Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 13.06.2018, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14313 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 11
Châu Trình Trình đang đắp mặt nạ, đem khuôn mặt màu xanh lá đậm ra mở cửa. Tùng Dung quá quen nên không hề tỏ ra bất ngờ hoảng hốt, chỉ cất tiếng chào rồi vào trong.

Hai người ngồi trên sofa vừa xem ti vi vừa tán gẫu. Bạn đầu Tùng Dung rất qua loa, Châu Trình Trinh nói bao câu cô mới đáp nửa câu, mà hầu hết là từ đơn, còn ánh mắt thì liên tục đảo quả đảo lại khắp các ngóc nghách.

Lúc Châu Trình Trình đứng dậy đi rửa mặt, Tùng Dung đi một vòng khắp các phòng trong nhà cô ấy nhưng không thu hoạch được gì, bèn cất giọng chê bai: “Nói gì đi nữa nhà học Châu cũng là dòng tộc sưu tầm nổi tiếng, sao ở chỗ cậu chẳng có đồ gì hay ho mới mẻ vậy?”

Châu Trình Trình không phục, lao vào phòng ngủ chỉ chiếc giường: “Sao lại không có? Chính là cái giường này! Đây là giường ngày xưa Quý phi nằm đấy! Còn cả hộp trang sức này nữa, mang đi đấu giá cũng được...”

Cô ấy còn chưa nói xong đã bị Tùng Dung cau mày ngắt lời: “Những đồ này của cậu tốt thì tốt, những đàn ông không dùng đến...”

Châu Trình Trình sáng mắt, bám lấy Tùng Dung, “Đàn ông? Đàn ông nào? Dung Nhi, cậu có bạn trai rồi à?”

Ánh mắt Tùng Dung như tan ra, “Không...Một người bạn thôi, nhận quà của người ta, muốn đáp lễ.”

Châu Trình Trình nghe xong íu xìu, nói: “Nếu cậu không vội thì lần sau mình về nhà bố và mấy ông anh vơ vét một chút, để xem có đồ dùng cho đàn ông không.”

Tùng Dung cười, “Món gì nho nhỏ là được rồi, đồ nhà cậu đắt quá mình không trả nổi tiền.”

Tùng Dung từng được tận mắt tham quan nhà Châu Trình Trình. Khi xưa cô quen Trình Trình ở nước ngoài, luôn cảm thấy cô ấy có tính cách đơn giản trong sáng, lại hoạt bát, bình thường tiêu tiền khá thoải mái, cô chỉ cho rằng hoàn cảnh gia đình cô ấy cũng được. Nhưng đến khi về nước, lúc được Châu Trình Trình mời đến nhà chơi, nhìn thấy những đồ vật sưu tầm kia cô mới bắt đầu cẩn thận đánh gia cô gái vô tư phóng khoáng này.

Châu Trình Trình lườm, “Không cần tiền của cậu! Cho cậu! Toàn là mấy thứ vớ vẩn, không biết họ nhặt về nhà nhiều thế làm gì!”

Tùng Dung nhếch miệng, người lớn nhà họ Châu nghe thấy những lời này chắc sẽ tức hộc máu mất?

Châu Trình Trình hớn hở kể với Tùng Dung về mấy vụ án lạ gần đây rồi mời thả cô về nhà. Vừa vào đến nhà đã nhận được điện thoại của mẹ, nghe được mấy câu, Tùng Dung liền gào lên: “Xem mắt? Mẹ, còn không đi có được không?”

“Không được.” Mẹ cô từ chối, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết, “Xem mắt thì đã sao? Bố và mẹ cũng quen nhau nhờ người ta giới thiệu thế mà vẫn sống với nhau cả đời đấy thôi.”

Tùng Dung yếu ớt phản đối: “Giáo sư Ân, thời đại khác nhau mà... Mẹ ngày ngày giao tiếp với các sinh viên sức trẻ dạt dà, sao tư tưởng lại không bắt kịp thời đại thế?”

Mẹ cô bật cười, “Giờ đi xem mắt cũng là trào lưu mà. Thử đi, không hợp thì thôi, coi như kết bạn.”

Mẹ Tùng Dung dịu dàng nhưng sắc bén, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ thấy mẹ to tiếng, nhưng vẫn có thể khiến cô ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ. Vì vậy cô quyết định không vùng vẫy nữa, “Vậy thì đi, mẹ gửi cho con thời gian với địa điểm nhé.”

Chiều hôm sau, Tùng Dung bình tĩnh ngồi trong tiệm bánh ngọt nhìn người đàn ông đối diện nói chuyện. Người này từ khuôn mặt, khí chất đến điều kiện đều bình thường. Cô nhìn miệng anh ta cử động, dòng suy nghĩ từ từ bay xa, nhớ tới một câu mà Châu Trình Trình từng nói: “Nhìn đối tượng xem mắt là biết ngay trong mắt người giới thiệu mình là mặt hàng thế nào.”

Trước khi đến cô còn tự khuyên mình rằng đối phương có lẽ cũng bị ép đi mà thôi. Nếu đều là không tình nguyện thì chẳng việc gì phải làm khó nhau, cùng ngồi uống trà, ăn bánh, giải quyết hết quy trình căn bản, cũng không cần trao đổi số điện thoại, bước ra khỏi cửa tiệm này là nước sông không phạm nước giếng, đường ai nấy đi là được.

Nhưng tình huống thực tế lại khác xa dự đoán của cô. Người đàn ông rõ ràng chẳng có vẻ gì là bị ép buộc, thậm chí còn đầy hứng thú.

Cô không có dự định tìm bạn trai thông qua lần xem mắt này, lãng phí nhiều thời gian với một người như vậy khiến cô hơi bực. Cô muốn về khuyên mẹ nhanh chóng chặn luôn người giới thiệu này đi.

Người đàn ông đối diện nói một mình mãi, có lẽ cảm thấy vô vị, bèn dừng lại hỏi với Tùng Dung, “Cô Tùng là luật sự đúng không? Luật sự rất khéo ăn nói cơ mà, sao luật sư Tùng lại không nói gì thế?”

Tùng Dung trả lời, “Nghe tôi nói là phải trả tiền.”

“Ha ha.” Người đàn ông kia cười gượng, “Luật sư Tùng tính toán rõ ràng thật. Vậy nếu sau này chúng ta ly hôn, có phải đến cái quần tôi cũng sẽ không được chia cho đúng không?”

Khoé môi Tùng Dung giật nhẹ, “Sao có thể, đó là tài sản cá nhân của anh. Với lại tôi cũng không có ý định kết hôn với anh.”

Không biết chạm phải dây thần kinh nào, người đàn ông kia bỗng dưng nói đến chuyện kết hôn, “Thật ra cá nhân tôi cảm thấy rất cần phải công chứng tài sản trước hôn nhân. Để tôi nói về tình hình của tôi trước nhé. Tôi có một căn nhà, giờ vẫn đang thanh toán khoản vay, nhưng trong vòng mười năm chắc chắn có thể trả hết. Tôi còn có một chiếc xe. Xe này tôi mua đứt, chính là chiếc màu đen kia đấy. Cô thấy chiếc xe màu trắng bên cạnh xe tôi có đẹp không? Tôi vẫn luôn thích nó, nhưng lúc mua không đủ tiền nên đành từ bỏ. Đợi sau này chúng ta kết hôn rồi thì có thể mua một chiếc, tôi dùng thứ Hai, thứ Sáu, cô dùng thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy, Chủ nhật thì thôi khỏi ra ngoài. Đúng rồi, cô Tùng là luật sự. Luật sư là nghề nghiệp có thu nhập cao, trông cô có vẻ cũng không còn ít tuổi, hẳn là có chút vốn chứ?”

Tùng Dung nghe thấy câu “không còn ít tuổi” kia, nguýt thầm, mưa đạn bắn tới tấp trong lòng,  cười giả tạo trả lời: “Tôi có hai căn nhà, một căn ở quê, một căn ở thành phố này, không phải vay. Với lại, chiếc xe rất đẹp mà anh nói kia là của tôi, cũng là mua đứt. Có cần nói đến tiền lương và tiền tiết kiệm nữa không? Đúng rồi, tôi cũng cảm thấy công chứng tài sản trước hôn nhân là việc rất cần thiết, nếu không tôi sợ anh sẽ làm chất lượng cuộc sống của tôi bị hạ thấp.”

Tùng Dung nói không hề khách khí, đối phương nghe mà sững sờ. Sau lưng chợt vang lên một tiếng cười rất khẽ, giọng cười ấy khá quen thuộc, cô vừa định nghe thêm để xác nhận thì âm thanh im bặt. Các bàn được ngăn cách bởi chậu hoa xanh, cô cũng không tiện trực tiếp đi xem nên đành bỏ qua, chỉ coi như cho người ta nghe một trò cười miễn phí.

Người đàn ông đối diện nhìn chiếc xe bên ngoài, lại nhìn Tùng Dung, biểu cảm khó tin, “Rốt cuộc năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

Tùng Dung lập tức tinh ý tóm được chỉ mạng, ngạc nhiên hỏi: “Sao, người giới thiệu không nói cho anh biết à?”

“Nói cho tôi biết cái gì?”

Cô thản nhiên nói dối: “Năm nay là năm tuổi của tôi đấy, ba mươi sáu tuổi.”

“Ba mươi sáu? Trông... đâu giống...”

Cô vờ sờ mặt mình, “Chăm sóc tốt ấy mà. Con trai tôi lên tiểu học rồi, nhưng suy cho cùng năm tháng cũng không kịp tha cho ai.”

Người đàn ông kia trợn mắt, “Cô có con trai rồi!”

“Đúng thế.” Tùng Dung lại tỏ vẻ ngạc nhiên, “Sao vậy, người giới thiệu cũng không nói cho anh à? Nhưng bây giờ nói cũng chưa muộn. Con trai tôi rất hiểu chuyện, sẽ không phiền anh chăm sóc đâu.”

Đối phương lập tức trở mặt, đứng bật dậy, “Phí thời gian của tôi!” Nói xong tức giận bỏ đi.

Tùng Dung vừa thở dài vừa vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ tính tiền, miệng còn lẩm bẩm: “Thật chẳng phong độ gì, để phụ nữ trả tiền. Đáng ra phải chia đôi chứ?”

Thanh toán xong, Tùng Dung xách túi đi được vài bước lại lùi về, cố ý đi vòng qua chậu hoa to kia nhìn lướt về bàn phía sau, sau đó kinh ngạc chào hỏi: “Kiểm sát viên Hứa?”

Hứa Gia Dương đứng dậy gật đầu chào, “Tôi cũng đi xem mắt, đối phương vừa mới đi.”

Vì lý do công việc, Tùng Dung từng tiếp xúc với Hứa Gia Dương vài lần. Anh là kiểm sát viên trẻ tuổi nhiều tiềm năng, có khuôn mặt thanh tú. Theo cô được biết, anh cũng không thiếu người theo đuổi.

Anh đã dùng từ “cũng”, vậy chứng tỏ anh chính là người vừa nghe lén rồi cười trộm. Tungd Dung không hề để bụng, chỉ cười cười thấu hiểu.

Hứa Gia Dương cầm lấy chìa khoá và điện thoại trên bàn, “Tôi cũng xong rồi, cùng đi chứ?”

Tùng Dung gật đầu. Hai người cùng bước ra, lúc sắp đến cửa chợt nghe có người gọi: “Chị họ Tùng!”

Tùng Dung ngoảnh lại, trông thấy một nhóm người quen ngồi kín bàn. Cô xin phép Hứa Gia Dương, cười đi tới chào hỏi: “Bạn học của Chung Trinh đấy à?”

Nhóm sinh viên ngoan ngoãn gọi cô là chị họ, Tùng Dung nghe vậy cũng thấy vui. Cô cười hỏi: “Sao Chung Trinh không ở đây?”

Có người cười trả lời: “Hôm nay sếp Ôn phẫu thuật, cậu ấy làm trợ lý.”

Tùng Dung gật đầu, “Ồ, vậy sao? Chị còn có việc, các em ăn thong thả thẻ. Tạm biệt.”

Nhóm sinh viên lại ngoan ngoãn chào. Tùng Dung đi đến quầy thu ngân chỉ vào bàn đó, thanh toán cho họ rồi mời cùng Hứa Gia Dương ra khỏi tiệm bánh ngọt.

Hai người đều đi xe nên vừa ra khỏi cừa là chào nhau luôn, không ai để ý đến những ánh mắt cực nóng phía sau lưng.

Hôm sau Chung Trinh vừa kiểm tra phòng xong, lập tức bị một đám người vây lấy, “Chung Trinh, hôm qua chúng tôi đi ăn bánh ngọt gặp chi họ cậu. Chị ấy trả tiền cho chúng tôi, ngại thật đấy. Cảm ơn chị ấy giúp chúng tôi nhé.”

Chung Trinh ngơ ngác, “Chị họ tôi?”

Cả đám người lập tức nhao nhao bàn tán.

“Đúng vậy, chị ấy đi cùng một người mặc trang phục kiểm sát viên. Anh kiểm sát viên đó đẹp trái lắm.”

“Đúng thế đấy! Cao cao gầy gầy, mặc trang phục kiểm sát viên trông rất đường hoàng đứng đắn, tôi thích lắm.”

Chung Trinh gãi đầu, “Chị họ tôi đi ăn bánh ngọt với đàn ông? Các cậu không nhìn lầm chứ?”

“Làm gì có, chúng tôi còn chào bị ấy mà.”

Chung Trinh nghĩ ngợi, kiểm sát viên? Chị họ không thích sếp mình nữa rồi sao? Không thích cũng được, sếp đã thích người khác, hẳn sẽ không đón nhận chị họ đâu. Nghĩ vậy, cậu lấy điện thoại ra, quay người, “A lô, bác ạ? Cháu đây. Hình như dạo này chị họ đang hẹn hò đấy, đối tượng là kiểm sát viên thì phải...”

Lời đồn đã được tạo ra như thế.

Động tác của Chung Trinh quá nhanh nên không chú ý tới Ôn Thiếu Khanh đang bước ra từ một phòng bệnh. Anh cắm chiếc bút đang cầm trong tay vào túi áo trước ngực, nhéo mắt. Kiểm sát viên?

Tùng Dung bị mẹ dùng biện pháp mềm mỏng tấn công suốt một ngày, vừa tan làm đi vào thang máy lại nhaajnd dược điện thoại của mẹ. Cô vốn đã chuẩn bị xong lời giải thishc cho việc sử dụng đòn tâm lý để giải quyết đối tượng xem mắt hôm qua, thế nhưng mẹ không hề nhắc tới việc ấy, mà lại tỏ ra hứng thú với một chuyện mập mờ khác.

Trong than máy không có ai, cô nói thẳng: “Mẹ nghe ai nói vậy? Chung Trinh đúng là đồ lắm chuyện. Đã hay hóng hớt lại còn chuyên thêm mắm thêm muối, mẹ tin nó làm gì? Lát nữa con sẽ đi lột da nó! Thực sự không có gì! Chỉ là một người bạn, con gặp anh ấy lúc mẹ bảo đi xem mắt thôi. Không phải bạn trai thật mà!”

Tùng Dung nghe mẹ càu nhàu, chỉ hận sao ở trong thang máy mà tín hiệu không bị mấy. Mẹ nghe nói cô không có bạn trai, chợt nhớ ra chuyện gì đó, lo lắng hỏi: “Lần trước Chung Trinh bảo mẹ là con thích phụ nữ, vốn mẹ không tin, nhưng bao năm rồi mà còn cứ mãi chẳng có bạn trai, với lại hồi đi học vẫn luôn có con gái theo đuổi con đúng không? Chắc con không...”

Tùng Dung không chịu nổi nữa, gào lên: “Con không thích phụ nữ!”

Đúng lúc ấy thì đến tầng. Thang máy mở ra, Ôn Thiếu Khanh dắt Nhường Chút xuất hiện trước mặt cô. Đôi mày hơi nhướng lên của anh rõ ràng có ý muốn nói, anh phát hiện ra bí mật của cô rồi.

Tùng Dung ngoảnh sang một bên. Sao lần nào nói đến chủ đề này cũng bị ánh bắt được? Nhường Chút trông thấy Tùng Dung, lập tức muốn nhào đến, cô liền cản nó lại, “Ở yên đấy!”

Dường như mẹ cô lại nói gì đó. Tùng Dung áp điện thoại vào tai, “Con không bảo mẹ là chó! Con đang nói con chó thật mà! A lô? Mẹ? Mẹ? Mẹ!”

Điện thoại cúp rồi.

Tùng Dung thở dài bất lực, bước ra khỏi thang máy.

Lúc đi qua Ôn Thiếu Khanh, quả nhiên anh lại ác miệng trêu chọc: “Luật sư Tùng dạo này đang gặp đợt sao Thuỷ nghịch hành1 hả?”

1 Sao Thuỷ nghịch hành (retrograde): Trong vòng một năm, cứ cách ba đến bốn tháng, do tốc độ và quỹ đạo di chuyển quanh Mặt trời của các hành tinh khác nhau, từ góc nhìn Trái đất ta sẽ có  cảm giác sao Thủy “đi ngược” một lần, mỗi lần khoảng hai mươi ngày. Trong chiêm tinh học, việc sao Thủy nghịch hành sẽ ảnh hưởng đến trí nhớ, giao tiếp, giao thông, thông tin, khiến mọi việc không thuận lợi, làm con người bị sa sút tinh thần.

Tùng Dung ngoảnh lại, phóng ánh mắt về phía anh, “Anh là bác sĩ mà lại tin mấy cái đó sao?”

Ôn Thiếu Khanh vuốt cằm ngầm nghĩ một lát, “Không tin, nhân viên y tế bọn anh chỉ tin vào thần ca đêm thôi.”

Tùng Dung không phản bác được, tiếp tục đi về hướng căn hộ của mình. Đi được vài bước, cô dừng lại, “Rảnh thì quản lý học trò của anh cho cẩn thận! Khi không cứ đồn đại linh tinh, não lớn như thế sao không đi mà viết truyện ấy?”

Ôn Thiếu Khanh hỏi: “Liên quan gì đến học trò của anh?”

Tùng Dung hơi cáu, “Nếu hôm em đi xem mắt không gặp phải học trò của anh thì làm gì có những chuyện này chứ?”

Ôn Thiếu Khanh luôn rất giỏi nắm bắt trọng điểm, “Xem mắt?”

Tùng Dung cứng người. Cô cảm thấy hôm nay đã quá mất mặt, gượng gạo dịu giọng: “Không có gì, anh đi đi, em về trước đây.”

Ôn Thiếu Khanh ở phía sau thản nhiên lên tiếng: “Xem ra luật sư Tùng không thích mấy tình tiết sáng tạo trong câu chuyện luật sự và kiểm sát viên của học trò anh cho lắm.”

Tùng Dung sững người, quay lại nhìn anh, “Sao anh biết?”

Đôi mắt Ôn Thiếu Khanh thẫm lại, “Tình cờ nghe thấy.”

Tùng Dung mấp máy môi: “Chuyện đó không có thật!”

Ôn Thiếu Khanh nở nụ cười giễu cợt, hỏi ngược lại: “Xem mắt cũng là chuyện không có thật hả?”

Tùng Dung nghe đến đây thì bùng nổ. Cô xem mắt thì đã sao nào? Cô đâu có làm phiền ai, việc gì anh phải ra vẻ châm chọc khiêu khích như thế? Anh có thể đăng lên mạng xã hội mấy thứ sến rện gì mà “ Đâu phải không nhớ em”, còn cô lại không được đi xem mắt sao? Mà họ có quan hệ gì chứ? Anh dựa vào đâu mà tỏ thái độ này với cô?

Tùng Dung càng tức thì vẻ mặt càng bình tĩnh. Cô gắt lên: “Tất nhiên là không! Em đi xem mắt đấy! Thì đã sao?”

Nụ cười trên môi Ôn Thiếu Khanh nhạt dần, nhưng vẻ giễu cợt lại đậm hơn, “Vừa nói thích một người lại có thể đi xem mắt người khác ngay được. Hóa ra tình cảm của luật sự Tùng cũng chỉ thế mà thôi.”

Bỗng nhiên bị tạt một gáo nước lạnh, lần này Tùng Dung không chỉ bình tĩnh ngoài mặt, mà trái tim cũng tỉnh táo, một luông khí lạnh trào lên trong lòng. Cô chẳng nói gì thêm, nhanh chóng quay người đi về nhà, không nhìn Ôn Thiếu Khanh nữa. Khoảng cách từ cửa thang máy đến nhà chỉ có mấy bước ngắn ngủi, vậy mà Tùng Dung đi rất khó khăn. Tim cô dần nguội lạnh. Vì cô động lòng trước,  nên bị anh châm chọc chế giễu là đáng đời sao?

Ôn Thiếu Khanh đứng yên nhíu mày, những cảm xúc đảo lộn nơi đáy mắt, như hả hê, cũng như ảo não. Mãi cho đến khi Nhường Nhút dụi vào người, anh mới hoàn hồn, quay lại xoa đầu nó. Sao họ lại cãi nhau cơ chứ? Vì lòng kiên nhẫn của anh đã trở nên ít ỏi rồi sao?

Anh chẳng còn tâm trạng dẫn Nhường Chút đi dạo nữa, cũng trở về nhà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, zinna
     

Có bài mới 15.06.2018, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14313 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 11
Nhường Chút không được ra ngoài chơi, bắt đầu chạy nhảy khắp các phòng. Lát sau, nó ngậm một chiếc dây buộc tóc đến, đặt xuống bên chân Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh đang ngồi đọc sách trong phòng, cúi đầu nhìn thoáng qua, nhặt lên, “Ở đâu ra vậy?”

Nhường Chút quay đầu chạy về phòng ngủ cho khách. Ôn Thiếu Khanh nhìn về cửa phòng, chắc là rơi khi Tùng Dung bị đập đầu, ngủ lại nhà anh.

Anh cũng đứng dậy đi vào phòng ngủ cho khách, lúc ngồi bên giường thì phát hiện có mấy sợi tóc dài dính trên gối.

Anh cúi đầu nhìn Nhường Chút, bắt đầu vu oan, “Sao mày lại lên giường? Đã bảo mày không được lên giường cơ mà? Mày bị rụng lông đen từ lúc nào vậy? Hóa đen rồi à? Hay mày định tiến hóa thành gấu trúc?”

Anh vừa nói vừa vò lông khắp người Nhường Chút, chú cho kêu hai tiếng phản đối. Tối nay anh cãi nhau với Tùng Dung, tâm trạng không thoải mái, liền hành hạ Nhường Chút, lấy dây buộc tóc buộc một túm lông trên đỉnh đầu nó.

Nói xong lại giơ máy anh lên, “Cười cái xem nào.”

Quả nhiên Nhường Chút đã thè lưỡi, cong miệng cười trước ống kính. Ôn Thiếu Khanh chụp xong đưa cho nó nhìn, “Xem có được không?”

Nhường Chút chẳng để ý đến anh, anh lại tự quyết định, “Tao thấy cũng được, rất giống chủ nhân của cái dây buộc tóc.”

Vì vậy anh tiện tay đăng lên trang cá nhân, đồng thời cài đặt tấm ảnh thành màn hình.

Tùng Dung chẳng còn lòng dạ lên mạng nên không thấy được bức ảnh này. Từ nhỏ lòng tự tôn của cô đã rất cao, tối nay Ôn Thiếu Khanh châm chọc cô lẳng lơ, cô vừa tức giận vừa thấy oan ức, mà càng đau lòng hơn là những lời ấy lại được thốt ra từ miệng Ôn Thiếu Khanh, độ thương tổn tăng lên đến mấy lần.

Thực ra Ôn Thiếu Khanh cũng không có ý đó. Điều anh để tâm không phải là việc cô có đi xem mắt hay không, mà là vị kiểm sát viên kia. Thực ra công việc của anh và Tùng Dung chẳng liên quan gì đến nhau, trong đời sống cũng vì là hàng xóm nên mỗi ngày có thể gặp nhau một lần, thỉnh thoảng thì ăn chung, chẳng có tiến triển gì thực tế. Công việc của hai đều bận rộn, không có mấy thời gian ở  nhà. Mà cô thì cứ mãi ngây ngô chậm hiểu vô cùng. Nhưng kiểm sát viên thì khác. Thường xuyên gặp gỡ nhau trong công việc, hoàn toàn có thể xảy ra chuyện lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Bằng chứng rõ ràng nhất là, trong bệnh viện anh có bao nhiêu bác sĩ y tá đã nên duyên với nhau. Tóm lại, anh không giận Tùng Dung, mà anh đang chán chính mình.

Dù ai đúng ai sai, rõ ràng là quan hệ ngoại giao của Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung đã tan vỡ, chính thức đi và giai đoạn chiến tranh lạnh.

Làm hàng xóm của nhau được một thời gian, về cơ bản hai bên đều hiểu rõ quy luật sinh hoạt của đối phương. Tùng Dung chỉ cần đi làm muộn hơn một chút vào buối sáng, buổi tối tăng ca ở văn phòng rồi mời về thì luôn có thể tránh mặt Ôn Thiếu Khanh.

Mấy ngày liền Ôn Thiếu Khanh không gặp Tùng Dung. Anh muốn xin lỗi nhưng không có cơ hội, gửi tin nhắn hay gọi điện cô cũng chẳng trả lời.

Tối đến, Ôn Thiếu Khanh tham dự cuộc họp thường lệ với các học trò. Khi được báo cáo, rõ ràng anh không mấy tập trung, liên tục mở khoá màn hình điện thoại. Chung Trinh ngồi gần nhất, lén lút nhìn điện thoại, sau đó sững người, ngẩng lên nhìn Ôn Thiếu Khanh với ánh mắt khác lạ.

Thế rồi Chung Trinh lề mề mãi cho tới khi mọi người đã đi hết mới đến gần hỏi Ôn Thiếu Khanh: “Sếp, màn hình khoá của sếp...”

Ôn Thiếu Khanh thờ ơ lên tiếng: “Cảm thấy tay nghề chải lông cho chó của tôi cũng được đúng không?”

Chung Trinh gãi đầu, “Không phải... Sợi dây buộc tóc kia...”

Ôn Thiếu Khanh không muốn nhắc đến vấn đề này, trầm mặc chuyển hướng câu chuyện, “Không phải hả? Cậu thấy tôi không khéo sao?”

Chung Trinh thấy Đại Ma Vương sắp biến hình, lập tức trấn an, “Không, không, sếp rất khéo. Chỉ có điều, cái dây buộc tóc này trông rất quen!”

“Của cậu à?”

“Em đâu có dùng được. Đây là của chị họ em đúng không? Em từng tặng chị ấy một cái giống hệt.”

Ôn Thiếu Khanh trầm ngâm một lúc, “Cậu không tặng được loại tốt hơn à?”

Chung Trinh đuối lý, “Tặng lâu lắm rồi. Hồi ấy còn đang đi học làm gì có tiền ạ? Em tưởng chị ấy vứt từ bao giờ rồi, xem ra chị ấy là người trọng tình cảm nên mới giữ mãi như thế.”

Ôn Thiếu Khanh còn đang chú ý đến cụm từ “trọng tình cảm”, Chung Trinh chợt trưng ra vẻ nịnh nọt, “Sếp, sếp với chị họ em là hàng xóm đúng không ạ?”

Ông Thiếu Khanh bình tĩnh nhìn cậu, “Ừ.”

“Vậy sếp có thể giúp em trai của hàng xóm không?”

“Giúp thế nào?”

“Sếp có thể sang nhà chị em lấy hộ cái USB của em không? Trong USB đó có tài liệu em cần dùng, lần trước bị rơi ở nhà của chị em.”

“Sao cậu không tự đi mà lấy?”

Chung Trinh tỏ vẻ chống cự, “Em không dám đi. Dạo này tâm trạng chị em hình như không tốt lắm. Mấy hôm trước lúc bị bác gái em bắt đi xem mắt, chị ấy nói với người ta là mình đã ba mươi sáu tuổi, lại có cả con trai khiến đối phương sợ chạy mấy. Bác gái em đang sợ lắm, chắc chị họ lại bị bác ấy giày vò rồi. Vởi cả em... hình như em nói gì sai nên chị ấy gọi điện mắng dữ dội, bảo em tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt chị ấy nữa.”

Ôn Thiếu Khanh dụ Chung Trinh đâm đầu vào nòng súng, “Vậy cậu dỗ cô ấy đi.”

“Em không dám!” Chung Trinh rụt cổ, “Chị họ em khó dỗ lắm. Sếp lấy hộ em đi mà!”

Khó dỗ? Một nét lúng túng kín đáo vụt qua đáy mắt Ôn Thiếu Khanh. Chung Trinh chỉ không dám đi, còn anh đến mặt Tùng Dung cũng không thấy được, nói gì đến chuyện vào nhà cô lấy đồ.

Anh mau chóng từ chối: “Không.”

Chung Trinh tỏ vẻ nghi hoặc, “Tại sao?”

Ôn Thiếu Khanh vờ dạy dỗ cậu: “Những thứ như USB sao có thể vứt linh tinh chứ? Phải cho cậu một bài học.”

Nói xong, anh đứng dậy nhanh chân bỏ đi.

Chung Trinh nhìn bóng lưng Ôn Thiếu Khanh, lòng dâng đầy ngờ vực, “Sao cứ thấy là lạ...”

Sắp đến Tết, giờ này trên đường có rất nhiều cảnh sát giao thông kiểm tra nồng độ cồn. Khi lại xe về nhà, Ôn Thiếu Khanh nhìn qua chợt nảy ra một ý. Anh đỗ xe bên lề, vào siêu thị bên đường, đến lúc trở ra tâm trạng có vẻ rất tốt.

Đã sắp chín giờ, Tùng Dung tăng ca, đang nói chuyện với khách hàng ở văn phòng thì điện thoại cứ liên tục đổ chuông. Mãi đến khi tiễn khách về cô mới nghe máy.

Nghe xong một lúc cô vẫn ngờ ngợ hỏi: “Anh bảo ai uống rượu lại xe?”

“Anh ta nói anh ta tên là Ôn Thiếu Khanh.”

Tùng Dung lại nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình di động, xác định không phải lừa đảo mởi lên tiếng: “Không thể nào, anh ấy là bác sĩ, rất ít khi uống rượu, chứ đừng nói đến chuyện uống rượu rồi còn lái xe.”

“Anh ta bảo cô là luật sư riêng của anh ta, trước khi cô đến anh ta sẽ không nói gì.”

Tùng Dung thầm bực bội, “Xin lỗi, tôi không quen anh ta. Nếu anh ta không chịu nói gì thì coi như chống đối người thi hành công vụ, các anh cứ bắt tạm giam anh ta là được.”

Nói xong cô cúp máy, bắt đầu chỉnh sửa tài liệu. Thế nhưng ngồi trước màn hình máy tính, cô hoàn toàn không nhớ nổi những gì vừa thảo luận với khách hàng, trong đầu chỉ toàn là những điều luật liên quan đến tội uống rượu lái xe.

Chuyện uống rượu lái xe này không lớn cũng không nhỏ, nhưng lỡ làm to chuyện ra, sợ là Ôn Thiếu Khanh... sẽ không được làm bác sĩ nữa? Thế thì học vị của Chung Trinh phải làm sao đây? Anh mà bị tạm giam thì Nhường Chút phải làm thế nào?

Tùng Dung lấn cấn mãi, cuối cùng dùng Chung Trinh và Nhường Chút để tự thuyết phục bản thân, tắt máy tính đi đến chỗ đội cảnh sát giao thông cứu Ôn Thiếu Khanh.

Lúc đến đội cảnh sát giao thông, cô thấy Ôn Thiếu Khanh điềm đạm nhã nhặn ngồi giữa một đám đàn ông say rượu. Dưới ánh đèn, sườn mặt anh trắng trẻo, sạch sẽ, biểu cảm tỉnh táo, nhìn sao cũng không giống người đã uống rượu.

Trong lúc tình cờ quay đầu, Ôn Thiếu Khanh nhìn thấy Tùng Dung, liền đi tới chỗ cô.

Tùng Dung nhìn anh, mặt không đổi sắc, quay sang hỏi đồng chí cảnh sát giao thông mập mạp bên cajnh: “Là người này sao?”

Cảnh sát giao thông gật đầu, “Đúng.”

Tùng Dung tỏ vẻ muốn đi ra, “À, tôi không quen anh ta.”

Anh cảnh sát ngẩn người, “Trời lạnh thế này, mà đã muộn như vậy, cô đi tới đây chỉ để xác nhận mình có quen anh ta hay không thôi à?”

Câu này khiến Tùng Dung nghẹn họng không thể trả lời. Cô nghĩ, dù sao cũng đã tới rồi, coi như làm việc tốt vậy.

Cô liếc qua Ôn Thiếu Khanh, hắng giọng, bác bỏ lời thoái thác trước đó, “Tôi quen anh ấy. Anh ấy làm sao?”

Người cảnh sát không biết Tùng Dung đã kích hoạt trạng thái tấn công, trả lời không nghĩ ngợi: “Luật giao thông đường bộ về an toàn giao thông của nước ta quy định sau khi uống rượu cấm không được lái xe. Anh này...”

Còn chưa nói xong, cảnh sát đã bị Tùng Dung ngắt lời: “Tức là uống rượu xong thì không được lái xe đúng không?”

Người cảnh sát không hiểu, “Đúng vậy.”

Tùng Dung lại đặt câu hỏi, “Sau khi uống rượu là bao lâu? Ba tiếng? Năm tiếng? Hai mươi tư tiếng? Một tháng? Hay một năm?”

Người cảnh sát có lẽ chưa bao giờ gặp câu hỏi thế này, khó xử nhìn Tùng Dung, “Chuyện này...”

“Luật không quy định thời gian sau khi uống rượu là bao lâu đúng không? Vậy không nói vấn đề này nữa. Nói về chứng cứ để các anh bắt anh ấy đi.”

Chẳng biết từ lúc nào, quyền khống chế tình huống đã nằm trong tay cô. Ôn Thiếu Khanh đứng bên cạnh ngắm khuôn mặt nghiêng của Tùng Dung, chợt nở nụ cười.

Lúc thấy Ôn Thiếu Khanh đang cười, Tùng Dung bèn lườm anh một cái.

Cảnh sát giao thông nhìn bản ghi chép trong tay, “Sau khi kiểm tra, nồng độ cồn trong máu của anh đây lớn hơn 20mg/100ml. Tiêu chuẩn uống rượu sau khi lái xe của nước ta là nồng độ cồn trong máu của người lái xe là 20mg/100ml.”

“Vậy có nghĩa là dù tôi uống rượu nhưng chỉ cần nồng độ cồn trong máu thấp hơn 20mg/100ml là không có vấn đề gì, đúng không?”

Người cảnh sát bị Tùng Dung  hỏi mấy câu, càng lúc càng không chắc chắn, “Chắc vậy.”

Tùng Dung chất vấn: “Nhưng anh vừa nói là chỉ cần uống rượu xong là không được lái xe kia mà?”

Lúc này người cảnh sát mới ý thức được mình sơ ý, cau mày, “Chuyện này...”

Tùng Dung hỏi tiếp: “Nếu tửu lượng của tôi rất kém, chỉ uống một ngụm là say, đầu óc không còn tỉnh táo, nhưng nồng độ cồn trong máu thấp hơn 20mg/100ml thì tôi vẫn có thể lái xe, đúng không?”

Cảnh sát giao thông hoàn toàn bó tay. Ai có chút kiến thức thông thường đều biết là không được, nhưng lại không thể đưa ra điều luật nào để phản bác.

Tùng Dung lại nhìn ghi chép trong tay anh ta, “Với lại, có chắc là máy kiểm tra của các anh tốt không?”

Cảnh sát giao thông vội vàng lên tiếng: “Cũng được mà... Có thể thử máu.”

Câu này nói đúng ý Tùng Dung, “Nói chính xác là, thực ra anh cũng tồn tại nghi vấn đối với kết quả kiểm tra của mình đúng không?”

“Không...” Người cảnh sát nói chuyện với Tùng Dung mà khuôn mặt như tuyệt vọng. Luật sự thật đáng sợ, sau này cưới vợ nhất định không cưới luật sư!

Cuối cùng Tùng Dung cũng buông tha cho người cánh sát. Cô quay sang nhìn Ôn Thiếu Khanh, vẻ mặt anh tỉnh táo, trên người không có mùi rượu, dù lúc ấy uống rượu thật thì chắc cũng không uống bao nhiêu, mà luẩn quẩn lâu như vậy rồi chắc cũng không có vấn đề nữa. Cô quyết định làm liều, đi tới khẽ hỏi Ôn Thiếu Khanh: “Có thể đo lại lần nữa không?”

Ôn Thiếu Khanh bình thản nhìn cô bắt  nạt cảnh sát giao thông. Đã bao ngày rồi, cuối cùng cô cũng chịu nói chuyện với anh, anh liền gật đầu.

Thấy anh gật đầu, Tùng Dung thầm thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả kiểm tra cho thấy trong máu anh không có cồn. Cảnh sát giao thông sửng sốt nhìn chiếc máy kiểm tra, bắt đầu nghi ngờ chính mình, “Hỏng thật rồi à?’

Cuối cùng người cảnh sát vừa xin lỗi vừa đưa hai người ra ngoài.

Tùng Dung đứng trước xe, lạnh lùng hỏi Ôn Thiếu Khanh, “Giải thích đi chứ, bác sĩ Ôn?”

Trừ phi máy kiểm tra hỏng thật, nếu không khi nãy không thể xuất hiện kết quả thế kia. Mà từ đầu đến cuối Ôn Thiếu Khanh đều rất bình thản nhàn nhã, rõ ràng là có vấn đề.

Ôn Thiếu Khanh khép hờ đôi mắt, lại hơi nhướng mày. So độ gian manh, đúng là không ai có thể địch lại anh, “Anh không uống rượu, trước khi kiểm tra anh chỉ ăn nho với bánh trứng. Nho là thứ dễ lên men nhất, khí ethanol được sản sinh sau khi lên men tạm thời lưu lại trong khoang miệng, lúc sử dụng máy thổi nồng độ cồn tự khắc sẽ vượt quá chỉ tiêu. Súc miệng xong đo lại sẽ không sao nữa.”

Tùng Dung tức phát điên, lạnh lùng hỏi: “Đùa bỡn em như thế vui lắm à?”

Ôn Thiếu Khanh ngước mắt nhìn cô, khẽ cất tiếng, giọng nói thong thả mà kiên định: “Anh muốn gặp em.”

Một câu nói khiến lửa giận trong Tùng Dung tắt vụt. Anh lại có thể thốt ra câu ấy bình thản ung dung đến thế. Khi nói, anh không cười, nhưng trên mặt như có một dòng ấm áp lặng lẽ chảy xuôi.

Trong thoán chốc, khí thế trên người Tùng Dung bay biến hết. Cô bối rối dời tầm mắt, không dám nhìn anh nữa.

Ánh mắt anh vẫn nán lại trên gương mặt cô, tiếp tục: “Chuyện hôm ấy... cho anh xin lỗi. Anh không nghĩ em như thế đâu.”

Chỉ là hai câu cực kỳ đơn giản, còn chẳng có lấy một từ bổ nghĩa, nhưng trái tim Tùng Dung lại xôn xao. Có chút êm dịu khó gọi tên dâng lên trong lòng, làm cô chẳng thế nào khống chế cảm xúc. Rõ ràng trước đó còn đang nghĩ người này đã nghĩ xấu về cô như vậy, cả đời này cô sẽ không nhìn anh nữa. Nhưng giờ cô lại chẳng tức giận chút nào, thậm chí còn cảm thấy hành vi của mình hôm ấy thiếu khoan dung.

Đêm đông trời dần nổi gió, thỉnh thoảng lại thổi vạt áo hai người bay bay. Họ còn đang đứng rất gần, thế nên vạt áo chẳng mấy chốc đã quấn quýt lấy nhau. Và thứ quấn quýt bên nhau không chỉ là vạt áo được gió thổi bay, mà còn có cả bóng hình trãi trên mặt đất.

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô đứng dưới anh đèn đường cúi đầu, không biết đang nghĩ gì mà mãi chẳng thấy có động tĩnh.

Không biết qua bao lâu, Ôn Thiếu Khanh mới chầm chậm nói: “Chúng ta về nhà nhé?”

Tùng Dung ngẩn ra nhìn anh, khẽ gật đầu. Cô biết rõ Ôn Thiếu Khanh không có ý gì khác, vì họ là hàng xóm nên anh mới nói vậy, thế nhưng tâm tự vẫn cứ bay xa.

Nhưng niềm vui mãnh liệt còn chưa kịp dâng trào, bên tai cô chợt văng vẳng những câu nói của Chung Trinh. Cậu nói, sếp em có người thấy ấy thích rồi. Dù anh có đối tốt với cô đi nữa, thì hẳn cũng chẳng phải thích đâu.

Cô chợt nghĩ, không biết cô gái mà anh thích là người thế nào. Cô gái không biết anh thích mình, cô gái khiến người ta ước ao ngưỡng mộ ấy, rốt cuộc ra sao?

Thấy Tùng Dung lại ngơ ngẩn, Ôn Thiếu Khanh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, dường như sợ làm cô giật mình nên gọi rất khẽ: “Tùng Dung?”

Cô vội vàng đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi mặt đất, như thể sợ bỏ lỡ điều gì.

Vì anh đưa tay lên nên cái bóng dưới đất trông giống như đang ôm cô vào lòng. Do động tác tay mà anh hơi nghiêng người về phía trước, bóng hai người xích lại gần nhau, cảm giác vô cùng thân thiết gần gũi.

“Muộn rồi, đi thôi.” Tùng Dung ngẩng phắt lên, lòng không ngừng khinh bỉ chính mình. Sao cứ ở trước mặt anh là cô lại mất hồn như thế?

Tùng Dung lái xe theo sau xe của Ôn Thiếu Khanh. Quen nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hai người về cùng nhau.

Về đến chung cư, sau khi ra khỏi thang máy, cô mới chợt nhớ ra hỏi anh: “Sao anh biết chắc em sẽ đến?”

“Anh không chắc.” Ôn Thiếu Khanh hơi khựng lại, trả lời thành thật, “Nên anh định đợi thêm năm phút nữa, nếu em vẫn không đến thì anh sẽ tự đi ra.”

Tùng Dung lạnh nhạt đáp: “Phải rồi, Ôn Thiếu Khanh là ai cơ chứ? Không có em thì anh vẫn có thể nguyên vẹn trở ra mà.”

Cô vừa nói vừa cúi đầu lấy một tờ giấy trong túi, nghiêm túc như đang bàn chuyện công việc, “Anh đọc cho kỹ, đây là bảng thu phí của em. Lần này nể tình anh là thấy hướng dẫn của Chung Trinh nên em miễn phí, sau này còn tìm là em sẽ thu tiền đấy nhé. Với lại đừng tùy tiện hỏi em điều gì, tư vấn pháp luật cũng tính phí đấy.”

Ôn Thiếu Khanh cầm tờ giấy kia đọc cẩn thận, cười: “Trông điệu bộ của luật sư Tùng lúc này, dù anh có uống rượu thật thì luật sự Tùng cũng có cách giải quyết giúp anh nhỉ?”

Khóe miệng Tùng Dung giật nhẹ, cười lạnh, “Nếu anh uống rượu thật thì em sẽ có cách khiến anh từ tội uống rượu lái xe tăng thành tội say rượu lái xe. Đời này em ghét nhất là người cố ý vi phạm pháp luật.

Ôn Thiếu Khanh cụp mắt ngẫm nghĩ, “Chắc không đâu, tửu lượng anh kém lắm. Em thì sao?”

Tùng Dung không biết vì sao chủ đề lại chuyển sang vấn đề tửu lượng. Cô nhìn anh với vẻ lạ lùng, “Anh hỏi làm gì?”

Ôn Thiếu Khanh thản nhiên, “ Trong hai người cũng phải có một người tửu lượng tốt, nếu không tới khi kết hôn, lúc mời rượu sẽ phiền phức lắm.”

Lại nữa, lại nữa. Tùng Dung cố nén giận, trán nổi đầy gân xanh.

Nhưng Ôn Thiếu Khanh vẫn làm như không thấy, tiếp tục nghiền ngẫm, “Mà tửu lượng em không tốt cũng chẳng phải lo, tới lúc đó nhờ phù dâu, phù rể là được.”

“Ôn Thiếu Khanh.” Tùng Dung đột ngột lên tiếng gọi.

“Sao?”

“Thực ra không phải phiền phức như vậy. Dù sao anh cũng không có bạn gái, cứ tìm luôn một cô dâu giỏi uống rượu là nhẹ việc rồi.”

Tùng Dung thầm phỉ báng trong lòng. Tưởng cô không biết ba hoa chắc?

“Thế à?” Ôn Thiếu Khanh lại vuốt cằm, “Vậy tửu lượng của luật sự Tùng có tốt không?”

Tùng Dung trả lời ngay, “Không tốt!”

Ôn Thiếu Khanh khẽ cười, “Vậy anh yên tâm rồi. Anh vừa nghĩ, nếu cô dâu cứ đỡ rượu cho chú rể mãi thì chú rể mất hết mặt mũi còn gì? Em nói có đúng không?”

Anh cứ nói, Tùng Dung tức đến nỗi dạ dày quặn đau. Cô đặt tay lên bụng, đôi mày hơi nhíu.

Ôn Thiếu Khanh không đùa nữa, “Sao vậy?”

Tùng Dung không muốn nói chuyện với anh, đẩy tay anh ra, “Đã bảo là đừng hỏi em. Phí tư vấn của em rất đắt!”

Ôn Thiếu Khanh không chịu yếu thế, “Anh đang khám bệnh cho em, tiền khám bệnh của anh cũng rất đắt!”

“Bao nhiêu tiền?”

“Hai mươi lăm.”

“Vấn đề anh hỏi không nằm trong phạm vi tư vấn hình sự. Anh là thầy giáo của Chung Ttrinh, em giảm giá cho anh, ba trăm tệ một tiếng, không đủ một tiếng thì vẫn phải trả em trọn phí.”

“Lát nữa anh đưa em.” Ôn Thiếu Khanh biết cô sẽ không lấy tiền thật, thoải mái hùa theo. Anh đưa tay đặt lên bụng cô, nhíu mày, “Chưa ăn cơm  tối à?”

Tùng Dung lắc đầu, “Không ăn.”

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô, “Không có thói quen ăn sáng, cũng không ăn cơm tối. Luật sư Tùng muốn thánh tiên à?”

Tùng Dung thở dài, “Em cũng muốn ăn mà, chẳng qua là hôm nay không ăn thôi. Bận quá nên không chú ý.”

Không biết có phải vì Ôn Thiếu Khanh đang đặt tay lên bụng cô hay không, mà cô bỗng thấy cơn đau của mình càng nghiêm trọng. Bình thường thỉnh thoảng cũng đau, nhưng không khó chịu đến mức này.

Có lẽ cũng giống như một đứa trẻ đang đi bỗng dưng bị ngã. Không thấy ai, nó sẽ tự bò dậy, một khi có người quan tâm, nó sẽ tủi thân mà khóc òa lên.

Ôn Thiếu Khanh thấy sắc mặt Tùng Dung ngày càng khó coi, liền kéo tay cô đi vào trong nhà, “Đúng lúc anh cũng đói, ăn cùng nhau đi.”

Tùng Dung vùng ra, “Không cần, em tự gọi thức ăn bên ngoài là được.”

Ôn Thiếu Khanh thấy cô khăng khăng từ chối, mà còn rất dứt khoát thì chợt nhớ đến lời Chung Trinh “Chị họ em rất khó dỗ”. Anh thử hỏi dò: “Khi nãy đứng bên ngoài lâu như vậy, anh nấu chút gì đó ấm bụng, hẳn phải tốt hơn đồ ăn bên ngoài đúng không? Ăn mì sợi tê1 nhé?”

1Sợi tê: Một món mì đặc biệt, là thức ăn vặt nổi tiếng ở Thiểm Tây, Trung Quốc. Món ăn được cho là ngon nhất khi được thưởng thức vào sáng mùa đông, làm ấm người ấm bụng, tránh lạnh, vị hơi cay và tê lưỡi nên gọi là “sợi tê”.

Tùng Dung ngẩng đầu hỏi: “Mì sợi tê là gì?”

“À… Một loại mì thôi ấy mà.” Ôn Thiếu Khanh giải thích đơn giản, “Ăn không?”

“Ăn.” Bản tính háu ăn trỗi dậy.

Vậy là cô nàng Tùng Dung vốn định về nhà, giờ lại đi thẳng sang nhà Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh hơi sửng sốt. Trước kia cô còn thận trọng về nhà trước rồi mới sang, giờ lại đi thẳng. Lúc trước nghĩ cô khó dỗ, anh còn đang tính xem nên dùng cái gì để lấy lòng, ai ngờ… Ừm, đúng là khó dỗ thật.

Tùng Dung bước vào cửa, nhìn lên chỗ trống trên bức tường ảnh. Chẳng biết do Ôn Thiếu Khanh vẫn chưa phát hiện hay thế nào mà chỗ đó vẫn trống không.

Ôn Thiếu Khanh cũng nhìn theo, khó hiểu tự hỏi: “Ơ, sao lại thiếu một tấm rồi?”

Tùng Dung chột dạ, không dám tiếp lời.

Ôn Thiếu Khanh nhìn chăm chú khoảng trống kia, rồi quay lại, khó tin hỏi Nhường Chút: “Mày trông nhà kiểu gì vậy? Sao lại mất rồi?”

Ban đầu thấy Ôn Thiếu Khanh về, Nhường Chút hởn hở ra đón, lúc này nghe anh nói vậy lại kêu một tiếng ai oán, nằm rạp ra đất nhìn chủ với ánh mắt vô tội.

Tùng Dung chột dạ không dám nhìn Nhường Chút.

“Tối đó rõ ràng vẫn còn ở đây mà, bị ai lấy đi rồi không biết... “ Ôn Thiếu Khanh vừa lẩm bẩm vừa đi vào bếp.

Lúc này Tùng Dung mởi khẽ thở ra. May mà anh không nghi ngờ cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Tiểu Tất Tất, zinna
     
Có bài mới 15.06.2018, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14313 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh – Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 12
Từ trong phòng bếp, Ôn Thiếu Khanh cao giọng hỏi: “Muộn rồi, ăn thịt không tốt cho tiêu hoá. Làm chay thôi có được không?”

Tùng Dung nhanh chân chạy vào trả lời: “Được.”

Nghe giọng cô, Ôn Thiếu Khanh mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn. Mỗi lần bàn đến việc ăn uống, dường như rất dễ nói chuyện, đến giọng cũng ngoan ngoãn hơn mấy phần. Có lẽ chính Tùng Dung cũng không phát hiện, mỗi lần đứng bên cạnh nhìn anh nấu ăn, ánh mắt cô đều rất chăm chú, rất chân thành, rất sùng bái, giống hệt Nhường Chút lúc đợi anh cho ăn. Ánh mắt ấy khiên trái tim anh dường như tan chảy.

Khi cô đi vào, Ôn Thiếu Khanh đang tráng nước lạnh cho mì. Cô nhìn miếng bột mì được nặn thành hình tai mèo, cảm thấy tò mò, “Cái này là mì sợi tê đây sao?”

Anh vừa làm vừa trả lời: “Ừ.”

Tùng Dung nhìn anh cho dầu vào trong nồi rồi thành tạo thực hiện các công đoạn tiếp theo. Trước khi đổ mì ra bát, Ôn Thiếu Khanh quay sang hỏi cô: “Có ăn cay không?”

Tùng Dung lắc đầu, “Không, em không ăn cay.”

Ôn Thiếu Khanh nhớ tới dĩa sườn sốt tiêu cay bị cô vét sạch lần trước, cau mày.

Tùng Dung cũng nhớ ra, hắng giọng sửa lại: “Bình thường thì không nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể ăn một chút.”

Ôn Thiếu Khanh lấy cho Tùng Dung một bát rồi bỏ thêm một chút ớt vào nồi, để thêm nửa phút mới tắt lửa. Anh bưng hai chiếc bát ra khỏi bếp, Tùng Dung cầm đũa và thìa đi theo sau. Cô vừa đi vừa nhìn hoa văn trên chiếc đũa, thầm khen tặng một tiếng “biến thái”, rồi lại nhìn tay của Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh rót cho cô một cốc nước, “Mau ăn đi.”

Tùng Dung nếm một miếng, ngon đến độ khép mắt lim dim. Cô ăn thêm vài miếng mới tò mò hỏi: “Đây là mua ạ?”

Ôn Thiếu Khanh không động đũa, cầm cốc nước uống một ngụm, “Không, anh tự làm. Lần trước làm nhiều rồi để trong tủ lạnh. Thực ra làm ăn luôn ngon hơn, nhưng hôm nay muộn rồi, để hôm khách anh làm cho em sau.”

“Đây không phải đồ ăn vùng này đúng không?”

“Không. Hồi du học có một người bạn cùng phòng là người Thiểm Tây, anh học cậu ấy.”

Tùng Dung không biết nhiều về những gì anh từng trải qua. Mỗi khi có cơ hội, cô luôn muốn tìm hiểu thêm, “Tài nấu ăn của anh cũng là học được khi đi du học à?”

“Đại khái thế.” Ôn Thiếu Khanh nhớ lại, “Trước đó cũng biết nấu một ít, nhưng hồi ở nước ngoài nấu nhiều, dần dần luyện thành. Em đã bao giờ nghe truyện cười này chưa? Chưa ra nước ngoài, người khác tưởng bạn sắp đi đến một “phương Đông mới” để học tiếng Anh. Ra nước ngoài rồi, ai cũng cho rằng bạn tới “phương Đông mới” để làm đầu bếp.”

Tùng Dung nghĩ đến những kinh nghiệm nấu ăn có thể xem như “tai nạn” của mình, nhỏ giọng than vãn: “Thế chắc người ta sẽ nghĩ rằng em đến Lam Tường học điều khiển máy xúc1.”

1Đi Lam Tường học điều khiển máy xúc: Nghành điều khiển máy xúc, từng là một trong những nghành học nổi tiếng nhất ở trường Đại học Kỹ thuật Lam Tường.

Hít một hơi, mùi nước ớt xào bay đến quanh quẩn ở đầu mũi, cô chợt ngừng đũa.

Ôn Thiếu Khanh hỏi: “Sao? Không ăn được à?”

Tùng Dung ngập ngừng mở miệng: “Của anh trông có vẻ ngon hơn một chút.”

Ôn Thiếu Khanh không nhịn nổi cười, “Em không ăn cay kia mà?”

Tùng Dung vẫn cứng miệng, “Thế nên em chỉ nói là trông có vẻ...”

Ôn Thiếu Khanh cười đẩy bát tới, “Anh chưa động vào đâu.”

Tùng Dung lắc đầu, “Ăn trong bát còn nhòm trong nồi là thói quen không tốt, em ăn của em thôi.”

Ôn Thiếu Khanh cảm thấy câu này có ẩn ý, “Vậy xin hỏi, anh ở trong bát hay ở trong nồi?”

“...” Tùng Dung không nói nữa, cắm đầu ăn điên cuồng.

Ăn xong mới phát hiện Ôn Thiếu Khanh nhìn kỹ mới thấy cô đang nhìn chằm chằm một bát mì sợi tê khác, đến mắt cũng không chớp, dường như không nghe lọt tai bất cứ lời nào của anh.

Ôn Thiếu Khanh cảm thấy buồn cười, đẩy bát về phía cô, “Nếm thử xem.”

Tùng Dung như sực tỉnh, mở lớn đôi mắt đen nhánh nhìn anh, lúc kịp phản ứng, mặt đã đỏ lên, “Vậy em nếm thử một chút.”

Vị cay kích thích vị giác, Tùng Dung từ nếm một chút thành nếm một bát.

Đến lúc rửa bát, Tùng Dung cúi đầu ngập ngừng mãi, lát sau khi đã lấy được dũng khí, cô bèn hỏi Ôn Thiếu Khanh đang rửa hoa quả: “Còn sửa chua chiên không?”

Lần này Ôn Thiếu Khanh quả thật hơi giật mình, quay đầu quan sát cô, “Vẫn ăn nữa?”

Tùng Dung nghĩ, dù sao ban nãy cũng mất hết mặt mũi rồi, thôi thì cứ thoải mái luôn đi. Ôn Thiếu Khanh đánh giá từ đầu đến chân cô một lúc, Tùng Dung cúi đầu vờ như đang tập trung rửa bát. Lúc cô cảm thấy mình sắp bị Ôn Thiếu Khanh nhìn cho bốc hơi mới nghe được tiếng anh đi đến mở tủ lạnh, dường như đang lấy thứ gì đó ra.

Ôn Thiếu Khanh chiên trước cho cô một phần, sau đó chiên thêm một phần cho Nhường Chút. Quay lại đã thấy cô ăn xong nhìn anh trông đợi, “Còn không?”

Ôn Thiếu Khanh sửng sốt, thật sự không hiểu nổi tại sao đằng sau một người con gái trông mạnh mẽ, điềm tĩnh và lạnh nhạt như cô lại ẩn giấu tính háu ăn dữ dội như vậy? Rốt cuộc là lúc tạo ra cô, Thượng đế đã có sai sót gì sao? Sao cô ăn nhiều thế này mà vẫn không thấy béo?

Tùng Dung ăn uống thỏa mãn ở nhà Ôn Thiếu Khanh, cuối cùng cũng chào anh đi về. Chỉ có điều, lúc đi cô đã khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt khách khí, được Ôn Thiếu Khanh đánh giá là “lau sạch miệng rồi thì không nhận người nữa.”

Vậy là quan hệ giữa hai người coi như đã miễn cường khôi phục. Ôn Thiếu Khanh hẹn Tùng Dung mai cùng ăn sáng, cô vui vẻ nhận lời.

Và cũng chính trong buổi sáng hôm đó, Tùng Dung đã phát hiện Ôn Thiếu Khanh thật sự rất giỏi thu xếp, xoay sở mọi việc trong cuộc sống.

Sáng ra Tùng Dung vào nhà, vừa ngáp một cái đã thấy Ôn Thiếu Khanh chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, “Tối qua em ăn nhiều quá, ăn sáng đơn giản thôi nhé.”

Tùng Dung vẫn còn ngái ngủ, cúi đầu nhìn. Đúng là rất đơn giản: cháo hoa ăn kèm dưa muối, một dĩa đậu đũa và một đĩa dưa chuột, cả hai đều được muối chua. Cô hơi chán, “Sao toàn đồ chua thế? Anh mang thai à?”

Ôn Thiếu Khanh nhìn cô sâu thẳm, “Anh thích ăn dấm1.”

1Ăn dấm (hay ăn dấm chua): Trong tiếng Trung có nghĩa bóng là “ghen”.

Không biết là do vẫn chưa tỉnh ngủ hay là chậm hiểu quá, Tùng Dung chỉ che miệng ngáp một cái, lơ mơ trả lời: “Thế à? Nhà em có chai dấm lâu năm được bạn tặng, để sau em mang sang cho anh.”

Ôn Thiếu Khanh từ từ khuấy bát cháo hoa bên cạnh, cất giọng nhàm chán: “Ăn đi.”

Cháo vừa miệng, Tùng Dung mới ăn mấy miếng đã tỉnh táo, “Dưa muối này anh mua ở đâu đấy? Ngon thật.”

Ôn Thiếu Khanh chỉ vào vại muối dưa trong góc bếp, “Tự làm, nếu em thích thì anh cho một ít.”

Tùng Dung nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên. Cô bỏ thìa trong tay xuống, đi tới vòng quanh vại dưa chua mấy lượt, cảm thấy hết sức mới mẻ. Dụng cụ xưa cũ như vậy, ngoài lần nhìn thấy ở nhà bà ngoại lúc nhỏ ra, về sau cô chưa từng trông thấy nữa. Giờ trong siêu thị có mọi thứ, làm gì có ai tự mình muối dưa nữa đâu. Xem xong, cô quay lại bàn ăn, nhìn Ôn Thiếu Khanh đang ăn cháo tò mò hỏi anh: “Em tưởng bác sĩ đều chú trọng dưỡng sinh, sẽ không ăn đồ ăn nhiều nitrat thế  này?”

Ôn Thiếu Khanh cười, “Có một đồng nghiệp vừa gặm cánh gà ướp tiêu vừa phân tích cho bọn anh trong đó có thành phần hóa học gì. Uông Tăng Kỳ1 từng nói, khẩu vị của một người phải thoáng một chút, đa dạng một chút. Nam ngọt, Bắc mặn, Đông cay, Tây chua. Bác sĩ cũng là  người, ăn đa dạng thì thái độ đối với cuộc sống cũng sẽ thoáng hơn.”

1Uông Tăng Kỳ (1920-1997): Một trong  những gương mặt nhà văn tiêu biểu của nên văn học đương đại Trung Quốc.

Tùng Dung cũng từng đọc tác phẩm Hương vị xưa của Uông Tăng Kỳ. Chỉ có điều khi ấy còn nhỏ, lúc đọc chẳng có cảm nhận gì khác ngoài việc thềm thuồng, quả thật đã lãng phí tâm huyết của ông cụ được xưng là “người theo chủ nghĩa nhân đạo trữ tình, văn nhân thuần chất, kẻ  sĩ cuối cùng của Trung Quốc”. Cô thầm hạ quyết tâm, đợi lúc rảnh rỗi sẽ đọc lại quyển sách kia một lần.

Ăn được một nửa thì Tùng Dung nhận điện thoại, rồi vội vàng đi. Ôn Thiếu Khanh thu dọn bát đũa xong, đang định đi làm, lúc đứng thay giày ở cửa, nhìn chỗ trống trên trên khoảng tường ảnh lại nghĩ tới bức hình bị mất. Anh cẩn thận nhớ lại, tối ấy sau khi ăn uống xong, khi đưa mọi người xuống dưới thì tấm ảnh vẫn còn, sau đó chỉ có Chung Trinh tới đây. Là cậu ấy sao?

Ôn Thiếu Khanh mang mối nghi hoặc đi làm. Hôm nay Chung Trinh có tiết học, sẽ không tới bệnh viện. Anh định đợi tới ca đêm ngày mai sẽ tìm cậu hỏi xem sao, ai ngờ chưa kịp hỏi thì đã xảy ra chuyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bora, Cuncute, Mưa Hà Nội, Tiểu Tất Tất, dao bac ha, hh09, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: quynhrom2509 và 235 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.