Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Orchiddd vừa nhặt được bao lì xì chứa 7 điểm! (2 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 199 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 07.12.2017, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 30.05.2017, 13:26
Bài viết: 128
Được thanks: 54 lần
Điểm: 0.25
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 28 - Điểm: 1
Puck đã viết:
Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Không phải.” Nàng vuốt trán, che miệng giả bộ ho khan một cái, “Chỉ có điều thân thể đột nhiên không khỏe, chắc do th

Oa, Hàn ca đen tối quá, lại dùng rượu để lừa Noãn Noãn của ta.  K biết khi tỉnh lại sẽ là tình cảnh j nha.
Bh mới đc nhận nhau đây, haizzz



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỷ Yêu về bài viết trên: Puck
     
Có bài mới 09.12.2017, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2868
Được thanks: 22158 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 29 - Điểm: 12
Chương 29: Hôn sự

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Áo khẽ cởi ra, bóng dáng đè lên nhau, thân thể như lửa nóng của nàng quấn thật chặt vòng quanh hắn, bên trong căn phòng u ám có vài tia sáng mảnh phá cửa sổ xông vào, hắn giống như mơ hồ nhìn thấy trên quai xanh như ngọc của nàng có một vết đỏ bừng kéo dài đến tận bên gáy, giống như đóa mai đỏ nở rộ rực rỡ trong tuyết.

Đêm lạnh như nước, lại không thấm vào được nhiệt độ cao tràn ngập cả phòng này.

Hồi lâu, kích tình lui đi, từng cảnh phác họa trước đây xẹt qua cực nhanh trong đầu còn đang quanh quẩn, giá y náo nhiệt, màn phù dung ấm áp, cùng nữ tử không thấy rõ mặt mũi, môi đỏ mọng hé mở nói lời yêu thương này cùng với nàng tình sâu vô cùng nỉ non, cuối cùng như thời gian và không gian chồng chéo lên nhau, hư thực khó phân, lại lặp đi lặp lại quanh quẩn bên tai, “Hàn, ta yêu chàng.”

Tròng mắt Quân Dập Hàn tĩnh mịch tỉ mỉ nhìn chăm chú hàng mi nét mày của nữ tử đã ngủ thật say trong ngực, đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt tóc rối bời ướt mồ hôi dính vào trên trán lộ ra gương mặt tinh xảo, giọng nói nhẹ đến mức không thể nghe thấy: “Nàng rốt cuộc là ai?”

Nhưng bóng đêm yên tĩnh, hô hấp của nữ tử trong ngực nhè nhẹ, một mình đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào, không có ai đến trả lời vấn đề này cho hắn.

Trong lúc hỗn loạn Ôn Noãn chỉ cảm giác mình đang nằm mộng, còn là một giấc mộng xuân, mộng xuân với Quân Dập Hàn, giấc mộng này rất đẹp, nàng rất thích, nàng hơi hoàn toàn nghĩ, nếu như giấc mộng này là thật thì tốt biết bao.

Đầu ngón tay giống như còn có thể chạm đến lồng ngực rắn chắc của hắn, bên má còn có hô hấp ấm áp của hắn, giấc mộng này rất chân thật.

Nàng nhớ tới thời gian một năm rời đi lần cung biến ấy, tuy sau này gặp lại Quân Dập Hàn, nhưng mộng cũng chỉ là một chút ly biệt sinh tử rất khổ sở cắn tận tim, giấc mộng ướt át giống như ngày hôm nay, đó là cho dù mỗi ngày thắp nhang thơm cầu nguyện cũng cầu không được, không nghĩ tới lần này lại mơ thấy. Khó có được một lần, giấc mộng này có thể làm lâu một chút, lâu một chút nữa. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Tay nàng sờ sờ xa hơn trên ngực hắn, mặt cố gắng cọ cọ về phía cần cổ của hắn, chân gãi... Gãi trên eo hắn.

Cảm giác lạnh lẽo toàn thân đến trái tim nhảy lên trong nháy mắt khiến đầu óc hỗn độn của nàng tỉnh táo phân nửa, nàng trừng lớn mắt nhìn sang bên cạnh, lại vừa đúng đối diện với đáy mắt sâu thăm thẳm của Quân Dập Hàn.

“Thế nào, nhìn phản ứng này của nàng, lại quên chuyện ngày hôm qua rồi?” Giọng nói khàn khàn quyến rũ lòng người của Quân Dập Hàn từng tiếng âm vang chui vào trong tai nàng, đập đến hai mắt nàng hoa lên tim như đánh trống.

Ôn Noãn nhìn vẻ mặt u ám không rõ của hắn, theo bản năng thân thể co rút lại lui về sau, kết quả còn chưa dời ra một tấc, lại bị khuỷu tay hắn đặt trên eo nàng dùng sức thu lại, lập tức bị hắn ôm vào trong ngực dán sát đến không có khe hở, nhất là chỗ nào đó càng thêm rút ngắn cự ly tiếp xúc. Khác thường này khiến cho lỗ chân lông đều đang nhẹ nhàng run rẩy, cảm giác khiến cho nàng đỏ bừng mặt lên trong nháy mắt, nếu đến thời khắc này mà nàng còn không phân biệt được mộng và thực tế, những năm này nàng đều sống uổng công rồi.

Không ngờ “Mộng” này dĩ nhiên là sự thật, “Mộng” này tại sao có thể là thật? Vì sao khi nàng kỳ vọng “Mộng” này là thật, sau khi “Mộng” này biến thật, nàng lại chỉ biết run y hệt như cầy sấy?

Nàng nhìn vẻ mặt âm u của Quân Dập Hàn, nuốt nước miếng một cái, “Cho dù quên, hiện giờ tình hình như vậy cũng có thể đoán ra được chuyện gì xảy ra rồi.”

“Đoán?” Ý tứ trong giọng nói của Quân Dập Hàn không rõ ràng, “Ý của nàng là từ hiện trường phát hiện án mà nàng cho ra kết quả, lại quên quá trình vụ án xảy ra?” di1enda4nle3qu21ydo0n

“... Vâng.” Ôn Noãn nhắm mắt nói, trong lòng lại không nhịn được hối tiếc vì mình mà thở dài, chuyện quan trọng như vậy, nàng thế mà lại quên!

“Nếu như thế, bổn Vương không ngại tự trải nghiệm tái diễn lại vụ án này để cho nàng khôi phục lại trí nhớ.” Dứt lời, hắn không hề cho Ôn Noãn thời gian suy nghĩ mà che người lên.

Thần trí vừa mới khôi phục mấy phần của Ôn Noãn một lần nữa trở nên rối tinh rối mù, nàng hoàn toàn hồ đồ nghĩ đến vò đã mẻ lại sứt trước đó, nếu như đã bò lên giường làm đến tận đây, dứt khoát duy nhất chính là vớt cả tiền lời trở lại, ngày sau nàng không ở bên cạnh hắn thì coi như có chút an ủi trong lòng.

Kích động chính là ma quỷ, nghĩ đến liền muốn thực tế, nàng lập tức buông lỏng cả người, nhiệt tình như lửa đáp lại, liều chết triền miên cùng Quân Dập Hàn.

Ánh ban mai hơi lộ ra, chiến sự mới ngừng, tròng mắt Quân Dập Hàn sâu sắc ngắm nhìn Mộ Hàn đã mệt đến ngủ thật say, một lát sau, êm ái rơi xuống một nụ hôn lên trán nàng, lúc này mới ôm lấy nàng nhắm mắt mà ngủ.

Khi Ôn Noãn tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, bên cạnh đã không có bóng dáng của Quân Dập Hàn, nàng nhìn giường đệm xốc xếch, lại nhìn vết hôn nông sâu trên người, trong lòng không khỏi vừa ngọt ngào lại phiền muộn. Ngọt ngào là tuy rằng nàng và hắn cách bờ hoa nở, nhưng hoa này cuối cùng là đóa hoa đẹp nhất trong lòng nàng. Nàng rốt cuộc nghĩ thông, cho dù nàng là Ôn Noãn hay là Mộ Hàn, chỉ cần hắn là Quân Dập Hàn, nàng là ai đều không quan trọng nữa. Phiền muộn là nàng vốn định hôm nay rời đi, tối hôm qua lại bị Quân Dập Hàn cuốn lấy uống rượu, còn xảy ra sự kiện rượu sinh mất lý trí này, hiện giờ nên làm thế nào cho phải? Đầu ngón tay nàng mơn trớn chấm đỏ đã lan tràn ra tới bên cổ, chân mày nhíu chặt, rời đi đã là lửa xém ngang mày, không thể tiếp tục trì hoãn chút nào nữa. Tròng mắt nàng sâu thẳm, sau khi suy nghĩ sơ, quyết định vẫn giữ nguyên kế hoạch tiến hành. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Chung quy bởi vì hắn nhận trách nhiệm hứa hẹn cưới nàng, chuyện hiện giờ, chuyện này coi như cho hắn một giấc mộng điên cuồng đi.

Nàng lại vùi mặt vào bên gối, nghe hơi thở thuộc về hắn, lần này đi, lần sau gặp nhau không biết là khi nào, tham niệm muốn lưu lại bên người hắn ở trong lòng bắt đầu bộc phát ra bốn phía.

Còn chưa rời đi đã bắt đầu nhớ nhung, nàng rốt cuộc hiểu rõ tương tư là như thế nào.

Nếu phần khả năng sống này là thật... Tròng mắt nàng đảo quanh, vén chăn lên đứng dậy, hai ba lần mặc quần áo tử tế, sửa sang sơ lại giường đệm rồi mở cửa ra ngoài.

“Sao ngươi lại ở trong phòng của Vương gia?” Bạch Ưng trùng hợp đi qua nhìn Mộ Hàn cau mày hỏi.

“Ta...”

“Tối hôm qua ngươi... Hai người...” Ôn Noãn còn chưa kịp nghĩ kỹ lựa lời đã bị vẻ mặt sợ hãi của Bạch Ưng cắt đứt, cặp mắt hắn nhìn chằm chằm vào vết hôn đỏ đỏ tím tím giữa cổ gáy của nàng, lại nhìn bộ quần áo hơi có vẻ nhăn nhúm, người sáng suốt nhìn một cái cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Tầm mắt nóng hừng hực của hắn cháy sạch làm cổ Ôn Noãn cũng đau, trong lòng nàng rất hối tiếc tại sao mình nhất thời sơ sót quên soi gương, còn vận số quá tệ vừa ra khỏi cửa đã gặp Bạch Ưng.

“Hài tử ngoan không nên nghĩ loạn, tư tưởng thuần khiết một chút.” Ôn Noãn giơ tay lên che cổ, bình tĩnh tiến hành dạy bảo hắn, ngay sau đó dưới vẻ mặt ngổn ngang của hắn nhanh chóng rời đi.

Bạch Ưng nhìn bóng lưng biến mất tích trong tích tắc, chỉ cảm thấy bị sét đánh ngoài khét trong sống, tình hình đã như vậy kèm theo chiếu cáo thiên hạ, tối hôm qua bọn họ đã làm chuyện hô mưa gọi gió rồi, kêu hắn đừng nghĩ loạn tư tưởng thuần khiết một chút như thế nào?

Tính tình Vương gia đột nhiên thay đổi lớn hưu Vương phi, chẳng lẽ chính là có thứ hợp khẩu vị hơn? Coi trọng tiểu tử này? die nd da nl e q uu ydo n

Khó trách ngày trước kêu hắn đi điều tra tiểu tử này, nhất định điều tra một chút hắn không có thê tử và tình nhân, Bạch Ưng tự động phát tán lối suy nghĩ có tính suy đoán. Suy đoán xong lại nhướn mày, trong lòng chỉ cảm thấy kỳ quái mơ hồ, hắn phái người ra ngoài tình báo về, có thể tra được sớm nhất chính là ngày đó lúc chặn Bàng Thiên hắn và hắn ta gặp nhau, trừ lần đó ra, chuyện trước đó càng không có nửa phần dấu vết có thể tìm ra, từ trước đến giờ có thể ẩn núp bản thân sâu như thế, thân phận tất nhiên khả nghi.

Tròng mắt Bạch Ưng hơi rét, hắn vốn định tự thân đi kiểm tra xem xét kỹ càng, có thể nhìn xem có tìm được chút dấu vết nào lại bẩm báo cho Vương gia, bây giờ xem ra, vẫn cần báo cáo lại trước thời gian thì ổn thỏa hơn.

Sau khi Ôn Noãn trở về phòng, rửa mặt đổi một chiếc áo ca cổ che kín dấu vết mập mờ, lúc này mới kêu nha hoàn ra hỏi chỗ của Quân Dập Hàn rồi đi tìm hắn.

Nàng đi vào thư phòng, cong ngón tay khẽ gõ chốt ngoài cửa phòng, ngay sau đó bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp của hắn, “Vào đi.”

Ôn Noãn đẩy cửa vào, xoay người đóng cửa lại, mới vừa xoay người, đã thấy hắn vẫy vẫy tay với nàng nói: “Tới đây.”

Nàng theo lời đi tới bên cạnh hắn, lại bị hắn ôm lấy ngồi dựa vào trong ngực, một tay khác cầm hoàng lịch trên thư án hắn vừa mới xem lật ra đưa tới trước mặt nàng, ngón tay chỉ chỉ vào một chỗ, nói: “Nàng xem ngày này như thế nào?” di3nd@nl3qu.yd0n

Ôn Noãn ngước mắt nhìn coi, chỉ thấy trên đó viết hai mươi tám tháng bảy âm lịch, hợp cưới ga, hợp tế tự, nên động thổ, là ngày lành mười đủ mười, mặc dù không hiểu vì sao hắn đột nhiên cho nàng nhìn cái này, nhưng vẫn gật đầu một cái nói: “Ngày này không tệ.”

“Ngay cả nàng cũng cảm thấy không tệ, vậy định vào ngày này.” Hắn đặt hoàng lịch lại thư án, đầu ngón tay đang ôm nàng cực kỳ tự nhiên vuốt tóc nàng nói.

“Định vào ngày này?” Ôn Noãn hơi hoài nghi nhìn hắn, “Cái gì định vào ngày này?”

“Tất nhiên là hôn sự của chúng ta.”

“Hôn sự?” Ôn Noãn trợn mắt líu lưỡi nhìn hắn, “Nhưng lúc trước không phải ngài nói đợi đến khi chiến sự bình định mới cho ta danh phận sao?”

“Bây giờ ta và nàng đã làm chuyện phu thê, tất nhiên nên sớm làm hôn sự, cho nàng danh phận cần có. Huống chi, nếu như trong bụng nàng có hài tử của bổn Vương, đến lúc đó chưa kết hôn mà có hài tử truyền đi, chẳng phải khiến cho nàng gặp phải chỉ trích phá hủy khuê dự của nàng sao.” Hắn nói đến đây, tay vốn đặt trên eo nàng đã dời về phía bụng nàng nhẹ nhàng đặt lên, tròng mắt sâu như mực đậm, giống như trong đó đã thai nghén một tiểu sinh mệnh.

“Chuyện này... Chuyện này...” Ôn Noãn nhất thời chỉ cảm thấy trái tim như đánh trống, buồn vui khó cãi lời không thể nói, tại sao cố tình vào lúc này, thời điểm khi nàng chuẩn bị rời đi, hắn lại nói lời như vạy, khiến cho trái tim nàng khó khăn lắm mới trở nên kiên cường lại trở nên lảo đảo muốn ngã yếu ớt không chịu nổi.

Nàng đưa tay phủ lên tay hắn, trong lòng bỗng nhiên cũng nghĩ nếu như nơi này đã có một hài tử của bọn họ thì tốt biết bao, nhưng nàng biết chuyện này không thể. Nàng đảo đảo mắt, che giấu phần đau đớn còn chưa dâng lên đi.

“Thế nào, có phải nàng không muốn?” Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, ép buộc nàng nhìn thẳng vào hắn, “Là nàng không muốn? Hay vẫn còn có những nguyên nhân khác?”

Nàng giật mình trong lòng, khóe môi nâng lên ý cười chủ động ôm cổ hắn, nói: “Cũng chỉ nhất thời vui mừng nên nói không ra lời, Vương gia tuyệt đối đừng suy nghĩ nhiều.”

“Nếu như thế...”

“Đúng rồi, thiếu chút nữa quên chuyện chính, ta tới muốn nói một tiếng với Vương gia, vì trong số mấy vị thảo dược làm thuốc tắm trừ độc cho Hoàng thượng còn thiếu sót một chút, ta đang định lên núi hái một chút, khả năng mất mấy ngày mới có thể trở về.” Nàng giống như sự nhớ ra, cắt đứt lời hắn còn chưa nói xong.

“Cần loại thảo dược nào, bổn Vương phái những người khác đi.”

“Mấy vị thảo dược này rất khó tìm, chỉ có ta biết.” Nàng không tránh không né nhìn thẳng lại hắn, dịu dàng mỉm cười nói, “Nếu như Vương gia lo lắng cho an nguy của ta, không bằng phái mấy thị vệ đi cùng ta, như thế nào?”

“Nàng đã kiên trì, bổn Vương đồng ý là được.” Hắn cầm một miếng mứt hoa quả ở trên bàn đã sớm chuẩn bị tốt vì nàng lên đưa tới bên môi nàng, tròng mắt sâu đậm nhìn thẳng vào mắt nàng nói, “Về phần hôn sự, chờ sau khi nàng trở lại chúng ta lại thương lượng.”

“Ừ.” Nàng há mồm ngậm miếng mứt hoa quả xuống, mứt hoa quả vốn ngọt, chẳng biết tại sao, nàng lại chỉ cảm thấy đắng chát đến trong lòng nàng cũng rung động.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Mưa biển, Quỷ Yêu, bichvan, mari duyên, vân anh kute
Có bài mới 11.12.2017, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2868
Được thanks: 22158 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 30 - Điểm: 11
Chương 30: Rơi vực

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Tứ Điện hạ mất tích ở Duyệt Châu?” Mộ Dung Tịnh lạnh lùng nhìn người phía dưới, “Có thể tra rõ ràng có liên quan đến Hàn Vương không?”

“Bẩm Thái hậu, Điện hạ mất tích không liên quan đến Hàn Vương, Hàn Vương vốn phái Lạc Tướng quân hộ tống Điện hạ hồi kinh, ai ngờ tới cửa thành Duyệt Châu, Điện hạ tự mình trốn đi từ trong đội ngũ hộ tống, không chỉ chúng ta, hiện giờ ngay cả Lạc Tướng quân cũng đang mang theo thuộc hạ tìm kiếm tứ Điện hạ khắp nơi.” Ám vệ quỳ gối trong điện nói.

Chẳng lẽ Quân Dập Hàn dùng kế tới mê hoặc bà? Mộ Dung Tịnh cau mày suy nghĩ một chút, lại cảm giác không thể nào, giấu Sở Hoan đi cũng không phải dùng nó tới uy hiếp bà, mà phong độ làm việc của Quân Dập Hàn, tuyệt đối không làm ra chuyện không lên được mặt bàn như vậy, huống chi mặc dù hắn nghiêm nghị với Sở Hoan, nhưng quan tâm của huynh trưởng với Sở Hoan lại không hề có nửa phần giả.

Vì vậy, Sở Hoan thật sự không ở trong tay hắn. Nhưng Sở Hoan ngàn dặm xa xôi chạy đến nương tựa vào hắn, bây giờ bị hắn cưỡng chế đưa về, Sở Hoan lại không chịu hồi cung, tự mình chạy đi, vậy rốt cuộc hiện giờ nó đi đâu?

Tính toán thời gian nó rời cung đã là nửa tháng có thừa, nếu như ở trước đêm trăng tròn tiếp theo không thể tìm được nó... Tay trong ống tay áo của bà xiết chặt, tròng mắt đảo vài lần, lấy ra một cái hộp căn dặn ám vệ: “Bổn cung hạn cho các ngươi trong nửa tháng tìm Điện hạ về, sau khi tìm được hắn thì thừa dịp hắn không nhận ra lấy thuốc trong hộp này cho hắn ăn vào, nếu chuyện này có nửa phần sai lầm, ai gia không chỉ muốn mạng của các ngươi, còn phải giết cửu tộc các ngươi.”

“Dạ, Thái hậu.” Cả người ám vệ căng thẳng nhận lấy cái hộp lui ra.

“Có thể tra ra tung tích của Ôn Noãn?” Mộ Dung Tịnh hỏi Vương công công ở bên cạnh. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Bẩm Thái hậu, sau khi Ôn Noãn tự chạy ra khỏi thành Duyệt Châu thì đột nhiên mai danh ẩn tích không thấy bóng dáng, nô tài đã sai người tăng cường dò xét.”

“Mỗi một người đều là phế vật.” Mộ Dung Tịnh tức giận không kiềm chế được, bà hít một hơi thật sâu đè nén lửa giận trong lòng xuống, cười lạnh nói, “Nàng ta cho rằng nàng ta ẩn núp thì ai gia không tìm ra nàng ta? Nàng ta cũng không khỏi quá coi thường ai gia, ai gia chỉ cần không buông tha con con cờ là nàng ta, thì nàng ta cho dù chết cũng phải để cho ai gia sử dụng. Chỉ có điều hiện giờ ai gia tạm thời không cần nàng ta, đợi đến lúc dùng nàng ta thì ai gia muốn nàng ta phải ngoan ngoãn tự mình đến trước mặt ai gia.”

Nhưng Ôn Noãn mà Mộ Dung Tịnh lúc nào cũng “Nhớ thương” lúc này trong lúc hái thuốc “Không cẩn thận” trượt chân, trong ánh mắt hoảng sợ của các thị vệ mà rơi xuống vực.

“Vương gia, lúc Mộ công tử hái thuốc nhất thời vô ý trượt chân ngã xuống vách núi, bọn thuộc hạ tìm kiếm nhiều lần dưới vách núi nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng Mộ công tử.” Bên trong thư phòng, Bạch Ưng đang định bẩm báo rõ với Quân Dập Hàn rằng thân phận của Mộ Hàn còn có nghi vấn, ngoài cửa lại có thị vệ gấp giọng báo lại.

“Tăng thêm nhân thủ tiếp tục tìm kiếm, dù lật từng tấc ngọn núi, cũng cần phải tìm được người cho bổn Vương.” Trong lòng Quân Dập Hàn đột nhiên co rút lại, tròng mắt lại trở nên lạnh lùng.

“Vương gia, không bằng thuộc hạ dẫn người đi tìm cùng ngài?” Vẻ mặt Bạch Ưng khẽ thay đổi, lời nói trong miệng vừa ra lại thay đổi, chẳng biết tại sao, sau khi nghe tin tức Mộ Hàn rơi vực, hoài nghi về hắn ta trong lòng hắn lại càng ngày càng đậm. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Không cần.” Quân Dập Hàn lạnh lùng đứng dậy từ sau bàn, “Bổn Vương tự mình đi.”

Bạch Ưng nhìn khí thế lạnh lẽo phát tán quanh người hắn và lửa giận đè nén, trong lòng không khỏi thấp thỏm và hỗn loạn, chẳng lẽ Vương gia cũng phát hiện ra điều gì bắt đầu nghi ngờ Mộ Hàn? Tròng mắt hắn dần trầm xuống, bước nhanh đi theo.

Cả quả núi bị vây quanh, Quân Dập Hàn đi đến vách đá Mộ Hàn bị rơi vực, sau khi tra xét thêm, tròng mắt hắn đông lại thành băng, tay thả lỏng phía sau nắm chặt thành quyền, gân xanh mơ hồ hiện lên, hồi lâu, hắn thu hồi tầm mắt khỏi lớp sướng trắng mờ mịt dưới vách núi, cũng không quay đầu lại mà rời đi, giọng nói xuyên qua gió lạnh truyền đến, “Thu đội, không cần tìm thêm.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Các chủ, dùng trà.” Ôn Noãn đang nghe Huyền Nguyệt hồi báo tình hình thu thập dược liệu gần đây, nàng nhận lấy ly trà cạn một ngụm, nhướn đuôi mày, bỗng nhiên chỉ cảm thấy giọng nói vừa lọt vào tai hơi quen thuộc, liền ngước mắt nhìn lại, “Phụt”, sau một khắc, một ngụm trà của nàng phun toàn bộ ra ngoài.

Nữ tử trước mặt mặc quần lụa mỏng màu vàng nhạt, búi tóc hai bên, dáng vẻ kia, dáng vẻ kia lại cực kỳ giống Sở Hoan!

“Các chủ, đây là Hoan Hoan mới vào các.” Huyền Nguyệt thấy Ôn Noãn hơi ngạc nhiên nhìn Hoan Hoan, vội vàng ở bên cạnh nói, lập tức liếc mắt ra hiệu với Hoan Hoan, “Còn không mau hành lễ với Các chủ.”

Sở Hoan mím môi nhẹ đến mức không thể nhận ra, sửa sang lại áo xống, thấy phía trên không dính nước trà, lúc này mới hơi bất đắc dĩ nói: “Thuộc hạ Hoan Hoan, tham kiến Các chủ.” Trong lòng lại thầm nghĩ, Các chủ rách gì, dám phun trà lên hắn đường đường là tứ Điện hạ, đợi sau này hắn khôi phục tự do, xem hắn có mang ngời tới tiêu diệt cái các rách nát này không. dfienddn lieqiudoon

Nghĩ đến đây, hắn lại không nhịn được chua xót thở dài vì mình, nghĩ tới hắn đường đường là tứ Điện hạ lại rơi vào nông nỗi bị người sai khiến như bây giờ, thật đúng là tạo hóa trêu người.

Ngày đó, hắn bị người của Lạc Phi đuổi đến thật sự không thể có chỗ trốn, trùng hợp nhìn thấy nơi khúc quanh ngõ hẻm kia có chiếc xe đẩy tay dừng lại, phía trên chất đống dược liệu khá lớn, hắn liền nhanh trí chui vào trong đống dược liệu trên xe, dùng dược liệu che kín mình cực kỳ chặt chẽ, kết quả vừa mới che không tới nửa khắc, không biết thuốc này là vị thuốc gì mà hắn ngủ thiếp đi. Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa thì cảm thấy xe đẩy tay phía dưới đang chuyển động về phía trước, bên cạnh còn mơ hồ truyền đến tiếng nữ tử đang nói chuyện với nhau, đầu tiên là nói Các chủ gì mà sao đột nhiên thu thập rất nhiều dược liệu thông thường, lại nói cái gì mà hiện giờ Các chủ rốt cuộc thống trị được lòng của Minh Nguyệt các, hiện giờ Minh Nguyệt các phát triển cực nhanh, v.v... Hắn đang nghe đến buồn ngủ thì chợt nghe thấy các nữ tử nói chuyện với nhau về chuyện gần đây Minh Nguyệt các nhận người rồi không lâu sau đó sẽ tham gia đại điển mừng Ngọc Nữ môn tròn sáu mươi năm, đầu óc mê man của hắn thoáng chốc tinh thần đại chấn *.

(*) tinh thần đại chấn: cảm xúc bỗng nhiên trở nên phấn khởi. Khả năng vẫn còn đang trong trạng thái cảm xúc thấp, đột nhiên bởi vì nguyên nhân gì đó mà trở nên vô cùng có tinh thần.

Vừa có thể né tránh người của mẫu hậu và tam ca lại vừa có chuyện náo nhiệt để nhìn, chuyện tốt như thế sao hắn có thể bỏ qua được.

Vì vậy, hắn đường đường là Quân tứ Điện hạ tiểu Bá Vương của Kinh Thành liền “Luân lạc” đến bưng trà nước cho người ta rồi.

Ôn Noãn không biến sắc tỉ mỉ nhìn coi hắn, không chút để ý nói: “Trước đây khi bổn Các chủ đi thành Duyệt Châu có nhìn thấy thủ hạ của Lạc Tướng quân cầm bức tranh tìm kiếm người chung quanh.” Nàng nói đến đây, lạnh nhạt uống một ngụm trà, tròng mắt như có như không xẹt qua trên mặt Sở Hoan, cũng không nói thêm gì nữa.

Trên đầu Sở Hoan bốc lên một tầng mồ hôi, cặp mắt chăm chú nhìn nàng chằm chằm chờ câu nói tiếp theo của nàng, lại thấy nàng chỉ nói một câu rồi không nói mà nhấp một ngụm trà, khiến tâm can phế phổi của hắn đang treo ngược dính lại với nhau, hắn kiềm chế cơn tức đang tăng vọt trong lòng, cố làm ra vẻ tò mò hỏi: “Trước kia Hoan Hoan từng nghe người ta nhắc tới Lạc Tướng quân, hắn cũng không phải người tốt lành gì, lần này không biết là ai đắc tội hắn, để cho hắn tốn công tốn sức tìm.” Hắn nói đến đây khẽ dừng lại, thấy Ôn Noãn vẫn uống trà không có phản ứng, cuối cùng chỉ đành phải cắn răng nói, “Hoan Hoan ngược lại rất tò mò dáng dấp người đắc tội hắn, về sau gặp được nhất định phải tán thưởng thêm một phen, chỉ có điều không biết Các chủ có nhìn rõ dáng vẻ người trên bức tranh kia không?” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Dáng vẻ?” Khóe môi Ôn Noãn nhếch lên thoáng cười nói, “Bổn Các chủ mới vừa nhìn ngươi, chợt nhìn lại, thật sự tương tự người trên bức tranh kia.” Nàng nói đến đây cố ý dừng lại, nhìn vẻ mặt căng thẳng mắt trợn to của Sở Hoan, kiềm chế nụ cười nơi đáy mắt, lại nói, “Chẳng qua cẩn thận nhìn lại, hình như không phải.”

“Người nọ cũng không phải là ngươi, ngươi khẩn trương cái gì?” Ôn Noãn cố làm ra vẻ nghi ngờ nhíu nhíu mày, “Chẳng lẽ thật sự là ngươi?”

“Không phải không phải, dĩ nhiên không phải.” Sở Hoan vội vàng luôn miệng phủ nhận, tròng mắt đảo trái phải nói, “Chẳng qua thuộc hạ cảm thấy dung mạo tương tự người khác rất hưng phấn kích động thôi.” Hắn nói xong, như bừng tỉnh nhớ ra điều gì vỗ gáy nói, “Thuộc hạ còn chưa dọn xong cỏ trong vườn thuốc, đi dọn cỏ trước, thuộc hạ xin được cáo lui trước.”

Ôn Noãn nhìn bóng dáng như chạy trốn của hắn, nụ cười trong mắt hiện lên.

“Các chủ, cần để cho nàng ấy lưu lại?” Huyền Nguyệt đã nhìn ra đầu mối trong lúc hai người nói chuyện, mở miệng hỏi.

“Ừ, ngươi âm thầm chăm sóc hắn nhiều một chút, nhưng không được dung túng, tùy ý hắn hồ đồ sinh ra chuyện. Nếu như có chuyện gì, lập tức bẩm báo cho ta.” Hắn cũng không bằng lòng trở lại lồng giam trong cung, vậy khi có thể tự do thì tự do thật nhiều.

Thuốc Mạnh Cô Nhiễm cần, yêu cầu về dược liệu không cao, trong đó có mấy vị dược liệu cực kỳ quý giá cũng được hắn tự mình cung cấp, nhưng thuốc này lại khó ở chỗ phân lượng dược tính dược hiệu lấy ra cùng luyện chế dung hợp.

Ôn Noãn ngây ngốc trong phòng luyện thuốc chính là bảy ngày, bảy ngày sau, nàng đi đến một biệt viện ở ngoại ô thành Diêm, Thanh Nham dẫn nàng đi vào trong phòng.

Da hổ trắng như tuyết phủ lên ghế mỹ nhân, Mạnh Cô Nhiễm mặc bộ đồ đỏ nằm nghiêng người trên ghế, một tay đỡ đầu, mắt cười liếc xéo không ngừng nhìn nàng, khóe môi vẽ ra đường cong yêu mị, giọng lười biếng mà hấp dẫn, “Các chủ đã phối chế xong thuốc cho bổn tọa?”

Mí mắt Ôn Noãn giật giật, trên cánh tay nổi lên tầng da gà, chỉ cảm thấy nam nhân này chính là một đóa anh túc nở rộ, xinh đẹp khiến cho người ta không rét mà run, nàng vứt bình ngọc trong tay cho hắn, lạnh nhạt nói: “Thuốc của các hạ.”

Gần như trong chớp mắt, Ôn Noãn còn chưa nhìn rõ hắn có động tác gì, bình ngọc này đã rơi vào giữa lòng bàn tay hắn, ngón tay của hắn khẽ nhúc nhích mở nắp bình ra đưa lên mũi nhẹ nhàng khẽ ngửi, sau môt khắc, bình thuốc và cả thuốc bên trong đều hóa thành bột trên đầu ngón tay hắn, dưới ống tay áo của hắn lạnh nhạt khẽ phẩy, trong nháy mắt biến mất, ngay cả bụi bặm cũng không thấy.

“Mặc dù thuốc này chế biến không tệ, nhưng vẫn không đủ hoàn mỹ, không đạt tới yêu cầu của bổn tọa.” Mạnh Cô Nhiễm nhìn nàng hơi nhíu chân mày, nụ cười trên bờ môi càng kiều diễm mê hoặc hơn.

“Đây là dược tính có thể phát huy lớn nhất khi mấy vị thuốc này phối hợp chung một chỗ.”

“Vậy sao?” Hắn cười như không cười nhìn nàng, “Nhưng theo bổn tọa biết, dược tính của thuốc này còn có thể tăng lên gấp đôi có thừa, chẳng lẽ Các chủ cho rằng bổn tọa không hiểu y thuật sao?”

“Nếu như muốn tăng dược tính lên, cần lấy viêm hoa đỉnh đến luyện mới được, mà tuy trong sách có ghi lại về viêm hoa đỉnh, nhưng bây giờ vốn không biết lưu lạc phương nào. Tuy là phụ nhân khéo, nhưng cũng khó vì không có bột cũng khó gột nên hồ. Không có viêm hoa đỉnh các hạ kêu tại hạ luyện như thế nào, chẳng lẽ các hạ cố ý làm khó dễ tại hạ sao?” Trong lòng Ôn Noãn trầm xuống, Người này quả thật khó có thể ứng phó hơn trong tưởng tượng, nàng vốn nghĩ rằng trong thế gian biết được viêm hoa đỉnh vốn không nhiều lắm, thuốc này không có viêm hoa đỉnh luyện chế, dược tính đã đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất, theo đó không có khả năng bị nhìn thấu, lại không nghĩ rằng hắn biết.

“Nếu bổn tọa biết thì nên làm như thế nào?” Hắn rất có hứng thú nhìn nàng.

“Các hạ biết?” Trong giọng Ôn Noãn lộ ra vẻ vội vàng ngay cả bản thân cũng không biết, “Ở đâu?” Nếu như người luyện võ khao khát thần binh tuyệt thế, mà so với nàng luyện độc, viêm hoa đỉnh này chính là “Thần binh tuyệt thế” của nàng.

“Ngọc nữ môn.” Nụ cười của hắn cao thâm khó lường, “Vật này là bảo vật trấn phái của Ngọc Nữ môn bọn họ.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Mưa biển, Quỷ Yêu, bichvan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 199 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 0903145560, Bachnhaty, beconhaynghich, caocaovuvu, Catstreet21, gamE___0ver, Happybear, huyenanhanh, loveyou1111, lq0410, maiphuong2408, Mèo Ngốc, nhócckuot, Vân ái, windmill_kiwi và 265 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 160, 161, 162

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

8 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

16 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54



Lãng Nhược Y: C.s thặc khó khăn :cry2:
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 663 điểm để mua Bướm Xanh
Đường Thất Công Tử: =))
Shop - Đấu giá: zizisisi vừa đặt giá 630 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 589 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 705 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 560 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 670 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Mạn Nguyệt vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 631 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Đường Thất Công Tử vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng stardust93 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Longyen140213 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Đường Thất Công Tử: =))
Lily_Carlos: kéo về đội đi :)2
Lily_Carlos: con troai ^_^
Lì xì 2018: Chúc mừng thuy8591 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mint Milk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Đường Thất Công Tử: hi coan trai :)) "
Rachel mun: ba chiu hảo
Rachel mun: editor mới à
Đường Thất Công Tử: tui chấp nhận r :))""
Tiểu Phong Tranh: - Ib fb đê. Link của tui ở giới thiệu.
Tiểu Phong Tranh: - okay
Đường Thất Công Tử: chờ ta pm gửi raw xem thử :))"
Đường Thất Công Tử: có :))
Tiểu Phong Tranh: - Có truyện không cậu? Mình xin raw.
Lì xì 2018: Chúc mừng duong nguyet vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Chickenliverpate vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Đường Thất Công Tử: =)) hihi mk cũng thế :D3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.