Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng HNRTV vừa nhặt được bao lì xì chứa 14 điểm! (7 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái

 
Có bài mới 07.02.2018, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 916
Được thanks: 11026 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 23) - Điểm: 11
Chương 24


Triệu Thanh Cốc nghe Quan Hà nói vậy, chế giễu, “Con bắt cá trong sông Nguyệt, mọi người thích thì cứ ra đó bắt, ai cản đâu?!”

Quan Mãn Thương nói xen vào, “Ai chẳng biết mày bắt cá trong sông Nguyệt, nhưng bao nhiêu người bắt thử đều không có, chỉ mình mày bắt được, nhất định là có mẹo gì đó! Mày không nên giấu cả nhà!”

“Trước giờ con chưa từng ra đó đánh cá, hôm nay đi thử ai ngờ may mắn bắt được chứ có mẹo gì đâu!”

Mấy người kia nghe vậy đều nửa tin nửa ngờ.

Dương Phi Phương đột nhiên thấy trước ngực Triệu Thanh Cốc lộ ra một góc của bịch kẹo đường, lập tức kêu lên, “Trời ơi! Thanh Cốc chắc là bán cá được nhiều tiền lắm đúng không, có cả tiền mua kẹo ăn luôn cơ mà!”

Mấy người còn lại nhìn theo ánh mắt Dương Phi Phương quả nhiên thấy trong ngực Triệu Thanh Cốc có giấu đồ.

Triệu Thanh Cốc thản nhiên đáp, “Con mua cho Tiểu Viễn ăn vặt, bởi vì Tiểu Viễn chẳng được cha mẹ mua kẹo cho ăn.”

Bọn nhỏ trong nhà vừa nghe thấy có kẹo đường, nước miếng lập tức trào ra, mắt sáng rỡ nhìn Triệu Thanh Cốc. diễn. đangvkjklên;q;úy.đôn  Lý Nguyệt Chi đẩy Quan Thái Tinh và Quan Thái Cúc, “Mau qua xin anh Thanh Cốc kẹo ăn kìa!”

Quan Thái Tinh vui vẻ chạy tới trước mặt Triệu Thanh Cốc, xòe tay, nói, “Anh Thanh Cốc, cho em  kẹo đi!”

Triệu Thanh Cốc mặc dù giận người nhà họ Quan nhưng mấy đứa nhỏ này cũng không có lỗi lầm gì ghê gớm, bèn xé túi kẹo ra, bóc hai cục thả vào tay Quan Thái Tinh.

Triệu Tú Liên thấy Quan Thái Tinh xin được kẹo, lập tức đẩy hai đứa con của mình qua. Mấy đứa nhỏ xúm lại xung quanh Triệu Thanh Cốc. Triệu Thanh Cốc đều phát đều cho mỗi đứa hai cục.

Quan Thái Minh vốn lớn hơn Triệu Thanh Cốc nhưng Triệu Thanh Cốc vẫn cho hai cục kẹo.

Vừa nhận được kẹo, Quan Thái Minh lập tức bóc giấy gói ra, bỏ hết cả hai cục vào trong miệng nhai rồn rột.

Phát kẹo cho mấy đứa nhỏ xong, Triệu Thanh Cốc lập tức cất kỹ túi kẹo vào trong ngực. Dương Phi Phương vốn đang trông mong mình cũng được ăn một cục, thấy vậy bĩu môi đến mức muốn lệch cả hàm.

Lý Nguyệt Chi nhìn chằm chằm Triệu Thanh Cốc, hỏi, “Thanh Cốc, bán cá thật sự kiếm được nhiều tiền đúng không?”

“Nhiều gì đâu thím. Một ngày bắt được nhiều lắm là hai con, có bán được hay không lại là chuyện khác.”

Lý Nguyệt Chi lập tức đổi giọng, “Bày đặt! Tao cho mày biết, có người tận mắt nhìn thấy, nói mày bán cá ít nhất cũng được năm tệ.”

Quan Viễn thầm nghĩ: hèn chi bọn họ biết, thì ra là có người lắm chuyện đi tọc mạch.

“Ai nói thì thím cứ tìm người đó mà hỏi. Muốn biết chính xác bán được bao nhiêu thì cứ tự đi bắt thử đi!” Triệu Thanh Cốc nói xong, ôm Quan Viễn bước về phòng riêng.

Quan Mãn Thương lên tiếng, “Cha, thằng nhãi này dám lớn lối như vậy thật sự là thiếu đánh! Chúng ta cứ bắt nó lại đánh cho một trận, bảo đảm ngoan liền!”

Quan Hà trừng Quan Mãn Thương, “Mày ngại tao còn chưa đủ mất mặt đúng không?! Bộ nó không có miệng chắc? Lỡ nó đi rêu rao cho cả thôn biết thì sao?”

“Vậy cha nói phải làm sao bây giờ? Thằng nhãi này giờ không biết sợ ai hết, đừng hòng lấy được tiền từ trong tay nó!” Quan Mãn Thương vỗ mạnh xuống giường gạch nói.

“Hừ! Từ từ nghĩ cách chứ biết làm sao! Nếu bán cá có tiền thì tụi mày cũng đi bắt đi, chẳng lẽ một đám người lớn bọn bay còn không bằng hai thằng nhóc con?!”

Quan Mãn Thương nghe lậy lập tức bàn lui, “Ai muốn đi thì đi đi, con không đi đâu! Người ta cười cho chết! Ngộ nhỡ bị bắt phạt, đến lúc đó muốn khóc cũng không khóc nổi!”

Quan Mãn Khố nghe vậy cũng rốt rít nói, “Cha, hay là thôi đi! Lỡ xảy chuyện hối hận cũng không kịp đâu!”

Quan Hà hít một hơi thuốc, nói, “Vậy thì thôi! Nói rồi mà Thanh Cốc nó không nghe thì cũng hết cách, tùy nó đi.”

“Nếu nó xảy ra chuyện thì có liên lụy cả nhà không?” Quan Mãn Thương vẫn cảm thấy không ổn.

“Nó chẳng phải họ Quan liên lụy thế nào được! Tiểu Viễn vẫn còn nhỏ, chẳng bị gì đâu.”

“Ha ha ha” Quan Mãn Thương xoa xoa hai bàn tay vào nhau, “Để thằng nhãi đó phách lối một lúc đi, rồi chết ráng chịu!” Mấy người còn lại đều có vẻ mặt đắc chí, giống như đã thấy cảnh Triệu Thanh Cốc bị bắt tới nơi.

Sau khi về phòng riêng, Quan Viễn vẫn thắc mắc sao nhà họ Quan biết hai người đi bắt cá bán, “Anh, sao bọn họ biết được hay vậy?”

Triệu Thanh Cốc sờ sờ áo Quan Viễn, phát hiện không bị ướt mồ hôi mới yên tâm, đáp, “Có gì đâu, mỗi ngày trong thôn đều có người lên thị trấn, chắc ai đó thấy rồi về tọc mạch lại thôi.” diễlkjhn;n.dàn/lêq/quýư,ptđôn Triệu Thanh Cốc nhớ lại cảnh vừa rồi Quan Viễn đứng ra bảo vệ mình, hận không thể nhét Quan Viễn vào ngực mãi.

“Tiểu Viễn ngoan, nói cho anh biết lúc nãy tại sao lại đứng ra bảo vệ anh?” Triệu Thanh Cốc nhìn Quan Viễn với ánh mặt dịu dàng như có thể hóa thành nước.

Quan Viễn xấu hổ đỏ mặt, “Thì… Thì tự nhiên muốn làm vậy thôi!”

Triệu Thanh Cốc nghe vậy càng thêm vui vẻ, ôm Quan Viễn vào lòng, nói, “Tiểu Viễn tốt với anh nhất!”

Quan Viễn nghe vậy, cười híp cả mắt.

Nhà họ Quan tuy không có gan đi bắt cá bán, nhưng bắt cá cho nhà mình ăn thì chẳng sao, cho nên hôm sau, lúc Triệu Thanh Cốc dẫn Quan Viễn ra sông, mấy anh em Quan Mãn Thương cũng lật đật theo sau, còn có cả Quan Thái Minh và Quan Thái Tinh rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên chạy theo chơi.

Bọn họ ra tới nơi mới thấy đã có rất nhiều người đến sớm hơn. Triệu Thanh Cốc thầm nghĩ: coi bộ việc mình bán cá có tiền đã truyền khắp thôn rồi.

Có người da mặt mỏng thấy Triệu Thanh Cốc, hơi cảm thấy có lỗi, đỏ mặt. Dù sao cũng là Triệu Thanh Cốc phát hiện trong sông có cá trước, giờ mọi người thấy bán có tiền ùa ra bắt, không hợp với tính tình bộc trực của người Đông Bắc.

Triệu Thanh Cốc lại thấy bình thường, thản nhiên quăng lưới xuống sông.

Mấy người kia đã tới từ tờ mờ sáng, đợi chừng mấy giờ đừng nói cá, cả vẩy cá cũng chẳng thấy đâu, đang hoài nghi có phải là đồn bậy không, giờ thấy Triệu Thanh Cốc quăng lưới đều rướn cổ lên chờ xem.

Lần này có nhiều người nhìn, Quan Viễn không bôi nước suối thiêng lên lưới nữa. Nhưng vì đã từng bôi, trên lưới còn sót lại chút nước suối thiêng, nên lần này mặc dù chờ lâu hơn mấy lần trước một chút vẫn có ba con cá mắc lưới.

Những người kia vừa thấy có cá, lập tức tranh nhau quăng lưới xuống sông, nhưng chờ cả buổi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Có người đầu óc lanh lẹ, vội vàng chạy lại quăng lưới xuống chỗ Triệu Thanh Cốc vừa mới quăng, quả nhiên không đợi lâu lắm lại bắt được hai con cá nữa.

“Ha ha ha, thật sự là có này!” Người bắt được cá là chú ba của Quan Mộc Mộc, tên Quan Mộc Lâm.

Mấy người còn lại thấy vậy, lục tục chạy lại quăng lưới ngay chỗ đó. Đáng tiếc, trừ người tung lưới lần thứ ba bắt được một cón cá, những người khác hoàn toàn không có gì.

Quan Mãn Thương thấy Triệu Thanh Cốc xách ba con cá đi, lập tức hô, “Thanh Cốc, chỉ mình mày bắt được cá, nhất định là có bí quyết gì đó, mau nói cho mọi người nghe đi!”

Quan Viễn bước chậm lại, thầm nghĩ: muốn đẩy anh mình ra cho mọi người chỉ trỏ đây mà!

“Vừa rồi lúc con tung lưới hẳn mọi người đều thấy rất rõ, không có bí quyết gì hết, chắc là do gặp may thôi! Hơn nữa chú Mộc Lâm cũng bắt được đấy thôi, sao chú không hỏi thử chú ấy có bí quyết gì không?”

Quan Mộc Lâm cười ha hả nói, “Có bí quyết gì đâu, giống như Thanh Cốc nói đấy, do ăn may thôi!”

Những người khác cũng cảm thấy Triệu Thanh Cốc không giấu giếm gì, lúc Triệu Thanh Cốc thả lưới mọi người đều thấy rõ ràng, không có gì khác lạ hết. Họ chỉ than một tiếng không may rồi lần lượt tản đi hết.

Quan Mộc Lâm bắt được cá, vui vẻ cười nghĩ: một con kho khô, một con nấu canh, ôi, chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi!

Quan Mãn Thương không cam lòng, nói, “Thanh Cốc, mày bắt được nhiều cá như vậy, để lại hai con cho cả nhà ăn đi, bán một con thôi!”

Quan Viễn bật cười ra tiếng, để lại hai con cho cả nhà ăn, không biết Quan Mãn Thương lấy đâu ra mặt mũi nói mấy lời này?

Triệu Thanh Cốc thầm nghĩ: hôm nay tất cả mọi người đều thấy mình bắt được ba con cá, Quan Mãn Thương đã nói như vậy nếu không để lại con nào chắc chắn sẽ bị người kiếm chuyện đặt điều, bèn bắt một con ra, nói “Chú cầm con này về nấu canh đi, Tiểu Viễn cũng nên uống chút canh cá.”

Quan Mãn Thương vẫn không hài lòng, “Chỉ một con nhiều người như vậy sao ăn đủ?”

Triệu Thanh Cốc lạnh lùng nói, “Không muốn thì thôi, để bán hết càng tốt.” Nói xong làm bộ như muốn bỏ cá vào thùng lại.

Quan Mãn Khố vội vàng lên tiếng, “Này này, sao mày nóng tính dữ vậy! Chú mày chỉ nói chơi vậy thôi! Cứ đưa cá cho tao!”

Triệu Thanh Cốc đưa cá cho Quan Mãn Khố, nói, “Thịt cá không cần, chỉ cần để phần cho Tiểu Viễn một chén canh là được.”

Quan Mãn Khố gật đầu liên tục, “Rồi, rồi.” vừa nói vừa giật con cá đi.

Lúc Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn lên tới chỗ bán cá, đã có một đám đông rướn cổ lên chờ từ lâu. Họ thấy hai người tới, lập tức vui mừng nói, “Tới rồi! Tới rồi kìa!”

Nhóm người này đa số là các cụ ông cụ bà đã về hưu có thời gian để chờ.

“Trời ơi, rốt cuộc hai đứa cũng tới rồi! Bà còn tưởng hôm nay hai đứa không tới chứ! Mấy ngày nay không mua được cá, cả lúc ngủ cũng mơ thấy đấy! Sao mà cá của hai đứa tươi ngon dữ vậy?!”

Triệu Thanh Cốc cười ha ha, nói, “Có thể là do nước sông thôn con sạch sẽ tinh khiết nên cá cũng tươi ngon theo. Hôm nay chỉ có hai con, mà nhiều người muốn mua như vậy…”

“Cái gì?! Có hai con thôi à? Vậy bán cho bà một con đi! Ông cụ nhà bà ăn kém, phải có cá này mới chịu ăn cơm, bán cho bà chính là cứu một mạng người đó!”

“Ê ê,” người quen của bà cụ vừa nói lên tiếng, “Ông nhà bà còn khỏe như trâu, bày đặt cái gì mà không có cá này không chịu ăn, dọa ai đó?!”

Bà cụ kia bị vạch trần, ảo não nói, “Ông nhiều chuyện quá!”

Lúc này, Tiểu Trương chen vào hô, “Cậu bé, bán cho anh hai con này đi!”

Mấy người còn lại nghe vậy đều nổi giận.

“Cái cậu thanh niên này, sao không biết kính già gì hết vậy?!”

“Đúng, tổng cộng chỉ có hai con, cậu đòi mua hết, vậy bọn tôi ăn cái gì?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy, lelakhapnoi
Có bài mới 09.02.2018, 15:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 916
Được thanks: 11026 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 23) - Điểm: 11
Chương 25


Tiểu Trương lắp bắp nói, “Tại, tại vì…”

“Tại cái gì mà tại!”

“Vậy… Vậy con chỉ mua một con là được đúng không?”

“Một con cũng không được!”

“Đúng, đúng!”

Tiểu Trương thấy vậy, bất đắc dĩ phải dùng chiêu ‘cáo mượn oai hùm’, “Thanh Cốc, gần đây ông Lý chẳng ăn uống được bao nhiêu, chủ tịch kiếm bác sĩ giỏi khắp nơi về khám cũng không thấy cải thiện. Ông cụ chỉ mê cá của hai đứa, nhưng hôm nay coi bộ cũng không mua được rồi. Về nhà, anh bị mắng một trận là chuyện nhỏ, quan trọng là sức khỏe của ông cụ kìa…” dứt lời còn làm bộ cúi đầu ủ rũ quay người đi.

Một bà cụ kéo Tiểu Trương lại, nói, “Ôi, bà cứ nghĩ sao nhìn quen dữ, thì ra là Tiểu Trương đây mà!”

Mấy người còn lại cũng kịp phản ứng, bày tỏ vẫn là sức khỏe của ông Lý quan trọng nhất, cá bọn họ không ăn cũng không sao.

Tiểu Trương nhìn thùng cá nói, “Một con cũng chỉ đủ cho ông cụ ăn một bữa…”

“Ây da, vậy thì lấy hết hai con luôn đi!”

“Đúng, đúng, lấy hết hai con luôn đi!”

Tiểu Trương nghe vậy vui vẻ móc tiền trả, xách hai con cá đi, để lại một đám người nhìn theo tiếc nuối không thôi.

Quan Viễn nén cười, thầm nghĩ: có thể khiến những ông cụ bà cụ này phải nhường, chứng tỏ ông Lý kia có thân phận không nhỏ.

Các ông cụ bà cụ rối rít dặn Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn nhất định mai phải tới bán cá mới cho hai người đi. Hai người muốn về nhanh để ăn canh cá nên lần này không ở lại thị trấn đi dạo lâu.

Lúc hai người về tới nơi, nhà họ Quan đã ăn cơm trưa xong, tất nhiên hai người cũng chẳng mong bọn họ sẽ chờ. Triệu Thanh Cốc đi thẳng vào phòng bếp kiếm canh cá, nhưng tìm khắp một lượt vẫn không thấy bóng dáng chén canh đâu.

Triệu Thanh Cốc tức giận đá văng cửa phòng chính, khiến mấy người đang ngồi sưởi ấm trong đó đều giật mình.

“Điên hả?! Đá hư cửa tao bắt đền bây giờ!” Dương Tú Thúy lập tức mắng.

“Chén canh con dặn mấy người để phần cho Tiểu Viễn đâu?”

Mấy anh em Quan Mãn Thương nghe xong hơi chột dạ, không lên tiếng. Vẫn là Dương Tú Thúy đáp, “Hừ! Một một thằng nhóc như nó mà đòi hỏi ăn canh cá! Cho ăn một hớp cháo là may lắm rồi!”

Dương Phi Phương phụ họa, “Đúng! Bao nhiêu con người đây chỉ có một con cá, làm gì có phần phân cho nó?! Nghe thím nói này Thanh Cốc, mày cũng đừng keo kiệt quá, bắt được ba con, lại chỉ để cho cả nhà một con, vậy là không đúng rồi! Nếu không nhờ nhà họ Quan, mày có lớn được chừng này không?!”

Dương Tú Thúy tựa như tìm thấy đồng minh, đập mạnh xuống giường gạch nói, “Đúng! Nếu không nhờ nhà họ Quan, mày lớn được chừng này sao? Giờ còn biết giấu tiền riêng nữa! Mày hỏi khắp thôn coi, có đứa nào vong ân phụ nghĩa như mày không!”

Triệu Thanh Cốc giận quá hóa cười, “Ý bà Quan là không có nhà họ Quan thì cũng không có Triệu Thanh Cốc?”

Dương Tú Thúy chống nạnh, ưỡn ngực đáp, “Dĩ nhiên!”

Quan Hà cảnh giác nhìn chằm chằm Triệu Thanh Cốc, bởi vì kinh nghiệm bao nhiêu năm cho thấy Triệu Thanh Cốc không phải là một đứa dễ bắt nạt.

“Được, để con đi hỏi bà con trong thôn thử xem có thật là không có nhà họ Quan thì tôi sẽ chết đói hay không? Không có nhà họ Quan hẳn là còn có rất nhiều nhà khác muốn nuôi con đó!”

Quan Viễn phụ họa, “Rõ ràng là ông bà đã nhận tiền của ông nội anh Thanh Cốc, còn nói này nọ nữa! Nếu không có số tiền đó, bà nội có thể cho cô lớn cô nhỏ nhiều đồ như vậy, và các thím có tiền may quần áo mới sao? Đi anh! Phải hỏi cho thật rõ ràng, xem còn ai dám nói anh ăn bám hay không?”

Triệu Thanh Cốc nghe Quan Viễn nói như người lớn, bật cười sờ đầu cậu, “Ông cụ non! Em học đâu mấy lời này vậy?”

Lần nào xung đột Triệu Thanh Cốc cũng dùng chiêu này, và người nhà họ Quan, đặc biệt là Quan Hà cũng sợ nhất chiêu này. Quả nhiên vừa nghe Triệu Thanh Cốc nói vậy, Quan Hà lập cười nói, “Thanh Cốc, con nóng quá! Ông vẫn chưa lên tiếng mà!”

Triệu Thanh Cốc lạnh nhạt nhìn Quan Hà, “Lên tiếng hay không cũng vậy thôi. Con để lại một con cá, chỉ có yêu cầu nhỏ là để dành một chén canh cho Quan Viễn, mọi người cũng không làm được thì còn nói gì nữa?!” Nói xong, Triệu Thanh Cốc ôm thật chặt Quan Viễn vào lòng.

Quan Hà lúng túng đáp, “Cái này… Do mấy chú của con không nói, ông cũng quên mất!”

Triệu Thanh Cốc cười nhạo, “Ông Quan, Tiểu Viễn là cháu ruột của ông đúng không? Vì sao mấy đứa cháu khác chưa về ăn cơm ông nhớ đi tìm, còn Quan Viễn về trễ ông cũng chẳng thèm hỏi một câu xem Tiểu Viễn đã ăn cơm chưa?”

Quan Hà đã hơn năm mươi tuổi, bình thường vô cùng coi trọng thể diện, nay bị một đứa nhỏ mới mười mấy tuổi chỉ vào mặt nói, tuy rất bực mình, nhưng lại không có lời nào để phản bác. dàiễn.đàn/lêqắg/qý,sdgđôn Quan Hà hít một hơi khói vào họng, lập tức ho như muốn nhổ cả phổi ra.

Dương Tú Thấy thấy Quan Hà ho sặc sụa, vừa vỗ lưng cho



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy
Có bài mới 13.02.2018, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 916
Được thanks: 11026 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái (chương 25) - Điểm: 11
Chương 26


Sau khi Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn đi, Quan Mãn Thương giơ ngón cái với Quan Hà, nói, “Cha, cha suy nghĩ thật là chu đáo! Lần này không những vứt được hai đứa ăn không ngồi rồi, còn chiếm được cái lợi thực tế.”

Mấy người còn lại cũng rối rít phụ họa khen Quan Hà.

Bên này, sau khi về phòng, Quan Viễn nhìn Triệu Thanh Cốc với ánh mắt lấp lánh, “Anh, anh thật là thông minh! Chúng ta không cần sống chung với họ nữa rồi!”

Triệu Thanh Cốc sờ đầu Quan Viễn nói, “Giờ tạm thời như vậy trước, sau này anh nhất định sẽ tìm được cách dẫn em rời khỏi đây.”

“Dạ!” Quan Viễn vùi đầu vào ngực Triệu Thanh Cốc, vui vẻ nói.

“Anh định sẽ đóng cái cửa này lại, mở một cánh cửa ở phía sau, đắp lò ở ngoài kia, rồi tranh thủ khai hoang một ít đất. Anh sẽ kiếm tiền cho Tiểu Viễn nhà mình muốn ăn gì thì ăn, muốn mặc gì thì mặc, còn phải đi học rồi lên đại học nữa!”

Quan Viễn càng nghe dự định của Triệu Thanh Cốc miệng càng cười toe toét.

Triệu Thanh Cốc là người thuộc phái hành động nói là làm, ngay sáng hôm sau đã mời thợ mộc trong thôn tới sửa phòng, cha của Quan Mộc Mộc, Quan Thụ Lâm cũng có mặt trong đó.

Vóc dáng của Quan Thụ Lâm nếu so với một người đàn ông Đông Bắc bình thường thì hơi nhỏ con một tí, khuôn mặt ít góc cạnh hơn, nói chuyện cũng ôn hòa. Quan Viễn nhớ lời đồn về mẹ của Quan Mộc Mộc, không thể không cảm thán, đúng là luật bù trừ, chồng tốt xứng vợ lười!

Nhóm thợ mộc này làm việc có hiệu suất rất cao, chưa tới một ngày đã làm xong mọi thứ theo ý Triệu Thanh Cốc. Mỗi người được nhận một tệ tiền công, ai cũng hớn hở ra về.

Mặc dù Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn biết chắc sẽ có người bàn tán sau lưng, nhưng không lên tiếng giải thích gì hết, lỡ trong thôn có lời đồn gì thì cũng chẳng liên quan tới hai người.

Bên này lục đục cả ngày tất nhiên mấy người nhà họ Quan không thể không biết, chỉ vì ngại có mặt người ngoài nên Quan Hà mới không tiện tới làm ầm ĩ thôi. đi]ơễn.dànl/lêq/quýdo'mdon Quan Hà vất vả chờ tới lúc nhóm thợ mộc đi hết, lập tức dẫn mấy anh em Quan Mãn Thương qua phòng Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn ‘hỏi tội’, theo sau là Dương Phi Phương và Lý Nguyệt Chi.

Nhà họ Quan nằm ở cuối thôn, dựa lưng vào một sườn núi hoang, bởi vì Triệu Thanh Cốc đã đóng kín cửa phòng phía này, nêu bọn họ muốn qua phải đi vòng một vòng lớn mới tới được chỗ cánh cửa mới.

Mặt Quan Hà đen như đít nồi, gằn giọng nói, “Triệu Thanh Cốc, mày đã đồng ý với tao không nói cho người ngoài biết, giờ lại kêu người tới đập đập sửa sửa là ý gì? Định nuốt lời hả?!”

Quan Viễn ‘ngây thơ’ đáp, “Con và anh có nói gì đâu ạ!”

“Hai đứa mày chưa nói, nhưng hôm nay có nhiều người như vậy tới, tự họ không biết đi rêu rao à!?”

Triệu Thanh Cốc nhún vai đáp, “Chuyện đó thì con không quản được rồi! Nếu không ông nghĩ ra một cái lý do hợp lý đi, chỉ cần không bêu xấu con và Tiểu Viễn, bảo đảm ai hỏi con sẽ nói y chang theo lời ông.”

Quan Hà suy nghĩ một hồi cho ra kết luận: giờ chỉ còn cách này.

Dương Phi Phương và Lý Nguyệt Chi nhìn bếp lò mới được đắp, thầm ghen tỵ trong lòng, không biết khi nào bọn họ mới được ra riêng như vậy.

Quan Hà đùng đùng kéo người tới lại đùng đùng ôm cục tức đi về lại.

Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn không biết Quan Hà đã bịa ra lý do gì, nhưng rốt cuộc chẳng nghe ai bàn tàn gì về việc hai người ‘niêm phong’ cửa phòng, xây bếp lò riêng hết.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Triệu Thanh Cốc lập tức dẫn Quan Viễn lên cửa hàng bách hóa duy nhất trong thị trấn mua đồ. Lần này may mắn không gặp phải Tôn Kiến Quốc. điágađ.đàn/leqlquyáetgslđnôn Nhân viên bán hàng thấy Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn bước vào vẫn không thèm quan tâm, chỉ lo cắn hạt dưa. May mắn lương thực không cần phiếu cũng mua được, nên hai người mua một ít bột mì, gạo và trứng gà, cộng thêm chút thịt. Triệu Thanh Cốc còn muốn mua hạt giống nhưng cái đó phải có phiếu, nên đành thôi, nghĩ thầm để về thôn coi có đổi được với ai không.

Lúc về, Triệu Thanh Cốc và Quan



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Heo♥LoveLy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

2 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

4 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

5 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

7 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

13 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

14 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

sherylha19_bupi: Đợi mua biệt thự đóa :)) Cầu bao nui, mỗi ngày 1k, hứa sẽ ngoan :)2
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Tuyền Uri.: Dối nòng :cry3: tới hết xiền nè
sherylha19_bupi: Hăm có xiền
sherylha19_bupi: Cái điểm màu đỏ trong profile
Soleil: Mục Điểm trung bình ở đâu vậy ạ?
tuantrinh: ai muốn shop bán điện thoại nào thì gửi hình nha
hoahuvo: Có ai đó không
hoahuvo: Hi nhô
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuông vàng
Ngọc Nguyệt: ...
Hách Mi: Nắng nà nà :)2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: 248 điểm của Rj :cry2: sao chưa ai gởi
Hoàng Phong Linh: Mn tối hảo
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 631 điểm để mua Khủng long Dino
Bối Bối: tìm truyên: các nàng cho ta hỏi truyện nữ 9 ở mạt thế xuyên không về cổ đại, nữ 9 là người duy nhất miễn dịch với virus zombie ở mạt thế nên bị những người ở đó lùng bắt đem về nghiên cứu. vì k muốn mình làm chuột bạch nên nữ 9 bự nổ banh xác mình và xuyên không về cổ đại. thân thể nữ 9 xuyên k vào chết khi thử thuốc giải độc cho nam 9 vì tiền giúp vị hôn phu từ nhỏ làm ăn. vị hôn phu đó chỉ giả vờ nói vậy để thử tấm lòng thân thể đó và nữ phụ bạch liên hoa, vị hôn phu đó vì k biết thân thể nữ 9 xuyên vào đã làm gì cho mình mà tưởng thân thể đó tham phú quý nên từ hôn.
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
BigPep: met qua
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Chu Ngọc Lan: phamanh1982 đồng chí ngó qua hộ đồng chí Rj nhắc lần 2 nhé :)2 một lần nữa ra đảo chơi vs khỉ nhà Rj nhá :">
Chu Ngọc Lan: Bay mô :)2 bay bay
Lãng Nhược Y: Sam, mụi đang sưu búm :">

Nương, đá nương bay theo nó :shock4:
Chu Ngọc Lan: Mới đáp xuống nảy bay dòi :)2
Sam Sam: bà bay đi luôn đi :))
Chu Ngọc Lan: Cầu nó bay đi lun :)2 bay bay~~~~
Sam Sam: muốn học ở trung tâm thì học giao tiếp hoy
Sam Sam: học ai eo thì học ở nhà cho khỏe bạn ơi :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.