Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 343 bài ] 

Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang

 
Có bài mới 15.05.2018, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2827
Được thanks: 789 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 335: Không phải là sát thủ?
          
Chuyện mà cả đám người Lâm Bắc Phàm không xử lý nổi, lại được Khổng Băng Nhi giải quyết dễ dàng, cái này khiến cho bọn họ thầm than, trong phương diện này đàn bà con gái quả thật là có năng lực mạnh hơn đàn ông nhiều.

Ai mà ngờ kết quả thẩm vấn làm cho bọn họ trừng to mắt ra. không tin nổi.

Hai mỹ nữ xinh đẹp này không phải là sát thủ, không có bất kì quan hệ gì với ba tên sát thủ nước ngoài kia.

Trương Minh Thắng biết được tin này, kêu lên : "Sát, các người nói các người không phải sát thủ, là tôi tỉn tưởng các người sao? Lời nói của đàn bà con gái không có câu nào là sự thật cả, tôi muốn cho các người biết sự lợi hại của tôi... a... ai đá tao?"

Hắn còn chưa nói xong đã bị Khổng Băng Nhi đá cho một cái,

Khổng Băng Nhi chu cái miệng nhỏ ra, bực bội chống tay, trong đôi mắt đẹp bắn ra một tia lạnh lùng, nói : "Anh nói cái gì? Đàn bà con gái nói không thể tin được? Ý của anh là, tôi cũng là người như vậy?"

Trương Minh Thắng cảm thấy chân mình bị đau kịch liệt, không nhịn được run lên, dùng sức nuốt nước miếng, lắp bắp : "Tôi... tôi không có nói cô... tôi đang nói bọn họ!"

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, cô nàng này hung dữ quá đi thôi! Ngay cả câu nói như vậy mà cũng bắt bẻ được, thật không biết là sau này có ai dám lấy nàng nữa?

"Ồ, ý của anh là...." Trên khuôn mặt xinh đẹp của Khổng Băng Nhi lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nói : "Các nàng là con gái, còn tôi thì không? Có đúng không?"

Hai tay nhỏ của nàng không biết đã vươn ra lúc nào, nắm lại thành đấm, chuẩn bị cho đối phương ăn mỹ nữ quyền.

"Không phải, không phải, tôi không có ý kia!" Trương Minh Thắng vội vàng lắc tay, kê lên.

"Anh nói đàn bà con gái nói không thể tin được, chính là nói các nàng, không bao gồm tôi, vậy không phải nói rằng, tôi không phải là đàn bà con gái sao? Tên mập chết tiệt này, anh chỉ biết chống đối tôi, ngày hôm nay không cho anh biết sự lợi hại của tôi, tôi không tên là Khổng Băng Nhi nữa!"

Khổng Băng Nhi giơ đấm lên, bắt đầu đấm đá về hướng Trương Minh Thắng.

"Cứu mạng, cứu mạng, tôi không dám nữa, tôi nói sai rồi, cô là con gái, các nàng không phải là co gái!"

Trương Minh Thắng bây giờ đang bệnh nửa người rồi, cánh tay cũng không thể cử động lộn xộn, làm sao mà là đối thủ của Trương Minh Thắng? Hắn chỉ có thể tránh né sự tấn công của đối phương, liên tục cầu cứu người khác.

Trương Minh Thắng quay đầu lại, nhìn chăm chú vào bức tường, tựa hồ đang nghiên cứu về chất lượng và giá cả, còn Triệu Phong và Trịnh Dũng hai người thì đang thương lượng cái gì đó, đại khái là đang bàn về gái gú, nói cái gì mà chất lượng tốt hay không tốt, Từ Chính thì cúi đầu xuống, tự hỏi về một vấn đề cao siêu là tại sao trong phòng không có con kiến nào, còn những người khác à, kẻ cúi đầu người ngẩng mặt, làm ra vẻ vô cùng bận rộn.

"Các người, sát, các người thấy chết mà không cứu, tôi khinh bỉ các người!"

Trương Minh Thắng giận đến hộc máu, căm tức liếc nhìn bọn họ, nhưng mà, tốc độ của hắn vừa chậm lại, đã bị Khổng Băng Nhi đá cho một cái vào mông, hai tay hắn liền ôm lấy cái mông, kêu la thảm thiết.

Sau khoảng bốn năm phút đồng hồ, Khổng Băng Nhi mới vỗ vỗ tay nhỏ, trừng mắt nói Trương Minh Thắng : "Anh mà nói cón bậy nữa, tôi lấy keo dán sắt dán miệng anh lại, cả đời khỏi cần nói luôn!"

Trương Minh Thắng không biết đã bị đánh bao nhiêu cái nữa, thoạt nhìn rất là thê thảm.

Hắn có một cảm giác muốn khóc.

Lúc ở Nam Thành, hắn là một người kinh điển, còn ai dám làm vậy với hắn? Nhưng mà đến kinh thành thì sao? Mỗi ngày đều gặp chuyện như vậy, nguy hiểm không ngừng, còn bị mấy con nhỏ này ăn hiếp, nếu mà truyền ra ngoài, làm sao mà Trương Minh Thắng hắn còn mặt mũi lăn lộn nữa?

"Trương ca, anh không sao chứ?"

Cả đám người Triệu Phong cẩn thận thăm hỏi.

"Không sao cái rắm, cái mông của lão tử bị đánh cho nở hoa rồi, như muốn rớt ra ngoài, tại sao vận khí của lão tử lại kém như vậy? Cái con ..." Trương Minh Thắng thiếu chút nữa chửi ầm lên, nhưng mà lập tức nhìn thấy tia điện lạnh từ trong mắt của Khổng Băng Nhi bắn tới, giống như là bảo kiếm rời vỏ vậy, khiến cho hắn nuốt luôn mấy chữ định nói vào trong bụng.

Sau khi liếc mắt thị uy xong, Khổng Băng Nhi mới đi đến trước mặt hai mỹ nữ không biết có phải là sát thủ hay không, trên mặt lộ ra một nụ cười say lòng : "Các người tiếp tục nói đi, đừng để ý đến mấy tên chết tiệt này, tôi tin các người không phải là sát thủ!"

"Ơ, làm sao cô dám khẳng định bọn họ không phải là sát thủ?'

Trương Minh Thắng vừa xoa xoa cái mông của mình, vừa tò mò hỏi.

"Vớ vẫn, sát thủ mà có thể đẹp như vậy sao?"

Khổng Băng Nhi lại liếc hắn một cái.

Trên đầu của mười mấy người liền xuất hiện nhiều dấu chấm hỏi, thân thể chấn động, thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.

Suy luận như vậy cũng được sao? Quả thật đáng ngạc nhiên.

Khóe miệng Lâm Bắc Phàm giật giật, không biết nói đây là chuyện tốt hay xấu nữa.

Hai mỹ nữ nhìn thoáng qua nhau, cuối cùng cô bên trái có khuôn mặt trái xoan thấp giọng nói : "Chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh của cấp trên, đến thử bọn họ, để nhìn thực lực của họ, thật không ngờ công phu của hắn lại lợi hại như vậy, chúng tôi không phải là đối thủ của hắn!"

Nàng ta nói xong nhìn Lâm Bắc Phàm, biểu thị rằng mình không phải là đối thủ của đối phương, còn về phần đám người Trương Minh Thắng, bị nàng ta trực tiếp bỏ qua, nếu như không phải bọn họ nhiều người, hơn nữa lại dùng những chiêu đê tiện, nàng ta làm sao mà bị bắt?

"Thật ra công phu của chúng tôi rất là bình thường, không cần khích lệ chúng tôi như vậy!"

Phó Cách không chú ý đến ánh mắt của đối phương, còn tưởng rằng đối phương đang khen mình, cho nên trên mặt liền cười một cái đắc ý.

"Đi chết đi, cỡ đám rác rưởi như các người, nếu không dùng loại thủ đoạn đê tiện này, thì cho dù có đến năm mươi người, chúng tôi cũng sẽ không sợ!"

Hai cô gái cùng quay đầu đi, không thèm nhìn bọn họ.

"Lập lại lần nữa coi?"

Phó Cách tức giận nói.

Tuy rằng thủ đoạn của bọn họ không quang minh chính đại, không có sành điệu, cũng hơi bị mất mặt, lấy nhiều bắt nạt ít, nam ăn hiếp nữ, nhưng mà cũng không cần nói rõ như vậy chứ? Ít nhiều gì thì cũng nên chừa chút mặt mũi để nhìn nhau.

"Sao thế? Anh không phục/ Cùng lắm thì chúng ta thử lại một lần, các người tùy tiện tìm hai mươi người, không dùng chiêu thức đê tiện đó, nếu tôi thua, thì mặc cho các người chém giết!"

Cô bên trái lại tiếp tục liếc nhìn hắn nói.

"Ặc..." Phó Cách sờ sờ đầu, ngượng ngùng cười : "Tôi là người tốt, không quen đánh nhau, hơn nữa chúng ta đều là người lớn rồi, sao có thể chiếm tiện nghi của hai cô? Cho nên tôi sẽ không đánh, có hiếp chết tôi cũng không đánh!"

"Ặc"

Những người khác đều giơ ngón giữa lên với hắn, âm thầm khinh bỉ đối phương một chút.

Khổng Băng Nhi mặc kệ bọn họ, cúi đầu hỏi : "Cấp trên của các người? Là ai?"

Hai cô gái nhìn nhau, hơi lắc đầu nói : "Chúng tôi không thể nói!"



Trương Minh Thắng nhất thời nổi giận, giơ nắm đấm lên hướng các nàng, nói : "Thử chúng tôi? Thử theo kiểu các cô? Nổ súng bắn chúng tôi, cái này cũng gọi là thử? Nếu không phải có lão đại chúng tôi, sợ rằng chúng tôi đã bị giết chết!"

"Khẳng định là không chết người, cùng lắm chỉ là bị thương!"

Cô gái bên phải cười nói.

"Cái gì? Không chết người? Súng lục mà, đâu phải đồ chơi, cô còn lừa tôi?" Trương Minh Thắng không phục nói.

"Súng là súng thực, nhưng mà đạn bên trong là đạn giả, bắn trúng người cũng không gây mất mạng!"

Cô bên trái liếc hắn một cái, nói thêm một câu : "Ngay cả cái này cũng không hiểu, đúng là ngu ngốc!"

"Đạn... đạn giả? Vậy... cái này chẳng phải là một cục sắt sao?" Cả đám Trương Minh Thắng nhìn nhau, không ngờ rằng chuyện lại là như vậy, cái này khiến cho bọn họ nhất thời không thích ứng được.

Lâm Bắc Phàm cũng nhíu mày, hắn cũng không hiểu biết nhiều về súng đạn, tiện tay móc hai khẩu súng từ trong tay của hai nàng ra, cúi đầu ngửi ngửi, quả nhiên là không có mùi thuốc súng, xem ra lời nói của các nàng cũng không phải là giả.

"Vậy các cô rốt cục là ai? Là ai kêu các cô đến thử chúng tôi?"

Lâm Bắc Phàm nhíu mày hỏi.

"Chúng tôi sẽ không nói!"

Hai nàng đều trả lời như đinh đóng cột.

Lâm Bắc Phàm nhất thời cười cười, cưới giống như Khổng Băng Nhi vậy, cười rất hài lòng.

Trương Minh Thắng vô cùng kinh ngạc, cẩn thận hỏi : "Lão đại, anh làm sao vậy? Không phải bị các nàng làm tức giận chứ?"

Lâm Bắc Phàm ôm hai tay trước ngực, đi đến trước mặt hai cô gái, cúi đầu xuống người các nàng.

Khổng Băng Nhi nhất thời đỏ mặt, giơ chân lên đạp cho đối phương một cước : "Anh làm cái gì vậy? Thật không ngờ anh còn háo sắc hơn cả đám người này, là một tên xấu xa có tiếng, tôi... tôi nói cho anh biết... anh mà đụng vào, tôi sẽ bầm anh ra!"

Cả đám Trương Minh Thắng đều trừng to mắt, ngơ ngác nhìn Lâm Bắc Phàm.

Hắn sẽ không chơi 3P trước mặt nhiều người chứ? Cái này có phải là quá kích thích không?

Lâm Bắc Phàm cười cười, nói với hai mỹ nữ : "Thì ra là vậy, hèn chi lại có công phu tốt như vậy!"

"Anh... anh nói cái gì?"

Hai cô gái ngạc nhiên hỏi.

Lâm Bắc Phàm nhún vai, nói : "Bởi vì tôi ngửi thấy một mùi trên người hai cô!"

"Chẳng lẽ là mùi gái trinh?"

Trương Minh Thắng cười xấu xa hỏi.

Lâm Bắc Phàm liếc hắn một cái, nói : "Là mùi quân đội!"

"Cái gì? Mùi quân đội?"

Cả đám đều kinh ngạc kêu lên,cảm thấy chuyện này cũng quá ly ki rồi! Người của quân đội muốn thử bọn họ? Tuy rằng nói là thử, nhưng cũng khó làm người ta tin tưởng.

Sắc mặt của hai cô gái liền thay đổi, kêu lên : "Anh... sao anh biết?"

Lâm Bắc Phàm đương nhiên là không có bản lĩnh đó rồi, vừa rồi hắn cúi sát xuống người đối phương, mà muốn để cho Tiểu Kim ngửi mùi của đối phương, đồng thời đoán ra thân phận của đối phương. Lúc đầu hắn cũng có chút nghi hoặc, nhưng mà nhìn thấy ánh mắt của hai nàng, cũng biết phán đoán của mình đã đúng, hai cô gái này là người trong quân đội, không phải là sát thủ gì, hắn nhất thời cười nói : "Xem ra phán đoán của tôi đã đúng!"

Hai cô gái đều lộ ra vẻ phẫn nộ, liếc nhìn hắn, không nói chữ nào.

" Lâm Bắc Phàm đúng là Lâm Bắc Phàm, liếc mắt một cái là đoán ra thân phận của họ, thật sự làm cho tôi nhìn bằng cặp mắt khác!"

Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra, một người trẻ tuổi đứng ở cửa tươi cười nói.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.05.2018, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2827
Được thanks: 789 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 336: Bạch Minh Phong
          

Cả đám Lâm Bắc Phàm hơi sửng sốt, không ngờ rằng đột nhiên xuất hiện một người, bọn họ đều quay đầu lại nhìn.

"Ê, anh là ai? Chẳng lẽ không biết gõ cửa? Biết lịch sự không?"

Cả đám Triệu Phong đều thấy đối phương rất là kiêu ngạo, trong lòng liền thấy bất bình, hận không thể cho người này một đạp.

Người thanh niên này là một trong những người đến coi buổi trình diễn của Bạch Nhạc Huyên ngày đó, cũng ngồi trong hàng khách quý. Ngay hôm nay người này mặc một bộ đồ màu trắng, tràn ngập sức sống dị thường. Dung mạo của người này anh tuấn vô cùng, mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ như có một khí thế kỳ lạ, giống như là đối mặt với thiên quân vạn mã, mà trong nháy mắt cũng có thể tiêu diệt được.

Người này dựa lên trên tường, khoanh tay trước ngực, cười nói : "Tôi thấy cửa phòng của các người không khóa, cho nên mới đẩy cửa đi vào, thật là xin lỗi, mục đích của tôi rất đơn giản, muốn đến mang hai nàng đi!"

"Cái gì? Mang hai nàng đi?"

Trương Minh Thắng mở to mắt ra nhìn, kêu lên : "Anh không phải là lão đại của họ chứ?"

"Khụ khụ, theo lý thuyết thì đúng là vậy!"

Người thanh niên ngượng ngùng nói.

Trương Minh Thắng trừng to mắt hét lên : "Anh làm cái gì vậy? Có hai cô nàng đanh đá này làm thủ hạ, chẳng lẽ anh mở hộp đêm? Đàn ông cũng có thể làm tú bà được sao?"

"Phụt!"

Người thanh niên kia thiếu chút nữa đã hộc máu, thân thể run lên, thiếu chút nữa trượt vai té xuống đất.

Cái tên Trương Minh Thắng này đúng là danh bất hư truyền, ngay cả những lời này mà cũng nói ra được, nhưng mà anh ta dường như đã sớm biết đức hạnh của đối phương, cho nên tuy rằng tố chất thừa nhận hơi yếu, nhưng mà cũng có chuẩn bị tâm lý trước.

Lâm Bắc Phàm thấy đối phương quen mắt, nhất thời nghĩ không ra, nhưng mà, sau một hồi suy nghĩ, lập tức nhớ ra đối phương là ai, trên mặt liền xuất hiện nụ cười vui vẻ : "Thì ra là anh, thật không ngờ chúng ta lại gặp ở đây!"

"Ồ? Cậu biết tôi?"

Người thanh niên hơi sửng sốt, hứng thú nhìn Lâm Bắc Phàm.

Lâm Bắc Phàm nhún vai, đi đến hướng anh ta, nói : "Không nhận ra, nhưng mà trong buổi biểu diễn của Bạch Nhạc Huyên, chúng ta đã gặp nhau rồi, hơn nữa trước đó chúng ta cũng đã gặp mặt, nếu như tôi đoán không lầm, anh chính là anh hai của Bạch Nhạc Huyên,a Bạch Minh Phong, không biết tôi có nói sai hay không?"

Hắn nói ra những lời này xong, toàn trường ồ líp pồ lên một tiếng : "Cái gì? Hắn ta là anh trai của Bạch Nhạc Huyên Bạch Minh Phong à?"

Bọn họ há to mồm ra, đủ để nhét trứng gà vào.

Bọn họ làm sao mà nghĩ rằng sẽ gặp anh trai cũa Bạch Nhạc Huyên tại đây? Cái này đúng là bất ngờ.

Người thanh niên này chính là anh trai của Bạch Nhạc Huyên, Bạch Minh Phong. Mấy ngày trước vừa mới trở về kinh thành, thứ nhất là vì muốn gặp em gái, thứ hai là muốn xem người mà em gái giới thiệu là dạng người gì, ai mà ngờ vừa mới về kinh thành liền nghe tin Kiều Duyên bị đánh, và người đánh tựa hồ là người mà em gái mình thích, cho nên anh ta cũng bắt đầu có hứng thú với người tên Lâm Bắc Phàm, muốn nhìn xem người này rốt cục có bản lĩnh gì, mà có thể chiếm lấy trái tim của em gái, ai mà biết được càng điều tra, càng kinh ngạc, thật không ngờ người thanh niên thoạt nhìn không có chút danh tiếng gì, lại có địa vị lớn như vậy.

Đánh chết con trai thị trưởng và thĩ trưởng, chỉ vì một người con gái.

Đem một em gái xã hội đen ra khỏi cục cảnh sát, làm chấn động toàn bộ Nam Thành, ngay cả cục trưởng cục cảnh sát cũng không có biện pháp can thiệp, chỉ là vì em gái xã hội đen kia.

Đánh Kiều Duyên nửa sống nửa chết trước mặt cảnh sát, cũng chỉ vì em gái của mình.

Chỉ ba chuyện này thôi, cũng đủ làm cho đời một thằng đàn ông huy hoàng không tắt, trở thành vốn khoác lác của bản thân, càng không cần phải nói những chuyện mà anh ta biết được sâu hơn, ví dụ như là đoạt quán quân tại giải đấu thần bài ở Las Vegas, còn có chuyện đối phương tay không chụp lấy viên đạn.

Một người đàn ông như vậy, sao có thể chỉ là một bảo vệ bình thường? Cái này ít nhiều gì cũng nói không thông, nhưng mà, anh ta cũng biết rằng trên đời này có rất nhiều siêu nhân không thích nổi tiếng, chỉ thích cuộc sống cam chịu mà thôi.

Bạch Minh Phong nghĩ đến đây, khóe miệng hơi nhếch lên, trong ánh mắt lộ ra nụ cười.

Một người đàn ông như vậy, khẳng định sẽ nổi tiếng toàn thế giới, trở thành sự quan tâm cao độ của quốc gia, nhưng tại sao lại quen biết với em gái mình? Anh ta cũng không trách Lâm Bắc Phàm đi đến dâu phong lưu đến đó, lưu tình để lại, không công bằng với em gái mình, bởi vì theo anh ta thấy, một người đàn ông có năng lực và bản lĩnh càng lớn, thì đàn bà bên cạnh càng nhiều, cũng không có gì đáng trách, chỉ là em gái của mình có tính cách lương thiện, không có bất kì tâm địa gì, nếu như vậy thì có thể đấu lại những người phụ nữ khác của hắn không? Sau này chẳng phải là chịu thiệt sao?

"Cậu đoán không sai, tôi là Bạch Minh Phong, là anh trai của Bạch Nhạc Huyên!"

Bạch Minh Phong cười nói.

Lâm Bắc Phàm đoán đối phương là Bạch Minh Phong, thật ra cũng có đạo lý, đầu tiên là hai cô gái này lại là thủ hạ của người ta, hơn nữa người ta cũng không có ác ý, mà trong những người mình biết, tựa hồ ngoại trừ anh trai của Bạch Nhạc Huyên ra, thì chẳng có ai ở trong quân đội cả, cho nên hắn đã đoán được tám chín phần đối phương là Bạch Minh Phong rồi.

Hắn cũng cười, giơ tay lên nói : "Quả nhiên là Bạch đại ca, mời vào trong ngồi!"

Hắn thấy cả đám Trương Minh Thắng còn đứng ngơ ngác, lập tức đá họ một cái, sau đó nhìn về hướng hai cô gái.

"A... cởi trói, cởi trói!"

Bọn họ giật mình, vội vàng chạy đến cởi trói cho hai cô gái.

"Đội trưởng!"

Hai cô gái cung kính đi đến trước mặt Bạch Minh Phong kêu lên, nhưng mà nghĩ đến nhiệm vụ lần này, trong lòng ủy khuất nói không nên lời, còn không bằng chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm khác, không thể khống chế bọn họ, còn bị bọn họ cắn vài cái, cho nên quay sang hung hăng trừng mắt nhìn Trương Minh Thắng.

Bạch Minh Phong lập tức ngồi lên ghế salon, cầm lấy ly rươu từ tay của Lâm Bắc Phàm, phất tay với các nàng, lúc này mới nói : "Tôi cũng không ngờ bọn chúng lại ra tay với các cậu, thật sự là nằm ngoài dự liệu của tôi, tôi cũng không có bản lĩnh ngăn chúng lại, đã làm cho các người chết ba người, còn bị thương vài người, tính toán của tôi là sai lầm rồi!"

"Thì ra anh luôn theo dõi chúng tôi!"

Triệu Phong không nhịn được kêu lên.

Bạch Minh Phong lắc đầu cười nói : "Tôi cũng không có hứng thú này, chỉ là thỉnh thoảng nhìn một cái mà thôi"

"Thỉnh thoảng nhìn một cái?"

Cả bọn Trương Minh Thắng trợn mắt, cái này rõ ràng là nói xạo, nếu như chỉ thỉnh thoảng nhìn, thì làm sao mà bọn họ vừa xảy ra chuyện, anh ta liền biến? Lẽ nào anh ta có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ?



Lâm Bắc Phàm kéo một cái ghế ngồi xuống, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt :" Bạch đại ca nhất định là đến vì chuyện của Nhạc Huyên?"

Bạch Minh Phong hơi gật đầu :" Cậu nói không sai, lần này tôi đến kinh thành là vì chuyện của Nhạc Huyện, tôi chỉ có một em gái, làm sao có thể nhẫn tâm để nó chịu khổ? Hơn nữa tôi cũng đã hỏi thăm qua tên Kiều Duyên kia, quả thật không phải là thứ tốt gì, cha tôi lúc đầu quyết định thiếu thỏa đáng, chuyện này tôi sẽ tự mình nói với ông!"

"Tốt lắm, anh nói với cha anh là gả em gái của anh cho lão đại của chúng tôi 9di, lão đại của chúng tôi là một người tốt, em gái của anh theo anh ấy, nhất định sẽ không chịu lổ!"

Trương Minh Thắng cười nói.

Bạch Minh Phong nhất thời kêu lên : "Lẽ nào hắn là người tốt?"

"Lão đại chẳng lẽ không phải người tốt?"

Trương Minh Thắng bực bội kêu lên, nhưng mà nghĩ đến những chuyện do Lâm Bắc Phàm làm, tựa hồ không liên quan nhiều đến vấn đề người tốt, cuối cùng ngượng ngùng cười nói : "Làm gì có ai hoàn mỹ đâu, nhân vô thập toàn mà? Lão đại được như vậy, cũng coi như là không tồi rồi!"

Bạch Minh Phong nhìn thấy bộ dáng xấu xa của đối phương, trong lòng cũng cười không ngừng, không biết tại sao Lâm Bắc Phàm lại có mấy người bạn tốt như vậy. Anh ta thò tay vào trong túi, móc ra ba hột xí ngầu, cười cười nhìn Lâm Bắc Phàm : "Tôi chỉ muốn đến nghiệm chứng thôi, để xem thần bài trong truyền thuyết có phải là sự thật hay không?"

"Thần bài?"

Cả đám Từ Chính và Khổng Băng Nhi đều trừng to mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Bắc Phàm.

Thời gian quen biết của bọn họ với Lâm Bắc Phàm tuy rằng không tính là ngắn, nhưng mà cũng không biết đối phương có xưng hô là thần bài, cảnh này khiến cho bọn họ chớp mắt, tò mò nhìn đối phương, đồng thời trừng mắt nhìn Trương Minh Thắng, âm thầm ghi hận tại sao hắn ta lại không nói bí mật kinh thiên động địa này cho mình biết.

Trương Minh Thắng không nhịn được ho khan vài tiếng, nói : "Cái này... cũng không thể trách tôi được, lão đại là một người thích sống bình thường, sao lại tùy tiện khoe khoang? Còn về chuyện thần bài, cũng là thế này, lúc ở giải đấu thần bài Las Vegas gì đó, lão đại hồ đồ vô tình lấy được quán quân, cũng không có gì ghê gớm, các người cũng biết đấy, lão đại là siêu nhân Gao, có gì mà khó được anh ấy!"

"Mẹ kiếp!"

Cả đám Từ Chính hung hăng giơ ngón giữa lên với Trương Minh Thắng.

Lâm Bắc Phàm mỉm cười, cầm lấy ba hột xí ngầu của Bạch Minh Phong, nói : "Chỉ là một chút tài mọn thôi, cũng không đáng để chém gió, không biết Bạch đại ca muốn nhìn cái gì?"

"Đơn giản một chút, đổ ra ba con sáu là được!"

Bạch Minh Phong cười.

Lâm Bắc Phàm ngẩn người, gật đầu nói: "Nếu Bạch đại ca đã có tâm tình xem, vậy tôi đành tự bêu xấu!"

Hắn cũng không thèm nhìn, tiện tay ném ba hột xí ngầu xuống đất.

Mười mấy người mở to mắt ra nhìn, nhìn ba hột xí ngầu xoay xoay xoay, ngay cả chớp mắt cũng không có, muốn nhìn xem Lâm Bắc Phàm ném lung tung như vậy, rốt cục có được ba con sáu hay không?

Ba hột xí ngầu xoay xoay xoay... xoay xoay xoay... mẹ nó, mệt quá, nói chung là xoay khoảng hai ba mươi giây rồi mới dừng lại.

Tất cả mọi người đều trừng to mắt ra, kinh ngạc không nói nên lời.

Bạch Minh Phong cũng mở to mắt ra, kêu lên : "Cái ...cái này sao có thể....?"

Lâm Bắc Phàm cười : "May mắn, may mắn thôi!"

Bạch Minh Phong nhất thời cười ha hả, đứng lên, vỗ vai Lâm Bắc Phàm, nói : "Hay, hay, hay... không hổ là thần bài, lần này tôi rốt cục đã có cơ hội thắng cuộc đấu này rồi!"

"Đấu cái gì?"

Lâm Bắc Phàm sửng sốt, cảm thấy hình như đối phương còn ý khác.

Những người khác cũng chớp mắt hỏi : "Thắng cái gì? Lẽ nào anh còn mục đích khác?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.05.2018, 12:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2827
Được thanks: 789 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 337: Cũng không phải thứ tốt lành gì
          

Lâm Bắc Phàm cảm thấy Bạch Minh Phong có ý khác trong lời nói, hơn nữa nụ cười của đối phương vô cùng âm hiểm, giống như cáo già vậy, sợ rằng chuyện này không đơn giản như vậy, bọn họ liền có một cảm giác là đang bị đâm lén vậy.

"Ôi, đầu của tôi đau quá... đám sát thủ vừa rồi thật lợi hại, nếu tôi không nhanh mắt, sợ rằng đã bỏ mạng rồi, bây giờ cả người bủn rủn, tứ chi vô lực, đầu óc choáng váng, cần phải nghỉ ngơi mười ngày tám ngày, mười năm tám năm mới được!"

Lâm Bắc Phàm bình thường đi cùng với Trương Minh Thắng nhiều, cho nên bản lĩnh diễn trò cũng học được ít nhiều, tay phải ôm lấy đầu, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt đi đến giường, tựa hồ sắp ngã xuống vậy.

Trương Minh Thắng càng kinh ngạc kêu lên : "Lão đại, anh không sao chứ? Đều tại bọn em... không nên để anh chơi xí ngầu làm gì, làm cho anh bị tổn thương nguyên khí... hu hu... tôi biết sai rồi, tôi sau này sẽ không làm vậy nữa!"

Nước mắt nước mũi của hắn ào ạt chảy ra, làm cho người ta tưởng như thật.

Những người khác chớp mắt một cái, cũng nức nở nói : "Lão đại, tôi biết sai rồi!"

Lâm Bắc Phàm hùng hồ, chính nghĩa nói : "Không sao cả, việc này không liên quan đến mọi người, tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ hồi phục!"

Hắn đi đến giường của mình, nằm lên, nhắm mắt lại, lập tức tiến vào giấc mộng, tiếng ngáy dần dần vang lên, làm cho người nhìn trừng to mắt, bội phục không ngớt.

Bạch Minh Phong trợn trắng mắt, thiếu chút nữa ngất đi.

Mấy tên này cũng quá cao tay rồi sao? Ngay cả chuyện như vậy cũng làm được.

Anh ta hơi ngẩng đầu, thở dài một tiếng : "Haizzz, trước đó tôi còn tính về nhà nói chuyện với cha về việc của em gái, bây giờ thấy cậu bệnh như vậy, chỉ sợ rằng em gái của tôi gả cho cậu, ngày sau sẽ không được hạnh phúc, haizzz, vậy chuyện này chờ khi nào cậu khỏe lại, nhìn xem tình hình rồi nói tiếp"

Anh ta nói xong câu này, quay sang ngoắc hai cô gái, chuẩn bị xoay người rời đi.

"Khụ khụ, tuy rằng em tổn thương nguyên khí, nhưng nói thế nào cũng là thanh niên hai mươi tuổi, thân thể khỏe mạnh, tinh thần cường tráng, chỉ cần nghỉ ngơi vài giây là khỏe ngay ấy mà, đúng rồi, Bạch đại ca, anh vừa nói gì vậy?"

Lâm Bắc Phàm vô sỉ vọt đến trước mặt Bạch Minh Phong, cười một cách ngọt ngào, vẻ mặt không khác gì thằng cháu trai cả.

Cả đám Trương Minh Thắng nhìn thấy vậy, trên trán liền xuất hiện mồ hôi, muốn nôn ngay tại chổ.

Trên mặt Bạch Minh Phong liền xuất hiện nụ cười đắc ý, trong lòng âm thầm hừ một tiếng, chuyện vặt, tôi còn không trị được cậu sao? Có em gái của tôi làm con át chủ bài trong tay, cậu còn không chịu trói sao? Anh ta ho khan hai tiếng, nói : "Thật ra cũng không có chuyện gì nhiều, mấy ngày nữa, tôi và mấy người chiến hữu sẽ gặp mặt trong một khách sạn ở kinh thành, lúc đó cũng có chơi vài trò cờ bạc, cho nên mong rằng cậu sẽ giúp tôi một chút thôi!"

"Ơ, các anh không phải là quân đội sao?"

Trương Minh Thắng chớp đôi mắt nhỏ, kinh ngạc hỏi.

"Quân đội thì sao?"

Bạch Minh Phong hỏi lại một câu.

"Quân đội cũng được bài bạc?"

Trên mặt của Trương Minh Thắng càng xuất hiện nghi hoặc nhiều hơn, trong mắt hắn, quân đội là sứ giả của chính nghĩa, là đàn ông trong đàn ông, là cực phẩm trong đàn ông, sẽ không uống rượu, không chơi gái, không cờ bạc chút nào.

Bạch Minh Phong choáng váng, hỏi cái gì vậy? Lẽ nào quân đội thì không được cờ bạc? Xem ra đầu óc của bọn họ quả thật có vấn đề, không biết là được cấu tạo từ cái gì. Anh ta tức giận nói : "Quân đội cũng là người, sao không thể cờ bạc được? Hơn nữa, bây giờ không ở trong quân ngũ, tùy tiện chơi một chút cũng không sao!"

"Vậy các anh có chơi gái không?"

Trương Minh Thắng xấu xa hỏi, quay đầu lại nhìn hai cô gái sau lưng anh ta vài lần, ánh mắt này có một sự mờ ám không nói nên lời.

"Khụ khụ, nói nhảm với cậu thật tốn sức!"

Bạch Minh Phong hung hăng liếc hắn một cái, khuôn mặt cũng đỏ lên.

Những người khác thấy anh ấy như vậy, cũng cười trộm cả lên, xem ra Bạch Minh Phong này cũng không phải thứ tốt lành gì, cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.

Lâm Bắc Phàm nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của Bạch Minh Phong, cũng "tốt bụng" thay đổi đề tài : "Bạch đại ca, không phải lần nào anh cũng thua tiền những người bạn này chứ? Cho nên lần này mới gọi em đến?"

"Ai... ai nói?"

Mặt mũi của Bạch Minh Phong không nhịn được, kêu lên : "Nếu không phải mấy tên tiểu tử ấy ăn gian, thì sao tôi có thể thua? Nhưng mà lần này có cậu, cho dù bọn họ có ăn gian, tôi cũng không thua!"

Anh ta vừa nói vừa làm ra vẻ kích động, trên mặt cười điên cuồng, giống như nhìn thấy mấy người bạn của mình thua cuộc vậy, cười rất sảng khoái.

"?"

Lâm Bắc Phàm hơi sửng sốt.

Bạch Minh Phong nhẹ nhàng cúi lưng xuống, nhặt ba hột xí ngầu lên, cố ý lắc lắc chúng trước mặt hắn, đắc ý nói : "Lẽ nào cậu không nhìn ra? Ba hột xí ngầu này đã bị tôi đụng tay đụng chân vào, bên trong có thủy ngân, năng hơn xí ngầu thông thường một chút, thật không ngờ với hột xí ngầu như vậy mà cậu vẫn có thể làm được, thật sự là bội phục cậu!"

Lâm Bắc Phàm choáng váng, cái tay Bạch Minh Phong này quá âm hiểm rồi sao? Ngay cả cái trò này cũng xài được. Nhưng mà vừa rồi hắn chỉ tùy tiện ném mà thôi, cho Tiểu Kim khống chế một chút, chứ làm sao biết rằng trọng lượng của ba hột xí ngầu này đã bị thay đổi?

Bạch Minh Phong cười tà ác vỗ vai hắn, thấp giọng nói : "Thật ra thì, cha tôi rất là tôn trọng ý kiến của tôi, cho nên chỉ cần cậu vượt qua cửa của tôi, tôi về nói tốt với cha vài câu, làm ông ta đáp ứng chuyện của em gái và cậu, hơn nữa tôi cũng nguyện ý có một em rể như cậu, dù sao thì cậu cũng có tình cảm nhất định, còn có thân mật tiếp xúc!"

"Khụ khụ, Bạch đại ca, thật ra em và Nhạc Huyên rất thuần khiết!"

Lâm Bắc Phàm ngượng ngùng cười nói.

"Rất thuần khiết?" Bạch Minh Phong chớp mắt nói : "Nếu như thuần khiết, tại sao cậu lại nhân cơ hội lúc em gái của tôi lạc đến Nam Thành mà cướp đi nụ hôn đầu tiên của nó? Còn ôm nó ở kinh thành nữa, và hôn ngay tại chổ luôn!"

"Cái này... anh cũng biết?"

Mặc dù da mặt của Lâm Bắc Phàm khá dày, nhưng mà cũng có một cảm giác xấu hổ.

Bạch Minh Phong nhún vai, nói : "Ngay cả chuyện cậu ở Nam Thành có bao nhiêu người phụ nữ tôi cũng biết, cái này có gì mà ngạc nhiên? Nếu như tôi muốn điều tra, thì ngay cả mười tám đời tổ tông của cậu cũng tra được, cậu đánh rắm thế nào tôi cũng biết!"

"Không phải chứ? Anh ghê gớm vậy sao? Vậy tổ gia gia cũa tôi là ai? Tôi thật sự không biết? Chẳng lẽ là Trương Sĩ Quý thời đường truyền?"

Trương Minh Thắng cười hỏi.


"Đi chết đi!"

Bạch Minh Phong cũng không biết nên nói sao nữa.

Lâm Bắc Phàm cũng nhìn ra Bạch Minh Phong tựa hồ không đơn giản như trong truyền thuyết, hình như là biết dùng thủ đoạn, chẳng lẽ người bên trong quân đội đều cao tay như vậy? Hắn nghĩ đến đây, cũng muốn hỏi một chút, những mà lại sợ đụng chạm đến những thứ cơ mật gì đó, cho nên không hỏi luôn, dù sao thì đối phương cũng là anh trai của Bạch Nhạc Huyên, hẳn là sẽ không gây chuyện bất lợi với mình.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, thì điện thoại di động của hắn vang lên, móc ra nhìn, là Bạch Nhạc Huyên gọi đến, điều này làm cho hắn dở khóc dở cười, vội vàng bắt máy nói : "Alo!"

"Lâm... Lâm đại ca, nghe nói anh bị sát thủ ám sát, có... có đúng không?" Giọng nói bên kia của Bạch Nhạc Huyên run lên, thiếu chút nữa đã khóc thành tiếng, nghe rối loạn vô cùng.

"Đúng là vậy, nhưng mà không sao, chỉ là trúng bốn năm viên đạn thôi, bị thương ở ngực, ngực, cũng không sao, không nguy hiểm tính mạng cho lắm, anh chỉ cần nghỉ ngơi khoảng mười năm tám năm là khỏi hẳn!"

Lâm Bắc Phàm bắt đầu giở trò, bày ra vẻ vô lực và tình trạng hấp hối, làm cho những người khác đều giơ ngón giữa với hắn.

"Cái gì? Ngực bị trúng đạn? Vậy có nguy hiểm không? Anh đang ở bệnh viện sao? Có bị thương nặng không?"

Bạch Nhạc Huyên làm sao mà biết đối phương đang nói bậy, nhất thời giật mình chết khiếp, hoang mang lo sợ, thiếu chút nữa đã rớt luôn điện thoại xuống đất.

"Anh... anh đang ở khách sạn!"

Lâm Bắc Phàm nói.

"Anh... tại sao anh không đi bệnh viện? Anh... người gì mà...."

Bạch Nhạc Huyên tức giận kêu lên.

"Anh... anh không có tiền, bệnh viện nói, muốn phẫu thuật thì phải có ba trăm ngàn, anh chỉ có ba ngàn đồng mà thôi, nhưng mà, nhưng mà không sao, thân thể anh rắn chắc lắm, chỉ cần nghỉ ngơi một chút, sẽ không sao đâu, khụ khụ..."

Lâm Bắc Phàm cố ý ho khan vài tiếng, nếu như chỉ nghe thấy tiếng ho thôi, còn tưởng hắn bị lao phổi nữa.

"Anh... anh... tức chết đi được, lớn như vậy rồi, sao lại không biết chăm sóc bản thân vậy? Anh không có tiền, em có tiền, em lập tức đến ngay!"

Bạch Nhạc Huyên vội vàng cúp điện thoại.

Tốc độ của Bạch Nhạc Huyên không chậm hơn Khổng Băng Nhi bao nhiêu, khoảng chừng mười lăm phút đồng hồ nàng ta đã nóng lòng lao đến, phía sau còn có bác sĩ và người đại diện của nàng, mà nàng vừa vào cửa, những người khác cũng không thèm nhìn, trực tiếp chạy đến giường, vẻ mặt thân thiết hỏi : "Lâm đại ca, anh.. anh không sao chứ? Em mang bác sĩ đến rồi, bọn họ.. y thuật của bọn họ cũng không tệ, có thể làm cho anh nhanh chóng khỏi bệnh!"

Nàng nghĩ đến việc đối phương nói bị trúng bốn năm viên đạn, sinh mạng bị đe dọa, vành mắt nhất thời đỏ lên, bây giờ ngay cả tâm chết nàng cũng đã có.

Nếu như đối phương không sống được, nàng ta cũng không muốn sống nữa.

"Nhạc Huyên... em.. đã đến?"

Lâm Bắc Phàm nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, vất vả mở mắt ra nói.

"Dạ, Lâm đãi ca, em.. em tới rồi... anh nhất định phải không sao... hu hu..."

Bạch Nhạc Huyên rốt cục đã không khống chế được tâm lý của mình, gục lên ngực của đối phương, khóc nức nở thành tiếng, tất cả sự thương nhớ mấy ngày nay đều hóa thành nước mắt, chảy ra ngoài liên tục, làm cho ngực của Lâm Bắc Phàm ướt nhem.

Bạch Minh Phong nhìn thấy trong mắt em gái của mình chỉ có Lâm Bắc Phàm, những người khác cũng không thèm nhìn, trong lòng có chút đau xót, không nhịn được thở dài một hơi, nhỏ giọng nói : "Thật là em gái lấy chồng rồi quên mất anh trai luôn, anh trai đứng một đống ở đây cũng không lại chào hỏi một tiếng, haizzz, tiểu tử này thật là hạnh phúc, em gái như hoa như ngọc cũng kua vào tay!"

"Khụ khụ, Bạch đại ca, hút thuốc đi, em không phải đang nói chuyện với anh sao!"

Trương Minh Thắng móc gói thuốc năm đồng một gói của Lâm Bắc Phàm ra, rút lấy một điếu, ân cần đưa cho Bạch Minh Phong.

"A? Đây là thuốc gì? Loại năm đồng một gói? Mẹ kiếp, tôi chỉ thuốc loại Trung Hoa thôi!"

Bạch Minh Phong thấy được nhãn hiệu của điếu thuốc, tức đến trợn trắng mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 343 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ngưng bích và 123 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 440 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 327 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 310 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 418 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 544 điểm để mua Cung Song Ngư
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 312 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 294 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 412 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.