Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

 
Có bài mới 01.11.2017, 11:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1096 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 59
Chương 62: Độc phát.

Editor: Junenar.

Tất cả chuyện này đều nằm ngoài dự đoán của Lam Lăng Nguyệt, nàng không nghĩ Âu Dương Mặc Thần lại có thể lưu manh đến vậy, chẳng qua mặt nạ hồ ly quỷ trượt xuống quá nhanh khiến nàng không kịp che lại, khuôn mặt thật hiển hiện rõ ràng trước mắt Âu Dương Mặc Thần.

Âu Dương Mặc Thần vốn tưởng Quỷ La Sát chính là Lam Lăng Nguyệt, vừa rồi còn chắc chắn như vậy, cho nên lúc nhìn thấy một dung nhan yêu mị xa lạ, hắn không khỏi sửng sốt, dùng gương mặt mỹ nhân mê hoặc chúng sinh để hình dung cũng không quá, mười bảy năm qua, lần đầu tiên hắn phán đoán sai, khuôn mặt này ngoại trừ cặp mắt có phần giống Lam Lăng Nguyệt ra thì không còn điểm nào tương đồng nữa.

“Nhìn đủ chưa, ta đã nói ta không phải Lam Lăng Nguyệt trong miệng ngươi mà ngươi không tin, lần này tâm phục khẩu phục rồi chứ?” Lam Lăng Nguyệt bị Âu Dương Mặc Thần chọc thẹn quá hóa giận, nhưng may mắn bản thân không bị bại lộ thân phận Lam Lăng Nguyệt.

“Là bản vương đường đột, cá cược là do bản vương định ra, thua, bản vương tùy ngươi xử trí.” Âu Dương Mặc Thần vốn không phải thành phần dị nhân, bản thân đoán sai mạo phạm ân nhân cứu mạng, tình nghĩa này vẫn phải hoàn trả.
(Uầy, đoạn này thích nam chính thế >.< hảo nam tử!!!!)

Lam Lăng Nguyệt chờ chính là câu nói tùy ý xử trí hắn từ Âu Dương Mặc Thần, bản thân cố gắng suy nghĩ nên xử trí Âu Dương Mặc Thần như thế nào mới có thể giải được cơn giận trong lòng này, cơn uất ức bị hắn nói kháy không ít lần ở yến hội hôm nay, lần này phải đòi lại cả vốn lẫn lãi.

“Thần vương đã nói như vậy, bản đường chủ đành cung kính không bằng tuân mệnh, Quỷ La Sát ta không thiếu tiền duy nhất thiếu niềm vui, bản đường chủ thấy bộ dạng Thần vương cũng thật tuấn tú, chỉ là không biết phẫn nữ sẽ trông như thế nào, bản đường chủ cực kỳ hứng thú.” Lam Lăng Nguyệt híp mắt cong cong khóe miệng hiện lên một tia nghiền ngẫm, thật khó tưởng tượng Quỷ vương gia vẻ mặt âm lãnh phẫn nữ sẽ thành ra sao.

“Quỷ La Sát, ngươi đừng khinh người quá đáng, mặc ngươi xử trí cũng phải có điểm dừng.” Sắc mặt Âu Dương Mặc Thần lập tức trở nên âm trầm mãnh liệt, đúng là chọc ai chớ chọc nữ nhân, không những phiền phức lại còn ngang ngược vô lí, dám để đường đường là vương gia hắn phẫn nữ, sĩ khả sát bất khả nhục*.
(Sĩ khả sát bất khả nhục: người quân tử có thể chết không thể chịu nhục.)

Từ đầu Lam Lăng Nguyệt đã biết Âu Dương Mặc Thần không dễ dàng đi vào khuôn khổ, nhưng nàng vẫn cứ muốn nhổ cái vảy ngược của hắn, cho hắn biết thế nào là gieo gió gặt bão.

“Đường đường là Thần vương gia của Kim Hoa quốc cũng chẳng có gì hay ho, lời thề sắt son vừa rồi nói mặc cho ta xử trí, lúc này đã thay đổi, nực cười, xấu hổ làm sao.” Lam Lăng Nguyệt đeo lại mặt nạ hồ ly quỷ xong, cười nhạo Âu Dương Mặc Thần, quả nhiên nam nhân thiên hạ hiểm độc như nhau, toàn nhìn mặt mà bắt hình dong.

“Nữ nhân, đừng nghĩ dùng phép khích tướng, trừ việc này, cái gì bản vương cũng đáp ứng ngươi.” Đây không phải lần đầu Âu Dương Mặc Thần ăn quả đắng trước mặt nữ nhân được xưng là Quỷ La Sát này, thậm chí hắn còn cảm tưởng nữ nhân này sinh ra là để khắc chế hắn.

“Bản đường chủ không có thói quen cho người ta cơ hội lựa chọn khác, bất quá nếu như ngươi có thể đánh thẳng ta, như thế ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi hôm nay, để ngươi thực hiện vào hôm khác thì thế nào.” Lam Lăng Nguyệt nhận thấy tên Âu Dương Mặc Thần kia quyết tâm không theo, tương lai còn dài, nên hôm nay mình cứ cho bậc thang bước xuống trước đã, huống hồ nàng cũng muốn bản thân và Âu Dương Mặc Thần đấu với nhau một ván, nàng muốn biết rốt cuộc tên này được Hắc Phong sư thúc dạy bảo mạnh bao nhiêu.

“Được.” Âu Dương Mặc Thần cầu còn không được, hắn cũng thích cảm giác so chiêu với cao thủ, chẳng qua lúc hắn theo thói quen lần tìm ẩm huyết kiếm bên cạnh giường nhưng không thấy đâu.

“Kiếm của ngươi ở đây, bản đường chủ lúc nhặt ngươi về trên thân kiếm đều là máu, nên phân phó người lau chùi.” Lam Lăng Nguyệt ra hiệu tỳ nữ đưa ẩm huyết kiếm đã được lau sạch cho Âu Dương Mặc Thần, vẽ một vòng tròn lặp lại câu chuyện mình dựng nên.

“Đa tạ.” Âu Dương Mặc Thần tiếp nhận ẩm huyết kiếm được lau sạch sẽ rồi cầm kiếm ra khỏi gian phòng, theo Lam Lăng Nguyệt tới hậu viện Quỷ Trung đường so đấu.

Lam Lăng Nguyệt cầm trong tay yêu hồng Hàn Băng kiếm, trong tay Âu Dương Mặc Thần lại cầm Ẩm Huyết kiếm, hai người bắt đầu so đấu tại hậu viện, khinh công tuyệt cao Lam Lăng Nguyệt hơn hẳn so với tốc độ của Âu Dương Mặc Thần, nhưng kiếm khí của Âu Dương Mặc Thần nhanh hơn không chỉ gấp đôi Lam Lăng Nguyệt, trải qua mấy hiệp, Lam Lăng Nguyệt nhanh chóng có chút bị động, mỗi một chiêu thức của Âu Dương Mặc Thần đều lộ ra bá đạo, vừa mới bắt đầu nội lực sôi đầy, chỉ sau một khoảng nội lực có dấu hiệu tiêu tán, phản ứng như này khiến Âu Dương Mặc Thần biến sắc, hầu như hằng năm hắn đều sẽ có một ngày tán công*, chẳng qua năm nay có chút sớm, hôm nay mới là mùng mười, còn năm ngày nữa mới tới rằm, sao có thể? Chẳng lẽ bởi vì trúng tiêu dao tán nên đẩy nhanh thời gian độc phát?
(Tán công: công lực tiêu tán.)

“Âu Dương Mặc Thần tỷ võ còn không yên lòng, chẳng lẽ ngươi xem thường bản đường chủ như vậy sao?” Lam Lăng Nguyệt thấy Âu Dương Mặc Thần có chút không tập trung, hiểu nhầm hắn xem thường bản thân, nhất thời lòng tự trọng bị tổn thương, vận đủ nội lực liều mạng xông qua, dám khinh thường bản đường chủ, xem vạn pháp quy nhất của hư ảnh kiếm pháp ta đây.

Âu Dương Mặc Thần không ngờ Lam Lăng Nguyệt nhân lúc này tung ra nhát kiếm hư ảo, chật vật chặn lại kiếm khí, kiếm trên tay cũng trở nên run rẩy, hắn có thể cảm nhận được nội lực của mình từng chút rút đi, chỉ không ngờ lại nhanh như vậy, ngón tay cũng từ từ chuyển thành màu xanh, đây là năm thứ mười lăm, năm cuối cùng khi sắc xanh xuất hiện, tính mạng của hắn dần bước vào con đường chết.  

Lúc này Lam Lăng Nguyệt mới phát hiện Âu Dương Mặc Thần khác thường, cả người hắn chậm rãi chuyển thành màu xanh, khuôn mặt tái nhợt cũng từ từ trở nên ám xanh, vội vã thu hồi kiếm pháp, nàng có thể cảm nhận được Âu Dương Mặc Thần suy yếu dần, thành bộ dạng này rồi còn bày đặt, nếu như hắn liều mạng chống lại, như vậy sẽ thương tổn đến nội tạng.

“Âu Dương Mặc Thần, ngươi làm sao thế, ngươi trúng phải kỳ độc gì thế này?” Lam Lăng Nguyệt rất nhanh thu hồi kiếm, ánh mắt lo âu nhìn Âu Dương Mặc Thần đang dùng kiếm chống đỡ quỳ dưới đất, mặc dù nàng không thích Âu Dương Mặc Thần, nhưng dù sao nàng cũng là tiểu đồ đệ của sư thúc, sư thúc có ân với nàng, nàng ngàn vạn không thể để Âu Dương Mặc Thần gặp chuyện không may ở Quỷ Trung đường của nàng.

“Thất sắc cổ độc, bệnh cũ, chẳng qua không ngờ năm nay độc phát sớm.” Giọng điệu Âu Dương Mặc Thần vẫn âm lãnh như cũ không thấy lo sợ chút nào, từ lâu hắn đã quen với sự đày đọa gặm mòn xương cốt khi độc phát rồi.

Lam Lăng Nguyệt từng theo Hắc Phong học y thuật, cũng luôn nghe thấy ông nhắc tới tiểu đồ đệ bị trúng độc của ông, chỉ là nàng không có tìm hiểu quá sâu, chỉ biết bệnh trạng phát độc của hắn, nhưng mà nàng am hiểu thuật gây tê, hiện tại chỉ có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống.

     “Bình thường ngày ngươi độc phát sư phụ ngươi cho ngươi uống loại thuốc nào, ngươi nên nhớ, Quỷ Trung đường ta cái gì cũng có, ta có thể trực tiếp làm cho ngươi.” Đối với loại độc chất này, Lam Lăng Nguyệt biết được rất ít, cho dù lấy mẫu máu của hắn nghiên cứu độc chất cũng không thể có ngay kết quả, Lam Lăng Nguyệt đang suy nghĩ bất chợt nghĩ tới điều gì đó, đúng rồi máu, máu tiểu Hỏa Nhi không phải thánh phẩm giải độc sao, ngày đó xác thực ở buổi đấu giá nàng thấy sư thúc và Âu Dương Mặc Thần cũng để ý đến tiểu Hỏa Nhi, sư thúc sẽ không vô duyên vô cớ cùng Âu Dương Mặc Thần chạy đến tận Hỏa Linh quốc xa xôi để tham gia buổi đấu giá, có lẽ máu Hỏa Nhi có thể dùng làm thuốc dẫn.

“Những dược hoàn kia cũng chỉ có thể giảm bớt phần nào đau đớn, tác dụng không lớn, mỗi khi độc phát ta đều miễn cưỡng chống đỡ, không sao, không chết được, nếu chết đã quy thiên từ hồi năm hai tuổi rồi.” Khóe miệng Âu Dương Mặc Thần câu lên một nụ cười khó hiểu, nhiều năm uống thuốc như vậy, chẳng dẫn tới đâu cả.  

“Đã như vậy, ta sẽ dựa vào phương pháp của chính mình chữa trị cho ngươi, Ngạo Tuyết, dìu Thần vương về sương phòng, ta đi phối dược.” Lam Lăng Nguyệt ý bảo Hoa Ngạo Tuyết đi tới đỡ Âu Dương Mặc Thần, còn nàng đi tìm Hỏa Nhi, trao đổi lấy một chút máu của nó làm thuốc dẫn.

Lúc trở lại gian phòng, tiểu Hỏa Nhi đang nhảy lên nhảy xuống cái ghế giết thời gian khi chủ nhân vắng mặt, nhìn thấy Lam Lăng Nguyệt đi vào, đôi mắt đáng yêu hiện ra tia sáng nhào vào ngực Lam Lăng Nguyệt.
(Con mèo mắc dịch!!)

“Tiểu Hỏa Nhi nhiệt tình như vậy sao, có chuyện này muốn trao đổi với em, hôm nay chủ nhân so đấu với một người, hiện tại người nọ phát độc đang đấu tranh trong đau đớn bên kia, chủ nhân muốn mượn của em một chút máu để cứu người có được không?” Lam Lăng Nguyệt xoa xoa cái đầu nhỏ lông lá của tiểu Hỏa Nhi, nếu không phải là bất đắc dĩ nàng cũng không muốn là đau tiểu manh mèo của mình.

“Méo méo.” Tiểu Hỏa Nhi giãy giụa tựa như đang kháng cự lại đề nghị của Lam Lăng Nguyệt, lấy máu rất đau, vất vả lắm nó mới dưỡng béo bản thân được một chút.
(Thay vì lấy máu, lấy mỡ cũng được, hahaha)

“Ngoan ngoan, chỉ lấy một chút,gần đây không phải em rất thích ăn đại bổ hoàn do ta nghiên chế sao, cho máu xong, ta thưởng cho em mười viên bồi bổ, giao dịch này rất hợp lý đi.” Lam Lăng Nguyệt liên tục dụ dỗ để được tiểu Hỏa Nhi đồng ý, mười viên đại bổ hoàn đó, luyện chế hoàn toàn từ dược liệu trân quý.

“Meo ~” Vừa nghe đến có thể được ăn mười viên đại bổ hoàn, tiểu Hỏa Nhi liền không còn kháng cự, dù sao cuộc giao dịch này cũng rất có lời, dược hoàn kia ngọt không đắng, hơn nữa ăn xong cả người khoan khoái, rất thoải mái, tiểu Hỏa Nhi quơ quơ móng phải lên không trung, ý là ta đồng ý.

Lam Lăng Nguyệt liền dùng đầu nhọn của con dao nhỏ tinh xảo chích một lỗ hổng rất nhỏ trên người tiểu Hỏa nhi, sau khi nhỏ lấy mười giọt máu, liền đắp dược phấn giảm đau cho tiểu Hỏa nhi.

“Được rồi, Hỏa Nhi ngoan quá.” Lam Lăng Nguyệt xử lý xong vết thương của tiểu Hỏa Nhi, nhìn đôi mắt mèo đỏ thẫm nước mắt lưng tròng an ủi, từ bên trong ám cách bên cạnh gương đồng lấy ra một viên đại bổ hoàn xem như bồi thường cho nó.

“Meo meoo.” Tiểu Hỏa Nhi thấy chỉ có một viên liền kháng nghị chủ nhân nói không giữ lời.

“Một tuần chỉ được ăn một viên, nếu ăn nhiều quá cái thân mèo nhỏ của em sẽ không chịu nổi, kháng nghị vô hiệu, ăn uống có khoa học, miệng vết thương của em vừa mới xử lý xong, nằm ngoan trên giường đừng nhảy loạn lên, một lát nữa ta sẽ trở lại.” Lam Lăng Nguyệt đặt tiểu Hỏa Nhi lên trên giường đắp kín chăn, rồi cầm chút máu của tiểu Hỏa Nhi tới trung dược phòng tại Quỷ Trung đường, pha trộn với một chút dược hoàn giải độc giảm đau pha vào nước ấm trộn lẫn với máu của tiểu Hỏa Nhi, bưng đến sương phòng, lúc này Âu Dương Mặc Thần đã lăn từ trên giường xuống, mạch máu toàn thân hắn sưng to, nổi gân xanh, tựa như chỉ một giây sau cả người sẽ nổ tung.

Lam Lăng Nguyệt và Hoa Ngạo Tuyết nâng Âu Dương Mặc Thần còn đang giãy giụa trên mặt đất dậy, phân phó Hoa Ngạo Tuyết và hai tỳ nữ còn lại giữ chặt hai tay Âu Dương Mặc Thần, riêng nàng nhân cơ hội đút canh dược cho Âu Dương Mặc Thần.

Âu Dương Mặc Thần uống xong canh cũng không giảm bớt bao nhiêu, chỉ cảm giác có luồng nước thuốc ấm nóng chảy dọc theo thân thể hắn, không có cơn đau róc xương khi uống thuốc như những lần phát độc trước đây, tuy rằng cảm giác đau đớn vẫn rất kịch liệt, thế nhưng so với vừa nãy vẫn tốt hơn nhiều.

Lam Lăng Nguyệt thấy Âu Dương Mặc Thần uống xong cũng không còn lăn qua lăn lại dữ dội nữa, không uổng công bản thân lúi húi lâu như vậy.

“Cảm giác thế nào, có đỡ hơn không.” Lam Lăng Nguyệt vừa nói vừa giữ cổ tay Âu Dương Mặc Thần bắt mạch, xem kinh mạch của hắn lúc này như thế nào.

“Đỡ hơn một chút, cảm ơn.” Âu Dương Mặc Thần mạnh mẽ chống lại đau đớn, bờ môi xanh đen khẽ mở, có chút dịu bớt đối với hắn đã coi như là may mắn lắm rồi.

Lam Lăng Nguyệt ngạc nhiên xem mạch tượng Âu Dương Mặc Thần, chốc chốc tăng nhanh, chốc chốc chậm chạp tựa như nghẹt thở, triệu chứng trúng độc như vậy thật sự là loại kỳ độc hành hạ nhất trong lịch sử.

“Ngươi chịu khó một chút, hiện tại ta dùng ngân châm ngâm tẩm dịch hoa Mạn Đà La châm vào mười hai đại huyệt chạy khắp cơ thể, trước tiên là huyệt vị ma tý, giảm bớt cảm giác đau đớn của ngươi, tuy nhiên ta không thể nào phong bế hết tất cả thần kinh của ngươi, ngươi vẫn sẽ cảm nhận được đau đớn, ta chỉ có thể cố hết sức.” Lúc Lam Lăng Nguyệt nói chuyện, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, nàng chưa từng gặp qua loại thất sắc cổ độc nan giải mà độc đoán như này, chí ít loại độc này dưới con mắt nàng là khó giải, nhìn Âu Dương Mặc Thần mạnh mẽ chống đỡ cho dù thống khổ cũng không hé răng, Lam Lăng Nguyệt có vài phần xúc động cùng thương cảm, hắn thật đúng là kiên cường sắt thép.

Âu Dương Mặc Thần gật đầu, cởi áo, lộ ra phần lưng mang vài vết sẹo, Lam Lăng Nguyệt đâm vài ngân châm vào mấy đại huyệt trên lưng Âu Dương Mặc Thần sau đó sai người đắp chăn cho Âu Dương Mặc Thần, một phút sau lấy châm ra, dù sao dịch hoa Mạn Đà La cũng cần thời gian để dung hợp vào bên trong huyện vị kích thích thần kinh.

Trong lúc đó Đông Thanh và Hạ Ca cùng nhau điều khiển xe ngựa dẫn theo bốn môn đồ cải trang thành người hầu chạy về phía Lam phủ.

Sau khi tới Lam phủ, hai người phân phó bốn môn đồ, hai người nâng một cái rương đường hoàng đi vào Lam phủ, chạy thẳng tới Mặc uyển, dù sao gần đây Lam Lôi Ngạo xong việc hầu như đều ở lại Mặc uyển, từ khi Hoa di nương bị xử phạt, Lam Lôi Ngạo liền không qua lại chỗ Hoa di nương nữa.

“Đứng lại, lão gia và Kiều di nương đang thương thảo chuyện quan trọng, lão gia phân phó bất luận kẻ nào cũng không được vào.” Tới cửa Mặc uyển, Đông Thanh và Hạ Ca liền bị hai tùy tùng Lam Lôi Ngạo ngăn trở.

“Cút ngay, tiểu thư nhà chúng ta phân phó hai người chúng ta biếu tặng Lam lão gia đại lễ.” Hai người Đông Thanh và Hạ Ca mỗi người tung một cước đá văng hai tên tùy tùng, sát khí lộ ra ngoài.

Tùy tùng bị Đông Thanh và Hạ Ca đá lăn trên mặt đất thấy hai người lai giả bất thiện* còn khiêng thêm hai cái rương lớn, cuống quít bò dậy hồi bẩm lão gia.
(Lai giả bất thiện: đến không có ý tốt.)

Hạ Ca và Đông Thanh vào trong Mặc uyển bảo bốn môn đồ đặt rương ở đó, không tiến thêm nữa, chờ lão tặc Lam Lôi Ngạo tự lăn ra đây.

Nghe tùy tùng bẩm báo, Lam Lôi Ngạo liền theo tùy tùng đi ra, chẳng lẽ Lam Lăng Nguyệt chết, hai nha hoàn của nàng tìm ông báo thù, thật không biết tự lượng sức mình.

“Lam lão tặc ngươi cuối cùng cũng đi ra, mau tới đây nghênh đón ban thưởng, đây là hai rương đại lễ mà tiểu thư nhà chúng ta tặng cho ngươi, tiểu thư nhà chúng ta nói, hai rương đại lễ này là tạ lễ nàng tặng ngươi, phải để ngươi tự mở.” Tay trái Đông Thanh nắm chặt bội kiếm trong tay, nàng thật muốn một đao chém phăng cái đầu chó của Lam Lôi Ngạo.

Thời điểm Lam Lôi Ngạo nghe được lời Đông Thanh nói Lam Lăng Nguyệt chưa chết, trên mặt thoáng qua một tia lo sợ, mắt nhìn lướt qua cái nàng ta gọi là tạ lễ, một cỗ bất an xâm chiếm trong lòng.

----



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Mon Miêu, Una, antunhi
     

Có bài mới 03.11.2017, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1096 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 44
Chương 63: Đại náo Lam phủ.

Editor: Junenar

“Sao vậy, Lam lão tặc, ngươi dám phái người tới ám giết tiểu thư nhà chúng ta, lại không dám mở đáp lễ của tiểu thư nhà chúng ta tặng sao.” Hạ Ca thấy Lam Lôi Ngạo đứng chôn chân, lạnh giọng mở miệng, tính cách của nàng khá nóng, sự nhẫn nại cũng có hạn.

“Vô liêm sỉ, chỉ là hai con nha hoàn của Lam Lăng Nguyệt lại dám nói chuyện với ta như vậy, đừng ngậm máu phun người, ta ám sát Lam Lăng Nguyệt khi nào chứ, ăn nói lung tung ta sẽ sai người đưa các ngươi đến quan phủ xử lý nghiêm ngặt.” Lam Lôi Ngạo nắm chặt tay bên trong tay áo, dường như ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người ông, ông hạ quyết tâm, ông mới không ngốc đi thừa nhận chính mình đã phái sát thủ ám sát Lam Lăng Nguyệt, bất quá mệnh số Lam Lăng Nguyệt cũng thật lớn, mười người cũng không giết nổi con nhóc, đúng là một đám phế vật.

“Lam lão tặc, ngươi đừng có nhùng nhằng như nữ nhân nữa, ngươi dám làm lại không dám nhận, thật sự ngươi khiến cho người khác buồn nôn, chẳng trách tiểu thư nhà chúng ta không muốn tự mình đưa tặng ngươi hồi lễ, phát ngát lên.” Hạ Ca bộc lộ đã dùng hết nhẫn nại, tiến đến, kéo vai Lam Lôi Ngạo lôi ông ta tới bên cạnh hai cái rương.

“Mở hai cái rương này cho ta.” Hạ Ca phân phó môn đồ mở hai cái rương ra, Lam Lôi Ngạo bị kéo đẩy không muốn nhìn, nàng cần phải để ông ta nhìn thật kỹ kẻ cấu kết với ông ta làm việc xấu sẽ có kết quả như nào.

Hai cái rương đồng thời mở ra, mùi máu tanh nồng truyền đến, Lam Lôi Ngạo mở trừng mắt nhìn, chỉ thấy trong hai rương này đều là đầu, chính giữa rương chính là y nhân sát thủ cầm đầu mà mình đã giao tiền đặt cọc vào hôm qua, nhìn một hàng đầu người, Lam Lôi Ngạo bỗng cảm thấy dạ dày không ngừng cuộn lên, hết sức khó chịu, tựa như nếu tiếp tục nhìn thêm sẽ nôn ra hết sạch, quay mặt đi không nhìn nữa.

“Mới vậy đã không chịu nổi rồi sao, tiểu thư nhà ta nói, hồi lễ này vô cùng quý trọng nên sai hai người chúng ta phải chú ý Lam lão gia nhìn không dời mắt hai canh giờ, để  đầu của mười tên sát thủ bán mạng vì ngươi phải nhớ kỹ, tránh cho sau này trên đường xuống suối vàng có vô tình gặp nhau lại không nhận ra ngươi.” Đông Thanh nhận thấy dường như Lam Lôi Ngạo nhìn không nổi nữa, vẫn cứ ấn đầu ông ta xuống để tầm mắt của ông ta không thể rời bỏ cái rương, điểm huyệt sau lưng ông, để ông không thể động đậy, cũng không thể ngẩng đầu, duy trì tư thế cúi đầu khom lưng hối lỗi.

“Mau giải cho ta, hai yêu nữ không rõ lai lịch các ngươi, bảo nghịch nữ Lam Lăng Nguyệt tới gặp ta ngay.” Thân thể Lam Lôi Ngạo không thể động đậy, cho dù mắt di chuyển nơi khác, phạm vi tầm mắt đều không thể rời khỏi hai cái rương, trong lòng run rẩy mãnh liệt, ông chỉ là một thương nhân, tuy rằng trên tay nhiễm đầy máu tươi, nhưng chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy, nước chua trong dạ dày không ngừng cuộn hướng lên trên.

“Bằng ngươi mà đòi gặp tiểu thư nhà chúng ta sao, nghiêm túc thưởng thức tác phẩm nghệ thuật trong cái rương này đi, trong hai canh giờ, huyệt đạo của ngươi không ai có thể giải, lần này chỉ là trừng phạt nhỏ, còn đổi chiêu chọc tiểu thư nhà chúng ta nữa, hậu quả không chỉ đơn giản như vậy đâu.” Đông Thanh không khỏi cười nhạo, Lam Lôi Ngạo này thật đúng là cực phẩm trong cực phẩm, lại vẫn vọng tưởng sai chủ tử tới gặp ông ta, cái đầu lớn này chắc chỉ dùng để trang trí rồi.

“Mấy tên tùy tùng hộ viện các ngươi còn đứng ngẩn ra làm gì, không mau trói hai yêu nữ này lại, vứt hai cái rương đựng thứ bẩn thỉu ngay đi.” Kiều di nương đứng bên cạnh nhất thời cuống lên, vừa mới nhìn thấy thứ đồ bên trong hai cái rương, toàn thân bà rụt lại, Lam Lăng Nguyệt hiện tại đã có thể hiểm độc đến trình độ này, chẳng những không giết được nàng, trái lại còn khiến nàng thêm kiêu ngạo, lúc này bà cũng không thể suy nghĩ nhiều, vội nhanh chóng nghĩ biện pháp cứu lão gia, giơ tay sai khiến đám tùy tùng hộ viện đang đứng ngây ngốc ở một bên tiến lên bắt lấy hai người.

Hộ vệ và tùy tùng bao vây đám người Hạ Ca, từng người một cầm bội đao đâm về phía hai người.

“Bốn người các ngươi còn chờ cái gì, lên cho ta.” Đông Thanh không chút hoang mang chỉ huy bốn môn đồ ngụy trang thành người làm thuê tiến lên nghênh chiến, một đám gà mờ Lam phủ thật sự không xứng để hai người các nàng động thủ, vậy mà mười người còn muốn vây đánh các nàng, thật sự nực cười.

Bốn môn đồ đi theo lĩnh mệnh, liền rút ra bội đao được che giấu từ hông tiến lên chém giết tất cả.

Kiều di nương thấy hai người đến có chuẩn bị, sợ đến lúc đó sẽ không có phần thắng, liền ra hiệu Đào Hồng bên cạnh thừa dịp bọn chúng chưa để ý đến đi mời gọi Kinh Triệu Duẫn mang binh tới bắt hai nữ nhân.

Bên này từng tên hộ viện và gia nô bị quật ngã, còn bên kia Đào Hồng lại đi tìm tuần nhai quan binh lấy lý do Lam phủ gặp tặc để quan binh và mình cùng nhau đi truy bắt.

Một đám hộ vệ bủa vây bị bốn môn đồ đánh nội thương ngã xuống đất từng người một, khóe miệng Đông Thanh nhếch lên một nụ cười chế nhạo: “Đúng là chủ nào tớ nấy, không chịu nổi một đòn.”

“Hai người các ngươi chớ đắc ý, đợi chút nữa binh mã Kinh Triệu Duẫn tới, ngươi có khóc cũng phải tới đại lao mà khóc.” Kiều di nương tính toán canh giờ, Đào Hồng hẳn là sắp trở lại, nên không còn sợ hãi, cực kỳ kiêu ngạo nhìn thẳng vào Đông Thanh nói.

“Quả thật Kiều di nương thích bắn tên trộm sau lưng, muốn chơi, ta chơi cùng ngươi, ngươi đoán xem lúc quan binh tới đầu ngươi vẫn còn hay đã rơi.” Trên mặt Đông Thanh không thấy chút hoảng sợ, thanh danh của Quỷ Trung đường các nàng trên giang hồ hai năm qua vang dội đến các quốc gia, thật sự chưa từng sợ ai, thân là một thành viên của Quỷ Trung đường, trong mắt nàng không có chữ sợ hãi lẫn run sợ, luôn dựa vào kiếm sắc trong tay để giải thích đúng sai.

Nói xong kiếm sắc trong tay Đông Thanh đâm thẳng về phía Kiều di nương, Kiều di nương né vội, kiếm sắc chỉ sượt qua cổ bà một đường, cũng không phải muốn lấy mạng bà, nhưng né tránh trong nháy mắt như vậy, khiến Kiều di nương kinh hoảng vạn phần, cố gắng không để cổ bị chém rời, dùng hai nha hoàn bên cạnh cản trở, một bên lẩm bẩm tại sao Đào Hồng vẫn chưa tới.

“Ngươi vừa mới kiêu ngạo như vậy cơ mà, nhanh như thế đã kinh sợ rồi.” Kiếm sắc của Đông Thanh đâm vào khe hở giữa hai người nhằm ngay tóc Kiều di nương chém tới, theo một kiếm đi xuống là mái tóc bị chém đứt một đoạn ngắn của Kiều di nương.

Trong lúc đó thính giác Hạ Ca nhạy bén nghe thấy có một lượng lớn người đang tiến vào từ cửa lớn Lam phủ, theo tiếng bước chân khẳng định không ít, sáu người các nàng, nếu như đối đầu cùng với quan binh cũng không có ích lợi gì, liền khiển trách Đông Thanh còn đang muốn giết Kiều di nương: “Đông Thanh thu lại, nếu không sẽ không kịp đâu.”

Đông Thanh nghe thấy Hạ Ca khiển trách liền thu lại kiếm, trợn mắt hung dữ liếc nhìn Kiều di nương, sau đó cùng Hạ Ca và bốn môn đồ leo tường Mặc uyển ra ngoài, cũng không nhấc theo hai cái rương tặng cho Lam Lôi Ngạo, đầu trong hai cái rương kia đối với Lam Lôi Ngạo cũng cực kỳ vướng chân vướng tay, dù sao những kẻ này có thể đều là hắn dùng để ám sát chủ tử, chờ quan binh phát hiện ra những thứ này rồi cho điều tra, vậy thì Lam Lôi Ngạo chính là tự bê đá đập chân mình.

Quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, Lam Lôi Ngạo theo đó cũng hoảng loạn lên, không để ý đến sự đau nhức do khom người nửa canh giờ, giận dữ hét: “Nhanh đóng hai rương này lại, khiêng vào trong, bằng không sẽ tiêu đời.”

Kiều di nương nghe Lam Lôi Ngạo rống giận cũng không chỉnh sửa lại tóc tai lộn xộn của mình, vội vàng sai người chuyển hai cái rương vào trong, chỉ là nhớ đến hai rương này đựng gì, bất giác lui về phía sau mấy bước, khiêng đến sương phòng Mặc uyển của nàng thật sự là xui xẻo.

Đào Hồng thì mồ hôi chảy đầm đìa vội vàng dẫn theo quan binh tiến vào Mặc uyển, tình cảnh đập vào mắt là một đám gia nô và hộ vệ bị thương, Kiều di nương đầu tóc lộn xộn và Lam Lôi Ngạo cúi khom người do bị điểm huyệt, không phát hiện nhân vật khả nghi, xem ra đã tẩu thoát, dù sao hiện trường đánh nhau quá rõ ràng.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, là ai to gan giữa ban ngày ban mặt ngang nhiên tiến hành cướp đoạt.” Tôn bộ đầu phòng tuần bộ lạnh giọng thăm dò.

“Tôn bộ đầu ngươi làm chủ cho chúng ta, các nàng thật vô pháp vô thiên, nếu không phải các ngươi tới kịp lúc, tiện thiếp chắc đã thành vong hồn dưới đao rồi.” Kiều di nương bày ra vẻ tiểu phụ nhân chịu oan ức, nước mắt chan đầy tâm trạng hoảng sợ không ngừng, diễn xuất vô cùng nhuần nhuyễn.

“Các ngươi có thể nhìn rõ tướng mạo của đám tặc nhân cướp đoạt các ngươi, chúng ta sẽ phát lệnh truy nã toàn thành.” Tôn bộ đầu xem xét qua hiện trường, thấy không để lại bất cứ đầu mối gì, liền hỏi Kiều di nương đang nức nở.

“Không có, tất cả bọn họ che mặt nên không nhìn thấy rõ tướng mạo.” Không đợi Kiều di nương mở miệng, Lam Lôi Ngạo vội cắt ngang, chuyện này mà tra ra manh mối nhất định sẽ dính dáng tới chuyện thuê giết người, đến lúc đó tự làm tanh bản thân mình*, ông thà rằng nhẫn nhịn, cũng không thể để lộ một tia sơ hở.
(Ý nói làm tổn hại thanh danh của bản thân.)

“Phải không?” Tôn bộ đầu quan sát Lam Lôi Ngạo khi nói chuyện, vẻ mặt Kiều di nương vô cùng kinh ngạc, tựa như khiếp sợ, liền dùng ánh mắt thẩm vấn dò xét Kiều di nương có đúng hay không.

“Đúng thế, bọn họ che mặt nên không nhìn thất.” Kiều di nương chuẩn bị mở miệng liền dùng hết sức nuốt xuống ngụm nước đắng vào bụng, bà không thể làm trái ý tứ lão gia.

“Có tài vụ gì mất không?” Tôn bộ đầu tiến thêm một bước thăm dò, hắn cảm giác chuyện này lộ ra điểm kỳ quái, nhưng hắn lại không nói ra được kỳ quái ở đâu.

“Không có, nếu không phải ngài tới kịp lúc, Lam gia chúng ta sẽ tổn thất rất nghiêm trọng, Tôn bộ đầu cực khổ rồi, Lam mỗ bị người điểm huyệt đạo không thể đứng dậy tạ lễ, chút nữa sẽ sai trướng phòng dâng năm trăm lượng bạc xem như Lam mỗ biếu tiền uống rượu cho các huynh đệ.” Lam Lôi Ngạo khéo léo dùng năm trăm lượng bạc đuổi đám người Tôn bộ đầu đi.

“Lam lão gia khách khí như vây ta liền thay các huynh đệ cám ơn trước.” Lúc Tôn bộ đầu nghe đến năm trăm lượng bạc, mắt híp thành một khe, lần này đến không vô ích, cầm bạc trướng phòng đưa tới rồi oai nghiêm rời khỏi Lam phủ, hôm nay được năm trăm lượng là có thể đi Bách Hoa lâu sung sướng một phen rồi.

Chờ tất cả mọi người rời đi, Kiều di nương mới phân phó người nâng Lam Lôi Ngạo bị điểm huyệt lên trên giường, mặc dù không thể nằm thoải mái, nhưng so với việc đứng ở đó hai canh giờ vẫn tốt hơn, nhìn gương đồng bên cạnh thấy cổ mình có vết máu và đoạn tóc bị chém đứt, lửa giận trong lòng bập bùng bốc cao, chưa khi nào bà uất ức đến như vậy.

Sao nha hoàn bên người Lam Lăng Nguyệt lợi hại như vậy, hơn nữa bốn người làm thuê mà hai nha hoàn đó dẫn đến giống như làm sát thủ đã trải qua huấn luyện, những người này sao có thể nghe theo sự sai bảo của Lam Lăng Nguyệt, dường như bà càng lúc càng không hiểu nổi Lam Lăng Nguyệt, liên tục nhớ tới những chuyện xảy ra mấy năm nay, trong nháy mắt toàn thân bà có cảm giác lạnh lẽo. Từ sau khi nàng ta rơi xuống nước tỉnh lại năm tám tuổi, tính cách biểu hiện so với trước đây như hai người khác nhau, nếu không phải tướng mạo không có gì thay đổi nhiều, bà thậm chí có cảm giác Lam Lăng Nguyệt này là đồ giả mạo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, Diệp Thiên Vấn, Una, antunhi
     
Có bài mới 06.11.2017, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 248
Được thanks: 1096 lần
Điểm: 40.73
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 69
Chương 64.1 : Bị ôm
Editor: Junenar

Đám người Hạ Ca Đông Thanh leo qua tường Mặc uyển trốn thoát trước khi bị quan binh phát hiện, Hạ Ca nhìn ngó nghiêng xác định không có ai khả nghi mới thả bàn tay đang lôi kéo Đông Thanh.

“Mạng chó của Kiều di nương thật lớn, đều tại ngươi cản ta, nếu không ta đã chặt đứt cái đầu chó của Kiều di nương rồi, nhìn bộ dạng mụ ta hôm nay bị dọa đến sắp tè ra quần thật sự buồn cười.” Trong lời nói của Đông Thanh mang theo tiếc nuối, chỉ một chút nữa thôi là nàng có thể lấy mạng chó của Kiều di nương rồi.

“Ngươi còn nói, chủ tử đã phân phó chúng ta như nào trước khi ra ngoài, lần này ngươi đùa có hơi quá, mặc dù quả thực thế lực của chúng ta ở Hỏa Linh quốc rất mạnh, nhưng dù gì cũng vừa mới bắt đầu ở Kim Hoa quốc, cớ sao hôm nay ngươi còn lỗ mãng hơn cả ta hả, nếu hôm nay ngươi giết Kiều di nương một cách trắng trợn, chỉ đem hại chứ không có lợi đến cho chủ tử, nếu như mụ ta khiến ngươi ngứa mắt, tốt nhất nên dịch dung rồi ám sát.” Hạ Ca trừng mắt Đông Thanh, từ lúc nào nàng ta trở nên lỗ mãng hơn cả mình rồi.

“Hôm nay thật sự tức đến nổ phổi, là ta lỗ mãng, Hạ Ca tỷ tỷ giáo huấn rất đúng, đi thôi, chúng ta trở về phục mệnh, ngươi yên tâm, quan binh ở Lam phủ chẳng làm được tích sự gì, lại càng không điều tra đến chúng ta, ngược lại Lam Lôi Ngạo kia vẫn phải duy trì tư thế khom lưng trong hai canh giờ, đoán chắc bộ xương già của ông ta phải đau tới bảy ngày bảy đêm, xem như giúp chủ nhân báo chút thù nhỏ.” Đông Thanh le lưỡi, Hạ Ca nói đúng, đích thực lần này bản thân có hơi lỗ mãng.

Hạ Ca bất đắc dĩ lắc đầu, dù sao chuyện cần làm lẫn không nên làm đều đã làm, coi như hoàn thành nhiệm vụ chủ tử đã giao, các nàng phải nhanh chóng đi phục mệnh mới được.

Bên trong Quỷ Trung đường

Mấy ngày nay cuối cùng Lam Lăng Nguyệt cũng hoàn tất kỹ càng việc xử lý tẩu lượng* và hóa đơn dược liệu của Quỷ Trung đường, nhìn sắc trời đã nhá nhem tối mà Hạ Ca và Đông Thanh vẫn chưa trở về, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, đã đi mấy canh giờ, chẳng lẽ bị đám người Lam phủ gây khó dễ, nhưng bằng võ nghệ của Đông Thanh và Hạ Ca, mấy tên lâu la ở Lam phủ căn bản không có gì đáng sợ, dù sao hai người kia theo mình một thời gian dài, khó tránh khỏi có chút không yên tâm, đang nghĩ xem có nên phái Trầm đường chủ đi tiếp ứng không, một tỳ nữ phụ trách chăm sóc Âu Dương Mặc Thần tới bẩm báo tình trạng Âu Dương Mặc Thần vô cùng bất ổn.
(Tẩu lượng: chỉ việc bỏ ra một số tiền nhỏ để mua được nhiều hàng hóa, giống như mua buôn vậy.)

Chân mày Lam Lăng Nguyệt xoắn chặt, rõ ràng nàng đã dùng ngân châm khóa lại mấy đại huyệt của hắn, phòng ngừa chân khí chạy loạn nên đã làm tê liệt thần kinh, còn dùng cả dược hoàn giải độc, nếu căn cứ vào cấu tạo cơ thể người bình thường, hẳn sẽ không xảy ra tình trạng bất ổn, tuy nhiên nàng lại quên mất Âu Dương Mặc Thần biến trở thành độc thể từ năm hai tuổi. Bất đắc dĩ nàng không thể làm gì khác hơn bèn lấy ra hai cây Huyền Thiết ngân châm được nhị sư huynh Dạ Hàn tặng, theo tỳ nữ tới sương phòng.

Bấy giờ bên trong sương phong, Âu Dương Mặc Thần nằm trên giường, mắt nhắm chặt không có dấu hiệu mở, nhưng kinh mạch toàn thân hắn đều sưng trướng không ngừng, toàn thân cơ hồ bị vây bọc trong màu xanh đỏ, Lam Lăng Nguyệt nhanh chóng đi về phía trước bắt mạch cho Âu Dương Mặc Thần, phát hiện nhiệt độ toàn thân hắn đã tăng cao tới 39 độ, cực kỳ nóng, nhiệt độ bên trong quá cao không phải triệu chứng tốt.

“Đừng, ngạch nương đừng đi, người đừng bỏ Thần nhi, đừng mà ngạch nương.” Âu Dương Mặc Thần trong cơn mê sảng không ngừng nói mớ, mày cau chặt, không còn vẻ âm lãnh khi xưa, giống như đang mơ thấy chuyện gì đó, tuyệt vọng đến sụp đổ bên bờ vực, trán của hắn càng lúc càng nhíu chặt, nhiệt độ cũng càng lúc càng tăng cao, nhận biết được điểm này, Lam Lăng Nguyệt cố gắng đánh thức hắn trước, để hắn thoát khỏi cơn ác mộng.

“Âu Dương Mặc Thần, tỉnh dậy đi, Âu Dương Mặc Thần mau tỉnh lại.” Lam Lăng Nguyệt không ngừng lay thân thể Âu Dương Mặc Thần để đánh thức hắn, nhưng vô ích, nàng đành chỉ có thể dùng ngân châm tác động vào huyệt thái dương của hắn, cố gắng kích thích vào dây thần kinh đại não, đánh thức hắn dậy.

Chẳng qua Lam Lăng Nguyệt ở một bên người, thời điểm muốn dùng ngân châm kích thích huyệt thái dương bên trái của Âu Dương Mặc Thần, trong cơn ác mộng Âu Dương Mặc Thần cảm giác có người đang tiến lại gần, tưởng rằng là nương của hắn liền ôm chầm lấy Lam Lăng Nguyệt.

“Ngạch nương, Thần nhi ôm người, ngạch nương sẽ không muốn rời xa Thần nhi, mấy năm nay Thần nhi thật sự rất cô đơn, ông ta chưa bao giờ đối xử với Thần nhi như thân sinh cốt nhục, Thần nhi không muốn tiếp tục làm quân cờ của ông ta.” Âu Dương Mặc Thần ôm Lam Lăng Nguyệt trong lòng, cảm nhận được hương vị ấm áp từ cơ thể truyền đến, cái trán đang nhíu chặt cũng chậm rãi giãn ra, tuấn nhan không còn chịu sự đày đọa thống khổ khôn xiết của độc thất sắc đến tái nhợt mặt mày.

Còn Lam Lăng Nguyệt đột ngột bị ôm khiến trở tay không kịp, nàng càng giãy dụa, Âu Dương Mặc Thần càng siết chặt, đang lúc Lam Lăng Nguyệt tính sử dụng nội lực phá bỏ ràng buộc của Âu Dương Mặc Thần chợt nghe thấy lời hắn nói trong cơn mê, từng tiếng cầu xin người thương yêu chạm vào tim Lam Lăng Nguyệt, thì ra thế giới của hắn khổ sở giống như mình vậy, chẳng qua mình vẫn khá hơn hắn một chút chính là nàng còn có mẫu thân bảo vệ, mà hắn, nghe giọng điệu của hắn dường như ngạch nương đã mất, hoàng thượng cũng là kẻ vô tình, hoàng gia vốn lạnh bạc, tình thân yêu mến là thứ chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng, mặc dù bình thường hắn luôn âm lãnh giống như người khác nợ hắn, nhưng trong lòng lại yếu đuối biết bao, vậy bản tiểu thư ban phát thiện tâm an ủi trái tim của ngươi, chẳng phải chỉ là ôm một lúc thôi sao, khẽ cắn răng áp sát lại.

Lam Lăng Nguyệt cũng chỉ có thể an ủi bản thân như vậy, chỉ là tư thế hiện tại của hai người có chút khiến người ta hiểu lầm, nàng ở bên trên, Âu Dương Mặc Thần lại ở bên dưới, nghĩ tới đây Lam Lăng Nguyệt không khỏi ho mạnh hai tiếng, ngưng ngay, hiện tại trời đông rét mướt, vẫn chưa tới mùa xuân, không thể nghĩ linh tinh.

Lúc này Đông Thanh và Hạ Ca dẫn theo bốn môn đồ về tới Quỷ Trung đường, liền chạy thẳng vào thư phòng chủ tử chuẩn bị phục mệnh cho chủ tử, được thông báo chủ tử đã tới sương phòng Âu Dương Mặc Thần, nhân tiện mang theo mặt nạ hồ ly quỷ che mặt, dù sao Âu Dương Mặc Thần đã nhìn thấy dung mạo thật của các nàng, như vậy bảo đảm hơn. Đeo xong cẩn thận, hai người liền tới trước cửa sương phòng của Âu Dương Mặc Thần.

Hạ Ca ghé tai nghe ngóng thấy bên trong không phát ra âm thành nào, cho rằng bên trong không có ai nên cùng Đông Thanh đạp cửa xông vào, phi vụ liều lĩnh này lại đụng phải một sự kiện lớn, chủ tử các nàng bị Âu Dương Mặc Thần đang nằm trên giường ôm thật chặt, đây được xem như là sự kiện lớn có một không hai, chẳng trách không nghe thấy âm thanh nào bên trong, nguyên lai là ha ha, nghĩ đến đây hai người nhìn nhau cười, ánh mắt đầy thâm ý nhìn chủ tử các nàng.

“Ai cho hai người các ngươi vào không gõ cửa, các ngươi tự lập ra quy củ sao.” Bị Hạ Ca và Đông Thanh bắt gặp đúng lúc, hai má Lam Lăng Nguyệt lập tức nóng lên, nàng rõ ràng không làm cái gì, nhưng chẳng hiểu sao lại chột dạ, lại không thoát khỏi sự sự ôm ấp giam cầm của Âu Dương Mặc Thần, vô cùng xấu hổ mắng mỏ hai người các nàng.

“Chủ tử, thuộc hạ biết sai rồi, thuộc hạ sẽ ra ngoài chờ, đợi chủ tử làm xong chuyện tốt, thuộc hạ sẽ đến bẩm báo sau.” Hạ Ca liếc Đông Thanh, hai người trao đổi ánh mắt sau đó trăm miệng một lời, kỳ thực nghĩ lại thì Tam vương gia Kim Hoa quốc cũng coi là văn võ song toàn, tướng mạo cũng có thể xứng với chủ tử các nàng.

“Lúc nào rồi còn ăn nói linh tinh,  không mau qua đây kéo tay hắn ra cho bản đường chủ, không thấy hiện tại hắn đang mất ý thức sao.” Lam Lăng Nguyệt bất đắc dĩ trợn trừng mắt, thật sự phí công dạy dỗ hai nha đầu nàng, xem ra bình thường đối xử với các nàng quá tốt, cố gắng tìm một cơ hội uốn nắn lại tính nết hai cái người này, cũng tại rèn luyện quá ít.

Hai người nhận thấy trong giọng chủ tử có chút tức giận, lần lượt từng người chạy vội đến trước mặt Lam Lăng Nguyệt, Đông Thanh vốn mạnh hơn người thường, không tốn nhiều sức đã gỡ tay Âu Dương Mặc Thần ra, ban nãy quả thật náo loạn đại ô long, hai người các nàng vẫn cho rằng chủ tử và Âu Dương Mặc Thần nhanh như vậy đã bén lửa, suy nghĩ thật sự không chấp nhận được.

“Chuyện hôm nay, hai người các ngươi giữ trong bụng cho ta, đừng để ta nghe thấy các ngươi bàn tán xôn xao bất cứ chuyện gì sau lưng bản đường chủ, bằng không hậu quả hai ngươi tự biết.” Giọng điệu Lam Lăng Nguyệt mạnh mẽ kiên định thị uy dọa sợ Hạ Ca và Đông Thanh, mặc dù biết hai người trung thành tuyệt đối với mình, sẽ không nói năng lung tung, nhưng lúc cần đánh nhất định phải đánh.

“Chủ tử, hai người chúng ta biết sai rồi, cái gì chúng ta cũng không nhìn thấy.” Công phu mở to mắt nói dối thuần thục của Hạ Ca và Đông Thanh học thành từ chính Lam Lăng Nguyệt, một cái chớp mắt cũng không có.

“Đừng có lẻo mép, trước tiên đỡ Âu Dương Mặc Thần dậy cho bản đường chủ để ta làm hắn tỉnh lại trước rồi sẽ vận công hạ nhiệt trên giường băng trong mật thất, chút nữa sẽ xử lý hai người các ngươi.” Lam Lăng Nguyệt ra hiệu Đông Thanh và Hạ Ca dìu đỡ Âu Dương Mặc Thần, nàng đâm ngân châm vào vị trí huyệt thái dương của Âu Dương Mặc Thần nhẹ nhàng ngọ nguậy, kích thích thần kinh Tỉnh Giác của Âu Dương Mặc Thần, hai bên huyệt Thái dương đều dùng ngân châm, Âu Dương Mặc Thần vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, Lam Lăng Nguyệt không thể làm gì khác, đành phải đâm nửa tấc ngân châm vào Bách Hội huyệt của Âu Dương Mặc Thần cố gắng tiến thêm một bước kích thích, Bách Hội huyệt là một vị trí được coi trọng, không hoàn toàn chắc chắn tuyệt đối sẽ dễ dẫn đến cái chết..

Cảm giác đau buốt đánh thẳng vào đại não khiến mí mắt nặng trĩu của Âu Dương Mặc Thần khẽ run, ý thức cũng từ từ rút khỏi không gian mơ hồ, chậm rãi nhấc lên bờ mi nặng như nghìn vàng.

“Cuối cùng ngươi đã tỉnh, hiện tại ngươi độc phát kèm sốt cao, nếu như không tỉnh lại đến đại la thần tiên cũng không cứu nổi mạng ngươi.” Nhìn Âu Dương Mặc Thần chậm chạp kéo mở cặp mắt, rốt cuộc Lam Lăng Nguyệt cũng thở ra một hơi, chỉ cần ý thức của hắn không tiêu tán ở cảnh giới là tốt rồi.

“Cảm ơn.” Mặc dù Âu Dương Mặc Thần mới tỉnh lại đang rất suy yếu, thế nhưng giọng nói âm lãnh và hắn lúc trong cơn mộng mị như phân thành hai ngươi, tuy nhiên Lam Lăng Nguyệt lại không cho là đúng, hắn giống bản thân mình thích lánh xa người khác ngàn dặm, giống như con nhím mang trên thân đầy gai góc.

“Ngươi có từng luyện qua Quy Tức tâm pháp?” Trong trí nhớ, tâm pháp này là tuyệt học của Hắc Phong sư thúc, nếu ông ấy thương yêu Âu Dương Mặc Thần, chắc hẳn sẽ truyền thụ cho hắn, nếu như hắn học tâm pháp này, hợp với đan dược độc môn của mình, luyện trên giường băng, chỉ cần một đêm thôi việc độc phát gây nên sốt cao của hắn sẽ có thể suy giảm, cũng không cần bản thân phải hao tổn nội lực giúp hắn.
“Có luyện qua, thân thể của ta tự ta biết, hôm nay đã quấy rầy Quỷ đường chủ rất nhiều, bản vương cáo từ.” Âu Dương Mặc Thần vốn không thích nợ người nhân tình, càng không muốn liên lụy bất kỳ kẻ nào, vực lên thân thể suy yếu, muốn mạnh mẽ thẳng lưng cất bước.

“Âu Dương Mặc Thần, ngươi chịu thua một lần thì mất gì? Mọi việc cần gì phải liều lĩnh cả mạng sống như vậy? Mạng của ngươi là do ta cứu về, hiện tại ngươi là bệnh nhân của ta, ta không cho phép người mà ta mới chữa trị một nửa bước ra khỏi đại môn Quỷ Trung đường ảnh hưởng đến danh tiếng Quỷ La Sát của ta.” Một lần nữa Lam Lăng Nguyệt lại bị Âu Dương Mặc Thần coi thường, tim tên chết tiệt này phát triển kiểu gì vậy, thân thể sắt thép còn không chịu nổi sự đày đọa như kia, huống hồ cả người hắn lúc xanh lúc đỏ, người không ra người quỷ không ra quỷ, bước từ Quỷ Trung đường ra ngoài chẳng phải phá hỏng thanh danh Quỷ La Sát của nàng sao.

“Cần gì phải vậy? Bản thân ta hiểu rõ cơ thể của mình, năm nào ta cũng đều chống chọi vượt qua, dùng dược thật quá lãng phí, Quỷ La Sát ngươi quản hơi nhiều rồi đấy.” Khóe miệng Âu Dương Mặc Thần kéo lên một nét châm biếm gượng ép, trên đời này hắn không có người thân, mặc dù hắn không biết tại sao Quỷ La Sát lại hao hết tâm tư cứu mình, nhưng hắn có quyền lựa chọn từ chối, trừ sư phụ và tiểu ngũ, hắn không tin tưởng ai hết.

“Âu Dương Mặc Thần, mặc kệ ngươi nghĩ như nào, Quỷ La Sát ta làm tất cả chỉ vì không muốn loại bán thành phẩm ngươi hủy hoại thanh danh, ngươi ở trong băng thất ngoan ngoãn luyện tâm pháp của ngươi, ta sẽ sai người đưa cho ngươi tản nhiệt đan, chờ tới sáng mai ngươi hạ sốt, mau chóng cút đi cho ta.” Lam Lăng Nguyệt có loại cảm giác chó cắn Lã Động Tân*, dặn dò Đông Thanh, Hạ Ca trói Âu Dương Mặc Thần vẫn còn suy yếu rồi ném lên băng sàng trong mật thất rồi phân phó người đưa cho hắn tản nhiệt đan.
(Chó cắn Lã Động Tân: không phân biệt tốt xấu, không hiểu lòng người tốt.)

Do lúc này Âu Dương Mặc Thần đang trong tình trạng độc phát, hơn nữa mấy đại huyệt lại bị Lam Lăng Nguyệt đóng lại thành ra không thể thi triển võ công, hiện tại có thể nói là mặc người xâu xé, không đợi hắn lên tiếng liền bị Quỷ La Sát sai hai hộ pháp đeo mặt nạ quỷ hồ ly trói lại đưa vào băng thất, không còn đường để chọn, hắn cũng chỉ có thể nghe theo lời Quỷ La Sát uống tản nhiệt đan sau đó tập trung tinh lực luyện Quy Tức tâm pháp để điều chỉnh khí lực toàn thể.

Giải quyết xong vấn đề Âu Dương Mặc Thần, Lam Lăng Nguyệt trở về tẩm phòng, hiện tại nàng vẫn khó chịu không nguôi, nghĩ xem, tốt xấu gì nàng cũng là thánh thủ Quỷ y trên giang hồ, bao nhiêu người phải nịnh nọt lấy lòng nàng xem bệnh cho bọn chúng, không ngờ đầu óc Âu Dương Mặc Thần có vấn đề nặng như vậy, lại còn tưởng rằng nàng ấp ủ suy tính gây hại cho hắn, nếu không phải vì nể mặt sư thúc, chắc chắn sẽ để hắn độc phát rồi chết, đỡ cho Lam Lăng Nguyệt nàng phải nhìn nhiều.

“Chủ tử, ngài uống chén trà nguôi giận, ta thấy Tam vương gia không muốn liên lụy ngài nên mới nói vậy, thuộc hạ nhìn nét mặt hắn, chất độc này không thể coi thường.” Đông Thanh và Hạ Ca theo chân Lam Lăng Nguyệt tiến vào tẩm phòng, Hạ Ca vừa đưa chén trà cho Lam Lăng Nguyệt, vừa nói lên ý kiến của bản thân.

“Đi luôn theo hắn đi, thương làm cái khỉ gì, sau này ta bắt gặp ôn thần này ta sẽ vòng sang đường khác, nói tới nói lui, việc giao cho các ngươi làm thế nào rồi.” Lam Lăng Nguyệt không muốn nhắc tới bất cứ đề tài liên quan đến Âu Dương Mặc Thần, cứ nhắc tới hắn, nàng lại thấy khó chịu.

“Hồi lễ của chủ tử hai người thuộc hạ đã đưa đến, hơn nữa còn trừng trị Kiều di nương và Lam Lôi Ngạo, xem như xả giận thay cho chủ tử.” Đông Thanh bước về phía trước một bước hồi báo qua cho Lam Lăng Nguyệt tình hình nhiệm vụ hoàn thành.

“Trừng trị như nào nói cho bản đường chủ nghe thử.” Lam Lăng Nguyệt híp cặp mắt, trái lại nàng có hứng thú nghĩ đến lúc Lam Lôi Ngạo nhìn thấy hai cái rương hồi lễ sẽ có biểu hiện như nào.

“Lão tặc Lam Lôi Ngạo kia lúc nhìn thấy trong hai cái rương chất đầy đầu sợ muốn nôn ọe hết ra, thuộc hạ điểm huyệt đạo bắt ông ta phải khom lưng cúi đầu trong hai canh giờ, ông ta càng không muốn nhìn, thuộc hạ càng làm cho tầm mắt ông ta không rời khỏi hai cái rương kia nổi.” Đông Thanh miêu tả sinh động biểu cảm của Lam Lôi Ngạo lúc đó, làm cho Lam Lăng Nguyệt đang phiền muộn cũng vơi đi phần nào, nàng có thể tưởng tượng được tình cảnh của Lam Lôi Ngạo lúc đó, chiêu này của Đông Thanh không tệ, ông ta càng cảm thấy buồn nôn, càng để ông ta nôn tới chết.

“Chắc hẳn ngươi phải làm nhiều hơn chừng đó ha, thời gian đi lâu như vậy kia mà.” Lam Lăng Nguyệt để ý Đông Thanh nói với mình xong luôn đưa mắt nhìn qua Hạ Ca, cảm giác chắc hẳn phải bội thu được nhiều thành quả hơn thế, bóng gió mở miệng lần nữa.

“Chủ tử, ngài thật sự có cặp mắt tinh tường, mọi chuyện đều bị người nhìn ra, biết là không thể gạt được người, kỳ thực đúng là ta không chỉ dừng ở đó, ta đại náo Lam phủ, làm cho Mặc uyển gà chó không yên, còn kéo theo quan binh tới, thuộc hạ lỗ mãng, lần này hành động có chút theo cảm tính.” Đông Thanh nghe đến đoạn Lam Lăng Nguyệt hỏi dò như vậy, vội vã quỳ xuống thỉnh tội, trên đường nàng và Hạ Ca tìm cách giấu giếm, không ngờ vừa bắt đã đã lộ tẩy.

“Kéo theo quan binh tới, xem ra tình hình thật sự không nhỏ, náo loạn lớn đến mức nào, là Lam Lôi Ngạo không cẩn thận bị ngươi hành hạ đến chết, hay kiếm đi chệch đường chém chết Kiều di nương.” Lam Lăng Nguyệt không đến nỗi mất bình tĩnh, cũng không phải vì Đông Thanh nói rằng bản thân lỗ mãng mà trách tội nàng, mà là có hứng thú muốn biết nàng náo loạn lớn ở Lam phủ như thế nào.

“Chủ tử, thuộc hạ cũng muốn chệch đường kiếm làm thịt độc bà tử Kiều di nương rồi trở về lĩnh tội cũng không cảm thấy oan uổng, chẳng qua Kiều di nương kia thật quá hèn hạ, vậy mà dám âm thầm sai người gọi quan binh, thuộc hạ không thể thực hiện, nên sượt qua cổ bà ta một đường, chém đứt một lọn tóc.” Đông Thanh kể hết mọi chuyện phát sinh trong ngày hôm nay, trong lòng có chút khinh bỉ chính mình, nàng đường đường là hộ pháp Quỷ Trung đường, ấy vậy mà không thể làm thịt độc phụ vô lực chống trả, thật sự nhục nhã.

“Hành động như vậy mà dám nói là đại náo Lam phủ, một đôi tra Kiều di nương và Lam Lôi Ngạo còn sống thì không thể xưng là chuyện lớn, bất quá tính tình kích động quá mức và hành động dựa theo cảm tính chính là nhược điểm trí mạng của các ngươi, đóng cửa tĩnh tu nửa tháng xem như khiển trách dành cho các ngươi, nhớ kỹ cần phải bớt nóng vội, các ngươi vừa đại náo Lam phủ, không thích hợp xuất hiện ở Lam phủ một thời gian, nhân dịp nửa tháng này biết điều mà tĩnh tu đi.” Trong mắt Lam Lăng Nguyệt, hành động lần này của Đông Thanh cũng chỉ là chút nhạc đệm nho nhỏ, không tính là đại náo Lam phủ, xem ra mệnh của Kiều di nương đúng thật quá lớn, đợi trở về Lam phủ sẽ lại tiếp đãi bà ta, từ từ chơi đùa.

“Vâng, thuộc hạ nhất định sẽ tĩnh tu để bình tĩnh lại tâm tình.” Sau khi Đông Thanh và Hạ Ca rời khỏi gian phòng sau khi bẩm báo và chịu phạt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, Hoacamtu, Una, antunhi, Đạm Tuyết
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichvan, Google Adsense [Bot], Hoacamtu, Huyềnn Songg, Kỳ Nhi, Murasaki, Nga Le, Ngantrinh, thtrungkuti, thucyenphan, thuyntt121185, Totoro yuki và 756 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.