Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 

Nghiệt Súc - Lauren Beukes

 
Có bài mới 11.01.2018, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 27996
Được thanks: 4645 lần
Điểm: 9.44
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Nghiệt Súc - Lauren Beukes - Điểm: 10
Tôi mơ mình là giấc mơ của một giấc mơ.


THỨ HAI

NGÀY 10 THÁNG MƯỜI MỘT

KIM CƯƠNG XỨ DETROIT


Cánh cửa sổ của quán cà phê Rocket cho Jonno thấy được cái nhìn hoàn hảo toàn bộ cái vỏ trống rỗng bao bọc Nhà Ga Trung Tâm Michigan. Bức tường thành phòng ngự của Detroit. Một thiên tài nào đó đã đề xuất việc lưu giữ những đống đổ nát mang tính biểu tượng như thế này. Dù gì đi nữa đây cũng là thứ để cho người ta đến tham quan, để được trố mắt nhìn vào những tòa nhà xiêu vẹo và chụp hình chúng. Sự khác biệt duy nhất giữa dân hippi đột nhập vào những tòa nhà bỏ hoang ở đây với những du khách luống tuổi mang vớ đi xăng đan ở khu Đấu trường La Mã đó là tụi hippi chụp hình đẹp hơn còn đám du khách thì có người ra rả thuyết minh cho họ. Cũng không phải ý tồi. Anh cũng có thể làm như vậy, soạn chương trình tour và thu âm lại. Nhưng đối với anh, vấn đề không nằm ở chỗ sự ám ảnh với sự khơi gợi mà đám tàn tích này phô bày, mà vấn đề nằm ở chỗ ai ai cũng muốn tìm hiểu xem chúng có ý nghĩa gì. Đó là cái bệnh của loài người, lúc nào cũng bị ám ảnh phải quan trọng hóa vấn đề.

Như chuyện cô ấy đã đến trễ bốn mươi sáu phút rồi chẳng hạn. Như thế là trễ hơn ba mươi mốt phút so với số thời gian đáng bỏ ra để chờ đợi bất kỳ cô gái nào, trừ phi cô nàng là một siêu mẫu danh giá hay là nhà sản xuất bộ phim kể về cuộc đời tuyệt vời của bạn, theo cách so sánh trong bộ “10 Quy tắc Hẹn Hò cho Người đàn ông lịch lãm” mà anh bôi vẽ ra cho một trang web mày râu tạp nham nào đó hồi năm ngoái. Tất cả đều chỉ là mồi câu Like[4]. Nhưng thị hiếu con người khó câu hơn lũ cá, còn nền kinh tế thì vẫn chỉ là chốn bùn lầy nước đọng, và anh nên viết một cuốn tiểu thuyết hậu-hậu-hiện đại về một cuộc đấu tranh trường kỳ nào đó kiểu như Moby-Dick chẳng hạn chứ không phải lanh chanh nghĩ ra mấy cái danh sách liệt kê vớ va vớ vẩn này. Nhưng để kiếm tiền thì giỏi cứ viết tiểu thuyết thử xem.

Ờ, mà bài viết của anh cũng đã được xuất bản trong những tạp chí văn học vô danh với lượng độc giả lên tới con số tám đấy thôi, không kể mẹ của giám đốc nhà xuất bản và các số tặng cho những người viết bài. Mọi nhà văn học đòi chỉ chăm chăm đọc truyện ngắn của nhau cứ như thể họ có thể tạo ra đủ năng lượng như một vòng từ trường giúp thu hút ánh mắt thiên hạ về phía họ. Nhưng tất cả chỉ là rác rưởi. Kể cả mấy thứ anh viết ra cũng thế. Tất cả chỉ bởi vì anh đã nhận ra là cô ta không đến đâu nên mới khiến anh có những suy nghĩ này. Bởi vì đây là một thảm họa, nó khiến cho Sự Thất Bại Toàn Tập Với Tư Cách Nhà Văn của anh bị xem nhẹ đi.

Cô ấy sẽ không đến.

Nỗi thất vọng ấy đâm đau hơn cả ngộ độc caffeine. Anh đã uống tới ba ly cà phê rồi, ban đầu là bởi anh cảm thấy mình thật bảnh chọe, ngồi cửa sổ một quán rượu chờ đợi em gái DJ nóng bỏng. Đó là trước khi anh bị cho leo cây, thế rồi anh mất chỗ ngồi khi đi gọi một cốc espresso thứ ba, và giờ anh bị nhét vào tít sau quán, gần chỗ nhà vệ sinh, ngồi chỗ cái bàn tròn nhỏ mà dường như được thiết kế đặc biệt khiến người ta kém cỏi đi.

Nhưng cô ấy đang cười tươi. Với mày. Rõ ràng rồi.

Mặc xác nụ cười. Mặc xác cái thành phố ma nhỏ xíu ảm đạm này. Mặc xác công việc. Anh nên viết một cuốn hồi ký giận dữ. Một tráng ca cho thế hệ mình. Kiểu Bret Easton Ellis[5] với bao nhiêu chán nản của tụi con nít mang hình hài những gã đàn ông. Thế rồi cô bước vào cửa, anh thề có trời đất chứng giám là mọi nguyên tử trong căn phòng này như sắp xếp lại xung quanh cô. Cô mặc quần jeans, đi đôi bốt ngăn tuyết và một cái áo khoác phồng màu ngọc lam trẻ trung cùng tông với màu mắt, tai đeo tòng teng còn những bím tóc đã được cột xoắn lại với nhau hết sức công phu.

“Chào,” cô vừa nói vừa quăng túi cái bạch lên bàn, vô ý vô tứ tới mức anh phải chụp vội lấy cốc cà phê kẻo đổ.

“Xin lỗi.”

“Em hay nói thế nhỉ.” Anh toét miệng. Không thể không cười.

“À, ừ,” cô nhún vai. “Sao, thế không gọi cho em một cốc nào cả à?”

“Nửa tiếng đồng hồ trước rồi!”

“Anh uống cốc nữa không?” cô chỉ tay vào cái cốc của anh, vẫn còn đầy ba phần tư, thế mà anh vẫn gật đầu, cho dù nếu uống thêm cốc thứ tư chắc lên cơn đau tim mất, giống như đứa nhỏ chết vì uống nước tăng lực vậy. Nhưng cà phê là chất tự nhiên mà.

Bệnh mụn giộp cũng thế.

“Nhưng kêu để đem đi, được chứ?”

“Còn bữa sáng?”

“Chúng ta sẽ mua bánh mì. Anh muốn em dẫn đi thăm thú thành phố này. Tham quan Detroit của em.”

“Thế nghĩa là sao?”

“Là em muốn dẫn đi đâu cũng được. Anh muốn biết cảm nhận của em về thành phố.”

“Cũng được,” cô nói, cũng ánh nhìn thích thú cởi mở như lúc anh bắt quả tang cô đang rờ tay giữa đùi. Ái tình đích thực đấy, anh nghĩ.

Trong chiếc Huyndai nhỏ màu xanh ngộ nghĩnh của mình, cô đập mạnh vào chiếc radio thế là một âm thanh điện tử chát chúa bùng ra, tiếng cưa máy rền rĩ cộng nhịp điệu điên cuồng. Anh nhăn mặt. Nghe như tiếng nghiến răng của đám máy móc phê ma túy đá. Ồ, có thể làm tên cho một nhóm nhạc rock cách tân được đấy. Máy “Đập” Đá.

Cô chú ý và vừa gặm bánh mì hạnh nhân vừa cười anh.

“Tối thứ bảy anh lại chẳng nhảy nhót theo bài đấy còn gì.”

“Lúc đấy xỉn rồi!”

“Có muốn em vặn nhỏ lại không?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Anh là một chàng trai kỳ lạ, Jimmy à.” Cô gạt nhẹ nút âm thanh.

“Jonno” anh chỉnh lại.

“Biết mà. Giỡn với anh chút chơi thôi. Thế giờ anh muốn đi đâu nào? “

“Về lại chỗ em nhé?”

“Không được đâu.”

“Thế chỗ anh vậy.” Cho dù nghĩ về chuyện quay về căn hộ thuê nhếch nhác khiến anh bực bội. Và hoảng hốt nữa. Quần lót vứt lung tung đầy nhà, một mớ hộp pizza rỗng, khăn tắm ướt sũng cuộn đống trên sàn. Anh cần một giờ, không, phải ba giờ mới đủ khiến căn hộ tạm coi cho được. Mà thực ra, đốt trụi nó có lẽ còn đỡ nhọc công hơn.

“Chưa đến lúc đâu,” cô đáp.

“Thế chỗ nào em thích ấy.”

“Chỗ đó lạnh lắm.”

“Anh chịu được.”

“Anh định viết về nó à?”

“Có thể. Nếu nó hay ho.”

“Không phải nghề báo đã chết rồi à?”

“Người ta bảo anh thế.”

“Anh nên mở một kênh truyền hình riêng. Sẽ kiếm được quảng cáo.”

“Người ta cũng bảo anh như thế. Nhưng mọi thứ thay đổi quá nhanh. Anh không biết người ta làm thế nào để duy trì được nó nữa. Cứ như phải quay cuồng nhảy salsa giữa một trận động đất vậy.” Cũng không tệ. Anh nên viết điều đó ra. Sẽ là một bài bình luận hay. Bỏ đi, một bài luận rẻ tiền thôi. Thêm chút mồi câu. Biết đâu cô có thể khai hóa cho anh về thứ gì đó. Anh vẫn luôn nghĩ nàng thơ là một em gái gợi tình còn gì.

“Việc anh già chính là vấn đề đấy,” cô vừa nói vừa bật xi nhan. Tay đeo găng tay lòi ngón sọc đen vàng. Sơn móng tay sứt mẻ.

“Dạ, cám ơn đã chỉ cho anh.”

“Thư giãn đi, em trêu ấy mà.”

Họ lái xe qua câu lạc bộ thuyền buồm và một sở thú cũ, nơi cô nói đã đóng cửa từ lâu, các con thú đã bị chuyển đi hết rồi. Có khi bọn chúng nhập đàn của người da trắng di cư tới vùng ngoại ô cũng nên.

Họ lái xe ngang qua bãi biển chính một đoạn dài. Những con sóng bạc đầu cứ quấy rầy hoài bờ cát xám. Anh nhớ mình đã từng là một thằng bé mới lớn sống ở tiểu bang Rhode Island, nằm úp bụng trên bờ biển để giấu thằng nhỏ chỉ chực ngểnh cổ khi thấy mấy cô gái xoa dầu dừa lên da hoặc la hét nô đuổi nhau trên sóng nước. Đủ kiểu con gái. Hồi đó có cảm tưởng như cô nào cũng chịu thằng nhóc, nó có thể có được tất cả bọn họ, giống như nó có thể đi tới mọi quốc gia khác nhau, nhúng tay vào những công việc khác nhau, thử mọi khả năng vậy. Hãy cho mình nhiều lựa chọn, cha mẹ anh dặn thế, nhưng các cụ không dặn anh rằng khi lớn lên thì những lựa chọn cũng sẽ thu hẹp dần, từng cái một.

Trong xe nóng như lò lửa. Anh vật lộn gỡ cái áo khoác ra và xắn tay áo trong lên. Đàn ông có bị bốc hỏa không nhỉ?

“Rồi anh sẽ phải mặc lại đấy,” cô báo trước rồi tấp vào một khu đỗ xe nhỏ ngay ngoài bãi cỏ.

“Sao, là chỗ này à?”

“Anh bảo em dẫn anh đến chỗ nào đặc biệt. Belle Isle giữ nhiều kỷ niệm ấu thơ hạnh phúc của em. Được không?” cô thách thức. “Hay anh muốn khám phá đô thị? Tham quan những tàn tích còn sót lại của Giấc Mơ Mỹ? Hay có lẽ anh muốn đánh golf trên nóc nhà máy Packard. Ô mà khoan, em biết rồi. Anh muốn đi thu hoạch ngô bằng chính bàn tay mình tại một trang trại hiện đại nằm giữa một khu nhếch nhác nghèo rớt mùng tơi?”

“Nghe cũng hay đấy chứ,” anh biện minh. Nhưng cô nói đúng. Anh đã đọc về tất cả những kiểu thăm thú ấy. Người ta đã làm hết rồi. Những mỏ vàng các câu chuyện hấp dẫn đã bị vét sạch, và tất cả những gì còn sót lại chỉ là chút cặn vàng rơi rớt. Hay nói đúng hơn là kim cương Detroit, cái tên dân địa phương gọi những mẩu kính xanh của xe ô tô bị đập vỡ rơi xuống đường. Anh cảm thấy có gì đó nôn nao ập vào mình như những con sóng xám trên sông đang bền bỉ ập vào bờ.

“Anh từng đến bãi biển Bí mật chưa?”

“Nếu anh đến thì nó còn là bí mật nữa không?”

“Thôi nào, ngài cáu kỉnh.” Cô mở cửa xe và một cơn gió lạnh ập đến như một sợi dây thun quất trúng mặt anh. Cô cúi người xuống. “Anh bảo em chở anh đến nơi nào em thích. Chứ không phải nơi anh sẽ tìm được đề tài đăng lên mạng.”

“Biết đâu tự thân nó đã là một bài viết rồi.”

“Triết lý quá nhỉ.” Cô đóng sầm cửa xe rồi bắt đầu đi bộ tới mô hình một ngọn hải đăng trên cỏ. Anh vừa vội vã lẽo đẽo theo cô vừa mặc áo khoác.

“Này!” anh hét lên, “không phải em dụ anh ra đây để giết anh chứ hả!”

Cô quay người lại nhưng vẫn đi lùi để anh phải nhanh chân lên mới bắt kịp, rồi nở nụ cười ranh mãnh nhất trần đời. “Còn tùy xem ‘miệng lưỡi’ anh thế nào đã.”

Bọn họ mất khoảng hai mươi phút đi bộ dọc theo con đường đến chỗ cô muốn. Chiếc áo khoác của anh trở nên vô dụng trước cơn gió nhỏ tồi tệ. Họ đi chệch ra khỏi con đường để tiếp tục lội bộ xuyên qua những bụi cỏ cao ngang hông mãi đến khi bụi cỏ tách ra để lộ một đoạn bờ biển dài đầy bụi cây và một con kênh hẹp đầy nước tối tăm, chảy vào một con sông vòng qua chỗ uốn cong.

Cô dang rộng tay như một cô trợ lý ảo thuật. “Bãi biển bí mật,” cô thông báo. “Còn được gọi là bãi biển hippi.”

Và còn bị nói quá lên nữa. Chả có câu chuyện gì ở đây cả.

“Anh nghĩ sao?”

Tôi nghĩ tôi sẽ nói bất kỳ điều gì để có thể mò vào quần em lần nữa. Mà đó chính là rắc rối, chẳng phải sao, anh trai bao? Dùng miệng lưỡi để đạt được điều mình muốn?  Giống cô nàng Monique bé xinh anh quen hồi xưa. Hơi gàn dở. Nhấn mạnh vào ‘gàn’ hơn là ‘dở’. Cô nàng thường bò dưới gầm bàn tại những nhà hàng sang trọng để thổi kèn cho anh. Mới nhớ lại thế thôi mà thằng nhỏ đã ngọ ngoạy rồi. Hay là Trish, cô nàng một con. Dù anh không thích đứa nhỏ mà nó cũng chẳng ưa gì anh. Thế cũng phải, vì đứa nhỏ đã đủ lớn để nhìn ra bộ mặt thật của anh, chỉ là một lữ khách dừng chân tại một hòn đảo GÁI GÓA uống một ly cocktail, chụp một tấm hình trên bờ biển rồi lại bỏ đi đến những bến bờ ít xô bồ hơn. Hay là Cate, cô là tất cả những gì anh muốn. Cho đến khi...  Câm miệng. Thôi ngay đi.

“Nó chắc chắn là bí mật rồi,” là những gì anh có thể thốt ra được. Cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, xào xạc những bụi cỏ quanh hai người.

Cô nhăn mặt. “Mùa đông thế này thật khó thấy được sự hấp dẫn của nó. Người ta không thích có người lai vãng đến đây. Ở đây không có cứu hộ, và có một dòng chảy rất xiết ngay ngoài khơi. Vài năm trước đã có một đứa nhỏ chết đuối ở đây.”

“Đó là cái gì?” Anh chỉ vào những cột đá đen, những phiến đá xếp chồng lên nhau mà không rơi, tô điểm cho những phiến đá lớn hơn, thật không tin được.

Cô nhún vai. “Nghệ thuật sắp đặt đấy.”

Thật là một lời mô tả có phần đại ngôn. “ Chúng được gắn vào với nhau à?”

“Không hề. Em nghĩ cái ấn tượng nằm chỗ đó, là chúng không được gắn với nhau. Nghệ thuật ở chỗ là xếp cho chúng thăng bằng.” Cô nhăn mặt nhìn vào mấy cái tháp đá. “Này, những cái này khác với những cái em từng thấy trước đây. Giúp em nào.” Cô nắm lấy tay anh làm điểm tựa và nâng người lên chỗ tảng đá để quan sát.

“Đúng rồi, nhìn này. Đây là những khuôn mặt. Như kiểu dính lại với nhau. Khá khéo léo.”

“Coi như anh tin lời em.” Nhưng anh chỉ có thể nhìn ra những đường nét gồ ghề lõm vào trong những phiến đá, những đôi mắt trống rỗng, miệng ngoác ra như đang la hét. Lãng mạn chưa.

“Ối,” Jen-Q thốt lên khi một chiếc bốt khiến cô bị trượt chân. Vai cô va phải ‘tác phẩm nghệ thuật’ nếu có thể gọi như thế - nếu có lý do để nó được chồng chất tít ngoài chốn này chứ không phải trong Viện Nghệ Thuật Detroit. Những cây cột đổ nhào như đống gạch xếp, những viên đá rơi lõm tõm xuống nước. Anh vẫn đang níu lấy tay cô, kéo mạnh cô về phía an toàn. Cô ngã đè lên anh khiến cả hai người họ đều nhào chúi đầu gối xuống cát ướt.

“Lạy Chúa tôi. Nhớ nhắc anh không dẫn em vào mấy tiệm gốm sứ nhé,” anh nói. Lại làm chạm dây thần kinh cười của cô nữa, khiến cô cười rung cả người. Anh ôm lấy cô, nước lạnh buốt ngấm vào quần, một cô gái ấm nóng trong vòng tay.

Tất cả cũng chỉ cần thế này thôi, anh nghĩ.

Chỉ cần đừng làm hỏng chuyện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danvie và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

13 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/12)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
cò lười
cò lười
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

cò lười: :)) hihi
thuy_ngan: ta lại lên muộn, tan chợ rồi :sweat: :sweat: :sweat:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3323940#p3323940 PR truyện Giống Rồng - Chương mới nhất 17.2
cò lười: nếu em rãnh đi thanks cho mấy bài của chị đi nè :))
cò lười: mà sao em cứ thích canh bomd chị hoài vậy nhỉ :shock:
cò lười: chị đang up truyện em ơi
LogOut Bomb: Preiya -> Hoàng Phong Linh
Lý do: theo yêu cầu của bạn ý <3
Ngọc Nguyệt: 5 người...
Hoàng Phong Linh: pre: bomb ta đi, muốn tự sát nhưng hết bomb
Preiya: chị cò, em bomb chị nha :)))
Hoàng Phong Linh: ~~~
cò lười: hôm nay diễn đàn vắng vẻ quá
Ngọc Nguyệt: Nhô
cò lười: helo chào mn
Ngọc Nguyệt: Dạ, cảm ơn.
Đường Thất Công Tử: đang cập nhật tối mai ghé xem :love:
Đường Thất Công Tử: cóa nè :love:
Ngọc Nguyệt: Thất, có cái nào xem về tình bạn giữa các cung không?
Đường Thất Công Tử: vô xem bói toán đi cả nhà :love:
Ngọc Nguyệt: ...
Hoàng Phong Linh: hôm nay im lặng quá ~~
Shin-sama: =))
Ngọc Nguyệt: ..
Hoàng Phong Linh: ha ha
Ngọc Nguyệt: -_- Vắng lâu rồi ạ.
Shin-sama: dạo ni trên này vắng rứa cô
Ngọc Nguyệt: Ầu, ông Shin.
Shin-sama: hé lô
Ngọc Nguyệt: Tỷ cười gì?
Hoàng Phong Linh: ha ha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.