Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Thập toàn thực mỹ - Tìm Kiếm Tình Yêu Thất Lạc

 
Có bài mới 14.03.2018, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.04.2015, 19:18
Bài viết: 28
Được thanks: 66 lần
Điểm: 31.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thập toàn thực mỹ - Tìm Kiếm Tình Yêu Thất Lạc - Điểm: 45
Chương 48: Vận mệnh bắt đầu thay đổi từ giờ phút này:
   Trong lòng Ninh Huy run lên, ngẩng đầu nhìn Ninh Tịch.

   Mặt Ninh Tịch nghiêm túc, lạnh lùng nói với Ninh Huy:'' Huynh chỉ có chút tiền đồ đó thôi hay sao? Lần đầu tiên thi không đậu liền bày ra bộ dạng muốn sống muốn chết này, chỉ một chút khó khăn như vậy đã làm huynh gục ngã hay sao?''

   Ninh Huy á khẩu không trả lời được, sững sờ nhìn Ninh Tịch.

   Trong ấn tượng của hắn, Ninh Tịch luôn đáng yêu ngây thơ lại ngọt ngào động lòng người, làm cho người ta hận không thể nâng niu trong lòng bàn tay che chở yêu thương, một mặt như vậy của Ninh Tịch hắn còn chưa thấy qua...

   ''Nếu như huynh thực sự muốn làm học đồ, muội cũng sẽ không ngăn cản huynh, tối nay cha về nhà, huynh tự nói với cha, chắc chắn cha sẽ không cự tuyệt''. Ninh Tịch tiếp tục nhàn nhạt nói:''Chỉ là, huynh hãy thử suy nghĩ kĩ lại một chút, đây là cuộc sống mà huynh muốn sao?''

   Ninh Hy im lặng, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu. Ninh Tịch không nói gì, lặng lặng ngồi cùng Ninh Huy.

   Đây là một bước ngoặt rất quan trọng trong cuộc đời của Ninh Huy.

   Kiếp trước, ý chí của Ninh Huy không kiên định, thuận theo tâm ý của Ninh Hữu Phương mà trở thành đầu bếp. Những năm tháng sau đó, Ninh Huy luôn luôn buồn bực không vui. Chuyện sớm phải thôi học vẫn là tiếc nuối lớn nhất của hắn.

   Mà đời này, nàng thay thế Ninh Huy làm học đồ, thừa kế y bát của Ninh Hữu Phương, Ninh Hữu Phương cũng sẽ không quá coi trọng việc bắt buộc Ninh Huy làm đầu bếp nữa.

   Hi vọng Ninh Huy có thể đứng lên sau thất bạ này, làm những việc mà bản thân muốn ...

   Không biết qua bao lâu, rốt cục Ninh Huy chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt hiện ra sự kiên định:''Muội muội, cảm ơn muội đã mắng tỉnh huynh. Đối với việc trở thành đầu bếp, huynh không có một chút hứng thú nào cả. Huynh thích đọc sách, huynh muốn khảo một cái công danh vượt hẳn mọi người, huynh muốn cho gia đình mình trải qua những ngày yên ổn tốt lành, chờ cha trở về, huynh sẽ cầu xin người để cho huynh tiếp tục đi học’’.

   Lo lắng bấy lâu trong long Ninh Tịch rốt cuối cùng cũng buông xuống. Khóe miệng nở nụ cười vui vẻ:’’Ca ca, mặc kệ huynh muố làm gì, muội cũng sẽ hết lòng ủng hộ huynh’’.

   Sau khi Ninh Huy đã thông suốt, vẻ mặt thư thái không ít, lại nghe Ninh Tịch nói như vậy, cảm động cười, thân mật ôm lấy Ninh Tịch:’’Muội muội tốt, cảm ơn muội. Muội yên tâm, nhất ddihj ca ca sẽ không để muội thất vọng’’.

   Mũi Ninh TỊch đau sót, hốc mắt đã có chút ươn ướt, trong miệng lại vừa cừơi vừa nói:’’Vậy ca ca phải hứa với muội, chờ sau này huynh khảo được công danh, có tiền đồ, huynh phải nuôi muội cả đời, cho dù tương lai huynh có vợ, cũng phải đối xử thật tốt với muội’’.

   Ninh Huy cười sủng ái, khẳng khái nhận lời:’’Được, một lời đã định’’.

   Hai huynh muội đối mặt cười một tiếng, vô cùng ấm áp, tâm sự của mỗi người tạm thời được quăng ra sau đầu.

   Đến buổi tối, Ninh Hữu Phương trở về nghe tin Ninh Huy thi rớt, nhíu mày, trầm giọng nói ra:’’Không đậu cũng tốt, thừa dịp tuổi con còn chưa lớn thì theo cha học nghề, nhanh chóng họ cái nghề cho bản thân…’’

   ‘’Cha con không muốn làm học đồ, càng không muốn làm đầu bếp như cha’’. Ninh Huy lấy hết dũng khí, nói ra tất cả:’’Con muốn tiếp tục đi học, sang năm thi lại lần nữa’’.

   Ninh Hữu Phương trừng Ninh Huy:’’Trước kia con nói với cha như thế nào? Con nói nếu năm nay con không thi đậu hịc trò nhỏ sẽ ngoan ngoãn theo ta làm học đồ, hiện tại là muốn đổi ý sao?’’

   Ninh Huy sợ nhất là khi thấy Ninh Hữu Phương trừng mắt, ngày bình thường chỉ cần Ninh Hữu Phương bày ra bộ dáng này tay chân hắn đều nhũn ra, đầu cũng không dám ngẩng lên. Lúc này cũng không ngoại lệ, miệng hắn lắp bắp:’’Con…con’’.

   ‘’Cha’’, Ninh TỊch thấy tình huống không ổn, vội vàng phụ họa:’’Cha bình tĩnh lại đã, xin cha để cho ca ca nói hết. Ca ca, huynh đừng sợ, huynh nghĩ như thế nào thì nói cho cha biết, chỉ càn huynh có lí thì nhá định cha sẽ ủng hộ huynh’’. Trong đôi mắt đen bóng tràn đầy sự khích lệ và tin cậy.

   Trong long Ninh Huy ấm áp, đột nhiên lại có dũng khí, phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Ninh Hữu Phương:’’Cha, con cầu xin cha, cha cho con con tiếp tục đi học đi. Con thật sự rất thích đọc sách, cũng muốn khảo cái công danh vượt mọi người. Cha cho con thêm một cơ hội đi cha, lần này nhất định con sẽ không để cho cha thất vọng đâu’’.

   Ninh Tịch không chút nghĩ ngợi cũng quỳ xuống theo, khẩn cầu:’’Cha, cha đồng ý đi cha. Ca ca thích đọc sách như vậy, nếu cha ép buộc huynh ấy làm học đồ, cho dù huynh ấy có đáp ứng, trong long cũng không tình nguyện. Chỉ có khi một người được làm chuyện mình yêu thích mới có thể làm tốt nhất. Nếu ca ca miễn cưỡng làm đầu bếp thì không thể nào trở thành một đầu bếp hạng nhất được. Bây giờ đã có con theo cha làm học đồ, cha đừng ép ca ca, cha để huynh ấy làm điều huynh ấy muốn nha cha’’.

   Ninh Hữu Phương sững sờ, cảm thấy tức giận hết chỗ nói.

   Hốc mắt Nguyễn thị cũng ươn ướt, nghẹn ngài nói:’’Phu quân, chàng đừng làm khó dễ Huy nhi’’.

   Ánh mắt Ninh Hữu Phương có chút mê man, lại nhìn mặt mũi Ninh Hhuy tràn đầy cầu mong và khẩn cầu, trong long ngũ vị tạp trần, không biết là dư vị gì.

   Thật lâu sau, Ninh Hữu Phương mới thở dài:’’Hai con đứng lên trước đi đã’’.

   Tinh thần Ninh Huy chấn động:’’Cha, vậy còn chuyện đọc sách của con…’’

   Ninh Hữu Phương tức giận trừng hắn một cái:’’Vừa vặn ngày mai cha có thời gian rảnh, cha dẫn con đi học đường Hồng Nho báo danh thử xem’’.

   Ninh Huy vui mừng quá đỗi, cao hứng đến lời nói cũng không lưu loát:’’Thật…thật vậy chăng? Cha, cha thật sự sẽ cho con đi học đường Hồng Nho sao?’’

   Học đườnh Hồng nho là học đường nổi danh nhất trong thành Lạc Dương, vài vị phu tử dạy ở đây đều rất nổi tiếng. Hàng năm, thí sinh đi ra từ học đường này mười người thì cũng có đến ba bốn người có thể khảo trúng học trò nhỏ.

   Một học đường như vậy, tiền công trả cho thầy giáo tất nhiên cũng không hề rẻ.

   Nguyễn thị đã có ý định như vậy từ lâu, chỉ là Ninh Hữu Phương luôn không tán thành Ninh Huy đọc sách, không chịu gật đầu. Thế nhưng không nghĩ tới lần này Ninh Hữu Phương lại chủ động nhắc tới.

   Đôi mắt Ninh Tịch cũng sáng lên, vui mừng ôm lấy Ninh Hữu Phương:’’Cha, cha thật tốt, cha thật sự là người cha tốt nhất trên đời’’.

   Ninh Hữu Phương vừa bực mình vừa buồn cười liếc Ninh Tịch một cái, giả vờ mặt nhăn nhó nói:’’Nếu hôm nay cha không đồng ý có phải cha lập tức sẽ trở thành người cha kém cỏi nhất đúng không?’’

   Ninh Tịch cười hì hì một cái, ra sức nịnh nọt Ninh Hữu Phương:’’Cha thấu tình đạt lý như vậy, lại khẳng khái hào phóng, trong lòng con cha luôn là tốt nhất, ai cũng không bằng’’.

   Ninh Hữu Phương nghe thấy Ninh Tịch vỗ mông ngựa như vậy toàn than thoải mái, nhịn không được bật cười.

   Ninh Huy bị cái tin tốt này là choáng váng, gì cũng không nói, chỉ không ngừng cười ngây ngô.

   Ninh Tịch nhìn Ninh Huy một cái, liền cảm thấy buồn cười, trêu chọc:’’Ca ca, ngày mai đến gặp phu tử, ngàn vạn lần huynh đừng cười ngây ngô như vậy, nếu không cho dù cha trả thù lao hậu hĩnh cho thầy giáo, người ta cũng không dám thu huynh đâu’’.

   Tâm tình Ninh Huy cực kì tốt, nghe vậy cũng không tức giận, không ngừng gật đầu:’’Ngày mai nhất định huynh sẽ biểu hiện thật tốt, mọi người yên tâm đi’’.

   Trong mắt Ninh Hữu Phương xẹt qua một tia vui vẻ, Ninh Thị lại càng sung sướng hơn.

   Ngày hôm sau, Ninh Hữu Phương mang theo Ninh Huy đến học đường Hồng Nho, phu tử tra hỏi vài vấn đề đơn giản, coi như là hài lòng đối với Ninh Huy, lúc ấy mới đồng ý nhận Ninh Huy.

   Ninh Hữu Phương phải nộp một khoản không nhỏ để trả công cho thầy giáo không khỏi có chút đau lòng. Trên đường trở về không ngừng dặn dò Ninh Huy:’’Huy nhi, về sau con phải đọc sách thật chăm chỉ…’’, nếu không hắn tốn nhiều bạc như vậy sẽ bị uổng phí. Ninh Huy rất nghe lời, gật đầu liên tục.

   Sau khi về nhà, Nguyễn thị sớm đã làm một bàn thức ăn phong phú, đại gia đình ngòi cùng một chỗ ăn một bữa vô cùng náo nhiệt.

   Ninh Hạo rất hâm mộ Ninh Huy có thể đến học đường Hồng Nho, đi đến rỉ tai nói với Ninh Huy:’’Tam ca, huynh có thể được học ở học đường Hồng Nho thật là hạnh phúc’’.

   Ninh Huy nhếch miệng cười một tiếng, trong mắt lóe ra quang mang vui vẻ.

   Đúng vậy, có thể học ở học đường Hồng Nho là ước mơ từ trước đến giờ của hắn, hắn không thể phụ sự mong đợi cùng tin cậy của người than, nhất định phải nỗ lực hết sức mới được. Nhìn bộ dáng cao hứng của Ninh Huy, tâm tình của Ninh Tịch cũng rất tốt.

   Từ giờ khắc này bắt đầu, Ninh Huy bước lên con đường hoàn toàn bất đồng với kiếp trước. Vận mệnh bắt đầu chân chính thay đổi.

   Với thiên tư và sự nỗ lực của Ninh Huy, có lẽ tương lai sẽ rất có tiền đồ, trở thành niềm tự hào của Ninh gia, dù cho không được công thành danh toại, ít nhất cũng đã vì lý tưởng của mình mà phấn đấu hết sức, cuối cùng sẽ không còn tiếc nuối.

   Điều này làm cho Ninh Tịch có lòng tin hơn với những chuyện tình sắp diễn ra.

   Thay đổi vận mệnh, liền bắt đầu từ giờ phút này.

   Kế tiếp àng muốn hảo hảo mưu tính một phen, nghĩ ra biện pháp thật tốt làm cho Ninh Hữu Phương tránh đi ngày Tứ hoàng tử đến là được…

   Vài ngày sau đó, chỉ cần Ninh TỊch nhàn rỗi không làm gì liền không ngừng nghĩ đến các loại đối sách. Ngay cả việc đấu võ mồm cùng Dung Cẩn cũng mất hứng thú. Nhiều lắm thì lúc Dung Cẩn nói chuyện quá phận sẽ đáp trả một đôi lời, chưa nói được vài câu đã im lặng, ngay cả liếc hắn một cái cũng đều lười.

   Dung Cẩn thấy bộ dạng này của Ninh Tịch trong lòng cảm thấy khó chịu.

   Cái nha đầu này quả thực không đặt hắn vào trong mắt…

   Đang định nói chuyện thì thấy Tôn chưởng quỹ vui mừng chạy tới, kích động đến nỗi nói cũng không lưu loát:’’Đại…đại thiếu gia, tốt…tin tức tốt’’.

   Tất cả mọi người sững sờ, rối rít nhìn sang.

   Trong lòng Ninh TỊch trầm xuống, mơ hồ đoán được lời kế tiếp của Tôn chưởng quỹ, nhất định là có quan hệ với Tứ hoàng tử đi…

   Quả nhiên, liền nghe Tôn chưởng quỹ hung phấn nói:’’Tri phủ đại nhân vừa rồi vừa phái người đến thông báo cho chúng ta, nói là ngày kia Tứ hoàng tử điện hạ sẽ đến thành Lạc Dương, đến lúc đó tiệc chiêu đãi sẽ tổ chức ở Thái Bạch lâu của chúng ta…’’

   Sắc mặt Lục Tử Ngôn biến đổi, bỗng nhiên đứng lên, vội vàng hỏi:’’Là thật sao?’’

   Tôn chưởng quỹ vui mừng không ngâm miệng được:’’Đại hỉ sự như vậy tiểu nhân sao dám ăn nói lung tung, thiên chân vạn xác, một chữ cung không giả’’.

   Lục Tử Ngôn cũng kích động, hai mắt tỏa sáng rực rỡ:’’Tốt tốt tốt, đây chính là cơ hội tốt để phô bày chiêu bài của Thái Bạch lâu chúng ta, ta trở về nói với phụ thân một tiếng. Tôn chưởng quỹ, trước hết ngươi hãy cùng Ninh đầu bếp thương nghị thật kỹ lưỡng, cần nguyên liệu nấu ăn gì cứ nói, không cần quan tâm giá cả’’.

   Tôn chưởng quỹ liên tiếp vâng dạ.

   Ninh Hữu Phương cũng vì tin tức bất thình lình này mà hưng phấn kích động, hai tay nắm chạt gắt gao, trong mắt bắn ra nóng bỏng trước nay chưa từng có.

   Cơ hội tốt như vậy thế nhưng rơi xuống người hắn. Quả thực giống như đang nằm mơ…

   Trong lòng Ninh Tịch run lên, bị ánh mắt nóng rực kia làm đau nhói.

   Cha, thật xin lỗi, con không thể để cha lại đi lên con đường không lới về như kiếp trước. Cho nên, con nhất định sẽ nghĩ hết mọi cách để phá hư chuyện mà người xem như cơ hội ngàn năm có một này. Cha thật xin lỗi người…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn maiho616 về bài viết trên: Hothao, Tóc Xoăn, lengoc2510
     

Có bài mới 18.03.2018, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.04.2015, 19:18
Bài viết: 28
Được thanks: 66 lần
Điểm: 31.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thập toàn thực mỹ - Tìm Kiếm Tình Yêu Thất Lạc - Điểm: 42
Chương 49: Nên làm gì bây giờ?
   Tất cả mọi người trong sảnh vì tin tức tốt này mà vui mừng tung tăng như chim sẻ, Dung Cẩn lại không có phản ứng đặc biệt gì, thậm chí là có chút ít buồn bực mà nghiêng đầu nhìn chỗ khác.

   Khóe mắt hắn vô tình liếc thấy vẻ mặt buông xuống của Ninh Tịch, trong lòng hơi động một chút.

   Cặp mắt sáng ngời xinh đẹp kia giờ phút này lại hiện lên sự buồn bã cùng ưu thương nhàn nhạt còn có chút quyết tuyệt không thể hiểu được. Mặc kệ nàng đang suy nghĩ gì thì hiển nhiên đều không phải là suy nghĩ bình thường của một thiếu nữ bình thường khi nghe tin một hoàng tử muốn đến Thái Bạch lâu...

   Dung Cẩn lặng lẽ nheo mắt, nghiền ngẫm quan sát biến hóa trên khuôn mặt Ninh Tịch, không biết suy nghĩ gì.

   Ninh Tịch nhạy cảm phát hiện được ánh mắt sắc bén của Dung Cẩn, căng thẳng trong lòng, cố làm vẻ trấn tĩnh ngẩng đầu lên cười cười, điềm nhiên như không, đứng bên cạnh Ninh Hữu Phương, vừa vặn mượn Ninh Hữu Phương để che khuất ánh mắt Dung Cẩn.

   Mấy ngày qua, Ninh Tịch cố ý đi theo Ninh Hữu Phương, năm lần bảy lượt không biết tôn ti mà đấu võ mồm với Dung Cẩn. Một mặt là để bảo vệ Ninh Hữu Phương, phương diện khác là thông qua tiếp xúc để khẳng định những suy đoán của bản thân.

   Dung Cẩn này xác thực là không có ấn tượng gì với nàng cả. Sau mấy lần tiếp xúc, Ninh Tịch chắc chắn điều này.

   Bởi vậy có thể thấy, Dung Cẩn không phải là người trùng sinh. Vậy những biến hóa tren người hắn là đến từ đâu? Ninh Tịch suy nghĩ hồi lâu cũng không tìm được đáp án hợp lý.  
  
   Nỗi băn khoăn này cứ qua lại quay cuồng trong lòng nàng. Có thể có một đáp án nào đó sẽ trả lời được câu hởi này nhưng nếu đó là sự thực thì quá kinh hãi thế tục, Ninh Tịch không dám suy nghĩ nhiều hơn...

   Nàng chỉ có thể tự an ủi, dù sao hắn chỉ là một người qua đường, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, giữa bọn họ sẽ không có gì phát sinh, cho nên mặc kệ trên người hắn có bao nhiêu bí mật thì cũng không liên quan gì đến nàng.

   Chuyện nàng cần làm bây giờ chỉ có một, chính là đối với hắn kính nhi viễn chi. Ninh TỊch dứt khoát không nghĩ về quá khứ nữa, chuyên tâm nghe Tôn chưởng quỹ cùng Lục Tử Ngôn nói về bữa tiệc ba ngày sau.

   Hoàng tử đại giá quang lâm, tất nhiên phải tổ chức bữa tiệc hạng nhất mới được. Lục Tử Ngôn cười hỏi:''Tôn chưởng quỹ, theo ngươi phải làm như thế nào mới tốt?''

   Tôn chưởng quỹ do dự một lát, quyay qua nhìn Ninh Hữu Phương.

   Ninh Hữu Phương suy nghĩ một chút, vừa cười vừa nói:''Làm yến tiệc vây cá đi'', vây cá có hương vị tươi ngon, vào miệng ngọt thanh, là mĩ vị trân quý mà các quý nhân thích ăn. Hơn nữa đây cũng là bữa tiệc Ninh Hữu Phương am hiểu nhất, đương nhiên đây sẽ là lựa chọn đầu tiên khi muốn khoản đãi Tứ hoàng tử.

   Tôn chưởng quỹ cười gật đầu:''Tốt, theo ý Ninh đệ, làm yến tiệc vậy cá. Bây giờ đệ về thương nghị cùng các vị đầu bếp khác một chút, định ra thực đơn sơ bộ để ta chiếu theo mà mua nguyên liệu.

   Tinh thần Ninh Hữu Phương vô cùng phấn chấn, gật đầu đáp ứng vội vàng đi ra ngoài.

   Ninh Tịch vội vã chạy theo, muốn nói gì đó nhưng khi nhìn đến gương mặt Ninh Hữu Phương không ức chế được hưng phấn kích động thì lập tức ngậm miệng.

   Giờ phút này, tâm tình Ninh Hữu Phương đang rất kích động, cho dù nàng nói cái gì thì hắn cũng sẽ không nghe lọt, cứ lặng lẽ áp dụng kế hoạch của mình là được rồi. Sau khi Ninh Hữu Phương báo tin tức này cho vài vị đầu bếp, tất cả đều sôi trào, mồm bảy miệng tám hỏi không ngừng:''Ninh lão đệ, Tứ hoàng tử thật sự sẽ tới sao?''

   "Tri phủ đại nhân cũng đến sao?''

   ''Đến lúc đó phải chuẩn bị bao nhiêu bàn mới đủ?''

   ...

   Ninh Hữu Phương nở nụ cười trả lời từng người, cuối cùng nói:''Tốt lắm, chiều nay chúng ta liền cùng nhau bàn thực đơn cho ngày đó, để cho Tôn chưởng quỹ biết những nguyên liệu cần thiết phải mua và chuẩn bị cho chúng ta trong hôm nay, ngày mai bắt đầu làm chuẩn bị''.

   Càng là bữa tiệc quy cách cao thì những chuyện cần phải càng nhiều, rườm rà. Nhất là nguyên liệu chính của bữa tiệc, vây cá, là nguyên liệu xử lý đặc biệt khó khăn, chuẩn bị trước là điều cần thiết.

   Các đầu bếp đều đã lão luyện, những chuyện như vậy không cần phân phó cũng biết, nhất tề đáp ứng.

   Vương mặt rỗ ho khan một tiếng, hỏi thử:''Ninh lão đệ, đến lúc đó có phải mỗi người nên chuẩn bị vài món ăn sở trường dâng lên không?'' Cũng không thể để Ninh Hữu Phương một người chiếm hết tất cả danh tiếng chứ, phải chừa chút cơ hội cho mấy người bọn họ bộc lộ tài năng nữa.

   Lời vừa nói ra, mắt đám người Hồ lão đại đều toát ra chờ mong nhìn Ninh Hữu Phương.

   Đúng vậy, cơ hội tốt như vậy không phải lúc nào cũng có.

   Nếu như món ăn bản thân làm có thể lọt vào mắt Tứ hoàng tử hoặc là được Tri phủ đại nhân tán thưởng thì giá trị con người sau này sẽ không giống.

   Ninh Hữu Phương cười cười:''Nếu phải làm yến tiệc vây cá thì phải dùng vây cá là chính, nếu mọi người đem những món sở trường của mình vào thì sẽ không còn là vây cá yến nữa''.

   Lời nói này mặc dù uyển chuyển nhưng ý tứ biểu đạt trong đó là rất rõ ràng.

   Vương mặt rỗ có chút bất mãn sa sầm mặt, khẽ hừ một tiếng.

   Sáu vị đầu bếp đang ngồi ở đây, chỉ có Ninh Hữu Phương am hiểu chế biến vây cá. Điều này ai cũng rõ ràng. Như vậy, nếu làm yến tiệc vây cá tất nhiên Ninh Hữu Phương sẽ không nhường ai khác làm đầu bếp chính, mấy người bọn họ chỉ có thể làm nền...

   Vương mặt rỗ có thể nghĩ thì tất nhiên những người còn lại đều biết. Trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng mọi người đều nởi lên tính toán, không khi có chút lúng túng.

   Hồ lão đại và Ninh Hữu Phương có quan hệ tốt nhất, lúc này thay Ninh Hữu Phương hòa giải cũng chỉ có hắn:''Tốt lắm, hiện tại không phải là thời điểm để tranh cãi. Chúng ta cùng nhau thảo luận thực đơn cụ thể đã, những chuyện khác nói sau''.

   Chu đầu bếp cười phụ họa:''Đúng vậy, nếu xảy ra sự cố gì chúng ta đều không chịu nổi''. khách quý hiển hách như vậy, khẳng định không phải dễ hầu hạ. Cuối cùng không khí cũng hòa thuận lại chút ít, vài vị đầu bếp ngồi lại thương nghị một buổi chiều, định ra thực đơn sơ bộ.

   Những đầu bếp khác cũng đứng một bên xem náo nhiệt, vài người học đồ cũng hưng phấn xì xào bàn tán.

   Ninh Tịch không nói gì cười lắng nghe, đáy mắt lại không có gì vui vẻ.

   Tiểu Tứ liếc Ninh Tịch một cái, cười bu lại:''Tịch muội tử, chuyện tốt như vậy, sao muội không có một chút vui mừng nào hết thế?''

   Nghe tiểu Tứ nói vậy, Hồ Thanh, Vương Hỉ cũng nhìn qua.

   Ninh Tịch kéo ra vẻ tươi cười, thuận miệng nói dối:''Muội đang suy nghĩ, không biết mấy người chúng ta có cơ hội bộc lộ tài năng hay không...''

   Tiểu Tứ nhịn không được cười lên, cắt đứt lời nói của Ninh Tịch:''Bữa tiệc trọng yếu như vậy chỉ sợ ngay cả vài cái nhị trù cũng không có cơ hội huống chi là chúng ta?''

   Vương Hỉ không phục, nói:''Không nhất định như vậy. Đến lúc đó ta sẽ năn nỉ cha cho ta bộc lộ tài năng, nấu đồ ăn hay xào rau ta không làm được thì để ta làm món nguội là được rồi''.

   Hồ Thanh buồn bực cười một tiếng, trêu chọc nói:''Được, chỉ bằng ngươi thì có thể làm ra món gì? Nói đến các món ăn nguội ngươi có thể qua được Triển Du ca sao?''

   Đối với các món ăn nguội, Trương Triển Du đã khổ công một phen, tay nghề không thua kém gì các vị đầu bếp lớn. Vương Hỉ không thể không phục, khẽ hừ một tiếng nghiêng đầu nhìn chỗ khác.

   Trương Triển Du liên tục đứng một bên mỉm cười, đột nhiên nói:''Các ngươi cũng đừng khen ta, Tịch muội tử khéo tay, lại sáng tạo, ó nhiều ý tưởng, mạnh hơn nhiều so với ta''.

   Nụ cười của Ninh Tịch có chút dừng lại.

   Lời nói của Trương Triển Du nhìn có vẻ vô tâm nhưng lại hữu ý đem sự chú ý của mọi người đặt lên người nàng.

   Chung sống hơn hai tháng, nàng đã phát hiện Trương Triển Du như có như không bài xích, bất hòa với nàng, nguyên nhân cũng không khó đoán.

   Ninh Tịch điềm nhiên như không cười cười, tùy ý nói qua chủ đề khác:''Đến Thái Bạch lâu lâu như vậy muội còn chưa từng thấy ch làm vây cá yến đâu''.

   Vương Hỉ cười đáp:''Tịch muội tử, bữa tiệc như vậy không phải người bình thường có thể ăn được. Dõi mắt nhìn cả thành Lạc Dương, đầu bếp biết làm yến tiệc vây cá không quá năm người. Ninh đầu bếp là một nhân tài kiệt xuất trong đó, lần này chúng ta có thể nhìn đã mắt một lần''.

   Nói không chừng còn có thể thưởng thức vài miếng nữa.

   Bộ dạng tham ăn kia của Vương Hỉ chọc cười mọi người, làm mọi người rối rít giễu cợt hắn vài câu.

   Ninh Tịch lẳng lặng nhìn Ninh Hữu Phương đứng cách đó không xa, trên mặt dù treo nụ cười nhưng trong lòng lại có một cỗ chua xót khó nói thành lời.

   Không ai có thể biết rõ hơn nàng, lần này Ninh Hữu Phương sẽ tỏa sáng rực rỡ, dựa vào một bàn yến tiệc vây cá chiếm được khen ngợi của tất cả khách nhân, hơn nữa còn chiếm được sự ưu ái của Tứ hoàng tử, thâmmj chí hắn còn mời Ninh Hữu Phương đến kinh thành làm đầu bếp trong phủ của hắn.

   Cũng nhờ vào bữa tiệc lần này mà thanh danh Ninh Hữu Phương lên cao, hai năm sau trở thành ngự trù trong cung.

   Cũng may nàng đã biết trước tất cả, nàng sẽ không để chuyện này diễn ra, dẫn đến kết cục như kiếp trước nữa. Cuối cùng thực đơn cũng được quyết định, tám món nguội, tám món rau xào và hơn mười món khác. Cả canh súp và các món chính vừa vặn có hai mươi tám món, là con số may mắn.

   Tôn chưởng quỹ vô cùng coi trọng bữa tiệc này, tự mình mua nguyên liệu cần thiết. Chỉ là vây cá thượng hạng không phải muốn có là có, phải chờ hôm sau mới đưa tới.

   Ninh Hữu Phương vội vàng chuẩn bị cho bữa tiệc, nhất thời không thể về nhà.

   Ninh Tịch chờ Ninh Hữu Phương có chút thười gian rảnh rỗi nói với hắn:''Cha, người bận rộn như vậy đêm nay cũng đừng trở về, con về một mình là được rồi''.

   Ninh Hữu Phương do dự một chút:''Đường xa như vậy, một mình con làm sao đi được?'' tiểu cô nương thủy linh thanh tú như vậy, một thân một mình về nhà làm sao hắn có thể yên tâm.  

   Ninh Tịch dí dỏm nháy mắt mấy cái:''Cha, người yên tâm, con đã lớn như vậy, một mình trở về đảm bảo không có vấn đề gì. Cha bận rộn như vậy, không cần đưa con về đâu''.

   Vừa nghĩ tới chuyện tiếp theo phải làm, Ninh Tịch liền cảm thấy có chút khẩn trương cùng kích thích.

   Chuyện này, không thể để Ninh Hữu Phương biết được.

   Bình thường đều là cha và con gái cùng đi cùng về, nàng không tìm được cơ hội thích hợp. Hiếm lắm mới có thể có cơ hội đi một mình, nàng phải nắm chắc mới được. Hơn nữa chỉ có thời gian ngắn ngủi hai ngày, nàng nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng.

   Ninh Hữu Phương suy nghĩ một chút, vẫn là không yên lòng, mở miệng hô:''Triển Du, hôm nay phiền toái ngươi một chút, ngươi hãy đưa Ninh Tịch về giúp ta''.

   Ninh Tịch vừa nghe liền nóng nảy, vội cười nói:''Cha đừng làm phiền Trương đại ca, một mình con có thể về được mà''.

   Nếu có Trương Triển Du đi theo, nàng sẽ bị vướng chân vướng tay, việc gì cũng không làm được.    
  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn maiho616 về bài viết trên: Chinhchoe, Diệp Thiên Vấn, Hothao, Tóc Xoăn, lengoc2510
Có bài mới 01.05.2018, 14:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 334
Được thanks: 1804 lần
Điểm: 27.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thập toàn thực mỹ - Tìm Kiếm Tình Yêu Thất Lạc - Điểm: 4
Chào bạn, cám ơn bạn đã đóng góp truyện cho diễn đàn, tuy nhiên, mình có yêu cầu nhỏ là đề nghị bạn bổ sung mục lục cho truyện nhé, bạn có làm mục lục rồi nhưng chưa đầy đủ so với số chương đã đăng.

Trong vòng 3 ngày, nếu bạn không trả lời, truyện sẽ được tạm khóa đến khi phản hồi.

Bạn xem hướng dẫn làm mục lục QUÀ TẶNG khi tham gia làm mục lục ở đây

Mọi ý kiến, thắc mắc, cần hướng dẫn làm xin gửi về email mucluctruyen@gmail.com

Thân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đường Thất Công Tử và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 60, 61, 62

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 21, 22, 23


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 316 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.