Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 305 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 31.01.2018, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3231
Được thanks: 24757 lần
Điểm: 31.36
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 54.3 - Điểm: 39
Chương 54.3: Quà tặng thần bí

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đỗ Hâm Lôi biết Lâm Tuyết cũng không nói bừa, nếu thủ trưởng Lương chính miệng cam kết, vậy cũng được! Lập tức vẻ mặt thả lỏng rất nhiều, bắt đầu cười cười nói nói tán gẫu chút bát quái với Lâm Tuyết, bỏ qua những gánh nặng phiền toái kia.

Cô hoàn toàn có thể đảm nhiệm thời gian nửa năm ngắn ngủi, coi như xui xẻo đi xa một chuyến. Dĩ nhiên, nếu cô biết mình đi chuyến này sẽ không quay lại, chỉ sợ vào giờ phút này sẽ không cười nổi nữa.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Từ trong tiệm cà phê ra ngoài, hai người lại hẹn nhau đi dạo phố. Tính tình Đỗ Hâm Lôi rất sôi động, trong ngày thường chịu gò bó ở quân đội, hiện giờ bởi vì chuẩn bị thi hành nhiệm vụ, quân đội cố ý cho cô mấy ngày nghỉ, cô giống như con chim được thả ra khỏi lồng tre, đi dạo hết các trung tâm thương mại lớn mua đồ.

Lâm Tuyết khảng khái quét xuống tất cả các món đồ cô ấy nhìn trúng, bản thân còn chọn lấy vài món lễ vật hoặc chơi thật khá hoặc quý trọng đưa cho cô ấy. Dù sao đôi tình nhân người ta cũng vì cô và Lương Tuấn Đào mới phải đi tam giác vàng, thích hợp bồi thường lại, yên ổn áy náy trong lòng.

Đỗ Hâm Lôi nhún nhường vài lần, thấy thái độ kiên quyết của Lâm Tuyết, liền mừng rỡ đón nhận, “Haizzz, xem ra làm thiếu phu nhân nhà giàu khí phách chính là không giống nhau! Đáng tiếc tớ lại gả cho Bắc Thành tên lính nghèo đó, hai người chỉ có thể dựa vào trợ cấp sống qua ngày, chưa từng trải nghiệm cái gì gọi là xa xỉ!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Cậu đi chết đi!” Lâm Tuyết liếc cô ấy một cái, sẵng giọng: “Tớ và cậu thay đổi! Cậu thay tớ làm thiếu phu nhân thay tớ sinh con, tớ đi tam giác vàng thay cậu làm nghĩa vụ úy an phụ!”

“Ha ha… Không đổi!”



Thời gian bất tri bất giác trôi qua, đồ hai người mua quả thật chất thành núi, mắt thấy xe con bên cạnh chất không nổi, mới hài lòng kết thúc.

Đưa Đỗ Hâm Lôi trở lại đoàn Phi Ưng quân dã chiến, lại đưa cô ấy đến cửa phòng ngủ, Lâm Tuyết mới dừng xe.

Lúc xuống xe, Đỗ Hâm Lôi lấy ra hai bộ áo ngủ thứ duy nhất mình trả tièn, thần thần bí bí đưa cho Lâm Tuyết một bộ, nói: “Tớ thấy kiểu dáng này không tệ nên mua hai bộ, mặc vào tối nay quyến rũ thủ trưởng Lương, bảo đảm anh ấy hóa thân thành sói!”

Nghe Lâm Tuyết nói tới hai ngày nay giận dỗi với Lương Tuấn Đào, cô liền nhớ tới phương thức xử lý khiến cho vợ chồng bọn họ nhanh chóng tốt đẹp.

“Cậu đi chết đi!” Lâm Tuyết xua tay ý bảo không muốn.

“Mau cầm đi! Cậu đưa cho tớ nhiều quà tặng như vậy, tớ cũng nên trả lễ lại chứ sao! Tính toán, đương nhiên tớ kiếm được nhiều!” Đỗ Hâm Lôi cười hì hì nói đùa. di1enda4nle3qu21ydo0n

Lâm Tuyết không thể làm gì khác hơn là nhận lấy, hỏi Đỗ Hâm Lôi có cần một tay xách đồ không, Đỗ Hâm Lôi liền kêu mấy nữ binh lính, phất phất tay với cô, “Ra ngoài đã lâu, mau trở về đi!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đều nói khi tâm tình phụ nữ không tốt đi ra ngoài mua đồ có thể thả lỏng áp lực, có trợ giúp khôi phục tâm tình, Lâm Tuyết cảm thấy lời này rất có đạo lý.

Buồn bực đè nén nhiều ngày theo thẻ vàng thẻ game tiếp xúc nhiều lần, từ từ tiêu tan. Thua không ít đồng, Lâm Tuyết cảm thấy cân bằng rồi.

Người giúp việc giúp đỡ mang bọc lớn bọc nhỏ lên lầu, Lâm Tuyết bắt đầu lần lượt chia quà tặng. Có váy giày mới đưa cho Mộng Mộng, có cái tẩu thuốc bằng ngọc thạch đưa cho Lương Trọng Toàn, có áo sơ mi đưa cho Lương Thiên Dật, còn có mỹ phẩm dưỡng da đưa cho Lưu Mỹ Quân, ngay cả quản gia Trương và nữ giúp việc tiểu Hương đều có quà tặng, chỉ có Lương Tuấn Đào không có phần.

Chia xong quà tặng, Lâm Tuyết không có việc gì làm yên tĩnh chờ trời tối.

“Tối nay ăn mặc trang điểm thật tốt!” Lưu Mỹ Quân dặn dò bên tai Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết biết bà chính xác đã gọi điện thoại cho Lương Tuấn Đào rồi, vì vậy cảm thấy càng không thú vị. Cho dù tối nay Lương Tuấn Đào trở lại cũng không có ý tứ, cô đã suy tính có cần khóa trái cửa phòng ngủ hay không.

Chuẩn bị trước khi tắm, Lâm Tuyết lấy ra bộ áo ngủ mà Đỗ Hâm Lôi đưa cho cô, vừa mở ra nhìn, chỉ nghe “Bộp” một tiếng có một vật rơi xuống đất. Cúi người nhặt lên, thấy là một chiếc quần lót đàn ông đóng gói đẹp đẽ. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Không khỏi đồ mồ hôi, thì ra khi Đỗ Hâm Lôi này mua quần lót cho Triệu Bắc Thành cũng tiện thể mua một cái cho Lương Tuấn Đào.

Cô nàng này thật sự nhiệt tình quá, Lâm Tuyết tiện tay ném quần lót vào trong túi mua đồ, chỉ cầm áo ngủ mới kia đi phòng tắm.

Vọt vào tắm, Lâm Tuyết dùng khăn tắm lau khô thân thể, cầm bộ áo ngủ mới đó thay.

Sau khi mặc vào mới phát hiện được có cái gì không đúng, cô đi nhanh tới trước gương lớn trong phòng tắm soi, xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
8
Trời ạ! Đây chính là áo ngủ tình thú trong truyền thuyết! Cực kỳ mỏng, chất liệu vải mỏng như cánh ve, nhất là “Trang trí” trước ngực càng thêm hấp dẫn trần trụi.

Cái này, vậy sao mặc đi ra ngoài? Phải nhanh chóng đổi lại! Chỉ có điều trong phòng tắm không chuẩn bị đồ ngủ khác, định cởi ra khoác khăn tắm ra ngoài thay, lại nghĩ đến bên ngoài không có ai, còn không bằng đi thẳng ra ngoài thay áo ngủ khác cho bớt việc.

Chuyện xấu mặt nối tiếp nhau, Lâm Tuyết hoàn toàn không ngờ sự việc đúng dịp như vậy. Khi cô đang hùng hùng hổ hổ chạy thẳng tới tủ quần áo, ngẩng đầu lại thấy Lương Tuấn Đào đang đứng đó. Họa vô đơn chí, trong tay anh lại đang cầm quần lót đàn ông Đỗ Hâm Lôi mua cho, hơn nữa đã mở hộp.

囧 trong 囧, khi ánh mắt Lâm Tuyết chạm đến chiếc quần lót kia thì gương mặt đã đỏ đến rướm máu, hận không thể trực tiếp ngất thẳng đi! Đây – là một chiếc quần lót tình thú của nam!

Vật liệu vải bằng lưới mảnh, dùng chỉ thêu con mãnh hổ ở vị trí quan trọng phía trước, kiêu ngạo mạnh mẽ mà nhe răng múa vuốt không mưu mà hợp với chủ nhân của nó. die nd da nl e q uu ydo n

Lương Tuấn Đào bình tĩnh nhìn cô chằm chằm, mắt đẹp lóa sáng ngọn lửa thú tính hừng hực.

Giải thích sao? Dường như hoàn toàn dư thừa! Lâm Tuyết phục hồi tinh thần lại, ý thức đầu tiên chính là nhấc chân chạy.

Trời ạ! Quá mất mặt rồi, anh sẽ không cho rằng cô cố ý ăn mặc như vậy lấy lòng anh chứ!

Chạy đến phòng tắm, Lâm Tuyết vội vàng cởi áo ngủ xuống, còn không đợi cô lấy khăn tắm cột vào, chỉ thấy Lương Tuấn Đào đẩy cửa tiến vào.

Anh vừa đi vào bên trong vừa cởi quần áo, khi đi tới dưới vòi hoa sen, đã cởi dây lưng.

Đồ háo sắc này, cô biết anh cố ý! Nếu đặt vào trước kia Lâm Tuyết sẽ không hề kiểu cách như thế, nhưng bọn họ đã chiến tranh lạnh nhiều ngày như vậy, anh đột nhiên từ lạnh bay lên nóng, nóng đến quá nhanh khiến cho cô kiểu chưa nóng không tiếp nhận nổi.

Ánh mắt liếc thấy anh đang cởi quần dài, cô vội vàng cột khăn tắm lại chạy ra ngoài. Ra ra vào vào như vậy hơi chật vật, chọc cho người đàn ông sau lưng cười nhẹ không dứt.

Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, Lâm Tuyết che gò má nóng lên đi tới trước tủ quần áo cầm bộ áo ngủ khác thay. Xoay người, lúc này cô mới phát hiện trên bàn chất đầy các loại túi mua đồ phong phú và hộp đóng gói, kích thước không hề thua kém đống “Núi nhỏ” mà cô và Đỗ Hâm Lôi đã mua.

Đây là ý gì? Lâm Tuyết nghĩ không ra dụng ý của anh, không nhịn được lòng hiếu kỳ đi tới trước bàn, thuận tay mở một cái họp, thì ra là huyết yến cực phẩm đặc biệt chuẩn bị vì phụ nữ có thai. Lại mở cái hộp khác, bánh quai chèo xốp giòn mười tám xoắn Thiên Tân, trong hộp sắt tinh xảo có mười cái bánh quai chèo, mỗi chiếc có khẩu vị khác nhau…

Phần lớn là đồ ăn, cho dù là cô gái kén chọn đi nữa cũng sẽ bị những đặc sản nổi danh từ các nơi trên thế giới này mê hoặc. Còn có hai chai lạnh khác, bên trong chứa nước trái cây.

Lâm Tuyết mở nắp ra hít hà, chắc là vị kiwi và việt quất.

“Đây là cocktail nước ép thập cẩm do Thiệu Hào tự tay điều chế, chua ngọt đậm đà, đặc biệt thích hợp với khẩu vị của phụ nữ có thai.” Không biết từ lúc nào, Lương Tuấn Đào đã tới sau lưng cô, vừa dùng khăn lau tóc vừa nói với cô.

Thiệu Hào là em trai của Thiệu Kiệt, tương truyền nhị công tử nhà họ Thiệu này có thời gian mấy năm ở trong quán bar thành phố làm người pha rượu, mặc kệ người nhà khuyên nhủ tận tình đều không có tác dụng. Bởi vì bạn gái anh ta là nữ tiếp khách trong quán bar, cho nên anh ta vẫn ở đó chờ cô ấy trở lại!

Kết quả bạn gái Thiệu Hào không trở lại, anh ta lại luyện được một tay pha rượu tuyệt kỹ. Không chỉ pha rượu, cũng có sở trường giống vậy với cocktail nước ép thập cẩm.

Lương Tuấn Đào tự mình tới rót cho cô một ly nước trái cây, bưng cho cô.

Lâm Tuyết biết anh đây là bồi thường chuyện vứt bỏ thùng nước trái cây, lạnh lùng liếc mắt, không nhận cũng không nói chuyện.

“Nào, ông xã cho em uống!” Lương Tuấn Đào tự mình nhấp một ngụm, lại ôm chầm lấy Lâm Tuyết, dán lên cánh môi cô.

Lưỡi cạy hàm răng của cô ra, đưa nước trái cây mang theo hơi thở mùi đàn hương vào trong miệng cô.

“Khụ!” Lâm Tuyết bị sặc, dùng sức đấm bờ vai anh, ý bảo anh  buông ra.

“Như thế nào? Mùi vị không tệ đi!” Lương Tuấn Đào nào chịu buông cô ra, nhân tiện hôn cô. Nụ hôn của anh dịu dàng triền miên tràn đầy vẻ dỗ dành, hoàn toàn khác với vẻ bá đạo trước kia.

“Buông em ra!” Lâm Tuyết toàn một bụng tức giận, đâu chịu dễ dàng thuận theo như vậy.

“Vợ, đều là lỗi của anh!” Giống như trước kia, thủ trưởng Lương phạm sai lầm tích cực thừa nhận kiểm điểm sâu sắc, “Không nên không nói lời nào đã tự tiện vứt đồ người khác đưa cho em!”

Anh còn biết nhận sai rồi? Lâm Tuyết cắn chặt cánh môi, chỉ cảm thấy lỗ mũi chua xót, nước mắt đè ép trong hốc mắt.

Không được khóc, gần đây cô như thế nào? Động một chút là thích rơi nước mắt, thủ trưởng Lương ghét nhất phụ nữ thích khóc!

Cúi đầu lặng lẽ lau nước mắt  nơi khóe mắt đi, cô lạnh lùng nói: “Em buồn nôn anh nhất điểm này, đánh một gậy cho thêm quả táo ngọt, ai thèm!”

“Không thèm?” Thủ trưởng Lương cười đến cực kỳ vô lại, anh kéo tay cô phủ lên chỗ nào đó, giọng xấu xa, “Tại sao mua quần lót khêu gợi như vậy cho anh?”

Lúc này Lâm Tuyết mới cảm giác mình để tay lên chỗ không đúng, định thần nhìn lại, thì ra là Lương háo sắc đã thay quần lót bốn phía trống không kia, trươc mặt chỉ có một con hổ thêu tay ren nổi, mà một bàn tay cô chính là đặt trên con hổ uy vũ hùng tráng kia!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: SầmPhuNhân, Tthuy_2203, pypyl, xichgo
     

Có bài mới 02.02.2018, 10:52
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3231
Được thanks: 24757 lần
Điểm: 31.36
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 55.1 - Điểm: 38
Chương 55.1: Rửa tay nấu canh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Giống như bị bàn ủi nóng tới, Lâm Tuyết vội vàng rút tay về.

“Ha ha.” Lương Tuấn Đào cười khẽ, tiếng cười hấp dẫn mê người. Anh kéo tay cô qua, một lần nữa trở lại phía trên “Con cọp” kia, ánh mắt sáng trong tràn đầy đều là ấm áp, “Vợ, cám ơn em!”

Anh nghĩ lần này sẽ mãi cương cứng tiếp, đã thành thói quen, mỗi lần cãi vã nếu anh không chủ động lấy lòng nhận sai, cô sẽ không để ý không hỏi tới anh. Không nghĩ tới tối nay chẳng những nhờ Lưu Mỹ Quân ám hiệu tối nay anh về nhà, mặt khác còn chuẩn bị cho anh hai niềm vui.

Thì ra cô rốt cuộc hiểu được, những thứ mà đàn ông bên ngoài kia tặng thật ra kém xa tít tắp anh người ông xã này quan trọng hơn. Không thể vì quà tặng bị ném đi mà lạnh nhạt anh ông xã chính thức này.

Vừa thỏa mãn, đồng thời áy náy trong lòng càng sâu càng đậm hơn. Mặc dù anh mau rất nhiều quà tặng để bồi thường cho cô, nhưng vẫn hơi không qua được.

“Vợ, tới xem một chút quà tặng anh mua cho em!” Lương Tuấn Đào kéo Lâm Tuyết tới trước bàn, chỉ vào đống “Núi nhỏ” đầy bàn kia, khẽ tự đắc nói với cô, “Toàn bộ đều do anh tự tay chọn, như thế nào? Có phải… Tốt hơn người khác đưa không!”

Lâm Tuyết tránh bàn tay to của anh, nụ cười lạnh lẽo, không nói một lời.

Thấy dáng vẻ của cô không giống vui mừng, Lương Tuấn Đào hơi chột dạ, giải thích: “Những thứ ở trong cốp xe chỉ có những thứ này, thật!”

Ừmh, ý tứ của anh là vứt bỏ những thứ đó, lại bồi thường những thứ này! Cho là đứa bé đùa giỡn ông nội sao? Lâm Tuyết giận quá hóa cười, đáp lễ một câu: “Những thứ này anh lưu lại cho mình đi, em không muốn!”

“Được rồi!” Lương Tuấn Đào hình như hạ quyết tâm, “Nếu em thật sự so đo đĩa CD kia, ngày mai anh sẽ sắp xếp người quay một bộ phim, để tên khốn Mạc Sở Hàn kia triệt triệt để để hết hy vọng!”

CD gì? Phim gì? Mạc Sở Hàn gì? Lâm Tuyết nghe không rõ, chỉ có điều nhìn vẻ mặt và giọng điệu của Lương Tuấn Đào chắc vẫn hoài nghi những thứ kia do Mạc Sở Hàn đưa. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Thật sự không muốn vì những thứ máu chó không giải thích được này mà hiểu lầm dẫn tới hờn dỗi anh, Lâm Tuyết giận dỗi nói: “Em lại nói cho anh một lần, những thứ này đều là Hoắc Gia Tường mang tới cho em! Em thật sự không hiểu vì sao anh luôn thích kéo tới trên người Mạc Sở Hàn!”

Trải qua Lâm Tuyết liên tục thanh minh, Lương Tuấn Đào rốt cuộc đã tin tưởng, thì ra tất cả các thứ nhét đầy trong cốp xe đều do Hoắc Gia Tường mang tới cho cô.

Còn đĩa CD kia? Anh đã nhìn nội dung bên trong, giận đến đau bao tử, cho nên mới liên tục mấy ngày không về nhà. Anh sợ về nhà sẽ chất vấn Lâm Tuyết, hai người vì vậy mà mâu thuẫn trở nên gay gắt lại không làm hòa.

Thấy ánh mắt là lạ của Lương Tuấn Đào, vẫn trầm mặc không nói, Lâm Tuyết mới nuốt cơn tức xuống, cố gắng hết sức hòa hoãn giọng nói, nói tiếp: “Em hy vọng về sau trước khi anh làm việc hãy động não, đừng cứ dựa vào xúc động nhất thời. Kết hôn lâu như vậy, em là hạng người gì anh còn không rõ ràng sao? Luôn hoài nghi em, em cảm thấy anh nên đi gặp bác sỹ tâm lý!”

Được lắm, mới chừng mấy ngày không gặp mặt, vừa gặp mặt đã phán anh hung ác, anh không khỏi hoài nghi, rốt cuộc trong hai người ai mới là thủ trưởng.

“Được, anh thừa nhận là lỗi của anh, kiểm điểm bổ sung sau!” Lương Tuấn Đào cũng không muốn tiếp tục náo loạn với cô, náo loạn chiến tranh lạnh mấy ngày, thật ra thì anh càng khó chịu đựng hơn cô.

Ban đêm một mình làm bạn với gối đầu đâu chỉ riêng cô, anh cũng tịch mịch khó ngủ. Bị vợ yêu lạnh nhạt một bên, anh thế mà lại khổ sở vô cùng, đây không phải rõ ràng tự ngược mình sao?

Thủ trưởng Lương là người thông minh, quyết định không thể làm chuyện ngu xuẩn nữa. Vợ của mình bản thân tìm rõ được tâm tình của cô, cô thích mềm không thích cứng, dụ dỗ cô nhiều thêm mấy câu dịu dàng thì mọi chuyện OK. dieendaanleequuydonn

Thôi, tức giận với cô làm gì? Không phải vì Mạc Sở Hàn, thằng cha này lại không ở trong nước, nước xa không uy hiếp được lửa gần, trước không cho tên kia lên đĩa làm thức ăn, trấn an vợ yêu trước quan trọng hơn.

“Vợ, nhớ ông xã đi, nào, để ông xã hôn một cái!” Lương Tuấn Đào ôm cô, hai bàn tay to lớn không đàng hoàng chạy trên thân thể mềm mại của cô.

“…” Đàn ông, sao đều có tính tình như vậy! Lâm Tuyết thật sự không nói được gì! Cô rõ ràng đang nói vấn đề rất nghiêm túc với anh, anh thế mà lại như thường có thể hóa nghiêm túc thành chơi đùa, ôm cô làm chút chuyện mặt dày.

Ôm cô bước nhanh tới giường lớn của bọn họ, anh cúi đầu gần sát vành tai cô, ngậm chặt vành tai y hệt như ngọc châu, vừa mút vừa xấu xa cười nói: “Mới vừa rồi bộ áo ngủ kia không tệ, tối mai nhớ thay!”

“…” Còn nói chuyện này, cô đều muốn xấu hổ chết được!

“Vợ…” Cố tình giống như không  biết người trong ngực đang khó chịu đến cỡ nào, anh cố ý cười đểu nói, “Lần này ánh mắt của em rất tốt!”

Đỗ Hâm Lôi dù sao vẫn là cô gái chưa lấy chồng, Lâm Tuyết cảm thấy khai cô ấy ra rất không phúc hậu, chỉ có thể câm điếc ăn hoàng liên.

Được rồi, coi như cho thủ trưởng Lương một bậc thang, hai người chiến tranh lạnh vài ngày cũng nên ngừng chiến.

Động tác đặt cô lên giường rất nhẹ, anh dịu dàng phủ lên cô, kéo tay thon của cô lặp lại sờ lên “Con hổ” dũng mãnh kia, anh xấu xa cười một tiếng, rất vênh váo hỏi: “Hình thêu này thật không tệ, có phải đang khen ông xã mạnh mẽ như con cọp không?”

Cô dùng môi chặn lên cái miệng lầu bầu kia, không để cho anh tiếp tục om sòm.

Lỗ tai cô rốt cuộc tỉnh táo, mà “Con hổ mạnh mẽ” kia càng dũng mãnh hơn rồi…

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Con người, thật sự là động vật rất kỳ quái. Có lúc, ngủ như chết vậy, sấm đánh cũng không tỉnh; có lúc, rõ ràng mệt mỏi như vậy, nhưng tiếng rung nhỏ nhẹ của điện thoại di động lại có thể nhiễu loạn khiến cô tỉnh.

Vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ, trước khi ngủ Lâm Tuyết đều chỉnh điện thoại về chế độ rung. Đêm nay, sau khi Lương háo sắc giày vò xong đã muộn rồi, anh ôm cô rất nhanh thỏa mãn ngủ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng, Lâm Tuyết cho rằng mình ngủ thiếp đi, chính là giữa lúc nửa tỉnh nửa ngủ này, cô nghe được tiếng rung của điện thoại di động.

Là ai gọi điện thoại tới? Lâm Tuyết quan hệ bạn bè cũng không rộng, người biết số điện thoại di động của cô cũng không nhiều lắm, đều là người quen đi!

Cô miễn cưỡng để mình mở mắt, nhẹ nhàng nâng bàn tay khoác lên eo cô của Lương Tuấn Đào ra, từ từ dời người, xuống giường lần nữa.

Chân trần dẫm trên thảm, màn hình sáng lên hiện là số của Mạc Sở Hàn.

Bây giờ không có hứng thú để nghe điện thoại của anh ta, nhất là vào lúc đêm hôm khuya khoắt này. Cô rất tức giận cúp, sau đó tắt máy luôn.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngày hôm sau, sau khi Lâm Tuyết rời giường người đàn ông bên cạnh đã theo lệ rời đi. Đối với chuyện này, cô đã thành thói quen, cũng không để ý.

Rửa mặt thay quần áo, kêu Mộng Mộng cùng xuống lầu ăn bữa sáng.

Không ngờ, “Người giúp việc” bưng bữa sáng lên hôm nay cho hai người lại là Lương Tuấn Đào.

Anh mặc bộ đồ đầu bếp mới toanh, còn khoa trương đội mũ đầu bếp, tự tay bưng bữa sáng phong phú lên bàn.

“Cha Tuấn Đào!” Mộng Mộng ngạc nhiên nhìn, hỏi, “Sao cha lại biến thành chú đầu bếp?”

“…” Lâm Tuyết trực tiếp trợn mắt há hốc mồm, không hiểu mới sáng sớm thủ trưởng Lương đã trúng gió gì.

Lương Tuấn Đào vui tươi hớn hở, hiển nhiên bản thân thoải mái vui vẻ: “Nếm thử một chút tài nấu nướng của anh!’

Lâm Tuyết nhìn bữa ăn sáng phong phú đầy bày, nhưng hơi không tin tưởng: “Đừng nói với em rằng món ngon đầy bàn này đều do tự tay anh làm tới!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Đã đoán đúng một nửa!” Lương Tuấn Đào tự tay múc cho cô chén cháo gà xé sợi đậm đặc, như tranh công nói, “Cháo do tự tay anh làm, nếm thử một chút!”

Dùng thìa múc một muỗng thưởng thức, mùi vị lại rất tốt, rất có khả năng! Lâm Tuyết gật đầu khen: “Không tệ!”

Mộng Mộng cũng vội vàng chủ động đưa chén nhỏ qua cho Lương Tuấn Đào: “Cha Tuấn đào, Mộng Mộng cũng muốn uống!”

Lương Tuấn Đào múc một chén nhỏ cho Mộng Mộng, sau khi đứa nhỏ thưởng thức cũng học giọng khen của Lâm Tuyết: “Rất không tệ!”

Lâm Tuyết không nhịn được bật cười, ngước mắt dò xét người đàn ông trước mắt, hơi ngoài ý muốn: “Anh học nấu cháo từ khi nào vậy?”

“Thật ra thì mấy ngày không về nhà anh cũng không nhàn rỗi, rảnh rỗi lại đi chỗ cấp dưỡng học nấu nướng với đầu bếp… Những thứ khác còn kém chút trình độ, nhưng cháo nấu không tệ, đầu bếp còn nói có thể coi như vượt qua kiểm tra!”

Làm chuyện gì cũng đều chú ý tới thiên phú, thủ trưởng Lương với súng ống máy móc không gì không giỏi, nhưng lại ngu ngốc trời sinh với nấu nướng. Thời gian học tập ba ngày, anh liên tục xào hỏng vài chảo sắt, có đến vài lần thiếu chút nữa gây ra hỏa hoạn, làm hại đầu bếp đó khi nhìn thấy anh vào phòng bếp liền cực kỳ khẩn trương.

Cũng may có công mài sắt, có ngày nên kim, dụng tâm cũng không phải hoàn toàn không thành, tối thiểu anh học được nấu cháo gà xé sợi. Đập nát mấy cái hũ, anh từ từ mò ra bí quyết. Lửa nhỏ từ từ nấu, gia vị tinh tế, mấu chốt là phải có kiên nhẫn. Chỉ cần bỏ thời gian, nấu ra cháo có mùi vị tuyệt đối không sai.

Lâm Tuyết không nghĩ tới hôm nay Lương Tuấn Đào ngoại lệ không đi bộ đội mà lại tự mình xuống bếp nấu cháo cho cô uống, trong lòng thật sự hơi cảm động.

Nhớ mang máng, cô đã từng hâm mộ Lãnh Bân từng vì Hà Hiểu Man là chịu rửa tay nấu canh, cho dù ở bên ngoài hô mưa gọi gió oai phong một cõi như thế nào, về nhà chính là một người đàn ông tốt, lên phòng khách vào phòng bếp.

Không ngờ Lương Tuấn Đào lại để chuyện này ở trong lòng, lần chiến tranh lạnh này, anh cũng không chỉ một mực theo cô giận dỗi, mà là… Âm thầm bỏ công sức nghiên cứu tài nấu nướng, cho cô một vui mừng bất ngờ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203, pypyl, xichgo
Có bài mới 04.02.2018, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3231
Được thanks: 24757 lần
Điểm: 31.36
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 55.2 - Điểm: 38
Chương 55.2: Rửa tay nấu canh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Uống một ngụm cháo gà xé sợi đậm đặc thơm ngon, cô thật sự bị cảm động rồi. Người đàn ông có thân phận giống như Lương Tuấn Đào này chịu vì cô vào phòng bếp, còn có gì đáng để hoài nghi đây!

Tính cách của anh hơi bá đạo cường thế chút, nhưng mà tâm ý của anh đối với cô chân thật đáng tin. Nâng cô trong lòng bàn tay mà nuông chiều như thế, nhất định là trong lòng trong mắt đều có cô.

Không nói thêm gì nữa, cúi đầu tập trung thưởng thức cháo ngon, thứ gì đó khác đều không muốn ăn. Sán sớm hôm nay, cô nhất định phải thật cổ vũ uống thêm hai chén bày tỏ ngợi khen.

Lưu Mỹ Quân đã tới, thấy con dâu ngồi đó ăn cơm, con trai lại cầm muỗng đứng bên cạnh, mặc bộ đồ đầu bếp, ngoài khiếp sợ ra không khỏi hết sức tức giận.

Nghe người giúp việc nói nhị thiếu gia tự mình xuống phòng bếp bà còn không tin, con trai mình sinh ra mình rõ ràng nhất, nó nào biết cửa phòng bếp ở đâu!

Mắt thấy mới là thật, không ngờ đồ không có tiền đồ này lại thật sự xuống bếp nấu cơm cho con dâu… Thật sự tức chết bà.

“Tuấn Đào!” Lưu Mỹ Quân lạnh lùng quát.

Lương Tuấn Đào quay đầu, thấy Lưu Mỹ Quân với vẻ mặt giận dữ đi tới đây, liền cười đùa cợt nhả nói: “Mẹ, con tự tay nấu cháo, mẹ tới ăn một chén!”

“Mẹ không có lộc ăn mà hưởng thụ!” Lưu Mỹ Quân rất tức giận, nghiêm túc nhìn chằm chằm con trai, khiển trách, “Con rất rảnh rỗi sao? Lại tự mình xuống bếp nấu cháo cho phụ nữ uống, càng ngày càng có tiền đồ!”

“Xem mẹ nói kìa, không phải vợ con đang mang thai sao? Cô ấy chịu nhiều đau khổ sinh đứa bé cho con, con đây làm ông xã nấu chút cháo cho cô ấy thì tính là gì!” Lương Tuấn Đào chớp chớp mắt với Lưu Mỹ Quân, cười nói, “Khi mẹ sinh con ra, cha cũng chịu làm cơm cho mẹ ăn, có phải ăn càng thơm ngon hơn bất cứ thứ gì không?” die nda nle equ ydo nn

“Mẹ lại không có phúc khí tốt như vậy!” Lưu Mỹ Quân nghĩ tới Lâm Tuyết có thai, bồi bổ thân thể nhiều ngược lại mới có lợi, nên cũng không so đo nữa. Chỉ có điều trong lòng vẫn hơi không thăng bằng, bà liên tục sinh hai đứa con trai cho Lương Trọng Toàn, nhưng không thấy người không có lương tâm kia nấu cháo cho bà uống!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngoài ý muốn của Lâm Tuyết, sau khi ăn sáng xong Lương Tuấn Đào thế mà lại không vội vã trở về quân đội, anh thay quần áo, không mặc quân trang, mà mặc bộ đồ thường giản dị, lộ vẻ anh tuấn cao to dáng người to lớn, vẻ đẹp trai mười phần.

“Vợ, ông xã đẹp trai đi!” Thấy Lâm Tuyết chỉ lo nhìn anh mà ngẩn người, người nào đó lại bắt đầu vênh váo rồi.

Lâm Tuyết dời ánh mắt đi, mắng: “Đến lúc nào cũng không đổi được tật xấu chảnh chó rắm thúi!”

“Gia có tiền vốn để chảnh!” Lương Tuấn Đào vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú của mình, thở dài nói, “Đẹp trai như vậy, không chảnh cũng tiếc!”

“…” Tha cho cô đi, sáng sớm, cháo ăn vào dạ dày còn chưa tiêu hóa hết!

“Đừng đứng ngẩn người, thay đồ trang điểm đi, dẫn em đi chơi!” Lương Tuấn Đào thấy cô bị anh nổ bom tới ngổn ngang trong gió, liền ha ha cười khẽ nói.

Thì ra người này hôm nay cố ý xin nghỉ đặc biệt theo cô, đoán chừng bồi thường mấy ngày lạnh nhạt với cô đi!

Ở nhà buồn bực chừng mấy ngày, dĩ nhiên muốn đi chơi, nhất là có anh làm bạn. Được rồi, cô thừa nhận trong lòng, thật ra thì cô vẫn còn khát vọng anh làm bạn và thương yêu.

Hớn hở lên lầu thay bộ váy kiểu Hàn Quốc màu đen, dùng để che giấu bụng hơi nhô lên, sau đó trang điểm tao nhã, chọn một sợi dây chuyền bằng bạch kim đeo lên, xách túi xách. Vừa định xuống lầu, đột nhiên nhớ ra điện thoại di động còn chưa mở! d1en d4nl 3q21y d0n

Một lần nữa mở máy, lập tức nhận được mấy cái tin nhắn, trừ tin nhắn cuộc sống và tin nhắn hệ thống ra, cái khác là Mạc Sở Hàn gửi cho cô.

Xem ra tối hôm qua sau khi bị cô cúp điện thoại, người này vẫn chưa từ bỏ ý định lại gửi cho cô một tin nhắn.

Lười phải nói linh tinh nọ kia với anh ta, chỉ có điều gửi tin nhắn tới đọc một chút cũng không sao, tối thiểu rõ ràng anh ta rốt cuộc lại đang rối rắm chuyện gì.

Thật đáng ghét, bây giờ hứng thú duy nhất của cô với anh ta chính là tra ra manh mối vụ án Vân Đóa, sau đó đưa anh ta ra tòa xét xử.

Mở tin nhắn ra, cơ bản nhìn một lần, hơi cảm thấy không giải thích được. Lại khẽ đoán, rốt cuộc hiểu rõ: Anh ta cố ý để Thôi Liệt mang một lễ vật cho cô chính là một đĩa CD, hỏi cô đã xem chưa.

Từ xa xôi như vậy thật sự chỉ vì mang cho cô một đĩa CD sao? Lâm Tuyết cảm thấy không lời nào để nói. Không biết nội dung bên trong đĩa CD, cô cũng không cảm thấy hứng thú gì, tiện tay xóa tin nhắn (Để tránh Lương Tuấn Đào hiểu lầm cô và Mạc Sở Hàn vẫn còn vương vấn không dứt), rồi đi xuống lầu.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Từ sau ngày biết Lương Tuấn Đào, đa số thời gian đều trôi qua trong quân đội, thời gian còn lại ở trong nhà, hai người rất ít khi cùng nhau tham dự sự kiện nào.

Hôm nay, Lương Tuấn Đào và cô ra ngoài, lại đi tham gia xã giao.

“… Không có người ngoài, tất cả đều là bạn thân của anh, trước kia từng lăn lộn trong một chiến hào ở quân đặc chủng trong quân đội…”

“Ừmh.” Lâm Tuyết không có hứng thú với chuyện này, đều là đàn ông hơi lớn, hơn nữa bạn bè chó má của Lương Tuấn Đào lại nhiều, ngay cả Tào Dịch Côn như vậy cũng được tính là bạn thân của anh, có thể nghĩ tới bạn thân của anh quả thật khắp thiên hạ.

Làm lính cần vụ riêng của Lương Tuấn Đào, thủ trưởng đại nhân đi đâu thì tiểu Cao đi tới đó. Cho nên, hôm nay vẫn do tiểu Cao lái xe.

Bởi vì là bạn bè tụ tập, nên không chạy xe quân đội, mà chạy chiếc Maybach màu đen, khiêm tốn mà xa hoa.

Xe dùng tốc độ ổn định chạy tới câu lạc bộ golf Gia Lý Hải, là hội sở hạng sang của người thượng lưu.

Ngày hè chói chang, nơi này lại che kín trời, gió mát phất phơ, cảnh đẹp mê người.

Ở đây có rất nhiều người chơi, không thể nghi ngờ cũng là người có thân phận. Khi Lương Tuấn Đào khoác tay Lâm Tuyết xuất hiện, thỉnh thoảng có người đứng lên chào hỏi bọn họ. dinendian.lơqid]on

Lâm Tuyết biết người này kết bạn khắp thiên hạ, một đường đi tới một đường xã giao, cứ vừa đi vừa nghỉ như vậy, cuối cùng chỗ dừng chân là chỗ bọn họ chuẩn bị ngồi xuống.

“Đào, mấy người tụi này đợi ông nửa ngày, có thể dừng con mẹ nó vênh váo như vậy không!” Một người đàn ông cao gầy mũi thẳng miệng vuông mở miệng làm khó dễ trước.

“Ông được đấy Lung tử, gặp mặt đã chê tôi!” Lương Tuấn Đào xông tới cho đối phương một quyền.

Bản lĩnh người đàn ông kia cực tốt, thấy quyền sắt của Lương Tuấn Đào đánh tới, ngồi ngay ngắn không động, nhưng cũng nhanh chóng đánh quyền ra, hai quyền sắt đụng vào nhau, xương cốt chạm vào nhau phát ra tiếng vang trầm nặng.

“Đã nghiền!” Người đàn ông cười ha hả, “Rất lâu không đánh quyền với ông rồi!”

“Vuốt hèn!” Lương Tuấn Đào đưa ra hai từ khái quát cảm nhận với anh ta, đồng thời chỉ vào anh ta giới thiệu cho Lâm Tuyết bên cạnh, “Cậu ta tên Phùng Chu Long, em gọi anh ta Lung tử là được!”

(*) Lung tử = kẻ điếc, Lung và Long có cách đọc giống nhau [lóng]

“Chào anh!” Lâm Tuyết nhàn nhạt nhếch môi, nhìn chằm chằm Phùng Chu Long một lúc, hỏi, “Anh có phải là anh họ của Phùng Trường Nghĩa không?”

Đã sớm nghe Phùng Trường Nghĩa nói anh ta có một người anh họ rất bản lĩnh, hôm nay cuối cùng Lâm Tuyết đã được nhìn thấy người đàn ông khiến Phùng Trường Nghĩa bội phục sát đất.

“Đúng, anh và Phùng Trường Nghĩa là anh em họ!” Phùng Chu Long nở nụ cười nheo mắt nhìn Lâm Tuyết, chìa một tay ra.

Lương Tuấn Đào vung tay gạt móng vuốt có ý đồ xấu của Phùng Chu Long ra, nhíu mày nói: “Bệnh cũ nhìn thấy phụ nữ xinh đẹp lại chìa tay ra vẫn không thay đổi, nhìn cho rõ ràng, đây là em dâu của ông!”

Phùng Chu Long cũng bởi vì thấy đủ rõ ràng nên định ăn đậu hũ, nghe tiếng Lương Tuấn Đào cưng chiều bà xã lên tận trời cao đã lâu, ai nhìn nhiều cũng khẩn trương không xong, hận không thể tìm một chỗ che giấu không để cho bất kỳ kẻ nào mơ ước. Anh muốn nhìn một chút xem tin đồn này có phải là sự thật hay không, kết quả… Thằng nhóc này thật sự không khiến cho anh thất vọng.

“Bắt tay một cái với em dâu thì làm sao? Thôi đi, ông quá mức chuyện bé xé ra to rồi!” Phùng Chu Long rất bất mãn ai oán nói.

“Chỉ cho phép nhìn không cho phép sờ!” Lương Tuấn Đào cảnh cáo như vậy, sau đó chỉ vào một người đàn ông anh tuấn to lớn khác giới thiệu với Lâm Tuyết, “Anh đẹp trai này tên là Đoàn Dật Phong, nick name Phong tử, cũng là bạn thân của anh!”

(*) Phong tử = kẻ điên

“Chào anh!” Lâm Tuyết cố ý mở to hai mắt quan sát Đoàn Dật Phong tỉ mỉ một lần, bởi vì cô biết vị Đoàn soái ca này từng là mối tình đầu của Hà Hiểu Man.

“Chào em!” Khác với Phùng Chu Long vô lại, Đoàn Dật Phong rất nghiêm túc, môi mỏng như dao, quen mím môi, chỉ gật đầu một cái với Lâm Tuyết, lễ phép mà lạnh nhạt, một chữ cũng không muốn nhiều lời.

“Này, không phải kêu ông mang theo phụ nữ? Không thấy tôi mang theo em dâu sao!” Lương Tuấn Đào thấy Đoàn Dật Phong vẫn một thân một mình, không khỏi rất bất mãn.

Phùng Chu Long ngược lại dẫn theo một kiểu cay nồng tới, thuần túy hợp với tình hình, mà Đoàn Dật Phong ngay cả một bóng người cũng không chịu.

“Ông có vợ lên mặt rồi, cho rằng ai cũng may mắn giống ông!” Đoàn Dật Phong liếc mắt, tỏ vẻ không chịu nổi.

“Tôi nói ông chuẩn bị luôn cô đơn như vậy tiếp?” Lương Tuấn Đào rất buồn rầu, giao tình giữa anh và Đoàn Dật Phong vẫn rất vững chắc, cũng nhìn thấy một đoạn với Hà Hiểu Man kia. Cho dù như thế nào đều đã qua, chẳng lẽ định cả đời nhớ mãi không quên. “Người ta hiện giờ cùng Lãnh Bân như hình với bóng, hạnh phúc vô cùng, chẳng những sinh con trai, nghe nói gần đây lại mang thai!”

Cái gì? Hà Hiểu Man lại mang thai? Mức độ hứng thú với tin tức này của Lâm Tuyết còn rõ ràng hơn Đoàn Dật Phong, “Chuyện khi nào? Haizzz, em cứ ở trong nhà ngây ngốc rồi, cái gì cũng không biết!”

“Chờ khi Dương kết hôn em sẽ gặp được cô ấy!’ Lương Tuấn Đào vội vàng an ủi ôm vợ, tránh cho cô lại oán giận anh giấu cô ở trong nhà, “Thật ra Hà Hiểu Man rất bận rộn, cả ngày không ở nhà, bình thường còn không thấy cô ấy!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203, pypyl, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 305 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anbuchihi, hamdoctruyen, Hepc, Ngoc_nhi_nho, tiểu phấn và 109 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.