Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 235 bài ] 

Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

 
Có bài mới 11.01.2018, 10:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 251
Được thanks: 900 lần
Điểm: 10.59
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 11
Chương 140: Tai họa trúng gió (2)

Chờ khi mọi người rời đi, Khánh Vương phi mới cười lạnh một tiếng: “Đây chính là báo ứng.”

Khánh Vương ở trên giường nghe được rõ ràng, hắn nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Khánh Vương phi, một câu cũng không nói được, miệng nghẹn ngào ú ớ, dĩ nhiên là tức giận đến cực hạn, chỉ còn ngón tay trỏ là cử động được, cứ liên tục ngọ nguậy như muốn xé tan tất cả.

Khánh Vương phi nói vậy cũng không có gì lạ, bao nhiêu năm qua Khánh Vương không có chút tình cảm với bà, thậm chí một chút tôn trọng cơ bản cũng không có, nhưng thân là con cái, không thể cười trên nỗi đau của người khác, Giang Tiểu Lâu nhẹ giọng nói: “Mẫu thân, nên để cho Vương gia nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Ngữ khí Khánh Vương phi đặc biệt lạnh lùng: “Tịnh dưỡng? Ta ước gì cả đời hắn đều nằm trên giường như vậy.’ Nói xong bà đi tới bên người Khánh Vương, ánh mắt lạnh lẽo: “Trước kia ngươi không thích thê tử như ta, luôn chê bai ta, nhưng đến giờ cũng chỉ có ta hầu hạ bên cạnh ngươi, không phải báo ứng thì là gì?”

Nếu hắn cứ như thế mà chết đi thì thật tốt, Khánh Vương phi hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong ngực nổi lên từng trận đau đớn, không nói được là thống khổ hay vui mừng.

Ngón tay Khánh Vương không ngừng cử động, đôi mắt vằn tia máu, nhưng không làm được gì.

Giang Tiểu Lâu nhìn Khánh Vương phi, khẽ thở dài một hơi.

Khánh Vương phi nhàn nhạt nói: “Thở dài cái gì, đây là chuyện tốt.” Bà từ từ quay đầu lại, trâm cài trên tóc rạng rỡ lóe sáng, đáy mắt tràn ngập lạnh lùng: “Người đâu, đưa Vương gia đến viện của ta.”

Khánh Vương bị khiên đi, vẫn cố quay đầu lại trừng mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, không chịu nhắm mắt lại.

Khánh Vương phi nhìn vẻ mặt hắn mà cười gằn: “Là do hắn không biết xấu hổ mà tạo ra, trong phủ có bao nhiêu thê thiếp hắn còn không vừa lòng, lại ra tay với một đứa bé, đây là ông trời trừng phạt hắn.”

Giang Tiểu Lâu nắm chặt tay Khánh Vương phi, ôn nhu trấn an: “Mẫu thân, đừng nên tức giận.”

“Ta không tức giận, là đau. Như vậy cũng được, hắn không nói được thì sẽ không thể trách tội con, con cũng không cần phải đi.” Khánh Vương nắm chặt tay nàng, hơi hơi cười.

Từ viện của Khánh Vương đi ra, Giang Tiểu Lâu liền đến thăm Vệ Phong.

Giờ khắc này Vệ Phong đã thay đổi một thân xiêm y sạch sẽ, ngồi đó nghe Tiểu Điệp quở trách: “Khánh Vương bảo ngươi đi thì ngươi cứ đi sao? Nên lớn tiếng kêu cứu chứ.”

Sở Hán nghiên người dựa vào cái tủ bên cạnh: “Muội bị ngốc à, Khánh Vương phủ là nơi nào, hắn kêu cứu thì có ai nghe thấy sao?”

Vệ Phong chỉ cúi đầu không nói, Tiểu Điệp có vẻ rất tức giận: “Vương gia đúng là quá đáng, bên người bao nhiêu mỹ nữ còn không đủ, lại ra tay với một đứa bé trai. Nhưng bây giờ muội lại thấy lo, lỡ ông ấy truy cứu việc này, tiểu thư cũng sẽ bị liên lụy…”

Lời của Tiểu Điệp nói là sự thật, nhưng lại không đúng lúc, khiến người ta cảm thấy nàng rất ích kỷ.

Xưa nay lòng dạ Sở Hán rộng rãi, tính tình lại rất trượng nghĩa, nghe xong lời này liền trầm mặt xuống: “Không lẽ vì sợ bị liên lụy mà trơ mắt nhìn hắn bị Vương gia chà đạp sao?”

“Muội đâu có nói như vậy, là muội bảo tiểu thư quay về sớm mà.” Tiểu Điệp lập tức đỏ mặt lên, vội vàng giải thích.

“Lời nói xuất phát từ trái tim, trong lòng muội cũng chỉ sợ bị liên lụy thôi.” Sở Hán không chút nể mặt, trực tiếp vạch trần nàng.

Tiểu Điệp ngẩn người, trong nháy mắt trắng bệch mặt mày, trong lòng nàng rất yêu thương Sở Hán, chỉ là trước kia trong mắt hắn chỉ có Ly Tuyết Ngưng, nàng tự biết không thể so sánh với người ta, cho nên luôn kềm chế. Giờ khắc này thấy Sở Hán vì một thiếu niên mà gây hấn với mình, vừa thấy oan ức vừa đau lòng, còn tức giận tên đầu gỗ này không hề nhận ra tâm ý của mình, không nhịn được nói: “Huynh cứ đắc ý đi, để xem đến khi đó Vương gia hỏi tội thế nào.”

Sở Hán cười lạnh một tiếng, ánh mắt càng trở nên lạnh lùng. Hắn dĩ nhiên không nhận ra tâm ý của Tiểu Điệp, chỉ cảm thấy thiếu nữ này quá bận tâm công danh lợi lộc, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Vệ Phong gặp nguy hiểm, chỉ lo lắng mình bị liên lụy. Nếu một người cứ trơ mắt nhìn một đứa bé bị chà đạp thì có còn là con người hay không? Nếu hôm nay Giang Tiểu Lâu không chịu ra tay thì Sở Hán sẽ không tiếp tục bảo vệ nàng nữa. Giang Tiểu Lâu báo thù rửa hận là hợp tình hợp lý, nhưng nếu thấy chết không cứu thì lại là lãnh khốc vô tình, điểm này trong lòng Sở Hán tự đó định luận riêng.

Tiểu Điệp tức giận đến đỏ mắt, đang muốn phản bác đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một giọng nói: “Sẽ không hỏi tội nữa.”

Tiểu Điệp lấy làm kinh hãi, lập tức quay đầu lại, Giang Tiểu Lâu từ ngoài cửa chậm rãi đi vào, giọng điệu bình thản: “Vương gia bị trúng phong, không nói được gì nữa.”

Tiểu Điệp nghe vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy vui mừng cho tiểu thư, vừa cảm thấy Vệ Phong xem như đã hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt vui mừng của Sở Hán, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác chua xót. Nàng trừng mắt với Sở Hán một cái, đi đến cạnh Giang Tiểu Lâu nói: “Nhưng bất kể thế nào, tiểu tử này gây ra họa như thế, hắn không thể ở lại vương phủ nữa. Tiểu thư, hay là nghĩ cách đưa hắn về cho An tiểu thư đi.”

Dĩ nhiên trong lòng Giang Tiểu Lâu cũng nghĩ như vậy, nhưng An Tiểu Thiều luôn miệng nói nhất định phải để hắn lại vương phủ, Giang Tiểu Lâu liếc mắt nhìn thiếu niên một cái, nhẹ nhàng hỏi: “Sau này ngươi có dự tính gì?”

Vệ Phong chỉ đứng dậy, hướng về Giang Tiểu Lâu khấu đầu một cái, không nói một lời liền đi ra ngoài. Sở Hán vội vã ngăn cản, nói với Giang Tiểu Lâu: “Tiểu thư, người muốn đuổi hắn đi sao?”

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu sáng rực: “Không, ta không đuổi hắn đi, ta chỉ muốn biết suy nghĩ của hắn thôi.”

Khi Vệ Phong mở miệng thì đặc biệt nghiêm túc, phối với đôi mắt cảm động kia, khiến người ta lập tức sinh ra lòng thương hại, nhưng vẻ mặt của hắn cũng rất quật cường: “Tiểu thư, ta không thể liên lụy ngài nữa, xin lỗi.” Nói xong hắn liền đi ra ngoài, Sở Hán nắm chặt lấy hắn không buông, ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy: “Tiểu thư, không lẽ người mặc kệ hắn bỏ đi sao?”

Vệ Phong dùng sức tránh khỏi Sở Hán, liều mạng lao ra bên ngoài, nhưng hắn làm sao so được với Sở Hán, lập tức bị khống chế. Sở Hán ép ngã hắn xuống đất, cố hết sức để không làm hắn bị thương, nhưng cũng không cho hắn bỏ chạy, lặp lại câu hỏi lần nữa: “Tiểu thư, người thật sự mặc kệ?”

Thiếu niên cảm thấy khó thở, nhưng chỉ cúi đầu, không chịu liếc mắt lên nhìn ai.

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn, nói thẳng vấn đề: “Sở Hán, tướng mạo của hắn sẽ mang đến phiền phức lớn cho ta.”

Sở Hán không phủ nhận điểm này, chỉ vì đứa nhỏ này quá mỹ lệ, có sức mạnh rung động lòng người, cũng có khả năng phá hủy tất cả. Sở Hán biết Giang Tiểu Lâu tới Khánh Vương phủ là vì cái gì, nàng làm sao có thể vì một thiếu niên mà từ bỏ kế hoạch từ trước đến nay của mình?

Tất cả chướng ngại đều phải diệt trừ, huống chi là một thiếu niên không có quan hệ



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hothao, kieuanh157, san san
     

Có bài mới 13.01.2018, 09:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 251
Được thanks: 900 lần
Điểm: 10.59
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 11
Chương 141: Kim Lăng quận vương (1)

Buổi chiều, Giang Tiểu Lâu vừa tới viện của Vương phi, Mộ Vũ đã vén rèm lên nhỏ giọng báo cáo: “Tiểu thư, Kim Lăng quận vương trở về rồi.”

Kim Lăng quận vương?

Giang Tiểu Lâu lẩm bẩm tên người này một lần trong đầu, lập tức hiểu ra.

Tiến vào phòng khách, nàng liền nhìn thấy nam nhân trẻ tuổi vừa cởi chiến bào mặc bộ cẩm y đang ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế gỗ màu đỏ.

Mặt mũi hắn rất cương nghị, đôi mắt tối đen, tựa hồ có sức mạnh thấu vào lòng người.

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Giang Tiểu Lâu xin chào quận vương.”

Hách Liên Duẫn nhìn Giang Tiểu Lâu, thiếu nữ trước mắt có đôi mắt sáng, thanh lệ thoát tục, khiến người ta không kềm được mà yêu thích.

Các muội muội của mình đều là mỹ nhân xuất sắc ở kinh thành, nhưng không được thanh diễm như nàng. Loại xinh đẹp này không mị tục, không khô khan, ngũ quan xinh xắn, đôi mắt sáng sủa, khiến hắn không kềm được mà nhớ đến sự mông lung đẹp đẽ của hạnh hoa giữa cơn mưa xuân.

“Muội muội không cần khách sáo, muội đã là nghĩa nữ của mẫu thân thì cũng chính là muội muội của ta. Lần này ta quay về có mang theo lễ vật cho mẫu thân và muội, một lát nữa sẽ đưa tới.” Âm thanh Hách Liên Duẫn trầm ổn, biểu hiện không chút khác thường. Nói xong hắn quay đầu nói với Khánh Vương phi: “Mẫu thân, có thể cho con đi thăm phụ thân một chút không?”

Vẻ mặt hắn đặc biệt cung kính, không có chút nào quá phận.

"Phụ thân con đang ở ngay bên cạnh, đi thăm ông ấy đi. Nhưng mà đại phu nói, bây giờ ông ấy bệnh rất nặng, vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện.” Khánh Vương phi dặn dò.

“Vâng, mẫu thân.” Hách Liên Duẫn lập tức đáp một tiếng, lễ nghi chu toàn mà lui xuống.

Giang Tiểu Lâu nhìn bóng lưng Hách Liên Duẫn, không khỏi khẽ mỉm cười: “Kim Lăng quận vương sao lại đột ngột về kinh?”

Khánh Vương phi thở dài nói: “Vì Vương gia bị bệnh, cho nên Hách Liên Duẫn dâng tấu bên bệ hạ, khẩn cầu cho phép hằn về kinh thăm phụ thân.”

“Chỉ vì thăm bệnh mà về sao?” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nhíu mày, suy tư mà nói.

Khánh Vương phi cười lạnh một tiếng: “Mẹ ruột, đệ đệ muội muội của hắn đều chết rồi, sao lại không về xem xem tình hình chứ, thăm bệnh chỉ là cái cớ thôi.”

“Mẫu thân, trước giờ con chỉ nghe nói hắn rất trung dũng, không biết còn người hắn thế nào, mẫu thân nói với con một chút được không?”

Giang Tiểu Lâu đã hỏi, Khánh Vương phi liền nói không chút giấu diếm: “Từ nhỏ hắn thông minh hiểu chuyện, làm việc quả quyết, văn thao võ lược, Vương gia cho rằng hắn rất giống ông ấy, cho nên đặc biệt sủng ái. Từ nhỏ hắn được đưa ra khỏi kinh học tập, đến mười một tuổi mới quay về, tràn ngập ý chí báo quốc, khiến Vương gia rất cảm động. Đến khi hắn mười lăm tuổi Vương gia liền giao hắn cho lão bằng hữu là Kỵ Nam tướng quân đưa đi trong quân rèn luyện. Hắn bắt đầu làm một tiểu tốt, dựa vào chiến công là tiến lên từng ngày, hoàn toàn khác biệt với loại thô bạo như Bùi Tuyên. Hắn đối đãi binh sĩ như con cháu, khiêm tốn không kiêu ngạo, kề vai sát cánh, cho nên rất được lòng mọi người, Vương gia cũng vì vậy mà càng thêm quý trọng hắn.”

Giang Tiểu Lâu gật gù, toát ra biểu hiện suy tư.

Hách Liên Duẫn thăm bệnh xong, đang ở trong phòng tự mình hầu hạ Khánh Vương dùng bữa tối, lúc này mới quay về viện của mình. Tương Hiểu Vân đầy mặt vui mừng tiến ra nghênh đón, dâng lên trà nóng đã được chuẩn bị từ trước.

Hách Liên Duẫn nhận trà, thuận thế kéo một cái, Tương Hiểu Vân lập tức rơi vào trong lòng hắn, hai tay cuốn lấy cổ hắn, gương mặt lập tức hiện lên một tia đỏ ửng, hô hấp cũng gấp gáp lên, yêu kiều nói: “Chàng đó, vừa về đến nhà mà…”

Sắc mặt Hách Liên Duẫn đặc biệt bình tĩnh, không nhìn ra một chút dục vọng nào, hắn chỉ cao giọng nói: “Ta ở trong quân lâu như thế, không biết nhớ nàng đến mức nào nữa.” Nói xong câu đó, âm thanh hắn đè thấp, kề sát vào tai nàng nói: “Trong nhà đã xảy ra chuyện gì?”

Tương Hiểu Vân ngẩn ra, gần như cứng người lại.

Hách Liên Duẫn dùng sức vỗ vào lưng làng, cực kỳ yêu thương nói: “Đến đây, cho ta hôn một cái.” Nhưng trên thực tế hắn lạnh lùng nói: “Nói hết mọi chuyện cho ta.”

Tương Hiểu Vân lập tức hiểu được, liếc mắt nhìn ra cửa sổ, biết Hách Liên Duẫn đang lo tai vách mạch rừng, không khỏi thấp giọng nói: “Trong viện này đều là người của thiếp, không có gì đâu.”

“Hừ, trong nhà có mẹ và đệ đệ muội muội, bên ngoài thì có cường địch bao vây, nha đầu kia có thể trong thời gian ngắn gây nên sóng gió, thật sự đơn giản vậy sao? Nàng cũng quá xem thường người ta.” Hách Liên Duẫn cười lạnh một tiếng, nhéo vào ngực nàng một cái.

Trong lòng Tương Hiểu Vân run lên, kể hết mọi chuyện một lượt, nhìn thấy sắc mặt Hách Liên Duẫn ngày càng khó coi, không khỏi căng thẳng trong lòng, nàng cắn cắn đôi môi đỏ mọng, oan ức nói: “Thiếp biết chàng trách thiếp không đứng ra giúp mẹ và đệ muội của chàng, nhưng thiếp cần khuyên đã khuyên, năn nỉ cũng năn nỉ, bên phủ Thái tử không biết đã chạy bao nhiêu chuyến, những gì cần làm đã làm hết. Thiếp cũng phải nghĩ cho tương lai của chàng, còn có con của chúng ta… Không lẽ vì họ mà không để ý những chuyện này, cứ thế lao đầu vào sóng gió sao? Thiếp làm gì có bản lãnh đó?”

Hách Liên Duẫn nắm chặt vòng eo của nàng, thở dài nói: “Hiểu Vân, con người ta không biết ăn nói, không nói ra được lời ngọt ngào, dĩ nhiên ta biết nàng vất vả, chưa từng có ý trách móc nàng. Mẹ của ta thiển cận, không biết tiến lùi, các đệ muội cũng bị phụ thân làm hư, không biết trời cao đất rộng. Thứ xuất là chuyện trời định, sao có thể tranh dành với trời.” Miệng hắn nói như vậy nhưng sự đau khổ trong mắt lại rất sâu.

Tương Hiểu Vân lập tức ôm sát hắn: “Thiếp là thê tử của chàng, dĩ nhiên toàn tâm toàn ý lo lắng cho chàng, cho dù phải tranh với ông trời thiếp cũng không sợ.” Suy nghĩ một chút, nàng lại lo âu nhíu mày nói: “Nhưng thiếp sợ Giang Tiểu Lâu, vừa nhìn thấy gương mặt tươi cười kia liền sợ. Nàng ta cười càng ôn nhu thì suy nghĩ trong lòng càng độc ác. Lần này chàng trở về, thiếp lo nhất là nàng ta không chịu buông tha cho chàng, muốn… đối phó với chàng.”

Hách Liên Duẫn xoa xoa làn da trơn bóng của nàng, thở dài nói: “Ta biết, cho nên ta lập tức đi gặp phụ thân. Ai ngờ ông ấy bệnh nặng nằm trên giường, khi gặp ta thì dường như có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng một chữ cũng không thốt ra được, trong lòng ta vô cùng khổ sở.”

Tương Hiểu Vân cũng khổ sở, nhưng điều nàng đau lòng nhất là chỗ dựa duy nhất của phu quân mình đã ngã xuống, Khánh Vương rất sủng ái Hách Liên Duẫn, thậm chí không tiếc tranh chấp với Khánh Vương phi, nhưng hôm nay ông ấy



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hothao, san san
Có bài mới 17.01.2018, 09:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 251
Được thanks: 900 lần
Điểm: 10.59
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 12
Chương 141: Kim Lăng quận vương (2)

Giang Tiểu Lâu đi đến viện của Hách Liên Nhạc, thấy hắn đang dạy Vệ Phong viết chữ. Hách Liên Nhạc dạy rất chăm chú, từng nét từng chữ, Vệ Phong học cũng rất chăm chú, tóc trên trán nhẹ buông xuống, đôi mắt óng ánh lóe lên ánh sáng. Hắn mỹ lệ như vậy, như là giọt sương sớm đọng trên lá cây, khiến người ta thậm chí không dám nói chuyện với hắn, chỉ sợ một hơi thổi qua hắn liền tản đi.

Hách Liên Nhạc vừa ngẩn đầu, đúng lúc nhìn thấy Giang Tiểu Lâu, ngại ngùng mỉm cười nói: “Tỷ đến rồi.” Bây giờ khi gặp được Giang Tiểu Lâu, Hách Liên Nhạc đã ăn nói rất trôi chảy, càng không tránh né nàng, có thể thấy được hắn đã quen với vị tỷ tỷ ôn nhu mỹ lệ này.

Vệ Phong thấy thế liền vội vàng hành lễ: “Tiểu thư.”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười nói: “Đứng lên đi, bây giờ ngươi là tùy tùng của Thế tử, không cần khách sáo như vậy.”

Vệ Phong còn quỳ trên đất, cũng không lên tiếng.

Hách Liên Nhạc vội nâng hắn dậy, giọng điệu đặc biệt thân cận: “Bảo ngươi đứng thì cứ đứng lên đi.”

Hách Liên Nhạc tâm tư cẩn thận, quan sát tỉ mỉ, ngoại trừ nhũ nương tuyệt đối trung thành bên cạnh ra, trước giờ chưa từng thân cận với bất cứ người nào. Giang Tiểu Lâu nhìn hai người nọ có vẻ rất hòa thuận, trên mặt mang theo nụ cười: “Xem ra Thế tử rất thích Vệ Phong.”

“Phải, hắn rất ngoan ngoãn, cũng rất hiểu chuyện."

Trong mắt Giang Tiểu Lâu thì Hách Liên Nhạc vẫn là một đứa bé, nhưng khi hắn nâng Vệ Phong dậy, đôi mắt cong cong, cười rất vui vẻ, có lẽ trong vương phủ phần lớn người ta đều trước mặt cung kính sau lưng khinh thường hắn, sự xuất hiện của Vệ Phong chính là một ngoại lệ. Vệ Phong là một thiếu niên thành thật, tuy mới mười ba tuổi nhưng đã rất hiểu chuyện, cũng biết cách nhìn sắc mặt người khác, đối xử với Hách Liên Nhạc cũng rất tỉ mỉ, cho nên Hách Liên Nhạc yêu thích hắn, khi biết hắn không biết chữ đã chủ động mở miệng đòi dạy hắn.

Giang Tiểu Lâu đi tới bên cạnh bàn, liếc mắt nhìn tờ giấy trên đó, không khỏi cười nói: “Bút lực của Thế tử càng lúc càng ngay ngắn đẹp đẽ, còn về Vệ Phong, phải rèn luyện nhiều hơn, nếu không sau này Thế tử mang ngươi ra ngoài, người khác sẽ cười hắn dẫn theo một thư đồng không biết viết chữ.”

“Vâng, tiểu thư.” Vệ Phong không chút do dự nói, bộ dáng nghiêm chỉnh chọc cười Hách Liên Nhạc.

Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng tì nữ bẩm báo: “Thế tử gia.”

"Vào đi."

Tì nữ cung kính hồi bẩm: “Kim Lăng quận vương đến rồi, đang chờ ở phòng khách.”

“Đại ca đến rồi?” Trên mặt Hách Liên Nhạc lộ vẻ vui mừng, Giang Tiểu Lâu thấy thế không khỏi có chút kỳ quái. Nàng vẫy lui tì nữ, nói với hắn: “Tình cảm của Thế tử và Kim Lăng quận vương rất tốt sao?”

“Ừ, đại ca không giống với nhị ca.” Hách Liên Nhạc nói xong câu này, liền bắt đầu tìm kiếm quanh phòng.

Giang Tiểu Lâu đè nén kinh ngạc trong lòng, biểu hiện trên mặt kỳ lạ: “Đệ đang tìm gì vậy?”

“Đệ tìm roi ngựa.” Hách Liên Nhạc nghiêm túc trả lời nàng.

Giang Tiểu Lâu nhìn đối phương, nhẹ nhàng nháy mắt: “Thế tử, bây giờ đã trưa rồi, nếu cưỡi ngựa ra khỏi thành thì đến tối mới quay về được, không bằng ngày mai lại đi.”

“Không được, ngày mai đại ca sẽ quay về.”

“Quay về? Kim Lăng quận vương phải về sao?”

“Vâng”. Hách Liên Nhạc lập tức đáp: “Đại ca chỉ về thăm phụ thân, thăm xong phải đi ngay… a, ở đây.” Hách Liên Nhạc vội vàng chuẩn bị, mang theo roi ngựa lập tức muốn đi ra ngoài, ra tới cửa đột nhiên nhớ đến chuyện gì, quay đầu lại nhìn Giang Tiểu Lâu, khó xử nói: “Tỷ đừng nói với mẫu thân, bà sẽ không vui.”

Nụ cười của Giang Tiểu Lâu hơi dừng một chút, lặng lẽ nói: “Nếu biết vì sao còn muốn đi?”

“Đệ… đại ca rất tốt với đệ, không dễ dàng gì mới xin được huynh ấy.” Hách Liên Nhạc không nhịn được mà đỏ mặt, lại vẫy vẫy tay với Vệ Phong, “Đến đây, ta dẫn ngươi cùng đi, vui lắm”.

Vệ Phong chần chừ nhìn Giang Tiểu Lâu một lúc, thấy nàng gật đầu với mình, lúc này mới đi theo Hách Liên Nhạc

“Sở Hán, theo Thế tử, cố gắng âm thầm bảo vệ.”

"Vâng."

Giang Tiểu Lâu trở lại viện của Khánh Vương phi, Khánh Vương phi cũng đã được hạ nhân bẩm báo, đang ngồi đó sắc mặt nặng nề.

“Mẫu thân, người biết rồi?”

“Vương phủ được bao lớn, tên ngốc này, còn tưởng rằng con không nói thì sẽ không ai nói cho ta biết. Chân trước hắn vừa ra cửa, nhũ mẫu đã qua đây…” Khánh Vương phi thở dài.

Trên mặt Giang Tiểu Lâu lóe qua một nụ cười: “Vậy có muốn con cản Thế tử không?”

"Nếu là Hách Liên Duẫn hẹn nó ra ngoài cưỡi ngựa thì thôi đi, trước kia bọn chúng thường đi cùng nhau, lần nào cũng quay về không chút thương tổn, con an tâm, Hách Liên Duẫn không phải kẻ ngốc, hắn sẽ không làm ra chuyện giấu đầu hở đuôi.”

Hách Liên Duẫn đưa Hách Liên Nhạc ra ngoài, hắn không chỉ muốn đảm bảo an toàn cho đối phương, còn phải biểu hiện tình cảm huynh đệ thắm thiết cho đến cùng, nếu Hách Liên Nhạc có chút tổn thương nào, tất cả mọi người đều sẽ nhận định là Hách Liên Duẫn gây nên. Giang Tiểu Lâu không khỏi cười thầm chính mình lo lắng quá mức, thuận tiện nói: “Nếu mẫu thân đã nói là không có gì thì con cũng không nhiều lời.”

“Trong ba đứa con của Thuận di nương, chỉ có Hách Liên Duẫn mới thật sự là người thông minh, không chỉ thông minh còn hiểu được thời thế. Từ nhỏ hắn không thân cận với các đệ muội ruột, ngược lại yêu thích Nhạc Nhi, đối với nó còn tốt hơn đệ muội ruột. Có một lần Nhạc Nhi tình cờ rơi xuống nước, là hắn cứu được. Cho nên Nhạc Nhi đặc biệt thân cận với hắn, thường bám theo hắn đi đây đi kia, hắn cũng không từ chối, thường mang theo Nhạc Nhi ra ngoài đi dạo, không hề úy kỵ ánh mắt người khác. Có lúc ta cũng nghĩ, tính tình Nhạc Nhi không thích hợp làm Thế tử, không bằng mang vị trí này tặng lại cho Hách Liên Duẫn, để ta khỏi phải lo lắng đề phòng suốt ngày.” Khánh Vương phi cảm khái mà nói.

Giang Tiểu Lâu không nói lời nào, Hách Liên Duẫn quả thật biết cách làm người hơn đám đệ muội ngu ngốc kia. Kẻ địch chân chính thông thường đều không ra tay ngoài sáng, bọn họ luôn có vẻ ngoài hoàn mỹ tươi cười, thái độ thân thiết, dần dần ăn mòn tâm linh người khác, nhân tài như vậy là đáng sợ nhất. Tuy rằng vẻ ngoài của Hách Liên Duẫn rất tốt, nhưng có tiền lệ của Thuận di nương, nàng cũng không thể có ấn tượng tốt với người này được.

Qua hơn một canh giờ, Hách Liên Duẫn tự mình ôm Hách Liên Nhạc vào cửa. Trên trán Hách Liên Nhạc có một cái lỗ lớn, máu tươi chảy ào ào, ướt đẫm cả bả vai.

Khánh Vương phi sợ đến mặt mày trắng bệch, lớn tiếng nói: “Nhanh, đi mời đại phu.”

Hách Liên Duẫn đặt Hách Liên Nhạc lên giường, gương mặt Hách Liên Nhạc trắng bệch, xem ra cực kỳ yếu đuối, mà Vệ Phong luôn đi sát sau lưng bọn họ, giờ khắc này cũng đã vào cửa, nhưng chỉ cuộn mình ở một bên, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Hách Liên Duẫn.

Đại phu nhanh chóng đến, hắn kiểm tra thương thế của Hách Liên Nhạc một lúc, không khỏi nhíu chặt lông mày: “Ôi chao, không ổn, vô cùng không ổn.”

“Đại phu, rốt



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hothao, Nguyên Lý, dao bac ha, pelovecf, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 235 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichvan, Bánh Bao Bảo Bảo, maimai0906, Pcham, pelovecf, phuong thi và 439 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

1 ... 35, 36, 37

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
lamhan0123
lamhan0123
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang

Shop - Đấu giá: Rachel mun vừa đặt giá 197 điểm để mua Cún lúc lắc
Snow cầm thú HD: ... :v
Đào Sindy: Ờ v đấu đi ko dành nữa :))
Đào Sindy: quà tặng hả :sofunny:
Snow cầm thú HD: ...
Snow cầm thú HD: :sweat: đó là quà tặng game
Đào Sindy: tại ta thu thập công chúa thiên thần và nữ hoàng :))
Đào Sindy: LtCC ấy :)) ...
Đào Sindy: của con hả :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Nữ hoàng 3
Snow cầm thú HD: Nương nhường bên con đi :hixhix:
Snow cầm thú HD: :3 nương
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 526 điểm để mua Nữ hoàng 3
Snow cầm thú HD: Thím nói chi?
Sam Sam: Nãy tui nói sun r, lần này thím nhé =))))
Sam Sam: :)) hd à
Đào Sindy: Nhớ quá đê... :love3:
Snow cầm thú HD: Nương :hug:
Đào Sindy: hi con giai nhé :))
Snow cầm thú HD: :3 nghèo chấp nhận thôi...
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 421 điểm để mua Nữ hoàng 3
Sam Sam: Mèn ơi đã nói nhường r mà :)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Nữ hoàng 3
Điểm LTCC: Đấu giá tặng game, mn nhường nha :kiss5:
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 220 điểm để mua Kem chống nắng
ღ_kaylee_ღ: ầu men, k gặp tiểu cô cô ~
๖ۣۜMꙣêღ: Bao nhiêu ngày rồi ko onl nick chắc hơn nửa năm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.