Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 

Hyouka - Yonezawa Honobu

 
Có bài mới 11.06.2018, 14:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1342
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
Chương 4 - Chia xa đâu có tốn sức, và thế là khoẻ

Chương 4-4 - Hiện tại: 14,6km; còn 5,4km


Hôm qua tớ ngồi trong phòng họp để ôn bài tiếng Anh.

Tớ biết có người đang ở ngoài hành lang. Lúc đó rất im ắng nên từng bước chân cũng có thể nghe rõ. Tớ chẳng biết chính xác là ai cho đến khi cậu bước vào. Tớ cũng nhận ra người đã ở hành lang trước và nói chuyện với cậu là Oohinata-san.

Tớ cũng cảm thấy có một bức tường giữa mình và em ấy. Mọi cử chỉ cho đến cách chào đều lịch sự một cách quá mức. Đó là lý do tớ đã rất vui khi cô bé chủ động muốn trò chuyện cùng mình. Đầu tiên là về mớ tập vở trên bàn. Việc cô bé không giỏi tiếng Anh, về việc môn Toán lúc nào đó sẽ hữu ích và tớ giỏi môn gì nhất. Nói chung là một kiểu tán gẫu rất bình thường.

Sau đó tụi tớ nói về thời tiết. Ngày mai sẽ diễn ra Cúp Hoshigaya nên Oohinata-san nói rằng em ấy thực lòng muốn trời mưa quách cho rồi. Vi đã nghĩ em ấy là tuýp người ưa vận động nên tớ đã thể hiện rằng mình không tin nổi. Em ấy chỉ cười rồi nói rằng: “Chạy xuyên Nhật vì em thích thế với chạy hai mươi cây số vì trường bắt thế là hai việc hoàn toàn khác nhau ạ.”

Có cảm giác nội dung cuộc đối thoại này đã được định trước. Nghĩ lại tớ đồ rằng Oohinata-san có lẽ đã quyết định dẫn dắt công chuyện theo ý mình. Đột nhiên ngắt ngang, em ấy như muốn nói một lời quan trọng. Tớ không hối thúc em ấy phải nói nhưng cũng không nghĩ là sẽ làm gì ngăn lại. Hít một hơi sâu, em ấy lên tiếng với giọng điệu đầy hoan hỉ.

“Chị Ibara không có ở đây ạ?”

Tớ không biết Mayaka-san có đến đây không nên nói đại:

“Chắc thế. Có lẽ cậu ấy đang ở bên Hiệp hội nghiên cứu Manga.”

Vừa nói xong tôi liền nhận ra sai sót của mình.

“À không, cậu ấy bỏ rồi mà.”

Tớ nhớ rằng Oohinara đã rướn người lên trước trong sự hiếu kỳ.

“Sao ạ? Chị Ibara ở trong CLB Manga ạ?”

“Đúng thế. Cậu ấy vẽ đẹp lắm. Chị nghĩ trong CLB cậu ấy cũng có bạn, nhưng từ bỏ dường như là lựa chọn tốt nhất.”

Từ lúc này em ấy tự dưng trở nên căng thẳng.

“Chị Ibara gia nhập CLB Manga vì thích truyện tranh phải không ạ? Nếu còn có bạn ở đó thì tại sao chị lại bảo ‘từ bỏ’ là lựa chọn tốt nhất?”

Tớ có hơi do dự. Mayaka đã tâm sự rất nhiều những kỉ niệm đau buồn khi cậu ấy còn ở trong Hiệp hội Nghiên cứu Manga. Có lẽ với Oohinata-san thì chưa, nên tớ tự hỏi việc giải bày tất cả mà chưa được sự cho phép của Mayaka-san là nên hay không. Rồi tớ quyết định kể cho cô bé một cách chung chung và thận trọng.

“Ừ thì… chị nghĩ Mayaka-san vẫn còn sự gắn bó nhưng… có vẻ là nhiều người trong đó không thỏa mãn cách nghĩ của cậu ấy. Nói cho công bằng thì vẫn có người đồng tình. Năm trước chị tin rằng cậu ấy đã phải chịu đựng rất nhiều. Việc đi đến sự đồng thuận khi mỗi người chỉ chăm chăm theo một hướng cũng có giới hạn của nó, nên dù không tránh khỏi nuối tiếc chị vẫn nghĩ việc từ bỏ là quyết định đúng.”

Oohinata-san lắng nghe những lời này bằng một sự chú ý qua loa. Cứ như nãy giờ em ấy chỉ soi xét vào trong mắt tớ mà thôi, rồi nhẹ nhàng cúi đầu trong khi tớ còn chưa kịp hiểu. Em ấy nói:

“Dù là vậy nhưng có nên vứt bỏ họ không?”

“Vứt bỏ” là một từ quá nặng.

Tớ nghĩ cậu phải biết điều này đúng không Oreki-san? Mayaka-san đã chủ động tách xa những con người thuộc về phe đa số kia. Nếu nói về vị thế thì dường như Oohinata-san xem việc bỏ rơi nhóm thiểu số vẫn luôn ủng hộ cậu ấy là việc không nên. Thế là tớ đáp lại:

“Đúng là không hay, nhưng Mayaka-san cẩn phải quan tâm về mình nữa. Giải quyết mâu thuẫn là thứ không một ai trong Hiệp hội Manga chịu dành cho cho Mayaka-san cả. Vốn dĩ cậu ấy không có nghĩa vụ phải chịu những điều đó. Có lẽ sẽ là tốt nhất nếu cậu ấy được tách ra và chỉ phải lo về sáng tác truyện tranh. Khả năng đó giờ đây đã muộn màng, nhưng dù có như vậy chị cũng không nghĩ Mayaka-san chấp nhận để được tách biệt như thế.”

“… Nếu chị ấy đã quyết dù gì cũng sẽ rời CLB thì chị cũng đồng tình rằng thời điềm đầu năm học là ‘tốt nhất’ sao?”

Oohinata-san bối rối thấy rõ. Tớ lại càng vui hơn khi em ấy quan tâm Mayaka-san đến vậy.

Một hồi sau em ấy nở một nụ cười mà tớ biết rằng đó chỉ là ngoài mặt rồi đứng dậy, nói rằng “Em nghĩ chị ấy chọn không tệ nhỉ?” Rồi thêm vào “Em ra ngoài chút ạ” và rời khỏi phòng.

Oreki-san, tớ không hiểu chút nào cả! Giờ tan học hôm qua rõ ràng tớ chẳng nói gì khác thường hết!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.06.2018, 14:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1342
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
Chương 4 - Chia xa đâu có tốn sức, và thế là khoẻ

Chương 4-5 - Hiện tại: 14,6km; còn 5,4km


Tôi hiểu lý do cho nỗi thống khổ của Chitanda. Chắc chắn nếu chỉ có thế thì toàn bộ câu chuyện có thể tóm gọn thành “Chitanda lo lắng cho Ibara và đồng tình với quyết định từ bỏ.” Chưa nói tới việc có lạ hay không, ngay từ đầu câu chuyện này hoàn toàn chẳng dây mơ rễ má đến Oohinata. Tuy vậy tôi cũng được nghe những câu chuyện khác. Bản chất của bức tường vô tình mà Oohinata tạo ra dần dần đã hé lộ mà câu chuyện mới đây của Chitanda là một mảnh ghép vững chắc.

Oohinata nghĩ rằng Chitanda là một đàn chị đáng sợ. Chitanda nghĩ rằng mình đã khiến Oohinata không chịu nổi việc ở chung một CLB.

Thực tế tôi đã nhận ra sự kiện kỳ lạ đầu tiên.

Satoshi đã nói răng hắn kinh ngạc hết sức khi tôi có thể chiêu mộ một thành viên vào CLB Cổ Điển. Thực tế nơi đây chẳng làm việc gì ra hồn nên tôi đã không quan tâm lắm. Oohinata có vào hay rút cũng chả đáng bận tâm. Nhưng khi đã có hiểu lầm xảy ra thì tôi không định đưa nó vào quên lãng. Nếu chính mình là người bị hiểu lầm thì khác, chỉ tiếc là lại không như vậy.

“Tớ còn có thể giúp gì không?”

Những chuyện tuyệt đối cần thì đã có. Nhưng lấc cấc thì vẫn còn, thế nên tôi quyết định hỏi đến cùng. Trôi theo dòng ký ức từ đền Mizunashi về quá khứ, tôi nhận ra vẫn còn một điểm quan trọng cần xác nhận với Chitanda.

Đó là một câu hỏi chẳng biết từ đâu chui ra, nhưng giờ tôi bắt đầu thấy có lý.

“Có. Tớ còn muốn hỏi một câu nữa.”

“Cậu tiếp đi.”

“Vào cái ngày chúng ta đến quán cà phê của anh họ Oohinata, trước khi đi về em ấy có hỏi cậu một câu rằng có biết về một học sinh năm nhất hay không.”

Đúng như dự đoán nhỏ nhận ra ngay.

“Có, đó là Agawa-san.”

“Em ấy là ai”

Ngày đó, nếu không nhầm thì Chitanda cũng trả lời Oohinata nhanh như vậy. Theo tự nhiên tôi cho rằng Chitanda đã có giao thiệp với cô bé.

“Nhưng… tớ không thực sự là biết về em ấy.”

“Thật chứ?”

“Tất cả những gì tớ biết là em ấy học lớp 1-A.”

“Dù ‘không biết’ nhưng vẫn biết lớp ư”

“Cậu đáng ra cũng biết đấy Oreki-san.”

Thế à?

Chitanda có một trí nhớ về gương mặt và tên người siêu hạng. Đầu năm trước nhỏ đã có thể nhớ tên tôi dù chỉ gặp mỗi một lần khi hai lớp học chung môn Âm nhạc. Đó là lý do tôi không bất ngờ khi một người nào đó tên Sachi Agawa dù xa lạ nhưng vẫn được nhỏ nhớ đến. Nhưng tôi thì đâu có khả năng đó?

Có mấy dịp để một học sinh năm trên nhớ tên của đàn em mình nhỉ? Nhìn xuống đất tôi nghĩ ngợi.

Năm nhất. Lớp A. Sachi Agawa.

“Người là đáng ra cũng phải biết… Agawa… Agawa…”

“Thôi nào.”

Chitanda lên tiếng. Hẳn là nhỏ không định đùa cợt nhưng cùng lúc này tôi đã nhìn ra đáp án.

Agawa thuộc lớp A.

Với cái tên này hẳn là nhỏ sẽ được xếp thứ tự ở những ghế đầu tiên. Nhưng hơn thế, có các chỗ ngồi dành cho học sinh đạt số điểm trúng tuyển cao nhất.

“Có phải là đại diện học sinh mới lên phát biểu ngày khai giảng không?”

“Đúng rồi.” Chitanda gật đầu.

“Hai học sinh có thứ tự đầu tiên[1] cũng là những người giỏi nhất - nam là Naoya Aikura-san còn nữ là Sachi Aikawa-san, là hai học sinh đã đọc lời tuyên thệ trong ngày khai giảng. Dĩ nhiên đây là một câu hỏi đường đột, nhưng tớ cũng chỉ nghĩ em ấy có lẽ muốn kiểm tra trí nhớ của mình thôi.”

Không phải. Chẳng thể nào là một câu đố bình thường.

“Cậu còn biết gì nữa không”

“Em ấy có mái tóc rất dài. Nhưng vì chỉ được nhìn từ sau nên không còn gì khác.”

Quan trọng là Oohinata không nghĩ như vậy.

Rồi, những gì cân hỏi đã hết. Việc còn lại chỉ là nói chuyện với Oohinata. Tôi không hẳn là cảm thấy lo, nhưng có lẽ nên học theo cô bé mà đu lên dây cột nào cho tự tin.

“Vậy là được rồi, tớ nghĩ mình có thể lo được. Cậu nên trở về đường chạy đi.”

Nói xong tôi ngẩng đầu lên. Đối diện với đôi mắt to tròn của Chitanda tôi bất giác lùi về sau. Nhỏ nói:

“Tớ xin lỗi. Mọi chuyện xem như nhờ vào Oreki-san vậy. Oohinata-san có lẽ sẽ không muốn nghe bất cứ lời nào từ tớ, nhưng… Nếu em ấy thực sự đang đau khổ vì điều gì thì xin cậu hãy giúp. Nếu đó là một hiểu lầm đáng tiếc thì xin cậu hãy vén lên bức màn. Tớ sẽ không nhờ cậu đưa em ấy trở lại CLB Cổ Điển, nhưng ít nhất chuyện ấy… có được không?”

Đó là dự định. Là nhiệm vụ tôi đặt ra kể từ vạch xuất phát. Gật đầu tỏ ý đã hiểu, tôi nhận được cái cúi đầu cảm tạ từ Chitanda, rồi nhỏ quay đi mà trở lại đường chạy.

1.↑  Trong một lớp bên Nhật thì nam sinh và nữ sinh được đánh số thứ tự riêng, vì vậy sẽ có “nam sinh số 1” và “nữ sinh số 1”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.07.2018, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1342
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
Chương 5 - Khoảng cách xấp xỉ giữa hai người

Chương 5-1 - Hiện tại: 17,0km; còn 3,0km


Một hồi lâu tôi chạy mà không suy nghĩ.

Chitanda đã chạy trước cả chục phút nên không nhiều khả năng tôi lại bắt kịp nhỏ. Việc duy nhất còn lại là chờ Oohinata. Tôi vẫn chạy dù đứng yên thì rồi cũng gặp. Sự khó chịu nơi đầu gối vẫn còn đó, nhưng dù có là bờ sông lộng gió ngày tháng Năm tàn lụi, dù có là những hàng cây tuyết tùng giữ thứ hơi ẩm nồng ướp lạnh da xương, dù có là đoạn đường hoang vắng không bóng người dễ làm nản chí, tôi vẫn chạy.

Một cột đèn giao thông hiện lên trước mặt. Đèn dành cho người đi bộ đang màu xanh bắt đầu chớp chớp. Đứng dưới cột đèn là một thành viên Hội Học Sinh với gương mặt non choẹt không lẫn vào đâu của học sinh năm nhất. Cậu chàng chỉ đứng đó và từ chối mọi cử động thừa. Nhẹ nhàng lướt qua rồi băng qua giao lộ, tôi nhận ra mình đã lại trở về khu nội thành. Xe hơi và xe tải nối đuôi nhau trên những con đường vòng.[1] Nhìn lên tôi thấy một dãy những tòa nhà cao tầng giống nhau như khuôn đúc.

Chạy là một việc đáng sợ. Tâm trí tôi như trống rỗng, cứ như mọi sự việc đã nhớ ra cùng những suy luận vừa đạt được đều tan chảy mà rỉ ra từ trong óc. Tôi hiểu một trạng thái thiền định, tách biệt với ta bà như thế là sự an lạc nhưng giờ đây tôi buộc phải nhớ cho hết. Thế mà tôi vẫn chạy. Rủi ro đánh rơi trí nhớ trên đường chạy như một chiếc cốc rung lắc nhiều sẽ đổ nước vẫn còn đó, nhưng chẳng lẽ tôi cũng quên luôn rôi? Bình tĩnh lại nào! Nhưng chân vẫn cứ chạy là sao? Giống như một cuộc thi chạy việt dã thực thụ vậy, tay tôi đánh mạnh cùng những nhịp thở gấp.

Lạ thật. Mới năm trước tôi đã trải qua rất nhiều những cuộc nói chuyện một-đối-một. Đó là kỳ nghỉ hè khó chịu với chị Irisu, là bãi đậu xe đạp với tên siêu đạo chích đã khuấy động cả một lễ hội văn hóa rồi nhiều dịp khác nữa mà tôi không nhớ hết. Với tôi những cuộc gặp đó dù đã đi đến đâu thì cảm giác nặng trĩu của chúng đều không thể so với lúc này.

Dường như để tránh các giao lộ còn lại, đường chạy mới nãy còn rộng rãi và thẳng tắp khi mới vào nội thành đã được chuyển qua con đường hẹp với hai bên là khu dân cư. Đây là một góc cổ kính của thành phố Kamiyama với những tấm tôn màu gỉ sắt và hổ phách nằm trên mọi mái nhà. Tôi băng qua những thùng thư tróc màu sơn chu sa và trụ điện thoại với những tấm phản quang màu vàng đã phai, rồi chạy qua một cây cầu được xây trên con kênh chỉ dài chục mét.

Nơi này có lẽ tốt đấy. Nước trong kênh sạch và mát lạnh, và có một khoảng nhỏ dưới chân cầu tôi có thể dừng lại mà không vướng chân ai. Dồn quyết tâm tôi thực hiện một cú dừng ngoạn mục, khuỵu xuống với một tiếng kểu “Ố, sứt dây giày rồi!” và làm bộ hý hoáy đôi giày đầy bụi của mình. Tôi chắc rằng mình trông rất bảnh.

Những tiếng xì xào to nhỏ vang lên từ con kênh. Những học sinh áo trắng quần đỏ nối đuôi nhau vượt qua tôi.

Chạy hơn mười cây số thì diễn viên hài cũng khó mà cười cho nổi.

Có một anh chàng kiệt quệ đến mức còn chậm hơn người đi bộ nhưng vẫn đánh tay lên xuống. Đằng kia là hai cô nàng chụm đầu mà bước đi cạnh nhau kiểu “Tụi mình cùng chạy đến cuối nhé!” Một anh khác thì lê bước với bộ mặt nhăn nhúm có lẽ là vì đau. Chẳng có nụ cười nào trên gương mặt của họ cả.

Tôi cũng nhận ra rằng tại thời điểm này cơ bản tất cả học sinh năm hai đều đã ở phía trước. Xung quanh tôi toàn là năm nhất. Nhìn những gương mặt khổ sở khi cứ chạy mà chẳng biết còn phải chạy bao lâu tôi không khỏi cảm thấy tội nghiệp. Tôi như muốn đứng trước mỗi đứa mà nói rằng cố gắng một chút nữa thôi là về trường, rồi trở thành “tiền bối cao cả” của tụi nó dù là muốn hay không…

Cột xong giày bên phải tôi cột qua giày bên trái. Cột xong giày bên trái tôi lại qua chiếc giày bên phải. Đó là cách giết thời gian trong khi vẫn giữ được tư thế bảnh của mình. Những gương mặt mệt mỏi cứ tiếp tục lướt qua. Tôi cũng tự hỏi mình ở đây bao lâu rồi…

Oohinata xuất hiện.

Đúng như tôi nghĩ cô bé không chạy cùng với ai. Với đôi tay ép chặt hai bên sườn và miệng hơi mở cố bé chạy với tốc độ khá nhanh, hoàn toàn một mình. Từ từ đứng dậy, tôi vẫy tay rồi lập tức nhận được sự chú ý.

Tôi nghĩ rằng cô bé có thể sẽ lờ đi mình. Nếu vậy thì cũng chịu, vì tôi cũng chuẩn bị tinh thần để buông toàn tập rồi. Tuy nhiên Oohinata nhìn tôi rất chăm chú khi cô bé giảm tốc độ rồi dừng ngay trước mặt. Lấy lại nhịp thở, cô bé liền lên tiếng:

“Anh chạy chậm một cách kỳ lạ đó, phải không tiền bối?”

Chạy hơn mười cây số thì diễn viên hài cũng khó mà cười cho nổi.

Thế mà thứ tôi đang thấy là cái cười khúc khích đầy tinh nghịch của Oohinata, hệt như lần đầu chúng tôi gặp nhau trong Ngày Hội Tuyển Mộ.

“Sao vậy Tomoko? Ai thế?”

Bất chợt một âm thanh gọi Oohinata một cách đầy giễu cợt. Cố bé liền đáp lại.

“Ông anh trong CLB.”

Nghe lời của Oohinata xong người đó liền chạy đi. Chắc là bạn cùng lớp.

“Toàn quan tâm đến chuyện bao đồng không thôi.”

Sau lời phàn nàn cũng mang tính bông đùa, Oohinata liếc tôi ranh ma.

“Nhưng mà thiệt tình đó, anh làm gì ở đây vậy? Nếu không lầm thì anh đã phải xa em cả chục cây số ấy chứ.”

“Ờ, thì…”

“Khoan đã.”

Cô bé ngăn tôi bằng một mệnh lệnh nhát gừng trước khi chống tay dưới cằm.

“Để em đoán đã. Thường thì mấy ông Hội Học Sinh mới đứng ở đây. Nhưng anh Oreki đâu có trong đó. Có điều anh Fukube thậm chí làm sếp phó và hai anh là bạn thân. Em hiểu rồi.”

Ngẩng đầu lên cô bé hỏi tôi: “Anh nghĩ em đang đoán cái gì?”

Con nhỏ này bộ không nhận ra là vừa nói đáp án rồi sao?

“Em nghĩ Satoshi nhờ anh thế cho một thành viên lẽ ra phải đứng ở đây.”

“Chính xác!”

Cô bé rạng rỡ thấy rõ. Khác với ngày hôm qua, nụ cười hôm nay là hoàn toàn tự nhiên. Là hứng khởi trên đường chạy ư? Hay cô bé cảm thấy nhẹ nhõm sau khi quyết định rời CLB?

“Sao ạ? Đúng không ạ?”

Tôi chỉ xuống giày.

“Em có thấy nó dơ không? Nếu chỉ là thế ca trực cho Hội học sinh thì anh sẽ được chở lên đây và đứng, thế thì sao mà dơ giày cho được? Nó thành như vậy vì anh chạy.”

Oohinata nhìn sau rồi phát ra một âm thanh thất vọng.

“Nhưng chỉ môt người bình thường mới có thể chạy đủ để khiến nó dơ như vậy, còn anh Oreki thì làm sao được?”

“Anh nói là anh chạy đến đây. Còn muốn gì nữa?”

“Vậy tại sao anh lại chỉ chạy đến đây?”

“Vì muốn nói nên phải đợi.”

“Nói với ai cơ?”

Hỏi xong cô bé liền chỉ vào mình cùng biểu cảm như bị sốc.

“Hả? Em á? Oái…”

Tôi đón cô bé không phải là sợ cái kiểu bị phục kích như vậy. Bất ngờ cho có thôi.

“Em xin lỗi vì đã làm anh tốn thời gian vì việc này.”

Cô bé cúi đầu rồi tiếp tục nói với ngón trỏ nghịch mấy lọn tóc.

“Thực lòng em cũng nghĩ sẽ có người đến, nhưng không ngờ lại là anh và giữa đường chạy như thế này.”

Đoạn cô bé nhìn tôi rồi cười.

“Nhưng em xin lỗi. Em đã suy kỹ nghĩ ạ. Các anh chị đã tạo nên một CLB rất vui nên em chắc rằng sẽ có người gia nhập ngay thôi.”

Chẳng bao giờ có chuyện đó đâu.

Cũng lúc này tôi không hẵn là muốn ngăn cô bé lại.

“Không phải chuyện đó.”

Hít một hơi.

“Có chuyện anh muốn nói với em.”

“Ưm, chẳng lẽ anh muốn hẹn hò với em thiệt?”

Dẹp lời nói đùa qua một bên tôi khỏ đầu cô bé, rồi nói một lời đã tốn khá nhiều thời gian chau chuốt.

“Chitanda không biết chút gì về bạn của em cả.”

“Hả…”

“Không biết một chút gì.”

Sự tinh nghịch của Oohinata bị quét sạch ra khỏi gương mặt rám nắng của cô bé.

Chitanda chẳng biết điều gì hết. Đó là điều duy nhất tôi có thể chắc chắn và dường như Oohinata cũng vừa nhận ra. Sự yên lặng này sẽ kéo dài bao lâu đây? Một anh chàng dư thừa năng lượng lướt qua chúng tôi như một cơn gió, và như tựa vào cơn gió ấy Oohinata lên tiếng:

“Nếu chị Chitanda không biết gì thì ai nói với anh?”

“Không ai cả.”

“Em không muốn phải nói chuyện dài ở đây.”

Tôi cũng thế. Chúng tôi sẽ quá nổi nếu đứng trò chuyện ngay giữa đường như vậy. Nằm trong dự tính hết rồi. Tôi hất mắt về phía con đường len giữa hàng rào của hai ngôi nhà cũ kỹ.

“Vậy thì đi chỗ khác nhé.”

“Ơ…”

Cô bé đứng hình.

“Vậy có được không anh? Tụi mình đang chạy mà?”

“Thì sao nào. Chỉ cần vẫn về đích là được.”

Oohinata nhìn về phía con đường lần nữa, rồi tới nhóm học sinh đang chạy qua cầu mà nghĩ ngợi. Tôi không phải chờ lâu.

“Vậy thì đi nào. Em vẫn còn hơi lo…”

Sẽ rất gay nếu ai đó nhìn chúng tôi tự tách lộ trình như vậy. Oohinata và tôi đợi cho nhóm học sinh tiếp theo chạy hết rồi mới lẩn vào con đường nhỏ.

1.↑  Con đường phụ tách ra từ đường chính để kéo dãn lộ trình, hạn chế kẹt xe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tophettjaim và 5 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.