Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc

 
Có bài mới 20.11.2017, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 90
Được thanks: 131 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười lăm

Thành Bạch Hạc, cô thôn nữ trầm tư

Sông Tam Đái, Triệu Công truyền thơ sấm

Chương 15.5 Lửa thiêu thử vàng


Sáng ngày sau, Triệu Cường nhận được tin báo Hàn Ước mang binh mã đánh hai huyện Vũ Bình, Thái Bình thắng lớn, quân đội của Dương Chí Liệt phải lui về phía nam. Phong Châu bị chia cắt hoàn toàn với đám quân họ Dương.

Phía bắc, đội quân áo đen quấy phá chiếm được Bình Nguyên châu, đẩy quân triều đình về phía thành Nà Lữ. Trong tình thế ấy, Cường chẳng hề nao núng tự mình dẫn binh ra bờ sông Tam Đái đọc thơ vọng sang bờ đông, nơi quân địch họ Thi họ Quách đang cho quân hạ trại. Thơ rằng:

“Biển trời sông núi của người nam

Giặc giã tới đây phá xóm làng

Sóng dữ phong ba bao trận đánh

Bình tâm níu lại một giang san

Nghìn năm đâu thể hoa hòa đất

Vạn cổ không lay kẻ sỗ sàng

Thời thế chuyển dời không lối thoát

Giặc kia muốn sống hãy xin hàng?”

Lời truyền như tiếng sấm rền bên tai khiến quân sĩ Đường triều bất an. Thi Nguyên buộc phải dùng kế ép một đinh trong vùng đóng giả người đọc thơ ấy, sau đó bắt lên đứng trước toàn quân chặt đầu bêu thị chúng. Quân sĩ nhà Đường yên ngay.

Nghe đội quân áo đen chiếm được thành quách phía bắc châu Phong lại đuổi quân triều đình về Nà Lữ, cả hai bên đều sai sứ tới gặp thủ lĩnh quân áo đen mong được liên hợp chống lại đội quân của kẻ còn lại. Chờ suốt năm ngày chẳng hồi tin, Quách Thôi tiếp tục sai sứ tới gặp viên thủ lĩnh áo đen, lần này viên thủ lĩnh đó không tiếp sứ của quân Đường.

Thi Nguyên trông thấy việc chướng mắt liền can ngăn họ Quách:

- Nếu tướng quân có ý muốn trông ngóng bọn Hắc Y kia mang binh mã quấy phá châu Phong chi bằng ta ra tay trước phá thành Bạch Hạc, thắng rồi khi ấy tự khắc bọn áo đen ấy trông thấy mà liên thủ với ta phá quân địch. Mồi ngon trước mặt sao lòng nào tướng quân lại muốn gọi chó sau nhà để chia mồi với chủ. Dẫu gì bọn đó cũng chỉ là phường thổ phỉ, không đáng để chúng ta phải lưu tâm.

Quách Thôi suy nghĩ một hồi, gọi họ Thi lại gần nói nhỏ:

- Ta có kế thế này. Quân Man Hoàng vừa bị Hàn đại nhân đánh một trận còn chưa hoàn hồn ắt có kẻ lung lay tinh thần. Ta nghe Hà Bình Xuyên là tướng dưới trướng của họ Dương đang đóng quân ở núi Ba Vì. Lúc Hàn đại nhân mang binh mã đánh huyện Thái Bình, họ Dương không kịp ứng cứu mà thân cô thế cô đứng giữa hai bên quân ta và quân châu Phong. Ta viết một lá thư cho Hàn đại nhân muốn chiêu dụ hắn. Trong quân châu Phong có một viên tướng họ Cao vốn là người bạn cùng quê với Hà Bình Xuyên đó cũng vì uất ức với họ Dương mà hàng quân châu Phong. Hai người này có thể dùng được để trong ứng ngoài hợp loại bỏ họ Triệu ở châu Phong.

Thi Nguyên lắc cổ ba cái, nhếch miệng cười:

- Ngài có nghĩ đến bọn chúng đang dùng khổ nhục kế hòng qua mắt họ Triệu hay chăng? Há gì sau khi Cao Văn Trác đó đầu hàng châu Phong, họ Hà đó không những lui quân về Thái Bình mà vẫn đóng ở núi Ba Vì liên tiếp phá trại quân ta đồn trú ở phía bắc huyện Thái Bình? Ta nghe châu Phong nội bộ lục đục nên rất có thể đó là cái kế của tên Đỗ Sĩ Giao hòng muốn nhổ bỏ tận gốc thế lực họ Vương ở châu Phong chứ chẳng phải như chúng ta vẫn nghĩ. Họ Triệu đó đâu có tài cán gì mà thống lĩnh châu Phong một cách dễ dàng như vậy.

Viên ái tướng của Hàn Ước băn khoăn hồi lâu. Quách Thôi hỏi Thi Nguyên:

- Nếu đã như vậy, tại sao họ Triệu vẫn bắt giữ hai người Liêu Đức Thinh và tên quỷ Tồn Thăng đó? Ta nghe họ Triệu đó có cái uy mà những kẻ khác đều phải kính nể hắn vài phần. Ngày trước hắn cùng họ Dương kia lâm trận, quân lính nể sợ họ Dương mười thì nể sợ họ Triệu đó chín. Không phải Sĩ Giao mà chính họ Triệu đó mới là người khiến cho Hàn đại nhân đau đầu.

Thi Nguyên ngồi yên lặng, rút kiếm ra lau chùi. Quách Thôi trông thấy vẻ mặt họ Thi không lấy làm hài lòng. Quách Thôi nói:

- Các ngươi giao chiến với nhau suốt gần chục năm nay, có những điều ta không thể hiểu bằng Thi Nguyên được. Nếu Thi tướng quân có ý kiến gì đừng ngại nói cho ta biết. Sau khi dẹp bỏ loạn đảng, công lao lớn nhất sẽ là của tướng quân.

Thi Nguyên ném thanh kiếm xuống sàn, tiến tới giàn vũ khí chọn lấy cây thương nặng rồi lại đem ra lau chùi bóng loáng. Quách Thôi trông theo họ Thi, ngồi sốt ruột trông ngóng lời bàn từ phía hắn.

Bỗng cửa trại rách toang, một tên lính chạy xộc vào bẩm lại với Quách Thôi:

- Bẩm tướng quân. Hà Bình Xuyên, hắn, hắn dẫn theo ba nghìn binh…

Tên lính chống tay, thở dốc. Thi Nguyên nhặt thanh kiếm, dí vào cổ tên lính đó. Quách Thôi quắc mắt, mượn lời quát mắng họ Thi. Họ Thi bực tức ra ngoài cửa trại. Tên lính lắp bắp nói:

- Hà Bình Xuyên dẫn hai nghìn binh đầu hàng Hàn đại nhân. Dâng kế đánh châu Phong, hắn còn tình nguyện mang hai nghìn lính tiên phong phá thành Bạch Hạc.

Quách Thôi chạy tới xốc ngược tên lính lên hỏi:

- Nhà ngươi nói gì? Nói lại cho ta nghe?

Tên đó nói lại nguyên lời vừa mới bẩm, Họ Quách vui sướng thưởng cho tên lính đó một suất rượu thịt. Quách Thôi nói lớn như muốn nói vọng ra cho Thi Nguyên nghe thấy:

- Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta. Phen này châu Phong đã nằm gọn trong tay ta.

Thi Nguyên đứng ngoài nghe tin buồn bã dắt ngựa đi, lẩm nhẩm trong miệng "Trời không giúp ta. Không lẽ ta sẽ phải phơi xác vì những bọn ngu dốt như cái tên họ Quách ấy."

Chưa đầy một ngày sau, Hà Bình Xuyên mang binh mã vượt sông Đà đánh vào trại quân phía nam thành Bạch Hạc của châu Phong. Triệu Cường không kịp trở tay, sai các tướng ra sức chống đỡ chờ đám quân của các bộ tộc phía tây tới cứu giúp. Sau nửa ngày, quân châu Phong bị tập kích bất ngờ, liên tiếp bị công phá không giữ nổi đành thu binh về phía tây.

Lại Sử Văn giữ một cánh quân đi từ huyện Thừa Hóa men theo bờ sông Thao hợp với đám tàn quân giáp mặt Hà Bình Xuyên. Họ Lại vuốt râu, đủng đỉnh trên lưng ngựa ô quát mắng họ Hà. Hà Bình Xuyên nổi giận xua quân phá tan đội quân của họ Lại. Họ Lại vốn không quen đánh trận liền rút về núi Phú Lộc.

Quân của Hà Bình Xuyên đuổi theo đoạn đến chỗ có hai bên đồi núi tăm tắp hai hàng như những con voi đang chầu, nghi có quân mai phục liền cho rút quân. Hà Bình Xuyên hành quân chậm rãi hòng dụ quân của Lại Sử Văn ra đánh.

Đúng như dự liệu của họ Hà, đến đoạn đèo Hà Nhì, quân châu Phong ồ át xông ra, mang đá lớn, gỗ to lăn từ trên đỉnh dốc xuống. Đoàn binh của Hà Bình Xuyên không hề nao núng, giương giáo dài, giáp khiên đứng lên phía trước tạo thành đường dẫn gỗ đá rơi từ trên cao dồn đến chỗ trũng hoắm. Đá gỗ lăn hết về chỗ ấy tạo thành một đống cao.

Đoàn quân tiên phong của Sử Văn xông tới hòng chém giết quân lính của Bình Xuyên thì bị chính đá gỗ của quân châu Phong chắn lối đi, không tiến lên được.

Nhân tiết trời hanh, gió bấc, Hà Bình Xuyên cho người châm lửa thiêu cháy cả đoạn đèo núi. Quân châu Phong đành phải ngược bắc tránh lửa, giẫm đạp lên nhau chết đến cả nghìn người.

Đường núi từ Phú Lộc về Thậm Thình rồi tới phía nam thành Bạch Hạc đã bị chặn đứng. Quân sĩ các tộc man phía tây buộc phải đi đường vòng tới Bạch Hạc ứng cứu bị đội quân áo đen xông ra cướp lương. Đám tù trưởng sợ hãi, hơn nửa cho quân lui về, chỉ còn có chừng mười lăm châu cơ mi tới cứu giúp châu Phong.

Triệu Cường gọi Triệu Cam đến bàn bạc với đám thổ phỉ áo đen. Sứ quân áo đen đòi chia đất với châu Phong, Cường cương quyết không chịu nên sứ ấy giận lắm đem báo lại với viên thủ lĩnh. Thủ lĩnh họ Mã nghe viên sứ kể lại cuộc đàm phán với Triệu Cường cũng không cho sứ sang bàn bạc thêm mà rút quân trở về phía bắc châu Bình Nguyên.

Quân triều đình nghe ngóng tin đội quân áo đen rút khỏi đất châu Phong mà mở cờ trong bụng, quân lính họ Hàn do tướng Lã Thực Sơn đi từ Nà Lữ tới chiếm lấy huyện thành châu Bình Nguyên. Tin báo về khiến Hàn Ước mừng lắm, sai người phong thưởng ngay cho họ Lã.

Lúc vào thành, họ Lã lập tức đuổi đám quan lại dưới quyền của thủ lĩnh áo đen, tự phong là Bình Nguyên châu đô đốc, cho người của mình vào trong các bản trong núi cưỡng bức dân lành, cướp lấy thóc lúa, trâu bò.

Triệu Cường khi ấy ở huyện Gia Ninh lo lắng không yên sai Cam dẫn năm trăm binh mã tới châu Bình Nguyên. Các tướng đều cho là quá mạo hiểm với số binh ít ỏi như vậy nên ai cũng can ngăn họ Triệu. Cam cũng chẳng phải loại ngu dốt nên không nhận binh đi đánh.

Cường điểm mặt các tướng duy chỉ có Cao Văn Trác dám nhận binh đi lấy lại châu Bình Nguyên. Bọn thuộc tướng ai nấy đều tái xầm mặt mày, xong rồi nghe giọng Cao Văn Trác đứng ra nhận binh liền thở phào nhẹ nhõm.

Lúc tan cuộc, Triệu Cường nói Cam ở lại bàn chuyện cùng với họ Cao. Lại Sử Văn bước ra ngoài đứng trước cửa trại ngóng vào nhưng không nghe được điều gì nóng lòng xông vào. Ba người kia đang cười đùa vui vẻ trông thấy Sử Văn vào liền tắt cười trông theo.

Thấy Sử Văn khúm núm, Triệu Cường quắc mắt hỏi:

- Chẳng hay Lại bổ đầu có việc gì mà lại xông thẳng vào trại ta? Không sợ bị quân lính bắt giải vào nhà lao?

Lại Sử Văn lúng túng, liền quỳ sụp xuống vái lạy Triệu Cường:

- Triệu Công tha tội. Tiểu nhân chỉ là chưa hiểu một chuyện muốn hỏi nhưng đợi ở phía ngoài suốt từ nãy giờ thấy ba người cười đùa mà lòng nóng như lửa đốt đành phải thất lễ xông vào.

Cường ngồi xuống ghế, chống tay đỡ lấy tấm lưng dài, vuốt râu nheo mắt nhìn họ Lại, giọng nói ôn tồn:

- Lại bổ đầu có điều gì khúc mắc, cứ nói. Ta miễn cho tội tự ý xông vào trại chủ tướng.

Lại Sử Văn luống cuống sắp sửa lại áo quần nghiêm trang, cúi thấp mình không dám nhìn lên, giọng run run nói:

- Lại tôi không được học qua binh pháp, cũng chưa từng được theo thầy giỏi học nho, tự thân thấy mình còn kém cỏi không dám bàn chuyện binh gia. Nay thấy Triệu Công mang chỉ có năm trăm lính tới Bình Nguyên châu để chiếm lại một thành trì ở phía trên núi, dễ thủ khó công, lại thêm sức địch bảy tám nghìn. Xung quanh đều là hiểm cốc, độc sơn chỉ e năm trăm binh mã của ta chẳng đủ để bọn chúng mài gươm giáo.

Triệu Cường vui vẻ đáp lời họ Lại:

- Đúng là suy nghĩ của một vị tướng tốt. Luôn luôn nghĩ cho quân lính của mình. Chỉ có điều khi nãy họp bàn các tướng, Sử Văn không nói lấy một lời để ta thay đổi quyết định. Ta thấy các tướng đều im lặng nên ta nghỉ hết thảy đều đồng tình.

Sử Văn ấp úng đáp:

- Tại, tại là vì…

Triệu Cam nhẵn nhụi mày râu, mặt tròn, mắt xếch, tay sờ cằm vuốt ve, giọng the thé như bọn hoạn quan nói với Sử Văn:

- Anh ta muốn thử lòng bọn các ngươi. Xem ra chỉ có Lại Sử Văn và Cao Văn Trác là hết lòng với anh ta và quân lính châu Phong. Đám người kia hết thảy đều ham sống sợ chết, chỉ biết nghĩ cho mình. Dẫu có giao cho cả vạn binh mã cũng chẳng thể giết địch lập công.

Cao Văn Trác tay vỗ bụng phộp phộp, cười lớn:

- Nếu chẳng phải Hà Bình Xuyên kia dọa cho Lại Sử Văn một trận nhớ đời thì chắc chắn Lại bổ đầu sẽ sẵn sàng nhận binh tới châu Bình Nguyên. Có phải không?

Triệu Cường nở nụ cười, đứng dậy tiến lại gẫn chỗ Lại Sử Văn đỡ họ Lại đứng thẳng lưng. Triệu Cường quan sát từ phía sau, vỗ vai nói với Sử Văn:

- Trận ở Hà Nhì với Hà Bình Xuyên, ta không trách Lại Sử Văn. Tình thế lúc ấy, nếu không đi về phía tây mà dẫn quân địch tới Bạch Hạc nào khác chi dâng thịt miệng hổ. Cũng nhờ thế mà Bạch Hạc vẫn còn đứng vững.

Cao Văn Trác tiếp lời:

- Nhưng đội quân của Hà Bình Xuyên thường xuyên tới cổng thành chửi mắng hòng dụ quân ta ra khỏi thành để đánh. Trước giờ ta cùng họ Hà đó đánh đông dẹp tây chưa bao giờ thấy họ Hà đó như vậy. Thật là kỳ lạ, Hà Bình Xuyên luôn luôn là người có chủ kiến chiếm thành, công thành bằng chết. Ấy vậy mà lần này chỉ mon men dưới thành chửi mắng quân ta.

Triệu Cường giương hai tay như muốn bình giải nguồn cơn đang khiến họ Cao giận dữ:

- Nhà ngươi hãy mau mau cầm binh tới châu Bình Nguyên, dọc đường đi chia quân theo các mé núi, bờ sông vào các bản làng. Ban ngày tá túc nhờ nhà họ, ban đêm hành quân thần tốc. Lệnh trong hai ngày tới được trị sở châu Bình Nguyên.

Triệu Cường quay sang Triệu Cam nói:

- Triệu Cam. Chú dẫn theo đoàn tùy tùng họ Triệu tiếp tục đi về phía bắc, đến chỗ ta đã bàn với từ trước với chú. Nếu cần thêm binh mã hộ tống thì báo với Hỏa Cước Tốc để điều thêm. Không được tự ý lộ diện như ngày trước khiến cho quân sĩ châu Phong hoang mang.

Triệu Cường vỗ mạnh vào vai Lại Sử Văn, bờ vai rắn chắc, đôi chân vững vàng, Lại bổ đầu không hề nhúc nhích. Cường nói:

- Sử Văn cùng Hỏa Cước Tốc, cố thủ Gia Ninh và Bạch Hạc. Nhất định không được ra khỏi thành gây chiến. Đợi quân tiếp viện từ các châu cơ mi tới thì nhất loạt xông ra đánh bờ đông sông Tam Đái. Phía nam chỉ thủ, không được phép công. Nghe chưa.

Lại Sử Văn thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, dõng dạc đáp:
- Nghe rõ. Thưa Triệu Công.

Triệu Cường dùng hai tay xoa nhẹ vào nhau cho bớt đi cái giá buốt của mùa đông xứ Nam. Ánh lửa đèn dầu phụng lập lòe, Triệu Cường ngồi xuống thảnh thơi ngả lưng về phía sau, cao hứng ngâm khúc hát xoan vùng Nghĩa Lĩnh. Cường quấn lấy chiếc chăn mỏng khoác lên mình rồi thiếp đi trong cơn gió rét thổi từng cơn tê tái.

Đâu đó ngoài kia tiếng mõ, tiếng chiêng khua quân lính trở về trại binh, tiếng í ới gọi nhau đi tìm chỗ trú thân cho qua cơn đói rét, tất thảy đều hiện lên trong giấc mộng của kẻ đang ôm mộng bá chủ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: ღ๖ۣۜMinhღ
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.11.2017, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 90
Được thanks: 131 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 11
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười sáu

Huyện Thái Bình, Cao Văn Trác giương uy

Châu La Phục, gái họ Thôi lỡ bước

Chương 16.1 Lạc lối ở châu Bình Nguyên


Bình Nguyên châu – đám quan lại người Hoa Hạ vẫn gọi là châu Quảng Nguyên gồm huyện Bảo Lạc và sáu động Túc Tang gồm Để Định, Vĩnh Điện, Bảo Lạc, Vị Xuyên và hai động nhỏ vắt vẻo cạnh dãy Hoàng Liên, vùng đất khỉ ho cò gáy, nước độc rừng thiêng, cheo leo vách núi cạnh dòng sông dữ Lô Giang, quanh năm khí hậu khắc nghiệt, trong rừng nhiều hổ báo, rắn chuông. Đất này lại ám nhiều lam chướng nên dân cư thưa thớt, chủ yếu là dân mán và các bộ lạc người Man hầu hết lệ vẫn theo những phong tục cổ xưa, không chịu khuất phục thế lực của triều đình phương bắc, cũng như nước Nam Chiếu mới nổi lên ở phía tây châu Bình Nguyên.

Biết bao nhiều lần triều đình phương bắc đã tăng cường khí giới binh mã, cho đắp lũy, dựng thành, đặt trị sở cai quản nhưng đều bị đám dân hoang dã ở vùng ấy không tuân, đánh đuổi quan huyện, xua quân lính của chính quyền phương bắc ra khỏi đất châu Bình Nguyên.

Thành quách cheo leo, đường vào châu đều là đường núi hiểm trở, hoặc không thì phải kết bè theo dòng ba dòng sông bao quanh đất Bình Nguyên là sông Côn, Sông Lô và Sông Gâm. Có lần Đỗ Sĩ Giao từng nói với Dương Thanh và Triệu Cường:

“Đất này dễ thủ khó công từng chôn vùi quân lính triều đình phương bắc suốt từ thời kỳ Trần Vũ Đế - Trần Bá Tiên. Chỗ đấy ấy lại là đường qua lại ngắn nhất giữa các châu phía tây nam và Giao Chỉ, Ung Châu, Quỳnh Châu, Quảng Châu. Nếu vào tay quân Nam Chiếu thì ắt sẽ là hiểm họa cho triều đình phương Bắc và trị sở An Nam ở Tống Bình. Nếu châu Phong quản được đất ấy thì sẽ chẳng sợ bọn Nam Chiếu, hay châu Ung, châu Quảng.”

Nhớ lại năm trước, Bá Tiên đánh nhau với Lý đế của nước Nam Việt, Lý Đế thua trận phải rút về thủ ở thành Gia Ninh. Nghe tin Lý Nam Đế thua quân Lương nên Đội quân người Mán từ Bình Nguyên Châu mang quân xuống. Nhưng ngờ đâu lúc quân Mán mang binh mã tiếp tế cho Lý Nam Đế, Lý Đế đã bị một viên tù trưởng người Mán ở động Khuất Lão thuộc Tư Nông Châu giết chết.

Viên tù trưởng ấy dâng công trạng cho họ Trần, Bá Tiên khi ấy là đại tướng của quân Lương trở mặt với viên tù trưởng ấy giết sạch đám người Mán đi theo. Từ bấy giờ người Mán xứ ấy luôn giữ hận với đám quan tướng người Hoa Hạ.

Khi Trần Bá Tiên lập ra triều Trần ở Trung Nguyên, người Mán tập hợp lại cả vùng đất rộng lớn từ ranh giới châu Phong đến núi Tụ Long, vượt qua dải núi Tây Côn Lĩnh nổi dậy giành lại quyền tự chủ, không lệ thuộc vào chính quyền phương Bắc nữa. Sau này, các quan đô hộ An Nam thời Tùy – Đường đều không tài nào quy phục nổi vùng đất ấy nên đất ấy được liệt vào hàng Cương Thổ.

Dựa vào địa hình, khí hậu và thổ nhưỡng đất châu Bình Nguyên, gia đình họ Vương ở châu Phong đã nhiều năm được hưởng lợi từ những chính sách mềm dẻo với đám người man di xứ ấy. Bọn Nam Chiếu đã mấy lần nhăm nhe nhưng đều bị cản bước bởi sự hung hãn của đám người châu ấy.

Quân lính triều đình thời quan đô hộ Bùi Hành Lập sau khi chùn chân ở xứ Man Hoàng, rút binh về châu Ung đi qua châu Bình Nguyên bị bọn tù trưởng người Mán xỏ xiên lừa thu hết khí giới quân lương. Họ Bùi trở về Châu Ung với vỏn vẹn mười binh mã.

Thế mới thấy cha con họ Vương trước giờ bình yên vô sự ở dải đất châu Phong hẳn không phải là chuyện giản đơn như đám quan lại ở Tống Bình vẫn nghĩ.

Hàn Ước tới An Nam mang theo những dự định mà quan sứ trước là Lý Nguyên Gia vẫn còn đang dang dở là thu phục lòng dân xứ An Nam. Hàn Ước cho mở rộng thông thương với các nước vùng biên ải và ngoài biển Đông, đồng thời vỗ về đám quan lại địa phương, khuyến khích các cánh tay nối dài cho họ Hàn. Việc ấy không ngoại trừ với đám dân người Mán châu Bình Nguyên.

Tuy rằng dẫu hao tâm tổn sức, họ Hàn vẫn không thể tạo tầm ảnh hưởng tới vùng đất Cương Thổ chạc ba giữa châu Ung, Nam Chiếu và châu Phong – Giao Chỉ.

Thời gian gần đây, có một đội quân áo đen thường xuyên vào trong các bản làng ăn cơm với dân bản, ngủ cùng nhà với dân. Bọn thuộc hạ của thủ lĩnh áo đen vào trong dân không những chẳng nhiễu nhách mà còn biết lắng nghe tâm tình của dân bản, thấu hiểu được nỗi lòng người dân nên thủ lĩnh áo đen bày ra nhiều kế sách trị  được đám dân bản ngang ngạnh vùng đất châu Bình Nguyên ấy.

Trong một thời gian ngắn ngủi mới chừng gần một năm, số dân người Mán đi theo đội quân áo đen ở châu Bình Nguyên đã lên đến hơn một vạn người. Dọc theo bờ sông Lô lên đến hơn chục tòa thành lớn nhỏ được đội quân áo đen dựng lên.

Sản vật phong phú có mỏ bạc, mỏ đồng, mỏ sắt nhờ thế mà vũ khí được đúc rèn dễ dàng. Rừng xứ ấy có nhiều gỗ tốt, nào là lim, vàng tâm, gỗ Sam – Ngọc Am phục vụ cho nhu cầu dựng nhà cửa, quân giới.

Đội quân áo đen vào trong núi, vạt rừng, xẻ đất, dẫn nước từ suối tới ruộng cạn, dạy người dân trong châu ấy cách trồng cây lúa, chặt bỏ cây báng ăn chẳng no được cái bụng. Các thứ linh chi, hà thủ ô, sa lê, tuyết lê ngày trước dân châu Bình Nguyên thường xuyên mang đem nấu cho vật nuôi trong nhà, nay đám quân lính áo đen mách cho dân ấy đến các chợ của người Giao Chỉ, người Lão, Lý để bán. Cũng vì thế mà dân bản biết được giá trị của những thứ họ đang có nên họ càng ra sức bảo vệ lấy mảnh đất của họ trước sự nhòm ngó của Nam Chiếu và triều đình phương bắc.

Mùa xuân năm Mậu Thân, bộ tướng của họ Vương là Lý Do Độc nghe theo lệnh của Đỗ Sĩ Giao đánh vào thành trì giành lại đất châu Bình Nguyên rơi vào sự kiểm soát của đoàn binh áo đen nhưng không ngờ được sự phản kháng của đoàn quân áo đen lại dữ dội đến vậy.

Sĩ Giao và Do Độc không hay sự có mặt của đoàn quân áo đen trong dân bản nên đã cố đánh trực diện vào thành phủ châu Bình Nguyên ở huyện Long Đương.

Chỉ trong hai ngày, quân của Lý Do Độc chiếm được hai thành huyện còn lại là Long Thạch và Bình Lâm. Do Độc giành lại châu Bình Nguyên trong ngổn ngang thành quách bị phá, sức người không thể xây dựng lại ngay được, Do Độc đành phải chờ quân tiếp tế và viện lương từ châu Phong nhưng bị đội quân áo đen tập kích ở Đang Sơn không còn tin tức từ bấy giờ nữa.

Lúc Sĩ Giao phải rút khỏi châu Phong cũng là lúc đội quân áo đen bành trướng thế lực xuống các huyện phía nam của châu Bình Nguyên, áp sát với châu Phong. Lại hay tin họ Vương đột ngột qua đời, chính quyền châu Phong bị chia rẽ giữa thế lực cũ của họ Vương họ Kiều và Triệu Cường nên quân đội áo đen lập tức lợi dụng Triệu Cam, em trai của Triệu Cường vốn không có chung chí nguyện với đám người châu Phong.

Triệu Cam mang theo gia quyến chạy tới núi Lịch Sơn thì gặp một đội binh cưỡi ngựa mặc áo đen, dưới đóng khố đen, quấn khăn mỏ quạ màu đen, răng nhuộm đen. Cam mới hỏi đám lính với giọng nói đầy mỉa mai:

- Chẳng hay là giặc cướp nơi nào lại mang áo đen, nhuộm răng đen trông thật nực cười.

Tay đi đầu liền cho ngựa quay lại xông tới dùng song tiễn đánh trúng ngực Triệu Cam. Cam ngã nhào ra đất, tay đó trông thấy Cam ăn mặc lôi thôi, lại mang theo gia quyến già trẻ hơn mười mấy người nhếch nhác nên xuống ngựa tiến lại gần Triệu Cam. Cam sợ hãi, quỳ lạy van xin:

- Xin các anh tha mạng cho. Tại tôi lỡ mồm, các anh không phải là cướp, các anh không phải là cướp.

Tay đi đầu không hiểu lời Cam nói, một tên người Mán tới thủ thỉ vào tai. Một lát sau tay người Mán quay ra nói với Cam:

- Bọn các người là dân chạy nạn, cớ sao lại vào nơi rừng sâu nguy hiểm. Không sợ hổ báo ăn thịt hay chăng?

Cam lắp bắp đáp:

- Chẳng giấu gì các anh. Tôi là em trai của Triệu Công, bởi vì một lẽ Bạch Hạc không dung chứa kẻ mang tội nên anh tôi mới bảo tôi tới đây lánh nhờ viên tù trưởng người Mán tên là Mã Lăng Vi. Nay gặp các anh ở đây không biết phải trái lỡ đắc tội với các anh, mong các anh thứ cho.

Tay đi đầu nghe thấy Cam nhắc đến cái tên Mã Lăng Vi mà sửng sốt nói một tràng. Cam ngơ ngác không hiểu, tay người Mán nói truyền ý lại cho Cam:

- Là chủ tôi hỏi anh là thế nào với Mã Lăng Vi?

Cam đáp:

- Tôi cũng không hay. Triệu Cường nói tôi đi tới Lịch Sơn, trú nhờ ở đó.

Tay dẫn đầu đoàn binh nói với Cam thông qua tay người Mán:

- Ra là khách của Mã đại nhân. Vậy thì mời Cam tướng quân đi theo đám người chúng tôi.

Cam quăng mắt nhìn đám người áo đen, lấy làm điều kỳ lạ, Cam hỏi lại:

- Các anh là ai? Định dẫn chúng tôi đi đâu. Nếu có điều gì không phải. Các anh hãy thứ cho. Tôi có chút bạc nén trong tay nải, các anh hãy cầm lấy. Tha mạng cho chúng tôi.

Tay người Mán cười lớn:

- Triệu tướng quân một thời lên đến chức Binh mã sứ Giao Châu ấy vậy mà gan như con chuột vậy sao. Chúng tôi chính là người của họ Mã đây. Mã đại nhân nói đám tiểu nhân đi tuần núi Lịch Sơn suốt mấy ngày nay chỉ để đón các vị.

Cam nghi ngờ, gạn hỏi:

- Các anh là người của họ Mã đó sao lại ăn mặc trông đám thổ phỉ?

Tay người Mán nói với Cam:

- Trước đây, bọn dân bản chúng tôi mặc áo thổ cẩm nhưng từ khi Mã đại nhân tới đây, dân chúng tôi đều theo đại nhân mặc áo đen, lấy lá cây trên rừng về nhuộm vải, nhuộm răng.

- Là Mã Lăng Vi đó sao?

Anh chàng kia đáp:

- Không phải là Lăng Vi tù trưởng. Mà là Mã đại nhân. Mọi người gọi là Mã đại nhân nên ta cũng chỉ có biết là như vậy.

Cam nghĩ đến những cái tên họ Mã mà Cam từng biết liền hỏi lại:

- Họ Mã đó hiện đang ở đâu? Các anh có biết không?

Tay người mán nhìn tên dẫn đầu đoàn rồi lấm lét nói giọng Giao Chỉ cho Cam nghe:

- Tôi nói, anh không được nói là ta kể đó nghe chưa. Tôi nghe nói họ Mã đó ở huyện Lạc Diệm, Chi Châu. Vừa rồi bắt được hai tên tướng người Man Hoàng…

Đương nói dở câu chuyện, tay cầm đầu đám áo đen cầm song tiễn đánh trúng gáy tên người Mán. Anh chàng lăn đùng ra, sấp mặt trên đám lá cây khô. Rồi từ đâu một đàn rắn hổ tới quấn lấy khắp người anh ta, ra sức phì phò phun nọc độc về phía anh chàng. Hai khắc sau anh ta tím tái rồi tắt thở.

Triệu Cam mặt lấm lét trông theo mà không dám mở lời hỏi thêm câu nào. Suốt đoạn đường núi, bên vách đá cheo leo, bên sông sâu thác dữ khiến Triệu Cam lạnh gáy khi thi thoảng lại có đám rắn hổ chắn đường quấy lấy chân ngựa.

Phải khó khăn lắm, Cam mới thở phào nhẹ nhõm khi tới gặp được viên tù trưởng họ Mã ở trên căn nhà sàn giữa hai con suối róc rách hai bên rặng nứa.

Bước vào trong căn nhà, Triệu Cam trông thấy một đám người Mèo đang nằm ngả nghiêng, miệng cầm ống tre chọc vào cùng một chum đất màu vàng nâu. Người nào người nấy mình trần, đen bóng, đầu quấn khăn đen hớt gọn mái tóc xù xòa của bọn họ.

Cam bẽn lẽn tiến tới cúi chào đám thanh niên, một người tuổi chạc tứ tuần, ria mép dày như con sâu róm, ánh mắt nâu, miệng móm mém cầm chum đất trên tay bước ra. Mình trần trơ khung xương, đôi chân lòng khòng, cánh tay nhỏ nhắn sạm màu, miệng móm mém nhai thứ lá màu đen rồi ông lão ngồi xuống chiếc thảm thổ cẩm. Ông ta hỏi:

- Anh là người nào sao vào đất của ta? Lại mang theo trai gái, trẻ già đi cùng?

Giọng nói của lão khó nghe, Cam lắc đầu không hiểu. Một tay thanh niên cầm chiếc cần rượu đập vào đầu Cam, nước và vỏ chấu từ trong ống tre bắn tung tóe lên mặt Cam, Cam ngửi thoang thoảng có mùi rượu nhưng không dám cất lời. Anh thanh niên đó nói với Cam:

- Già bảo là mày mang theo bọn con gái tới đây làm gì?

Mặt lão hom hem, gật đầu theo lời nói của chàng thanh niên chăm chú nhìn Cam. Cam đáp lời:

- Bẩm lão. Tôi là Triệu Cam, em trai của Triệu Công ở Bạch Hạc. Triệu Công có nói với Cam tới đây để gặp lão trú nhờ. Chẳng hay ý lão thế nào.

Đôi gò má hóp, lão mút một hơi mạnh chiếc ống cắm vào chum kêu lục sục rồi “à” một hơi sảng khoái, lão nói với họ Triệu:

- Lão mang ơn với họ Triệu, khi trước lão ở đất Man Hoàng mang bọn thanh niên trong bản đi đánh tù tưởng tộc Mường tên là Lò Sí Đoi chẳng may bị ngã xuống hố nước, gặp Triệu Công khi ấy cùng đám lính đi qua. Triệu Công cứu lão nên lão và bọn thanh niên bản mới về được núi Lịch Sơn. Nay Triệu Công có lời, lão sẽ cưu mang anh và người nhà anh. Chỉ có điều nhà ta nhỏ, bọn thanh niên trong bản lại hay tới đây uống rượu, có con gái ở đây bọn nó lại thích làm cái trò trai gái, chỉ e là không tiện. Bây giờ bọn nó cũng ngà ngà say, không có sức để chặt gỗ dựng nhà. Phiền lão đệ của Triệu Công mang theo dao quắm ra bìa rừng chặt gỗ, chặt tre bện thành nhà để trú tạm. Lá cọ, lá tranh ở đồi bên có rất nhiều lấy về mà dựng mái.

Triệu Cam phấn khởi liền cho đám người nhà cất gọn hành lý, nói với hai thằng gia nô cùng phụ nữ đi chặt gỗ, chặt tre bện thành hai túp nhà nhỏ. Mã Lăng Vi nói ở chỗ này có nhiều rắn rết nên Cam phải chằng thêm nhiều tre nứa đẩy sàn nhà cao hơn cổ thì mới yên tâm.

Triệu Cam trú nhờ được mấy ngày ở nhà lão họ Mã thường xuyên trông thấy có toán người áo đen qua lại. Thường thì bọn chúng ghé nhờ buổi tối, sáng ngày sau lại mang gậy gộc, gươm giáo đi.

Cam tò mò, có một buổi sáng đi theo bọn ấy đến bờ suối dưới chân núi Lịch Sơn thì gặp một toán khoảng năm mươi người tụ họp ở đấy. Bọn chúng nói tiếng Ung châu, Triệu Cam nghe rất rõ bọn chúng đang bàn bạc việc giành đất châu Phong, kế hoạch do họ Mã bày ra.

Cam lầm lũi trở về trên núi, bỗng có hai tên xông tới chùm kín đầu Cam rồi đánh Cam ngất đi. Hai tên đó mang Cam tới một cái hang núi trông như hàm cá sấu, nhìn xuống sông Lô chảy cuồn cuộn.

Cam hé mắt trông thấy một tay dáng người thấp nhỏ, toàn thân kín mít một màu đen. Tóc búi củ hành, tay chắp phía sau trông về phía nam mặt trời đang lấp lánh hắt từ dưới mặt sông lên. Cam cố giẫy giụa ư ử trong cổ họng. Hai tên áo đen khác trông thấy Cam tỉnh lại liền chạy tới thít chặt thừng trói họ Triệu.

Nghe tiếng giẫy giụa của Triệu Cam, chàng trai kia quay lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn Cam. Giọng nói người Mường xứ Lâm Tây, anh chàng hỏi:

- Ta nghe nói ở Phong Châu, họ Triệu các ngươi đang nắm quyền có phải không?

Cam phồng má trợn mắt, mặt đỏ ửng như quả gấc chỉ gừ gừ trong cổ họng. Chàng rút miếng vải ra khỏi miệng Triệu Cam, Triệu Cam hít một hơi rồi “phun châu nhả ngọc”:

- Cha mẹ cái bọn điên dại khốn kiếp. Chúng mày đánh nén ông rồi lại bắt ông đi đến cái chỗ hoang vắng này hỏi chuyện luyên thuyên gì vậy. Bọn mày chán sống rồi sao mà dám bắt Cam tao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Khai Quốc về bài viết trên: ღ๖ۣۜMinhღ
Có bài mới 04.12.2017, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 27.04.2017, 12:26
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 90
Được thanks: 131 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Sáng tác - Sử ca] Giống rồng - Nguyễn Khai Quốc - Điểm: 10
Giống Rồng

Tác giả: Nguyễn Khai Quốc


Hồi thứ mười sáu

Huyện Thái Bình, Cao Văn Trác giương uy

Châu La Phục, gái họ Thôi lỡ bước

Chương 16.2 Người Đỗ Động sa lầy


Nghe lời Cam tức tối chửi bới khi bị chàng trai mặc áo đen kia bắt được, chàng trai ấy liền cười:

- Cái loại cam chua loét như ngươi, chỉ có thể để vắt lấy nước rồi bỏ đi. Chứ đáng gì.

Triệu Cam nhổ bọt vào chân chàng, giọng nói xấc xược:

- Cái loại chó hoang chúng mày. Chúng mày cậy đây là núi cao, rừng sâu mà nói những lời chó chết ấy sao. Anh tao giờ là chủ Bạch Hạc, Gia Ninh, núi Lịch Sơn này là của người Mán họ Mã mà họ Triệu lại là ân nhân của lão già ấy. Chúng mày dám động đến tao, để rồi xem chúng mày có thể giương giương tự đắc được bao lâu.

Chàng lấy chân lau nước bọt lên mặt Cam. Chàng đạp thẳng vào vai Cam, trợn mắt nhìn họ Triệu:

- Để rồi xem Triệu Cường bất trung, bất nghĩa ấy giữ được Phong Châu trong bao lâu. Ngươi có biết bọn này là ai hay không mà dám nói lời cứng.

Triệu Cam mắng mỏ chàng, chửi mắng thậm tệ. Chàng ra hiệu cho hai tên đệ tử đánh ngất Cam một lần nữa rồi ném Cam ở bờ suối phía chân núi Lịch Sơn.

Lúc tỉnh dậy, Cam thấy mình nằm bên bờ suối, toàn thân ê ẩm, cố gượng dậy quan sát xung quanh. Như một cơn ác mộng, họ Triệu dụi mắt nhìn xung quanh. Đám con gái trong bản đang giặt giũ ở bên suối nhìn Cam cười khúc khích.

Cam giật mình không biết trốn vào đâu rồi vội vàng chạy ra phiến đá to gần bờ suối, vội vàng lấy chiếc khố quấn lại. Cam cười nhếch mép rồi quay ra hỏi bọn con gái:

- Bọn con gái các nàng chớ có nhìn ta như vậy. Là ai đã giặt quần áo cho ta. Cho ta cảm ơn.

Bỗng từ đâu đám thanh niên ngà ngà hơi rượu, mặt đỏ phừng phừng cầm gậy gộc xông tới chỗ Triệu Cam đánh Cam bầm tím mặt mày. Bọn con gái sợ hãi bảo nhau đứa nào đứa nấy cầm theo gầu nước, ôm lấy áo quần vừa giặt chạy vào trong núi. Cam cố giải thích nhưng đám thanh niên ấy càng ra sức đánh Cam. Máu mũi, máu mồm toe toét, nằm ngửa ra bờ suối, Cam than trách:

- Chả được cái mẹ gì. Anh Cường bảo mình tới đây, một mặt nương nhờ họ Mã ấy, mặt khác dò la tin tức về đám người áo đen ấy thế mà lại nhục nhã thế này. Còn mặt mũi nào mà về gặp cái lão già họ Mã ấy.

Cam thất thần, để mặc nước suối chảy qua người, chân tay sõng soài nghỉ vẩn vơ, mắt thao láo nhìn lên bầu trời. Người nhà của Mã Lăng Vi í ới gọi họ Triệu, Triệu Cam giật mình vội vàng lấy nước suối rửa mặt cho nhạt đi vết máu còn vương.

Nghe tiếng chân đi tới, Cam nằm ngửa ra bờ suối, đôi chân thả xuống dòng suối cho con nước lạnh toát chảy qua, rồi nhắm mắt vào giả ngất.
Lão họ Mã trông thấy chạy tới lắc đầu trách móc:

- Lão đệ ân nhân thật là… Chẳng gì trông mặt cũng đường hoàng tử tế mà lại suy nghĩ đồi bại như thế. Thật mất mặt lão quá.

Triệu Cam tức tối, nhổm người dậy khiến Lão Mã giật mình. Cam xa xả giải thích:

- Không phải như Lão Mã nghe từ bọn thanh niên ấy đâu. Là Cam tôi bị một toán áo đen bắt đi. Bọn chúng hỏi tôi về tình hình ở châu Phong, sau đó tôi mắng chúng nó mấy câu. Bọn nó đánh ngất tôi ném tôi ở bờ suối, lại còn lột hết quần áo tôi ra. Tỉnh dậy thấy có bọn con gái đang ở đó giặt giũ rồi. Chứ tôi nào có cái ý nghĩ đồi bại ấy. Hiểu lầm, hiểu lầm rồi.

Lão Mã nhìn ra sau gáy họ Triệu. Có vẻ tin lời Cam liền sai người dìu Cam về căn nhà trên núi. Suốt quãng đường đi Lão Mã dặn dò Triệu Cam chớ nên gây sự với bọn người áo đen. Bọn chúng được lòng dân bản, lại mang nhiều thóc gạo, muối hạt cho dân bản nên dân bản yêu bọn ấy lắm. Bản thân Lão cũng là một người sùng bái bọn chúng. Cam cũng đành phải tặc lưỡi mà sống chung với đám người cuồng đạo ấy.

Đi đâu Cam cũng nghe thấy đám dân Mán đó nói về chuyện áo đen, nhuộm răng đen cho giống với thần nhân họ Mã. Họ Mã kia là ai, họ Mã kia thế nào mà sao đám dân bản kia lại tôn sùng đến vậy? Cái suy nghĩ ấy không sao dứt ra được khiến Cam muộn phiền trong suốt hơn tháng trời ở trong cái xứ khỉ ho cò gáy ấy.

Một ngày kia, Hàn Ước bội ước với đám quân Nam Chiếu, hòng một mình chiếm lĩnh hết dải đất An Nam nên đã lệnh tấn công hàng loạt các cứ điểm ở phía tây Tống Bình, cướp phá thành trì ở Mê Linh rồi mang quân đóng bên bờ đông sông Lô. Lại nghe Lý Toàn giết chết được Trương Sang ở thành Nà Lữ nên đám dân Mèo ngày trước theo Giàng A Kha lấy làm hả hê lắm mang theo khí giới, gậy gộc chiếm lại thành lũy ở các vùng lân cận Bình Nguyên khiến cho họ Triệu ở Châu Phong bất an.

Triệu Cường nghe trong dân chúng phía bắc châu Phong đang dần ngả theo đám người lạ mặt áo đen kia liền tức tốc sai Hỏa Cước Tốc Đinh Tráng giữ chắc huyện thành Gia Ninh. Cường còn sai thêm các tướng dựng thêm lũy ấp, chặn đường tiến của đám quân áo đen đang ngày càng bành trướng về phía nam để tránh khỏi sự cô lập giữa ba ngả quân địch.

Triệu Cường chưa kịp trở tay thì Họ Mã kia đã sai đám tù trưởng người Mán, Mèo đó nổi dậy chèo kéo các tộc khác trong vùng ly khai khỏi sự lệ thuộc châu Phong đang bất ổn, lại bị nhăm nhe bởi quân Đường.

Về phía Triệu Cam, hắn ngày ngày uống rượu cùng đám người Mán ở núi Lịch Sơn kia mà thay lòng, ngả theo bọn ấy. Triệu Cường mấy lần viết thư thăm hỏi đều bị Cam say rượu đốt đi. Cường viết thư cho vợ Cam đi cùng thì biết được việc Cam ăn chơi theo bọn áo đen rượu chè suốt ngày, bỏ bê việc mà Cường đã giao phó cho Cam từ trước. Cường cả giận liền cho binh lính tới Lịch Sơn thì bị Cam dẫn đội quân áo đen bắt trói bằng hết.

Đinh Tráng nghe tin binh mã dưới trướng bị bắt nên năm lần bảy lượt đứng dưới chân núi thóa mạ họ Triệu. Đến ngày gần xuất binh đánh quân triều đình, Cam dẫn một đội trung quân chừng hơn một nghìn người vào thành Gia Ninh quấy nhiễu.

Lúc bấy giờ, Triệu Cường mới chịu ra mặt để đàm phán với họ Mã. Họ Mã kia hành tung bí ẩn, Triệu Cường phải tới tận núi Tụ Long mới gặp được họ Mã, nhưng cũng chỉ trong giây lát.

Hai con người này nói qua loa vài lời thì Cường phát hiện ra điểm yếu của họ Mã. Hắn ta chỉ là một viên tướng của triều đình nhà Đường, bị ép phải bỏ chức quan mà về xứ chó đá gà sỏi này. Cường nắm được tâm tư của họ Mã, khéo dụ họ Mã mà hắn chịu nghe lời, không dám quấy nhiễu thêm.

Mối lo của Triệu Cường chuyển sang hết đám phản quân họ Dương – Đỗ và quân triều đình. Một bên là tình nghĩa xưa cũ, còn một bên chỉ là do họ Vương châu Phong gây hấn mà nên cái tội lớn phản nghịch trong mắt chính quyền đô hộ ở Tống Bình.

Lúc quân đô hộ quét sạch đất Mê Linh, đội quân của họ Triệu đóng tại hồ Điển Triệt cũng dần bị thất thế phải vượt sông Lô rút về phía tây. Triệu Cường viết thư cho Đỗ Sĩ Giao ngỏ ý xin hòa hoãn với quân họ Dương. Chí Liệt biết tin liền sai Sĩ Giao viết một lá thư hồi đáp Triệu Cường.

Lời của Chí Liệt mong muốn họ Triệu dốc toàn binh chống trả quân đô hộ, về phía quân Dương – Đỗ sẽ lựa kế điệu hổ ly sơn mà đánh vào các yếu điểm của quân đô hộ. Lại thêm quân Trường Châu đi theo lối bờ biển đánh vào các huyện Chu Diên, Nam Định và Lục Châu. Thế quân triều đình khi ấy ắt sẽ loạn.

Cường nhận thư mà mở cờ trong bụng liền sai các tướng sĩ dồn toàn lực cho mặt trận phía đông sông Lô. Ở mặt này, Hàn Ước sai hai tướng là Quách Thôi và Thi Nguyên năm lần bảy lượt chiêu dụ quân của Triệu Cường nhưng không tài nào dụ được nên nghe tin quân châu Phong rời thành Gia Ninh liền tức tốc sai quân vây chặt bờ đông sông Tam Đái lên đến hồ Điển Triệt ở phía bắc. Thi Nguyên sai Trình Mậu mang thêm năm nghìn binh từ thành Cổ Loa tới Mê Linh sẵn sàng ứng chiến với mặt trận phía nam thành Bạch Hạc.

Ở mặt trận phía nam Phong Châu, sau khi chiếm được châu Nam Từ và huyện Thái Bình, quân họ Hàn do Hà Bình Xuyên cầm một vạn binh đắp lũy ở núi Tản, nhiều lần vượt sông Đà đánh vào các trại binh phía nam thành Bạch Hạc. Quân Châu Phong bị tổn hao sức lực phần nhiều nên cố thủ trong thành. Họ Hà không có cách nào dụ ra được nên đã viết thư cho họ Hàn dồn sức phá thành. Họ Hàn ba lần nghe theo bọn hầu cận mà bác ý của Bình Xuyên.

Thế quân chuyển biến liên hồi, Hàn Ước nghe tin Ái Châu Đoàn Uyển bắt tay với đám hương hào châu Hoan, Diễn tập kết binh mã bên bờ nam sông Mã chuẩn bị vượt sông đánh vào Trường Châu. Quân đội của Dương Thanh buộc phải rút sâu về phía nam.

Huyện Vũ Bình, tướng giữ thành họ Điền là người Đỗ Động, trước theo họ Thi bị họ Dương, họ Đỗ bắt được nay lại có cơ hội để trả thù nên họ Hàn tin tưởng hắn giao cho việc trấn thủ cửa ngõ phía tây nam Tống Bình.

Hai tướng khác người Hoa Hạ là Hàn Lâm và Cao Đình Định dẫn binh dọc theo sông Đáy dựng lại các lũy cũ do Đỗ Phụng Quán đắp lên để chống trả quân họ Dương. Chí Liệt thường xuyên tập kích đánh ban đêm nhưng không đánh được nên đã bàn với Đỗ Sĩ Giao cho lui binh.

Tin tức từ các nơi báo về khiến họ Hàn ung dung tự mãn ở trong La Thành. Hàn Ước kéo một đội binh mã hơn tám nghìn quân từ huyện Chu Diên tới bờ đông sông Lô lấy lũy ấp ở hồ Điển Triệt tạo thành một cứ điểm. Nghe lời tay liễu tá họ Trần, Hàn Ước tiếp tục mang binh mã từ Châu Lục bảy nghìn người đi theo đường núi chiếm lại ải Nả Lữ và Phục Hòa.

Quân từ châu Ung, châu Quảng áp sát châu Bình Nguyên khiến đội quân áo đen phải rút sâu vào trong núi cao. Lo sợ bị mai phục nên Hàn Ước sai các tướng Vi Lung, Bàng Thụ không tiến quân vào châu Bình Nguyên mà đi theo đường Nà Lữ, tập kết tại núi Hiếu Sơn vượt sông Lô, sông Gâm đánh vào các ngả phía bắc của châu Phong.

Tháng chín, năm mậu thân (828), Phong Châu bắt đầu có những đòn phản công đầu tiên. Triệu Cường sai Hỏa Cước Tốc mang theo binh mã đất Lâm Tây hơn một vạn rưỡi hành quân theo hữu ngạn Đà Giang tập kích vào hai huyện Thái Bình, Vũ Bình. Việc hành quân bất ngờ từ xứ Man Hoàng khiến cho cánh quân do Điền Khảm và Hà Bình Xuyên có đôi chút hoảng loạn.

Trong lúc ấy, Hàn Ước lập tức điều thêm năm nghìn binh mã từ Tống Bình đi về phía tây phá tan quân tiên phong của họ Đinh. Đinh Tráng liền chia quân làm hai ngả đường tập trung đánh vào huyện Thái Bình.

Hà Bình Xuyên lập mưu cho họ Hàn:

"Tiểu tướng muốn dụ quân họ Đinh tới huyện Thái Bình, quân tiểu tướng sẽ rút hết khỏi thành huyện mà lên lũy cao núi Tản. Đợi khi quân họ Đinh đến thì lập tức từ trên núi đổ xuống đánh. Hàn đại nhân mang năm nghìn binh mã đánh trực diện từ phía đông, còn Điền Khảm rút binh từ huyện Vũ Bình đánh từ phía nam. Kế ấy sẽ khiến cho họ Đinh kia chẳng thể thoát khỏi tay ta."

Hàn Ước cho kế đó là phải nhưng vẫn đề phòng tăng viện từ huyện Chu Diên ba nghìn binh mã tới huyện Vũ Bình đề phòng tập kích từ quân họ Dương. Trần Khôn ở lại Tống Bình để giữ La Thành.

Hà Bình Xuyên theo kế sách đã bàn với Hàn Ước liền sai quân lính ra khiêu chiến với Hỏa Cước Tốc. Đinh Tráng thấy sức quân họ Hà không thể kháng cự được liền mang binh mã tấn công cấp tốc, dùng chính cái ưu điểm của họ Hà mà dùng.

Hỏa Cước Tốc liên tiếp cho quân mang theo thang xe, cung nỏ, gỗ lớn bọc sắt tấn công lên mặt nam của thành. Chỉ trong hai canh giờ, thành bị hạ, Hà Bình Xuyên buộc phải phá vòng vây rút về phía tây.

Hỏa Cước Tốc cho quân truy sát đến chân núi Tản Viên thì gặp một trận gió lớn, cát bụi mờ mịt, lá cây cuộn cao hình vòi rồng. Tì tướng của họ Đinh là Đàm Sơn dắt theo hai nghìn binh trông thấy vòi rồng cho là điềm báo dữ liền quay lại thành huyện Thái Bình báo cho Đinh Tráng.

Tráng vốn tính tình không quyết đoán nên nghe theo lời Đàm Sơn cho quân đóng trong thành huyện Thái Bình.

Trong đêm, Tráng uống rượu say, đứng lên trên thành  nhìn về phía tây thấy quạ đen kêu quang quác, lại có ánh lửa bập bùng đang xông tới. Hỏa Cước Tốc liền chạy tá hỏa gọi quân lính dậy ứng chiến với địch.

Một vò rượu cháy quay vòng trên không từ phía nam bay qua cửa thành rơi trúng một mái nhà bên trong thành. Quân lính nháo nhác tìm nước dập lửa cháy mà nước càng đổ thì lửa càng lan ra rộng hơn biến thành huyện Thái Bình thành một chảo lửa.

Quân của Hàn Ước hò hét ở mạn phía đông, chẳng mấy chốc đã chiếm được bức tường thành phía đó. Hàn Ước sai quân lính mở cửa thành xông vào chém giết quân của Đinh Tráng chết như ngả dạ.

Cả trăm mái nhà bị thiêu rụi, trẻ con người già chưa hết kinh hãi trận chiến khi sáng thì đã phải chứng kiến thêm cảnh khỏi lửa buổi đêm. Người nào may mắn thì trốn thoát được, kẻ nào không may đều chịu chung số phận với đám binh mã của họ Đinh.

Khí thế rợp trời, quân của Điền Khảm cũng nhanh chóng phá được cửa thành phía nam, bức thành nổ đôm đốp dưới ngọn lửa cháy dữ dội do quân lính của họ Điền phóng lên. Mùi dầu cháy, vải cháy và da thịt sẹm trong lửa đốt khiến không khí trở lên ngột ngạt. Quân lính của Điền Khảm vừa lấy tay bịt mũi vừa cúi đầu xông vào, nhiều đứa bị lửa rơi trúng đầu chết cháy. Xác người đen trũi chất thành đống cao.

Điền Khảm buộc phải cho binh mã đi vòng sang phía tây hợp với quân của Hà Bình Xuyên đánh vào trong thành chặn mọi lối ra của họ Đinh. Nào ngờ có một đội quân từ phía bắc do một tướng mặt mày dữ tợn, giọng nói lơ lớ đất Vũ Bình xông tới, giọng quát tháo ầm ĩ:

- Cao Văn Trác chính là bổn tướng quân. Họ Điền kia còn không mau chịu trói.

Nghe giọng nói quen quen, Điền Khảm cầm mâu xông tới mắt nhắm mắt mở hỏi họ Cao:

- Là tên Văn Trác người Đỗ Động, ăn cơm họ Dương lại phản họ Dương. Nếu đúng thì lãnh của ta một mũi mâu.

Cao Văn Trác dũng mãnh cầm đao lớn sắc lẹm hắt ánh lửa làm lóa mắt họ Điền. Họ Điền cầm mâu đâm trúng mũ sắt của họ Cao. Văn Trác vẩy râu, quay lại cầm đao lia một đòn khiến ngựa của họ Điền ngã chúi đầu xuống đất. Họ Điền nhảy xuống đất chống cây mâu mắt sắc lẹm nhìn họ Cao mắng chửi:

- Thằng ăn bám nhà họ Liêu kia. Mày còn định ngang tàng đến bao giờ. Hà Bình Xuyên đã khôn ngoan đầu hàng Hàn đại nhân. Bọn chúng mày còn không biết trước sau chống lại triều đình.

Văn Trác vuốt râu, bổ một đao uy lực trúng đầu họ Điền. Khảm đỡ đòn rồi tháo chạy vào trong thành. Cửa thành mở toang, quân của Hàn Ước tiếp ứng cứu được Điền Khảm.

Dáng người nặng nề, Cao Văn Trác thúc ngựa đuổi theo mà ngựa yếu không thể chạy nhanh hơn. Họ Cao đành nhảy xuống ngựa, đạp chân xuống nền đất mềm nhão bị lún thụt không nhấc chân lên được.

Khảm quay lại cười lớn mỉa mai Cao Văn Trác. Văn Trác tức tối phóng dao nhỏ về phía Khảm. Họ Điền tránh được đòn hiểm, quay ra cười ngạo nghễ:

- Lại cái võ của họ Liêu ấy làm sao có thể làm gì được ta. Hay xem đòn cước của ta đây.

Điền Khảm tung người dùng đòn mâu chống đất đạp vào đầu của Văn Trác. Hổ tướng nhắm mắt chịu đòn, phía thân dưới vẫn cố gắng giẫy giụa nhấc chân khỏi chỗ đất bùn nhão mà không sao nhấc lên được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Jinnn và 81 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Ngọc Nguyệt: Dạ chào cụ...
Snow cầm thú HD: == pai ngọ
Ngọc Nguyệt: Không. Cụ ôn thi đi.
Snow cầm thú HD: Uk, sao?
Ngọc Nguyệt: Thiên Chúa?
Snow cầm thú HD:
Ngọc Nguyệt: Cụ theo đạo không?
Snow cầm thú HD: Ờ thi 2 môn nửa là nghỉ tết
Ngọc Nguyệt: Mai cụ thi à?
Snow cầm thú HD: Hmm xì ăn cho ngập họng luôn đi, ta đi ngủ mai đi thi sớm
Ngọc Nguyệt: Okay, hay lắm, con cũng đang thèm mì tôm, lâu lắm rồi không ăn.
Snow cầm thú HD: Trước khi điều đó xảy ra :v ta ngồi ẻm hello kít ty cầu ngọ ăn mì tôm cả năm
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ hồn lìa khỏi xác chưa, đến chỗ con để con thử cái trò cầu cơ online vừa tìm được nào.
Snow cầm thú HD: Khẳng định :v đi đây :3 bệnh thiệt
Snow cầm thú HD: Ngọ bởi vì gặp con nên ta bệnh liệt giường cần phải về chầu ngọc hoàng :D2
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ chắc không?
Snow cầm thú HD: Ngọ cụ là đào hoa phong nhã k có êa :v
Ngọc Nguyệt: Khách sáo rồi. Không dám.
Đường Thất Công Tử: tại hạ xin thỉnh giáo :D2
Ngọc Nguyệt: ...Chậc, chung d đ chẳng lẽ không nghe tên nhau?
Đường Thất Công Tử: ngọc nguyệt nghe quen quen  :think:
Ngọc Nguyệt: Con không ế. Cụ đang nói cụ à?
Snow cầm thú HD: Tình hình là năm nay ế quá
Snow cầm thú HD: Ngọ :v ý kiến dề
Ngọc Nguyệt: =.= Chậc, vừa chào 1 câu... Sao lại chống ế vại cụ?
Snow cầm thú HD: Ngọ chơi game chống ế đi con
Ngọc Nguyệt: Cụ Snow.
Snow cầm thú HD: Game
Snow cầm thú HD: ĐTCT: bổ sung c34 đi r mình chuyển
Đường Thất Công Tử: chậm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.