Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

 
Có bài mới 15.02.2018, 01:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 332
Được thanks: 1375 lần
Điểm: 29.53
Có bài mới Re: Chương 15: Cá sốt cà chua - Điểm: 50
Chương 15: Cá sốt cà chua

"1350 vạn, Bảo tiên sinh hãy suy nghĩ kỹ một chút." Ninh Hành mặc một bộ đồ Zegna đen toàn thân mỉm cười, miệng nam mô bụng một bồ dao găm.

Đạt Thông là hy vọng cuối cùng của Bảo Dục Tường, anh ta đang nóng lòng trả hết món nợ 1300 vạn, vừa nghe cái giá này thì gần như mừng rớt nước mắt. Ngay từ lúc Ninh Hành tự xưng "quản lý Tôn" mang theo nhà giám định Khương Bách Vạn đi vào, anh ta đã hy vọng một cái giá cao hơn số tiền nợ của mình.

Khương Bách Vạn vẫn đang đắm chìm trong vẻ đẹp tuyệt mĩ của bình sứ men lam thời Ung Chính, tạm thời không cách nào thoát ra được. Ninh Hành chỉ nhìn thấy lợi ích, còn thứ cô nhìn thấy chính là giá trị nghệ thuật đích thực. Không thể không nói, bình sứ bầu dục men lam này thật sự là một món đồ trân quý, nếu cô có được món bảo bối này thì ra giá bao nhiêu cô cũng sẽ không bán. Đáng tiếc, nó lại là một phần kế hoạch của Ninh Hành, nhất định phải biến thành tiền mặt để bù vào chỗ thiếu hụt do món đồ dởm lần trước Đạt Thông thu mua, tăng thêm sức cạnh tranh của công ty.

"Được rồi!" Bảo Dục Tường khẽ cắn môi đồng ý, cho dù anh ta có là đồ ngốc cũng biết cái bình này không thể chỉ có giá 1350 vạn, nhưng lúc này anh ta không thể gióng trống khua chiêng mà bán đấu giá được, dù sao bố anh ta cũng đã nói đây là đồ gia truyền muốn truyền lại cho anh ta, không hề nói cho phép anh ta bán đi.

Việc này đương nhiên Khương Bách vạn không cần suy nghĩ, lập tức đáp lại: "Đây là hợp đồng. Bảo tiên sinh, anh nhìn qua một chút."

Bảo Dục Tường nhìn qua loa một chút, lập tức ký tên. d+đ+l+q+đ

Vì phòng ngừa lúc giao hàng Bảo Dục Tường sẽ dùng đồ giả để thay thế nên ngày thứ sáu, lúc đi nhận hàng Khương Bách Vạn vẫn luôn cố sức trợn mắt thật lớn. Công ty dược Ngự Thông có cuộc họp, Ninh Hành không cách nào thoát thân, chỉ có thể phái lái xe đặc biệt qua đón cô. May mà Bảo Dục Tường coi như cũng có lương tâm, sau khi đã nhận được thông báo xác nhận chuyển khoản thành công thì rất dứt khoát giao lại bình thật cho cô, đương nhiên vẫn không quên mặt dày muốn mời cơm cô.

Bởi vì đã lấy được bình thật nên Khương Bách Vạn cảm thấy Bảo Dục Tường cũng có chút đáng tin, mặc dù tuyệt đối không có ý định đi ăn cơm cùng anh ta nhưng vẫn nói chuyện với anh ta mấy câu. Nhắc đến món đồ giả kia, Bảo Dục Tường cực kỳ xấu hổ, trong mắt anh ta đồ giả và đồ thật nhìn không khác nhau lắm. Đương nhiên tầm nhìn của anh ta không thể sánh với Ninh Hành, Khương Bách Vạn không dám tưởng tượng, đến lúc Bảo Dục Tường biết giá cuối cùng sau khi cái bình kia được đấu giá thì anh ta sẽ đau lòng đến mức nào. Nhưng đồ cổ chính là như thế này, một người sẵn lòng bỏ đi một người sẵn lòng mua về, có người dùng một khoản tiền lớn để mua một món đồ giả, có người chỉ mất mấy ngàn mua một món đồ bỏ đi, phú quý thu về chỉ trong nháy mắt.

Trên đường về công ty, Khương Bách Vạn ôm chặt cái bình trong lòng như ôm bảo bối.

"Tổng giám đốc Ninh, tôi đã đưa cái bình về rồi." Cô gửi tin nhắn cho Ninh Hành, bởi vì anh đang dự họp.

Thật ra, trước đó cô đã thấy tên Ninh Hành trên wechat, thế nhưng cô không dám gửi lời mời kết bạn, nghĩ mà xem, làm gì có người nào thật lòng muốn thêm boss vào danh sách bạn bè, để cho người ta nhìn thấy mấy tấm ảnh tự sướng mà mình đăng trong vòng bạn bè chứ? Về sau không biết vì sao Ninh Hành lại chủ động thêm cô, cho nên cô mới đành run sợ trong lòng mà tiếp nhận. Hình đại diện wechat của Ninh Hành và của bạn cùng phòng Kỳ Kỳ thoạt nhìn qua vậy mà lại có mấy phần giống nhau, đều chỉ có hai màu đen trắng, chỉ khác là của Kỳ Kỳ là hình anime, của Ninh Hành lại rất trừu tượng. Vì việc này, cô cũng đã từng oán thán với Kỳ Kỳ. Cô phát hiện ra, Ninh Hành căn bản chẳng quan tâm đến vòng bạn bè, wechat chẳng qua là công cụ liên lạc của anh mà thôi.

"Tôi cũng đang trên đường đến Đạt Thông." Sau đó không lâu, anh nhắn lại.

Đạt Thông có kho để đồ riêng, muốn đi vào phải quét thẻ công tác, đối chiếu vân tay, thiếu một bước cũng không được, máy tính sẽ tự động ghi lại dữ liệu nhân viên đi vào kho mỗi ngày, nếu thẻ công tác không khớp với vân tay thì còi báo động sẽ vang lên, ngoài cửa ra vào còn lắp camera để phòng ngừa xảy ra trộm cắp.

Khương Bách Vạn khệ nệ ôm bình quét thẻ, quét vân tay, mở khóa phòng chuyên để đồ quý giá, đi vào bên trong. Đi qua đi lại, chân trượt phải chỗ trơn, cô lập tức ngã về phía sau, trợn mắt há hốc mồm nhìn chiếc bình bay lên.

Cho dù đồ trang trí trên trần nhà rất cao nhưng cũng không có nghĩa là cô có thể tiếp được cái bình trước khi nó rơi xuống đất.

Khương Bách Vạn đã từng bị điện thoại rơi xuống mặt lúc đang nằm trên giường lướt Microblogging, giờ phút này cô chỉ nghĩ, nếu cái bình này rơi xuống mặt thì hẳn là sẽ rất đau.

Nói thì chậm nhưng xảy ra lại rất nhanh, Khương Bách Vạn che mắt, hai mắt nhắm chặt lại. Một cái bóng đen lao nhanh về phía này, lúc mông Khương Bách Vạn chạm đất thì cái bóng đen đã bay đến ngay phía trên cô, vô cùng chuẩn xác tiếp được cái bình, tư thế tuyệt đẹp, giống hệt như một cầu thủ sút quả penalty vào khung thành đối phương trong một trận đấu của giải World Cup. Đáng tiếc là cuối cùng cái bóng đen kia lại theo quán tính rơi xuống người Khương Bách Vạn.

Tin tôi đi, cú rơi đó cực kỳ nặng, Khương Bách Vạn của chúng ta thảm thiết kêu lên một tiếng, cái vật nặng này dường như đã đè đến mức ép hết không khí trong ngực cô ra ngoài, thậm chí hai bàn tay cô còn khoa trương giơ lên trước vùng vẫy, ngón tay giật giật, cuối cùng bất lực buông xuống đất, cực kỳ giống một con gián vừa bị một cái dép lê đập bẹp.

Bụi đất tung bay, cái bình rốt cuộc cũng bình yên vô sự.

Cừ thật!

Ninh Hành thở phào nhẹ nhõm, vững vàng ôm lấy cái bình trong tay. Anh vừa đến công ty thì lập tức đi đến kho để đồ, chuẩn bị đặt cái bình vào tủ khóa bảo hiểm, ai ngờ vừa vào đến cửa thì nhìn thấy một màn này, may mà anh chân tay nhanh nhẹn, nếu không thì hơn một ngàn vạn đã khó mà giữ được, mười Bách Vạn cũng không đền nổi*.

* Ở đây có phép chơi chữ: mười Bách Vạn = một ngàn vạn

Được một cái đệm thịt đỡ lấy, Ninh Hành cũng không có gì đáng ngại, anh nhanh chóng đứng lên, hai tay nâng niu cái bình, nhìn Khương Bách Vạn nằm như chết dưới đất, vươn chân ra khẽ đá tay cô.

Khương Bách Vạn gần như ngất đi, mãi một hồi lâu sau mới mở to mắt ra. Trong tiểu thuyết, trên TV, lúc nam chính không cẩn thận đều ngã sấp xuống đụng trúng môi nữ chính, bây giờ cô mới biết loại tình tiết này tuyệt đối không có khả năng xảy ra ở hiện thực, lấy cái sức nặng vừa rồi lúc Ninh Hành đè lên người cô mà nói, nếu như thật sự miệng đụng miệng thì chẳng qua là đang khảo nghiệm xem kem đánh răng của ai giúp răng chắc khỏe hơn mà thôi! d%đ^l&q*đ

"Tổng giám đốc Ninh... Thân thủ thật là tốt..." Khương Bách Vạn ngồi xuống, sờ sờ xương sườn, may mà còn chưa gãy.

"Tôi từng là thủ môn của đội bóng." Ninh Hành cười lạnh.

Mặc dù Khương Bách Vạn không bị gãy xương nhưng cũng đã phải chịu sức ép không nhỏ, bây giờ mới cố gắng ho khan, thế nhưng vẫn không quên ham học hỏi: "Khụ khụ! Người anh cao như vậy, sao không chơi bóng rổ?"

"Dáng người cao thì nhất định phải chơi bóng rổ sao, cô..." Ninh Hành nhìn dáng vẻ chật vật của cô: "Cô cũng không học cách té ngã sao?"

Khương Bách Vạn cực kỳ xấu hổ, bíu lấy tường chật vật đứng lên.

"Lúc cái bình bay lên, hình như tôi thấy cô che kín mặt?" Ninh Hành nghiêm túc hỏi.

Lúc trước ở trường, mỗi lần đi vòng quanh sân thể dục, Khương Bách Vạn đều vô duyên vô cớ bị bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền các kiểu nện vào mặt, cái loại đau đớn thống khổ đó cô hiểu rất rõ, Kỳ Kỳ luôn cười cô là vì mặt cô to nên mới tránh không được mấy quả bóng, thế nhưng cô vẫn không hiểu, khung thành còn to hơn cái mặt cô nhiều, tại sao lại không đá vào đó đi?

Trách gì không thể vươn nổi ra bên ngoài quy mô Châu Á.

"Nát thì nát, dù sao cũng không phải là đồ thật." Khương Bách Vạn nhíu mày, có phần đắc ý: "Vừa rồi lúc nhận hàng, Bảo Dục Tường tặng kèm cả món đồ giả này cho tôi rồi." Cô chỉ chiếc bình trong tay Ninh Hành.

Ninh Hành có vẻ thoải mái hơn nhiều, chuyển thành một tay ôm bình: "Vậy còn đồ thật đâu?"

Khương Bách Vạn giơ ngón tay cái lên, chỉ về cái tủ đựng đồ quý giá phía sau, mặt mày hớn hở: "Tôi đã bỏ nó vào trong tủ rồi, vừa muốn đi ra ngoài, không biết tại sao lại trượt chân."

Thì ra vừa rồi trượt chân bổ nhào, món đồ cứu được chỉ là đồ giả. Người từ trước đến nay vẫn luôn coi trọng hiệu suất như Ninh Hành lập tức nhíu chặt mày, nhưng lại nghĩ đến cái đệm thịt đáng thương vừa ấm áp vừa mềm mại lúc nãy thì khóe mày lại giãn ra. Anh tùy ý đặt cái bình sang một bên, nhìn xuống lòng bàn chân cô, cái đệm vốn được đặt ngay ngắn bên dưới tủ trưng bày bị kéo lệch, thì ra vừa rồi cô giẫm lên cái đệm này nên bị trượt chân. Anh ngồi xổm xuống nhấc cái đệm lên, trên sàn nhà màu trắng gạo có dấu vết ẩm ướt trong suốt như là nước.

Khương Bách Vạn cũng ngồi chồm hổm xuống, sờ lên dấu vết trên sàn nhà, tay có cảm giác đầy dầu mỡ, hai ngón tay xát xát nhau, cảm thấy dinh dính, cái cảm giác này...

Ninh Hành cũng đưa tay ra sờ sàn nhà, đặt lên chóp mũi ngửi ngửi, bỗng nhiên im bặt một lúc lâu, sau đó mới nói: "Dầu."

"Hử?" Khương Bách Vạn cũng đưa tay lên ngửi, nghĩ nghĩ, lẩm bẩm: "Không có mùi vị gì cả..."

"Biết nấu ăn chứ?" Ninh Hành hỏi, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Biết." Khương Duy quanh năm không ở nhà, mẹ Khương thường xuyên bận rộn công việc nên không quan tâm đến con gái, từ lúc Khương Bách Vạn học cấp hai đã biết làm mấy món ăn đơn giản, bây giờ lại càng thuần thục hơn, ngay cả Bé Mập Tế quen ăn đồ ăn ngon cũng nhiều lần tới nhà cô xin cơm, chính là vì muốn ăn món cá sốt cà chua đặc sắc của Khương Bách Vạn. d~đ~l~q~đ

Hai tròng mắt Ninh Hành tối tăm, giải thích kỹ càng: "Xăng, dầu mazut đều có mùi rất gay mũi, cực kỳ dễ khiến người ta chú ý; dầu bôi trơn, dầu máy cũng có mùi riêng biệt; dầu phộng, dầu ô liu đều có mùi nguyên liệu đặc trưng, rất dễ nhận biết. Vậy, loại dầu nào không có mùi vị gì?"

"Tôi nghe nói dầu trộn salad không có mùi, là dầu từ hạt ngô hay là hạt hướng dương gì gì đó."

"Đây không phải quán cơm, dầu salad không thể xuất hiện trong kho được." Ninh Hành đứng lên, nhìn hai bên một chút, trên hành lang cũng không còn chỗ nào khác có dấu vết dầu mỡ dính vào.

Nói trắng ra là có người cố ý đổ dầu vào bên dưới tấm đệm, khiến cho tấm đệm trở nên vô cùng trơn, vô ý giẫm lên chắc chắn sẽ bị trượt. Khương Bách Vạn xoa xoa cái mông vẫn còn cảm giác đau nhức, nghĩ đến chuyện trước kia pin máy ảnh không cánh mà bay, trong lòng lại bắt đầu buồn phiền.

Ninh Hành là một nhà lãnh đạo giỏi kiểm soát tình hình, anh lại vô cùng ghét mấy kẻ tiểu nhân giở trò hãm hại sau lưng người khác như thế này, tuyệt đối không bỏ qua cho trò đùa dai lần này: "Lần này cô đi lấy đồ thật về, trong công ty có những ai biết?"

"Chúng tôi ra vào kho đều phải xin phép, cho nên hôm nay tôi có đến chỗ quản lý Nguyễn báo là có một món đồ cổ cần nhập kho."

Ninh Hành xoay người: "Chúng ta đi xem băng ghi hình những người ra vào."

Trong phòng kỹ thuật, trên màn hình lớn chiếu lại những hình ảnh do camera ghi lại. Theo dữ liệu mà máy tính ghi lại, trước khi Khương Bách Vạn đi vào, buổi sáng hôm nay có tổng cộng bốn người ra vào kho, trong đó có hai người là một nữ đồng nghiệp ở bộ phận marketing đi cùng khách vào lấy hàng, hai người còn lại theo thứ tự là Lâm Lệ và Tiểu Đổng.

Khương Bách Vạn chưa từng gặp nữ đồng nghiệp thuộc bộ phận marketing kia, Tiểu Đổng là trợ lý của Nguyễn Hào, công việc mà anh ta đảm nhận khác xa Khương Bách Vạn, cũng chưa từng nói chuyện nhiều. Như vậy chỉ có...

Thấy bóng dáng Lâm Lệ, trong lòng Khương Bách Vạn rất hồi hộp, một người bình thường xào rau chỉ chọn dầu lạc giá cả vừa phải, làm sao có thể phí tiền đi mua dầu salad không có mùi vị làm gì. Cô nhớ rõ gần đây Lâm Lệ làm thêm ở một quán bánh ngọt, thời gian trước từng đưa bánh mì mà cô ta làm đến công ty chia cho mọi người làm bữa sáng. Lâm Lệ từng nói qua, bánh kem quan trọng nhất là kết hợp, mỗi một loại bánh khác nhau đều phải dùng một loại dầu riêng, làm bánh nướng thì phải dùng bơ có mùi thơm, mà làm bánh chiffon thì phải bỏ dầu salad mới đảm bảo được vị ngon.

Dầu salad không mùi, Lâm Lệ cũng có thể dễ dàng lấy mang đến đây... d.đ.l.q.đ

Ngẫm lại liền thấy rất đáng sợ.

Khương Bách Vạn bị dọa đến mức cảm thấy khó mà tin được, nhưng nghĩ lại, chính cô là đối thủ cạnh tranh của Lâm Lệ, nếu có thể gạt cô sang một bên thì Lâm Lệ sẽ được giữ lại. Chỉ là như vậy cũng quá đê tiện rồi, dù sao tốt xấu gì thì cô cũng từng giúp cô ta.

Chẳng lẽ bạn có cha mẹ, bạn gánh trách nhiệm trên vai thì người khác sẽ là tảng đá để mặc cho bạn muốn hãm hại như thế nào cũng được?

Nếu vừa rồi cô thật sự không cẩn thận trượt ngã, ném vỡ cái bình cổ thì chẳng những bị đuổi việc mà còn phải gánh món nợ hơn một ngàn vạn, mấy đời nhà cô cũng không trả nổi, càng không cần phải nói nếu mẹ cô biết cô bỗng nhiên gánh một món nợ lớn như vậy trên lưng, bà có thể vì vậy mà sụp đổ hay không?

Khương Bách Vạn nắm tay, bỗng nhiên tức giận đến mức toàn thân phát run, y như con sư tử xù lông lên, ra sức thở hổn hển.

"Bình tĩnh." Ninh Hành lên tiếng đúng lúc, giống như hắt một thùng nước đá lên lửa giận của cô nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Bora, Ngô Thanh, SầmPhuNhân, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh, paru, xichgo, xuanthoathoaxuan
     

Có bài mới 17.02.2018, 20:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 22:55
Bài viết: 399
Được thanks: 1352 lần
Điểm: 24.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Chương 15: Cá sốt cà chua - Điểm: 54
Chương 16: Đông trùng hạ thảo(1)

(1) Đông trùng hạ thảo là một loại đông dược quý có bản chất là dạng ký sinh của loài nấm Ophiocordyceps sinensis thuộc nhóm nấm Ascomycetes trên cơ thể ấu trùng của một vài loài bướm.

“Tôi biết là ai!” Khương Bách Vạn đang ở bên ngoài nôn nóng đi tới đi lui, bỗng nhiên nhìn Ninh Hành, lúc trước anh đã ngầm ra hiệu với cô, lúc phỏng vấn cô đã gặp phải một đối thủ không nên có: “Là Lâm...”

“Trước khi chưa có chứng cứ trực tiếp, đừng công khai gây thù.” Ninh Hành cắt ngang lời cô, đứng trên góc độ một lão cáo già nói một câu triết lý nhân sinh với cô: “Cho tới bây giờ Lâm Lệ đều lộ ra vẻ mình là người yếu, người nào mà làm khó dễ với cô ta, thì người đó liền ở thế bất lợi, bởi vì hiện tại mọi người đều thích phô bày tấm lòng lương thiện của mình, chắc chắn họ sẽ không nói lời nào mà tình nguyện trợ giúp ‘người yếu’, dù cho nhìn qua trông ‘họ’ hơi giống kẻ yếu mà thôi.”

Chỉ dựa vào việc camera quay lại lúc ra vào thì không thể có chứng cứ Lâm Lệ là người đổ dầu, trừ phi camera thực sự quay lại cảnh cô ta làm chuyện xấu, hiện tại Khương Bách Vạn rất tức giận, tùy tiện xuống dưới tìm Lâm Lệ chất vấn sẽ chỉ hại cô. Một khi Lâm Lệ khóc lóc ra vẻ bị sỉ nhục, lập tức các đồng nghiệp sẽ hướng mũi nhọn về phía Khương Bách Vạn, cho rằng cô không nói đạo lý, vênh váo kiêu ngạo.

Khương Bách Vạn cắn răng, cô cũng không phải là bạch phú mỹ(2) có hoàn cảnh gia đình tốt, mẹ vì gia đình mà ngày ngày vất vả, bố Khương Duy thì không biết bây giờ đang ở đâu, toàn khiến người khác không yên lòng, không lâu trước đó, người bạn thân từ nhỏ đến lớn qua đời vì tai nạn xe cộ, mà vừa rồi thiếu chút nữa là cô lại gánh trên lưng món nợ hơn một nghìn vạn.

(2) Bạch phú mỹ: người dẹp da dẻ trắng mịn, tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt.

“Tôi cũng không phải là kẻ mạnh.”

“Nhưng từ trước tới giờ cô không yếu thế.” Ninh Hành hời hợt trả lời.

Chuyển quýt cũng được, ngồi máy nhảy lầu cũng được, nhiệt tình mà bị hờ hững nhận trách nhiệm đi làm phù dâu cũng được, cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc khóc lóc cầu xin người khác hỗ trợ hoặc là tha cho cô một lần, cô giống như một nữ hán tử có thể chống chọi mọi thứ, dường như mọi chuyện đều khẽ cắn môi là có thể qua đi. Ngược lại điểm này rất giống anh, rất khéo, anh biết rõ người yếu sẽ được đối tốt, nhưng cho tới bây giờ anh đều bày ra hình tượng mạnh mẽ. Trong thế giới của anh chỉ có hai con đường, một con đường, là núp sau ánh hào quang của gia tộc, như một kẻ hèn nhát vĩnh viễn được người khác bảo vệ; một con đường khác, là cầm lấy tất cả các vũ khí có thể, khiến kẻ địch không dám tiến lên.

Mặc dù Khương Bách Vạn vẫn chưa làm được vế sau, nhưng cũng tuyệt đối không yếu thế trước mặt người khác.

Khương Bách Vạn cắn môi dưới, quay đầu lại. “Hừ, tại sao tôi phải yếu thế?”

“Sau khi thử việc, Lâm Lệ sẽ không ở lại.” Ninh boss đánh nhịp, cho Khương Bách Vạn một viên thuốc an thần. Quyết định này bắt đầu cắm rễ trong lòng Ninh Hành sau khi nghe thấy câu “Không biết” của Lâm Lệ lúc chuyển quýt, nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm, giở trò sau lưng người khác thì sớm muộn cũng sẽ bị bại lộ, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nhất thời anh không thể thay đổi ấn tượng của mọi người đối với Lâm Lệ, nhưng lại có thể trực tiếp quyết định cô ta đi hay ở, đây chính là việc tốt khi làm Boss.

“Có một vài người cho dù cô có đối tốt với họ thì cũng không có ý nghĩa, cũng giống như người nuôi không quen thì có cho chó ăn nó cũng không thèm.” - Bỗng nhiên Khương Bách Vạn nghĩ đến có hôm Ninh Hành nói với cô, mặc dù cay nghiệt, nhưng bây giờ suy nghĩ lại thì cũng rất có đạo lý. Chính cô không hề có ý gì khi làm đối thủ cạnh tranh với Lâm Lệ, nhưng chợt cô lại bị cắn ngược lại một cái.

Đây có phải là chó cắn Lã Động Tân(3) phiên bản đời thực không?

(3) Chó cắn Lã Động Tân: chỉ những người tốt, tài đức bị thế gian rẻ rúng, ngược đãi, ám hại…

Chỉ là Khương Bách Vạn còn không biết, đây không phải lần đầu tiên Lâm Lệ cắn cô.

“Dường như so với Lâm Lệ, cô càng cần công việc này hơn, nói cho tôi biết, vì sao?” Bỗng nhiên Ninh Hành đặt câu hỏi.

Khương Bách Vạn hoàn hồn từ trong tâm trạng phức tạp, nhìn Ninh Hành một chút. Những người từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng như bọn họ thì sao có thể lý giải được sự kiên trì cùng theo đuổi của những kẻ thấp kém như bọn cô? Cho dù mười năm anh không làm việc thì vẫn có thể sống sung sướng an nhàn như cũ, mà cô thì không, Ninh Hành có người bố tốt, bố của cô lại không đáng tin như vậy. dienndannleequyydonn

“Vất vả để có tiền lương cao sau khi là nhân viên chính thức, làm gì có ai dễ dàng buông tha.” Khương Bách Vạn trừng mắt một cái.

Ninh Hành cười cười, nhìn cô, ý vị thâm sâu khó dò, lập tức gật nhẹ đầu: “Công ty dược Ngự Thông... Tiền lương sẽ cao hơn.”

Oa a ~ Trong lòng Khương Bách Vạn hét lên một tiếng, đây là Boss bá đạo nhìn trúng tài hoa hơn người của cô, cho nên muốn đào góc tường sao?

“Nhưng không ai xuất thân là nhà khảo cổ học.” Ninh Hành vẫn cười như cũ, tàn nhẫn xé nát mộng làm giàu của Khương Bách Vạn.

Phong ba lắng lại, hai người trở lại nhà kho, sau khi Ninh Hành kiểm tra xong chiếc bình gốm hàng thật thời Ung Chính mà Khương Bách Vạn mang về, anh liền khóa chiếc bình vào trong két sắt. Cuối cùng trái tim của cô cũng trở lại trong lồng ngực, dù có xảy chuyện gì thì cô cũng không còn trách nhiệm nữa rồi. Trong thang máy, cô ôm cái hộp chứa hàng nhái, lòng vẫn còn sợ hãi hỏi: “Tổng giám đốc Ninh... Nếu như vừa rồi tôi thật sự không cẩn thận làm rơi cái bình gốm này, thì 1350 vạn...”

Ninh Hành nhàn nhạt mở miệng: “Bồi thường.”

Người làm ăn, toàn máu lạnh không nể tình như vậy, giống như hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, cả thân âu phục, lạnh lùng vô tình.

“Tôi không đền nổi 1350 vạn.” Khương Bách Vạn ăn ngay nói thật, may là cô gặp may, không bị tai họa này đánh chìm. Cứ nhìn việc vận may của cô kém từ nhỏ, nhưng có thể là thời điểm tốt nên vận may cũng tốt, vẻ lo lắng lúc đầu trải rộng trái tim nhỏ của cô bắt đầu trở nên sáng tỏ thông suốt hơn, dường như ngay lập tức có được một ngàn vạn, có thể ký được hợp đồng, mỗi ngày đi xe buýt số 62 từ nhà đến công ty, dọc đường dù người nào có vẫy tay chào cũng không ngừng lại.

“Không đền nổi thì có thể lấy thân trừ nợ.” Ninh Hành nói một câu làm bừng tỉnh người trong mộng, thân là một ông boss bá đạo, phương thức tư duy của anh rất giống một vị tổng giám đốc.

“Không nghĩ rằng tôi còn có giá trị 1350 vạn, tính bình quân, một cân thịt cũng có thể bán hơn 11 vạn đó!” Ánh mắt Khương Bách Vạn sáng lên, cảm thấy mình cũng là một pho tượng khảm đá quý, lấp lánh phát ra hào quang vùng Trung Đông.

Ninh Hành liếc xéo cô, căn cứ vào “giá cả bình quân” đại khái có thể tính ra cân nặng thực sự của cô. “Cô Khương, cô hiểu lầm rồi. Tôi nói ‘Lấy thân trừ nợ’ không giống như việc cân bán thịt heo đâu.”

“Giống như đông trùng hạ thảo?”

“Cô đoán xem?”

Tôi đoán cũng không được... Khương Bách Vạn vô thức che tay trước ngực, lui về phía sau hai bước, dựa vào vách tường thang máy lạnh lẽo. Quạt thông gió phía trên thổi bay những sợi tóc rối trên trán cô, boss bá đạo gần trong gang tấc, vừa mới đưa ra một đề nghị khiến người ta suy nghĩ viển vông.

“Cô cảm thấy mình cần bao lâu mới trả được 1350 vạn?” Ninh Hành không có ý tốt cố ý nhìn cô từ trên xuống dưới.

Khương Bách Vạn nghĩ chính cô cũng không thực sự làm vỡ chiếc bình, liền ăn nói lung tung nâng giá trị của bản thân lên: “Chắc là một tuần.”

Ninh Hành hừ một tiếng, nói: “Cả đời.”

“Cũng giống như kết hôn với anh thôi.” Khương Bách Vạn lơ đễnh nhún vai, liên tưởng đến tổng giám đốc Tiểu Ngôn lạnh lùng vô tình trong tiểu thuyết đối mặt với nữ chính Tiểu Bạch nợ mình mấy trăm mấy ngàn vạn, đều sẽ yêu cầu “Gả cho tôi để trả nợ”, nếu quả thật có thể như thế, mọi người liền có thể thỏa thích vay tiền tổng giám đốc này.

“Cô Khương, cô lại hiểu lầm rồi.” Ninh Hành kiên nhẫn vạch trần: “Tôi nói ‘Lấy thân trừ nợ’ cũng không phải là cần tình nhân, mà chính là đến công ty dược Ngự Thông làm công nhân bốc vác.”

Khương Bách Vạn bĩu môi: “Thân thể tôi nhỏ bé thế này, không thể chịu đựng nổi sự bóc lột của anh.”

Ninh Hành đúng lúc bổ xuống một đao: “Cô có thể, bởi vì cô nặng đến 120 cân(4).”

(4) 1 cân = 500g -> 120 cân = 60000g = 60kg -> Nữ chính nặng 60kg.

“Làm sao anh biết!” Vẻ mặt Khương Bách Vạn tím tái.

“Tự cô nói, tính theo cân bán, một cân hơn 11 vạn.” Ninh Hành là người yêu tính toán, tính nhẩm nhân chia cộng trừ đương nhiên không nói chơi.

Khương Bách Vạn cực kỳ bi thương, lập chí giảm béo.

Mắt thấy thang máy rất nhanh đã đến tầng làm việc của tổng giám đốc, Ninh Hành khôi phục giọng điệu giải quyết việc chung: “Sau khi tan việc tới phòng làm việc của tôi một chút.”

“Làm gì?”

“Lấy thân trừ nợ.” d.đ.l.q.đ

Vừa nói dứt lời, Ninh Hành đi ra khỏi thang máy.

Khương Bách Vạn không nói gì, trợn mắt nhìn bóng lưng của anh. Hừ, dùng thân thể của anh ý!

Trở lại văn phòng của bộ phận giám định, Khương Bách Vạn giấu kỹ chiếc hộp, liếc nhìn Lâm Lệ đang quay lưng về phía cô mà viết báo cáo giám định, thật muốn cầm cái máy tính hung hăng đập vào đầu cô ta.

Sau khi tan tầm, mọi người lần lượt ra về, Lâm Lệ thấy cô lề mà lề mề, hỏi, “Cô không về sao?”

Khương Bách Vạn giương mắt, vẻ mặt Lâm Lệ tươi cười chân thành như thế, đoán chừng trong cái túi nhỏ màu đen trên người cô ta còn có một bình dầu salad chưa dùng hết. “Tôi muốn đến nhà vệ sinh.” Cô nở một nụ cười nói.

Đợi cô đi ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy cuối cùng Lâm Lệ cũng đã đi, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Cô là người thể hiện rõ yêu ghét giận hờn, cho nên cô sợ rằng nếu tiếp tục nói chuyện với Lâm Lệ thì sẽ không nhịn được mà cướp lấy túi của cô ta, xem bên trong có dầu salad hay không.

Thở dài, lắc đầu, Khương Bách Vạn đi tới văn phòng của Ninh Hành, anh ngồi phía sau bàn làm việc, khí thế vô cùng to lớn, thấy cô đi đến, anh gật đầu: “Mọi người đều về hết rồi?”

Khương Bách Vạn gật gật đầu, nuốt nước miếng, làm tốt công tác chuẩn bị chạy mất dép.

“Nghe nói mỗi ngày Lâm Lệ đều là người đầu tiên đến văn phòng.”

“Hình như là vậy.”

“Mỗi tuần lau nhà một lần?”

“Ừm.” Không trách được mọi người lại có ấn tượng tốt với cô ta như thế.

“Cô đi theo tôi.” Ninh Hành chậm rãi đi qua người cô, không có chút ý tứ muốn chạm vào cô.

Đây đúng là chính nhân quân tử.

Khương Bách Vạn thấy xấu hổ vì vừa rồi cô lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, theo đuôi Ninh Hành, bên ngoài phòng làm việc của bộ phận giám định, cuối hành lang chồng chất những đồ dùng quét dọn trong một căn phòng nhỏ.

Chỉ thấy Ninh Hành đứng trước căn phòng đó, một tay ôm ngực, một tay khác chống dưới cằm giống như là đang tự hỏi, trước mặt anh chỉ có một số đồ lau nhà, khăn lau, chổi cùng thùng rác các loại. Không thể phủ nhận rằng, bóng lưng của anh cực kỳ thẳng, hai chân thon dài khỏe mạnh, trời sinh chính là móc treo quần áo, Khương Bách Vạn sờ sờ bắp đùi của mình, hâm mộ nghĩ, chân của anh mà chia cho cô thêm 5cm là hoàn mỹ.

Ninh Hành mở nút thắt của âu phục, nhanh chóng cởi áo khoác, Khương Bách Vạn bị dọa sợ lùi lại một bước - Boss bá đạo thuần khiết. Vào phòng. Cởi. Đồ?

“Cầm lấy.” Áo khoác tây trang màu đen bị ném tới, còn mang theo nhiệt độ trên người anh cùng mùi trầm hương. Khương Bách Vạn cung cung kính kính cầm lấy, nhìn áo khoác vuông vức đến mức dường như không có một tia nhầu nhĩ nào, nghĩ thầm, thật sự là tinh xảo vô cùng, chỉ sợ đến cái tất cũng đều có mùi này? (Ninh Hành: Cởi ra cho cô ngửi nhé?)

Ninh Hành lấy từng dụng cụ vệ sinh ra ngoài, rồi lại xếp từng cái vào, nhưng thứ tự sắp xếp có chút kỳ lạ, không phải là dựa theo loại hình mà xếp, cũng không phân loại theo lớn nhỏ, bên trong sự lộn xộn lại có một sự hài hòa khác thường, cũng không biết vì sao, cái thùng rác to được để ở trong góc lại được anh đặt ở vị trí đầu tiên, hơn nữa vị trí đó lại cao quá đỉnh đầu của anh.

Khương Bách Vạn không hiểu ra sao, anh khiến mình cả người bụi bặm, chỉ để sắp xếp lại dụng cụ nhà vệ sinh?

Xong việc, Ninh Hành quay người nhìn Khương Bách Vạn, phủi phủi bụi bặm trên người: “Đống đồ này, cho dù cô lấy đi bất kỳ một cái gì thì cũng đều khiến cho thùng rác bị rơi xuống.”

Ngày hôm sau, khi Lâm Lệ muốn lau nhà... Khương Bách Vạn che miệng cười, không nghĩ tới Ninh Hành lại lợi dụng kiến thức về thiết kế kiến trúc của mình để làm ra chuyện điên rồ như vậy.

Đây là cho Lâm Lệ một bài học, để cô ta biết bị người khác hãm hại là có cảm giác gì sao?

Khương Bách Vạn tấm tắc khen ngợi, đưa áo khoác cho Ninh Hành, thuận tiện đứng bên cạnh anh, thưởng thức “kiệt tác” của anh, người xuất thân từ khoa văn như cô thì sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng nổi, vì sao chỉ lấy một thứ mà lại khiến thùng rác rơi xuống... Kể cả chỉ là một cái khăn lau rất nhẹ? Mang theo vài phần hiếu kỳ, mấy phần tìm đường chết, mấy phần bị coi thường, cô thừa dịp Ninh Hành không chú ý mà duỗi tay lấy một cái khăn lau.

Ba giây sau, không có chút phản ứng nào. diễn!đàn@lê#quý$đôn

Cắt ~ đúng là vớ vẩn. Khương Bách Vạn khinh bỉ liếc Ninh Hành một cái, tiện tay để khăn lau sang bên cạnh, quay người đi ra ngoài.

Ninh Hành cúi đầu cài nút áo khoác đầu tiên của âu phục, đột nhiên, sau lưng truyền đến tiếng động khác lạ, nhưng lại không tránh kịp, đầu tiên là chổi, sau đó đồ lau nhà cùng các loại giá đỡ đổ ụp xuống, ngược lại thùng rác “Bịch” một tiếng được giữ lại, vô tư rơi trên đầu anh.

Lau bụi rơi trên mặt, Khương Bách Vạn vì đi trước mấy bước mà may mắn thoát khỏi bộ mặt vặn vẹo đến mức dọa người của Ninh Hành. Sự thật chứng minh, trình độ của Ninh Hành chuyên nghiệp xuất chúng, tính toán tinh vi, thiếu một cái khăn lau nho nhỏ cũng có thể khiến công trình của anh sụp đổ trong nháy mắt, cho đến khi cái công trình này làm trọng thương người trước mặt.

Chính là sự trọng thương mà chưa kịp mang đến cho Lâm Lệ, đã vì cô mà báo thù sang cho Ninh boss. Đây là... Ác giả ác báo?

Việc quan trọng nhất bây giờ là, mặc kệ đánh chết hay không đánh chết, phải mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Ninh Hành đưa tay lên, lấy thùng rác từ trên đầu xuống, lại nhìn hành lang, rỗng tuếch, Khương Bách Vạn đã sớm trốn đi không thấy bóng người. Hít sâu một hơi, một hạt dưa rơi xuống từ trên tóc anh, khiến trên huyệt thái dương của anh ẩn ẩn hiện hiện gân xanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Jinnn về bài viết trên: Bora, Cá con, SầmPhuNhân, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh, paru, vananhpham, xichgo, xuanthoathoaxuan
     
Có bài mới 18.02.2018, 02:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 332
Được thanks: 1375 lần
Điểm: 29.53
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân - Điểm: 47
Chương 17: Gà trống ninh Trùng Khánh*

* Gà trống ninh Trùng Khánh là một món ăn khá nổi tiếng, gà được ướp với một thứ nước sốt đặc biệt, sau đó ninh với rau và các loại gia vị, lúc ăn lại được rưới thêm nước sốt, có vị cay, thơm ngon và tươi mới. Điểm đặc biệt của món ăn là những con gà cho món ăn phải là gà trống nhà, và người dùng có thể tự điều chỉnh vị cay của món ăn. Hơn nữa, mặc dù có tên như vậy nhưng thực chất món này lại không liên quan đến tỉnh Trùng Khánh

Sáng sớm ngày thứ hai, Khương Bách Vạn ngồi trong tiệm canh gà với tâm sự nặng nề, đối diện với bát canh gà thêm hoa quế và khoai môn mà cô vốn thích ăn nhất, thế nhưng cô cũng chẳng cảm thấy ngon, bởi vì cô không biết khi mình đến công ty thì sẽ bị Ninh boss thích tính toán chi li kia trả đũa như thế nào.

Đến công ty, vừa đi vào văn phòng cô đã thấy mấy người vây quanh Lâm Lệ. Cô đi lên lại thấy trên tóc, trên vai Lâm Lệ đều là rác bẩn, nói là lúc lau nhà không may đụng phải thùng rác bị đổ. Khương Bách Vạn nhìn thấy dáng vẻ dơ dáy bẩn thỉu đó của Lâm Lệ thì không thể không đồng tình, hơn nữa còn lo lắng cho vận mệnh tương lai của mình - hôm đó Ninh Hành cũng bị thùng rác đổ ập vào người, hơn nữa còn úp thẳng trên đầu anh, lúc ấy còn thảm hơn cả Lâm Lệ bây giờ.

Chỉ là, lúc ấy anh không thẹn quá hóa giận chạy đi tìm cô trả thù mà lại bày bố lại trận thế âm hiểm này lần nữa sao?

Đây là một loại quan tâm đầy tính nhân văn~~~

"Người nào vậy, tại sao lại đặt thùng rác ở trên cao thế? Có phải là trò đùa dai của người nào đó không?"

"Tôi thấy cây lau nhà, cây chổi đều được dựng rất chỉnh tề, không phải là nhân viên vệ sinh dọn dẹp xong thì để lung tung chứ?"

Tiếng mọi người bàn tán bên tai không dứt.

Khương Bách Vạn giả bộ an ủi Lâm Lệ một hồi, dù sao cũng không phải cô giở trò quỷ, đương nhiên cô không chột dạ. Sau khi mọi người tản đi, cô thay Lâm Lệ đi lau sàn, Ninh Hành từng châm chọc đả kích cô nhiều lần như vậy mà còn ra tay giúp cô, thật sự khiến cô cảm thấy vô cùng khó tin, bảy chữ "tổng giám đốc bá đạo yêu tôi" mà Hồ Tế Tế nói lần trước đột nhiên lúc ẩn lúc hiện trước mắt cô, khiến cho cô tự cảm thấy xấu hổ cho hành vi của mình.

Vẫn là câu nói kia, Tần Khả Kiều duyên dáng quyến rũ như vậy, nếu Ninh Hành thật sự muốn ăn cỏ gần hang cũng sẽ không đụng đến cô. Anh cho Lâm Lệ một bài học, tám phần là bởi vì nếu cái bình thật thực sự bị bể thì anh sẽ bị tổn thất hơn một nghìn vạn mà lại không thể than vãn với ai được.

Nguyễn Hào đến khá muộn, nhìn thấy người lau sàn hôm nay đổi thành Khương Bách Vạn thì kinh ngạc chào hỏi: "Tiểu Khương, cô lau sàn sao? Ha ha!"

"Đúng vậy, quản lý, cẩn thận kẻo trượt." Khương Bách Vạn cười xòa, bỗng nhiên nụ cười bị đông cứng, bởi vì -- lúc Nguyễn Hào đi ngang qua người cô, mu bàn tay không biết là vô tình hay cố ý lướt qua mông cô. Cô nhìn nhìn ông ta, ông ta vẫn đang đi về phía văn phòng quản lý của mình, bước đi vững chãi nhẹ nhàng, không có gì bất thường cả.

Khương Bách Vạn ra sức vỗ vỗ mông mình như thể muốn phủi sạch thứ gì ở trên đó. Hành động giống hệt như mấy tên biến thái trên xe buýt như vậy, lúc chào hỏi thì vỗ vai cô, cầm lấy tay cô xem móng tay, hoặc là lúc đi ngang người cô thì đụng vào mông cô đều không để lại dấu vết, rốt cuộc là quản lý Nguyễn cố ý hay chỉ là trùng hợp? diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

"Có người bây giờ em thấy họ tốt, nhưng về sau lại phát hiện ra họ chẳng phải là người tốt đẹp gì; cũng có người mà bây giờ em cảm thấy người ta rất vô lại, về sau mới biết người ta chỉ ăn nói độc địa ngoài miệng thế thôi nhưng trong lòng lại rất lương thiện." Những lời Trang Ký Khiếu nói lúc đưa cô ra bến xe lại vang vọng trong suy nghĩ của Khương Bách Vạn. Cô đến công ty chưa đầy hai tháng, lúc trước cô cảm thấy Nguyễn Hào ngoại trừ tính cách hơi nghiêm khắc một chút thì lúc bình thường cũng rất quan tâm cô, không hề tỏ vẻ cấp trên, còn thường xuyên giúp cô chuyển tài liệu hay nhận mấy bản ghi chép gì gì đó, nhưng lúc này cô lại cảm thấy ông ta không tốt như vậy nữa; Lâm Lệ thì càng khỏi phải nói, cô đúng là đã xem thường người ta rồi. Trái lại thì lúc đầu cô cảm thấy Ninh Hành rất gian trá, nói năng thì độc ác, bây giờ lại phát hiện ra nhân phẩm của anh hơn đứt những người kia.

Thời gian chính là thứ khiến bạn không ngừng thay đổi ý nghĩ về người nào đó.

Giáo sư Lý Trường An thúc giục bản sơ thảo, thời gian trước Khương Bách Vạn quên ăn quên ngủ cũng viết xong một bài, bởi vì hiện tại không có việc gì khẩn cấp nên buổi chiều cô đến trường một chuyến, cùng Kỳ Kỳ đến chỗ giáo sư Lý trao đổi về luận văn.

Vừa khéo bạn cùng phòng ký túc Ngải Tâm Hàm của Lâm Lệ cũng viết luận văn cùng đề tài với hai cô, hơn nữa còn đều do giáo sư Lý hướng dẫn, cho nên ba người cùng ở chỗ giáo sư Lý nghe ông giải thích mấy chỗ cần chỉnh sửa, lại trao đổi mấy vấn đề còn chưa hiểu rõ, buổi chiều cứ như vậy mà đi qua. Khương Bách Vạn cố nén lại ý định đến thư viện tìm Trang Ký Khiếu, cùng Kỳ Kỳ và Tâm Hàm đến quán gà trống ninh Trùng Khánh ở bên ngoài trường để ăn cơm chiều.

Gà trống ninh Trùng Khánh cũng là một món ăn vặt hấp dẫn ở gần trường, từ lúc Khương Bách Vạn học năm thứ ba đại học đã thường xuyên cùng bạn bè tụ tập đến đó ăn uống. Một cái nồi đất sét, bên trong là ớt xanh, cà rốt, khoa tây, ninh với thịt gà cắt miếng, nêm nếm cho vị cay vừa phải hoặc là rất cay tùy thích, ăn hết thịt gà thì nước sốt còn lại trong nồi trở thành lẩu, vừa tiện lợi lại vừa ngon miệng.

Lúc Khương Bách Vạn vừa mới bắt đầu học nghiên cứu sinh, một người bạn học đến từ Trùng Khánh đã vạch trần món gà trống ninh Trùng Khánh -- ở Trùng Khánh căn bản là không có món ăn nào như vậy, sở dĩ nó gọi là gà trống ninh Trùng Khánh là bởi vì ông chủ tên là "Vương Trùng Khánh". Chuyện này cũng tái diễn đối với quán "Cá sống luộc nước suối", mọi người đều chạy đến con suối ở trên núi, về sau mới biết hóa ra ông chủ quán tên là Trương Tuyền Thủy*. Đối với chuyện này, Kỳ Kỳ từng có một câu châm chọc rất kinh điển - "Sao không gọi là Trương Dương Thủy** luôn đi."

* Tuyền Thủy (泉水) phát âm là [quánshuǐ], có nghĩa là nước suối

** Dương Thủy (羊水) phát âm là [yángshuǐ], có nghĩa là nước ối

Một phần gà trống ninh cay vừa được mang lên, ba người vừa ăn vừa trò chuyện. Kỳ Kỳ hỏi cô gần đây xuất quỷ nhập thần như vậy, có phải là đang yêu đương hay không, cô mới nói cho hai người họ biết, cô đã đi làm gần hai tháng, nhưng vẫn đang trong thời gian thử việc. Nghe nói Khương Bách Vạn và Lâm Lệ nộp đơn vào cùng công ty, Tâm Hàm vô cùng sửng sốt, nói: "Cậu vẫn nên từ chức đi."di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

"Tại sao lại thế?" Khương Bách Vạn vô cùng khó hiểu hỏi lại.

"Tớ không phải là loại người thích nói xấu sau lưng người khác, nhưng mà... Bách Vạn ạ, cậu là người tốt, cho nên tớ phải nhắc nhở cậu, Lâm Lệ là một người vô cùng đáng sợ, nếu không có việc gì thì cậu đừng nên qua lại với cô ta, càng không nên thương hại cô ta." Vẻ mặt Tâm Hàm hết sực phiền muộn, rất giống người đã bị hại thê thảm.

Tâm Hàm là một cô gái vô cùng xinh đẹp nhưng tiếng tăm lại không được tốt lắm, mọi người đều nghe nói cô ấy qua lại với rất nhiều bạn trai, còn từng làm tiểu tam, cho nên bạn học nữ không muốn tiếp xúc với cô ấy, Kỳ Kỳ là một trạch nữ, bởi vì Tâm Hàm là đồng hương của cô ấy cho nên quan hệ của hai người cũng không tệ lắm, đôi khi Khương Bách Vạn cũng đến căn tin ăn cơm với hai người họ.

"Cái miệng kia của Lâm Lệ độc muốn chết, nói dối không chớp mắt, thanh danh của tớ cũng là bị cô ta làm cho mất sạch. Tại sao tớ lại xui xẻo đến mức phải ở cùng phòng ký túc với cô ta cơ chứ, bây giờ tớ chỉ mong nhanh chóng tốt nghiệp để về nhà, sớm thoát khỏi cơn ác mộng này!" Tâm Hàm thở dài: "Cậu hỏi Kỳ Kỳ thì sẽ biết thôi, mấy năm nay tớ làm gì có người bạn trai nào, lúc học đại học cũng chỉ quen một người, đã sớm chia tay rồi, cũng không biết tại sao đến tai mọi người lại trở thành kẻ lẳng lơ thay bạn trai như thay áo, còn cái gì mà làm tiểu tam nữa chứ. Tớ nhờ Kỳ Kỳ hỏi thăm, mãi lâu sau mới biết là kẻ tiện nhân Lâm Lệ kia đồn thổi lung tung, thật là làm tớ tức chết! Cậu có biết không, bởi vì thấy nhà cô ta có vẻ khó khăn nên ngay cả tiền điện thoại ký túc tớ cũng giúp cô ta trả hết! Sau khi biết chuyện thì tớ không giúp cô ta trả tiền điện thoại nữa, cô ta lại ra ngoài nói ba người trong phòng ký túc liên kết lại bắt nạt cô ta."

Kỳ Kỳ gắp một miếng khoai tây, đưa lên miệng thổi thổi: "Không chỉ có thế đâu, mấy người ở trong phòng ký túc của Tâm Hàm đều có vóc dáng rất đẹp, khiêu vũ nhảy nhót rất chuyên nghiệp thì đều bị Lâm Lệ nói thành sinh hoạt cá nhân không đứng đắn, buổi đêm thường xuyên không về phòng, thật ra người ta chỉ đến vũ trường khiêu vũ kiếm tiền mà thôi. Còn có Mễ Tình, lần trước trong bụng cô ấy có một cái u nang phải vào viện làm phẫu thuật, xin nghỉ nửa tháng, Lâm Lệ lại nói cô ấy đi phá thai." di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn

Tâm Hàm càng nói càng buồn bực, cơm cũng ăn không ngon: "Càng quá đáng hơn chính là trong phòng ký túc rõ ràng còn có người, cô ta ra ngoài lại còn cố ý khóa trái cửa. Cửa ký túc thế nào cậu biết rồi đấy, nếu bị khóa ở bên ngoài thì người bên trong khỏi nghĩ đến chuyện mở được, hại chúng tớ đi học muộn còn chưa tính, tớ chỉ sợ ngày nào đó ký túc bị cháy thì mấy người chúng tớ đều bị nhốt ở trong! Tớ hỏi cô ta thì cô ta lại nói là thuận tay, nhất thời không để ý."

Kỳ Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu: "Nhà cậu ở thành phố này, ít khi cậu ở lại trong ký túc nên cậu mới không biết những chuyện này. Nếu tớ sớm biết cậu trở thành đồng nghiệp của Lâm Lệ thì tớ đã khuyên cậu từ chức lâu rồi."

"Chúng tớ không trêu chọc cũng không gây thù chuốc oán gì với cô ta mà cô ta còn hại chúng tớ như vậy, bây giờ cậu là đối thủ cạnh tranh của cô ta, tớ cũng không dám tưởng tượng xem cô ta có thể làm ra những chuyện gì." Tâm Hàm vô cùng lo lắng nói.

"Cô ta còn đáng sợ hơn những gì tớ tưởng tượng." Sắc mặt Khương Bách Vạn tái nhợt, lấy tay đặt lên ngực, phát hiện ra tim đập rất nhanh, thật sự đã bị dọa rồi.

"Bình thường cô ta đều giả bộ thành thật đáng thương, người ta nhìn vào cũng chẳng ai dám nghĩ rằng cô ta có ý nghĩ xấu, cho nên cô ta nói gì mọi người cũng tin." Kỳ Kỳ bình luận rất khách quan: "Tớ nghi ngờ rằng tâm lý cô ta có vấn đề, rõ ràng mọi người đều có ý tốt muốn giúp đỡ cô ta, nhưng cô ta lại cảm thấy những người đồng cảm với cô ta đều có điều kiện tốt hơn cô ta, cho nên cô ta lại đi gài bẫy họ. Dáng vẻ xinh đẹp hơn cô ta một chút thì sẽ bị cô ta nói thành sinh hoạt cá nhân không đứng đắn, nhà giàu hơn cô ta thì bị cô ta nói thành đánh bài đánh bạc gì đó."

"Ôi trời ơi! Trên đời này thiếu gì người có hoàn cảnh khó khăn hơn cô ta, ít nhất thì Lâm Lệ cũng có cả bố lẫn mẹ, anh chị em trong nhà cũng khỏe mạnh, cùng lắm là trong nhà hơi nghèo khó một chút thôi, tại sao cô ta lại phải đi gài bẫy chúng ta chứ?" Tâm Hàm nhìn Khương Bách Vạn, nghiêm túc hỏi: "Cậu nói thật xem, ở trong công ty cô ta đã gài bẫy cậu chưa?"

"... Đã gài bẫy rồi." Khương Bách Vạn một tay chống cằm, một tay cầm đũa gảy miếng thịt gà trong bát, sau đó kể lại chuyện Lâm Lệ suýt chút nữa hại cô làm vỡ món đồ cổ quý giá cho hai người họ nghe.

"Hơn một ngàn vạn?" Tâm Hàm và Kỳ Kỳ đều sợ ngây người, cùng là sinh viên ngành khảo cổ nên bọn họ biết rõ mỗi món đồ cổ như vậy đều là di sản mang theo vô số tinh hoa của tổ tiên, Lâm Lệ lại có thể vì cạnh tranh với Khương Bách Vạn mà muốn phá hỏng món di sản quý giá như vậy, cho dù giáo sư Lý Trường An vẫn luôn coi trọng Lâm Lệ thì biết được chuyện này ông cũng sẽ nổi giận.

"May mà lúc tớ ôm cái bình thật đi vào thì mỗi bước đi đều rất cẩn thận, lúc ôm cái bình giả đi ra thì lại vô tư, không chỉ khiến chính mình bị ngã, mà còn..." Khương Bách Vạn nhớ lại lúc Ninh Hành bổ nhào lên người cô, đè cô đau đến mức nào thì cô chỉ biết lắc đầu, tỏ vẻ chuyện cũ nghĩ tới mà kinh để khỏi cần nhắc lại.

"Này, cậu ăn xong rồi thì về nhà hay đến thư viện?" Kỳ Kỳ nháy mắt ra hiệu với Khương Bách Vạn.

"Về nhà." Khương Bách Vạn rầu rĩ nói.

"Cậu cũng thật là, người ta vừa có bạn gái, cậu liền nhượng bộ lui binh. Cho dù cậu không trốn tránh người ta thì người ta cũng sẽ không thích cậu đâu." Kỳ Kỳ cười nói.

Khương Bách Vạn sửng sốt: "Anh ấy có bạn gái rồi sao?"

"À... Lúc tớ đi trả sách có nhìn thấy một cô gái đang đợi anh ấy, hai người họ vừa nói vừa cười rất thân mật. Ôi chao, tớ chỉ đứng nghe thôi mà đã thấy tim đập bùm bùm rồi..." Kỳ Kỳ đưa tay lên lỗ tai, không tim không phổi nói.

Khương Bách Vạn nghĩ thầm, Trang Ký Khiếu lại có bạn gái, mà mình thì vĩnh viễn cũng sẽ không thể là một người trong số đó. Thôi, cô đã sớm quen rồi, bây giờ cũng không tan nát cõi lòng nữa rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Bora, HNRTV, SầmPhuNhân, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, chalychanh, hh09, paru, vananhpham, xichgo, xuanthoathoaxuan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annhilinh, Furong, Google Adsense [Bot], Hue Den, sún nguyễn, TT29, YếnVân và 926 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 131, 132, 133

5 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 74, 75, 76

6 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 177, 178, 179

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
Puck
Puck
susublue
susublue

Triêu Nhan Nhi: =)))
Tuyền Uri: Hi hơ nu  hơ nu
Công tử hào hoa: nhô mn
Công tử hào hoa: nhô mn
Tuyền Uri.: DISSSSS CẦM THÚ
LogOut Bomb: Snow cầm thú HD -> Tuyền Uri
Tuyền Uri: Cầm thú kia kao ghimmmmmmmmm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 388 điểm để mua Ly kem
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 369 điểm để mua Lily Flowers
LogOut Bomb: Snow cầm thú HD -> Tuyền Uri
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Đang có nhìn hình đoán chữ cực dễ nhé!
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 2096 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.