Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 363 bài ] 

Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn

 
Có bài mới 07.01.2018, 09:21
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 5.05
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
BỤI TUYẾT LẤP LÁNH

Có lẽ vì thời niên thiếu chúng ta vô tư, ngốc xít, say nắng người này, phải lòng người kia nên chúng ta bỏ lỡ tình yêu. Trưởng thành rồi, rêu phong bám đầy tuổi trẻ, trái tim can đảm hơn, chúng ta học được cách yêu nhưng lại chẳng thể giữ nổi bước chân người.

***

Lớp học thêm ngoại ngữ kết thúc vào lúc chín giờ bốn lăm phút. Tôi thong thả rời khỏi trường, vừa đi vừa lẩm nhẩm mấy từ vựng vừa mới học. Tôi ngồi ở bến xe buýt, nhìn lên nhìn xuống chờ đợi chuyến xe cuối cùng trong ngày lúc mười giờ.

Tôi là học sinh giỏi hai năm liền, thành tích luôn dần đầu trường, rinh giải thưởng khá nhiều ở các kỳ thi và lần gần đây nhất tôi giành giải cao nhất trong cuộc thi mô hình toán học. Ai cũng vây quanh tôi, sùng bái tôi như một vị thần. Kỳ thực có một điều không ai biết, tôi không hề vui khi có quá nhiều người ngưỡng mộ mình như thế. Những ngày huy hoàng đó trôi qua một cách lặng lẽ và tẻ nhạt đến mức buồn chán. Tôi không tìm được ai để sẻ chia. Cuối cùng, đêm hôm đó có một hạt bụi tuyết rớt lại trên áo tôi.

Cherry là cô gái kỳ quặc, lơ đễnh và không kém phần mãnh liệt. Nụ cười duyên dáng, đẹp tươi như đóa hoa mới nở. Cô ấy không thích học mà thích hát. Xe buýt cuối cùng chỉ có mình tôi và Cherry. Lúc tôi bước lên đã thấy cô ngồi ở đấy, băng ghế cuối. Với một kẻ rụt rè khi đứng trước con gái như tôi, đáng lẽ ra tôi phải chọn một chỗ ngồi cách xa Cherry dù sao thì chúng tôi chỉ là những kẻ xa lạ nhưng đằng này tôi đi thẳng tới dãy ghế Cherry đang ngồi nghe nhạc rồi ngồi xuống thật tự nhiên. Tóc cô đen nhánh, uốn nhẹ và bồng bềnh. Nếu được luồn tay vào mái tóc ấy hẳn sẽ rất ấm. Chiếc áo khoác của Cherry vô cùng lấp lánh, trên thân áo, tôi không biết người ta vẽ, thêu hay đính lên ấy những chùm hoa màu trắng tựa như bụi tuyết. Quả thật chiếc áo cô lấp lánh khiến tôi phải nheo mắt lại mỗi khi nhìn.

Một phút sau khi chiêm ngưỡng nhan sắc của Cherry, cô quay sang tôi, mở tròn đôi mắt. Ánh nhìn bất ngờ làm tôi không kịp né tránh, cứ thế bối rối nhìn lại cô, hai tay bấu chặt vào quyển sách tiếng Anh để trên đùi. Đôi môi Cherry cong lên, cô cười nói. "Sách Anh văn ư, tớ thù ghét môn này lắm, nó khiến tớ đau đầu chết được. Mà cậu có muốn nghe không?" Cherry chìa ra một tai phone. Tôi cầm lấy, ấn vào tai mình, lắng nghe giai điệu. Tôi không am hiểu về nhạc J-pop cho lắm nhưng vẫn biết được bài hát mà Cherry đang nghe có tên là Bụi tuyết nhạc của bộ phim gây sốt cộng đồng mạng thời gian vừa qua Một lít nước mắt.

Đôi mắt long lanh như ánh sao của Cherry mỉm cười nhìn tôi và hỏi. "Hay chứ?" Tôi cười gượng, gật đầu, tự hỏi không biết nụ cười của mình có trắng bệch như tờ giấy hay không?

Cherry ngồi bên phải tôi. Một tay cô vịn vào thành ghế, tay còn lại cô giữ headphone để nói khỏi bung ra. Cửa sổ mở hé, gió lùa vào, đưa hương tóc của cô thoảng qua mặt tôi. Trong vô thức, tôi hít lấy. Mùi hương này thật dễ chịu.

"Thật ra tớ để ý cậu lâu rồi, tối nào cậu cũng ngồi ở đằng kia, lẩm nhẩm đọc từ vựng." Cherry chỉ tay vào chiếc ghế trống sát cửa sổ bên trái. "Nếu tớ nhớ không lầm thì tớ biết cậu gần một tháng rồi đấy."

Tôi giật mình, tim nảy lên một nhịp. Đúng là trước đây tôi hay ngồi gần cửa sổ, chuyên tâm học hành, mặc kệ những hàng ghế xung quanh mình có những ai và có chuyện gì đáng để nghe. Hầu như tối nào tôi cũng đi chuyến xe buýt này, vậy mà tôi lại không phát hiện ra trong xe có một cô gái xinh xắn như Cherry. Hóa ra chúng tôi đã đi lướt qua nhau lâu thật lâu và đêm nay chúng tôi mới dừng lại nghỉ chân, chào hỏi nhau. May mắn hơn khi đêm nay không có hành khách nào cản trở.

Cherry nhìn thẳng vào mắt tôi, cười hì hì. "Cậu đúng là tên mọt sách." Tôi ngượng ngập cúi đầu, quả tim trong lồng ngực nhảy dữ dội.

Xe buýt chưa vào bến, Cherry đã bảo bác tài ngừng. Không kịp để tôi phản ứng gì, cô kéo tay tôi xuống.

Chúng tôi đi trên vỉa hè. Đường phố vắng vẻ quá. Nhà nhà đều đã đóng cửa kín mít. Đèn cũng tắt hết chỉ có những ngọn đèn neon trên cao phát sáng khắp các con ngõ. Cherry cười rất tươi, nói. "Cậu không ngán sao, tuổi trẻ đâu chỉ có mỗi chuyện học."

Tôi gãi đầu. "Tớ không có sự lựa chọn nào khác. Tớ xếp hạng năm thì ba tớ có hàng tá lý do để chì chiết tớ suốt ngày không dứt."

Cherry trố mắt. "Ba cậu nghiêm khắc thật đấy."

"Còn cậu thì sao, nhìn cậu có vẻ yêu đời, dường như chẳng có gì khiến cậu bận lòng?"

"Nếu tớ không cười thì tớ sẽ gục ngã mất thôi. Tớ thích hát, cực kỳ thích đấy nhé, tớ nói với ba mẹ sẽ không đến trường nữa thay vào đó tớ sẽ học thanh nhạc ở trung tâm. Cậu biết không, mẹ tớ ấy đã mắng tớ là kẻ điên rồ. Nhưng tớ không thay đổi quyết định của mình đâu, tớ tin là mình chọn đúng đường dù cho đến bây giờ tớ vẫn chưa ra được MV nào."

Tôi thích tính cách sôi nổi, cuồng nhiệt của Cherry, thích sự bất chấp tất cả của cô ấy để theo đuổi ước mơ. Tôi nhìn lại tôi, ngoài sách vở, tôi hầu như chẳng đam mê thứ gì.

"Học cho lắm vào rồi thất nghiệp. Nếu buôn bán thì chỉ cần biết các phép toán cộng, trừ, nhân, chia thôi sao cần gì phải học tích phân hay đạo hàm. Mỗi lần nghĩ tới, đầu tớ như muốn nổ tung ấy."

"Có lẽ do cậu và tớ khác nhau, cậu thì hoạt bát còn tớ trầm lặng."

Cherry đứng trước mặt tôi cười ranh mãnh. "Thế có muốn tớ chỉ cho cách cuồng loạn không. Nếu đuổi được tớ, tớ sẽ giúp cho."

Cherry bắt đầu chạy. Tôi ngớ người ra một lúc mới thấu hiểu những lời cô vừa nói, vội vàng chạy theo. Tôi không đuổi kịp Cherry. Được nửa đoạn đường, tôi dừng lại, hai tay chống đầu gối, thở hồng hộc. Cherry quay trở lại, chống nạnh. "Cậu học đến mức sức khỏe trì trệ thế kia à?"

Chúng tôi ngồi bệt xuống giữa lòng đường. Chẳng có một chiếc xe nào chạy qua nên chúng tôi tha hồ dang tay, dang chân thật rộng. Gió làm vạt áo khoác cô bay bay, tôi có cảm giác như bụi tuyết cũng đang bay lên, chấp chới. Cherry ngước cổ nhìn ánh sao lung linh, hạ giọng. "Tớ biết hát tiếng Nhật đấy, tớ học tiếng Nhật được hai năm rồi. Cậu muốn nghe tớ hát không?"

Tôi gật đầu. Cherry lấy giọng rồi từ từ cất lời ca. Bài hát mà khi nãy chúng tôi cùng nghe trong Ipad của cô. Quả nhiên cô phát âm khá chuẩn. Giọng cô trong vút, truyền cảm khiến cả người tôi lâng lâng, như say, như đang lạc vào cõi mộng miên man...

Mùa bụi tuyết rơi vẫn lướt dần xa

Dẫu bị hòa vào đám đông, hai ta vẫn nhìn ngắm cùng một bầu trời

Cùng cảm nhận cái lạnh giá mà cơn gió đem lại.

Hát xong, Cherry đưa mắt nhìn xa xăm. "Mỗi lần hát bài này tớ có cảm tưởng như mình đang đứng tại một thành phố ở Nhật. Tớ rất muốn một ngày nào đó tớ sẽ đến đấy biểu diễn và ngắm tuyết rơi từ trên đỉnh tháp. Cậu nói xem liệu tớ có thể thực hiện được không?"

"Có." Tôi đáp ngay mà không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều.

"Cậu tin ư?"

"Đúng vậy, tớ tin chỉ cần cậu có đủ niềm tin."

Tôi đưa Cherry về đến đầu con ngõ dẫn vào nhà cô. Tôi hỏi vì sao không để tôi đưa về tận nhà, cô lắc đầu nói mình ngại sau đó vẫy tay tạm biệt tôi. Nhìn dáng cô nhảy chân sáo dưới ánh điện sáng choang, lòng tôi rạo rực.

Vào phòng cởi áo khoác tôi mới phát hiện trên thân áo tôi có đính một bông hoa tuyết nho nhỏ.

Những buổi tối sau đó, Cherry luôn đợi tôi trên chuyến buýt cuối ngày. Vừa thấy tôi leo lên, cô giơ năm ngón tay trắng trẻo lên vẫy vẫy. Tôi cũng dần cởi bỏ lớp ngoài nhút nhát của mình để hòa nhập với những câu chuyện vui bất tận của cô. Như thường lệ, khi xe đi được nửa đường, cô kéo cổ tay tôi, bước xuống. Chúng tôi ngồi trên bậc thềm nhà ai đó, cô đưa ra một túi nước ngọt lẫn bia. Bật nắp lon Ken, cô ngửa cổ tu ừng ực. "Sao lại uống bia, có chuyện không vui à?" Tôi hỏi vì thấy Cherry đêm nay yên ắng quá. Cô ít nói hơn mọi ngày.

"Mặc kệ, uống đi rồi tớ nói sau."

Tôi khui một lon Coca, vừa giật nắp xong, nước từ bên trong bắn vào mặt tôi. Cherry cười nghiêng ngả. Cô trêu tôi rồi bỏ chạy. Tôi đuổi theo cô, tiếng cười sảng khoái của chúng tôi vang vọng khắp bầu trời được dệt nên bởi vô số các vì tinh tú.

Chạy đến nhà hát ngoài trời, chúng tôi thi nhảy ếch lên từng bậc thang. Cherry làm việc gì cũng thắng tôi. Tôi mới nhảy tới bậc năm, cô đã nhảy tới bậc mười. Đứng ở vị trí ấy, cô ngoái đầu lại, nở nụ cười tinh quái và giơ dấu tay ra hiệu chiến thắng. Miệng tôi cũng bất giác nhếch lên. Cherry trở về chỗ tôi đứng, khẽ hắng giọng. "Tớ và mẹ đã cãi nhau về hướng đi của tớ. Bà đưa ra điều kiện nếu tớ đỗ tú tài loại giỏi thì sẽ để tớ tự do chọn ngành nghề mà mình yêu thích. Haizz, mẹ làm khó tớ rồi. Với mức học trung bình làm sao tớ có thể đạt loại giỏi cơ chứ!"

"Cậu sẽ hát tới già luôn chứ?" Tôi hỏi một câu không liên quan.

"Ừ."

"Nhưng già rồi còn sức đâu mà hát?"

"Không ngừng theo đuổi ước mơ sẽ khiến con người trẻ mãi."

Trong túi nước ngọt kia giờ chỉ còn lại những vỏ rỗng. Cherry lấy ra một lon, dùng gót giày giẫm lên. Âm thanh kêu 'tang' một tiếng, vỏ lon bia bẹp dúm. Cô nói, giọng cứng rắn. "Nỗi buồn, biến đi." Cô lấy ra lon thứ hai, giẫm lên, ném đi. Lần này cô nói. "Hãy cho tôi thêm động lực." Cô quay sang tôi. "Mỗi khi buồn bực hay sắp nản, tớ đều làm thế."

Chúng tôi tranh nhau giẫm lên những vỏ lon bia rồi đá văng đi, rồi lại giẫm rồi lại đá, đá bay đi hết những gì không vui. Chúng tôi hét lên thật to, thật to để bao sầu muộn hay khó nhọc tan biến hết. Những vỏ lon nước ngọt ghi lại dấu ấn thanh xuân vui vẻ của chúng tôi. Niềm vui trong tôi dần lan tỏa.

Lần nào cũng vậy, Cherry không cho tôi tiễn cô đến tận cổng. Cô lắc đầu, bảo không muốn vì sợ mọi người hiểu lầm. Cô đã quên mất một điều, giờ ấy đã quá khuya làm gì còn người ra đường mà sợ hiểu lầm. Nghĩ vậy thôi chứ tôi không nói ra. Lúc tôi sắp sửa quay lưng, Cherry gọi tên tôi và nói hai chữ cảm ơn.

Trước khi gặp Cherry, tôi là một kẻ cô độc dù cho hằng ngày tôi luôn nhận được rất nhiều tin nhắn, hoa và quà từ những cô nữ sinh tôi không hề có cảm giác. Sau khi gặp cô, tôi mới nhận ra từ đây mình không hề đơn độc nữa. Dù tôi không trở thành một phần gì đó trong trái tim của cô nhưng ít nhất tôi có lý do để mình sống thật vui, thật cuồng si, ít nhất thì tôi vẫn còn có một người bạn đối đãi với tôi chân thành bên cạnh.

Tháng Sáu mùa thi.

Tôi mang tâm trạng thảnh thơi bước vào phòng thi. Trang bị đầy đủ kiến thức, tôi làm khá tất cả các môn, tin chắc rằng mình sẽ đỗ với số điểm cao. Sau khi thi tốt nghiệp, tôi không còn lý do nào để về khuya nữa. Với lại tôi sắp sửa lên thành phố thi đại học, chuẩn bị cuộc sống xa nhà. Tôi và Cherry mất liên lạc. Những đêm chúng tôi đi cùng xe buýt, tôi đã quên hỏi xin cô số điện thoại hay thậm chí là nick yahoo để chat cùng nhau khi rảnh rỗi.

Vài lần có việc tôi chạy xe ngang qua con hẻm nhà Cherry. Con hẻm sâu và dài hun hút, đi mãi mà không thấy điểm dừng hay lối rẽ từ một con hẻm khác. Tôi nhìn dáo dác hai bên, nhà nào là nhà của Cherry? Đã bao lần tôi hy vọng cô từ trong nhà mở cổng chạy ra và gọi tên tôi như đêm nào dẫu là tình cờ. Hy vọng để rồi thất vọng. Từ đó, tôi không gặp cô nữa.

Đầu tháng Mười, tôi mua vé tàu lên thành phố học đại học. Nắng chảy vàng sóng sánh khắp mặt đường. Bỏ qua những lời dặn dò của mẹ, tôi ngoảnh đầu nhìn tứ phía, vẫn luôn hy vọng mái tóc bồng bềnh, uốn nhẹ ấy bất ngờ xuất hiện hoặc là cô đứng từ xa vẫy tay tôi. Đáp lại sự mong chờ của tôi chỉ có từng dòng người qua lại, nhẹ nhàng, thong thả. Tôi cứ đứng mãi giữa sân ga, giữa ánh nắng hanh hao đầu đông cho đến khi loa thông báo tàu sắp chạy. Mẹ giục tôi đi mau đi, đừng đợi nữa. Tôi mang theo trái tim trống trải lên tàu.

Nhiều đêm ngủ tôi nằm mơ thấy Cherry. Cô ấy đứng bên kia đường, cạnh một mảng tường loang lổ, vẫn là nụ cười tinh quái, lém lỉnh, vẫn là chiếc áo khoác có đính bụi tuyết lấp lánh. Cô vươn tay về phía tôi, tôi đưa ra nắm lấy chỉ nắm được màn đêm buồn tẻ.

Tôi quyến luyến, nhớ nhung Cherry suốt một năm trời. Mỗi dịp Tết về thăm nhà, bất kể là đi đâu, tôi cũng đều ngồi trên chuyến xe buýt năm ấy, ngang qua con hẻm quen thuộc nhưng không tìm kiếm được chút thông tin nào về Cherry. Có nhiều lúc tôi nghĩ cô chỉ là hạt bụi bay vào mắt tôi, không làm rơi nước mắt nhưng đủ khiến mắt tôi cay xè mỗi khi chợt bắt gặp khoảnh khắc xưa, hoặc cô giống như cánh anh đào trong gió, hết mùa hoa tàn, cô biến mất, xác hoa khô cằn để lại dư vị cùng làn hương khó quên.

Chờ đợi một người trong vô vọng thật sự khiến tôi mệt mỏi. Chắc có lẽ Cherry cũng quên lãng tôi rồi. Và tôi cũng có bạn gái. Cô ấy học dưới tôi một khóa. Bạn gái tôi cũng có mái tóc dài nhưng suôn mượt thường cột lệch qua một bên vai. Dáng vẻ nhỏ nhắn mà năng động. Khuôn mặt luôn biểu lộ vẻ trẻ con, hồn nhiên.

Cuối năm hai, nhân dịp kỷ niệm 20 thành lập, trường tôi tổ chức chương trình ca nhạc, giao lưu văn hóa giữa các sinh viên hai nước Việt-Nhật. Tôi cùng bạn gái ngồi trong hội trường ở hàng ghế đầu, để dễ quan sát những gì diễn ra bên trên sân khấu. Các tiết mục đều rất hay.

Bạn MC giới thiệu phần trình diễn tiếp theo là một cô gái Việt hát tiếng Nhật khá chuẩn. Tay tôi đột nhiên lạnh cóng. Bạn gái quay qua hỏi tôi trúng gió à. Tôi không trả lời, mắt nhìn chăm chú lên sân khấu. Bàn tay tôi dần ấm lên bởi tay cô gái ngồi cạnh đan lấy. Thoạt đầu tôi cứ tưởng trùng hợp nhưng khi nhìn kỹ thì quả đúng thật là Cherry. Mái tóc uốn nhẹ, xõa dài chấm lưng. Thân váy có đính một chùm những bông hoa trắng muốt, kiêu sa, huyền bí. Và bài hát cô đang hát là bài tôi từng nghe nhiều năm về trước trên chuyến xe buýt cuối ngày.

Tôi vui mừng vì gặp lại Cherry trong hoàn cảnh tôi không ngờ tới nhất và vui hơn nữa khi ước mơ của cô đã thành sự thật. Mặc dù đã bao nhiêu năm trôi qua, gương mặt cô vẫn xinh đẹp như thế, dường như không nhuốm chút bụi trần.

Khi Cherry hát xong, tôi bảo bạn gái mình có chút việc rồi đi ra phía sau cánh gà. Trong phòng hóa trang chỉ có mình Cherry. Cô ngồi xoay lưng về phía tôi. Bàn chân tôi từng bước nặng nề tiến tới. Mỗi bước đi trái tim đập mạnh hơn thường ngày. Tấm gương phản chiếu hình ảnh tôi. Cherry xoay người lại, nước mắt lem cả phấn trang điểm. Cô nói với vẻ hờn dỗi rằng tại sao mấy năm qua tôi không trả lời email của cô.

Khoan đã, Cherry có gửi email cho tôi sao? Đầu óc tôi quay cuồng xen lẫn kinh ngạc. Tôi nhớ lại trên quyển sách Anh văn tôi có ghi địa chỉ email của mình. Tôi không biết cô nhìn thấy nó vào lúc nào và bằng cách nào cô thuộc lòng trong khi email của tôi là một cụm từ tiếng anh dài ngoằng ngay cả bản thân tôi còn quên phải viết vào sách cho dễ nhớ.

Tôi vội vàng chạy về ký túc xá, bật laptop. Từ lúc xa nhau tôi chưa một lần check mail. Quả nhiên mấy chục lá thư mới tôi chưa đọc hiện ra khi tôi click vào hộp thư đến. Trong mail đầu tiên cô nói cô rất vui khi quen biết tôi. Và những bức thư tiếp theo, cô kể về niềm vui khi được đứng trên sân khấu hát và cả những áp lực khi gia đình không mấy ủng hộ. Cô nói cô chỉ đỗ tốt nghiệp loại trung bình, điều này khiến mẹ cô càng cấm đoán quyết liệt nhưng cô vẫn không từ bỏ. Cô nói có một chàng trai theo đuổi mình và muốn hỏi ý kiến của tôi. Nếu tôi nói tôi thích cô thì cô sẽ chấm dứt quan hệ với chàng trai kia nhưng cô đợi mãi không nhận được câu trả lời nào dù là từ chối. Cô kể cô rất nhớ những ngày tháng chúng tôi cùng đá vỏ lon bia 'không vui' dưới bầu trời được dệt nên rất nhiều, rất nhiều những vì tinh tú sáng rực...

Tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng. Khóe mắt bên phải bỗng rớt xuống một giọt nước. Thì ra chúng tôi vẫn luôn nhớ về nhau, có điều chúng tôi đều quá khờ, khờ đến mức không dám tỏ bày. Đến cuối cùng chúng tôi vẫn chỉ là những hành khách đi chung trên một chuyến xe buýt với một đoạn đường rất ngắn. Thật kỳ lạ, thời gian rất ngắn mà những năm tháng tương tư một người lại là dài nhất trong đời.

Từ ô cửa phòng ký túc, nhờ có ánh đèn đường tôi nhìn thấy rõ Cherry đặt tay mình vào trong lòng bàn tay của một chàng trai. Họ cùng leo lên chuyến buýt cuối ngày. Cherry đã có người đồng hành. Giai điệu Bụi tuyết âm vang mãi trong đầu tôi.

Bụi tuyết

Nếu có thể nhuộm trắng vào tận sâu thẳm trái tim

Tớ sẽ đem chúng gói ghém nỗi cô độc của hai ta và gửi trả lại bầu trời.

Người ta nói tình yêu thời trẻ ngốc dại. Tôi đúng là một kẻ ngốc, giờ thì chỉ có thể gom hết tình cảm ngô nghê của mình, gửi trả lại cho Cherry-vệt tuyết lấp lánh thời niên thiếu...

- Sưu Tầm -



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.01.2018, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 5.05
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
CHẤP MÊ BẤT NGỘ

Chấp mê bất ngộ, đó là câu mà em nghĩ hiện tại nó đúng với mình nhất!

***

Xa anh em cầm điện thoại hết tắt nguồn rồi mở nguồn, cũng chỉ để biết anh có gọi cho em không, có nhắn tin cho em không, có lúc hy vọng lắm, chỉ một tin nhắn thôi đã làm em rất vui rồi. Xa anh, mỗi người một tỉnh, cách nhau mấy trăm cây số mà em vẫn rất nhớ anh, em nhớ nhiều lắm anh ah.Em biết anh bây giờ ở đâu với ai, chăm sóc ai, em ích kỷ lắm, em bảo là em muốn anh chăm sóc chị, muốn đối xử với chị thật tốt cái đó là em nói thật, là thành tâm thành ý, nhưng khi không có anh bên cạnh em thấy chị thật tốt, lúc nào cũng có anh ở bên, anh yêu chị nhiều lắm hiện anh không biết đâu, nhưng sau này sẽ biết. Điều đó vừa khiến em vui, vui cho anh nhưng lại buồn cho mình, em thấy em thương em ghê. Sau này em có thể yêu thương ai khác nữa đây anh, khi em đã trót yêu thương anh quá nhiều.

Em đôi lúc cũng chỉ muốn ngủ một giấc thật dài, không tỉnh dậy cũng tốt. Nhưng như thế là em đang không công bằng với ba mẹ với gia đình em phải không anh. Em thấy tim thật sự rất đau khi nghĩ đến anh đang ở bên cạnh một người nào đó không phải em, dù em biết điều đó là hiển nhiên đi chăng nữa, vậy mà nó vẫn cứ đau rất đau anh ah.

Em muốn trân trọng từng giây từng phút em được bên anh dù em biết khoảng thời gian đó không còn dài, thảng hoặc anh thấy em đang đi cùng anh mà mắt nhìn đi đâu đó, đó là lúc em sợ cái khoảng khắc này sẽ qua mau, em muốn nhớ nó thật kỹ thật kỹ anh ah, để sau này không còn anh bên cạnh nữa em sẽ lấy nó ra để mà nhớ để mà cười .

Em hay cười anh thấy vậy đúng không? Đôi lúc em hay trách mình sao cứ cố giấu nỗi buồn của mình vào nụ cười làm chi,em không dám khóc anh, em sợ người khác thương hại em, em sợ khi mình khóc em sẽ trở nên yếu đuối hơn lúc đó em lại sinh ra cái tính thích dựa dẫm thì phải làm thế nào. Nếu có thể dựa vào ai em ngoài anh ra thực sự không muốn cũng không cần dựa dẫm ai, nhưng anh đã có nhiều việc rồi em đâu dám làm anh thêm mệt mỏi, anh còn có chị mà.

Em sợ lắm những tin nhắn của chị nó đau và sắc lắm anh ah, mỗi lần như thế em lại không ngủ được, tay nắm mấy viên thuốc ngủ mà uống, em sợ đêm đó mà em ngủ không được nếu em thức em sẽ phát điên mất, hoặc em sẽ làm điều gì đó thật dại dột, em hiểu chị cũng rất đáng thương, có lẽ vì ghét em lắm nên chị bảo chị sẽ không bao giờ tha thứ cho em, muốn em biến mất hoặc không bao giờ tồn tại, nếu là người khác nói với em câu đó nhất định em sẽ mắng họ một trận em vốn đanh đá mà anh, nhưng chị là vợ an hem lại đang đánh cắp hạnh phúc của chị, người con gái nào trong hoàn cảnh của chị mà chẳng thế, em hiểu hết mà anh .nhưng em vẫn khóc, cứ trùm mền thật kín em khóc ngay cả khóc em cũng không dám khóc to, em sợ mọi người biết em khóc anh ah, em sợ ngọc biết chuyện lại mắng em. Em sợ cái cảm giác lo lắng đến đáng sợ khi nghe chị bảo chị sẽ làm điiều dại dột đối với bản thân chị, lúc đấy em thấy mính thật độc ác, vì em mà con người lương thiện như chị chẳng muốn sống nữa.

Anh với chị có bao giờ nghĩ trong ba người chúng ta, em chưa bao giờ nói câu em sẽ bị như thế nào nếu anh hay chị bỏ em không, thật ra trong ba người em là người muốn mình biến mất nhất, nhưng em không làm được bởi em dù có tệ đến thế nào em cũng phải là người sống có trách nhiệm, trách nhiệm với bản thân và những người luôn yêu thương em.

Có những chiều muộn em muốn tha thẩn ở đâu đó thật vắng người, em tìm chỗ để mình không phải suy nghĩ nữa, nhưng mỗi lần như thế em lại nhớ anh, nhớ đến nỗi đi đâu em cũng thấy người giống anh.

Em vốn không phải là cô gái quá tệ em biết, phải nói có rất nhiều người muốn quan tâm em chăm sóc em, có người lẳng lặng quan tâm, có người quan tâm dồn dập, họ đều biết em đang yêu anh, trong tình cảm em luôn muốn rõ rang em không muốn họ phải mất thời gian với em, nhưng họ vẫn cứ đợi em đợi một ngày em quay đầu lại nhưng anh em biết em không thể quay đầu lại rồi anh, bởi em yêu anh quá nhiều rồi. Em chẳng biết làm gì nên em trốn họ em sợ họ sau nay cũng giống em vì yêu một người mà chẳng biết đến đúng sai.

Em rất thích gia đình anh, em muốn gặp mọi người nhưng bữa nay em chẳng thể xuống được nữa rồi, cái sáng mà em ra hồ lak vào sáng sớm đi một mình em nhìn mặt trời đang dần dần nhô cao em nhìn em đôi mắt thâm quầng vì không ngủ được, thân hình gầy gò không sức sống, muốn khóc mà cũng chẳng thể khóc được của em, em thấy em có lỗi với bố mẹ mình. em thậm chí không thể thở được, Anh biết không nhà em tuy nghèo nhưng chưa bao giờ em thấy mình khổ cả có lẽ do em được mọi người chiều từ nhỏ nên sinh hư, em yêu anh đến nỗi em nghĩ anh cũng quan trọng như gia đình của em vậy.

Em rất thích cảm giác anh nắm tay em cùng leo lên ngọn đồi cao đầy dốc, em cảm động đến phát khóc khi anh cầm tay em trên xe bus anh biết không lúc đó em an yên đến thế nào, em thực sự muốn nói với cả thế giới biết chúng ta đang yêu nhau đấy. Nhưng sao những lúc đó em thấy thời gian trôi qua thật nhanh thật nhanh.

Anh mỗi khi nhìn anh mệt mỏi em tự nhiên muốn ước em có thể làm chỗ dựa cho anh, em ghét nhìn anh uống rượu anh uống như đang muốn tự sát vậy, anh có biết những lúc đó em rất đau lòng không, nếu muốn em cũng sẽ uống như thế nhưng em sẽ không làm thế trước mặt anh đâu, đã bao lần em ước giá như em uống có thể quên hết mọi thứ thì tốt nhưng rượu không ngon xíu nào, nên em ghét nó .

Anh em hỏi anh? anh có thể yêu em bao lâu nữa ...em đã từng mơ được mặc áo truyền thống của dân tộc anh cùng anh đi khắp họ hàng thân thích của anh, anh nói em là người mà anh yêu nhất, em sẽ thật ngoan thật hiền theo sau anh sẽ cư xử thật tốt với người thân của anh, sẽ thân thiết với bạn bè của anh như bạn bè của em .Nhưng nó quá xa xỉ anh ah, người mà có thể làm tất cả điều đó với anh chỉ có thể là chị,chỉ là do em mơ thôi anh nhỉ, đâu ai cấm được em mơ đâu.

Anh em bây giờ cũng chẳng tỉnh táo nữa, mắt em đỏ hoe vậy mà vẫn cứ bảo là mình ổn, thực sự em không ổn xíu nào, anh chuẩn bị nắm tay một người con gái khác không phải là em lên lễ đường, hạnh phúc khi nhìn con gái đó, gọi cô ấy là vợ yêu . Em ích kỷ vì yêu anh nên ích kỷ, em ghét anh lúc đó, em nên làm gì vào hôm đó bây giờ hay em đi uống thật say như những cô gái bị bỏ rơi thông thường rồi khóc lóc rồi mắng anh, nhưng ngay cả điều bình thường đó em cũng không thể làm em sẽ cười thật tươi anh ah, hôm đó em sẽ xem thật nhiều phim hoạt hình hay uống vài viên thuốc ngủ, ngủ xong ngày mai có phải mọi chuyện đã qua rồi sao, nó đã là quá khứ anh nhỉ.

Có ai giống em không em cả ngày chỉ nghĩ đến anh, chỉ có lúc em học mới có thể gọi là đỡ nhớ, em sẽ từng chút từng chút cố gắng bớt yêu anh đi . Anh đã có lúc em nói cảm ơn anh đúng không, em thực sự cảm ơn anh vì đã có lúc anh yêu em, em biết anh nói điều đó là thật chỉ là trái tim của con trai như anh nói nó có 4 ngăn mà em cũng có một ngăn xíu xiu vậy cũng may mắn với em lắm rồi, đổi lại tim em có một ngăn ah anh, ngăn đó anh giữ trọn nó rồi chẳng còn bất cứ lỗ hổng nào để nhét thêm một ai khác, em ngốc quá đúng không anh?

Em muốn ngủ bên anh, chân gác lên người anh, đầu gối lên tay anh mắt nhìn anh thật kỹ rồi ngủ thật ngon lành, em nhớ lúc trên bệnh viện chẳng phải cũng thế sao, có người còn hiểu nhầm chúng ta yêu nhau đấy, em cũng không muốn thanh minh, anh em muốn điều đó là sự thật, em nhớ ông lúc đó nhìn em cười và cho em chai nước nữa, nhờ anh tốt bụng nên em được hưởng phúc đó.

Anh em nói nhiều quá rồi đúng không, anh nghe chắc cũng nhàm tai rồi nhưng với em từng kỷ niệm đó em sẽ thật trân trọng, vì anh em khóc cũng nhiều mà vui cũng nhiều lắm. Em xin lỗi anh xin lỗi chị, cứ ghét em cũng được, chị đã bao nhiêu lần yêu cầu em rời xa anh, em cũng hứa với chị bao nhiêu lần mà cứ thất hứa hoài, em làm không được không dừng được, nhưng anh làm được đúng không? Anh giúp em quên anh đi, trả anh về với những gì quen thuộc của anh. Em chắn chắn sẽ đau sẽ khóc có khi mờ cả mắt có khi sẽ chẳng thể yêu thêm một ai khác ngoài anh.nhưng rồi em cũng ổn phải không? anh và chị rồi cũng ổn ....hoặc nếu tổn thương chỉ một mình em chịu là được rồi.Em chưa đủ sắc sảo như chị để giữ anh không đủ lạc quan như anh để đợi chờ điều không thể dù có lúc em từng rất tin tưởng cái tương lai 28 tuổi nhưng em sẽ dùng tuổi thanh xuân của mình để chờ, vô vọng cũng được nhưng chẳng phải điều đáng sợ nhất không phải là chờ đợi, mà đáng sợ nhất là không biết ta phải chờ bao lâu sao? em đã biết mình chờ bao lâu rồi cũng không đáng sợ lắm, nhưng anh không phải xem nó như gánh nặng đâu anh làm cũng được không làm cũng không sao? em chịu được.

- Sưu Tầm -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.01.2018, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 1177 lần
Điểm: 5.05
Có bài mới Re: [Tổng hợp] Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2) - Điểm: 10
VỢ CHỒNG HÂN
...

Khương lấy điện thoại ra và bấm 094213xxxx, chuông điện thoại bắt đầu reo.

Như thường lệ mắt Khương vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chỉ khi nào cuộc gọi được chấp nhận thì Khương mới đưa lên tai để nghe. Bởi thế mà thường thì những câu mở đầu khi bắt máy sẽ không nghe được. Với mọi người thì Khương sẽ lại alo thêm một lần nữa để xác minh xem bên ấy đã alo chưa, nhưng đối với Hân thì khác, Khương luôn làm khó Hân như kiểu: em nghe chưa, sao im thế, nghe cái gì...bởi câu mở đầu của Hân thường là: "dạ em nghe" nhưng mà Khương ít khi nào nghe đầy đủ cả 3 từ ấy.

Có lẽ Hân chỉ nghĩ là Khương không nghe rõ nên thường nhắc lại khi được yêu cầu. Chỉ đợi có thế là mặt Khương tỏ ra rất nguy hiểm hơn bình thường ấy.

***

Khương quen Hân cũng được gần một năm rồi, cũng không biết cơ duyên từ đâu mà 2 đứa quen nhau, khi hơn nhau những 10 tuổi, không cùng xóm, không họ hàng xa cũng không cùng nơi làm việc.

Đó cũng là nhờ mạng xã hội đấy, ngày xưa thì có ông Tơ bà Nguyệt đưa duyên chứ thời @ thì có FB, zalo nhỉ?

Chuyện xảy ra vào dịp tết cách đây gần một năm, Khương về quê ăn tết sau cả năm đi làm ăn xa, đang ngồi quán một mình nhâm nhi ly café Khương lấy điện thoại ra lên mạng xã hội kiếm người tán dóc cho vui chứ giờ chẳng buồn yêu ai hết. Khương nghĩ tuổi này có ai hợp là cưới thôi, chứ qua thời yêu rồi, giờ mà đi tán gái thì kỳ lắm, bọn trẻ nó cười cho.

Lướt một hồi thì thấy một cái nick name bọn bánh bèo liền bấm vô xem cái hình đại diện ngay, thấy cũng dễ thương, ấn tượng ban đầu chính là đôi mắt sáng và khuôn mặt rất nâu nâu, thử gửi lời mời kết bạn xem và gửi tin nhắn rủ đi uống café cho vui. Dù gì cũng đang rảnh mà. Nhưng mà mãi tới đêm thì mới được hồi âm cơ đấy.

Và mọi chuyện cũng chỉ diễn ra rất chậm rãi chỉ lân la hỏi thăm làm quen nhau, đã xác định không tán gái nên Khương không mặn mà lắm, nên nói chuyện rất thoải mái, có khi nói phét luôn vì nghĩ mối quan hệ này cũng chỉ vài hôm mà thôi. Cứ thế hết tết Khương lại đi làm xa.

Chuyện sẽ từ từ im lặng hết nếu không có một dịp ấy. Hôm đó là ngày 15.2 Khương đang đi làm ở Lâm đồng, trong lúc giải lao thì 2 người nhắn tin với nhau, bỗng nhiên thì H yêu cầu muốn xem mặt của Khương.

Sau một hồi từ chối không được, lấy hết can đảm và vẫn nghĩ trong lòng là mối quan hệ này cũng bình thường thôi, ngay lúc này đây Khương vẫn xác định là không yêu đương gì với Hân thì chấp nhận cho xem mặt, và video call được bật lên, cái camera không biết tự nhiên hay cố ý mà cứ lên xuống liên tục, không đứng im một chỗ chiếu thẳng vào mặt Khương, thật ra rất ngại, mặt đỏ hết nhưng vẫn cố tự nhiên như không có gì?

Đó là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau qua giọng nói, cuộc trò chuyện tự nhiên sôi nổi hơn hẳn nhắn tin cơ đấy, Khương cảm thấy "lạ lạ" hơn về cô bé này. Và có lẽ ấn tượng nhất trong ký ức Khương lúc ấy là câu nói: "không lẽ em yêu anh mất" không rõ là "không lẽ", "có lẽ" hay "chắc là" gì đấy. Nhờ câu ấy mà Khương thấy "lạ lạ" và bắt đầu suy nghĩ khác" vì Khương thấy giống như mình được tỏ tình, thật bất ngờ đấy. Rồi câu chuyện cứ thế dài thêm dài thêm, dài thêm. Có qua thì sẽ có lại thôi.

Và lần gọi video sau, Khương cũng được được thấy mặt của Hân, một cô gái nhỏ bé, đáng yêu và có nụ cười nhìn là biết ngay.

Hai người chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống, suy nghĩ, tính cách và gia đình, Khương cảm thấy Hân tuy còn nhỏ nhưng đã có nhiều suy nghĩ trưởng thành hơn, và cũng giản dị đúng với mẫu người mà Khương thích.

Tuy nhiên cô ấy là cô gái Êđê và cô ấy theo đạo.

Về phần Khương: là một người rất nóng tính, có cách ứng xử thiên về cảm xúc thích tự do suy nghĩ, tự do làm điều mình thích, và không thích sự ràng buộc.

Nên khi nghĩ về chuyện cưới Hân, Khương mường tượng ra nhiều thứ chắc chắn sẽ xảy ra, nhiều khi Khương không muốn nghĩ tới, cứ mong là mọi chuyện chắc sẽ êm đẹp.

Mặc dù đã 30 tuổi, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện trong cuộc sống, kinh nghiệm về mấy cái kia đó thì làm sao rành được, chắc phải nhờ các bậc tiền bối hướng dẫn và chia sẻ thôi. Và Khương cũng biết đã có rất nhiều người đã làm vậy rồi, thì mình chắc sẽ ổn thôi. Nghĩ thế chứ trong đầu vẫn lo lắm. Bởi tuyên ngôn của Khương là "bất cần đời" mà, hihi!

Đó chỉ là suy nghĩ của Khương thôi.

Yêu xa, mỗi ngày vài tin nhắn, cuộc gọi, người bắt đầu thường là Hân, Hân lúc nào rãnh rỗi là liền nhắn tin hỏi thăm ngay, Hân lo lắng vì yêu xa, sợ Khương lại bị cám dỗ bởi ai đó. Lâu lâu lo lắng Hân lại lên mạng xã hội đăng một dòng trạng thái kèm một hình ảnh gì gì đó, Khương lại lướt qua và suy nghĩ, rồi im lặng vờ như không biết.

Bởi thế mà Hân nghĩ gì Khương đều biết, biết để trân trọng, biết để yêu Hân nhiều hơn. Nhưng không nói ra đâu, những gì tốt nhất cho Hân thì Khương luôn giữ trong trái tim mình.

Một ngày mà không liên lạc là Hân cảm thấy không yên tâm, nhiều khi nghĩ Khương vô tâm quá, không còn yêu hay quan tâm ít hơn, Hân buồn rồi giận hờn, nhiều lần đòi chấm dứt.

Khương thì chưa bao giờ níu kéo bởi vì suy nghĩ của Khương từ trước tới nay là: cưới một cô gái tốt, yêu và cần Khương. Thế nên giờ Hân đòi chia tay thì có nghĩa là không còn yêu khương nữa, thêm cả chuyện khác đạo nữa.

Nhưng lí do quan trọng nhất là Khương biết Hân rất yêu Khương, nên mới tự tin là Hân sẽ không chấm dứt được đâu. Thế nên mỗi lần giận dỗi Hân quyết liệt chấm dứt, ra đi các kiểu nhưng Khương chẳng lo lắng mấy, chỉ vài giờ sau Hân lại quay lại xin lỗi và mong Khương tha thứ...

Cứ như vậy, trải qua nhiều lần như thế Khương cảm thấy định mệnh đã gắn hai người với nhau rồi, buông không nổi, bỏ cũng không đành. Mọi quyết định Khương đều dành cho Hân.

Thấm thoắt cũng được gần một năm, từ lúc quen hân Khương thường hay về quê hơn, đúng là tình yêu mà, nó rút ngắn khoảng cách hơn, từ cái một năm về quê một lần, nay chưa được một năm mà Khương đã về quê những 3-4 lần.

Những buổi hẹn hò ban đầu, những lần quán xá cà cê, đi coi phim, hóng mát các kiểu...

Đã tuổi 30 nên Khương cũng có kinh nghiệm về tình yêu, Khương biết quan tâm, lo lắng và chia sẻ với Hân những điều cần thiết. Trong mắt Hân, Khương đã là một người chồng tương lai, không muốn xa rời chút nào hết.

Tuy là thế nhưng sau những lần gặp gỡ êm đềm thì lại xa nhau, mỗi người một nơi, quan trọng nhất là chuyện giận hờn gần như đã tan hết, chỉ còn lại sự quan tâm mỗi ngày càng nhiều hơn giữa 2 người.

Những lời hay những sự quan tâm nhất luôn trao cho nhau mỗi ngày qua mạng xã hội và điện thoại.

Chúc ngủ ngon.

***

Chỉ còn vài tháng nữa là tròn một năm hai người quen nhau, có lẽ người hớn hở nhất là Hân, vì Hân còn trẻ, mới hơn đôi mươi một chút, rất mong muốn có những giây phút hẹn hò, những sự quan tâm ngọt ngào và Hân thì nhớ Khương phát khiếp tới nỗi đêm nào cũng đòi gặp nhau.

Còn Khương thì có lẽ đã trải qua cảm giác đó nên hiểu được cần phải như thế nào cho tốt nhất, không được bắt Hân suy nghĩ già đi như mình được.

Sắp tết...

Cái ngày thiêng liêng nhất trong cả năm, ngày để gia đình đoàn tụ và họp mặt sau cả năm bôn ba khắp xứ. Cũng là ngày để ra mắt nhau và tỏ lời dạm ngõ với nhau.

Khương và Hân cũng hẹn nhau tết sẽ qua nhà chơi, vừa là để gặp nhau và để gia đình hai bên hiểu rõ mối quan hệ chín chắn này.

Mặc dù phong tục khác nhau nhưng ngày tết cổ truyền người ta vẫn đến nhà nhau chơi, chúc những lời chúc tốt đẹp, hạnh phúc.

Điện thoại reo, Hân nhìn số điện thoại là biết Khương đến, cô chạy ra sân đón với nụ cười hớn hở mà còn e ngại vì trong nhà có rất nhiều người, không biết mọi người sẽ nói gì và hỏi gì?

Bước vào Khương chào và gửi lời chúc tới gia đình Hân và mọi người, được mời ngồi và những câu chuyện bắt đầu. Cũng không hóc búa như Khương nghĩ trước khi qua đây, đại loại như là: hai đứa tính thế nào, ba mẹ cháu nghĩ sao, hai đứa tự quyết định chứ ba mẹ không quyết đâu, sướng khổ là do hai đứa, phải suy nghĩ thật kỹ đó...

Câu chuyện cũng vãn dần khi tới giờ ăn trưa, dùng cơm xong Khương mới xin phép ba mẹ cho Hân qua nhà Khương đón tết.

Chỉ đợi có cái gật đầu của mẹ là mặt Hân rạng rỡ như sắp được đi du lịch Đà Lạt vậy, thu xếp chút đồ cá nhân hai người tạm biệt và lên xe về nhà Khương.

100km, không gần chút nào, khoảng ba giờ đồng hồ trên con xe hai bánh, đường thì lúc mịn lúc nhấp nhô, đôi lúc ổ gà ổ voi nữa. Nhưng chẳng hề nao núng gì khi hai con tim đập cùng một "nhịp" nhịp rung của chiếc xe đó.

Cảm giác được ôm chặt lấy Khương khiến Hân thấy hạnh phúc ghê lắm, ngồi sau xe mà Hân thấy ấm áp vô cùng, mong phút giây này mãi mãi không trôi đi.

Nhờ Hân ôm như vậy mà xe chạy nhanh hơn, mới chốc lát đã tới nhà Khương sau 3 giờ đồng hồ treo tường.

Mẹ Khương thì rất thích Hân, chắc có lẽ vì mong muốn con dâu tương lai sẽ chăm sóc cho Khương nên phải dặn dò hỏi han chứ!

Về nhà rồi thì cả 2 cũng mệt lắm, chỉ muốn nằm nghỉ ngơi thôi, nhưng đâu có thời gian, phải lo tiếp chuyện cùng mọi người, tết mà, đông vui lắm.

Cứ vậy cứ vậy, cũng tới chập tối. Đêm đầu tiên Hân xa nhà, đêm nay sẽ ngủ lại nhà Khương, cảm xúc rất khó tả khi lần đầu ngủ tại nhà người khác. Nhưng Hân cảm thấy bớt lo lắng hơn khi mẹ Khương nói: "tối nay cháu ngủ với cô nhé", Hân dạ thỏ thẻ rồi quay sang nhìn Khương với ánh mắt không biết nói gì, Khương thì nhau mày và kéo Hân lại thì thầm: "một lát khuya em nói mệt và ngủ sớm đi nhé, không mẹ anh có nhiều chuyện tâm sự lắm đó".

Hân dạ, lòng vừa vui và vừa lo lắng, vui vì Khương luôn lo cho mình, lo vì không biết mẹ Khương sẽ hỏi những chuyện gì nữa?

Sáng hôm sau, tiếng động lạch cạch của những người phụ nữ dậy sớm, Khương thì vẫn nướng, chưa muốn dậy, và hôm nay cũng là ngày đầu Hân thức dậy ở đây mà, để xem 2 người phụ nữ này sẽ như thế nào? Khương nghĩ thầm như thế và cứ cố ngủ tiếp.

Chỉ khi có tiếng gọi của Hân: "dậy đi" thì Khương cứ ậm ừ và giả vờ lăn lăn như muốn Hân kéo dậy, chỉ đợi có thế Khương kéo Hân lại ôm một cái, Hân lo quá đẩy mạnh ra, vì sợ bố mẹ Khương thấy thì ngại lắm, thoát được ra Hân quát to: "ngủ như heo vậy" rồi đi ra bếp phụ nấu nướng bữa sáng!

Thủ tục hỏi han buổi sáng cũng xong xuôi, ăn uống xong thì mọi người phân công ai đi chúc tết, ai ở nhà vân vân, Khương thì được đặc cách vì lát chiều còn phải đưa Hân về nhà nữa, nên cho phép 2 đứa muốn đi đâu chơi thì đi.

Hai đứa vui phải biết, Khương thì nhìn mặt rất nguy hiểm chắc lại nghĩ ra trò gì để hành hạ Hân đây, còn Hân cũng nguy hiểm không kém khi tròn mắt nhìn và cười thật mếu máo.

***

Sau đợt tết, hai đứa lại ngồi lại đếm những kỷ niệm, những cảm xúc, những nụ hôn... rồi chia xa, mỗi người một nơi!

À còn quên nhắc tới chuyện cưới hỏi, bố mẹ Khương bảo thu xếp trong năm nay đi, Khương thì như mối tơ vò vậy, cưới hỏi bao nhiêu thứ phải lo rồi, sau khi cưới ở đâu, có khi phải ở nhà thuê, chi phí tốn kém rồi đủ thứ phát sinh.

Lo thì lo như thế, nhưng tuổi phải cưới rồi.

Về phần Hân thì cũng lo lo nhưng luôn ủng hộ và nghe theo Khương, dù khó khăn thì Hân cũng đồng ý, chỉ cần có Khương là được rồi.

Tiếp theo chắc là Khương và Hân phải lên kế hoạch thật chi tiết và nghiêm túc, đã đến lúc làm người lớn rồi chăng. Một bước ngoặt, một quyết định rất khó khăn và một suy nghĩ kỹ càng.

***

(còn nữa)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 363 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 17, 18, 19

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 19, 20, 21

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 15, 16, 17

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 16, 17, 18

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 15, 16, 17

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 28, 29, 30

9 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 56, 57, 58

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 15, 16, 17

11 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 8, 9, 10

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 70, 71, 72

15 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 58, 59, 60

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 34, 35, 36

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 52, 53, 54

18 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 8, 9, 10

20 • [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

1 ... 9, 10, 11


Thành viên nổi bật 
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển
cò lười
cò lười

Chu Ngọc Lan: =.,=
ღ_kaylee_ღ: 369 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3323838#p3323838
ღ_kaylee_ღ: 267 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3323826#p3323826
Shop - Đấu giá: shailene.419 vừa đặt giá 262 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Không Bằng Cầm Thú vừa đặt giá 397 điểm để mua Bướm Pha Lê
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nà cả nhà :D . Vừa xem vừa chơi game quà liền tay! : viewtopic.php?t=409262
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1200 điểm để mua Ngọc tím
Nhân Mã: nhon a
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc tím
Jinnn: Cứu :> lỡ tay ấn nhầm, bạn nào làm phước mua giùm con mèo với
Shop - Đấu giá: Jinnn vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?style=6&t=407217&p=3321502#p3321502
Cầu thanks, cầu ủng hộ, cầu like cầu chia sẻ.
Nguyêtnga: hi
cò lười: chị không thể cưỡng lại những vật có màu tím
Đường Thất Công Tử: =)) thế này bao giờ mới giàu :D3
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Phồn Hoa Như Cố: Xin chào xin chào
LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: úa òa
thanhkk: có ai không.mấy bạn tìm tên truyện này dùm mình với,lâu rồi mình quên mất tên
Ngọc Nguyệt: ...-_- Tỷ ấy lặn rồi.
Đường Thất Công Tử: mà linh thích thể loại gì? :D3
Đường Thất Công Tử: viewtopic.php?t=409022&p=3310154#p3310154
Đường Thất Công Tử: có =))
Hoàng Phong Linh: thất: có xem tr đam mỹ ko? cho linh xin vài bộ đi~~
LogOut Bomb: Băng Khiết Tâm -> Băng Khiết Tâm
Lý do: đừng tưởng ông không biết mk của mày =))
Siêuquậy JK: -_- hay lắm, dám bomb ông, còn dùng chính nick của ông để bomb ông. tiểu tử thúi, nhớ đấy
Đường Thất Công Tử: xem bói cuối năm nào cả nhà :D : viewtopic.php?t=409262
Băng Khiết Tâm: hi hi, linh tỷ tỷ, đi vui vẻ~~
LogOut Bomb: ღ_lucia_ღ -> ღ_lucia_ღ
Lý do: Tự sát

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.