Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Thuhien0303 vừa nhặt được bao lì xì chứa 8 điểm! (4 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn Thấy Truyện Này Thế Nào?
Bạn chỉ được chọn 1 ý kiến

Xem kết quả

Bà xã ba mươi hai tuổi trùng sinh - Viên Hô Tiểu Nhục Bao

 
Có bài mới 07.12.2017, 18:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 731
Được thanks: 5499 lần
Điểm: 9.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Bà xã ba mươi hai tuổi trùng sinh - Viên Hô Tiểu Nhục Bao - Điểm: 12
Chương 64. Chứa chấp kẻ lang thang, anh bạn nhỏ nhận ra! (3)
Editor: trang bubble ^^ diendanlequydon.com

Nam Cảnh Sơn tự suy tính mội lúc lâu, gật đầu đồng ý, "Vậy tôi phải nghĩ biện pháp kiếm ít tiền, làm quảng cáo tới Đài Truyền Hình phát."

"Kiếm tiền?" Văn Đình Tâm háy anh một cái, ánh sáng nhỏ chớp lóe, "Vậy không bằng làm công cho tôi đi. Tôi bảo đảm phát quảng cáo cho anh tới các Đài Truyền Hình, báo chí, tạp chí cũng không có vấn đề gì."

"Cô?" Nhướng lên một bên chân mày, Nam Cảnh Sơn là xem thường đầy mặt, "Một học sinh như cô, tuyển công vịêc gì chứ?"

"Kiêm chức mà," Chân run lên, Văn Đình Tâm hết sức tùy ý, "Học sinh còn không kiếm tiền, chỉ chạy cái văn bằng, nếu muốn ăn cơm, vẫn phải là làm chút kiêm chức đúng không."

Nam Cảnh Sơn xem thường nhìn về cô.

"Không nói đùa với chú, trên tay tôi có một phần công việc giám sát và điều khiển, nếu chú muốn kiếm tiền thì làm việc cho tôi đi, " Bên này nói xong, Văn Đình Tâm thuận tay tắt tv.

Nếu muốn nói chính sự, mở ti vi lên ngược lại ảnh hưởng.

"Tôi mua nhà xưởng, bây giờ đang xây dựng lại, ông chủ kia vốn là chủ của nhà xưởng, lúc bán ông ấy nhận thầu xây lại nhà xưởng, nhưng mà tôi lại yêu cầu tương đối cao, không biết ông ấy có len lén tiến hành công trình bã đậu. Cho nên cần một giám sát," Giọng nói chuyện lộ ra kiểu ông chủ lớn.

"Tiền lương coi như không tính, tôi đăng quảng cáo lên ti vi cho chú, chú ở chỗ tôi làm việc đến khi xây lại hoàn thành, ăn ở dùng tôi bao, nếu như chú cần, tôi còn có thể giúp chú gửi quảng cáo đến báo chí, tạp chí." Co chân ngồi thẳng, Văn Đình Tâm hài lòng nhếch môi, "Chú cảm thấy như thế nào?"

Cô biết anh cần không phải là tiền, mà là phương pháp, cho nên đây coi là bàn tính đánh cũng rất tinh ranh.

Nam Cảnh Sơn vốn coi là cô nói giỡn một chút, nhưng nghe được cô nói muốn tuyên truyền cho mình, lúc ấy cũng là quỷ thần xui khiến động lòng.

Nhìn cô nhóc này không giống như sẽ gạt người, mới vừa rồi ở bệnh viện vô duyên vô cớ tốn nhiều tiền cho anh như vậy, nói rõ cô cũng thật sự có tiền.

Hơn nữa tán gẫu một mạch với cô như vậy, Nam Cảnh Sơn cảm thấy ý tưởng đầy trong đầu cô có lúc quả thật rất có đạo lý.

Dù thế nào đi nữa, bản thân anh tìm hoặc là đi ra chỗ khác làm việc vặt, tìm cũng đều là một số công việc rửa chén lau bàn và chuyển gạch công trường, còn không bằng làm giám sát cho cô đấy. . .

Suy nghĩ một chút, Nam Cảnh Sơn gật đầu đồng ý, "Cũng được, nhưng mà cô phải nói lời giữ lời, phải giúp tôi phát quảng cáo lên."

"Ừ."

Đàm phán xong, Văn Đình Tâm lại mở TV, không có đổi đài, tiếp tục xem tin tức giờ trưa.

Đối với loại người đã có tuổi như cô mà nói, không có tiết mục gì càng chân thật hơn tin tức.

Tin tức những năm này có chất lượng không cao, cũng không phải là tựa đảng gì, nội dung thông báo đều rất chân thật.

Chỉ nói ngày hôm qua thấy cược đua ngựa.

Đúng rồi, cách ngày trường ngựa cởi mở ra chỉ có hai ngày, cô phải chuẩn bị xong để lại năm trăm vạn xuống, qua bên kia cược một tý. . .

Nói không chừng, có thể cược ra mấy ngàn vạn đó chứ ~

Nam Cảnh Sơn ngồi xe lăn bên cạnh uống nước sôi, uống xong một ly, nhìn Văn Đình Tâm đang xem ti vi một chút, cảm thấy không có ý kiến gì, "Có căn phòng cho tôi không? Tôi muốn ngủ một lát."

"Chỗ đó đấy," Ngón tay chỉ một phía, tầm mắt kia vẫn dừng lại trên ti vi, "Những thứ chăn kia tôi đều bày xong, còn nhét cho chú hai bộ quần áo, đợi lát nữa,"

"Chú chờ một chút," Quay đầu nhìn tới anh, cô nhắc nhở, "Trước tiên chú phải đi tắm rửa, trên người thúi như vậy, quần áo cũng bẩn như vậy, tôi đổi chăn mới rồi, cũng không thể làm dơ!"

Trong lúc bất chợt chê bai anh một đợt, Nam Cảnh Sơn giơ cánh tay hít hà trên người mình, cảm thấy cũng không có thúi như vậy.

Mặc dù anh lang thang khắp nơi, phong trần mệt mỏi, nhưng mà phương diện vệ sinh cá nhân làm coi như tạm được.

"Tôi lấy đồ cho chú, trước chú đi phòng vệ sinh đi," Thấy anh còn chưa có động tác gì, Văn Đình Tâm không thể làm gì khác hơn là tự mình đứng lên thúc giục.

Lúc đi qua bên cạnh Nam Cảnh Sơn, cô còn đẩy xe lăn, "Nhanh đi, không tắm không cho lên giường."

Ghét bỏ trần trụi khiến trên mặt Nam Cảnh Sơn cũng không có ánh sáng.

Anh đây chỉ là quần áo thoạt nhìn có chút nhăn nhíu bẩn thỉu, nhưng bình thường anh cũng có đi lấy nước ở dưới vòi nước công cộng len lén tắm rửa.

Coi như không có một ngày làm một lần, ba ngày một lần cũng vẫn là có. Đây có thể là thật sự sạch sẽ hơn nhiều so với kẻ lang thang khác đó!

Quay đầu lại liếc nhìn bóng lưng cô nhóc kia, suy nghĩ một chút vẫn là không cãi chày cãi cối, tắm có thể ngăn bao nhiêu chuyện đấy.

Bỏ quên xe lăn, lập tức bèn đi tới bên ngoài phòng vệ sinh.

Thật ra thì chân của anh, khập khễnh vẫn là có thể đi, xe lăn gì đó hoàn toàn là Văn Đình Tâm cố ý muốn bố trí cho anh.

Nam Cảnh Sơn vào phòng vệ sinh, cửa phòng vừa đóng, vừa vặn vào lúc ấy, cửa chính nhà bị mở ra, Nam Thế Dương bước nhanh vọt vào.

"Văn Đình Tâm!" Vừa chạy vừa kêu tên của cô, trong lòng Nam Thế Dương là vô cùng nóng nảy.

Lạc đường ở trong bệnh viện, quanh đi quẩn lại một tiếng đồng hồ cũng không tìm được cô, sau đó vẫn là nhờ một bảo vệ dẫn anh đến cửa bệnh viện.

Rồi sau đó điện thoại gọi cho Cẩu Đầu, cái đồ kia lại nhẹ nhàng nói, nếu không ở bệnh viện, vậy nhất định là về nhà rồi, nếu không nhị thiếu đến nhà tìm xem một chút đi.

Chỉ một câu nói như vậy, khiến anh tốn thời gian một tiếng, nếu như không phải bởi vì Cẩu Đầu đang giúp Văn Đình Tâm mua nhà, anh nhất định phải bảo thằng nhóc kia tới đây cho anh hung hăng đánh một trận.

Mắt thấy thời gian nghỉ trưa đã sắp trôi qua, Nam Thế Dương suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là đi tới phía Văn Đình Tâm bên này.

So với đi học, anh cảm thấy Văn Đình Tâm vẫn là quan trọng hơn. . .

"Văn Đình Tâm, em có ở nhà không?" Chạy một mạch vào trong nhà.

Lập tức, một chiếc xe lăn xuất hiện trong tầm mắt, khi đó thì Nam Thế Dương càng lo lắng.

"Văn Đình Tâm! Em ở chỗ nào vậy?" Bước nhanh chân trực tiếp đi về phía phòng cô.

Nào biết, anh vừa đi vào, Văn Đình Tâm vừa vặn đi ra từ căn phòng cách vách.

Trong tay đang cầm quần áo mua cho Nam Thế Dương trước đó, lúc cô đi ra, từ đông sang tây nhìn xung quanh một chút, "Thế Dương? Thế Dương, anh đã đến rồi?"

Sớm nghe tiếng của anh rồi, nhưng vừa ra tới lại không gặp người.

"Văn Đình Tâm, em không sao chớ?" Lập tức, Nam Thế Dương chui ra từ trong phòng cô.

Bất chấp tất cả, trực tiếp nhào tới trước mặt cô, trang #ddlqd# bubble ôm hai vai của cô, cúi đầu xem một chút đôi chân kia, hỏi, "Chân không sao chứ? Không có bị thương nữa chứ? Hiện tại đi được không?"

"Ừ, không có việc gì," Cười lắc lắc đầu, bây giờ thấy anh, Văn Đình Tâm cảm thấy trong lòng đều trời quang mây tạnh rồi.

"Vậy xe lăn này," Tầm mắt chuyển qua trên tay cô, nhìn bộ quần áo kia, anh nhướng chân mày lên, "Còn có quần áo này,"

Đột nhiên nhạy bén ngửi được mùi khác biệt. . .

"Không phải đụng vào một người lang thang sao, chân của chú ấy gãy. Em bèn dẫn chú ấy về trong nhà chăm sóc. Trên người lại dơ nên để cho chú ấy đi tắm rửa trước rồi, cầm bộ quần áo của anh cho chú ấy."

Cô nói chính là từng điều một có lý, nhưng mà Nam Thế Dương nghe không vui.

Lại mang một người vô gia cư về nhà ở cùng nhau, còn lấy quần áo của anh cho kẻ lang thang mặc, hiện tại ngay cả loại chuyện như mua nhà cũng giao cho Cẩu Đầu rồi. . .

Không được! Anh cảm thấy, vị trí của anh đã dần dần bị những người khác thay thế!

"Đây là quần áo của anh, Văn Đình Tâm." Nhíu chân mày nhìn về cô, lúc này, giọng Nam Thế Dương nói chuyện nghe rất là tủi thân, "Hơn nữa, sao em có thể ở cùng kẻ lang thang chứ ? Như vậy rất không ổn."

"Em đụng phải người ta thì phải chịu trách nhiệm với người ta chứ. Anh xem người ta nào có năng lực kinh tế để dưỡng thương chứ, em cũng không thể làm người lòng dạ hiểm độc, cứ bỏ lại mặc kệ chú ấy như vậy."

Nói xong, Văn Đình Tâm ôm quần áo bèn muốn đi ra ngoài.

"Văn Đình Tâm, đó là Cẩu Đầu đụng người, nên để Cẩu Đầu chịu trách nhiệm." Nam Thế Dương đi theo phía sau cô, không nghe theo không buồn khuyên, "Nếu không anh chịu trách nhiệm, anh để chú ta đến chỗ quán bar của anh ở, nhờ cấp dưới của anh chăm sóc chú ta."

"Không cần, em có thể." Văn Đình Tâm không đồng ý yêu cầu của anh.

Cứ như vậy, Nam Thế Dương lại càng khẩn trương, một bước không rời đi theo xoay quanh bên cạnh cô.

"Văn Đình Tâm, em không thể lấy quần áo của anh cho chú ta mặc, cũng không thể ở cùng chú ta, em là con gái, tại sao có thể tùy tiện như vậy."

"Vậy em còn không phải đã ở chung với anh?" Bước chân ngừng lại, Văn Đình Tâm đưa tay vỗ vai anh một cái, "Anh yên tâm, tự em nắm chắc, đừng lo lắng."

Cũng làm đến loại trình độ này còn chắc chắn? Đây chính là ở chung với người đàn ông xa lạ đó!

Dù sao, Nam Thế Dương không thể tiếp nhận!

"Văn Đình Tâm, như em vậy thật không ổn. Mang một người xa lạ về nhà, ngộ nhỡ buổi tối khuya người ta nảy sinh suy nghĩ mờ ám thì làm thế nào chứ?"

"Suy nghĩ mờ ám gì chứ, chú ấy đã già đầu rồi, anh đừng nghĩ lung tung," Đi qua từ bên người anh, chợt, cánh tay bị anh bắt được.

Thấy cô không có dấu hiệu đổi ý, Nam Thế Dương không thể làm gì khác hơn là bày ra vẻ mặt chính đáng, trịnh trọng lại trịnh trọng nữa nói, "Anh không đồng ý! Nếu em để cho chú ta dọn vào, anh sẽ mang toàn bộ đồ của anh đi."

"Tại sao?" Quay đầu lại, Văn Đình Tâm nghi ngờ nhìn tới anh.

Không thể lý giải anh đang phát cáu giận cái gì, rõ ràng chính là chuyện gì cũng không có.

"Bởi vì, chú ta là người không quen biết, chú ta không thể ở cùng một chỗ với em, cùng ăn cơm với em, còn dùng cùng một cái phòng vệ sinh," Giọng nói chuyện rất bình thường, chính là mang theo một mùi dấm chua, "Em... Em cũng không ngại mất vệ sinh sao?"

Ở phương diện này, Nam Thế Dương tuyệt đối là có bệnh sạch sẽ.

Chung với Văn Đình Tâm hoặc là xài chung thì anh có thể không quan tâm, nhưng trừ cô ra, bất kỳ kẻ nào anh cũng ngại bẩn!

Thật không ngờ rằng, hiện tại anh cực kỳ ghét bỏ và chán kẻ lang thang đó, rất nhanh sẽ thành đối tượng anh xin Văn Đình Tâm nhất định phải chăm sóc tốt. . .

"Anh thật sự để ý như vậy?" Nghiêng đầu nhìn tới anh, Văn Đình Tâm đúng là không ngờ anh là người hẹp hòi như vậy.

Nhưng cảm thấy anh ghen, trong lòng cô lại thật vui vẻ.

"Ừm!" Nặng nề gật đầu, Nam Thế Dương bày tỏ, "Anh không hy vọng em ở cùng một chỗ với bất kỳ kẻ nào, đàn ông tư tưởng bẩn, phụ nữ đều hèn hạ, ngoại trừ em ra, anh sẽ không tin tưởng bất kỳ kẻ nào nữa."

Đây chính là ý nghĩ chàng trai cố chấp nhất.

Anh ghét phụ nữ, cho nên Văn Đình Tâm không thể ở cùng phụ nữ, anh cũng không tin tưởng bất kỳ người đàn ông nào, cho nên Văn Đình Tâm cũng không thể ở cùng đàn ông.

Lần bảo Dư Dương tới đây ở cùng cô trước kia, cô đã nhận được dạy dỗ tâm huyết giống vậy, cho nên hiện tại bắt đầu, anh yêu cầu vô cùng cẩn thận!

"Được rồi, vậy nghe lời anh," Đưa tay nhéo gương mặt của anh, Văn Đình Tâm nhếch môi cười lên, "Đợi lát nữa em sẽ bảo chú ấy rời đi, nhưng mà, bộ quần áo này sẽ đưa cho chú ấy. Đã bảo chú ấy đi tắm, cũng không thể để cho chú ấy phải mặc lại quần áo dơ, đúng không?"

"Anh đưa cho chú ta," Đoạt lấy quần áo từ trong tay cô, Nam Thế Dương đi nhanh tới phòng vệ sinh.

Thoạt nhìn từ bóng lưng người kia gào to, hình như anh còn buồn bực tức giận, điều này làm cho Văn Đình Tâm cảm thấy rất buồn cười, không ngờ thằng nhóc này còn là một vại dấm.

"Cộc cộc" Gõ cửa hai cái, hắng giọng, giọng nói của Nam Thế Dương nghe vào không quá thân thiện, "Mở cửa, nhận quần áo!"

Cửa phòng tắm mở hé một khe hở, anh ghét bỏ đưa lên.

"Cám ơn." Bên trong truyền đến tiếng một người đàn ông nói cám ơn, tiếng nói rượu và thuốc lá đặc biệt này, khiến Nam Thế Dương ngẩn ra.

Ngay sau đó lập tức ngăn lại cửa sắp đóng.

Khoảnh khắc như thế, anh cảm thấy trái tim anh treo đến cổ họng, khẩn trương không khỏi kéo tới. . .

Trực giác đầu tiên khiến anh nghĩ tới —— Chú ba!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Hothao, Hạnh Thư, Thu Tham 501, anvils2_99, maimai0906, minmapmap2505, nammoi, thanh.truc.thai
     
Có bài mới 14.12.2017, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 67
Được thanks: 162 lần
Điểm: 8.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Bà xã ba mươi hai tuổi trùng sinh - Viên Hô Tiểu Nhục Bao - Điểm: 12
Chương 65.1: Hai chú cháu cùng lúng túng
Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

“Loảng xoảng”, tiếng động vọng ra từ trong phòng vệ sinh bị đóng cửa chặt truyền tới. Văn Đình Tâm còn chưa tới gần, Nam Thế Dương đã bị một bàn tay từ trong phòng vệ sinh đưa ra chặn lại, đẩy ngã trên mặt đất, sau đó vào trong phòng đóng chặt cửa lại.

“Thế Dương.” Chạy nhanh chân bước lại, Văn Đình Tâm sốt ruột ngồi chồm hổm đỡ Nam Thế Dương: “Anh có sao không, sao lại thế này?”

Nâng anh đứng dậy, Văn Đình Tâm phủi bụi đất trên mông cho anh, cảm thấy có điểm buồn cười: “Anh cũng thật là, người ta đang ở trong tắm rửa, sao lại đứng ở trước cửa phòng như vậy? Anh nói xem anh đang muốn nhìn cái gì vậy?”

Cố tình trêu ghẹo anh, lúc này Văn Đình Tâm cũng không chú ý đến tâm trạng anh có chút thay đổi.

Đợi đến lúc cô cảm thấy có chút không bình thường, trong lòng Nam Thế Dương đã trải qua bao nhiêu kích động.

“Làm sao vậy?” Văn Đình Tâm ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn anh.

Nhìn theo tầm mắt của anh, cô cũng nhìn về phía cửa phòng vệ sinh, nháy mắt liền tỉnh ngộ.

Vừa rồi nhất định anh đã nhìn thấy người trong đó là Nam Cảnh Sơn rồi!

Cho nên mới có phản ứng này. Nhưng loại phản ứng này, chứng minh cho điều gì?

“Thế Dương.” Lôi kéo tay áo của anh, Văn Đình Tâm thử mở miệng hỏi lại: “Vẫn còn muốn đuổi ông ta ra ngoài sao?”

“Không.” Lập tức nhận được câu trả lời.

“Vì sao?” Trợn tròn mắt, nhìn về phía anh tràn đầy tò mò.

Còn có ai so với cô muốn biết rõ mối quan hệ giữa hai người họ sao?

Bước tới hai bước chân, Nam Thế Dương cách cánh cửa càng gần, bên trong không có truyền ra tiếng xả nước, chứng minh người bên trong vẫn chưa bắt đầu tắm rửa.

Lúc mới vừa rồi, vào lúc đứng ngăn lại trước cửa, Nam Thế Dương đã nhìn thấy được người đàn ông bên trong.

Tuy khuôn mặt có nhiều râu, tóc dài giống như phụ nữ, nhưng khuôn mặt đó anh vẫn nhận biết rất rõ ràng.

Mười mấy năm không có nhìn thấy chú ba, Nam Thế Dương luôn sợ chính mình sau này sẽ không nhận ra, nhưng mà hiện tại, anh chỉ cần liếc mắt đã nhận ra được.

Trong đầu là kinh ngạc, là kích động, không muốn từ bỏ, rất muốn mở miệng gọi một tiếng. Nhưng mà lúc đó, cả người chú ba đã cởi bỏ hết quần áo, cả người trần trụi ở trước mắt anh, có vẻ vô cùng xấu hổ…

Cho nên Nam Thế Dương bị đẩy mạnh ra, đáng thương ngồi trên mặt đất, nhìn qua vẫn tràn đầy ủy khuất.

“Văn Đình Tâm.” &%Dien#$D45a33n$3L43Q$3Don

“A?” Khẩn trương bước lên hai bước đến bên cạnh anh, Văn Đình Tâm vẫn giữ lấy tay áo anh, im lặng không nói, chờ anh nói chuyện.

“Đó là chú ba của anh.”

Chuyện này trực tiếp nói ra như vậy, không một chút che giấu cùng với phòng bị, quả thật khiến cho Văn Đình Tâm giật nảy mình.

Kỳ thật nhìn dáng vẻ anh ngưng trọng, lúc đó trong đầu Văn Đình Tâm liền đoán, sẽ không phải là ba của anh chứ?

Vậy mà lại có thể là chú ba của anh…

Rất tốt, quan hệ không quá loạn, cũng không đến nỗi quá cẩu huyết…

“Này, khéo như vậy.” Nói đùa đáp lại, Văn Đình Tâm hỏi lại: “Vậy, bây giờ ông ta có thể ở lại đây không? Anh không phản đối nữa chứ?”

“Ừ.” Hừ lạnh đáp lại, tầm mắt của Nam Thế Dương chưa từng rời khỏi cánh cửa kia.

Đợi thêm chút nữa, Nam Thế Dương có chút nhịn không được, thử lên tiếng gọi to: “Chú ba.”

Bên trong không truyền tiếng đáp lại, điều này khiến cho tâm tình Nam Thế Dương mất mác không ít: “Chú ba, chú còn nhớ rõ chái không? Cháu là Thế Dương đây.”

Giọng nói to vừa dứt, bên trong liền truyền tới tiếng nước chảy “rào rào”, trừ lần đó ra, không còn thêm âm thanh nào nữa. Lãng@d#d#l#q#d@Quên

“Chắc ông ấy bắt đầu tắm rửa.” Kéo kéo tay áo anh, Văn Đình Tâm ở một bên nhắc nhở: “Không cần đứng ở chỗ này, chúng ta vào ngồi trong phòng đợi ông ấy.”

Thử kéo anh một cái, tiểu tử không chịu rời đi, Văn Đình Tâm liền mạnh mẽ trực tiếp kéo anh đi.

Cô rất tò mò mối quan hệ bên trong giữa Nam Thế Dương và Nam Cảnh Sơn, đã từng trải qua những chuyện gì? Nhìn phản ứng này của Nam Thế Dương, cô nghĩ chuyện này nhất định không đơn giản.

Giống như bên trong cất chứa rất nhiều chuyện xưa…

Cô phải từ từ tìm hiểu mới được!

“Đi, chúng ta vào ngồi bên trong chờ ông ấy.” Túm lấy cánh tay của anh, kéo toàn bộ người anh đi vào trong nhà.

Lúc này, Nam Thế Dương đi một bước lại quay đầu nhìn về phía cửa phòng vệ sinh kia, ánh mắt vô cùng khẩn trương, giống như sợ người bên trong sẽ biến mất…

Trong phòng vệ sinh, Nam Cảnh Sơn đang đứng ở trước vòi nước hung hăng xả nước xuống.

Suy nghĩ trong đầu cũng không thanh tỉnh hơn Nam Thế Dương là bao…

Thật không ngờ lại có thể gặp lại tên tiểu tử Nam Thế Dương kia, càng không nghĩ tới bị anh nhìn thấy hình ảnh xấu hổ này của ông…

Lại để cho tên tiểu tử kia nhìn thấy hết sạch! Lãng #ddlqd#Quên

Ai~……

Tuy rằng ông cũng đã nhiều tuổi, dáng người cũng không có gì đáng nói, nhưng phát sinh tình huống này, cũng không tránh khỏi có chút xấu hổ…

Lúc sau đóng cửa lại ở bên trong, tất cả suy nghĩ của Nam Cảnh Sơn đều bay đi, khuôn mặt bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ mà vàng như nến trong nháy mắt đã trở nên tái mét…

Sau đó bên ngoài truyền vào từng tiếng động một, Nam Cảnh Sơn càng nghe càng cảm thấy khó chịu. Mãi cho đến khi Nam Thế Dương gọi ông, ông mới có cảm giác đang ở hiện thực.

Nhưng ông có thể làm như thế nào đây?

Chẳng lẽ ông lại có thể hướng ra bên ngoài cửa la to “Chú ba biết, chú ba cũng nhớ cháu!”

Như vậy thật quá ngốc rồi!

Cho nên cẩn thận suy nghĩ, Nam Cảnh Sơn lựa chọn mở vòi nước, làm bộ như không nghe được gì hết.

Chỉ có như vậy, tiểu tử mới có thể an phận bị tiểu nha đầu kia kéo đi.

Mà vấn đề hiện ra trước mắt chính là sau khi ra ngoài, ông phải đối mặt như thế nào với tên tiểu tử Nam Thế Dương kia. @#LQĐ*&#

Không biết hiện tại tinh thần sa sút nghèo túng như vậy, có thể khiến cho tên tiểu tử đó ghét bỏ hoặc chán ghét hay không…

Cũng không biết tiểu tử kia đối với ông, là dạng cảm xúc gì…

“Ài….” Phiền muộn buột miệng thở dài một tiếng.

Dù sao hơn mười mấy năm không gặp, bây giờ gặp lại, không biết nên dùng thái độ gì để đối đãi…

Xuất phát từ lo lắng, cũng có thể là vì nhát gan, cho nên lúc này tắm, Nam Cảnh Sơn tắm vô cùng lâu.

Đại khái cũng hơn nửa giờ.

Ở trong phòng vệ sinh tắm xong, mặc lại quần áo, nhìn vào trong gương, vẫn cảm thấy vô cùng nhếch nhác.

Vì muốn vãn hồi hình tượng trở lại, Nam Cảnh Sơn tự tiện lấy dao cạo râu trên gương dùng. Cạo sạch toàn bộ râu quai nón, cả người nhìn qua cũng trở nên khoan khoái sạch sẽ nhiều, ít nhất khuôn mặt khắc sâu dễ nhìn cũng hiện ra rõ ràng.

Lúc bước ra khỏi cửa phòng vệ sinh, Nam Cảnh Sơn chuẩn bị đủ kiểu đủ dạng tâm lý.

Bước chân khập khiễng ra ngoài, vừa bước vào liền nhìn thấy Nam Thế Dương đón đầu ngồi chờ ở ngoài phòng khách chờ ông.

Lúc này, ông khẩn trương, Nam Thế Dương cũng khẩn trương.

Văn Đình Tâm ngồi yên bên cạnh Nam Thế Dương, nhìn qua Nam Thế Dương, rồi nhìn sang Nam Cảnh Sơn, mặt mày giống như bà cụ non.

Nam Thế Dương vẫn nắm chặt tay cô, anh khẩn trương tăng thêm sức lực khiến Văn Đình Tam nhíu mày nhịn đau…

“Chú ba bị thương, ở chân.” Lo lắng mở miệng nói giống như nói với cô, lại giống như nói với chính bản thân anh: “Nhìn qua chú ba gầy đi rất nhiều, cũng đen rất nhiều, vài năm nay nhất định trôi qua không tốt.”

“Văn Đình Tâm, Văn Đình Tâm, em nghĩ anh một chút nữa nên nói chuyện như thế nào với chú ba đây?” Nhìn thấy Nam Cảnh Sơn càng lúc càng tới gần, nháy mắt Nam Thế Dương càng khẩn trương: “Đã lâu lắm rồi mới gặp lại chú ba, anh có chút sợ hãi và hồi hộp. Có phải chú sẽ cảm thấy vài năm nay anh làm không được tốt lắm, có phải sẽ hỏi anh trong mấy năm nay đạt được thành tựu nào không?” ﻅῷ☼☺₤êQuíÐὬπᴥ☼ﻹ

“Anh thật sự suy nghĩ nhiều rồi, làm sao có thể hỏi những chuyện này. Chính ông ấy cũng đang khẩn trương như vậy, làm sao có thể nghĩ anh làm được cái tốt hay không tốt.” Cố gắng xoay mạnh cổ tay, Văn Đình Tâm có thể cảm giác được anh vô cùng khẩn trương.

Bởi vì cái nắm tay này của anh, dùng rất nhiều sức a!

“Vậy, vậy chú ba sẽ nói gì với anh? Chú có thể…”

Không kịp suy đoán tiếp, Nam Cảnh Sơn đã đứng ở bên ngoài phòng khách, hai chú cháu bốn mắt nhìn nhau, Nam Thế Dương khẩn trương trong lòng đã gõ mạnh nhiều lần…

“Cảnh Sơn đại ca, mời ngồi.” Cuối cùng vẫn là Văn Đình Tâm mở miệng lớn tiếng nói.

Bên này gọi to Nam Cảnh Sơn, Văn Đình Tâm dùng khuỷu tay đụng Nam Thế Dương, nhỏ giọng nhắc nhở: “Chân của người ta không tốt, sao anh không thử lại đỡ một chút đi.”

“A?” Như vậy được sao? Anh có cảm giác là lạ thế nào đó…

“Đi đỡ thử xem, sau đó gọi chú ba, giúp ông ta ngồi xuống ghế.” Nói xong lấy tay đẩy đẩy bả vai anh.

Sau đó, Nam Thế Dương lấy thêm can đảm đứng dậy tiến lên, muốn đi đỡ Nam Cảnh Sơn, nào biết cánh tay vươn ra còn chưa kịp đụng tới, đã bị Nam Cảnh Sơn cự tuyệt: “Không cần, không cần, cháu trở về ngồi đi, Một đại nam nhân đỡ cái gì mà đỡ, cũng không phải thực sự bị què rồi.”

Bị ông nói như thế, Nam Thế Dương liền gật đầu vâng lời: “A…”

Bộ dáng ngây ngây ngốc ngốc đó thật sự khiến cho Văn Đình Tâm hết chỗ để nói.

Lúc này liền trực tiếp chạy lại đỡ đi vào, sau đó nhiệt tình gọi to hai tiếng “chú ba”, như vậy không phải là xong rồi sao!?

Lần này bị nói liền quay lại, chờ một lúc nữa không phải sẽ càng lúng túng hơn sao!?

“Cảnh Sơn đại ca, bác sĩ nói chân này không được bước đi nhiều. Ít nhất cũng phải nằm trên giường một tháng, nếu không khiến chân bị tật, không phải là khổ cả đời sao?”

“Cái gì? Nghiêm trọng vậy sao?”

Nam Thế Dương nghe được, thần kinh lập tức khẩn trương, liền trực tiếp dùng một tay đỡ lấy thắt lưng của ông khiêng lên.
Động tác vừa nhanh lại vừa có chút thô lỗ, khiến cho Nam Cảnh Sơn không có thời gian kịp phản ứng.

“Ui, tiểu tử thúi!” Nam Cảnh Sơn phản ứng kịp lập tức vội vàng la lên, trong nháy mắt cảm giác khuôn mặt trở nên đần độn.

Ông nhất định là do gầy! Nhất định quá gầy! Nếu không sao có thể dễ dang bị tên tiểu tử thúi này lập tức khiêng lên được.

Thật mất mặt, đường đường một người ông thân cao bảy thước lại một tên tiểu tử khiêng đi. Rõ là… &^LeQuyDon3%4LãngQuên*&^@2

“Trực tiếp đưa đến nằm trên giường ở phòng kia.” Một bên Văn Đình Tâm đứng dậy chỉ đường cho Nam thế Dương.

Vội vội vàng vàng, Nam Thế Dương khiêng Nam Cảnh Sơn đi thẳng vào trong phòng, đến bên giường mới từ từ buông tay xuống.

Lúc ấy, Nam Cảnh Sơn mới từ trên giường “phịch” ngồi dậy, cả khuôn mặt đều đỏ bừng: “Tiểu tử thúi, ngươi sao có thể đối xử với người lớn như vậy…”

Nói còn chưa dứt câu, Nam Thế Dương đã ngồi xổm xuống, nâng chân của ông lên xem.

“Chú ba, chân của chú bị làm sao vậy? Bị thương ở đâu? Có phải rất nghiêm trọng không?” Nam Thế Dương vô cùng lo lắng nhìn qua chân này đến chân kia.

“Không có chuyện gì, chỉ bị trật khớp chút thôi, không có trở ngại gì.” Nam Cảnh Sơn không tự nhiên trả lời.

“Đuổi theo một tên trộm đến mức trẹo chân, sau đó không chú ý, hiện tại khám xong là muốn nứt xương rồi.” Đứng ở bên cạnh, Văn Đình Tâm cứ như vậy giải thích: “Sau đó máu tụ không tan, nếu không chú ý nữa, chân này có thể bỏ đi rồi.”

Cố ý nói nặng chút, Văn Đình Tâm muốn nhìn hai chú cháu nhà này sẽ có phản ứng gì.

Cô không biết Nam Cảnh Sơn, nhưng Nam Thế Dương nhất định bị cô dọa khiến cho gấp gáp.

“Chú ba, chú phải nghe lời Văn Đình nói, biết không?” Nhìn vào chỗ mắt chân cá phát hiện có một mảng lớn bầm tím sưng lên, mặt mày Nam Thế Dương liền nhăn lại thành một đống.

“Tiểu tử, đừng có nhăn nhăn nhó nhó giống như đàn bà con gái như vậy, chú đã nói không sao là không sao.”

Nói thật, nhiều năm qua mặc dù mấy năm qua cuộc sống Nam Cảnh Sơn không đầy đủ, địa vị cũng là ở tận cùng xã hội, nhưng ông vẫn như cũ không tiếp thu được người khác xem ông như người nhỏ bé yếu ớt.

Chỉ có trẹo một cái chân, đã khiến cho tinh thần không yên như vậy, không khỏi có chút chuyện bé xé ra to rồi!


“Chú ba, chân cũng đã sưng to bầm tím một khối lớn như vậy, sao có thể không sao được.”

“Chú nói không sao là không sao, bầm tím cũng chỉ là một khối máu ứ ở chỗ đó, không đau… A!”

Lời nói cậy mạnh chưa dứt lời, tiếng kêu như heo bị giết vang lên trong phòng ngủ…

Không biết Nam Thế Dương cố ý hay vô tình, nghe ông nói không đau liền lấy tay đụng vào khối sưng bầm tím kia… ﻹﻼﻅ└êƢƱƖƌȏƞᴥĻɑ҄ƞģϤμêπﻹﻼﻅ

Đau đớn trong nháy mắt khiến Nam Cảnh Sơn muốn chảy nước mắt!

“Tiểu tử ngươi làm cái gì vậy! Muốn giết người sao?” Ông đau đến nhe răng trợn mắt, suýt chút nữa đã nhấc chân đạp người.

“Cháu chỉ thử xem, chú vừa mới nói không đau.” Giọng điệu trả lời vô cùng ngây thơ, thật sự khiến cho Nam Cảnh Sơn không làm sao được.

Nhìn vẻ mặt người đàn ông kiêu căng lạnh nhạt bị chọc tới đến mức giơ chân, Văn Đình Tâm ở một bên không nhịn được cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Hothao, Hạnh Thư, anvils2_99, maimai0906, nammoi
Có bài mới 22.12.2017, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 67
Được thanks: 162 lần
Điểm: 8.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Bà xã ba mươi hai tuổi trùng sinh - Viên Hô Tiểu Nhục Bao - Điểm: 11
Chương 65.2: Hai chú cháu lúng túng
Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

“Chú ba, nhất định là rất đau đi. Đều đã bị thành như vậy chú còn nói không sao, về sau người chịu khổ vẫn là chính mình.” Nam Thế Dương bắt đầu nói dong dài.

Ánh mắt Nam Cảnh Sơn nhìn về phía khác không nhìn tới tên tiểu tử kia, bởi vì lời nói dối bị vạch trần, muốn tranh cãi tiếp cũng không được.

Nếu tên tiểu tử kia lại một lần nữa động vào vết thương kia, có lẽ ông sẽ đau đến ngất đi mất…

“Bác sĩ có đưa thuốc trị thương bôi bên ngoài, để tôi đi lấy.” Mắt thấy bầu không khí giữa hai chú cháu lúc này có vẻ nặng nề, Văn Đình Tâm khẩn trương tìm lí do đi ra ngoài.

Thời điểm chính thức nhận người thân, cô là một người ngoài ở đây, nhất định sẽ quấy nhiễu bầu không khí.

Lúc đi ra ngoài liền khép cửa lại, sau đó giây phút hai người trong phòng vẫn rất yên tĩnh.

Văn Đình Tâm lấy thuốc quay trở lại, suy nghĩ muốn ở bên ngoài cửa nghe lén vài câu, nhưng lại không nghe được âm thanh gì, liền gõ cửa đi vào: “Tôi lấy thuốc rồi đây.”

“Thế Dương, đây là thuốc Vân Nam, bôi bên ngoài.” Đưa qua bình thuốc, cùng lúc Nam Thế Dương nhận lấy bình thuốc cũng nhận được ánh mắt ra hiệu của Văn Đình Tâm.

Tuy không hiểu có ý tứ gì, nhưng cũng có tác dụng, khiến cho anh cảm thấy thêm can đảm.

Văn Đình Tâm rời phòng lần nữa, đóng cửa lại, cố tình đi xa căn phòng một chút. Nhưng sau đó cô nhanh chóng nhẹ nhàng quay trở lại, dán lỗ tai lên cửa, im lặng nghe lén.

Trong phòng, hai người nghe được tiếng Văn Đình Tâm đã đi xa, cũng hơi thở ra nhẹ nhàng.

Nam Thế Dương mở nắp thuốc Vân Nam phun nhè nhẹ, nắn chân Nam Cảnh Sơn, xịt một lúc, thuốc lên vết thương lúc đầu có chút lạnh, sau đó bắt đầu hơi nóng lên, Nam Cảnh Sơn liền cảm thấy thoải mái.

Cúi đầu xuống nhìn thấy vẻ mặt vô cùng nghiêm túc Nam Thế Dương, trong lòng Nam Cảnh Sơn cảm thán vài phần.

Lúc trước bỏ đi, đứa nhỏ này cũng chỉ mới cao tới eo của ông, nhưng bây giờ đã trưởng thành một thanh niên chân chính.

Mười mấy năm không gặp, đứa bé này lại có thể chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra ông, việc này đối với Nam Cảnh Sơn mà nói rất xúc động. Không biết con trai mình có thể như vậy hay không…

Nhịn không được giơ tay xoa đỉnh đầu anh, Nam Cảnh Sơn cảm thán không thôi: “Thế Dương, con bây giờ thật sự trưởng thành rồi.”

Cảm nhận được cậu ba gần gũi, Nam Thế Dương khẩn trương một trận, rồi sau đó nhanh chóng tiếp thu.

Cúi thấp đầu, anh nhỏ giọng đáp: “Dạ.”

Mười mấy năm qua, vì muốn cho bản thân không được quên khuôn mặt của chú ba, mỗi ngày anh đều cầm tấm hình của ông nhìn một lúc.

Lúc nhìn tấm hình của ông, anh có rất nhiều rất nhiều chuyện nghĩ muốn nói cho chú ba nghe. Sinh hoạt hằng ngày của anh, thành tựu anh đạt được, ông nội của anh nghiêm khắc cùng với sự chán ghét đối với người nhà Nam gia…

Nhưng giờ thật sự gặp được, lại gặp được trong tình huống vội vàng như vậy…

Nam Thế Dương thật sự không biết nên nói gì với chú ba…

“Thế Dương, hiện giờ trong nhà thế nào rồi? Sức khỏe của ông nội có tốt không? Bây giờ cháu có còn đi học không? Trong trường học có nghe lời không?” Thu tay về, Nam Cảnh Sơn nhỏ giọng hỏi. Giọng nói đặc biệt mùi thuốc lá và rượu khiến cho ông hỏi mỗi câu đều cảm thấy mười phần tang thương.

Mà hiện tại, quả thật ông đã già rồi…

Mười mấy năm bôn ba dãi nắng dầm sương, dấu vết năm tháng để lại trên mặt ông không ít.

Qua vài năm nữa, ông quả thật có thể về dưỡng già rồi…

“Đều rất tốt.” Trả lời ngắn gọn, Nam Thế Dương đập nắp thuốc lại, ngẩng đầu nhìn Nam Cảnh Sơn, cứ như vậy một lúc, đôi mắt lấp lánh: “Chú ba, cháu…”

Nghĩ muốn nói với ông, nhưng lại cảm thấy không được tự nhiên, lời muốn nói lại bị mắc ở cổ họng.

Đương nhiên Nam Cảnh Sơn nhìn ánh mắt của anh đã hiểu, biết tiểu tử này da mặt mỏng, lại quật cường. Mím môi cười cười nói: “Chú ba biết.”

“Chú ba biết nếu không sai thì bây giờ cháu ngay cả bạn gái cũng có rồi.” Ánh mắt nhìn về phía cửa, Nam Cảnh Sơn nhéo nhéo mặt anh nói: “Không nghĩ tới so với chú, cháu còn phong lưu hơn, mới nhỏ như vậy đã có bạn gái rồi.”

“Không có, chú ba.” Đỏ mặt giải thích, bị ông trêu chọc như vậy, Nam Thế Dương khẩn trương  giống như đứa nhỏ làm chuyện sai: “Cháu với Văn Đình Tâm không có quan hệ, cháu chỉ là…”

“Cháu dám nói cháu không thích con gái nhà người ta?” Một ngón tay dựng thẳng chỉ lên chóp mũi của Nam Thế Dương, nháy mắt khiến cho anh ngậm miệng.

Màu hông trên khuôn mặt khuếch tán đến mang tai, Nam Thế Dương kìm nén hoảng hốt, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Nam Cảnh Sơn.

Cuối cùng đành phải gật đầu thừa nhận.

Lúc này anh chân chính thừa nhận. Thừa nhận anh thích Văn Đình Tâm rồi.

Trước kia mỗi một lần anh đều ngụy biện cho mỗi ý nghĩ của mình, nghĩ chính mình không tiếp xúc nhiều với nữ sinh, cho nên lúc ở cùng với Văn Đình Tâm mới có nhiều cảm giác không giống nhau như vậy.

Nhưng thực tế, anh đã thích cô rồi.

Khi nào anh thích cô anh cũng không biết nữa, chỉ biết vào lúc ông nội tìm đến, anh cảm thấy vô cùng chán ghét…

Buổi tối hôm ấy bị ép buộc phải tách ra với Văn Đình Tâm, trong lòng anh vùng vẫy cùng với lo lắng bao nhiêu chỉ có anh biết.

“Yêu đương sớm một chút cũng được, làm quen với con gái càng sớm càng tốt.” Vỗ vỗ bả vai anh, Nam Cảnh Sơn cảm thán: “Phẩm hạnh nha đầu kia rất tốt, suy nghĩ cũng rất độc lập, chỉ là có chút dong dài.”

Nghe được hai từ “dong dài”, Văn Đình Tâm nghe lén ở ngoài cửa thiếu chút nữa mất bình tĩnh.

“Nhưng cháu có thể gặp được một nha đầu như vậy, chính là có phúc.” Không nghĩ tới Nam Cảnh Sơn lại khen ngợi Văn Đình Tâm.

Đánh giá Văn Đình Tâm như vậy là rất cao, chỉ mới tiếp xúc theo dõi một buổi sáng, ấn tượng Nam Cảnh Sơn với cô không tệ.

Nam Thế Dương nghe được những lời này cảm thấy vô cùng dễ nghe, giống như đang khen chính nàng dâu nhà mình.

“Chú ba, nhưng ông nội vẫn luôn không chịu tiếp nhận cô ấy.” Chuyện này là chuyện khiến Nam Thế Dương phiền não nhất bây giờ.

“Tính của ông vốn vậy, cháu cũng không cần quá để ý.” Nhấc chân đặt lên trên giường, một tay Nam Cảnh Sơn xoa thuốc nước ở trên đùi: “Cháu cứ lo chuyện yêu đương của cháu, bình thường lấy lệ ở chỗ ông thôi. Đến lúc nào nghĩ muốn kết hôn, trước tiếp cứ đi chứng giấy, phân chia tốt tài sản của cháu với nha đầu kia. Đến lúc đó xem ông nội còn muốn tụi cháu ly hôn nữa không?”

Một loạt chủ ý này đưa ra quả thật có thể khả năng thực hiện được.

Có lẽ Nam Cảnh Sơn đã từng làm như vậy.

“Nhưng mà chú ba, ông nội có thể uy hiếp cháu, nếu thật sự không nghe lời liền đem cô…”

“Chuyện này còn phải xem miệng cháu dỗ dành ngọt hay không ngọt, cháu muốn dỗ ông nội, nói chuyện với ông nhiều chút, ông sẽ không dễ dàng gì động vào người của cháu.” Nói xong, Nam Cảnh Sơn lắc đầu: “Tính tình này của ông mười mấy năm qua vẫn không đổi. Cửa ải này của ông thật không dễ dàng.”

Vốn cửa ải của ông cụ đối với Nam Thế Dương và Văn Đình Tâm mà nói chính là cửa ải đại nạn, nhưng mà sau khi được Nam Cảnh Sơn làm cho thông suốt, độ khó có vẻ đã giảm đi một nửa.

Có lẽ cũng nên sắp xếp an bài một chút, có một Nam Cảnh Sơn có thể kiềm chế được ông cụ. Trong tương lai, vào lúc ông cụ tới cửa bới móc có thể đem Nam Cảnh Sơn ra cản lại.

“Tiểu tử, bây giờ cháu còn có chuyện gì muốn nói với chú nữa không?” Thổi “vù vù” trên đùi mình, thấy thuốc đã bắt đầu thấm vào, Nam Cảnh Sơn chuẩn bị muốn nghỉ ngơi thật tốt.

“Không, không có chuyện gì.” Do dự một lúc lâu, Nam Thế Dương vẫn nói như vậy.

Kỳ thật không phải như vậy.

Thật ra trong lòng anh muốn biết nhất vẫn là mấy năm qua chú ba đã trôi qua như thế nào, vì sao lại trở thành một người lang thang, vì sao phải đuổi theo một tên trộm vặt đến nỗi bị thương ở chân, vì sao lại phải nằm ở buồng điện thoại …

Nhưng những lời như vậy anh lại không dám hỏi.

Sợ làm tổn thương lòng tự trọng của chú ba, cũng sợ nghe được chuyện anh không mong muốn nhất, càng sợ bởi vì mất mặt khiến cho chú ba lựa chọn trốn tránh.

Cho nên nghĩ thì nghĩ, Nam Thế Dương lựa chọn không nói, không hỏi gì hết.

“Vậy thì đi ra ngồi chơi với nha đầu kia đi, chú nằm ngủ một lát, đêm qua không ngủ ngon, bây giờ rất mệt.” Quay đầu chỉnh cái gối, rồi quay người ra sau, Nam Cảnh Sơn vén ống quần lên, muốn xoay người nằm xuống.

“Chú ba, vậy chú phải nghe lời Văn Đình Tâm nói, ở đây dưỡng thương cho tốt nhé.”

“Ừ.” Nằm xuống giường, Nam Cảnh Sơn kéo chăn đắp lên người, quay đầu lại nhìn xem, Nam Thế Dương vẫn ngồi canh bên cạnh giường ông như cũ, không có ý muốn đi.

“Chú ba, mặc dù Văn Đình Tâm có lúc hơi dong dài, nhưng lòng dạ của cô ấy rất tốt, cô ấy nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chú.” Dịch chăn lại cho ông, Nam Thế Dương ở bên cạnh nói: “Cháu cũng sẽ thường xuyên ghé thăm chú, chú cứ yên tâm ở đây đi nhé.”

“Ừ.” Gật đầu đồng ý, Nam Cảnh Sơn nghĩ muốn nhắm mắt, nhưng nhìn tên tiểu tử vẫn ở bên giường như cũ, không nhúc nhích.

“Còn không đi à?”

“Chú ba, đã mười mấy năm cháu đã không gặp chú.” Dừng lại một chút, khẽ cắn môi, cuối cùng Nam Thế Dương chua xót nói: “Về sau, chú không cần đi nữa được không?”

Nam Cảnh Sơn ngây người phút chốc, sau khi khi phản ứng kịp, mặt mày liền nhu hòa, giọng nói khàn khàn nồng đậm mùi rượu và thuốc lá khẽ nói như có ma lực: “Được rồi.”

Câu đồng ý này nói ra, chính bản thân Nam Cảnh Sơn cũng không biết ông có làm được không.

Nhưng nếu nói ra có thể khiến cho đứa nhỏ an tâm, ông cũng không keo kiệt.

“Chú ba…” Lải nhải, Nam Thế Dương vẫn còn muốn nói gì đó, nào biết đã bị Nam Cảnh Sơn mở miệng chặn lại rồi.

“Được rồi, được rồi, một người đàn ông mà cứ nhăn nhăn nhó nhó như đàn bà.” Nắm lấy một cánh tay của anh trấn an: “Chú đã nói không đi là không đi, lời nói của một người đàn ông đáng giá ngàn vàng, hiểu chưa?”

“Đã hiểu.” Lúc này Nam Thế Dương mới an tâm gật gật đầu. “Vậy chú ba nghỉ ngơi cho tốt nhé, đợi một lúc nữa cháu sẽ cho người đến chăm sóc chú.”

“Ừ.” Đầu nghiêng qua một bên, Nam Cảnh Sơn nhắm mắt lại.

Nam Thế Dương ngồi chồm hổm bên giường một lúc rồi đứng dậy rời đi.

Vào lúc cửa phòng mở ra, Văn Đình Tâm vội vàng xoay người lại, đi qua phòng khách giả bộ như không có chuyện gì.

Nam Thế Dương đuổi kịp bước chân của Văn Đình Tâm, đi đến sô pha ngồi, đang muốn nói gì đó đã bị Văn Đình Tâm nhét cặp xách vào trong lòng.

“Nhanh đi học đi.”

“Văn Đình Tâm, chiều nay anh không đi.” Nhận lấy cặp xách, ánh mắt Nam Thế Dương nhìn về phía cửa phòng kia: “Anh lo lắng cho chú ba, anh muốn ở lại đây.”

“Phải không?” Đương nhiên Văn Đình Tâm cũng không ý muốn làm trái ý của anh.

Nghĩ lại bọn họ chỉ muốn nhận nhau, lúc này trong lòng nhất định rất kích động. Văn Đình Tâm lấy sách bài tập ra, lại nói: “Không đi cũng được, ở nhà cũng phải làm tập, được không?”

“Ừ.” Nam Thế Dương vậy mà lại nhu thuận đồng ý.

Văn Đình Tâm ngẩng đầu nhìn anh một cái, cảm thấy thái độ của anh có chút kỳ quái,  nhưng lại không thể nói rõ kì quái ở đâu.

Nghĩ nghĩ liền thôi không nói nữa.

Để sách bài tập bút biết để ở một bên, Văn Đình Tâm vào trong phòng của mình lấy máy tính ra dùng.

Tư thế của hai người bây giờ giống như khi ở trong phòng khách nhà Nam Dư Kiêu trước đó.

Một người làm bài tập, một người ngồi lập kế hoạch gây dựng sự nghiệp kinh doanh, không khí lúc này an tĩnh lại.

Không biết qua bao lâu, Văn Đình Tâm nhận được điện thoại của Đầu Cẩu, nói một hơi mua được một loại năm gian căn nhà, hơn ba mươi vạn, gọi hỏi xin phép cô.

Đây là một tin vui, cô khen ngợi Đầu Cẩu một trận, nào biết sau khi nghiên cứu lại địa hình, phát hiện một loạt nhà kia đã cũ kĩ không an toàn, mấy người nhà này đã tìm được nơi ở mới nên tìm cách bán đi.

Quả thật mua hơn ba mươi vạn là quá đắt rồi!


Đã qua một lúc lâu Văn Đình Tâm vẫn còn xót cho khoản tiền này.

Cứ như vậy mãi cho đến hơn bốn giờ chiều, Văn Đình Tâm nhìn Nam Thế Dương vẫn cắm cúi làm bài tập, liền đứng dậy chuẩn bị bữa tối.

Năm giờ phải qua bên nhà Nam Dư Kiêu, thời gian có phần gấp gáp, cho nên cô chỉ mì đơn giản.

Trên mặt bỏ thêm hai quả trứng, một cây lạp xưởng, bưng một chén cho Nam Thế Dương, một chén cho mình.

Sau đó, Văn Đình Tâm dọn dẹp chuẩn bị đi.

Nam Thế Dương vốn muốn đi theo cô, lại bị cô đè lên hai bả vai nói: “Anh cũng đã ở đây canh chú ba của anh một buổi trưa rồi, nếu như bây giờ đi với em, lỡ chú trốn mất, không phải đã uổng công vô ích rồi sao.”

Nam Thế Dương cảm thấy cô nói có lí nên quyết định ở lại.

Tuy chú ba đã đồng ý với anh sẽ không đi nữa, ngộ nhỡ lại biến mất,  không nhất định mười năm sau có thể gặp lại…

Với lại anh lo lắng khi chú ba tỉnh dậy cũng cần có người chăm sóc, dù sao đi đứng cũng bất tiện, xuống giường đi vệ sinh cũng cần phải giúp đỡ.

Tiễn Văn Đình Tâm ra tới cửa, Nam Thế Dương hoàn toàn không muốn buông tay.

Giữ chặt lấy ống tay áo của cô, nhiều lần mở miệng nói cô đừng đi, cô đều không đồng ý.

Cuối cùng cũng bị cô dỗ dành vài câu như một đứa nhỏ đẩy vào trong nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Hothao, anvils2_99, nammoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, Bé thỏ con, chuotsieuquay, dichetdi, kimkin, Lanlan, Linh Vũ, MỀU, susublue, tuyên bi'ss, Tóc Xoăn và 648 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 177, 178, 179

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 75, 76, 77

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

8 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

9 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

10 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

14 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không] Vương phi vô lại của Hàn vương - Nguyệt Thượng Hồng

1 ... 36, 37, 38

[Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

lamhan0123: Sài khác đi :)2
TranGemy: Haiz Tên Gem mà 1 viên gem ko có
lamhan0123: :)2 quy tắc bất thành văn đá chị sưu thứ khác chị đấu cho :)2
TranGemy: Chị ủi mở tiệm châu báu lun ak
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 281 điểm để mua Thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 331 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Van Tuyet Nhi vừa đặt giá 400 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 380 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 250 điểm để mua Angel Love
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 633 điểm để mua Chuột nhảy múa
Snow cầm thú HD: Khi nào con song ngư ra gọi hộ t 1 tiếng
Snow cầm thú HD: Chậc chậc
Gián: Ê cầm thú mua cho bà điện thoại :)2 nhóe
Snow cầm thú HD: 2 ngày nữa :3
Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Melodysoyani: Vào chơi đi nà ~ Vừa dễ lại có quà to :love:
[Game] Giấc mơ phù thủy
Shop - Đấu giá: Hoa Mẫu Đơn vừa đặt giá 549 điểm để mua Quỷ kiếm
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 728 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: tienchau vừa đặt giá 422 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: lamnguyetminh vừa đặt giá 400 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: Van Tuyet Nhi vừa đặt giá 350 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 330 điểm để mua Giường mèo vàng
lamhan0123: Má lê buôn điện thoại à :shock:
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: ๖ۣۜMꙣêღ vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.