Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 

Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn

 
Có bài mới 10.06.2018, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4953
Được thanks: 12062 lần
Điểm: 5.03
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
MỖI NGÀY LÀ MỘT MÓN QUÀ:

"Hôm qua là quá khứ. Ngày mai là tương lai. Chỉ có hôm nay là hiện tại là món quà mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta".

- Khuyết danh

Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ.

- Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8,9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa.

Anh cầm lấy chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói:

- Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.

Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!

Trên chuyến bay quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.

Và tôi nghiệm ra: cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó. Thế là tôi quyết định thay đổi!

Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.

Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa - chẳng hạn như giảm được một ký lô, bồn rửa chén hết bị nghẹt hay bông hoa trà đầu tiên hé nở.

Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày. Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.

Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi. Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.

Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến. Tôi nghĩ chị hẳn đã gọi điện cho những người trong gia đình và vài bạn bè thân. Có lẽ chị đã hẹn gặp một vài người bạn cũ để xin lỗi và xóa đi những chuyện không vui đã qua. Hoặc chị đã đi ra ngoài dùng một bữa cơm Tàu mà tôi đoán mình sẽ chẳng bao giờ được biết!

Những điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có giới hạn. Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó. Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết - nội trong vài ngày.

Tôi sẽ bực mình và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.

Và mỗi buổi sáng, khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở... đều là một món quà của cuộc sống.

"Chúng ta không biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và bất ngờ của cuộc sống. Tuy nhiên, ta có thể quyết định những gì xảy ra bên trong con người mình, cách nhìn và cách ta đón nhận chúng cũng như ta sẽ làm gÌ với chúng - và đó mới chính là điểm mấu chốt"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.06.2018, 20:49
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 1579 lần
Điểm: 5.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
CON NGƯỜI TỬ TÙ

Hai đứa trẻ dương mắt nhìn người ta đưa bố mẹ nó lên chiếc xe ô tô rồi chở đi đâu mất. Con bé Liên khóc nức nở, gào thét trong vô vọng "Bố ơi, mẹ ơi!", bỗng một tiêng "bốp" đau đớn in hằn 5 lốt ngón tay trên mặt nó.

- Mày có im ngay đi không, bố mẹ mày làm khổ cái nhà này chưa đủ à?

Mặt chú nó dữ tợn, đầy hằn học chẳng còn vẻ hiền lành và chất phác như thường ngày. Thằng Liêm mới 10 tuổi nhìn thấy em khóc chỉ biết đứng ôm lấy em, nó không dám nói gì vì cũng sợ bị chú đánh.

***

Từ hôm đó, chúng bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi rất đặc biệt trong cuộc sống của mình. Người làng gọi chúng là "con của kẻ giết người", là "những đứa trẻ tội lỗi". Không ai muốn đến gần chúng, bọn trẻ con trong xóm bình thường vẫn chơi với chúng giờ cũng xa lánh dần, đứa nào cố tình gặp sẽ bị phụ huynh lôi về, mắng té tát cho phát sợ, không dám đến nữa mới thôi. Người làng đã vậy, đến người trong nhà cũng quay lưng. Từ hồi bố mẹ đi tù, cứ đến bữa cơm hai đứa sẽ lên ăn nhờ nhà chú, vừa ăn vừa nghe chú mắng mỏ, ăn xong lại bị đuổi về nhà.

Căn nhà ấy vốn dĩ khi xưa 3 thế hệ quây quần bên nhau vui vẻ lắm, giờ ngoài hai anh em nó chắc chẳng còn ai dám đến, dám vào. Nhà không có điện, giữa mùa hè nóng nực cũng chỉ có độc một chiếc quạt mo duy nhất mà đêm nào thằng Liêm cũng phải nằm quạt cho cái Liên ngủ. Nhưng ám ảnh hơn cả là cái chết oan trái của ông bà chúng ngay chính ngôi nhà ấy.

Bố chúng vốn dở người, hành động lúc mê lúc tỉnh. Nghe nói ngày xưa, người ta đã quấn chiếu mang bố nó ra đồng rồi thấy động đậy lại mang về nuôi. Mẹ nó thì cũng chậm chạp, chẳng biết tính toán làm ăn, đi đâu cũng lơ nga, lơ ngơ. Hai cái thân phận "trời sinh một cặp" ấy gặp nhau rồi trở thành chồng vợ, quanh năm làm lụng với mấy sào ruộng, chẳng làm ra kinh tế, thuộc diện nghèo trong xã. Năm ấy nhà nó mất mùa, thóc gạo bán sạch mà chủ nợ thì đòi gắt, quẫn chí, bố nó dại dột đem thuốc chuột trộn bỏ vào thức ăn của ông bà nó, khiến ông bà ngộ độc mà chết. Cái chết ai oán ấy làm rúng động cả một vùng, thậm chí người trong nam, ngoài bắc cũng biết tin. Bố, mẹ nó bị bắt ngay sau 3 ngày làm đám cho ông bà, còn hai đứa trẻ thì bơ vơ từ ngày đó.

***

Chúng nó ở với chú được một tháng thì chú mang hai đứa lên Ủy ban nhân dân xã bàn giao, báo cáo không chăm sóc được. Xã liên hệ từ người thân thích như cô, dì đến chú bác họ gần nhưng chẳng ai quan tâm. Cuối cùng xã gửi chúng về nhà một người cô họ xa, nhận hỗ trợ một phần kinh phí để lo ăn uống.

Hai đứa vẫn thế, vẫn bị cả thế giới bỏ rơi, xung quanh vẫn là những tiếng xì xèo về cuộc sống gia đình chúng, về bố mẹ chúng, về sự nghi ngại khi tiếp xúc với "thành phần nguy hiểm", "con kẻ giết người". Chúng dần cũng trở nên tự ti, khép kín nhưng trong đôi mắt vẫn khao khát có một sự yêu thương.

Cạnh nhà Liêm và Liên ở nhờ có chị Hòa, chị Hòa hơn Liêm 1 tuổi nổi tiếng là học giỏi và ngoan. Nhà chị Hòa giàu lắm, cái nhà to ai cũng phải ngước nhìn, chiếc cổng rộng chừng cái ô tô cũng đi qua được. Chị Hòa lúc nào cũng được mặc những bộ quần áo rất đẹp, được chơi nhiều đồ chơi mà trẻ con trong xóm không ai có. Nhưng dường như chị Hòa rất ít ra ngoài, ngoài thời gian đến trường, chị cũng chỉ toàn ở nhà cắm cúi học.

Thế mà chẳng hiểu vì sao, từ khi hai đứa dọn đến ở gần, ngày nào chị cũng phá lệ, chạy sang chơi cùng.

- Hai em ăn kẹo đi, kẹo ngon lắm

Hai đứa ngơ ngác đầy vẻ thận trọng rồi đồng thanh hỏi:

- Chị... không sợ chơi với bọn em à?

- Không, sợ thì chị đã chẳng sang rồi.

Hai đứa mắt sáng lên như bắt gặp điều gì vui mừng lắm, có lẽ lâu lắm rồi chúng không được tiếp xúc với người ngoài, nên chuyện chúng "thèm người" là có thực.

- Nhưng sao chị lại chơi với bọn em?

- Vì chị cũng muốn có bạn chơi cùng

Thế từ nay, chúng ta là bạn tốt của nhau nhé, chúng mình sẽ chơi chơi trò làm chị, làm em.

Ba đứa ngoắc tay vui vẻ, chúng gọi nhau như anh chị em một nhà, chị
Hòa là chị cả, rồi đến anh Liêm và cuối cùng út Liên.

- Cái Hòa, mày về nhà ngay, đi chơi như thế à?

Ba đứa vừa chơi được một lúc thì giọng bà chị Hòa cất lên đầy gay gắt

Chị Hòa nghe thấy thế, chạy một mạch về nhà, hai đứa nhìn rõ chị vừa về đến sân thì bà của chị đã chống tay, mắng oang oang. Bà mắng như muốn cảnh báo chúng tránh xa cháu bà ra vậy:

- Mày không được chơi với bọn nó nghe chửa? Bọn nó là con kẻ giết người, đi với bọn nó là học thói hư, tật xấu chứ chẳng được cái gì hay ho đâu.

Chúng nhìn thấy chị Hòa lủi thủi đi vào trong nhà, lại ngồi vào bàn học, chị chăm chú học bài còn chúng thì buồn thỉu buồn thiu...

Một ngày, hai ngày chúng không thấy chị Hòa sang. Chúng nghĩ thầm, chắc chị lại bị cấm như những đứa trẻ khác rồi, sẽ chẳng ai chơi với chúng nữa...

Nhưng rồi, chị Hòa lại xuất hiện, lần này chị cầm trên tay một em búp bê xinh xắn rồi đưa cho cái Liên:

- Cho Liên này, em búp bê này chị không chơi nữa, chị tặng lại cho em đấy!

Con bé Liên ngỡ ngàng, mắt nó mở to như hai viên bi, ngạc nhiên hỏi:

- Chị cho em thật á?

- Ừ, chị cho em mà, chị nhiều em búp bê lắm, em này tặng em đấy

Đấy cũng là lần đầu tiên cái Liên được sở hữu một con búp bê. Nó bảo, nó thích chơi búp bê lắm nhưng nhà nó nghèo, nên mẹ nó chẳng có tiền mà mua búp bê cho.

Con bé thích thú nâng niu em búp bê, vuốt ve:
- Em à, em à, từ nay em là em của chị nhé.

Từ lúc có chị chơi cùng, thằng Liêm cũng bớt lầm lì hơn, nó bắt đầu kể cho chị nghe về cuộc sống của nó những ngày không cha mẹ.

Nó kể hồi còn ở với chú, mỗi bữa chú chỉ cho anh em nó ăn một bát cơm, bát còn lại chú chỉ cho húp nước rau cho ngang dạ.

Nó bảo từ hồi lên nhà cô Chiều, nó sướng hơn, anh em nó có giường để nằm, không phải quạt bằng tay nữa, với nó thế là vui lắm rồi.

Nó khoe, hôm trước chú nó cũng mang cho 2 anh em nó chục trứng gà, chú không gặp bọn nó, nó thấy chú nhìn trộm bọn nó chơi trong sân, lúc chú biết nó nhìn thấy chú, chú giật mình, đánh xe quay đi.

***

Mùa hè năm ấy cũng là mùa hè chuẩn bị cho cái Liên bước vào lớp một. Ngày các bạn đi nhập trường có quần mới, áo mới, có bố mẹ đưa đi, cái Liên chẳng có gì ngoài mấy quyển sách cũ mà cô nó xin lại của ai đó, ngoài 2 - 3 quyển vở mà xã cho, nó đựng vào cái túi nilon rồi xách đi học. Trông con bé đến là tội nghiệp nhưng sự đề phòng của mọi người dành cho nó cũng chẳng hề giảm đi, vì thế chẳng ai có một hành động nào thiết thực hơn ngoài việc chẹp miệng, trách móc bố mẹ nó đẩy nó vào hoàn cảnh ấy, có người còn độc miệng nói vào mặt nó: "Đáng đời bố con nhà mày", con bé dường như quen rồi, nó không phản ứng gì cả, nó lại xách cái túi nilon đến trường.

Nhưng lúc về nó nức nở, nó khóc hệt như cái hôm bố mẹ nó bị bắt lên xe. Nó kể với chị Hòa:

- Huhu, hôm nay em bị cô giáo phạt đứng nghiêm trong lớp

- Vì sao cô giáo lại phạt em?

- Vì em đánh bạn

- Thì em sai rồi còn gì, sao mà lại đánh bạn?

- Vì bạn bảo cô giáo em ăn cắp đồ của bạn, em không lấy, em không lấy mà. Mẹ bạn ấy còn mắng em là đồ giẻ rách, đồ bỏ đi.

Nó gào lên khóc, nước mắt ngắn, nước mắt dài cứ nối đuôi nhau chảy lan trên mặt nó. Chị Hòa an ủi mãi nó mới hết khóc, nó bảo em phải học giỏi để sau này lớn lên em không ai khinh thường nó nữa . Cũng từ đó, chị Hòa nhận thêm cả nhiệm vụ làm gia sư cho anh em Liêm, Liên, bà chị nói nhiều rồi, giờ cũng chẳng nói nữa, hết giờ học, chị lại chạy sang dạy hai đứa. Tuy hai đứa không có bố mẹ ở bên nhưng rất tự giác học tập. Hàng ngày, con bé Liên thường gom những mẩu phấn thừa ở lớp đựng vào một cái túi nhỏ để mang về cho "cô giáo" Hòa giảng bài, cứ thế ba chị em vui vẻ bên nhau, cái Liên học cũng tốt, hay được điểm 10 mang về khoe chị.

***

Một ngày cuối thu, Hòa ngồi thu lu bên góc sân quen thuộc, bên những mẩu phấn thừa mà cái Liên vẫn còn đựng trong túi nilon. Nhưng giờ hai anh em nó đã không còn ở đây nữa. Cô Chiều kể, bố nó mới bị xử tử hình, mẹ nó cũng vừa mãn hạn tù nên về đón hai sang quê ngoại. Chúng nó cố đợi chị Hòa về nhưng không kịp.

Cũng từ đó họ mất liên lạc với nhau. Đôi khi Hòa vẫn tự hỏi: Liệu hai đứa sống thế nào?, còn nhớ chăng một quãng kỷ niệm thời thơ ấu?. "Chúng em yêu chị/ Ký tên : Liêm và Liên" . Dòng chữ trên tường đã phai mờ theo thời gian nhưng sâu trong tâm trí Hòa hai đứa trẻ ấy vẫn mãi là một điều đặc biệt.

Nguồn: Sưu tầm


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.06.2018, 21:00
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 1579 lần
Điểm: 5.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống tâm hồn (2) - Điểm: 10
HỒI ỨC YÊU THƯƠNG

Thiên Ân nhìn ra phía cửa phòng bệnh. Sau cánh cửa ấy là lối đi vào dành cho những người thăm bệnh. Ở nơi này, ngày cũng như đêm, chỉ có ánh sáng của đèn điện, không thể nhìn thấy ánh mặt trời. Mỗi ngày, nhìn dòng người vội vã đi qua trước cửa, cô biết được đã 5h, 11h30, hay 17h. Nếu không có dòng người vào thăm bệnh, có lẽ Thiên Ân cũng không còn ý niệm về thời gian. Nơi đây, với một số người, cũng là nơi thời gian dừng lại mãi mãi.

***

Cô nghĩ về những ngày dài đăng đẳng mình vừa trải qua. 24 tuổi, cô dường như có tất cả những gì mà người ta ao ước: sức khỏe, công việc, tuổi xuân. Rồi một biến cố lớn xảy đến với cô cũng như gia đình cô – cô bị nhiễm trùng máu không rõ nguyên nhân. Cô sốt cao sắp chạm ngưỡng 42 độ nhưng không cách gì hạ sốt được. Cô bắt đầu có những ảo giác, lúc đầu nó mơ hồ, thỉnh thoảng xuất hiện. Về sau, nó hiện lên rõ dần, rõ dần, khiến cô không còn phân biệt được là tỉnh hay mơ. Cô thấy mình bị đưa vào một bệnh viện trá hình. Họ muốn mổ lấy nội tạng của cô. Người ta tiêm cho cô một liều thuốc ngủ cực mạnh. Cô vùng thét, giãy giụa rồi ngất lịm đi. Tỉnh dậy, cô thấy mình ở trong một căn phòng tối chật hẹp và ẩm ướt. Cảm giác đau buốt khắp người, không còn chút sức lực. Cô thảng thốt gọi mẹ, nhất định mẹ sẽ tìm thấy cô. Cô chờ đợi từng ngày, từng ngày...

Thiên Ân đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu như thế. Cô đâu biết những ngày tháng cô hôn mê là khoảng thời gian những người yêu thương cô phải trải qua những gì đau đớn nhất. Nghe con gái gọi hai tiếng "Mẹ ơi!" trong cơn mê, bố cô đau thắt ruột gan, khóc không thành tiếng. Ngày cô nôn ra một chậu máu tươi, bác sĩ lắc đầu, bảo người nhà chuẩn bị tinh thần để đưa cô về, mẹ cô khóc hết nước mắt, chỉ còn biết trông chờ vào một phép màu. Ai cũng xót thương khi cô còn quá trẻ...Nhưng cuộc sống luôn chứa đựng những điều kì diệu. Cô bất ngờ tỉnh lại, hay nói khác hơn là trở về từ cõi chết. Và những ngày tháng đó trở thành mảng hồi ức mà cô trân quý nhất, cho dù đó chính là khoảng thời gian mà cô không bao giờ có thể nhớ lại được, chỉ có thể mường tượng ra qua lời kể của người thân.

Nhân Trí vào phòng 2A, thay thuốc cho bà cụ bị tai biến nằm giường bên cạnh Thiên Ân, rồi quay sang cô, đưa tay sờ lên trán cô. Thiên Ân mở mắt, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình đăm đắm, cô ngại ngùng nhìn tránh sang chỗ khác. Từ lúc cô tỉnh và dần nhận thức được, cô bắt đầu chú ý đến anh. Cách anh xem nhiệt độ của cô không giống những người khác. Hằng ngày, cứ cách vài tiếng lại có mấy cô cậu sinh viên thực tập của trường Đại học Y dược đến cặp nhiệt kế cho cô. Riêng anh, cứ phải đưa tay sờ trán cô trước khi dùng nhiệt kế. Cô thầm tự hỏi, có phải những người điều dưỡng đều như thế, hay anh đang luyện đôi tay của mình thành một "nhiệt kế sống"?

Mỗi lần đi ngang qua phòng 2A, Nhân Trí lại nhìn các bình dịch xem truyền sắp hết chưa, rồi lại nhìn xuống gương mặt thanh tú, lúc nào cũng đưa mắt nhìn ra cửa. Và khi bắt gặp ánh mắt anh, vừa như vô tình, lại như cố ý, Thiên Ân lại bẽn lẽn nhìn sang nơi khác. Cô nhìn xuống thấp hơn, nhìn đôi dép tổ ong của anh, nó màu trắng, khác với những diều dưỡng khác, họ mang dép màu xanh.

Đêm hôm ấy, chiếc monitor của bệnh nhân cùng phòng với cô đột nhiên có những chỉ số khác thường. Các bác sĩ, điều dưỡng nhanh chóng tập trung bên cạnh giường bệnh của bà cụ.

- Cho một liều digoxin 500mcg – Bác sĩ trưởng khoa nói như ra lệnh. Ông bình tĩnh quan sát diễn biến của bệnh nhân.

- Bác Tài thay bác Hương ấn tim cho bệnh nhân đi, cô ấy có vẻ mệt rồi!

Mấy phút sau...

- Không ổn rồi, bệnh nhân có dấu hiệu ngừng thở.

- Dùng máy kích tim.

- Bệnh nhân có hiện tượng tràn máu mũi.

- Tiếp tục.

...

- Bác sĩ! Bệnh nhân đã ngưng thở.

- Tiếp tục hô hấp, không được dừng lại.

Một quãng thời gian chết chóc im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Vị bác sĩ đầm đìa mồ hôi, buông thỏng hai tay, bất lực:

- Báo cho người nhà bệnh nhân đi.

Thiên Ân nãy giờ nhìn đội ngũ y bác sĩ làm hết trách nhiệm của mình, lòng đầy cảm kích. Nhìn dòng máu trên mũi bà cụ đã chảy xuống khóe môi, tim cô thắt lại. giọt nước trong veo từ mắt này chảy xuống mắt kia tạo thành dòng, làm ướt cả tóc cô.

Cả đêm hôm ấy, cô không sao chợp mắt được. Cô nghĩ về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nếu ai đã từng đến "tham quan" nơi này, có lẽ lúc được trở về sẽ chẳng còn ý nghĩ muốn "hơn thua với đời".

Đi ngang qua cô, Nhân Trí khẽ nói:

- Em ngủ đi.

Thiên Ân nhắm mắt, nhưng được một lúc, cô lại mở mắt ra, nhìn căn phòng một màu trắng toát, thấp thoáng những "thiên thần áo xanh" đang canh giữ giấc ngủ cho bệnh nhân. Một bóng áo xanh tiến lại gần cô, nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

- Ngủ đi. Đừng nhìn nữa.

Cô nhắm mắt vờ ngủ, bởi cô không muốn bị anh nhắc thêm lần thứ ba. Cô lén nhìn bóng anh đi dọc theo dãy giường bệnh khu A, cần mẫn thay thuốc cho bệnh nhân. Một lúc sau, anh trở về phòng, đổi ca. Chiếc đồng hồ to ở trên tường lặng lẽ chỉ 2h sáng.

***

Bác sĩ thông báo, ngày mai Thiên Ân sẽ được rời khoa Hồi sức tích cực, đưa về phòng ICU (phòng chăm sóc đặc biệt) của khoa Bệnh nhiệt đới. Về đó, mặc dù vẫn phải cách ly chăm sóc, nhưng người nhà được ra vào thường xuyên, có thể ở lại cùng cô. Về đó, cũng có nghĩa là cô sắp được ra viện. Cả ngày hôm đó, trông cô phấn chấn hẳn. Nhìn vẻ mặt hào hứng của cô, Nhân Trí mỉm cười, mường tượng nhớ lại gương mặt bầu bỉnh đáng yêu của cô bé năm nào mỗi lần khoe với anh điểm 10.

Nhân Trí nhìn cô, lấy hết can đảm khẽ gọi:

- Ân Ân...

Cô ngẩn người một lúc, rồi đưa mắt nhìn anh, đầy vẻ ngạc nhiên. Anh vừa gọi cô là gì? Ân Ân? Cái tên này, cô cảm thấy có chút quen thuộc. Trong kí ức xa xăm, đã từng có ai đó gọi cô như thế, nhưng cô không thể nhớ ra được.

Nhìn vẻ ngơ ngác của Thiên Ân, anh biết là cô không nhận ra anh. Đã mười lăm năm trôi qua, có thể bây giờ nhìn anh khác đi nhiều, cũng có thể trong thời gian hôn mê, một phần kí ức nào đó của cô đã bị lãng quên. Anh tự an ủi mình như thế. Ngay từ lúc nhìn thấy cô, anh đã có cảm giác quen thuộc. Anh lấy bệnh án của cô, đọc đi đọc lại tên cô đến mấy lần, nhưng anh vẫn không dám chắc chắn. Chỉ đến khi chiếc chăn mỏng đắp lên người cô bị kéo chùng xuống do cô giãy dụa trong cơn mê, anh vô tình nhìn thấy nốt ruồi bé như hạt đỗ trên ngực cô, anh mới dám khẳng định. Ân Ân của anh có một nốt ruồi như thế. Khi cô tỉnh lại, có thể ngồi dậy được, anh đã bảo cô hộ lý mặc cho cô chiếc áo bệnh nhân, chỉ vì không muốn có thêm ai nhìn thấy nốt ruồi đặc biệt đó. Anh còn nhớ, hôm ấy, cô gượng cười, khoe với anh: "Ở đây em là người đặc biệt nhất, chỉ vì mỗi mình em được mặc áo". Lúc đó, anh rất muốn nói với cô rằng: "Em không chỉ là người đặc biệt nhất ở đây, mà còn là người đặc biệt nhất trong lòng anh nữa, có biết không, Ân Ân?".

Anh đặt vào tay cô con chim phượng hoàng nhỏ được tết bằng lá dừa:

- Tặng em nè. Chúc em sớm được ra viện. Mong sẽ được gặp lại em ở đâu đó trong cuộc đời này, chứ không phải ở đây.

Anh nói vậy, nhưng biết chắc là sẽ sớm gặp lại cô, bởi số phận đã cho anh được gặp lại cô lần nữa, anh nhất định sẽ không để cô rời xa anh dễ dàng.

Cô mỉm cười, cảm ơn anh và nói:

- Chúc anh người mãi như tên – nhân ái và trí tuệ, cống hiến hết mình với tinh thần "lương y như từ mẫu", ngày càng cứu giúp được nhiều người.

Anh mỉm cười với suy nghĩ của cô. Ân Ân của anh, bao nhiêu tuổi rồi, vẫn ngây thơ và trong sáng như thế.

Thiên Ân mải mê ngắm con chim phượng hoàng, trong lòng dấy lên một niềm xúc động mơ hồ nhưng rất mãnh liệt. Một cảm giác vừa như quen thuộc, lại vừa như xa xăm. Cô chập chờn giữa tỉnh và mê, rồi lạc giấc mơ những ngày thơ ấu...

***

Trời mưa to không lo ướt áo

Trời mưa nhỏ đội giỏ mà che.

Nhìn mấy đứa bạn lấy cặp che đầu chạy về dưới mưa, vừa chạy vừa hát, lòng Ân cũng thấy bấn loạn. Cứ thế dầm mưa mà về, thế nào cũng bị mẹ mắng. Nhưng chờ cho trời tạnh thì biết đến bao giờ. Bất chợt anh Trí kéo tay Ân:

- Ân Ân, về nhanh thôi! Mưa nhỏ mà.

Ân chạy theo anh Trí. Ừ thì mưa nhỏ, nhưng đoạn đường từ trường về nhà cũng phải đi qua mấy ngõ xóm, đặc biệt là phải đi qua ngôi miếu hoang bên sông nằm ngay giữa làng. Từ khi đủ tuổi để biết, để nhớ, Ân đã được nghe người dân trong xóm kể lại rằng, ngôi miếu ấy trước kia là nhà của một bà góa. Bà sống một mình, không con cái, không người thân. Lúc bà chết cũng chẳng ai hay. Một buổi sáng, khi người ta thấy bà không còn ra đường đón mua xôi bánh như mọi hôm, nghĩ rằng bà ốm, có người ghé vào nhà xem thì phát hiện ra bà đã chết từ bao giờ. Kiến lửa bò lúc nhúc quanh người bà, ai nhìn thấy cũng sởn gai ốc. Đám ma bà xong, nghe đâu người cháu của bà ở nước ngoài về, xây cho bà một cái miếu, thế chỗ cho ngôi nhà rách nát. Nhưng kì lạ thay, cứ đến đêm trăng tròn, người ta lại thấy một con rắn hổ mang to quấn mình chễm chệ trước cửa miếu. Từ đó, người lớn dặn trẻ con không ai được lại gần ngôi miếu hoang ấy. Trong trí tưởng tượng ngây thơ non nớt của cô bé Thiên Ân, đó là một nơi âm u quỷ mị.

Anh Trí ở cạnh nhà Ân. Cậu học trên Ân hai lớp nhưng có vẻ trưởng thành hơn tuổi nên mẹ Ân thường nhờ cậu đưa em đi học, trông chừng em giúp cô. Lần đầu tiên đi học cùng cậu, khi ngang qua ngôi miếu đó, Thiên Ân nắm chặt tay áo cậu, mặt gần như sắp khóc đến nơi. Trí dỗ dành em: "Ân Ân, đừng sợ!". Về sau, mỗi lần đi ngang qua ngôi miếu ấy, Trí đều nắm chặt lấy tay Ân. Suốt ba năm học, mỗi ngày đều như thế. Thiên Ân cảm kích cậu vô cùng, nên chuyện gì cũng nghe theo lời cậu, kể cả việc dầm mưa, dù biết chắc sẽ bị mẹ mắng. Hai anh em nắm tay nhau chạy dưới làn mưa lất phất. Dòng sông Bồ như chìm hẳn trong làn mưa trắng xóa. Ngôi làng bên kia sông mờ không thấy bóng.

Tối hôm ấy, Thiên Ân bị sốt, trán nóng ran. Mẹ chườm khăn cho Ân, ánh mắt vừa lo vừa giận. Nhìn thấy mẹ như vậy, Ân bỗng nhiên đâm ra giận Anh Trí, chỉ tại anh kéo Ân đi dưới trời mưa... Hôm sau Ân phải nghỉ học, lòng cô cảm thấy đầy nỗi ấm ức. Nhưng chiều đến, khi anh Trí sang, bảo Ân mở sách anh bày toán cho để không bị chậm bài so với các bạn, bao giận dỗi trong lòng cô bé phút chốc tan biến.

Anh Trí không chỉ học giỏi mà còn rất khéo tay. Ngày mưa, anh hay làm những cối xay nước từ lá dứa, đặt theo dòng nước chảy. Ân thích mê những cối xay nước bé xinh màu xanh xanh của anh. Nó quay đều như chong chóng, và có thể bắn nước lên, thật là kì diệu. Những chiều cả gió, thể nào anh Trí cũng kéo Ân ra đê, cho cô bé thử nghiệm chiếc diều mới làm xong. Cánh diều đơn sơ hình thoi được làm từ giấy báo cũ, ba sợi đuôi dài mảnh mai nhưng nó lại đặc biệt bay cao, bay rất cao. Ân vô cùng khâm phục anh. Nhìn theo dáng anh mải mê chạy trên triền đê, Ân ngẩn ngơ tự hỏi, phải chăng anh cũng từng là một hoàng tử, bước ra từ một miền cổ tích xa xăm nào đó, đến với thế giới của cô?

Có lẽ những năm tháng tuổi thơ của cô và anh sẽ mãi êm đềm như thế, nếu như cô không theo bố mẹ chuyển nhà lên thành phố. Cô còn nhớ, hôm chia tay, anh tặng cô một con chim phượng hoàng nhỏ tết từ lá dừa non, khẽ nói: "Đừng quên anh nhé! Sau này anh cũng sẽ lên thành phố học, chúng ta sẽ lại gặp nhau." Ân nước mắt lưng tròng, không thốt ra nổi một câu, chỉ biết gật đầu. Cô ngồi lên xe, nhìn bóng cậu nhỏ dần, nhỏ dần, mờ dần, mờ dần rồi cuối cùng mất hút sau hàng tre xanh.

***

Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Thiên Ân mở mắt, nhìn xuống gấu quần xanh xanh, đôi dép tổ ong trăng trắng. Cô đã nhận ra anh. Ngẩng đầu lên nhìn anh, cô bồi hồi xúc động, đôi mắt ngân ngấn nước, muốn nói nhưng không thành lời. Anh mỉm cười nhìn cô, chợt nhớ về một đôi mắt ướt quen thân ngày nào.

- Em cố gắng ăn uống, bồi bổ cho chóng khỏe. Giữ gìn sức khỏe nhé!

Cô cuối cùng cũng bật ra được hai tiếng "Anh Trí!" rồi bắt đầu thút thít khóc. Anh vỗ vai cô:

- Nín đi, không người ta lại tưởng anh bắt nạt em đấy!

- Anh biết phòng em chuyển xuống chứ? Anh mà không đến thăm em, em nhất định sẽ lên lại đây đấy!

- Em đừng có lên đây nữa, anh sợ...Anh nhất định sẽ xuống thăm em mà. Ân Ân ngoan, nghỉ ngơi đi, anh còn lo cho 7 bệnh nhân nữa, không ở lại với em lâu được.

Thiên Ân nhìn theo dáng anh thoăn thoắt qua từng giường bệnh. Cô cảm thấy thật may mắn bởi mảng hồi ức đẹp ấy, chẳng thể vì một trận hôn mê sâu mà lãng quên. Mà cho dù có quên, cô biết anh vẫn sẽ cùng cô dệt nên nhiều hồi ức khác, rạng rỡ hơn, tươi mới hơn!

Tháng 5/ 2018

Diệu Phúc


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 11, 12, 13

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 10, 11, 12

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 6, 7, 8

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 5, 6, 7

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 17, 18, 19

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 32, 33, 34

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 13, 14, 15

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 7, 8, 9

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 21, 22, 23

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 10, 11, 12

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 71, 72, 73

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 28, 29, 30

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 35, 36, 37

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2825 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2689 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 316 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.