Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

 
Có bài mới 08.03.2018, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 51
Chương 59

Editor: Mèo ™



Cố Phán cho rằng, gặp được và yêu Trần Thiệu Thần là một chuyện may mắn nhất trên thế gian này. Ví dụ như, quá trình từ yêu đến kết hôn, chuyện gì anh cũng xung phong đi đầu, bảo vệ hộ tống cho cô. Hình như cô chỉ cần diễn tốt vai trò của một người bạn gái tốt, một người vợ chưa cưới tốt là được rồi, còn mọi chuyện cứ để anh lo.

Bọn người Hoa Tử thì chỉ biết cảm khái: “Kiếp trước cậu là anh hùng cứu cả hệ ngân hà sao? Để kiếp này cho cậu may mắn gặp được Trần Thiệu Thần như thế.”

Sau khi người lớn hai bên gia đình gặp nhau, lần đầu tiên cô đến đại gia đình của nhà họ Trần để ra mắt bà con họ hàng thân thích của gia đình anh.

Nhà tổ của họ Trần đã nhiều năm không náo nhiệt như vậy.

Ngôi nhà tổ mà ông bà nội Trần ở có kiến trúc hai tầng, có sân vườn rộng rãi được tách riêng với các ngôi nhà khác bởi hàng rào bao quanh, phong cách cổ xưa, mang hơi hướm của nhiều thập kỉ trước, các vật bày trí trong nhà đều là bảo vật mà ông nội Trần sưu tập, là những đồ cổ từ xa xưa, nhưng chất liệu toàn là thượng hạng.

Lúc Cố Phán và Trần Thiệu Thần đi vào phòng khách mới hoảng hốt nhận ra, hôm nay có rất nhiều người xuất hiện ở đây.

“Ông nội, bà nội, Phán Phán đến rồi.” Trần Thiệu Thần đứng trước cửa phòng thông báo.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn ra, trong lúc nhất thời Cố Phán cảm thấy quẫn bách không biết phải làm sao, trong lòng âm thầm tự nhủ, không sao, không sao, đều là người nhà mình cả.

Ngồi một lúc lâu, Cố Phán mới biết những người có mặt ở đây hôm nay đều là những người đặc biệt. Ngồi giữa đám người là một cụ ông có tuổi xấp xỉ với ông ngoại cô, nhìn cô với ánh mắt rất từ ái.

Cô khẽ mỉm cười với ông, người nọ cũng cười cười với cô.

Chờ sau khi Trần Thiệu Thần giới thiệu, rốt cuộc Cố Phán mới biết thân phận của ông cụ kia. Xét theo quan hệ bên ngoại thì ông là ông ngoại của Trần Thiệu Thần. Còn xét về quan hệ bên nội thì ông là dượng của Trần Thiệu Thần.

Ôi, mối quan hệ dây mơ rể má gì thế này. Cũng may mà chung sống hoà thuận với nhau.

Những người của nhà họ Trần cố ý lờ đi mối quan hệ này, cũng chỉ có những ngày lễ tết mới có cơ hội tụ họp cùng nhau dùng cơm mà thôi.

Mọi người đều rất chú ý chăm sóc cho Cố Phán, chỉ là loại cảm giác chăm sóc này không như vẻ quan tâm dành cho người khuyết tật, mà xuất phát từ thật tâm. ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

Chào hỏi đáp chuyện đến hơn mười giờ, Từ Thần Hi đứng dậy đi vào phòng bếp, Cố Phán chủ động đi theo giúp đỡ.

Từ Thần Hi không đồng ý, Cố Phán hơi ngại ngùng nhưng vẫn đi theo bà vào bếp. Hai người gà mờ này thì có thể nấu được cao lương mĩ vị gì chứ?

Mọi người trong phòng khách ăn ý cười cười với nhau, sợ là nếu như giao vào tay hai người thì chắc trưa nay khỏi dùng cơm luôn.

Cố Phán lấy gạo nấu cơm, việc này không khó. Nhưng khi nhìn đến việc kế tiếp thì thật có chút khó khăn. Sườn non sốt chua ngọt, tôm lăn bột chiên giòn, làm như thế nào đây?

Cô nghe Hoa Tử nói, các bà mẹ chồng thường thích xem con dâu làm cơm. Điều này cô không đạt tiêu chuẩn rồi.

Cố Phán quay sang nhìn Từ Thần Hi với ánh mắt chờ mong, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Bác cũng không biết làm, Phán Phán, cháu lên baidu tìm hiểu cách làm đi.” Từ Thần Hi nghĩ tới cách này, ít nhất cũng đã để lại cho con dâu tương lai một tấm gương không tốt rồi.

Lúc Trần Trạm Bắc và Trần Thiệu Thần đi vào, liền thấy hai người họ đang chăm chú nhìn vào điện thoại di động nghiên cứu cách nấu ăn. Hai cha con quay sang nhìn nhau cười cười.

“Làm được mấy món rồi?” Trần Trạm Bắc hắng giọng hỏi.

“Em đang ướp sườn, bỏ bao nhiêu đường thì được?” Từ Thần Hi nói.

Trần Trạm Bắc nhìn quét qua rồi không nói gì.

Trần Thiệu Thần bước lên, nắm tay Cố Phán. “Còn em làm được gì rồi?”

Cố Phán chỉ chỉ nồi cơm điện, còn có một rổ rau xanh đã được rửa sạch sẽ bên cạnh.

Khoé miệng Trần Thiệu Thần cong thành một nụ cười. “Ba mẹ, để con làm cho.”

Trần Trạm Bắc nhìn anh, gật gật đầu. “Chúng ta ra ngoài thôi.”

Từ Thần Hi nói: “Em thích ăn món sườn chua ngọt anh làm cơ.”

Trần Trạm Bắc hớn hở nhanh chóng xắn tay áo lên ướp sườn. Cố Phán và Trần Thiệu Thần đứng ở một bên quan sát, Từ Thần Hi nháy nháy mắt với hai người. “Lo mà học hỏi ba con đi.”

Trần Thiệu Thần không chút để ý trả lời: “Trên baidu đều có chỉ cách làm.”

Trần Trạm Bắc nấu xong một đĩa sườn xào chua ngọt hấp dẫn rồi dẫn vợ ra khỏi phòng bếp. Từ Thần Hi nhìn Cố Phán nói: “Phán Phán, không sao, con dâu của nhà họ Trần đều không cần biết nấu ăn.”

Trần Thiệu Thần đang bận nấu nướng. “Anh cần giấm...”

Cố Phán nhìn lướt qua những chai chai lọ lọ kia, cuối cùng cũng tìm được giấm đưa anh. Trần Thiệu Thần thuần thục làm xong tất cả trình tự rồi đậy nắp nồi lại, quay sang nhìn cô, thấy cô đang suy nghĩ ngẩn ngơ.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh nhíu mày.

Cố Phán nghiêm túc huơ tay nói: “Bác trai thật là lợi hại, ban đầu em còn tưởng ông rất nghiêm túc, không bao giờ động tay vào bếp, nhưng không ngờ hôm nay tận mắt chứng kiến mới thấy, đảm đang quá đi.”

Trần Thiệu Thần khẽ cười. “Toàn bộ sự dịu dàng của ba đều dành hết cho mẹ, ngay cả anh cũng không được hưởng ké đâu. Gần 40 tuổi mới có anh... Anh sinh ra hơn một tháng rồi mà ông cũng không ôm anh được một lần, chỉ toàn lo chăm sóc mẹ anh thôi.”

Cố Phán vui vẻ cười tươi không ngừng.

“Em đừng cười, khi còn bé anh bị té, đầu gối rách một đường toét máu nhưng ông lại nói không sao. Mẹ anh mang giày cao gót bị đau chân, vậy mà ông lại khẩn trương đi mua cho bà đôi giày đế bằng khác.” Trần Thiệu Thần kể ra từng chuyện một.

Cố Phán lại giơ ngón tay cái lên. “Bác trai rất thương bác gái!”

Trần Thiệu Thần đến gần cô. “Anh cũng sẽ giống vậy.”

Cố Phán đỏ mặt, huơ tay nói: “Chúng ta nhanh lên một chút đi, tất cả mọi người vẫn đang đợi đấy.”

Một bữa cơm vui vẻ hoà thuận. Tất cả mọi người đều đón nhận cô, bà nội nắm lấy tay cô, hình như càng ngày càng thích cô rồi. “Chuyện đính hôn, các cháu cũng không cần lo đâu, an tâm nghỉ ngơi đi, giữ gìn sức khoẻ thật tốt là được.”

Sau bữa trưa, Trần Thiệu Thần và Cố Phán thả bộ đi dạo trong sân vườn, trong vườn có một gốc cây hoa sơn chi, đã qua thời kì nở hoa, trên nhánh cây chỉ còn lưa thưa vài đoá hoa héo tàn, nhưng hương thơm vẫn còn thoảng thoảng toả khắp xung quanh.

Hai người dừng chân đứng dưới gốc cây.

Trần Thiệu Thần ngưng mắt nhìn cô. “Em đoán xem cây này được bao nhiêu tuổi rồi?”

Cố Phán vuốt ve thân cây sần sùi. “Mười mấy năm?”

Trần Thiệu Thần lắc đầu, chậm rãi nói đáp án: “46 năm. Năm 7 tuổi mẹ anh đã gặp ba anh ở đây, hai người đã cùng gieo duyên tại dưới gốc cây này.” Diễễnđàànlêêquýýđôôn

Trong lòng Cố Phán chảy qua một dòng nước ấm, đột nhiên cô nghĩ đến một việc, huơ tay nói với anh: “Bác gái chỉ mới 7 tuổi, vậy khi đó bác trai bao nhiêu tuổi? Xác định mục tiêu sớm như vậy rồi sao?”

Trần Thiệu Thần bật cười. “Khi đó chỉ mới là quan hệ thân thích bình thường, nhưng bắt đầu khi nào từ tình thân biến thành tình yêu thì chỉ có ba anh mới biết.”

Cố Phán suy nghĩ. “Bác trai cũng thật không dể dàng gì, đã đợi bao nhiêu năm như vậy cơ mà.”

Trần Thiệu Thần ừ một tiếng: “Anh cũng vậy, ba năm cô đơn lẻ loi ở nước ngoài.”

Cố Phán: “.....”

Hôm thất tịch – Lễ tình nhân ở Trung Quốc, những đôi yêu nhau đi đăng kí kết hôn không phải nhiều bình thường. Hai người đến nơi cũng xếp hàng chờ đợi như mọi người, chụp ảnh rồi đến ký tên. Xong xuôi rồi mà Cố Phán vẫn có cảm giác như mình vẫn còn đang ngủ mơ.

“Chúc mừng anh chị!” Nhân viên làm việc chúc mừng bọn họ. Hôm nay có rất nhiều cặp đôi đến làm giấy đăng kí kết hôn, cũng không thiếu những nam thanh nữ tú, nhưng chỉ có cặp đôi trước mắt này gây cho người khác ấn tượng khó quên, vừa nhìn thấy bọn họ, hai mắt liền toả sáng.

Trần Thiệu Thần tặng người nhân viên một ít kẹo cưới đã chuẩm bị sẵn từ trước. “Cám ơn.”

Nhân viên làm việc vừa nhìn thấy hộp chocalate, khoé miệng không khỏi lộ ra nụ cười tươi, haha...

Buổi tối, hai người họ cùng ra ngoài dùng cơm, sau khi ăn xong thì trở về nhà mới. Cố Phán cảm thấy mọi chuyện thuận lợi như nước chảy thành sông, cô có cảm giác hình như thiêu thiếu gì đó, nhưng lại không nhớ ra được là gì.

Trần Thiệu Thần vừa bước từ phòng làm việc ra, Cố Phán ngước lên nhìn anh, anh ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng mình. Hai người cùng ngồi ghế sô pha trong phòng khách xem chương trình giải trí trên ti vi. Cố Phán thấy hơi mệt, lười biếng vùi mình vào ghế sô pha êm ái.

Trần Thiệu Thần nhếch miệng cười vui vẻ. “Sau này người khác sẽ phải gọi em là bà Trần rồi.”

Cố Phán trầm ngâm nghĩ ngợi, quay sang nhìn anh: “Em cảm thấy mình vừa mới già thêm 10 tuổi.”

Trần Thiệu Thần cúi người cụng trán với cô. “Bà Trần à, em vẫn còn nhỏ tuổi hơn anh mà.” Thân nhiệt trên người anh càng lúc càng cao, cách hai lớp áo ngủ mà cô cũng nhận thấy được.

Trong bầu không khí mông lung, đột nhiên tiếng chuông báo tin nhắn đến liên tiếp vang lên, cô huơ tay ra hiệu với anh, muốn lấy điện thoại xem tin nhắn mới.

Trần Thiệu Thần cắn cắn cổ cô rồi mới đứng dậy lấy điện thoại cho cô, khoé miệng anh hiện lên một đường cong giảo hoạt.

Cố Phán vừa nhìn thấy đống tin nhắn mới thì có chút giật mình, có rất nhiều bạn bè nhắn tin cho cô. Hoa Tử, Đường Thanh, lớp trưởng,...

“Cố Phán, cậu kết hôn rồi á?!”

“Cố Phán, chúc mừng cậu!”

“Cố Phán, tốc độ của cậu cũng nhanh quá đó. Chúc mừng nha~”

. . . . .

Cố Phán quay đầu nhìn sang ai đó: “Sao mọi người đều biết hết vậy?”

Trần Thiệu Thần thành thật trả lời: “Weibo.”

Cố Phán như đã hiểu ra gì đó, cô đăng nhập tài khoản weibo của mình, mười phút trước, anh vừa mới post một trạng thái mới toanh trên trang weibo cá nhân.

“Nắm chặt tay nhau, bên nhau đến già. Tiểu bánh mì & Tiểu tranh tử.” Kèm theo một bức ảnh chụp hai bản đăng kí kết hôn.

Trong nháy mắt, weibo cá nhân của Trần Thiệu Thần như muốn bùng nổ.

Ba năm qua, rốt cuộc trang weibo lạnh ngắt này cũng có cập nhật tin mới rồi, hơn nữa còn là một tin tức mang tính chấn động toàn cầu như vậy.

Tin tức như vậy thật khó có được lần thứ hai, lại còn được phát ngôn bởi học trưởng Trần Thiệu Thần nghiêm túc lạnh lùng này nữa chứ.

Cố Phán nắm chặt điện thoại di động, ánh mắt long lanh linh động, đầu ngón tay khẽ chuyển động, một trạng thái mới lại được post lên.

“Cảm tạ trời cao đã cho em may mắn gặp được anh. Em yêu anh!”

Ba chữ này vĩnh viễn cô cũng không thể thốt ra lời được, nhưng tâm ý này cũng phải để cho toàn bộ thế giới biết cô yêu anh đến nhường nào.

Trần Thiệu Thần vừa nhìn thấy ba chữ kia thì dường như đáy mắt hơi ươn ướt.

Anh hiểu!

Không thể chính miệng nói ra được ba chữ đó, tiểu bánh mì của anh đã rất tiếc nuối. Nhưng mà, sau này anh sẽ không để cô phải chịu bất kì thương tổn nào nữa.

Trong đêm nay, weibo của cả hai người đã phải hứng chịu sự oanh tạc của rất nhiều nhân sĩ.

Cao Hi Hi vừa mới trở về nước, nhận được tin trong lúc cấp bách cũng gọi điện thoại đến bày tỏ chúc mừng, trong lời nói của cô ấy tràn đầy trêu ghẹo. “Tiểu tranh tử, dám kết hôn trước cả chị đây à, không phải đã nói là sẽ làm phù rễ cho mình rồi sao? Không giữ chữ tín gì hết. Đừng nói là do Phán Phán có tin vui rồi đấy nhé? Ha ha ha...”

Mặt Trần Thiệu Thần không đổi sắc, Cố Phán ngồi bên cạnh nghe thấy thì mặt nóng bừng lên. d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Trần Thiệu Thần trả lời: “Thì giờ cho cậu làm dâu phụ, còn chưa hài lòng à?”

“Cậu nằm mơ đi, mình đã làm ba lần rồi, nếu làm nữa thì sẽ ế mất. Đúng rồi, áo cưới của Phán Phán đã chọn được chưa? Nếu chưa thì mình sẽ chuẩn bị miễn phí cho cô ấy, nhưng không biết là các cậu có chờ nổi hay không thôi. Ha ha ha...”

“Ba tháng, cậu có thể xong không?”

Cao Hi Hi trả lời. “Ok! Vậy quyết định thế đi, cậu nhắn cho mình biết số đo ba vòng của Phán Phán là được. Không quấy rầy hai người nữa, chào hỏi Phán Phán giúp mình nhé.”

Đêm thất tịch, lãng mạn mà nhu tình. Rốt cuộc hai người cũng danh chính ngôn thuận cùng nằm trên một chiếc giường, vận động cả một đêm không biết mệt mỏi, hết lần này đến lần khác anh đưa cô đến đỉnh điểm cao trào hạnh phúc.

Sau khi kết thúc thì anh ôm chặt lấy cơ thể cô không buông, khẽ thì thầm bên tai cô: “Không biết hôm nay tiểu Huy có đến điểm danh báo cáo hay không nhỉ?”

Cố Phán nhắm hai mắt lại, mệt đến mí mắt cũng không mở lên nổi. Cục cưng à, mẹ không giúp được con rồi, ba con vẫn cứ kiên trì đặt cái tên này thôi...

——— —————————


Ngoại truyện ngắn.


Vài năm sau.

Trong nhà trẻ, các bạn nhỏ lần lượt lên bục giới thiệu tên của mình trước lớp.

Đến phiên Trần Gia Mộc, cậu nhóc hắng giọng giới thiệu: “Chào các bạn, mình tên là Trần Gia Mộc, tên gọi ở nhà là tiểu Huy, năm nay mình bốn tuổi...”

Cậu nhóc vẫn chưa nói hết thì các bạn nhỏ ở phía dưới lớp đã hưng phấn bàn tán xôn xao.

“Mình rất thích Lọ Lem...”

“Ba mẹ của cậu là Sói xám và Sói hồng sao?”

“Ha ha ha...”

Bạn nhỏ Trần Gia Mộc đứng trước lớp, lớn tiếng giải thích: “Dốt văn hoá thật là đáng sợ. Là Huy trong ‘Cố Phán sinh Huy’, mẹ mình tên là Cố Phán, mình là cục cưng do mẹ sinh ra, cho nên gọi là tiểu Huy đó.”


Hết chương 59

**********

Tác giả có lời muốn nói: Sẽ có ba chương theo thứ tự là: Đăng kí kết hôn, cầu hôn và kết hôn nhé. Cùng chờ đón nào~~

Editor có lời muốn nói: Mèo muốn giải thích một chút về sự xôn xao của các bạn nhỏ khi nghe thấy tên của tiểu Huy.
Tên của tiểu Huy là ‘ 辉 ’ (phiên âm là Huī). Mà trong tên của Lọ Lem hay Sói xám đều có chữ ‘ 灰 ’ (cũng phiên âm là Huī). Các bạn nhỏ vẫn chưa phân biệt được hai từ đồng âm khác nghĩa này nên mới dẫn đến sự nhầm lẫn đáng yêu thế đó. Bạn nhỏ tiểu Huy của chúng ta mới 4 tuổi mà đã bình tĩnh giải thích rõ ràng tường tận ý nghĩa tên của mình với các bạn trong lớp rồi. Thông minh quá điii~~



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Đây là hoa sơn chi nà. :))

images_disznovenyek_gardenia.gif [ 99.53 KiB | Đã xem 19046 lần ] images_disznovenyek_gardenia.gif [ 99.53 KiB | Đã xem 19046 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, For3v3r, HNRTV, SầmPhuNhân, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, hankuyng1711, lan trần, mimeorua83, phuongnhi82
     

Có bài mới 10.03.2018, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 53
Chương 60

Editor: Mèo ™



Sau khi đăng kí kết hôn xong, Cố Phán và Trần Thiệu Thần cùng trở lại thành phố B.

Trần Thiệu Thần vừa mới hợp tác với bạn cùng lớp thành lập công ty, đang trong giai đoạn phát triển sơ bộ, ban đầu anh đã bàn giao công việc với Tần Kha ổn thoả, có việc gì thì tuỳ cơ ứng biến. Cô ở đâu, anh sẽ theo cô ở đó.

Nguyên do chính là vì có dụng ý khác.

Khi công ty đi vào quỹ đạo, anh sẽ rời đi, đây chính là kế hoạch ban đầu của anh. Anh cũng đã thương lượng với Tần Kha đâu vào đấy hết rồi, đại khái khoảng cuối tháng sẽ đi. Mà công việc của Cố Phán là hoạ sĩ vẽ truyện tranh, có thể làm việc tự do, ở đâu cũng được cả.

Sau khi bàn bạc với người nhà xong, hai người quyết định sau này sẽ trở về thành phố C phát triển sự nghiệp, dù sao gia đình người thân của bọn họ đều ở đây cả.

Sau khi hai người trở về thành phố B, nghiễm nhiên là sẽ thoải mái hưởng thụ cuộc sống mới của vợ chồng son rồi.

Cố Phán đồng ý với biên tập Vân Đoá là trước khi kết hôn nhất định sẽ hoàn thành xong bộ truyện đang dang dở, vì việc này mà phần lớn thời gian bây giờ của cô đều vùi đầu vào vẽ và sáng tác truyện tranh.

Trần Thiệu Thần vừa về đến công ty, các đồng nghiệp rối rít tới chúc mừng. Mọi người ai nấy đều phục anh sát đất, tốc độ của anh thật sự là quá nhanh quá nguy hiểm mà.

Sau khi tốt nghiệp đại học T, không ngờ là vẫn còn rất nhiều người còn nhớ bọn họ. Các đàn em khoá dưới đã chung tay làm một tấm thiệp chúc phúc thật to dành tặng cho hai người. Không thể nghi ngờ gì, tình yêu của anh và Cố Phán đã khiến rất nhiều người cảm động và hâm mộ.

Vì thế mà weibo cá nhân của cả hai đều tăng thêm một lượng followers (Người theo dõi/ Fans) đông đảo, có không ít người lên tiếng xin chủ weibo thường xuyên cập nhật trạng thái hơn nữa.

Có một tài khoản tên là ‘Nick ảo của Tiểu Hoa Tử’ comment (bình luận): Xin len lén nói một câu, bạn nữ nào đó đang cất giấu một bức tranh bán khoả thân của bạn nam nào đó do chính tay mình vẽ. Tôi cho rằng, nghệ thuật là phải để mọi người thưởng thức cùng nhau, không biết bạn nữ nào đó có thể cho mọi người được mở rộng tầm mắt học hỏi ít nhiều hay không? Như vậy cũng là để các bạn sinh viên có hứng thú hơn với nghệ thuật cơ thể con người, học tập ngày càng tiến bộ.

Cố Phán vừa nhìn thấy bình luận này thì khoé mắt bắn thẳng tới chiếc tủ để các tác phẩm của mình, trong lòng nghĩ thầm, lần sau phải cất hết tất cả những bức vẽ kia vào trong két sắt, khoá chặt lại mới được, nếu không, không chừng hôm nào đó sẽ bị Hoa Tử đào ra mất thôi, thật là nguy hiểm quá đi.

Phần bình luận trong weibo của Cố Phán đều là những người ái mộ Trần Thiệu Thần kéo qua kêu gào đòi xem bức tranh. Rốt cuộc cô cũng comment trả lời lại: Thật ra thì cũng không có gì đặc biệt lắm đâu.

Sau đó thì có một loạt comment khác trả lời: Chúng ta chính là muốn xem cơ thể không có gì đặc biệt đó đó, cầu xin ban thưởng~

Cố Phán ngẫm nghĩ có nên xoá cái bình luận vừa rồi của mình hay không, xoá sạch không để lại dấu vết ấy. ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

Kết quả là chuyện này bị người trong cuộc phát hiện, hơn nữa còn comment trả lời tiếp theo đống bình luận đó.

“Bà Trần à, em nói vậy anh rất đau lòng đó.”

Cố Phán vừa bận một chút việc, quay lại liền nhìn thấy chất vấn của Trần Thiệu Thần. Ừhm... Lại lỡ lời rồi!

Cô vừa uống nước vừa nghĩ làm sao để đền bù cho anh, thì tin nhắn của anh gửi đến: “Đang ở nhà à?”

“Vâng, anh đang làm gì thế?”

“Lướt weibo.”

Động tác của Cố Phán hơi khựng lại, gõ xuống vài chữ: “Em vừa mới ngủ dậy, đợi lát nữa cũng lên weibo xem thử.”

Câu trả lời của cô làm cho Trần Thiệu Thần khẽ mỉm cười.

Trần Thiệu Thần vừa nhắn tin vừa đi ra ngoài, người trong văn phòng liền quay sang nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, mờ ám, không có ý tốt.

Anh cố ý nhắn lại: “Cũng không có gì đặc biệt đâu.”

Cố Phán liền vận động não xoay 180 vòng, đăng nhập weibo, comment một câu: “Quá đáng! Là ai hack weibo của tôi vậy?!”

Chỉ mấy phút mà thôi, tất cả những người chứng kiến sự việc này trên weibo đều lăn ra cười bò.

Hoa Tử và nhóm người kêu gào xem tranh đều nhất loạt giơ ngón tay cái lên bội phục!

Cố Phán nóng mặt, nhanh chóng đăng xuất tài khoản weibo.

Trần Thiệu Thần vừa thấy bình luận mới nhất của cô, đáy mắt lan toả nụ cười ngày càng sâu.

——— ——————

Diệp Tử Nhuy đã xuất viện, xem ra tất cả đều vẫn giống như trước kia.

Lúc trước nằm viện cô ấy phải cắt tóc cạo đầu để làm phẫu thuật, bây giờ tóc vừa mới mọc ra được một ít, đi đâu cũng phải đội mũ.

Cố Phán nhìn sắc mặt của cô ấy cũng không tệ lắm, tay phải cầm muỗng khuấy cà phê, cà phê màu nâu sữa từ từ xoay tròn trong tách.

“Trước kia chưa từng đếm qua đã uống bao nhiêu cà phê bình dân để thức đêm hoàn thành tác phẩm, sau này chắc sẽ không thể trải nghiệm được nữa.” Cô ấy lạnh nhạt nói.

Lòng Cố Phán chợt thấy buồn.

Diệp Tử Nhuy nhìn cô với ánh mắt thản nhiên: “Bác sĩ nói không thể chữa khỏi, cũng không thể cầm được vật nặng.”

“Cậu không tiếp tục chữa nữa sao?” Cố Phán viết lên giấy.

Diệp Tử Nhuy nhấp một hớp cà phê, rất đắng, cô ấy cau mày lại. “Anh ấy đã mời chuyên gia nổi tiếng khám cho mình rồi.” Cô ấy bình tĩnh nói.

Hai người đều rơi vào trầm mặc rất lâu.

“Mình cũng đã rất mong chờ vào kỳ tích, nhưng kỳ tích sẽ chỉ xuất hiện trong phim mà thôi. Đây là số mệnh của mình.”

Số mệnh!

Lúc người ta rơi vào tuyệt vọng, đều đỗ lỗi tất cả cho sự an bài của vận mệnh. DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›  

Diệp Tử Nhuy cười. “Cậu không cần an ủi mình làm gì. Không phải có một câu nói như thế này sao? ‘Thất chi đông ngung, thu chi tang du’(*). Mình vừa tìm được một công việc mới, là một công ty quảng cáo ở Thượng Hải, rồi sẽ ổn cả thôi.”


(*) Thất chi đông ngung, thu chi tang du: Mất bên Đông, được bên Tây. Là thành ngữ của Trung Quốc, có điển tích từ Hậu Hán thư – Phùng Dị liệt truyện thời Nam triều. Lúc ban đầu bị thất bại ở một phương diện này, nhưng cuối cùng lại thành công ở một phương diện khác.


Cố Phán nhìn cô ấy, cuối cùng cả bốn người cùng phòng kí túc xá đã đường ai nấy đi cả rồi. Nhớ ngày nào mới tới đây, thành phố B phồn hoa đô hội đã khiến bọn họ hạ quyết tâm sau khi tốt nghiệp sẽ trụ lại đây tiếp tục phát triển cuộc sống sự nghiệp sau này.

Trong lúc lơ đãng, năm tháng luôn khiến chúng ta từ bỏ lý tưởng ban đầu, cuối cùng tất cả sẽ trôi về một nơi xa xăm nào đó.

“Cậu đã thay đổi rất nhiều.” Cố Phán viết lên giấy.

Diệp Tử Nhuy cười cười. “Ai mà không thay đổi chứ? Hết cách rồi, mình phải khuất phục số phận thôi. Không thể thay đổi được sự an bày của vận mệnh thì chỉ có thể thay đổi chính mình vậy.” Cô ấy dừng lại một lát: “Có thời gian thì liên lạc với Kim Nhiễm, thừa dịp mình còn ở đây, mọi người cùng gặp mặt ăn bữa cơm vậy.”

Cố Phán cười, gật gật đầu.

Hai người họ đã sớm buông bỏ chuyện cũ từ lâu.

Diệp Tử Nhuy nheo mắt  nhìn một người từ bên ngoài tiến vào, cô cười: “Anh nhà cậu đến rồi.”

Cố Phán quay mặt sang, liền nhìn thấy anh đang bước đến gần.

Trần Thiệu Thần ngồi xuống, thăm hỏi về sức khoẻ của Diệp Tử Nhuy. Một bữa cơm ba người dùng rất vui vẻ, Trần Thiệu Thần tỉ mỉ chu đáo phục vụ hai người họ.

Lúc anh gọi thanh toán, Diệp Tử Nhuy mới bật cười. “Đã nói là mình mời mà.”

Trần Thiệu Thần dịu dàng cười. “Sau này vẫn còn cơ hội.”

Tâm tình Diệp Tử Nhuy rất tốt, Trần Thiệu Thần đưa cô ấy về trước, bây giờ cô ấy đang ở căn nhà nhỏ của Cố Phán. Cố Phán đã dời đến ở chung với Trần Thiệu Thần từ trước rồi.

Buổi tối, hai người họ triển khai thảo luận về vấn đề ‘bị hack nick’ và ‘không có gì đặc biệt’. Dĩ nhiên, kết thúc bằng việc ai đó bị lấn áp, ức hiếp đến liên tục xin tha.

Sau đó, Cố Phán cực kì buồn ngủ nên chỉ miễn cưỡng huơ tay nói: “Trần Thiệu Thần, anh quá phúc hắc rồi, cũng không thèm cầu hôn mà dẫn em đi đăng kí kết hôn luôn.”

Trần Thiệu Thần ôm cả cơ thể cô, khẽ cười một tiếng: “Đến bây giờ mới nhớ ra chuyện đó sao?” Anh vừa được nếm mật ngọt nên rất thoả mãn. “Ngủ đi, sẽ có mà.” Anh dịu dàng thì thầm, Cố Phán cũng không nghe rõ lắm.

——— ————————

Cách mấy ngày sau, Cố Phán tham gia một buổi Live stream (Phát trực tiếp) trên weibo do công ty tổ chức cho cô.

Ba giờ chiều, hoạ sĩ vẽ tranh manga đang cực kì nổi tiếng – CsC sẽ làm khách mời cho buổi Live stream của chúng ta ngày hôm nay.

CsC là tác giả của bộ truyện tranh ‘Tiểu bánh mì và tiểu tranh tử’ rất được hoan nghênh từ các bạn đọc giả trẻ tuổi. Ban đầu, bộ truyện tranh này đột nhiên xuất hiện trên mạng internet, chỉ trong một đêm, đã bùng nổ như một hiện tượng xã hội, thu về được một lượng lớn người hâm mộ. Chỉ là, tác giả của bộ truyện tranh này vẫn luôn là một bí ẩn. CsC là một bút danh rất đơn giản và dể nhớ, dĩ nhiên chỉ là một biệt danh mà thôi, về thân phận thật sự của cô, không ai biết cả, nhưng dù là vậy, cũng không hề làm trở ngại sự yêu thích của tất cả những người ái mộ dành cho cô.

Đúng ba giờ, bắt đầu phát Live stream. ◕ diễn ♠ đàn ♠ lê ♠ quý ♠ đôn ◕

Vịt nhỏ phát cuồng: CsC, mình rất thích truyện tranh ‘Tiểu bánh mì và tiểu tranh tử’ của bạn, có thể hỏi tác giả đại nhân năm nay bao nhiêu tuổi được không?

Hoa cỏ dại: Truyện tranh mà chị vẽ có liên quan đến cuộc sống ngoài đời của chị không?

Mạn Mạn ~\(≧▽≦)/~ : CsC đáng yêu, tiểu tranh tử là người đàn ông của cô sao? Ha ha ha. Trả lời tôi, trả lời tôi~~

. . . . .

Cố Phán ngồi trong phòng làm việc tại công ty, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ bằng thuỷ tinh chiếu vào, cả căn phòng đều tràn ngập ánh nắng ấm áp.

Vân Đoá ngồi bên cạnh giúp một tay, bận rộn cả hồi lâu Cố Phán mới biết sử dụng các chức năng trả lời thế nào.

Ngón trỏ chậm rãi trượt con chuột, khoé miệng đầy ấp ý cười. Có rất nhiều câu hỏi, đều là những câu hỏi vô cùng dể thương

Có một comment của một tài khoản vừa đập thẳng vào mắt cô. — Tranh tâm y nguyên(*)


(*) Tranh tâm y nguyên: Có nghĩa là ‘trái tim của Tranh tử vẫn vẹn nguyên như thưở ban đầu’ ấy =))


Tranh tâm y nguyên: Kết cục cuối cùng của tiểu bánh mì và tiểu tranh tử là như thế nào vậy? CsC có thể tiết lộ một chút không?

Cố Phán giật mình ngồi đó, đại não không kềm được mà click chuột vào tài khoản đó.

Trang cá nhân rất đơn giản, chỉ được liên kết bởi một tài khoản weibo, là tài khoản vừa mới đặt câu hỏi.

Vân Đoá nhắc nhở cô: “Thời gian rất gấp, đã có hơn hai nghìn lượt câu hỏi rồi, em cứ tuỳ ý chọn một vài câu để trả lời đi.”

Cố Phán trả lời tài khoản ‘Tranh tâm y nguyên’: Hạnh phúc bên nhau, bình an đến trọn đời.

Cô chuẩn bị trả lời những câu hỏi khác thì ‘Tranh tâm y nguyên’ lại tiếp tục đặt câu hỏi. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Tranh tâm y nguyên: Tiểu bánh mì thân yêu, em có đồng ý kết hôn với anh không?

Phần bình luận tương tác bùng nổ trong nháy mắt.

Giáp: Tình huống gì thế này?!

Ất: Tiểu tranh tử phiên bản người thật à?!

Bính: Trái tim bé nhỏ của ta, mọi người có thể nói cho ta biết đây không phải là mơ đi?!!

. . . . .

Mọi người trong công ty đều ngẩn cả ra, Vân Đoá đang ôm trái tim bé bỏng của mình, khó nén kích động. “Đây không phải là thủ đoạn tuyên truyền mới của công ty đó chứ?”

Cố Phán không chớp mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trong lòng tràn đầy ngọt ngào. Không. Là anh! Lần đầu tiên nhìn thấy tên tài khoản thì giác quan thứ 6 của cô đã nói cho cô biết, đó chính là anh!

Ai nói sinh viên khối tự nhiên thì không có tế bào lãng mạn chứ, một màn cầu hôn đầy sáng kiến như vậy mà anh cũng dám làm đấy thôi.

“Trả lời cậu ấy điiiii!!” Vân Đoá khẩn trương.

Bây giờ là thời khắc lịch sử quan trọng trong cuộc đời cô.

Khoé miệng Cố Phán không giấu được ý cười, cô gõ ba chữ trả lời: Em đồng ý.

Buổi live stream tương tác biến thành một buổi cầu hôn công khai, hiệu quả cực kì tốt, vượt xa cả mong đợi.

Sau buổi phát trực tiếp đó, Vân Đoá ngồi dựa vào ghế, mệt phờ người. “CsC à, em nên báo trước với chị một tiếng để chị còn chuẩn bị tinh thần chứ, bây giờ toàn bộ thể lực của chị cạn kiệt rồi.”

Cố Phán cười cười, cô là nhân vật chính mà còn bị một phen bất ngờ cơ mà.

Lúc này, bên ngoài vang lên có mấy tiếng gõ cửa. “CsC, bên ngoài có người tìm cô này.”

Cố Phán đứng dậy, vặn tay cầm cửa mở ra. Một bó hoa hồng to đùng đỏ thắm xuất hiện trước mắt cô, mà người đang cầm bó hoa đó chính là người đã cầu hôn cô trên kênh phát trực tiếp mới vừa nãy.

Anh mặc một bộ vest trắng trang trọng, càng tôn lên phong thái trác tuyệt vốn có của mình, khuy cài trên ống tay áo phát ra ánh sáng lấp lánh thu hút ánh nhìn.

Bốn mắt nhìn nhau, giữa bọn họ vốn không có bất kì sự tồn tại của một ai khác.

Trong mắt cũng như trong trái tim anh, chỉ có em.

Anh quỳ một chân, giơ bó hoa hồng lên.

“Phán Phán, lấy anh nhé.” Giọng nói anh dịu dàng như nước, làm run động lòng người, ngũ quan trên gương mặt hết sức nhu hoà.

Đáy mắt Cố Phán rưng rưng, chậm rãi giơ tay lên, đôi mắt biết cười cong lên thành hình trăng khuyết, ngón tay mảnh khảnh huơ tay ra dấu, động tác lưu loát: “Đương nhiên là lấy rồi, ai bảo em thích anh nhiều năm như vậy chứ.”

Dù anh đã tưởng tượng đến màn cầu hôn này rất nhiều lần trong đầu, nhưng tất cả thuộc về cô đều khiến cho cả trái tim anh đong đầy ấm áp, anh kềm chế sự kích động của mình, đưa tay lên vén một vài sợi tóc mai loà xoà của cô ra sau vành tai.

Cuối tháng mười cùng năm, bộ truyện tranh ‘Tiểu bánh mì và tiểu tranh tử’ được tung ra thị trường, bộ truyện tranh này được bán rất chạy, liên tục cháy hàng trên toàn hệ thống nhà sách khắp cả nước. Vân Đoá báo tin tức đáng vui mừng này cho người nào đó đang trải qua cuộc sống tân hôn vui vẻ hạnh phúc.

Cố Phán mỉm cười.

Có lúc suy ngẫm lại, cô cũng cảm thấy, hết thảy mọi chuyện đều là sự kỳ diệu mà số phận an bài.

Cuộc sống là một quãng đường có kỳ hạn, trên từng đoạn đường bạn sẽ luôn gặp được rất nhiều người khác nhau. Nhưng không ai biết trước được, trong lúc không ngờ nhất, bạn sẽ gặp được một người, cũng chính là người nắm tay bạn đi hết quãng đường đó.


Hết chương 60

**********


Tác giả có lời muốn nói: Cầu hôn rồiiii. Ừ! Đúng là làm cho người ta hâm hộ quá đi mà. Gào khóc ngao ngao ngaoo~~
Những ai FA tém tém sang góc tường đi nha. =))))
Xin hãy quăng vô mặt ta 1 lô 1 lốc thanks, cmt các kiểu đi được không? Để ta lấy động lực viết nốt chương kết hôn càng thêm tuyệt hảo nào :D :D


Editor có lời muốn nói: Trời quơiiiiii... Dể cưng chết người luôn. Chương này Mèo làm xong, định ém tới giờ linh mới post, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì thấy không nên để cho các nàng chờ lâu thêm nữa nên cho lên sóng luôn. Ahihi *tung bông*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.03.2018, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 49
Chương 61

Editor: Mèo ™


Cuối tháng 9, lại một năm nữa hoa quế toả hương khắp chốn, Cố Phán và Trần Thiệu Thần cùng trở lại thành phố C, bắt đầu phụ giúp mọi người chuẩn bị những việc dành cho hôn lễ.

Nhưng thực tế thì Cố Phán chỉ việc đứng ngoài quan sát, vì đã có bà ngoại và mẹ lo ổn thoả hết rồi, họ bàn bạc từ ngày này qua ngày khác, từ khách sạn tổ chức tiệc cưới đến công ty tổ chức sự kiện, từ MC dẫn chương trình đến người chứng hôn, tất cả đều thông qua sự chọn lựa kỹ càng của hai người. Cô lén lút gặp mặt báo cáo với Trần Thiệu Thần: “Đâu cần phiền phức như thế, vậy sẽ khiến hai người vất vả lắm.”

Trần Thiệu Thần cười cười. “Họ đã đợi nhiều năm như vậy, em phải cho hai người phát huy sở thích chứ, hôn lễ của em phải hoàn hảo 100%, nếu không họ sẽ thấy tiếc nuối lắm.”

Cố Phán huơ tay nói với anh: “Thì ra kết hôn lại phiền phức như vậy.”

Trần Thiệu Thần vỗ vỗ mu bàn tay của cô, an ủi: “Cả đời người chỉ có một lần thôi, đây là giấc mơ của chúng ta, cũng là của bọn họ.”

Cố Phán cong khoé môi, dựa vào trong lồng ngực anh.

Trước hôn lễ nửa tháng, Cao Hi Hi mang theo áo cưới trở về.

Trong lòng mọi người rất chờ mong, Cố Phán thay áo cưới, là kiểu vai trần quyến rũ, đuôi xoè dài, xa hoa lộng lẫy, mang phong cách cổ điển mà lại cực kì tao nhã.

Tất cả mọi người có mặt trong phòng thử đồ, hai mắt của người nào người nấy đều toả sáng như hai cái đèn pha, nhìn Cố Phán không rời, nhất trí đều cảm thấy rất đẹp. Ngay cả bà nội Trần xưa nay tôn trọng lễ phục truyền thống cũng khen không ngớt lời. “Ai chà, giống y hệt như nàng công chúa trong truyện bước ra vậy.”

Cao Hi Hi sửa sang lại làn váy giúp cô. “Bà nội à, vậy là bà cũng nhân tiện khen Trần Thiệu Thần là hoàng tử luôn sao?”

“Con đó, phản ứng cũng nhanh nhẹn quá đấy.” Bà nội Trần vui vẻ, tươi cười hớn hở. DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›  

Cố Phán không nói gì, chỉ cảm thấy ở eo có hơi chật một chút.

Cao Hi Hi cũng phát hiện ra. “Cần phải nới eo ra một chút, khoảng một tấc là ok. Gần đây cậu tăng cân sao? Không phải là có rồi đấy chứ?”

Cố Phán cúi đầu nhìn xuống bụng mình, nhất định là do mấy ngày gần đây mình ăn hơi nhiều. Cô lo mấy ngày cử hành hôn lễ sẽ rất mệt nên mới ăn nhiều một chút để bồi bổ sức khoẻ trước.

Người nói vô tâm, người nge hữu ý.

‘Có. . .’

Từ Thần Hi và Cố Niệm căng thẳng nhìn Cố Phán, làm cho Cố Phán cũng luống cuống tay chân theo. Cố Niệm nhỏ giọng hỏi: “Tháng này bà dì đến thăm chưa?”

Cố Phán quẫn bách, huơ tay nói: “Hình như chậm gần 10 ngày rồi.” Nhưng việc này cũng đâu nói lên được điều gì, trước kia bà dì đến thăm cô cũng thất thường như vậy mà.

Cả người Từ Thần Hi cũng khẩn trương. “Hai đứa vẫn còn nhỏ, Phán Phán, lại đây ngồi đi, đừng đứng nữa.” Bà nhìn Cố Niệm: “Lát nữa chúng ta đến bệnh viện kiểm tra đã, xác định rồi tính tiếp.”

Cố Niệm gật đầu đồng ý, bà kéo tay của cô,  nhẹ nhàng vuốt ve, trong lòng có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng lại không thốt ra lời được.

Hai mẹ cùng hộ tống cô đến bệnh viện, kết quả là cô mang thai thật, đã được 41 ngày rồi.

Cố Phán bối rối, giống như đang mơ vậy.

Mặc dù hai mẹ đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhận được kết quả thông báo chính xác thì sung sướng đến phát rồ luôn.

“Con không cần phải quan tâm đến chuyện hôn lễ nữa, tất cả cứ để mẹ lo.”. Cố Niệm nói.

“Không sao, không sao, con đừng lo lắng gì hết, có bác gái và mẹ con đây rồi. Ừ, giầy cũng nên đổi thành giày đế bằng, hôm đó không sao đâu, váy cưới sẽ che lại được hết.” Từ Thần Hi an ủi.

Trong lòng Cố Niệm cảm động, con gái mình đã gặp được mẹ chồng tốt, chưa về nhà chồng mà đã thương yêu như vậy rồi. Dđ • LˆQ’Đˆ

Cố Phán về đến nhà thì gửi tin nhắn cho Trần Thiệu Thần, soạn tới soạn lui, cuối cùng chỉ đơn giản gửi một câu ngắn gọn:

“Hôn lễ của hai người chúng ta biến thành của ba người rồi. Chúc mừng!”

Hơn một tiếng đồng hồ sau, Trần Thiệu Thần mới trả lời lại cô. “Cám ơn em! Cùng vui!”

Cố Phán nhìn tin nhắn của anh đã có thể tưởng tượng ra bên kia anh đang vui sướng như thế nào, cô trả lời: “Cùng vui!”

Tài liệu đang mở ra trước mặt Trần Thiệu Thần, thế nhưng anh lại nhìn chằm chằm vào điện thoại không dời mắt, khớp xương mười ngón tay rõ ràng. Không biết đã trôi qua bao lâu, anh mới giật mình quay lại tiếp tục làm việc, chỉ là trong ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Buổi tối, Trần Thiệu Thần đến nhà cô, Cố Phán đang ở dưới sân chung cư, cô đang mặc một chiếc váy màu xanh da trời, tôn lên làn da trắng như tuyết của mình.

Cố Phán khẽ kiễng chân, hình như là đang muốn hái hoa quế, vây xung quanh cô là bốn năm cô bé nhỏ tuổi, đang ngước cổ lên nhìn theo cô.

Trần Thiệu Thần đột nhiên cảm thấy căng thẳng, nhanh sải bước tới, một tay ôm eo cô, một tay giơ lên hái được một nhánh hoa.

Cố Phán quay đầu sang mỉm cười với anh, nhận lấy cành hoa quế trong tay anh đưa cho một cô bé.

Cô bé nở nụ cười tươi như hoa: “Cám ơn chị, cám ơn anh.” Nói xong thì chạy đi chơi cùng với các bạn.

Trần Thiệu Thần ôm cô. “Bây giờ em đang có cục cưng, không được làm như thế nữa!”

Cố Phán nháy mắt mấy cái, muốn huơ tay nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ phủi nhẹ những cánh hoa quế rơi xuống đầu vai anh. “Sao hôm nay tan làm sớm vậy?”

Trần Thiệu Thần cười. “Từ chiều đến giờ anh hoàn toàn không còn đầu óc đâu mà làm việc.” Ánh nắng chiếu lên hai người bọn họ, soi rọi đáy mắt đong đầy tình yêu của cả hai.

Trần Thiệu Thần nắm tay cô, chậm rãi trở về nhà.

Anh nói: “Chín tháng tiếp theo cực khổ cho em rồi.”

Cố Phán nhìn gương mặt tuấn tú không che giấu được vui mừng của anh, cô dừng lại huơ tay nói: “Như anh mong muốn, tiểu Huy đến báo danh rồi.”

Từ đó, chính là thế giới của ba người.

ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

Ngày mùng 1 tháng 10 – Ngày cử hành hôn lễ.

Một ngày trước, Đường Thanh và Diệp Tử Nhuy đã đến đây, tổng cộng có 12 dâu phụ và rể phụ, đều là bạn học trước đây của hai người.

Cố Niệm cùng chào hỏi Đường Thanh và Diệp Tử Nhuy, khi bà báo tin Cố Phán có tin vui thì hai cô nàng đều vui mừng hét lên.

“Thật không thể tưởng tượng nổi.” Đường Thanh nói.

“Mình chỉ có thể nói, Trần sư huynh quá quá quá nhanh.” Diệp Tử Nhuy giơ ngón cái lên.

Cố Phán thẹn thùng. “Đúng dịp, đúng dịp thôi.” Cô viết lên điện thoại. Hai người họ đều không thèm để ý đến lời giải thích của cô.

Cố Phán hỏi: “Tử Nhuy, ông chủ Chu có hỏi mình về cậu.”

Diệp Tử Nhuy trầm mặc, sau đó thản nhiên nói: “Tình yêu vô vọng thì nên từ bỏ sớm, như vậy sẽ tốt hơn.”

Cố Phán và Đường Thanh cùng nắm tay an ủi cô ấy.

“Yên tâm đi, mình đã quên hết rồi.” Diệp Tử Nhuy không có một chút bi thương nào, hình như là cô đang nói thật.

Buổi tối, ba người họ cùng ngủ trên một chiếc giường lớn, hai người kia ngồi xe cả ngày, đã mệt ngủ thiếp đi từ sớm rồi. Cố Phán lại nôn nao không ngủ được, cô nhìn điện thoại di động, mười một giờ, không biết anh đang làm gì, có mất ngủ giống cô hay không.

Cuối cùng cô vẫn gửi cho anh một tin: “Anh ngủ chưa?”

Đặt điện thoại xuống, không bao lâu sau, cô nhận được tin nhắn trả lời của anh: “Chưa, anh không ngủ được.”

Cố Phán: “Em cũng không ngủ được, Đường Thanh và Tử Nhuy đều ngủ cả rồi.”

Trần Thiệu Thần cầm điện thoại, ngồi trên ghế salon trong phòng khách, vẫn nhớ đến lời nói của ba anh lúc nãy.

“Hôn nhân là tình yêu, cũng là trách nhiệm. Nếu con quyết định muốn kết hôn với Cố Phán, thì phải chuẩn bị tinh thần làm cho tốt việc bảo vệ con bé cả đời, không xa không rời.”

Trần Thiệu Thần: “Ngủ sớm đi nào, ngày mai anh sẽ đến sớm đón em về nhà.”

Cố Phán: “Vậy anh hát một bài cho em nghe đi.”

Trần Thiệu Thần: “Muốn nghe bài nào?”

Cố Phán: “Tuỳ anh.”

Điện thoại cô vang lên, là âm thanh nhạc chuông quen thuộc mà cô cài dành riêng cho anh, khiến cô cảm thấy thật an lòng.

“Phán Phán...”

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng gõ một cái vào điện thoại.”

Trần Thiệu Thần hắng giọng, tiếng hát trấm ấm chậm rãi vang lên.

"Khi em già rồi, mái đầu cũng bạc. Thiêm thiếp chìm vào giấc sâu

Khi em già rồi, chẳng bước nổi nữa. Lim dim bên bếp lửa, nhớ lại thời thanh xuân

Có biết bao nhiêu người đã từng yêu em khi tuổi trẻ thanh xuân. Hâm mộ vẻ đẹp của em là thật tâm hay giả ý?

Chỉ có một người vẫn luôn yêu em bằng cả linh hồn thành kính

Yêu đến từng nếp nhăn trên gương mặt già nua của em

Khi em già rồi, rèm mi khẽ buông. Ánh đèn ảm đạm lay lắt

Cơn gió thổi tới mang lời nhắn này đến em

Rằng đây chính là bài ca trong trái tim anh... Dành tặng cho em.”

. . . . .

Bài hát《Khi em già đi - 当你老了. 》 Có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng Mèo tìm bài hát do nam ca sĩ trình bày cho hợp tình cảnh há. Các bạn có thể nghe ở đây: Khi em già đi - 当你老了


Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên một bức tranh hạnh phúc y như trong lời ca, theo tiếng hát của anh, cô dần dần đi vào giấc mộng.

Ngày hôm sau, chú rể không cởi bạch mã, mà ngồi trên một chiếc BMW màu trắng đến nghênh đón cô dâu đẹp nhất của mình. Anh tự tay mang đôi giày cao gót màu đỏ cho cô, còn trịnh trọng bảo đảm với Tống Hoài Thừa và Cố Niệm: “Ba mẹ, xin hãy yên tâm giao Phán Phán cho con.” Sau đó anh bế cô đi như đang giữ một báu vật quý nhất trần gian trong tay.

Những người có mặt trong phòng ai nấy đều cười nói náo nhiệt, mà Tống Hoài Thừa và Cố Niệm đứng giữa đám người cũng tươi cười mà rưng rưng nước mắt, tuy không nỡ, nhưng cũng thật lòng chúc phúc cho đôi trẻ.

Tống Hoài Thừa nghẹn ngào. “Hôm nay Phán Phán thật là đẹp.” Dừng lại một chút, ông lại nói thêm một câu: “Trần Thiệu Thần cũng đẹp trai. Hai đứa nó đúng là trời sinh một đôi.”

Cố Niệm mỉm cười.  d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Lễ đường được trang trí từ hơn một ngàn đoá hoa bách hợp, màu xanh lá và màu trắng lần lượt đan xen lẫn nhau, cực kì nổi bật. Khi người chứng hôn dùng giọng nói trang trọng hỏi: “Trần Thiệu Thần, anh có nguyện ý lấy cô gái này làm vợ hay không? Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, đau khổ hay hạnh phúc, ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo hèn, cũng sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng, tiếp nhận và vĩnh viễn ở bên cạnh nhau cho đến khi cái chết chia lìa?”

Trần Thiệu Thần vẫn luôn mỉm cười, anh nhìn sâu vào trong đôi mắt cô, giơ tay lên, thành kính huơ tay làm động tác thủ ngữ để trả lời một cách chân thành từ trong tận đáy lòng mình: “Tôi nguyện ý!”

Giây phút đó, toàn bộ lễ đường đều yên lặng.

Chỉ có giọng nói của người chứng hôn xuyên qua micro truyền đến từng ngóc ngách trong lễ đường. “Cố Phán, cô có nguyện ý lấy chàng trai này làm chồng hay không? Dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, đau khổ hay hạnh phúc, ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo hèn, cũng sẽ luôn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng, tiếp nhận và vĩnh viễn ở bên cạnh nhau cho đến khi cái chết chia lìa?”

Cố Phán cong cong đôi môi, đáy mắt tràn đầy hạnh phúc, thành kính mà cảm động, những đầu ngón tay cô khẽ huơ thành động tác thủ ngữ đẹp mắt: “Tôi nguyện ý!”

Sau khi cô dâu chú rễ trao nhẫn cưới cho nhau xong, anh nhấc tấm sa mỏng che mặt cô lên, trân trọng hôn lên đôi môi cô, cuối cùng còn khẽ thì thầm bên tai cô: “Từ bây giờ, anh chính là giọng nói của em, em chỉ cần ra dấu, anh sẽ nói thay em.”

Thời gian như ngừng trôi. Cả sảnh đường im lặng bỗng chốc vỗ tay hoan hô vang dội như sấm rền.

Đây là một hôn lễ hạnh phúc động lòng người.

Khoảnh khắc đầy ý nghĩa, hạnh phúc đến không nói nên lời.

Tất cả mọi người đều tin rằng, hai người họ sẽ tiếp tục hạnh phúc như vậy, mãi mãi.


Hết chương 61

**********


Tác giả có lời muốn nói: Ngày cuối cùng của tháng năm, rốt cuộc cũng đã đặt dấu chấm kết hoàn mỹ cho câu chuyện này.

Tổng thể của truyện ‘Cố Phán Rực Rỡ’ này là một câu chuyện ấm áp. Cố Phán là một cô gái không hoàn mỹ, dĩ nhiên không nói chuyện được không có nghĩa là không hoàn mỹ. Cô ngây thơ, thiện lương, có lúc rất kiên cường, nhưng có lúc lại nhát gan sợ hãi. Khách quan mà nói, Trần Thiệu Thần quả thật là quá hoàn mỹ rồi, mọi thứ đều tốt, điều quan trọng là anh dành một trái tim toàn tâm toàn ý cho người mình yêu. Mặc dù đây chỉ là tiểu thuyết ngôn tình, nhưng ta tin rằng, trong cuộc sống nhất định vẫn còn tồn tại những chàng trai giống như Trần Thiệu Thần vậy.

Rất cảm ơn các bạn đọc giả đã theo dõi cậu chuyện này, nếu không có các nàng thì ta cũng không kiên trì được lâu như vậy, cho nên đọc giả và tác giả vẫn luôn luôn cùng tồn tại với nhau.

Không biết vì sao, sau khi kết thúc câu chuyện này, ta lại đặc biệt cảm thấy không nỡ, các nàng thì sao?

Lời editor muốn nói: Oà, kết thúc rồi, Mèo cũng rất không nỡ a~
Nói thật lòng thì câu chuyện giữa Cố Phán và Trần Thiệu Thần rất nhẹ nhàng, không hiểu vì sao một người nghiện ngược và SE như Mèo ban đầu lại nhận lấp hố truyện này nữa. Chắc có lẽ là vì yêu thích các tác phẩm của Dạ Mạn chăng? Vì Mèo cũng rất muốn biết kết cuộc mà tác giả dành cho con gái của Tống Hoài Thừa và Cố Niệm nữa mà, từ tò mò mà ra cả thôi. Hiha.

Chân thành cảm ơn tất cả các bạn đọc giả đã cùng đồng hành với Mèo trong suốt thời gian qua. Các bạn là niềm động lực to bự của Mèo đó :”>

À, các chương sau là ngoại truyện về Diệp Tử Nhuy và Chu Nhuận Chi nhé. Chuyện tình của hai người họ đã phải trải qua đầy phong ba trắc trở, đúng gu Mèo thích luôn. Cũng hay không kém đâu à nha, Mèo sẽ nhanh chóng cho ra lò ngay thôi, các bạn đừng bỏ lỡ nhé!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bongbong28, Bora, For3v3r, HNRTV, Mạc Lam, SầmPhuNhân, Tiểu Linh Đang, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, lan trần, meo đen, mimeorua83, phuochieu90, phuongnhi82
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dtbinh1998, Linhnatruong, o0maiami0o và 204 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.