Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

 
Có bài mới 15.09.2017, 13:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 703
Được thanks: 5328 lần
Điểm: 20.14
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 38
Chương này đến gần 9k từ lận nên em chia làm 4 phần!!!

【054】 Dĩ Bỉ Chi Đạo*, hoàn lại gấp trăm lần
(* Giống câu Gậy ông đập lưng ông)

Phần 1.

Tùy ký.

Buổi sáng buôn bán cực kỳ tốt, Tái đại nương thu tiền, trả lại tiền thừa, thu đến tay cũng mềm nhũn, sau khi nghỉ ngơi, Bất Hối liền bóp vai đấm lưng cho Tái đại nương.

"Nãi nãi, thoải mái không?"

"Thoải mái, sức lực cũng phù hợp!" Tái đại nương vui mừng nheo mắt.

Nàng vẫn yêu thích sống ở Tùy ký, trêu chọc Bất Hối, giúp đỡ thu tiền trả lại tiền thừa.

"Nãi nãi, một hồi ta nấu chè trứng cho người, được không?"

"Bất Hối tự mình nấu?"

Bất Hối cười, "Đúng vậy, mấy ngày trước học với Chiêu Đệ tỷ tỷ!"

"Vậy cũng được, một hồi nấu nhiều chút, sáng sớm hôm nay, tất cả mọi người đều khổ cực, cũng nên được phần thưởng!"

Bất Hối gật đầu.

Trương đại ca giao thịt bò, nội tạng bò, có thể bởi vì Tùy ký mới khai trương, Trương ca thay xiêm áo sạch sẽ.

“Muội tử A Duyên, chúc mừng chúc mừng!" Vừa thấy Tùy Duyên, Trương ca liền vội vàng chào hỏi.

Tùy Duyên cũng cười, "Cảm ơn!"

“Muội tử A Duyên, chúng ta biết hôm nay ngươi khai trương, cho nên tất cả mọi người cắt thịt bò, kêu ta mang tới cho ngươi, coi như là chúc mừng ngươi!"

Mọi người bận rộn, không thể đến đây, Tùy Duyên cũng hiểu.

"Cảm ơn Trương ca, một hồi ngươi cũng giúp ta mang chút bánh gạo nếp và bánh màn thầu, bánh chưng trở về, cảm ơn mọi người có ý tốt!"

"Được!"

Món ăn của Tùy ký, ai cũng không cự tuyệt được.

Tùy Duyên cũng khách khí, một nhà một bánh gạo nếp nhỏ, mười bánh màn thầu, mười bánh chưng, đựng ở trong hộp đựng thức ăn sạch sẽ.

“Muội tử A Duyên, một hồi, ta để cho Tống Trư nhà ta trả hộp lại cho ngươi!"

"Được!" "Diễn đàn" "Lê quý đôn"

Tiễn Trương ca đi, Vinh thịt heo kéo heo vui vui mừng mừng đưa thịt heo tới.

Hắn bán thịt heo nhiều năm ở đường Tây Phục Hi thành, cửa tiệm một ngày mua một con heo, thật đúng là không có.

Nhất là dạ dày heo, muốn mười cái, ngay cả ruột già heo không ai ăn, cũng muốn mười bộ, nào là thận heo, gan heo, tim heo, máu heo đều muốn, lại duy nhất không cần phổi heo.

"Vinh đại ca, chào buổi sáng!"

Vẫn là lần đầu tiên được người khác kêu Vinh đại ca, Vinh thịt heo cười đến híp cả mắt, “Muội tử A Duyên, đừng khách khí, ta tới giao thịt heo cho ngươi!"

Mấy người Chiêu Đệ, Quý thị, Đái Đệ giúp đỡ Vinh thịt heo chuyển thịt heo đến phòng bếp, Tùy Duyên tính bạc, đưa cho Vinh thịt heo, lại đưa một bánh gạo nếp nhỏ, hai bánh chưng, năm bánh màn thầu cho Vinh thịt heo.

“Muội tử A Duyên, hôm nay ngươi khai trương thuận lợi, cái gì ta cũng không tặng cho ngươi, ngươi lại cho ta mấy thứ này, chuyện này. . . . . ."

"Vinh đại ca, một chút tâm ý, dù sao Vinh đại ca cũng phải nhận lấy!"

"Không phải, ta!" Vinh thịt heo đã nghe nói qua đồ ăn Tùy ký ngon, mùi vị được, lại sạch sẽ.

Thật muốn cự tuyệt, nhưng hắn thật sự không nỡ.

"Vinh đại ca, ta đây đang lấy lòng ngươi, về sau chờ ngươi bán thịt heo tốt nhất cho ta!"

Vinh thịt heo ngẩn ra, ngay sau đó nở nụ cười, "Không dám, không dám!"

Vui vui mừng mừng nhận lấy đồ ăn, cáo từ rời đi.

Cũng may Vinh thịt heo đã chặt thịt heo thành miếng nhỏ, ngay cả móng heo cũng bỏ đi, chỉ cần rửa sạch sẽ, chảy hết máu, bỏ thêm vật liệu đặt ở trong nồi hầm là tốt rồi.

Lấy bốn móng heo đi làm móng heo kho tàu, lấy bốn đùi heo đi làm đùi heo kho tàu, không cắt cả đùi heo ra, rồi bỏ thêm gia vị đặt ở trong nồi đất ninh hầm.

Lại vội vàng nấu vịt kho nước tương, nấu gà ủ muối ở trong nồi.

Nấu kẹo sữa bò hạnh nhân, gói bánh bao, hấp bánh màn thầu, rửa rau, cắt thức ăn, quét dọn, trong lúc nhất thời Tùy ký thật là phi thường náo nhiệt.

“Muội tử, hôm nay buôn bán thật tốt!" Quý thị cười nói.

Buổi sáng làm gì, đều đã bán hết rồi, còn có người oán trách làm quá ít.

Tùy Duyên cười, "Cũng may nhiều người, nếu không khẳng định bận không qua nổi!"

"Ha ha!" Quý thị cười đến híp cả mắt.

Qua ít ngày sống chung với nhau, Quý thị biết, Tùy Duyên không có xem cả gia đình các nàng là người ngoài, nên kêu làm cái gì, liền kêu, nên phân phó như thế nào liền phân phó như thế đó.

Mà Tùy Duyên cho cả gia đình các nàng cảm giác, cũng rất ngọt ngào.

Quý thị vui mừng nhất là, thắt lưng của Quý Khôi, từ từ khá hơn.

Mới mấy ngày, liền có thể tự mình lật người.

Trước buổi trưa, chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, mười con gà ủ muối, vịt kho nước tương, bốn đùi heo đã sớm được làm sẵn.

"Bất Hối!" eri ca diễn đàn

"Nương!" l.ê q.úy đ,ô,n.

"Con đi ra bên ngoài viết tấm bảng hiệu, nói đã không còn ba món, ngày mai mới có!"

"Tốt!"

Bất Hối cũng không hỏi tại sao, bịch bịch bịch chạy đi làm việc.

Quý thị không hiểu, “Muội tử, tại sao phải giới hạn số lượng vậy?"

"Đại tỷ, vật hiếm có mới là quý, nếu như mỗi ngày đều cung ứng đủ, mọi người lập tức ăn ngấy rồi, về sau còn ai tiếp tục tới nữa?"

Quý thị nghiêng đầu nghĩ nghĩ, không hiểu rõ.

Tùy Duyên cười nhạt không nói.

Hiểu cũng được, không hiểu cũng được, từ từ là có thể nhận ra.

Đúng như lời Tùy Duyên đã nói, sau khi số lượng mấy món chính có hạn chế, người tới dùng cơm chắc chắn hỏi trước, có còn hay không, có, chắc chắn muốn một phần, không có, thì gọi thêm đồ ăn khác.

Mà suy nghĩ của Tùy Duyên rất đúng, trước hết để cho mọi người truyền miệng, chờ sau này sẽ biến ba món này thành món ăn thương hiệu của Tùy ký.

Giữa trưa, gần như bán sạch sẽ thức ăn, ngay cả thịt bò, nội tạng bò luộc, thịt kho tàu, bánh bao và bánh màn thầu, phá lấu bò, cho dù là thịt heo còn dư lại, cũng cắt xào với rau, một chút cũng không dư thừa.

Càng đừng nói, tim heo, thận heo, ruột già heo.

Cuối cùng cả nhà chỉ có thể chấp nhận nấu chút cháo.

Tái đại nương nhìn cháo trắng bật cười, "Đây là lần đầu tiên ta nghe nói, tiệm cơm bán sạch thức ăn, phải ăn trắng cháo!"

Chọc cho mọi người ha ha ha nở nụ cười.

Tùy Duyên vội nói, "Đại nương, buổi tối, ta nhất định dự bị một phần cho ngươi!"

"Chính là ngươi nói, không cho đổi ý!"

"Đúng đúng đúng, là ta nói, buổi tối, ta làm nhiều thêm mấy món ăn ngon, đền bù cho đại nương!"

Hạo Nhiên nhìn cháo trắng, thật sự không có khẩu vị.

Lại thấy mấy người Bất Hối, Chiêu Đệ xì xụp húp ngon lành, cũng bưng chén lên ăn.

Sau khi ăn xong, quét dọn dọn dẹp.

Tùy Duyên nhìn dạ dày heo buổi trưa cố ý ướp.

Nghiêng đầu suy nghĩ.

Buổi trưa có đùi heo kho tàu, móng heo kho tàu, vịt kho nước tương, gà ủ muối, thịt bò sốt tương.

Buổi tối là gà hầm bao tử heo, gà xào cay.

Cũng không chuẩn bị nhiều, vẫn nên chia ra.

Nảy ra suy nghĩ, Tùy Duyên liền dẫn Bất Hối, Chiêu Đệ, Quý thị đi mua thức ăn.

Buổi tối buôn bán thật không náo nhiệt như buổi trưa, nhưng mà, vẫn có 15 bàn, gọi món ăn cũng tương đối nhiều.

Thức ăn được mua còn dư không ít.

Cũng may thời tiết không phải rất nóng, để tới ngày mai cũng không ngại.

Xong toàn bộ chuyện, lúc đóng cửa.

Mỗi một người đều mệt đến mức eo mỏi lưng đau, lại không nỡ đi ngủ được.

Bởi vì Tùy Duyên nói, muốn mọi người cùng tính một lượt xem là hôm nay đã kiếm bao nhiêu tiền.

Ngay cả Tái đại nương và Hạo Nhiên cũng ở một bên nhìn.

Tùy Duyên gẩy bàn tính, Bất Hối và Chiêu Đệ đếm tiền.

Chiêu Đệ đếm lần thứ nhất, Bất Hối đếm lần thứ hai, Tùy Duyên ghi sổ.

Sau đó thuận tiện tính toán sổ sách.

"Các ngươi đoán, hôm nay trừ đi các khoản chi tiêu, lời được bao nhiêu?"

Từng người một mừng rỡ nhìn Tùy Duyên, chờ Tùy Duyên trả lời.

Tùy Duyên vươn một bàn tay ra.

"Năm lượng?" Bất Hối kêu lên đầu tiên.

Mấy người nương con Quý thị cũng nắm tay thật chặt, chờ đợi không thôi.

Tùy Duyên cười, "Tạm thời là nhiều như vậy, nhưng mà trừ đi những chi phí thật nhỏ nữa, bốn lượng là chắc chắn!"

"Oa. . . . . ." Bất Hối hoan hô đầu tiên, kéo Chiêu Đệ nhảy lên.

Chiêu Đệ mười ba tuổi, tuổi tác lớn, mặc dù trong lòng vui mừng muốn hỏng, nhưng mà tương đối thận trọng.

Ngược lại Đại Hoàng, đi theo bên cạnh Bất Hối, vẫn kêu uông uông uông, chọc mọi người trong phòng cười.

"Tốt lắm, hôm nay đã vất vả, đi về ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm đấy!"

Tái đại nương lại quyết định muốn ở lại, Bất Hối đỡ Tái đại nương trở về phòng, bưng nước rửa chân cho Tái đại nương.

"Nãi nãi, nước có quá nóng hay không?"

Tái đại nương lắc đầu, "Bất Hối. . . . . ."

"Ân!"

"Đứa bé ngoan, không ngờ nãi nãi già rồi già thật rồi, còn được một tôn nữ (cháu gái) bảo bối như vậy!"

Bất Hối ngẩng mặt, không vui, "Nãi nãi còn trẻ như vậy, nãi nãi sẽ sống lâu trăm tuổi, ai cũng không thể nói nãi nãi già!"

Tái đại nương cảm động.

"Ngươi đứa bé này, già rồi, chính là già rồi, cần gì tính toán!"

"Cho dù nãi nãi già rồi, Bất Hối vẫn yêu thích nãi nãi!"

"Lão bà tử yếu ớt, có gì mà yêu thích!" Tái đại nương ăn ở hai lòng nói xong, trong lòng lại vui vẻ muốn hỏng.

"Lão bà tử yếu ớt vẫn là nãi nãi của Bất Hối, Bất Hối cũng sẽ không ghét bỏ, về sau cũng đối xử tốt với nãi nãi như cũ!"

"Nha đầu, về sau ngươi còn phải lập gia đình, chờ gả cho người ta, sẽ phải lấy nhà chồng làm trọng!"

Đâu còn bận tâm được đến lão bà như nàng.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tái đại nương khó chịu.

Đứa bé tốt như vậy, làm sao trở thành người nhà người ta chứ?

"Nãi nãi, ta có thể tuyển rể mà, tìm một cô nhi không có phụ thân nương, sau đó chúng ta có thể ở cùng với nãi nãi rồi!"

Nói không uất ức, đó là giả.

Nói không cảm động, đó cũng là giả.

Tái đại nương sờ sờ mặt của Bất Hối, "Không biết xấu hổ, cẩn thận nương ngươi nghe, xé da ngươi!"

"Nương ta mới sẽ không!" Erica

"Sao ngươi biết rõ?" Diễn đàn

"Đoán!" Lê, Quý. ĐÔn .com

Một khéo léo hiểu chuyện, một thương tiếc thương yêu.

Đều là người thiện tâm,

Bà tôn hai người ở chung, vui vẻ hòa thuận.

Quý thị mang theo năm tỷ muội Chiêu Đệ trở về phòng.

"Nương!"

Chiêu Đệ kêu Quý thị, Quý thị nghe tiếng quay đầu lại, nhìn Chiêu Đệ.

Một tháng qua, khí sắc của Chiêu Đệ khá hơn nhiều, hình như cũng cao hơn.

Xiêm áo trên người là mới, giày cũng là mới, ngay cả dây buộc tóc cũng là mới.

Xem ra cả người, vừa có sức sống lại mang theo một chút quyến rũ.

"Ừm!"

"Con sẽ cố gắng, chúng ta sẽ ở lại thật tốt, có đúng hay không?"

Quý thị không hiểu, "Chiêu Đệ?"

"Duyên di nói, chỉ cần chúng ta không rời đi, nơi này chính là nhà của chúng ta!"

Quý thị đã hiểu, gật đầu, "Chiêu Đệ, đây là nhà của chúng ta, cho nên, chúng ta phải yêu nó!"

Chiêu Đệ nhếch môi, nở nụ cười, "Nương, không còn sớm, con lấy nước cho người rửa mặt rửa chân, đi ngủ sớm!"

"Tốt!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn ericaklausee về bài viết trên: Hana93, Hàn Lam, Mưa biển, Thongminh123, giotleanhtrang, hoacodat, lan trần, nammoi, rinnina, san san, sxu, thienly, truckhang, yukita96
     

Có bài mới 17.09.2017, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 703
Được thanks: 5328 lần
Điểm: 20.14
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 33
Phần 2.

Đại sảnh.

Hạo Nhiên kì kèo mè nheo.

Trong lòng Tùy Duyên rõ như gương sáng, nhưng mà không nói.

"A Duyên, chuyện đó, ta. . . . . ."

"Hạo Nhiên ca phải đi về sao?"

"Chuyện này. . . . . ."

"Hạo Nhiên ca, ta đã chuẩn bị cho ngươi một gian phòng trong viện tử, ngươi xem, sắc trời đã tối, ngươi muốn lưu lại hay không?"

"Tốt!"

Ngã xuống giường, Hạo Nhiên có chút khó có thể tin.

Hắn vốn cho rằng, phải phí chút miệng lưỡi, kết quả, ha ha. . . . . .

Chăn là mới, khăn trải giường, mùng, gối đầu tất cả đều là mới.

Đứng dậy, rón rén mở tủ treo xiêm áo ra.

Trong tủ treo xiêm áo, hai bộ xiêm áo trong trong ngoài ngoài đều mới. Và hai đôi giày, vài đôi vớ vải.

Lặng lẽ cầm giày lên, mang vào, vừa vặn.

Cầm xiêm áo lên nhìn kỹ màu sắc.

Màu xanh ngọc, là màu sắc hắn thích nhất, vải vóc không tồi, đối với thân phận hiện tại của hắn mà nói, mặc vào, không cao cũng không thấp.

Người chuẩn bị xiêm áo, thật là có tâm.

Cầm xiêm áo, giầy, rón rén đi trở về giường, ngã xuống ngủ.

Lầu dưới chính là gian phòng của Tùy Duyên, sát vách là gian phòng của Bất Hối.

"Nãi nãi. . . . . ." eri diễn đàn

"Ừm!" L'ê Q'u'ý Đ'ô'n

"Người biết chải đầu sao? Chính là dạng búi tóc rất đẹp đó!"

"Biết, nãi nãi đều là tự mình chải đầu, thế nào, Bất Hối muốn học chải đầu?"

"Ân!"

Tái đại nương cười, "Bất Hối cũng lớn, quả thật có thể học, được, từ sáng mai bắt đầu, nãi nãi sẽ dạy ngươi... ngươi cần phải nghiêm túc học đó!"

"Ân Ân!"

"Bé ngoan, không còn sớm, cả ngày mệt nhọc, mau ngủ đi!" Tái đại nương còn chưa có nói xong, bên cạnh liền truyền đến tiếng hít thở ổn định.

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên cảm thấy an ổn, thực tế.

Lật người, nhẹ nhàng đặt tay Bất Hối vào trong chăn, đắp tốt chăn cho Bất Hối, vén sợi tóc bên mặt Bất Hối đến sau tai.

"Nha đầu, thật ra thì nãi nãi còn muốn dạy võ công cho ngươi, sợ nương ngươi không đồng ý. . . . . ."

Tái đại nương thở dài thật sâu.

Vẫn là từ từ đi, để sau hãy nói.

Tùy Duyên thật sự mệt mỏi, ngã xuống giường, cũng không nghĩ nhiều, lật người liền ngủ.

Tùy ký buôn bán, hoàn hảo hơn tưởng tượng.

Nhiều lần đều là gã sai vặt của gia đình giàu có tới trước đặt thức ăn, chờ đến buổi trưa gia chủ mới tới đây, có toàn bộ gia đình dứt khoát buổi tối tới.

Nhưng mà, gia đình giàu có chân chân chính chính, cho người mang hộp đựng thức ăn tới, gói mang đi tương đối nhiều.

Tùy Duyên liền nghĩ, viện tử cho khách có thể chỉnh đốn và tân trang lại, lấy ra làm thành nhã gian (gian phòng trang nhã).

Dù sao thức ăn còn nóng hổi trong nồi thì ăn ngon hơn.

"Các ngươi cảm thấy thế nào?"

"Ta cảm thấy rất tốt!" Tái đại nương nói, lại dạy Bất Hối viết chữ.

Mấy đứa bé vây quanh Tái đại nương.

Cố gắng ghi nhớ.

Vì không lãng phí giấy, Hạo Nhiên liền tìm người làm khung gỗ, ở bên trong đổ cát mịn vào, và một chiếc gậy gỗ lớn.

Viết chữ ở trên cát, dùng gậy gỗ san cho bằng, lại có thể tiếp tục viết.

Tùy Duyên nhìn Hạo Nhiên đang uống trà, "Hạo Nhiên ca, ngươi thấy thế nào?"

"Ngược lại làm thành nhã gian không có vấn đề gì, nhưng ngươi bận rộn tới như vậy sao?"

Lão là lão, tiểu là tiểu, chân chân chính chính ra sức cho người trên, cũng là Tùy Duyên, Chiêu Đệ, Quý thị.

Mấy đứa bé, giúp việc thì có thể, chân chân chính chính giúp làm món ăn, vẫn là không thể.

Tùy Duyên trầm tư.

Chẳng lẽ phải mời người?

Ngày thứ nhất năm lượng, ngày hôm sau sáu lượng, năm sáu ngày sau khai trương, xấp xỉ 50 lượng bạc rồi.

Ít nhất có thể lời 40 lượng.

Ngược lại có thể mời người, nhưng không đáng tin, nàng lại không muốn.

"Nếu như muốn mời người, sao không thuê cửa hàng bên cạnh bến tàu, để Điền thị và Chu thị tới trợ giúp, tách khách hàng ra và tụ tập khách hàng lại, thật ra thì không có gì khác biệt, bên này tới tới lui lui chỉ mấy bước!"

Tùy Duyên không nói, suy xét lời Hạo Nhiên nói.

"Chỗ của ta có hai người, kêu đến giúp ngươi thế nào?"

"Người nào?"

"Một người tên là Đại Cẩu, một người tên là Trư Nhi, trước kia là tên móc túi, bây giờ cải tà quy chính, quan trọng nhất, bọn họ thích ăn gì đó ngươi làm, trong nhà Đại Cẩu chỉ có một lão nãi, mắt không tốt, trong nhà Trư Nhi huynh đệ tỷ muội nhiều, vẫn còn nhỏ, phụ thân hắn chết sớm, nương hắn nuôi dưỡng mấy đứa bé, cũng không dễ dàng!"

"Vậy kêu bọn họ chạy tới thử một chút đi!"

Hạo Nhiên cười, "Ngươi hãy yên tâm đi, hai gia hỏa này tuổi không lớn lắm, lại rất láu cá, năng lực phân biệt cũng được, trong lòng không xấu, hôm nay, đến bên cạnh ngươi, có thể kiếm thêm một phân tiền, bọn họ sẽ càng cố gắng làm việc!"

"Hạo Nhiên ca, vậy ngươi liền để cho bọn họ đến đây đi!" Tùy Duyên nói xong, dừng một chút, "Cửa tiệm bên bến tàu, ta vẫn không có ý định đóng!"

"Tại sao?" Hạo Nhiên không hiểu.

"Đó là ngôi nhà đầu tiên của ta và Bất Hối, cả đời này ta cũng không tính toán đóng, về sau ít người mua phá lấu bò, bánh bao và bánh màn thầu, buôn bán có lẽ không kiếm được bao nhiêu, nhưng, ta sẽ kiên trì mở tiếp!"

Hạo Nhiên kinh ngạc, sau khi suy nghĩ cẩn thận, nở nụ cười, "Mấy muội tử nhà Động Đạt cũng không tệ, nếu không, bảo các nàng tới trợ giúp?"

"Mấy tuổi rồi?"

"Không rõ lắm, ngươi yên tâm, ta tìm người cho ngươi, chắc chắn sẽ không làm loạn!"

"Ta không tin người khác, nhưng lại tin tưởng Hạo Nhiên ca!"

Hạo Nhiên cười, trầm tư một lát, "A Duyên, ngươi có nghĩ tới hay không, tìm môi giới bán người mua mấy người mười lăm mười sáu tuổi, như vậy, cho dù ngươi dạy họ tài nấu nướng, các nàng cũng không có biện pháp rời đi, trừ phi, ngươi trả lại khế ước bán thân cho các nàng!"

"Đắt không?"

"Bốn mươi năm mươi lượng bạc một người, chính là thượng đẳng, nếu như thấp xuống một chút, ba bốn mươi lượng, các nàng đều là con nhà nghèo, phụ thân nương nuôi không nổi, mới bán đi, trên đường qua tay mười mấy hai mươi kẻ môi giới bán người, trừ họ của các nàng, ai cũng không biết quê hương của các nàng ở đâu, muốn tra được người nhà của các nàng, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì!"

"Vậy nếu như họ phản bội thì làm thế nào?"

"Đánh chết đánh cho tàn phế, cũng không người nào quản được ngươi!"

Tùy Duyên trợn mắt há miệng.

Đây chính là cổ đại, cá lớn nuốt cá bé.

"Bởi vì đó là ngươi cầm bạc mua được, khế ước bán thân ở trong tay ngươi, tương đương với mạng của các nàng cũng đặt ở trong tay ngươi!"

"Mỗi tháng đều cho tiền lương sao?"

"Chuyện này ngươi khách khí rồi, ngươi chỉ cần cho các nàng ăn no, mặc ấm, ngoài ra ngươi đều đã khách khí, nhìn biểu hiện của các nàng!"

Tùy Duyên trầm tư một lát, "Hạo Nhiên ca, vậy ta nên mua mấy người về!"

Nghề làm thức ăn này, sợ nhất loại người chân trong chân ngoài, lòng dạ hẹp hòi.

Mà người mua về, nhất định phải không lòng dạ hẹp hòi, cũng không dám như vậy.

"Ta lại tương đối đồng ý ngươi mua người trở về, nếu như ngươi mời người về, nhiều tâm tư, ngươi cũng không nhìn ra, tránh cho bỏ sót mầm tai họa!"

Tùy Duyên gật đầu, "Vậy Hạo Nhiên ca, khi nào thì ngươi rảnh rỗi, mang ta đi xem thử!"

"Tốt!"

Duyên phận, thật ra thì rất đơn giản, cũng rất tùy số phận.

Chuyển đổi bốn người môi giới khác nhau, Tùy Duyên mới mua được năm người.

Còn đều là nam hài tử.

Dáng vẻ mười lăm mười sáu tuổi, gầy teo yếu ớt nhỏ bé.

Nhìn yếu đuối, nhưng thật ra Tùy Duyên thích ánh mắt của bọn họ.

Đó là một loại khát vọng.

Con ngươi chính trực, chân thành.

"Không xem nữ hài tử sao?"

Tùy Duyên lắc đầu, "Không xem, có hơn năm đứa, đủ rồi!"

Mang theo bọn họ đi đến Tùy ký.

"Hạo Nhiên ca, cảm thấy ta chọn lựa người làm như thế nào?"

"Cũng không tệ lắm!"

Tùy Duyên cười, "Không có ý kiến gì?"

"Có thể để cho bọn họ tập võ, học chút công phu phòng thân!"

"Uh, đây cũng là một ý kiến hay!" Tùy Duyên cười nói.

Nếu như mấy tên tiểu tử này cũng biết võ công, những bọn trộm cắp kia còn có thể đi vào Tùy ký.

Nằm mơ.

"Sau khi trở về, đặt tên cho bọn họ, dù gì cũng là người của ngươi!"

Tùy Duyên hì hì nở nụ cười, "Hạo Nhiên ca, tên gọi là gì không quan trọng, ta lại hi vọng, trước kia phụ thân nương bọn họ gọi tên gì, đi theo ta làm thật tốt, tương lai áo gấm về làng!"

Hạo Nhiên nghe vậy, nói không ra cảm giác trong lòng.

"A Duyên. . . . . ." eri

"Ân!" diễn đàn Llêê QuýqUý Donđôn.com

"Ngươi có từng nghĩ tới, dáng vẻ như vậy của ngươi. . . . . ." Có bao nhiêu hấp dẫn người khác.

Tùy Duyên ngẩng đầu nhìn Hạo Nhiên, "Làm sao vậy?"

"Rất tốt!"

Tùy Duyên rủ mắt xuống, cười yếu ớt.

Nàng rất tốt, nàng vẫn luôn biết.

Hạo Nhiên rất tốt, nàng cũng luôn biết.

Tùy Duyên nghĩ, nàng và Hạo Nhiên, đều đã động lòng với đối phương, nhưng mà, ngại vì rất nhiều nguyên nhân, không có nói ra thôi.

Không sao, nàng nguyện ý chờ.

Chờ một ngày nào đó, Hạo Nhiên mở miệng, chờ một ngày nào đó, nàng bỗng nhiên nhận định, không phải là Hạo Nhiên sẽ không lấy.

Tình yêu, dù cho chết một lần, sống lại sau khi xuyên qua, nàng vẫn sinh lòng hướng tới như cũ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.09.2017, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Tinh Bảo Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.02.2015, 10:51
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 703
Được thanks: 5328 lần
Điểm: 20.14
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên - Điểm: 37
Phần 3.

Trở lại Tùy ký.

Mấy người Bất Hối nhìn năm tên tiểu tử trước mặt, chỉ chỉ trỏ trỏ, làm cho mặt bọn họ đỏ tới mang tai, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Quý thị cũng cười.

Vốn yêu thương mấy đứa bé của mình, sẽ không trách cứ mấy đứa bé, cũng không cảm thấy, mấy đứa bé như vậy có gì không tốt.

Tùy Duyên cũng thế.

Đứa bé mà, sẽ phải nhiệt tình sáng sủa một chút, cả ngày mang bộ dạng buồn bực không vui, giống ai thiếu nàng rất nhiều bạc không trả, mặt đen lại, đó mới thật là không có hứng thú.

Tái đại nương ở một bên lột bỏ hạt dưa, cười híp mắt nhìn năm tên tiểu tử.

Lớn tuổi, ngược lại thích ăn hoa quả khô.

Bất Hối, năm tỷ muội Chiêu Đệ vừa bắt đầu còn thích ăn, nhưng mà, mỗi ngày đều ăn, cũng chán ngấy rồi.

"Tất cả các ngươi giới thiệu chính mình đi, tự lấy tên cho mình, hoặc là tên trước kia cũng được, cũng không cần suy nghĩ ta kinh khủng ra sao, con người của ta rất đơn giản, chỉ cần không làm những chuyện như con thiêu thân sau lưng ta, làm hại cửa tiệm của ta, người thân của ta, bình thường ta đều sẽ đối xử thật tốt với các ngươi!" Tùy Duyên nói xong, nhìn năm tên tiểu tử kia.

Tiếp tục nói, "Ta biết rõ, có lẽ các ngươi bị bán qua tay rất nhiều lần, trải qua gập ghềnh, nhưng, những chuyện kia đều đã trôi qua, từ lúc các ngươi bắt đầu bước vào Tùy ký của ta, các ngươi chính là người của Tùy ký, về sau Tùy ký chính là nhà của các ngươi, cho dù là phải mất mạng, cũng không thể phá hư bảng hiệu của Tùy ký, hiểu chưa?"

Năm người ngơ ngác nhìn nhau.

Thật ra thì, bọn họ cũng không quá quen biết nhau.

Nặng nề gật đầu.

Một người trong đó lên trước, "Gia chủ, ta tên là Đông Ân, năm nay 16 rồi, là . . . . ."

"Không cần nói với ta, ngươi là người ở nơi nào, trong lòng ngươi biết là tốt rồi, về phần về sau tiền lương mỗi tháng, các ngươi cũng có thể tiết kiệm, ta để cho Hạo Nhiên ca giúp các ngươi mang về nhà ở quê, cho người thân của các ngươi, ban đầu bọn họ bán các ngươi đi, cũng là do bất đắc dĩ, hài tử, đều là thịt trong tim phụ thân nương, không phải vạn bất đắc dĩ, người nào chịu bán đi, mà bọn họ không bán các ngươi vào cung làm thái giám, chính là nghĩ tới, sẽ có một ngày, gặp lại nhau, các ngươi có hiểu không?"

Năm người gật đầu. eri

Hiểu. diễn đàn :ll:ee :qq:uu:yy:ss: dd:oo:nn: ,com:

Làm sao bọn họ lại không hiểu.

Trong nhà thật sự quá nghèo, nuôi sống người này, nuôi không nổi người kia, luôn có một người phải hy sinh.

Phụ thân nương bán đi, có thể không phải là đứa chính mình thương yêu nhất, nhưng cũng thương tiếc đến moi tim móc phổi.

"Tiếp theo giới thiệu đi!"

"Ta tên là A Dũng, năm nay 16 tuổi!"

"Ta tên là Trác Hồng, năm nay 16 tuổi!"

"Ta tên là Sơn Hà, năm nay 16 tuổi!"

"Ta tên là Vượng Tài, năm nay 16 tuổi!"

Tùy Duyên gật đầu, "Sau này gọi ta Duyên di đi, mặc dù ta không lớn hơn các ngươi bao nhiêu!"

"Dạ, Duyên di!"

Tùy Duyên vẫy tay với đám người Bất Hối, "Các con tới đây giới thiệu mình với các ca ca đi!"

Sau khi nhận biết nhau, mấy người Đông Ân mới yên tâm.

Mấy ngày ở chung, bọn họ càng thêm hiểu rõ, Tùy Duyên thật sự là chủ tử tốt, ăn cơm không có phân bàn, hỏi han có ăn no bụng, thức ăn còn phi thường tốt, đều không phải là khách ăn còn dư lại, mà là làm đồ tươi mới.

Chỗ ngủ, lại sạch sẽ, chăn lại ấm, gian phòng lại rộng lớn, mặc dù là hai người một gian, Đông Ân một mình một gian, nhưng mà, Tùy Duyên nói, về sau nếu như lại có người đến, liền ở cùng gian với Đông Ân.

Có năm người thêm vào, buôn bán vẫn bận rộn như cũ, nhưng mà, nhẹ nhõm không ít, nhiều người tác dụng liền lớn.

Hạo Nhiên cũng chuẩn bị rời đi.

"Nương. . . . . ."

Tái đại nương nhìn Hạo Nhiên, "Chuẩn bị muốn rời đi rồi sao?"

Hạo Nhiên gật đầu, "Nương, người xem, tiệm cơm của A Duyên buôn bán cũng ổn định rồi, cho dù làm gì, đều gọn gàng ngăn nắp, những người giúp đỡ cũng cần cù chịu khó, còn có ngươi trấn giữ nữa, ta cũng yên tâm!"

"Vậy tính toán đi bao nhiêu lâu?"

"Không biết, nương, ta sẽ đi nhanh về nhanh!"

Tái đại nương nắm tay của Hạo Nhiên, "Hạo Nhiên à, bảo vệ mình thật tốt, biết không?"

"Uh, sẽ!"

Hạo Nhiên phải đi xa, Tùy Duyên làm rất nhiều món ăn cho Hạo Nhiên mang theo ăn ở trên đường.

Tiễn Hạo Nhiên ra cửa.

"A Duyên. . . . . ."

"Hạo Nhiên ca, ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc đại nương thật tốt!"

Hạo Nhiên cười, "Nương ta ở chỗ ngươi, ta yên tâm, A Duyên, ta đi, nếu như có chuyện liền đến Túy Tiên lâu tìm Lâm chưởng quỹ, hoặc là đến Ngọc gia ở đường Đông, tìm Đại thiếu gia của Ngọc gia, nói là bằng hữu của ta, hắn nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết!"

Tùy Duyên nghĩ thầm, nàng chỉ là một kẻ tiểu dân, cũng không phải tội nhân, thì sẽ không có phiền toái.

Lại nghĩ tới, Hạo Nhiên ca vô cùng tốt bụng, gật đầu, "Hạo Nhiên ca, ta nhớ kỹ rồi!"

Đưa hà bao đã chuẩn bị tốt cho Hạo Nhiên, "Đây là hà bao Chiêu Đệ và Bất Hối thêu, chính ta bỏ vào bên trong chút dược thảo, xua côn trùng, ngươi mang theo đi!"

Hạo Nhiên nhìn Tùy Duyên, trong nháy mắt.

Hắn nghĩ, thôi đi, không đi nữa, tìm tám năm cũng không tìm được người, cần gì uổng công vô ích.

Nhưng. . . . . .

Cách làm người của hắn, khiến cho hắn không thể không chịu trách nhiệm như vậy.

Vươn tay tiếp nhận hà bao, hít hà, "Mùi thuốc thật thơm!"

Sau đó cột trên thắt lưng, "A Duyên!"

"Ừm!" Editor:

"Chờ ta trở lại, ta. . . . . ." Erica

"Hạo Nhiên ca, lên đường bình an!" Tùy Duyên cắt ngang của lời nói Hạo Nhiên.

Nở nụ cười.

Hạo Nhiên gật đầu. ,d,i,ễ,n .đ.à.n.

Xoay người lên xe ngựa. l[ê] qqquuuysysý đôn

Hạo Nhiên ca rời đi.

Tùy ký hình như thiếu đi sức sống, nhưng mà, mấy ngày sau đó, liền quen.

Ngay cả Tái đại nương, cũng vui vẻ ha ha nở nụ cười.

Mấy đứa bé thay nhau ra trận, dụ dỗ Tái đại nương mở cờ trong bụng.

Tùy Duyên biết, thật ra thì Tái đại nương rất yêu thích mấy đứa bé, cho dù là Bất Hối cũng được, năm tỷ muội Chiêu Đệ cũng được, ngay cả Đông Ân bọn họ, Tái đại nương đều thích.

Hiện tại sau khi Tùy ký đóng cửa, không phải vội vàng trở về phòng ngủ, mà là vây quanh ở đại sảnh, tính bạc, nhận thức, học viết năm chữ, mới trở về phòng ngủ.

Lúc trở về phòng, Tái đại nương kêu Tùy Duyên lại, "A Duyên!"

"Đại nương!"

"Ta có việc muốn nói với ngươi!"

Tùy Duyên cười, đưa tay đỡ Tái đại nương, "Đại nương, ngươi nói!"

"Ngươi sẽ đồng ý với ta chứ!"

Thấy Tái đại nương nổi tính trẻ con, Tùy Duyên bật cười, "Đại nương, ngươi lên tiếng, ta chắc chắn đồng ý!"

"Ta muốn dạy bọn nhỏ võ công!"

Tùy Duyên sửng sốt.

Tái đại nương biết võ công, thật đúng là không nhìn ra.

"Đại nương, ngươi nguyện ý dạy mọi người võ công, là phúc khí của bọn hắn!"

"Ngươi đồng ý?"

Tùy Duyên gật đầu, "Đại nương, ngươi nguyện ý dạy bọn hắn võ công, ta cầu cũng không được, làm sao sẽ không đồng ý chứ, còn có, trước đó ta đã nói với Hạo Nhiên ca, cũng chuẩn bị dạy bọn hắn công phu, chỉ là nhất thời không tìm được sư phụ thích hợp!"

"Ha ha ha, A Duyên à, hai người mẹ chúng ta, đúng là nghĩ đến cùng một điều rồi!"

"Đúng vậy, đại nương!"

Bọn nhỏ ở Tùy ký, lại có thêm một việc, đó chính là buổi sáng dậy sớm nửa canh giờ, đi theo Tái đại nương luyện võ.

Bọn nhỏ luyện võ, Tùy Duyên và Quý thị cũng không nhàn rỗi, liền làm điểm tâm, chờ bọn nhỏ luyện võ xong rồi, ăn điểm tâm, lấp đầy bụng, mới bắt đầu làm gì đó buổi sáng muốn bán.

Mỗi ngày đều bận rộn vòng đi vòng lại như vậy, lại hạnh phúc.

Người ở Tùy ký, hình như từ từ, xem nhau trở thành người thân, cười cũng chân thành hơn.

Mấy ngày nay, Chiêu Đệ lại có kinh lần đầu.

Tiểu nha đầu mặt đỏ tới mang tai tìm đến Quý thị, còn thiếu chút nữa thì khóc, ngược lại Quý thị nở nụ cười, ôm lấy Chiêu Đệ, ra sức nói Chiêu Đệ trưởng thành.

Là một cô nương.

Lại dạy Chiêu Đệ phải xử lý kinh nguyệt của mình như thế nào cho thật tốt.

Tùy Duyên dứt khoát cho Chiêu Đệ nghỉ ngơi thật tốt, nhất là tình trạng đau bụng kinh nghiêm trọng của Chiêu Đệ.

Chiêu Đệ dựa vào trên giường, thêu khăn tay cho Bất Hối, một đóa hoa dại nhỏ, mấy cọng cỏ xanh, còn có một con bươm bướm vỗ cánh.

Thiếu đi Chiêu Đệ, phải nhanh nhẹn hơn, một ngày bận rộn, mệt đến ngất đi.

Sau khi một đám đọc sách biết chữ, rửa chân, rửa mặt trở về phòng ngã đầu đi nằm ngủ, dù là Tùy Duyên, cũng mệt mỏi không thôi.

Vào khoảnh khắc ngã xuống, Tùy Duyên nghĩ thầm, về sau có thể không bán điểm tâm hay không, thức khuya dậy sớm, thật quá mệt mỏi.

So sánh với mọi người ngáy ò ó o, Chiêu Đệ nằm ở trên giường, động cũng không dám động.

Lại càng không ngủ được.

Nửa đêm canh ba, Chiêu Đệ cảm giác hạ thân ẩm ướt, chuẩn bị rời giường đổi lại tro than trong túi*, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ.
(* Trong xã hội phong kiến, trước khi phát minh ra giấy, người phụ nữ dùng vải sạch khâu thành một chiếc túi nhỏ dài để sử dụng. Tới kỳ kinh, họ sẽ nhét tro sạch vào trong túi để dùng. Khi đã bẩn, tro sẽ được đổ đi, túi vải cũng được giặt sạch phơi khô để tái sử dụng)

Chẳng lẽ có tặc?

Nghĩ tới đây, Chiêu Đệ tay chân nhẹ nhàng mò xuống giường, đứng ở cửa, thấm ướt đầu ngón tay, nhìn ra ngoài, lại thấy một người, lén lén lút lút giống như đang tìm thứ gì đó.

Chiêu Đệ bị dọa sợ đến mức một chút xíu âm thanh cũng không phát ra được.

Cả người lạnh lẽo, cho đến khi người nọ rời đi, cũng hoàn toàn không biết.

Lúc lấy lại tinh thần, Chiêu Đệ vội vàng đi gõ cửa phòng Quý thị, "Nương, nương. . . . . ."

Quý thị rời giường, buồn ngủ mờ mịt hỏi, "Chiêu Đệ, làm sao vậy?"

"Mới vừa rồi có tặc tiến vào!"

Quý thị bị dọa sợ không nhẹ, "Cái gì?"

Kéo Chiêu Đệ, "Nhanh nhanh nhanh đi nói cho Duyên di của con biết, đừng để bị mất thứ gì!"

Sau khi Tùy Duyên biết được, rơi vào trầm tư.

Phải nói là tặc, không có khả năng không biết bạc không thể nào giấu ở viện tử của Chiêu Đệ bọn họ.

"Có phải là Đông Ân bọn họ hay không?"

Mấy người Đông Ân vội vàng lắc đầu, "Chúng ta không có rời giường đi tiểu!"

"Đi về ngủ trước đi, không, đừng ngủ trước, trước xách theo ngọn đèn dầu, tất cả mọi góc, tìm kiếm khắp nơi, nhìn xem có chỗ nào, không giống bình thường, Đại Hoàng đâu rồi, gọi Đại Hoàng ngửi ngửi!" Tùy Duyên nói xong, xách ngọn đèn dầu lên đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lienchuoi, Pé.Pé và 294 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 560 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 532 điểm để mua Đôi chim non
Cô Quân: Mọi ng hãy vote cho Quân vé vào trong nào.  Gia đình xin cảm ơn và hậu tạ (sau sau sau này =)))
Hạ Quân Hạc: :lol: vote cho Ri Ri đi nà
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 265 điểm để mua Gà con mới nở
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
thuykute: viewtopic.php?t=411418  Mình rất cảm ơn các bạn đã vote cho mình trong vòng 1 Miss 2018. Rất mong các bạn khác ghé link trên, nếu vừa lòng với nhan sắc của tại hạ thì xin một vote nhé. cảm ơn ạ!
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 458 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: sherylha19_bupi vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 363 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 435 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 344 điểm để mua Mèo nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.