Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Võng du chi tổng giám đốc là người yêu - Diệc Chung Nhân

 
Có bài mới 17.05.2018, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 3701
Được thanks: 55 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Võng du chi tổng giám đốc là người yêu - Diệc Chung Nhân - Điểm: 10

22-2

“Không không không! Tổng giám đốc anh thực sự không cần làm vậy! Tôi tự mình có thể!”

“Cậu có thể? Dùng chân sao? Vẫn là tôi tới giúp cậu cởi đi.”

“Đừng đừng! Tôi sợ nhột ha ha ha… A ha ha ha! Nhột a ha ha ha!”

...

Những tình tiết ở trên, tất cả đều thuộc về trí tưởng tượng vô hạn của Kim Tại Trung đang ở trước cửa phòng vệ sinh.

Mà sự tình kỳ thực là như vậy…

Ăn xong bữa cơm chiều ngọt ngọt béo béo, Kim Tại Trung liền phát huy tinh thần tự tìm đến đường chết. Vốn là Trịnh Duẫn Hạo đề nghị không cho Kim Tại Trung tắm, thế nhưng bệnh sạch sẽ của Kim Tại Trung phát tác, hai ngày trước không tắm đã nhịn, ngày hôm nay nếu như không tắm đem cậu để cạnh hố rác cũng không khác gì mấy…

Tuy rằng sự so sánh này không mấy thỏa đáng, nhưng đối với một đứa nhỏ dù ở mùa đông vẫn kiên trì tắm rửa sạch sẽ chúng ta đều cần phải hiểu và đồng tình!

Vì vậy, Kim Tại Trung đấu tranh với vi khuẩn kiên trì tắm rửa đang lâm vào tình trạng xấu hổ, cho nên mới có mặt những hình ảnh bổ sung như trên.

“Làm sao vậy? Mau vào đi thôi, tôi chỉnh nước ấm rồi.” Trịnh Duẫn Hạo đi tới thì thấy Kim Tại Trung đang đứng chết trân ở cửa.

Bị tiếng nói đột ngột dọa cho hoàn hồn, Kim Tại Trung nhìn quần áo chỉnh tề trên người mình.

Phù, hù chết ta!

Kim Tại Trung có tật giật mình đi vào, nhìn trong bồn tắm tràn đầy nước nóng cùng bông tắm sáng loáng, thiếu chút nữa một cước trượt vào bồn tắm lớn.

“Đừng lộn xộn, tôi giúp cậu cởi quần áo.” Trịnh Duẫn Hạo bỗng nhiên từ phía sau đưa tay qua, thẳng đến cúc áo sơ mi của Kim Tại Trung.

Ôi chao ôi chao!

Kim Tại Trung toàn thân giật thót một cái, bật người lui ra phía sau: “Không tắm không tắm!”

“Làm sao vậy? Đều không phải cậu nháo đòi tắm rửa, nói cái gì nếu không được tắm sẽ nhảy sông sao?” Trịnh Duẫn Hạo không hờn giận.

Phát giác Trịnh Duẫn Hạo tâm tình không tốt, Kim Tại Trung không thể làm gì khác hơn là chịu thua van xin: “Tôi… tôi nghĩ tôi còn có thể chịu được… Nếu để cho tay bị dính nước vậy vẫn là phiền tới anh a…”

“Cho nên tôi tới giúp cậu tắm a.” Trịnh Duẫn Hạo chân thành trả lời.

Kim Tại Trung: “… ﹌○﹋” mày không nên không suy nghĩ a!

“Được rồi, yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cậu.” Trịnh Duẫn Hạo hôn lên trán Tại Trung một cái.

Lời thì nói như vậy, nhưng thực sự lại…

Nội tâm chân thực của Trịnh tổng giám đốc: Trước không cho cậu tắm còn không phải sợ xúc phạm tới cậu, cậu đã khăng khăng như thế, tôi đây liền không thể bỏ qua cơ hội. Đương nhiên, cho dù bây giờ cậu có hối hận tôi cũng sẽ không đáp ứng.

Cuối cùng nửa bị ép buộc, Kim Tại Trung vẫn bị Trịnh Duẫn Hạo cởi sạch thôi… vào bồn tắm lớn.

“Tay đừng loạn!” Trịnh Duẫn Hạo vốn đã bị mỹ sắc trước mắt khiến cho tâm viên ý mãn, hết lần này tới lần khác Kim Tại Trung còn đặc biệt đem hai tay chắn trước ngực, “Che gì mà che! Cũng không có to bằng tôi có cái gì để che chứ!”

Vẻ mặt Kim Tại Trung như ăn phải phân: “… ~T_T~” ai muốn so ngực to với anh a!

Có khổ khó nói còn bị trần trụi nhìn thấy, Kim Tại Trung không thể làm gì khác hơn là phải dời tay đi, bất quá hai chân còn là thủ vững trận địa bảo vệ bộ vị trọng yếu không để cho người không có ý tốt kia nhìn thấy. Thế nhưng lấy gì sử dụng đây, quần áo đều là người nào đó hỗ trợ cởi ra, cậu sớm đã bị thấy hết rồi bạn học Kim!

Ánh mắt Trịnh Duẫn Hạo theo bàn tay dời đi của Kim Tại Trung càng sâu xa. Theo cổ bắt đầu, phần hấp dẫn người theo ánh mắt mê hoặc sáng bóng kia cũng chậm rãi đi xuống, xương quai xanh tinh xảo, không nhiều không ít thuộc loại nam nhân có cơ ngực, hai điểm phấn nộn khéo léo dễ thương bị bọt nước thấm vào mà trong không khí hơi đứng thẳng, xuống chút nữa… Da bụng bóng loáng trơn nhẵn, đường cong không quá rõ ràng nhưng rất khêu gợi, cùng với, bụi cỏ bị hai chân che khuất ở trong nước chập chờn lay động…

Trịnh Duẫn Hạo rõ ràng cảm giác được chính mình hô hấp nặng nề, tay cầm khăn lông có chút run rẩy, nhưng vẫn là cật lực khống chế bản thân.

Ở phương diện này, không thể không nói năng lực kềm chế của Trịnh Duẫn Hạo rất tốt, chúng ta phải vỗ tay tán dương hắn a!

Nhưng mà, đồng dạng tim đập mạnh như thế còn có đồng chí Kim Tại Trung đang thẹn thùng. Cậu tuy rằng đầu dựa vào tường hướng về một bên, nhưng là vẫn có thể cảm giác được có một đường nhìn nóng cháy nhìn chằm chằm vào mình. Loại cảm giác không hề an toàn này thực sự rất không tốt, thế nhưng nghĩ đến lời Trịnh Duẫn Hạo nói trước đó…

“Tại Trung, tôi yêu cậu không phải là vì tình dục. Hoặc có lẽ bây giờ nói tính hướng của cậu vẫn không rõ, thế nhưng, tâm tư tôi đã hướng đến cậu, vậy cậu phải càng thêm tin tưởng tôi. Yên tâm mạnh dạn hướng đến tôi, giúp cậu làm bất cứ chuyện gì đều do tôi tự nguyện, thậm chí đối với tôi mà nói là rất trân quý!”

Kim Tại Trung lúc này sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là ngôn ngữ sức quyến rũ của thương nhân… Đó chính là nói cậu căn bản không có cách nào có thể cự tuyệt, thâm tình chân thành, ngươi có tìm ra được cái gai nào không?!

Có điều, theo bàn tay của người nào đó càng ngày càng không an phận vuốt ve, Kim Tại Trung, nhận thức của ngươi vẫn là quá muộn a!

Bàn tay Trịnh Duẫn Hạo mang theo nước chậm rãi quét qua ngực Kim Tại Trung, làm cho Kim Tại Trung không khỏi run rẩy.

“Chờ, chờ một chút! Tổng giám đốc anh làm cái gì vậy?!” Ý thức được Trịnh Duẫn Hạo tựa hồ mang theo ý đồ bất lương, Kim Tại Trung chỉ có thể dùng đôi tay bất tiện ngăn chặn bàn tay Trịnh Duẫn Hạo ý đồ trượt xuống.

Trịnh Duẫn Hạo khéo léo nhẹ nhàng bắt lại bàn tay được băng bó bự chảng của cậu nói: “Đừng chạm nước, có thể làm cho vết thương bị nhiễm trùng.” Nói xong nâng tay Kim Tại Trung vòng qua bả vai mình, thành một loại tư thế kề vai sát cánh.

… Dẹp đi! Tôi chỉ muốn nói là đừng chạm vào tôi thôi!

Thế nhưng cố tình phản kháng lại bị bàn tay Trịnh Duẫn Hạo tùy ý vuốt ve đến không thể mở miệng, Kim Tại Trung chỉ có thể ôm lấy cổ của Trịnh Duẫn Hạo, hệ thống sưởi trong phòng tắm bắt đầu nóng lên khiến cậu há mồm thở dốc, muốn làm cho bản thân thanh tỉnh, cũng muốn đem một cỗ khát vọng khó kềm nén áp chế đi!

Trịnh Duẫn Hạo vốn có chỉ muốn giúp Tại Trung đem trước ngực gột rửa sạch sẽ một chút, thế nhưng càng chạm vào càng không muốn buông tay, không chỉ là muốn chạm vào, còn muốn nhiều hơn nữa. Hôn môi… Tiến nhập… làm cho cậu khóc… Làm cho cậu muốn ngừng lại mà không được…

Chờ Trịnh Duẫn Hạo phản ứng kịp thì, đã muốn chậm rãi gặm nhắm lên chiếc cổ trắng nõn mê người của Kim Tại Trung, tựa như lời mời gọi, theo cái đầu chủ nhân ngửa ra sau mà càng hướng về phía trước. Trịnh Duẫn Hạo khe khẽ hôn nhẹ, lại dùng đầu lưỡi liếm liếm, cuối đến là dùng răng nanh cạ cạ vùng da yếu ớt…

“… Hức!” Kim Tại Trung bị cảm xúc không rõ làm cho có chút ý loạn tình mê, có thể này là do phòng tắm kín gió, vị thế khiến cho đầu óc mình hoàn toàn rối loạn không phản kháng được, cũng có thể là… căn bản là chính mình từ bỏ phản kháng. Bởi vì cậu không ghét loại cảm giác này… Bởi vì… có cảm giác mê mẩn… cảm giác như vậy, rất thích…

Trịnh Duẫn Hạo nhận thấy ý chí Tại Trung không có dấu hiệu buông lỏng, vội vã khéo tay Tại Trung nâng lên bả vai, một tay không để tâm xắn tay áo hạ xuống, trực tiếp tham nhập vào làn nước, cầm lấy vật bản thân đã mơ ước đã lâu.

“A!” Hạ thân Tại Trung phản ứng kịch liệt, hoàn toàn thật không ngờ chính có một ngày sẽ bị nam nhân chạm vào nơi đó. Thậm chí có thể nói, chính mình cũng chưa từng chạm qua.

“… Không… ưm… Không…” Kim Tại Trung vô lực vặn vẹo, cùng lúc muốn chạy trốn cảm giác không an toàn khi bị người khác cầm lấy “sinh mệnh”, cùng lúc hành động đối phương mang tới kích thích mà có chút chờ mong và khát vọng khiến cậu cảm thấy vô cùng xấu xa.

Trời ạ, mình tại sao lại trở nên như vậy… Tại sao có thể đắm chìm trong loại cảm giác này, không thể tự kềm chế… tại sao có thể… Kim Tại Trung, sao mày lại có thể…

Bàn tay Trịnh Duẫn Hạo chậm rãi xoa nắn, khóe miệng khẽ cong lên, kia cảm xúc nóng bóng, dáng vẻ lặng yên đứng thẳng, xuyên thấu qua làn nước mơ mơ hồ hồ mặc sức truyền đạt khát vọng của chủ nhân. Cùng là nam nhân, Trịnh Duẫn Hạo đương nhiên biết rõ Kim Tại Trung chính là động tình, khát vọng của cậu van xin của cậu đều ở trong tay mình, chỉ cần cậu vui sướng, vậy mình có thể dùng hết mọi biện pháp khiến cậu đạt được ham muốn đưa cậu đến tận thiên đường.

Trịnh Duẫn Hạo tâm tình thật tốt vì thế mà cảm thấy sung sướng, càng thêm ra sức thao lộng, cảm nhận được Kim Tại Trung kềm chế không được thân thể đã muốn phấn chấn đến run rẩy, cùng với từng tiếng rên rỉ rối rắm từ miệng cậu thoát ra cùng với lời cự tuyệt trái với lương tâm. Thật là làm người ta khó có thể cự tuyệt a!

“Ưm!… A!!!” Chỉ trong chốc lát, Kim Tại Trung chưa từng trải qua tình huống kia cứ như vậy ở trong nước, trên tay của Trịnh Duẫn Hạo, phóng ra.

Tại Trung toàn thân vô lực xụi lơ tựa vào bờ vai Duẫn Hạo, đến nay chưa từng nghĩ qua thậm chí phản ứng kịp chính cư nhiên để cho người khác đánh súng lục, còn không biết liêm sỉ bắn vào trên tay người ta… Trời ạ, Kim Tại Trung mặt của ngươi đều vứt sạch?

Cảm thụ được Kim Tại Trung xấu hổ cùng giận dữ, Trịnh Duẫn Hạo quay đầu rải nụ hôn nhẹ xuống tránTại Trung, cười cười nói: “Tại Trung của chúng ta tại sao có thể nhanh như vậy đã xong chứ? Quá nhạy cảm đi?”

… Anh! Anh mới nhanh như vậy!!! Anh tên khốn kiếp này đã chiếm tiện nghi của tôi còn cười nhạo, thật quá đáng!!!

Kim Tại Trung thực sự mệt lả bất đắc dĩ vô lực mở miệng phản bác, chỉ có thể bất mãn ậm ừ hai tiếng.

Trịnh Duẫn Hạo sợ Tại Trung ngâm mình trong nước lâu lại nhiễm phong hàn, không thể làm gì khác hơn là chính mình chịu đựng dục vọng, giúp cậu lau khô rồi đem tới bên giường.

“Chờ tôi trở lại.” Giúp cậu đắp chăn, Trịnh Duẫn Hạo liền hôn lên môi Tại Trung một cái.

Kim Tại Trung trần truồng nằm trên giường, nhìn Trịnh Duẫn Hạo đi vào phòng tắm, ngực bi phẫn không yên: Mình thực sự cứ như vậy bị hắn gắt gao ăn mất sao? Vì cái gì không phản kháng a Kim Tại Trung!!!

Mà ở trong phòng tắm, Trịnh Duẫn Hạo nỗ lực dùng nước lạnh dập tắt dục vọng chính mình. Dù sao, vẫn là chưa được, không thể nhanh như vậy đi đến bước kia, không chỉ là do Kim Tại Trung vẫn chưa hoàn toàn đáp ứng, còn có một chút, đây là người hắn muốn trân trọng, thậm chí là người mà cả đời này đều muốn tối trân trọng, không thể bởi vì chút dục vọng tiểu nhân mà mất đi nguyện vọng to lớn.

Cho nên có thể nói, Trịnh tổng giám đốc chúng ta vẫn là rất hiểu đạo lý phải thả dây dài mới câu được cá lớn a!

Nguội lạnh trở về phòng, liền thấy Kim Tại Trung lui ở trong chăn u oán nhìn mình, hai cái tay khoát lên đầu hai bên, nhưng thật ra trông có vẻ có chút khả ái… Đương nhiên, Kim Tại Trung chắc chắn sẽ không thích từ ngữ hình dung kiểu này.

“Sau này… sau này không nên tiếp tục làm chuyện như vậy…” Kim Tại Trung như là nhịn nửa ngày mới xuất ra được những lời này, mặt đỏ như phải lấy máu.

Trịnh Duẫn Hạo đang cầm khăn mặt lau tóc, nghe được câu này chợt dừng động tác trên tay, ánh mắt sắc bén thẳng tắp nhìn về phía Kim Tại Trung.

Bị ánh mắt khí thế như quét tới, toàn thân Tại Trung liền giật mình một cái, sợ chọc giận người nào đó lại có khả năng bị hành hạ đến chết đi sống lại như thế lại hỏng chuyện.

Trịnh Duẫn Hạo ngược lại không phải là thực sự bị những lời này làm cho buồn bực, chỉ là nhìn Tại Trung liên tục phản kháng còn có vẻ thận trọng như vậy, căng thẳng trong lòng, hận không thể đem cậu nhu nhu ôm vào trong ngực.

Hắn đi tới bên giường, cúi người nhìn Kim Tại Trung nói: “Được, lần sau nhất định sẽ được cậu đồng ý, thế nào?”

Kim Tại Trung nhìn đôi mắt gần trong gang tấc, thần tình nhoáng lên, thiếu chút nữa bị những lời thâm tình chân thành này hấp dẫn. Không thể làm gì khác hơn là không được tự nhiên quay đầu, khẽ gật một cái.

Trịnh Duẫn Hạo hài lòng ở gò má cậu tiếp tục in dấu hôn, trêu chọc: “Bất quá, Tại Trung à, em phải chăm chỉ luyện tập thêm đấy, lần sau cũng không nên nhanh như vậy a.”

Kim Tại Trung bị lời này làm cho tức giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên, bất đắc dĩ thân thể bất tiện, đành phải chịu bị hắn đùa giỡn gắt gao a!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 17.05.2018, 00:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 3701
Được thanks: 55 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Võng du chi tổng giám đốc là người yêu - Diệc Chung Nhân - Điểm: 10

23-1

Tuy rằng tay của Tại Trung bị thương,thế nhưng ngày hôm sau cậu vẫn tới công ty. Đương nhiên bản chất của cậu không phải là người chăm chỉ, cũng không phải là người làm việc luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, lý do chủ yếu vẫn là Tại Trung cảm thấy có chút xấu hổ khi ở một mình cùng Trịnh Duẫn Hạo.

Ngồi trong xe hơi, Tại Trung đang nhìn chằm chằm hai bàn tay của mình chợt nghe Trịnh Duẫn Hạo nói một câu:“Tôi sẽ bảo người mang đồ đạc của em để lại bàn làm việc.”

“…” Kim Tại Trung nhìn thẳng vào Trịnh Duẫn Hạo, hơi há miệng, không biết nên nói thế nào cho phải, chợt nhớ tới ngày hôm qua là anh ta gọi mình lên lầu, lại không chịu nói lý do, liền hỏi: “Đúng rồi, anh hôm qua gọi tôi lên là có chuyện gì?”

Ánh mắt của Trịnh Duẫn Hạo nhìn thẳng về phía trước, nhàn nhạt trả lời: “Không có gì.”

KHÔNG CÓ GÌ? Có ma quỷ mới tin là không có gì, làm hại tay tôi thành ra như thế này, anh cho là tôi……?

Đương nhiên Kim Tại Trung không dám nói những lời này ra khỏi miệng, chỉ có thể không vui vẻ quay đầu, nhìn dòng xe cộ bên ngoài cửa xe, yên lặng ở trong lòng chửi rủa.

Đến cửa công ty, Trịnh Duẫn Hạo vốn định để cho Tại Trung xuống trước, thế nhưng cậu lại ôm cửa xe vẻ mặt ủy khuất nói: “Tổng giám đốc, anh có thể chạy thẳng xe xuống tầng hầm để xe được không, tôi với anh cùng nhau đi lên bằng thang máy ở đó.” Mang hai cái tay bị bọc như xác ướp bước vào sảnh chính, còn không phải là để mấy người biết chuyện ngày hôm qua dòm ngó sao! Kim Tại Trung không có ngu ngốc như vậy.

Trịnh Duẫn Hạo cũng không trả lời, trực tiếp lái xe xuống tầng hầm, xuống xe liền mang Kim Tại Trung đi theo đường đặc biệt dành cho nhân viên, trực tiếp đi vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc đi lên lầu.

Vừa tới lầu 16 liền thấy Hạ Vân đã sớm đứng ở đó nghênh đón, báo cáo cho Trịnh Duẫn Hạo về chuyện đổi bàn.

“Sau này những chuyện nhỏ nhặt như vậy không cần phải phiền tới tôi.” Lại nhìn hai cánh tay của Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo bồi thêm một câu: “Nhất là loại chuyện này, nếu còn để nó xảy ra một lần nữa thì đừng trách ngay cả cô tôi cũng sẽ đổi.“

Hạ Vân lập tức ngầm hiểu.

Kim Tại Trung nhìn thấy Hạ Vân thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt “đặc biệt” nhìn mình, khóe miệng không khỏi co quắp một chút! Tổng giám đốc, anh có cần phải thẳng thắn như vậy không! Tôi không muốn bị con gái coi tôi là người như vậy đâu!

“Được rồi, đem đồ đạc của Tại Trung ở dưới lầu mang lên đây, từ hôm nay cậu ấy sẽ tiếp tục làm việc ở đây.”

Hạ Vân liền vội vàng gật đầu:“Vậy còn thiết bị giám sát có cần không ạ?”

Kim Tại Trung: …. Cái này thì không cần đâu.

Nhưng mà Trịnh Duẫn Hạo lại nhiệt tình nhìn về phía Tại Trung: “Kỳ hạn ba tháng công tác của cậu vẫn chưa hết, thiết bị giám sát vẫn phải tiếp tục sử dụng? Cậu không có ý kiến gì chứ?”

Kim Tại Trung vừa nghe đến đó liền thấy suy sụp, đang muốn phản bác lại nghe Trịnh Duẫn Hạo nói tiếp: “Đương nhiên, cậu nếu không cam tâm tình nguyện, vậy thiết bị giám sát có thể bỏ.”

A?? Tốt như vậy!!!

Kim Tại Trung hai mắt phát sáng nhìn thẳng về phía Trịnh Duẫn Hạo, có chút không dám tin tưởng.

“Thiết bị giám sát có thể bỏ qua, nhưng cậu vẫn phải làm ở đây, khi không có lệnh của tôi thì cậu cũng không được quay lại dưới đó, giờ làm việc thì vẫn như cũ, thế nào?” Trịnh Duẫn Hạo vuốt cằm, cười híp mắt nhìn Tại Trung.

… Thật là không biết xấu hổ!

Kim Tại Trung oán hận liếc mắt nhìn người kia, tự mình đi tới phòng làm việc của Trịnh Duẫn Hạo.

Trịnh Duẫn Hạo đi theo phía sau chỉ cười không nói, ra hiệu cho Hạ Vân đi thu lại thiết bị giám sát, sau đó có thể tiếp tục làm những việc khác.

Thông qua một màn vừa rồi, Hạ Vân rốt cuộc cũng hiểu, nguyên lai quan hệ giữa hai người bọn họ là như thế này như thế này.

Vừa vào phòng làm việc, Trịnh Duẫn Hạo liền thấy Kim Tại Trung đang ngồi trên ghế salon thở phì phò.

Hắn cười ngồi xuống bên cạnh Tại Trung, ôm bờ vai của cậu nói: “Thế nào? Có ý kiến gì sao?”

Kim Tại Trung không được tự nhiên nhích sang bên cạnh, ý đồ né tránh phạm vi khống chế của hắn, cứng rắn trả lời: “Không có.”

“Vậy sao? Anh xem vẻ mặt này của em hình như là rất có thành kiến nha.”

“Đâu? Tôi sao dám đối với tổng giám đốc ngài có thành kiến chứ?” Hừ xem ra anh ngày hôm qua dỗ ngon dỗ ngọt tôi, chính là để hôm nay lừa gạt tôi! Cho dù trong lòng tôi có vị trí dành cho anh, tôi cũng không muốn để ý đến anh nữa.

Trịnh Duẫn Hạo nhìn bộ dạng Tại Trung không thèm để ý đến mình, lập tức hạ giọng, hai tay bắt lấy bả vai Tại Trung để cho cậu quay người lại đối diện với mình: “Được rồi, không đùa em nữa. Không dùng thiết bị giám sát với em, em muốn làm đến khi nào cũng được,anh sẽ không ép em.”

Kim Tại Trung vẫn còn mạnh miệng, ngoảnh mặt đi nơi khác nói: “Không cần, thiết bị giám sát để lại cũng được, hơn nữa trước lúc bắt đầu cũng đã nói tôi chỉ phải làm việc ở đây ba tháng, sau khi hoàn thành có thể quay trở lại tầng 8,hẹn – không – gặp – lại anh!

Thấy dáng vẻ cương quyết của Tại Trung hắn lập tức luýnh quýnh, xoa đầu cậu nói:“Em đang giận thật sao? Anh lúc trước hay trêu em, cũng có thấy em tức giận như vậy đâu. Đừng giận nữa được không, anh xin lỗi em không phải là được rồi sao?”

Kim Tại Trung phồng mặt bánh bao nhìn Trịnh Duẫn Hạo,khi không nói chuyện đúng là có thể hù dọa được người khác.

“Được rồi được rồi mà, đều là do anh sai, đừng giận nữa được không, anh thật vất vả mới theo đuổi được em, em như vậy làm anh cảm thấy sợ, anh không chịu nổi đâu.”Những lời này của Trịnh Duẫn Hạo cùng phong cách nói chuyện trước kia của hắn là hoàn toàn khác nhau, thấy hắn thoáng cái lộ vẻ yếu thế khiến cho Tại Trung cũng cảm thấy lúng túng, cậu cũng chỉ là giả vờ giả vịt dọa hắn một chút, không ngờ lại để cho đối phương lộ ra vẻ bất an như vậy.

Tính cách của Tại Trung tuy cũng có chút ngang tàng, thế nhưng cậu cũng là người vô cùng tốt bụng, ngay tức khắc trả lời: “…Tôi cũng không phải thực sự tức giận…. anh, anh đừng lộ ra vẻ mặt này… được rồi được rồi, tôi không tức giận nữa… chỉ là, sau này anh đừng gạt tôi nữa được không? Tôi đôi khi cũng rất ngốc, không có khả năng phân biệt thật giả… ưm…”

Còn chưa nói xong đã bị Trịnh Duẫn Hạo hôn lên, dùng môi ngăn chặn những câu chữ sẽ khiến hắn mờ mịt bất an.

Kim Tại Trung cũng không phải lần đầu bị hắn đánh lén kiểu này, đã sớm thành thói quen rồi,từ lúc đầu phản kháng cho đến hiện tại đã như cưỡi ngựa xem hoa, điều này cũng coi như là tiến bộ lớn nhất trong quan hệ của hai người.

Cứ tiếp tục như vậy, vô luận ngày mai sẽ ra sao, trước hết vẫn đem phần tình cảm này cất vào trong tim.

Tay của Tại Trung vẫn còn băng gạc, vì vậy trên danh nghĩa là làm việc ở phòng tổng giám đốc nhưng thực tế cậu lại rất an nhàn.

“Kim trợ lý, cà phê của anh.” Lưu phụ tá bưng cà phê tới đặt ở trên bàn của Tại Trung, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an.

Kim Tại Trung cười nói một tiếng cám ơn, đầu ngón tay có chút cứng ngắc cầm lấy thìa muốn múc thử một thìa cà phê, thế nhưng cả hai bàn tay đều bị băng bó cứng ngắc khiến cho động tác này của cậu vô cùng thiếu tự nhiên.

Lưu phụ tá trong lòng còn đang áy náy, thấy vậy cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức nói: “Kim trợ lý, hay để tôi đút cho anh?”



Tại Trung còn đang cùng cái thìa đấu tranh tư tưởng vừa nghe vậy liền kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn về Lưu phụ tá, đang định cự tuyệt thì đối phương đã chủ động xuất cầm lấy thìa cà phê thành thục múc một thìa nói:“Để tôi trước thổi nguội giùm anh……..”

“LÀM GÌ?” Lưu phụ tá còn chưa nói hết câu bỗng nhiên bị tiếng quát của tổng giám đốc đại nhân làm cho sợ đến run tay một cái, thìa cà phê vừa mới múc liền rơi vào trong ly.

Lưu phụ tá ngay lập tức đặt ly cà phê xuống bàn đứng ngay ngắn cúi đầu, đối với tổng giám đốc ngồi ở bàn làm bàn việc phía đối diện cách bọn họ không xa nói: “Tôi, tôi là muốn giúp Kim trợ lý uống cà phê…. A không đúng! Là tôi đút anh ấy uống cà phê… tay anh ấy, hiện tại không tiện…” Lắp ba lắp bắp trả lời, Lưu phụ tá đáng thương vừa ngẩng đầu lên liền nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của tổng giám đốc đại nhân, đây quả thực so với tuyết đầu mùa còn lạnh hơn rất nhiều!

Trịnh Duẫn Hạo vẻ mặt không hảo ý nhìn Lưu phụ tá, lại nhìn nhìn người qua đường vô tội ly cà phê và Kim Tại Trung, nói:“Đi ra ngoài đi, không có lệnh của tôi không ai được vào.”

Lưu phụ tá nhận được đại xá, ngay lập tức mở cửa rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.05.2018, 00:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 3701
Được thanks: 55 lần
Điểm: 10.01
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Võng du chi tổng giám đốc là người yêu - Diệc Chung Nhân - Điểm: 10

23-2

Kim Tại Trung cúi đầu, tiếp tục tục dùng đôi tay tàn khuyết của mình lay lay cái muôi.

Trịnh Duẫn Hạo nhìn thấy bộ dạng của cậu liền cảm thấy buồn cười, cũng không nhẫn tâm để cậu tiếp tục vất vả, hắn bỏ tài liệu trong tay xuống đi tới bên cạnh Tại Trung, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu đang nhăn lại.

Kim Tại Trung liếc mắt nhìn Trịnh Duẫn Hạo đang tới gần, cũng không thèm phản ứng lại hắn, vẫn tập trung tinh thần tranh đấu cùng ly cà phê, chính là không nghĩ tới Duẫn Hạo đột nhiên lại giành lấy cái muôi trong tay cậu, cầm ly cà phê, vừa thong thả khuấy nó lên vừa hỏi: “Không chịu nhờ anh giúp sao?”

Nhờ anh? Sau đó sẽ bị anh cắn môi không tha? Tôi đâu có ngu như vậy.

Kim Tại Trung ngẩng đầu, ngồi thẳng người nhìn Trịnh Duẫn Hạo: “Ngày mai có thể tháo băng được rồi, tháo xong cả hai chúng ta đều thoải mái.”

Trịnh Duẫn Hạo thổi thổi cái muôi, múc một ngụm cà phê đưa tới bên miệng Tại Trung, lắc đầu cười khẽ:“Không được, tay em hiện tại có tháo băng cũng chưa thể làm việc được, thay vì bị nhiễm trùng không bằng để thêm một thời gian nữa, để anh chiếu cố vài ngày.”

Kim Tại Trung vừa nhìn hắn chằm chằm vừa ngậm muôi cà phê, điệu bộ giống như đang khiêu khích.

Trịnh Duẫn Hạo hiếm khi mới thấy được dáng vẻ trẻ con như vậy của cậu, cảm thấy vui vẻ nói: “Anh phát hiện từ hôm qua em đã được đằng chân lên đằng đầu nha, thế nào bắt đầu không sợ anh rồi sao?”

Sợ anh? Anh còn thích ra vẻ đại vỹ ba lang*, thiếu điều muốn quỳ dưới quần jean của bổn soái ca đây? Lúc này rõ ràng nên là anh sợ tôi, nắm chặt trong tay không dám buông mới đúng!

(*): Thành ngữ này thường mang đại ý là thích khoe khoang, thích bỡn cợt, khoác lác.

A? Mình gần đây đúng là càng ngày càng tự tin a! Xem ra không có cách nào ngăn cản sức quyến rũ tỏa ra bốn phía a!

Trong lòng Kim Tại Trung đang YY vô hạn, bất ngờ lại nghe thấy một câu vô cùng sát phong cảnh: “Được rồi, thời gian trước em phải làm một bài báo cáo về trò chơi em đang chơi đúng không?”



Kim Tại Trung miệng đang ngậm cà phê nghe vậy thiếu chút nữa bị sặc, thật khó khăn kiềm xuống, có chút không được tự nhiên cười cười: “Tôi… tôi… một thời gian rồi chưa có lên trò chơi… cho nên chưa có báo cáo.”

Trịnh Duẫn Hạo nhướn mày, cũng không để tâm lắm gật đầu: “OK, vậy lúc rảnh rỗi em tranh thủ làm bù đi nhé.”

Tại Trung méo miệng, giả bộ tội nghiệp giơ hai tay lên: “Tay của tôi như này….”

“Em không phải muốn tháo băng sao?” Trịnh Duẫn Hạo giả vờ đắn đo.

Kim Tại Trung: …

“Em tưởng thật à? Tại Trung em cứ tiếp tục như vậy anh thực sự không nhịn được muốn ‘ăn’ em!” Trịnh Duẫn Hạo cười cười vươn tay xoa đầu Tại Trung, mái tóc lập tức xù lên, khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu.

Hừ! Muốn đánh lừa tôi à!

Tại Trung giả vờ giận dữ cắn một cái lên ngón út của Trịnh Duẫn Hạo, chọc cho hắn cười ha ha.

Lúc xế chiều, Kim Tại Trung rốt cuộc không nhịn được mò lên trò chơi, tính toán thời gian cũng đã một tuần cậu vắng mặt, mặc dù có chút cảm thấy xa lạ, nhưng cũng có chút thấp thỏm, không biết mọi người còn nhớ mình hay không, những người đó còn ở đây hay không, lệnh truy sát đã được gỡ xuống hay chưa….

Hình ảnh quen thuộc lại một lần nữa xuất hiện, nhấn chuột chọn nhân vật, đang muốn giả bộ thần không biết quỷ không hay trở về bản đồ gia tộc, lại không biết trong lúc nhất thời tin tức, tán gẫu, bưu kiện trong chốc lát trào lên như nước lũ, khiến cho cậu đứng bất động tại điểm truyền tống.

[Quốc gia] Miêu Liễu Cá Mễ: Vương thành tọa độ 233,121 Trung Nguyên Nhất Điểm Kim online!!! Mọi người mau tới vây xem!

[Quốc gia] Sỉ Lai Mễ: Tôi cũng thấy!!! Đang ở điểm truyền tống gia tộc!!! Nhanh lên một chút đến xem, nhanh lên một chút đến xem!!

[Quốc gia] Khéo Léo 123: Tôi đợi lâu như vậy rốt cuộc nó cũng chịu online! Mọi người mau bắt lấy nó!

….

Tại Trung khẽ vuốt mồ hôi, này rốt cuộc là chuyện gì! Mọi người vẫn còn nhớ sao, đã một tuần lễ rồi mọi người đối với tôi chính là nhớ mãi không quên sao!

Còn chưa kịp phản ứng, trong gia tộc cũng bắt đầu ồn ào.

[Gia tộc] Đông Trùng Tạ Thảo: Tộc —— trưởng!!! Anh rốt cuộc cũng nhớ tới bọn em rồi sao!!! Bọn em sắp mốc meo hết đến nơi rồi.

[Gia tộc] Mềm Mị Mị: Chuyện gì có thể nhịn chuyện này không thể nhịn!!! Mọi người nhanh thuấn di* tới bên cạnh tộc trưởng, trực tiếp mở hồng danh khai đao chém hắn!

(*): là tên gọi chung cho kỹ năng di chuyển đến cạnh 1 ai đó ngay lập tức.

[Gia tộc] Cá Hấp: Tui bị kẹt ở điểm truyền tống không thể nhúc nhích được (〒▽〒)!



Tay chân Tại Trung lúc này đã khẩn trương đến mức luống cuống, không làm gì được đành mặc kệ nhân vật của mình đứng yên tại điểm truyền tống, còn là chỗ cao nhất vương thành, này cùng với lột sạch cậu ném vào đám đông có gì khác nhau?!

Cuối cùng Tại Trung vẫn quyết định ẩn hết những người khác, chỉ có thể thấy được tên, lúc này trước mặt cậu là trùng trùng điệp điệp những cái tên, trên người cậu cũng đã trúng vài đao, lượng máu bị giảm đi cũng không nhiều lắm, xem ra mọi người đều trực tiếp dùng kỹ năng chém chay*, ngược lại coi như vẫn còn phúc hậu a.

(*): là sử dụng kỹ năng cơ bản nhất từ khi bạn lập nhân vật xong đã có, sử dụng kỹ năng này lực sát thương rất thấp, không làm rớt được bao nhiêu máu của đối phương. Đương nhiên với tân thủ thì vẫn có thể bị chém chết, nhưng nhân vật của bạn Tại là nhân vật level cao nên chiêu này không mấy tác dụng.

Tại Trung cũng nghĩ không dễ thoát được chuyện này, mở ra kênh quốc gia, chuẩn bị nói vài câu. Nhưng mới vừa đánh được vài từ, kênh quốc gia lại bị tập kích.

[Quốc gia] {Đại đô đốc} Chiến Hồn: Mọi người cởi trang bị chém nó, đừng để nó chết!

[Quốc gia] Kẻ Gây Tai Họa: Nghe theo đại đô đốc! Mọi người mỗi người chém một đao!

[Quốc gia] Star: Ai nha, chém không chết thì không rơi trang bị a!



Tại Trung hiện tại ngay cả hai chữ “mẹ kiếp” cũng không biết làm sao viết được, chầm chập đánh chữ, nhìn thấy một đống bình luận trên kênh quốc gia liền tức giận lấy ra tiểu kèn đồng viết một câu, à không, viết một chữ cùng mấy cái dấu ngắt câu.

(Kèn đồng) [Giang Châu] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Dừng!!!!!!

Ngay sau đó, lại xuất hiện một cái kèn đồng khác

(Kèn đồng) [U Châu] Ngọc La Sát: Ô ô ô! Đây không phải là Giang Châu không sợ chết Trung Nguyên Nhất Điểm Kim sao! Rốt cuộc cũng chịu bò lên? Chiến hồn, đêm nay có thể phát quốc chiến được không, cũng không có yêu cầu gì cao, tôi chỉ muốn chém tiểu tử này~!

…..

A một đám người chơi bị điên!

Tại Trung cũng không còn sức lực đánh chữ, trực tiếp ngồi xếp bằng, để mặc cho bọn họ chém, bị chém chết là có thể trực tiếp trở về bản đồ gia tộc.

Bất quá kèn đồng vẫn còn hiệu lực, chí ít những người trong quốc nội đều nhìn thấy, dẫn đầu Đại đô đốc chầm chậm đi tới, ném cho Tại Trung một cái trạng thái vô địch, lại ở trên kênh quốc gia nói một câu.

[Quốc gia] {Đại đô đốc} Chiến Hồn: Mọi người hiên tại chém đủ nghiền rồi đi,hiện tại không được phép tiếp tục nữa… Ai không nghe, tôi trực tiếp mở hồng danh giết người đó.

Tại Trung liếc mắt một cái, leo lên bạch long mã, ở điểmtruyền tống điểm thử 5 lần rốt cuộc cũng thông qua.

Sau khi trở về, Tại Trung ngẫm lại vẫn là nên cùng người trong gia tộc giải thích một chút.

Khó khăn viết xong một đoạn văn, kênh gia tộc đã sớm ồn ào, rốt cuộc cũng thấy Trung Nguyên Nhất Điểm Kim đáp lại.

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Anh quay lại rồi đây! Lúc trước đã xảy ra rất nhiều chuyện.Anh biết không nói với mọi người một tiếng đã biến mất là sai, cho nên anh quay trở về xin tạ tội, mọi người muốn làm gì cứ làm! Trái tim của anh có thể chịu đựng được!

Một đám người trong gia tộc:…

[Gia tộc] Cá Hấp: Tộc trưởng, anh quay về là tốt rồi, phát sinh chuyện gì cũng không quan trọng, gia tộc hiện tại rất vắng vẻ, có vài người cũng không thấy xuất hiện.

Tại Trung ngẫm lại có lẽ là đang nói tới Tuấn Tú và Phác Hữu Thiên, còn có Hạo thủy nữ thần, vì vậy chầm chậm đáp lời.

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Nòng nọc và Ót sẽ không trở lại nữa…. Còn nữ thần, ừm… anh sẽ nghĩ biện pháp giải thích rõ ràng với cô ấy, mọi người cứ yên tâm, anh sẽ giải quyết chuyện này!

Một đám người nghe xong lời này mới bắt đầu cảm thấy yên tâm.

[Gia tộc] Giọt Nước Nhỏ: Có lẽ nòng nọc cùng Ót đã đến với nhau trong hiện thực, phải không? Bọn em cũng đoán bọn họ vì thế mà cùng nhau biến mất, thế nhưng tộc trưởng anh cũng thật kì lạ, hết lần này tới lần khác mỗi khi bọn họ mất tích anh cũng không có tin tức, còn tưởng rằng anh là nhà mẹ đẻ của một trong hai người bọn họ, đang chuẩn bị uống rượu mừng đi!

Tại Trung thấy những lời này không khỏi toát mồ hồi, tuy rằng không hoàn toàn ăn khớp với sự thật, thế nhưng mối quan hệ các thứ này nọ vẫn là đoán rất chuẩn!

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: À, theo anh được biết…Nòng nọc thì ra nước ngoài du học, còn Ót thì hình như về nhà mở công ty…

Lời này nói cũng không sai, Tuấn Tú xác thực là ra nước ngoài du học, còn Phác Hữu Thiên… cậu ta thích làm gì thì làm!

Sau khi theo chân bọn họ nói tào lao vài câu, Tại Trung lại nghĩ đến Nữ thần, chuyện kết hôn khẳng định không thể tiếp tục, cho dù nữ thần có muốn gả cho cậu, cậu cũng không dám lấy cô ấy, trong đời thực đã có một đống gút mắc tình cảm, trong trò chơi cậu muốn được yên tĩnh.

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Nữ thần từ lúc đó có lên trò chơi nữa không?

[Gia tộc] Đông Trùng Hạ Thảo: Đúng rồi, nữ thần cũng mấy ngày rồi không thấy xuất hiện, thoạt nhìn có vẻ cô ấy bị chuyện hôm đó làm tổn thương không nhẹ, nhưng mà bọn em lại không liên lạc được, người duy nhất liên lạc được với cô ấy là phó tộc trưởng lại luôn luôn tránh né, nói cái gì “Không thể nói”… Giả thần giả quỷ!

Tại Trung thở dài, suy nghĩ buổi tối nên tìm Nai con thích ăn bánh hỏi một chút,dù sao nó cũng là bạn bè ngoài đời thực của nữ thần, có lẽ sẽ hỏi thăm được gì đó.

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Trong thời gian này anh sẽ không thể thường xuyên online, nhiệm vụ bang mọi người cố gắng làm cho tốt,chờ anh xử lý mọi việc xong xuôi rảnh rỗi sẽ lên, nhớ không được lười biếng đâu đó!

Đám người trong gia tộc lại nhiều chuyện hỏi thăm cậu cùng vị tổng giám đốc biến thái kia ra sao,Tại Trung ngẩng đầu nhìn Trịnh Duẫn Hạo đang làm việc, chậm rãi trả lời.

[Gia tộc] Trung Nguyên Nhất Điểm Kim: Có chút bất ngờ.

[Gia tộc] Mềm Mị Mị: Tớ hình như cảm nhận được bầu không khí có chút mập mờ….

[Gia tộc] Cá Hấp: Tộc trưởng, vậy là anh vứt bỏ nữ thần đi làm gay!

[Gia tộc] Đông Trùng Hạ Thảo: Tổng giám đốc và nữ thần tớ đều thích…. Nếu không chơi 3P đi! Như vậy tất cả đều thỏa mãn!

….

Tại Trung nghĩ cùng một đám hủ hóa nói chuyện phiếm quả nhiên không phải là thượng sách, vì vậy nói một tiếng tạm biệt rồi logout.

Vừa thoát khỏi trò chơi ngẩng đầu lên, liền thấy Trịnh Duẫn Hạo ở phía đối diện đang cười như không cười nhìn cậu, nhất thời lông mao toàn thân dựng lên.

“Anh cười cái gì…” Kim Tại Trung tức giận liếc hắn một cái.

Trịnh Duẫn Hạo lại cười: “Không có gì, thấy em vẫn còn ngồi ở đó, im lặng làm việc — đương nhiên, có thể không phải là việc anh thích — nhưng anh cảm thấy như vậy thật tốt. Em vẫn ở nơi anh có thể nhìn thấy, không có rời đi.”

Tại Trung nghe hắn nói xong trong lòng lộp bộp một chút, giống như có dòng điện xẹt qua, khiến cho trái tim đập nhanh không ngừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bổn Bảo Bảo, dangtra, Dark Sky, Huynh Thi Yen Nga, JinNguyen2407, kotranhvoidoi, maria châu, SmileYou và 248 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 440 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 327 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 310 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 418 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 544 điểm để mua Cung Song Ngư
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 312 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 294 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 412 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.