Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 07.09.2017, 10:20
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 754
Được thanks: 3003 lần
Điểm: 23.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 42
Chương 121

     Mười lăm tháng tám, Cúc Hoàng cua mập.

     Chân Bảo Lộ tha thiết mong chờ bưng lên con cua, chỉ là nghe mùi vị kia, liền có chút ít không chịu nổi . Mà Tiết Nhượng, mặc dù là tập võ , cạo thịt cua lại là cao thủ, thịt cua trắng noãn như ngọc, gạch cua vàng óng ánh tựa như cam. Chân Bảo Lộ mân mím môi, nhỏ giọng hỏi: "Đại biểu ca, ăn ngon không?"

     Tiết Nhượng nhìn qua nàng, có chút buồn cười, mới nói: "Nếu không... Cầm cua đi xuống đi?"

     Chân Bảo Lộ lắc lắc đầu, nói không quan hệ, "Huynh ăn đi."

     Nàng có thai, lại là ba tháng đầu, tự nhiên là nửa điểm đều không qua loa được. Cua tính hàn, phụ nữ có thai không nên ăn. Chân Bảo Lộ bảo Tiết Nhượng ăn, nàng ở bên cạnh xem . Cũng không biết có phải vì mang thai hay không, nàng đặc biệt thèm ăn, hiện thời nhìn cua này, thật có chút ít khống chế không nổi.

     Hai vợ chồng đang dùng cơm, kia Trung Dũng Hầu phủ, lại truyền đến tin tức - - nói là Chân Bảo Quỳnh muốn sinh con .

     Chân Bảo Lộ sợ hãi kêu lên, vẻ mặt sốt ruột nhìn Chúc ma ma nói: "Tỷ tỷ không phải là mới tám tháng sao?" Theo lý thuyết, còn chưa tới lúc sinh, sao lại sinh con trước thời gian?

     Chúc ma ma nói: "Lão nô cũng không rõ ràng lắm, hình như là hôm nay đi tản bộ trong sân, không cẩn thận vấp ngã."

     Phụ nữ mang thai tháng tám, bị ngã, đây chính là cực kỳ nghiêm trọng.

     Nàng lập tức nói: "Ta đi qua xem một chút."

     An Quốc công phủ cùng Trung Dũng Hầu phủ cách không xa, xe ngựa đi qua, không đến nửa canh giờ thì đến .

     Tiết Nhượng cũng hiểu biết tính tình thê tử, biết ngăn không được , tiến lên nói: "Ta đi cùng nàng."

     Chân Bảo Lộ suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy tốt, gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta chạy nhanh qua."

     Chân Bảo Lộ vội vàng theo Tiết Nhượng lên xe ngựa, trong đầu có chút ít bất ổn . Tiết Nhượng thấy nàng lo lắng như thế, liền ôm nàng đến trong ngực, ôn nhu trấn an nói: "Yên tâm, không có việc gì."

     Chân Bảo Lộ khẩn trương liền thích bắt đồ, trước kia là siết chặt hai tay mình, lúc này theo thói quen nắm ngón tay Tiết Nhượng. Nàng dùng sức nắm, vuốt ve chỗ kén mỏng lòng ngón tay hắn, trong lòng thoáng yên chút, nói: "Tỷ tỷ ta không giống ta, nàng xưa nay chững chạc tỉ mỉ, từ lúc hoài hài tử, liền khắp nơi cẩn thận. Hiện thời đã tám tháng , càng không cần phải nói... Sao sẽ mạc danh kỳ diệu vướng chân ngã chứ?"

     Ý tứ Chân Bảo Lộ đã rất rõ ràng , cảm thấy chuyện này cũng không phải là ngẫu nhiên. Đại gia đình không ít chuyện bẩn, Trung Dũng Hầu phủ nhìn qua tuy là hoà hợp êm thấm, nhưng nàng đến cùng là không có xâm nhập sâu , không biết được ở trong đó có người tâm địa ác độc hay không.

     Lúc Chân Bảo Lộ theo Tiết Nhượng đến Trung Dũng Hầu phủ, trực tiếp đi Cẩn Du Hiên Chân Bảo Quỳnh trụ. Trong sân, Tống Chấp mặc một thân trường bào cổ tròn màu lam nhạt đứng ở nơi đó. Xưa nay chững chạc, lúc này đi tới đi lui, gương mặt tuấn tú cũng vặn vắt sít sao .

     Thấy Tống Chấp, Chân Bảo Lộ gấp rút nghênh đón, gọi: "Tỷ phu."

     Tống Chấp nhìn cô em vợ một cái, rồi nhìn Tiết Nhượng nói: "Các ngươi đã tới."

     Chân Bảo Lộ không nhịn được nói: "Tỷ tỷ đến cùng là thế nào? Không phải là mới tám tháng sao?"

     Vừa dứt lời, Tam cô nương Tống Nhân đứng ở Tống Chấp bên cạnh hốc mắt hồng hồng liền khóc sướt mướt nói: "Là ta không tốt, vốn định cùng Nhị tẩu đi ngắm hoa. Ta không có vịn lấy Nhị tẩu, mới làm hại nàng ngã xuống ..." Tống Nhân mới mười ba, tiểu cô nương nũng nịu, tính tình thiên chân hồn nhiên , nơi nào gặp phải loại chuyện như vậy? Khí lực nàng nhỏ, Chân Bảo Quỳnh ngã xuống, nàng trước tiên tự nhiên là đỡ không được. Kia một cái chớp mắt, cơ hồ là dọa Tống Nhân ngốc rồi, đến bây giờ còn không có hồi phục tinh thần.

     Chân Bảo Lộ cũng là không tốt oán Tống Nhân . Dù sao chuyện này, không trách được nàng ấy. Chỉ là trong lòng nàng thiên vị tỷ tỷ, tư tâm cho phép, lúc này, cũng không tâm tư an ủi Tống Nhân nước mắt lưng tròng.

     Tống Nhân một đôi mắt nén lệ nước, sợ hãi nhìn thoáng qua Tống Chấp, muốn nói lại thôi.

     Nhị ca nàng xưa nay tính tình tốt, lần đầu lộ ra vẻ mặt này với nàng. Nhất thời Tống Nhân thấp thỏm không thôi, chỉ hy vọng Chân Bảo Quỳnh có thể bình an sinh hạ hài tử.

     Lại nói Tống Chấp, đối người vợ Chân Bảo Quỳnh này có thể nói là xem như trân bảo, lúc nàng mang thai, lại là ước gì một tấc cũng không rời chiếu cố ở bên người nàng. Hiện thời ở trong phủ mình, thế nhưng ra chuyện như vậy, trong lòng hắn ít nhiều gì cũng là có chút ít trách cứ Tống Nhân , rốt cuộc là muội muội của hắn, Tống Chấp tự nhiên cũng không nói gì thêm.

     Trong lòng Chân Bảo Lộ lo lắng tỷ tỷ, nghe trong phòng sinh, tỷ tỷ nàng tê tâm liệt phế kêu, cũng là theo bản năng nắm chặt tay Tiết Nhượng.

     Nàng biết rõ sinh hài tử vất vả. Lúc trước nương nàng sinh Thượng nhi Vinh Nhi, nàng đã ở U U Hiên đợi thật lâu.

     Ước chừng ba canh giờ, trong phòng sinh, mới rốt cục truyền đến tiếng hài nhi khóc nỉ non.

     Nghe thanh âm kia, cực kỳ vang dội, Chân Bảo Lộ mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tiết Nhượng bên cạnh nói: "Sinh."

     Tiết Nhượng gật đầu ừ một tiếng, mà Tống Chấp, nơi nào đứng vững? Trực tiếp liền xông vào.

     Chân Bảo Lộ xem bộ dáng Tống Chấp, đột nhiên nghĩ đến, nếu là lần tới nàng sinh hài tử, Tiết Nhượng sẽ phản ứng như thế nào?

     Đều nói "Bảy tháng sống tám tháng chết", Chân Bảo Quỳnh mang thai tám tháng sinh con, tự nhiên là cực hung hiểm . Cũng may lần này xem như kinh sợ mà không nguy hiểm, người lớn đứa nhỏ đều bình an .

     Chân Bảo Lộ kìm nén không được, cũng nghĩ vào xem một chút, Tiết Nhượng là nam tử, không tốt tùy ý đi vào, liền nói với hắn: "Ta đi vào nhìn một chút, huynh ở nơi này chờ ta." Nói xong, liền đi vào thăm Chân Bảo Quỳnh cùng vừa sinh ra hài tử.

     Chân Bảo Quỳnh mới vừa sinh sản xong, thai đầu, chỉ đau ba canh giờ , coi như là thuận lợi . Mà lúc này, đứa bé đã được rửa sạch qua , bao trong tã lót tinh xảo.

     Gặp Tống Chấp một lòng chạy đi chỗ tỷ tỷ, nàng liền đi tới bên cạnh Cát ma ma ôm hài tử, hỏi: "Là con trai hay con gái?"

     Cát ma ma cười dịu dàng nói: "Hồi Tiết Thiếu phu nhân, là vị cô nương."

     Cô nương.

     Chân Bảo Lộ cúi đầu xem xét, nhìn hài tử được bao trong tã lót đỏ rực, tóc máu đen nhánh dính ở trên đầu, nhiều nếp nhăn , so với lúc Thượng nhi Vinh Nhi sinh ra, còn muốn xấu hơn.

     Tiểu gia hỏa này, chính là ngoại sinh nữ của nàng. Chân Bảo Lộ mím môi cười cười, nghĩ tới sau này tiểu gia hỏa này muốn gọi mình một tiếng "Dì", Chân Bảo Lộ liền càng xem càng thuận mắt . Nàng nói: "Ta có thể ôm sao?"

     Cát ma ma cười cười, liền cẩn thận đưa tiểu nữ oa trong lòng cho Chân Bảo Lộ. Nàng thấy tư thế Chân Bảo Lộ ôm tiểu oa nhi có hình có dáng , không khỏi lộ ra ánh mắt thưởng thức.

     Lúc này, bên ngoài có giọng vọng vào.

     "... Sinh? Nam oa hay là nữ oa?"

     Chân Bảo Lộ nghe giọng kia, lờ mờ có thể nghe ra, hẳn là bà bà tỷ tỷ nàng - - Trung Dũng hầu phu nhân - - Ngụy thị. Trung Dũng hầu phu nhân kia, nghe được là nữ oa, giọng nói rõ ràng thất lạc rất nhiều. Bất quá vẫn là đi đến, hỏi: "Nhị thiếu phu nhân tốt không?"

     Phụ nhân tiến vào, mặc một thân áo bông nhiều lớp xanh lá mạ cuối triền cành bảo bình, quần áo ăn mặc đoan trang lịch sự tao nhã, vẻ mặt cũng là cực ôn hòa .

     Nghe nói tính tình Tống Chấp ôn nhuận như ngọc, hầu hết theo vị Trung Dũng hầu phu nhân này.

     Cát ma ma tiến lên hành lễ nói: "Nhị thiếu phu nhân sinh con thuận lợi, lúc này đang nghỉ ngơi ở trên giường, Nhị công tử bồi."

     Ngụy thị nói: "Vậy là tốt rồi." Lại nhìn thấy Chân Bảo Lộ trong phòng, "Tiểu Lộ đã ở a." Nàng rủ xuống mi mắt, xem trong ngực nàng ôm tiểu oa nhi, liền cũng biết là cháu gái.

     Chân Bảo Lộ gọi người, thấy Ngụy thị, liền ôm hài tử đi qua cho nàng xem. Ngụy thị cúi đầu nhìn thoáng qua, mỉm cười nói: "Không có đủ tháng, cái đầu xác thực nhỏ chút ít. Bất quá nhìn bộ dáng, sau này trưởng thành, tất nhiên cũng là mỹ nhân."

     Ngụy thị ngoài miệng tán dương. Nhưng làm tổ mẫu, lại không có ý tứ muốn ôm tiểu tôn nữ này.

     Chân Bảo Lộ vốn đối Ngụy thị cũng cực kính trọng , lúc trước nàng đến Trung Dũng Hầu phủ, Ngụy thị đối nàng cùng tỷ tỷ đều phi thường không tệ. Tỷ tỷ nàng gả đến Trung Dũng Hầu phủ sau, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng cực hòa hợp. Về sau tỷ tỷ mang thai, vậy thì càng không cần nói. Chỉ là - - nương nàng qua đời sau, nàng mặc dù bận rộn, nhưng cũng là quan tâm tỷ tỷ , ngẫu nhiên nghe nói, thái độ Ngụy thị đối tỷ tỷ nàng có chút ít phai nhạt.

     Khi đó, nàng cảm thấy là nhất thời, khả năng không lớn.

     Hiện thời...

     Chân Bảo Lộ có chút ít thất vọng. Trong mắt Ngụy thị, nữ oa cuối cùng không quý báu bằng nam oa.

     Nàng cúi đầu xem oa nhi trong tã lót, tâm đều nhuyễn .

     Loại tâm tình này, duy trì liên tục đến Chân Bảo Lộ theo Tiết Nhượng rời Trung Dũng Hầu phủ. Trong xe ngựa, Chân Bảo Lộ biểu hiện an lặng yên tĩnh, hoàn toàn không giống lúc đi. Sau, mới nhịn không được nói: "Ta ôm qua ngoại sinh nữ, nho nhỏ, phi thường đáng yêu."

     Tiết Nhượng gật đầu, cũng không nói cái gì.

     Chân Bảo Lộ dò xét hắn một cái, nói: "Ai, huynh sao không quan tâm nha?"
     Tiết Nhượng cười nhìn nàng, hai đầu lông mày ôn ôn hòa hòa , chậm rãi nói: "Tiểu Lộ, hài tử của người khác, ta quan tâm làm cái gì?"

     Có đôi khi, Chân Bảo Lộ phi thường thích thái độ hắn trừ nàng cái gì đều không thèm để ý, nhưng có đôi khi, lại có chút ít dở khóc dở cười - - kia không đơn thuần là hài tử của người khác, cũng là ngoại sinh nữ của hắn a.

     Hai tay Chân Bảo Lộ chống cằm, vặn cong đôi mi thanh tú, cảm thấy có chút ít nho nhỏ phiền não. Nếu là lần tới, nàng sinh nữ oa, cũng không biết được hắn có thích hay không.
     
     Tiên hoàng băng hà, toàn thành cấm tiệc. Tết Trung thu đang yên đang lành, cũng có chút vắng lạnh.

     An Quốc công phủ cả nhà tụ ở trong sân ngắm trăng, Chu Phinh Đình nhu thuận đứng ở bên cạnh lão phu nhân. Nàng đọc đủ thứ thi thư, kể một chút về truyền thuyết trung thu, nói được sinh động như thật, lão phu nhân nghe , cũng lộ ra vẻ mặt thưởng thức.

     Cố thị mặc dù không hài lòng Chu Phinh Đình này, hiện thời gặp Chu Phinh Đình được lão phu nhân ưu ái, trong lòng ít nhiều gì vẫn còn có chút an ủi .

     Không ngờ Chu Phinh Đình, vốn đang nói thật hay, không biết như thế nào liền té xỉu.

     Lão phu nhân vội vàng gọi người đi thỉnh đại phu.

     Không xem đại phu không biết rõ, vừa khám, liền khám ra hỉ mạch đến .

     Chân Bảo Lộ được Tiết Nhượng ôm xuống xe ngựa, liền nhìn đến đại phu cùng tiểu đồng cõng hòm thuốc đi ra. Chân Bảo Lộ còn tưởng rằng là lão phu nhân xảy ra chuyện gì, vừa vào cửa, nghe Chúc ma ma nói, mới biết được là xem bệnh cho Chu Phinh Đình.

     Chân Bảo Lộ theo miệng hỏi: "Chu biểu muội như thế nào?" Chu Phinh Đình này, xác thực một bộ liễu yếu đu đưa theo gió.

     Chúc ma ma thấp giọng nói: "Vị Chu cô nương này thật đúng là, đại phu khám bệnh báo , không phải là bệnh, là... Hỉ mạch."

     Hỉ mạch. Chân Bảo Lộ đột nhiên nghĩ đến, hôm đó ở sương hoa đài, Chu Phinh Đình cùng Tiết Thành, chớ không phải là... Lúc ấy hoài thượng .

     Nàng nghi hoặc nhìn về phía Chúc má má.

     Chúc má má cười cười, trong mắt có chút ít xem thường, nói: "Lão nô nghe nói, hài tử trong bụng Chu cô nương, mới vừa đầy một tháng."

     Mới vừa đầy một tháng.

     Chân Bảo Lộ lập tức liền hiểu .

     Chuyện Sương hoa đài đó, đã qua hai tháng. Đứa nhỏ này mới vừa đầy một tháng, đó chính là nói - - Chu Phinh Đình lại lén lút thân cận cùng Tiết Thành.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: Chickdra, Dhtt, Gyo123, Hồng Gai, Nhạc Băng Tiênt, giangsoo1201, khanhhua, lan trần, lethiminhkhuyen, ngantruc, sxu, Âu Dương Ngọc Lam
     

Có bài mới 07.09.2017, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 754
Được thanks: 3003 lần
Điểm: 23.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 54
Chương 122

     Chân Bảo Lộ vốn cũng không thích Chu Phinh Đình, hiện nay nghe nàng như vậy, lại là từ trong đáy lòng xem thường nàng.

     Nếu nói chuyện lần trước, là Vương thị gây nên, Chu Phinh Đình là người bị hại. Như vậy, ở An Quốc công phủ bọn họ ra chuyện, lão phu nhân đối với nàng tự nhiên tồn áy náy, này mới thời thời khắc khắc mang nàng theo bên người, bất quá là muốn sau này gả cho Tiết Thành, Cố thị làm bà bà, xem ở mặt mũi nàng, đối Chu Phinh Đình cũng phải khách khí một chút.

     Hiện thời tốt hơn, lỡ lầm mang thai. Hai người này trong khoảng thời gian ngắn không thành thân được, đứa nhỏ này đến cùng có nên lưu hay không? Nếu là lưu lại, Chu Phinh Đình sau này vào cửa, cũng là bị người xem thường .

     Lại nói Chu Phinh Đình, lúc này đang nằm ở trên giường hoa cúc lê cửa tròn, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, mắt quả hạnh hiện nhu hòa, hai đầu lông mày sạch sẽ đáng yêu. Bộ dáng này, nếu là thường ngày, lão phu nhân khó tránh khỏi thương yêu. Nhưng lúc này, lão phu nhân lại là tức mà không biết nói sao .

     Trên mặt nàng thản nhiên nói: "Ngươi có tính toán gì không?"

     Chu Phinh Đình cắn cắn môi, nghe ra lão phu nhân không vui, nhưng đến cùng không bỏ được đứa nhỏ này. Lúc trước nàng không thích Tiết Thành, nhưng biết mình đời này chỉ có thể cùng hắn, một ít chuyện tự nhiên cũng đều xem nhạt. Mà nàng lại sợ, thời gian lâu dài, Cố thị lại xuất cái gì yêu thiêu thân đến, hủy cửa hôn sự này, đến lúc đó lão phu nhân không có thể tiếp tục giúp nàng. Như vậy, nàng chỉ có thể vững vàng bắt lấy Tiết Thành .

     Chu Phinh Đình yếu ớt nói: "Phinh Đình nghĩ... Nghĩ sinh hạ đứa bé này."

     Chu Phinh Đình hiểu, Tiết Thành còn chưa có con nối dòng, nếu là nàng sinh nam oa, ngày sau liền không cần lo lắng.

     Lão phu nhân nơi nào nhìn không ra tâm tư Chu Phinh Đình? Nhất thời trong lòng, cũng lười thay nàng thanh minh .

     Nàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Kia theo ý ngươi..." Đứng lên, tiếp tục nói "Ta sẽ sai người thu thập một cái sân, từ sáng mai, ngươi liền an tâm dưỡng thai đi." Tiểu cô nương bên cạnh nhiều năm, lão phu nhân tự nhiên cũng là có cảm tình. Lúc này lão phu nhân đối Chu Phinh Đình, khó tránh khỏi thất vọng.

     Chu Phinh Đình cúi đầu đáp ứng, nói: "Đa tạ lão tổ tông." Nàng nắm thật chặt đệm chăn dưới thân, hiểu được lão phu nhân chỉ sợ cũng xem thường mình , liền lại không cam lòng, rưng rưng muốn giải thích, "Lão tổ tông, kỳ thật ta..."

     "Mà thôi." Lão phu nhân phất phất tay, không có lại xem Chu Phinh Đình, "Ngươi cái gì đều không cần phải nói , nghỉ ngơi thật tốt đi."Liền đi ra khỏi phòng Chu Phinh Đình.

     Bên chỗ Cố thị, cũng là càng xem thường Chu Phinh Đình . Tuy nói nàng ngóng trông tôn nhi, nhưng loại tôn nhi danh không chính ngôn không thuận này, nàng nếu là muốn, nơi nào cần chờ tới bây giờ?

     Cố thị nhìn Tiết Thành nói: "Nhìn một chút ngươi làm chuyện tốt? Loại chuyện như vậy, nếu là truyền đi, không biết bao nhiêu người xem ngươi chê cười."

     Tiết Thành đối Chu Phinh Đình vốn chỉ là tồn tâm tư hứng thú, nếm qua , cũng liền thôi. Chỉ là mấy ngày này Chu Phinh Đình ở trước mặt hắn rõ ràng nhu thuận ôn thuận, có đôi khi nhìn nàng đôi mắt đẫm lệ mịt mờ, hắn cũng không nhịn được sinh ra thương tiếc. Hắn phong lưu thành tính, thường xuyên qua lại, liền lại cùng nhau cút đến trên giường .

     Nghĩ tới tình cảnh Chu Phinh Đình, Tiết Thành cũng là thương hương tiếc ngọc , lập tức thay Chu Phinh Đình nói chuyện: "Nương, nói như thế nào trong bụng Phinh Đình là tôn nhi của ngài a."

     Cố thị đứng lên nói: " Loại tôn nhi này, ta mới không lạ gì."

     Tiết Thành đưa tay sờ sờ mũi, hắn hiểu biết thái độ Cố thị, nhất thời cũng liền không nói gì nữa.
     
     Chân Bảo Quỳnh bình an sinh hạ nữ nhi, tắm ba ngày lễ, Chân Bảo Lộ thân là dì, tự nhiên phải đi . Nàng ngồi ở bên giường Chân Bảo Quỳnh, ôm tiểu ngoại sinh nữ trong lòng, nhìn tỷ tỷ nói: "Đã đặt nhũ danh chưa?"

     Chân Bảo Quỳnh mỉm cười, nói: " Sinh vào trung thu, nhũ danh liền kêu A Đoàn."

     A Đoàn. Chân Bảo Lộ lẩm bẩm niệm vài lần, đôi mắt sáng trong nói: "Thật là dễ nghe." Nói , liền cúi đầu xem tiểu ngoại sinh nữ trong lòng, thấy nàng yên tĩnh ngủ , tiểu tiểu mềm mại, quả nhiên là cực kỳ đáng yêu. Nàng cúi đầu nói chút ít lời, rồi sau đó mới giương mắt lên, xem tỷ tỷ trước mặt, gặp nụ cười trên mặt nàng nhàn nhạt , liền cẩn thận nói, "Tỷ tỷ? Có phải hay không... Cũng có chút thất vọng?"

     Hai tỷ muội xưa nay là không chuyện không nói , Chân Bảo Quỳnh tự nhiên cũng minh bạch muội muội nói thất vọng chỉ là cái gì.

     Nàng gả cho Tống Chấp, nơi nào không muốn sinh con trai cho hắn? Tuy nói hai người bọn họ còn trẻ, sau này còn có thể thêm, nhưng là đầu một cái là nữ nhi, nàng đã cảm giác được thái độ bà bà.

     Chân Bảo Quỳnh nhìn muội muội một cái, thấy khuôn mặt nàng đỏ thắm, là được nuông chiều ra, nghĩ đến ở An Quốc công phủ, trôi qua so với trước còn tốt hơn. Này là Chân Bảo Quỳnh vui nhất. Chuyện nàng ở nhà chồng, dù nói cho nàng, cũng bất quá là nhiều một người phiền lòng mà thôi.

     Chân Bảo Quỳnh chỉ là cười cười, nói: "Nếu nói không có nửa điểm thất vọng, đó là gạt người . Bất quá, A Đoàn là đứa nhỏ đầu tiên của ta và tỷ phu ngươi, dù là nữ nhi, tỷ phu ngươi cũng phi thường bảo bối."

     Chân Bảo Lộ nghe, biết rõ Tống Chấp chính là tính tình như vậy, cũng là tươi cười nói: "Vậy là tốt rồi." Trong lòng lại hiểu. Nàng không có nhiều lời, lại hỏi, "Chuyện hôm đó, đến tột cùng là thế nào?" Chính là chuyện ngã xuống ở trong sân.

     Chân Bảo Quỳnh nói: "Khi đó ta đang suy nghĩ chút sự tình, có chút ít không cẩn thận, ngược lại làm liên lụy tới Tam muội muội bị trách mắng." Tống Nhân là cô nương thiện lương, gặp chuyện như vậy, nàng nhưng là mỗi ngày đều chạy đến chỗ Chân Bảo Quỳnh, vì chính là đền bù lần trước mình sơ sẩy.

     Như thế, Chân Bảo Lộ cũng không lại hỏi nhiều.

     Lại nghe được bên tai ưm một tiếng, Chân Bảo Lộ cúi đầu, chống lại trong lòng tiểu A Đoàn mắt to đen lúng liếng, nhịn không được cười nói: "A Đoàn tỉnh ."

     Ôm tiểu ngoại sinh nữ vừa sinh ra thêm một lát, Chân Bảo Lộ liền đi ra ngoài.

     Lúc này, Tống Chấp mới vào bồi Chân Bảo Quỳnh. Hắn quan sát thê tử ôn nhu, cũng là có thể cảm nhận được hai ngày này nàng đối mình khác thường. Tống Chấp ngồi xuống bên giường nàng, giương cánh tay muốn ôm nàng đến trong ngực, lại bị Chân Bảo Quỳnh đơn giản né tránh, nàng nói: "Trên người ta còn chưa khô sạch, huynh để ý xa ta một chút đi."

     Tống Chấp tỉ mỉ như bụi, nơi nào không biết bởi vì sao? Hắn nắm tay nàng nói: "Quỳnh Nhi, ta biết rõ thái độ nương đối nàng khiến nàng có chút ít thất vọng. Trong lòng nàng tức giận, chỉ để ý xả lên ta là được. Còn có, A Đoàn là nữ nhi thì như thế nào? Tống Chấp ta liền thích khuê nữ, ta làm phụ thân , sẽ cả đời sủng ái nàng, cưng chìu hai mẹ con nàng."

     Nói đến mức này, Chân Bảo Quỳnh mới lộ ra một nụ cười.

     Nàng ngước mắt nhìn nam tử trước mặt tuấn lãng nho nhã, trong lòng lại là như thế nào đều không quên được một màn kia. Tay nàng trong đệm chăn vô ý thức nắm chặt chút ít.

     Chân Bảo Quỳnh không khỏi cảm giác mình suy nghĩ nhiều, mới buông thõng mắt, cúi đầu nói: "Ta... Ta không phải là cố ý phát giận."

     Tính tình Chân Bảo Quỳnh xưa nay tốt, từ nhỏ đến lớn, đều là loại cô nương trưởng bối thích nhất. Mà gả cho Tống Chấp sau, nàng cũng an tâm làm thê tử hiền lành, xử lý sự tình ngay ngắn rõ ràng, làm người ta tìm không ra phân nửa sai đến. Thời gian qua vẫn vậy, lúc trước rõ ràng có thể hòa hòa khí khí đối mặt Ngụy Minh Châu, lại không biết sao, tâm tư nhưng dần dần nhạy cảm lên, còn phát giận phu quân nhà mình.

     Tống Chấp cười cười, nói: "Ta hiểu rõ ."

     Hắn lại cúi đầu hôn gò má nàng một cái, gương mặt tuấn tú tươi cười, ôn nhu nói, "Quỳnh Nhi, kỳ thật ngươi không cần đem mỗi chuyện đều làm được thật tốt, cũng không cần lúc nào đều bảo trì bộ dáng đoan trang. Ở trước mặt ta, ngươi có thể trẻ con một chút. Ngươi nhìn tiểu Lộ, nếu Tiết Nhượng chọc cho nàng ấy không vui, xem chừng nàng ấy dám từ chối Tiết Nhượng ngoài cửa, để hắn cuốn gói đi ngủ thư phòng."

     Chân Bảo Quỳnh có chút ít bị hắn nói trêu chọc , "Phốc xuy" liền cười ra tiếng.

     Nàng mỉm cười nghĩ tới muội muội nàng... Muội muội nàng, thật là thẳng thắn như vậy.

     Nàng hiểu rõ muội muội, bởi vì nàng là tỷ tỷ, nàng ấy lúc nào cũng có áp lực. Lúc trước nương còn tại thế, khắp nơi cầm nàng ấy và mình so sánh với nhau. Loại chuyện như vậy, nàng muốn tránh miễn trừ, nhưng cuối cùng là tránh không được. Nàng không có nương, Từ thị đối nàng tốt, nàng coi bà như mẫu thân thân sinh, nhưng ở trước mặt người ngoài, vẫn phải là cố gắng làm được tốt hơn.

     Có đôi khi nàng nhìn thấy ánh mắt muội muội hâm mộ sùng bái, nàng ấy lại không biết, nàng làm tỷ tỷ, có nhiều hâm mộ nàng ấy... Hâm mộ nàng ấy sống tiêu sái tự tại, thật đáng yêu.

     Nếu nàng là nam tử, cũng sẽ thích cô nương đáng yêu thông tuệ như muội muội vậy.

     Chân Bảo Quỳnh khó được yếu ớt nói: "Ta có thể không học được."

     Tống Chấp vội nói: "Ta không phải là ý tứ kia. Chỉ là, Quỳnh Nhi, chúng ta là phu thê, nếu có chuyện gì, liền nói thẳng ra, ngươi ở trước mặt ta, không cần vất vả như vậy. Tự tại chút ít, được hay không?"

     Nàng có thể chứ?

     Chân Bảo Quỳnh thấp giọng hỏi mình, giương mắt xem nam nhân mắt sáng ngời ôn nhu trước mặt, mới nói: "Ân. Được."
     
     Chân Bảo Lộ từ Trung Dũng Hầu phủ đi ra, tâm tình có chút ít không được tốt. Đợi trở về An Quốc công phủ, biết rõ Tuyên Vũ Đế hạ chỉ, muốn Tiết Nhượng xuất chinh, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời liền sụp đổ .

     Biên quan Đại Chu vốn là mấy năm liên tục chiến loạn, Đông có Lương quốc, Tây tiếp Đại Sở, Nam liền Di quốc, không người nào không nhìn thèm thuồng chăm chú? Khói thuốc súng nổi lên bốn phía nhất là phía bắc, nhiều lần xâm phạm biên cảnh. Mà lúc này, tiên hoàng băng hà, Tuyên Vũ Đế vừa mới kế vị, ngôi vị hoàng đế còn chưa ngồi vững vàng, tất nhiên là thời cơ tốt xâm chiếm.

     Bảo vệ quốc gia, thật là chuyện nam nhân nên làm. Chân Bảo Lộ cũng hiểu, gả cho Tiết Nhượng, sớm muộn muốn đối mặt những chuyện này . Chỉ là nàng không nghĩ tới, sẽ phát sinh mau như vậy- - nàng cùng Tiết Nhượng thành thân mới hai tháng.

     Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì sao...

     Chân Bảo Lộ nhớ tới những vết thương trên người Tiết Nhượng, nông sâu khác nhau, chính là lần trước bình định chiến loạn biên quan lưu lại , dù đã kết vảy, đều dữ tợn đáng sợ.

     Chân Bảo Lộ không dám nghĩ tiếp nữa, đợi Tiết Nhượng trở lại, trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng trùng trùng.

     Tiết Nhượng mới từ chỗ lão phu nhân lại đây, thấy thê tử bộ dáng như vậy, hiểu rõ, đi qua ôm nàng vào trong ngực, bóp khuôn mặt nàng trơn mềm, nói: "Nàng đã biết?"

     Vóc người nàng không cao, cứ như vậy tựa ở trong lòng hắn, lỗ tai liền áp vào ngực hắn. Hắn vừa nói, nàng có thể cảm nhận được lồng ngực hắn phập phồng cùng chấn động. Chân Bảo Lộ cong cong môi, ích kỷ nói: "Chàng không đi không được sao?" Nàng có chút ít phiền muộn mình, rõ ràng là từng sống một đời , lại không biết lần này Tiết Nhượng xuất chinh, kết quả như thế nào.

     Tiết Nhượng biết nàng lo lắng, trong nội tâm ấm áp không ít. Hắn cũng xác thực không bỏ được rời đi nàng.

     Hắn cúi đầu xuống, cái trán chống đỡ nàng , hơi thở ấm áp phất ở trên mặt nàng, một đôi mắt ôn nhu như nước, nói: "Tiểu Lộ, lúc nàng gả cho ta, ta đã nói, sau này nhất định sẽ cho nàng trải qua ngày tốt lành."

     Chân Bảo Lộ nói: "Hiện tại đã đủ ." Đời này, nàng không tham lam, tháng ngày như bây giờ, đã làm nàng phi thường thỏa mãn.

     Tiết Nhượng cười cười, lòng ngón tay hơi có vẻ cẩu thả phủ ở trên mặt nàng. Thế này không chịu nổi, ngày sau nên làm cái gì bây giờ? Nàng sao yếu ớt đến vậy...

     Tiết Nhượng nói: "Không cần lo lắng, ta bảo đảm, sẽ bình an trở về."

     Chân Bảo Lộ cũng rõ ràng, ý chỉ đã ban, khẳng định không thể không đi.

     Hơn nữa Tiết Nhượng là võ tướng, nào có đạo lý võ tướng nhàn ở hoàng thành? Nói sau trước mắt lại không phải là thái bình thịnh thế, lần này đi, không biết khi nào trở về. Cuộc chiến kiểu này, nếu là đánh ba năm rưỡi, cũng là chuyện thường xảy ra. Cho nên những cô nương hoàng thành, phàm là xuất thân cao quý chút ít , đều không rất tình nguyện gả võ tướng. Mà nam tử dòng dõi thế gia, liền tính dù không thành khí, cũng thành thật không muốn theo võ .

     Vào lúc này, Tuyên Vũ Đế muốn Tiết Nhượng mang binh, coi như là tín nhiệm hắn. Nếu là trận chiến này đánh được đẹp mắt, đợi Tiết Nhượng khải hoàn, thăng quan phong thưởng tự nhiên không thể thiếu . Liên quan nàng làm thê tử, cũng đi theo cùng vinh.

     Chỉ là loại vinh quang này, là nam nhân nàng ở trên chiến trường liều chết liều sống đổi về , nàng không cần cũng được.

     Tiết Nhượng nhẹ khẽ gọi nàng một tiếng: "Tiểu Lộ?" Phát giác được thê tử trong lòng an tĩnh không nói gì, Tiết Nhượng mới thoáng ngẩn ra, chợt cúi đầu, duỗi tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng, chống lại mắt nàng.

     Một đôi mắt mịt mờ lệ, Tiết Nhượng nhìn thấy trong lòng căng thẳng. Liền là Tiết Nhượng trong ngày thường chững chạc, lúc này cũng nhất thời đánh tơi bời, quân lính tan rã .

     Cũng không biết có phải vì đã thành thân, hai đời Chân Bảo Lộ cộng lại, cũng không có bận tâm cùng không nỡ như vậy. So với tình cảm nàng cùng Tiết Nhượng hiện thời, những khúc mắc đời trước của nàng cùng Từ Thừa Lãng, không đáng kể chút nào. Nàng hít mũi một cái, cảm giác mình quá không dùng được . Tiết Nhượng muốn mang binh đánh giặc, nàng làm thê tử , sao có thể ích kỷ như vậy?

     Nàng nhanh chóng cúi đầu xuống, lau nước mắt rớt, tận lực làm cho giọng mình bình tĩnh một chút, nói: "Đều tại chàng, ngày thường quá sủng ái ta." Dưỡng nàng càng yếu ớt. Rồi sau đó lẩm bẩm nói, "Huynh khi nào xuất phát? Ta thu thập hành lý cho huynh."

     Tiết Nhượng nói: "Ba ngày sau."

     Chân Bảo Lộ ảo não, thật muốn đánh hắn choáng, cất vào bao tải giấu đi, không cho hắn đi . Trên mặt lại nghĩ một đàng nói một nẻo: "Biết rồi, ta đi thu thập giúp huynh."

     Tiết Nhượng lại là cực kỳ yêu bộ dáng này của nàng. Hắn cười , giương cánh tay ôm nàng vào trong lòng, cúi đầu liền chặn cái miệng nhỏ nhắn nàng hôn nàng, hôn hôn, thở hồng hộc nói, "Không bỏ được ta?" Giọng nói còn có chút mừng thầm.

     Chân Bảo Lộ nhón chân lên ôm cổ hắn, giương cao khuôn mặt nhỏ nhắn đáp lại hắn, thành thực nói: "Ân." Thấy hắn đột nhiên nở nụ cười, đôi mắt sáng kinh người, mặt mày đúng là trẻ con, Chân Bảo Lộ vừa giận vừa hờn, hung hăng cắn một cái ở trên miệng hắn. Quá bắt nạt người!

     Nàng không bỏ được hắn, hắn cao hứng như vậy!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.09.2017, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 754
Được thanks: 3003 lần
Điểm: 23.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 28
Ta đã bù đủ 6 chương rồi nha. Mà hôm qua không đủ likes nên hôm nay không có chương tặng

Chương 123
     
     Đến buổi tối ngày thứ ba, cả nhà dùng bữa, lão phu nhân nói: "Không còn sớm , hai vợ chồng các ngươi cũng đều trở về đi." Lão phu nhân biết rõ sáng mai tôn nhi phải xuất chinh, hai vợ chồng mới vừa thành thân, lão phu nhân cũng lý giải, tự nhiên cho bọn họ nhiều thời gian chung đụng một chút. Nghe lão phu nhân nói, Tiết Nhượng tự nhiên dẫn Chân Bảo Lộ hồi Tứ Hòa Cư. Mà lúc này, Chân Bảo Lộ ngẩng đầu nhìn trăng sáng tỏ, có hơi phiền muộn.

     Một đường không nói gì, Tiết Nhượng cứ như vậy nắm tay nàng, chậm chạp đi tới. Trong sân trồng cây hoa quế, hiện thời là thời kỳ hoa quế nở rộ, một đường phiêu hương, thấm vào ruột gan.

     Hắn nói: " Khoảng thời gian này ta không ở đây, nàng mang hài tử, mọi chuyện cần cẩn thận. Nếu có người mời mọc nàng, có thể không đi tận lực không đi, ăn đồ, uống nước trà, cũng đều muốn coi chừng. Ta sẽ an bài cho nàng hai nha hoàn biết công phu, nếu muốn ra cửa, các nàng sẽ che chở nàng." Suy nghĩ một chút, lại nói, " Sự vụ trong phủ, nàng không cần quá để tâm, hiện thời nàng mang hài tử, không thể quá vất vả."

     Chân Bảo Lộ vẫn cảm thấy Tiết Nhượng ít nói kiệm lời , lúc này thấy hắn dong dong dài dài  , không khỏi cảm thấy có chút buồn cười. Nàng vốn đang rầu rĩ, cũng chầm chậm thoải mái hơn. Tay nàng cứ bị hắn dắt như vậy, có loại cảm giác vợ chồng già.

     Nàng nghiêng đầu, tức giận nói: "Ta biết rõ . Ta lại không phải tiểu hài tử."

     Nàng ở trước mặt hắn trẻ con, đó là bởi vì hắn đối nàng tốt, nàng ỷ lại hắn, tín nhiệm hắn. Chờ hắn đi , muốn đối mặt những người khác, nàng tự nhiên không thể lại là bộ dáng kia.

     Tiết Nhượng dừng lại bước chân, đôi mắt đen kịt nhìn về phía nàng, đưa tay sờ sờ mặt nàng, chạm vào lông mày nàng, lại sờ sờ lỗ tai nàng. Càng xem, lại càng nghĩ muốn mang đi.

     Hắn nói: "Nếu không phải nàng có thai, ta liền mang nàng cùng đi."

     Chân Bảo Lộ biết rõ hắn chỉ là nói đùa, hắn phải đi hành quân đánh trận , nơi nào mang nàng đi được a? Bất quá, nghe lời nói này, Chân Bảo Lộ ngăn không được cảm thấy ngọt, ngoài miệng lại cố ý nói: "Ai muốn cùng đi với huynh chịu khổ nha. Lúc huynh trở lại, không cần mang cô nương thân thế đáng thương, không nhà để về thì tốt rồi ."

     Tiết Nhượng cười: "Ta sẽ không."

     Nàng đương nhiên biết rõ hắn sẽ không. Chớ nhìn hắn ở trước mặt nàng thành thật nghe lời, nhưng ở trước mặt người ngoài, kia tâm địa nhưng là cực kỳ cứng rắn nha. Nhưng nàng thích nhất tính tình hắn như vậy, nàng nắm hai tay hắn lúc ẩn lúc hiện, trong miệng lẩm bẩm nói: "Làm sao bây giờ... Huynh còn chưa đi, ta liền bắt đầu nhớ huynh."

     Tiết Nhượng cúi người hôn mặt nàng, đem nàng ủy khuất đều nuốt vào.

     Buổi tối hai người cũng không có đi tản bộ, Chân Bảo Lộ trước tắm rửa, chờ Tiết Nhượng tiến phòng tắm, nàng liền cẩn thận kiểm tra xiêm y Tiết Nhượng mang theo một lần nữa, xác nhận không có sót.

     Nàng liền lẳng lặng đứng ở đàng kia, Tiết Nhượng từ phòng tắm đi ra, nhìn nàng buông thõng mắt, dưới ánh nến, mặt mày nàng nhu hòa xinh đẹp nói không nên lời, làn da trắng nõn trong suốt, hiện ra một tầng vầng sáng dịu dàng, đẹp đến phảng phất sau một khắc sẽ đạp nguyệt trở lại. Mà giờ khắc này, nàng lại nghiêm túc nhìn ngó xiêm y.

     Tiết Nhượng cảm thấy thê tử quá mức hiền lành. Hắn tiến lên, từ phía sau ôm chặt nàng, tuy nói đã mang thai, nhưng vòng eo này như cũ mảnh mai như ban đầu. Bàn tay hắn ấm áp che ở chỗ kia, cái cằm chống đầu vai nàng, hôn lỗ tai nàng nói: "Hôm qua không phải đã thu thập xong sao?"

     Chân Bảo Lộ phối hợp xếp lại xiêm y, hiểu được hành quân đánh trận, xiêm y mỗi ngày đều đổi sợ là không thể nào , suy nghĩ một chút, liền chuẩn bị nhiều quần lót một chút. Nàng nói: "Ta xem một chút có thiếu cái gì hay không ." Lại chỉ đống quần lót sửa sang xong kia, "Ra cửa, mỗi ngày tắm rửa sợ là không được, bất quá quần lót cần đổi... Nếu là vô cùng bẩn thỉu trở về, xem ta còn muốn chàng không."

     Tiết Nhượng cười.

     Hắn thật có chút ít không câu nệ tiểu tiết, phần lớn nam nhân đại khái đều là như thế đi. Huống chi hắn từ nhỏ không có nương, càng phải như vậy. Nhưng hắn biết rõ nàng thích sạch sẽ, lúc trước chưa gả cho hắn, trên người tiểu cô nương chính là thơm ngào ngạt , gả cho hắn rồi, hắn lại là thích nghe thấy mùi vị trên người nàng. Lúc trước mỗi lần thấy nàng, lúc nào hắn cũng dọn dẹp mình sạch sẽ, đỡ phải nàng không thích. Hắn nói: "Được, ta đều nghe nàng."

     Chân Bảo Lộ suy nghĩ một chút, lại cảm giác mình quá ngây thơ .

     Nàng ca thán một tiếng, xoay người ôm lấy eo hắn, nhận mệnh nói: "Mà thôi, chàng chịu khó chút là được ." Đến lúc đó dù cho Tiết Nhượng đầy bụi đất trở về cũng không quan hệ, chỉ cần hắn bình an , bảo nàng tự tay chà xát bùn cho hắn cũng được.

     Trên giường, hai người ôm cùng một chỗ, không nói lời nào.

     Mặc dù an lặng yên tĩnh , nhưng Chân Bảo Lộ biết rõ, Tiết Nhượng không ngủ, mà nàng cũng không ngủ được. Nàng gối lên cánh tay nam nhân rắn chắc mạnh mẽ, nhịn không được, nghiêng đầu hôn mặt hắn một chút. Ngay sau đó, nàng liền bị hắn áp chế đến dưới thân, tận tình hôn.

     Hắn nghiêng thân thể, hôn đến khó mà chia tách, thở hổn hển khí, vẫn còn có thể bảo trì lý trí, tránh đi bụng nàng. Hắn vuốt ve thân thể nàng mềm mại, chỉ là hôn, cũng đã làm hắn khó có thể áp chế . Hắn dùng lực ôm nàng, không động đậy được nữa, lại hôn gò má nàng, giọng đè nén nói: "Tiểu Lộ, ngủ đi."

     Nàng ngủ, vậy hắn thì sao? Chân Bảo Lộ không phải ngốc , chỗ kia lớn lốí chống đỡ nàng như thế, hắn sợ là nhịn hết sức vất vả. Hai gò má Chân Bảo Lộ nóng lên, nghĩ tới lần sau gặp mặt không biết là khi nào, này mới đưa tay, sờ soạng dọc theo gò má hắn, nhỏ giọng nói: "Có muốn hay không?"

     Tiết Nhượng ngẩn ra.

     Ở loại sự tình này, mỗi lần làm không biết mệt là hắn. Nàng đâu, quá yếu ớt, thân thể cũng yếu ớt, mỗi lần đều khóc sướt mướt cầu xin tha thứ, nơi nào chủ động như vậy?

     Thời điểm này, nói không cần là người ngu. Loại bánh bao trên trời rớt xuống này, hắn sao sẽ không cần? Hắn cầm bàn tay nàng nhỏ bé, hôn mặt nàng, đáp án không cần nói cũng biết.

     Một đêm hồ nháo, lúc Chân Bảo Lộ tỉnh, Tiết Nhượng đã đi . Bên cạnh trống rỗng, trên gối đầu còn lưu lại hơi thở hắn, Chân Bảo Lộ nghiêng đầu, nghe hương vị trên gối đầu, có chút ít nôn nao .

     Nghe bên ngoài giọng của Hương Hàn , Chân Bảo Lộ mới hỏi: "Đại công tử đi khi nào ?"

     Hương Hàn trả lời: " Không đến Giờ Mẹo đã xuất phát ."

     Chân Bảo Lộ nhíu mày, biết đêm qua Tiết Nhượng sợ là không có ngủ. Vung màn trướng lên, Chân Bảo Lộ chống lại mặt Hương Hàn, mới lưu luyến không rời đứng lên. Lúc nằm còn không có cảm giác gì, vừa đi, có thể phát giác được giữa hai chân khác thường.

     Nghĩ đến đêm qua Tiết Nhượng vùi đầu vào. . ., mặt Chân Bảo Lộ bá một cái nóng lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 168 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.