà, không đến một phút sau, chuông điện thoại lại vang lên.

Vân Mộ Hoa hừ hừ mũi, bấm phím nghe máy, tâm tình lúc này đã dễ chịu hơn nhiều nhưng vẫn tràn đầy khí phách`, “Âu Dương Thụy, anh còn có cái gì muốn nói, nói mau.”

“Mộ Hoa, anh cho em nửa giờ, lập tức về nhà cho anh! Bằng không anh sẽ nói chuyện của chúng ta cho ba mẹ em biết!”

Một câu nói sau cùng như đâm thẳng qua lỗ tai Vân Mộ Hoa. Cái gì? Nói cho ba mẹ? Cái này là không được! Papa không đánh chết cậu mới là lạ đấy!

“Anh dám!” Vân Mộ Hoa thiếu chút nữa hét ầm lên, tâm tình mới vừa tốt đẹp một chút đã nhất thời rơi thẳng vào vực thẳm. Âu Dương Thụy đáng chết, cư nhiên dám uy hiếp cậu!

“Còn không mau vứt vé máy bay, ngoan ngoãn trở về? Anh chờ ở nhà em.” Âu Dương Thụy dùng khẩu khí như đang đàm phán thương lượng mà nói với cậu.

“Âu Dương Thụy!” Vân Mộ Hoa tức giận rống lên một tiếng, sai đó vẫn là thỏa hiệp, “Về thì về! Bất quá anh đến nhà tôi làm cái gì?”

“Đến ra mắt cha vợ.” Âu Dương Thụy đùa giỡn.

“Cha vợ cái đầu anh!” Vân Mộ Hoa mắng không chút khách khí. Cậu vứt tấm vé trong tay xuống đất, “Tôi lập tức trở về, anh ngậm miệng cho chặt một chút. Nếu ba mẹ tôi biết được cái gì, tôi sẽ hỏi tội anh!”

“Nếu em kịp trở về trong thời gian anh định ra, anh sẽ không nói gì hết.” Trong giọng nói của Âu Dương Thụy không có lấy bất cứ một chút linh động nào. Có can đảm trốn đi, cũng phải có dũng khí mà trả giá!

Vân Mộ Hoa ảo não cúp điện thoại. Cậu thật sự muốn vứt bỏ hết mọi thứ lại đằng sau mà đi, nhưng chuyện cậu và Âu Dương Thụy dây dưa qua lại thì không thể để cho ba mẹ biết được, nhất là papa. Nếu như papa biết người cậu yêu thích là một gã đàn ông, hơn nữa Tô Hàm còn cùng với gã đó dây mơ rễ má, chắc chắn sẽ tức chết.

“Anh vừa rồi là cố tình nói thế, đúng không?” Vân Mộ Âm ngồi trên ghế salon nhìn Âu Dương Thụy cúp điện thoại, tủm tỉm cười hỏi.

“Biết rồi còn hỏi.”

Chỉ cần uống 1 thìa, ổ ký sinh sẽ rời cơ thể sau một buổi sáng!

Ngực nhỏ ư? Làm nở ngực tại nhà: tăng 2.7 cỡ sau 14 ngày!
“Thật sự là một người biết tiến biết lui. Xem ra anh ở bên thằng em đầu đất của tôi có phần đáng tiếc. Tôi giúp các người tạo nhiều cơ hội như vậy, anh tại sao lại dọa cho nó chạy mất hả? Tôi thấy bộ dáng của nó cũng không giống như hoàn toàn không có tình cảm với anh, mà trái lại, tình yêu nó dành cho anh đáng ra phải rất đậm sâu mới đúng.”

“Không nói chuyện này nữa, tôi hiện tại chỉ muốn chờ Mộ Hoa trở về.”

“Sợ nó không về sao?”

Âu Dương Thụy có chút khổ não nói, “Cô không nhận ra là Mộ Hoa đang trốn tránh tôi sao?”

“Phải không?” Vân Mộ Âm nghi hoặc.

“Bề ngoài thoạt nhìn có vẻ như trong lòng em ấy vẫn có tôi, thế nhưng mỗi lần ở chung, đều là tôi phải dùng đến sức mạnh, bằng không em ấy bỏ chạy so với hỏa tiễn còn nhanh hơn.”

“Đó là bởi vì nó không có tự tin.” Cái này cũng không nhận ra sao? “Ngu xuẩn. Anh là mối tình đầu của nó, mà mối tình đầu thường rất khó quên đi.” Vân Mộ Âm cười đến vô cùng ái muội, “Anh không phát hiện những lúc Tô Hàm nhìn anh, phản ứng của Mộ Hoa rất giống đang ăn dấm hay sao? Vẻ mặt của nó đích thực là luôn luôn biến hóa…”

Vân Mộ Hoa xách theo hành lý, giống như cùng đường mà buộc lòng trở lại căn nhà. Khi cậu xuất hiện trước mặt Âu Dương Thụy thì Vân Mộ Âm đang ngồi bên cạnh anh ta.

Âu Dương Thụy hung hăng nhìn cậu, ánh mắt vạn phần chất vấn.

Dù sao thì chạy cũng không thoát, Vân Mộ Hoa vì thế mạnh mẽ ngẩng cao đầu bước tới.

Vân Mộ Âm lật lật tạp chí, đối với việc Vân Mộ Hoa trở về hoàn toàn không có phản ứng gì, tựa hồ như đây là một việc hết sức bình thường. Bất quá cô đã sớm ngồi ở cạnh Âu Dương Thụy, không phải sao?

Vân Mộ Hoa trong lòng âm thầm mắng chửi. Cá mè một lứa! Hai người rõ ràng liên thủ với nhau đối phó tôi!

“Mộ Hoa.” Âu Dương Thụy lên tiếng, “Tại sao lại muốn bỏ đi?”

Tuy rằng rất muốn bỏ đi, nhưng mà cậu cũng có thành công chạy thoát đâu.

“Mộ Hoa, anh không ngờ em còn dám chạy khỏi anh một lần nữa!” Âu Dương Thụy tức giận nói.

Vân Mộ Hoa cúi đầu trầm mặc. Bảo trì im lặng chính là thượng sách vào giây phút này.

“Nói đi!”

“Tôi không làm gì sai trái, anh dựa vào đâu mà hung dữ với tôi?” Không thể nhịn được nữa, Vân Mộ Hoa thẳng thừng hỏi vặn lại.

“Như thế nào là không làm gì sai? Em có biết em khiến anh lo lắng ra sao không?”

“Tôi sao có thể biết được?” Vân Mộ Hoa bĩu môi, một bộ dạng vạn phần oan uổng. Trước đó, cậu làm sao biết phản ứng của Âu Dương Thụy lại mạnh mẽ như thế này?

“Em cho rằng bỏ trốn là có thể né tránh thực tế, không cần phải đối mặt nữa hay sao?” Giọng nói của Âu Dương Thụy khẩu khí ngập mùi thuốc súng.

“Ai bảo tôi muốn trốn anh? Tôi đi Mỹ chơi không được à?” Vân Mộ Hoa già mồm át lẽ phải, vì bản thân mà biện bạch.

“Cũng không phải chuyện to tát gì. Mộ Hoa không phải đã trở về rồi hay sao?” Vân Mộ Âm khép lại cuốn tạp chí trên tay, lên tiếng hòa giải, “Mộ Hoa, về phòng tự kiểm điểm lại bản thân đi. Đều là người lớn rồi, đừng làm ra những việc kích động kiểu con nít như thế nữa.”

“Đã biết.” Vân Mộ Hoa ủy khuất vô cùng, cúi thấp đầu, bước lên lầu, đi thẳng về phòng mình.

Bất quá, cho dù như thế, Âu Dương Thụy cũng không định sẽ buông tha cho cậu. Không thiết lập một quy tắc nghiêm chỉnh cho Vân Mộ Hoa, ai biết cậu ta khi nào lại tiếp tục trốn đi? Anh cũng không có nhiều thời gian để trông chừng người nọ 24/24 giống như đặc phái viên được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Elise Nguyễn, hadonapt79, phuongtieuhi, so beo và 321 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 34, 35, 36

13 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Phù Dung - Hắc Đê U (Hoàn)

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Cổ Thể Ni
Cổ Thể Ni

Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 405 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 1921 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Mía Lao: Bom tui ư =.,=
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 613 điểm để mua Love Me
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Độc Bá Thiên: Lão đi mạnh khỏe nhớ :wave3:
Khi nào lên thì bom Ri nhờ hú tui :hug:
Độc Bá Thiên: -_- sẽ khỏe còn chờ bắt lão :)2
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 560 điểm để mua Hamster làm xiếc
glacialboy_234: khi hoa bằng lăng nở trái mùa :kiss: mạnh khỏe nhớ :hug:
Độc Bá Thiên: Biết đến khi nào tui lại đc gặp lão :(((
Độc Bá Thiên: Cả mùa tui chờ lão...giờ lão lại đi :cry:
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 610 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 532 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster màu cam
Thái Tuế: mọi người tối vui vẻ :hug:
Thái Tuế: nói chung là hè này lên lại chút chút, giờ phải đi rồi, lão ngủ sớm nhá :kiss:
Thái Tuế: xong là thiên hạ chĩa súng vào mặt, cuộc sống trốn chui trốn nhũi luôn :P
Độc Bá Thiên: :)) đó là cách ko có điểm dành
Thái Tuế: 2 đứa là chắc kèo thôi :)2
Thái Tuế: chắc lập kèo thế này cho vui, kiếm điểm, xong thấy ai đặt mua thứ gì, hiện tên trên TNN xong oanh bomd là vui lắm nè :D2
Độc Bá Thiên: Đã đau mà cứ thích đẻ nhiều :)2
Thái Tuế: vứt con bỏ chợ, lòng đau như dao cắt :cry:
Độc Bá Thiên: Thời xưa chiến tranh, thời này cạnh tranh :)2
Thái Tuế: rãnh là hoàn mấy bộ truyện gian dở rồi :cry:
Thái Tuế: haz! còn đâu thời oanh liệt ngày xưa... :v . Vẫn ngập hành, đi xong về bảo vệ tiếp đề tài :)2
Độc Bá Thiên: Lão giờ rảnh hơm
Độc Bá Thiên: bom là xưa rồi lão ạ. giờ ko ưa là tranh đấu cơ lão :))
Thái Tuế: chuyện này cần lão nói ư, vào mà không ưa là bomd ngậm đầy miệng, mà bữa nay toàn vào mua quà, k oanh liệt như hồi xưa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.