Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 11.08.2017, 18:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1349
Được thanks: 7047 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 54
Chương 10: Chẻo thuyền sóng gió


Ngày hôm đó, trời trong nắng ấm, bầu trời đầu thu trong veo không có một gợn mây, ngửa đầu trông xa, ngàn dặm xanh thẳm, là một ngày ra khơi tốt lành.

Lâm Thư và Hàn Lạc Tuyển hao tâm tổn trí, cố gắng suốt mấy ngày, cuối cùng đã chế tạo xong ‘thuyền’ rồi. Nói là thuyền, chẳng bằng nói là một hàng bè gỗ, ở xung quanh bè gỗ cố định một ít rào chắn, thoạt nhìn trông như chiếc nôi nhỏ cho hài tử mới sinh.

Hai người lại săn một ít thịt thú rừng, hơ cho khô mang lên thuyền, xem ngày lành, Hàn Lạc Tuyển liền phát lệnh lên đường. Dĩ nhiên, công việc đẩy thuyền là do Lâm Thư đảm nhận rồi.

Theo nguyên văn của Hàn Lạc Tuyển là: "Ngươi có khí lực lớn, ngươi không đẩy thuyền thì thuyền chuyển động thế nào được?"

Lâm Thư không hề oán giận liền đi đẩy thuyền, kèm theo cả Hàn Lạc Tuyển ngồi trên thuyền, đẩy thuyền vào trong nước. Hàn Lạc Tuyển còn chưa vừa lòng, mở miệng kêu Lâm Thư đẩy xa thêm.

"Ngươi đẩy ra bên ngoài đi! Nơi này gần bờ, nước cạn, không đẩy về chỗ nước sâu, thì thuyền này sẽ chìm trong chốc lát."

"Hả? Vậy chẳng phải ta sẽ bị ướt người sao?" Ngây ngốc ngẩng đầu, liếc nhìn Hàn Lạc Tuyển, Lâm Thư lập tức cúi đầu nhìn mực nước đã qua đầu gối của mình. Nhíu mày, có chút rối rắm hỏi.

"Sợ à! Chẳng phải ngươi bảo biết bơi sao? Cởi y phục ra, bơi thẳng vào trong nước, từ từ đẩy thuyền ra ngoài." Hàn Lạc Tuyển nói không hề khách khí chút nào, mắt cũng không nâng lên.

Nghe vậy, Lâm Thư nhíu mày, có chút rối rắm, chầm rì rì mở miệng: "Nhưng ta là cô nương....."

Ánh mắt Hàn Lạc Tuyển rà xét thân thể Lâm Thư từ trên xuống dưới một cái. Nói thật, ở cùng Lâm Thư một khoảng thời gian, hắn chưa từng coi nàng như nữ tử. Bây giờ nghe nàng nói như vậy, liền nhiu mày, lơ đễnh nói: "Có bảo ngươi cởi hết y phục đâu, chỉ bảo cởi áo ngoài rồi xuống nước thôi mà, lên rồi mặc vào thôi. Dáng người của ngươi có khác gì nam tử, bản công tử còn lâu mới nhìn ngươi!"

Nghe vậy, Lâm Thư theo bản năng cúi đầu nhìn bộ ngực bằng phẳng, trên mặt vừa lúng túng vừa tức giận, trợn mắt lườm Hàn Lạc Tuyển một cái, hừ một tiếng, cởi áo khoác, ném cho hắn.

"Vậy huynh giữ kỹ áo khoác cho ta!"

Nhận lấy y phục của Lâm Thư, Hàn Lạc Tuyển có chút chán ghén vứt qua một bên, cũng không đáp lại Lâm Thư.

Qua những ngày tháng tiếp xúc, đủ mọi thói xấu của hắn đã hoàn toàn bại lộ ở trước mặt Lâm Thư, nàng cũng biết thời niên thiếu hắn là một người như thế nào. Mặc dù đã biết được tính tình hắn, nhưng thấy hắn chán ghét ném y phục của nàng, trong lòng Lâm Thư vô cùng mất hứng. Khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, âm trầm nói với hắn: "Hàn Lạc Tuyển, huynh giữ kỹ bộ y phục đó cho ta, nếu không ở trong nước ta sơ ý một chút, thuyền bị lật, huynh cũng không muốn có kết quả như thế đâu nhỉ?" Vì biết hắn sợ nước, không hiểu thủy tính, nàng mới cố ý nói như thế, muốn dọa hắn một chút.

Nghe nàng nói xong, Hàn Lạc Tuyển híp mắt lại, liếc nàng một cái. Xem ra nha đầu ngốc này cũng có lúc thông minh đó, vậy mà đoán được hắn sợ nước. Vốn cho là nha đầu ngốc này dễ bị lừa, không ngờ cũng có lúc tinh quái, là hắn coi thường nàng rồi.

Hừ lạnh một tiếng, hắn bất đắc dĩ cầm y phục của nàng lên, không nhịn được thúc giục: "Bản công tử cầm chắc rồi, ngươi mau mau xuống nước đẩy thuyền đi! Nhiều lời nữa thì thuyền sẽ chìm đó!"

Lâm Thư cũng không so đo với hắn, từ từ đi xuống chỗ nước sâu, chờ nước ngập qua ngực thì nàng hít sâu một hơi, khom người chui vào trong nước.

Phút chốc, cảm thấy thuyền đang cách xa bờ, từ từ di động, Hàn Lạc Tuyển ngồi ở trên thuyền, một tay nắm chắc rào chắn, một tay nắm thật chặt y phục của Lâm Thư.

Đợi đến khi đẩy thuyền đến chỗ nước sâu, Lâm Thư từ trong nước trồi lên, vui sướng hô hấp không khí, đưa tay về phía Hàn Lạc Tuyển, ý bảo kéo nàng lên. Nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy hắn đưa tay kéo nàng, cách tấm bè gỗ thật dầy, còn có rào chắn cản trở tầm mắt, nàng không thấy tình huống của Hàn Lạc Tuyển đang ở trên thuyền là như thế nào, có chút nóng nảy hô: "Ta đã đẩy thuyền đi rồi, Hàn Lạc Tuyển, huynh mau đỡ ta lên!"

Trong lòng Hàn Lạc Tuyển hơi rối rắm, hắn không muốn kéo Lâm Thư đang ướt nhẹp toàn thân lên. Nếu như không kéo nổi, thuyền lật, kéo cả hắn xuống nước thì hắn không chắc hắn có thể kiềm chế được không lập tức ra tay thủ tiêu nàng. Nhưng hắn cũng sợ không kéo Lâm Thư lên thì sẽ chọc giận nàng, nàng sẽ táy máy tay chân ở dưới nước, để cho hắn bị lật thuyền. Ngẫm nghĩ cả hai khả năng, hơi đắn đo một lát, hắn vẫn quyết định đưa tay kéo nàng lên. Động tác mau chóng, kéo người lên thì xác suất bị lật thuyền sẽ giảm đi  mau.

Rốt cuộc cũng đợi được tay của Hàn Lạc Tuyển, Lâm Thư kích động bắt được cái tay ấy, Hàn Lạc Tuyển cũng dùng hết sức kéo nàng lên. Ai ngờ, kéo được một nửa thì chuyện mà hắn lo lắng cũng xảy ra! Thân thể Lâm Thư mắc kẹt trên rào chắn, mà thuyền cũng nghiêng về một bên, nước tràn vào, lập tức thấm ướt vạt áo Hàn Lạc Tuyển. Dưới tình thế cấp bách, thấy bàn tay bị Lâm Thư nắm chặt, không rút ra được, hắn liền ngả người về sau, cố gắng dùng sức nặng của mình đè cho thuyền thăng bằng.

Lâm Thư cũng biết tình huống hiện tại không đúng, hai chân dùng sức đạp một cái, rốt cuộc cả người cũng ngã lên thuyền. Vừa ngã xuống liền nện trúng người Hàn Lạc Tuyển, hắn đau đến nỗi dùng ánh mắt giết người nhìn chằm chằm nàng. Nhưng bây giờ thuyền đang chao đảo kịch liệt, Hàn Lạc Tuyển sợ thuyền bị lật nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, trong lòng mong chờ thuyền sẽ sớm thăng bằng.

Lâm Thư ngã lên người hắn, định bò dậy, nhưng thấy thuyền lắc mạnh quá, cũng không dám lộn xộn. Chỉ có thể nắm chặt y phục của Hàn Lạc Tuyển đang nằm dưới thân, tận lực để cho mình thả lỏng.

Hồi lâu, thuyền dần dần ổn định lại, Hàn Lạc Tuyển sợ thuyền đung đưa lần nữa nên không dám dùng sức đẩy nàng ra, chỉ có thể cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi còn không mau đứng lên! Không biết mình rất nặng sao! Ngươi muốn đè chết bản công tử hả!"

Lâm Thư nghe vậy, vội vàng bò dậy khỏi người hắn. Lúc này toàn thân nàng đã ướt đẫm, y phục dán chặt thân thể, vẽ ra từng đường cong của thân thể nàng.

Hàn Lạc Tuyển ngồi dậy liền thấy bộ dạng đó của nàng, trên mặt có chút lúng túng, xoay mặt qua một bên không nhìn Lâm Thư, ném lại y phục lúc đầu của nàng, lên tiếng: "Mặc y phục của ngươi vào!"

Một trận gió thổi qua, Lâm Thư cảm thấy hơi lạnh, nhận lấy y phục định mặc vào. Nhưng nhớ ra là toàn thân ẩm ướt, nếu mặc thêm y phục thì đồ đó sẽ bị ướt hết. Lâm Thư dừng động tác mặc đồ, trên mặt có chút quẫn bách, trong quẫn bách mang theo chút lúng túng và ngượng ngùng.

"Cái đó, toàn thân ta đều ướt sũng, ta muốn cởi đồ ướt ra trước rồi mới mặc y phục này." Lúc nói lời này, giọng Lâm Thư hơi thấp xuống, đầu cũng cúi thấp, hoàn toàn không dám nhìn Hàn Lạc Tuyển.

Hàn Lạc Tuyển nghe vậy, vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn, nhưng nghĩ tới Lâm Thư bị ướt là do đẩy thuyền, mà chuyện đó vốn là của nam tử, nhưng vì hắn sợ nước nên không muốn xuống nước, mới để cho Lâm Thư đẩy thuyền. Ngẫm thấy trong đó cũng có phần của hắn, hắn liền hơi áy náy. Trầm tư chốc lát, Hàn Lạc Tuyển đã quay lưng lại, nói với nàng: "Ngươi đổi đi, bản công tử sẽ không nhìn lén. Ngươi cũng không cần quá băn khoăn, bốn phía ở đây đều là nước, trên đảo đối diện cũng không có ai, không ai nhìn ngươi, ngươi yên tâm thay y phục đi."

Lâm Thư tin tưởng nhân phẩm của Hàn Lạc Tuyển, xoay người đưa lưng về phía hắn, chuẩn bị cởi y phục. Mới vừa tháo đai lưng, lại nghe được tiếng của   Hàn Lạc Tuyển truyền đến từ sau lưng.

"Ngươi chờ một chút, ta cởi bộ y phục cho ngươi mặc." Nói xong, hắn lưu loát cởi áo khoác trên người, không quay đầu, cầm y phục đặt ở sau lưng.

Lâm Thư không ngờ hắn lại cởi áo khoác cho nàng mặc, trong lòng một hồi cảm động, xoay người cầm y phục, nhanh chóng cởi đồ ướt sũng, thay đồ khô vào. Lúc thay y phục, Lâm Thư phát hiện đồ hắn đưa cho nàng cũng hơi ướt, liền mặc y phục của mình ở bên trong, mặc áo của hắn ở bên ngoài.

Đợi thay xong y phục, Lâm Thư xoay người, mở miệng, nói với hắn: "Ta thay xong rồi."

Hàn Lạc Tuyển không hề xoay người, chỉ nói: "Nếu thay xong thì chèo thuyền đi! Bản công tử vì vừa kéo ngươi mà tay bị trật khớp, cần nắn lại, trong vòng mấy ngày không thể dùng lực. Vì thế, mấy ngày tới làm phiền ngươi chèo thuyền rồi." Nếu lúc này Lâm Thư đối diện với hắn, nhất định thấy được mặt hắn đỏ ửng.

Nghe Hàn Lạc Tuyển nói tay hắn bị thương vì kéo nàng, Lâm Thư hơi lo lắng, muốn kéo tay hắn qua xem một chút, nhưng lại bị hắn né tránh trước.

"Ngươi chèo thuyền đi! Ngươi không cần lo cho vết thướng của bản công tử, lương thực của chúng ta chỉ đủ cho ba ngày, trong vòng ba ngày phải chèo thuyền tới trấn nhỏ xung quanh đây." Hàn Lạc Tuyển hơi tức giận, chẳng những ôm tay né tránh nàng mà còn quay mặt qua chỗ khác, bộ dạng đó, hình như không muốn để Lâm Thư nhìn thấy dù chỉ môt chút.

Nghe thấy trong giọng nói của hắn có chút tức giận, Lâm Thư chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời hắn, cầm mái chèo được bọn họ gọt giũa tốt lên, bắt đầu ra sức chèo thuyền.

Ban nãy đầu óc của Hàn Lạc Tuyển hơi bay bổng, lúc này phục hồi tinh thần, bỗng nhiên phát hiện thuyền của bọn họ đang tiến sai phương hướng, lập tức quay đầu, hơi kích động nói với Lâm Thư: "Chèo sai hướng rồi! Không phải bên này! Lúc trước ở trên đảo đã nói với ngươi là chúng ta phải chèo về phía bắc mà! Ngươi có biết vị trí của bốn hướng không vậy?"

"Bây giờ là giữa trưa, mặt trời đã lên cao nhất, ta chưa thể phân biệt rõ phương hướng." Bị Hàn Lạc Tuyển quở trách, Lâm Thư hơi uất ức đáp.

"Không phân biệt rõ phương hướng, ngươi có thể hỏi bản công tử mà! Nhiều chuyện cũng đâu có chết chứ!" Hàn Lạc Tuyển tức giận bừng bừng, trừng Lâm Thư.

"Ta nghĩ huynh đang tức giận vì tay huynh bị thương, cho nên không dám ầm ỹ." Nói xong, Lâm Thư lập tức đỏ mắt.

Hàn Lạc Tuyển luôn luôn không chịu nổi nữ nhân khóc, vừa thấy nữ nhân khóc hắn liền thấy phiền. Ở cùng Lâm Thư một khoảng thời gian, thật ra trong lòng hắn cũng khá bội phục nữ hài tử như Lâm Thư, bị ném đến một nơi hoang tàn vắng vẻ, gặp phải gấu hoang nguy hiểm, cũng chưa từng rơi lệ, mà kiên cường dựa vào năng lực của bản thân để giải quyết khó khăn. Lâm Thư kiên cường, không hề giống một cô nương nào, trong tiềm thức, Hàn Lạc Tuyển vẫn chưa từng xem nàng là cô nương mà khiêm nhượng chăm sóc. Bây giờ, thấy bộ dạng uất ức muốn khóc của Lâm Thư, hắn liền cảm thấy bản thân hơi quá đáng. Suy nghĩ một chút, người ta ở trong phủ cũng là tiểu thư dòng chính được cưng chiều đuợc người hầu hạ, nay rơi vào hoang đảo, còn bị hắn ức hiếp, nói sao thì hắn cũng hơi quá đáng.

Ngẫm lai, Hàn Lạc Tuyển áy náy, dịu dàng mở miệng, ăn nói khép nép, xin lỗi nàng: "Bản công tử cũng có lỗi, không nên giận lây sang ngươi. Tại đây, Hàn Lạc Tuyển ta xin nhận lỗi với ngươi. Chờ trở lại Dịch Vương phủ, ta nhất định chuẩn bị đại lễ đến nhận lỗi với ngươi." Nói xong, hắn chắp tay với nàng.

Lâm Thư không ngờ Hàn Lạc Tuyển sẽ ăn nói trịnh trọng như thế, sửng sốt một chút, phục hồi tinh thần, lập tức lắc đầu, nói: "Không phải, ta không muốn huynh nói xin lỗi. Huynh cũng không có lỗi gì, huynh không cần như thế."

Hàn Lạc Tuyển lắc lắc đầu, cảm thấy Lâm Thư quá ngốc nghếch, cuối cùng đành buông tha, không dây dưa vấn đế này với nàng nữa, chuyển chủ đề, nói: "Ta dạy cho ngươi một cách phân biệt phương hướng rõ ràng, ngươi cần phải nhớ kỹ. Vạn vật đều hướng về phía mặt trời để sinh trưởng, phía nam hướng về phía mặt trời, chỗ những cành cây hướng về phía mặt trời thường tươi tốt sum sê. Ngươi xem cây cối trên đảo đi, cành lá đều tươi tốt sum sê, vậy trước mặt chính là hướng nam. tiếp tục suy xét thì, đối diện hướng nam là hướng bắc, rồi trái tây, phải đông. Nghe hiểu chưa vậy?" Sợ Lâm Thư quá ngốc, Hàn Lạc Tuyển không yên lòng, hỏi thêm một câu.

Lâm Thư vừa nghe Hàn Lạc Tuyển nói vậy, lập tức hiểu rõ, mắt hạnh sáng long lanh  nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển, trong mắt tràn đầy bội phục.

"Nghe rõ rồi. Hàn Lạc Tuyển, huynh thật lợi hại, hiểu biết nhiều thật đấy!"

Bị Lâm Thư nhìn như vậy, còn hào phóng nói lời tán dương, Hàn Lạc Tuyển hơi đỏ mặt, vội vàng quay đầu sang bên kia, qua loa nói: "Khen ngợi đúng đó. Tốt lắm, đừng để lỡ thời giờ nữa, mau mau chèo thuyền đi! Lương thực của chúng ta chỉ đủ cho ba ngày thôi, chúng ta không được phép lề mề nữa."

Lâm Thư hiểu rõ gật đầu, cả người lại mạnh mẽ, tiếp tục chèo thuyền.

Chèo thuyền thoạt nhìn khá dễ dàng, nhưng trên thực tế lại không hề dễ làm. Lúc trước, nếu không phải hắn đã lén lút đánh cược thi chèo thuyền với đồng học trong học viện, thì Hàn Lạc Tuyển cũng không biết việc đó khá khó khăn. Nhìn Lâm Thư chèo thuyền có phần thành thạo, hắn từ từ khôi phục tỉnh táo, liền hơi sinh nghi. Suy nghĩ một chút, hắn không nhịn được hỏi Lâm Thư: "Lúc trước ngươi từng học chèo thuyền sao?"

"Hả? À, lúc trước ta thấy phụ thân và các ca ca chèo, cảm thấy rất thú vị, cho nên đã ầm ỹ đòi thử, thế mới biết. Sao vậy?" Lâm Thư không ngờ chèo thuyền cũng sẽ khiến Hàn Lạc Tuyển sinh nghi, lúc này đành viện cớ.

Thật ra, kiếp trước nàng đã học chèo thuyền cùng Triệu Á Thanh. Lâm Thư và Triệu Á Thanh học được khá nhiều, nhưng Lâm Thư sẽ không để ai biết được nàng là một người được trùng sinh. Mặc kệ là người thân nhất, hay là người nàng quan tâm nhất, Lâm Thư cũng không muốn nói bí mật đó cho người thứ hai biết. Đại Chu đặc biệt kiêng kỵ những chuyện quỷ dị, nếu để cho người khác biết được, không biết có coi nàng là yêu quái không nữa. Cho nên, Lâm Thư quyết định giấu kín bí mật trùng sinh này xuống tận đáy lòng, không để ai biết được.

Nghe Lâm Thư trả lời như vậy, Hàn Lạc Tuyển hiểu rõ gật đầu một cái. Ở chung một khoảng thời gian, Hàn Lạc Tuyển đã khá hiểu tính cách, con người của Lâm Thư. Ở trong lòng Hàn Lạc Tuyển, Lâm Thư là người ngốc nghếch, chắc sẽ không nói dối đâu.

Trong lúc nhất thời, hai người đều an tĩnh lại, không nói nữa. Lâm Thư hết sức chuyên chú chèo mái chèo gỗ, Hàn Lạc Tuyển dựa vào cọc buồm, nhắm mắt dưỡng thần, nghỉ ngơi!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.08.2017, 09:14
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1349
Được thanks: 7047 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 43
Chương 11: Gặp lại nam cặn bã


Theo như lời Hàn Lạc Tuyển nói, chèo thuyền theo phương hướng hắn chỉ dẫn, chèo tăng tốc suốt ba ngày đêm, rốt cuộc đã thấy một trấn nhỏ.

Lúc này mới rạng sáng, bầu trời đã sáng lên ba phần, gió biển lành lạnh, nhưng Lâm Thư đang ra sức chèo thuyền thì không biết lạnh. Có lẽ do động tác mãnh liệt, Lâm Thư cảm thấy cả người nóng hầm hập.

Thấy được những mái ngói đá xanh trên trấn nhỏ, vốn đang đói bụng đến khô quắt queo, cả người nàng lập tức tràn đầy nhiệt huyết. Kích động chỉ vào trấn nhỏ cách đó không xa, võ tỉnh Hàn Lạc Tuyển.

"Hàn Lạc Tuyển, chúng ta tới rồi! Huynh tỉnh, tỉnh dậy đi!" Lâm Thư vừa vỗ hắn, tay vẫn không quên chèo thuyền.

Bị Lâm Thư đột nhiên tát một cái, hắn đau đến bắp đùi cũng tê rần. Vừa mở mắt ra, thấy ngón tay nàng đang chỉ về một hướng, mặt mày hưng phấn nhìn hắn.

"Hàn Lạc Tuyển, chúng ta đến rồi! Huynh xem đi! Phía đối diện thật sự có một trấn nhỏ!" Thấy vẻ mặt mờ mịt của hắn, nàng lại nói lần nữa.

Nghe thế, Hàn Lạc Tuyển lập tức tỉnh táo, vội quay đầu nhìn theo hướng nàng chỉ. Đúng là có một trấn nhỏ!

"Đã sắp tới rồi, ngươi cũng mau thêm chút sức, nhanh cập bờ đi. Bộ dạng này của chúng ta, đợi đến khi trời sáng chắc chắn khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái." Trong lòng Hàn Lạc Tuyển vô cùng kích động, nhưng trên mặt không lộ chút háo hức nào, thờ ơ nói với nàng.

Lâm Thư cũng biết tình huống hiện tại của bọn họ, nếu để cho người ta nhìn thấy, chắc chắn sẽ sinh nghi. Gật đầu một cái, càng thêm gắng sức chèo.

Mắt thấy thật sự đến trấn nhỏ, Hàn Lạc Tuyển liền hết buồn ngủ, người cũng đầy tinh lực. Trong lòng bắt đầu tính toán, kiểm tra qua trên người, phát hiện không hề có tý ngân lượng nào, chỉ có một viên dạ minh châu Long Hải có giá trị ngàn vàng và ngọc bội tùy thân. Vẻ mặt lập tức có chút quẫn bách, nhưng được hắn che giấu nhanh chóng. Xụ mặt, Hàn Lạc Tuyển vờ như thản nhiên, mở miệng hỏi Lâm Thư: "Chúng ta sắp đến trấn nhỏ rồi, chúng ta phải tính toán kỹ, suy nghĩ xem làm thế nào để trở về. Trên người ngươi có cái gì đáng giá không?"

Thấy Hàn Lạc Tuyển nhắc tới tiền tài, vật chất, Lâm Thư dùng bàn tay rảnh rỗi sờ sờ người mình, cuối cùng lắc đầu, nói: "Lúc trước ta cứ nghĩ nha đầu kia thật sự dẫn ta đi chơi, cho nên giao hết bạc cho nàng ta giữ rồi. Trên người không có thứ nào đáng giá cả."

Nha đầu ngu ngốc này còn nghèo hơn cả hắn! Xem ra phải nghĩ ra cách kiếm ít bạc mới được, nếu không sao về kinh đây. Thở dài, Hàn Lạc Tuyển ngẩng đầu nhìn trời.

Lâm Thư biết hắn đang suy tính chuyện gì nên không quấy rầy hắn, im lặng chèo thuyền. Mắt thấy cách bờ chưa đến ba trượng (khoảng 10m), nàng mới hãm lại tốc độ, đến gần bờ cũng không thể đột ngột tăng tốc, nếu không sẽ bị lật thuyền, rất nguy hiểm.

Chờ sau khi thuyền cập bờ, Lâm Thư vứt mái chèo đi như nhận được đại xá, thở dài, nói: "Ai! Tìm lâu như vậy, cuối cùng đã tới! Thật đúng là không dễ dàng! Hàn Lạc Tuyển, chúng ta xuống thuyền đi!"

Liếc nàng một cái, Hàn Lạc Tuyển tung người, nhảy lên bờ. Hàn Lạc Tuyển nhảy ra khỏi thuyền, Lâm Thư sợ đến say lảo đảo ở trên thuyền không dám lộn xộn, chờ thuyền ổn định, mới vội vàng từ trên thuyền bò lên. Chạy đến bên cạnh hắn, nàng không nói hai lời liền cho hắn một cước, ngay giữa mông hắn.

"Suýt! Sao nữ tử như ngươi thô lỗ quá vậy! Không biết phía sau bản công tử có vết thương cũ chưa khỏi hẳn sao! Ngươi cố ý phải không!" Che cái mông đau đớn, hắn bất mãn trừng nàng.

"Đáng đời! Ai kêu huynh làm ta sợ chứ!" Hừ một tiếng, nàng quay đầu đi không nhìn hắn nữa.

Vừa nghĩ đến cái thuyền, nàng hơi rối rắm, quay đầu hỏi hắn: "Thuyền này phải làm thế nào hả? Cứ quăng đi như thế hơi luyến tiếc, đây là lần đầu tiên ta đóng thuyền đó!"

Bật cười một tiếng, Hàn Lạc Tuyển khinh thường liếc nàng, nói: "Chẳng lẽ ngươi còn định mang đống cọc gỗ rách này về kinh làm quà lưu niệm hả?"

Mặc dù trong lòng luyến tiếc, nhưng nàng cũng không muốn khiêng cái thuyền cồng kềnh đó về kinh. Bọn họ còn chưa biết hồi kinh thế nào, mang theo cái thuyền này nhất định là một gánh nặng, mất nhiều hơn được. Đáng tiếc thở dài, Lâm Thư lắc đầu, đi vào trấn nhỏ.

Thấy nàng đi rồi, Hàn Lạc Tuyển che mông vội vàng đuổi theo.

Vào trong trấn, đi trên đường nhỏ, một mùi hương bánh bao nồng đậm xông vào mũi, Lâm Thư nuốt một ngụm nước bọt. Tay không khỏi sờ lên bụng, từ lúc sống lại đến giờ, nàng chưa được ăn một bữa cơm ngon đâu!

Trong lúc nàng đang hoài niệm mỹ vị, đột nhiên nghe được tiếng ‘ùng ục’ từ bên cạnh truyền đến. Quay đầu lại nhìn, phát hiện là tiếng bụng Hàn Lạc Tuyển kêu, nàng buồn cười nói: "Ha ha, thì ra là huynh cũng đói bụng!"

"Cười cái gì mà cười! Không cho cười! Đói bụng cả đêm, còn ngửi thấy mùi hương bánh bao, ai có thể không đói bụng chứ? –ll,,,q...uy,,,,do...o,,,nnn....- Đừng nói là bản công tử, ngươi dám nói mình không đói hả? Ngươi không muốn ăn gì hả?" Hừ lạnh một tiếng, hắn thẹn quá hóa giận, nghiêng đầu sang một bên.

Thấy vậy, Lâm Thư liền chuyển qua bên kia, giơ tay kéo kéo ống tay áo hắn, buồn cười nói: "Ơ, tức giận à? Nam tử hán đại trượng phu, sao lại ít độ lượng như vậy. Ta cũng cười cười vậy thôi, thật ra là ta rất đói bụng."

Hất tay nàng ra, Hàn Lạc Tuyển khoanh hai tay trước ngực, dậm chân, đứng tại chỗ không chịu đi.

"Ai! Làm sao huynh đứng yên thế? Chẳng lẽ thật sự tức giận hả?" Thấy vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc, nàng cho là hắn thật sự tức giận.

"Bản công tử không tức giận, ngươi nhìn nam tử đang vác bao đồ, mua bánh bao ở phía trước đi, chân hắn rõ ràng không có tật, vì sao lại giả vờ như chân có tật chứ?" Ra dấu im lặng, Hàn Lạc Tuyển hất hất cằm, chỉ về phía quầy bán bánh bao ở phía trước.

Nghe vậy, Lâm Thư tò mò quay đầu nhìn, vừa nhìn, khiến nàng ngây ngẩn cả người. Mặc dù nam tử đang mua bánh bao ở phía trước ăn vận bình thường, để nàng thấy được gò má bình thường, nhưng nàng lại thấy rất rõ sau tai hắn ta có một nốt ruồi đen. Nốt ruồi đen lớn cỡ móng tay của ngón út, nhãn lực của nàng khá tốt, lập tức xác định rõ ràng hình dạng của nó. Lại nhìn kỹ hai tay của hắn ta, khi thấy trên mu bàn tay phải cầm bánh bao của hắn ta có một vết sẹo dữ tợn, thì nàng chỉ cảm thấy cả người rét run, vô lực run rẩy, không đứng nổi.

Hồi lâu, Hàn Lạc Tuyển không thấy nàng đáp lại, quay đầu lại nhìn, thấy Lâm Thư run rẩy toàn thân, sắc mặt tái mét. Cảm thấy có điều bất thường, hắn vươn tay lay lay đầu vai nàng, quan tâm hỏi: "Ngươi làm sao vậy? Sao sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi như vậy? Có khó chịu gì à?"

Ánh mắt Lâm Thư hơi phiếm hồng, thậm chí có chút ướt át. Tìm về hơi sức, đôi tay nắm thành quyền, nàng dùng ánh mắt vô cùng oán hận nhìn nam tử đang mua bánh bao ở đằng trước. Hình như không để lời của Hàn Lạc Tuyển vào tai, hoàn toàn rơi vào cảnh giới của mình, không nghe được bất kỳ tiếng động ở bên ngoài.

Thấy tình hình của Lâm Thư không tốt, Hàn Lạc Tuyển vội vàng kéo nàng đến phía sau một thân cây, dùng sức nắm bàn tay của nàng, gấp gáp hỏi: "Lâm Thư! Rốt cuộc ngươi sao vậy!"

Bị cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay truyền tới làm cho hoàn hồn, nàng hít sâu, lắc đầu, giọng nói hơi run rẩy: "Ta không sao. Huynh nói đúng, tên kia quả thật có vấn đề, chúng ta nhất định phải đi theo hắn!"

Hàn Lạc Tuyển không hiểu, trong lòng tràn đầy nghi ngờ, nhưng thấy cảm xúc của nàng rõ ràng khá tệ, cũng biết bây giờ không nên tra hỏi. Không bằng trước tiên cứ theo lời nàng nói, đi theo nam tử kia, xem xem kết quả là gì.

"Ta cũng cảm thấy nam tử kia có vấn đề, chúng ta bám theo thôi, cẩn thận một chút." Hắn không hỏi cái gì, thuận theo lời nàng.

Nghe thấy Hàn Lạc Tuyển đồng ý, trong lòng Lâm Thư liền thả lỏng, cảm kích gật đầu với hắn, ló đầu ra, thấy nam tử vừa mua bánh bao đã đi xa khỏi quán, nàng vội vàng cầm tay Hàn Lạc Tuyển tay, lôi kéo hắn đi.

"Hắn ta đi rồi, mau mau đuổi theo! Nếu không sẽ mất dấu hắn ta!"

Hàn Lạc Tuyển mặc cho nàng kéo tay hắn, không nói một lời đi theo nàng.

Giờ phút này, tâm tư Lâm Thư loạn như ma, trong lòng tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu. Nàng dám khẳng định, nam tử mua bánh bao chính là Triệu Á Thanh! Kiếp trước nàng ngu ngốc mấy năm, dùng cả của hồi môn để đưa hắn ta lên đế vị!

Sau tai phải của tên Triệu Á Thanh cặn bã đó có một nốt ruồi đen to, và trên mu bàn tay phải có vết sẹo hình trăng lưỡi liềm. Bất kể trên mặt hắn ta dán thêm bao nhiêu lớp mặt nạ, có hóa thành tro nàng vẫn nhận ra. Nhưng sao Triệu Á Thanh lại xuất hiện trong trấn nhỏ này? Theo như lời Hàn Lạc Tuyển nói, trấn nhỏ này cách kinh thành cả một châu đấy! Năm nay nàng mười ba, vậy hắn ta hẳn là mười tám, lúc này sao hắn ta lại xuất hiện ở đây?

Triệu Á Thanh là vị hoàng tử thứ chín của đương kim Văn Đế Triệu Hạo Uyên, năm năm trước, mẫu phi hắn ta là Lục Chiêu nghi có liên quan đến Vu Cổ (Phù thủy) hại người, đã bị Văn Đế Triệu Hạo Uyên ban chết bằng tấm lụa trắng.-..,.,..ll333///..,q,,,,uuyyyddoo,,nnn--- Mà phụ thân của Lục Chiêu nghi là Lục Thừa tướng cũng bị liên lụy, bị cách chức quan. Có người còn góp lời bên tai Văn Đế Triệu Hạo Uyên, nói trên người Triệu Á Thanh có chứa điềm xấu, cho nên hắn ta đã bị Văn Đế Triệu Hạo Uyên đưa đến Lục gia, để Lục gia nuôi. Triệu Á Thanh bị người Lục gia nhốt ở trong phòng, chịu hết sự hà khắc và bắt nạt, còn không được tự do ra vào. Dù thân phận hoàng tử chưa bị huỷ bỏ, nhưng cũng chẳng khác gì vô danh phận.

Mãi cho đến khi Triệu Á Thanh hai mươi tuổi, phải làm lễ gia quan (lễ đội mũ: thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành), mới được người đón ra khỏi Lục gia. Văn Đế Triệu Hạo Uyên ban thưởng một tòa Vương phủ cho hắn ta, cũng sắc phong hắn ta là Tấn Vương. Lúc này, Triệu Á Thanh mới có tự do, cuộc sống trôi qua mới giống con người.

Nhưng vì sao bây giờ hắn ta đã xuất hiện trong trấn nhỏ hẻo lánh này? Hắn ta muốn làm gì? Có mục đích gì?

Đây là điều mà nàng vắt hết óc suy nghĩ cũng không hiểu, nàng không biết vì sao Triệu Á Thanh lại xuất hiện ở đây, càng không biết hắn ta định làm gì. Điều này khiến cho lòng nàng có chút lo lắng khó hiểu, nàng hận không thể lập tức biết được hắn ta muốn làm gì.

Mặc dù trong lòng phiền loạn, nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, biết bây giờ việc nàng nên làm chính là cẩn thận theo dõi Triệu Á Thanh, không để bị phát hiện. Chỉ cần đi theo hắn ta thì mối lo trong lòng nàng tự nhiên sẽ tìm được kết quả. Ở trong lòng trấn an mình, Lâm Thư hơi buông lỏng cảm xúc căng thẳng.

Hàn Lạc Tuyển vẫn luôn đi theo Lâm Thư, mặc dù ánh mắt đang dõi theo nam tử ở đằng trước, nhưng lúc nào cũng chú ý đến tình hình của Lâm Thư đi bên cạnh. Hắn đều thu hết vẻ lo lắng, bất an trên mặt Lâm Thư vào mắt, cũng biết bây giờ không phải lúc để tra hỏi. Hàn Lạc Tuyển vẫn đè nén sự nghi ngờ ở trong lòng, thản nhiên cùng Lâm Thư theo dõi nam tử bất thường ở đằng trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.08.2017, 08:21
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1349
Được thanks: 7047 lần
Điểm: 19.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 37
Chương 12: Phân công hành động


Lâm Thư và Hàn Lạc Tuyển lặng lẽ theo sau Triệu Á Thanh, luôn luôn cẩn trọng theo hắn ta đến một quán rượu nhỏ ở ngoài trấn. Đi theo một đường dài, giờ nàng đã sớm tỉnh táo rồi. Nàng nhớ lại rất nhiều chuyện mà Triệu Á Thanh đã nói ở kiếp trước. Lâm Thư hết sức khẳng định kiếp trước chưa từng nghe hắn ta nhắc đến chuyện từng rời khỏi kinh thành trước hai mươi tuổi. Lâm Thư biết, nếu không phải chuyện quan trọng, Triệu Á Thanh không đời nào mạo hiểm rời khỏi Lục gia để tự mình làm.

Rốt cuộc hắn ta có chuyện gì quan trọng mà phải cải trang như thế, ngay cả chuyện hắn từ một thế giới khác xuyên đến Đại Chu này cũng nói với nàng mà, vì sao lại chưa từng nhắc đến chuyện rời khỏi kinh thành chứ?

Đè hết nghi ngờ xuống dưới đáy lòng, thấy Triệu Á Thanh vào quán rượu, hai người liền núp vào chỗ tối quan sát tình huống. Đợi rất lâu, vẫn không thấy người ra, Lâm Thư đột nhiên nhíu đôi mày anh khí hình chữ nhất lại, quay đầu, nhẹ giọng hỏi Hàn Lạc Tuyển: "Xem ra quán rượu này chính là nơi nam tử kia muốn đến, không biết hắn ta muốn làm gì. Ta cảm thấy hắn ta cải trang thành như vậy, chắc chắn là muốn làm chuyện xấu." Triệu Á Thanh vượt qua cả một châu huyện, chạy đến quán rượu ở chỗ dân cư thưa thớt này là muốn làm gì đây?

Hai mắt Hàn Lạc Tuyển nhìn chằm chằm quán rượu nhỏ cách đó không xa, mở miệng, hỏi ngược lại nàng: "Sao ngươi biết nam tử kia đang cải trang? Ngươi biết hắn ta à?" Tuy câu sau là câu hỏi nhưng làm cho người ta nghe giống câu trần thuật.

Lâm Thư thầm sợ hãi, thân thể liền cứng ngắc, một lát sau mới chầm rì rì mở miệng: "Sao ta biết hắn ta chứ! Ta chỉ cảm thấy hắn ta kỳ quái mà thôi, không phải huynh phát hiện ra điều bất thường trước à! Là huynh nói hắn ta có vấn đề, ta mới chú ý tới." Lúc nói lời này, ánh mắt Lâm Thư nhìn sang hướng khác, không dám nhìn thẳng Hàn Lạc Tuyển, sợ bị nhìn thấu.

Nhìn ra được Lâm Thư đang chột dạ, trước mắt hắn cũng không bóc mẽ nàng. Đúng lúc này,  trong tay Triệu Á Thanh có thêm một bình rượu hồ lô, từ quán rượu đi ra. Hàn Lạc Tuyển phát hiện bao đồ trên lưng Triệu Á Thanh có điểm khác thường, liền kéo Lâm Thư về bên cạnh mình, nhẹ giọng nói: "Hắn ta ra rồi! Bao đồ của hắn ta có vấn đề, lúc trước đi vào thì bao đồ hắn ta vác có chút nặng, nhưng bây giờ, ngươi xem, bao đồ trên lưng hắn ta rõ ràng đã nhẹ đi nhiều! Bao đồ đó nhất định có vấn đề!" Hàn Lạc Tuyển hết sức khẳng định nói.

Nghe hắn nói vậy, Lâm Thư mở to hai mắt nhìn bao đồ trên lưng Triệu Á Thanh, phát hiện đúng là có chút mờ ám. Cắn cắn môi, nàng nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta có nên đoạt lấy bao đồ đó rồi kiểm tra không? Xem xem bên trong cất giấu cái gì. Ta luôn cảm thấy trong bao đó cất giấu cái gì đó rất mờ ám."

Nói xong, Lâm Thư thầm tính toán trong lòng: Tên cặn bã Triệu Á Thanh chỉ có võ công mèo quào, nhất định không phải là đối thủ của Hàn Lạc Tuyển. Nàng có sức lực, hợp lực với Hàn Lạc Tuyển, nhất định bắt được hắn ta. Đợi lấy được bao đồ, mở ra xem bên trong chứa bí mật gì.

Trong lòng thầm mắng Lâm Thư ngốc nghếch, Hàn Lạc Tuyển lắc đầu, nói: "Những đồ có vấn đề sẽ không còn ở trên người hắn ta nữa, đã bị bỏ vào quán rượu rồi. Mặc dù bao đồ trống rỗng, nhưng vì muốn che giấu tai mắt người ta, vẫn phải giả vờ cho vào ít đồ. Muốn biết lúc trước trong bọc đồ có thứ mờ ám gì, chúng ta không cần thiết đi theo rồi xuống tay với hắn ta. Đợi hắn ta đi xa, chúng ta liền vào quán rượu kia tìm kiếm kết quả, sẽ biết có đồ mờ ám gì."

Nghe hắn nói xong, Lâm Thư tràn đầy sùng bái nhìn hắn, bội phục khen: "Hàn Lạc Tuyển, huynh thật sự là quá lợi hại mà! Chẳng những nhìn rõ mọi việc, còn rất cơ trí nữa! Nếu như ta thông mình giống như huynh thì tốt!" Nếu như nàng có được một nửa trí thông minh của Hàn Lạc Tuyển, kiếp trước nàng nhất định không có kết cục thảm đến vậy. Nhất định sớm nhìn thấu tên cặn bã Triệu Á Thanh đó và cách xa hắn ta.

Hàn Lạc Tuyển không chịu nổi Lâm Thư khen hắn, hắn phát hiện chỉ cần nàng dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn và nói lời tán dương hắn thì tim hắn sẽ đập nhanh,→ £l3...l€..,.,Qu¥,,,,qu....4,,,.D0Ŋ,,,,do....n..n...- trên mặt sẽ hơi nóng lên. Quay mặt, hắn nói qua loa: "Cho ngươi một nhiệm vụ, đợi ở nơi này, giám sát động tĩnh của quán rượu, nếu như có người mang theo đồ gì đó đi ra khỏi quán rượu, ngươi lập tức theo sau. Nhớ kỹ, dọc theo đường đi lưu lại ký hiệu cho ta, ta làm xong sẽ đi tìm ngươi."

Không đợi nàng mở miệng hỏi, hắn nói tiếp: "Ta đi theo nam tử kia, tận mắt thấy hắn ta rời đi. Đợi hắn ta đi xa, xác định hắn ta sẽ không trở về nữa, ta lập tức đi ngươi."

Lâm Thư nghe xong, cảm thấy hắn làm việc rất cẩn thận, mặt đầy hưng phấn gật đầu, đáp: "Ta biết rồi, huynh đi đi, hắn ta đã đi xa rồi, huynh mau đuổi theo đi. Nếu như có ai mang đồ từ trong quán rượu đi ra, ta lập tức theo sau. Ở trên đường ta sẽ lưu ký hiệu cho huynh, nhớ để ý đó."

Khẽ gật đầu với nàng, Hàn Lạc Tuyển dặn dò lần cuối: "Ngươi cẩn thận đó! Trát một ít bùn lên mặt, che giấu tướng mạo đi." Nói xong, nhấc chân chạy theo hướng Triệu Á Thanh rời đi.

Kiếp trước sống hồ đồ cả đời, nàng chưa từng làm ra chuyện rung động lòng người nào. Trong lòng không hề có chút hốt hoảng hay sợ hãi gì, mà ngược lại, tràn đầy kích động và hưng phấn. Nếu như thật sự có ai mang đồ gì đó từ trong quán rượu ra ngoài, nàng lập tức đi theo, chờ đến lúc tới chỗ hẻo lánh không người, lập tức ra tay giải quyết gã, đoạt lấy đồ, xem xem rốt cuộc tên cặn bã Triệu Á Thanh kia muốn làm chuyện ám muội gì.

Trong lòng đánh bàn tính lạch cạch, kiềm chế kích động, nàng điều chỉnh lại cảm xúc, từ từ bình tĩnh lại. Hai mắt nhìn chằm chằm quán rượu phía trước, không dám phân tâm.

Quả nhiên như Hàn Lạc Tuyển dự đoán, chờ một lúc, nàng nhìn thấy một gã tiểu nhị trẻ tuổi ôm một bình rượu đi ra khỏi quán. Lúc này có mấy người cầm bình đi vào quán mua rượu, Lâm Thư sợ gã tiểu nhị kia thừa lúc hỗn loạn sẽ trốn mất, ánh mắt nàng vẫn luôn bám sát gã, không dám chớp, chỉ sợ vừa chớp mắt thì gã liền biến mất.

Cách một khoảng cách, Lâm Thư có thể nghe được một hồi tiếng thét truyền đến từ trong quán rượu.

"Nhị Cẩu Tử, kiềm chế chút đi! Cẩn thận cục đá nhỏ dưới chân, đừng đánh rơi bình rượu! Đây chính là rượu hoa cúc lão tử ngâm suốt một năm đó! Nửa tháng trước Tiền viên ngoại đã đặt rồi, ngươi đưa đi cẩn thận cho ta, đừng có xảy ra chuyện gì đấy! Nếu bình rượu có vấn đề, xem ta có lột một lớp da của ngươi không!" Đây là một giọng nói đầy sung sức, quát lớn tiếng như vậy, ngược lại giống như cố ý nói cho người khác nghe.

Lâm Thư nắm chặt tay, thấy tiểu nhị bê bình rượu đi được khá xa, vội vàng dứt mấy cọng cỏ dại ở chỗ ẩn nấp, đưa tay sờ sờ trên mặt đất, lau một chút bùn lên mặt, mới cẩn thận theo sau.—llee,,,quuy....do....on.....-₫--- Trên đường, còn cẩn thận quay đầu lại, xem có ai chú ý tới nàng hay không. Vừa đi, nàng vừa lặng lẽ ngắt nhánh cỏ dại, thả dọc theo đường nàng đi.

Thấy đường đi của tiểu nhị có chút sai sai, trong lòng Lâm Thư liền khẩn trương hẳn lên, đến thời điểm ra tay, nàng lại không có sự kích động và hưng phấn như lúc trước. Hít thở sâu mấy cái, Lâm Thư vứt cọng cỏ dại trong tay đi, lấy thanh đoản đao mà Hàn Lạc Tuyển đã đưa cho nàng từ lúc còn ở trên đảo. Dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai, tốc độ xông lên giống như tia chớp. Trước khi tiểu nhị kia kịp phản ứng, một tay nàng đã nắm chặt cánh tay của gã, một tay cầm đoản đao đặt trên cổ gã.

"Đừng nhúc nhích! Đàng hoàng một chút, cây đao này không có mắt đâu! Ngoan ngoãn đặt bình rượu trên tay xuống. Không thành thật, lão tử lập tức giết chết ngươi!" Lâm Thư cố ý làm giọng thô hơn, uy hiếp gã, tăng thêm sức lực nắm chặt tay gã.

Cánh tay phải của tiểu nhị bị người dùng lực nắm, đau đến chảy nước mắt, tay run rẩy, suýt chút nữa không giữ nổi cái bình. Không cần người sau lưng uy hiếp, tiểu nhị tin tưởng ‘hắn’ tuyệt đối có bản lĩnh giết chết mình. Hai chân run run, run rẩy mở miệng: "Đại gia, để tiểu nhân đặt bình rượu xuống đất. Ngài đưa đao ra xa một chút được không?"

Lại dùng thêm sức nắm chặt tay tiểu nhị, Lâm Thư không vui nói: "Bớt nói nhảm đi! Mau mau đặt bình rượu xuống cho ta! Nếu không ta thật sự giết chết ngươi!" Lâm Thư rất tin tưởng vào sức lực của mình, đưa đao ra xa một chút.

Tiểu nhị nghiêng đầu thấy đoản đao đã cách xa mình, vội vàng cúi người đặt bình xuống đất.

Sau khi gã đặt cái bình xuống, Lâm Thư hơi dùng sức, cánh tay ấn mặt tiểu nhị ngả sang một bên, cất kỹ đoản đao đi, --l,,,,e...q,,,,u///yyy//d....o,,,,nnn,,..n....- từ trong ngực lấy ra sợi dây thừng đã được bện tốt từ lúc còn ở trên đảo, lanh lẹ buộc chặt tay chân gã.

Đợi buộc chặt xong, nàng mới phát hiện đũng quần của gã ướt một mảng, bật cười hai tiếng, nàng cởi giày, cuốn hai cái tất thành một cục rồi nhét vào miệng gã. Làm xong một lọat động tác, Lâm Thư cảnh giác nhìn bốn phía, phát hiện không có ai, liền tìm một chỗ khuất, một tay kéo tiểu nhị, một tay ôm lấy bình rượu, ẩn thân.

Thấy tiểu nhị có chút lộn xộn, không đàng hoàng, Lâm Thư đạp gã một cái, hạ thấp giọng uy hiếp: "An tĩnh một chút cho ta! Không thành thật, ta liền giải quyết ngươi!"

Tiểu nhị nghe nói, không dám lộn xộn nữa, cả người lập tức yên tĩnh lại.

Lâm Thư hài lòng, ngồi xổm ở bên cạnh, quan sát bình rượu, nâng tay gõ một cái, không nghe thấy tiếng nước đọng bên trong. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, nàng hơi rối rắm, không biết có nên đợi Hàn Lạc Tuyển trở về mới mở ra không.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anz, Bora, Diệp Tuyết Liên, hoangnhumai, hongtuoi, kym, lovenoo1510, lucia pham, pypyl, sunny1987, Vân Cà Bông và 680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.