Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 294 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 23.09.2017, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3182
Được thanks: 24355 lần
Điểm: 31.22
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 35.1 - Điểm: 39
Chương 35.1: Gia lấy chính mình thưởng cho em!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hoàn cảnh huyên náo hình như lập tức yên tĩnh lại, mọi người có lẽ đã bị một màn không tưởng tượng nổi trước mắt làm cho sợ run.

Một hồi lâu, chỉ nghe thấy giọng nói con nít ngọt ngào của Mộng Mộng đáp: “Dì ấy là dì Lâm Tuyết!”

“Lâm Tuyết?” Trên mặt Thạch Vũ vẫn tràn đầy đề phòng nhìn cô, “Tôi hỏi cô có thân phận gì?”

Lâm Tuyết tới gần phía trước, rất rộng rãi chìa bàn tay thon ra về phía Thạch Vũ, tự giới thiệu mình, “Tôi là bà xã của Phương tiên sinh, rất vui được biết anh! Con gái của anh thật đáng yêu, tôi hy vọng con bé vẫn có thể có được tình thương của cha, cũng hy vọng anh vì con bé không có việc gì lại gây sự, hòa khí sinh tài có tiền mọi người cùng nhau kiếm chẳng phải tốt hơn sao?”

Thạch Vũ lui về sau một bước, hơi nhếch môi, lạnh lùng nhìn Lâm Tuyết, trầm mặc không nói.

Những thợ mỏ bên cạnh cũng ồn ào lên, cười trêu nói: “Ở đâu ra cô nhóc, dáng dấp thật tươi ngon! Vẫn quấn lấy anh Thạch có phải coi trọng anh ấy không? Anh Thạch không thích phụ nữ, cô em vẫn tìm anh đây đi!”

Những thợ đào mỏ này vốn đều là sói háo sắc trong sói hoang, cực kỳ ít mang theo người thân, đa số đều độc thân, vùi mình ở nơi này quanh năm không đụng tới phụ nữ, liếc mắt nhìn thấy cô gái như Lâm Tuyết dĩ nhiên cũng thèm thuồng.

Thấy cô chủ động bắt tay với Thạch Vũ, mà Thạch Vũ lại tránh không thèm để ý, bọn họ cũng không khỏi mù quáng, nhìn bàn tay ngọc đầy đặn kia, hận không thể lập tức cầm tới tay mình.

Lâm Tuyết đứng ở đó không động, nhưng Mộng Mộng nói rồi. Bé khẩn trương ôm bả vai Thạch Vũ, nhỏ giọng hỏi: “Cha? Bọn họ có thể bắt nạt dì Lâm Tuyết không?” dinendian.lơqid]on

Thạch Vũ đã hoàn toàn tỉnh táo lại, thấy vợ “Phương tiên sinh” cũng ra mặt, chắc là rất có thành ý giảng hòa với bọn họ. Thật ra thì anh cũng không muốn đối nghịch với lão đại mới, nhưng vừa mới bắt đầu không thể nào biểu hiện phục tùng thuận theo, nhất định phải ra oai phủ đầu với bọn họ, nếu không về sau nào còn có địa vị để nói đủ loại điều kiện với lão đại mới?

Lập tức một tay ôm đứa bé, một tay kia xua xua về phía những người anh em thợ mỏ kia, ý bảo bọn họ không cần tranh giành Lâm Tuyết, trách mắng: “Đều quy củ một chút đi!”

Tiếng quát lớn của anh còn có uy lực hơn lão đại mới nổ súng đe dọa cảnh cáo, những thợ đào mỏ háo sắc vung tay vung chân kia hận không thể nóng lòng thử một lần lập tức câm như hến, lại không dám lên tiếng bỉ ổi với Lâm Tuyết.

Lúc này Lương Tuấn Đào đã mang người đến, anh đã mặc quần dài áo sơ mi, trước mặt những thợ đào mỏ ngăm đen ngực trần khắp người đầy mồ hôi bẩn càng lộ vẻ anh tuấn cao quý oai phong hiên ngang.

Đi tới bên cạnh Lâm Tuyết, anh đưa tay ôm cô vào trong ngực, gương mặt tuấn tú khó nén vẻ giận dữ, hạ thấp giọng trách mắng: “Không phải kêu em ngoan ngoãn ở lại trong phòng sao? Chạy đến đây làm gì? Có biết bên ngoài rất nguy hiểm không?”

“Phì!” Lâm Tuyết không nhịn được bật cười.

“Cười cái gì mà cười?”Lương Tuấn Đào quả thật cực kỳ tức giận, cô có biết khi anh thấy cô xuất hiện tại chiến trường đánh nhau lộn xộn, lại còn to gan lớn mật chìa tay định bắt tay Thạch Vũ, tim của anh thật sự nhảy lên tận cổ họng không! Anh chỉ sợ Thạch Vũ nổi điên lên đấm ngay môt quyền vào ngực cô, cô tất nhiên sẽ mất mạng tại chỗ cấp cứu cũng không kịp!

“Em cười anh...” Lâm Tuyết cảm thấy rất thú vị, mím môi cười nói: “Vừa rồi nói thế cũng không khác Thạch Vũ nói với con gái anh ta đâu!”

“...” Cô gái nhỏ này, thật sự bị cô tức giận chết cũng hù chết! Lại còn có tâm tình thoải mái vui vẻ, thật sự muốn bóp chết cô thôi! Dĩ nhiên, đây chỉ là ý tưởng mà thôi, anh nỡ bóp cô sao? Nên đưa tay bấm một cái lên khuôn mặt xinh xắn của cô, trừng phạt tượng trưng.

“Ối!” Đau chết! Lâm Tuyết che chỗ bị bấm, rất căm phẫn trừng mắt nhìn về phía anh. Người này, hư quá đi, bấm cô giống như không dùng lực, thật ra thì rất đau!

Lương Tuấn Đào nắm tay của cô, không buông ra nữa (Sợ nơi rối loạn này không cẩn thận sẽ làm lạc mất vợ), cũng không quản mấy ngàn người ở đây nhìn anh lão đại mới như thế nào, dù sao đến đâu anh cũng đều lôi kéo người phụ nữ của anh, giống như Thạch Vũ hiện tại đến đâu đều ôm theo con gái mình vậy, đều sợ thất lạc. diee ndda fnleeq uysd doon

Một nắm tay vợ, một ôm con gái, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhìn trộm mặt nhau. Lương Tuấn Đào ỷ mình có phong độ hơn Thạch Vũ, nên lộ vẻ thân thiện khuôn mặt tươi cười với anh ta.

“Anh Thạch, như thế nào? Giữ lời nói đi!” Lương Tuấn Đào mở miệng không bao giờ nói nhảm, trực tiếp chọn trọng điểm.

Thạch Vũ nhớ lại ước định với anh ta, người này quả thật chân chân thực thực đánh nhau với anh hơn nửa giờ, hơn nữa mấy lần nhẫn nhịn bọn họ, không phát sinh xung đột, anh muốn tiếp tục gây chuyện khiêu khích cũng quá nói không được! Lập tức cũng sảng khoái mà gật đầu noi: “Được ! Coi như anh có thành ý, chúng ta tạm thời ngừng chiến! Nói đi, anh có thể cho chúng tôi chỗ tốt hơn Sá Đặc như thế nào?” Đây cũng là trọng điểm, càng là chuyện những thợ đào mỏ này quan tâm nhất!

Lương Tuấn Đào sảng khoái đáp: “Vàng đào ra chia năm năm! Tôi phụ trách buôn bán, anh phụ trách sản xuất, hợp tác kinh doanh cùng có lợi, anh cảm thấy như thế nào?”

“...” Thạch Vũ giật nảy mình, im lặng một hồi lâu.

Các thợ đào mỏ khác cũng nghẹn họng nhìn trân trối, cho rằng lỗ tai mình bị hỏng. Cái gì? Chia năm năm? Lão đại mới là thằng điên sao?

Trước kia Sá Đặc chỉ chia cho bọn họ chút mảnh vụn vàng, miễn cưỡng đủ cuộc sống mà thôi, thỉnh thoảng bọn họ giấu riêng còn phải đề phòng bị phát hiện. Vì dấu riêng vàng mà hàng năm thợ đào mỏ xung đột bỏ mạng với người của Sá Đặc đều không ít.

“Lúc này ở khu vực khai thác mỏ các anh là người làm việc tay chân, được một nửa lời là chuyện đương nhiên!” Lương Tuấn Đào tiến nhanh tới hai bước, thấy Thạch Vũ không tiếp tục tránh né, đưa tay chụp bờ ai anh ta, phóng khoáng cười nói: “Cực kỳ có duyên với anh, làm bạn bè như thế nào?”

Thạch Vũ cảm thấy lực chụp tay của Lương Tuấn Đào có bao lớn, cơ thể vạm vỡ của anh thẳng tắp chịu đựng, ngay cả chân mày cũng không nhăn.

“Giỏi lắm! Tôi thích xương cứng!” Lương Tuấn Đào cảm thấy dưới tay mơ hồ đau nhói mới nhớ tới khi đánh nhau bằng nắm đấm với Thạch Vũ thì quả đấm thép giống như đúc bằng sắt của đối phương có bao nhiêu cứng rắn. Anh vung tay ra, tự giễu cười khổ nói, “Anh mạnh! Về sau không dám cứng đối cứng với anh!”

Có một đôi quyền cứng như sắt là kiêu ngạo của Thạch Vũ, nghe được Lương Tuấn Đào có thể thoải mái nhận thua trước mặt nhiều người như vậy, anh không khỏi khẽ xúc động. Dĩ nhiên, anh cũng không phải người cuồng vọng không biết gì, vẫn hiểu đạo lý nhận định tình hình. Lập tức, sắc mặt hòa hoãn, miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng, coi như là mỉm cười: “Kết giao bạn bè thì không dám nhận, chúng tôi những thợ đào mỏ này không với cao được! Chỉ cần Phương tiên sinh đảm bảo nói chuyện không nuốt lời, có thể bắt tay giảng hòa với anh!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Sảng khoái!” Lương Tuấn Đào cũng không so đo anh ta nói chuyện thô lỗ, chìa tay, nói, “Hợp tác vui vẻ!”

“Hợp tác vui vẻ!” Thạch Vũ rốt cuộc tỏ vẻ tôn trọng chìa tay cầm tay Lương Tuấn Đào, chỉ có điều trên mặt vẫn tràn đầy vẻ đề phòng.

Trong ấn tượng đã ăn rất sâu của những thợ đào mỏ, những thứ lão đạo hắc bang này đều là mặt ngoài một kiểu, sau lưng là sói đói ăn thịt người không nhả xương, còn ác hơn bọn họ nhiều! Bọn họ hung ác chỉ là mặt ngoài, nhưng những lão đại hắc bang này hung ác mới thật sự là hung ác. Có lẽ một ngày trước còn nói chuyện tốt đẹp, ngày hôm sau lai bởi vì xung đột lợi ích mà trở mặt vô tình, thậm trí cầm súng trực tiếp bắn càn quét tru diệt bọn họ là chuyện thường như cơm bữa!

Cục diện giương cung bạt kiếm cuối cùng hòa hoãn lại, một trận mưa máu gió tanh biến  mất trong vô hình, tất cả đều là kết quả của việc Lâm Tuyết mang theo Mộng Mộng con gái của Thạch Vũ kịp thời xuất hiện. Nếu không, bây giờ còn không biết sẽ diễn biến thành cái dạng gì.

Cánh tay mảnh khảnh của Mộng Mộng vỗ vỗ cha, nhỏ giọng nói: “Cha, con muốn xuống!”

Thạch Vũ buông con gái xuống, vẫn không yên tâm kéo cánh tay nhỏ của con bé, dặn dò: “Đừng chạy lung tung!”

“Con không chạy loạn, con đi tìm dì Lâm Tuyết!” Mộng Mộng tránh bàn tay của cha, chạy tới chỗ Lâm Tuyết, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lên, cười ngọt ngào, “Dì Lâm Tuyết!”

Lâm Tuyết vội vàng gỡ tay khỏi bàn tay Lương Tuấn Đào, khom lưng cúi người ôm Mộng Mộng, khẽ hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô bé, hỏi, “Có nóng không? Dì dẫn con đi uống nước!” Nói xong, cô giống như gặp địch mạnh nói với Thạch Vũ, “Ánh sáng quá độc, mọi người cũng đừng đứng ở đây phơi nắng, tôi và Mộng Mộng qua chỗ mát mẻ bên kia, đút con bé uống chút nước!”

Thạch Vũ định ngăn cản, nhưng khi nhìn thấy con gái ôm chặt cổ Lâm Tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn giống như bầu trời sáng sủa không mây lúc này, cái miệng mở ra lại khép lại. Đưa tay lau trán, đầy tay đều là mồ hôi, bất tri bất giác hơn mười giờ, ánh mặt trời quá độc, đứa bé không chịu nổi.

Thả lỏng xuống, tất cả mọi người không có vẻ tàn nhẫn như vừa rồi, tụm năm tụm ba tìm một chỗ mát mẻ ngồi, thuận tay cởi áo cầm trên tay lau mồ hôi.

Mất một lúc, Triệu Bắc Thành dẫn người chở một xe tải bia lon tới, kêu người trợ giúp tháo xuống, sau đó chia cho những thợ mỏ kia uống.

Sáng sớm gây chuyện, cơm cũng còn chưa ăn, bụng sớm đói. Phơi dưới ánh mặt trời lâu như vậy, khô miệng khô lưỡi, không ngờ còn có bia lạnh  như băng uống, tất cả mọi  người không khỏi lộ vẻ vui mừng.

Thật ra thì những thợ mỏ này rất dễ thu mua, một xe tải bia đã khiến cho bọn họ mừng rỡ. Đây chính là do trước kia bất cứ lúc nào cũng chưa từng có ưu đãi, khi Sá Đặc còn sống, vốn coi bọn họ như súc vật mà sai bảo, nào chịu chở cho bọn họ một xe tải bia uống?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203, meoluoi127, xichgo
     

Có bài mới 25.09.2017, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3182
Được thanks: 24355 lần
Điểm: 31.22
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 35.2 - Điểm: 40
Chương 35.2: Gia lấy chính mình thưởng cho em!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Từ từ uống, còn dư lại cũng chở đến trong chỗ trọ của thợ đào mỏ các cậu, do anh Thạch trông coi, ai muốn uống cứ đòi anh ấy!” Lương Tuấn Đào thét một câu, sau đó thuận tay nhặt một lon bia ném cho Thạch Vũ.

Thạch Vũ đưa tay đón lấy, trong lúc nhất thời sắc mặt hơi lúng túng, hình như hơi ngượng ngùng.

Lương Tuấn Đào dứt khoát mở bia trước, đi tới trước mặt Thạch Vũ, trao đổi với anh ta một chút, sau đó, “Pặp!” mở lon bia Thạch Vũ cầm trong tay, chủ động đụng một cái với anh ta, nói, “Cạn!” Anh ngửa cổ ừng ực một ngụm rót hết, uống đến rất sung sướng cũng rất phóng khoáng.

Những thợ đào mỏ chỉ thích uống nhanh kiểu như vậy, trong đôi mắt lạnh lùng của Thạch Vũ hiện lên vẻ tán thưởng, cũng cầm bia lên ngửa đầu uống sảng khoái.

Mấy lon bia xuống bụng, hoàn toàn tưới tắt cơn tức giận của những thợ mỏ này, hung ác trên mặt biến mất không thấy gì nữa, ngược lại trở nên thiếu tự nhiên, một hồi lâu, có người đề nghị: “Trở về làm việc đi!”

Lời này ngược lại lấy được hưởng ứng của đoàn người, vì vậy cũng chuẩn bị giải tán.

“Từ đã! Anh Thất của chúng ta có lời muốn nói với mọi người!” Đột nhiên, có người đứng ra hét.

Tất cả thợ đào mỏ đứng lên chuẩn bị rời đi đều dừng bước chân lại, trong mắt đã khôi phục lại vẻ đề phòng.

Ở trên mảnh đất tam giác vàng này, sợ rằng không ai không biết Tào lão Thất, tàn nhẫn của ông ta cũng nổi tiếng xa gần. Những thợ đào mỏ gặp được ông ta, đều trong lòng thầm nghĩ: Đã nói lão đại mới cho bọn họ điều kiện quá mức ưu đãi khiến cho lòng người sinh nghi, quả nhiên giờ cũng thay đổi! di1enda4nle3qu21ydo0n

Tào Dịch Côn dưới sự vây quanh của thân tín đi tới, giữ phong phạm vua của trùm buôn thuốc phiện, bễ nghễ tất cả.

Đi tới trước mặt Lương Tuấn Đào, anh ra lệnh: “Tiểu Đào, tới đây!”

Lương Tuấn Đào ném lon bia uống cạn lên không trung, sau đó giơ súng bắn, “Choang!” Đạn xỏ xuyên qua vỏ bia, lưu lại hai dấu đạn đối nhau.

“Wow!” Tất cả mọi người bị kỹ thuật bắn súng của anh dọa sợ, sau đó ánh mắt nhìn anh lại tăng thêm một tầng kính sợ.

Như không có việc gì đi tới trước mặt Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào bất cần đời nhíu mày nói: “Anh Thất có gì căn dặn?”

“Cậu nghiêm chỉnh một chút cho tôi!” Trong mắt Tào Dịch Côn thoáng qua vẻ sắc bén, cười lạnh nói: “Có phải cảm thấy bản lĩnh của mình rất lớn, không có chuyện gì không giải quyết được?”

“Không có!” Lương Tuấn Đào hơi uất ức buông tay nói, “Lão Thất, em đang làm việc vì anh, không có chuyện anh không tin em chứ!”

“Hừ!” Tào Dịch Côn hừ mạnh một tiếng, nghĩ tầm, thằng Đào này luôn miệng nói làm việc cho anh, nhưng làm việc hết chuyện này đến chuyện khác đều chưa từng thương lượng với anh! Những thứ khác không nói, vẻn vẹn là mỏ vàng này chia làm... Chia đôi với những thợ mỏ kia, khiến anh nói thằng nhóc này điên rồi! “Cậu chừng nào thì trở nên có thể tự quyết định thay tôi rồi hả? Tôi...”

“Anh Thất! Em chính là theo ý của anh nói với các anh em thợ đào mỏ này, tiền lời vàng chia đôi, bọn họ đều rất cảm kích anh!” Lương Tuấn Đào cắt đứt lời Tào Dịch Côn chưa nói xong, quay đầu nói với những thợ đào mỏ kia, “Nhìn một chút đi, đây chính là anh Thất của chúng ta! Tất cả chính sách ưu đãi mới dành cho mọi người đều do anh ấy đưa ra, tôi chỉ là người chấp hành! Mọi người nói đi, có cần cảm tạ anh Thất không?”

Những thợ đào mỏ kia dĩ nhiên sẽ không gây khó dễ với tiền, lập tức tự nhiên thuận nước đẩy thuyền đồng thời nói: “Cám ơn anh Thất!”

“Anh Thất cho mọi  người tiền lời lớn như vậy, là để cho mọi người nghe lời anh ấy! Không chỉ làm việc ở đây, lúc cần thiết phải giúp anh Thất xử lý một chút chuyện khó giải quyết, mọi người có đồng ý hay không?” Lương Tuấn Đào nhân cơ hội hỏi. Dieễn ddàn lee quiy đôn

“Dĩ nhiên!”

“Không thành vấn đề!”

“Có chuyện gì, anh Thất chỉ cần sai bảo! Cái mạng cùi này của chúng em đều do anh Thất sai phái!”

...

Những lời này ngược lại rất lọt tai, xem ra hành động thu mua lòng người của Lương Tuấn Đào cũng có hiệu quả! Tào Dịch Côn dĩ nhiên cũng rất rõ ràng lực sát thương của những thợ đào mỏ này, để cho bọn họ không chỉ vì anh ra sức mà còn bán mạng cho anh, đây tương đương với việc cho anh thêm một con dao găm sắc bén có tác dụng nhất.

Chia đôi tiền lời thì chia đôi đi! Dù sao địa bàn này vốn không phải của anh, có thể chia làm đôi cũng là kiếm không. Nếu không phải Lương Tuấn Đào loại trừ Sá Đặc, mỗi một viên vàng đào được ở đây đều là của Sá Đặc đấy!

Tào Dịch Côn gật đầu một cái, thuận theo đại cục nói: “Làm rất tốt, anh Thất sẽ không bạc đãi mọi người! Cảnh cáo trước, về sau không có chuyện gì mà gây sự, đánh chết người không thương lượng!”

Dạy dỗ xong rồi, anh lại kêu một tên tâm phúc Nạp Ngõa đứng ra, tuyên bố: “Về sau Nạp Ngõa chính là lão đại mới của mọi người, có chuyện gì đều phải nghe theo cậu ta!”

Đám thợ đào mỏ vừa mới được trấn an lập tức lại náo loạn, rối rít chỉ trích: “Lão đại mới không phải Phương tiên sinh sao? Tại sao lại đổi thành Nạp Ngõa gì đó! Không được, chúng tôi muốn Phương tiên sinh ở đây!”

Thạch Vũ cũng cảm thấy không phù hợp, sở dĩ giảng hòa chính là vì nhìn trúng Phương tiên sinh sảng khoái nghĩa khí, cảm giác giao thiệp với anh ta tương đối dễ dàng. Giờ lại đổi thành Nạp Ngõa gì đó, bọn họ vốn không biết là cái thứ gì, dĩ nhiên không vui!

“Điều kiện là Phương tiên sinh nói với chúng tôi, chúng tôi dĩ nhiên chỉ nhận anh ta! Tại sao thay đổi người?” Thạch Vũ kiên quyết không chịu thỏa hiệp, anh đi ra lạnh giọng chất vấn Tào Dịch Côn, “Các người rốt cuộc đang làm cái gì?”

Mắt thấy cục diện trước mắt lại một lần nữa sẽ hỏng bét, Lương Tuấn Đào vội đưa tay kéo Tào Dịch Côn, lặng lẽ nói: “Em lưu lại trước đi! Chờ cục diện ổn định anh lại đổi Nạp Ngõa! Nếu như thật sự không yên lòng, cũng có thể để cho cậu ta ở bên cạnh em!”

Mặt của Tào Dịch Côn dù có dày nữa cũng hơi không chịu đựng nổi, anh kiên trì đổi lão đại đương nhiên là vì đề phòng Lương Tuấn Đào, nhưng không ngờ Lương Tuấn Đào lại không chú ý, còn khoan dung đại lượng như thế, chủ động yêu cầu đợi cục diện ở đây ổn định rồi đổi lại Nạp Ngõa, có vẻ như anh quá mức lòng dạ nhỏ mọn rồi.

Lương Tuấn Đào nheo mắt lại nhìn anh ta, cười như không cười nói: “Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng *, chuyện hôm nay anh cũng thấy đấy, nếu như không phải Lâm Tuyết kịp thời ra đòn sát thủ, nói không chừng chúng ta đã bị đám sói hoang này đuổi ra ngoài rồi, nào còn có lời gì mà chia đôi? Bây giờ anh đuổi em đi, em bảo đảm nhiều nhất không tới ba ngày, Nạp Ngõa của anh chính xác không sai sẽ bị những sói hoang này nuốt ngay cả xương cũng không thừa lại!” die nd da nl e q uu ydo n

(*) Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng: Cùng nghĩa với dục tốc bất đạt, nóng vội thì không thành công, muốn thành công thì không nên nóng vội.

Thật ra thì, ngay cả bản thân Tào Dịch Côn cũng không nắm chắc có thể thu phục được những thợ đào mỏ này, chứ đừng nói tới Nạp Ngõa! Mạnh mẽ khiến Lương Tuấn Đào rời đi, kết quả chính là khiến cho cục diện khó khăn lắm mới ổn định được sẽ hỏng bét lần nữa! Hết cách rồi, Tào Dịch Côn không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ.

Lập tức cũng không kiên trì nữa, Tào Dịch Côn nặng nề gật đầu, nói: “Như vậy cũng được! Lưu lại Nạp Ngõa giúp cậu, chuyện gì cần anh trợ giúp cũng có thể kịp thời nói cho anh biết!”

Lời này thật ra thì chính là rõ ràng nói cho Lương Tuấn Đào, Nạp Ngõa là tai mắt của anh, nếu như đối phương có ý đồ và hành động bất chính gì cũng không gạt được mắt anh, nhờ vào đó mà cảnh cáo đối phương không cần có ý nghĩ gian dối!

“Được!” Lương Tuấn Đào và Tào Dịch Côn so quả đấm, cứ quyết định như vậy.

Xoay người, Tào Dịch Côn đưa mắt nhìn về phía Lâm Tuyết, lúc này đang ngồi dưới bóng cây với Mộng Mộng uống đồ uống, không biết hai người đang nói gì, cười đến đặc biệt vui vẻ.

“Haizzz!” Tào Dịch Côn không khỏi hâm mộ nói, “Chú em cưới được người vợ tốt! Chẳng những dịu dàng xinh đẹp, thời khắc mấu chốt còn có thể làm trợ thủ tốt cho chú em!”

“Dĩ nhiên!” Lương Tuấn Đào liếc nhìn về phía Lâm Tuyết, ánh mắt bao hàm cưng chiều và tình yêu vô tận, thỏa mãn nhếch mép lên: “Đời này có cô ấy là đủ!”

Tào Dịch Côn lập tức ghen tỵ, thật ra thì anh cũng muốn tìm phụ nữ ổn định tới lập gia đình, dáng tiếc vốn không có người phụ nữ nào buộc được lòng anh! Khó khăn lắm mới đụng được người phụ nữ khiến cho anh có ý niệm muốn dừng lại thì là danh hoa đã có chủ! Nhìn vẻ mặt hả hê của Lương Tuấn Đào, anh liền muốn nói gì đó giết phong cảnh, nhưng tình vợ chồng người ta nồng nàn còn đó, chỉ sẽ càng lộ vẻ anh không phóng khoáng. Một hồi lâu mới hậm hực nói: “Thằng nhóc cậu gặp vận may! Xem chừng một chút đi, cẩn thận đừng để người ta kéo đi mất!”

“Ai dám?” Lương Tuấn Đào nheo mắt nhìn Tào Dịch con, nửa thật nửa giả cười nói, “Ai dám có ý đồ với cô ấy, em bảo đảm sẽ để kẻ đó chết rất khó coi!”

“Cậu rất trâu! Cũng không nhìn một chút coi đây là địa bàn của ai!” Tào Dịch Côn chính là không nuốt trôi được giọng điệu này, tại sao ở trên địa bàn của anh mà Lương Tuấn Đào có thể chảnh như vậy?

“Địa bàn của anh thì sao? Chẳng lẽ còn định chiếm đoạt em dâu!” Lương Tuấn Đào quyết định phá tầng cửa sổ này, bước lên một bước đấm một quyền lên ngay ngực Tào Dịch Côn, nói, “Đàng hoàng một chút coi! Đừng đánh chủ ý lên cô ấy, nếu không em chơi với anh!”

“Thôi đi, ai đánh chủ ý lên cô ấy!” Tào Dịch Côn vội vàng biện bạch, “Anh nói đến là người khác, không phải là anh!”

“Người khác em không sợ, chỉ sợ anh!” Lương Tuấn Đào thuận tay chụp anh ta một phát, nói, “Đi đi, đi tìm em dâu anh nói hai câu?”

“Không cần!” Tào Dịch Côn cũng không định ganh tỵ nữa, xua xua tay, nói, “Lưu Nạp Ngõa lại, anh còn có việc đi trước!”

Chờ Tào Dịch Côn rời đi, Lương Tuấn Đào đi về phía Lâm Tuyết, lại thấy có người vượt lên trước, anh nhìn người này một cái, liền hơi dừng bước chân lại, yên lặng theo dõi biến hóa.

Lâm Tuyết ôm  Mộng Mộng vào trong ngực, cầm quạt quát mát cho cô bé, vừa kể chuyện cổ tích cho cô bé, “... Về sau cô bé lọ lem gả cho Hoàng tử, sống cuộc sống hạnh phúc, cô ấy rốt cuộc không cần đi quét dọn vệ sinh nữa!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203, meoluoi127, phuochieu90, xichgo
Có bài mới 27.09.2017, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3182
Được thanks: 24355 lần
Điểm: 31.22
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 35.3 - Điểm: 39
Chương 35.3: Gia lấy chính mình thưởng cho em!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộng Mộng chưa từng đi nhà trẻ, càng chưa từng nghe chuyện cổ tích, không gian hoạt động mỗi ngày của cô bé chính là trong khu nhà ở đơn sơ của thợ đào mỏ. Cha mang về vài nhân viên phục vụ lỗ mãng, chưa bao giờ kể truyện cổ tích cho cô bé nghe, hơn nữa đa số nói những truyện cười mà cô bé vốn nghe không hiểu.

Mỗi lần nhìn những chú bác kia cười ha ha, bé lại không giải thích được, sẽ nhỏ giọng hỏi cha, bọn họ đang cười cái gì? Cha nói cho bé biết, trưởng thành sẽ hiểu.

Mộng Mộng là một đứa bé khéo léo, tò mò rất mạnh, cha lấy cho bé một biệt danh là “Mười vạn cái vì sao”, có thể thấy được cô bé thích tìm tòi nghiên cứu vấn đề cỡ nào.

“Dì Lâm Tuyết.” Do dự một chút, Mộng Mộng quyết định hỏi nghi ngờ trong lòng ra, “Cô bé lọ lem không cần quét dọn vệ sinh rồi, vậy người nào quét dọn vệ sinh đây? Là Hoàng tử sao?”

Dù sao cũng phải có một người quét dọn vệ sinh, nếu không trong nhà sẽ loạn chết mất!

Lâm Tuyết cười khanh khách, cười đến run rẩy hết cả người. Đứa bé thật đáng yêu đó! Cô khẽ hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của cô bé, gật đầu nói: “Đúng, Mộng Mộng thật thông minh, là Hoàng tử quét dọn vệ sinh mỗi ngày! Cô bé lọ lem gả cho người đàn ông tốt nhất, anh ấy không nỡ để cho cô ấy làm việc, cho nên mỗi ngày quét dọn vệ sinh giúp cô ấy, bọn họ sống cuộc sống hạnh phúc nhất vui sướng nhất cõi đời này!”

“Thật ạ!” Mộng Mộng vỗ tay, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ửng hồng, nói, “Bọn họ giống như cha và Mộng Mộng! Cha là Hoàng tử, Mộng Mộng chính là cô bé lọ lem!” di3nd@nl3qu.yd0n

Ví dụ này quá không thích hợp rồi! Lâm Tuyết suy nghĩ một chút, vẫn quyết định sửa lại giúp cô bé: “Không đúng! Hoàng tử của Mộng Mộng còn chưa xuất hiện! Chờ khi con trưởng thành, cậu ấy mới xuất hiện! Cưỡi ngựa trắng, đi tới bên cạnh con, mang con đi...”

“Ừm, không cần!” Mộng Mộng lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Mộng Mộng không được đi cùng người không quen biết, sẽ bị người xấu lừa bán đấy!”

“...” Ưmh, thì ra Thạch Vũ giáo dục con bé như vậy! Cũng đúng, ở nơi lộn xộn bát nháo này, bất cứ lúc nào cũng cần tăng cường ý thức đề phòng an toàn.

“Cha!” Mộng Mộng ngẩng đầu lên nhìn thấy cha mình, liền cười vui vẻ lên. Bé rời khỏi lồng ngực Lâm Tuyết, giống như con nai con vui sướng nhảy vào trong lồng ngực Thạch Vũ.

Thạch Vũ khom lưng ôm lấy con gái, hỏi, “Nóng không?”

“Không nóng! Dì Lâm Tuyết quạt cho con, còn kể chuyện xưa cho con nữa!” Mộng Mộng ôm cổ cha, nói, “Cha, Mộng Mộng làm cô bé lọ lem, cha làm Hoàng tử có được không?”

Thạch Vũ liếc nhìn Lâm Tuyết, anh đều nghe được đoạn đối thoại vừa rồi giữa con gái và cô ấy, không thể phủ nhận, đứa bé thiếu hụt tình thương dịu dàng của mẹ, cho nên mới có thể thích Lâm Tuyết như vậy, “Cám ơn cô đã kể chuyện xưa cho con bé!”

“Không cần khách khí!” Lâm Tuyết vội đứng dậy, cười đi tới, khen ngợi Mộng Mộng, “Con bé thật là một đứa bé đáng yêu, hơn nữa đặc biệt không muốn xa rời anh, tôi cảm thấy, con bé vô cùng sợ mất đi anh!”

Thạch Vũ bồng con gái chặt hơn, gật đầu một cái.

“Về sau tất cả mọi người ở khu vực khai thác mỏ này, không có việc gì anh cứ mang con bé đến đây đi! Để tôi dạy con bé học! Cô bé sáu tuổi thông minh như vậy còn chưa đi nhà trẻ, quá đáng tiếc, anh phải nghĩ cách!”

“...” Anh còn có cách nào có thể nghĩ? Nếu như có một con đường sống anh cũng sẽ không mang theo con gái trốn đến trong ổ sói này.

“Để tôi dạy con bé trước đi!” Lâm Tuyết lại tiến tới một bước, thấy Thạch Vũ không tiếp tục né tránh mình, liền đưa tay nói, “Giao con bé cho tôi, tôi mang con bé đi tắm!”

“Không cần!” Thạch Vũ lui về phía sau một bước, tròng mắt sắc bén thoáng qua vẻ tàn bạo, “Cô định dùng con bé làm con tin uy hiếp tôi?”

“...” Lâm Tuyết im lặng, đành phải thôi.

Lương Tuấn Đào đi tới, theo thói quen ôm Lâm Tuyết vào trong ngực, cúi gần bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Não của người và sói khác nhau, lòng tốt của em sẽ bị anh ta coi là ác ý, đừng nhiệt tình quá mức!”

Biết tạm thời không thể cưỡng cầu, Lâm Tuyết nở nụ cười, khoát tay với Lâm Tuyết nói: “Mộng Mộng mau cùng cha về nhà đi! Ngày mai dì Lâm Tuyết lại tới thăm con!” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Vâng!” Mộng Mộng nằm trong ngực Thạch Vũ, quay đầu lại cười ngọt ngào, vẫy tay từ biệt với Lâm Tuyết: “Hẹn gặp lại dì Lâm Tuyết, ngày mai phải tới thăm Mộng Mộng đó!”

Bận rộn suốt cả một ngày, cuối cùng giải quyết toàn bộ chuyên ở khu vực khai thác mỏ này. Từ giết chết Sá Đặc đến thoàn thành chuyển đổi quyền thống trị cả khu vực, Lương Tuấn Đào dùng thời gian một ngày một đêm.

Không thể không nói đây là một kỳ tích! Thiên thời địa lợi nhân hòa, dĩ nhiên, chủ yếu nhất là ở thời khắc mấu chốt Lâm Tuyết dùng trí. Nếu không phải cô kịp thời mang con gái Thạch Vũ tới đây, sợ rằng hiện tại náo loạn vẫn còn chưa kết thúc.

Lấy nhu thắng cương vĩnh viễn là bùa phép hễ thử là trúng, Thạch Vũ tàn bạo chỉ khi đối mặt với con gái của mình mới có thể thu lại chút sát khí và hung ác, cho nên nói, chiêu này của Lâm Tuyết là cờ hiểm định thắng rồi!

Cục diện hôm nay chẳng khác nào do Lâm Tuyết xoay chuyển, nhưng thủ trưởng Lương lại không khen ngợi côi. Trong lòng Lâm Tuyết hiểu rõ ràng, thủ trưởng đại nhân đang nén cơn tức, chờ lúc rảnh rỗi lại khởi binh vấn tội cô đấy!

Bận rộn suốt cả một ngày, vội vã ăn bữa ăn tối đơn giản, Lâm Tuyết đi vào trong phòng tắm dội nước cho mát, sau đó để cho người ta lục soát khắp chỗ ở của Sá Đặc, tìm ra rất nhiều thứ có ích.

Bởi vì Sá Đặc háo sắc, nuôi vài nữ nô lệ xinh đẹp. Những người phụ nữ này chỉ lấy sắc kiếm sống, không có tội ác gì lớn. Lâm Tuyết cho bọn họ một khoản tiền, đuổi bọn họ đi, chỉ có điều có một số thứ bọn họ không tiện mang đi theo vẫn để lại chỗ này, Lâm Tuyết như nhặt được vật báu, bởi vì trong mấy thứ đồ này có vải vóc và sách mà phụ nữ thích.

Cô biết may vá, cũng biết nấu ăn, cũng biết đan móc, các kỹ năng này cô đều học khi ở nhà họ Lâm. Bởi vì Lâm Văn Bác có tư tưởng nông dân, cảm thấy thuê người ngoài làm việc vặt này quá lãng phí tiền bạc, nên để cho Lâm Tuyết học từ nhỏ.

Có lẽ Lâm Tuyết nên cám ơn Lâm Văn Bác, bởi vì hiện giờ cô có thể làm quần áo cho Mộng Mộng.

Quần áo của Mộng Mộng vừa cũ lại rách, vừa nhìn đã biết là do đứa nhỏ thợ đào mỏ khác mặc chật đưa cho cô bé. Đứa nhỏ xinh đẹp như vậy, thật sự phải có quần áo xinh đẹp.

Lâm Tuyết chọn một miếng vải bông mềm mại, cảm thấy màu sắc rất đẹp mắt, tìm một cây kéo và cây thước, càng khó hơn chính là tìm được một cái máy may. Phải nói nơi này cách thị trấn quá xa, may khó tìm, cho nên trong những nữ nô lệ kia cũng sẽ có để tự mình làm quần áo.

Tay của cô rất khéo, tốc độ cũng rất nhanh, cắt xong rồi, liền thuần thục đạp máy may, tiếng máy may vang lên, may những miếng vải kia vào nhau, chỉ chốc lát sau một chiếc váy hoa xinh đẹp đã xuất hiện.

Chọn mấy miếng vải vụn chia ra làm thành túi và nơ con bướm, dùng cây kéo cắt đứt sợi chỉ cuối cùng, Lâm Tuyết cầm váy lên xòe ra.

“Tay của em còn rất khéo!” Lương Tuấn Đào đi tới, nhìn cái váy nhỏ trong tay cô, cười nói, “Em còn có thể làm gì?” die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Biết rất nhiều! Nhưng phải nhìn coi em có thích làm hay không!” Lâm Tuyết treo váy vào trong tủ quần áo, sau đó dọn dẹp những miếng vải vụn kia.

‘Sao vậy? Sợ anh coi em thành người giúp việc mà sai bảo?” Lương Tuấn Đào nhìn thấu nhỏ mọn của cô, đi tới ôm cô vào trong ngực, vuốt ve bả vai của cô, cười nói, “Anh giống như người đàn ông khắc nghiệp sao?”

“Rất giống!” Cơn giận của Lâm Tuyết còn sót chưa tiêu tan, cô đẩy Lương Tuấn Đào ra, bĩu môi, hơi uất ức, “Còn để cho người nhốt em ở trong phòng không cho em đi ra ngoài, anh đồ bạo quân này!”

Nhắc tới chuyện này, Lương Tuấn Đào lại nghĩ đến sự kiện khác: “Lê Văn Chính thằng nhóc to gan lớn mật kia, lại dám cãi mệnh lệnh của anh?” Rõ ràng dặn dò cậu ta canh chừng kỹ Lâm Tuyết, thế mà còn để cho cô chạy đi, nhìn xem khi quay lại anh có trị tội Lê Văn Chính không.

“Chuyện như vậy không trách được cậu ấy!” Lâm Tuyết nói thật, “Là em uy hiếp cậu ấy, nếu như cậu ấy không thả em đi, em sẽ nói cho anh biết cậu ấy vô lễ với em!”

“...” Lương Tuấn Đào dở khóc dở cười, quỷ nhỏ này đúng là càng ngày càng... Được chiều quá sinh kiêu! Hết cách rồi, cho dù tùy hứng anh cũng thích, sao anh thấy vợ anh như thế nào cũng thích!

“Anh yên tâm, em sẽ không cậy mạnh! Anh cho rằng em ngốc sao, em biết rõ nguy hiểm còn chạy đi làm? Em biết rõ Thạch Vũ không xấu, anh ta chỉ vì bị bất đắc dĩ nên mới làm như vậy!” Nói xong, Lâm Tuyết chủ động tiến lên ôm lấy cơ thể vạm vỡ của người đàn ông này, yêu cầu nói, “Lần này em lập công lớn, trở về anh phải báo lên đơn vị thưởng cho em!”

“Tối nay gia tự mình thưởng cho em có đủ không?” Lương Tuấn Đào nhếch đuôi mắt lên, tròng mắt đen nhánh liếc nhìn cô, có ngọn lửa nguy hiểm đang từ từ thiêu đốt.

Lâm Tuyết biết tên háo sắc lưu manh này định làm gì, vội vàng tránh ra khỏi anh, vừa trốn, vừa cười nói, “Không cần! Chị đây cần chính là cần lợi chứ không phải là sắc!”

Quỷ nhỏ này, càng ngày càng lung tung! Thủ trưởng đại nhân nheo tròng mắt nguy hiểm lại, nhếch miệng lên nở nụ cười gian manh, giọng quyến rũ: “Cô nhóc, tới đây!”

Tới để cho anh ăn à? Cô sẽ không bị lừa! Lập tức lắc đầu như trống bỏi, không hề khách khí từ chối: “Không!”

Mẹ nó, dám phát cáu với anh! “Chủ động một chút, bằng không đợi để cho gia bắt được em xin khoan dung cũng vô dụng!” Lương nhị thiếu nôn nóng lên chính là không hề đợi được, anh vươn người ra dáng vẻ chuẩn bị mạnh mẽ túm lấy cô rồi.

“Không mà!” Lâm Tuyết đâu phải là đối thủ của anh, mấy hiệp đã trở thành con cừu nhỏ trong miệng cọp, cô đấm lên lồng ngực rắn chắc to lớn của anh, sẵng giọng, “Tối hôm qua suốt cả đêm, hôm nay suốt cả một ngày không ngủ, anh có mệt không? Còn mò mẫm giày vò cái gì? Mau ngủ đi!”

Cô đau lòng anh đó! Buổi chiều cô còn bớt chút thời gian mà ngủ gà ngủ gật, còn anh vốn không chợp mắt.

Đều làm từ carbonhydrate, cũng không phải siêu nhân, cô lo lắng cho thân thể của anh.

“Yên tâm, gia mạnh lắm, còn có thể làm lại một lúc nữa!” Lương Tuấn Đào ôm ngang eo cô, đi về phía chiếc giường của bọn họ, vừa mờ ám nói,”Tối hôm qua chưa làm cho em ăn đến... Mê muội đi? Ha ha, đêm nay gia cho em ăn no!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tthuy_2203, meoluoi127, shirleybk, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 294 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anbuchihi, dươnggiang, hamdoctruyen, jessetrinhhp94, matngoc17nd và 192 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3009 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1051 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.