Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 11.05.2018, 15:01
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1701 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 58
Chương 30: Hồi ức (Tình yêu thuở niên thiếu)

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Đôi lời: Sau khi đọc comment của 1 số bạn thì xúc động quá, quyết định thức để dịch một phần chương truyện, nào ngờ chương này ngọt eeeeê cả răng, thường thì mình chỉ edit 1 phần vì chương dài quá, nay chương này làm mình phấn khích edit 1 mạch luônnnnn.

Các thiếu nữ đâuuu hãy cùng vào ăn cẩu lương với mình nàooo xD xD xD Truyện đã đi được gần 1/2 rồi đó :D

*

Căn phòng lớn như vậy chỉ còn lại mình Tưởng Bách Xuyên.

Anh đưa lưng về phía cô, đang tắt máy tính giúp nhân viên.

Tô Dương chống chân, tựa lên bàn làm việc, nhìn Tưởng Bách Xuyên chăm chú lưu lại từng tập tin trên máy tính. Sau khi tắt máy xong, anh lại tiện tay sắp xếp những món đồ xốc xếch ở trên bàn.

Sau đó, anh chuyển qua một vị trí khác, lặp lại hành động vừa rồi.

Ánh mắt cô vẫn dõi theo anh.

Sự ân cần của anh đã sớm trở thành một phần cuộc sống của cô.

*

Tô Dương nhìn anh vài phút rồi cất bước đi về phía anh.

Nghe được tiếng bước chân, Tưởng Bách Xuyên quay đầu nhìn cô một cái, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Tô Dương ôm cổ anh từ phía sau, ghé cả người lên lưng anh, chôn mặt cọ xát trong cổ anh: "Hôm nay trông tiệm thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Còn có thể thế nào?

Bị hai cô gái đùa một câu "Anh à, anh thật đẹp trai" chứ còn thế nào nữa.

Sau lại có thêm mấy người tới, tuy bọn họ đã nhỏ giọng thầm thì, nhưng anh vẫn nghe được phần nào, họ nói anh phẫu thuật thẩm mỹ dựa theo Tưởng Bách Xuyên, là hàng giả nhưng mô phỏng như thật.

Tô Dương không buông tha: "Anh nói đi, sao không nói gì thế?"

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên vẫn như thường: "Anh nói chuyện với ba mẹ trong chốc lát, ăn trưa xong thì về nhà."

Nghe xong, chính Tô Dương cũng không cảm thấy thú vị nên không truy hỏi nữa.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục tắt những máy tính khác, Tô Dương vẫn dán sát ở trên lưng anh.

Tắt xong tất cả máy tính, cũng sửa sang xong những món đồ trên bàn, Tưởng Bách Xuyên hỏi Tô Dương: "Chiều nay em không bận à?"

Vòng qua trước người anh, Tô Dương ngồi trên đùi Tưởng Bách Xuyên rồi ngước mắt nhìn anh: "Bận chứ, em phải sửa ảnh của An Ninh cho xong, nhưng hiệu quả lần này rất tốt nên giai đoạn sau sẽ không tốn quá nhiều thời gian. Chiều nay anh sẽ ở cùng em sao?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, lại hỏi: "Em biết hôm nay là ngày gì không?"

Vừa rồi, Tô Dương vẫn dán chặt trên lưng anh, làm anh nhớ tới khi cô chỉ mới mười mấy tuổi, cô cũng thích cọ lên người anh như vậy.

Nghĩ tới quá khứ, anh lại không tự chủ được mà nhớ lại cảnh họ gặp nhau lần đầu.

Nhưng đó đã là lần thứ tư anh nhìn thấy cô.

Mà cô chưa bao giờ để ý tới anh.

Tô Dương sao có thể quên những ngày như hôm nay, nhưng cô vẫn cố ý nói: "Em không biết."

Tưởng Bách Xuyên cười cười, nhốt cô ở trong lòng.

Tô Dương nhớ, thời tiết trong ngày bọn họ gặp mặt lần đầu tiên ấy rất tệ hại. Khi cô tan học cũng là lúc mưa tuyết bắt đầu rơi, bố Tô gọi điện thoại cho cô, nói ông có thời gian tạt qua trường học đón cô về.

Kết quả, người đón cô ngày hôm ấy không phải bố Tô mà là Tưởng Bách Xuyên.

Khoảnh khắc cửa xe mở ra, Tô Dương cho là mình nhìn thấy ảo giác.

Vẻ đẹp trai của người đàn ông này ăn đứt cả Cố Hằng lẫn Lục Duật Thành.

Đây là ấn tượng đầu tiên của cô đối với Tưởng Bách Xuyên.

Khi ấy, Tưởng Bách Xuyên thấy cô đứng ngây ra đó, quên luôn cả việc ngồi xuống ghế lái phụ.

Thái độ của anh ôn hòa: "Anh là Tưởng Bách Xuyên, tạm thời chú Tô đang phải tới sân bay đón chú hai của anh, vừa lúc anh có việc ở bên này nên tiện đường qua đón em về."

Thì ra anh chính là Tưởng Bách Xuyên.

Đó là lần đầu tiên cô gặp anh, nhưng lại không phải là lầu đầu nghe thấy tên anh.

Bố mẹ cô thường xuyên nhắc tới anh, mỗi lần nhắc đều khen không dứt miệng.

Cái tên của anh đã theo sát cả thời kỳ thanh xuân phản nghịch của cô.

Mỗi lần cô thi không tốt, mẹ Tô lại nói, con nhìn Tưởng Bách Xuyên nhà người ta một chút mà xem, có lần nào thi mà không được điểm tối đa đâu?

Cô không thể không thừa nhận, những năm ấy, hễ cứ thi trượt là cô lại ghét nhất ba chữ "Tưởng Bách Xuyên" tựa như một lời nguyền xua mãi không đi kia.

Nhưng cô chưa từng nghĩ anh lại có vẻ ngoài đẹp mắt như vậy.

"Em mau lên đi, quần áo ướt hết cả rồi kìa." Tưởng Bách Xuyên nhắc nhở cô một lần nữa.

Tô Dương nhận thấy sự luống cuống của mình, ngượng ngùng cười với anh, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh, em là Tô Dương ạ."

Tưởng Bách Xuyên nói :"Anh biết."

Tô Dương "A" một tiếng, hẳn là bố đã nói với anh ấy.

Cô không hỏi nhiều nữa, đóng chiếc ô mà bạn cùng lớp đưa cho mình, ngồi lên xe với tâm tình thấp thỏm.

Năm đó, cô 17 tuổi, học lớp mười.

Anh 21 tuổi, đã học năm ba tại một đại học danh tiếng ở Mỹ, cũng đồng thời bắt đầu gây dựng sự nghiệp.

Họ vốn có thể nói với nhau đôi lời, nhưng một người vốn trầm mặc ít nói, một người lại không biết bắt chuyện thế nào vì quá căng thẳng.

Vì thế, không ai nói gì trên đường về.

Ngồi trên xe, Tô Dương len lén nhìn Tưởng Bách Xuyên, nhưng lần nào cũng bị anh bắt gặp, khiến cô rất có ham muốn đập đầu vào kính chắn gió.

Sau đó, cô không dám nhìn anh nữa, ánh mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm con đường ở phía trước.

Trong đầu tràn ngập bóng dáng của anh.

Trong xe yên tĩnh tới mức kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.

Ngoài xe, tiếng cần gạt nước lại truyền vào rất rõ ràng.

Lần đầu tiên Tô Dương cảm thấy cảnh cần gạt nước làm việc cũng không tệ lắm.

Sau này cô mới hiểu, chính bởi vì người đàn ông ngồi bên cạnh cô là Tưởng Bách Xuyên, hết thảy những cảnh sắc thông thường mới rực rỡ như vậy.

Chẳng hề liên quan gì tới bản thân cảnh vật ấy.

Hơn một tiếng sau, xe đã tới dưới nhà Tô Dương.

Đây là lần đầu tiên Tô Dương ghét bỏ khoảng cách gần giữa nhà và trường học như vậy.

Nếu cô sống ở nơi xa đằng đẵng thì tốt biết bao.

Như vậy, bọn họ sẽ không cần xuống xe, một đường làm bạn tới già.

Tưởng Bách Xuyên đã đậu xe xong.

Trước khi xuống xe, Tô Dương lại nói lời cảm ơn với Tưởng Bách Xuyên, cũng không quên căn dặn anh: "Lúc anh trở về nhớ lái xe cẩn thận nhé."

Tưởng Bách Xuyên cũng xuống xe cùng cô.

Sau khi mở ô, Tô Dương nhìn Tưởng Bách Xuyên ở phía đối diện.

Anh không có ô, cứ đứng dầm mưa chẳng chút cố kỵ như vậy. Cô vừa muốn hỏi sao anh lại xuống xe, Tưởng Bách Xuyên đã nhanh bước vượt qua đầu xe, đi tới bên cạnh cô.

Theo bản năng, Tô Dương nghiêng dù che mưa cho anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh còn có việc gì ạ?"

Dường như Tưởng Bách Xuyên đang do dự, một lát sau mới hỏi cô: "Em đã có bạn trai chưa?"

Câu hỏi thẳng trắng trợn của anh khiến Tô Dương khẽ giật mình trong phút chốc, sau đó bên tai như bị phỏng, cô nhanh chóng lắc đầu.

Cô lắp ba lắp bắp nói cho xong: "Em chưa... Chưa có... Bạn trai ạ."

Lại bỏ thêm một câu: "Thật sự chưa hề có đâu."

Cô quả thực chưa có bạn trai.

Tô Dương không biết vì sao Tưởng Bách Xuyên lại đột nhiên hỏi một câu không đúng thời điểm như vậy.

Dù sao bọn họ chẳng hề, chẳng hề quen thuộc với nhau chút nào.

Lẽ nào bố Tô nghi ngờ cô học tập không tốt là vì yêu sớm nên mới để Tưởng Bách Xuyên tới dò xét cô sao?

Đây là lý do duy nhất cô có thể nghĩ ra để giải thích hành động bất hợp lý của Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên ngập ngừng, xác nhận một lần nữa: "Em thật sự không có chứ?"

Tô Dương lắc đầu.

Tưởng Bách Xuyên nhìn đôi mắt trong veo của cô, trông cô không giống như đang nói dối.

Anh nói: "Vừa lúc anh cũng không có bạn gái."

Tô Dương: "..."

Cô có chút mê man.

Mạch não của cô hiện không đủ dùng.

Cô nhìn anh chăm chăm không chớp mắt.

Tưởng Bách Xuyên cũng nhìn cô, anh vốn có chuẩn bị mà đến.

Thế nhưng, lời tỏ tình đã sớm thuộc làu làu lại bị anh quên sạch không còn một mảnh tại thời khắc mấu chốt của đời người này.

Đó vốn là lời tỏ tình của chú năm đã có nhiều năm kinh nghiệm.

Anh lại khen ngược, quên sạch sành sanh.

Sau một lúc lâu, dường như Tô Dương đã tiêu hóa xong câu nói ý tại ngôn ngoại ấy. Anh không có bạn gái, mà cô cũng không có bạn trai, nên anh đang thổ lộ với cô sao?

Tuy Tưởng Bách Xuyên vắt hết óc nhưng vẫn không thể nhớ ra những từ ngữ thổ lộ kia.

Cuối cùng, anh từ bỏ.

Anh nhìn cô, lại mở miệng: "Nếu không... Chúng ta hãy ghép thành một đôi đi."

Tô Dương: "..."

Cái gì gọi là ghép?

Tưởng Bách Xuyên thở sâu nhiều lần dưới đáy lòng, nét mặt coi như trầm tĩnh, anh thấp giọng nói: "Trước đây anh chưa từng yêu ai, vì anh không có thời gian để yêu đương, cũng không gặp được..." Người khiến anh động lòng.

Yết hầu lăn mấy cái, Tưởng Bách Xuyên lại nói: "Nếu em muốn, hiện tại anh chính là bạn trai của em, sau này anh còn có thể làm người bạn đời được pháp luật công nhận của em nữa."

Tô Dương hoàn toàn ngổn ngang trong gió.

Mưa tuyết đi cùng với thứ giống như hạt băng nhỏ, đập lốp bốp vào ô che mưa.

Bên dưới chiếc ô, không khí tựa như đông cứng lại.

Cả thế giới đều yên tĩnh.

Tô Dương nháy mắt mấy cái, vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Cô trừng mắt, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Ngay tại thời điểm cô thất thần, Tưởng Bách Xuyên đã thúc giục cô: "Trời lạnh lắm, em mau lên đi, ngày mai anh lại qua đón em tan học."

Đêm hôm ấy, Tô Dương hoàn toàn mất ngủ.

Tưởng Bách Xuyên cùng gần như một đêm không ngủ.

Ngày tiếp theo, khi sắp tan học, trong lòng Tô Dương vẫn rất bất ổn. Cô muốn gặp anh, lại sợ anh sẽ không bao giờ tới đón cô.

Thật vất vả chịu đựng tới khi tan học, Cố Hằng ngỏ ý muốn đưa cô về nhà. Cô uyển chuyển cự tuyệt, nói bố Tô muốn qua đón, có lẽ sẽ qua trễ một chút.

Hôm ấy, vì còn có trận đấu bóng rổ nên Lục Duật Thành đã sớm rời đi.

Một mình cô ngồi trong phòng học, cũng không biết là đang chờ mưa nhỏ một chút rồi mới về nhà, hay đang chờ một câu "Ngày mai anh lại qua đón em tan học" của Tưởng Bách Xuyên.

Cô bắt đầu chậm chạp thu dọn cặp sách, di động đột nhiên vang lên âm báo tin nhắn: [Sao em còn chưa ra thế? Hôm nay em phải trực nhật à? -- Tưởng Bách Xuyên.]

Thấy tin nhắn kia, cô giật mình vài giây, sau đó đứng lên, vui vẻ nhảy nhót tại chỗ, vội vàng nhét sách vào trong cặp, bung ô xông ra ngoài.

Vẫn là nơi ấy, vẫn là chiếc xe ấy, vẫn là người đàn ông ấy.

Khi Tô Dương ngồi lên xe, cô mới cảm nhận được một sự an tâm vô hình.

Anh không nói gì, cô cũng không hỏi gì.

Chờ cô tự thắt dây an toàn xong, anh liền lái xe đi.

Vẫn là bầu không khí trầm mặc ấy, nhưng đã không còn sự đè nén nữa.

Anh tùy tay mở nhạc trong xe.

Khi gặp đèn đỏ, Tưởng Bách Xuyên lấy ra một quyển sổ nhỏ rồi đưa cho cô: "Anh sẽ để thứ này ở chỗ em, sau này cần dùng tới thì cũng thuận tiện hơn. Nếu em cảm thấy chuyện này không quá phù hợp, qua mấy năm nữa, chúng ta sẽ thêm tên em vào, như vậy, để nó ở chỗ em cũng danh chính ngôn thuận."

Tô Dương: "..."

Nhìn thấy ba chữ "Sổ hộ khẩu" to đùng, cô...

Không biết phải hình dung tâm tình của mình vào giờ khắc này như thế nào.

Hơn nửa tiếng sau, họ đã đến bãi đỗ xe lộ thiên của tiểu khu.

Thời gian tách biệt khiến người phiền lòng lại đến.

Tô Dương chẳng muốn xuống xe chút nào, nhưng vẫn nói hẹn gặp lại với anh, còn anh lại không lên tiếng.

Cô mím môi, đẩy cửa xuống xe.

Giống như hôm qua, Tưởng Bách Xuyên cũng xuống cùng.

Lúc này, anh lại rất tự giác đứng ở dưới chiếc ô của cô.

Thời khắc sau năm giờ chiều mùa đông cộng với tiết trời đang đổ mưa đã sớm khiến sắc trời tối xuống.

Tuy không nhìn rõ khuôn mặt của nhau, Tô Dương vẫn căng thẳng dời tầm mắt, không dám đối mặt với anh.

Tưởng Bách Xuyên bỗng xoay người, ôm Tô Dương lên không trung. Mất đi trọng tâm, cô duỗi tay bắt lấy áo anh theo phản xạ có điều kiện, bàn tay còn lại run rẩy giơ ô lên.

Tô Dương quay đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên, đầu óc trống rỗng.

Đây là lần đầu tiên cô bị người khác phái ôm ấp mập mờ như vậy, cũng là lần đầu tiên cô tiếp xúc thân mật với cơ thể của một người đàn ông.

Tưởng Bách Xuyên ôm cô thật chặt, nhìn cô không chớp mắt.

Có lẽ vì chính bản thân cũng có chút căng thẳng, anh há miệng nhiều lần, cuối cùng lại chưa thốt ra lời nào.

Mấy giây sau, Tô Dương yếu ớt nói: "Anh thả em xuống đi!"

Tưởng Bách Xuyên không lên tiếng, chăm chú nhìn vào mắt cô, đoạn anh xoay người, đặt cô lên cửa xe.

Dù đang mặc áo bông, Tô Dương vẫn cảm nhận được dòng khí lạnh truyền tới từ sau lưng, tay cô vô thức run rẩy.

"Thả em xuống!"

Tuy bị anh ôm một cái vừa thô lỗ vừa vô lễ như vậy, nhưng cô lại không quá phẫn nộ.

Cô nên tức giận mới đúng, với tính cách nóng nảy không phân biệt đúng sai của cô, đáng nhẽ cô phải giận tím mặt mới đúng.

Nhưng cô lại không như vậy.

Cô vẫn dùng sức túm chặt áo anh, chỉ sợ anh đột nhiên buông tay khiến cô ngã xuống đất.

Hô hấp của Tưởng Bách Xuyên cũng có chút hỗn loạn, anh nhìn cô: "Đây không phải lần đầu tiên anh nhìn thấy em. Năm ngoái, anh đã từng thấy em ở trước cửa tiểu khu của chú hai."

Hôm qua, trên đường trở về, anh mới nhớ mình đã quên nói những lời này.

Tô Dương sững sờ nhớ lại, đó là lần duy nhất cô tới cửa tiểu khu của chú hai Tưởng, vì cô làm mất chìa khóa nhà nên phải tới hỏi xin bố Tưởng.

Tưởng Bách Xuyên trán kề trán với cô: "Đồng Đồng, anh đã chờ một năm rồi, anh không thể nhẫn nại được nữa. Anh sợ nếu anh đợi tới khi em tốt nghiệp trung học... Em sẽ có người trong lòng của riêng mình."

Bàn tay đang túm áo anh của Tô Dương vô thức siết chặt, không ngờ anh lại gọi cô là Đồng Đồng.

Chỉ người nào gần gũi với cô mới biết cái tên ấy.

Miệng cô mấp máy, kinh ngạc nhìn anh.

Loại cảm giác này quá không thực tế.

Anh thích cô, đã sớm thích cô, đó là một chuyện khó tin nhưng lại khiến người ta phải điên cuồng cỡ nào.

Tưởng Bách Xuyên hôn nhẹ lên trán cô, lại cúi xuống hôn lên bờ môi hơi hé mở vì kinh ngạc của cô.

Anh ngậm lấy môi dưới của cô, nhẹ nhàng mút vào, dùng lưỡi miêu tả vành môi cô.

Cảm thấy cô không bài xích mình, anh khẽ mở hàm răng cô, tiến quân thần tốc.

Ngày đó, trong trời mưa đất tuyết, họ ôm hôn nhau hơn hai tiếng đồng hồ.

Nước mưa gần như khiến quần áo hai người ướt sũng, nhưng chẳng ai có cảm giác lạnh.

Họ cũng không muốn dừng lại.

Đêm đó, bố Tô về nhà muộn, mẹ Tô lại qua nhà dì ở nơi khác.

Sắc trời đã tối, trời đổ mưa tuyết, không có nhiều người ra ngoài vào buổi tối, hai người bọn họ ôm hôn chẳng chút kiêng kỵ.

Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn ôm cô, cánh tay cũng bắt đầu mỏi nhừ.

Tô Dương hỏi anh: "Anh mệt không, thả em xuống đã."

Tưởng Bách Xuyên lắc đầu, lại chặn miệng cô lại.

Sau khi tách ra để nghỉ lấy hơi, cô nói: "Ngốc quá đi mất, vì sao chúng ta không vào trong xe nhỉ?"

Kết quả, Tưởng Bách Xuyên nói: "Nếu vào đó thì anh sợ em sẽ không dễ ra ngoài."

Lúc ấy, cô cái hiểu cái không, nhưng lại giống như đã hiểu rõ...

Ngày đó cô còn hỏi anh: "Anh giật dây em yêu sớm mà không sợ trễ nải việc học hành của em à?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Với thành tích của em, dù có học hay không thì khi thi cũng chỉ được từng ấy điểm thôi."

Cô "..." trợn trắng mắt với anh.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn lên khóe môi cô, cô cũng có chút nghiện, chủ động ôm cổ anh hôn trả.

Cứ như vậy, Tưởng Bách Xuyên dùng phương thức mạnh mẽ, rung động nhưng trực tiếp nhất để tiến vào cuộc sống của cô.

Từ đó, trong mắt cô, trong lòng cô không chứa nổi người nào khác.

Tình yêu thuở niên thiêu là thứ thuần túy nhất, chẳng có bất kỳ gánh nặng nào, chẳng cần quá cố kỵ điều gì, cũng chẳng cần phiền lòng chuyện môn đăng hộ đối, chỉ cần yêu đối phương đã cảm thấy có thể lâu dài tới thiên hoang địa lão.

*

"Em đang nghĩ gì thế." Tưởng Bách Xuyên cắn bờ môi dưới của Tô Dương, cắt đứt dòng hồi ức.

Hiện tại, họ vẫn còn đang ở trong phòng làm việc của cô.

Cô cười nói, "Em đang nhớ xem năm đó anh khi dễ em như thế nào!"

Tưởng Bách Xuyên đột nhiên ôm mông cô lên, Tô Dương vô thức ôm cổ anh.

Anh nói: "Để anh giúp em ôn lại chuyện xưa nhé."

Tô Dương cười, nửa đùa nửa thật: "Anh thực sự muốn ôm hôn em suốt hai tiếng trên ô tô sao?"

Editor: "Họ nói anh phẫu thuật thẩm mỹ dựa theo Tưởng Bách Xuyên, là hàng giả nhưng mô phỏng như thật."

Chết mất thôi :))))))))))

"Nếu em muốn, hiện tại anh chính là bạn trai của em, sau này anh còn có thể làm người bạn đời được pháp luật công nhận của em."

Ngọt chết tôi rồiiiiiii :((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.05.2018, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1701 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 50
Convert: Sakahara

Editor: Manh

Lời Editor: Đọc tên chương là biết rồi ha các tình yêu, anh Tưởng không nhịn được đám ruồi muỗi nữa nên công khai chủ quyền nè :">

*

"Em đang nghĩ gì thế." Tưởng Bách Xuyên cắn bờ môi dưới của Tô Dương, cắt đứt dòng hồi ức.

Hiện tại, họ vẫn còn đang ở trong phòng làm việc của cô.

Cô cười nói, "Em đang nhớ xem năm đó anh khi dễ em như thế nào!"

Tưởng Bách Xuyên đột nhiên ôm mông cô lên, Tô Dương vô thức ôm cổ anh.

Anh nói: "Để anh giúp em ôn lại chuyện xưa nhé."

Tô Dương cười, nửa đùa nửa thật: "Anh thực sự muốn ôm hôn em suốt hai tiếng trên ô tô sao?"

*

Tưởng Bách Xuyên ôm Tô Dương vào phòng làm việc của cô.

Tô Dương cười xấu xa: "Anh muốn thử một lần trong phòng làm việc đấy à?"

Tưởng Bách Xuyên ngước mắt liếc cô một cái: "Có thử hai lần anh cũng không để ý đâu."

"Chao ôi, phi phi! Đây không phải là làm ô nhiễm bầu không khí sao!"

Tô Dương cười không ngừng.

Tưởng Bách Xuyên đặt cô lên ghế, lại xoay người bật máy tính của cô, đoạn hỏi: "Mấy giờ thì em xong việc?"

Tô Dương vẫn ôm cổ anh, cố ý bẻ cong lời anh nói, khóe môi nhếch lên: "Thời gian dài hay ngắn không phải đều phụ thuộc vào đàn ông các anh sao."

Tưởng Bách Xuyên dùng sức xoa cổ cô, Tô Dương sợ ngứa, không khỏi co rúm lại, vùng dậy: "Em nói đâu có sai, anh bỏ tay ra mau."

Tưởng Bách Xuyên buông cô ra, lại đi rót cho cô một ly nước ấm.

Tô Dương uống vài ngụm rồi bắt tay vào sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên đến bên tủ sách, cầm vài cuốn tạp chí mới có tác phẩm của cô lên xem. Anh dựa vào chiếc bàn ở bên cạnh, vắt chéo hai chân, chăm chú thưởng thức tác phẩm của cô.

Mỗi lần qua đây, anh đều sẽ xem qua số tạp chí mới đã được tích lũy lại, xem xong liền đặt ở bên một giá sách khác.

Mà Tô Dương lại có thói quen để tạp chí mới ra vào ô bên trái trong cùng của giá sách.

Nhiều năm như vậy, cô chưa nói, anh vẫn biết.

Họ ăn ý ngầm hiểu lẫn nhau.

Hơn một tiếng sau, Tưởng Bách Xuyên đã xem hết những tạp chí có tác phẩm của Tô Dương, anh thích tấm nào thì sẽ thuận tay chụp lại bằng di động.

Xem xong tạp chí, anh lại sửa sang giá sách của cô một phen.

Kỳ thực, mỗi khi qua đây anh đều sẽ giúp cô sắp xếp giá sách, nhưng lần nào tới cũng thấy nơi đó bừa bộn như cũ. Anh đại khái đoán được, cô cố ý khiến giá sách bừa như vậy là vì muốn anh sửa sang thay cô.

Mà lần nào anh cũng kiên nhẫn làm xong.

Sau khi sắp xếp giá sách, Tưởng Bách Xuyên mang một cái ghế đến ngồi bên cạnh Tô Dương. Vì không có chuyện gì để làm, anh chống tay xem cô sửa ảnh.

Một khi Tô Dương tiến vào trạng thái làm việc thì sẽ hoàn toàn quên người bên cạnh đi.

Hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình.

Chợt, Tưởng Bách Xuyên nhìn thấy bó hồng Louis XIV trong tay An Ninh. Ánh mắt anh rơi trên mặt Tô Dương, nhẹ nhàng hô một tiếng: "Đồng Đồng."

"Hả?" Tô Dương vẫn chăm chú nhìn màn hình.

"Bó hồng này ở đâu ra thế?"

"Sáng nay em tới cửa hàng hoa mua đấy."

Anh còn tưởng Tô Dương đưa hoa anh tặng cho người phụ nữ khác.

Tưởng Bách Xuyên "A" một tiếng, không tiếp tục nói nữa mà xem cô sửa ảnh.

Sửa xong tấm hình này, Tô Dương buông chuột, quay đầu nhìn anh: "Vừa rồi anh hỏi gì em thế?"

Cô trả lời vấn đề kia xong cũng không suy nghĩ gì nhiều, quay đầu một cái liền quên mất.

Tưởng Bách Xuyên khựng lại rồi nói: "Anh nói là, hình như em đối xử với người tên An Ninh này không tệ." Còn mua hoa cho cô ta nữa chứ.

Tô Dương gật đầu: "Cô ấy chính là tinh linh được sinh ra vì ống kính."

Lại còn là một tinh linh ngực nhỏ.

Cô vừa cười vừa nhìn anh: "Anh xem xong tạp chí mới của em chưa?"

Tưởng Bách Xuyên nói mà không đáp: "Anh sắp xếp lại giá sách rồi."

Tô Dương đột nhiên tiến đến, hôn lên khóe môi anh một cái, dường như còn chưa đã nghiện nên lại hôn thêm cái nữa: "Khen thưởng buổi tối cho anh này."

Tưởng Bách Xuyên khẽ cười một tiếc, liếc mắt nhìn đồng hồ trên máy tính, vỗ vỗ đầu cô: "Em mau làm việc đi."

Tô Dương đáp lời, đột nhiên đứng lên, giơ chân đá cái ghế ở phía sau, nói với Tưởng Bách Xuyên: "Em giao cho anh một công việc béo bở để làm đây."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh đứng dậy theo cô, kéo cái ghế kia qua rồi ngồi xuống, lại dịch lên phía trước mấy bước, ôm lấy hông cô: "Ngồi xuống đi."

Tô Dương ngồi trên đùi anh, tiếp tục sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên ôm cô vào lòng, không nhìn cô chỉnh ảnh nữa mà lấy di động ra gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: [Chú sắp xếp thế nào rồi?]

Tưởng Mộ Tranh: [Cháu không để chú phải bội bạc với tiền tài, chú đương nhiên sẽ không phản bội cháu. Yên tâm đi, xong xuôi cả rồi [:D] [:D] ].

Tưởng Bách Xuyên: [Nếu làm hỏng chuyện thì chú chẳng thấy đến một cắc tiền nào đâu.]

Tưởng Mộ Tranh: [...]

Tưởng Bách Xuyên rời WeChat, bắt đầu xem lướt qua mục tin tức.

Trong bản tin tài chính và kinh tế, có tin tập đoàn quản lý tài sản Doãn Lâm vẫn đang tiếp xúc với tầng cấp cao của Sofe.

Xem xong tin tức, anh "A" một tiếng.

Lúc này, Giang Phàm gửi tin nhắn tới nhắc nhở anh: [Tưởng tổng, cuộc họp cấp cao cuối cùng trước lễ Giáng Sinh sẽ diễn ra vào tám giờ đêm mai.]

Tưởng Bách Xuyên: [Tôi biết rồi, chiều mai cô lại nhắc tôi lần nữa nhé.]

Giang Phàm: [Vâng.]

Tô Dương cảm thấy Tưởng Bách Xuyên luôn động đậy, cô quay đầu nhìn anh: "Anh đang bận chuyện công việc hả?"

"Ừ, anh nhắn tin với Giang Phàm ấy mà, đêm mai anh còn có cuộc họp."

"Ồ." Tô Dương không hỏi nhiều nữa, lại xoay người tiếp tục sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên cất di động, ôm lấy cô, đặt cằm lên hõm vai cô, "Hai ngày nữa là tới đêm Giáng Sinh rồi, ngày mai em cùng anh tới trung tâm mua sắm được không?"

Tô Dương: "Để mua quà cho Lâm Lâm à?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Ừ."

Tô Dương cười: "Được, lâu rồi em chưa gặp con bé."

Lâm Lâm là con gái của Diệp Đông cùng Giang Phàm.

Cô nhìn Lâm Lâm sinh ra rồi trưởng thành, cũng chứng kiến bố mẹ con bé ly hôn...

Khi Tô Dương sửa xong ảnh chụp cũng đã là sáu giờ.

Sắc trời đã tối.

Tắt đèn rồi khóa chặt cửa, cô nắm tay Tưởng Bách Xuyên rời phòng làm việc.

Trên đường trở về, Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Em có muốn qua cửa hàng của bố mẹ xem một chút không?"

Tô Dương: "Lúc ăn trưa xong em đã qua chơi vài phút rồi, còn ăn cả khoai lang nướng nữa. Quả nhiên khoai lang nướng của lão Tô nhà ta vẫn ngon như thế."

Tưởng Bách Xuyên cười cười, chuyên tâm lái xe.

Đến trong tiểu khu, Tưởng Bách Xuyên lái xe qua cánh cửa thông thẳng tới nhà để xe ngầm.

Tô Dương hiếu kỳ hỏi: "Sao lại đi cửa này thế? Hôm nay anh muốn đậu xe trong tầng ngầm à?"

Trước đây, vì cô thấy để xe trong tầng ngầm rất phiền nên bọn họ liền mua hai chỗ đậu xe ngoài trời.

Bình thường đều đỗ ở bên ngoài khu nhà.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Em quên hôm nay là ngày gì rồi à?"

Tô Dương suy nghĩ, chớp mắt mấy cái: "Chuyện này có liên quan gì tới việc đó sao?"

"Có chứ." Tưởng Bách Xuyên không nói thêm gì nữa.

Xe đã xuống dưới bãi đỗ ngầm.

Mấy phút sau, họ đã đậu xe xong.

Tưởng Bách Xuyên tự tay cởi dây an toàn của Tô Dương, lại nhắc nhở cô: "Đừng quên mang cặp nhé."

Tô Dương: "..."

Ấy ấy ấy, không phải anh nói muốn hôn nhau mấy tiếng sao?

Sao lại đổi thành về nhà rồi?

Không kịp suy nghĩ nhiều, cô cầm cặp đẩy cửa xuống xe.

Sau khi đeo cặp lên lưng, cô nhìn Tưởng Bách Xuyên: "Chúng ta thực sự về nhà hả?"

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô, như cười như không: "Nếu em không muốn về cũng được, không khí ở chỗ này cũng không tính là tốt, những chuyện như ô nhiễm sẽ không tồn tại đâu."

Tô Dương nghe hiểu câu nói ý tại ngôn ngoại của anh, đưa mắt liếc nhìn.

Tưởng Bách Xuyên vượt qua đầu xe, kéo cô vào lòng.

Tô Dương ngửa đầu muốn oán giận anh vài câu, vừa mở miệng, nụ hôn của Tưởng Bách Xuyên liền rơi xuống.

Lúc này, nụ hôn của anh có chút kịch liệt. Tô Dương thiếu chút nữa đứng không vững, cô lui về phía sau hai bước, trực tiếp dán lên cửa xe.

Tưởng Bách Xuyên quấn lấy đầu lưỡi cô, hai tay ghì chặt lưng cô, ép cô dán lên thân thể của mình.

Tô Dương hơi hơi kiễng mũi chân, vòng tay qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại.

Hai người triền miên hôn nhau.

Trong lúc đó, có ô tô lái vào bãi đỗ xe ngầm. Tô Dương muốn đẩy anh ra, nhưng Tưởng Bách Xuyên ôm cô rất chặt, cô không tài nào đẩy ra được.

Cô muốn mở miệng nói hai câu, môi vừa rời khỏi môi anh, Tưởng Bách Xuyên lại lập tức dán lên.

Ngay cả cơ hội nói chuyện cô cũng không có, sau anh lại hôn quá sâu, cô thiếu chút nữa không thở nổi.

Nụ hôn kịch liệt như vậy khiến cô không tự chủ nhớ tới màn hôn nhau trong lần gặp đầu tiên của bọn họ.

Dù 11 năm đã trôi qua, ký ức của cô vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

Hơn hai mươi phút sau, hai người đều có chút không khống chế nổi. Tưởng Bách Xuyên thoáng buông cô ra, tựa lên trán cô: "Chúng ta về nhà nhé?"

"Ừm."

Nói xong, hai người lại không nhịn được mà hôn nhau.

Sau mấy phút đồng hồ, Tưởng Bách Xuyên mới hoàn toàn buông cô ra, nắm tay cô đi nhanh về phía thang máy.

Vào trong thang máy, anh muốn hôn cô, nhưng nghĩ có camera ở đây nên đành phải nhẫn nhịn.

Về đến nhà, sau khi đóng cửa, hai người không kịp chờ mà quấn lấy nhau.

Tưởng Bách Xuyên cởi bỏ quần áo vướng víu của Tô Dương, ôm cô lên không trung, đặt cô lên bậc thang xoắn ốc, đưa tay vào trong quần lót của cô.

Tô Dương không khỏi "Ưm" một tiếng, bắt đầu chủ động hôn anh.

Thân thể cô đã sớm ướt át, Tưởng Bách Xuyên cũng chẳng còn quá kiên nhẫn để làm màn dạo đầu, trực tiếp kéo quần lót của cô xuống, cởi thắt lưng của chính mình, dùng sức tiến vào thân thể cô.

Tô Dương ôm cổ anh, khẽ rên một tiếng.

"Đau không?"

"Em chỉ không thích ứng một chút thôi chứ không đau."

Kỳ thực cô bị đau ở sau lưng, bậc thang gỗ cộm người đến sợ.

Kích tình trôi qua, hai người đều đầm đìa mồ hôi.

Tô Dương mềm nhũn tựa vào lòng anh, "Mệt chết em rồi, em muốn ngủ một giấc."

Tưởng Bách Xuyên cọ trán cô: "Bây giờ mới mấy giờ mà em đã buồn ngủ? Còn chưa ăn cơm đâu đấy."

Tô Dương rũ mắt xuống: "Em muốn ngủ cơ, tỉnh dậy rồi sẽ ăn khuya sau. Anh ôm em lên giường được không?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tắm xong rồi hẵng lên giường."

Tô Dương không để Tưởng Bách Xuyên tắm cho mình mà tự lê thân thể mệt mỏi về phòng tắm.

Sau khi xong xuôi, cô bò lên giường nằm. Có lẽ là do được ngủ trên giường nhà mình, lại thêm màn vận động quá độ, không quá hai phút, Tô Dương đã chìm vào giấc ngủ.

Tưởng Bách Xuyên tắm xong thì vào phòng bếp nấu mỳ ăn. Thấy thời gian còn sớm, anh vào phòng sách, chờ tin tức từ Tưởng Mộ Tranh.

Đợi trái đợi phải, cũng chẳng đợi được đôi lời.

Anh gửi tin nhắn qua: [Tình hình thế nào rồi? Chú còn định cò quay tới năm nào nữa?]

Mấy phút sau, có tin nhắn được gửi đến, không phải từ Tưởng Mộ Tranh mà là Giang Phàm: [Tưởng tổng, ảnh chụp ngài cùng Tô Dương ở trong bãi đỗ xe ngầm đã bị đưa ra ánh sáng, hiện tại trên Weibo đã dậy sóng rồi, ngài mau xem xem có cần xử lý một chút không.]

Tưởng Bách Xuyên không đăng nhập Weibo mà chỉ trả lời cô: [Không cần xử lý đâu.]

Giang Phàm tự hiểu ở trong lòng: [Vâng, tôi biết rồi.]

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên mới đăng nhập Weibo, anh đã chuẩn bị tâm lý thật tốt cho sự thất thủ ở Weibo của mình. Thế nhưng, khi mở Weibo ra, nơi đó vắng vẻ tới thảm, căn bản không có bình luận ùn ùn kéo đến như anh dự liệu.

Linh tính mách bảo anh có chuyện chẳng lành, anh nhanh chóng tìm Weibo của Tô Dương, bên dưới đã bị vô số bình luận chiếm đóng.

Nhưng khi đọc bình luận, thấy bạn trên mạng đều đang hỏi cô rốt cuộc người đàn ông kia là Cố Hằng hay Lục Duật Thành, cả người anh đều không tốt.

Bóng lưng của anh cùng bọn họ giống nhau đến vậy sao?

Tưởng Bách Xuyên nhanh chóng tìm ra ngọn ngành, là một chủ Weibo nổi tiếng nào đó để lộ tin tức: [Nhà nhiếp ảnh Tô Dương xinh đẹp đã là hoa có chủ!]

Sau đó còn bổ sung một tấm ảnh chụp Tô Dương ôm hôn anh trong bãi đỗ xe ngầm.

Khuôn mặt Tô Dương rất rõ ràng, nhưng bóng lưng của anh lại bị cố ý làm mờ, chỉ nhìn ra được đó là bóng lưng của một người đàn ông.

Trong bình luận ở bên dưới, rất nhiều người là fan của Cố Hằng, họ đều nói: [Chúc mừng Cố ảnh đế nhà ta cuối cùng cũng ôm được mỹ nhân về.]

Còn có cả fan của Lục Duật Thành, tất cả bình luận đều chung một ý tưởng: [Bóng lưng này rõ ràng là của Lục boss nhà chúng tôi mà!]

Mà trong tất cả những bình luận kia, không một lời nào nhắc tới ba chữ Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên điều hòa hô hấp, tìm số của Tưởng Mộ Tranh rồi gọi qua.

Hơn mười giây sau Tưởng Mộ Tranh mới nghe, vừa nhấc máy đã bắt đầu oán giận: "Tưởng Bách Xuyên, cháu không thấy phiền à, chú đang rất bận rộn đấy!"

Tưởng Bách Xuyên nhịn rồi lại nhịn: "Tưởng Mộ Tranh, chú xem cái đám chó săn chú mời một chút đi, không biết bản thân đang chụp cái gì à?"

Hơi ngừng giọng, anh đột nhiên ý thức được một chuyện: "Hay là chú cố tình làm thế!?"

Tưởng Mộ Tranh cười, "Nếu chụp rõ mặt cháu thì sẽ chẳng thú vị chút nào, cháu xem đi, hiện tại náo nhiệt cỡ nào!"

"... Tưởng Mộ Tranh... Chú chờ đó cho cháu!"

Thực đúng là cái đồ thành sự không có bại sự có thừa!

Tưởng Bách Xuyên tức giận tới mức trực tiếp ném di động lên mặt bàn.

Sau khi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nửa ngày, anh buồn bực, vì sao bạn trên mạng đều nghĩ bóng lưng này là của Cố Hằng cùng lục Duật Thành.

Anh vào Weibo thăm dò tin tức liên quan tới Lục Duật Thành cùng Cố Hằng thì mới phát hiện có người từng đăng mấy tấm ảnh chụp Tô Dương ăn cơm cùng Lục Duật Thành vào trưa nay.

Mà trước khi Cố Hằng cùng quay quảng cáo với Tô Dương, Cố Hằng còn tuyên truyền quảng cáo này trên chính Weibo của mình.

Tưởng Bách Xuyên xoa bóp ấn đường, suy nghĩ một lát, trở lại trang chủ Weibo của mình, đăng lên trạng thái cá nhân đầu tiên: [Chúc mừng hai năm kết hôn hạnh phúc của chúng ta! @Tô Dương]

Editor: SÔI TRÀO CHƯA SÔI TRÀO CHƯA A A A A A A A A VỠ TIM RỒIIIIIIIII


Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 28.05.2018, 08:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.05.2018, 08:50
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1701 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 54
Chương 32: Tưởng Bách Xuyên của tôi

Convert: Sakahara

Editor: Manh

*

Sau khi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nửa ngày, Tưởng Bách Xuyên buồn bực, vì sao bạn trên mạng đều nghĩ bóng lưng này là của Cố Hằng cùng lục Duật Thành.

Anh vào Weibo thăm dò tin tức liên quan tới Lục Duật Thành cùng Cố Hằng thì mới phát hiện có người từng đăng mấy tấm ảnh chụp Tô Dương ăn cơm cùng Lục Duật Thành vào trưa nay.

Mà trước khi Cố Hằng cùng quay quảng cáo với Tô Dương, Cố Hằng còn tuyên truyền quảng cáo này trên chính Weibo của mình.

Tưởng Bách Xuyên xoa bóp ấn đường, suy nghĩ một lát, trở lại trang chủ Weibo của mình, đăng lên trạng thái cá nhân đầu tiên: [Chúc mừng hai năm kết hôn hạnh phúc của chúng ta! @Tô Dương]

*

Nhìn số bình luận đang không ngừng gia tăng trên màn hình, Tưởng Bách Xuyên không quan tâm tới bình luận nên không mở ra xem.

Nhưng anh cũng biết bài viết này đã hoàn toàn nổi tiếng.

Ngày mai nhất định sẽ lên đầu trang giải trí.

Nói không chừng, trang tài chính và kinh tế cũng sẽ có đôi lời.

Tay anh nhẹ nhàng vuốt cằm, suy tư nhìn trạng thái kia. Anh có cảm giác, hình như nó còn thiếu một chút gì đó, chỉ "Hai năm kết hôn" không đủ để rung động lòng người.

Mấy giây sau, Tưởng Bách Xuyên mở thư mục ảnh trong máy tính, chọn một tấm hình anh cùng Tô Dương chụp chung vào mấy năm trước. Trong ảnh, anh mặc đồ thể thao ngoài trời, còn Tô Dương đang mặc đồng phục học sinh cấp ba.

Anh ôm cô từ phía sau, còn cô cười rất vô tư.

Bộc lộ tài năng từ thuở niên thiếu, sau nhiều năm mới trở nên trầm ổn nội liễm, cô là người chứng kiến cả quá trình trưởng thành của anh.

Tấm hình này được chụp ở Cố cung vào một ngày trời tuyết.

Ngày ấy là buổi trưa thứ sáu, anh bay từ New York về thăm cô. Anh khuyến khích cô cúp học, mang cô tới Cố cung xem cảnh tuyết rơi.

Sau khi xem xong, hai người đã sắp bị đông lạnh, anh lại mang cô tới nhà của mình.

Cũng chính vào ngày đó, bọn họ đã ngủ với nhau.

*

Tưởng Bách Xuyên kịp thời ngưng dòng hồi ức, tải tấm hình này lên, kết hợp cùng câu, [Kỷ niệm 11 năm yêu nhau hạnh phúc! @Tô Dương]

Anh bấm vào nút [Đăng bài].

Sau khi đăng xong, anh không nhìn Weibo nữa mà trực tiếp tắt máy tính.

Tưởng Bách Xuyên quay lại phòng ngủ, Tô Dương vẫn còn đang say giấc nồng.

Anh ngồi bên mép giường, hai tay chống bên thân cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, "Đồng Đồng".

Tô Dương vô thức rầm rì hai tiếng, cô rất bất mãn khi bị quấy rầy đương lúc ngủ say.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục gọi cô: "Đồng Đồng!"

Tô Dương mơ mơ màng màng muốn mở mắt, lại cảm thấy chẳng có chút khí lực nào, con mắt hơi hé rồi khẽ đóng chặt.

"Đồng Đồng."

Anh lại gọi một tiếng rồi hôn cô.

Tô Dương lầm bầm một tiếng: "Hửm?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Không có gì đâu, em ngủ đi."

Tô Dương: "..."

Nếu hiện tại cô có sức lực, cô rất muốn tặng anh hai cái tát.

Đã không có chuyện thì còn đánh thức cô làm gì!

Cô trở mình, đưa lưng về phía anh, tiếp tục ngủ.

Tưởng Bách Xuyên dùng cằm vuốt ve gò má cô, "Đồng Đồng."

Tô Dương hoàn toàn phát hỏa, không nhịn được hô to: "Tưởng Bách Xuyên, anh muốn làm gì!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh không hé răng, kéo chăn lên cho cô, lại nhè nhẹ vỗ về cô, thấp giọng nói: "Em ngủ đi."

Tô Dương buồn ngủ tới mức khó chịu, lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Hai phút sau, Tưởng Bách Xuyên lại cúi sát vào mặt cô, "Đồng Đồng."

Tô Dương vẫn chưa ngủ, nhịn một bụng tức, cuối cùng không nhịn được nữa, đột nhiên vén chăn lên, nhấc chân đạp vào mặt Tưởng Bách Xuyên.

"Tưởng Bách Xuyên, anh không thấy phiền à!"

Cô chẳng dùng nhiều sức nên cú đạp này cũng không quá đau, Tưởng Bách Xuyên xoa xoa mũi, ngượng ngùng bật cười.

Tô Dương trừng mắt nhìn anh, ánh mắt hơi mang vẻ tức tối.

Sau khi nhìn anh nửa ngày, cô thở dài ngồi xuống, đưa tay sờ mặt anh: "Có đau không?"

"Không đau."

Cô vuốt tóc, cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan: "Rốt cuộc anh gọi em dậy để làm gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên chớp chớp mắt nhìn cô, ngập ngừng vài giây rồi mới nói: "Anh đã công khai chuyện hôn nhân của chúng ta trên Weibo rồi, ngoài ra anh còn... Đăng cả một tấm ảnho chụp chung nữa."

Tô Dương: "..."

Cô kinh ngạc tới mức không nói thành lời.

Hành động của anh khiến cô quá khiếp sợ.

Việc này thực sự không phù hợp với tính cách khiêm tốn nội liễm của anh.

Cô chớp mắt nhìn anh, trong mắt chứa đầy vẻ khó tin.

Tưởng Bách Xuyên đưa tay sờ mặt cô: "Em choáng luôn rồi đấy à?"

Tô Dương đột nhiên nằm ngay đơ.

Nửa phút sau, cô giậm chân thật mạnh ở trên giường.

Cô nhìn về phía anh, rốt cuộc không nhịn được mà cười ha hả.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương trở mình ngồi dậy, lê nửa người đang quỳ tới bên cạnh anh, ôm cổ anh rồi hôn lên. Cô động tác của anh, mở đôi môi anh bằng đầu lưỡi của mình rồi quấn lấy cái lưỡi của anh.

Tưởng Bách Xuyên nửa ôm cô, đặt ngang cô lên giường, cũng lập tức phủ người lên cô.

Hai chân Tô Dương quấn chặt eo anh.

Tưởng Bách Xuyên gặm xương quai xanh của cô, thấp giọng hỏi: "Em không mệt à?"

Mấy tiếng trước họ vừa vận động qua một lần.

Tô Dương quấn quýt anh, "Mệt thì cũng là anh mệt thôi."

Lúc này, Tưởng Bách Xuyên mới ngậm lấy môi cô.

*

Hiện tại, có nhà vui sướng có nhà buồn, mà vào lúc này, ở nhà họ Kiều.

Nước mắt Kiều Cẩn rơi như mưa.

Di động bị ném trên sàn nhà, đĩa trái cây tán loạn trên mặt đất, hoa quả lăn khắp nơi, gay cả chén trà cũng bị ném vỡ, nước trà ẩm ướt đầy đất.

Trên sàn là một mảnh bừa bộn.

Người giúp việc muốn thu dọn, mẹ Kiều lại khoát tay, ý bảo họ đi xuống.

Bố Kiều nghiêm mặt, lồng ngực phập phồng vì tức giận, nhìn chằm chằm Kiều Cẩn không chớp mắt.

Sau một lúc lâu, có lẽ là vì quá giận dữ, ông chỉ về phía cô ta, nghiến răng nghiến lợi: "Kiều Cẩn, bây giờ con làm phản rồi phải không! Bố mới nói hai câu con đã nhăn mặt cho bố xem, còn dám ném vỡ chén trà nữa! Con nhìn xem bây giờ mình đã thành cái dạng gì rồi!"

Kiều Cẩn vẫn còn đang khóc thút thít.

Bố Kiều: "Lúc Tưởng Bách Xuyên bỏ theo dõi con, bố đã tìm người giải quyết giúp con rồi. Khi ấy bố đã dặn đi dặn lại như thế nào, bảo con đừng trêu tọc Tô Dương nữa, con cũng chỉ làm như gió thoảng qua tai phải không! Mặt mũi của bố cùng ông nội bị con ném sạch rồi đấy!"

Mẹ Kiều không đành lòng nhìn con gái mình khóc thương tâm như vậy, bà kéo bố Kiều một cái: "Được rồi được rồi, Tiểu Cẩn cũng biết lỗi rồi, ông bớt nói một chút được không."

Bà bắt đầu phàn nàn: "Anh cả Tưởng cũng thật là, chẳng còn biết quản con trai mình nữa! Lúc chiều tôi còn tưởng khi ảnh chụp của thằng bé bị coi như áp phích tuyên truyền, việc này cũng xem như kết thúc rồi, ấy thế mà đêm nay Tưởng Bách Xuyên lại trực tiếp công khai quan hệ với Tô Dương... Rõ ràng thằng bé có ý khiến nhà họ Kiều chúng ta mất mặt! Chẳng biết nó còn chút gia giáo nào không nữa!"

Bà càng nói càng tức giận: "Không được, hiện tại tôi phải đi tìm anh cả Tưởng, tôi muốn nghe anh ấy nói xem rốt cuộc con trai họ có ý gì! Trước đây nhà họ Kiều chúng ta đã đối xử với ông cụ Tưởng thế nào? Sao bọn họ có thể vong ân bội nghĩa với chúng ta như vậy?!"

"Đủ rồi!" Bố Kiều tức giận đặt mạnh ly nước trong tay lên bàn trà, trừng mắt nhìn mẹ Kiều: "Bà còn ngại chuyện chưa đủ loạn à!"

Ông đứng dậy, chỉ vào Kiều Cẩn rồi nói với mẹ Kiều, "Bà cứ tiếp tục nuông chiều nó nữa đi, rồi sẽ hư cái thân nó ra thôi!"

Nói xong, ông xoay người lên lầu.

Mẹ Kiều há hốc miệng nhưng lại không thể phản bác.

Sau khi bố Kiều lên lầu, mẹ Kiều ngồi xuống bên cạnh Kiều Cẩn, lau nước mắt thay cô ta: "Con đừng khóc nữa, không có chuyện gì là không thể vượt qua được. Trong khoảng thời gian này con đừng nhận thêm việc, ra nước ngoài giải sầu một chút đi. Vừa rồi bố con chỉ nói vớ vẩn thôi, ông ấy sẽ không bỏ mặc con đâu."

Nước mắt Kiều Cẩn lại chảy xuống, cô ta không lên tiếng, lau nước mắt đứng dậy rời đi.

Mẹ Kiều cũng đứng lên: "Cẩn Nhi, con muốn đi đâu?"

Kiều Cẩn: "Con ra ngoài hít thở không khí."

Mẹ Kiều hỏi không ngừng: "Đã đêm hôm rồi con còn ra ngoài làm gì?"

Kiều Cẩn: "Con không đi xa đâu, chỉ qua nhà dì giải sầu một chút thôi."

Mẹ Kiều nhẹ nhàng thở ra, căn dặn cô ta: "Con nhớ về sớm nhé."

Kiều Cẩn "Vâng" một tiếng, ra khỏi biệt thự.

Ngày hôm sau.

Sau khi rời giường, Tưởng Bách Xuyên vào phòng sách bật máy tính lên, bắt đầu xem lướt qua động thái của bình luận trong hai trạng thái mà anh đăng hôm qua.

Bình luận không có ác ý gì, phần lớn đều là thương tâm khóc lóc.

Anh không tiếp tục xem nữa.

Khi mở trang chủ, tên của anh đã đứng trong bảng hot search như trong dự liệu.

Lúc này, Tô Dương bưng nước ấm tiến vào, đưa ly nước cho Tưởng Bách Xuyên: "Anh uống nước đi đã." Nói xong, cô nhấc chân ngồi trên đùi anh, cầm chuột nhấn vào Weibo của mình.

A... Náo nhiệt thật đấy.

Lượng fan hâm mộ còn tăng rất nhanh.

Có lẽ không ít người là fan của Tưởng Bách Xuyên.

Cô không xem bình luận, có người chúc mừng thì đương nhiên sẽ có người lăng mạ.

Có xem cũng chỉ mua bực vào người.

Khi cô nhìn thấy tấm ảnh ôm hôn bị chụp lén kia, cô nhíu chặt mày, tay trái vỗ vỗ chân Tưởng Bách Xuyên: "Này, vì sao bóng lưng của anh lại mờ mờ thế?"

Tưởng Bách Xuyên hơi ngừng, đoạn nói: "Anh cũng không biết."

Tô Dương cười sung sướng: "Em khẳng định người chụp ảnh là đàn ông, lại còn rất chướng mắt anh nữa!"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tô Dương lại trở về trang cá nhân của Tưởng Bách Xuyên, nhìn Weibo của anh một cái, giật mình nói: "Hôm qua đâu phải ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta, sao anh lại viết chúc mừng hai năm kết hôn hạnh phúc?"

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu bưng ly uống nước, giả bộ không nghe thấy gì.

Hôm qua Tưởng Mộ Tranh làm anh tức đến hồ đồ, khiến anh chỉ muốn nói cho kẻ khác biết rằng Tô Dương đã là vợ của anh.

Nóng đầu một cái liền đăng một câu như vậy.

Tưởng Bách Xuyên đặt ly nước sang một bên rồi đổi chủ đề: "Hôm nay em còn công việc gì khác không?"

Tô Dương lắc đầu: "Đinh Thiến nói sẽ để em nghỉ ngơi trong mấy ngày này, còn nói cả tập thể nhân viên muốn đi mua sắm, có hóa đơn đều sẽ để anh xử lý."

Tưởng Bách Xuyên cười nói: "Được thôi."

Anh ôm chầm lấy cô: "Làm sáng tỏ quan hệ giữa chúng ta vừa có lợi lại vừa có hại, sau này sẽ luôn có người quan tâm tới từng hành động của em, chuyện xấu nhất định sẽ ùn ùn kéo đến."

Anh đã sớm đoán ra sẽ có người làm mưa làm gió, nhưng cũng không thể chỉ vì lo cho chuyện này mà cứ để mặc nhà họ Kiều bắt nạt Tô Dương không ngừng.

Tô Dương gật đầu: "Em đã chuẩn bị tâm lý rồi, chỉ là... Em nghĩ bố mẹ sẽ tương đối quan tâm tới vấn đề này."

Dù sao, có người nào lại hy vọng con dâu nhà mình suốt ngày truyền ra chuyện xấu?

Thế nên, cô đặc biệt lý giải suy nghĩ của bố mẹ chồng.

Dù họ không vừa lòng với cô, phần lớn thời gian cô vẫn rất thông cảm cho bọn họ.

Tưởng Bách Xuyên tiếp lời: "Về phía ba mẹ thì em không cần lo đâu."

Hơi ngừng giọng, anh lại hỏi: "Lục Duật Thành cùng Cố Hằng có gọi cho em không?"

Hai tay Tô Dương chống má, hơi hơi thở dài: "Vẫn chưa gọi gì cả. Dựa theo đức hạnh của hai người bọn họ, có lẽ là muốn đòi nợ sau đi. Không ngờ chuyện này lại liên lụy tới hai người bọn họ như vậy." Ngay cả tên của hai người cũng đã vào bảng hot search.

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên trầm xuống nhưng không lên tiếng, việc này cũng không nằm trong dự liệu của anh.

Tô Dương đứng dậy: "Mặc kệ bọn họ đi." Cô xoay người ôm cổ anh: "Em đi nấu cơm đây, anh muốn ăn gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "Em làm gì thì anh ăn nấy, ăn xong chúng ta tạt qua trung tâm thương mại nhé."

Tô Dương cười khanh khách hai tiếng: "Đi vung thức ăn cho chó à?"

Tưởng Bách Xuyên không phủ định, vỗ nhẹ lên người cô: "Em đi nấu cơm đi."

Tô Dương bước ra ngoài, vừa đi vừa khe khẽ hát.

Tưởng Bách Xuyên cầm di động lên, tìm dãy số của Lục Duật thành cùng Cố Hằng, gửi tin nhắn cho bọn họ: [Tôi không nghĩ sẽ làm liên lụy tới hai người, thực xin lỗi.]

Chăm chú nhìn những chữ kia vài giây, anh đưa tay ấn gửi đi.

Anh biết hai người bọn họ sẽ không trả lời anh.

Đã nhiều năm như vậy, cả hai đều rất thích Tô Dương, nhưng lại chưa bao giờ để cho Tô Dương biết.

Đúng cũng được, sai cũng thế, bọn họ chỉ hành động theo tâm tính của mình, chưa từng quan tâm tới cách nhìn của người ngoài.

Đúng lúc này, di động của anh rung lên, là mẹ Tưởng gọi điện đến.

Tưởng Bách Xuyên do dự nửa giây rồi mới nghe máy, "Mẹ."

Giọng điệu nhạo báng của mẹ Tưởng truyền đến: "Chao ôi, con trai à, con có biết bây giờ mình đã trở thành người nổi tiếng ở trên mạng rồi không?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh biết ngay là mình sẽ chỉ tự tìm bực bội nếu nhận cuộc gọi này mà.

Mẹ Tưởng nói lời sâu kín: "Cũng chỉ có bố là hiểu con thôi, ông ấy bảo con nhất định đang tác quái ở trên mạng, quả nhiên con đi làm thật, lại còn gây chuyện lớn nữa chứ. Nói cho mẹ nghe xem nào, cái tấm ảnh chụp bóng lưng mơ hồ, biến con thành bộ dáng như quỷ kia là trò xấu của Tiểu Ngũ phải không?"

Tưởng Bách Xuyên nghẹn họng, thề thốt phủ nhận: "Mẹ à, mẹ đừng suy nghĩ linh tinh nữa, hiện tại chú năm đã khó có thể bảo toàn bản thân, làm gì có thời gian rảnh rỗi để làm chuyện này với con? Có lẽ là truyền thông của nhà nào đó cố ý chụp một tấm ảnh mờ mờ để thu hút dư luận mà thôi. Tối hôm qua là con hành động trước để kiềm chế đối phương, chủ động công bố chuyện hôn nhân của con cùng Đồng Đồng, đỡ để người có ý đồ riêng lợi dụng. Mẹ cũng biết từ trước tới nay con không thích để người khác định đoạt thay con mà."

Mẹ Tưởng cười ha hả: "Chậc chậc chậc, ông trời ơi, ăn nói quang minh chính đại ghê nhỉ, con nghĩ mẹ của con là ai chứ? Nếu ngay cả ý đồ của con mẹ cũng đoán không ra được thì đúng là uổng phí nhiều năm mẹ sống!"

Mẹ Tưởng được nước hừ hừ hai tiếng.

Bà còn nói thêm: "Tiểu Ngũ cũng chẳng vừa chút nào, con nói xem, biết rõ con kiêng kỵ nhất là Lục Duật Thành cùng Cố Hằng, thế mà chú con còn cố ý khiến con ngột ngạt!"

Chợt, lời bà xoay chuyển: "Nhưng nếu mẹ là tiểu Ngũ, mẹ cũng sẽ bắt lấy cơ hội này, hung hăng đạp con một cước, ai bảo bình thường con cứ khiến người khác khó chịu chứ. Ví dụ xương máu này chính là để nói cho con biết: Ra ngoài lăn lộn thì trước sau gì cũng phải trả nợ! Cho dù là người đẹp trai ngất trời như con cũng không phải ngoại lệ! Con trai à, bớt sống lỗi đi nhé! Tạm biệt (Biểu tượng hẹn gặp lại) !"

Tưởng Bách Xuyên: "...."

Mẹ Tưởng vừa cúp điện thoại thì bố Tưởng lại gọi đến.

Không cần nghĩ cũng biết ông gọi để chế nhạo anh.

Tưởng Bách Xuyên bấm ngắt chẳng chút do dự, sau đó trực tiếp tắt máy.

Editor: Mọi người comment để tiếp thêm động lực mình nhaaaa o(^O^)o

"Hôm qua Tưởng Mộ Tranh làm anh tức đến hồ đồ, khiến anh chỉ muốn nói cho kẻ khác biết rằng Tô Dương đã là vợ của anh."

Lúc edit câu này mình rú ầm nhà :)))))))) Còn các nàng thì saoooooooo xD


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tara, trangphap2100 và 147 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.