Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn

 
Có bài mới 13.03.2018, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7801
Được thanks: 2248 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Khúc Ca Biệt Ly II – Chương 1

Tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse


Như gió ùa vào trong ký ức
Nỗi đau bị thổi tan
Tình yêu không biết tự lúc nào nhiễm lạnh

– Trích từ blog mới của Mã Trác, “Tình Yêu Của Chúng Ta Bị Nhiễm Lạnh”



Chương 1

Áo sơ mi trắng bị rớt mất một chiếc cúc màu xanh nước biển đậm, tôi đính mà mất gần hết nguyên cả một buổi chiều. Bài hát duy nhất MP3 chơi đi chơi lại là một bài hát cũ của Vương Phi, nghe đến nỗi tai tôi gần như chai đá. Trên bệ cửa sổ đang phơi chiếc cặp lớn màu đen của tôi, đã bị tôi giặt hết 3 lần rồi, nhưng vẫn cảm thấy quai đeo có những vệt dơ rất ngứa mắt. Kỳ nghỉ đông này, tôi có một khám phá mới, khi ta làm một việc gì đó cực kỳ chậm rãi hoặc làm đi làm lại, sẽ nảy sinh một ảo giác là thời gian bị đông cứng, gió không thổi mây không trôi, chiếc đồng hồ trên tường cũng tựa như bị chậm lại, hết thảy ở trước mắt ta đều hiển hiện một cách chậm chạp, thậm chí ngay cả tâm trạng.

Rất tốt, đấy chính là điều tôi cần.

Vào lúc hoàng hôn, bên ngoài phòng vang lên một tiếng gõ cửa khe khẽ, tôi đứng lên mở cửa, trông thấy A Nam. Tay của ông bưng một ly trà sữa, nói với tôi: “Ba về muộn, bà mới đi đánh mạt chược về, cơm chiều nay sẽ phải đợi thêm một chốc nữa, con uống chút này trước đã.”
“Không đói ạ.” Tôi cười với ông, nhưng vẫn nhận lấy chiếc ly.
“Mai dậy sớm một chút,” Ông nói, “Chúng ta lên thành phố, mua những vật cần thiết cho học kỳ mới, sắp vào học rồi, cũng phải mua cho con vài bộ quần áo mới. Hơn nữa, ba còn có một món quà bí mật muốn tặng cho con.”
“Gì thế ạ?” Tôi hỏi.
Ông không đáp, cố làm ra vẻ thần bí.

Thật ra tôi có thể đoán được, cái “món quà bí mật” của ông, chắc hết hơn nửa chính là ngôi chợ nhỏ trên thành phố của ông sắp sửa khai trương rồi, tuy trước giờ tôi chưa từng đả động dến, nhưng tôi biết những ngày qua ông luôn lo bận rộn vì việc này. Chẳng qua là tôi hoàn toàn không bóc trần sự việc ra, mà lại trả lời một cách rất phối hợp: “Được thôi ạ.”
“Con còn phải nên đi cắt tóc một chuyến.” Ông nhìn tôi bảo, “Tóc mái đã rũ xuống mắt rồi, sẽ ảnh hưởng đến thị lực.”
“Biết rồi ạ.” Tôi nói.
Ông cười cười, giơ  chân ra để tôi nhìn, thế là tôi mới để ý thấy giày ở chân của ông, ECCO. Đây là đôi giày tôi mua làm quà sinh nhật cho ông năm ngoái, ông vẫn cứ không nỡ lấy mang, giờ đây được ông xỏ vào chân, đánh bóng lưỡng.
“Mang rồi à?” Tôi nói.
“Mang thử.” Ông sửa lời tôi, “Ngày mai chính thức.”
Bộ dạng đó, giống như ngày mai là ngày lớn gì của ông ấy không bằng. Nhưng tôi biết, bắt đầu từ ngày tôi nhận được giấy báo đậu vào Thiên Trung trở đi, mở một ngôi chợ trong thành phố liền trở thành lý tưởng của ông. Bà tôi tuổi đã lớn, ông hoàn toàn không có ai đỡ đần, việc lớn việc nhỏ đều tự tay mình lo làm. Nhưng có lẽ ứng với câu nói, “dẫu vào ngõ cụt, gặp đúng thời, vận sẽ chuyển,” từ lúc chúng tôi dọn từ Thành Đô về đây, ông liền lên như diều gặp gió. Nhưng tôi muốn tin rằng, hết thảy đều vì ông trời đã kiểm chứng sự lương thiện của ông, cho nên quyết định nửa đời sau sẽ không làm khó ông nữa.

Bất kể là như thế nào, ông ấy vui là tôi vui.

Hôm sau, lúc tôi tươm tất ra tới cửa, ông đã ngồi ngay ngắn trên ghế lái của chiếc xe chở hàng màu xanh lam. Gió cuối đông đầu xuân còn hơi rét, tôi quấn chiếc khăn quàng cổ màu đỏ của tôi nhảy lên xe, ông cầm một xấp CD đưa cho tôi chọn, hỏi tôi: “Chúng ta nghe đĩa nào trên đường đi thì hay?”
Tôi chọn Đặng Lệ Quân, đó là ca sĩ ông ấy yêu thích nhất.
“Liệu con có cảm thấy nhàm chán không?” Ông ấy hỏi như đang tham khảo cố vấn, “Ở đây ba còn có các đĩa sưu tập, đều là những ca khúc thịnh hành nhất hiện giờ, người trẻ tuổi đều ưa chuộng nghe đấy.”
“Mấy cái này toàn là đĩa lậu.” Tôi nói, “Chất lượng không tốt, hơn nữa nội dung còn làm hỏng máy.”
“À.” Ông cất hết đám đó đi, ngại ngùng nói với tôi, “Đều là bạn bè tặng, ba cũng không biết cái gì là đĩa lậu đĩa gốc.”

“Thật ngọt ngào, em cười đến thật ngọt ngào, tựa như hoa hé nở trong gió xuân, ôi hé nở trong gió xuân…..” Giọng hát của Đặng Lệ Quân êm dịu bay vào tai, đĩa nhạc này tôi biết là đĩa gốc, hồi năm cuối của cấp 2, ông đi với tôi tới tiệm sách Tân Hoa mua tài liệu ôn thi, sẵn tiện mua luôn nó. Có đôi khi ông cũng sẽ mang nó vào nhà để nghe, vừa nghe vừa tính sổ sách. Chân gõ nhịp, miệng còn ngân nga hát theo, theo tôi thấy, đấy là lúc một mình ông thoải mái nhất.

“Không biết tại sao, cứ nghe cô này hát ba liền nghĩ ngay đến mẹ con.” A Nam nói, “Nghỉ hè năm nay, ba đưa con về Tứ Xuyên nhé? Cũng nên quét dọn mộ cho mẹ con rồi.”
“Tiền lộ phí rất mắc đấy,” Tôi nói, “Bằng không đợi đến khi con thi đại học xong đã.”
“Việc tiền nong con không cần bận lòng.” A Nam bảo, “Con học giỏi như vậy, lại hiểu chuyện, thế là đủ rồi.”
Chắc là ông đã quên mất, học kỳ trước, tôi chỉ đậu được vị trí thứ năm cuối học kỳ. Tuy nhiên tôi biết, ông sẽ không để ý hạng hoặc danh hiệu, nhưng mà tôi để ý. Tôi hận bản thân mình, đã lãng phí quá nhiều tâm sức với những thứ vốn không nên lãng phí tâm sức, lại còn cảm thấy nó vô cùng tuyệt đỉnh lãng mạn, rốt cuộc là ngu ngốc tự rước lấy nhục, chuyện đó cứ như là một vết lở loét, không được rớ vào, vừa nghĩ tới một cái, bụng dạ toàn thân đều cay xót như điên.

Chúng tôi xuất phát sớm, xe chạy tới khu vực thành phố thì mới chỉ là 9 giờ sáng. Lúc chạy ngang qua Thiên Trung, tôi bất giác ngó về phía cổng trường theo phản xạ, trông thấy cổng chính treo một dải băng rôn màu đỏ, trên đó viết một hàng chữ màu vàng rực rỡ: “Chúc Học Sinh Thiên Trung Đón Xuân Vui Vẻ,” gió lạnh thổi sợi dây dùng để cột tấm băng rôn đó bay cao phất phới, tựa như một cánh tay đang vẫy múa lên xuống giữa bầu trời. Nhớ lại lúc mới tới đây, treo trên cánh cổng là “Chào Mừng Các Bạn Mới,” —- Cũng loại chữ y vậy, gọi mời trái tim phấn khởi của tôi. Qua hai ngày nữa, tôi sẽ quay về lại nơi này rồi, bắt đầu những nỗ lực mới. Năng lượng tích tụ trong lòng tôi suốt một kỳ nghỉ đông đang bồn chồn nóng nảy, lần này, Mã Trác sẽ không thua bất cứ ai nữa. Tuyệt đối không.

“Chúng ta đang đi đâu đây ạ?” Tôi nghiêng đầu hỏi A Nam.
“Tới nơi rồi.” A Nam nói xong, xe quẹo một cái, dừng lại trước cổng một tiểu khu rất gần Thiên Trung. Tôi thấy cánh cổng lớn của tiểu Khu có gắn một tấm biển lớn đề chữ “Tiểu Khu Hoa Hướng Dương.” Xe của ông tiếp tục lăn bánh vào trong, quãng chừng 2,3 phút sau ngừng bánh, nói với tôi: “Chúng ta tới rồi.”

Tôi vừa nhảy xuống xe, liền trông thấy trước mắt có một ngôi chợ không tính là lớn, còn chưa có bảng tên, nhưng trước cổng có hai chiếc xe vận tải đang đứng đó, nhân công đang tới lui khuân vác những thùng đồ vào bên trong. Có một người nhìn giống tài xế trông thấy A Nam, gật đầu với ông, chào ông: “Ông chủ Trương.”
“Là của ba à?” Tôi hỏi một cách vui mừng kinh ngạc.
“Của nhà chúng ta.” Ông chỉnh tôi, “Bảng hiệu cũng đã làm rồi, chiều nay có thể treo lên!”
Tôi hỏi: “Vẫn là Siêu Thị Quả Quả?”
Ông cười hê hê, sau đó gật đầu.
Ôi, Lâm Quả Quả thật hạnh phúc. Tôi mà là bà ấy, chết rồi cũng mỉm cười tỉnh dậy.

Ông dắt tôi vào trong tham quan, trong chợ sáng sủa, đang có vài công nhân bận rộn lau sàn. Tôi phát hiện ra, phía trong ngôi chợ lớn hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi vui mừng hỏi ông khi nào có thể mở cửa, ông nói: “Thì ngay cái hôm con khai giảng, ba cũng sẽ mượn chút không khí vui mừng của con.”
Tôi buồn bực: “Con lấy không khí vui mừng đâu ra chứ?”
“Nữ trạng nguyên.” Ông cười hì hì bảo, “Cái này không tầm thường đâu.” Ông nói oang oang, giống như muốn để cho hết thảy mọi người công nhân đều nghe thấy.
“Ba đừng tạo nên áp lực cho con.” Tôi cố ý nhăn nhó cho ông coi.
Ông nghiêm mặt nói: “Chính là muốn tạo áp lực cho con, có áp lực mới có tiến bộ, đợi con thi đậu vào Thanh Hoa Bắc Đại, ba sẽ mở siêu thị lên tới Bắc Kinh, con nói xem được không?”
“Không được.” Tôi nói.
Ông lấy làm khó hiểu.
“Đợi con thi đậu, ba về hưu.” Tôi nói, “Con có thể nuôi ba.”
Ông bật cười ha hả, cười xong chỉ nói một chữ: “Được!”

Nói thật, siêu thị của ông được thu xếp tốt đẹp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. So với ngôi chợ ở dưới huyện, đẳng cấp cao hơn cả một bậc. Huống chi tôi còn không ngờ là chỗ này lại gần Thiên Trung đến vậy. Nếu cuốc bộ, đại khái không hơn 15 phút. Chốc sau, đợi lúc chúng tôi bước ra khỏi siêu thị, ông lại kéo tôi vào một cánh cửa trong tiểu khu, sau khi thang máy chạy qua lầu 12, tôi mới hiểu ra cái mà chân chính gọi là “món quà bí mật” ông nhắc tới hôm qua là gì.

“Ba chưa có thương lượng với bà của con đã mua một căn hộ nhỏ.” Ông mở cửa ra, gọi tôi vào, “Sau này con không cần phải chạy tới chạy lui giữa thành phố và huyện nữa. Cuối tuần ba sẽ đều tới đây ở, như vầy con học hành mệt rồi thì có một mái nhà để quay về, về nhà có canh nóng cho con húp, ba sẽ yên tâm hơn.”
Ông nói thật nhẹ nhàng vô tư, tựa mua nhà đơn giản giống như mua rau vậy.

Tôi biết ông vì mở ngôi chợ này đã phải vay tiền, không biết ông lấy đâu ra món tiền này để mua căn hộ, mà lý do để mua nó rất đơn giản, chỉ vì muốn tôi “học hành mệt rồi thì có một mái nhà để quay về, về đến nhà có canh nóng để húp.”
Tôi đứng giữa khu phòng khách lát đá cẩm thạch trắng, cúi đầu, không cho phép bản thân rơi lệ.
“Nào, tới xem phòng của con.” Ông kéo tôi một cái, “Ba sơn tường phòng con thành màu hồng nhạt, cũng không biết con có thích hay không. Nhưng bản thân ba cảm thấy rất tốt, ấm áp dễ chịu.”
Tôi bất động.
Ông không nhận ra sự khác thường của tôi: “Tới coi này, nếu mà không thích, ba kêu người ta đổi màu khác.”
“Ba có mệt không hả!” Tôi hất tay ông ra.
“Sao vậy?” Ông hỏi một cách thăm dò, “Là không thích à?”

Không thích? Thích? Lúc ấy tôi không biết phải nói sao cho đúng. Nói thật ra, cái “món quà bí mật” này thực sự quá lớn lao, lớn lao đến độ tôi không sao gánh vác nổi.
“Con không cần phải lo cho ba.” Ông rờ rờ đầu nói, “Bao năm nay làm ăn, vẫn có chút đỉnh dành dụm mà.”
Tôi ngước mắt nhìn ông. Con người quá mức tốt lành này, ông đã già, nếp nhăn trên mặt đã thấy rõ nét. Ông phấn đấu hơn nửa đời người, chỉ vì một kẻ không bà con họ hàng gì với ông mà bỏ ra nhiều công sức như vậy, tôi phải làm thế nào mới đền đáp lại tấm tình sâu nặng này?
“Làm gì nhìn ba ghê vậy?” Ông nói, “Coi bộ dạng của con ngốc chưa kìa.”

Lời của ông vừa buông, tôi đã bổ nhào vào lòng ông, khóc oà lên.

Ông sững sờ, rồi ôm chặt lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng tôi hai cái, nhẹ đến tựa như nếu không cẩn thận cảm thụ, sẽ không cảm giác được. Nói chính xác ra, đây là cái ôm đầu tiên giữa tôi và ông. Làm tôi chợt nhớ đến thuở bé, ông đã đưa tay để trên đỉnh đầu tôi, động tác chưa được làm xong ấy. Rất nhiều năm sau tôi mới hiểu ra, ý nghĩa chân chính của cái cụm từ gọi là “cảm giác an toàn” —- mãi mãi không phải lo sợ bị tổn thương, có lẽ từ thuở nhỏ, loại cảm giác an toàn thần bí này đã bắt đầu len lỏi giữa tôi và ông, khiến cho chúng tôi tuy không cùng máu mủ, mà quan hệ còn thân thiết hơn bất cứ ai khác. Vì thế tôi ôm ông càng lúc càng chặt, tiếng khóc dần dần nhỏ lại.

“Khờ chưa.” Ông tiếp tục mắng tôi.
A Nam, con sẽ không để cho ba thất vọng, con xin thề.
Nếu không, cứ để cho tôi bị y như Lâm Quả Quả, chết không lành xác.

hết chương 1



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.03.2018, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7801
Được thanks: 2248 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Chương 2

tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse


Hôm khai giảng đi báo danh, bởi vì tôi thức dậy rất sớm, lúc tôi tới ký túc xá, bên trong vẫn chưa một bóng người.

Nhưng nhất định đã có người ghé qua, bởi vì cửa sổ đã bị mở, trong không khí có mùi nước hoa thoang thoảng chưa chịu tan đi, chỉ là tôi không phân biệt rõ được là “Chanel” của Nhan Dự Dự hay là “Thuốc Độc.” Tôi trải khăn giường ra, lúc làm giường làm được tới giữa chừng, Nhan Dự Dự dắt hai nữ sinh bước vào ký túc xá, cô ấy rút một chiếc xách tay da rắn to tướng từ dưới gầm giường của cô ấy, lấy ra mấy chiếc cặp thời thượng nói với bọn họ: “Tớ chọn suốt cả một kỳ nghỉ đông, hết thảy đều là hàng gốc của Hàn Quốc, bên Hàn Quốc cũng là vào dịp Giáng Sinh mới tung ra thị trường đấy, ngay dịp Tết nhất mà tớ moi được mớ này dễ dàng lắm sao hả? Mỗi loại chỉ có một chiếc, chỉ ăn chút tiền chạy qua chạy lại, đừng nói là tớ chưa nhắc nhở các cậu, nếu muốn thì mau ra tay, rất nhiều người đặt mua, trễ một cái là hết đó.”

Cô ấy vẫn ào ào bão táp y như trước, mười câu gom lại hết thành một câu nói liên một lèo. Cô ấy mặc đồ rất sặc sỡ, trên cổ quấn một chiếc khăn quàng cổ loại vuông, nhất định là mốt  thịnh hành của năm nay. Tóc của cô ấy đã dài hơn một chút, dùng một chiếc kẹp tóc tròn tròn màu hồng nhạt kẹp một nhúm tóc lên sau ót, mớ tóc còn lại rũ xuống hai bên vai, khiến cho khuôn mặt của cô ấy càng thêm thon thả, mang một chút phong vị của người đẹp cổ điển. Hai nữ sinh kia bắt đầu sung sướng chọn cặp, trả tiền, rồi đi mất. Nhan Dự Dự ra sức nhét chiếc túi xách da rắn xuống gầm giường, rồi mới đứng lên, đi đến trước mặt tôi, hai tay chống hông, nhìn tôi.

“Cậu mạnh giỏi.” Tôi nói.

“Mạnh cái Mã Trác nhà cậu!” Cô ấy thò một ngón tay chỉ mũi tôi, “Chơi trò bốc hơi khỏi nhân gian hả, nguyên một kỳ nghỉ đông không chút tin tức, QQ không lên, gửi bao nhiêu tin nhắn cậu cũng không trả lời, có phải là rất quá đáng không hả!”

Tôi nói: “Xin lỗi, về tới nhà tớ là tớ không dùng di động nữa.”

“Có kẻ đang tìm cậu,” Nhan Dự Dự nói, “Tớ toàn bị hắn suýt nữa ép phát khùng rồi!”

Tim tôi thót một cái.

“Hiện giờ đang ở ngay dưới lầu í.” Cô ấy vung tay một cái nói, “Cậu có muốn chạy ra ngoài ban công nhìn xuống một chút không?”

Tôi xoay người tiếp tục trải giường của mình, dùng sức vuốt chiếc ga giường do bị phơi nắng thật khô mà hơi có phần nhăn nhúm. Nhưng không biết có phải là do thời gian quỳ trên giường quá lâu, mà cánh tay có chút tê rần, tim cũng đập càng nhanh hơn. Kệ hắn là ai, không dính dáng gì đến tôi, tôi lập quyết tâm, không hề đếm xỉa. Coi xem hắn làm được gì tôi! Đang nghĩ thế thì di động của Nhan Dự Dự reng. Cô ấy bắt máy, nói với bên kia: “Cậu ấy đang ở đây, hay là cậu tự mình nói chuyện với cậu ấy đi.”

Nói xong, cô ấy đưa ngay chiếc di động đến mặt tôi.

Tôi gạt tay cô ấy ra, cô ấy tiếp tục đưa tới. Tôi nhận lấy chiếc di động, cúp máy, vứt lại chỗ cô ấy, cô ấy trợn tròn mắt nhìn tôi làm xong hết mọi việc, hỏi một cách khó hiểu: “Cậu rốt cuộc bị sao vậy hả, có chuyện gì nói rõ ràng ra trong điện thoại cũng không được sao? Hơn nữa, hắn thật sự đã rất hối hận, nguyên một kỳ nghỉ đông toàn tự trách, nếu mà biết nhà cậu ở đâu, tớ bảo đảm hắn ngay cả loại chuyện như  ‘chạy đến xin chịu phạt’ cũng làm ra, tớ thấy cậu không nên để bụng nữa, được không?”

Rốt cuộc là cô ấy đang nói ai?

“Ta bảo, cái tên Tiêu Triết đó, thật là một tên dại dột, lại đụng ngay cái tính bướng của cậu, coi bộ tớ không cách nào làm nổi một sứ giả hoà bình rồi. Thôi quên đi, tớ mặc kệ, đi ra ngoài chợ mua chút nước uống đã, khát gần chết rồi.” Nhan Dự Dự nói xong, lắc lắc đầu, khuân chiếc cặp của cô ấy lên đi mất.

Tôi trải giường mình xong xuôi, ngồi lên giường bắt đầu đọc một cuốn sách tham khảo Anh Văn. Nhưng mà, mẫu tự trên sách đều biến thành những con nòng ngọc, làm cách nào cũng không sao bắt được, rốt cuộc là tôi bị sao vậy, thế mà còn cứ tưởng bở, thật là nhục đến muốn chết đi được. Loại người lấy chuyện ghẹo gái biến thành gần như chức nghiệp giống hắn, làm sao có thể đối đãi với ai ai ai bằng cách nào khác nữa? Tôi dở hơi còn lo nghĩ hắn sẽ đến tìm tôi, thật là vô cùng buồn cười, vô cùng đáng hổ thẹn!

Chính ngay lúc tôi đội sách lên mặt, chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần, Nhan Dự Dự lại đẩy cửa lao vào, lao đến chỗ tôi la lên: “Không xong rồi, Mã Trác, Tiêu Triết và Thuốc Độc đánh nhau rồi, ngay dưới lầu á!”

“À.” Tôi nhẹ nhàng thong thả nói ở dưới bìa sách.

“Cậu mà còn không xuống dưới khuyên họ, thế giới sẽ đại loạn đấy. Họ Tiêu kia nào phải là đối thủ của Thuốc Độc, dám chừng bị đánh chết đấy!” Nhan Dự Dự chạy tới lôi tôi.

“Gọi bảo vệ.” Tôi vứt sách thẳng xuống bàn học, nói, “Người bên ngoài thật quá quắt lắm rồi.”

“Muốn mở nút thì còn phải cần tới người thắt nút.” Nhan Dự Dự mở cửa phòng, ngón tay gõ lên mặt cửa, “Mã Trác, không phải chứ, cậu cứ thế mà khoanh tay đứng nhìn?”

Nhan Dự Dự làm ra vẻ trịnh trọng như thế, tôi mà còn không xuống giường, chắc cô ấy sẽ thò tay ra kéo tôi. Tôi chỉ đành đứng dậy, theo Nhan Dự Dự đến bên cửa, cô ấy quay đầu đi mất, tôi nhìn cô ấy ra khỏi cửa, rồi lập tức sập cửa lại ngay sau lưng cô ấy, khoá trái. Sau đó, tôi quay về giường mình, tìm ra MP3 của tôi, nhét tai nghe vào, bật âm thanh hết cỡ. Cho dù Nhan Dự Dự có gào lên ở ngoài cửa kiểu như: “Mã Trác cậu vác xác ra đây cho tớ!” cho dù cô ấy có dộng cửa, tôi cũng đều không nghe thấy.

Mã Trác, mi bắt buộc, phải mặc kệ hết thảy.

Tôi mới không tin rằng giữa ban ngày ban mặt ai dám xông vô ký túc xá nữ sinh, cho dù xông được vô, thì thế nào chứ? Cùng lắm thì mở cửa vứt ra từng phích nước sôi, bảo hắn cút ngay lập tức.

Tôi mới không sợ.

Vương Phi đang hát bên tai: “Gió gió lửa lửa oanh oanh liệt liệt, tình yêu của đôi ta như một cuộc chiến tranh, chúng ta chưa đổ máu mà đã hy sinh, trái tim liệt sĩ bị chôn vùi đưa tang cho một tên tuổi lừng danh, diều hâu lượn vòng bãi hoang phế tìm những tàn canh…….”

Cảm tạ trời đất, trái tim tôi trong tiếng hát “oanh oanh liệt liệt” này dần dần trở nên yên ổn.

Quãng gần một tiếng đồng hồ sau, sợ đám người Ngô Đan tới nơi không vào được phòng, tôi ra khỏi giường mở cửa. Đôi tai đã bị tràn ngập kích thích, có lẽ là tạm thời không có cách nào thích ứng với sự yên ắng, luôn có tiếng ong ong nho nhỏ vang lên trong tai. Tôi choáng  đầu váng óc chạy ra ngoài hành lang ngó bốn bề, không thấy bóng dáng của Nhan Dự Dự. Nữ sinh khuân vác hành lý đi tới đi lui và tiếng nước rào rào trong phòng vệ sinh qua đi, coi bộ mọi việc đều thái bình, tựa như chưa từng có gì xảy ra vậy. Tôi bưng chậu rửa mặt bước vào trong phòng vệ sinh, muốn rửa mặt cho mình tỉnh táo một chút, vào xong mới thấy có người đang ngồi chồm hổm dưới đất, nhìn kỹ một cái, lại là Nhan Dự Dự, bờ vai co rút lên từng chặp, rõ ràng là đang khóc.

“Sao vậy?” Tôi cũng ngồi xổm xuống.

Cô ấy không trả lời tôi, chỉ khóc. Tôi nhìn tay áo cô ấy có vết máu, lại nhìn kỹ lần nữa, trong mũi của cô ấy có nhét hai cục giấy vệ sinh, máu vẫn còn đang thấm ra ngoài.

Tôi đỡ lấy cô ấy: “Theo tớ đến phòng y tế.”

“Không cần cậu lo!” Cô ấy khóc la gạt tay tôi, loạng choạng chạy ra ngoài.

Được, không lo. Không lo thì không lo, vẫn câu nói kia, Mã Trác, mi bắt buộc phải mặc kệ hết thảy.

Hôm nay báo danh, chúng tôi không phải đi học, chỉ đến tiết tự học buổi tối, mọi người phải tới lớp lãnh sách mới, rồi điểm danh một cái là được. Bị bọn họ ầm ĩ cả buổi, hôm ấy tôi ban ngày tôi không ăn trưa, cũng không ăn tối, chỉ uống hộp sữa bò, ăn một chút bánh quy đem từ nhà lên để dành nhâm nhi ban khuya, rồi cứ nằm trên giường đọc sách. Mãi đến khi chuông của tiết tự học buổi tối reng, tôi mới vội vội vàng vàng mặc áo khoác và xỏ giày thể thao vào, rồi chạy tới lớp.

Màn đêm đã chực buông, gió lạnh lẽo trong buổi đêm quất càng thêm rét buốt, thời tiết của đầu xuân rõ ràng là còn chưa kịp đến. Tôi kéo mũ áo theo thói quen, trùm kín đầu mình. Ngọn đèn đường cao cao trước dãy lầu ký túc xá giống như một quân canh lặng lẽ, giữ yên tư thế nghiêm thẳng kiên trì đứng nơi vị trí của mình, toả ánh màu vàng mờ nhạt. Ánh sáng mờ nhạt này chiếu trên lối đi rộng rãi không dính một hạt bụi, cùng với những ngọn đèn hành lang màu trắng xoá ở xa xa nơi dãy lớp học như tạo nên vô số tiếng vọng. Dù thế nào đi nữa, đây vẫn là sân trường tôi yêu mến, an tĩnh, trong lành, đến cả buổi đêm cũng vẫn khiến người ta thanh tỉnh. Khối lớp 12 đã sớm vào lớp rồi, khi đến gần dãy phòng học,  tôi nghe thấy tiếng đọc bài âm vang nhưng không tạp nhạp vẳng ra từ trong toà nhà đèn đuốc sáng trưng ấy, tâm trạng bất giác cũng xuôi theo mà nghiêm túc trở lại: Tôi tuyệt đối sẽ không phụ quãng thời gian ở nơi này nữa, tuyệt đối sẽ không phạm bất cứ sai lầm ngu xuẩn nào nữa.

Lúc tôi vào tới lớp, không biết có phải là do tôi quá đỗi trễ, cho nên hết thảy mọi ánh mắt đều tụ tập trên người tôi hay không, tôi ngại ngùng đóng cửa lớp lại, gỡ mũ choàng xuống, vừa gạt gạt mái tóc hơi bị rối, vừa rảo bước đến chỗ ngồi rồi ngồi xuống. Ngước đầu lên một cái, mới đột nhiên hiểu ra lý do bà con đều đang nhìn tôi—-Trên bảng đen ghi một dòng chữ to tướng màu đỏ:

images

Chữ, kéo dài từ đầu này tới đầu kia của tấm bảng. Một dấu chấm than to kềnh, chạy từ phía trên tấm bảng xuống phía dưới.

Dáng chữ vô cùng khoa trương và xấu xí, dám nói, cho dù tôi dùng tay trái viết, cũng viết không ra chữ xấu như vậy. Kẻ làm ra được chuyện này, không phải heo thì là gì!

Mặt tôi lập tức đỏ rần, sau đó tôi nhảy dựng lên, lao đến bên bục giảng, muốn xoá đi những con chữ to đã làm tôi cảm thấy nhục nhã kia, nhưng mà, tôi rất nhanh phát hiện, tôi không sao xoá được, những chữ đó, lại là được dùng phấn dạng lỏng để viết nên! (1)

(1)Liquid chalk, màu sắc rực rỡ hơn phấn bột, dính lên bảng như sơn. Phải xoá bằng nước.

Trong lớp bùng lên tiếng cười vang dội.

Tôi suy sụp vứt miếng lau bảng xuống, chính ngay lúc ấy, cửa bị người nào đó đạp bung ra. Là Tiêu Triết! Cậu ta một tay xách một chiếc xô nước màu đỏ, khó nhọc giữ cho nước không sánh ra ngoài, đi đến chỗ bục giảng xong mới đặt xô nước xuống.

“Cậu khỏi lo, cứ để tớ.” Cậu ta nói với tôi.

Tôi nhường đường, quay trở về chỗ ngồi. Chỉ thấy cậu ta chòng chành bưng xô nước giơ cao lên, không biết đứa điên nào gào một câu “Vì một Trung Quốc mới,” cái xô ấy thế mà lại như ứng thanh, bị cậu ta tạt một phát lên thẳng trên bảng, nước bắn tung toé, vài bạn học ở phía dưới ré lên, có kẻ chửi bậy, có kẻ liệng sách, khắp nơi đều là tiếng xé bọc giấy lau tay mới được nữ sinh mua về, cả một lớp học bùng nổ trong tíc tắc. Tiêu Triết có vẻ như càng hăng máu, cậu ta dường như hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng của ai khác, móc một miếng giẻ lau bảng đen thùi lùi không biết từ thời đại nào từ dưới bục giảng lên, bắt đầu ra sức lau bảng.

Những con chữ màu đỏ kia, có vẻ như bắt đầu phai đi chút ít.

Tôi ủ rũ vùi đầu vào trong chồng sách giáo khoa mới trên bàn học, cố gắng muốn làm cho tâm trạng của mình bình tĩnh lại.

Nhan Dự Dự chẳng hề lau bàn chẳng hề lo đi bảo vệ sách, cô ấy chỉ nhìn bóng lưng của một Tiêu Triết đang còn bận rộn trên bảng, miệng phun ra hai chữ: “Hạ lưu.”

Mũi của cô ấy không còn chảy máu nữa, kiểu tóc cũng đã khôi phục lại hình tượng người đẹp cổ điển. Cô ấy dùng giọng nói phát ra từ mũi mà bảo tôi: “Khá khen cho cậu, mới khai giảng mà đã rước vào thân nhiều trò mới lạ thế này, tại hạ bội phục.”

Kẻ ngu cũng nghe ra sự mỉa mai trong lời cô ấy.

Tôi không buồn để ý đến cô ấy, cô ấy liền lấy chiếc di động của mình dí ngay vô mặt tôi, tôi trông thấy một dòng tin nhắn nằm trên đó: “Nói ẻm đừng có tránh tôi, còn không, vẫn còn nhiều màn kịch hay ho ở phía sau.”

Ai ?

Đây gọi là gì? Uy hiếp à?

Mã Trác tôi đây chính là không tin vào thứ quỷ này.

Hết chương 2

bài hát “yêu nhau” của Vương Phi (tương ái)

mình thấy hình của Vương Phi lúc trẻ rất giống với Mã Trác trong tưởng tượng của mình. Vừa mong manh lại vừa cứng, trông rất cô đơn, rất ngây thơ.

video
http://v.ku6.com/show/GPCt_i7cZLb0IYAhGX429A…html


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.04.2018, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7801
Được thanks: 2248 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khúc ca biệt ly - Nhiêu Tuyết Mạn - Điểm: 10
Chương 3

Tác giả: Nhiêu Tuyết Mạn
người dịch: idlehouse


Hôm ấy lúc thầy Sướng cầm sổ điểm danh vào tới trong lớp, vết nước trên bảng đen vẫn còn chưa khô, tuy những chữ kia đã bị hoàn toàn tiêu diệt, nhưng cả một lớp học vẫn còn đang bùng nổ những trận thảo luận, nội dung chính là vụ tát nước lên bảng, xen lẫn với chút tin tức nghe thấy trong kỳ nghỉ đông, cùng với những đánh giá về thời khoá biểu của học kỳ mới.

Thầy Sướng ngắm nhìn miếng giẻ lau rách nát dưới sàn cùng với chiếc xô không, hỏi liên tiếp ba lần: “Chuyện gì thế này?!”  Phía dưới không một ai trả lời, trừ tiếng cười khúc khích.

“Từ dưới lầu đã nghe thấy tiếng ồn của lớp chúng ta, kỳ nghỉ đông vừa qua đi, thêm một tuổi rồi, da cũng dày lên phải không?” Đám học trò ở phía dưới lại cười ầm lên, ngay đến Nhan Dự Dự đang mang tâm trạng không vui cũng không nhịn được. Nhưng mà tôi cười không nổi, những lời tiếu lâm này, đối với lòng tự tôn không còn chịu được đả kích nào nữa của tôi mà nói, đã gây ra tổn thương rất nghiêm trọng, sự việc đều là do tôi mà ra, tôi thật tình không thể coi như không dính dáng gì đến mình được. Thế là sắc mặt của tôi dưới ánh nhìn chất vấn cả lớp của thầy Sướng không sao kiểm soát được càng lúc càng đỏ lên. Vẫn là Tiêu Triết điếc không sợ súng xoay người, an ủi tôi như đúng rồi:

“Mã Trác, cậu đừng tức giận. Tức giận sẽ trúng trúng kế của kẻ khác.”

Tôi ghét cậu ta, nếu như không phải cậu ta cứ tự cho mình là đúng, thì thầy Sướng vốn đã không để ý đến tôi.   Bây giờ thì hay rồi, thầy Sướng gọi tôi: “Mã Trác, em ra ngoài một chút.”

Tôi đứng lên một cách thu động, bước ra khỏi lớp.

“Chuyện trong lớp là như thế nào?” Ánh mắt nghiêm túc của thầy cho thấy thầy hoàn toàn không biết gì.

“Không biết ạ.” Tôi trả lời, sau khi đã xác định là thầy không biết gì, thì tôi nhất định phải giữ miệng kín như bưng.

Thầy nhìn tôi một cách không tin tưởng.

Nói thật thì tuy nói dối đối với tôi không phải là một việc kho khăn gì, nhưng đa số thời gian, tôi rất sợ loại ánh mắt không chút tin tưởng này, tôi biết quang minh lỗi lạc mới là phẩm hạnh tốt để làm người, sống thật đàng hoàng chính trực mới có thể đối mặt với thế giới không chút sợ hãi, giống như A Nam.

Đáng tiếc tôi làm không được, thế là tôi cúi gằm đầu của mình.

Chính ngay vào lúc này, cửa lớp bị đẩy mở ra. Tôi ngoái đầu nhìn, vẫn là Tiêu Triết. Cậu ta quần áo đã ướt sũng hết nửa đứng hiên ngang trước mặt thầy Sướng, lớn tiếng bắt đầu nhận lỗi: “Thầy Sảng, thầy đừng trách Mã Trác nữa, không liên quan đến bạn ấy. Cái tên Hạ Trạch kia, hắn có thù với em.”

Liên quan đến cậu ta cái rắm!

Có dây roi đâu đây không? Tôi thật muốn lấy roi quất cho cái tên ngu ngốc này một trận!

Thầy Sướng đánh giá cậu ta một phen từ trên xuống dưới, rõ ràng là vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, nhưng thầy cũng không dốt, biết cách tương kế tựu kế: “Nói là có thù với em, thì liên quan gì đến Mã Trác?”

Tiêu Triết khựng lại một chút rồi đáp: “Bởi vì, bởi vì hắn biết, em thích Mã Trác.”

Tôi hoàn toàn không ngờ được là cậu ta có thể đi nói như thế này, há hốc miệng quay đầu kinh ngạc nhìn cậu ta, đây coi như là gì, giải vây cho tôi đó hả, lẽ nào cậu ta vẫn còn cảm thế thế giới chưa đủ loạn?

“Nói bậy!” Tôi mắng cậu ta một câu, quay ngoắt đầu chạy thẳng vào trong lớp.

Tôi vừa chạy tới chỗ ngồi của mình, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiêu Triết đã bị thầy Sảng dắt về văn phòng. Thật không biết cậu ta còn có thể nói bậy bạ gì nữa. Kệ, tuỳ cậu ta vậy, với loại người đầu óc bị hỏng này, tôi thật không có gì để nói nữa rồi.

Nhan Dự Dự đợi ở chỗ ngồi, tay trái cầm một cây bút xoay ngoay ngoáy, đồng thời vươn tay phải cản đường tôi lại, nói: “Mã Trác, tớ cảm thấy, chúng ta nên nói chuyện một chút.”
“Được thôi.” Tôi nói.
“Đừng nói trong lớp, chúng ta đi chỗ khác.”
“Chỗ nào?” Tôi hỏi.
“Cậu đi theo tớ.” Nói xong, cô ấy kéo lấy tôi. Tôi miễn cưỡng đi theo cô ấy ra ngoài, đi mãi tới một sân vận động nho nhỏ ở phía sau dãy phòng học, nơi đó có một hòn non bộ, chính là chỗ mà Tiêu Triết ngồi xổm khóc. Nghe nói nơi đây đã từng có rắn xuất hiện, cho nên cứ buổi tốt là người đi ngang qua đây rất ít, hơn nữa hiện giờ đang là tiết tự học, đa số bà con đều ngồi yên trong lớp.

“Cậu còn đau không?” Nghĩ đến chuyện cô ấy bị chảy máu chiều nay, tôi hỏi cô ấy.

“Không sao.” Cô ấy hít hít mũi, giống như một tay anh chị giang hồ mà bảo tôi, “Chỉ là chặn một quyền cho hắn, cậu không lo, tớ vẫn muốn lo.”

“Tại sao nhất định phải lo.” Tôi lạnh lùng nói, “Đấy là chuyện của bọn họ.”

“Tớ không làm được chuyện khoanh tay đứng nhìn như cậu.” Nhan Dự Dự nói, “Tim của cậu, thật sự chai đá như vậy sao?”

“Cách suy nghĩ của chúng ta không giống nhau.” Tôi vừa nói xong câu này, một bóng đen từ bên kia xẹt qua, chiếc mũ quen thuộc ấy lại xuất hiện một cách bất ngờ, khiến cho tim tôi tựa như bị một chiếc xe lửa mới xuất phát ào tới cán lên, nát bét trong nháy mắt.

Lẽ ra tôi phải sớm có dự liệu.

“Em đi được rồi.” Hắn khẽ cười nói với Nhan Dự Dự.

Sắc mặt của Nhan Dự Dự dưới ánh trăng trông rất tái. Cô ấy lùi ra sau một bước, nhìn tôi cũng đang tái mét mặt như cô ấy, khẽ lẩm bẩm: “Xin lỗi, Mã Trác, cậu biết tớ làm vậy vì lý do gì.”

Nói xong, cô ấy quay đầu chạy như bay.

Tôi cũng muốn chạy, nhưng tôi đã bị hắn ngáng ở thắt lưng rồi ôm chặt lấy, hắn dán đến gần tôi, đanh giọng lại nói với tôi: “Nếu em mà dám chạy, tôi sẽ đánh gãy cặp chân ếch của em, em có muốn thử xem không?”

Giọng điệu nói chuyện của hắn ngang ngược cực điểm, trên người toả ra một thứ mùi vị thối nát độc nhất vô nhị, khiến cho tôi thấy ngạt thở đến mức buồn nôn. Một khắc đó, tôi hoài nghi mạch máu trên người tôi có lẽ đã ngưng chảy hết thảy, ngoại trừ chân tay lạnh ngắt, tôi mất hết tất cả tri giác. Tôi không giãy nữa, chỉ ngước mắt, lớn gan nhìn gương mặt giống như của ôn thần mà tôi đã trốn tránh quá lâu nhưng không thể không nhìn thẳng vào ấy. Tuy hắn cúi đầu, tôi gần như nhìn không rõ đường nét của khuôn mặt hắn, nhưng tôi lại vẫn có thể cảm giác được khoé miệng hắn đang nhếch lên một tia cười trào lộng. Tôi cố hết sức, muốn mở mắt to hơn nữa, tôi ngây thơ tưởng rằng, như vậy có thể khiến cho sương mù trong đó có thể nhanh chóng tiêu tan, không để cho hắn trông thấy dáng vẻ sợ hãi buồn cười ngây ngốc của tôi, nhưng càng như vậy, trước mắt tôi càng mơ hồ không rõ ràng.

Nếu như bên mình tôi có một cỗ máy thời gian, tôi thà là bị đưa trở về thời bộ lạc nguyên thuỷ chứ không muốn nhìn hắn thêm chút nào nữa.

“Nói, vì sao em trốn anh?” Bàn tay của hắn dùng sức ở thắt lưng tôi, tôi cảm thấy thắt lưng như muốn bị hắn bẻ gãy. Thế là tôi càng thêm quật cường mà không nói gì, tôi nghĩ một cách liều lĩnh, gãy thì gãy thôi, rảnh nợ.

“Em thật tài tình, nguyên cả một kỳ nghĩ không mở điện thoại, lẽ nào em định hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, để anh tìm không ra nữa? Nếu em mà có năng lực như vậy, anh cũng phục em luôn.” Hắn vừa nói thì sức của bàn tay hắn cuối cùng mới dần dần thả lỏng bớt, nhưng mà, môi của hắn lại chậm rãi áp xuống, ghé đến gần tôi. Chỉ lướt qua, không hề xâm nhập.

Tôi thò tay túm lấy tóc của hắn, gạt mặt hắn ra, hắn né nhanh như chớp, cười rồi dùng giọng điệu thoải mái nói: “Mã Tiểu Dương, em trêu vào anh, thì phải trả giá.”

Con người tôi trời sinh thích ăn mềm không thích ăn cứng, hắn càng uy hiếp tôi, tôi càng không có ý định khuất phục. Ngay khoảnh khắc môi của hắn rời tôi, tôi khôi phục lại tâm trí, thế là tôi cố làm bộ bình tĩnh lạnh nhạt nói với hắn: “Bỏ tôi ra thì tôi mới nói chuyện đàng hoàng với cậu.”
“Nói chuyện?” Hắn nói một cách trầm ngâm, “Nói chuyện gì, nói chuyện yêu đương à?”
“Như cứt.” Tôi mắng.

“Lại nữa rồi.” Hắn cười rộ lên, “Trừ cái câu này ra thì em có câu nào khác không hả?”
“Tôi sẽ la lên kêu cứu.” Tôi nói.
Hắn đột ngột buông tôi ra, hai cánh tay giơ lên trong không khí, làm ra thế đầu hàng. Miệng nói một cách ngả ngớn: “Được, Mã Tiểu Dương của anh dám nói, thì anh dám làm, được chưa?”
“Chúng ta sau này vẫn không nên gặp nhau nữa.” Tôi xoay người khoanh tay lại, đây là một phương thức rất tốt để làm cho bản thân bình tĩnh lại.
“Lời thoại hơi quê mùa.” Hắn chẳng mảy may để ý.
“Bởi vì —–“ Tuy có chút khó khăn, nhưng tôi vẫn tiếp tục nói nốt, “Bởi vì chúng ta không phải là người cùng một thế giới.”
“Em nói sao?” Hắn giống như không nghe rõ.

Tôi xoay người lại, nhìn hắn, nói lại những lời vừa nói thêm một lần nữa: “Bởi vì, chúng ta không phải là người của cùng một thế giới, tôi cũng sẽ không đi thích một người, một loại người giống như cậu.”

Dưới ánh trăng, khoé miệng vốn đang nhếch lên của hắn tựa như bị một loại trùng độc cắn, máu trong huyết quản đông cứng không chịu chảy nữa. Tôi biết, lời của tôi đã chọc giận hắn. Nét mặt của hắn lại trở nên hung ác, tôi không kịp tránh, hắn đã vươn tay tới, dùng sức tóm lấy cổ áo của tôi. Tôi bị hắn vứt xuống bên hòn non bộ, lưng dưới bị va vào một chỗ đá lồi ra, đau đến mức cột sống của tôi muốn gãy làm đôi.

Sau đó hắn nằm đè xuống, thân thể của hắn áp chặt lấy tôi.

“Để tôi xử em ngay ở chỗ này xong xuôi,” Hắn thở phì phò nói, “em con mẹ nó nói tiếp mấy chuyện chó má một thế giới hai thế giới gì đó cũng không muộn.”

“Vậy thì rồi thế nào chứ?” Tôi dũng cảm nhìn thẳng vào hắn, tim đập quá nhanh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng “thình thịch,” tôi sợ hắn cũng sẽ nghe thấy được sự hoảng loạn của tôi, cho nên lớn tiếng tìm cách che dấu, “Không phải vẫn như nhau sao.”

“Cái gì như nhau?” Hắn gặng hỏi tôi.

“Cậu vĩnh viễn không xứng với tôi.” Tôi nhìn đôi mắt phẫn nộ toé lửa của hắn, gằn từng chữ một thật rõ ràng nói cho hắn nghe.

“Thế à?” Hắn không hề bị lời nói của tôi đánh gục, nhưng hắn cười, rút di động ra từ trong túi, nhét vào trong tay trái của tôi, khuyến khích tôi, “Nào, gọi 110, chỉ có 3 số, không tốn chút sức nào để bấm. Em biết tội cưỡng dâm bị phán bao nhiêu năm tù không, nếu không biết, tôi có thể nói cho em biết. Ba tới mười năm tù, thế nào, nghe xong có phải rất hả hê không? Tôi cảm thấy, em không lợi dụng cơ hội này thì thật đáng tiếc đấy!”

Nói xong, hắn bắt đầu giựt kéo quần áo của tôi.

Tôi không la lớn, tôi mới không trúng kế của hắn. Kêu la xong gọi người tới thì thế nào chứ, kẻ mất mặt vẫn là tôi. Tôi buông tay, vứt chiếc điện thoại của hắn, sau đó, tôi nhắm mắt lại.

Nếu như kiếp trước tôi thực sự thiếu nợ hắn, vậy thì để tôi trả đi. Trả xong hết rồi, từ nay về sau sẽ không còn chút ràng buộc nào nữa. Hoặc có lẽ như vậy, tôi mới có thể trả giá cho sự ngây thơ và ấu trĩ từng có của mình, từ nay trở đi thoát khỏi những giằng co không ngơi nghỉ của ác ma.

Sau đó nữa, điều tôi không ngờ tới là, hắn không tiếp tục, mà đứng thẳng dậy. Rời khỏi tôi, lui ra sau cách quãng 2,3 bước, rồi hắn cúi người lượm di động của hắn lên, sửa lại chiếc mũ của hắn, ngón tay chạm đến bờ môi, làm một động tác tôi không rõ ý nghĩa là gì với tôi.

Tôi ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn thấy hắn.

Một giây trước khi hắn hoà tan vào bóng tối, hắn ngoái đầu nói với tôi ba chữ: “Hãy biến đi!”

hết chương 3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhinhinhanh và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.