Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 27.10.2017, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1706 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 60
Chương 20: Khoảng cách từ trái tim tới trái tim là 0

Convert: Sakahara

Editor: Mãn Mãn

Nguồn: DĐLQĐ, Wattpad

Tưởng Bách Xuyên ghi âm xong một đoạn, lại phát để nghe thử, cũng không tệ lắm, anh tắt đi, nhét di động vào túi của cô, thấy cô xoay qua chỗ khác, anh liền quay người cô lại.

Tô Dương hít hít mũi, trên mặt còn mang vệt nước mắt chưa khô.

Tưởng Bách Xuyên khẽ giật mình, đây là lần đầu tiên anh thấy Tô Dương rơi nước mắt.

Trong nháy mắt, nơi nào đó trong tim liền đau đớn.

Anh đưa tay ôm cô vào lòng, "Làm sao thế?"

Tô Dương lắc đầu, không lên tiếng.

Tưởng Bách Xuyên không hỏi lại, chỉ dùng sức ôm cô vào lòng.

Bọn họ đã ở cùng nhau hơn 11 năm, cũng sắp tròn 12 năm, ngay cả trong thời điểm gặp khó khăn trên con đường tình cảm, cô không khóc, cũng chưa từng thương tâm.

Cô vốn lý trí, anh bận rộn, cô sẽ không dính lấy anh, chưa bao giờ càn quấy với anh, lại càng không cố tình gây sự, chỉ thỉnh thoảng nóng nảy một chút.

Khóc đến đỏ mũi, ôm chặt lấy anh, còn cọ qua cọ lại trong lồng ngực anh, bộ dạng yếu ớt như cô gái nhỏ giống như hôm nay, vẫn là lần đầu tiên.

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng dùng cằm vuốt ve đỉnh đầu cô, không nói gì.

Chỉ càng dùng thêm sức để ôm cô.

Cô vẫn còn đang khóc nức nở trong lòng anh.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu, hôn lên tai cô một cái, thấp giọng hỏi cô: "Em mệt à?"

Tô Dương lắc đầu, nghẹn ngào: "Chỉ là... Có chút nhớ anh."

Tưởng Bách Xuyên cắn vành tai cô: "Sau này sẽ không để em không nhìn thấy anh quá một tuần nữa."

Không gặp cô vào ba tháng trước, ngoài việc bận bịu, thân thể anh còn xảy ra chuyện, mà lúc ấy cô đang chuẩn bị triển lãm ảnh ở Hồng Kông, anh không muốn để cô phân tâm, liền không nói chuyện anh sinh bệnh với cô, cũng không gặp cô.

Sau khi xuất viện, anh lại bận rộn với hạng mục IPO của Thẩm thị, còn phải quan tâm tới vụ thu mua của tập đoàn Trung Xuyên, cô cũng bận bịu, hai người mới không gặp mặt lâu như vậy.

Hôm nay, nước mắt của Tô Dương tiết ra như nước lũ, tuôn rơi ào ào, không cách nào ngăn cản.

Cô gật đầu thật mạnh.

Mấy phút sau, cảm xúc của Tô Dương mới từ từ hồi phục, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Em phải ra sân bay rồi, nếu không đi sẽ không kịp lên máy bay mất."

Tưởng Bách Xuyên buông cô ra, nâng tay lau nước mắt trên mặt cô, lại nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô: "Sau khi hạ cánh thì gọi cho anh nhé."

Tô Dương gật đầu, đôi mắt ướt sũng, ảnh ngược đều là anh.

Người đàn ông cô đã yêu hơn 10 năm mà chưa từng hối hận.

Tô Dương không thích cảnh tiễn đưa, cái cảnh cô xoay người tới chỗ kiểm tra an ninh, anh đứng nhìn cô ở nơi ấy, sau đó lại trở về một mình, khiến cho người ta cảm thấy chua xót.

Loại cảm giác này rất tệ, sau khi anh tiễn cô một lần, cô không bao giờ để anh làm thế nữa.

Tô Dương ngồi trên xe, hạ cửa xe xuống, cười yếu ớt vẫy vẫy tay với anh.

Tưởng Bách Xuyên đi tới, nắm lấy cằm cô, hôn lên.

Trước khi buông ra, lại dùng sức cắn một cái trên môi cô, mùi máu tươi lan tràn trong khoang miệng của hai người.

Tưởng Bách Xuyên buông môi cô ra, xoa đầu cô, tỏ ý tài xế có thể lái xe.

Mãi cho đến khi xe biến mất vì chuyển hướng, anh mới thu ánh mắt lại.

Giữa trưa, sau khi ăn cơm xong, Tưởng Bách Xuyên cũng không nghỉ trưa, chuẩn bị đi dạo trong thị trấn nhỏ, xem có cái cốc Tô Dương thích hay không.

Anh không lái xe ra ngoài.

Một mực đi về phía trước, dọc theo con đường nhỏ không quá rộng rãi ở cửa khách sạn.

Ba năm trước, Tô Dương từng gửi cho anh một tấm ảnh chụp chính nhà thờ ở nơi này, anh vẫn còn nhớ rõ mỗi chữ cô nói khi ấy.

Cô nói: [Nếu trong tương lai, có một ngày em đoạt được giải thưởng cao nhất của giới nhiếp ảnh, em liền cầu hôn với anh ở nơi này, anh không nhìn lầm đâu, là em cầu hôn anh, anh gả cho em. Gả cho ca, ăn no mặc ấm, còn có tiền tiêu không hết ~, lòng ca như một, chỉ yêu mình anh.]

Ba năm này, ngày nào cô cũng nỗ lực vì niềm vinh dự cao nhất ấy, chưa bao giờ ngừng nghỉ.

Tất cả khổ cực cùng áp lực của cô, chỉ có anh biết rõ.

Tưởng Bách Xuyên lấy di động ra chụp ảnh nhà thờ, gửi cho Tô Dương, khó có khi anh hỏi đùa: [Đồng ca, khi nào thì cầu hôn?]

Cất di động, Tưởng Bách Xuyên xoay người, chuẩn bị rời khỏi nhà thờ.

"Chậc, thật khéo." Thời gian này, Bàng Việt Hy không có việc gì làm, liền tới xem những công trình kiến trúc kinh điển của thị trấn nhỏ, không ngờ lại gặp Tưởng Bách Xuyên ở chỗ này.

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, không định nói chuyện, nâng chân đi về phía trước.

Lúc lướt qua vai cô ta, Bàng Việt Hy gọi anh lại: "Tưởng Bách Xuyên!"

Tưởng Bách Xuyên ngừng chân xoay người, Bàng Việt Hy cũng xoay người.

"Nếu là để chúc mừng tôi, vậy thì cảm ơn." Âm thanh của anh lạnh nhạt trầm tĩnh.

Bàng Việt Hy: "..."

Người đàn ông này quả là kiêu ngạo, ai nói anh nhất định có thể thắng?

Cô ta chợt "A" một tiếng, "Tôi không thực sự có ý định nói một tiếng chúc mừng, nhưng lại có chuyện muốn hỏi anh."

Trước đây cô ta chỉ gặp Tưởng Bách Xuyên tại trường hợp công khai, không thích hợp để nói chuyện riêng tư.

Hôm nay, thật vất vả mới ở dưới tình huống không có người ngoài, cô ta gặp được anh, liền muốn hỏi rõ.

Cô ta luôn muốn biết mình thua ở chỗ nào.

Luận về khí chất, cô ta không thua Tô Dương, luận về xinh đẹp, cô ta tự nhận mình cũng không kém gì Tô Dương.

Vậy thì rốt cuộc cô ta thua ở chỗ nào?

Tưởng Bách Xuyên như có điều suy nghĩ, có lẽ sẽ hỏi chuyện liên quan đến Tô Dương, anh hơi hơi gật đầu: "Cô hỏi đi."

Bàng Việt Hy nhìn anh, im lặng một lúc, cô ta mới hỏi: "Anh vẫn luôn tán thưởng tôi như vậy, nhưng tôi cũng chẳng lọt nổi vào mắt xanh của anh, nên tôi rất hiếu kỳ... Anh thích Tô Dương ở điểm nào?"

Cô ta biết Tưởng Bách Xuyên thưởng thức mình, người ở trong ngành cũng đều biết rõ.

Tại trường hợp công khai, anh đã từng nói rằng, trong giới ngân hàng đầu tư, không có quá nhiều người phụ nữ mà anh thưởng thức, cô ta coi như là một, thư ký Giang Phàm của anh cũng là một trong số đó.

Tưởng Bách Xuyên không chút do dự trả lời cô ta:" Tôi không biết."

Lần đầu tiên nhìn thấy liền thích, nào có lý do gì.

Bàng Việt Hy chớp chớp mắt, tựa như đang bình phục tâm trạng tức giận chập chờn của chính mình.

Một lát sau, cô ta dịu giọng nói: "Tưởng Bách Xuyên, tôi đang hỏi anh một cách hòa nhã, không phải là đang tranh cãi với anh."

Tưởng Bách Xuyên nhận lấy câu nói của cô ta: "Tôi chỉ tranh cãi với người nhà của tôi thôi."

Bàng Việt Hy nhịn rồi lại nhịn: "Hay là anh không thích Tô Dương? Thích cũng chỉ vì cô ta là người phát ngôn cho hãng camera mà mối tình đầu của anh thích?"

Tưởng Bách Xuyên chưa bao giờ chủ động đàm luận chuyện tình cảm riêng tư của mình cùng người khác, nếu cô ta đã hỏi, anh cũng sẽ nói rõ ràng: "Tô Dương chính là mối tình đầu, cũng là vợ của tôi."

Sau một lúc lâu, Bàng Việt Hy mới tỉnh lại từ trong nỗi khiếp sợ, nhưng vẫn cảm thấy khó có thể tưởng tượng được.

Anh đã kết hôn rồi ư?

Là với Tô Dương sao?

Vậy thì hành động gây hấn trong thang máy của cô ta vào ngày nọ chính là một chuyện cười lớn.

Sự mờ mịt của cô ta đã đi đến một tầm cao mới.

Bàng Việt Hy thu lại vẻ mặt luống cuống, nếu còn tiếp tục nói về đề tài, cô ta liền có vẻ rất không biết điều.

Cô ta thay đổi đề tài: "Anh có biết sau khi tôi trở lại New York sẽ đổi nơi công tác tới chỗ nào không?"

Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt nói một câu: "Có liên quan gì tới tôi sao?"

Sau đó, xoay người rời khỏi.

Bàng Việt Hy: "..."

Người đàn ông này thật đúng là vừa vô lễ vừa kiêu căng!

Hai tay cô ta đút vào túi, nhìn bóng lưng cao lớn càng lúc càng xa kia, ánh mắt phức tạp.

Không bao lâu sau, bọn họ sẽ lại giao đấu chính diện.

*

Sáng ngày hôm sau, Tô Dương đã đến Hồng Kông vào lúc 6 giờ hơn.

Tuy không thể ngủ ngon trên đường đi, nhưng nhờ có ghi âm, cô cũng mơ màng ngủ mấy tiếng.

Khi đẩy hành lý qua hải quan, nghe thấy có người gọi cô từ phía sau: "Đồng Đồng."

Tô Dương quay đầu, không ngờ lại gặp được Cố Hằng ở chỗ này, trợ lý đang theo ở đằng sau anh.

Cô ngừng bước chân, chờ anh.

Cố Hằng đến gần, hỏi: "Sao chỉ có một mình thế?"

Tô Dương: "Đinh Thiến đang bay đến từ Bắc Kinh."

"Đi thôi." Cố Hằng đưa tay muốn giúp cô đẩy hành lý, Tô Dương lại không để anh làm.

Cố Hằng từ bỏ, sánh bước cùng cô về phía cửa ra của hải quan.

Khi xếp hàng tại chỗ hải quan, Tô Dương nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng trên mặt anh: "Có muốn tách ra để xếp hàng không?"

"Hả?" Cố Hằng không hiểu ý cô.

Tô Dương nói: "Cậu là ảnh đế, bị chụp ảnh thì không tốt lắm đâu, còn tưởng là tôi muốn nổi danh ấy chứ."

Cố Hằng nghe được sự châm biếm trong lời nói của cô, anh liếc cô một cái, không tiếp lời.

Sau 20 phút, ra khỏi cửa hải quan, trong sảnh đến quốc tế, Tô Dương nhìn thấy Lục Duật Thành, mấy hôm trước còn bị kiểm tra vì say rượu lái xe, nay lại tới Hồng Kông để kiếm chuyện.

Cô hơi cau mày, từ lúc nào thì người này trở nên tốt tính như vậy rồi, dậy sớm để đến đón máy bay sao?

Sau đó, cô nghĩ lại, có lẽ là đến để đón tình nhân nhỏ.

Tối hôm qua Cố Hằng còn buồn bực, sao Lục Duật Thành lại nhất thời tốt bụng mà đến đón máy bay như vậy, hóa ra là có ý đồ khác.

Hắn không đến để đón anh, mà là để đón Tô Dương.

Sau khi đến gần, Lục Duật Thành hỏi Tô Dương: "Có đói bụng không?"

Tô Dương trợn mắt: "Tôi đã ăn rồi."

Lục Duật Thành cũng không để ý tới sắc mặt của cô, tự tay muốn đẩy hành lý cho cô, bị Tô Dương ngăn lại: "Đây là nơi công cộng, lôi lôi kéo kéo cũng không tốt, cậu không muốn hình tượng nhưng tôi vẫn còn muốn đấy."

Cô đẩy tay hắn, đẩy thẳng hành lý về phía cửa ra.

Lục Duật Thành xoay người nhìn bóng lưng quật cường của cô, lồng ngực phập phồng vì tức giận.

Cố Hằng đứng ở một bên xem náo nhiệt, chợt đẩy hành lý ở trước mặt trợ lý về phía Lục Duật Thành: "Ừm, cậu đẩy cái này đi, đừng mất mát nữa."

Lại vỗ vỗ bờ vai hắn, tựa như đang cho một liều thuốc an ủi.

Sau đó, nhanh chóng rời đi cùng trợ lý.

Lục Duật Thành: "..."

Hắn nhìn hành lý của Cố Hằng, lại nhìn bóng lưng kiêu ngạo của bọn họ, trực tiếp đá hành lý một cước.

Không thèm để ý tới rương hành lý kia, đi thẳng ra ngoài.

Đi hơn mười bước, hắn chửi một câu thô tục ở trong lòng, híp mắt một cái, lại xoay người cầm hành lý của Cố Hằng.

Đến trước ô tô, Lục Duật Thành tới chậm, chỉ có thể ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ của hàng sau, Cố Hằng ngồi ở giữa, bên cạnh là Tô Dương.

Trên xe, ba người bọn họ đều không nói chuyện.

Tô Dương lấy di động, mở ra, nửa phút đồng hồ sau, có mấy tin nhắn xuất hiện.

Trong đó, có hai cái là do Tưởng Bách Xuyên gửi đến, một tấm ảnh chụp nhà thờ nhỏ, còn có một tin nhắn bằng chữ, chỉ thấy tin nhắn viết: [Đồng ca, khi nào thì cầu hôn?]

Tô Dương nhìn một chút, chợt bật cười không tiếng động.

Đã bao nhiêu năm rồi anh không hóm hỉnh như vậy?

Cô trả lời anh: [Ca đang kiếm tiền để mua đồ cưới cho anh, chờ ca, ca bận thêm mấy ngày nữa liền cưới anh làm vợ ~]

Lại gửi biểu tượng cường hôn cho anh.

Tô Dương tính toán thời gian hiện tại của thị trấn nhỏ ở Đức, chính là sau nửa đêm, có lẽ Tưởng Bách Xuyên đã ngủ rồi.

Cô đeo tai nghe, tiếp tục nghe câu chuyện tiếng Đức mà anh ghi âm cho cô.

Ánh mắt của Lục Duật thành luôn nhìn về phía bên phải một cách không tự chủ, lần nào quay đầu cũng đối chọi với ánh mắt của Cố Hằng, hắn hừ lạnh một tiếng, lại thu hồi tầm mắt.

Trên máy bay, Cố Hằng liên tục xem kịch bản, cũng không nghỉ ngơi thật tốt, anh tựa lưng lên ghế ở phía sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Khi Lục Duật Thành lại nhìn về phía Tô Dương một lần nữa, thấy cô đang cười yếu ớt với màn hình di động.

Hắn tò mò không biết cô đang nhìn cái gì, đưa tay muốn lấy tai nghe của cô để nghe một chút, vừa chạm vào tai cô, Tô Dương chợt quay đầu, đánh rớt tay hắn: "Lục Duật Thành, cậu có thấy phiền không vậy!"

Cố Hằng mở mắt ra, nhìn nhìn, rồi lại nhắm mắt lại.

Anh đã quá quen với trường hợp như vậy, lúc còn đi học cũng chính là như thế, khi Lục Duật Thành rảnh rỗi liền muốn kiếm chuyện với Tô Dương, Tô Dương sẽ quát hắn, nhưng Lục Duật Thành vẫn mặt dày mặt dạn, tiếp tục cười đùa cùng cô.

Lục Duật Thành nhìn Tô Dương, kéo tai nghe của cô: "Tô Dương, cậu không thể nói chuyện tử tế với tôi được à!"

Tô Dương cũng nhìn hắn, trong mắt đều là bất đắc dĩ, thay đổi vẻ mặt, cười nhạt với hắn, thanh âm cũng dịu dàng: "Lục tổng, xin hỏi khi nào thì ngài có thể trả hai ngàn ba trăm tệ cho tôi? Gần đây tôi cực kỳ, cực kỳ thiếu tiền."

Lục Duật Thành: "..."

Hắn tức giận quay mặt đi, mở cửa sổ xe để thông khí.

Một người phụ nữ như vậy, nếu hiện tại đưa cho hắn, hắn cũng không nhất định sẽ để ý tới cô đâu.

Tô Dương tiếp tục nghe chuyện xưa.

Sau khi nghe qua một lần, cô luôn cảm thấy nội dung nhiều ra thêm mấy câu so với lần trước, chính là những câu cuối cùng.

Hơn nữa, mấy năm này, câu chuyện càng ngày càng dài, cô đã từng hỏi anh, sao nội dung lại nhiều hơn như vậy?

Khi ấy, anh ngừng vài giây, sau lại trả lời cô rằng: "Đây là một bộ phim nhiều tập."

Tô Dương cầm tai nghe, vỗ vỗ trợ lý của Cố Hằng đang ngồi ở trước cô: "Tiểu Vũ, cậu biết tiếng Đức phải không?"

Cô nhớ Tiểu Vũ từng tìm được một cô bồ người Đức, khi ấy còn đặc biệt đi học một lớp tiếng Đức.

Tiểu Vũ quay đầu: "Đúng ạ."

Tô Dương cười cười: "Có thể phiền cậu phiên dịch câu chuyện này không?"

Tiểu Vũ cười yếu ớt: "Sợ là sẽ không dịch được ý nghĩa mà câu chuyện muốn biểu đạt, em chỉ là gà mờ thôi."

Tô Dương đưa di động cùng tai nghe cho cậu: "Không sao, tôi chỉ muốn biết nét chính của câu chuyện này là gì, cậu ghi lại trong note của tôi là được."

Tiểu Vũ gật đầu nói được.

Bốn mươi phút sau, Tiểu Vũ xoay người, cười cười: "Chị Đồng Đồng, đây là câu chuyện êm tai nhất mà em từng nghe, cũng không biết phải dịch thế nào."

Tô Dương nháy mắt mấy cái, ngờ vực nhìn cậu: "Thực sự dễ nghe như vậy sao?"

Tiểu Vũ ý vị thâm trường gật gật đầu, trả di động lại cho cô: "Chị tự xem nội dung của câu chuyện đi."

Sau đó, không biến sắc nhìn Cố Hằng cùng Lục Duật Thành ở hàng sau, khó trách lại bại bởi Tưởng Bách Xuyên.

Yên lặng thở dài trong lòng.

Tô Dương cầm di động lên, lại nhét tai nghe vào lỗ tai, tiếp tục nghe.

Mở note, bắt đầu xem bản dịch bằng tiếng Trung.

Chỉ là khi nhìn thấy hàng chữ đầu tiên, đáy mắt liền cô bắt đầu nóng lên.

[Ngày 9 tháng 11 năm 2004, lần đầu tiên tôi gặp được Đồng, nghe chú hai nói, trên đường tan học, cô ấy nghịch ngợm mất chìa khóa, tới nhà chú hai để tìm bố cô lấy chìa.

Ngày 22 tháng 12 năm 2005, đây là lần thứ tư tôi nhìn thấy Đồng, ngày ấy, tôi đi đón cô ấy tan học thay chú Tô, tôi thổ lộ với cô ấy, sau khi trở về, đêm ấy, tôi mất ngủ cả đêm.

Tháng 2 năm 2006, tôi tặng Đồng một bộ máy ảnh Laca, cô ấy nói sau này cô muốn trở thành một nhà nhiếp ảnh, sẽ không cần phải học hóa học cùng vật lý, lại càng không cần phải học lịch sử cùng chính trị.

Tháng 6 năm 2006, vào kỳ thi cuối cùng, Đồng là người đứng thứ nhất đếm ngược từ dưới lên trong cả lớp, cô ấy nói với tôi ở trong điện thoại, sau này không cần học nữa, bởi vì có học hay không thì vẫn cứ là thứ nhất đếm ngược.

Tháng 6 năm 2007, Đồng tốt nghiệp trung học, đến studio làm việc vặt vào kỳ nghỉ hè, kiếm được 800 đồng, mua cho tôi một chiếc nhẫn.

Tháng 8 năm 2007, Đồng tới New York lần đầu tiên, cô ấy hưng phấn tới mức hai ngày không ngủ được.

Tháng 11 năm 2008, lần đầu tiên Đồng nhận được giải thưởng chụp ảnh, cô dùng tiền thưởng để mua một chiếc áo sơmi màu đỏ cho tôi.

Tháng 1 năm 2009, thành tích chuyên nghiệp của Đồng đứng thứ ba mươi sáu trong lớp.

Tháng 6 năm 2010, thành tích chuyên nghiệp của Đồng đã đứng thứ nhất trong lớp.

Ngày 25 tháng 6 năm 2011, Đồng tốt nghiệp, tôi tham dự buổi lễ tốt nghiệp của cô, cô được chọn là sinh viên tốt nghiệp ưu tú.

Ngày 19 tháng 3 năm 2012, Đồng đã có phòng làm việc của riêng mình, có cái tên giống như ngân hàng đầu tư của tôi, Hải Nạp.

Tháng 12 năm 2013, Đồng trở thành người phát ngôn của Laca, trước nhà thờ nhỏ, cô ấy gửi một tấm ảnh tự chụp cho tôi, tiểu cô nương của tôi đã trưởng thành, có thể gả cho tôi.

Ngày 14 tháng 2 năm 2014, tôi cầu hôn với Đồng.

Ngày 9 tháng 11 năm 2014, chúng tôi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.

Năm 2015, một năm này, chúng tôi đều bận rộn.

Ngày 9 tháng 12 năm 2016, tôi đã không gặp Đồng tròn ba tháng, đặc biệt nhớ cô ấy.]

Editor: ;;; - ;; Có ai bị cảm động như mình không, nhớ rõ từng ngày từng tháng từng năm luôn :((

Kỳ này mình có 1 tuần nghỉ ngơi,  do một mình mình đang cân hai truyện nên sẽ cố gắng post khoảng 2 - 3 chương của truyện này cho các bạn nhé!



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 30.10.2017, 22:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.10.2017, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 05.04.2014, 06:29
Bài viết: 335
Được thanks: 222 lần
Điểm: 0.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 1
Có chương mới rồi. Cám ơn bạn nhiều ạ. Ngóng từng ngày


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacothong về bài viết trên: Thanh thanhhp12, Vivi3010
     
Có bài mới 04.11.2017, 09:35
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 149
Được thanks: 1706 lần
Điểm: 41.12
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 56
Chương 21: Tôi không có nghĩa vụ phải đối xử tốt với người phụ nữ nào, trừ Đồng Đồng

Convert: Sakahara

Editor: Mãn Mãn

Nguồn: DĐLQĐ, Wattpad

Tưởng Bách Xuyên bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức của di động, trước khi ngủ, anh đã tính sơ qua thời gian Tô Dương có mặt tại Hồng Kông, liền đặt chuông báo thức để kịp thời trả lời tin nhắn của cô.

Anh sờ di động, mấy tin nhắn chưa đọc đều do cô gửi tới.

Bấm gọi điện thoại cho cô.

Phải qua một lúc lâu, bên kia mới bắt máy.

"A lô, bên chỗ anh đang là rạng sáng, sao anh còn chưa ngủ?" Giọng Tô Dương có chút khàn khàn.

Đầu óc hỗn độn của Tưởng Bách Xuyên tỉnh táo không ít, không đáp mà hỏi: "Đồng Đồng, làm sao thế?"

Giọng cô nghe như vừa khóc.

Tô Dương hít sâu mấy cái: "Không có gì, có lẽ là do không được ngủ ngon trên máy bay thôi."

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng thở ra: "Đã sớm ra khỏi chỗ hải quan rồi chứ?"

Tô Dương: "Ừm, hôm nay ít người nên em không cần phải xếp hàng, đúng dịp Lục Duật Thành đi đón Cố Hằng, em ngồi nhờ xe của bọn họ, hiện tại đã ở khách sạn rồi."

Tưởng Bách Xuyên lại dặn dò cô: "Em đừng xích mích với bọn họ, có việc gì thì nói chuyện đàng hoàng, rõ chưa?"

"Em biết rồi, anh mau ngủ đi, nếu không ngủ thì trời sáng mất."

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tưởng Bách Xuyên cũng không cảm thấy buồn ngủ, liền rời giường bật máy tính, bắt đầu xử lý e-mail.

Còn chưa tới giữa trưa, Tưởng Bách Xuyên liền nhận được điện thoại của tổng giám đốc Laca.

"Tưởng, chúng tôi đã quyết định cùng hợp tác với chiến lược đầu tư của Hải Nạp, hợp tác vui vẻ!"

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt nói: "Cảm ơn sự tín nhiệm của ngài, hợp tác vui vẻ!"

Sau khi kết thúc cuộc gọi, anh gửi tin nhắn cho Tô Dương: [Về sau em cũng là cổ đông của Laca rồi.]

Tô Dương là cổ đông lớn thứ ba của ngân hàng đầu tư toàn cầu Hải Nạp, lúc mới sáng lập, không có cổ phần công ty của cô.

Sau này, khi cô đã tròn 18 tuổi, đã có chứng minh thư, anh liền chuyển một phần cổ phần công ty ở dưới danh nghĩa của chính mình cho cô.

Tô Dương đại khái đang bận bịu, không lập tức trả lời anh.

Sau khi xác định ý hướng hợp tác cùng Laca, Tưởng Bách Xuyên giao chuyện còn sót lại cho tổng giám đốc của Hải Nạp đi thực hiện, buổi chiều, anh cùng thư ký Giang Phàm ngồi chuyến bay về New York.

Sau khi trở về, anh còn phải tiếp tục xử lý lời giải thích cho tính hợp lý của giao dịch liên quan đến nữ trang KING.

Mười một giờ rưỡi đêm ở New York, Tưởng Bách Xuyên trở lại căn hộ ở Manhattan.

Tắm rửa xong, anh chuẩn bị gọi điện thoại cho Tô Dương.

Vừa đi đến đầu giường, còn chưa cầm di động lên, tiếng chuông điện thoại đã vang vọng, tưởng là Tô Dương gọi trước, vừa cầm lên xem, không ngờ lại là Kiều Cẩn.

Anh do dự không biết nên ấn ngắt hay ấn nghe, sau khi suy nghĩ mấy giây, anh bấm nút trả lời.

"Có chuyện gì?"

Giọng của anh tựa như không khí giữa đêm đông New York, lạnh băng băng, không có một tia ấm áp nào.

Kiều Cẩn nắm chặt di động, không nói chuyện.

Một giây, hai giây, năm sáu giây trôi qua, từ đầu đến cuối cô ta đều không hé răng.

Cô ta bày tỏ sự bất mãn với thái độ của anh bằng sự kháng nghị không tiếng động.

Tưởng Bách Xuyên không có kiên nhẫn để hỏi lại lần thứ hai, trực tiếp ngắt điện thoại.

Kiều Cần nhìn màn hình di động đã tối xuống, hốc mắt đỏ lên vì tủi thân.

Ngồi ở ghế sau của ô tô, cô ta mở cửa sổ xe ra.

Gió lạnh thổi vù vù vào trong xe, chút hơi nóng ở bên trong chui ra ngoài, cô ta nằm trên cửa sổ xe, cảm nhận thế giới vừa nóng vừa lạnh.

Lisa thở dài nhìn cô ta, vỗ vỗ lên lưng cô ta: "Em cũng không phải không biết Tưởng Bách Xuyên là loại người gì, sao cậu ta có thể chấp nhận chuyện em giận dỗi với cậu ta, trước mắt, để cậu ta giúp em mới là việc quan trọng, bây giờ dư luận ở trên mạng đang nghiêng về một phía, rất nhiều fan của em đã trở thành anti-fan rồi."

Cho dù nhà họ Kiều có quyền thế, có đôi khi cũng không thể một tay che trời, ngăn chặn tiếng nói của cư dân mạng.

Kiều Cẩn yên lặng một trận rồi mới đóng cửa sổ xe, quay đầu nhìn Lisa: "Tuy trước đây anh ấy lạnh lùng, cũng sẽ không đối xử với em như vậy."

Lisa không tiếp lời, cũng không biết phải nói gì.

Kiều Cẩn lại bấm số của Tưởng Bách Xuyên, lần thứ nhất, không ai nghe, lần thứ hai mới có người bắt máy.

"Kiều Cẩn, cô đang phát giận với ai thế!" Giọng nói chất vấn của Tưởng Bách Xuyên truyền đến.

Tay Kiều Cẩn run lên, trong lòng đã chấn động, cô ta nén giận: "Tưởng Bách Xuyên, tôi đang ở New York, ngay dưới chung cư của cậu."

Giọng của Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt: "Sau đó thì sao?"

Kiều Cẩn nghẹn một cái, cô ta đều đã nói trắng ra như vậy, sao anh còn hỏi sau đó?

"Tôi có thể lên ngồi một chút được không? Có chuyện cần nhờ cậu giúp một tay."

Giọng cô ta mềm xuống không ít.

Tưởng Bách Xuyên cự tuyệt chẳng chút do dự: "Tôi đang không tiện."

Kiều Cẩn hung hăng cắn môi, môi dưới trở nên trắng bệch, không có chút máu nào.

"Vậy cậu có thể xuống dưới được không? Sẽ không mất nhiều thời gian của cậu đâu." Cô ta tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

Cô ta chưa bao giờ phải ăn nói khép nép như thế với một người đàn ông nào, ngoại trừ Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên: "Có chuyện gì thì nói trong điện thoại đi."

Kiều Cẩn rốt cuộc không nhịn được nữa, cắn chặt môi.

Không khỏi cao giọng với điện thoại, "Tưởng Bách Xuyên, chúng ta lớn lên từ nhỏ cùng nhau, sao bây giờ cậu lại vô tình như thế? Trước đây cậu cũng không đối xử với mình như vậy! Hiện tại cậu dung túng Tô Dương khi dễ mình, trong lòng mình rất không thoải mái, rất mất cân bằng!"

Trong điện thoại trầm mặc mấy giây.

Vài giây sau, Tưởng Bách Xuyên mới lên tiếng: "Kiều Cẩn, trừ Đồng Đồng ra, tôi không có nghĩa vụ phải đối xử tốt với bất kỳ người phụ nữ nào! Tôi chiếu cố cô khi cô còn nhỏ, cũng bởi vì lúc ấy cô không ngang ngạnh như thế này!"

"Ai cũng chẳng phải kẻ ngu, cô làm gì trong khoảng thời gian này, trong lòng cô tự biết rõ, tôi đã đủ khách khí với cô rồi, chút khách khí ấy cũng chẳng phải do nể mặt cô, mà là nể mặt họ Kiều các người đã từng giúp đỡ ông nội tôi, nhưng cũng sẽ không có lần thứ hai đâu. Nếu chính cô nhất định phải giả bộ hồ đồ, tôi có bận tới mấy cũng sẽ rút thời gian ra để ngả bài với cô!"

Kiều Cẩn khẽ giật mình, nhận biết Tưởng Bách Xuyên nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô ta thấy anh nói một lúc nhiều lời đến thế, còn là ở dưới trạng thái tức giận.

Trong lòng cô ta nổi lên dự cảm xấu.

Tưởng Bách Xuyên tạm dừng, còn nói tiếp: "Tôi không so đo với cô chủ yếu là vì Đồng Đồng sẽ không để chính mình uất ức, nên tôi mới nhịn cô, một nguyên nhân khác là tôi chưa bao giờ dài dòng với nhiều người phụ nữ, đặc biệt là... Những người râu ria không tự biết mình, lãng phí thời gian của tôi."

Anh xoa bóp ấn đường: "Kiều Cẩn, nếu một ngày nào đó tôi không thể nhịn cô được nữa, tìm cô tính sổ, đây cũng sẽ chính là thời điểm giao tình giữa nhà họ Tưởng chúng tôi cùng nhà họ Kiều các cô chấm dứt, tự cô suy nghĩ đi."

Kiều Cẩn tức giận, mất sạch lý trí: "Bác Tưởng nhất định sẽ bênh vực tôi!"

Tưởng Bách Xuyên "A" một tiếng, "Kiều Cẩn, tôi cũng không biết cô giả ngốc hay ngốc thật, nếu một ngày nào đó cô đối địch với Đồng Đồng, đương nhiên bố tôi sẽ thiên vị Đồng Đồng, cho dù ông không vừa lòng với Đồng Đồng, cô ấy cũng là vợ của con ông, là con dâu của nhà họ Tưởng!"

Nói xong, Tưởng Bách Xuyên trực tiếp cúp điện thoại.

Kiều Cẩn ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào di động đã bị ngắt một lần nữa, nước mắt nóng bỏng rơi xuống.

Lisa thở dài, rút mấy cái khăn giấy đưa cho Kiều Cẩn: "Đừng khóc nữa, em cũng không phải không biết tính khí của Tưởng Bách Xuyên, luôn luôn ăn mềm không ăn cứng, em cứng chọi cứng với cậu ta, người thua thiệt còn không phải là em sao! Sao trí nhớ của em lại kém như vậy."

Kiều Cẩn cầm giấy lau nước mắt, lúc này là cô ta tự làm tự chịu.

Cô ta ung dung cho rằng Tô Dương sẽ không công khai quan hệ cùng Tưởng Bách Xuyên, cũng cho rằng Tưởng Bách Xuyên sẽ không thể không nhớ kỹ giao tình giữa hai nhà.

Mọi thứ đều thoát khỏi quỹ đạo.

Lisa an ủi cô ta: "Chúng ta vẫn nên nhanh chóng về nước để thương lượng với bố mẹ em xem tiếp theo nên làm thế nào thì hơn."

Kiều Cẩn thở ra một hơi, "Chỉ có thể nhờ bố em tìm bác Tưởng thôi, hẳn bác Tưởng sẽ để ý giao tình nhiều năm giữa hai nhà."

Dừng một chút, cô ta tự an ủi mình: "Dự định xấu nhất chính là để ông nội em đi tìm ông nội của Tưởng Bách Xuyên."

Ông nội vẫn luôn cưng chiều cô ta, cho dù mất hứng với chuyện cô ta tùy hứng xằng bậy, vẫn sẽ không để danh dự của cô ta bị hao tổn ở thời khắc mấu chốt.

Cô ta nghiêng đầu nhìn về phía đêm khuya vô tận, đêm đông ở New York, yên tĩnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Sau khi Tưởng Bách Xuyên treo điện thoại của Kiều Cẩn, liền trực tiếp gọi vào dãy số của Tô Dương.

"Em dậy chưa?"

Tô Dương ngáp một cái, giọng cũng mông lung khàn khàn: "Em còn ở trên giường, nhưng cũng dậy ngay đây, hôm nay phải chụp ảnh quảng cáo."

Chuyện mà Tưởng Bách Xuyên quan tâm là: "Mặc áo cưới để chụp sao?"

Tô Dương mở loa ngoài, đặt di động ở bên gối, trả lời anh: "Không, mặc lễ phục, em đã vẽ rất nhiều hình ở trên máy bay, sau khi tổng giám đốc của nữ trang KING xem thì rất hài lòng, nói muốn dùng đồ cách tân này, được rồi, anh có biết điểm sáng của lần này là gì không?"

Tưởng Bách Xuyên nghe thấy không phải mặc áo cưới, trong lòng thoải mái hơn không ít, hỏi cô: "Là gì?"

Tô Dương nói: "Chó chăn cừu Đức, em biết tổng giám đốc của KING có một con, còn là một chú chó nổi tiếng ở trên mạng, em liền đặt nó trong hình quảng cáo, kết quả tổng giám đốc Chu vừa nghe chó chăn cừu Đức của anh ta có cơ hội xuất hiện, liền vỗ tay quyết định dùng kế hoạch quay chụp này, không ngờ tổng giám đốc lại tùy hứng như thế."

Sau khi nói xong, cô bật cười.

Tưởng Bách Xuyên cũng cười: "Âm mưu của em được như ý rồi phải không?"

Dùng chú chó để chuyển hướng chú ý của Chu Đổng với áo cưới.

Tô Dương lại đắc ý cười vài tiếng, lúc này Đinh Thiên đến gõ cửa, cô biết là đang giục cô ra nơi quay chụp.

Trước khi ngắt điện thoại, cô nhẹ giọng nói một câu với Tưởng Bách Xuyên: "Chờ em xong việc ở bên này liền bay qua xem anh."

Kết thúc cuộc trò chuyện, Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve di động ở trong lòng bàn tay, cô ghét nhất phải ngồi một mình trên chuyến bay đường dài.

Một lát sau, anh gửi tin nhắn cho Giang Phàm: [Đặt vé máy bay đi Hồng Kông sớm nhất vào ngày mai giúp tôi.]

Giang Phàm nhanh chóng trả lời: [Còn có ai đi theo ạ?]

Tưởng Bách Xuyên: [Chỉ có cô cùng tôi thôi, đến sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông một chuyến.]

Giang Phàm: [Vâng.]

Bận rộn với đề án thu mu mấy ngày nay, tiêu hao thể lực nghiêm trọng, dự định ban đầu của Tưởng Bách Xuyên là nghỉ ngơi thật tốt trong đêm nay, ngày mai lại tiếp tục làm tài liệu thuyết minh.

Nhưng nếu đã tạm thời quyết định tới sở giao dịch chứng khoán Hồng Kông để giải quyết chuyện sở giao dịch điều tra KING vào ngày mai, thời gian quá gấp gáp, cũng không thể làm xong tài liệu thuyết minh, mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay căn bản không đủ.

Điều này nghĩa là anh lại phải thức trắng đêm nay.

Anh tới phòng bếp lấy một ly cà phê, bưng tới phòng sách, bắt đầu tăng ca.

Gần tài liệu là một tấm ảnh.

Là ảnh cũ của Tô Dương, cô cười rạng rỡ ở trong ảnh.

Chính là lần đầu tiên cô tới New York vào năm 19 tuổi, anh chụp cô tại công viên trung ương.

Tưởng Bách Xuyên buông tài liệu, lại đưa tay cầm tấm ảnh kia, dùng bút máy vẽ hai chòm râu cong cong ở trên môi cô.

Máy tính đã mở, Tưởng Bách Xuyên rút khăn giấy lau sạch hai chòm râu nhỏ, cất kỹ tấm ảnh, bắt đầu làm việc.

Nửa đêm tại phòng sách, chỉ có tiếng gõ bàn phím của anh trong sự yên ắng.

Sau hai tiếng, Tưởng Bách Xuyên đã hoàn thành tài liệu thuyết minh hạng nhất, lại đứng dậy đi lấy một ly cà phê.

Sau khi ngồi xuống, anh mệt mỏi xoa bóp ấn đường, mở nhạc trên máy tính, trong máy phát nhạc chỉ có duy nhất một bài hát, mỗi khi anh mệt mỏi sẽ mở nghe mấy lần.

Nhạc dạo vừa vang lên, tin nhắn của Tô Dương liền đến, cô đại khái đang buồn chán, gửi tới một biểu cảm trêu trọc.

Tưởng Bách Xuyên gọi điện thoại qua, Tô Dương nhanh chóng bắt máy, "Sao anh còn chưa ngủ thế? Vẫn đang tăng ca à?"

"Ừ."

Tô Dương cùng người đại diện và trợ ly đã đến khu tiếp khách tại sảnh khách sạn, đang chờ xe đến đón cô tới địa điểm quay chụp.

Đại sảnh rất yên tĩnh, cô rõ ràng có thể nghe được bài hát quen thuộc truyền đến từ trong điện thoại.

Cô cười: "Anh lại nghe bài hát dọa người chạy đấy à?"

Bài hát mà anh đang bật là do cô hát.

Tưởng Bách Xuyên cười: "Dùng để nâng cao tinh thần."

Tô Dương bất mãn hừ hừ hai tiếng, lại hỏi anh: "Anh vẫn phải tiếp tục tăng ca sao?"

Tưởng Bách Xuyên chưa nói thật: "Anh đi ngủ ngay đây."

Tô Dương không trì hoãn thời gian của anh nữa, dặn anh nhanh chóng tắm rửa rồi ngủ.

Sau khi cúp điện thoại, đột nhiên chính cô cũng muốn nghe bài hát kia.

Lấy tai nghe ra cắm vào xong, liền mở máy phát nhạc.

Nếu bài hát ấy không phải do chính cô hát, sau khi đã nghe qua một lần, phỏng chừng cô sẽ không bao giờ nghe lại lần thứ hai, khó nghe đến mức khiến người ta không muốn ăn cơm, cô không biết vì sao Tưởng Bách Xuyên có thể tiếp tục nghe.

Bài hát này là lễ vật cầu hôn mà Tưởng Bách Xuyên đưa cho cô vào ngày cầu hôn.

Đoạn thời gian ấy anh cũng không quá bận rộn, liền tự viết một đoạn lời, tự mình sáng tác.

Khi còn bé, anh lớn lên bên cạnh bà nội, bà là cố vấn của học viện âm nhạc trung ương, anh mưa dầm thấm đất từ nhỏ, cũng coi như có lĩnh ngộ đối với âm nhạc.

Một bài tình ca đơn giản có liên quan đến cô, anh liền gọi nó là "Đồng dao".

Sau này cô mới biết, vì ghi âm bài hát này, anh đã làm rất nhiều chuyện.

Anh nhờ bà nội liên hệ với phòng thu âm tốt nhất, lại tìm một ban nhạc chất lượng tốt, tham gia cả quá trình ghi âm nhạc đệm, phụ trách hỗn âm dương cầm cùng những âm thanh khác.

Sau khi ghi âm nhạc đệm xong, vào ngày cầu hôn, anh mang cô tới phòng thu âm để ghi âm bài hát.

Bởi vì đây là lần đầu tiên anh tới phòng thu âm nên có chút căng thẳng, luôn không hài lòng với phần ghi âm, hôm ấy, anh làm đi làm lại đến tối mới ra khỏi phòng thu âm.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, một người không quen biểu đạt tình cảm như anh sẽ cho cô một kinh hỉ lớn như vậy.

Dù sao khi cầu hôn vào buổi sáng, anh nói ba chữ "Anh yêu em" xong, cũng không hỏi cô có nguyện ý hay không, liền trực tiếp đeo nhẫn lên ngón áp út của cô.

Ở phòng thu âm một ngày, cũng chưa ăn cái gì, nhưng cô cực kỳ vui sướng.

Về nhà đêm ấy, anh làm mỳ sốt tương cho cô.

Đây chính là bữa tiệc lớn của bọn họ vào ngày cầu hôn, cũng là bữa tiệc lớn của lễ tình nhân.

Cô ngồi ăn hoa quả lót dạ ở trước bàn, nhìn anh bận rộn trong phòng bếp, trong lòng cô chua xót, đôi mắt cũng xót xa.

Người đàn ông này, bất kể là lúc nào, đều đáng để cô không do dự mà dành tất cả tình yêu cho anh.

"Dương Dương, xe tới rồi!" Đinh Thiến vỗ vỗ vai cô, "Đi thôi."

Tô Dương hoàn hồn, tắt máy phát nhạc, cất di động, đứng dậy đi về phía cửa lớn.

Hồng Kông ngày hôm nay, trời trong nắng ấm.

Một ngày bận rộn lại bắt đầu.

Editor: Ôi vẽ râu cơ đấy :))))))))) Ban đầu edit còn tưởng ảnh định làm gì lãng mạn như hôn tấm ảnh, blah blah, nhưng không :))))

Cảm ơn các bạn: 07xitrum, An Du, Dolly Leto, Gyo123, Hằng AOF, Min Hồng Hạnh, My heaven, NguyenMinhHuyen, Tompkins, Tuyết Mùa Hè, bachduonggia, chauanh2013, cloud176, hoacothong, hướng dương mùa hè, m0n.prim, monkeylinh, songtu2000, xuanthoathoaxuan đã thanks cho truyện ạ :D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 350 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 288 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 280 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 789 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1675 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1410 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 626 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.