Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 11.11.2017, 01:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1330 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 59
Chương 99

Bước chân lên thềm đá, ngay trước mặt là ba hang đá. Lúc này nắng sớm chiếu thẳng, ánh nắng ban mai ngày xuân nhẹ nhàng, bao phủ một tầng hơi ấm màu vàng nhạt.

Khách hành hương đều đang đi bộ trên đường mòn lên núi, nhất thời trước hang động là một mảnh tĩnh lặng. Có một con rùa núi đang chậm chạp bò qua đám cỏ dại về phía mép nước.

Ta nhìn thấy vách núi hai bên hang động có dấu vết sụp đổ, lộ rõ vẻ rất lâu rồi không có ai nhìn đến. Sách Phật nói sáu cảnh mười tám giới*, mỗi tầng một đài sen, đều cần yên lặng tu hành mới tu thành chính quả. Chiến loạn nhiều năm liên tục cũng đã ảnh hưởng đến tinh thần theo đuổi đạo Phật của mọi người.

*Sáu cảnh (lục trần):  theo Phật học, "trần'' có nghĩa là bụi, mà đã là bụi thì dơ bẩn và luôn luôn đổi dời. "Trần" ở đây còn có nghĩa là phần vật chất, hay những cảnh vật chung quanh con người. Chúng ta gom lại được 6 trần nên gọi là lục trần: Sắc (màu sắc, hình dáng), Thanh (âm thanh), Hương (mùi), Vị (chất vị do lưỡi nếm được), Xúc (cảm giác như cứng, mềm, nóng, lạnh), Pháp (những hình ảnh, màu sắc, hương vị được lưu lại từ 5 trần ở trên)
Mười tám Giới là cơ sở giao tiếp toàn diện của con người với thế giới thực tại khách quan, bao gồm: sáu nội xứ, sáu ngoại xứ và sáu tình thức của mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý (nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức).

Trước kia ta đã tới nơi này mấy lần, tượng Phật bên trong mặt mũi hiền lành, khiến cho người nhìn tin phục. Nhưng ta thích hình điêu khắc Đế Hậu lễ Phật của tiền triều trên vách tường bên ngoài hang động hơn. Tinh kỳ và xa giá đại biểu cho hỗn loạn và náo nhiệt của thế tục, còn những người mang theo chờ mong cùng thành kính kia mang thần thái khác nhau, chạm trổ lòng người một cách sống động.

Ta cũng không thành kính, nhưng Đại Triệu có phong tục truyền từ tiền triều, dân chúng bởi vì chiến loạn và phân ly mà sùng Phật. Thân là hoàng đế, ta không thể không cố giả bộ như một tín đồ. Cuộc đời giống như vở kịch, nếu diễn lâu, khó tránh khỏi chính mình cũng không phân biệt được thật giả.

Ta để cho nhị ca tới Lạc Kinh, một mặt là để nhị ca cùng diễn vở kịch này với ta, mặt khác cũng là để cho ta tích góp một chút công đức cho vị trí hoàng đế của mình.

Mà trái tim thế tục của ta, ở trước mặt đức Phật lại chẳng thể đúng lý hợp tình được như thế.

Phía sau chúng ta xuất hiện một chút tranh chấp nho nhỏ. Ta ngoảnh đầu lại nhìn. Hai bên cửa hang, cung nữ Lục Kiều tỏ vẻ ra oai như thật của Phùng Yên Nhi đang trợn mắt nhìn chằm chằm A Qua.

Hôm nay A Qua đeo một cái túi thơm rất to, lúc này đang ôm chặt cái túi thơm này trong ngực, giống như đang canh chừng Lục Kiều. Chỉ là cái đầu nhỏ thấp bé lại chỉ dám nhìn mũi chân của mình.

A Nam kêu một tiếng: "A Qua lại đây." Ánh mắt nàng hờ hững lướt qua Phùng Yên Nhi.

Vừa nghe được lời này, A Qua liền chầm chậm chạy đến bên cạnh A Nam, tìm kiếm sự che chở của chủ nhân.

Dưới ánh mắt cao quý trời sinh của A Nam, Phùng Yên Nhi ban đầu là sững sờ, sau đó lại có chút không phục. Nữ nhân này có sức lực chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, ta chỉ sợ lúc này nàng ta sẽ xông đến nổi điên với A Nam.

Vừa đúng lúc này, trên sông có một chiếc thuyền nhỏ tiến đến.

"Hoàng thượng, là văn kiện khẩn cấp." Như Ý nhìn thấy ký hiệu trên chiếc thuyền nhỏ, vội vàng nhắc nhở ta một tiếng.

"Các ngươi đi lên lễ Phật trước, lát nữa trẫm sẽ lên sau." Ta nói với nhị ca.

"Thần theo hoàng thượng, chờ một lát cũng không sao." Nhị ca vội quay lại.

A Nam nghe được, không còn để ý tới chúng ta nữa, tự mình đi đầu nhảy lên thềm đá bên bờ, dẫn A Qua đi lễ Phật trước. Phùng Yên Nhi hiển nhiên không đi, ánh mắt khôn khéo nhìn ta chằm chằm.

Trên văn kiện khẩn cấp được đưa tới, rõ ràng đóng dấu của tám doanh phía nam. Ta đưa tay ra nhận lấy ngay trước mặt nhị ca.

Nhị ca thấy vậy vội vàng lui về sau mấy bước.

Ta làm bộ như thể đang xem văn kiện khẩn cấp.

Lại đưa mắt nhìn theo bóng dáng A Nam quỳ xuống trước đài sen. Nàng yên lặng chắp tay trước ngực cầu khẩn, không biết đang cầu xin những gì. Bóng lưng của nàng điềm nhiên và tĩnh lặng như một gốc phong lan, mang theo mưa bụi bốn trăm tám mươi ngôi chùa của Nam Triều hóa vào trong bùn đất sâu thẳm của phương bắc.

Phụ hoàng nói, cưới A Nam mới gọi là tầm nhìn dài rộng, hiện tại ta đã biết lời này là có ý gì.

Ta có chút suy nghĩ linh tinh, trong đầu chỉ nghĩ A Nam đang cầu xin Phật tổ những điều gì. Có thể nào là nàng đang cầu xin Phật tổ phù hộ để có thể cùng ta đời đời kiếp kiếp kết nghĩa phu thê hay không? Có thể nào là cầu xin Phật tổ sớm ban cho nàng một hài tử hay không? Ta không biết suy nghĩ trong lòng A Nam, dường như nàng chưa từng mở rộng cánh cửa lòng trước mặt ta.

"Hoàng thượng! Thiếp không thể đi lễ Phật, hoàng thượng phải thay thiếp đốt thêm một nén hương đấy." Phùng Yên Nhi đã có chút không kiên nhẫn, nàng quen coi mình là trung tâm, không nguyện ý chấp nhận một mình chờ người khác.

Chỉ là, lần này nàng ta đã nhắc nhở đúng lúc. Ta suýt quên mất chính sự của mình.

"Nhị ca." Ta gọi nhị ca bên cạnh một tiếng, chờ hắn bày ra dáng vẻ nghiêm túc lắng nghe, ta lại nói tiếp: "Ngươi nói xem khả năng phía nam nổ ra binh biến một lần nữa là bao nhiêu?"

Nhị ca có chút dáng vẻ cảnh giác, nhưng hắn dường như trả lời mà không cần nghĩ ngợi: "Phía nam không thể nào lại xảy ra binh biến, việc binh đao vừa mới gác lại, bọn họ lấy cái gì mà chống lại phía bắc?"

Ta cười một tiếng. Đây không phải vấn đề thực lực, đây là vấn đề lòng người, hôm nay lòng người ổn định, hẳn là sẽ không xảy ra nội loạn nữa?

"Ta muốn điều động tám doanh phía nam đi Tây Bắc." Ta vẫy vẫy bức thư khẩn cấp giả tạo: "Tám doanh phía nam gần đây có khuynh hướng xao động."

Ta muốn điều động tám doanh phía nam, hoàn toàn là từ khi loại bỏ thủ hạ của Phùng Ký. Nhưng không phải là hiện tại.

Nhị ca kinh ngạc nhìn ta: "Xao động? Nếu đã xao động thì để cho bọn họ đến Tây Nhung chiến đấu!"

Ta nhét bức thư vào trong ngực: "Chúng ta cũng đi lên đi." Ta nói với nhị ca.

Lúc này A Nam đã dâng hương lên các vị Bồ Tát trước mặt xong xuôi. Nàng chậm rãi đi lại xung quanh, thưởng thức nghệ thuật tạc tượng Phật trong hang đá và tác phẩm điêu khắc lễ Phật trên vách đá.

Thoạt nhìn thì nàng có vẻ rất bình tĩnh.

Lúc này ta lại không thể nói rõ tư vị trong lòng, bắt đầu hy vọng hôm nay A Nam không thật sự bị tổn thương, lại âm thầm mong đợi A Nam quan tâm tới ta.

Có lúc ta hy vọng A Nam có thể giống như những nữ nhân khác, tỏ vẻ ghen tức trước mặt ta, thậm chí hy vọng nàng thoải mái tranh giành tình cảm ngay trước mặt ta. Nhưng trong lòng ta hiểu rõ A Nam không phải loại người như vậy. Nàng trời sinh kiêu ngạo và tự ái, không làm được loại hành động đó.

Lúc này ta cảnh giác, hai lỗ tai cố gắng nghe ngóng âm thanh từ bốn phía. Trên nóc hang đá là vách núi bình thường. Hai bên đều có đường nhỏ dẫn tới trước hang đá. Theo như sự sắp xếp từ trước của ta, người của ta đã sớm chờ ở đỉnh núi. Bản lĩnh của bọn họ rất tốt, ngay cả ta cũng không cảm nhận được sự hiện hữu của họ.

Ta nói với nhị ca: "Chúng ta lên đi."

Theo như hẹn trước, Như Ý lập tức cao giọng hô: "Hoàng thượng tiếp tục khởi giá."

Ta dẫn đầu, đứng dậy rời khỏi thuyền.

Phần đất trống trước hang Tân Dương cũng không lớn, ta dẫn theo người đi đến, phần đất trống không còn bao nhiêu.

Phùng Yên Nhi thích khoe khoang, dẫn đầu đi về phía trước: "Thiếp sớm đã nghe nói hang Tân Dương này là do Đế Hậu tiền triều dựng nên để bày tỏ lòng hiếu thảo đối với phụ hoàng. Chỗ dựng tượng Phật vừa trang nghiêm lại hài hòa. Khó có dịp tới đây, có thể chiêm ngưỡng một lần cũng là một vận may."

Nàng ta đứng trong nắng sớm, để cho chúng ta nhìn thấy vòng eo uyển chuyển, cung trang vừa người của nàng ta.

Lúc này, hai ba tên thiếu niên mặc cẩm y từ hang đá theo đường nhỏ đi xuống. Tất cả đều là những thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, y phục đều giống như con em nhà giàu có, nhưng dáng vẻ đi bộ lại có chút khí thế nhà binh. Bọn họ cũng thoải mái mang theo binh khí. Rõ ràng nhìn thấy đoàn người chúng ta lại coi như không nhìn thấy, trực tiếp đi vào phía trong hang động để lễ Phật.

Lần này, chúng ta ra ngoài, mặc dù không mang theo xe ngựa của hoàng đế nhưng cũng là một thân cao quý. Hơn nữa còn mang theo hai nữ nhân xinh đẹp mặc cung trang, không cần mở to mắt cũng biết chúng ta không giống người bình thường.

Nhưng mấy thiếu niên này, trong mắt rõ ràng không coi ai ra gì. Lúc đi qua bên cạnh Phùng Yên Nhi còn cố ý lạnh lùng quét mắt lướt qua.

Nhị ca theo bản năng liền cảm giác được là không đúng.

"Hoàng thượng cẩn thận." Hắn nhắc nhở.

Vừa dứt lời, lại có một chiếc thuyền nhỏ cập bến. Ba, năm tên thiếu niên mặc cẩm y tương tự rời thuyền bước lên bờ.

Đến lúc này, cảnh giác của người luyện võ từ nhỏ khiến nhị ca biết có chuyện không ổn. Ta chú ý tới ánh mắt có thừa cung kính dành cho ta suốt mấy ngày nay, lúc này nhìn những thiếu niên này lại lộ ra vẻ tinh anh.

Phùng Yên Nhi còn đang ngây ngốc.

Mà nhị ca... Ta vẫn luôn lạnh lùng quan sát phản ứng của nhị ca, không nói ra được là tại sao, ta muốn nhìn một chút, vào thời điểm này nhị ca sẽ thờ ơ lạnh nhạt, chỉ bày ra một chút trung thành, hay là sẽ dũng cảm xông lên cứu giá.

Phải biết, lần này hắn đi cùng ta cho nên trên người không mang binh khí. Đối diện những thiếu niên cầm lưỡi dao sắc bén trên tay, vừa nhìn là biết võ công cao cường này, hắn có thể có biện pháp gì?

Mấy thiếu niên bao vây quanh người ta, không nói tiếng nào, tỏ rõ không có ý tốt. Mà trên đường mòn còn có nhiều thiếu niên như vậy cũng đang đi xuống.

Phùng Yên Nhi vì không rõ là đang xảy ra chuyện gì nên theo bản năng, cũng biết núp sau chúng ta là an toàn. Nhưng lúc này, nàng đi đến bên người ta, còn cách mấy bước thì dừng lại.

Thiếu niên đi đầu đã vào trong hang lại đột nhiên quay ngược trở lại, đi về phía ta.

Phùng Yên Nhi ở phía trước lại rơi vào vị trí nghênh địch.

Chỉ trong chớp nhoáng này, hành động của nhị ca lại nhanh chóng vượt ngoài dự liệu của ta, dường như là cùng lúc mấy thiếu niên kia hành động thì hắn đột nhiên nhảy vọt người lên trước, ngay lúc ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bay đến trước mặt A Nam đang thưởng thức điêu khắc, nhấc một cánh tay A Nam, lại xoay người một cái, nhanh chóng lui trở về bên cạnh ta.

Trong một nháy mắt, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, ngay cả A Nam sau khi được thả xuống mới kinh hãi hét lên một tiếng.

Mà một hồi lâu sau Phùng Yên Nhi mới tỉnh táo lại, dáng vẻ yểu điệu nhào tới trong lòng ta.

Nhị ca nắm chặt tay thành nắm đấm, bày ra tư thế nghênh chiến.

Không ngoài dự đoán của ta, quả nhiên mấy năm nay bản lĩnh của nhị ca cũng chưa mất đi, vẫn dũng mãnh linh hoạt giống như trước kia. Nhưng... Ngay từ đầu ta vốn không nghĩ tới, người đầu tiên nhị ca cứu lại là A Nam.

Ta vẫn luôn lo lắng, khi gặp phải tình huống khẩn cấp thì nhị ca sẽ bàng quan, thậm chí là bỏ đá xuống giếng. Hôm nay lên đường, ta cố ý chọn một chiếc thuyền nhỏ, người mang theo cũng không nhiều, chính là tạo một cơ hội để thử dò xét nhị ca.

Ta thậm chí nghĩ rằng hắn sẽ nhớ tình xưa mà cứu Phùng Yên Nhi trước. Cho dù chuyện này xảy ra thì ta cũng sẽ không đến nỗi vì vậy mà hẹp hòi tức giận.

Ta chỉ cần biết nhị ca không có lòng hại ta, cũng đã tính toán ủy thác trách nhiệm nặng nề cho hắn rồi.

Nhưng ta ngàn tính vạn tính, cũng không tính đến việc nhị ca sẽ cứu A Nam trước.

Được rồi, ta thừa nhận, nhìn tình hình trước mắt thì quả thật nên đi cứu A Nam trước, bởi vì A Nam đứng ở vị trí nguy hiểm nhất, nàng gần đám người không rõ lai lịch nhất, mà chúng ta ở xa nhất. Theo lẽ thường, quả thật nên cứu A Nam trước, nhưng trên thực tế, ta căn bản không tính toán đến chuyện cứu A Nam, bởi vì...

Trên nóc hang đá truyền đến tiếng cười trong vắt: "Ấy da, hôm nay đi săn thú lại xảy ra chuyện ngạc nhiên gì đây rồi? Thật không thể tin được. Tại sao công chúa cũng tới nơi này?"

Tiểu tử Đặng Vân này vừa đi tới vừa cất tiếng, hắn khoan khoái nhảy từ một đoạn đường nhỏ bên hang đá xuống: "Chỗ này thật náo nhiệt!"

Hắn không nhìn ta, trước tiên nhào tới chỗ A Nam cúi người hành lễ: "Công chúa! Bồi thần Đặng Vân bái kiến công chúa." Tiếp theo là một câu lộ nguyên hình: "A Nam, tại sao ngươi cũng đến đây? Tại sao ngươi lại đi cùng bọn họ?" Mỗi lần nhìn thấy A Nam, hắn đều chưa từng che giấu sự vui vẻ.

Chỉ là, một câu này, ta lại bị tên tiểu tử này làm cho giận sôi lên. Chúng ta thế nào? Tại sao A Nam lại không thể đi cùng chúng ta?

Nhị ca đã thu thế, hắn có chút tò mò quan sát Đặng Vân.

"Ngươi là Đặng Vân?" Hắn chủ động cất tiếng hỏi.

Đặng Vân nghe thấy, cười một tiếng, vội vàng thi lễ với chúng ta: "Đây chính là Tương Vương điện hạ phải không? Mấy ngày trước tiểu đệ ta từng đi bái phỏng."

Nhị ca vội vàng đáp lễ: "Tiểu vương biết, chẳng qua là khi đó say rượu còn chưa tỉnh, không dám gặp gỡ người khác. Hôm nay trở về lập tức sẽ đến đáp lễ."

"Vậy tiểu đệ ta chuẩn bị chút rượu, chúng ta sẽ uống rượu say đến bất tỉnh lần nữa."

Đặng Vân hết sức nhiệt tình.

Ngay cả nhị ca vẫn luôn câu nệ cũng cười: "Được! Lão ca ta nhất định đến làm phiền."

Bọn họ cứ như vậy xưng huynh gọi đệ.

A Nam dường như có chút chưa hoàn hồn: "Vân ca ngươi tới đây làm gì? Ngày hôm qua không phải ngươi nói phải đi ra ngoài săn thú sao? Săn như thế nào mà tới tận đây?" Nói xong A Nam lại nhìn xung quanh một chút: "Ta nói như thế nào mà vừa rồi ta cảm giác mấy thiếu niên này rất quen mắt, hóa ra là ba trăm vũ vệ của ngươi."

"Ta là tới đây săn thú." Đặng Vân giả bộ vô tội, vẫn còn không quên nháy mắt với ta: "Thuận tiện mang theo mấy đứa trẻ này ra ngoài vui đùa một chút mà thôi. Có người nói trong núi này có thú lớn, ta liền tới thử bản lĩnh một chút."

"Đã săn được chưa?" A Nam hỏi.

"Đương nhiên là săn được rồi!" Đặng Vân vung tay lên, mấy tên vũ vệ của hắn liền ôm chiến lợi phẩm của bọn họ lên cho chúng ta nhìn: "Thỏ non hoang dã là nhiều nhất. Lớn một chút thì không có con nào. Chỉ gặp phải mấy người các ngươi."

A Nam bật cười một tiếng: "Dẻo miệng!"

Từ đầu tới cuối nàng vẫn không chịu nhìn ta, cũng không nhìn tới Phùng Yên Nhi trên người ta. Giống như bọn ta đã hoàn toàn biến mất trong không khí.

Ta không thể không lúng túng ho khan một tiếng, cũng giả bộ nhìn thấy dáng vẻ Đặng Vân rất mới lạ, chỉ vào những thiếu niên xung quanh kia: "Đây đều là đám người cường tráng ngươi mang từ Giang Nam tới sao? Bọn họ còn từng cứu giá, ta nhất thời lại không nhận ra."

"Đúng là bọn họ, ta đi đâu cũng mang theo." Đặng Vân đắc ý: "Chỉ là không thể so với Tương Vương Thường Thắng Quân năm đó, mấy đứa trẻ này còn cần phải rèn luyện nhiều."

Nhị ca gật đầu: "Đặng tiểu đệ khen ngợi rồi, tiểu vương cũng không thể coi là có cái gì. Ngược lại phong thái của Đặng tiểu đệ rất tốt, sẽ là người lãnh binh. Hơn nữa những thiếu niên này đều có dáng vẻ oai phong phi thường, càng tỏ rõ khí thế." Hắn lại quay đầu nói với ta: "Thần cũng chưa bao giờ trấn định được như hoàng thượng hay Nam Hương công chúa. Hôm nay đã để mất thể diện. Trước kia thật sự là nông cạn." Hắn nói xong lại hành lễ với A Nam: "Thần đã đường đột rồi."

Ta cảm thấy vô cùng ghen tị, hắn là đang khen ngợi Đặng Vân, lại thầm khen A Nam. Đến lúc này, bọn họ giống như thành một nhóm khen ngợi lẫn nhau, chỉ có mình ta là người ngoài. Hiện tại chỉ có gian phi Phùng Yên Nhi đang tựa trên người ta. Mấy người bọn hắn đã tụm lại một chỗ nói chuyện với nhau vô cùng náo nhiệt, sớm quên mất sự tồn tại của ta rồi.

Con rùa núi kia chậm chạp bò đi bò lại một hồi lâu, cuối cùng lại bò đến bên chân ta, dừng lại ở đó. Ta nhìn nó chằm chằm, đây chỉ là một con rùa đần độn, tuyệt đối chỉ là một con rùa đần độn, là con rùa đần độn đến mức một chút xíu chuyện vặt vãnh cũng không giải quyết được. Ngươi xem người ta vừa nói vừa cười kìa, chỉ có ngươi ở đây một mình chẳng ai để tâm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, xichgo
     

Có bài mới 13.11.2017, 00:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1330 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 66
Chương 100

Lúc chúng ta trở về trở nên vô cùng náo nhiệt, trước sau đều có thuyền nhỏ của những thiếu niên kia bao quanh, những thiếu niên này ồn ồn ào ào, điều khiển thuyền của bọn họ, ở quanh chiếc thuyền hoa của chúng ta, lúc nhanh lúc chậm, truy đuổi chơi đùa nhau, làm bọt sóng bắn tóe lên. Bọn họ là nam nhân, chèo thuyền vô cùng thuần thục.

Ta một thân một mình ngồi ở vị trí tốt nhất trong khoang thuyền, nhưng ngoại trừ con rùa núi mà ta đặt trên đùi kia, không có ai thân thiết với ta.

Bây giờ cả A Nam và Đặng Vân đều vây quanh nhị ca, ngồi ở một góc thuyền. Bọn họ có chút tò mò, nghe nhị ca nói về Phật pháp.

Bởi vì những chuyện nhị ca nói đều chuyện xưa về nhân quả luân hồi, A Nam và Đặng Vân nghe rất say sưa, không rảnh mà để ý đến người không thú vị như ta.

Thì ra là mấy năm không gặp, nhị ca lại có thêm một cái sở thích như thế này. Hơn nữa hắn cũng không chỉ là thích hời hợt mà còn là thật sự tâm đắc. Xem ra ta mời hắn tới dựng Đại Phật là đã mời đúng người rồi.

Phùng Yên Nhi vẫn dựa trên người ta, coi bả vai ta như gối đầu của nàng ta. Nếu như không phải trên đùi ta có con rùa núi, có lẽ nàng ta sẽ ngồi lên đùi ta. Nhưng lúc này dường như nàng ta biết tâm tình ta không tốt, cho nên cũng ngoan ngoãn không quấy rầy ta.

Ta và nàng ta thật ra là bằng mặt không bằng lòng, lúc này nàng ta đang nghĩ gì ta có thể đoán được. Mà nàng ta, sợ là không biết ta đang nghĩ cái gì đi?

Lần này du ngoạn trở về, lại một lần nữa thay đổi hình thức trong cung. Nàng ta chắc chắn lại có thêm tinh thần mà.

"Ta nguyện ý vì hoàng thượng mà san sẻ gánh nặng." Một ngày nào đó, Phùng Yên Nhi vừa từ chỗ mẫu hậu đi ra liền trực tiếp xông đến ngự thư phòng của ta, nàng ta nói với ta: "Thân thể của ta đã khỏe hơn nhiều."

Ta không nên để nàng ta vào ngự thư phòng của ta, nhưng suy xét đến việc diễn kịch thì phải diễn đến cùng, nếu không thì khó tránh khỏi khiến người khác sinh lòng nghi ngờ. Ta không đến Trích Tinh Các, cho nên nàng ta mới đến ngự thư phòng.

Ta đẩy chuyện này cho mẫu hậu: "Nghe mẫu hậu nói hôm qua Thục phi còn có chút chóng mặt. Yên Nhi vẫn nên tĩnh dưỡng thật tốt đi, đừng lơ là chuyện sức khỏe của mình." Ta thuận tiện giả bộ quan tâm.

Bất luận như thế nào, ta không thể để cho nữ nhân này nhúng tay vào chuyện hậu cung.

Phùng Yên Nhi vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.

"Chuyện thả người ra khỏi cung, Sở Hiền phi một mình lo liệu, trong cung có chút ý kiến. Ta cũng không có ý nói Hiền phi xử trí không kịp. Nhưng ngay lập tức thả ra nhiều người như vậy, hiện tại các cung đều kêu la không đủ nhân lực." Phùng Yên Nhi vừa có cơ hội liền cáo trạng A Nam với ta.

"Ai cho rằng làm không tốt cũng có thể rời khỏi cung." Ta không hề khách khí. Ta không thích nghe lời này, cũng không cần nàng ta tới đây giả bộ hiền thục. Ta thà nghe A Nam nói không cho phép ta ở cạnh nữ nhân khác, cũng không muốn nghe Phùng Yên Nhi nghĩ một đằng nói một nẻo, nói chuyện hoang đường lừa gạt người khác.

Phùng Yên Nhi sững sờ, lập tức đổi thành dáng vẻ khéo léo: "Hoàng thượng nói đúng lắm, bọn họ ở trong cung đã quen nhõng nhẽo, chỉ biết oán trách, không quan tâm đến sự khó xử của hoàng thượng." Thật là biết ngả theo chiều gió!

Trong lòng ta cười lạnh, bây giờ nàng ta dùng bất cứ chiêu trò nào thì cũng đều vô dụng với ta.

Phía sau bình phong sau lưng ta phát ra một tiếng vang khẽ đến mức gần như không nghe thấy, tích tích tác tác.

Chỉ trong chốc lát, con rùa núi mà ta nhặt được trước hang Tân Dương chậm chạp bò từ sau bình phong ra bên ngoài, từ từ bò đến góc bàn. Phùng Yên Nhi nhìn con rùa núi chằm chằm.

"Ta cảm thấy con rùa này thật quỷ dị." Nàng ta nói. Ta nghe không ra là nàng ta đang thật sự sợ hãi hay là đang làm nũng.

"Hoàng thượng xem đôi mắt nhỏ của nó vẫn nhìn ta chằm chằm. Ngày đó trên đường chúng ta trở về, nó cũng luôn nhìn ta chằm chằm." Trên mặt Phùng Yên Nhi lộ ra một tia sợ hãi. Giống như con rùa này dự báo cho lời tiên tri gì đó, khiến cho nàng ta sợ hết hồn vía.

Ta ôm con rùa núi kia đặt lên bàn, Như Ý vội đưa tới một đĩa thức ăn cho rùa.

"Rùa là vật trường thọ, trẫm và con rùa này có duyên, có lẽ nó là lời cầu chúc vận mệnh Đại Triệu dài lâu, cơ nghiệp của trẫm vững bền." Ta cười: "Nó nhìn Yên Nhi, là bởi vì nó cũng biết Yên Nhi thường ngày xinh đẹp, nghĩ rằng sống đến từng ấy tuổi rồi, chưa từng thấy qua người nào tuyệt sắc như Yên Nhi." Ta cười hai tiếng nhạt nhẽo.

Quả nhiên là tuyệt sắc, uống hoa đào lộ, tựa như yêu như quỷ, sớm đã đoạn tuyệt hơi thở nhân gian.

Thế nhưng Phùng Yên Nhi thật sự giống như hoàn toàn không biết là ta đang châm chọc, thật sự cho là ta đang khen nàng ta: "Hoàng thượng lại đùa thiếp." Nàng ta cách nàng ta một cái bàn, không có cách nào cọ lên thân thể ta, nếu không lúc này đã sớm chủ động ôm ấp yêu thương rồi.

"Thật ra thì..." Nàng ta lấy tay che mặt: "Gần đây dung nhan của ta cũng suy giảm không ít." Nói xong còn vụng về thở dài một cái: "Ta vẫn luôn mời Hoa thái y đến xem. Hoa thái y lớn tuổi, trừ dài dòng ra cũng không có phương thuốc gì tốt, chỉ hỏi thăm thói quen ăn uống và sinh hoạt hằng ngày của ta. Hỏi mấy câu chẳng hề liên quan." Phùng Yên Nhi bày ra một ánh mắt đầy mê hoặc: "Ta nghĩ Hoa thái y già nên hồ đồ rồi. Về sau ta sẽ không mời hắn đến xem bệnh nữa."

Việc này giống như tái diễn chuyện xưa kiếp trước, Phùng Yên Nhi lại bắt đầu buông lời gièm pha Hoa thái y trước mặt ta, nàng ta là đang muốn đuổi Hoa thái y để dễ dàng hạ độc ta. Ta đoán là Hoa thái y cũng đã hoài nghi căn nguyên bệnh của nàng ta, nếu không cũng sẽ không cần hỏi thường ngày nàng ta ăn cái gì. Nữ nhân này biết rõ dấu vết hành động của nàng đã bị bại lộ trước mặt A Nam, chỉ là ỷ vào gần đây ta coi trọng nàng ta, cho nên cũng không cảm thấy hổ thẹn.

Chuyện này cũng chỉ trách nam nhân trong thiên hạ nông cạn, nhìn nữ nhân chỉ nhìn thấy một mặt này.

"Vậy Thục phi muốn để cho người nào tới xem bệnh cho nàng đây?" Ta hỏi, trong lòng đang hoài nghi không biết nàng ta muốn đề cử người nào với ta. Nếu như nàng ta đề cử thì ta đương nhiên phải tiếp nhận, nếu không thì làm sao nàng ta có thể yên tâm đề cử Lý Dật? Hay là nàng ta định trực tiếp đề cử Lý Dật và Thái y viện của ta? Chuyện này cũng quá mức trực tiếp rồi!

Nhịp tim ta đột nhiên tăng nhanh, cúi đầu nhìn tấu chương trên tay, con rùa núi kia đã ăn hết thức ăn trong đĩa, nhàm chán bò đến bên cạnh tay áo của ta.

"Ta thấy có một vị thái y mới tới Thái y viện." Phùng Yên Nhi nhìn sắc mặt ta: "Hiền phi tìm hắn xem qua, nhưng..."

Thì ra là như vậy! Ta rất nóng lòng.

"Hôm qua ta nhìn thấy vị thái y mới tới kia và Hiền phi đứng dưới cây nho nói chuyện một lúc lâu."

Phùng Yên Nhi tỏ vẻ ngây thơ: "Hai người họ nói gì ta không có cách nào nghe được, nhưng ta thấy, sau khi vị thái y kia rời đi, đôi mắt của Sở Hiền phi đỏ lên, muốn khóc nhưng không khóc, chỉ đứng ngơ ngác bất động dưới cây nho cả buổi chiều. Ta đi qua chào hỏi nàng, nàng cũng không để ý đến ta." Phùng Yên Nhi õng ẹo oán trách với ta.

Tay ta run rẩy, nhất định là con rùa già dưới cổ tay không yên phận.

"Ta thấy vị thái y mới tới kia nói chuyện với Sở Hiền phi xong thì liền lập tức xuất cung, dáng vẻ vội vã, cũng không biết là đi đâu. Ta vốn còn muốn mời hắn đến xem bệnh một chút, không ngờ người ta chỉ tiếp đãi một mình Hiền phi." Phùng Yên Nhi giả bộ như thể nàng ta không biết lai lịch của Đặng Hương. Một trận đại náo kia của mẫu hậu khiến A Nam và nàng ta cùng lúc chịu phạt, nàng ta có thể không biết chuyện Đặng Hương?

"Đúng rồi, lời này ta vẫn chưa nói với mẫu hậu." Phùng Yên Nhi hả hê hất mặt lên, còn dùng tay gỡ một nắm tóc của mình. Nàng ta biết rõ trong hoàng cung này, mẫu hậu và ta quan tâm và lo lắng tới cái gì.

"Hôm nay ta cũng không trông nom chuyện trong cung, thật không biết đã loạn đến mức này, ngay cả thái y cũng có thể..."

Sau tấm bình phong lại có tiếng động vang lên, Phùng Yên Nhi ngạc nhiên ngậm chặt miệng nhìn ta sững sờ.

Ngay tức khắc, Huyền Tử cầm một quyển sách trong tay bước ra từ phía sau tấm bình phong, biểu cảm trên mặt vô cùng nghiêm trang. Hắn không nhanh không chậm, thong thả cất từng bước nhỏ.

Đôi mắt giống hệt A Nam kia giống như hoàn toàn không nhìn thấy Phùng Yên Nhi: "Hoàng thượng, cái gì gọi là trí giả chi lự tất tạp vu lợi hại*?"

*Trích "Binh pháp Tôn Tử", chương Tám "Cửu biến", giải nghĩa: Tướng soái tài trí suy nghĩ phải kiêm cố hai đường lợi hại. Khi ở trong điều kiện có lợi, phải nghĩ đến những nhân tố bất lợi thì mới hoàn thành nhiệm vụ; trong điều kiện bất lợi, nghĩ đến điều có lợi thì mới có thể giải tỏa họa hoạn.

Phùng Yên Nhi trợn mắt há mồm nhìn Huyền Tử, sắc mặt trở nên lúng túng.

Nàng cười khan hai tiếng, khoa trương kêu lên: "Đây không phải là đệ đệ của Hiền phi sao? Tên là gì? Hắn không phải là con trai của Quy Mệnh hầu đúng không? Ta có chút không rõ lắm, hắn hẳn là con trai của Sở Liệt đế."

Huyền Tử không để ý đến nàng ta, hắn giơ quyển sách lên trước mặt ta: "Trong sách nói, lúc làm việc trước hết phải cân nhắc lợi hại mới có thể không cái gì là không thắng. Như vậy đối với người không biết lợi hại thì phải làm sao? Có phải là cần đón đầu đánh tới cùng hay không? Đánh rồi thì hắn sẽ biết lợi hại sao? Hay là một trận diệt sạch, để lợi hại trong thiên hạ không liên quan gì đến hắn nữa?"

Hôm nay Huyền Tử mặc áo dài màu trắng, tao nhã, nhìn qua giống như thư sinh. Tóc dài lại chỉ tùy tiện thả sau gáy, lại có chút giống tiên đồng đắc đạo. Hết lần này tới lần khác lời nói đều như kẹp lưỡi dao, ánh mắt cũng giống như mũi tên bắn về phía Phùng Yên Nhi hết mũi này đến mũi khác.

Phùng Yên Nhi liền có chút đứng ngồi không yên, cười ha hả: "Đứa nhỏ này thật không giống với đệ đệ Mại Nhi của ta. Lúc lớn bằng từng này, Mại Nhi làm sao hiểu được mấy quyển sách cao siêu như vậy. Người miền nam quả nhiên là thông minh hơn." Nàng ta nghĩ ngợi một chút lại nói: "Nếu người miền nam đều giống như đứa nhỏ này thì năm nay Mại Nhi nhà ta đi thi chắc chắn là gặp khó khăn rồi. Phí công hắn đọc sách thánh hiền nhiều năm như vậy."

Ta xoa xoa đầu Huyền Tử: "Huyền Tử có nghe được lời Thục phi nói không? Sách này đối với ngươi quá mức cao siêu. Ngươi đi xem một quyển khác đi."

Huyền Tử không nhúc nhích, vẫn nhìn chằm chằm Phùng Yên Nhi. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn rõ ràng viết mấy chữ "khinh thường".

Phùng Yên Nhi có chút phẫn nộ: "Tên của đứa nhỏ này không tệ, là Huyền Tử sao? Tỷ tỷ của hắn cũng biết gảy đàn. Trong Trích Tinh Các của ta cũng không có mấy người biết gảy đàn."

Lời còn chưa dứt, Huyền Tử đã cởi cây cung nhỏ treo trên thắt lưng xuống, "bang" một tiếng đặt trên bàn của ta: "Dây cung vang tiếng nhẹ nhàng thánh thót, tiếng máu chìm trong bùn cát. Nếu như nương nương thích nghe..."

Rốt cuộc Phùng Yên Nhi không thể ngồi yên nữa.

Đợi nữ nhân kia rời đi rồi, ta sờ sờ đầu Huyền Tử: "Tốt lắm, ngươi đi đọc sách đi, nếu không thì đi chơi một lúc cũng được. Đừng nói chuyện hôm nay cho tỷ tỷ của ngươi biết."

Huyền Tử nhìn ta chằm chằm, trong ánh mắt không hề giấu diếm cảm xúc, có ủy khuất, còn có - dĩ nhiên là tức giận.

Ánh mắt này khiến cho ta bất an, cũng là hàng lông mi dài, cũng là con ngươi đen láy. Giống hệt như người kia. Ta ước chừng đã mấy ngày không gặp nàng. Có chút nhớ nhung cặp mắt kia. Nhưng vào lúc này ta không thể kiếm củi ba năm đốt một giờ, thật vất vả Phùng Yên Nhi mới chủ động đưa tới cửa.

"Tỷ tỷ của ngươi thật sự đã khóc sao?" Ta nhỏ giọng hỏi thăm Huyền Tử, trong lòng có chút chột dạ.

Dĩ nhiên là Huyền Tử không để ý đến ta. Hắn buồn buồn dựa vào người ta, tay tiếp tục lật từng trang sách.

Đứa nhỏ này dường như có chút dính người, cho dù giận dỗi cũng là dựa lên người ta mà tỏ vẻ bực mình. Có lẽ là bởi vì mới nhỏ như vậy đã bị ta đưa đi rời xa quê nhà, một mình không có bạn bè. Đối với đứa nhỏ như vậy, trong lòng ta càng thêm không yên tâm.

"Gần đây Huyền Tử có gặp Mính Hương tiên sinh không? Hắn có khuyên tỷ tỷ ngươi vài câu không? Nếu không thì Huyền Tử về cố gắng khuyên nhủ tỷ tỷ ngươi, có một số việc đừng suy nghĩ nhiều, trước hết chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình. Mính Hương tiên sinh kê thuốc cho tỷ tỷ ngươi, nàng có uống đầy đủ không? Hai hôm nay thời tiết ấm áp, nhưng vẫn còn là đầu xuân, ngươi và tỷ tỷ đừng vội ăn mặc mỏng manh, coi chừng bị cảm lạnh. Hiện giờ việc trong cung chủ yếu do tỷ tỷ ngươi trông coi, ngươi nhớ nói với nàng đừng quá mệt mỏi."

"Những lời này tại sao hoàng thượng không tự mình đi nói với tỷ tỷ?" Huyền Tử đột nhiên chất vấn ta, khiến mấy lời cằn nhằn của ta đều phải nuốt ngược vào bụng.

Ta dùng tay áo chùi mồ hôi. Đứa nhỏ này hỏi rất đúng!

Ta thật sự cảm thấy đã một thời gian dài ta không gặp A Nam rồi.

Có lẽ, ta có thể gặp được Đặng Hương? Từ lần trước ghé thăm hắn đến giờ, mấy lần hắn vào cung nhưng đều chỉ gặp A Nam, không gặp được ta. Thật ra thì ta còn muốn nhờ hắn thông qua việc qua lại với Quy Mệnh hầu mà giúp ta để ý Phùng phủ. Mặc dù ta không nói rõ, nhưng nhất định là hắn hiểu được. Lâu như vậy, chẳng lẽ hắn không có chút tin tức nào sao?

Ta cũng muốn gặp hắn.

Chuyện trong thiên hạ chính là kỳ lạ như thế, nhắc đến người khác sau lưng rất linh nghiệm. Ta đang nghĩ làm cách nào để gặp Đặng Hương một lần, bên ngoài đã có người thông báo: "Mính Hương tiên sinh cầu kiến!"

"Mau cho vào!" Ta vui mừng còn không kịp, vội vàng đứng lên. Tình nghĩa giữa ta và Đặng lão tướng quân có lẽ sẽ khiến Đặng Hương có phần không tiện cự tuyệt lời nhờ cậy của ta. Nhưng hắn có thể chủ động đến tìm ta cũng khiến cho ta hết sức vui mừng. Hắn đến nhất định là có chuyện lớn. Chỉ mong không phải  là chuyện liên quan đến A Nam. Nếu Đặng Hương đến tìm ta là để nói chuyện A Nam, thậm chí là để hỏi tội, ta thật sự không biết phải ứng phó như thế nào.

Có lúc, ta rất khó hiểu vì sao người miền nam lại thích mặc đồ trắng như vậy. Nghe nói, quý tộc ở Giang Nam, trong rương mỗi người đều có mấy bộ đồ trắng. Mỗi lần ta thấy Đặng Hương, hắn đều mặc áo trắng, áo dài chấm gót, bước đi khoan thai nhẹ nhàng, dáng vẻ ung dung nhàn nhã.

Đặng Hương đi theo phía sau Như Ý bước vào. Hôm nay hắn lại mặc đồ trắng, trái ngược hoàn toàn với ta toàn thân áo đen.

"Trời đang mưa sao?" Ta hỏi Đặng Hương đang đưa cây dù cho Như Ý. Trên cây dù giấy nhỏ nước, làm ướt nền điện lát đá xanh của ta.

"Vừa mới bắt đầu đổ mưa." Đặng Hương quay đầu nhìn ta, lại nói thêm một câu: "Một cơn mưa xuân tốt lành! Đến rất đúng lúc."

Như Ý vội đi mở cửa sổ của ngự thư phòng.

Quả nhiên, lá cây xanh biếc bên ngoài đình viện đã ướt. Ta vùi đầu trong ngự thư phòng, hoàn toàn không phát hiện ra.

Ta thấy lần này bên hông của Đặng Hương còn mang theo một chai hồ lô. Vừa vào cửa đã mang theo mùi rượu vào ngự thư phòng của ta.

Bình ngọc, ở trong nhà tranh, xung quanh trồng khóm trúc, hạc trắng bay theo, có tiếng đàn gảy suối reo, bên trên còn có thác nước. Mấy ngày này Đặng Hương tốt hơn ta nhiều.

Huyền Tử vui vẻ chạy tới trước mặt Đặng Hương, vốn định hành lễ với Đặng Hương lại lập tức bị Đặng Hương ôm người giơ cao lên: "Hai ngày nay Huyền Tử không xao nhãng học hành chứ?"

"Không có, tỷ tỷ vẫn giám sát ta chặt chẽ. Ta còn ở chỗ này của hoàng thượng đọc rất nhiều sách."

Đặng Hương thả hắn xuống, quay đầu  nhìn ta: "Tạ ơn hoàng thượng chỉ bảo cho Huyền Tử."

Ta quýnh lên, ta nào dám chỉ bảo người khác. Chỉ là ở trước mặt đứa nhỏ này nói một chút binh pháp thôi. Lại nói, ta dạy Huyền Tử thì tại sao cần hắn tới cám ơn ta!

Đặng Hương cúi đầu nói với Huyền Tử: "Ngươi đi chơi đi, Hương ca ca muốn nói chuyện quan trọng với hoàng thượng, trẻ con nghe được không tốt." Hắn nói chuyện với đứa nhỏ này lại vô cùng thẳng thắn.

Huyền Tử gật đầu, đến bên cạnh ta cầm lại cây cung nhỏ của hắn. Suy nghĩ một chút, hắn lại nói với Đặng Hương: "Trong cung có người nói xấu tỷ tỷ."

Đặng Hương sửng sốt, lập tức hiểu ra: "Không sao, Huyền Tử đừng để ý đến bọn họ." Vừa nói vừa nhìn ta một cái.

Lúc này ta quả thật là không đất dung thân. Cũng không phải là sợ Đặng Hương nghĩ ngợi gì, dù sao sau một lần đại náo kia của mẫu hậu, hắn chắc chắn đã sớm hiểu chuyện này. Ta khó xử chính là: đứa nhỏ Huyền Tử mới bao nhiêu tuổi, thậm chí ngay cả hắn cũng hiểu chuyện này.

Đợi Huyền Tử ra ngoài, Đặng Hương mới quay đầu lại nhìn ta.

Ta nghiêm túc ngồi thẳng người, hết sức giả bộ như mặt không biến sắc.

Đặng Hương thoải mái tìm chỗ ngồi xuống, cởi hồ lô ra đặt bên cạnh.

Hắn hơi trầm ngâm: "Ta không thể hỏi tới chuyện yêu ghét trong hậu cung của hoàng thượng, nhưng do Sở Hiền phi chuyển lời, ta không thể tự mình tới đây. Ta luôn không biết cách nói chuyện, cho nên trước hết trình xin ý kiến hoàng thượng. Nếu hoàng thượng nghe thấy lời ta nói không lọt tai, xin thứ tội."

Lời của Đặng Hương trong mềm có cứng, làm sao ta có thể nghe không hiểu.

Nhưng ở trước mặt hắn, ta cũng không thể yếu thế: "Thứ cho ngươi vô tội, mời nói." Ta không dài dòng với hắn.

Đặng Hương cũng rất phóng khoáng, không hề vòng vo, cần nói liền nói, đi thẳng vào chuyện chính: "Ta trở lại như thế này là muốn tới hỏi hoàng thượng, hoàng thượng muốn dụng binh đối với phía nam sao? Tại sao mấy ngày nay luôn có quan quân đi về phía nam? Bọn họ đi ngang qua chỗ ở của ta ở chân núi Y Khuyết, ta không thể giả bộ như không biết chuyện."

Sau đó, hắn lại cười: "Nếu không thì chính là hoàng thượng chuẩn bị có hành động đối với tám doanh phía nam, khiến cho có người nóng lòng, vội vàng phái người bắt đầu động thủ?" Ánh mắt của hắn híp lại: "Hoàng thượng có thể tiết lộ một phần kế hoạch của người cho ta nghe không? Mặc dù ta ngu độn, nhưng rất sợ hoàng thượng đuổi hổ cửa trước, rước beo cửa sau. Cho dù như thế nào đi nữa, ngàn vạn lần không thể lại tin lời người khác, dễ dàng dụng binh ở phía nam."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, xichgo
Có bài mới 15.11.2017, 02:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1330 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 55
Chương 101

Ta rất bình tĩnh: "Mính Hương tiên sinh cho rằng những kẻ kia đều là người thế nào? Ngươi cho rằng hiện giờ ta có thể dụng binh sao?"

Đặng Hương cũng cười nhạt một tiếng: "Lấy suy nghĩ hạn hẹp của ta mà nói, hoàng thượng không cần phải lo lắng đến tám doanh phía nam." Đặng Hương nói: "Hoàng thượng đã đi tuần quân Kỳ Sơn, lại vừa ổn định quân Kiến Chương. Lúc này không phải là thời điểm tốt để vội vàng xử lý chuyện tám doanh phía nam."

"Vậy theo ý kiến của Đặng tiên sinh, hiện tại trẫm nên ưu tiên xử lý chuyện gì đây?" Ta hỏi ngược lại Đặng Hương, giọng nói có chút không tốt. Nói thật, ta không quá nguyện ý, cũng không có thói quen bị người khác chỉ bảo như vậy.

Trên môi Đặng Hượng lộ ra chút ý cười.

"Vẫn là khoa thi mùa xuân năm nay quan trọng hơn." Hắn nói: "Nhưng nếu ta là hoàng thượng, ở phía nam chỉ cần bày bố phục binh ở cửa thành Nghiễm Thành, cho dù là người nào, vào thời điểm này muốn đi vào phía nam đều phải qua lục soát..."

Cửa Nghiễm Thành là nơi chắc chắn phải đi qua nếu muốn đi vào phía nam. Năm xưa là cửa ngõ phía nam của Lạc Kinh, tám doanh phía nam thường trú ở ngoài cửa Nghiễm Thành, ứng phó với tình thế nguy hiểm ở phía nam.

Đặng Hương vẫn nhìn sắc mặt ta, lúc này giống như đột nhiên hiểu ra: "Hoàng thượng đã biết chuyện này!" Hắn nghĩ một chút lại nói: "Đây là cái bẫy do hoàng thượng bày bố?"

Rốt cuộc ta có chút không nhịn được, đắc ý toét miệng.

Ta ở trước mặt Phùng Yên Nhi và nhị ca giả bộ nhận được một văn kiện khẩn cấp từ tám doanh phía nam, khiến bọn họ nghĩ rằng ta muốn động đến tám doanh phía nam. Nếu trong lòng bọn họ có bệnh thì chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên. Nhị ca không có biện pháp gì, nhưng trên tay Phùng Ký lại có nửa khối binh phù, hắn có thể sắp xếp người đến tám doanh phía nam nằm vùng, đáp trả hành động của ta. Quả nhiên hiện tại tất cả mọi thứ đều đúng như dự đoán của ta, có người đã không thể ngồi yên.

Dĩ nhiên, ta không chặn đánh những quan quân này giữa đường, chỉ ra lệnh âm thầm ghi chép tên những người này.

Điều này cũng liên quan tới tính cách của ta, ta vốn là người không phải vạn bất đắc dĩ thì sẽ không ra tay ngoan độc, ví như ta cũng không muốn vô cớ xuất binh.

Lúc này Đặng Hương xác nhận được đây là việc do ta làm, ngược lại cũng thả lỏng một chút.

"Như vậy là hoàng thượng thật sự không có ý định dụng binh ở phía nam." Hắn nghĩ một chút: "Vậy nhất định là hoàng thượng muốn giảm bớt áp lực đối với phía nam, hoàng thượng muốn điều tám doanh phía nam đi Tây Nhung sao?"

Ta không trả lời hắn việc này, trừ phi hắn vì ta mà cống hiến, nếu không tại sao ta cần phải cho hắn biết ý đồ của mình.

Đặng Hương thò tay vào trong tay áo của mình, từ bên trong móc ra mấy thứ nhìn như tấm thẻ, đặt tất cả lên bàn ta: "Ta buổi đêm xem thiên tượng..."

Ta lập tức không nhịn được cười lớn lên, khiến cho Đặng Hương không nói được thành lời.

Hắn kiên nhẫn chờ ta cười xong, không hề có chút gấp gáp nào. Cũng may ta tự biết rõ, cười hai tiếng rồi vội ngừng lại.

"Trẫm đúng là tin vào mệnh trời." Ta nghiêm túc nói với Đặng Hương.

Cái này ta làm sao dám không tin, ta và A Nam, không phải là mệnh Chủ sao? Nếu không thì làm sao chúng ta có thể gặp nhau? Một kiếp không đủ, lại một kiếp khác. Ta nghĩ khắp thiên hạ không ai có số mệnh kỳ lạ hơn ta.

"Trẫm chỉ là không ngờ Mính Hương tiên sinh còn tinh thông cái này. Không biết trước đây Mính Hương tiên sinh có tính được trước Nam Sở sẽ thuộc về Đại Triệu hay không." Ta rốt cuộc vẫn không ngừng được giễu cợt tiểu tử này.

"Không có." Đặng Hương lại đưa tay vuốt vuốt tay áo, lần này không móc ra cái gì, thật sự chỉ là vuốt tay áo. Hắn lạnh nhạt nhìn ta: "Khi đó ta còn chưa học được cách xem thẻ bói." Dáng vẻ của hắn rất chắc chắn: "Ta chỉ muốn cho hoàng thượng biết, nếu hoàng thượng muốn dụng binh đối với Tây Nhung thì có thể bắt đầu vào mùa đông cuối năm. Đến lúc đó quốc khố đầy đủ, sẽ không có người nào nói với hoàng thượng là không có tiền."

"Mính Hương tiên sinh cũng thật có lòng tin. Còn có lòng tin hơn cả trẫm."

"Không phải là hoàng thượng muốn khai thông con đường giao thương hai miền nam bắc sao?" Đặng Hương cũng không ngại bị ta giễu cợt: "Ta đã xem qua, mấy ngày gần đây Thần Tinh đi qua, chủ vương đều yên tĩnh, vạn dân thọ, thiên hạ nhiều hiền sĩ. Cứ tính toán như vậy, hẳn là một năm quốc thái dân an. Đến cuối năm hiển nhiên là có tiền."

Được rồi, hắn đã chọc vào chỗ ngứa ngáy của ta rồi. Cái này ta thích nghe.

Đặng Hương thu hồi mấy tấm thẻ bị hắn bày trên bàn: "Không tin cũng không sao. Hoàng thượng chỉ cần nhớ, chuyện dụng binh, quan trọng là ở người chứ không phải ở ngày. Dụng binh đúng cách, chắc chắn thắng lợi." Đặng Hương nói, hắn để tất cả mấy tấm thẻ vào trong tay áo: "Hoàng thượng không cần lo lắng quá, cái gì là của ngươi thì sẽ là của ngươi." Hắn nắm hồ lô lên, chuẩn bị rời đi: "Sao Thái Bạch đi về phía nam, thiên địa thái hòa, hoàng thượng chỉ cần đừng dụng binh ở phía nam là được."

"Chờ một chút." Ta lên tiếng gọi hắn.

Đặng Hương cầm hồ lô đứng lại.

"Ngày đó, tại sao A Nam lại khóc?"

Tên đại nam nhân Đặng Hương này, trong nháy mắt thay đổi sắc mặt. Đại khái là ta hỏi quá thẳng thắn.

"Hoàng thượng nên tự mình đi hỏi công chúa." Hắn tuyệt không khách khí đáp lại: "Lại nói A Nam không hề khóc, nàng chỉ là không vui thôi. Ngươi cho rằng ngươi..." Đặng Hương cắn răng: "Nước mắt của A Nam không dễ rơi, nếu thật sự nàng rơi nước mắt, sẽ có người phải trả giá thật lớn." Người này thoạt nhìn qua thì có vẻ là nho nhã thư sinh, tại sao nói đến đây lại không chút khách khí.

Không biết tại sao, ta lại cũng không tức giận, chỉ là trong lòng có chút khó chịu. Đáng lẽ người bảo vệ A Nam, đau lòng thay A Nam phải là ta mới đúng.

Đặng Hương rời đi, cũng mang một thân mùi hương nồng đậm tan trong mưa xuân. Hắn và ta không giống nhau, hắn sẽ không giống ta để tất cả yêu thích ở bên ngoài mặt như vậy. Nhưng hắn vẫn kiên trì ở đây, rõ ràng cũng không hề buông tay. Một khi ta không cẩn thận thì hắn sẽ có cơ hội. Loại cảm giác này khiến ta không thoái mái.

Hôm nay mưa kéo dài tới tận tối. Trong mưa xuân mang theo niềm vui, mang theo mùi đất tanh nồng ngày đầu xuân, làm cho cả thế giới đều trở nên trong lành mát mẻ.

Ta cả ngày ngập trong đống công văn và tấu chương, gần như là không ngẩng được đầu lên. Thuyền của Võ Hiếu Giai đã đến Thông Châu, lại đúng lúc gặp phải nước dâng, không thể lập tức đến được Lạc Kinh; trên sông Hoàng Hà băng tan hết, nước dâng lên thành lũ, thương vong vô số; Tưởng Tiệp ở trong  nhà phê ngân sách, lại đành phải phái Phùng Ký đi giúp nạn thiên tai; sĩ tử các nơi vào kinh lại không phải đều là người đàng hoàng, nổi lên phân tranh giữa các bên, không ngừng công kích lẫn nhau... Một đống chữ khiến cho ta cả ngày không cách nào tỉnh táo.

Đến buổi tối, rốt cuộc ta cũng để những tấu chương này xuống, ngồi yên lặng một lát. Trong đầu lại chỉ nghĩ đến A Nam.

Ta đã bốn, năm ngày không thấy A Nam rồi. Lần trước nhìn thấy nàng là ở chỗ mẫu hậu, đương nhiên là cũng không nói với nhau câu nào. A Nam đưa hóa đơn đến, bởi vì những cung nhân được thả ra kia cần ngân lượng, bao gồm lộ phí cùng tiền đền bù mà ta đã đáp ứng. Ngay cả hóa đơn này nàng cũng giao cho mẫu hậu, để mẫu hậu chuyển cho ta.

Ngày đó rõ ràng là nàng nhìn thấy ta, thế nhưng cũng giả bộ không nhìn thấy. Chờ các phi tần khác đều đã hành lễ xong, nàng đi lẫn vào giữa đám người. Sau khi Phùng Yên Nhi nhìn về phía ta, nàng liền kiên quyết quay đầu đi, không thèm nhìn ta...

Nghĩ đến những chuyện này, trong lòng ta liền có chút mất mát. Ta không biết vở kịch này phải diễn tới khi nào, chỉ hy vọng ta không cần phải diễn quá lâu, nếu không đến lúc đó A Nam không chịu đón nhận ta thì hỏng bét.

Ta nghĩ đến mê mẩn, không để ý thấy Như Ý nghiêng người đến gần ta: "Hoàng thượng, đã khuya lắm rồi. Cũng sắp tới canh ba, có muốn..."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

"Hôm nay bọn họ cầm thẻ bài đến đây, nô tài không cho bọn họ quấy rầy hoàng thượng, để cho bọn họ cầm về." Như Ý nói: "Nếu như hiện tại hoàng thượng muốn..."

Ta không muốn, nhưng chuyện này thật sự có chút gây rối cho ta, Phùng Yên Nhi muốn đạt đến mức độ nào thì mới có thể thừa nhận ta lần nữa? Chưa chừng ta còn phải lên giường với nữ nhân này lần nữa. Hiện tại ta không chịu nổi nữ nhân này, ngay cả Trích Tinh Các ta cũng không muốn đi. Trích Tinh Các một năm bốn mùa đều có hoa đào nở rộ. Trên người nữ nhân kia toàn là yêu khí, không biết khi nào thì nàng ta cười một tiếng, từ bờ môi hồng xinh đẹp kia sẽ lộ ra một hàng răng nanh.

Ta đứng lên.

Như Ý lúng túng hỏi ta: "Hoàng thượng, bên ngoài trời vẫn đang mưa, người muốn đích thân đi không? Nô tài cho người đưa kiệu đến."

Hắn cho là ta muốn đi đâu?

"Không cần gọi." Ta nói: "Trẫm chỉ tùy tiện đi lại một chút. Đúng rồi, ngươi đi đến cung Trường Tín một chuyến đi. Đến đó đừng kinh động người bên trong, chỉ cần nói với hoạn quan canh cửa rằng hoàng thượng muốn ngày mai Sở Hiền phi đưa trả lại bản thảo phương án giao thương nam bắc." Suy nghĩ một chút, ta lại bổ sung: "Bảo Sở Hiền phi ngày mai tự mình đưa tới đây. Nhanh đi đi."

Như Ý nhìn khắp nơi, giống như không tình nguyện lắm: "Đã khuya lắm rồi, Sở Hiền phi chắc chắn đã ngủ rồi. Muốn nô tài đến nói bây giờ sao?"

"Ngu ngốc! Nói cho cung nhân là được, không cần đánh thức Sở Hiền phi." Sao Như Ý lại đần như vậy chứ?

Như Ý bất đắc dĩ, nhưng hắn không dám biểu hiện ra ngoài. Hắn suy nghĩ một chút, đàng hoàng xách cái dù đi ra ngoài.

Ta nhìn hắn đi ra cửa chính. Lúc này mới không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn.

Mưa rơi không lớn lắm, ta không mang theo dù. Xiêm áo ướt thì mặc kệ, dù sao ướt rồi còn có thể thay.

Như Ý ở phía trước vừa đi vừa nhảy chân sáo. Rốt cuộc vẫn là con nít, đêm khuya trên đường không có người thì liền không còn câu nệ nữa.

Ta nhìn Như Ý đi về hướng cửa chính cung Trường Tín. Ta vòng qua khúc quanh, đi theo tường bao bên ngoài cung Trường Tín.

Tường bao bên ngoài cung Trường Tín rất cao. Ban ngày nhìn lên, sẽ phát hiện cây tường vi có gai trên tường cũng đã ra lá xanh biếc.

Chỉ là bây giờ đang là ban đêm, trên tường hình như có rất nhiều gai, nhìn qua thì có vẻ nguy hiểm. Nhưng chuyện này không làm khó được ta. Ta chỉ cần nhẹ nhàng nhảy lên một cái, sau đó liền có thể nhẹ nhõm nhảy vào trong sân cung Trường Tín của A Nam.

Ta mặc áo đen, giữa đêm khuya như vậy, không sợ bị người khác nhìn thấy.

Như Ý đang nói chuyện với hoan quan trước cửa chính, tiếng bước chân của ta rất khẽ, không ai chú ý tới người ngoài là ta vừa đột nhập vào.

Ta nhảy lên bậc thềm, tay chân nhẹ nhàng, dễ dàng vào trong cung điện của A Nam. Nơi này ta rất quen thuộc, không ai có thể ngăn cản ta.

Gian ngoài của A Nam có A Qua và Hồng Anh đang ngủ. Lúc này các nàng đã ngủ say như chết, căn bản không thể nào tỉnh giấc.

Ta lặng lẽ xốc màn cửa lên, tiến vào trong phòng của A Nam.

Trước tiên ta đứng ở bên cạnh cửa một lát, trong phòng đều là tiếng thở khẽ đều đều của A Nam. Còn có mùi hoa lan mát mẻ như có như không, không có cái gì tỏ rõ suy nghĩ của ta về nữ nhân kia lúc này.

Trong phòng rất tối, ta không nhìn thấy bất cứ cái gì. Nhưng ta lại cảm giác được mình nhìn thấy được hai bàn tay nhỏ bé của A Nam nắm chặt lấy tấm nệm, lông mi thật dài ngoan ngoãn rủ xuống.

Ta bước đi chậm rãi, từng bước đi về phía mép giường, đi thẳng đến ngay bên cạnh giường của A Nam. Cho đến khi ta cảm thấy đưa tay ra là có thể chạm được nàng, ta mới không thể không dừng bước.

Ta ngồi xuống bên cạnh nàng, rõ ràng là không hề nhìn thấy nàng, nhưng lại vẫn cảm giác được dáng vẻ của nàng in dấu trong mắt ta. Dáng vẻ của nàng lúc ngủ rất đẹp, không cần nhìn ta cũng biết rõ.

Ta đưa mặt lại gần hết sức, đã có thể cảm nhận được hơi thở từ trong mũi A Nam thổi lên trên khuôn mặt ta.

Ta định nhắm hai mắt lại, lẳng lặng dùng toàn bộ các giác quan trên người để cảm nhận sự tồn tại của A Nam.

Lẳng lặng, chờ thời gian từng khắc trôi qua...

Tiến thêm một chút nữa, thế giới của ta chỉ còn lại ta và nàng.

~~~~~~~~~~~~~~~

Sáng sớm hôm sau, ánh mắt Như Ý nhìn ta cũng có chút kỳ quái. Cho đến sau khi ta bãi triều trở về trong đại điện, hắn mới cẩn thận hỏi: "Hôm qua hoàng thượng trở về lúc nào? Nô tài vẫn ngồi chờ hoàng thượng, đến tận lúc trời sắp sáng mà vẫn chưa thấy hoàng thượng trở lại."

Ta không lên tiếng.

Trời sắp sáng ta mới trở về, vừa về liền nhìn thấy đứa nhỏ Như Ý này ngồi ở ngưỡng cửa ngủ thiếp đi, ta đi qua bên cạnh hắn cũng không làm hắn thức giấc.

"Sở Hiền phi..." Như Ý bắt đầu.

"Sở Hiền phi nói thế nào?"

Hôm nay ta không đến chỗ mẫu hậu, chỉ nói là có việc bận, cho nên ta cũng không biết hôm nay A Nam như thế nào, hành động của ta hôm qua có để lại dấu vết gì khiến nàng sinh nghi hay không. Dường như ta có chút không biết phải tiếp tục diễn vở kịch này như thế nào. Cho nên ta cảm thấy tạm thời tránh mặt đi cũng tốt.

Đương nhiên là ta thực sự bận rộn, xem qua đống tấu chương đang chờ ta phê chuẩn, tự ta cũng cảm thấy nhức đầu.

Được rồi, đây là chuyện ta cần làm, ta không thể thoái thác. Ta rút ra một quyển tấu chương, chuẩn bị tiếp tục xem.

"Bên Sở Hiền phi đã đến." Như Ý nhìn thấy ta như thế này cũng không dám lắm mồm hỏi ta cái khác nữa: "Nói rằng hôm nay Sở Hiền phi nhất định sẽ tới đây, không chỉ trả lại bản thảo cho hoàng thượng, mà còn có chuyện khác muốn bẩm báo với hoàng thượng."

Như Ý nói xong lại liếc mắt ra ngoài một cái: "Là Hỉ Nhạc trong cung của Hiền phi đến chuyển lời. Còn đặc biệt hỏi nô tài, hôm nay hoàng thượng có phi tần khác ở đây không." Hắn ngừng một lát, lại nói: "Nô tài trả lời là không hề có, cho nên..."

Ta nhìn Như Ý một cái: "Cho nên hôm nay ngươi cản ai rồi hả?"

Ta biết về điểm này thì Như Ý khá hẹp hòi, hắn ở trong cung của ta, nhưng thật ra có chút thiên vị A Nam, chỉ là cẩn thận không thể hiện ra ngoài mà thôi. Ta cũng không biết từ khi nào thì hắn bắt đầu như vậy, dù sao thì từ sau khi ta và A Nam trở nên thân mật, ta thấy đứa nhỏ này ngầm vui mừng vì chúng ta gần gũi nhau. Đây có lẽ là bởi vì hắn vốn là người phía nam. Nhưng ta cho là còn có nguyên nhân khác.

"Tiễn chiêu nghi. Nô tài ngăn cản Tiễn chiêu nghi." Như Ý đàng hoàng báo lại, nhưng ngay sau đó hắn lại giải thích: "Cũng không hẳn là ngăn cản. Chỉ là Tiễn chiêu nghi hỏi hoàng thượng có bận rộn hay không, tâm tình như thế nào. Nô tài liền nói hoàng thượng rất bận, tâm tình không tốt. Nô tài thực sự nói thật." Hắn giương khuôn mặt vô tội về phía ta.

Ta nhíu mày, rốt cuộc trong cung lại xảy ra chuyện nghiêm trọng gì mà ngay cả Tiễn Bảo bảo cũng muốn tìm ta?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.