Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 10.04.2018, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 706
Được thanks: 2086 lần
Điểm: 36.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 60
Chương 127: Chớp mắt là vạn năm

Edit: susublue

Mà Thượng Quan Tây Nguyệt còn chưa đi theo vào, nàng đánh giá bốn phía, nhìn trời đầy bươm bướm, chẳng biết tại sao, nàng luôn cảm thấy cảnh tượng trước mắt nhìn rất quen thuộc, giống như đã nhìn thấy rất nhiều lần rồi, nhưng trước đó nàng vẫn luôn ở hiện đại, coi như xuyên đến cổ đại cũng chỉ mới có mấy tháng, sao nàng lại cảm thấy quen thuộc với nơi này như vậy, mà lại có cảm giác thương cảm khó hiểu.

Đang lúc nàng thất thần, đột nhiên nghe giọng cười như tiếng chuông bạc vọng ra từ bên trong lúc, Thượng Quan Tây Nguyệt vội vàng vào.

Sau khi đi vào, nàng đã không thấy thấy tiên ông nữa, chỉ thấy Hi Nguyệt đứng ở đó, trước mặt nàng còn có hai nam nhân nữa, bởi vì khoảng cách quá xa, nên nhìn không rõ ràng.

Hi Nguyệt vui vẻ nhìn hai người trước mặt, nàng rất vui vẻ, không ngờ mình có sư phụ, còn có hai sư huynh đẹp trai như vậy, nhưng...

Nàng vụng trộm liếc qua cái người mặt không thay đổi kia, nghe sư phụ nói hắn là Đại sư huynh, nhưng vì sao không có biểu cảm gì cả, là không chào đón mình sao?

"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, xin chào, ta là tiểu sư muội của các ngươi, ta tên Hi Nguyệt, sư phụ đặt tên cho ta, tên rất dễ nghe!"Hi Nguyệt gật gù đắc ý nhìn hai vị sư huynh trước mặt.

Nàng si mê nhìn chằm chằm đại sư huynh, trong lòng lại rất ái mộ, tuy nhiên nhìn bề ngoài của Đại sư huynh rất hung dữ, nhưng Đại sư huynh thật xinh đẹp, xuất sắc như hoa, mặc dù luôn duy trì bộ dáng lạnh như băng, nhưng như vậy lại càng khiến người ta thích hơn!

Hi Nguyệt rạo rực suy nghĩ, nói không chừng không bao lâu, Đại sư huynh sẽ thích ta, hắc hắc!

Thật ra, ngay lần gặp đầu tiên này, Hi Nguyệt đã tiến vào trong lòng Đại sư huynh của nàng, chớp mắt là vạn năm, mọi thứ đều thay đổi, cũng không bằng lần gặp đầu tiên này, chỉ là bản thân nàng còn không rõ.

Thượng Quan Tây Nguyệt đứng xa xa nhìn Đại sư huynh, cảm giác hình dáng hắn rất quen thuộc, rồi bước từng bước tới gần, khi nhìn thấy đại sư huynh, thiếu chút nữa nàng đã muốn nhào tới.

Thần, là chàng sao?

Không phải, hắn không phải Thần, Thượng Quan Tây Nguyệt nhanh chóng dừng bước chân lại, đánh giá Bách Lý Thần và Đại sư huynh có hình dáng giống nhau.

Mặc dù hắn và Thần có dung mạo giống nhau, tính cách cũng rất giống nhau, nhưng nàng biết, đây không phải là Thần của nàng.

Thượng Quan Tây Nguyệt ngơ ngác nhìn người được gọi là đại sư kia huynh, không thể không nói, nếu không tận mắt nhìn thấy, nàng thật sự cho rằng hắn là Bách Lý Thần, bởi vì dù là biểu cảm, hay là tính tình lạnh lùng, tất cả đều không có gì khác biệt.

"Tiểu sư muội, rất hân hạnh được biết ngươi, ta tên là Lăng, Đại sư huynh của ngươi là Thần!"

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe thấy thanh âm liền đưa mắt nhìn sang người đang mở miệng nói chuyện, nàng lại ngây dại thêm lần nữa, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, rốt cục đầy là chỗ nào, sao lại xuất hiện nhiều người giống với những người mà mình biết như vậy, mà người đang nói chuyện lại có hình dáng giống như Long Hạo Lăng.

Mà, không chỉ có như thế, ngay cả tên cũng giống như đúc, rốt cục bọn họ là ai, tại sao mình đang ở hỉ phòng lại xuất hiện ở đây, rốt cục mình và bọn họ có quan hệ gì!

Vào giờ phút này, nàng không muốn ở chỗ này nữa, nàng muốn trở về, trở về lồng ngực của Bách Lý Thần, chỉ có nơi đó nàng mới có cảm giác an toàn, hắn chính là nhà của nàng!

Nhưng ngay cả tình huống bây giờ là gì nàng còn không biết rõ, không biết vì sao vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây, trông thấy nhiều người như vậy, mà bọn họ lại không nhìn thấy mình.

"Nhị sư huynh, ngươi thật hiền lành, không giống Đại sư huynh!"Hi Nguyệt nghịch ngợm lè lưỡi nhỏ giọng nói, khóe mắt còn đang len lén nhìn Thần.

Làm sao bây giờ, tại sao Đại sư huynh lại có thể đẹp trai như vậy, trái tim nhỏ của nàng không ngừng đập bịch bịch!

Thần đứng ở đó như vương giả trời sinh, hắn không phải không nhìn thấy Hi Nguyệt đang len lén dò xét, chỉ là hắn không thèm để ý thôi, hắn không thèm để ý đến người chú ý quá nhiều vào hắn.

Thượng Quan Tây Nguyệt cứ nhìn lấy bọn họ như vậy, ngày ngày nhìn thấy bọn họ, diễn{dafn<lle3;quysdo0n nhìn lấy bọn họ lên núi, tu luyện, đùa giỡn, thời gian thấm thoắt, bất tri bất giác, nàng ở đó đã gần hai năm, mà Hi Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp động lòng người.

Trong hai năm qua, Thần đối xử với Hi Nguyệt tốt hơn không ít, mặc dù khuôn mặt vẫn băng lãnh, nhưng sự ấm áp ở đáy mắt lại chỉ có toát ra trước mặt Hi Nguyệt, mà Lăng, trong hai năm này, đã sớm yêu Hi Nguyệt tận xương cốt.

Một ngày này, vị tiên ông đưa Hi Nguyệt đến núi Lạc Hà xong đã cưỡi mây rời đi, Hi Nguyệt len lén chạy ra, đi đến cái hồ mà nàng đã muốn đến từ lâu.

"Oa, thật đẹp. Hi Nguyệt nhìn hoa mắt, vui vẻ nhìn bươm bướm bay múa lượn vòng bên cạnh nàng, hình như nàng rất vui vẻ.

"Bươm nướm, Bươm bướm, các ngươi bay lượn mỗi ngày không thấy mệt mỏi sao?"Hi Nguyệt xòe bàn tay ra để một con bướm rực rỡ đậu ở lòng bàn tay của nàng, bươm bướm vẫy cánh trên lòng bàn tay, có chút ngứa.

Dường như nghe hiểu được lời của nàng, bươm bướm khẽ bay qua gò má nàng, sau đó không ngừng đập cánh ở trước mắt nàng, như đang đáp lại nàng.

Hi Nguyệt cười khanh khách không ngừng, sau đó liền cùng chơi đùa với đám bướm này.

"Ừ" đột nhiên trong bụi cỏ vang lên âm thanh nhẹ nhàng, tieensg động đầy thống khổ, hình như là bị thương, Hi Nguyệt tranh thủ thời gian chạy tới.

Đẩy bụi cỏ ra, liền trông thấy một nữ tử xinh đẹp mặc quần áo màu trắng nằm trên mặt đất, bên hông rỉ máu dần dần nhuộm đỏ làn váy màu trắng.

"Tỷ tỷ, ngươi không sao chứ!"Hi Nguyệt rất đơn thuần, vốn không nghĩ đến núi Lạc Hà chỉ có mấy người bọn họ, từ khi nào lại có người ngoài xâm nhập.

Nghe thấy giọng nói, nữ tử xinh đẹp mở mắt ra, tay phải vươn lên như muốn nắm lấy Hi Nguyệt, nhưng lực bất tòng tâm, tay rơi xuống, người cũng mất đi tri giác.

Hi Nguyệt giật nảy mình, nhìn nữ tử đã hôn mê, lòng nóng như lửa đốt, không biết nên làm sao bây giờ, đột nhiên, nàng nghĩ đến.

"Đúng rồi, đưa nàng về, để Đại sư huynh cứu nàng!"Quyết định xong, Hi Nguyệt cố hết sức cõng nữ tử lên người, thi triển pháp thuật bay về phía núi Lạc Hà.

Hi Nguyệt ở phía trước không có phát hiện, nữ tử vốn đang bị thương hôn mê ở sau lưng của nàng đột nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lóe lên ánh sáng, nào có bộ dáng bị thương.

"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, các ngươi mau tới đây, tỷ tỷ này bị thương!"Hi Nguyệt buông nữ tử xuống, vừa chạy vừa kêu hai người qua.

Qua một đêm, nữ tử đó tỉnh lại, nàng nói nàng là Liên Nhi, vốn là cô gái tầm thường, phụ mẫu đều mất, nhưng không ngờ bị đẩy vào một trận đánh nhau của người khác, sau đó hôn mê không biết gì cả, lúc tỉnh lại thf đã ở chỗ này.

"Cho nên, ta là cô nhi, đã không còn đường để đi ."Nói xong, Liên Nhi còn rơi hai giọt lệ muốn tranh thủ sự đồng tình của người khác.

Nàng nâng ống tay áo lên giống như tại lau nước mắt, nhưng trên thực tế là đang nhìn biểu cảm của mấy người bọn họ.

Hi Nguyệt thấy nàng đáng thương, liền năn nỉ lấy hai vị sư huynh để nàng ở lại.

"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Liên Nhi tỷ tỷ thật đáng thương, chúng ta để nàng ở lại đi!"

Thần nhìn thoáng qua Hi Nguyệt, lại đưa mắt nhìn Liên Nhi đang thút thít.

Chẳng biết tại sao, trong lòng của hắn luôn hoài nghi, nữ nhân này xuất hiện quá đúng dịp, sao sớm không xuất hiện trễ không xuất hiện, nhân lúc bọn họ vất vả lắm mới đạt được Bích Long Quả, lại đúng lúc sư phụ đi dạo chơi mà xuất hiện.

"Đại sư huynh, xin ngươi thương xót mà!"Hi Nguyệt kéo tay Thần, ngắt ngàng suy nghĩ của hắn, bàn tay nhỏ trắng noãn kéo tay Thần để lộ vẻ non mềm.

Hì hì, tay Đại sư huynh thật ấm áp, Hi Nguyệt len lén nghĩ, rốt cục hôm nay cũng có cơ hội đụng đến tay Đại sư huynh, bình thường Đại sư huynh lạnh nhạt, chính mình cũng không dám đụng vào hắn.

Thần nhìn bàn tay nhỏ bé bên trong tay của mình, đang nhìn Hi Nguyệt năn nỉ, không nhịn được mềm lòng, cuối cùng đồng ý.

Hi Nguyệt nhìn thấy Thần đồng ý, vui vẻ nhảy dựng lên, lúc này nếu nàng biết chuyện sẽ xảy ra không lâu sau đó, nàng sẽ không vui vẻ như thế, nếu lúc ấy nàng ngăn cản Liên Nhi ở lại, cũng sẽ không tách rời khỏi Thần, luân hồi ngàn năm. . . .

"Đại sư huynh, đây là canh hạt sen ta làm, ngươi nếm thử đi, xem thử mùi vị thế nào." Từ khi Liên Nhi ở lại, cũng gọi Thần là Đại sư huynh, hôm nay, nàng mỉm cười bưng một chén canh đến trước mặt Thần, muốn cho hắn nếm thử món canh mình tự tay nấu cho hắn.

Nhìn Thần tuấn mỹ vô song, nếu không phải Liên Nhi biết mình có nhiệm vụ, chỉ sợ cũng mê luyến hắn, dù sao tướng mạo anh tuấn này ở Yêu giới nàng cũng không thấy nhiều, lần này có thể thành công trà trộn vào, hay là dựa vào tôn chủ cho mình viên thuốc xóa đi yêu khí, nên bọn họ mới không phát hiện!

Đúng lúc này. Hi Nguyệt đi tới, khi nhìn thấy hai người bọn họ hài hòa đứng chung một chỗ, trong nội tâm nàng cảm thấy rất khó chịu, nàng không biết mình bị làm sao, cảm giác trái tim buồn buồn, như thở không nổi.

Sau đó, nàng tự an ủi nhất định là do không nghỉ ngơi tốt, nàng miễn cưỡng nở nụ cười, đi về phía bọn họ.

"Oa, đây là canh hạt sen tỷ tỷ làm sao, Đại sư huynh ngươi mau nếm thử đi!"Miệng thì nói như vậy, nhưng Hi Nguyệt âm thầm thề, chờ nàng học xong cũng làm cho Đại sư huynh ăn!

Thần lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, sắc mặt khó coi hơn.

"Liên tỷ tỷ, Đại sư huynh làm sao thế."Hi Nguyệt mông lung hỏi.

Đại sư huynh làm sao vậy, vì sao đột nhiên lại không vui, nhìn thấy hắn như vậy, chính nàng cũng không có tâm trạng.

"Không có chuyện gì "Liên Nhi nhàn nhạt nói, khi nhìn về phía Hi Nguyệt, ánh mắt lóe lên chút cảm xúc không rõ, xem ra Thần thích tiểu nha đầu này, mình phải nắm chặt thời gian, sớm lấy được tín nhiệm của hắn, mới có thể hoàn thành nhiệm vụ tôn chủ giao phó.

Mỗi ngày sau này, Hi Nguyệt đều trông thấy Liên Nhi bưng các loại bánh ngọt với mùi vị khác nhau đến trước mặt Đại sư huynh, mà lúc đầu Đại sư huynh từ chối nhưng đến bây giờ cũng nếm qua một chút.

"Hừ, có gì đặc biệt hơn người, không phải làm cơm thôi sao, ta cũng biết!"Trong phòng bếp, Hi Nguyệt thở phì phò xoa mì vắt, chỉ cần nghĩ đến Đại sư huynh ăn bánh ngọt Liên Nhi tỷ tỷ làm xong còn cười với nàng, trong lòng Hi Nguyệt sẽ rất khó chịu, phải biết rằng, từ trước đến bây giờ Đại sư huynh đều không cười với mình.

Càng nghĩ càng tức, Hi Nguyệt dùng sức xoa mì vắt, giống như vò nội tâm của nàng"Hừ, người xấu, vò chết ngươi, vò chết ngươi."

Hi Nguyệt tập trung tinh thần nên không chú ý tới sau lưng có một người đi qua, là Lăng.

Lúc Lăng đi ngang qua phòng bếp liền nghe thấy bên trong vang lên một giọng nói, diễn(daffn<lle3;[quysdo0n đi vào xem xét, thì ra là Hi Nguyệt, nàng quay lưng lại với mình không biết miệng đang nói thầm cái gì, nhìn Hi Nguyệt không phát hiện, Lăng chậm rãi lặng lẽ bước về phía sau nàng, dán vào lỗ tai của nàng, đột nhiên phát ra âm thanh "Hi Nguyệt, đang làm cái gì!"

Lúc đầu Hi Nguyệt đang mắng rất vui vẻ, nghe thấy giọng nói vang lên sau lưng, có tật giật mình, lập tức xoay người kêu to "A "

Lăng chau mày nghe tiếng kêu với tần số cao này, hắn bất đắc dĩ vươn tay, nhẹ che miệng Hi Nguyệt, ôn nhu nói "Hi Nguyệt, là ta."

Hi Nguyệt tập trung nhìn, thì ra là Nhị sư huynh, thở dài một hơi đồng thời không khỏi oán trách "Nhị sư huynh, sao ngươi đi đường không có âm thanh, dọa ta rồi."

Lăng nhìn Hi Nguyệt chơi xấu, yêu thương gõ đầu của nàng "Muội đó, đang suy nghĩ cái gì, ngay cả ta đi vào cũng không biết?"

Hi Nguyệt bị hỏi, miệng giật giật không nói gì thêm, lại xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía hắn, tiếp tục xoa mì vắt.

Nhìn Hi Nguyệt như vậy, Lăng hơi chua xót, hắn có thể nhìn ra Hi Nguyệt thích Đại sư huynh, nàng chỉ coi mình là ca ca, nhưng dù là như thế, hắn cũng sẽ không bỏ qua, hắn tin rằng sẽ có một ngày, nàng sẽ nhìn thấy mình!

Đêm khuya vắng người. . . .

Hi Nguyệt bưng một đĩa đồ ăn đi về phòng của Thần, nàng vui vẻ nhìn canh hạt sen nấm tuyết mình làm lần đầu tiên, nghĩ đến biểu cảm chút nữa Đại sư huynh uống canh hạt sen, Hi Nguyệt liền không nhịn được màvui vẻ.

Tới gần, Hi Nguyệt điều tiết lại cảm xúc, lúc đang chuẩn bị đi vào, nghe thấy âm thanh bên trong truyền ra.

"Đại sư huynh, ta đến xoa bóp vai cho ngươi!"Là giọng của Liên tỷ tỷ, sao muộn như vậy rồi mà nàng còn ở trong phòng Đại sư huynh, bọn họ đang làm gì?

Vì muốn nghe rõ hơn, Hi Nguyệt bưng canh rón rén đi đến bên cửa sổ nghe lén.

"Không cần, ngươi ra ngoài đi."Giọng nói của Thần lạnh nhạt, hắn lạnh lùng nhìn nữ tử trước mắt, nếu không phải Hi Nguyệt năn nỉ để nàng ở lại, dù nói gì hắn cũng sẽ không để nàng ta ở chỗ này.

"Thế nhưng. . ."Liên Nhi còn muốn nói gì đó để cho mình cơ hội, đột nhiên liếc mắt thấy Thần lạnh lùng, nàng khẽ giật mình, cúi đầu nói một câu "Vậy ta ra ngoài trước", sau đó liền đi ra ngoài.

Hi Nguyệt núp bên cửa sổ thấy có người đi ra, vội vàng co thân thể lại, giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, lúc Liên Nhi đi ra, cũng thật sự không chú ý đến Hi Nguyệt.

"Đứng ở bên ngoài làm gì, còn không đi vào." Giọng nói của Thần nhàn nhạt truyền ra từ bên trong bay đến tai Hi Nguyệt, nàng không ngờ mình bị phát hiện nhanh như vậy, nàng thè lưỡi, thận trọng đi vào.

"Đại sư huynh "Hi Nguyệt đặt canh hạt sen canh ở trước mặt của hắn "Liên tỷ tỷ tới làm gì vậy!"Hi Nguyệt giả chết vô tình hỏi, mắt lại vụng trộm nhìn biểu cảm của Thần.

Thần bị bộ dạng của nàng chọc cho thiếu chút nữa bật cười, hắn nắm tay đặt ở bên môi, che lại ý cười bên miệng, ho nhẹ hai tiếng, nói ra "Thế nào, hỏi điều này làm gì?"

"Không có không có "Hi Nguyệt lắc hai tay thật nhanh "Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi, đúng rổi, Đại sư huynh, đây là canh hạt sen ta làm, huynh nếm thử xem có uống được hay không!"

Nhìn mặt Hi Nguyệt đầy hi vọng nhìn mình, Thần cũng không thích làm nàng mất mặt mũi, duỗi ngón thon dài ra cầm lấy cái thìa múc một muỗng, chậm rãi đưa đến bên miệng.

Hi Nguyệt kích động nhìn cái thìa cách miệng Thần càng lúc càng gần, nàng nhìn hắn không chớp mắt, muốn chờ hắn khích lệ.

Ai ngờ Thần uống một ngụm xong, không cầm thìa nữa, cũng không nói gì thêm, Hi Nguyệt không cam lòng hỏi "Đại sư huynh, canh Hi Nguyệt làm ăn không ngon sao?"

Thượng Quan Tây Nguyệt đứng một bên an tĩnh nhìn, mặc dù cái người này không phải là Thần, nhưng nàng vẫn hơi ăn dấm, ăn dấm của nữ tử có dung mạo giống nàng.

Lúc Thần đang muốn trả lời, nhưng nhìn thấy biểu cảm đáng thương như chó con của Hi Nguyệt, liền mềm lòng, nói một đằng nghĩ một nẻo lờ "Không có, mùi vị không tệ, ăn rất ngon."

Vốn cho là nghe lời khen ngợi của mình xong thì nha đầu này sẽ rất vui vẻ, ai ngờ Hi Nguyệt lại xụ mặt xuống, u oán nhìn hắn "Đại sư huynh, đã dễ uống, diễnđ@ffn/lle3;[quydon vì sao huynh không uống hết, còn nữa, vì sao huynh ăn bánh ngọt mà Liên tỷ tỷ làm thì huynh cười, còn ăn đồ ta làm lại không cười, chẳng lẽ ta làm không ngon như Liên tỷ tỷ làm sao?"

Thần có chút dở khóc dở cười, vì đề giải quyết cái nha đầu khó chơi này, hắn lại phải uống thêm mấy ngụm nữa, rồi sau đó cười với nàng một cái.

Lần này Hi Nguyệt hài lòng, thỏa mãn bưng canh hạt sen còn thừa lại sôi nỏi đi ra ngoài.

Mà Thượng Quan Tây Nguyệt còn ở lại nơi này, nàng chậm rãi đi đến trước bàn, ngồi đối diện Thần, tinh tế đánh giá khuôn mặt hắn, nếu không phải trong lòng hiểu rõ, mỗi một lần nàng đều bất tri bất giác xem hắn là Thần, nàng nhìn Thần trước mắt, suy nghĩ bất giác bay xa, cũng không biết Thần có phát hiện mình biến mất hay không, ở chỗ này nhoáng một cái đã qua hai năm, Thần sẽ sốt ruột bao nhiêu đây.

***

Trong Thần vương phủ

"Nguyệt nhi, đã qua hai mươi ngày, sao nàng còn chưa tỉnh lại nữa."Nam nhân ngồi bên giường nắm chặt tay của người nằm trên giường, đặt lên môi cẩn thận hôn, mắt chưa từng rời khỏi nàng một phút.

Chẳng biết tại sao, sau ngày đại hôn, Nguyệt nhi liền lâm vào hôn mê, đến nay vẫn chưa tỉnh lại, mà người nằm trên giường lại chính là Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng mặc quần áo màu trắng, hai tay đặt ở trên bụng, hơi thở của nàng đều đều, giống như đang ngủ thiếp đi, nhưng sắc mặt của nàng lại trong suốt, giống như nếu đụng một cái sẽ liền biến mất.

Bách Lý Thần si ngốc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, không dám buông lỏng dù chỉ một phút, sợ sau khi Thượng Quan Tây Nguyệt tỉnh lại không nhìn thấy mình, quần áo trên người cũng mấy ngày rồi chưa thay, trên mặt còn có râu, nhưng dù như thế, cũng không quá suy sút, ngược lại có sức quyến rũ của nam nhân.

"Nguyệt nhi, nàng nhanh tỉnh lại đi, ta chờ nàng. . ."

Bách Lý Thần dựa đầu vào bờ vai Thượng Quan Tây Nguyệt, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Diana cuties, Hothao, Phuongphuong57500, Totoro yuki
     

Có bài mới 11.04.2018, 18:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 706
Được thanks: 2086 lần
Điểm: 36.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 62
Chương 128: Đi lạc vào rừng Mê Thất (rừng trầm mê)

Edit: susublue

Ngày hôm nay, núi Lạc Hà có ánh nắng tươi sáng, Hi Nguyệt kéo hai vị sư huynh của nàng nũng nịu nói "Đại sư huynh, Nhị sư huynh, hai người theo ta đến bờ hồ trước mặt dạo chơi được không?"

Lăng không nói hai lời liền đồng ý, mà Thần nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Hi Nguyệt cũng đồng ý.

"Hi Nguyệt, các ngươi muốn ra ngoài chơi sao, có thể đưa ta theo cùng không?" Liên Nhi không biết từ nơi nào chạy đến, mặc dù nói với Hi Nguyệt, nhưng lại nhìn về phía Thần đang đứng cạnh Hi Nguyệt.

"Đương nhiên có thể, Liên tỷ tỷ, chúng ta cùng đi chứ!"Hi Nguyệt rất đơn thuần, tiến lên nắm cánh tay Liên Nhi đi về phía trước.

Đi đến bên hồ, Hi Nguyệt giống như chim sổ lồng, vui vẻ vừa đi vừa chạy về bên hồ, Lăng đứng cách đó không xa bảo vệ nàng, mà Thần thì ngồi dưới một gốc cây đại thụ.

Liên Nhi nhìn Thần một chút, lại nhìn Hi Nguyệt không chú ý bên này, nàng ưu nhã đi về phía Thần, ngồi bên cạnh hắn, cố ý tìm chủ đề "Đại sư huynh, ngươi nhìn Hi Nguyệt đi, như đứa bé không chịu lớn vậy, nhìn thấy bờ hồ còn vui vẻ như vậy!"

Thần không nói gì, cứ nhìn chằm chằm Hi Nguyệt đang vui vẻ, khóe miệng cũng cong lên một đường theo tiếng cười như chuông bạc của nàng.

"A "Có lẽ Hi Nguyệt chơi rất vui, không chú ý tới mình cách hồ càng ngày càng gần, sau đó chân bị vấp, trực tiếp ngã vào trong hồ

"Hi Nguyệt " Lăng cách nàng gần nhất bị dọa đến hồn phi phách tán, kêu to một tiếng bay thẳng tới nắm lấy eo thon của nàng ôm nàng vào trong ngực của mình.

Cúi đầu nhìn về phía Hi Nguyệt đang nhắm chặt hai mắt vì khẩn trương, Lăng không tự chủ được ngây ngẩn cả người, lông mi Hi Nguyệt dài mà vểnh lên có chút rung động, như hồ bươm bướm chớp đôi cánh xinh đẹp vậy.

Lăng chậm rãi đưa tay phải ra, lúc sắp chạm vào gương mặt Hi Nguyệt, Hi Nguyệt đột nhiên mở hai mắt ra, nàng nhìn hồ một chút, lại nhìn Lăng một chút, bất tri bất giác mới phát hiện thì ra mình không có rơi vào trong hồ.

Nàng nhẹ nhõm thở một hơi, cũng không có phát giác lúc này nàng còn ở trong ngực Lăng.

"Nhị sư huynh, cũng may huynh kéo ta lại, nếu không ta sẽ ướt sũng."

Lăng giật mình nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia yêu thương khó phát giác "Muội đó, lần sau phải cẩn thận, nếu ta không ở bên cạnh muội, xem coi muội làm sao bây giờ."

Hi Nguyệt thè lưỡi "Nhị sư huynh, ta biết rồi!"

Thượng Quan Tây Nguyệt đứng ở một bên, nhìn hai người động chạm lẫn nhau, tác động qua lại, nàng biết Lăng thích Hi Nguyệt, dien*dann<lle3/qysdo0n nhưng đối với tình cảm Hi Nguyệt lại quá mơ hồ, ngay cả nàng thích Đại sư huynh nàng cũng không biết đây chính là thích!

Thần ngồi dưới đại thụ nhìn thấy Hi Nguyệt sắp rơi xuống hồ, lập tức mở to hai mắt, chuẩn bị bay lên, thế nhưng...

Khi thấy hai người ôm nhau đầy thâm tình, chí ít hắn cho là như vậy, lập tức dừng bước, nhìn chằm chằm hai người đang nhìn nhau phía trước không chớp mắt, không biết suy nghĩ cái gì!

Cảm giác được ngực buồn bực, Thần cũng biết mình có tâm tư không nên có với Hi Nguyệt, nhưng hắn cũng không cảm thấy vui vẻ vì phát hiện ra chuyện này, ngược lại hắn cảm giác có cảm giác luống cuống, hắn không biết nên làm thế nào để đối mặt với đoạn tình cảm này, mà hắn cũng nhìn ra Lăng quan tâm Hi Nguyệt, điều này ại khiến hắn càng không biết nên làm cái gì!

Thượng Quan Tây Nguyệt quay người nhìn thấy khuôn mặt chua đắng của Thần, chẳng biết tại sao, nhìn thấy hắn như vậy, trong lòng của nàng cũng đau đớn, nàng không muốn nhìn thấy Thần có biểu cảm chua xót bất đắc dĩ như thế.

Thượng Quan Tây Nguyệt đi lên trước, chậm rãi nâng tay phải lên, nhìn xem tay của mình có chạm vào nếp nhăn giữa lông mày của Thần được không, tuy rằng đi xuyên qua, nhưng nàng có thể cảm giác được nếp nhăn giữa mi, cái này biểu thị cho cảm xúc nặng nề trong lòng của hắn.

" Bộ dáng ngươi cau mày không dễ nhìn!" Thượng Quan Tây Nguyệt vừa nhẹ nhàng vỗ về vừa nỉ non, nhìn Thần trước mắt, nàng rất muốn gặp Bách Lý Thần, không biết hắn đang làm gì, không biết hắn có phát điên tìm nàng khắp thế giới không!

Đến nay Thượng Quan Tây Nguyệt đều không hiểu rõ nguyên nhân mình xuất hiện ở nơi này, nàng cũng không biết hiện tại mình chỉ dùng linh hồn để đứng đây, cho nên không có bất kỳ người nào có thể trông thấy nàng.

Liên Nhi ngồi bên cạnh nhìn Thần thất thần, con mắt quay vòng, đi lên trước cố ý tỏ vẻ ôn nhu nói "Đại sư huynh, ngươi nhìn đi, Hi Nguyệt và Nhị sư huynh thật xứng đôi, trai tài gái sắc, ông trời tác hợp!"

Hừ, để các ngươi có khoảng cách, ta còn sợ không chiếm được Bích Long Quả sao, tôn chủ đã nói qua, sau khi ăn Bích Long Quả, liền có thể xóa bỏ yêu khí, hóa thành tiên trong nháy mắt, cho nên thứ quả này người người đều muốn lấy được.

Thần nghe thấy lời này, hai tay nắm chặt thành quyền, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hi Nguyệt một lần cuối cùng, thả người bay mất.

Liên Nhi cười, nàng cảm giác mình cách mục tiêu càng ngày càng gần, chỉ cần lấy được Bích Long Quả, thì có thể được tôn chủ tán thưởng.

"Đại sư huynh, chờ ta một chút!"

Nghe thấy tiếng Liên Nhi, Hi Nguyệt ngẩng đầu liền trông thấy Liên Nhi đuổi theo Thần.

Nàng lập tức nhảy ra khỏi ngực Lăng, nhìn thấy Thần càng ngày càng xa, hô lên"Đại sư huynh, sao huynh lại đi mất vậy, chờ Hi Nguyệt một chút!"

Hô xong, Hi Nguyệt phát hiện Đại sư huynh không có dừng lại, lập tức gấp lên, ngay cả chuyện mình biết pháp thuật cũng quên, cứ chạy trên mặt đất theo hướng Thần rời đi.

Lăng trông thấy nàng rời khỏi ngực mình không chút do dự, nhìn thấy nàng đuổi sát Thần, hắn đi về phía trước mấy bước, nhìn bóng lưng Hi Nguyệt càng lúc càng nhỏ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắng chát "Hi Nguyệt, cuối cùng muội vẫn không nhìn thấy ta, không sao, dù qua bao lâu, ta cũng chờ muội, ngàn năm không hối hận!"

***

Về phía Hi Nguyệt, nàng trơ mắt nhìn Đại sư huynh của mình biến mất không còn bóng dáng, nàng khom người thở hồng hộc, miệng không hiểu oán giận "Đại sư huynh thật là, sao không nói tiếng nào đã đi rồi!"

Liên nhi ở phía trước quay đầu lại nhìn thấy dáng vẻ Hi Nguyệt khom người thở hổn hển, miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, tay phải vung về phía trước một cái, một màn sương mù màu đen bay về phía Hi Nguyệt.

"Hừ, cho ngươi ở lại đây đợi một đêm rồi về."

Liên Nhi cho rằng Hi Nguyệt là chướng ngại cản trở mình, nếu không có nàng ta, nói không chừng Thần sẽ thích mình, đến lúc đó việc lấy Bích Long Quả sẽ dễ như trở bàn tay!

"A, đây là cái gì, sao không nhìn thấy gì cả." Hi Nguyệt nghỉ ngơi tốt ngẩng đầu lên nhìn thấy chung quanh đều đen như mực, vươn tay ra cũng không thấy được năm ngón tay, đầu ngón tay nàng bắn ra, một luồng sáng màu bạc lóe lên ở đầu ngón tay nàng.

Nàng mượn ánh sáng đánh giá bốn phía, hoàn toàn mờ ảo, vốn không thấy rõ được bên ngoài, không có cách nào, nàng cũng chỉ có thể đi lòng vòng bên trong làn khói đen này, bất tri bất giác chạy càng lúc càng xa, tiến vào trong rừng rậm Mê Thất.

Rừng rậm Mê Thất, tên như ý nghĩa, nếu đi vào, không dễ dàng đi ra được, huống chi bên trong còn có dã thú và những con quái vật không biết tên, cho nên rừng rậm Mê Thất luôn bị cấm đi vào.

***

Núi Lạc Hà.

Sau khi Thần trở về liền tự giam mình trong phòng, làm như không nghe thấy tiếng đập cửa bên ngoài.

"Đại sư huynh, ngươi mở cửa ra" Liên Nhi không ngừng gõ cửa, chỉ cần hắn mở cửa mở một chút, tất cả đều dễ dàng rồi, nhưng nàng gõ nửa ngày, vẫn không thấy ra, nàng rất gấp, tiếng đập cửa càng lớn hơn.

"Đại sư huynh, mở cửa ra nhanh lên."

Lúc đầu Thần đang suy nghĩ, nhưng tiếng đập cửa lại không ngừng quấy rầy hắn, hắn không khỏi nổi giận, bắn một dòng khí vào cánh cửa, đánh vào người Liên Nhi, nương theo đó là tiếng quát tháo đè nén giận dữ "Cút. "

"A "

Liên Nhi không ngờ hắn lại đột nhiên xuất thủ, đánh thẳng vào ngực của mình, lập tức cảm thấy khí huyết dâng trào, nàng cắn chặt răng nuốt máu tươi đang tràn ra xuống, nhưng vẫn có một vệt máu chảy ra khỏi khóe miệng.

Nàng nâng tay phải lên, lau vết máu ở khóe miệng đi "Đại sư huynh, vậy ta không quấy rầy ngươi nữa." Giọng nói cùng với vẻ hận thù trên mặt hoàn toàn tương phản.

Thần, ngươi dám ra tay với ta, hừ, lần này Hi Nguyệt bị sương mù của ta mê hoặc, không nhìn rõ phương hướng, cũng không biết đã chạy đi đâu, ngươi khiến ta bị thương, ta khiến ngươi đau đớn, đau đến xé tim xé phổi!

Sau đó, Liên Nhi che ngực bị thương lảo đảo đi ra xa.

Sau khi trở về Lăng không thấy Hi Nguyệt, hơi lo lắng, trong lòng có dự cảm bất an, hắn đều tìm hết mọi nơi bình thường Hi Nguyệt yêu thích, dienxd@fnnle3[]quysdo9n nhưng đều không phát hiện bóng người, sau đó hắn nghĩ tới không chừng ở trong phòng Đại sư huynh, lập tức vội vàng đi tới phòng Thần.

"Đại sư huynh" Lăng gõ cánh cửa đang đóng chặt.

Thần đang im lặng bên trong cũng không nghe ra giọng của Lăng, hắn nghĩ lại là Liên Nhi đến làm phiền hắn, cầm lấy chén trà trên bàn bắn xuyên qua cửa.

"Ta nói cút, nghe không hiểu sao?"

Lăng đang gõ cửa trông thấy chén trà lại phá cửa bay ra ngoài, mạo hiểm né qua một bên, cũng may phản ứng kịp thời, nếu không với lấy lực đạo này nhất định sẽ bị thương.

Sau khi Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy chén trà bay tới liền vươn tay lên muốn cản trở theo bản năng, ai ngờ chén trà xuyên qua đầu nàng, lúc này nàng mới nghĩ từ bản thân trong suốt, người khác vốn không nhìn thấy mình, sờ không được mình.

Không ngờ như vậy lại rất tốt, Thượng Quan Tây Nguyệt âm thầm tự vui vẻ, hiện tại không sợ người khác có thể đánh mình, hơn nữa còn có thể nghe bọn họ nói chuyện mà không bị phát hiện, hay nói là quang minh chính đại!

"Đại sư huynh, ngươi sao vậy, sao lại nóng nảy như vậy!"Lăng đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Thần ngồi trước bàn, tay còn bảo trì động tác ném tách trà vừa rồi.

"Lăng, là ngươi sao." Thần thu tay lại thản nhiên nói, thật ra, hiện tại hắn cũng không muốn nhìn thấy hắn, vừa nhìn thấy hắn liền nghĩ đến cảnh tượng hắn ôm Hi Nguyệt vừa rồi, tuy nói là có nguyên nhân, nhưng trong lòng của hắn lại không thoải mái.

Giống như không nhìn thấy biểu cảm của Thần, Lăng vội vã đi lên phía trước, nói chuyện không tìm thấy Hi Nguyệt cho hắn nghe.

"Ngươi nói cái gì, sao lại không thấy Hi Nguyệt." Thần đứng lên, cảm xúc hoảng sợ đầy trái tim.

Sao lại không thấy, bình thường nha đầu kia ham chơi, nói không chừng lần này lại vụng trộm đi chơi ở đâu đó, Thần thầm tự an ủi mình, hai năm nay, mặc dù mình chưa hề có biểu hiện gì nhiều, nhưng Hi Nguyệt thuần chất, đáng yêu, một cái nhăn mày một nụ cười cũng đã sớm khắc ghi vào sâu trong lòng mình, khắc vào trong xương, hòa tan trong máu, sớm đã hòa thành một thể, không xóa được nữa!

Dù có nhắm hai mắt lại, hắn cũng có thể tả được hình dáng của nàng, mắt của nàng, mũi nàng, môi của nàng, tưởng tượng thấy dáng vẻ nàng vui cười nhìn mình, thì ra trong lúc vô tình, mình đã khắc sâu nàng vào trong lòng, thâm tình không bỏ được, cho nên lần này mới có thể để ý chuyện hai người bọn họ ôm nhau như thế!

"Còn không phải bởi vì ngươi!" Lăng nghĩ đến chuyện này liền tức giận, nếu không phải hắn rời đi vô duyên vô cớ, Hi Nguyệt cũng sẽ không đuổi theo đằng sau hắn, không đuổi theo hắn thì Hi Nguyệt cũng sẽ không  biến mất, tất cả đều bởi vì hắn.

"Hi Nguyệt là vì đuổi theo ngươi, mới không thấy đâu nữa" Lăng vừa nghĩ tới việc không tìm thấy Hi Nguyệt, trong lòng liền đau đớn khó bình an, Hi Nguyệt đơn thuần, không biết có gặp chuyện nguy hiểm gì hay không, một chút phòng bị nàng cũng không có, người khác nói cái gì cũng tin, hiện tại hắn hận không thể lập tức tìm nàng về để dạy dỗ nàng thật tốt, để nàng biết lòng người hiểm ác, không thể chạy loạn!

Thần vừa nghe nói Hi Nguyệt mất tích là vì đuổi theo mình, nhíu chặt lông mày nhanh chân chạy ra ngoài, Hi Nguyệt, muội ở đâu, Đại sư huynh tới tìm muội.

Lăng cũng không chậm trễ nữa, chạy theo ra ngoài đi tìm Hi Nguyệt đã tiến vào rừng rậm Mê Thất.

***

Trong rừng rậm Mê Thất, Hi Nguyệt sợ hãi đi về phía trước, sau khi đi vào rừng thì đám khói đen kia cũng biến mất một cách khó hiểu, Hi Nguyệt cũng nhìn thấy vị trí bây giờ của mình, chung quanh đen kịt, không hề khác  gì đám khói đen vừa rồi, nhưng bây giờ tốt hơn rất nhiều, ánh trăng chiếu rọi xuống nên nàng cũng mơ hồ nhìn thấy được đường đi ở phía trước.

"Ô, Đại sư huynh, Nhị sư huynh, các ngươi ở đâu, Hi Nguyệt rất sợ!" Hi Nguyệt mê mang đi tới, nước mắt trong suốt không ngừng chảy xuống gương mặt tinh xảo.

Nàng cảm giác mình đi một lúc rất lâu, bởi vì mặt trăng đã lên cao, hiện tại nàng vừa mệt vừa đói vừa khát, nàng thực sự không muốn đi tiếp, thế nhưng không đi cũng không được, nàng cũng không muốn ngồi đợi ở cái nơi kinh khủng này, nàng sợ tối nhất.

Vừa đi vừa nghỉ, hai mắt Hi Nguyệt khóc đến sưng đỏ, nhưng nước mắt lại cứ chảy xuống "Đại sư huynh, đều tại ngươi, đều tại ngươi, làm hại người ta đuổi theo, bây giờ lại chạy đến nơi này, ô ô..."

"Ngao..."

Ở phía trước cách đó không xa có một tiếng kêu kinh khủng vang lên, dọa Hi Nguyệt ngừng chảy nước mắt, nín thở, nàng mở mắt nhìn về hướng âm thanh vừa rồi phát ra, không có gì cả.

Nàng thận trọng bước về phía trước mấy bước, hai tay sợ hãi ôm lấy bả vai, cảnh giác nhìn bốn phía!

"Ngao..." Âm thanh kia lại vang lên lần nữa.

"A" Tiếng động lần này là do Hi Nguyệt phát ra, trong nội tâm nàng đã khẩn trương đến đóng băng, tiếng gào thét vừa rồi đã làm bức tường phòng hộ cuối cùng trong lòng nàng sụp đổ.

"Ngao..."

"A..."

"Ngao..."

"A..."

Âm thanh kia như đang đùa với nàng, Hi Nguyệt kêu một tiếng nó liền rống một tiếng, cứ như vậy một “Ngao” một “A”, giữa núi rừng yên tĩnh này lại đột ngột kinh khủng!

Một lát nữa, cuống họng Hi Nguyệt sắp hét đến câm, rốt cục nàng ngừng kêu lại, âm thanh kia cũng như phối hợp với nàng, cũng đã ngừng lại.

Nghỉ ngơi tại chỗ một lúc, trải qua mấy tiếng kêu to vừa rồi, Hi Nguyệt phát hiện không còn tâm tình khẩn trương nữa, dienx*dannf<lle/;qusydo0n nàng liền muốn đi tới phía trước nhìn xem thử tiếng gào vừa rồi là của thứ quỷ quái nào.

Thật là bị Hi Nguyệt đoán đúng, đúng là một con quái vật có bộ dáng kỳ quái!

Đi theo hướng tiếng kêu phát ra, Hi Nguyệt vỗ ngực nói với chính mình đừng sợ, dũng cảm nhanh chân đi thẳng về phía trước.

Đi đại khái được 15 phút đồng hồ, rốt cục có một con quái vật khổng lồ xuất hiện ở trước mặt mình, sau khi Hi Nguyệt thấy, quên gọi, quên cả sợ hãi, cứ ngơ ngác nhìn nó!

***

"Hi Nguyệt, Hi Nguyệt" Thần lại đứng bên hồ lớn tiếng hô hào, hắn lòng nóng như lửa đốt, Lăng nói đúng, đều tại mình vừa rồi bỏ đi, nếu không Hi Nguyệt cũng sẽ không biến mất.

Hắn đi dọc theo bờ hồ tìm vài vòng, chẳng phát hiện bất cứ thứ gì, nhưng hắn không hề từ bỏ, đi dọc theo con đường vừa rồi Hi Nguyệt chạy theo mình.

Lăng cũng tìm kiếm ở bên cạnh "Hi Nguyệt, muội ở đâu, ta là Nhị sư huynh, Hi Nguyệt" gọi một lúc lâu, cuống họng của Lăng đã khàn khàn, nhưng hắn cũng không để ý, hiện tại trong lòng của hắn đều là chuyện Hi Nguyệt đã mất tích, không có gì khác.

"Hi Nguyệt, muội ở đâu, nghe thấy thì đáp lại một tiếng!" Bất tri bất giác, Thần tìm được chỗ vừa rồi Hi Nguyệt bị khói đen bao phủ.

"Hi Nguyệt" tìm một lần, không có phát hiện gì, lúc Thần đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên khóe mắt liếc thấy một thứ rơi trên đất, hắn cúi người, cầm vật nhỏ đó trong tay.

Đây là...

Đây là của Hi Nguyệt, tuyệt đối không sai, mỗi ngày hắn đều trông thấy Hi Nguyệt đeo cái hầu bao này ở trên người, một phút cũng không rời, nhưng sao hầu bao này lại rơi ở chỗ này, chẳng lẽ Hi Nguyệt đã xảy ra chuyện gì sao?

Thần nắm chặt hầu bao trong tay, giống như cảm nhận được sự ấm áp và nụ cười thuộc về riêng Hi Nguyệt.

"Lăng, mau tới đây." Cất kỹ hầu bao trong người, Thần gọi Lăng đang  tìm kiếm ở bên cạnh qua.

Nghe được tiếng la, Lăng chạy thật nhanh tới "Đại sư huynh, có tin tức của Hi Nguyệt sao?"

Thần gật đầu, đưa hầu bao cho hắn nhìn "Lần cuối cùng Hi Nguyệt xuất hiện chắc chắn là ở chỗ này!"

Lăng túm lấy hầu bao, không sai, đúng là của Hi Nguyệt, sau khi xem xong, Lăng đang chuẩn bị thuận tay bỏ vào trong ngực, Thần đã vươn tay phải ra nắm hầu bao ở trong tay.

Hai người nhìn lẫn nhau, tay đều cầm một góc hầu bao, không ai chịu buông tay.

Cuối cùng, vẫn là Lăng buông ra trước, không được tự nhiên nhìn về nơi khác "Đại sư huynh, ngươi nói xem rốt cục Hi Nguyệt đã chạy đi đâu!"

Thần vuốt nếp nhăn của hầu bao, thận trọng bỏ vào trong ngực, gần sát ngực, nghe được câu hỏi của Lăng, hắn cau mày đánh giá bốn phía, đột nhiên một suy nghĩ không tốt xuất hiện trong đầu.

Không phải nha đầu kia đã...

Không, không thể nào, Thần không muốn tin tưởng lắc đầu.

"Đại sư huynh, ngươi nghĩ đến cái gì sao?" Nhìn thấy Thần không ngừng lắc đầu, Lăng lo lắng nhìn hắn.

Nhìn Lăng một chút, thần nói sự nghi ngờ của mình ra "Lăng, ngươi nói xem Hi Nguyệt ...không phải nàng vào rừng rậm Mê Thất chứ!" Lăng trợn to mắt, Đại sư huynh nói không sai, nơi này cách rừng rậm Mê Thất rất gần, nói không chừng Hi Nguyệt đã xông lầm vào đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Totoro yuki
Có bài mới 11.04.2018, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 706
Được thanks: 2086 lần
Điểm: 36.71
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 62
Chương 129: Chỉ cần muội muốn, ta mãi mãi sẽ ở bên cạnh muội!

Edit: susublue

Hai người liếc nhau, lập tức thi triển linh lực tiến vào rừng rậm Mê Thất.

Hi Nguyệt cứ nhìn quái vật khổng lồ trước mắt như vậy, đột nhiên cười ha ha, nàng chỉ tay vào quái vật kia, không nể mặt mà nở nụ cười.

Ha ha, nó vóc dáng quá kì quái, cũng quá xấu, mặc dù mặt nó giống con hổ, nhưng lại có sừng của linh dương, còn có mắt của sói, ban đêm lóe sáng lên, buồn cười nhất chính là thân thể của nó, mặc dù đầu to lớn vô cùng, nhưng thân thể lại như một con thỏ, xinh xắn lanh lợi, cũng khó trách Hi Nguyệt quên cả sợ hãi!

Con quái vật kia nhìn thấy Hi Nguyệt chỉ vào mình rồi cười, lập tức nổi giận, gầm lên một lần nữa.

"Ngao..."

Bởi vì lần này nó rống ở khoảng cách gần, tiếng gầm rú xen lẫn linh lực thổi bay Hi Nguyệt.

Hi Nguyệt vốn đang thoải mái cười lớn, đột nhiên tiếng rống giận kia làm đầu nàng hỗn loạn, ngay sau đó một luồng linh lực đánh vào bụng của nàng.

"Phốc "

Hi Nguyệt hơi cong người về phía trước, phun ra một ngụm máu, sau đó chống tay lên mặt đất.

Vì lực công kích kia quá gần, cho nên linh lực cũng rất mạnh, Hi Nguyệt lại phun thêm một ngụm máu nữa.

Sau đó, Hi Nguyệt lau khóe miệng, cố hết sức đứng lên, bởi vì bị thương, dù dưới ánh trăng, vẫn có thể thấy được sắc mặt nàng trắng bệch.

Giờ khắc này, nàng không sợ hãi nữa, nàng nghĩ đến Đại sư huynh của mình, nếu Đại sư huynh ở chỗ này, nhất định sẽ không sợ con quái vật này, còn đánh cho nó rụng răng đầy đất.

"Đồ quái dị nhà ngươi, xấu xí còn không cho người ta cười sao?" Mặc dù Hi Nguyệt ngẩng đầu nhìn nó, nhưng cơ thể thẳng tắp, ngạo nghễ khí thế hoàn toàn không thua nó.

Nghe Hi Nguyệt vũ nhục mình, con quái vật quái dị chịu không được, ngửa đầu rống to vài tiếng, để phát tiết sự tức giận trong lòng, nó muốn ăn luôn nàng, để nàng không nói được nữa.

Rống xong, cặp mắt quái vật sáng quắc như sói hung hăng trừng Hi Nguyệt, Hi Nguyệt cũng không thối lui mà trừng mắt nhìn lại nó.

Đúng lúc này, quái vật lại công kích, mặc dù tỉ lệ thân hình của nó không cân đối, diễn(danflle3/quydon nhưng lại rất linh hoạt, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn và đỉnh đầu to lớn nhanh chóng bay về phía Hi Nguyệt, chuẩn bị dùng đầu đụng nàng bay đi.

Nhìn quái vật cách mình càng ngày càng gần, Hi Nguyệt mạo hiểm né tránh, bởi vì động tác này, vết thương vừa rồi lại đau, nàng thống khổ cúi người, yết hầu như bị cái gì ngăn chặn, qua một hồi lâu, Hi Nguyệt há miệng ra, kêu một tiếng, lại phun ra một ngụm máu, cộng luôn vừa rồi và hiện tại, tổng cộng Hi Nguyệt đã nôn ba ngụm máu, thân thể của nàng sắp không chịu nổi nữa, lung la lung lay.

Giữa lúc Hi Nguyệt hoảng hốt lại phảng phất nhìn thấy Thần, nàng chậm rãi vươn tay, muốn chạm đến ảo ảnh của Đại sư huynh ở phía trước, nàng nhìn thấy, nàng nhìn thấy Đại sư huynh cười với mình, thật đẹp, nhưng vì sao Đại sư huynh càng ngày càng xa, đừng, Đại sư huynh, đừng đi, Hi Nguyệt còn có lời chưa nói cho huynh biết, Hi Nguyệt thích huynh, rất thích huynh, Đại sư huynh...

Ngay giây phút cuối cùng, rốt cuộc Hi Nguyệt cũng biết nguyên nhân vì sao mình thấy trong lòng không thoải mái, thì ra là thích, thì ra là vì nàng thích, nàng thích Đại sư huynh, thích tận xương tủy, thích đến mức đau lòng...

Đại sư huynh, huynh đến đây, Hi Nguyệt thích huynh, huynh có thích Hi Nguyệt không?

Thời gian dần trôi qua, Hi Nguyệt nhắm hai mắt lại, chậm rãi ngã trên mặt đất, khóe miệng còn vương lại một nụ cười, đó là bởi vì nàng biết thì ra mình thích Đại sư huynh ...

***

"Hi Nguyệt..."

"Hi Nguyệt..."

Sau khi đi vào rừng rậm Mê Thất, Thần và Lăng đều lớn tiếng la lên, hi vọng Hi Nguyệt có thể nghe được sau đó chạy đến, nhưng...

"Đại sư huynh, bình thường Hi Nguyệt sợ tối nhất, nơi này lại đen như vậy, nhất định Hi Nguyệt rất sợ, nói không chừng đang núp ở chỗ nào đó khóc rồi." Bên tai vang lên giọng nói đầy đau lòng của Lăng, vừa nghĩ tới nước mắt của Hi Nguyệt, tâm lý của Thần không có cách bớt đau nhức, nước mắt của nàng là vết thương của hắn, hắn không muốn nhìn nàng chảy nước mắt, Hi Nguyệt của hắn nên thật vui vẻ cả ngày mới đúng, nước mắt không thích hợp với nàng, chỉ có khuôn mặt vui vẻ mới có thể phơi bày dung mạo xinh đẹp của nàng!

"Hi Nguyệt, muội ở đâu, Đại sư huynh tới tìm muội!" Thần vận dụng linh lực làm giọng của mình to lên, bên trong cánh rừng không ngừng vang vọng.

***

"Hi Nguyệt, muội ở đâu, Đại sư huynh tới tìm muội!"

"Hi Nguyệt, muội ở đâu, Đại sư huynh tới tìm muội!"

"Hi Nguyệt, muội ở đâu, Đại sư huynh tới tìm muội..."

Đại sư huynh, Hi Nguyệt đang hôn mê ngã trên mặt đất liền chau mày, hình như nàng nghe thấy giọng của Đại sư huynh, Đại sư huynh, là huynh sao, huynh đến tìm Hi Nguyệt sao?

Hi Nguyệt đang hôn mê lập tức lắc đầu, muốn mở to mắt, nhưng hai mắt như bị kim châm khâu lại, không cách nào mở ra được.

Không được, ta phải nhanh chóng tỉnh lại, là Đại sư huynh, Đại sư huynh tới tìm ta, ta không thể để cho huynh ấy nhìn thấy dáng vẻ chật vật này được, trong lòng không ngừng khích lệ mình, nhưng Hi Nguyệt lại không mở mắt ra được.

Cách đó không xa quái vật trông thấy Hi Nguyệt té bất tỉnh, lập tức lung lay cái đầu to lớn, như rất đắc ý, hừ, xem thử ngươi còn dám nói ta xấu hay không, hiện tại ta sẽ ăn ngươi!

Quái thú chậm rãi đi về phía Hi Nguyệt, cái đầu to lớn cúi thấp xuống, chóp mũi ngửi hương vị thiếu nữ trên người Hi Nguyệt, con mắt say mê nhắm lại, thơm quá đi, hôm nay có thể ăn no nê rồi.

Quái thú lè lưỡi khẽ liếm mặt Hi Nguyệt một cái, cảm giác mềm mại khiến đầu nó hưng phấn lung lay.

"Ngao..."

Quái thú há hốc miệng chuẩn bị đớp Hi Nguyệt, đúng lúc này, Hi Nguyệt vốn đang hôn mê đột nhiên mở hai mắt ra, nhìn thấy cái mồm lớn đang hướng về phía mình, nàng hét lên một tiếng, nhanh chóng lăn qua một bên.

"Lăng, vừa rồi ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?" Thần nghi ngờ nhìn về phía trước, chẳng biết tại sao, vừa rồi hắn như nghe thấy tiếng hô của Hi Nguyệt.

Lăng lắc đầu, hắn cũng không nghe thấy gì!

"Ta cảnh cáo ngươi, ngươi không được qua đây!" Hi Nguyệt ngồi dưới đất không ngừng lui về phía sau, nhìn thấy nước bọt của quái vật rơi tí tách xuống mặt đất.

Hi Nguyệt không biết mình còn có thể chống đỡ được bao lâu, hiện tại nàng đau nhức toàn thân, không phải vừa rồi nghe thấy giọng của Đại sư huynh sao? Ngươi ở đâu, Đại sư huynh, Hi Nguyệt đau quá!

"A "

Khi đang tìm kiếm khắp nơi Thần đột nhiên che ngực trái gập cả lưng lại, đau quá, diễn*daffn,:lle[qusy do0n vừa rồi, tim giống như bị xé nứt ra, ở giữa đó, tựa như là Hi Nguyệt đang kêu hắn, nàng đang nói nàng đau quá!

Hi Nguyệt, rốt cục muội đang ở đâu, Đại sư huynh tới rồi, vì sao muội lại không xuất hiện.

Hình như quái vật cũng không vội vã ăn nàng, Hi Nguyệt lui về sau một bước, nó liền đi hai bước, bất tri bất giác, một người một thú cách nhau càng ngày càng gần.

"Đồ quái dị nhà ngươi, ngươi không nên tới gần ta, đi ra, đi ra." Hi Nguyệt từ từ nhắm hai mắt lại, hai tay quơ lung tung ở phía trước, giống như làm vậy thì có thể đuổi quái thú kia đi.

Nghe thấy Hi Nguyệt lại gọi là quái dị, quái thú không trêu chọc nàng nữa, trực tiếp nhào tới người nàng.

"A..."

Một tiếng này, vang động cả cánh rừng, lúc quái thú sắp nhào tới, cái bớt hoa Bỉ Ngạn trên trán Hi Nguyệt đột nhiên phát ra màu hồng chói mắt, ở vùng tăm tối như vậy thì rất dễ thấy.

"Đại sư huynh, là giọng của Hi Nguyệt!" Lăng nhìn Thần, sau đó cùng nhau bay về phía trước.

Hi Nguyệt, muội tuyệt đối không được có việc gì, Đại sư huynh tới cứu muội!

Còn quái thú kia, nhìn thấy màu hồng phát ra, muốn thoát thân theo bản năng, nhưng ánh sáng hồng đó lại nhanh như tia chớp, đánh trúng quái thú, cái đầu to lớn té ầm một tiếng, ngã xuống mặt đất, không động đậy nữa.

Sau khi vết bớt trên trán Hi Nguyệt phát sáng, dần dần trở nên u ám, gương mặt Hi Nguyệt đã không có chút huyết sắc nào, cả người hấp hối!

Đại sư huynh, Hi Nguyệt muốn ngủ, không thể chờ huynh đến được, Đại sư huynh... Hi Nguyệt không cam lòng chậm rãi nhắm hai mắt lại, co quắp nằm trên mặt đất.

"Hi Nguyệt" Thần và Lăng chạy theo tiếng động, liếc thấy Hi Nguyệt ngã trên mặt đất không nhúc nhích, liền cảm thấy tim gan tan nát bay mất hồn phách, vội vàng tiến lên.

Thần thận trọng đỡ Hi Nguyệt tựa vào ngực của mình, nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của nàng, vết máu ở khóe miệng, đau lòng đến thấu tim gan, hận không thể thay nàng chịu đau.

"Hi Nguyệt, Hi Nguyệt, muội tỉnh lại đi!" Lăng nhìn Hi Nguyệt không còn cảm giác, trong lòng đau đớn không thôi, nhìn mặt nàng không có sức sống, hắn cảm thấy mình sắp hít thở không thông, hắn không thể tin được Hi Nguyệt hoạt bát đáng yêu trước kia lại biến thành bộ dạng thê thảm như bây giờ, khiến cho người ta nhìn mà đau lòng!

Trong lúc Hi Nguyệt hôn mê lại nghe được một giọng nói, nàng nhận ra đó là giọng nói của Nhị sư huynh, nghe thấy giọng hắn lo lắng, nàng muốn nói cho hắn biết, mình không có việc gì, chỉ hơi buồn ngủ một chút, ngủ một giấc là tốt rồi, nhưng miệng của nàng chỉ giật giật mà lại nói không nổi.

Thần ôm chặt Hi Nguyệt vào trong ngực, tay vỗ về gương mặt không có chút huyết sắc nào của nàng, Hi Nguyệt, đều do Đại sư huynh không tốt, muội nhanh chóng tỉnh lại đi có được không, Đại sư huynh cam đoan với muội, sau đó sẽ không bao giờ vứt bỏ muội nữa.

"Đại sư huynh, chúng ta tranh thủ đưa Hi Nguyệt trở về đi, đừng chậm trễ thời gian trị liệu nữa!"

Sau đó, hai người đưa Hi Nguyệt về tới núi Lạc Hà, giúp nàng chữa thương, thức trắng đêm bảo vệ nàng.

"Đại sư huynh, Hi Nguyệt thế nào." Liên Nhi đi ra từ góc rẽ, xế chiều hôm nay thừa dịp bọn họ đều không có ở đây, nàng đã lục soát khắp nơi, nhưng đều không tìm được Bích Long Quả, xem ra, vẫn phải ra tay trên người Thần mới được!

Hai người không để ý nàng, ôm Hi Nguyệt đang hôn mê đi về phòng của nàng.

"Đại sư huynh, hay là để ta đi, dù sao Hi Nguyệt cũng là nữ tử, ta giúp nàng thay quần áo sạch sẽ." Liên Nhi đi lên trước tỏ vẻ thân mật.

Thần suy nghĩ, mình quả thật không thích hợp, liền đồng ý, dặn dò Liên Nhi cẩn thận một chút, đừng làm Hi Nguyệt đau.

Thay xong quần áo, Thần và Lăng đi đến, hắn đỡ Hi Nguyệt, tự mình đi lên giường, hai tay vận công chữa thương cho nàng, nhưng Thần phát hiện, trong cơ thể Hi Nguyệt có một luồng sức mạnh đang ngăn cản linh lực của mình chuyển vào, hắn không tin, đưa càng nhiều linh lực vào, nhưng kết quả vẫn vậy, Hi Nguyệt đều phá bỏ tất cả linh lực!

"Đại sư huynh, rốt cục là có chuyện gì." Lăng đứng một bên lo lắng nhìn, không biết vì sao Hi Nguyệt lại không hấp thu linh lực của hắn.

Thần lắc đầu, không hiểu nhìn ra sau Hi Nguyệt, chỉ có một nguyên nhân giải thích tình huống này, đó là linh lực trong cơ thể Hi Nguyệt cao hơn mình, cho nên hai loại linh lực không dung hợp được.

Thế nhưng, nếu nói linh lực Hi Nguyệt cao hơn mình, hắn không thể tin được, bình thường nha đầu này luôn luyện công qua loa, có thể trốn tập thì sẽ trốn, tất cả tâm tư đều đặt vào trò chơi!

Nhưng nếu không hấp thu được linh lực, vậy làm thế nào để chữa thương cho nàng đây, Thần rất gấp, vết thương của Hi Nguyệt không thể kéo dài được nữa, nếu không hậu quả sẽ rất khó lường, đột nhiên, hắn nghĩ tới trước khi sư phụ đi dạo chơi đã để lại cho hắn một vật.

Nghĩ đến điều này, Thần chậm rãi nâng tay phải lên, một quả trái cây màu xanh biếc xuất hiện, quanh thân phát ra màu xanh lục nhàn nhạt.

Bích Long Quả?

Liên Nhi đứng bên cạnh hai mắt phát sáng nhìn quả trái cây này, không sai, đây chính là Bích Long Quả tôn chủ muốn, không ngờ lại ở trên người Thần, mắt nàng xoay vòng, muốn nhân cơ cướp nó đi, thế nhưng...

Nhìn về phía Lăng đứng ở bên cạnh, Liên Nhi biết mình không phải là đối thủ của hắn, nếu không cướp được, còn để bại lộ thân phận, vậy sẽ mất nhiều hơn được, được rồi, hay là nghĩ biện pháp khác, đoạt lấy từ Thần.

Lăng không ngờ Thần sẽ lấy bảo vật sư phụ để lại ra, nhưng hắn cũng không cảm thấy có gì không ổn, nếu là hắn, hắn cũng nhất định sẽ làm như vậy, bởi vì mọi thứ trên thế gian này đều kém hơn Hi Nguyệt, không gì có thể thay thế Hi Nguyệt, không có Hi Nguyệt, tất cả đối với hắn đều là hư vô.

Thần chậm rãi đẩy Bích Long Quả về phía Hi Nguyệt, sau đó Bích Long Quả đứng trên đỉnh đầu Hi Nguyệt, chậm rãi phát ra ánh sáng ôn hòa xuống dưới, cấp tốc chữa trị vết thương cho Hi Nguyệt.

Hi Nguyệt, muội nhất định phải nhanh chóng tỉnh lại, Đại sư huynh muốn nhìn thấy bộ dáng muội tươi cười!

Đại khái qua sau một canh giờ, được Bích Long Quả chữa trị, sắc mặt Hi Nguyệt dần dần có huyết sắc, hơi thở cũng bắt đầu đều đều, Thần vươn tay phải ra, Bích Long Quả tự động bay đến lòng bàn tay của hắn, sau đó biến mất không thấy nữa!

Liên Nhi trơ mắt nhìn Bích Long Quả biến mất trong lòng bàn tay Thần, nàng không cam lòng nhìn Thần, thề nhất định phải đoạt được chí bảo thế gian này!

Sau khi thu lại Bích Long Quả, Hi Nguyệt chậm rãi ngã xuống, may là Lăng đỡ kịp, hắn thận trọng nâng đầu của nàng đặt nàng nằm xuống giường, tỉ mỉ đắp chăn cho nàng, chỉnh lại tư thế cho nàng.

"Lăng, ngươi về nghỉ ngơi trước đi, ta ở chỗ này trông nàng được rồi." Thần xuống giường, lau mồ hôi trên trán, ngồi bên giường Hi Nguyệt, si ngốc nhìn nàng.

Lăng nhìn Thần một chút, biết nơi này không cần mình, ảm đạm gật đầu, nhìn Hi Nguyệt ngủ an ổn, đi ra ngoài cùng Liên Nhi.

Thần trông thấy hai người đều đi ra, cầm hai bàn tay nhỏ của Hi Nguyệt đặt ở bên giường lên, hai tay bao trùm lấy, chống trán, Hi Nguyệt, sau khi muội tỉnh lại sẽ ghét Đại sư huynh sao, sẽ oán Đại sư huynh đã vứt bỏ muội sao? Thật xin lỗi, đều là Đại sư huynh sai, nếu không phải ta bỏ đi trước, muội sẽ không bị thương!

Thượng Quan Tây Nguyệt đứng ở bên cạnh nhìn hai người nắm tay nhau, rõ ràng nàng trông thấy khóe mắt Thần chảy ra một giọt nước mắt, đó là nước mắt hối hận, là nước mắt đau lòng, Thượng Quan Tây Nguyệt không tự chủ vươn tay ra, muốn lau giọt nước mắt kia giùm hắn, thế nhưng...

Nhìn giọt nước mắt kia xuyên qua lòng bàn tay của mình nhỏ xuống mặt đất, phát ra tiếng tí tách, thanh thúy đầy thương cảm!

Tâm Thượng Quan Tây Nguyệt đột nhiên nhói đau, chẳng biết tại sao, trông thấy nước mắt của Thần, nàng cảm thấy trong lòng đau quá, nàng không muốn nhìn thấy hắn đau lòng.

Kỳ quái, Thượng Quan Tây Nguyệt sờ lên ngực trái, vì sao thấy Thần đối xử như vậy với người ngoài lại có cảm giác này, mặc dù hắn giống Thần, nhưng hắn vẫn không phải Thần của nàng!

Thượng Quan Tây Nguyệt không để ý đến cảm giác phức tạp trong lòng, cứ ngây người đứng đó nhìn hai người.

"Hi Nguyệt, muội nhanh tỉnh lại đi, sau này Đại sư huynh sẽ không hung dữ với muội nữa, muội muốn đi đâu ta sẽ đi cùng muội, chỉ cần muội tình nguyện, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh muội!" Thần si mê nhìn khuôn mặt Hi Nguyệt rồi nỉ non.

Nếu hắn biết, sau khi Hi Nguyệt tỉnh lại, hai người bọn họ sẽ xảy ra những thay đổi ngất trời, diễn{daffn<lle3;quysdo0n nếu hắn biết Hi Nguyệt sẽ vì mình mà hương tiêu ngọc vẫn, hắn tuyệt đối sẽ hết lòng tuân thủ lời hứa của mình lúc này, vĩnh viễn hầu ở bên người nàng, không rời không bỏ.

Nhưng không có nếu như, chuyện gì xảy ra cuối cùng sẽ xảy ra, bởi vì đó là vận mệnh, hắn và Hi Nguyệt nhất định phải có kiếp nạn này!

Thần cứ ngồi như vậy một đêm không hề chợp mắt canh giữ bên cạnh Hi Nguyệt, lúc Lăng đi vào nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ánh mặt trời chiếu sáng vào hai người bên giường, như mộng như ảo, hai tay Thần cầm thật chặt tay Hi Nguyệt, mắt không hề dời đi dù chỉ một phút.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Thần quay đầu lại, thấy là Lăng, hắn thận trọng buông lỏng tay Hi Nguyệt ra, đi qua đó.

"Lăng, ngươi đợi ở đây một lát đi, ta đi sửa sang một chút, nếu không lúc Hi Nguyệt tỉnh lại trông thấy bộ dáng lôi thôi này của ta, nói không chừng sẽ ghét bỏ ta!"

Vừa nghĩ tới biểu cảm ghét bỏ của Hi Nguyệt, Thần lại muốn cười phá lên, muốn cười thật to, mỗi một biểu cảm của nha đầu kia đều khắc vào trong óc của mình, dù tưởng tượng cũng có thể nghĩ ra được.

Ngay khi Thần rời khỏi không lâu, mắt Hi Nguyệt giật giật, giống như sắp tỉnh lại.

"Đại sư huynh, Đại sư huynh." Trong mộng Hi Nguyệt luôn vung tay, muốn ngăn cản quái thú tới gần.

Lăng trông thấy động tác của Hi Nguyệt, đi lên trước ôn nhu bắt tay nàng lại, xúc cảm ấm áp, Hi Nguyệt không giãy dụa nữa, nàng vô thức đặt tay Lăng lên mặt mình.

Đùng một cái, mặt Lăng đỏ ửng, hắn có chút không được tự nhiên muốn rút tay về, nhưng lại bất đắc dĩ vì Hi Nguyệt nắm quá chặt, vốn không thể rút ra được, hắn chỉ có thể ngồi ở bên giường tùy ý để Hi Nguyệt nắm lấy tay của mình.

Thần thay xong quần áo, không chậm trễ dù chỉ một phút, quay lại phòng Hi Nguyệt, ngay lúc hắn chuẩn bị nhấc chân bước vào, trông thấy một màn trước mắt, hắn chần chờ, bước chân không tự chủ lui về sau hai bước, cứ như vậy nhìn hai người bên giường.

Lăng yêu thương nhìn cái miệng nhỏ không ngừng chu lên của Hi Nguyệt, hắn biết trong miệng nàng kêu ba chữ Đại sư huynh, mặc dù trong lòng rất đau, nhưng vẫn không ngăn được ý nghĩ muốn tới gần nàng của hắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Totoro yuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, dao bac ha, Huyền 1997, Hổ con - Sophie, lupust, Lạp Lạp, Mưa biển, Ngojsaonho, Nhu Ngan, Nhạn, Phong Y Vân, Sao_Chổi, Totoro yuki, Um-um, windywhiskley và 961 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.