Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Lấy lòng vương phi lạnh lùng - Búp bê Chíqu

 
Có bài mới 30.03.2018, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod Box TTVN
Trial Mod Box TTVN
 
Ngày tham gia: 09.11.2016, 14:54
Bài viết: 284
Được thanks: 95 lần
Điểm: 7.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Lấy lòng vương phi lạnh lùng - Búp bê Chíqu - Điểm: 10

Chương 52: Nỗi khổ tương tư

-     Chủ nhân đừng uống nữa!

-     Mặc kệ ta! Ngươi lắm chuyện như vậy từ lúc nào?

Thiên Lãnh giằng lấy bình rượu từ tay Sử Tiết tiếp tục ngửa cổ dốc hết rượu trong bình vào miệng. Một tuần rồi! Một tuần kể từ ngày hắn thẳng lưng ngẩng cao đầu bước ra khỏi Tương phủ với khí thế một đi không trở lại, hắn không đi nhìn lén nàng không gặp nàng.

Nàng muốn hắn nạp thiếp, nàng chẳng thèm quan tâm hắn âu yếm nữ nhân khác, nàng không có thương hắn. Hắn ghét nữ nhân không phải nàng, hắn chỉ muốn hôn nàng muốn ôm nàng yêu chiều nàng thôi. Tại sao, tại sao trân bảo mãi không hiểu hắn, sao nàng mãi cự tuyệt chân tình của hắn như thế?

-     Ngươi nói xem, nàng tại sao lại thù dai đến thế? Ta đã hứa sẽ bù đắp sẽ yêu nàng nhiều thật nhiều, sẽ khiến nàng quên hết quá khứ không vui năm xưa cơ mà. Ngươi nói xem tại sao nàng từ chối, tại sao mãi không đồng ý ta?

Hắn ném bình rượu cái xoảng vỡ tan nát trên nền nhà, tay túm lấy áo Sử Tiết miệng lải nhải mấy câu cũ rích. Hắn đã tự hỏi câu này biết bao lần rồi, hắn tự hỏi và mãi chẳng có câu trả lởi.

-     Chủ nhân!

-     Ngươi nói xem có phải ta biểu lộ chưa đủ nên nàng không tin tưởng ta chăng? Có phải nàng giận ta đến đây lâu nhưng không có lộ diện gặp nàng nên mới gán ghép cho ta với nữ tử kia phải không?

-     Chủ nhân!

-     Ta bây giờ đi gặp nàng có được không, ta sẽ năn nỉ nàng thứ lỗi cho ta!

Hắn nhớ nàng đến nỗi ruột gan cũng cồn cào khó chịu, ngày đó vừa bước chân ra khỏi cửa Tương phủ hắn đã hối hận rồi. Sao hắn lại bỏ đi hắn nên van cầu hay cưỡng ép nàng đi chung với hắn mới phải, hắn làm thế lỡ nàng giận hắn thật sau này không chịu gặp hắn nữa thì làm sao đây?

-     Chủ nhân, ngài chẳng phải đã hạ quyết tâm rồi sao?

-     Quyết tâm gì ? Ta không biết, ta muốn gặp Nhiên Nhi, ta đi tìm nàng!

-     Chủ nhân! Nàng ấy có trái tim làm từ đá tảng sẽ không biết cái gì là xúc động là yêu đương hay tha thứ đâu. Ngài nên dừng lại thôi đừng lún sâu vào thêm nữa.

Bước chân loạng choạng của Thiên Lãnh chợt dừng lại ở bậc cửa, hắn nhíu mày bực tức quay lại quát to với Sử Tiết.

-     Nàng là nữ chủ tủ ngươi không được nói nàng nặng lời như thế, nàng chỉ là đang giận ta thôi. Nàng có làm tổn hại đến ngươi sao, nàng chỉ không hài lòng với ta thôi với mọi người nàng đối xử rất công tâm cơ mà.

-     Dạ chủ nhân! Thuộc hạ nói sai rồi!

-     Ta đi tìm nàng!

Thiên Lãnh nhấc chân muốn tiếp tục thực hiện ý định thì tên cận vệ thân tín kia dai dẳng chẳng buông tha vẫn cứng đầu nói với theo. Hắn làm thế cũng là suy nghĩ cho chủ nhân thôi, ngài muốn chết sao mà cứ mãi dẫn xác đến tìm nữ nhân kia vậy? Gặp nàng rồi thì sao chứ, gặp nàng để nghe lời từ chối của nàng rồi trở về dằn vặt đau khổ sao?

-     Nàng ấy không còn yêu ngài, đừng đi tìm nữa vô ích thôi!

Sự thật hiển nhiên này Thiên Lãnh không biết hay sao mà phải đợi họ Sử nhắc nhở chứ nhưng hắn chẳng thể chấp nhận đành làm ngơ cố tình bỏ qua. Chỉ cần nghĩ tới hắn yêu nàng điên cuồng sâu đậm còn nàng thì ghét hắn cay đắng, tim hắn quặn lên từng hồi dữ dội hít thở cũng khó khăn. Khó tiếp thu hơn là nghĩ tới sự việc nàng cũng từng yêu hắn, đêm ngày mong chờ được hắn đáp lại nhưng hắn phũ phàng gạt bỏ tình cảm ấy qua một bên tâm can sẽ càng xao động quấy rối mãnh liệt hơn.

Hắn đã vô số lần giả tưởng đến tình huống, nếu năm xưa hắn cũng yêu Nhiên Nhi yêu nàng từ ánh mắt đầu tiên, say nàng từ lần đầu gặp gỡ… có phải hắn đã hạnh phúc biết bao rồi không? Nếu hắn có thể được mỗi ngày ở bên nàng, thời thời khắc khắc có thể ôm nàng vào lòng có thể nghe giọng nói của nàng, được nghe nàng gọi hai chữ “phu quân”… hắn chắc chắn sẽ sung sướng đến phát điên lên rồi. Hắn muốn sáng sớm thức giấc được nhìn thấy nàng đầu tiên trước khi rơi vào giấc ngủ cũng nhìn thấy nàng, trong mơ sẽ gặp nàng ngoài đời sẽ ôm nàng ngủ say. Hắn muốn thay nàng chải tóc mỗi ngày, chọn cho nàng y phục đẹp rực rỡ nhất, muốn cùng ăn cơm với nàng gắp cho nàng món ăn nàng thích … vì nàng làm tất cả thế giới của hắn tràn ngập hình dáng của nàng. Hắn chỉ cần nàng vui chỉ cần nàng thấy thú vị… hắn nhất định sẽ làm tất cả để nàng hài lòng.

Nhưng là… hắn chịu thua … vì nàng không muốn … Sự hiện diện của hắn trước mặt khiến nàng tức giận, nàng thu mình lại dùng ánh mắt coi thường nhìn hắn. Thái độ của nàng làm hắn tổn thương biết bao nhiêu…

Vì lẽ gì khi nàng yêu hắn thì hắn ghét bỏ nàng vì lẽ gì khi hắn đã yêu nàng thì nàng quay qua chán ghét hắn. Bọn họ nếu chẳng phải uyên ương trời sinh một cặp, tại sao ông trời lại sắp đặt nàng gả cho hắn cơ chứ ? Nếu đã là duyên phận con đường dẫn đến quả ngọt tình ái sao lại trớ trêu ngang trái hơn bất cứ thứ gì hắn từng được biết như vậy ? Hắn sai quá nặng khiến nàng chẳng thể bỏ xuống khúc mắc trong lòng hay trời cao thử thách tình cảm của cả hai ?

-     Không đúng! Ngươi không phải nàng sao ngươi biết nàng nghĩ gì?

-     Chủ nhân, nữ tử yêu ngài sẽ không một chưởng đánh ngài hộc máu tổn thương mất nửa cái mạng như thế. Nàng ấy còn nói sẽ không ngại ngần đánh thêm mấy chưởng tiến ngài lên đường đâu, ngài cũng có nghe cơ mà!

-     Ta nói mãi sao ngươi không hiểu, nàng nói vậy là tại nàng giận ta!

Điếc hơn cả người điếc chắc hẳn là kẻ không chịu nghe, Thiên Lãnh hắn lúc này một mực bảo vệ ý kiến. Hắn biết nàng đánh hắn một chưởng kia dùng bao nhiêu sức lực và nàng tức giận như thế là vì kẻ nào. Hắn đánh họ Tương vì ghen tỵ nàng đánh hắn vì tức giận thay cho tên ấy.

-     Chủ nhân, ngài tỉnh lại chấp nhận sự thật đi thôi, thuộc hạ van cầu ngài.

-     Ngươi câm miệng!

Ngọc Nhi vừa bước chân tới hành lang thì đã nghe giọng rống lên giận dữ của vương gia, nàng lắc đầu cười thầm tiến chân bước vào căn phòng ồn ào đó. Tiểu thư chưa quay về đủ biết vương gia mấy ngày gần đây rầu rĩ, cáu kỉnh lại uống rượu say mèm suốt ngày là lý do tại sao ? Đôi lúc nàng thấy hắn cũng khá tội nghiệp nhưng ngẫm nghĩ đến những tủi nhục năm xưa tiểu thư chịu đựng nàng lại thấy hắn đúng là bị trừng phạt đúng người đúng tội.

-     Thuộc hạ chỉ muốn chủ nhân lưu ý, phu nhân tâm đã tàn khó vãn hồi nếu không muốn nói là vô vọng.

-     Ta không tin!

-     Ngài có để ý không nha hoàn Ngọc Nhi của phu nhân đến tận bây giờ vẫn luôn giữ khoảng cách với ngài và các huynh đệ. Nàng ấy luôn giữ kẽ để ý mọi sự đến từng chi tiết nhỏ, thuộc hạ nhìn ra nàng ta luôn đề phòng ngài. Thứ cho thuộc hạ nói thẳng nàng có sợ hãi ngài nhưng thỉnh thoảng thuộc hạ vẫn bắt gặp được ánh mắt mang sắc thái ghét bỏ ngài y hệt phu nhân.

Câu nói này của Sử Tiết khiến Thiên Lãnh lâm vào suy nghĩ thật lâu, hắn suy tư và ngẫm nghĩ tiếp tục nghĩ ngợi và trầm ngâm hắn phát hiện ra một điểm mấu chốt. Hắn luôn mồm nói sẽ bù đắp cho trân bảo sẽ giúp nàng xóa đi vùng ký ức đen tối năm xưa… nhưng là trong vùng trí nhớ thảm hải đó có biết bao thứ hắn không biết ?

-     Ngươi đi gọi Ngọc Nhi ra đây… mà thôi hình như nàng ta tự mò tới rồi!

Ngọc Nhi chỉ định nghe lén chút đỉnh ai dè bị tóm gáy đành trơ mặt bước ra. Nàng biết chạy chẳng thoát nên tốt nhất là chuyện tới đâu tính tới đó, nước chảy bèo trôi nàng không cần phải lo lắng hắn lấy mạng mình. Tiểu thư còn tại có thách đố hắn cũng không dám tổn thương nàng!

-     Vương gia, Sử công tử!

-     Ngươi hình như rất ghét bổn vương!

Thiên Lãnh nôn nóng đi vào đề luôn, hắn cần phái khẩn trương xác định Nhiên Nhi trong long đối với hắn có uất ức tích tụ là sâu dày tới cỡ nào. Hắn luôn cho rằng mình đã rất cố gắng bù đắp cho nàng nhưng liệu nỗ lực của hắn có đáng là gì so với ủy khuất nàng từng chịu đựng không?

-     Vương gia muốn nghe lời nói thật ?

-     Lời nói thật!

-     Hừ… vậy thứ cho nô tỳ nói thẳng, nô tỳ ghét vương gia đến tận xương tủy.

Kẻ nào đó mặt tái đi thấy rõ, hắn đổi sắc mặt chẳng phải vì tức giận đối với Ngọc Nhi do lời nói thẳng thắn của nàng. Nàng chỉ là nha hoàn hồi môn của Nhiên Nhi, ủy khuất của trân bảo, Ngọc Nhi không phải người trực tiếp đầu tiên hứng lấy, trực giác báo động cho hắn biết nha hoàn thân cận đã ghét hắn như vậy, tiểu thư của nàng uất hận với hắn còn thâm sâu hơn.

Hận càng sâu chứng tỏ nàng năm xưa sống trong vương phủ đã bị ức hiếp càng khủng khiếp, trân bảo của hắn rốt cuộc vì sự vô tình của hắn đã gánh chịu những chuyện như thế nào?

Sao hắn cảm giác lệ sắp rơi dù chưa nghe kẻ một từ nào, quá khứ của nàng…

Nhiên Nhi, ta xin lỗi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.05.2018, 01:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 23:49
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4627
Được thanks: 332 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Lấy lòng vương phi lạnh lùng - Búp bê Chíqu - Điểm: 10

53: Khúc mắc vô vàn!

-     Tiểu thư nàng đã lâu lắm không cười rồi!

-     Ta biết!

Giọng nói của Ngọc Nhi nghèn nghẹn giống như sắp sửa khóc nấc lên. Nàng nghĩ đến gương mặt đêm cũng như ngày luôn luôn băng giá vô biểu cảm một mực lạnh nhạt kia liền cảm thấy đau lòng. Tiểu thư không còn giống như lúc trước, bên ngoài có vẻ hờ hững với mọi sự nhưng trong tâm là một tấm lòng thiện lương hiền lành, chẳng bao giờ nỡ tổn hại ai. Nàng ấy hiện tại trong tâm hay ngoài mặt đều lạnh lẽo, vung tay lấy mạng người mà mắt không chớp lấy một cái chứ đừng nói tới thương cảm cho kẻ xấu số nọ.

-     Nàng vốn dĩ đã rất ít khi cười bây giờ thì tốt rồi … nhờ… phước… của… ngài, tiểu thư thoáng cười nhạt cũng là xa xỉ không đúng phải nói là khó hơn lên trời. Nô tỳ nên thay mặt tiểu thư cám ơn ngài mới phải đạo nhỉ ?

Ngọc Nhi dùng giọng điệu mỉa mai nhất có thể khiến cho Sử Tiết nhăn mặt bất bình, nha đầu vô lễ này dám ăn nói như vậy với chủ nhân thật chẳng biết trên dưới.

-     Ngươi ăn nói cho cẩn thận đừng thấy chủ nhân nhượng bộ liền lấn tới không biết kiêng nể như thế, có tin ta sẽ…

-     Sử Tiết im lặng để nàng ấy nói, ngươi đứng lui ra.

Thiên Lãnh nghiêm mặt mệnh lệnh cho tên cận vệ thích lo lắm chuyện quản nhiều việc kia, hắn biết tên ấy chỉ là trung thành hộ chủ nhưng vấn đề cấp thiết bây giờ không phải là dọa nạt một tiểu nha hoàn vì nàng biểu lộ chán ghét hắn. Nhiên Nhi giận hắn lâu và sâu sắc như hiện giờ nguyên do chi tiết kỹ lưỡng là ở đâu ra làm sao, hắn nhất định phải biết hết. Hắn có nắm rõ khúc mắc mấu chốt trong lòng nàng thì cơ hội vãn hồi mới có khả năng sáng sủa thêm vài phần. Tuy trong lòng cảm thấy run sợ, lo lắng mơ hồ điều gì đó hắn vẫn không thể dừng hỏi han tìm hiểu được.

-     Nói những gì ngươi biết về trân bảo cho ta, nói tất cả ngươi nghe rõ chưa ?

-     Nô tỳ tại sao phải nói, tiểu thư có những chuyện bí mật không muốn cho người khác biết đặ biệt là vương gia cao quý ngài đây.

-     Ngươi tốt nhất biết gì kể hết cho ta bằng ấy, đừng nói là ngươi muốn Nhiên Nhi nàng ấy mãi hận ta mãi mãi chẳng biết vui vẻ trở lại.

Hắn có thể nhún nhường với Nhiên Nhi nhưng chỉ duy nhất với nàng thôi những kẻ khác nhận được từ hắn ba phần nể trọng đã là nhiều lắm rồi. Ánh mắt sắc nét nhìn đối phương chằm chằm, giọng nói vương giả quyền uy từ trong máu của hắn khiến Ngọc Nhi bất giác cụp mắt cúi đầu vì khí thế bị lấn áp.

-     Tiểu thư nàng từ nhỏ đến lớn ngoại trừ mẫu thân với nô tỳ ra chẳng còn ai thương nàng nữa. Tiếc rằng phu nhân mất sớm, nô tỳ thì chỉ là một nha hoàn có lòng cũng không đủ sức. Các vị tiểu thư khác trong Long phủ đều coi thường xa lánh nàng, lão gia cũng hiếm khi để mắt tới nàng.

-     Tại sao chứ?

Hắn ngớ ngẩn hỏi một câu, thốt ra lời rồi mới ngẫm lại kỹ càng. Linh Nhiên là nữ nhi của tiểu thiếp thất sủng. Mẫu thân nàng nếu còn sống với địa vị nhỏ nhoi của mình, trân bảo của hắn cũng chẳng có bao nhiêu cơ hội được để mắt đặc biệt huống chi nàng ấy qua đời sớm như thế. Nàng… nói vậy chẳng phải từ nhỏ đến lớn đều rất tội nghiệp sao? Hài tử mất mẫu thân có người nào mà không chịu thiệt thòi.

-     Hừ… dù tiểu thư có bị khi dễ trong Long phủ cũng chẳng bằng một góc cuộc sống địa ngục do ngài và đám tiểu thiếp trong phủ của ngài gây ra.

Ngọc Nhi cất thanh âm bực bội ăn nói sỗ sàng với Thiên Lãnh, khi nhớ lại ký ức năm tháng cùng cực năm xưa của chủ tử sự tức giận bùng lên khiến nàng quên đi nỗi e ngại vị vương gia nổi tiếng lạnh nhạt và tên cận vệ đang lăm lăm muốn tuốt kiếm cứa cổ họng nàng kia.

-     Lỗi của ta!

-     Đương nhiên ngài là đầu sỏ nguyên nhân của mọi sự rồi, ngài nhục mạ tiểu thư chưa đủ còn dung túng cho tỳ thiếp khác hiếp đáp tiểu thư. Nàng ấy sống được đến giờ có thể nói kỳ tích đã xảy ra chẳng ít.

Thiên hạ có vương phi của ai thảm như tiểu thư nhà nàng chứ, bị phu quân ghét bỏ hắn còn tiểu nhân đến không còn lời nào miêu tả ra sức hành hạ nàng từ thể xác đến tinh thần thật sự là sống chẳng bằng chết. Nàng còn nhớ rõ cảnh tượng kinh hoàng đêm tân hôn nọ, vương gia chà đạp một thiếu nữ trinh tiết ngây thơ mười phần xong liền phủi tay áo bỏ đi. Đã thế hắn còn quăng cho nàng ánh mắt khinh bỉ khó chịu như mình vừa đụng chạm một thứ gì đó đáng ghét nhất trên đời.

Nàng vẫn còn mường tượng ra rõ ràng hình ảnh tiểu thư ánh mắt thất thần, hai tay bó gối ngồi thu vào một xó trong phòng củi nước mắt tuôn như mưa. Đêm đó nếu nàng không tìm ra tiểu thư sớm hơn một chút, nàng ấy hẳn đã bị cảm lạnh đến chết. Sáng mai còn rạng rỡ cười má hồng e ấp thẹn thùng bước lên kiệu hoa gả cho người, tối đến bị thất thân trong ô nhục thấp kém chẳng bằng một kỹ nữ lầu xanh. Hy vọng nhiều thất vọng lớn, yêu nhầm người sầu bi càng sâu thẳm khó lường.

Môi hồng chẳng còn biết hé nở nụ cười, ánh mắt tinh anh trong sáng đã nhuốm màu ngờ vực tuy vậy lúc ấy tiểu thư vẫn ôm ấp mong chờ điều gì đó… Ngọc Nhi nàng đến giờ vẫn chưa sáng tỏ là bùa mê nào đã khiến tiểu thư mãi mới thoát được tình cảm đơn phương dành cho nam nhân chẳng xứng đáng họ Lương Hoàng kia.

-     Nhiên Nhi đã sống rất cực khổ trong vương phủ, ta…

Thiên Lãnh cảm nhận nỗi hối hận dâng tràn lên trong lòng, nó đột ngột cấu véo vào tâm can hắn đau nhói. Hắn cưới Nhiên Nhỉ vào phủ thì phải có trách nhiệm đối xử tốt với nàng cho dù khi đó hắn chưa yêu nàng cũng vẫn nên dành cho nàng sự tôn trọng.

Hắn lúc này cứ khăng khăng một mực áp đặt nàng là thê tử của hắn nhưng là hắn xứng đáng sao? Hắn có từng vén hỷ khăn để nhìn tân nương tử, có từng uống rượu giao bôi thề nguyện chung thủy, có dành cho nàng đêm tân hôn hoàn hảo ư ? Đêm động phòng của hắn với Nhiên Nhi…

Đó quả là một thảm họa.

Sao hắn lại làm thế, hắn cũng không hiểu lý do nữa. Cưỡng đoạt nàng nhục nhã nàng còn bỏ mặc sống chết của nàng sau cơn ác mộng đó … hắn có lẽ không có trái tim của con người.

-     Nô tỳ mong muốn tiểu thư sống hạnh phúc, ngài tránh xa nàng ấy ra biết đâu tiểu thư có thể…

-     Câm miệng!

Hạnh phúc của trân bảo phải có sự hiện diện của hắn đừng hòng có kẻ nào chiếm được vị trí đó. Từ bỏ nàng rồi hắn sống vì mục đích gì nữa cơ chứ, cuộc sống vắng bóng nàng còn là sống ư ?

-     Ngài nghĩ rằng ngài bù đắp nổi cho tiểu thư sao, ngài nghĩ mình có thể xóa đi ký ức tồi tệ của nàng ấy thật ư? Tổn thương vĩnh viễn là tổn thương, bóng ma trong lòng làm thế nào xóa nhòa được chứ? Ngài không hiểu hay cố tình không chịu hiểu nhìn thấy ngài nàng ấy sẽ liên tưởng lại chuyện năm xưa.

-     Ta…

-     Tại sao năm xưa ngài lại xử sự tệ hại như vậy, ngài có biết tiểu thư nàng ấy cỡ nào yêu ngài cỡ nào mong muốn được đáp trả không?

Thiên Lãnh nghẹn lời chẳng nói được nửa lời, đối mặt với chất vấn của một nha hoàn nhỏ bé hắn không thể giận chỉ cảm thấy hổ thẹn. Hắn từng bạc đãi Nhiên Nhi thê thảm nàng ấy sao có thể dễ dàng bỏ qua, nếu đổi lại là hắn thì người đã từng có lỗi với mình chắc chắn hắn sẽ gấp mười lần bồi hoàn lại.

-     Tiểu thư yêu ngài nhưng cũng có dám mơ ước xa vời gì đâchỉ mong hai người có thể tương kính như khách, đôi bên tôn trọng lẫn nhau sống hòa thuận thôi. Đáng tiếc ngài lại …

Tiếc cho nàng ấy… má hồng phận bạc thành thân gả cho nam nhân mình yêu nhưng phu quân không thương còn lòng người lạnh bạc chỉ biết xu nịnh theo thế theo thời hùa theo ý chủ nhân bỏ mặc cái gì gọi là thương xót, thông cảm cho một nữ tử chưa trải đời yếu đuối bất hạnh.

Tiết trời mùa đông lạnh giá, một tuần sau ngày thành thân Linh Nhiên ôm mình ngồi co ro trong góc phòng vừa phải chịu đựng cơn đói cồn cào vừa phải chống chọi lại cái rét tê buốt tím tái da thịt. Lãnh phòng vốn là nơi lụp xụp điêu tàn nhất trong phủ, nàng lại là tân nương thất sủng làm gì có ai để ý mà cấp cho nàng lò sưởi hay củi đun chống rét đâu. Nhu yếu phẩm cần thiết dùng hằng ngày như thức ăn hay nước sạch nàng cũng hôm có hôm không thì nói gì đến yếu tố xa xỉ ấy.

-     “Tiểu thư cô đói với lạnh lắm phải không, em… xin lỗi, em có đến xin quản gia mấy lần rồi nhưng hắn… hắn…”

Ngọc Nhi đau lòng nhìn gương mặt tái nhợt nhưng vẫn ráng sức cầm cố của tiểu thư nàng chỉ biết khóc òa lên tức tưởi. Vương gia thật quá đáng tàn nhẫn lắm, hắn thừa biết Linh Nhiên chịu oan khuất bị ức hiếp mà chẳng ra mặt một lời. Tiểu thư tốt xấu gì vẫn là thê tử có cưới hỏi đoàng hoàng của hắn… tuyệt tình lạnh nhạt đến mức một chút nhân tính cũng chắng có ư?

-     “ Vương gia có ở trong phủ sao?”

-     “ Dạ có nhưng ngài…”

-     “ Chàng làm sao ? ”

Nữ tử giọng nói phảng phất sự bất an, nàng vùng vậy kéo tay Ngọc Nhi lo lắng hỏi dồn mặc cho cử động mạnh quá đột ngột kia khiến đầu óc mình xây xẩm muốn té ngã. Nàng sợ hắn có chuyện chẳng hay xảy ra.

-     “Tiểu thư!”

-     “ Em nói đi, vương gia làm sao?”

-     “Ngài ấy thì có thể làm sao chứ, tiểu thư nàng còn quan tâm kẻ ấy.”

Ngọc Nhi hậm hực nói to, ngước đôi mắt vô lực nhìn tiểu thư thầm ảo não nàng ấy đã bị ủy khuất đến mức này sao còn có thể để ý đến con người vô tình kia chứ. Hắn có chỗ nào tốt có chỗ nào hay đáng để tiểu thư thiện lương tốt bụng của nàng si tình một cách mù quáng như thế.

Vương phi máà bị tống vào lãnh phòng, một nha hoàn hầu hạ cũng không có. Tiểu thư chưa thấy mình bị phân biệt đối xử ư ? Nếu đem so với mấy vị tiểu thiếp trong phủ… chính thất như nàng… thật quá mất mặt rồi.

-     “Ta đi tìm chàng”

-     “ Tiểu thư đừng đi, hắn đang mở tiệc tối vui đùa với mấy tiểu thiếp”.

Nét mất mát dâng lên đầy trong mắt Linh Nhiên, nàng cúi mặt xuống giấu đi sự buồn rầu. Chàng chỉ biết chiều lòng yêu thương bọn họ thôi sao, ta mới là nương tử của chàng cơ mà. Nàng lảo đảo bước chân trở lại giường nhỏ ngồi xuống, nỗi uất nghẹn thương cảm cho chính mình từ từ xâm lấn khiến lệ nàng bất giác rơi.

Là nàng làm điều gì sai sao? Không có mà! Nàng chỉ yêu phu quân của mình thôi, nam nhân ấy vì cớ gì lại ghẻ lạnh coi thường nàng như vậy?

-     “ Tiểu thư đừng khóc!”

-     “ Ngọc Nhi, tim ta đau quá em nói xem ta đã làm gì khiến vương gia ghét bỏ, chàng chẳng thèm để mắt đến ta dù chỉ một chút.”

-     “Tiểu thư!”

-     “ Ta không xứng với chàng sao, có phải tại ta không xinh đẹp như các mỹ nhân quanh chàng nên chàng…”

-     “ Không đâu, tiểu thư điều đó không đúng đâu, cô sao lại có thể không xinh đẹp chứ!”

Trong mắt của Ngọc Nhi chẳng có nữ nhân nào lộng lẫy mỹ mạo được như tiểu thư của nàng, nàng ấy tâm hồn trong sáng tài năng vượt bậc là kỳ nữ tử nhân gian khó gặp chẳng tồn tại được mấy người. Nhưng lo là viên ngọc sáng ngời đó đang dần mất đi ánh sáng rực rỡ vốn có của nó đơn giản vì ngọc quý kia tâm can đã bị khuấy động bởi thứ tầm thường.

-     “ Vương phi, tiểu nhân xin phép được gặp mặt”.

Linh Nhiên vẫn còn đang lặng lẽ sụt sịt khóc thì có tiếng gia nhân vang lên ngoài cửa phòng. Hai người đều ngạc nhiên hướng mắt về phía tiếng động vừa phát ra kia có chút khẩn trương và ngạc nhiên. Lãnh phòng vốn rất vắng người hiếm khi có người bén mảng tới.

-     “ Vương phi!”

-     “ Vị tỷ tỷ này ngươi muốn nói gì?”

Ngọc Nhi lên tiếng thay cho Linh Nhiên, nàng còn cẩn thận bước lên chắn trước mặt tiểu thư. Nha hoàn trong vương phủ thật sự rất phách lối chẳng biết phép tắc, biết tôn trọng chủ tử gì cả. Bọn họ chỉ toàn một đám người ba phải gió chiều nào xuôi theo chiều ấy, sợ rằng sẽ gây tổn thương cho tiểu thư.

-     “ Vương gia cho mời vương phi!”

Nha hoàn áo xanh hất mặt cất giọng ngang ngược mười phần âm điệu mười phần là của kẻ muốn khơi mào gây sự. Nàng là tỳ nữ bên người chủ tử hiển nhiên cảm thấy tầm quan trọng của mình hơn vị vương phi không được ai coi trọng này.

-     “ Là thật sao?”

- “ Vương phi nàng nhanh chân cho đừng để vương gia chờ”.

Chứng kiến sự vui vẻ hiện lên trên mặt Linh Nhiên, nữ tử kia thầm cười trong bụng ánh mắt thoáng hiện lên sự chế giễu. Vương phi bị hạ bệ chỉ là chuyện một sớm một chiều thôi, chủ nhân chán ghét nàng như vậy… nàng làm sao có cơ hội trở mình. Nhan sắc tầm tầm, tài năng sợ là chẳng có gì bước chân vào được vương phủ là do phúc đức tích tụ mấy kiếp trước của cô ta thôi. Nhưng là trời cao có mắt, ưu ái mãi một người sao được chứ?

Chẳng thèm đợi sự cho phép rời đi của chủ nhân, nữ tử quay gót trở lại chính sảnh ngay tức thì. Nếu không phải các vị phu nhân nhắc khéo chỉ sợ vương gia cũng chả nhớ trong phủ hắn còn có một vương phi, nàng ta mừng rỡ làm gì. Cao hứng đi chẳng ai cấm nhưng để rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.05.2018, 02:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 23:49
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4627
Được thanks: 332 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Cổ đại] Lấy lòng vương phi lạnh lùng - Búp bê Chíqu - Điểm: 10
C54: Ghét ngươi đâu cần lý do

-     Tiểu thư bây giờ chỉ mặc y phục màu hồng nàng hồi trước không như thế!

Giọng nói vốn âu sầu bi thương của Ngọc Nhi kể đến đây liền nghẹn ngào hẳn đi khiến Thiên Lãnh đặc biệt chú ý, hắn biết trân bảo chỉ thích màu hồng mọi vật dụng từ trang sức đến váy áo đến đều mang sắc nhàn nhạt giống màu cánh hoa sen kia.

-     Có ẩn khuất gì sau sự lựa chọn đó ?

-     Nàng trước đây rảnh rỗi rất thích lên chùa dâng hương nghe giảng Kinh Phật bây giờ nửa bước chân cũng không ghé vào nơi đó.

-     Vì sao?

-     Không biết!

Nàng lắc đầu từ chối cho ý kiến, tiểu thư thay đổi một cách nhanh chóng mặt lý do tại sao thì nàng vô phương biết rõ. Linh Nhiên vốn dĩ không biết võ công cũng chẳng phải kẻ thích gây sự đụng tay đụng chân là lấy mạng người nhưng là…

Nàng ấy bây giờ chính xác là một cao thủ.

-     Ngươi từ chối giúp ta, ta có thể lý giải nguyên cớ.

Thiên Lãnh đinh ninh nữ nhân này vì ghét hắn nên không chịu giúp, nàng ta là người thân cận bên cạnh trân bảo nhất hắn phải nhường nhịn.

- Ta yêu Nhiên Nhi ta thật sự rất yêu nàng ấy.

Đáp lại lời nói của hắn là một mảnh tĩnh lặng, Ngọc Nhi hết sức thờ ơ thái độ phớt lờ coi thường người kia mười phần chắc chắn là học từ chủ nhân mà ra. Ngươi yêu nàng thì sao chứ, một lời yêu một lời cầu xin tha thứ là xong chuyện ư ? Nếu vậy những nỗi tủi nhục uất ức của tiểu thư năm xưa thì “tính toán” ra sao đây?

Nhớ ngày ấy tiểu thư mắt sáng long lanh, rối rít kéo áo nàng giục rối rít yêu cầu giúp đỡ trang điểm chải tóc cài nơ, vui mừng hơn cả hài tử nhận được quà ưa thích mà nàng thấy thương cảm.

-     “ Ngọc Nhi, ta mặc y phục này dẹp mắt sao?”

-     “ Đẹp, tiểu thư mặc bộ này rất hợp”.

-     “ Chàng sẽ thích chứ?”

Linh Nhiên ngây thơ tham khảo ý kiến Ngọc Nhi mong chờ lời xác nhận của muội ấy. Nàng đã mặc y phục đẹp nhất thích nhất rồi nhưng mà vẫn rất hồi hộp. Phu quân của nàng hẳn đã hết giận nên hôm nay mới mời nàng dự tiệc tối chung, nàng nếu phục sức luộm thuộm sẽ lại khiến chàng mất hứng.

-     “ Ngài ấy có thể sẽ thích”.

- “ Chỉ là có thể thôi sao?”

Nàng nghe Ngọc Nhi nói vậy dung nhan thoáng chau mày bối rối, nếu vương gia ghét nàng ăn mặc không đúng kiểu cách nhìn không đẹp mắt sẽ càng bỏ lơ nàng hơn thì làm sao đây?

-     “ Tiểu thư em không phải vương gia nhưng nếu em là ngài em nhất định sẽ rất hài lòng, tiểu thư nhìn rất xinh đẹp”.

Người hỏi đã ngu ngơ kẻ trả lời còn hồn nhiên hơn, nói xong rồi cũng như chưa nói bất quá câu khẳng định chắc nịch của Ngọc Nhi khiến Linh Nhiên an tâm hơn rất nhiều. Chủ tớ hai người nối gót hướng chính sảnh vương phủ tiến tới.

Vương phi theo lý là nữ chủ của phủ, nàng phải là người nắm quyền điều phối mọi việc lớn nhỏ trên dưới khắp phủ. Lời nói của nàng phải có sức nặng ngàn cân kiểu như chỉ đâu đánh đó. Nhưng tân vương phi của phủ sau khi gả qua cửa đây là lần đầu tiên được bước vào chính sảnh chính thức ra mắt mọi người.

Tiệc tối đã bắt đầu từ lâu khi nàng bước vào ngoại trừ mấy nha hoàn hầu hạ tiếp thức ăn tạm thời rảnh rỗi liếc mắt nhìn sơ một lượt chẳng có ai khác thèm ngó ngàng. Trên bàn ăn ngồi ở chủ vị đương nhiên là anh tuấn vương gia cao cao tại thượng nổi danh lạnh nhạt vô tình, xung quanh hắn là một đám tiểu thiếp nhan sắc mỹ miều nũng na nũng nịu hầu hạ từng miếng ăn rồi.

Linh Nhiên bước vào hồi lâu cũng chẳng có ai tiếp ghế cho nàng ngồi, một câu thông truyền báo sự có mặt của nàng cũng không có. Nàng đứng đó ngơ ngác lúng túng đến tội nghiệp, muốn tiến lên chào hắn một câu thì bị đám nữ tỳ của mấy tiểu thiếp hoặc vô tình hoặc cố ý kẻ kéo tay người đẩy ngã.

-     “ Ngươi là ai vậy hả, tránh ra chỗ khác biết đây là đâu sao? Vương gia đang dùng cơm với các phu nhân cấm lộn xộn khiến ngài mất nhã hứng”.

-     “ Nô tỳ vô lễ dám ăn nói như vậy với vương phi sao?”

Ngọc Nhi dù có rụt rè sợ sệt nhưng thấy tiểu thư bị đám người dưới mạo phạm liền tức giận phản kháng. Một màn náo loạn ồn ào ngay trong góc phòng diễn ra cho dù kẻ điếc cũng có linh cảm sự bất ổn thế mà tên nam nhân mặt mũi sáng sủa, tay chân hoàn hảo, mắt mũi bình thường kia lại làm như chưa hề phát hiện.

Tay hắn nâng ly rượu từ từ nhấm nháp ước chừng một quãng thời gian lâu đến nửa giờ dồng hồ mới liếc mắt nhìn nương tử của mình đang bị đám nha hoàn ăn hiếp một cách công khai mà chẳng có ý kiến gì.

-     “ Ôi chao, ai như vương phi tỷ tỷ”.

Mỹ nhân ngồi bên trái gần nhất với hắn lúc này mới làm như giật mình phát giác ra người vừa tới liền giả vờ kêu khẽ lên ngạc nhiên. Các tỳ thiếp khác lúc này cũng đồng loạt “chú ý” tới Linh Nhiên đồng thanh chào hỏi.

-     “ Vương phi tỷ tỷ mạnh khỏe ”.

Miệng thì nói nhưng tất cả vẫn yên vị tại chỗ ý định nhúc nhích đứng dậy chào hỏi cho đúng lễ nghi cũng không có. Bọn họ mặt ai nấy đều cười đến dịu dàng nhưng ánh mắt nhìn Linh Nhiên thấp thoáng ít nhiều sự đố kỵ và cả khinh thường.

-     “ Ngươi tới làm gì ?”

Nam nhân nhìn nàng chán ghét phán một câu khiến Linh Nhiên muốn ứa nước mắt khóc òa tại trận. Nàng bị đám nữ tỳ lôi lôi kéo kéo lúc này y phục đã chật vật, tóc tai rối bời đem so với các mỹ nhân trước mặt thì nhìn kiểu gì cũng thấy thua kém.

-     “Thần thiếp tham kiến vương gia!”

-     “ Lắm lời làm gì, ai cho phép ngươi tới!”

-     “ Chàng cho mời ta mà!”

Giọng điệu lạnh lẽo hù chết người cộng thêm ánh mắt thù ghét tột đỉnh kia của hắn khiến Linh Nhiên cảm giác bất an. Phu quân của nàng sao lần này còn dữ tợn chán ghét nàng hơn lần trước như vậy, nàng không có làm gì sai mà.

-     “ Bổn vương mời ngươi khi nào?”

Hắn nhíu mày bực tức cứ như câu nói vừa rồi của Linh Nhiên là lời buộc tội phản quốc lên lưng hắn không bằng.

-     “ Ta… có nha hoàn tới nói vương gia cho mời ta”.

-     “ Nữ nhân ngươi đặt điều lừa bịp cũng chẳng biết xấu hổ, cút về chỗ của ngươi ngay cho ta, bổn vương không có cho gọi ngươi!”

-     “ Chàng…”

-     “ Ngươi còn không đi! ”

Linh Nhiên sắc mặt tái xanh vì sốc, nước mắt đã lưng tròng trong hốc mắt nhưng ráng kìm nén lại. Hắn không cho gọi nàng thật sao, vậy nữ tì áo xanh lúc nãy nghe theo lệnh ai.

-     “ Cút ra ngoài cho ta!”

Thiên Lãnh nghiêm mặt gằn giọng đuổi nàng lần thứ hai, thái độ của hắn gay gắt như đuổi tà đuổi dịch. Trong phòng có cả tá nữ nhân còn một lô một lốc kẻ hầu người hạ khác hắn cứ độc địa quát thét vào mặt nàng như thế, một chút mặt mũi chừa cho nàng cũng không.

Nàng tưởng hắn muốn gặp mình vui mừng đến luống cuống hết cả tay chân nhưng mà… nhìn xem chuyện gì đang diễn ra?

Hắn lệnh đuổi nàng đi.

Cứ cho là hắn không mời nàng đến nhưng nàng đến thì cũng đã đến rồi, hắn có cần tuyệt tình thế chăng?

Sao hắn có thể ôm ấp ăn nói nhẹ nhàng với nữ nhân khác mà chẳng thể dùng giọng điệu bình thường nói với nàng hoàn chỉnh hai câu ?

Sao nàng đối với sự lạnh nhạt của hắn lại đau đớn như vậy?

Sao ánh mắt khinh thường của hắn lại khiến nàng thấy trái tim tê tái đến lặng người như thế này ?

Chàng vì sao lại ghét ta bài xích ta như thế, ai đó có thể nói cho ta biết lý do được không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 228, 229, 230

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

8 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C564

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 645 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 613 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 333 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 582 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 553 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 525 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 499 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 474 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 450 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 427 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 1408 điểm để mua Rich boy
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 405 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 1340 điểm để mua Rich boy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.