Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo

 
Có bài mới 07.02.2018, 13:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1571
Được thanks: 3550 lần
Điểm: 11.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 11
Chương 16

Kết thúc


Mùa xuân năm sau, tôi và A Thành đã tổ chức một tiệc cưới nhỏ trên một hòn đảo, đám cưới đơn giản nhưng không khí rất ấm cúng, A Thành chỉ mời người thân trong gia đình, còn tôi thì ngoài người nhà ra, còn có mẹ nuôi, A Long và A Lâm.

Đến giờ tôi vẫn nhớ như in biểu cảm xúc động của bà khi nhận được thư mời của tôi, bà cảm ơn vì tôi không trách bà nữa, còn mời bà đến dự đám cưới, “cha” cũng chúc phúc cho tôi. Ngay cả khi ông không phải đấng sinh thành của tôi, nhưng vẫn còn đó một mối ân tình, mấy năm nay, ông cũng đã về hưu, mỗi ngày đều ở nhà đọc sách, luyện thư pháp, tinh thần cải thiện hơn nhiều, lúc gặp tôi ông cũng thành tâm thành ý chúc phúc.

Trước yêu cầu khẩn thiết của tôi, cha mẹ nuôi cuối cùng cũng đồng ý cùng nhau hiện diện, A Long còn mặc cả đồ tây, thằng bé càng ngày càng chín chắn hơn. Nhờ các quỹ quyên góp giúp đỡ, đến nay thôn nhỏ không những thoát nghèo mà còn trở thành tấm gương điển hình cho mấy thôn gần đó học tập. Mẹ nuôi đem theo thư cảm ơn của các bạn nhỏ và mọi người trong thôn viết cho tôi và A Thành, A Long còn giúp quay một đoạn clip cảm ơn nữa.

A Lâm là dâu phụ của tôi, trong lễ đường vừa nhìn thấy tôi đã chạy đến vuốt bụng tôi mãi không ngừng. Có lẽ cô ấy kiềm chế lâu lắm rồi, cuối cùng cũng buột miệng hỏi.

“Sao đột nhiên cậu lại cưới, có phải là có rồi không?”

Tôi cốc đầu cô ấy: “Cậu mới có ấy. Chỉ là tự nhiên tớ muốn cưới thôi.”

“Lúc trước cậu còn nói cậu theo chủ nghĩa độc thân cơ mà!”

Tôi cười: “Bởi vì khi đó tớ còn chưa gặp được người có thể khiến tớ muốn bước vào nấm mồ hôn nhân này.”

A Lâm hỉnh mũi, sau đó cô ấy lại nhìn xung quanh rồi thì thầm vào tai tôi: “Cậu có mời Văn Âm không?”

Tôi hơi khó xử nói: “Tớ mời rồi, chuyện cũ cũng đã qua, bây giờ cuộc sống của tớ rất vui vẻ, cũng không cần tức giận con bé thêm nữa, chỉ là, chắc con bé sẽ không đến đâu.”

A Lâm không đồng tình với lời tôi nói, cô ấy chu môi: “Thôi kệ đi, cứ cho là muốn đến, hôm nay con bé cũng chẳng mặt mũi nào mà xuất hiện! Cậu biết không? Con bé đó, mấy năm nay cũng không lấy gì làm suôn sẻ, lúc đầu ở Mỹ, nhờ Marvel tiến cử cho một thầy hướng dẫn rất tốt nhưng vì sự nghiệp của Marvel đi vào bế tắc, nên đã rời bỏ anh ấy. Sau khi học cùng thầy hướng dẫn kia và một số học trò khác, nhưng so với năng lực dương cầm của mấy người đó, nó cơ bản chẳng có gì đặc sắc. Cộng thêm những bản nhạc nó viết luôn không được đánh giá cao, cuối cùng chọn cách sao chép nhạc của một bạn học khác. Lần trước Ngô Tuyết Ni đến Los Angeles chơi, rốt cuộc gặp lại Văn Âm đang đàn trong một quán rượu đấy!”

Trước đây con bé là chúa thể diện, giờ ra nông nỗi này vẫn không chịu về nước, sống chết phải ở lại Mỹ, dấn thân trong mấy quán rượu, câu lạc bộ biểu diễn kiếm tiền duy trì cuộc sống, nghe nói hồ sơ nhân dạng của nó ở Mỹ cũng không tốt đẹp gì nên lúc bị bệnh không dám đi khám, sợ bị cục di dân phát hiện, sao phải khổ sở thế không biết. Cứ sống bình thường, không tranh giành thì dù có về nước, tốt xấu gì cũng còn chút danh tiếng.” A Lâm lắc đầu, “Chẳng qua là quá hiếu thắng thôi, chuyện gì cũng muốn bản thân mình là nhất, chuyện này về lâu dài sẽ sinh ra tâm lý méo mó, sự nghiệp cũng khó xây dựng lại.”

A Lâm nghiêng đầu tới gần: “Tớ cho cậu hay, nghe nói bây giờ đến cha mẹ cậu cũng hoàn toàn thất vọng về con bé, mỗi tháng cũng không gửi tiền cho nó nữa, muốn ép nó về nước, kết quả nó không chịu về, ở quán rượu còn quen một đám bạn không ra gì. Ngô Tuyết Ni nói, bây giờ trông con bé chẳng còn chút gì giống như Văn Âm trước đây, vẫn rất kiêu ngạo nhưng sự quý phái đã mất, có lẽ vì ra vào quán rượu nhiều quá đó mà. Cậu có biết chút gì về con bé không?”

Tôi nghe mà cảm thấy hoang mang, chỉ biết lắc đầu: “Tớ không rõ, tớ chưa liên lạc với con bé.”

A Lâm còn định nói gì đó nhưng A Thành đang tiến đến đã làm gián đoạn cô ấy.

“Ấy ấy, cô dâu và dâu phụ mau vào chỗ nào, buổi lễ sắp bắt đầu rồi.” Sau đó anh nghiêng đầu hôn tôi, “Trương Thái Phụng, hôm nay trông em thật đẹp, vốn dĩ anh vẫn còn chút đau buồn tiếc nuối vì hôm nay phải kết thúc cuộc đời độc thân, nhưng vừa thấy em, anh thấy nấm mồ hôn nhân này cũng không đến nỗi nào.”

Hôm nay A Thành ăn mặc rất trang trọng, theo lời anh ấy nói là vì muốn ảnh chụp ở lễ đường phải đẹp trai hơn người nên từ ba tháng trước anh đã đến phòng tập thể hình luyện cơ bắp, cơ ngực, hôm nay có lẽ hận không thể cởi áo để khoe thân thể hoàn hảo ấy.

Người nhà A Thành, anh trai Tống Minh Nguyên, cô em gái Thẩm Miên, tất cả đều dẫn theo vợ chồng con cái đến tham gia, đang mải nhìn mọi người thì Tống Minh Nguyên lại gần tôi ôn tồn: “Anh không ngờ hai đứa có thể tiến xa đến vậy, cuối cùng em đã thu phục được A Thành, anh cũng rất vui mừng, vì coi như từ giờ trở đi, anh đã trút được gánh nặng, hi vọng hai đứa hạnh phúc. Hơn nữa cũng rất xin lỗi vì thái độ của anh đối với em lúc trước, hi vọng em không để tâm.” Sau đó anh ấy nở nụ cười bí ẩn, “Hơn nữa anh cũng xin đề nghị chúng ta nên duy trì mối quan hệ tốt đẹp, vì việc chỉnh đốn A Thành thì anh nghĩ em sẽ phải học hỏi thêm từ anh đấy.”

“Anh, anh lại đang nói gì với Văn Học đó?”, A Thành lập tức chen ngang Tống Minh Nguyên, sau đó kéo tôi sang một bên, “Nhà anh ngoại từ anh ra chẳng ai tốt đẹp gì đâu, em yêu à, em chỉ cần ở bên anh là được rồi, không cần qua lại với bọn họ làm gì.”

Tôi nhịn cười nhìn người đàn ông trước mặt sắp trở thành chồng mình, có lẽ trong nhà trên có anh trai, dưới có em gái, A Thành đã trở thành đối tượng thường bị bắt nạt rồi. Thật vui, có vẻ tình cảm giữa họ cực kỳ tốt đẹp.

“Anh và anh trai, cả em gái nữa, tình cảm của ba người thật tốt, em cũng muốn được như vậy.” Tôi hơi buồn nhưng cũng ngưỡng mộ.

A Thành nghe ra sự tủi thân trong giọng nói của tôi, liền ôm lấy tôi: “Đồ ngốc. Nhưng em hãy yên tâm, nhất định anh sẽ cho em không khí ấm áp đó.” Sau đó anh lại đảo đôi mắt: “Nhưng, Trương Thái Phụng, em nói em cũng muốn có được một gia đình với sự quan tâm của anh chị em, có phải là đang ám chỉ anh, về sau phải cùng em sinh thật nhiều con cái để thỏa mãn ước nguyện của em hả?”

“…”

Sau đó tôi và A Thành cùng đón tiếp khách khứa, bạn bè mỗi bên đều gửi đến chúng tôi rất nhiều lời chúc phúc. Mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ.

Thế nhưng khi khúc nhạc hôn lễ chính thức cất lên thì lại xảy ra trục trặc.

Thời tiết rõ ràng ôn hòa đẹp đẽ bỗng nhiên lại đổ mưa lớn. Hơn nữa bởi vì ở trên đảo, mưa lớn lại thêm gió biển thổi vào khiến cho hoa tươi bố trí trong hôn lễ đều bị thổi tung cả.

Tôi và A Thành, cả khách khứa đều chạy loạn lên tìm chỗ nấp. Cũng may chỉ là mưa rào, mười phút sau đã tạnh, mọi người ít nhiều đều bị thấm nước mưa. Đặc biệt là tôi và A Thành, vì còn phải hướng dẫn mọi người đi trú mưa nên cả hai thảm hại nhất.

Lúc nãy vừa mưa xuống A Thành đã cởi áo khoác che lên đầu cho tôi, lúc này anh ấy chỉ còn mặc mỗi chiếc sơ mi, quần áo đều bị ướt, gần như có thể nhìn xuyên thấu cơ thể anh ấy.

Anh ấy vốn chẳng để ý vấn đề này, chỉ lo giúp tôi thấm nước trên mặt: “Không ướt lắm phải không?”

Tôi cởi áo khoác của anh ra, lắc lắc đầu: “Trừ việc phấn trên mặt đều bị mưa làm lem hết, váy cũng hơi ẩm chút xíu, còn lại đều không sao cả.”

A Thành cười: “Phấn đều trôi cả rồi.” Sau đó anh rút khăn tay ra, “Nào, cứ lau hết phấn trang điểm đi. Thế này cũng tốt, em để mặt mộc nhìn anh đi, anh cũng bị ướt rồi, em nhìn này, nhìn xuyên qua chiếc sơ mi thấm nước này, cơ bắp của anh cũng hiện rõ, chúng ta đứng trước mặt nhau một cách chân thực.”

Vốn dĩ đám cưới mà gặp mưa ít nhiều cũng khiến người ta buồn, nhưng lúc này nghe anh ấy nói vậy, tôi lại cảm thấy vô cùng thú vị.

Thế nhưng chuyện này vừa xong, chuyện khác đã đến, đang lúc hôn lễ tiếp tục tiến hành, nhân viên ở đó lại chạy đến thông báo với chúng tôi, trận gió vừa rồi làm mớ dây cáp bị hỏng, bản nhạc đám cưới lúc đầu dùng nguồn điện bên ngoài để phát, bây giờ không phát được nữa.

“Lần này là do chúng tôi chuẩn bị không chu toàn, xin hỏi hai vị có muốn tạm hoãn việc tổ chức lễ cưới hay không? Công ty tiệc cưới chúng tôi có thể cung cấp chỗ ở miễn phí.”

A Thành lắc đầu: “Phải là hôm nay, đây là ngày tôi đã đặc biệt lựa chọn, hơn nữa, vấn đề ở đây chủ yếu là khách mời, ví như anh trai tôi, công việc tương đối bận rộn, không thể ở lại đây lâu được. Về nhạc nền của lễ cưới, để tôi tự sắp xếp, anh không cần lo lắng, chuẩn bị champagne là được.”

Đến tôi cũng không thể ngờ phương án giải quyết của A Thành lại đặc biệt đến vậy.

Chúng tôi tiến hành lễ cưới trên nền nhạc do các bạn bè thân thiết cùng “hợp tấu”.

Từ người anh trai cao ngạo của A Thành hay cô em gái nổi tiếng trong giới âm nhạc của anh, đến cả cậu em rể mặt mũi lạnh lùng, thậm chí cả con trai của họ cùng với A Lâm, A Long đều nhất loạt cùng nhau hát lên khúc nhạc hôn lễ. Chất giọng lớn của A Lâm khiến nhịp điệu của tập thể lệc đi một quãng dài, cuối cùng khúc nhạc hôn lễ của chúng tôi loạn hết cả lên bởi tiếng cười của tất cả những người hát đó. Đến tôi và A Thành cũng vì không khí náo nhiệt này mà bật cười không biết bao nhiêu lần.

Sau cùng, A Thành và tôi đọc lời hẹn ước và trao nhẫn cưới, mọi người cùng thả chim bồ câu, bắn pháo hoa, ruy-băng để chúc mừng, các em bé tung cánh hoa hồng bay khắp nơi, tất cả những việc này đều không có trong kịch bản của hôn lễ lần này, thế nhưng buổi lễ lại trở nên sinh động và đáng nhớ hơn so với hình dung của tôi.

Trong tiếng hoan hô của mọi người, tôi nhón chân ôm lấy cổ anh, trao cho anh một nụ hôn mãnh liệt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, HNRTV, conluanho, dao bac ha
     

Có bài mới 08.02.2018, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1571
Được thanks: 3550 lần
Điểm: 11.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 11
Ngoại truyện

Cuộc gặp định mệnh

Văn Học là tên cô ấy. Cô ấy đối đãi với Tống Minh Thành như đối với một người làm nghề đặc biệt sống dưới đáy xã hội. Cô xuất thân trong gia đình giàu có, vì vậy giọng điệu luôn lộ vẻ coi thường và thương hại Tống Minh Thành.

Anh trước giờ chưa từng bị người khác đối xử như vậy, những người vây quanh anh luôn khom lưng cúi đầu, cách đối xử kỳ lạ này thực tế lại khiến anh tò mò. Bởi vậy anh yên tâm ngụy trang thành người đang làm nghề đặc biệt.

Từ đó, trước mặt Văn Học, anh chẳng cần câu nệ lễ tiết, xã giao đã rèn luyện suốt hơn hai mươi năm nay, anh có thể nói chuyện theo cách mình thích, không cần quan tâm đến thân phận, có thể ăn thức ăn bày bán bên đường mà trước nay anh phải kiềm chế. Cuộc sống bình dị, không có những cấm kỵ nhanh chóng hấp dẫn Tống Minh Thành, anh cảm thấy tự do, thoải mái, trước mặt Văn Học, anh có thể là chính mình, chứ không phải là Nhị Thiếu nhà họ Tống.

Càng tiếp xúc, Tống Minh Thành lại phát hiện, Văn Học không hề nông cạn như anh từng nghĩ, ẩn sâu bên trong cô là một con người sâu sắc và luôn cảm thấy bất an.

Mãi cho đến tối hôm đó, Văn Học lấy dũng khí tiết lộ cho Tống Minh Thành biết thân thế của mình. Anh mới nhận ra, cô gái hay tỏ ra mình là người thượng lưu cao quý, nhưng lại có trái tim lương thiện, thực ra, cô chưa từng vì “nghề nghiệp” đó mà coi thường anh, thậm chí cô còn đem bí mật lớn nhất của mình nói cho anh biết.

Về sau Tống Minh Thành phát hiện Văn Học ngày càng đối tốt với anh, cô có thể chia thức ăn ngon vừa mua được cho anh, ân cần mua hoa quả cho anh, thậm chí cả quần áo, cô thường tỏ ra bất cần như vậy, đối tốt với người khác, nhưng lại đẩy người ta ra xa.

“Anh có muốn đổi một công việc khác không? Văn Học thường nói vậy với Tống Minh Thành, mà Tống Minh Thành nhận thấy, Văn Học không phải chỉ nói suông, cô nhiệt tình nhờ vả người khác, hi vọng giúp anh tìm được một công việc thích hợp, lại có tiền đồ. Nhưng ngoài mặt, không bao giờ cô nói thẳng với Tống Minh Thành mà chỉ âm thầm cổ vũ.

Tống Minh Thành cũng có chút tò mò, anh cho người tìm kiếm thông tin về cô.

Anh nhìn thấy trong hồ sơ lý lịch của cô những bức ảnh chụp sau khi từ vùng núi trở về.

Đó là một bức ảnh khiến người ta cảm thấy vừa quen thuộc vừa lưu luyến.

“Trương Thái Phụng.” Tống Minh Thành đưa tay nhẹ nhàng mân mê bức ảnh, đột nhiên nở nụ cười. Khuôn mặt cô bé trong ảnh đen đi dưới nắng, ánh mắt sợ hãi nhưng vẫn mở to nhìn vào ống kính.

Điều ấy chợt khiến Tống Minh Thành nhớ lại cái nóng đến tuyệt vọng của một kỳ nghỉ hè ở vùng núi nọ.

Lại nhớ khi anh gặp Văn Học lần đầu tiên, lúc ấy, Văn Học vẫn còn là Trương Thái Phụng.

Năm đó đột nhiên Tống Minh Thành có niềm say mê vẽ tranh, vì vậy đã trốn khỏi vị trí người thừa kế để bắt đầu đi đến những nơi có phong cảnh hoang sơ trên khắp đất nước, cũng không hiểu tại sao, khi đó lại tìm đến vùng núi ấy.

Lúc vừa đặt chân đến đây, Tống Minh Thành đã lập tức muốn rời đi, đáng tiếc ở nơi này đến tín hiệu điện thoại cũng không có, và vì muốn một mình tận hưởng không gian yên tĩnh nên tài xế đã bị Tống Minh Thành đuổi khỏi thị trấn, hẹn bốn ngày sau mới trở lại đón.

Không còn cách nào khác, Tống Minh Thành chỉ có thể tạm thời trú lại trong núi. Nơi đó đúng là miền quê hẻo lánh, trong ví Tống Minh Thành chỉ có thẻ ngân hàng, tiền mặt chỉ còn một ít, mà đồ dùng trong vùng núi này lại hạn chế, thức ăn cũng thiếu thốn. Sau khi ăn hết cái bánh bao đem theo, buổi tối Tống Minh Thành đang ngủ lại tỉnh giấc vì đói. Thế là ngồi dậy, ra ngoài đi một vòng.

Lúc này là buổi tối trong vùng núi, thời tiết không lạnh lắm, Tống Minh Thành mặc bộ đồ ngủ đi về hướng bờ song, nghe nói đó là một con sông cạn, tình trạng thiếu nước ở thôn này khá nghiêm trọng, thêm một thời gian nữa, con sông này sẽ khô cạn.

Cậu đi về phía trước lại phát hiện trên mặt sông có thứ gì đó khiến cậu giật mình.

Trong màn đêm nên không thể nhìn rõ đó là thứ gì, chỉ cảm giác nó đang động đậy. Tống Minh Thành thuận tay nhặt một hòn đá, rồi khom người nhón chân đến gần thứ đang động đậy ấy, vung tay ném hòn đá đến đó.

“Á!”

Ấy! Ném trúng người à?! Tống Minh Thành ngạc nhiên, cậu hơi sợ, ma xui quỷ khiến liền co giò bỏ chạy.

Thế nhưng sau lưng lại vang lên tiếng chân đuổi theo.

Cậu nhiều năm sống trong thành phố, đi lại đều ngồi xe, làm gì có kinh nghiệm chạy trốn thế này, kết quả là chưa chạy được bao xa đã bị đối phương đuổi kịp đá cho một cú mà ngã xuống đất.

Tiếp đó còn bị người ta kéo tay đè xuống, lại còn bị ngồi lên người nữa.

Tống Nhị Thiếu khi đó vẫn còn là một công tử nhà giàu mới lớn, trước nay chưa ai từng có ý đồ thách thức uy quyền, cũng chưa từng có ai dám động tay động chân với cậu, nên khi bị người khác áp đảo như vậy quả thực khiến cậu rất mất mặt.

Đối diện với bóng tối, lại bị người lạ đột ngột tấn công, ngay cả khi kẻ đang ngồi trên người không quá nặng, cậu vừa lo sợ vừa suy nghĩ, ở nơi xa xôi hẻo lánh này, rất có khả năng tồn tại những thành phần vào lực, người thông minh phải biết tiến biết lùi.

Nghĩ tới đây cậu liền mở miệng hét lớn: “Đừng đánh tôi. Tôi cho anh tiền! Hoặc muốn đánh thì cũng được, nhưng đừng đánh vào mặt!”

Người đang ngồi trên lưng cậu liền dừng tay, có vẻ như đang quan sát. Mà Tống Minh Thành liền nhân cơ hội đó, dùng sức lật người đẩy đối phương xuống.

Đối phương la lên một tiếng đầy kinh ngạc.

Tiếng la đó rõ ràng không lớn như vừa nãy, thế nhưng cũng đủ cho Tống Minh Thành nghe rõ đó là tiếng một bé gái.

Lại thêm thần kinh căng thẳng cao độ, cậu không vội thả cô bé ra, mà tiếp tục khống chế đối phương: “Em là ai, giữa đêm còn làm gì ở đây?”

Cô bé đó chắc chắn là người ở nơi này, một hồi sau mới chịu trả lời: “Em, em tên Trương Thái Phụng, Trương Thái Phụng, em đói bụng, định ra sông bắt cá ăn.”

Tống Minh Thành nghe chất giọng địa phương này thì nỗi lo lắng vừa rồi cũng giảm bớt, vừa từ từ nới lỏng vòng kìm kẹp đối phương, vừa quán thán: “Xứ gà ăn sói gì đây chứ, haizz, nửa đêm còn gặp phải một đứa nhà quê nữa.”

Nhưng vừa nhắc tới cá thì bụng Tống Minh Thành cũng liền sôi lên “ột ột”.

“Ấy, đồ nhà quê, em nói có cá? Vậy cá đâu hả? Làm chút gì đó cho tôi ăn đi.”

Cô bé nhà quê tên Trương Thái Phụng ấy chẳng trả lời anh mà lại hỏi một câu khác: “Anh, anh thật xự (sự) đến từ thành phố xao (sao)?”. Giọng cô bé đầy kinh ngạc và mong chờ, “Em, em từng nghe trên đài phát thanh nói tới, anh, anh có thể kể cho em nghe về nơi đó không?”

Tống Minh Thành không mấy hứng thú: “Dựa vào đâu mà tôi phải kể, tôi sắp chết đói rồi đây nè.”

“Vậy em cho anh ăn cá nha!”

Đây chính là kết quả mà Tống Minh Thành đang mong chờ, mãi sau mới miễn cưỡng trả lời: “Cũng được!”

Thế là cậu lại “miễn cưỡng” ăn hết mười mấy chú cá nhỏ mà cô nàng nhà quê kia tốn hết mấy tiếng đồng hồ mới kiếm được, vừa ấm ức chê cả không ngon, lại vừa cảm thấy không đủ no.

Cậu liếc sanh cô bé Trương Thái Phụng quê mùa đang ngồi dưới đất nhìn mình, cậu hắng giọng, mở miệng: “Trong thành phố ấy mà, nơi đó tốt hơn ở đây rất nhiều, mọi người ở thành phố ăn mặc rất đẹp, em hiểu không? Nghĩa là nam thì đều mặc đồ tây, nữ thì đều mặc váy, trông rất xinh đẹp, hơn nữa người thành phố đều rất sạch sẽ, không giống như em đâu. Chỉ có những cô gái vừa trắng trẻo lại vừa xinh đẹp có tiền mới được người khác chú ý đến, em hiểu không hả?”

Cục đất kia nghe xong mà ngây người.

Tống Minh Thành khó chịu, cậu không muốn ở cùng cô bé quê mùa trong vùng núi hoang sơ này, cho dù chỉ kể vài chuyện về thành phố, cậu cũng không muốn kể, cậu thấy phiền phức, cậu đứng đó tay cứ mân mê cái túi trên bộ đồ ngủ, không ngờ lại lấy ra một viên bi thủy tinh.

Cậu tùy tiện lấy viên bi ra: “Ấy, không nói chuyện với em nữa, viên Dạ Minh Châu này rất đắt tiền, xem ra nó cũng có duyên với em, cho em đó.”

Đôi mắt cục đất kia liền long lanh nhìn viên bi, có chút kinh nhạc đưa tay đón lấy: “Anh cho em thật à?”

Tống Minh Thành lúc này lại càng cảm thấy khó chịu: “Đúng vậy, cho em đấy, mau đi đi.”

Nói xong cậu thả viên bi vào tay cục đất kia, quay đầu đi thẳng.

Điều không ngờ tới là, ngày hôm sau, cục đất kia đã tìm thấy nơi cậu ở, đến gõ cửa.

“Em, em thấy viên Dạ Minh Châu này quá quý giá, cho nên em muốn tặng cho anh một ít cá! Em sẽ đi bắt rồi đem về cho anh!”, cô bé nói vậy, sau đó đặt một chén cá nhỏ xuống rồi chạy đi mất.

Hôm đó, cục đất tổng cộng bốn lần tặng cá cho Tống Nhị Thiếu, thậm chí cả bánh mì thơm của mình cũng cho cậu ta, sau đó lại ngồi một bên chăm chú nhìn Tống Minh Thành.

Tống Minh Thành có lẽ thật sự rất đói bụng, đến cả chiếc bánh mì thơm cũng lập tức ngoạm một cái là hết.

Cậu liếc mắt nhìn cục đất kia mới phát hiện, tuy cô bé đen nhẻm nhưng gương mặt khá cân đối, trông còn xinh xắn hơn cả hoa khôi trong lớp của cậu, giống như một mầm non xinh đẹp, nhưng tiếc là quần áo hơi rách rưới, mặt mũi lại dơ bẩn, nhìn kỹ một chút Tống Minh Thành mới phát hiện trên cánh tay của cục đất ấy có một vết xước còn đang rướm máu và sưng phồng.

“Là do tôi ném trúng tối qua sao?” cậu xấu hổ hỏi.

Cục đất lại chẳng để tâm: “Không sao, em không sao.” Nói xong còn nở nụ cười nhìn Tống Minh Thành, “Cảm ơn viên Dạ Minh Châu của anh.”

Từ đó trở đi, Tống Minh Thành bỗng có một người bạn theo đuôi, cục đất đó mỗi ngày đều đem cá đến tặng, có lúc còn đem cả khoai tây nữa. Cô bé luôn nhìn Tống Minh Thành bằng ánh mắt vừa tôn sùng vừa có chút sợ sệt không dám đến gần.

Hôm Tống Minh Thành đi, từ sáng sớm cục đất đã tìm đến, có lẽ nghe được tin Tống Minh Thành sắp đi nên phải mặt có chút u sầu, mà từ sau khi Tống Minh Thành chê cô nói giọng quê mùa khó nghe, cô cũng không nói nhiều nữa, chỉ lặng đứng bên cạnh nhìn Tống Minh Thành. Khi tài xế lái chiếc xe hơi vào vùng núi ấy, cô bị giật mình chạy đến nép cạnh một người dân, chăm chú nhìn về phía Tống Minh Thành.

Tống Minh Thành lại chẳng đáp lại cô, cậu nghĩ, cuối cùng cậu đã có thể thoát khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi, vội vàng chạy ngay vào trong xe.

Chiếc xe chạy thật nhanh bỏ lại vùng núi ấy sau lưng.

Tống Nhị Thiếu muốn nghe nhạc, cậu đưa tay cho vào túi định lấy iPod ra nhưng thứ lăn ra từ trong túi lại là một vật tròn tròn sáng lấp lánh.

Cậu nhặt lên, nhìn kỹ, chính là viên bi thủy tinh cậu đưa cho cô bé quê mùa kia. Cô bé trả lại ư?

Có lẽ cô bé đã cho rằng thứ ấy quá quý giá nên lén trả nó lại.

Tống Minh Thành còn nhớ cả vết bầm còn chưa kịp tan trên tay cô bé, lần đầu tiên thấy nghẹn ngào, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác tội lỗi.

Cậu nghĩ, cô bé quê mùa, nếu còn có cơ hội gặp lại, cậu sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ không cảm thấy em phiền phức, cũng không chế giễu em nữa.

Mãi cho đến hôm nay, thời gian đã đem cô bé nhà quê đó đến trước mặt anh.

Cô ấy nây giờ là Văn Học, không còn gọi là Trương Thái Phụng nữa. Cô đã đẹp hơn rất nhiều, thậm chí còn rất phù hợp với tiêu chuẩn của Tống Minh Thành. Cô cũng không còn nói giọng địa phương quê mùa như xưa, cô thậm chí còn biết giơ nanh múa vuốt, ăn mặc sành điệu.

Trong lòng Tống Minh Thành rối rắm vì trăm thứ cảm xúc. Anh nghĩ, cô ấy thay đổi rồi, không còn là cô bé quê mùa năm xưa nữa. Thế nhưng trái tim anh từ lúc nào đã dọn sẵn chỗ chờ cô bước vào. Vào lúc mà anh chưa kịp phát hiện, anh đã trao cho cô tình cảm và sự dịu dàng mà chính anh cũng không thể nào tưởng tượng nổi.

Trên thế giới này có hàng vạn kỳ tích, nhưng kỳ tích tốt đẹp nhất chính là gặp được nhau, yêu thương nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, HNRTV, conluanho
     
Có bài mới 08.02.2018, 20:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thủy Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2017, 21:31
Bài viết: 1571
Được thanks: 3550 lần
Điểm: 11.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bạn trai chuẩn 5 sao - Hồng Táo - Điểm: 12
Ngoại truyện

25 câu hỏi cho vợ chồng

1.     Xin hỏi tên của bạn là gì?

Thái Phụng: Tên của tôi rất đặc biệt, tôi tên là Văn Học.

A Thành: Cô ấy không có cái tên vừa văn hóa vừa có chiều sâu như vậy đâu, tên cô ấy là Trương Thái Phụng!

Thái Phụng (trừng mắt): Hơ hơ, đó chỉ là một cái tên tôi từng dùng, nó là một cái tên rất hay, đại diện cho câu “Phượng Hoàng không cần cánh vẫn bay lên cao”.

A Thành: vậy sao không đặt tên em là Trương Song Phi, Trương Vô Dực đi? Đặc biệt là Trương Song Phi ấy, đó rõ ràng là cái tên nam giới rất ưa thích!

Thái Phụng: Cẩn thận về nhà em làm nấm hương mộc nhĩ bắt anh ăn đấy! Mau nói tên anh đi kìa!

A Thành: Tên của tôi cũng cần phải nói sao? Người tình trong mộng của phụ nữ khắp nơi, Tống Minh Thành, ba chữ vừa tri thức, vừa nho nhã chính là tên tôi (quay sang nhìn Thái Phụng), anh không muốn ăn nấm hương mộc nhĩ đâu!

2.     Hai người gặp nhau vào lúc nào? Ở đâu?

Thái Phụng: Phòng VIP Đế Sắc.

A Thành: Thực ra lần đầu gặp mặt không phải là ở đó.

Thái Phụng: Vậy thì là ở đâu.

A Thành cười bí hiểm không trả lời.

3.     Ấn tượng đầu tiên về đối phương?

Thái Phụng: Trai bao cao cấp quả nhiên không tầm thường, rõ ràng là một “con vịt” xuất chúng trong bầy vịt rồi.

A Thành: Lần ở Đế Sắc đó hả? Ah, ngực khá lớn, tôi rất thích.

Thái Phụng: … Lúc đó anh còn có thể để ý chuyện này sao?

A Thành:  Anh có con mắt nhìn phụ nữ siêu hạng, hơn nữa nhìn ngực nhiều đến mức thành thói quen rồi, chắc do bệnh nghề nghiệp ấy mà.

Thái Phụng: Lúc nãy không phải anh nói đó không phải lần gặp mặt đầu tiên sao? Vậy vào lần mà anh coi là đầu tiên đó thì sao?

A Thành: Ờ, lần đó à, là loại chiến tranh thế giới thứ ba.

4.      Thích điểm nào của đối phương?

Thái Phụng: Cao quý, giàu có, đẹp trai.

A Thành: Cái gì?! Trương Thái Phụng, em lại nông cạn như vậy ư! Đúng là anh đã nhìn nhầm em mà! Sao em lại có thể chỉ để tâm đến bề ngoài như vậy chứ, không thèm quan tâm gì đến giá trị bên trong của anh cả!

Thái Phụng: Ờ, thôi được, còn có kỹ thuật cao nữa.

A Thành: Ừm, cái đó còn được. Đây mới chính là điểm khiến anh trở nên đặc biệt hơn những đối tượng cao quý, giàu có, đẹp trai khác đấy. Những lời cô ấy nói, tôi rất thích cô ấy, rất dịu dàng kiên nhẫn.

(Hai người đủ chưa vậy!”

5.     Ghét điểm nào ở đối phương?

Thái Phụng: Quá nhiều người theo đuổi. Vì công việc nên hay phải đi công tác, không thể ở cạnh tôi.

A Thành: Quá nhiều độc giả hâm mộ. Vì viết sách mà thường thức khuya bỏ mặc tôi, khiến tôi sống cảnh chăn đơn gối chiếc.

6.     Bạn thích đối phương gọi mình như thế nào?

Thái Phụng: Thế nào cũng được.

A Thành: Chồng yêu, bệ hạ, đại vương.

7.     Nếu so sánh với một loài động vật, bạn cảm thấy đối phương giống như?

Thái Phụng: Mèo.

A Thành: Alaska.

8.     Nếu muốn tặng quà cho đối phương bạn sẽ tặng thứ gì?

Thái Phụng: Thuốc ngủ liều nặng, luôn cảm thấy tinh lực của anh ấy quá sung mãn.

A Thành: Chính tôi, thêm một đứa con cho cô ấy nữa.

9.     Vậy bản thân bạn mong muốn nhận được món quà gì?

Thái Phụng: Quyền sử dụng và mật mã tất cả các quỹ đen của anh ấy.

A Thành: Cô ấy, và con của chúng tôi.

10.      Điểm nào chưa vừa ý về đối phương?

Thái Phụng: Tuy có lúc anh ấy rất tự phụ, nhưng không phải là người thâm hiểm, tóm lại là không có gì để bất mãn.

A Thành: Không có!

11.      Lần đầu hai người hẹn hò ở đâu?

A Thành: Ở nhà cô ấy!

Thái Phụng: Đó là lúc anh ấy dạy tôi dương cầm! Mà lúc đó sao có thể xem là lần hẹn đầu tiên được? Chẳng lẽ lúc đó anh đã có tâm địa gì với em rồi à? Em nghĩ sau khi tỏ tình, lần đầu tiên hai đứa ra ngoài mới là cuộc hẹn đầu tiên, lúc đó là ở tòa nhà Hứa Tâm An.

12.      Kkhông khí hôm đó như thế nào

A Thành: Không tồi, cô ấy nấu ăn rất ngon, còn nhiệt tình mời tôi ở lại ăn cơm, hoàn toàn bị chinh phục bởi năng khiếu dương cầm của tôi.

Thái Phụng: Chẳng lẽ không phải anh vì em mà mất hết lý trí đi thắp sáng tất cả các tầng ở tòa nhà mới đối diện sao?

13.      Khi đó đã tiến triển đến mức độ nào rồi?

A Thành: Mới chỉ hồn và nắm tay thôi! Tôi nhịn mệt chết đi được.

Thái Phụng: …

14.      Ai tỏ tình trước?

Thái Phụng: Anh ấy.

A Thành: Không đúng! Thực ra cô ấy là người phát tín hiệu cho tôi trước, nào là trêu chọc, miệng nói không lòng nói có! Tôi chỉ là thuận nước đẩy thuyền nên mới mở lời bày tỏ thôi!

Thái Phụng: Được… Là tôi tỏ tình trước. (Thái Phụng đáng thương, cô hoàn toàn bị lừa rồi! Nhìn nụ cười gian xảo đắc ý của anh ta xem.)

15.      Bạn yêu người ấy nhiều đến mức nào?

A Thành: Mỗi tuần đều từ mười lần trở lên.

Thái Phụng: … Xây dựng hình tượng nam chính trong tiểu thuyết giống anh ấy.

16.      Lời nào của đối phương sẽ khiến bạn cảm thấy không thể chống đỡ nổi?

Thái Phụng: Lúc làm nũng sẽ nói “Anh muốn gặp em, đừng viết tiểu thuyết nữa mà, anh nhớ em lắm.”

A Thành: Lúc khóc.

17.      Nếu cảm thấy nghi ngờ đối phương thay lòng đổi dạ bạn sẽ làm gì?

Thái Phụng: Ha ha, xử lý công cụ phạm tội của anh ấy. (Các bạn hiểu chứ!)

A Thành: …Tôi muốn bỏ đi quá…

18.      Nét gợi cảm của đối phương là gì?

Thái Phụng: Nhướng chân mày.

A Thành: Lúc đó tôi bị hôn đến mê mẩn.

19.      Khi hai người ở cạnh nhau, lúc nào tim bạn đột nhiên đập mạnh nhất?

Thái Phụng: Lúc anh ấy đưa thẻ ngân hàng cho tôi.

A Thành: Lúc cởi quần áo.

20.      Hạnh phúc nhất khi làm chuyện gì?

A Thành: Chuyện đó không cần phải nói.

Thái Phụng: Lúc cùng anh ấy tản bộ, không có ai quen biết, chúng tôi tay trong tay im lặng bước đi.

21.      Khi nào là lúc cảm thấy bản thân được yêu?

A Thành: Khi cô ấy hôn tôi.

Thái Phụng: Lúc ăn cơm anh ấy giúp tôi gỡ xương cá ra, lúc đi trên đường thường đi phía ngoài.

22.      Cách bạn thể hiện tình yêu là gì?

A Thành: Hôn cô ấy.

Thái Phụng: … nấu cơm cho anh ấy ăn.

23.      Hai người có chuyện gì còn giấu nhau không?

A Thành: Chuyện xảy ra sau khi cô ấy uống say ở Để Sắc ,tôi có chút, ừm, một chút chuyện, chưa nói thật với cô ấy. Cả chuyện về lần đầu tiên gặp nhau, ờ, tóm lại, chỉ cần cô ấy ghi nhớ một chuyện là tôi yêu cô ấy, vậy là được.

Thái Phụng: Bí mật.

24.      Cảm giác tự ti của bạn là do?

Thái Phụng: Lúc trước tôi từng bị bắt cóc đem bán, lớn lên ở vùng núi, rất quê mùa, không biết thưởng thức, lúc trước còn nói giọng địa phương, không biết đọc, không biết nhạc cụ nào hết, em gái tôi giỏi hơn tôi rất nhiều.

A Thành: Cảm giác tự ti ư? Đó là thứ gì? Có ăn được không?

25.      Bạn cảm thấy tình yêu của mình và đối phương có thể kéo dài mãi mãi không?

Thái Phụng: Tôi nghĩ là có thể.

A Thành: Tôi cũng nghĩ vậy. Vì trong quy ước trước khi cưới có định rõ, nếu ly hôn hoặc thay lòng đổi dạ, tôi chỉ có thể tay trắng ra đi, hơn nữa bây giờ tài sản đều đứng tên cô ấy, thỏa thuận trước khi cưới đã bắt đầu có hiệu lực rồi. (Quay sang nhìn Thái Phụng: em yêu, tối nay anh định mua cánh gà nướng để ăn khuya, em cho anh ít tiền được không?).

---- HOÀN -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MarisMiu về bài viết trên: Eren Jeager, Lanchinh56, NhungPham, conluanho, dao bac ha, heocon13, thienbang ruby
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: greentulip0, Hiền Húc, Hoahongxinhtuoi, MaiNa, ngahd86, phamhakt209, phuongthao.ng, thanhha.hht, thichdoctruyenmoi, todien và 680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1820 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 966 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1492 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.