Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái

 
Có bài mới 17.04.2018, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 982
Được thanks: 11728 lần
Điểm: 32.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 24
Chương 44.1: Xuôi nam


Lúc Quan Viễn mở mắt ra, mùi đồ ăn thơm ngào ngạt đã lan tỏa khắp phòng.

“Dậy chưa? Còn ngủ nữa là tối không ngủ được đâu!” Triệu Thanh Cốc bước vào định gọi Quan Viễn rời giường, không ngờ cậu đã thức.

Quan Viễn dụi dụi mắt, mơ màng hỏi, “Em ngủ bao lâu rồi?”

“Anh cũng không để ý, nhưng hiện mặt trời đã xuống núi rồi.” Triệu Thanh Cốc vừa nói vừa lấy khăn ướt lau mặt cho Quan Viễn.

Quan Viễn vốn đã ăn quen đồ ngon Triệu Thanh Cốc nấu, nuốt không trôi cơm canh tạm bợ ở nhà họ Quan, đang vô cùng đói bụng, ăn một chén cháo thịt nấu nhừ cộng thêm chút rau trộn mới thấy dễ chịu hơn.

Bởi vì ban ngày đã ngủ nhiều, tối, hai người không thấy buồn ngủ, bèn ra sân hóng mát một lát.

Quan Viễn bỗng nhớ tới mấy vết bầm khả nghi trên cổ Quan Mãn Nguyệt, bèn nói, “Anh, em thấy trên cổ cô Mãn Nguyệt có dấu như bị người bóp cổ. Anh nói có khi nào là do người nhà họ Quan…?”

Triệu Thanh Cốc dừng động tác quạt mát cho Quan Viễn lại, nghiêm túc hỏi, “Em chắc chứ?”

Quan Viễn gật đầu, “Dạ chắc! Hơn nữa thái độ của ông Quan rất lạ, có vẻ như rất sợ hãi. Chẳng lẽ là ông ta?!”

Triệu Thanh Cốc cũng đã nhận thấy thái độ khác thường của Quan Hà.

Nếu thật sự như vậy, một kẻ ra tay với cả con gái mình, có còn là người nữa không?!

“Dù đúng hay không, sau này em vẫn phải cách xa bọn họ ra! Chuyện xấu nhà họ chúng ta đừng quan tâm.” Triệu Thanh Cốc nghiêm mặt dặn dò Quan Viễn.

“Dạ. Nhưng mà em vẫn luôn ở cạnh anh, có thể xảy ra chuyện gì được chứ!”

Nghe vậy Triệu Thanh Cốc nghĩ cũng có lý, thở phào một hơi.

“Ngày mai mình sẽ đi Thượng Hải luôn.” Triệu Thanh Cốc nói.

“A, vậy là sáng mai phải dậy sớm à?” Quan Viễn nói với vẻ mặt đau khổ.

Triệu Thanh Cốc buồn cười véo nhẹ cái mũi nhỏ của Quan Viễn nói, “Anh hỏi thăm rồi, đi xe lửa tới Thượng Hải có hai chuyến một sáng một chiều, nên đã nhờ ông Lý mua vé giường nằm chuyến buổi chiều cho chúng ta. Sáng mai em muốn ngủ bao nhiêu cứ ngủ!”

Quan Viễn xấu hổ, đỏ mặt nói, “Thật ra em cũng không muốn ngủ nướng lâu lắm đâu!”

Gần đây hai người vội chuyện nọ chuyện kia, đã lâu không vào không gian thăm hoa sen, mai trên xe lửa chắc chắn cũng không được, bèn tranh thủ vào luôn ngay bây giờ.

Đóa sen trắng đã lớn gấp đôi lúc đầu, lá cũng to hơn nhiều. Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đều có cảm giác vô cùng thân thiết với nó, ở lại chơi đến hơn mười hai giờ đêm mới lưu luyến đi ra ngoài.

Hôm sau, lúc Quan Viễn ngủ dậy, Triệu Thanh Cốc đã sắp xếp xong xuôi hết. Hai người qua xưởng dặn dò Lý Anh và Quan Nhị Mao một phen, mới nhanh chóng đi lên trạm xe lửa.

Tiểu Trương đã chờ sẵn ở trạm xe lửa từ sớm. “Vé ông Lý mua giùm hai đứa đây! Một khoang có bốn người giường nằm, tối ngủ nhớ cảnh giác một chút.” diễnQ.đnà/leq./quykbjdodon Tiểu Trương không yên lòng, dặn dò Triệu Thanh Cốc.

“Dạ, cám ơn anh.” Triệu Thanh Cốc vừa nói vừa lấy từ trong túi xách ra hai bọc chân gà kho, “Đây là món mới em làm, một bọc cho Tiểu Tân một bọc để anh ăn thử cho vui.”

Tiểu Trương hớn hở nói, “Ha ha, cám ơn hai đứa!”

Tới giờ lên tàu, Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn tạm biệt Tiểu Trương bước lên.

Lúc Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn tìm được chỗ, hai giường đối diện đã có người. Triệu Thanh Cốc thấy giường của mình và Quan Viễn bị để đầy đồ, lịch sự hỏi, “Xin hỏi đây là đồ của ai, làm phiền để chỗ khác cho chúng tôi lên giường được không?”

Cô gái đang dọn dẹp giường dưới bên đối diện lập tức xoay đầu lại, ngượng ngùng nói, “Xin lỗi, là đồ của tôi, tại thấy bên đó chưa có ai nên mới để nhờ. Chờ tôi dọn bên đây xong sẽ lấy về ngay được không?”

Người ta đã giải thích, Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn cũng không làm khó. dàiễn.dnafd//qqydaeg],doon Nhưng hai người đã đánh giá thấp độ rắc rối của cô gái này, hết chê tấm trải giường không sạch, lại ghét bỏ trên giường có bụi, lau tới lau lui mấy bận mới coi như dọn xong.

Lúc lấy đồ về, cô gái kia liên tục xin lỗi Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc, còn móc bịch đậu phộng da cá ra mời hai người ăn. Dĩ nhiên, Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đã uyển chuyển từ chối.

“Ồn ào quá! Có cho người ta ngủ không đây?!” Người trùm chăn ngủ ở giường trên bên đối diện đột nhiên lên tiếng, là một giọng nam ồm ồm. Kỳ lạ là trời nóng thế này anh ta cũng trùm chăn ngủ.

Cô gái kia lập tức im miệng.

Triệu Thanh Cốc đặt hành lý của anh và Quan Viễn lên giường trên, rồi dọn dẹp giường dưới cho hai người ngủ chung.

Cô gái kia rất muốn tán gẫu với Triệu Thanh Cốc nhưng lại sợ người đàn ông giường trên, há há miệng một hồi rốt cuộc vẫn không lên tiếng. Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đều thầm thở phào.

Triệu Thanh Cốc lấy ra một quyển ‘Nguyên lý kinh tế học’, đọc mê mẩn. Quan Viễn thì giống như con chuột đồng cứ liên tục gặm chân gà. Đây là món mới Triệu Thanh Cốc làm theo ‘yêu cầu’ của Quan Viễn, mùi vị vô cùng thơm ngon.

Đến khi mặt trời lặn người đàn ông giường trên mới mở chăn ra, ngồi dậy, để lộ khuôn mặt chỉ nhìn lướt qua đã khiến người ta có cảm giác không thoải mái.

Nhờ nước suối thiêng, các giác quan của Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đều hơn hẳn người thường, lúc ánh mắt người đàn ông kia nhìn về phía này, hai người lập tức nhận thấy được ác ý trong đó.

Mặt Triệu Thanh Cốc không biết sắc, kín đáo kéo Quan Viễn vào lòng, mắt vẫn nhìn vào trang sách đang đọc.

Sau khi người đàn ông kia mở cửa đi ra ngoài, cô gái giường dưới lập tức thở phào một hơi thật to. “Trông ông ta đáng sợ quá đi mất! Chẳng biết làm nghề gì mà…”

Triệu Thanh Cốc cười cười ngắt lời, “Đừng chọc tới chú ta là được.”

“Đúng đúng, không nên chọc vào…” Cô gái kia gật đầu liên tục, móc một bao lương khô ra ăn.

Chốc lát sau, người đàn ông kia xách một hộp cơm về, vùi đầu ăn thật nhanh, sau đó tiện tay vứt hộp cơm không qua một bên, lại nằm xuống kéo chăn đắp kín mặt.

Cô gái giường dưới kia hẳn là người thích sạch sẽ, thấy vậy bèn nhặt hộp cơm không lên ném vào thùng rác.



Đã sửa bởi Ren San lúc 20.04.2018, 10:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao

Có bài mới 19.04.2018, 11:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 982
Được thanks: 11728 lần
Điểm: 32.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 27
Chương 44.2


Trời đã tối hẳn không cách nào đọc chữ được nữa, Triệu Thanh Cốc đành cất sách vào, nằm nói chuyện với Quan Viễn. Trong buồng vừa nóng vừa bí túng, Quan Viễn cảm giác không thoải mái, Triệu Thanh Cốc cứ quạt cho cậu suốt. Qua hồi lâu Quan Viễn mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn nghe thấy tiếng động lạ, gần như đồng thời mở mắt ra.

Lúc này, người đàn ông giường trên đang đứng trên đất, dùng tay bịt kín miệng cô gái giường dưới lại. Cô gái kia cố gắng giãy giụa phát ra những tiếng ô ô rất nhỏ.

Triệu Thanh Cốc ra hiệu cho Quan Viễn đừng cử động, rón rén bước xuống giường giống như một con báo đen hòa vào bóng đêm, tiện tay cầm lấy cái bình thủy, đập thật mạnh xuống lưng người đàn ông kia. Người đàn ông hét thảm một tiếng, lập tức ngất đi. Triệu Thanh Cốc sợ ông ta còn tỉnh, đập thêm một cái nữa cho chắc.

Cô gái kia sợ tới mức ngơ người một hồi mới khóc òa lên. Nhân viên soát vé nghe tiếng chạy tới, thấy người đàn ông nằm bất tỉnh trên đất, bèn nghiêm mặt nhìn Triệu Thanh Cốc.

Triệu Thanh Cốc vội giải thích, “Người đàn ông này có ý đồ xấu với chị đây, may mắn tôi bật dậy cứu kịp! Chị à, chị nói một câu công bằng đi!”

Cô gái kia ngừng khóc, xác nhận lời Triệu Thanh Cốc.

Anh soát vé nghe xong, nhanh chóng kêu bảo vệ tới giải quyết. Mấy buồng bên cạnh nghe tiếng cũng đi ra xem. Trong đó có một người đàn ông tuổi trung niên tướng mạo đàng hoàng vừa thấy khuôn mặt của kẻ nằm dưới đất kia lập tức ngạc nhiên hô to. Không ngờ, tên này đúng là tội phạm đang bị cảnh sát truy nã với tội lỗi chồng chất, cường bạo phụ nữ, giết người cướp của. Người đàn ông trung niên này là cảnh sát đang nghỉ phép về quê thăm người thân lại vô tình lập được công lớn.

Sau khi biết Triệu Thanh Cốc là cứu người, trưởng tàu đã tới bày bỏ sự biết ơn với anh. “Khá lắm! Đúng là thanh niên có triển vọng!”

Trải qua chuyện này cô gái kia càng thêm tin tưởng Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc. Trò chuyện một hồi Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc mới biết cô gái kia tên Hứa Xảo Tình, nhà ở Thượng Hải, lần này ra Bắc thăm ông ngoại, cũng đang định nhân dịp cải cách kinh tế làm chút mua bán nhỏ.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn ngạc nhiên nghĩ thầm: chẳng lẽ người nhà Hứa Xảo Tình yên tâm để cô gái trẻ đi xa một mình như vậy?! Nhưng vì không thân nên không hỏi ra.

Hai bên đều có ý kết bạn nên trò chuyện rất vui vẻ, chẳng mấy chốc đã qua ba ngày hai đêm, rốt cuộc tới Thượng Hải.

Vừa đặt chân xuống đất, Triệu Thanh Cốc đã lập tức cảm nhận được sự khác biệt của thành phố này. díàễn.dnaf/lq/quyddooàn Cả thành phố đang phát ra sức sống kinh người với những tòa nhà cao tầng mới xây. Người đi đường ăn mặc đa dạng hơn so với phương bắc nhiều. Ai ai cũng phấn chấn vì có mục tiêu để phấn đấu.

Ra khỏi ga, Hứa Xảo Tình nhiệt tình mời Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc về nhà chơi, còn hứa nhất định sẽ giúp hai người một tay. Nhưng dọc đường Quan Viễn thấy Hứa Xảo Tình cứ quấn Triệu Thanh Cốc nói chuyện đã rất không vui, giờ làm sao chịu đi. Triệu Thanh Cốc càng không muốn, nói có chuyện cần làm, ở nhờ nhà người khác không tiện.

Hứa Xảo Tình hết cách, đành đi theo hai người tới chỗ trọ cho biết chỗ rồi mới về.

Quan Viễn ngồi phịch xuống giường nhìn chằm chằm Triệu Thanh Cốc, trong lòng như đang có ngọn lửa bốc lên bừng bừng. Triệu Thanh Cốc tuy chỉ mới mười lăm tuổi, mặt còn hơi non, nhưng phong cách trầm ổn lại có sức hấp dẫn vô cùng với con gái, trên xe lửa Hứa Xảo Tình cứ ngắm Triệu Thanh Cốc gần như không nháy mắt.

“Sao tự nhiên nhìn anh dữ vậy?” Triệu Thanh Cốc ngạc nhiên hỏi.

Quan Viễn bĩu môi, mặc dù biết Triệu Thanh Cốc chẳng có ý gì với Hứa Xảo Tình, nhưng vẫn thấy khó chịu trong lòng, “Anh, mình đừng gặp cái cô Hứa Xảo gì kia nữa!”

Triệu Thanh Cốc bật cười nói, “Người ta tên là Hứa Xảo Tình.”

“Hừ! Nhớ rõ như vậy, chẳng lẽ là có ý với người ta?” Quan Viễn ôm ngực nói, cố gắng tạo dáng vẻ thật hung hăng. Nhưng trong  mắt Triệu Thanh Cốc lại thành thật đáng yêu.

“Đừng đoán mò! Anh chuẩn bị nước ấm rồi, mau vào tắm thôi, mai còn phải làm chuyện quan trọng!”

Tất nhiên Quan Viễn sẽ không bỏ qua cơ hội được tắm chung với Triệu Thanh Cốc, lập tức quăng mớ bực mình trong đầu ra sau, vui vẻ vọt vào phòng tắm với Triệu Thanh Cốc.

Sáng hôm sau, Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc còn đang ngủ, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa liên tục. Quan Viễn kéo chăn che kín đầu, giả bộ không nghe. diên/adfblq;zsgedq.đôn Triệu Thanh Cốc bật cười sờ mặt Quan Viễn mấy cái mới đứng lên đi mở cửa.

Hứa Xảo Tình cười tươi như hoa đứng bên ngoài, tay xách theo một bọc to bánh bao và sữa đậu nành.

“Tôi đoán hai người chưa ăn sáng nên mua tới nè, ăn thử coi có ngon không?” Hứa Xảo Tình không đợi Triệu Thanh Cốc mời đã nhanh chóng bước vào phòng.

Quan Viễn vừa nghe thấy tiếng Hứa Xảo Tình, lập tức bật người dậy. Mới sáng sớm đã gặp người không ưa tâm tình tệ tới mức nào không nói cũng biết.

Triệu Thanh Cốc đang định từ chối một cách uyển chuyển thì thấy Quan Viễn tỉnh, bèn quẳng hết chuyện khác qua một bên chạy đi lo cho cậu.

Triệu Thanh Cốc thuần thục ôm Quan Viễn vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, để một mình Hứa Xảo Tình đứng ở ngoài.

Hứa Xảo Tình thực sự không ngờ Triệu Thanh Cốc lại cưng chiều em trai dữ vậy, đến mức chỉ cần Quan Viễn vừa động một cái, Triệu Thanh Cốc đã lập tức phát hiện, bỏ mặc tất cả người hoặc chuyện khác qua một bên, chăm chú lo cho Quan Viễn.

Lớn chừng này còn ẵm đi đánh răng rửa mặt?!

Khi Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn vệ sinh cá nhân xong, Hứa Xảo Tình đã bày sẵn bánh bao và sẽ đậu nành lên bàn. “Mau lại ăn đi, để lâu sẽ lạnh mất ngon đó! Bánh bao này là của một cửa hàng nổi tiếng lâu đời ở Thượng Hải, không dễ mua được đâu!”

“Chị Tình, cám ơn chị rất nhiều! Thật sự không cần phải vậy đâu!” Triệu Thanh Cốc nói.

Hứa Xảo Tình nghe Triệu Thanh Cốc gọi mình bằng chị, cứng người mấy giây mới cười hỏi, “Sao lại gọi tôi bằng chị? Năm nay tôi mới mười bảy thôi, chẳng lẽ cậu còn nhỏ hơn tôi nữa?”

Quan Viễn nhanh miệng đáp, “Đến tháng chạp năm nay anh em mới đầy mười lăm tuổi.”

Hứa Xảo Tình há hốc miệng, “Thật à?!”

Quan Viễn nhân cơ hội nói tiếp, “Ở quê em có tục phải cưới vợ nhỏ tuổi hơn.” Cho nên chị đừng có ảo tưởng gì nữa, ở đâu thì về lại chỗ đó đi!

Hứa Xảo Tình dù tính tình phóng khoáng nhưng vẫn còn là một thiếu nữ, nghe Quan Viễn nói vậy mắc cỡ đỏ bừng cả mặt, vội vàng chào tạm biệt.

Triệu Thanh Cốc véo nhẹ mũi Quan Viễn, cười nói, “Lại nghịch ngợm rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao
Có bài mới 20.04.2018, 10:43
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 982
Được thanks: 11728 lần
Điểm: 32.12
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 41
Chương 45: Không nghĩ ra tựa đề


Hứa Xảo Tình đi rồi, Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc bắt đầu ăn bánh bao uống sữa, dù sao người ta đã có ý tốt, không ăn thật phí, hơn nữa bánh bao quả là rất ngon.

Ăn sáng xong, hai người nhanh chóng ra ngoài đi dạo. Trên đường người qua lại nhộn nhịp, tiếng rao hàng vô cùng náo nhiệt.

Đời trước Quan Viễn sống tới năm 1993, sau trở thành du hồn, chỉ thấy Thượng Hải đã hiện đại hóa, còn lúc giao thời tràn đầy sức sống này vẫn chưa được thấy. Bởi vậy cũng tò mò giống hệt Triệu Thanh Cốc, cứ nhìn quanh khắp nơi.

Hai người tình cờ đi tới bến xe buýt, thấy có nhiều chiếc đang nằm xếp hàng, lần trước tới vẫn chưa có. Triệu Thanh Cốc thấy hứng thú bèn mua vé ngồi thử.

Hai người chọn ghế gần cửa sổ. Quan Viễn chỉ lo nhìn phong cảnh hai bên, không phát hiện vẻ trầm tư trong mắt Triệu Thanh Cốc.

Xe buýt chạy quanh Thượng Hải một vòng, trở về trạm xuất phát hai người mới xuống xe. Tuy chỉ qua một khoảng thời gian ngắn, nhưng Triệu Thanh Cốc đã có cái nhìn đại khái về Thượng Hải.

Hai người tùy ý đi dạo, phát hiện cách đó không xa có một siêu thị bèn hăng hái bước vào. Siêu thị thật sự rất lớn, phân chia thành nhiều khu rõ ràng, trong đó khu bán đồ trang điểm và quần áo là được nhiều người ‘chạy theo mô đen’ vây quanh nhất.

Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đi lại nhìn thử, phát hiện quần áo chất liệu vẫn như cũ, nhưng hình thức có chút đổi mới, dễ thấy nhất là đồ của nữ đã bóp eo và chỉnh vai thành ngang hơn. Kiểu này mặc lên càng giúp lộ ra đường cong tự nhiên của phái nữ. Bên cạnh đó, mẫu cũng được ưa chuộng không kém giả áo sơ mi.

Giả áo sơ mi tức là áo sơ mi chỉ dài tới ngang ngực, bên ngoài mặc thêm áo len, nhìn cứ nghĩ là ở trong có một cái áo sơ mi đầy đủ. Quan Viễn chậc lưỡi thầm than: người Thượng Hải thật là sáng tạo!

Ở khu bán đồ trang điểm, phấn, son, sáp thơm bôi tóc này nọ đặt thành dãy trên quầy, tuy đóng gói bao bì không được tinh tế lắm, nhưng vẫn mang đậm hơi thở thời đại mới.

Hai người dạo khắp siêu thị một vòng nắm đại khái tình hình, lúc ra đã là buổi trưa, bèn quyết định đi kiếm chỗ ăn cơm.

Triệu Thanh Cốc dẫn Quan Viễn vào một nhà hàng khá đông khách, chẳng mấy chốc đã có phục vụ đi lại lịch sự hỏi ai người muốn ăn gì. Lúc đầu phục vụ hỏi bằng tiếng Thượng Hải, sau thấy hai người nghe không hiểu vội xin lỗi đổi thành tiếng phổ thông, còn đề cử mấy món đặc sắc của nhà hàng.

Triệu Thanh Cốc chờ phục vụ đi xa mới nói với Quan Viễn, “Em xem thái độ của người ta kìa, đúng là nhà hàng lớn có khác!”

Quan Viễn nói, “Mấy chỗ thuộc quốc doanh đều kiêu ngạo quen rồi, làm sao lịch sự ân cần như vậy nổi, em đoán ở đây nhất định là nhà hàng tư nhân. Có cạnh tranh mới có phát triển mà!”

Chỉ một lát đồ ăn đã được dọn lên. Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc ăn thử, đều cảm giác mùi vị nhạt nhẽo, hơn nữa món nào cũng có vị ngọt chiếm chủ đạo, khiến cho ‘hai người đàn ông Đông Bắc’ thật sự không cách thấy ngon nổi. Hai người ráng ăn vài miếng đã buông đũa.

Quản lý thấy đồ ăn còn thừa nhiều bèn lịch sự lại hỏi thăm, “Xin hỏi, đồ ăn không hợp khẩu vị của quý khách ạ?”

Triệu Thanh Cốc cười nói, “Chúng tôi là người Đông Bắc, ăn vị nặng quen rồi. Chỉ là vấn đề về thói quen thôi, đồ ăn của nhà hàng vẫn rất ngon.”

Quản lý nghe vậy nói, “Mặc dù là vấn đề thói quen, nhưng vẫn do nhà hàng chúng tôi chưa hiểu rõ yêu cầu của khách, chăm sóc khách hàng không chu đáo, để biểu đạt lòng áy náy bữa cơm này chúng tôi xin giảm hai mươi phần trăm cho quý khách.”

Tất nhiên Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đều không để ý chút tiền này. Triệu Thanh Cốc nói, “Không cần đâu. Có điều em tôi vẫn còn đói không biết có thể mượn phòng bếp của nhà hàng một chút không? Nếu không tiện thì cũng không sao.”

Quan Viễn kéo áo Triệu Thanh Cốc nói, “Anh, không cần đâu!” Trong không gian có đồ ăn vặt, cùng lắm thì ăn đỡ mấy ngày thôi. Triệu Thanh Cốc hiểu ý Quan Viễn những vẫn lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý, chỉ vài ngày cũng không được.

Quản lý nhìn Triệu Thanh Cốc với vẻ khó hiểu. Triệu Thanh Cốc vội nói, “Tôi tự mình nấu và sẽ trả tiền đầy đủ.”

Quản lý thấy Triệu Thanh Cốc hiểu lầm vội giải thích, “À, không! Không phải vấn đề về tiền bạc! Phòng bếp của chúng tôi khá lớn, vừa hay đang có bếp rảnh, mời quý khách đi lối này.”

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn theo quản lý vào phòng bếp.

Dù gì cũng là khách sạn lớn nên nồi niêu nguyên liệu đều đầy đủ hết. Chỉ chốc lát sau, Triệu Thanh Cốc đã làm xong ba món mặn một canh. Lúc dọn đồ ăn lên bàn, mấy người khách khác nghe mùi thơm đậm đà rối rít hỏi quản lý có phải nhà hàng ra món mới không, họ cũng muốn một phần. diễn.đà/n;.l.kêq.quudpom;ldon Quản lý phải giải thích một phen mới khiến cho họ từ bỏ ý định được.

Lúc Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đi, quản lý nói khách sạn đang tuyển đầu bếp, hi vọng Triệu Thanh Cốc sẽ tới, nhưng cũng biết hi vọng không cao. Một người có tiền ăn bữa cơm hơn mười tệ, hẳn chẳng thèm để tâm chút tiền lương ấy.

Triệu Thanh Cốc lịch sự từ chối, “Tôi là người phương bắc, khẩu vị khác xa người phương nam. Hơn nữa, nấu mấy món bình thường còn được, chứ những món cao cấp e rằng không thể.”

Ăn no Quan Viễn lại buồn ngủ. Triệu Thanh Cốc thấy vậy quyết định về nghỉ ngơi một lát rồi tính tiếp. Nhưng vừa về tới nhà nghỉ, Quan Viễn lập tức tỉnh ngủ ngay, bởi vì Hứa Xảo Tình đang đứng trước cửa chờ hai người!

“Thanh Cốc, chị lớn hơn em, vậy gọi em bằng tên ha!” Hứa Xảo Tình nói.

Triệu Thanh Cốc mặc dù chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng ở nông thôn thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi kết hôn là chuyện thường, hơn nữa vì Triệu Thanh Cốc làm ra tiền, đã có không ít người ngỏ ý muốn làm mai cho, bởi vậy không phải Triệu Thanh Cốc không phát hiện ý tứ của Hứa Xảo Tình. Tuy nhiên một phần là Triệu Thanh Cốc không hề có ý kết thành đôi, quan trọng hơn tiếp xúc với Hứa Xảo Tình sẽ khiến Quan Viễn không vui, bởi  vậy Triệu Thanh Cốc càng không có khả năng tiếp tục lui tới với Hứa Xảo Tình.

“Sao? Không định mời tôi vào ngồi một chút à?” Hứa Xảo Tình thấy Triệu Thanh Cốc không lên tiếng, đành cười cười nói. Thời đại này, người dân vẫn còn rất bảo thủ, cho dù ở một nơi kinh tế phát triển hàng đầu cả nước như Thượng Hải, một cô gái nói ra mấy lời thế này quả thật cần rất nhiều dũng khí.

Gia cảnh nhà Hứa Xảo Tình không được tốt lắm, cho nên từ nhỏ Hứa Xảo Tình đã biết muốn cái gì đều phải tự thân cố gắng, chủ động trước mới có được. Hứa Xảo Tình mang ơn Triệu Thanh Cốc đã cứu mình trên xe lửa, sau khi nói chuyện nhiều càng bị hấp dẫn bởi người thiếu niên có kiến thức rộng rãi này, quyết định không thể dễ dàng từ bỏ.

Nhưng Hứa Xảo Tình gặp phải Triệu Thanh Cốc, đã định trước là có duyên không phận. “Chị Tình, dù gì em cũng là con trai, một mình chị vào e rằng sẽ có người nói này nói nọ. Tên kia có lòng hại người, hại chị xong nhất định cũng không bỏ qua cho em và Tiểu Viễn, cho nên em làm vậy cũng là vì mình thôi, chị đừng bận tâm!”  Dứt lời, Triệu Thanh Cốc dắt Quan Viễn vào phòng, đóng cửa lại.

Quan Viễn ngồi phịch xuống giường, giận dỗi nói, “Biết vậy khỏi tới làm gì, mất công mắc nạn đào hoa!”

Triệu Thanh Cốc vội dỗ dành, “Được rồi, được rồi! Chỉ cần Tiểu Viễn không thích, anh bảo đảm sẽ không bao giờ gặp lại nữa.”

“Dạ!” Quan Viễn lập tức hớn hở nhào qua ôm cổ Triệu Thanh Cốc, quấn hai chân, đu lên người anh.

Triệu Thanh Cốc sờ thử lưng Quan Viễn, nói, “Lại đổ mồ hôi rồi, mau đi tắm đi. Anh nghe nói buổi tối ở Thượng Hải rất náo nhiệt, chờ đến tối chúng ta lại đi dạo xem sao.”

“Anh tắm cho em!” Quan Viễn vùi đầu vào cổ Triệu Thanh Cốc làm nũng.

“Rồi, để anh tắm cho em.” Càng về chiều nhiệt độ càng giảm, hai người tranh thủ tắm nhanh rồi ra.

Ở Thượng Hải không có người quen, hai người thoải mái ăn mặc theo phong cách nơi đây. Ăn diện xong trông Triệu Thanh Cốc càng cao to tuấn tú, còn Quan Viễn thì càng giống Tiểu Kim Đồng đứng bên cạnh Quan Thế Âm Bồ Tát.

Chiều tối ở Thượng Hải quả nhiên náo nhiệt như lời đồn.

Hai người vô tình đi tới rạp chiếu phim, Quan Viễn thấy quảng cáo đang chiếu ‘Thiếu Lâm Tự’, bộ phim nổi tiếng đến tận nhiều năm sau, hưng phấn nói, “Anh, chúng ta vào xem phim này đi!”

Triệu Thanh Cốc tất nhiên đồng ý, nhưng lúc mua vé lại được báo là đã bán hết.

“Không sao, không xem được thì thôi.” Quan Viễn sợ Triệu Thanh Cốc buồn vội nói.

Đúng lúc hai người định đi thì có một người đàn ông lại gần, nói, “Anh có vé phim ‘Thiếu Lâm Tự’ này! Một tệ một vé!”

Quan Viễn ngơ người, không ngờ lúc này đã có ‘cò vé’!

Trong rạp, một vé chỉ hai hào, người này lại bán một vé một tệ, tăng gấp năm lần. dein/lkdnfalơmkerqQ;lê/qoyư.,/ddoon Nhưng đối với Triệu Thanh Cốc, một tệ này chẳng đáng là bao so với niềm vui của Quan Viễn nên lập tức mua ngay hai vé.

Lúc hai người vào, phim đã bắtđầu chiếu, trừ chỗ màn hình, còn lại khắp nơi đều đen như mực, phải lần mò tìm số ghế.

Không thể không nói, phim kinh điển đúng là phim kinh điển, Quan Viễn xem mê mẩn từ đầu đến cuối.

Khi Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc bước ra khỏi rạp chiếu phim, đèn đường đã sáng lên.

“Anh, anh đã nghĩ ra nên kinh doanh cái gì tiếp chưa?” Quan Viễn hỏi.

“Rồi.” Triệu Thanh Cốc tự tin đáp.

“Thật ạ?” Đi dạo suốt một ngày, không nghe thấy nói gì, không ngờ đã có quyết định rồi.

“Nhìn tình hình buôn bán ở siêu thị kia là biết ngay tiền của phụ nữ dễ kiếm nhất. Hiện tại nếu ăn no đã không thành vấn đề, dĩ nhiên người ta sẽ theo đuổi những thứ cao hơn.”

Quan Viễn giật mình nhìn Triệu Thanh Cốc. Triệu Thanh Cốc điểm điểm lên trán cậu, cười nói, “Em cho rằng anh xem mấy quyền sách kia để chơi à?!”

Quan Viễn thấy Triệu Thanh Cốc đã có quyết định không có ý kiến gì nữa, bởi vì trừ biết nhiều  hơn người khác một ít về tương lại, cậu không hề có khiếu buôn bán.

“Vậy khi nào mình về?” Quan Viễn hỏi Triệu Thanh Cốc.

“Em không thích ở đây à?” Triệu Thanh Cốc hỏi.

“Không phải không thích, chỉ là muốn về nhà thôi.”

“Vậy ở thêm một ngày mai nữa thôi rồi sẽ về.”

“Dạ.”

Hôm sau, Triệu Thanh Cốc mua một tờ báo địa phương, vòng địa chỉ mấy nhà máy dệt lại, rồi mượn danh nghĩa mua vải để đến thăm, hiểu biết đại khái về phương thức vận hành của một nhà máy dệt. Sau đó, tiếp tục lấy cớ tương tự đi tham quan một nhà máy may quần áo.

Sở dĩ hai người có thể vào tham quan dễ dàng như vậy, một là vì có tiền, thoải mái ‘kính biếu’ các quản lý nhà máy một ít, không ai không vui lòng, thứ hai là nhờ có giấy chứng minh mua hàng cho một công ty quốc doanh do ông Lý chuẩn bị giùm. Những quản lý kia cứ ngỡ khách hàng lớn, lập tức đồng ý yêu cầu cho đi thăm xưởng sản xuất ngay.

Tham quan xong, Triệu Thanh Cốc chỉ cần lịch sự nói sản phẩm của quý công ty chưa hợp yêu cầu lắm là có thể thoải mái bước ra khỏi cửa chính.

Cứ vậy chạy mấy chỗ, hai người đã mệt ngất ngư, về nhà trọ nghỉ ngơi chẳng được bao lâu lại có người tới tìm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao, loan69
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 517 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 491 điểm để mua Thiên thần mây
TranGemy: Hôm nay Hà Nội mưa quá, viết vài dòng Nhật ký rồi đi ngủ thôi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: khi nào thi miss "mít" thì tau thi :)2
Hạ Quân Hạc: Còn 1 tiếng nữa hết hạn thi miss :blahblah: mọi người nhanh tay đăng ký nào :speaker:
LogOut Bomb: Gián -> mèo suni
Lý do: Sao nỡ bom chị :cry3: thất tềnh bom lại :D2
tuyền xù: dạo này khỏe k em?
tuyền xù: hello sunii <3
mèo suni: :) em có tội
tình chi
Gián: Chắc đá em quá :slap:
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 433 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: mèo suni -> 007
Lý do: ಥ ̯ ಥ từ biệt chị
007: T xúi tụi nóa bôm :D3
LogOut Bomb: mèo suni -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Bái bai
Đường Thất Công Tử: an nghỉ nơi thiên đường, chưa kịp thả bomb :v
LogOut Bomb: mèo suni -> Họa Thiên
Lý do: Vâỵ em hãy an nghỉ nhé :))))
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 412 điểm để mua Đôi chim non
Nam Cung Vân Điệp: Hờn~~
Đào Sindy: đại hội bomb chăng
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> Đường Thất Công Tử
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: :v
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Nam Cung Vân Điệp
Lý do: gia xin lỗi ⊙﹏⊙⊙﹏⊙
AK47: Ko lẽ chị bậy quánh bôm tự sát :cry2: k có đứa nèo bôm
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Họa Thiên
Lý do: Free ship
LogOut Bomb: 007 -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Mở màn :D3 ahihi chị mi dô tội
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.