Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

 
Có bài mới 30.11.2017, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3790 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 62
CHƯƠNG 99: TƯỞNG BẠCH CHIA MÀU SẮC

Edit: hoacodat

Nửa tháng sau khi Tưởng Huyền Tưởng Bạch chọn đồ vật đoán tương lai, lại đến phiên Tưởng Thanh chọn đồ vật đoán tương lai. Tưởng Thanh ngồi ở trên đài hưng phấn sờ sờ món này, sờ sờ món kia, cuối cùng bắt lấy một cây thương gỗ có chùm tua đỏ, gánh mộc thương lên trên vai, cười hì hì nhìn về phía những người lớn.

Tất cả mọi người vỗ tay nói: “Thanh ca nhi không hổ danh là thành viên võ tướng, một lần bắt lấy đã bắt thương Hồng Anh rồi!”

Trần Châu thấy Tưởng Thanh gánh mộc thương trên vai, lại sợ bé không cẩn thận sẽ làm thương tổn chính mình, vội đi lên muốn ôm bé xuống dưới. Tưởng Thanh thấy Trần Châu đã tới, tay trái lại bắt lấy một món trên đài, bắt một hộp mực đóng dấu, miệng nhất thời kêu “Ô ô”, chỉ về Tưởng Bạch, để cho Trần Châu ôm bé đi qua chơi cùng Tưởng Bạch. Còn lấy hộp đựng mực đóng dấu vừa bắt được đưa cho Tưởng Bạch chơi đùa.

Tưởng Huyền thấy tay Tưởng Thanh và Tưởng Bạch đều có này nọ chơi, bé cũng không yên rồi, dùng ngón tay chỉ lên trên đài vừa mới chọn đồ vật đoán tương lai, ý là bé cũng muốn đi lên lấy một món. Thượng Tiệp ở đầu kia nhìn thấy, cười nói với bà vú: “Cứ cho Huyền ca nhi bắt lần nữa đi!”

Bà vú cười đặt Tưởng Huyền trên đài chọn đồ vật đoán tương lai. Tưởng Huyền đây là lần thứ hai “Chọn đồ vật đoán tương lai”, tất nhiên có kinh nghiệm hơn, chọn chọn lựa lựa, dưới nách bên trái trước kẹp một món vật nhỏ, tay trái và tay phải đều cầm một món. Nhất thời lại nhìn trúng một vật khác, chính là vọt tới nhưng không bắt, mặt bánh bao nghiêm túc nghĩ nghĩ, ngồi thẳng  thân mình,  giơ tay phải lên, tay phải thật cẩn thận đưa đồ vật này nọ phóng lên trên đầu, nghĩ để tay phải thảnh thơi tới bắt này nọ.

Mọi người thấy được Tưởng Huyền đem đồ vật đặt lên trên đầu, nhưng đặt vài lần đều phóng không xong, không khỏi “phốc” nở nụ cười, nên bảo bà vú giúp đỡ hắn phóng. Bà vú cười đưa tay giúp Tưởng Huyền đè lại này nọ đặt ở trên đầu, làm cho tay phải hắn bắt thêm một món nữa, thắng lợi trở về.

Hạ Viên ôm Tưởng Bạch đứng ở một bên cũng cười không ngừng. Đợi bà vú bế Tưởng Huyền lại đây, đặt Tưởng Bạch xuống dưới đất, để nàng và Tưởng Huyền Tưởng Thanh cùng chơi đùa. Trần Châu thấy Tưởng Thanh và Tưởng Huyền tranh giành này nọ ngoạn, cũng không tranh giành cùng Tưởng Bạch, không khỏi cười nói: “Thanh ca nhi cũng kỳ quái, không chịu để cho  Huyền ca nhi, lại chịu nhường cho Bạch ca nhi. Như là biết Bạch ca nhi và hắn không giống nhau vậy!”

Vì thời điểm Tưởng Bạch sinh ra không bảo đảm, phủ Tướng quân từ Tưởng lão phu nhân, cho tới tiểu nha đầu, đối nàng đều có chút thương tiếc, Trần Châu cũng không ngoại lệ. Không biết là chịu ảnh hưởng thái độ Trần Châu hay là như thế nào, Tưởng Thanh chỉ thích thân cận Tưởng Bạch. Chơi một hồi lâu, thấy Lý bà vú và Trương bà vú muốn ôm Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đi ngủ trưa, Tưởng Thanh lại kéo lấy tiểu y giác của Tưởng Bạch “A a” kêu, lại không chịu thả Tưởng Bạch ra. Trần Châu không còn cách nào khác, đành phải nói với bà vú: “Thôi thế này, để cho Thanh ca nhi và Huyền ca nhi Bạch ca nhi ngủ trưa cùng nơi đi!” Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn.

Trên giường nhỏ ngủ trưa đột nhiên nhiều thêm một cái Tưởng Thanh, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch hưng phấn lên, làm sao ngủ được? Ba tên ngươi vén vén ta, ta vén vén ngươi chơi đùa.

“Giường ngủ này hai cái tiểu tử kia ngủ còn thấy rộng, ngủ thêm Thanh ca nhi, lại có vẻ nhỏ chút. Trước đây sớm vốn muốn cho Huyền ca nhi và Bạch ca nhi mỗi người ngủ giường nhỏ, nhưng từ nhỏ bọn chúng đã ngủ cùng nhau, bỗng nhiên tách ra lại khóc lóc, đành phải làm cho bọn chúng ngủ một giường.” Hạ Viên vào phòng thấy ba tên nhóc còn chưa ngủ, cười nói với Trần Châu: “Hai đứa bọn hắn vốn là thích náo nhiệt, lúc này thêm Thanh ca nhi, sợ còn hò hét một trận mới ngủ đâu!”

Trần Châu cười xem Tưởng Huyền bọn họ chơi đùa một lúc, lại tiến buồng trong xem Hạ Viên thiêu thùa may vá, cầm lấy một nửa xiêm y đang làm dở nói: “Đây là y phục hiếu kính tết nhất sao? Nhưng mà xiêm y này mặc dù thêu đoàn hoa đẹp mắt, màu sắc nhìn hơi tối chút, sợ lão phu nhân không thích màu sắc này đâu!”

“Đây cũng không phải làm cấp lão phu nhân. Là làm cho thái ngoại tổ mẫu ta ở nông thôn.” Hạ Viên cười nói: “Qua năm cha ta muốn theo cùng nương ta đến nông thôn chúc thọ thái ngoại tổ mẫu, ta vội vàng làm hai xiêm y thường phục để nương ta mang đi cấp cho thái ngoại tổ mẫu. Trước đây lúc chúng ta ở nông thôn, khi đó mặc dù tuổi nhỏ, nhưng nhớ rõ thái ngoại tổ mẫu rất yêu thương bọn ta. Còn có, đường đệ nương ta, tên là Lai Phi và Lai Phong, cũng là một đôi song bào thai, lúc ấy rất thích ôm ta và ca ca ngồi ở trên đầu vai, đến miếu Tổ Mẫu xem náo nhiệt. Bọn họ mỗi khi quay về đều bế ta và ca ca chui trong đám người, có người cười nhìn chúng ta, ồn ào nói, song bào thai Trịnh gia lại bế long phượng thai Hạ gia đến vô giúp vui, đặc biệt thú vị. Nếu không phải hiện giờ phải trông giữ Huyền ca nhi và Bạch ca nhi, thật muốn cùng nương ta quay về nông thôn ở một chuyến, gặp thái ngoại tổ mẫu và tổ mẫu các nàng.”

Hạ Viên biết thái ngoại tổ mẫu Trịnh bà bà qua năm liền bảy mươi lăm tuổi, tuy nói các cữu cữu đưa thư đến đây, nói vẫn kiện khang, dù sao chừng này tuổi rồi, không chừng ngày nào đó nói không còn sẽ không còn, bởi vậy cha nương mới muốn tự mình đích thân quay về nông thôn một chuyến đi chúc thọ cho lão nhân gia bà.

Trước đây Trần Châu sớm nghe được Hạ Viên đề cập qua ở nông thôn có một cặp song bào thai đường cậu, lúc này cảm thấy hứng thú nói: “Song bào thai nhà đường cậu muội hiện tại như thế nào? Sao không đến trong kinh chơi? Thật muốn nhìn quang cảnh một cái tam đại song bào thai nhà muội ở một chỗ nha!” Nói xong nở nụ cười.

“Nghe nương ta nói, bọn họ ngồi không yên, chỉ thích cùng người ta rời bến đi buôn bán. Chuyên môn đem tượng gỗ điêu khắc phụ thân bọn họ làm mang ra hải ngoại, còn học được tiếng người nước ngoài. Vì bọn họ nhân duyên tốt, có thể nói chuyện, người ta cũng thích giao tiếp cùng bọn họ, nên buôn bán lời không ít tiền.” Hạ Viên nhắc tới các đường cậu, không khỏi nở nụ cười, “Lại nói tiếp, ta đây rất thú vị đối tính cách của các đường cậu.”

Trần Châu lại nhớ tới một chuyện khác, hỏi: “Cha muội hiện tại đã là Khâm Thiên Giám giam chính rồi, làm sao đi được? Còn được đi cùng nương muội về quê nữa sao?

Hạ Viên nhìn bốn bề vắng lặng, lặng lẽ nói: “Trong cung gần đây có chút phong ba, cha ta sợ bị đề cập, mượn cơ hội xin phép, theo nương ta trở về nông thôn ở một thời gian, vừa vặn né qua việc này.”

Trần Châu cũng nghe được thân mình hoàng hậu khó chịu, hai vị hoàng tử  do quý phi sinh lại tranh thủ tình cảm, diễn '' đàn Lêq Quýd Đônc om, sự tình có chút phức tạp, lập tức gật gật đầu không hỏi nữa.

Hạ Viên cùng Trần Châu nói chuyện, nghe được gian ngoài ba tên còn đang chơi đùa, đi ra ngoài vừa thấy, thì ra Tưởng Thanh ngủ không quen giường nhỏ này, lúc này đang tìm Trần Châu quanh quất! Thấy được Trần Châu đi ra ngoài, Tưởng Thanh bò dậy vịn lan can giường muốn Trần Châu ôm. Hạ Viên thấy Tưởng Thanh đưa tay về phía Trần Châu, nên giành trước từng bước đỡ dưới nách Tưởng Thanh, muốn ôm bé, lại thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cũng lăn người bò dậy, một trái một phải nắm tay nàng, không cho nàng ôm Tưởng Thanh, còn “A a” kêu. Hạ Viên không khỏi cười nói: “Đây là đệ đệ nhà mình, sao không thể bế được?”

Tưởng Bạch nghe Hạ Viên nói, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, ngón tay nhỏ chỉ về phía Trần Châu. Lý bà vú không khỏi cười nói: “Thiếu phu nhân, Bạch ca nhi ý là nói, Thanh ca nhi là muốn Nhị thiếu phu nhân ôm, không phải muốn Thiếu phu nhân ôm, Thiếu phu nhân không cần nhìn nhận sai.”

“Ha ha!” Hạ Viên và Trần Châu nghe Lý bà vú nói vậy, lại nhìn thấy biểu tình của Tưởng Bạch, không khỏi nở nụ cười, “Tiểu Bạch đích thực là đại tiểu quỷ.”

“Viên nhi, sao ta cảm thấy mỗi lần muội nói hai chữ ‘Tiểu Bạch’ thì hạ âm rất nặng vậy?” Trần Châu còn không quen gọi Hạ Viên là đại tẩu, mỗi lần thốt ra, vẫn là xưng hô trước đây, lúc này tự mình đi qua ôm Tưởng Thanh, nghiêng đầu nhìn Hạ Viên nói: “Nhìn xem, mỗi lần đều không gọi Bạch ca nhi, chỉ gọi Tiểu Bạch, muội còn cười quỷ dị.”

“Có sao? Chính ta sao không biết vậy?” Hạ Viên để cho bà vú một lần nữa sắp xếp cho  Tưởng Huyền và Tưởng Bạch nằm xuống, cúi đầu nở nụ cười. Nếu không phải tên Tưởng Bạch là lão sư phụ trong miếu ban thưởng, chính mình đã nghĩ muốn cho người đổi tên rồi. Gọi tên gì chẳng được, phải tên “Bạch” chứ? Chính mình mỗi lần kêu tên Tiểu Bạch, sau đó lại nghĩ tới Tiểu Bạch đứng hàng thứ hai, lại nói tiếp, chính là vừa “Bạch” vừa “Nhị”, giọng điệu có thể không cổ quái sao?

Rất nhanh đã qua năm, Tưởng Huyền Tưởng Bạch dưới sự giúp đỡ của người lớn có thể vịn tay đi vài bước rồi, trái lại Tưởng Thanh, không cần người lớn đỡ, hai tay mở ra như làm cân bằng, đã đi được giống như vịt rồi. Mọi người thấy bé đi nghênh ngang, chỉ khẩn trương ở bên cạnh giả vờ muốn đỡ, một bên ủng hộ. diễn đàn lêq úyd đônn, Tưởng Huyền Tưởng Bạch đang được bà vú đỡ tay học đi, thấy được Tưởng Thanh tự mình đi được rồi, hai đứa bỗng nhiên cùng nhau buông tay bà vú ra, tự động bước đi từng bước, lại đứng không vững, cùng lúc ngã xuống đất, không khỏi “oa oa” khóc lớn. Bà vú vội đi lên ôm lấy, kiểm tra một phen, thấy cũng không có té, vội nhỏ giọng trấn an.

Không biết có phải bởi vì bị té hay không, tới ban đêm, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch lại khóc rống muốn gặp Hạ Viên, không chịu ngủ trong sương phòng phía trước. Hạ Viên nghe được tiếng khóc, đành phải để bà vú ôm bọn họ vào gian phòng của mình, dàn xếp ở trên giường nhỏ bên cạnh giường lớn, tính tự mình trông nom.

Tưởng Hoa An vào phòng thì thấy được Hạ Viên ngồi cạnh giường nhỏ, đang kể chuyện xưa cho hai tiểu tử kia, không khỏi đi qua chỗ Hạ Viên ngồi, cười nói: “Mấy chuyện xưa này khá mới mẻ, bọn nó nghe hiểu được sao?”

“Đây đều là những câu chuyện lúc trước, nương ta giảng cho ta cùng ca ca nghe, cũng nghe được chút ít đấy. Tiểu Huyền và Tiểu Bạch tuy nhỏ, chàng xem bọn họ nghe nhập thần, cũng biết sẽ nghe hiểu được.” Lúc này Hạ Viên đang kể chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga, đang kể đến lúc vịt con tỉnh dậy, lo lắng phát hiện mình thay đổi hình dạng, lại bị Tưởng Hoa An cắt đứt. Lúc này đang định tiếp tục kể, lại thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cùng lăn lên bò dậy, vị lan can giường, chỉ vào Tương Hoa An “nha nha” kêu, không khỏi ngạc nhiên.

“Bọn họ đây là đang trách ta chen vào lúc nàng đang kể chuyện xưa sao?” Tưởng Hoa An đưa tay đi ôm Tưởng Bạch, thấy nàng cự tuyệt không cho ôm, đành đưa tay xoa xoa đầu nàng, xoay người nói với Hạ Viên: “Xem ra đúng thật là đang trách ta, cũng không cho ta bế.”

Tưởng Hoa An vừa dứt lời, Tưởng Bạch lại đưa tay nhỏ bé qua, miệng lại ô ô với hắn, không cho hắn nói chuyện, một bên nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Viên.

“Ha ha, An ca ca, Tiểu Bạch không cho ngươi nói nữa. Để cho ta tiếp tục kể chuyện xưa đấy!” Hạ Viên nhìn thấy động tác Tưởng Bạch, nhịn cười không được, liếc Tưởng Hoa An một cái nói: “Chàng đi ngủ trước đi, đợi kể chuyện xưa xong, dỗ bọn chúng ngủ trên giường cái đã.”

Tưởng Hoa An đợi Tưởng Bạch ngồi trở lại trên giường nhỏ, phủ ở bên tai Hạ Viên nói: “Đợi bọn nó ngủ, nàng bảo bà vú lặng lẽ ôm đến trong sương phòng phía trước. Nếu bọn nó ngủ ở chỗ này, tay chân ta thi triển không được.”

“Xí!” Hạ Viên giả ý huýt Tưởng Hoa An một ngụm, trên mặt lại cười ngọt ngào, mị nhãn như tơ liếc mắt nhìn Tưởng Hoa An một cái, thấy được hắn làm cái bộ dáng gân tô xương nhuyễn (hoacodat: ta cũng không hiểu câu này), không khỏi vụng trộm nở nụ cười.

Đợi sau khi Tưởng Huyền cùng Tưởng Bạch, Hạ Viên kêu bà vú tiến vào bế bọn họ đi ra ngoài, sau khi dàn xếp ổn thế này mới trên giường. truyện được ed bởi diễn đàn Lê Quý Đôn, Tưởng Hoa An thấy Hạ Viên bận rộn  đến nửa đêm, lúc này vừa lên giường, đưa tay sờ, mò tay nàng nhưng có chút lạnh, vội nắm ở trong tay xoa xoa. Còn làm hai chân Hạ Viên kẹp vào cẳng chân mình, thấp giọng nói: “Từ lúc sinh Tiểu Huyền Tiểu Bạch, ban đêm trời lại lạnh thêm, hai tay hai chân nàng thật không có chút độ ấm nào, sợ huyết khí không đủ đâu! Mỗi ngày đều uống thuốc bổ, làm sao lại không uống nhiều thêm một chút.”

Hạ Viên mang thai lần đầu tiên lại sinh ra hai đứa Tưởng Huyền Tưởng Bạch, còn sinh ra vào mùa đông, thời tiết rét lạnh, lúc sinh ăn một chút đau khổ, mất một ít máu, hơn nữa lúc ấy Tưởng Bạch suýt chút nữa không bảo đảm, lo lắng một hồi, sau lại lại tự mình nuôi nấng Tưởng Huyền Tưởng Bạch, ban đêm lên lên xuống xuống, thân mình không điều dưỡng kỹ, nên có chút mất máu. Nhờ Tưởng Hoa An săn sóc, thường thường làm ấm hai tay hai chân cho nàng, thế này mới qua được chút. Nghe Tưởng Hoa An nói vậy, Hạ Viên không khỏi cúi đầu cười nói: “Vương Thái y nói, thuốc bổ cũng không thể uống quá nhiều, phải chậm rãi điều dưỡng, cũng không phải ta không ăn.”

Hai người nói chuyện, dụng tâm chăm sóc một hồi. Tưởng Hoa An lặng lẽ nói: “Thân mình nàng tốt lên rồi, cũng không nên lại mang thai. Không bằng kêu Vương Thái y khai phương thuốc, tránh chuyện này. Đợi Tiểu Huyền Tiểu Bạch hơi lớn chút lại mang.”

Hạ Viên âm thầm tính ngày, biết lúc này là kỳ an toàn, lặng lẽ buông lỏng một hơi, đợi nghe được Tưởng Hoa An nói, tự nhiên rất tán thành.

Tưởng Hoa An vẫn thấy chưa đủ, lại ở bên tai Hạ Viên nói chút chuyện mê sảng làm người ta mặt đỏ tim đập, hai tay xoa nắn nơi nơi, đợi lúc Hạ Viên động tình, không thiếu được lại tới thêm một lần.

Mùa hè dần tới, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cũng đi đường được rồi, sinh trưởng thập phần khả quan. Vì hai cái tiểu tử này lớn nhanh, Hạ Viên vội vàng làm đồ lót mùa hè cho bọn hắn. Đợi làm xong đồ lót, Hạ Viên nhìn châm tuyến trong giỏ bố trí lộn xộn, các loại màu sắc đều có, liền suy nghĩ phải làm hai con rối cấp Tưởng Huyền và Tưởng Bạch chơi đùa. Nhất thời ngẩng đầu thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đang chơi đùa trước mặt mình, thuận miệng nói với bọn họ: “Tiểu Huyền, Tiểu Bạch, giúp nương phân ra các loại màu khác nhau, hồng đặt ở một chỗ, lam cũng đặt ở một chỗ, không cần xen lẫn cùng nhau.” Nàng vừa dứt lời, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đã đi lên lấy giỏ châm tuyến lộn xộn đổ ra. Tưởng Huyền tìm một dải vải dài hơi chút lộn xộn, ở trong tay vò qua vò lại chơi. Tưởng Bạch vẫn đứng ở bên bàn, chính xác sắp xếp từng màu vải khác nhau, hồng xanh lá xanh đen vàng nhạt tím thẫm các loại..., mỗi loại mở ra để một chỗ, ở trên bàn để mấy đống nhỏ.

“Ôi, thiếu phu nhân, ngài nhìn Bạch ca nhi xem, chính xác phân được các màu khác khác nhau này. Mọi người khen Bạch ca nhi thông tuệ, này cũng không khen sai.” Lý bà vú vui mừng nhướng mày khích lệ.

Lúc này Hạ Viên lại có chút nghi hoặc, Tưởng Bạch là thông tuệ trời sinh, hay là cùng lai lịch như mình?

Hạ Viên vì thành công giấu diếm được Quý Thư, sớm đem đoạn ký ức kiếp trước như là một ký ức xa xôi, lúc này nhớ lại thậm chí có chút mơ hồ, hiện giờ nhìn Tưởng Bạch, cảm thấy lại cảnh giác. Nữ nhi chính mình tân tân khổ khổ 10 tháng mang thai sinh ra, tóm lại hi vọng nàng thuần túy chính là nữ nhi của mình, đây cũng là nguyên nhân mình tình nguyện diệt đi dấu vết kiếp trước, chỉ thuần túy làm nữ nhi Quý Thư.

Nghĩ tới Tưởng Bạch vừa ra đời thiếu chút nữa không bảo đảm, sau lại có lần mặc xiêm y nữ oa lại phát sốt nặng, Hạ Viên lại bất an. Những ngày kế tiếp, Hạ Viên lại âm thầm quan sát Tưởng Bạch, thấy nàng ngoại trừ có chút thông tuệ, những phản ứng khác cũng không khác mấy với hai tiểu oa nhi Tưởng Huyền và Tưởng Thanh, cũng không có lộ ra điểm đặc biệt khiến mình sợ hãi, nên âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Đợi đến mùa thu, Quý Thư đến nông thôn chúc thọ Trịnh bà tử trở về, cầm mấy cái tượng điêu khắc gỗ Trịnh Minh Nghiệp làm căn nhà nhỏ vội tới cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ngoạn. Hạ Viên thấy căn nhà nhỏ kia hình dạng giống như xe đẩy kiếp trước, còn thêm dây cót phía dưới, đặt xuống đất tựa như xe đẩy đồ chơi “Đát đát” chạy, vội cầm đưa cho Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ngoạn. Vì nàng còn có nghi ngờ, mặc dù suy nghĩ rất nhiều biện pháp không dấu vết thử, vẫn không thể yên tâm, hội này cố ý chú ý đến phản ứng của Tưởng Bạch, thấy được nàng và Tưởng Huyền giống nhau vừa hiếu kỳ vừa vui mừng nhìn tượng điêu khắc gỗ căn nhà nhỏ bỏ xuống đất chạy, thế này mới hoàn toàn yên lòng. Tưởng Bạch, quả thật thuần túy là nữ nhi của mình!

Vì chuyện này, Hạ Viên có chút áy náy, nữ nhi bất quá chỉ thông minh mưu mẹo chút, chính mình đã nghi hoặc loạn xạ, thật sự không nên, nhất thời lại càng yêu thương Tưởng Bạch hơn nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Maithithutrang, My heaven, Tịch Nguyệt, abc1212, anvils2_99, minmapmap2505, qh2qa06, sxu
     

Có bài mới 03.12.2017, 17:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3790 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà - Điểm: 52
@all@: thế là bộ truyện này đã đến hồi kết. Trải qua hơn 1 năm lê lết nó cũng hoàn tất. Rất cám ơn mọi người đã ủng hộ, kiên trì theo dõi... Sau bộ truyện này ta sẽ nghỉ ngơi 1 thời gian trước khi lao vào bộ truyện mới. Và rất có thể ta sẽ chuyển sang huyền huyễn, không mần điền viên nữa. Mong được sự ủng hộ của mn... Cám ơn rất nhiều

CHƯƠNG 100: CHỢT CƯỜI (KẾT CỤC)

Edit: hoacodat

Mùa thu lại đến, thời tiết cũng dần trở nên lạnh lẽo. Hạ Viên sợ bà vú không chăm lo chu toàn, đêm đêm thường hay đi đến tiền phòng, đích thân trông Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ngủ rồi mới về phòng. Vì tối hôm nay Tưởng Huyền và Tưởng Bạch uống nhiều nước, Hạ Viên sợ bọn họ ngủ sớm ban đêm sẽ tiểu dầm, nên chơi cùng bọn chúng một lúc, nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm, thế này mới bảo bà vú cầm qua cái bô đặt ở góc tường, bế Tưởng Huyền đi qua, vén xiêm y bé, kéo quần cho bé đi tiểu.

Tưởng Huyền cười hì hì đẩy Hạ Viên ra, vươn bàn tay nhỏ bé vịn bức tường, tự mình đứng đi tiểu. Đợi khi tiểu xong ngọt ngào non nớt nói: “Xong rồi!”

Hạ Viên thấy bé bắt chước bộ dáng của Tưởng Hoa An, không khỏi cười lên, vội vươn tay lên giúp bé mặc lại quần, sửa sang đồ lót. Thấy bà vú bế Tưởng Bạch đi tới, đưa tay nhận lấy, cười nói: “Tiểu Bạch Bạch, đến phiên con đi tiểu nha!” Nói xong hôn Tiểu Bạch một cái, vén váy quần của nàng lên, cởi quần xuống, nhìn thấy Tưởng Bạch giãy dụa muốn xuống đất, nghĩ nàng muốn tự mình đi tới ngồi lên cái bô, đành buông nàng ra.

Tưởng Bạch đi đường một chút, kéo quần xuống xoay người một cái, lại bắt chước dáng vẻ vừa rồi của Tưởng Huyền, tay nhỏ bé đặt lên tường, cẳng chân cong cong, hơi hơi hướng về cái bô.

Hạ Viên và bà vú ngẩn ra, lập thức ý thức được, Tưởng Bạch là muốn bắt chước Tưởng Huyền, đứng tiểu đây mà! Nhất thời cười ha ha, vui vẻ nói: “Chúng ta không thể đi tiểu giống như ca ca được, phải ngồi xuống tiểu.”

Hạ Viên nói xong, sợ Tưởng Bạch tiểu rơi trên quần, ôm nàng vòng một cái, kiên quyết ấn bé ngồi lên trên cái bô.

Tưởng Huyền thấy mọi người cười loạn lên, nghi hoặc nhìn Tưởng Bạch ngồi lên trên cái bô, nhớ lại mình mới vừa đứng tiểu, sao đệ đệ lại phải ngồi tiểu? Bỗng từ trên người Trương bà vú muốn xuống dưới đất, thấy Hạ Viên ngồi xổm trước mặt Tưởng Bạch cười đến bả vai run run, đi qua vịn lưng Hạ Viên, ghé lên trên vai nàng nhìn Tưởng Bạch. Vì quần Tưởng Bạch cởi xuống thấp, bé nhìn thấy rõ, bỗng hỏi: “Tại sao đệ đệ không có quả ớt nhỏ?”

“À, quả ớt nhỏ của đệ đệ bị rớt!” Trương bà vú muốn đi qua ôm Tưởng Huyền, thấy Hạ Viên cười nói không nên lời, nhất thời giúp nói đỡ một câu, cũng cười không thôi.

“Thì ra bị rớt.” Tưởng Huyền đau lòng cho Tưởng Bạch, vịn lên trên lưng Hạ Viên tiến lên một bước, ngồi xổm xuống nhìn Tưởng Bạch, thật cẩn thận hỏi: “Đau không?”

“Không đau!” Tưởng Bạch thấy người lớn cười quỷ dị, miệng méo xệch dẫn thêm chút tiếng khóc nói: “Ca ca không rớt, của con rớt.”

“Ha ha...” Hạ Viên vốn ngừng cười, lúc này nghe lời nói của Tưởng Bạch..., nhịn không được chôn đầu vào đầu gối, cười đến run rẩy.

Mặt mày nho nhỏ của Tưởng Bạch đỏ bừng, bỗng nhiên cất tiếng khóc “huhu”.

Hạ Viên nghe thấy tiếng khóc, đành phải nhịn cười, trấn an nói: “Tiểu Bạch Bạch, quả ớt nhỏ của con không dài ra thôi. Không phải rớt, đừng khóc nào! Có vài đứa bé khi lớn lên sẽ giống phụ thân, có quả ớt nhỏ dài ra. Có vài đứa trẻ giống như mẫu thân, quả ớt nhỏ sẽ không dài ra. Ca ca con giống phụ thân, nên nó dài. Con giống nương, sẽ không dài.”

Vì Hạ Viên tự mình nuôi nấng Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, hơn nữa tiểu hài tử trời sinh sẽ thân cận mẫu thân, lúc này Tưởng Bạch nghe được chính mình lớn lên giống mẫu thân, thế này mới không có quả ớt nhỏ dài ra, trái tim nhỏ bé không khỏi buông lỏng. Hít hít mũi, để bà vú giúp đỡ lau nước mắt, lại ôm lấy mặc quần vào, thế này mới dụi đầu vào người Hạ Viên, ôm sát cổ Hạ Viên, nũng nịu một lúc.

Sau khi Hạ Viên trấn an hai đứa bé, thế này mới trở về phòng, Tưởng Hoa An thấy Hạ Viên mỉm cười đi vào, không khỏi hỏi: “Có chuyện gì hay mà cười thế? Ta ở trong phòng cũng nghe được tiếng cười của mọi người.”

Hạ Viên vừa nói chuyện vừa rồi, vừa cười run rẩy hết cả người, mặt đỏ sinh xuân.

Tưởng Hoa An cũng nhịn không được cười rộ lên, đưa tay kéo Hạ Viên vào trong ngực, cúi đầu xuống nói: “Nàng có chỗ nào không giống ta vậy? Phải kiểm ta tốt một lần mới được.” truyện đăng duy nhất trên diễn đàn Lêq quýd đônn...

Nhất thời cả phòng đều là phong cảnh kiều diễm.

Tưởng Huyền và Tưởng Bạch lớn nhanh, đợi lúc bọn họ ba tuổi thì bụng Hạ Viên vẫn không có động tĩnh, ngược lại Trần Châu lại sinh ra một cái nam oa, tên là Tưởng Tông. Thượng Tiệp vốn đang cố gắng bình tĩnh, nhưng đợi khi nghe được đại tẩu Hạ Viên Đường Chí Tụy cũng đã sinh thêm một cái nam oa, tên là Hạ Sài thì không khỏi nóng nảy, ám chỉ quanh co với Tưởng Hoa An và Hạ Viên, đích tôn chỉ có một mình Tưởng Huyền, cũng thật quá ít, nên nắm chặt sinh thêm nhiều chút!

Hạ Viên thấy Thượng Tiệp khẩn trương chuyện này, lại cảm thấy thân thể chính mình đã điều dưỡng tốt rồi, nên ngừng phương thuốc Vương thái y cấp cho. Đợi đến qua năm, Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ba tuổi rưỡi thì Hạ Viên lại mang thai, phủ Tướng quân nhất thời vui sướng. Thượng Tiệp sợ Tưởng Huyền và Tưởng Bạch ầm ĩ đến Hạ Viên, cố ý dặn dò mấy câu. Tưởng Huyền còn thôi, Tưởng Bạch nghe Thượng Tiệp nói nghiêng đầu nhỏ, giọng nói mềm mại ngọt ngào hỏi: “Trong bụng nương đựng một tiểu đệ đệ? Làm sao cất vào được ạ?”

“Ối...” Thượng Tiệp bỗng cùng từ, lấy mắt ý bảo Tưởng Hoa An, để Tưởng Hoa An trả lời vấn đề này. Một bên cười nói: “Việc này à, để phụ thân con đến trả lời đi.”

Tưởng Hoa An thấy ánh mắt đen lúng liếng của Tưởng Bạch chuyển sang mình, chà chà tay, chà cả nửa ngày cũng trả lời không được, nhất thời mắt to nhìn mắt nhỏ nhìn Tưởng Bạch.

“Ta biết là làm sao vào được đấy.” Tưởng Huyền ở bên cạnh làm dáng vẻ như đang suy tư, lúc này đặt hai tay ra sau lưng, bắt chước dáng vẻ của người lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, âm thanh non nớt ngọt ngào nói “Là tiên nữ tỷ tỷ buổi tối vụng trộm mang vào đó.”

“Đúng đúng, là tiên nữ tỷ tỷ thừa dịp nương con ngủ thì vụng trộm cất vào đó.” Tưởng Hoa An buông lỏng một hơi, lặng lẽ đổ một tầng mồ hôi, nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Mấy ngày nữa chính là sinh nhật nương các con, chúng ta suy nghĩ xem nên đưa lễ vật gì cho nàng, được không?”

“Được được!” Tưởng Bạch bò lên trên đầu gối Tưởng Hoa An, vén lên vạt áo lộ ra túi thơm, rất chân thành nói: “Con thêu một cái túi thơm tặng cho nương.”

Ôi trời, tiểu oa nhi mới ba tuổi rưỡi đã muốn thêu một cái túi thơm tặng cho nương nàng làm quà sinh nhật, chí hướng rất rộng lớn. Tưởng Hoa An lúc này không muốn diệt đi nhiệt thành của Tưởng Bạch, ngẩng đầu nhìn Thượng Tiệp nói: “Nghe nói Tiểu Bạch theo bà vú học đánh túi lưới, tay rất khéo. Nhưng chuyện túi thơm này...”

Tiểu oa nhi muốn thêu cái túi thơm cho nương nàng, chẳng lẽ thật là để cho nàng thêu? Tự nhiên là thỉnh nàng luồn kim chỉ, những chuyện khác cứ giao cho tú nương là được. Thượng Tiệp cười tủm tỉm nói: “Bạch ca nhi muốn thêu túi thơm sao? Chuyện này tất nhiên là tốt.”

Tú nương nghe Tưởng Bạch mới ba tuổi rưỡi muốn theo nàng học thêu túi thơm, sợ tới mức nhảy dựng lên nói: “Công tử làm sao có thể đến phòng châm tuyến học thêu mấy thứ này? Nếu bị kim đâm vào, làm sao tốt được?” made by diễn đàn lêq quýy đônc.com

“Ngươi đừng sợ!” Thượng Tiệp cười khoát tay, “Đương nhiên là ngươi thêu túi thơm trước, đến công đoạn cuối cùng để cho Bạch ca nhi thêm vào một đường, cho là Bạch ca nhi thêu.”

Tú nương nghe vậy, thế này mới an lòng.

Hôm nay là ngày sinh nhật hai mươi tuổi của Hạ Viên. Sáng sớm, Lý bà vú và Trương bà vú đều mang Tưởng Huyền và Tưởng Bạch đến đưa thọ lễ cho Hạ Viên.

Tưởng Huyền đưa là chữ “Thọ” tự mình vẽ, bên trong cái chữ “Thọ” kia cũng là Tưởng Hoa An nắm tay bé cùng nhau viết ra, nhìn rất có trật có tự. Hạ Viên tất nhiên là khen mấy câu. Tưởng Huyền nghe được khen, dương dương đắc ý ngưỡng đầu nhìn về phía Tưởng Bạch.

Tưởng Bạch thấy Tưởng Huyền thị uy, vội đưa lên túi thơm mình đã chuẩn bị. Hạ Viên nhận lấy, thấy trên túi thơm thêu một quả đào tiên tiễn diễm ướt át, không khỏi khen nói: “Quả đào tiên này thật đáng yêu nha, ta rất thích!”

“Nương, là con để tú nương thêu đào tiên.” Tưởng Bạch bò lên đầu gối Hạ Viên, chỉ vào một vài điểm đo đỏ bên cạnh quả đào tiên nói: “Mấy điểm này là tự con thêu lên đó.”

“Tiểu Bạch Bạch thật là lợi hại nha!” Hạ Viên hôn Tưởng Bạch, cười vắt túi thơm bên thắt lưng. Vì hiện tại đang mang thai, cũng không dám bỏ loạn trà thơm vào trong túi thơm, chỉ bỏ hai nén bạc cát tường vào, tỏ vẻ túi thơm này hữu dụng, có thể tùy thân ném vào một ít vật nhỏ.

Bà vú cũng sợ Tưởng Bạch chạm vào bụng Hạ Viên, thấy mẹ con nàng đã nói xong, vội đi tới ôm Tưởng Bạch. Bỗng nghe được giọng nói của Thượng Tiệp vang lên ở bên ngoài. Thì ra Thượng Tiệp nghĩ hôm nay là sinh nhật Hạ viên, muốn cho nàng thanh nhàn một ngày, cố ý đến đây mang Tưởng Huyền và Tưởng Bạch vào vườn đi chơi.

Tưởng Huyền và Tưởng Bạch lại đúng vào cái tuổi thích chạy chơi nô đùa, Thượng Tiệp và bà vú lúc thì sợ bọn họ sẽ té, lúc lại sợ bọn họ bị đụng phải, bận chết đi được. Vừa vặn thấy Tưởng Hoa Cái từ bên kia đến đây, Thượng Tiệp vội giương giọng kêu lên: “Hoa Cái, lại đây chơi cùng hai điệt nhi con một lúc đi.”

“Đến ngay!” Tưởng Hoa Cái rất thích Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, lúc này nhảy vài cái lên xuống đã đến bên cạnh lương đình. Vì thấy Tưởng Huyền và Tưởng Bạch vỗ tay nói: “Thúc thúc thật lợi hại!” Tưởng Hoa Cái bỗng rất đắc ý, lại bay ngược lại lao vút ra bên ngoài, một chân dẫm lên thành ao sen, sau đó vút lên, giả vờ sắp rơi vào trong ao sen. Đợi nghe được Tưởng Huyền và Tưởng Bạch kinh hô: “Thúc thúc cẩn thận!” Tưởng Hoa Cái cười hắc hắc, chân trái chạm lên bên cạnh thành ao, mượn lực lao thẳng, tay phải lại thuận thế chụp vào trong ao sen, lặng lẽ chộp con ếch nhỏ đang ẩn nấp dưới phiến lá xanh vào lòng bàn tay, cười nhảy xuống bệ thành, đến gần lương đình. edit by hoacodat_diendanlequuydonn.comm

“Cho các con chơi nè!” Ngón tay Tưởng Hoa Cái kẹp chặt đùi con ếch, đưa con ếch xanh đến trước mặt Tưởng Huyền và Tưởng Bạch.

“Ôi, nhìn con vơ cái gì này? Coi chừng làm sợ bọn nhỏ.” Thượng Tiệp cười khiển trách: “Còn không lấy ra.”

“Còn ếch xanh này thật đáng yêu nha!” Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cũng không sợ, thăm dò nhìn con ếch xanh trong tay Tưởng Hoa Cái, một bên kề tai nói nhỏ gì đó.

Tưởng Huyền dùng ngón tay chạm vào con ếch xanh, thấy con ếch xanh co rụt lại, ngẩng khuôn mặt ngây thơ nói với Tưởng Hoa Cái: “Lục thúc, người có thể hôn con ếch xanh này không?”

Tưởng Hoa Cái: ....

“Lục thúc, cầu người! Hôn nó đi!” Tưởng Bạch nắm lấy tay áo Tưởng Hoa Cái, giọng nói non nớt ngọt ngào thỉnh cầu.

“Tại sao phải hôn nó?” Tưởng Hoa Cái đầu đầy vạch đen, trừng mắt nhìn con ếch nhỏ trong tay, hận không thể lập tức ném xuống, lại sợ hai tiểu bảo bối này thất vọng, đành phải chịu đựng.

“Con sợ con ếch nhỏ này là vương tử biến thành!” Tối hôm qua Tưởng Bạch và Tưởng  Huyền vừa nghe Hạ Viên kể chuyện xưa về hoàng tử ếch, lúc này vừa thấy con ếch xanh này, lập tức nhớ lại chuyện xưa đó, nên cầu Tưởng Hoa Cái hôn nó một cái, để cho nó biến trở về thành vương tử.

“Hờ hờ, ta kêu người đi tới hôn nó một cái!” Tưởng Hoa Cái nghe bà vú ở bên cạnh nói tối hôm qua Tưởng Huyền và Tưởng Bạch nghe kể chuyện xưa, bỗng hiểu rõ, ngoắc kêu một bà tử, muốn cho bà tử đó hôn con ếch xanh kia một cái, thỏa mãn nguyện vọng hai tiểu bảo bối.

“Người khác hôn không linh, phải là người thân nó hôn nó, mới có thể biến.” Bởi vì Hạ Viên đã thay đổi một ít tình tiết truyện hoàng tử ếch, nói phải người thân con ếch xanh hôn nó, nó mới có thể biến trở về thành vương tử. Tưởng Bạch nôn nóng, nắm chặt tay cái Tưởng Hoa Cái, lắc lắc nói: “Lục thúc hôn nó một cái đi!”

Thượng Tiệp thấy hai tiểu bảo bối thân yêu cầu Tưởng Hoa Cái hôn con ếch xanh một cái, vẻ mặt Tưởng Hoa Cái lại khó xử, không khỏi ở bên cạnh hát đệm nói: “Trong ngày thường bắt bớ côn trùng chim chóc rắn rết nhanh chóng, lúc này chỉ hôn con ếch xanh một cái thì có sao đâu chứ?”

Tưởng Hoa Cái: ...

Dưới con mắt khẩn cầu của Tưởng Huyền và Tưởng Bạch, cùng với giọng điệu uy hiếp của Thượng Tiệp, bạn Tưởng Hoa Cái đáng thương, đành phải hiến nụ hôn đầu tiên cho con ếch xanh, một tiếng hôn “chụt” một cái hôn lên lưng con ếch xanh.

Rất nhanh Hạ Viên đã nghe được tiếng gió chuyện Tưởng Hoa Cái hôn con ếch xanh kia, nhất thời ở trong phòng cười lăn cười bò. Tưởng Hoa An khi nghe được việc này cũng vui vẻ không thôi, vào phòng ôm lấy Hạ Viên nói: “Cả ngày nàng kể chuyện xưa này nọ cổ quái kỳ lạ cho bọn nó, Hoa Cái lại gặp tai ương.”

Tưởng Hoa An đang nói, sớm đã nghe được giọng nói của Tưởng Huyền và Tưởng Bạch vang lên ở ngoài cửa, la hét muốn gặp Hạ Viên mới chịu ngủ trưa, đành phải nhảy xuống vén mành, đưa hai tay đem hai cái tiểu tử một trái một phải ôm lên. d d lê q quý d đôn Vừa đúng Hạ Viên đi đến đây đón, cánh tay Tưởng Hoa An ôm Tưởng Huyền và Tưởng Bạch mở ra, bọc Hạ Viên vào bên trong, cười nói: “Tất cả lớn nhỏ, một tay ta toàn bộ xử lý hết!”

Tưởng Huyền và Tưởng Bạch cảm thấy chơi vui, giương tay nhỏ bé, kéo tay nhau, cười hì hì vòng Hạ Viên vào bên trong, một trái một phải hôn lên má Hạ Viên. Tưởng Hoa An cũng không cam chịu lạc hậu, cũng hôn lên thái dương Hạ Viên. Một bên nhẹ nhàng nói: “Sinh nhật vui vẻ!”

Hạ Viên bả đầu nằm trong lòng Tưởng Hoa An, cực kỳ ngọt ngào.

Một lát sau, tiếng cười một nhà bốn người bay thẳng ra ngoài phòng.

HOÀN CHÍNH VĂN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andy Phan, Huyềnn Songg, June276, MicaeBeNin, Mạc Thiên Tuyết, neyiah109, thtrungkuti và 695 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 350 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 288 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 280 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 789 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1675 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1410 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 626 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.