Diễn đàn Lê Quý Đôn








Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Ngôi nhà thần Hades - Rick Riordan

 
Có bài mới 12.08.2017, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 20796
Được thanks: 4350 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Giả tưởng] Ngôi nhà thần Hades (Các Anh hùng trên đỉnh Olympus #4) - Rick Riordan - Điểm: 10
Chương 50

Leo

‘HEPHAESTUS THẦN THÁNH ƠI,’ LEO THỐT LÊN

Con đường mòn dẫn đến một khu vườn đẹp nhất mà Leo từng thấy. Thực ra là cậu không dành nhiều thời gian trong vườn lắm, nhưng mà trời ạ. Bên tay trái là một vườn cây ăn trái và dàn nho – những cây đào lủng lẳng những quả màu đỏ-và-vàng, tỏa hương thơm tuyệt hảo dưới nắng ấm, những cây leo được cắt tỉa cẩn thận treo lủng lẳng hàng chùm nho, những luống hoa nhài và một đống các loại cây cỏ khác mà Leo không biết tên.

Bên tay phải là một vườn rau và dược thảo trồng gọn gàng, được sắp xếp theo hình nan hoa quanh một cái đài phun nước lấp lánh có một thần rừng bằng đồng phun nước vào một cái bồn trung tâm.

Phía sau vườn, nơi con đường mòn kết thúc, mở ra một miệng hang bên sườn một quả đồi cỏ. So sánh với Boong-ke Chín ở trại, thì cái lối vào này nhỏ tí xíu, nhưng vẫn ấn tượng theo một cách riêng. Phía sườn bên kia, đá kết tinh được tạc thành những hàng cột kiểu Hy Lạp lấp lánh [1]. Trên những đỉnh cột được lắp những thanh đồng treo những tấm rèm lụa trắng.

Xộc vào mũi Leo hàng ta loại mùi thơm – từ tuyết tùng, bách xù, hoa nhài, đào và các loại thảo mộc tươi. Mùi hương phát ra từ trong động mới thực sự thu hút sự chú ý của cậu – nó giống như mùi thịt bò hầm.

Cậu tiến bước đến cửa hang. Nghiêm túc đấy, làm sao mà cậu cưỡng lại nổi chứ? Cậu dừng lại khi trông thấy cô gái. Cô đang quỳ gối ở vườn rau, quay lưng lại phía Leo. Cô đang vừa lầm bầm một mình vừa đào bới điên cuồng với một cái bay làm vườn.

Leo tiến lại phía cô từ một bên để cô có thể thấy cậu. Cậu không thấy thích việc làm cô gái này bất ngờ khi cô đang cầm trên tay một thứ dụng cụ làm vườn sắc nhọn.

Cô liên tục nguyền rủa bằng tiếng Hy Lạp cổ và đâm cái bay xuống đất. Cô đã làm bắn túng tóe đất vườn lên khắp tay chân mặt mũi và chiếc váy trắng, nhưng cô chẳng có vẻ gì là quan tâm đến chuyện đấy.

Leo khá là thích điều đấy. Cô ta trông khá hơn với một tí bùn đất – ít giống một nữ hoàng sắc đẹp hơn và giống kiểu người thực sự sẵn-sàng-chịu-bẩn-tay hơn.

‘Tôi nghĩ rằng cô hành hạ chỗ đất đó đủ rồi đấy,’ cậu mở lời.

Cô nhìn cậu cau có, mắt cô đỏ và ngấn nước. ‘Đi đi.’

‘Cô đang khóc,’ cậu nói, một điều rõ ràng là ngu ngốc, nhưng nhìn thấy cô thế này đã lấy hết gió khỏi cánh quạt trực thăng của cậu, có thể nói như thế. Thật khó để tức giận với một ai đó đang khóc.

‘Không phải là việc của cậu,’ cô lầm bầm. ‘Đây là một hòn đảo lớn. Hãy…tự tìm lấy một chỗ đi. Để cho tôi yên.’ Cô vẫy tay mơ hồ vê phía nam. ‘Đi về phía đấy ấy.’

‘Thế là, không có bè ma thuật,’ Leo nói. ‘thì không có cách nào rời đảo?’

‘Hiển nhiên là không rồi!’

‘Thế thì tôi phải làm cái gì đây? Ngồi trên mấy cái đụn cát cho đến chết à?’

‘Thế cũng được…’ Cô gái vứt cái xẻng xuống và nguyền rủa lên trời. ‘Trừ việc là tôi đoán là cậu ta không thể chết ở đây, đúng không thần Zeus? Thế này không buồn cười đâu!’

Không thể chết ở đây?

‘Chờ đã.’ Đầu Leo quay như một cái trục khuỷu. Cậu không thể dịch được ra là cô gái này đang nói gì – giống như là khi cậu nghe người Tây Ban Nha hay người Nam Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha vậy. Ờ thì, cậu có thể hiểu được, đại loại thế, nhưng mà nó nghe khác đến nỗi gần như là một ngôn ngữ khác.

‘Chắc là tôi sẽ cần biết thêm một ít thông tin ở đây,’ cậu nói. ‘Cô không muốn thấy tôi trước mặt cô, tốt thôi. Tôi cũng không muốn ở đây. Nhưng tôi không định chết ở cái xó này. Tôi cần phải thoát khỏi cái hòn đảo này. Phải có một cách nào đấy chứ. Vấn đề nào cũng có thể giải quyết được.’

Cô cười cay đắng. ‘Chắc là cậu sống chưa lâu đâu, nếu mà cậu vẫn tin điều đó.’

Cái cách mà cô nói gây ra một cơn rùng mình ớn lạnh nơi lưng cậu. Cô trông có vẻ sàn sàn tuổi cậu, nhưng cậu tự hỏi rằng thực ra cô bao nhiêu tuổi.

‘Cô nói gì đấy về một lời nguyền,’ cậu nhắc.

Cô khoằm các ngón tay lại, như kiểu đang ôn lại một kĩ thuật siết cổ nào đấy. ‘Đúng. Tôi không thể rời khỏi Ogygia. Cha tôi, Atlas, đã chống lại các vị thần, và tôi đã giúp ông.’

‘Atlas,’ Leo nói. ‘Nghĩa là thần Titan Atlas á?’

Cô ta đảo đảo mắt. ‘Đúng rồi, cậu không thể …’ [2] bất kể cô định nói cái gì, cô cũng nuốt trở lại. ‘Tôi bị cầm tù ử đây, nơi tôi không thể gây ra rắc rối gì cho các vị thần đỉnh Olympus. Khoảng một năm trước, sau Chiến Tranh Titan lần II, các vị thần đã thề rằng sẽ tha thứ cho kẻ thù và ân xá. Chắc là Percy đã bắt họ hứa  -‘

‘Percy,’ Leo hỏi. ‘Percy Jackson á?’

Cô gái nhắn chặt mắt lại. Một giọt nước mắt lăn xuống má.

Ôi, Leo nghĩ.

‘Percy đã đến đây,’ cậu nói.

Cô cắm những ngón tay trắng muốt xuống đất. ‘Tôi – tôi đã nghĩ rằng mình sẽ được thả tự do. Tôi đã liều lĩnh hy vọng…nhưng mà tôi vẫn ở đây.’

Giờ thì Leo nhớ ra rồi. Câu chuyện lẽ ra phải là một bí mật, nhưng đương nhiên thế nó có nghĩa là nó đã lan ra như lửa cháy trảng cỏ khô. Percy kể lại với Annabeth. Mấy tháng sau, khi Percy mất tích, Annabeth kể với Piper. Piper lại kể lại với Jason…

Nói chung là Percy đã kể về chuyện đến thăm hòn đảo này. Cậu đã gặp một nữ thần, người đã cảm nắng cậu nghiêm trọng và muốn cậu ở lại, nhưng cuối cùng thì cô đã để cho cậu đi.

‘Cô là cô gái đó,’ Leo nói. ‘Cô gái có cái tên được đặt cho một điệu nhạc vùng Caribbe.’

Mắt cô lóe lên đằng đằng sát khí. ‘Nhạc Caribbe.’

‘Ờ. Reggae? Leo lắc đầu. ‘Merengue? Chờ đã, tôi sắp nhớ ra rồi.’

Cậu nhịp các ngón tay. ‘Calypso! Nhưng mà Percy kể là cô tuyệt lắm cơ mà. Cậu ấy kể là cô tuyệt đối ngọt ngào và tốt bụng, chứ không, ừm …’

Cô đứng bật dậy. ‘Không làm sao cơ?’

‘Ờ, không có gì,’ Leo lấp liếm.

‘Cậu có còn ngọt ngào được không,’ cô tức giận hỏi. ‘nếu thần linh quên mất lời hứa sẽ trả tự do cho cậu? Cậu có còn ngọt ngào được không nếu mà họ cười vào mặt mình bằng cách gửi đến đây một anh hùng khác, nhưng lại là một anh hùng giống như – như cậu?

‘Đây là một câu hỏi bẫy đúng không?’

‘Thần thánh ơi!’[3] Cô quay đi đùng đùng bỏ vào hang.

‘Ê này!’ Leo chạy theo.

Khi vào được bên trong, cậu đứt luôn mạch suy nghĩ. Những bức tường được làm từ những mảnh pha lê nhiều màu sắc. Rèm trắng chia cái hang ra thành hai phòng với những cái gối êm ái, khăn đan và những đĩa hoa quả tươi. Cậu thấy một chiếc đàn hạp ở một góc, một cái khung cửi ở một góc và một cái nồ nơi món hầm đang sôi lăn tăn, làm cái hang tràn ngập mùi thơm ngọt ngào.

Thứ kì lạ nhất? Các việc nhà đang tự động làm. Khăn tắm trôi nổi trong không khí, tự gập và xếp lại thành những chồng gọn gàng. Thìa tự rửa trong một cái bồn đồng. Cảnh này gợi Leo nhớ lại những tinh linh gió vô hình  phục vụ đồ ăn trưa cho cậu ở trại Jupiter.

Calypso đang đứng trước một cái chậu, rửa sạch bùn đất trên tay.

Cô nhìn Leo cau có, nhưng không hét lên đuổi cậu đi. Có vẻ như cô đã hết năng lượng cho việc giận dữ.

Leo đằng hắng. Nếu mà cậu định nhờ cô gái này giúp điều gì, trước tiên cậu phải lịch sự cái đã. ‘Thế là…tôi hiểu vì sao cô giận rồi. Chắc là cô không muốn thấy thêm một á thần nào nữa. Tôi đoán mọi chuyện không còn như cũ sau khi, ờ, Percy bỏ rơi cô –‘

‘Cậu ta chỉ là người gần đây nhất thôi,’ cô cau có. ‘Trước đó, là thuyền trưởng Drake[4]. Trước nữa là Odyssues. Tất cả bọn họ đều giống nhau! Các vị thần gửi đến chỗ tôi những vị anh hùng vĩ đại nhất, những người tôi không thể giúp nhưng…’

‘Cô yêu họ,’ Leo đoán. ‘Rồi họ lại bỏ cô đi.’

Cằm cô run run. ‘Đó là lời nguyền của tôi. Tôi đã hi vọng rằng bây giờ tôi có thể thoát khỏi lời nguyền, nhưng mà tôi vẫn ở đây, vẫn bị kẹt trên Ogygia sau ba ngàn năm.’

‘Ba ngàn.’ Miệng Leo tê như bị kim châm, như kiểu vừa ăn phải sứa độc. [5] ‘Ờ thì, trông cô vẫn khá là được sau ba ngàn năm.’

‘Và bây giờ … sự sỉ nhục tồi tệ nhất. Các vị thần trêu trọc tôi bằng cách gửi cậu đến.

Tức giận sủi bọt trong dạ dày Leo.

Yeah, chuẩn đấy. Nếu mà Jason ở đây, Calypso sẽ cảm nắm cậu ta cái rụp luôn. Cô sẽ cầu xin cậu ở lại, nhưng cậu ta sẽ cao thượng và quyết định trở lại với nghĩa vụ của mình, và để lại Calypso với con tim tan vỡ. Cái bè ma thuật khỉ gió đấy chắc chắn sẽ đến rước cậu ta đi.

Nhưng còn Leo? Cậu là một vị khách khó chịu mà cô không thể tống khứ đi được. Cô không bao giờ cảm cậu, bởi vì rõ ràng là cô đẳng cấp hơn cậu nhiều. Cậu chẳng quan tâm đến mấy cái đấy. Dù sao thì cô chẳng phải là kiểu con gái cậu thích. Cô quá khó chịu và xinh đẹp và – ờ thì, mất cái đấy không quan trọng.

‘Được rồi,’ cậu nói. ‘Tôi sẽ để cho cô yên một mình. Tôi sẽ tự làm cho mình một cái gì đấy và rời khỏi cái hòn đảo ngu ngốc này, không cần cô giúp.’

Cô lắc đầu buồn bã. ‘Cậu vẫn không hiểu, phải không? Chư thần đang cười vào mũi chúng ta. Nếu cái bè không hiện ra, thế có nghĩa là họ đã đóng cửa Ogygia. Cậu cũng bị kẹt tại đây giống tôi thôi. Cậu không thể đi được.’

——————

[1] Những hàng cột được tạc nguyên khối bằng đá
[2] nguyên văn ‘Yes, you impossible little …’ Mình chịu không biết dịch là gì cho sát. Nhưng mà chắc chỗ này quan trọng
[3] nguyên văn ‘Di Immortales!’
[4] thuyền trưởng  Drake:   Phó Đô đốc Francis Drake, (1540  – 28 tháng 1 1596) là một nhà thám hiểm hàng hải, thuyền trưởng người Anh, người buôn nô lệ, chính trị gia vào thời nữ hoàng Elizabeth I. Ông là người thứ hai đi chu du vòng quanh thế giới bằng đường biển, từ năm 1577 đến 1580. Ông nổi tiếng với kĩ thuật lái tàu chiến táo bạo, gây kinh hoàng cho quân Tây Ban Nha trong những cuộc săn lùng tàu chở vàng Tây Ban Nha của mình. Nhân vật là cảm hứng cho nhân vật thuyền trưởng X-Drake trong bộ truyện tranh One Piece
[5] nguyên văn là kẹo Pop Rocks: loại kẹo có chưa muối carbonat nên có vị tê tê như nước ngọt có ga
Nhưng ở VN không có nên mình đổi thành sứa độc cho dễ liên tưởng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 13.08.2017, 18:14
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 20796
Được thanks: 4350 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Giả tưởng] Ngôi nhà thần Hades (Các Anh hùng trên đỉnh Olympus #4) - Rick Riordan - Điểm: 10
Chương 51

Leo

MẤY NGÀY ĐẦU TIÊN LÀ TỆ NHẤT.

Leo ngủ ngoài trời trên một cái giường bằng vải bạt tự chế dưới bầu trời sao. Buổi đêm trời khá lạnh, kể cả trên bãi biển mùa hè, thế là cậu nhóm lửa sưởi ấm với những mảnh sót lại từ cái bàn ăn của Calypso. Việc này làm cậu vui hơn một tí.

Ngày qua ngày, cậu đi vòng quanh chu vi hòn đảo và chẳng tìm ra một thứ gì hay ho cả – trừ khi bạn thích những bãi cát trắng và biển khơi vô tận ở khắp mọi hướng. Cậu cố gửi một tin nhắn Iris bằng cầu vồng được tạo ra từ những giọt nước biển bắn tung tóe, nhưng cậu chẳng gặp tí may mắn nào cả. Cậu không có đồng drachma nào để tế, và hiển nhiên là nữ thần Iris không thích hạt dẻ và ốc vít.

Cậu còn không mơ thấy gì nữa, một việc khá bất bình thường với cậu – hay với bất kì á thần nào – thế nên cậu không biết được bất kì điều gì về chuyện đang xảy ra ở thế giới ngoài kia. Liệu bạn bè cậu đã tống khứ được Khione đi hay chưa? Họ đang tìm kiếm cậu, hay là đã tiếp tục dong buồm đến Epirus để hoàn thành nhiện vụ?

Cậu còn không chắc là phải hy vọng vào điều gì.

Cuối cùng cậu cũng hiểu ra cái giấc mơ cậu mơ thấy trên tàu Argo II  – khi mà quí bà phù thủy độc ác đấy bảo cậu lựa chọn giữa việc nhảy ra khỏi vách đá xuống các đám mây, hay là đi xuống một cái đường hầm phát ra những tiếng thì thầm ma quái. Cái đường hầm đó chắc phải đại diện cho Ngôi nhà thần Hades, nơi mà giờ đây Leo sẽ không bao giờ được thấy. Thay vào đó cậu đã chọn nhảy ra khỏi vách đá – rơi từ trên trời xuống một hòn đảo ngu ngốc. Nhưng mà trong mơ thì Leo còn được chọn. Ở trong đời thực thì không. Khione chỉ đơn giản là nhổ cậu ra khỏi tàu của cậu và bắn cậu lên quỹ đạo. Thực sự bất công

Phần tệ nhất của việc bị kẹt ở đây? Cậu bị mất cảm giác ngày tháng. Một buổi sáng cậu thức dậy và không thể nhớ ra được rằng mình đã ở trên Ogygia ba hay bốn đêm.

Calypso cũng không giúp được gì nhiều lắm. Leo đến đối mặt với cô ta tại khu vườn, nhưng cô chỉ lắc đầu. ‘Thời thực ở đây thực sự khó đoán.’

Tuyệt vời. Với tất cả những gì Leo biết, có lẽ một thế kỉ đã trôi qua ở thế giới thực ngoài kia và cuộc chiến với nữ thần Gaia đã kết thúc, dù kết quả ra sao. Hay cũng có thể cậu mới chỉ ở trên Ogygia năm phút. Cả đời cậu có thể trôi qua tại nơi đây trong thời gian bạn bè cậu trên Argo II ăn sáng.

Dù là thế nào đi nữa, cậu cũng phải rời khỏi cái hòn đảo này.

Calypso cũng mủi lòng thương cậu một chút theo một cách nào đấy. Cô gửi đến vài người hầu vô hình để lại cho cậu canh hầm và nước chanh ở rìa vườn. Thậm chí cô còn gửi cho cậu mấy bộ quần áo mới –quần cotton trơn đơn giản và áo sơ mi mà chắc hẳn là cô làm bằng khung cửi. Chúng vừa với cậu hoàn hảo, làm Leo thắc mắc vì sao cô lại có được số đo của cậu. Hay có khi là cô chỉ may theo cỡ NAM GẦY có sẵn.

Dù sao thì dù, cậu cũng thấy tốt khi có đồ mới, nhất là khi đồ cũ của cậu cũng khá là bốc mùi và cháy sém rồi. Bình thường thì Leo có thể giữ quần áo không bị cháy khi cậu gặp lửa, nhưng mà phải cần tập trung. Thỉnh thoảng ở trại, nếu mà cậu không để ý, khi mà cậu đang làm một dự án gì đấy trong lò rèn, cậu nhìn xuống và nhận ra rằng quần áo của mình đã cháy hết sạch rồi, chỉ trừ cái thắt lưng ma thuật của cậu và quần lót. Khá là ngượng.

Mặc dù tặng quà, nhưng Calypso hiển nhiên là không muốn nhìn thấy cái mặt cậu. Có một lần cậu thò đầu vào trong hang và cô điên lên, la hét và ném mấy cái ấm vào đầu cậu.

Yeah, chắc chắn cô là thành viên của Đội Leo

Cuối cùng thì cậu thì cậu dựng thêm một cái trại nữa gần con đường mòn, nơi bãi biển và những ngọn đồi gặp nhau. Ở đấy đủ gần để cậu qua lấy đồ ăn, nhưng Calypso không phải thấy cái bản mặt của cậu và chuyển qua chế độ ném ấm.

Cậu tự dựng cho mình một cái mái che bằng que và vải bạt. Cậu đào một cái hố đốt lửa. Thậm chí cậu còn xoay sở tự làm cho mình một cái ghế băng và một cái bàn làm việc từ những mảnh gỗ dạt và các cành bách lý hương chết. Cậu dành ra hàng giờ để sửa quả cầu Archimedes, lau sạch nó và sửa các mạch điện. Cậu còn tự làm một cái la bàn, nhưng cái kim nam châm lại quay như điên bất kể cậu thử cách nào. Leo đoán rằng chắc cả máy GPS cũng vô dụng ở đây luôn. Hòn đảo này được tạo ra để không thể định vị, không thể rời đi.

Cậu nhớ lại cái thước kinh vĩ cũ bằng đồng cậu lấy được ở Bologna – cái mà hai tên lùn nói với cậu rằng do Odysseus làm. Cậu nghi ngờ rằng Odysseus đã nghĩ về hòn đảo này khi ông làm nó, nhưng xui xẻo thay, Leo đã để nó ở trên tàu với Buford Cái Bàn Thần Kì. Hơn nữa, hai thằng lùn đã bảo cậu rằng cái thước kinh vĩ không hoạt động. Cái gì đó về mảnh pha lê còn thiếu…

Cậu đi bộ dọc bãi biển, tự hỏi tại sao Khione lại bắn cậu đến đây – giả thiết rằng hạ cánh ở đây không phải là một tai nạn. Tại sao không giết cậu luôn đi cho nó lành? Có thể là Khione muốn cậu vĩnh viễn ở trong chốn quên lãng.  Cũng có thể là các vị thần đang quá bất lực để mà để ý đến Ogygia, và cả việc phép thuật của hòn đảo đã bị trục trặc. Chắc đấy là lí do vì sao Calypso vẫn kẹt ở đây và vì sao cái bè mảng ma thuật lại không hiện ra cho Leo được nhờ.

Hay cũng có thể là ma thuật ở chốn này vẫn ổn. Các vị thần đã trừng phại Calypso bằng cách gửi đến cho cô mấy gã dũng cảm trâu bò, những thằng cha đánh bài chuồn ngay khi cô cảm nắng họ. Có lẽ đó là vấn đề. Calypso sẽ không bao giờ cảm Leo. Cô muốn cậu phắn. Thế là họ bị kẹt trong một cái vòng luẩn quẩn. Nếu mà đó là kế hoạch của Khione … wow. Đúng là đỉnh cao của ranh ma.

Một buổi sáng nọ cậu khám phá ra một thứ, và mọi chuyện trở nên còn phức tạp hơn.

Leo đang đi bộ trên đồi, đi theo một con suối chảy giữa hai cây bách hương lớn. Cậu thích chỗ này – đây là nơi duy nhất trên Ogygia mà cậu không thể thấy biển, nên cậu có thể giả vờ rằng không phải cậu đang bị kẹt trên một hòn đảo. Dưới bóng cây, cậu gần như cảm thấy mình đã trở về Trại Con Lai, đi qua khu rừng để đến Boongke Chín.

Cậu nhảy qua con lạch. Nhưng thay vì hạ cánh nơi đất mềm, cậu lại nhảy lên một cái gì đó cứng hơn nhiều.

KENG.

Kim loại.

Vui sướng như điên, Leo đào xuống bùn cho đến khi cậu thấy ánh đồng lấp lánh.

‘Trời đất ơi.’ Cậu cười khúc khích như một thằng dở hơi đào phế liệu.

Cậu chịu không biết vì sao mà thứ này lại ở đây. Hephaetus thường xuyên vứt những thứ hỏng hóc ở cái xưởng thần thánh của ông xuống trần gian, như kiểu nơi đây là bãi rác phế liệu, nhưng mà xác suất để những thứ đó rơi xuống Ogygia?

Leo tìm thấy ít dây điện, một ít bánh răng cong queo, một cái pít tông có thể vẫn còn dùng được và vài tấm đồng Celestial đập mỏng – cỡ một cái lót tách thần thánh nhỏ nhất, hay cỡ một cái khiên chiến to nhất.

Bằng đấy không phải là nhiều lắm – không thể so sánh với những gì ở Boongke 9 hay thậm chí là kho đồ của cậu trên Argo II. Nhưng vẫn còn hơn là cát với đá.

Cậu nhìn lên ánh mặt trời đang nhảy múa qua cách cành cây bách hương. ‘Cha? Nếu là người gửi cho con cái này – cám ơn. Nếu không phải ….thì dù sao cũng cám ơn.’

Cậu nhặt nhạnh đống kho báu của cậu và lôi nó về chỗ cắm trại của mình.

Sau đóng, ngày trôi qua nhanh hơn, và ồn hơn.

Đầu tiên Leo tự xây một cái lò rèn từ gạch làm bằng bùn, nung từng viên một bằng lửa trên tay. Cậu tìm thấy một hòn đá to mà cậu có thể dùng làm chân đe, và cậu lây đinh ra từ trong thắt lưng dụng cụ cho đến khi có đủ sắt để nung thành một cái mặt đe.

Một khi đã xong, cậu bắt đầu đúc lại đống đồng Celestial phế liệu. Hàng ngày búa cậu kêu vang trên những mảnh đồng cho đến khi cái chân đe bằng đá của cậu vỡ, hay là những chiếc kẹp cong oằn, hay là cậu hết củi.

Hàng đêm cậu nằm vật ra, tắm trong mồ hôi, người đầy bồ hóng, nhưng mà cảm thấy tuyệt vời ông mặt giời. Ít nhất thì cậu cũng làm việc, cố gắng hết sức để giải quyết vấn đề của mình.

Lần đầu tiên Calypso đến nhìn qua cậu, là để phàn nàn về tiếng ồn.

‘Khói với lại lửa,’ cô nói. ‘Boong boong tiếng kim loại cả ngày trời. Cậu đuổi hết chim chóc đi rồi!’

‘Ôi không, không phải là lũ chim chứ!’ cậu lầm bầm.

‘Cậu đang làm cái gì đấy?’

Cậu liếc lên và suýt nữa đập búa vào ngón cái. Cậu đã nhìn vào lửa và kim loại quá lâu đến nỗi quên luôn Calypso đẹp thế nào rồi. Đẹp kiểu khó chịu ấy. Cô đứng đấy với ánh nắng trên tóc, váy trắng vờn quanh đôi chân, một giỏ nho và bánh mì mới ra lò một bên tay.

Leo cố lờ đi tiếng bụng sôi ùng ục.

‘Tôi đang cố gắng rời khỏi hòn đảo này,’ cậu nói. ‘Đó là điều cô muốn, còn gì nữa?’

Calypso cau mặt. Cô đặt cái rổ xuống cạnh chiếc giường cuốn của cậu. ‘Cậu đã không ăn gì hai ngày nay rồi. Nghỉ và ăn đi.’

‘Hai ngày?’ Leo còn chằng để ý nữa, một việc làm cậu ngạc nhiên, bởi vì cậu thích đồ ăn. Nhưng thậm chí cậu còn ngạc nhiên hơn vì Calypso có để ý

‘Cám ơn,’ cậu lẩm bẩm. ‘Tôi sẽ, ờ, cố gõ búa nhẹ nhàng hơn.’

‘Hừ.’ Nghe có vẻ cô không ấn tượng lắm.

Sau đó, cô không phàn nàn về tiếng ồn với cả khói nữa.

Lần tiếp theo cô đến thăm, là vừa lúc Leo hoàn thành hạng mục cuối cùng trong dự án của cậu. Cậu không thấy cô đến cho đến khi cô lên tiếng ngay sau lưng cậu.

‘Tôi mang cho cậu –‘

Leo nhảy dựng lên, làm rơi cả đống dây nhợ. ‘Bò tót đồng! Ôi thì ra là cô. Đừng có lẻn đến đằng sau tôi như thế chứ!’ [1]

Hôm nay cô mặc màu đỏ – màu yêu thích của Leo. Nhưng mà chẳng liên quan. Cô trông thực sự tuyệt trong màu đỏ. Cũng chẳng liên quan luôn.

‘Tôi không lẻn đến,’ cô trả lời. ‘Tôi mang đến cho cậu cái này.’

Cô cho cậu xem bộ quần áo được gấp gọn gàng trên tay cô: một chiếc quần jeans mới, áo phông trắng và áo khoác vải thô kiểu nhà binh … chờ đã, chúng là quần áo của cậu, trừ việc là không thể là chúng. Cái áo khoác nhà binh nguyên bản của cậu đã cháy mất tiêu hàng mấy tháng trước rồi. Nhưng bộ quần áo Calypso cầm giống chính xác bộ quần áo cậu mặc vào ngàu đầu tiên cậu đến Trại Con Lai – trừ việc chúng trông to hơn, đã được chỉnh rộng hơn để vừa với cậu bây giờ.

‘Làm thế nào vậy?’ cậu hỏi.

Calypso đặt bộ quần áo dưới chân cậu rồi lùi ra xa như kiểu cậu là một con thú hoang nguy hiểm. ‘Tôi có một ít phép thuật, cậu biết đấy. Cậu cứ liên tục làm cháy rách quần áo tôi đưa cậu, nên tôi nghĩ rằng tôi có dệt ra một thứ gì đấy ít bắt lửa hơn.’

‘Những thứ này sẽ không cháy à?’ Cậu nhặt cái quần jeans lên, nhưng chỉ cảm thất nó y như vải bò bình thường.

‘Những thứ này hoàn toàn không cháy,’ Calypso đảm bảo. ‘Chúng sẽ luôn luôn sạch sẽ và tự giãn rộng ra vừa với cậu, nếu như bao giờ đấy cậu đỡ gầy gò hơn.’

‘Cám ơn.’ Cậu cố nói với giọng mỉa mai, nhưng cậu thực sự bị ấn tượng. Leo có thể làm được rất nhiều thứ, nhưng mà một thứ quần áo không bắt lửa, tự làm sạch hiển nhiên không nằm trong số ấy. ‘Thế là … cô đã làm một bản sao của bộ quần áo mà tôi thích nhất. Có phải cô đã, như là, gu gồ sớtch tôi đúng không?’

Cô cau mày. ’Tôi không biết từ ấy.’

‘Cô nghiên cứu tôi,’ cậu trả lời. ‘Gần như là cô thích thú với tôi hay là gì đấy.’

Cô nhăn mũi. ‘Tôi thích thú với việc không phải làm cho cậu mỗi ngày một bộ quần áo. Tôi thích thú việc cậu không bốc mùi tệ như thế và đi loanh quanh đảo của tôi mặc một đống giẻ cháy âm ì.’

‘Ấu yeah.’ Leo cười toe toét. ‘Cô thực sự làm tôi cảm thấy ấm lòng.’

Mặt cô thậm chí còn đỏ hơn. ‘Cậu là người khó chịu nhất mà tôi từng gặp! Tôi chỉ trả ơn thôi. Cậu đã sửa cái đài phun nước cho tôi.’

‘Cái đấy á?’ Leo cười. Việc đó quá đơn giản đến nỗi cậu suýt thì quên luôn rồi. Một trong mấy con thần rừng bị quay sang một bên, và làm mất áp lực nước, thế là nó phát ra những tiếng lách cách khó chịu, lắc lư như thú nhún và phun nước ra ngoài rìa cái bồn. Cậu lôi ra vài thứ đồ nghề và sửa nó mất có hai phút. ‘Việc vặt ấy mà. Tôi không chịu được khi máy móc chạy sai.’

‘Và cái rèm trước cửa hang?’

‘Thanh ngang không cân bằng.’

‘Còn đồ làm vườn của tôi?’

‘Nghe này, tôi chỉ mài lưỡi sắc cái kéo xén cành thôi mà. Cắt dây leo bằng một lưỡi kéo sắc là nguy hiểm. Vả lại nó cũng cần được tra dầu chỗ cái chốt, và –‘

‘Ấu yeah,’ Calypso nói, bằng một giọng bắt chước khá giống cậu. ‘Cậu thực sự làm tôi ấm lòng.’

Trong một lúc, Leo bị á khẩu. Mắt Calypso lấp lánh. Cậu biết rằng cô đang trêu cậu, nhưng bằng một cách nào đấy nó không hề khó chịu.

Cô chỉ vào bàn làm việc của cậu. ‘Cậu đang làm cái gì thế?’

‘À.’ Cậu nhìn vào cái gương đồng, thứ mà cậu vừa mới kết nối với quả cầu Archimedes xong. Trên màn hình đã được đánh bóng, hình ảnh phản chiếu của cậu làm cậu ngạc nhiên. Tóc của cậu đã mọc dài hơn và xoăn hơn. Mặt cậu gầy hơn và góc cạnh hơn, chắc là vì cậu đã bỏ bữa. Mắt cậu tối tăm và hơi dữ dội khi cậu không cười – đại loại trông giống như Taran, một Tarzan cỡ Latinh siêu nhỏ. Cậu không thể trách Calypso việc lùi xa ra khỏi cậu.

‘Ờ, đây là là một thiết bị thu hình,’ cậu nói. ‘Chúng tôi đã tìm thấy một cái giống như thế này ở Rome, trong xưởng của Archimedes. Nếu mà tôi có thể làm cho nó hoạt động, có thể tôi có thể biết được chuyện gì đang xảy ra với các bạn của tôi.’

Calypso lắc đầu. ‘Việc đấy không thể được. Hòn đảo này bị che giấu, cắt đứt khỏi thể giới bằng phép thuật cực mạnh. Thời gian ở đây còn trôi không giống bình thường.’

‘Ờ thì, cô chắc hẳn phải có một kiểu kết nối với bên ngoài gì đấy. Làm sao mà cô lại tìm ra được rằng tôi đã từng thích mặc cái áo nhà binh đấy?’

Cô xoắn tóc mình như thể câu hỏi làm cô không thoải mái. ‘Nhìn vào quá khứ là một loại phép thuật đơn giản. Nhìn vào hiện tại hay là tương lai – thì không.’

‘Ờ, được thôi,’ Leo nói. ‘Chống mắt lên nhìn mà học tập này, Nắng Ấm. Tôi chỉ cần nối hai dây cuối cùng nay lại, và –‘

Tấm đồng lóe sáng. Khói bốc lên từ quả cầu. Một tia lửa chạy lên ống tay Leo. Cậu lột nhanh áo ra, ném xuống đất và nhảy lên nhảy xuống dậm lên nó để dập lửa.

Cậu có thể khẳng định rằng Calypso đang cố nhịn cười, nhưng nỗ lực đây làm cô run cả người.

‘Đừng có nói gì cả,’ Leo cảnh cáo.

Cô liếc qua bộ ngực trần của cậu, bộ ngực đẫm mồ hôi, trơ xương và chằng chịt những vết sẹo do những tai nạn trong việc chế tạo vũ khí.

‘Không có gì đáng để mà bình luận cả,’ cô cam đoan. ‘Nếu mà cậu muốn thiết bị đó hoạt động, có lẽ cậu nên thử cầu xin bằng âm nhạc.’

‘Chuẩn không cần chỉnh,’ cậu nói. ‘Bất cứ khi nào một cái động cơ trục trặc, tôi thích nhảy gõ nhịp quanh nó. Luôn luôn hiệu quả.’

Cô hít một hơi dài và bắt đầu hát.

Giọng hát của cô ùa vào cậu như một cơn gió mát – như một cơn gió mát ở Texas khi mà cái nóng mùa hè cuối cùng cũng tạm nghỉ và bạn bắt đầu tin rằng mọi chuyện sẽ khá hơn. Leo không hiểu câu chữ, nhưng lời ca nỉ non buồn vui xen lẫn, như thể cô đang hát về một ngôi nhà mà cô không ao giờ có thể quay trở về.

Tiếng hát của cô có ma thuật, không nghi ngờ gì nữa. Nhưng mà nó không phải kiểu giọng của Medea, hay thậm chí là Mị ngôn của Piper. Âm nhạc không muốn gì nơi cậu cả. Nó chỉ đơn giản gợi lại cho cậu những kỉ niệm tuyệt nhất – chế tạo các thứ với mẹ cậu ở xưởng của bà; ngồi sưởi nắng với bạn bè ở trại. Nó làm cậu thấy nhớ nhà.

Calypso ngừng hát. Leo nhận ra rằng mình đang nhìn cô như một thằng ngốc.

‘Có cơ may nào không?’ cô hỏi.

‘Ờ…’ Cậu ép mắt mình trở lại với cái gương đồng. ‘Vẫn không gì cả. Chờ đã…’

Màn hình lóe sáng. Trong không khí bên trên nó, hình ảnh ba chiều lung linh sống động.

Leo nhận ra khung cảnh Trại Con Lai.

Không nghe được tiếng động, nhưng Clarisse LaRue ở Nhà Ares đang hét lên ra lệnh cho các trại viên, ổn định họ vào hàng ngũ. Anh chị em của Leo ở Nhà số 9 hối hả chạy quanh, khoác lên mọi người những bộ giáp và phân phát vũ khí.

Kể cả bác nhân mã Chiron cũng đã khoác lên mình bộ đồ chiến tranh. Bác phi nước kiệu tới lui giữa các hàng quân, mũ chiến gắn lông chim sáng lấp lánh, bốn vó đeo giáp đồng. Nụ cười thân thiện thường thấy của bác đã biến mất, thay vào đó là vẻ quyết tâm dữ dội.

Xa xa, những chiến thuyền ba tầng chèo Hy Lạp trên mặt nước Long Island Sound, sẵn sàng cho một cuộc chiến. Dọc theo những con đồi, những chiếc máy bắn đá đang được nạp đạn. Các thần rừng đi tuần tra trên các cánh đồng, với các kị sĩ trên lưng ngựa bay pegasus lượn trên đầu, để cảnh báo cho những đợt tấn công từ trên không.

‘Các bạn của anh à?’ Calypso hỏi.

Leo gật đầu. Mặt cậu tê cóng. ‘Họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến.’

‘Chống lại ai?’

‘Nhìn này,’ Leo trả lời.

Cảnh thay đổi. Một khối phalanx các á thần La Mã hành quân qua một cánh đồng dây leo dưới ánh trăng mờ. Một tấm biển được chiếu sáng từ đằng xa viết: XƯỞNG RƯỢU GOLDSMITH.

‘Tôi đã nhìn thấy tấm biển này trước đây,’ Leo nói. ‘Ở đó không xa Trại Con Lai là bao.’

Đột nhiên hàng ngũ của quân La Mã trở nên rối loạn. Các á thần tán loạn, khiên rơi, lao vung loạn xạ, như thể cả bọn vừa mới dẫm phải một ổ kiến lửa.

Vun vút dưới ánh trăng là hai cái bóng bé nhỏ lông lá, mặc quần áo màu sắc kì quặc và đội mũ sặc sỡ. Chúng trông như ở khắp mọi nơi trong cùng một lúc – đập vào đầu những người La Mã, lấy vũ khí vủa họ, cắt thắt lưng của họ khiến quần họ tụt đến mắt cá chân.

Leo không thể nhịn một nụ cười toe toét. ‘Cái bọn chuyên gia gây rắc rối nhỏ bé xinh đẹp đó! Bọn chúng đã giữ lời hứa.’

Calypso nghiêng mình tới, xem bọn Kerkopes. ‘Anh em họ hàng của cậu à?’

‘Ha, ha, ha, không.’ Leo trả lời. ‘Một đôi thằng lùn mà tôi gặp ở Bologna. Tôi bảo bọn nó đi làm chậm bước tiến người La Mã lại, và chúng đang làm đấy.’

‘Nhưng liệu được bao lâu?’ Calypso thắc mắc.

Một câu hỏi hay. Cảnh lại chuyển. Leo thấy Octavian – cái tên thầy tế tóc vàng bù nhìn không tốt đấy. Hắn đang đứng ở bãi đậu xe của một trạm xăng, ở giữa những chiếc SUVs đen [4] và các á thần La Mã. Hắn giơ lên một cái gậy dài bọc trong vải bạt. Khi hắn mở ra, một con đại bàng lấp lánh trên đỉnh.

‘Ồ, thế này không hay rồi,’ Leo nói.

‘Một biểu tượng La Mã,’ Calypso nhận ra.

‘Yeah. Và cái này bắn ra sét, theo như Percy nói.’

Ngay khi nói ra tên Percy, Leo đã thấy hối hận. Cậu liếc qua Calypso. Cậu có thể nhìn thấy trong mắt cô rằng cô đang đấu tranh tư tưởng, cố định hình cảm xúc của mình thành những hàng thẳng tắp như những sợi tơ trong khung cửi của cô. Nhưng thứ làm Leo ngạc nhiên là cơn tức giận của cậu. Đó không chỉ là khó chịu hay ghen tị. Cậu tức giận Percy vì đã làm tổn thương cô gái này.

Cậu trở lại tập trung vào những hình ảnh ba chiều. Giờ đây cậu thấy một kị sĩ đơn độc – Reyna, cô phán quan của Trại Jupiter – bay xuyên qua một cơn bão trên lưng một con Pegasus nâu hột dẻ. Mái tóc đen của Reyna tung bay trong không khí. Áo choàng tím của cô lay động, để lộ ánh sáng lập lánh từ bộ giáp. Cô đang chảy máu từ những vết cắt trên hai cánh tay và mặt. Mắt con pegasus của cô hoang dại, miệng thở hổn hển vì chuyến bay ác liệt, nhưng Reyna nhìn cơn bão phía trước với vẻ kiên định.

Trong lúc Leo nhìn, một con điểu sư [5] hoang  nhào xuống từ những đám mây, cào móng vuốt ngang qua lồng ngực con ngựa, suýt nữa ném cả Reyna xuống. Cô vung kiếm chém rụng con quái vật. Vài giây sau, ba tinh linh bão venti xuất hiện – những tinh linh không khí màu đen cuộn xoáy như một cơn lốc xoáy mini, điểm xuyết những tia sét. Reyna xông đến chỗ chúng, thét lên bướng bỉnh.

Thế rồi mặt gương đồng tối đen.

‘Không!’ Leo la lên. ‘Không, không phải lúc này chứ. Cho ta xem chuyện gì đang xảy ra!’ Cậu gõ vào cái gương. ‘Calypso, cô có thể hát lại hay gì đấy được không?’

Cô lườm cậu. ‘Tôi đoán rằng đó là bạn gái cậu? Penelope của cậu? Elizabeth của cậu? Annabeth của cậu?’ [3]

‘Cái gì cơ?’ Leo không thể hiểu nổi cô gái này. Một nữa những thứ cô nói ra chẳng có nghĩa gì cả. ‘Đó là Reyna. Cô ấy không phải là bạn gái tôi! Tôi cần phải xem thêm! Tôi cần -‘

CẦN, một giọng nói vang lên từ mặt đất dưới chân họ. Leo lảo đảo, đột nhiên cẩm thấy như mình đang đứng trên mặt một tấm bạt lò xo.
CẦN là một từ bị lạm dụng. Một hình thù con người cuộn xoáy lên không trung từ cát – nữ thần mà Leo ít thích nhất, Quý cô Bùn Lầy, Công chúa Bể phốt, Gaia chứ không ai khác.

Leo ném cái kìm của mình vào bà ta. Không may là bà ta không phải là vật rắn và cái kìm xuyên luôn qua. Mắt bà ta nhắm, nhưng bà ta trông không hẳn giống như đang ngủ. Một nụ cười trên khuôn mặt đất độc ác của bà ta, như thể bà ta đang chăm chú nghe bài hát yêu thích của mình. Những chiếc áo choàng đất của bà ta di chuyển đè lên nhau, làm Leo nhớ đến bộ vảy của con quái tôm ngu ngốc mà cậu và các bạn đã chạm trán trên biển Đại Tây Dương. Nhưng mà theo cậu, thì Gaia còn xấu xí hơn cả con quái tôm đấy.

Ngươi muốn sống, Gaia nói. Ngươi muốn tham chiến cùng các bạn ngươi. Nhưng mà ngươi không cần chuyện đó, cậu bé tội nghiệp của ta. Chẳng thay đổi dược gì đâu. Bạn bè của ngươi đều chết cả thôi.

Chân Leo run rẩy. Cậu ghét điều đó, nhưng mỗi lần cái mụ phù thủy này xuất hiện cậu lại thấy mình trở lại thành một đứa bé tám tuổi, bị khóa trong sảnh ở xưởng máy của mẹ cậu, nghe cái giọng ác quỷ nhẹ nhàng của Gaia trong khi mẹ cậu bị khóa bên trong cái nhà kho đang cháy, đang chết dần vì khói và lửa.

‘Cái tôi không cần,’ cậu càu nhàu, ‘là nghe thêm mấy lời dối trá của bà, Mặt Bùn ạ. Bà nói với tôi rằng cụ của tôi đã chết vào những năm 60. Sai! Bà nói với tôi rằng tôi không thể cứu được bạn bè của tôi lúc ở dưới Rome. Sai! Và còn nói với tôi nhiều thứ khác nữa.’

Tiếng cười của Gaia như một tiếng sột xoạt nhẹ nhàng, như đá sỏi lăn xuống từ đỉnh đồi trong những giây phút đầu tiên của một cơn lở tuyết.

Ta đã cố giúp ngươi chọn tốt hơn. Ngươi đã có thể tự cứu lấy mình. Nhưng ngươi thách thức ta trên mọi bước chân. Ngươi đóng con tàu của ngươi. Ngươi tham gia cái nhiệm vụ ngu ngốc này. Còn bây giờ ngươi đang bị kẹt ở đây, vô vọng, trong khi thế giới phàm nhân đang đi đến hồi kết.

Tay Leo bùng lên ngọn lửa. Cậu muốn nung chảy cái mặt cát của Gaia thành thủy tinh. Thế rồi cậu cảm thấy bàn tay Calypso trên vai mình.

‘Gaia.’ Giọng cô nghiêm khắc và kiên quyết. ‘Bà không được chào đón ở đây.’

Leo ước gì mình có thể nói một cách tự tin như Calypso. Rồi cậu nhớ ra rằng cái đứa con gái mười-lăm-tuổi khó chịu này thực ra là một đứa con gái bất tử của một vị thần Titan.

À, Calypso. Gaia giơ tay như thể chuẩn bị ôm. Vẫn ở đây, ta thấy vậy, cho dù bọn thần thánh đó đã hứa. Tại sao ngươi lại nghĩ thế, cháu của ta? Chẳng phải bọn thần Olympus đó rẩ khó chịu, để ngươi lại không ai bầu bạn, trừ cái tên ngốc suy dinh dưỡng này sao? Hay là chỉ đơn giản là họ đã quên mất ngươi, bởi vì ngươi chẳng đáng để họ tốn thời gian?

Calypso nhìn thẳng vào cái khuôn mặt xoáy của Gaia, thẳng đến tận chân trời.

Đúng rồi, Gaia thì thầm đầy cảm thông. Thần thánh đỉnh Olympus là lũ bội ước. Chúng không cho ngươi cơ hội thứ hai. Tại sao ngươi lại khăng khăng giữ hy vọng? Ngươi đã về phe cha mình trong trận chiến vĩ đại của hắn. Ngươi biết rằng bọn thần đó phải bị tiêu diệt. Tại sao bây giờ ngươi lại dao động? Ta cho ngươi một lời đề nghị mà Zeus không bao giờ cho ngươi.

‘Thế bà ở đâu ba ngàn năm qua?’ Calypso hỏi. ‘nếu mà bà quá quan tâm đến số phận của tôi như vậy, tại sao bây giờ bà mới đến thăm tôi?’

Gaia trở bàn tay. Mặt đất thức dậy chậm chạp. Chiến tranh đến vào thời gian của nó. Nhưng ta không nghĩ là ta sẽ bỏ quên ngươi ở Ogygia đâu. Khi ta tái sắp xếp lại thế giới, cái nhà tù này cũng sẽ bị hủy diệt luôn.

‘Ogygia bị hủy diệt?” Calypso lắc đầu, như thể cô không thể tưởng tượng được rằng có ngày ba chữ này lại đi với nhau.

Ngươi không cần thiết phải ở lại đâu khi chuyện đó xảy ra. Gaia hứa. Hãy tham gia với ta. Giết thằng bé này đi. Rải máu nó lên mặt đất, và giúp ta tỉnh dậy. Ta sẽ thả tự do cho ngươi và thực hiện mọi điều ước của ngươi. Tự do. Trả thù thần thánh. Cả một phần thưởng nữa. Ngươi có muốn tên nhóc á thần Percy Jackson không? Ta sẽ vì ngươi mà tha cho nó. Ta sẽ lôi nó lên từ Tartarus. Nó sẽ là của ngươi, để yêu hay để trừng phạt tùy thích. Chỉ cần giết cái thằng bé khách không mời này. Thể hiện lòng trung thành đi.

Một vài viễn cảnh lướt qua đầu Leo – chẳng có một cái nào là tốt cả. Cậu tin chắc là Calypso sẽ bóp cổ mình ngay tại chỗ, hay là ra lệnh cho những người hầu gió của mình giã Leo thành bột Leo nhuyễn.

Tại sao lại không cơ chứ? Gai cho cô một lời đề nghị hậu hĩnh – giết một thằng cha khó chịu, nhận được một anh đẹp trai miễn phí!

Calypso đẩy tay về phía Gaia với một cử chỉ bằng ba ngón tay mà Leo đã thấy ở Trại Con Lai: dấu tay của người Hy Lạp cổ xua đuổi ma quỷ. ‘Đây không chỉ là cái nhà tù của tôi, Bà Nội à. Đây còn là nhà của tôi. Và bà mới là khách không mời đấy.’

Những cơn gió cuốn hình thù Gaia đi, rải những hạt cái lên bầu trời xanh.

Leo nuốt khan. ‘Ờ, đừng có hiểu sai, nhưng mà cô không giết tôi. Bộ cô bị điên à?’

Mắt Calypso âm ỉ một cơn giận, nhưng lần đầu tiên, Leo không nghĩ rằng cơn giận này là giận cậu. ‘Bạn bè cậu chắc hẳn đang cần anh lắm, nếu không thì Gaia đã không yêu cầu tôi giết anh.’

‘Tôi – ờ, đúng. Chắc thế.’

‘Thế thì chúng ta có việc phải làm đấy.’ cô nói. ‘Chúng ta phải đưa anh trở lại tàu của anh.’

—————–

[1] Nguyên văn: ‘Bronze bulls, girl! Don’t sneak up on me like that!’
Các bạn ai nghĩ ra cách dịch hay hơn cho câu này thì góp ý ở cmt nhé! Mình cám ơn.
[2] army fatigue jacket
[3] Penelope là vợ của Odyseuss, Elizabeth không biết có phải là nữ hoàng Elizabeth I của Anh không nhưng chắc chắn là người tình của thuyền trưởng Drake.
[4] xe SUVs: (sport utility vehicle)
[5] điểu sư:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.08.2017, 18:15
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 20796
Được thanks: 4350 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Giả tưởng] Ngôi nhà thần Hades (Các Anh hùng trên đỉnh Olympus #4) - Rick Riordan - Điểm: 10
Chương 52

Leo

THẾ MÀ TRƯỚC ĐÂY LEO LẠI NGHĨ RẰNG MÌNH BIẾT THẾ NÀO LÀ BẬN. Khi mà Calypso để tâm vào chuyện gì, cô trở thành một cỗ máy.

Chưa đầy 1 ngày, cô đã thu thập đủ đồ dữ trữ cho một tuần lênh đênh trên biển – đồ ăn, nước uống, thuốc men thảo dược từ vườn của cô. Cô khâu một cánh buồm đủ lớn để trang bị cho một cái du thuyền nhỏ và là đủ dây thừng để buộc mọi thứ.

Cô làm xong nhiều thứ nhanh đến nỗi đến ngày thứ hai cô đến hỏi Leo xem cậu có cần giúp gì cho dự án của chính cậu không.

Cậu nhìn lên từ cái bảng mạch điện tử đang được gắn chậm chạp. ‘Nếu mà tôi không biết rõ, tôi sẽ nghĩ là cô đang hăm hở tống cổ tôi đi.’

‘Một công đôi việc,’ cô thú nhận. Cô mặc trang phục làm việc gồm quần jeans và một chiếc áo phông trắng bẩn lỗ chỗ. Khi cậu hỏi về sự thay đổi trong phong cách thời trang của cô, thì cô khẳng định rằng đã nhận ra tính thực dụng của loại quần áo này sau khi làm mấy cái cho Leo.

Mặc trên người trên người chiếc quần bò xanh, trông cô còn quá giống một vị nữ thần nữa. Áo phông của cô phủ đầy cỏ và vết bùn, như thể cô vừa chạy qua mội cơn lốc Gaia. Chân cô để trần. Mái tóc hương quế nướng của cô buộc ra sau, như thế làm co đôi mắt trái hạnh của cô còn to hơn và thảng thốt hơn. Đôi bàn tay cô phồng rộp và chai sạn vì làm việc với dây thừng.

Nhìn vào cô, Leo cảm thấy một cái giật mạnh nơi dạ dày mà cậu không thể giải thích.

‘Thế?’ cô nhắc.

‘Thế…gì cơ?’

Cô gật đầu về phía cái bảng mạch. ‘Thế tôi có giúp được gì không? Việc đó đang làm đến đâu rồi.’

‘À, ờ, vẫn đang ổn, tôi nghĩ thế. Nếu mà tôi nối cái này vào một con tàu, tôi sẽ có thể định vị để trở về với thế giới.’

‘Bây giờ tất cả những gì cậu cần là một con tàu.’

Cậu cố đọc biểu cảm của cô. Cậu không chắc rằng cô đang khó chịu vì cậu vẫn đang ở đây hay là khó chịu vì cậu biểu lộ ra rằng cậu khó chịu vì cô cũng chưa đi. Sau đấy cậu nhìn đến đống đồ dự trữ mà cô đã đóng sẵn – thoải mái đủ cho hai người trong mấy ngày.

‘Điều mà Gaia nói…’ Cậu do dự. ‘Về việc cô rời hòn đảo này. Cô có muốn thử không?’

Cô cau mày. ‘Ý cậu là sao?’

‘Ờ thì…Tôi không nói rằng sẽ là vui khi có cô ở bên, luôn miệng phàn nàn và lườm nguýt tôi và đủ thứ khác. Nhưng tôi đoán là tôi có thể chịu được, nếu mà cô muốn thử.’

Nét mặt của cô giãn ra một tí.

‘Cao quý làm sao,’ cô lầm bầm. ‘Nhưng mà không, Leo à. Nếu mà tôi thử đi với cậu, cái cơ may trốn thoát đã bé tí của cậu sẽ về mo [1]. Các vị thần đã yểm một loại ma thuật cổ xưa lên hòn đảo này để giữ tôi ở lại đây. Một vị anh hùng có thể rời đi. Còn tôi thì không. Việc quan trọng nhất là phải làm cho cậu tự do để cậu còn ngăn cản Gaia. Chứ không không phải là tôi quan tâm chuyện gì xảy ra với cậu,’ cô thêm nhanh. ‘Nhưng mà thế giới đang gặp nguy hiểm.’

‘Vì sao cô lại quan tâm đến điều đó?’ cậu hỏi. ‘ý tôi là, sau khi bị tách biệt khỏi thế giới lâu như thế?’

Cô nhướng lông mày lên, như thể ngạc nhiên vì cậu lại hỏi một câu hợp lí thế. ‘Tôi đoán rằng vì tôi không thích bị bảo cho phải làm gì – bởi Gaia hay bất cứ ai khác. Cho dù thỉnh thoảng tôi có ghét các vị thần đỉnh Olympus, trong ba thiên nhiên kỉ qua tôi đã thấy rằng họ tốt hơn các vị thần Titan. Và họ hiển nhiên là tốt hơn bọn khổng lồ Gigantos. Ít nhất thì các vị thần cũng còn giữ liên lạc. Hermes luôn tốt với tôi. Và cha của cậu, Hephaetus, thường xuyên qua đây ghé thăm. Ông ấy là một người tốt.

Leo không chắc phải làm gì trước kiểu nói xa xôi thế này. Cô gần như đang nói về cậu, chứ không phải ông già nhà cậu.

Cô với tay đến nâng cằm đóng miệng cậu lại. Cậu không nhận ra rằng miệng mình đang há hốc.

‘Còn bây giờ,’ Calypso hỏi. ‘Tôi có thể giúp thế nào đây?’

‘Ồ.’ Cậu nhìn xuống công trình của mình, nhưng khi nói, cậu buột miệng nói luôn ra cái ý tưởng cậu đã nhen nhóm từ khi Calypso may cho cậu bộ quần áo mới. ‘Cái bộ quần áo chống lửa ấy? Cô có nghĩ là có thể làm cho tôi một cái túi nhỏ từ loại vải đấy được không?’

Cậu mô tả kích thước. Cô xua tay nôn nóng. ’Việc đấy chỉ mấy có vài phút. Nó cũng giúp được gì cho nhiệm vụ của cậu à?’

‘Ừ. Nó có thể là đồ cứu mạng. Và, ừm, cô có thể cho tôi xin một mảnh pha lê từ cái hang của cô được không? Tôi không cần nhiều lắm đâu.’

Cô cau mày. ‘Đó là một yêu cầu kì lạ.’

‘Chiều tôi đi.’

‘Được rồi. Đã xem xét xong. Tôi sẽ làm cái túi chống lửa tối nay bằng khung cửi, sau khi tắm rửa. Nhưng mà bây giờ thì tôi có thể làm gì không, trong khi tay tôi vẫn còn bẩn?

Cô giơ lên mấy ngón tay chai sạn, cáu bẩn. Leo không thể không nghĩ rằng trên đời này không có gì nóng bỏng hơn một cô gái không để ý chuyện bẩn tay. Nhưng đương nhiên đấy chỉ là một ý kiến đánh giá chung chung thôi. Không áp dụng với Calypso. Hiển nhiên.

‘Ờ thì,’ cậu nói. ‘cô có thể cuốn cho tôi vài sợi dây đồng. Nhưng mà chuyên ngành đó thì –‘

Cô đẩy cậu dịch vào, ngồi xuống ghế băng và bắt đầu vào việc, tay cô bện sợi dây đồng nhanh hơn cậu nhiều. ‘Cũng như dệt thôi,’ cô nói. ‘Việc này không khó lắm.’

‘Huh,’ Leo nói. ‘Thế thì, nếu như có bao giờ rời khỏng hòn đảo này và muốn có một công việc, thì cho tôi biết nhá. Cô không đến nỗi vụng thối vụng nát đâu.’

Cô cười. ‘Một công việc á? Chế tạo các thứ trong lò rèn của cậu á?’

‘Nah, chúng ta có thể thành lập một cửa hàng riêng của chúng ta,’ Leo nói, làm chính cậu ngạc nhiên. Dựng một cửa hàng máy móc luôn luôn là một trong nhiều giấc mơ của cậu, nhưng mà cậu chưa bao giờ kể cho ai chuyện đó. ‘Ga-ra của Leo và Calypso: Sửa chữa ô tô và quái vật máy.’

‘Hoa quả và rau tươi.’ Calypso đề nghị.

‘Nước chanh và thịt hầm,’ Leo thêm vào. ‘Chúng ta thậm chí còn có thể diễn trò giải trí nữa. Cô có thể hát và tôi có thể, ví dụ như là, đột nhiên phụt ra lửa.’

Calypso bật cười – tiếng cười trong, vui tươi đến độ làm tim Leo như muốn nổ tung.

‘Thấy không,’ cậu nói, ‘tôi hài hước mà.’

Cô xoay sở nhịn cười làm mặt nghiêm. ‘Cậu không hài hước. Còn bây giờ, trở lại làm việc đi, không thì không nước chanh hay thịt hầm gì nữa.’

‘Vâng thưa bà chủ,’ cậu nói. Họ im lặng làm việc, vai kề vai, hết cả buổi chiều.

Hai đêm sau, thiết bị định vị đã hoàn thành.

Leo và Calypso ngồi trên bãi biển, gần cái chỗ mà Leo đã cho cái bàn ăn tối của cô quy tiên, và họ ăn một bữa tối picnic cùng nhau. Ánh trăng tròn dát bạc lên những con sóng. Ngọn lửa của họ tỏa ánh cam lấp lánh lên trời. Calypso mặc một cái áo phông trắng mới và quần jean, thứ mà rõ ràng bây giờ đãy trở thành xì-tai của cô.

Đằng sau họ trên các đụn cát, đồ dữ trữ đã được đóng gói cẩn thận, sẵn sàng lên đường.

‘Tất cả những gì ta cần bây giờ là một con thuyền,’ Calypso nói.

Leo gật đầu.Cậu không muốn nấn ná ở hai chữ chúng ta. Calypso đã nói rõ ràng rằng cô sẽ không đi cùng.

‘Tôi có thể đốn gỗ đóng thuyền từ ngày mai,’ Leo nói. ‘Trong vài ngày chúng ta sẽ có đủ gỗ đóng một chiếc thuyền nhỏ.’

‘Cậu đã đóng một con tàu trước đây,’ Calypso nhớ ra. ‘Tàu Argo II của cậu.’

Leo gật đầu. Cậu nghĩ về cả mấy tháng cậu dành để đóng tàu Argo II. Bằng một cách nào đó, đóng một con thuyền dong buồm đi khỏi Ogygia giống như một nhiệm vụ khó khăn chán nản.

‘Thế mất bao lâu cậu mới có thể ra khơi?’ Giọng Calypso nhẹ nhàng, nhưng cô không nhìn vào mắt cậu.

‘Ừm, tôi không chắc nữa. Một tuàn nữa?’ Vì một lí do nào đó, nói lên điều này làm Leo cảm thấy bớt lo âu hơn. Khi cậu mới dặt chân lên chốn này, cậu chỉ mong được đi. Còn bây giờ, cậu lại vui mừng vì có thêm mấy ngày. Kì quái thật.

Calypso lướt tay dọc theo cái bảng mạch đã hoàn thành. ‘Thứ này ngốn quá nhiều thời gian.’

‘Ta không thể giục sự hoàn hảo được.’ (Dục tốc bất đạt)

Một nụ cười đọng lại trên khóe môi cô. ‘Đúng vậy, nhưng nó sẽ hoạt động chứ?’

‘Đi khỏi, không vấn đề,’ Leo trả lời. ‘Nhưng để quay trở lại, tôi cần Fetus và –‘

‘Gì cơ?’

Leo chớp mắt. ‘Fetus. Con rồng đồng của tôi. Một khi tìm ra cách sửa lại nó,  tôi sẽ -‘

‘Cậu nói với tôi vè Fetus rồi,’ Calypso nói. ‘Nhưng ý cậu nói trở lại là sao cơ?’

Leo cười lo lắng. ‘Thì…quay lại đây, duh. Tôi chắc rằng tôi đã nói về điều này rồi chứ.’

‘Chắc chắn trăm phần trăm là chưa.’

‘Tôi sẽ không bỏ cô lại đây đâu! Sau khi cô đã giúp tôi và mọi thứ ư? Dương nhiên là tôi sẽ quay trở lại. Ngay khi đóng lại thân Fetus, tôi sẽ có thể nâng cấp hệ thống dẫn đường. Có một cái thước kinh vĩ mà tôi, ờ…’ Cậu ngừng lại, quyết định là sẽ không nhắc đến rằng nó đã được làm bởi một tình cũ của Calypso. ‘…đã tìm thấy ở Bologna. Dù sao, tôi nghĩ rằng mảnh pha lê mà cô đưa cho tôi –‘

‘Cậu không thể trở lại,’ Calypso khăng khăng.

Tim Leo lỡ mất một nhịp. ‘Bởi vì tôi không được chào đón?’

‘Bởi vì cậu không thể. Đó là điều bất khả thi. Không con người nào có thể hai lần đến Ogygia. Đó là luật.’

Leo đảo tròn mắt. ‘Ờ đúng rồi, chắc là cô đã để ý rằng tôi rất giỏ việc tuân thủ luật lệ. Tôi sẽ quay trở lại đây với con rồng của tôi, và cướp cô đi. Đưa cô đến mọi nơi cô đến. Đó chỉ là sự công bằng thôi mà.’

‘Công bằng…’ Giọng Calypso hầu như không thể nghe được.

Trong ánh lửa, đôi mắt cô sao mà buồn man mác, Leo không thể chịu được. Chẳng lẽ cô nghĩ rằng cậu chỉ nói dối để an ủi cô. Cậu coi đó là thêm một lí do để cậu phải trở lại và giải thoát cô khỏi hòn đải này. Làm sao mà cậu lại không làm thế cơ chứ?’

‘Cô không thực sự nghĩ rằng mình tôi có thể dựng nổi một cửa hàng Sửa chữa Ô tô Leo và Calypso mà không có Calypso chứ?’ cậu hỏi. ‘tôi không thể làm nước chanh và thịt hầm được, và tôi chắn chắn rằng tôi không thể hát.’

Cô nhìn chằm chằm xuống cát.

‘Nhưng mà, dù sao,’ Leo nói, ‘ngày mai tôi sẽ bắt đầu đốn gỗ. Và chỉ trong vài ngày…’

Cậu nhìn ra mặt nước. Có thứ gì đó nhấp nhô trên con sóng. Leo nhìn mà không tin vào mắt mình khi thấy một cái bè gỗ to đùng trôi trên trên con nước triều, trượt lên dạt vào bãi cát.

Leo quá sững sờ không động đậy được, nhưng mà Calypso bật đứng dậy.

‘Nhanh lên!’ Cô chạy nước rút trên bãi biển, tóm lấy mấy túi đồ dữ trữ và chạy đến cái bè. ‘Tôi không chắc rằng nó sẽ ở lại đay trong bao lâu đâu!’

‘Nhưng mà…’ Leo đứng dậy. Hai chân gậu như đã hóa đá rồi. Cậu vừa mới tự thuyết phục mình rằng mình còn thêm một tuần nữa ở Ogygia. Thế mà bây giờ cậu còn không đủ thời gian để ăn xong bữa tối. ‘Đó là cái bè ma thuật đấy à?’

‘Chứ còn gì nữa!’ Calypso hét. ‘Nó khả năng sẽ hoạt động như thường và đưa cậu đến bất cứ nơi đâu cậu muốn. Nhưng chúng ta không chắc được đau. Ma thuật của hòn đảo bây giờ rõ ràng là không ổn định. Cậu phải gắn thiết bị dẫn đường của cậu lên để định vị thôi.’

Cô tóm lấy bộ điều khiển và chậy đến cái bè, làm Leo cũng phải đi theo. Cậu giúp cô gắn nó vào cái bè và nối dây vào cái bánh lái nhỏ phía đuôi. Cái bè đã được đóng sẵn cột buồm, thế nên Leo và Calypso kéo buồm của họ lên và bắt đầu buộc.

Họ làm việc cùng nhau nhịp nhàng đến hoàn hảo. Kể cả giữa cái trại thủ Hephaetus, Leo cũng chưa bao giờ làm việc với ai ăn ý như với cô gái làm vườn bất tử này. Chẳng bao lâu sau, họ đã dựng buồm tiếp đồ xong xuôi. Leo ấn nút trên quả cầu Archimedes, lẩm bẩm cầu nguyện cha cậu, thần Hephaetus, và cái thiết bị điều khiển bằng đồng Celestial bắt đầu ngân nga hoạt động.

Các nút đã được thắt chặt. Buồm quay. Cái bè bắt đầu cạ vào bờ cát, nặng nề chạm vào con sóng.

‘Đi đi,’ Calypso nói.

Leo quay lại. Cô gần cậu đến không chịu được. Cô tỏa ra ra hương quế và củi cháy, và cậu nghĩ rằng sẽ không bao giờ cậu có thể ngửi thấy được một thứ gì tuyệt như thế nữa.

‘Cái bè cuối cùng đã đến đây,’ cậu nói.

Calypso sụt sịt mũi. Mắt cô có lẽ đỏ, nhưng khó mà nói được dưới ánh trăng. ‘Giờ anh mới để ý à?’

‘Nhưng nếu mà nó chỉ xuất hiện cho những gã mà cô thực sự thích –‘

‘Đừng có mà quá lợi dụng vận may của mình, Leo Valdez,’ cô nói. ‘Tôi vẫn ghét anh.’

‘Được thôi.’

‘Và anh sẽ không quay trở lại đây,’ cô kiên quyết. ‘thế nên đừng nói với tôi mấy lời hứa xuông rỗng tuyếch nào nữa.’

‘Thế còn một lời hứa thực sự đầy đủ thì làm sao?’ cậu nói. ‘Vì tôi sẽ chắc chắn –‘

Cô chộp lấy cái mặt cậu và kéo cậu lại một nụ hôn, thứ mà làm cậu ngừng nói một cách hiệu quả.

Mặc dù đã đùa cợt tán tỉnh rất nhiều, nhưng Leo cũng chưa bao giờ hôn một cô gái. Ừ thì cũng có vài cái phớt lên má từ Piper, nhưng mà mấy cái đấy thì không tính. Đây là một nụ hôn đầy đủ, và thật. Nếu mà Leo cũng có bánh răng và dây điện trong đầu, có khi chúng đã đoản mạch hết từ lâu rồi.

Calypso đẩy cậu ra. ‘Chuyện đó chưa từng xảy ra.’

‘Được rồi.’ Giọng cậu cao hơn bình thường một quãng tám.

‘Biến khỏi đây đi.’

‘Được rồi.’

Cô quay đi, giận dữ lau mắt, chạy lên bãi cát, cơn gió biển vờn trên tóc cô.

Leo muốn gọi cô lại, nhưng cánh buồm đã no căng gió và rời khỏi bờ cát. Cậu vội vàng sắp xếp lại bộ điều khiên định vị. Đến khi Leo nhìn lại, hòn đảo Ogygia chỉ còn là một đường chỉ tối đen xa xa. Ngọn lửa của họ đốt bập bùng như một trái tim màu cam tí hon.

Môi cậu vẫn tê sau nụ hôn.

Chuyện đó chưa hề xảy ra, cậu tự nói với mình. Mình không thể yêu một cô gái bất tử được. Cô ấy cũng không thể yêu mình. Không thể được.

Khi cái bè lướt trên mặt nước, đưa cậu trở lại với trần gian, cậu đã hiểu cái dòng đó trong lời Đại Tiên Tri – một lời thề được giữ đến hơi thở cuối cùng.

Cậu hiểu rõ một lời thể có thể nguy hiểm như thế nào. Nhưng Leo bất chấp.

‘Tôi sẽ quay trở lại tìm em, Calypso,’ cậu nói với gió đêm. ‘Tôi thề với dòng sông Styx.’


——— —————

[1] mort tiếng Pháp = chết, nhưng người Việt mình toàn dùng với nghĩa là ‘về không’ (xuất phát từ nghề sửa máy) mình dùng từ này ở đây có ổn không nhỉ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 13.08.2017, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 20796
Được thanks: 4350 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Giả tưởng] Ngôi nhà thần Hades (Các Anh hùng trên đỉnh Olympus #4) - Rick Riordan - Điểm: 10
Chương 53

Annabeth

ANNABETH CHƯA BAO GIỜ SỢ BÓNG TỐI.

Nhưng thông thường thì bóng tối đâu có cao đến hơn mười hai mét. Cũng không có đôi cánh đen, hay một cây roi làm từ những ngôi sao hay một cái xe ngựa ma kéo bởi những con ngựa ma cà rồng.

Nyx gần như quá kinh dị để mà chịu trong cùng một lúc. Lờ mờ trên vực thẳm, bà ta là một hình thù chuyển động liên tục của tro và khói, to như bức tượng Athena Parthenos, nhưng mà sống động hơn nhiều. Bộ váy của bà ta đen thăm thẳm, điểm xuyết những màu sắc của tinh vân, như thể các dải thiên hà đang được sinh ra trên vạt áo bà ta. Khó mà nhìn thấy khuôn mặt bà ta, ngoại trừ đôi mắt sáng như chuẩn tinh. Khi bà ta vỗ cánh, từng đợt sóng bóng tối lan tỏa khắp vách đá, làm cho Annabeth cảm thấy sao nặng nề và buồn ngủ, mắt cô díp lại lờ mờ.

Cỗ xe của nữ thần được làm từ cùng một chất liệu với lưỡi kiếm của Nico di Angelo – sắt Stygian – được kéo bởi hai con ngựa khổng lồ, đen tuyền, ngoại trừ những chiếc răng nanh bạc. Tám vó đứng trên khoảng không thăm thẳm, biến từ thể rắn thành khói khi di chuyển.

Hai con ngựa gầm gừ và nhe nanh với Annabeth. Vị nữ thần quất roi – một vệt mỏng các ngôi sao như cạnh kim cương – và hai con ngựa lồng lên lùi lại.

‘Không được, Hình,’ vị nữ thần nói. ‘Ngồi xuống nào, Bóng. Những phần thưởng bé nhỏ này không dành cho ngươi.’

Percy nhìn vào mắt hai con ngựa lúc chúng hý lên. Cậu vẫn bị bao phủ trong màn Tử Sương, nên cậu trông như một cái xác khô không hồn – điều làm tan nát trái tim Annabth mỗi lần cô nhìn sang cậu. Nó cũng chẳng phải là một lớp ngụy trang tốt lắm, bởi vì Nyx rõ ràng là vẫn nhìn thấy họ.

Annabeth không thể đọc được biểu cảm trên khuôn mặt ma của Percy tốt lắm. Nhưng hiển nhiên là cậu không thích điều mà hai con ngựa nói.

‘Ờ, thế là bà sẽ không để hai con ngựa ăn thịt bọn tôi à?’ cậu hỏi vị nữ thần. ‘Chúng thực sự muốn ăn thịt bọn tôi.’

Đôi mắt chuẩn tinh của Nyx bùng cháy. ‘Đương nhiên là không. Ta sẽ không để hai con ngựa của ta ăn thịt ngươi, cũng như đã không để Akhlys giết hai ngươi. Một phần thưởng tầm tầm, ta thà tự sát còn hơn!’

Annabeth lúc này không cảm thấy đặc biết sắc sảo hay dũng cảm cho lắm, nhưng bản năng cô mách bảo rằng nếu không có một bước sáng tạo đột phá thì đây sẽ là một cuộc trò chuyện ngắn gọn.

‘Ôi, đừng tự sát chứ!’ cô khóc lớn. ‘Chúng tôi đâu có đáng sợ đến thế đâu.’

Vị nữ thần hạ thấp cây roi. ‘Cái gì cơ? Không, ý ta không –‘

‘Ôi, chúng tôi mong là không!’ Annabeth nhìn sang Percy và cố cười lên một tiếng. ‘Chúng ta đâu có muốn làm bà ấy sợ, đúng không?’

‘Ha, ha,’ Percy nói yếu ớt. ‘Không, chúng ta đâu có muốn.’

Hai con ngựa ma cà rồng có vẻ bối rối. Chúng lồng lên, khịt mũi và cụng hai cái đầu đen sì vào nhau. Nyx kéo dây cương.

‘Hai ngươi có biết ta là ai không?’ bà ta lên giọng.

‘Ờ thì, bà là nữ thần Bóng Đêm, tôi cho là thế,’ Annabeth trả lời. ‘Ý tôi là, tôi đoán được thế bởi vì bà tối đen và mọi thứ khác, mặc dù sách hướng dẫn không nói gì nhiều về bà cho lắm.

Mắt Nyx chớp chớp mất một lúc. ‘Sách hướng dẫn nào?’

Annabeth vỗ nhẹ vào túi. ‘Bọn mình có một quyển đúng không nhỉ?’

Percy liếm môi. ‘Ừ-hứ.’ Cậu vẫn đang nhìn hai con ngựa, tay nắm chặt chuôi kiếm, nhưng cậu vẫn đủ thông minh để phụ họa theo Annabeth. Còn bây giờ cô chỉ còn phải hy vọng rằng bản thân mình không làm mọi chuyện xấu đi nữa thôi …mặc dù, thật lòng mà nói, cô không tưởng tượng ra được tệ hơn là như thế nào nữa.

‘Dù sao,’ cô nói tiếp. ‘Tôi đoán là sách hướng dẫn không nói nhiều bởi vì bà không hẳn là điểm nhấn của chuyến đi. Chúng tôi đã được thấy Sông Phlegethon, sông Cocytus, arai, cây độc của Akhlys, thậm chí tình cờ cả mấy tên Titan và Gigantos nữa chứ, nhưng mà Nyx…. hừm, không, không thực sự đặc sắc cho lắm.’

‘Đặc sắc? Điểm nhấn?’

‘Chuẩn đấy,’ Percy nói, làm rõ hơn ý tưởng. ‘Chúng tôi xuống để tham gia tour du lịch Tartarus – như là, đến nơi kỳ thú, bà biết đấy? Địa Ngục hết thời rồi. Đỉnh Olympus thực sự là một cái bẫy du lịch –‘

‘Thánh thần ơi, chuẩn không cần chỉnh!’ Annabeth đồng ý. ‘Thế là chúng tôi đặt chỗ cho một chuyến tham quan Tartarus, nhưng mà chẳng có ai thèm lưu ý cho bọn tôi rằng sẽ đi qua chỗ Nyx. Huh. Ồ, được thôi. Chắn là họ không nghị rằng bà cũng quan trọng.

‘Không quan trọng!’ Nyx quất roi, hai con ngựa nhảy dựng lên và táp táp hai hàm răng nanh bạc. Những làn sóng bóng tối lan tỏa khắp không gian, biến nội tạng Annabeth thành thạch rau câu, nhưng cô không thể để lộ rằng mình đang sợ được.

Cô nhấn cánh tay cầm kiếm của Percy xuống, ép cậu hạ thấp vũ khí. Đây là một vị nữ thần vượt xa mọi thứ họ từng đối mặt. Nyx còn già hơn bất kì vị thần đỉnh Olympus, Tian hay Gigantos nào, thậm chí còn hơn cả Gaia. Bà ta không thể bị đánh bại bởi hai tên á thần – ít nhất là hai tên á thần dùng vũ lực.

‘Được thôi, vậy thì bao nhiêu á thần đã ghé qua gặp bà khi tham gia tour?’ cô hỏi theo kiểu ngây thơ vô (số) tội.

Nyx thả chùng dây cương. ‘Không. Không ai cả. Việc này không thể chấp nhận được!’

Annabeth nhún vai. ‘Có thể bởi vì bà thực sự chưa làm cái gì để được lên bản tin cả. Ý tôi là, tôi có thể hiểu được rằng Tartarus là quan trọng! Toàn bộ chỗ này đặt theo tên ông ấy mà. Hay là nếu chúng tôi có thể gặp Ban Ngày –‘

‘Ôi chuẩn!’ Percy nhịp vào. ‘Ban Ngày? Bà ấy chắc phải tuyệt lắm. Tôi thực sự muốn gặp bà ấy. Có khi còn phải chụp ảnh nữa.’

‘Ban Ngày!’ Nyx siết thành của chiếc xe ngựa đen. Cả cỗ xe rung lên. ‘Ý hai ngươi là Hemera? Nó là con gái ta! Bóng Đêm mạnh hơn Ban Ngày nhiều!’

‘Ầu,’ Annabeth tiếp. ‘Tôi vẫn thích arai, thậm chí là Akhlys hơn.’

‘Bọn chúng cũng là các con ta nốt!’

Percy nén một cái ngáp dài. ‘Có nhiều con cái đấy, nhỉ?’

‘Ta là mẹ của mọi nỗi kinh hãi!’ Nyx gào lên. ‘Cả ba nữ thần Mệnh! Hecate! Tuổi Già! Đau Đớn! Ngủ! Chết! Và tất cả các loại lời nguyền! Hãy xem ta đáng giá thế nào đi!’


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.08.2017, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 20796
Được thanks: 4350 lần
Điểm: 9.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Giả tưởng] Ngôi nhà thần Hades (Các Anh hùng trên đỉnh Olympus #4) - Rick Riordan - Điểm: 10
Chương 54

Annabeth

NYX QUẤT ROI MỘT LẦN NỮA. Bóng tối đông tụ xung quanh bà ta. Ở bên kia, một đội quân bóng tối xuất hiện – thêm nhiều con quỷ arai cánh đen, tái ngộ với chúng không làm Annabeth vui lắm; một người đàn ông khô héo chắc phải là Geras, thần của tuổi già; một người phụ nữ trẻ hơn trong bộ toga đen, đôi mắt nhấp nháy trong khi cười mỉm như một kẻ giết người hàng loạt – là Eris không nghi ngờ gì nữa, nữ thần bất hòa. Thêm nhiều kẻ nữa hiện ra: hàng tá ác quỷ và tiểu thần, tất cả đều là con cái của Bóng Đêm.

Annabeth chỉ muốn chạy. Cô đang đối mặt với một đám sự kinh dị có thể làm bất cứ ai phát điên. Nhưng nếu mà chạy thì cô sẽ chết.

Bên cạnh cô, hơi thở của Percy nông dần. Kể cả có lớp sương mù ngụy trang, Annabeth vẫn có thể nói rằng cậu đang bên bờ vực của sự kinh hoàng rồi. Cô phải đứng vững cho cả hai bọn họ

Mình là con gái nữ thần Athena, cô thầm nghĩ. Mình là người điều khiển tâm trí của mình.

Cô tưởng tượng ra một cái ‘khung hình’ bao quanh những gì cô đang thấy. Cô tự nói với mình rằng tất cả chỉ là một bộ phim – một bộ phim kinh dị, chắc rồi, nhưng nó không thể làm gì cô. Cô mới là người kiểm soát.

‘Yeah, không tồi đâu,’ cô thú nhận. ‘Tôi đoán là chúng tôi có thể chụp một bức ảnh cho vào sổ lưu niêm, nhưng mà tôi không biết nữa. Mọi người … tối quá. Kể cả nếu tôi dùng đèn flash, tôi cũng không nghĩ rằng có thể lên hình được đâu.

‘Đúng đấy,’ Percy xoay sở. ‘Mọi người chửng ăn ảnh gì cả.’

‘Cái – bọn – khách – du – lịch – khốn – khổ -kia!’ Nyx rít lên. ‘Tại sao các ngươi lại dám không run rẩy trước mặt ta! Tại sao các ngươi lại dám không rên rỉ và cầu xin ta cho chữ kí và một tấm hình cho vào sổ lưu niệm! Các ngươi muốn tin hot hả? Con trai ta Hypnos đã có lần yểm Zeus rơi vào giấc ngủ! [1] Khi Zeus truy sát nó khắp thế giới, quyết tâm trả thù, Hypnos đã trốn ở chỗ của ta, và Zeus không dám đuổi theo. Đến cả chúa tể đỉnh Olympus cũng còn phải sợ ta!’

‘Ờ hớ.’ Annabeth quay sang Percy. ‘Ôi, muộn rồi đấy. Bọn mình nên đi ăn tưa ở một trong mấy cái nhà hàng mà sổ hướng dẫn du lịch đã khuyên. Sau đấy đi tìm Cửa Tử cũng được.’

‘À há!’ Nyx hét lên chiến thắng. Cái đám bóng hình của bà ta cũng náo động hét theo: ‘À há! À há!’

‘Các ngươi muốn xem Cửa Tử hả?’ Nyx hỏi. ‘Nó nằm ở chính trái tim của Tartarus. Người phàm như các ngươi không bao giờ có thể tới được đấy, trừ khi đi qua các đại sảnh của cung điện của ta – Dinh thự Bóng Đêm!’

Bà ta ra hiệu ra sau. Trôi nổi trong khoảng không, có khi phải đến một trăm mét bên dưới – là một cánh cổng vòm bằng đá cẩm thạch đen, dẫn đến một cái loại phòng lớn nào đấy.

Tim Annabeth đập mạnh đến nỗi cả ngón chân cô cũng đập theo. Đó chính là lối tiến lên – nhưng mà nó ở bên dưới xa quá, một cú nhảy bất khả thi. Nếu mà họ nhảy trượt, họ có thể rơi vào Chaos và bị nghiền nát thành hư vô – một cái chết cuối cùng không có chơi lại. Kể cả nếu họ có thể nhảy, thì nữ thần Bóng Đêm và lũ con cái kinh dị cũng đang chặn đường họ.

Điếng người, Annabeth nhận ra điều gì cần phải xảy ra. Giống như mọi chuyện cô đã làm đến nay, đây là một cú dài hơi. Bằng một cách nào đó, nó làm cô bình tĩnh lại. Một ý tưởng điên rồ khi đối mặt với cái chết?

Okay, cơ thể cô dường như nói, thư giãn . Đây là một lĩnh vực quen thuộc.

Cô xoay sở cười nhạt. ‘Tôi cho rằng chúng tôi có thể chụp một tấm hình, nhưng mà chụp tất cả thì không được. Nyx này, hay là làm một tấm của bà và một người con bà quí nhất nhỉ? Là ai thế?’

Cả đám sột soạt. Hàng tá những con mắt phát quang kinh dị quay qua nhìn Nyx.

Vị nữ thần cựa quậy khó chịu, như thể cỗ xe của bà đang nóng lên dưới chân. Hai con ngựa ma thở hồng hộng và cào móng vào khoảng không.

‘Đứa con ta quí nhất?’ bà ta hỏi lại. ‘Tất cả con cái của ta đều đáng sợ cả!’

Percy khịt mũi. ‘Nghiêm túc đấy chứ? Tôi đã gặp Số Mệnh, đã gặp Thanatos. Họ đâu có đáng sợ quá đâu. Bà phải chọn một người phải hơn thế.’

‘Kẻ tối nhất,’ Annabeth đề nghị. ‘Kẻ giống bà nhất.’

‘Ta là kẻ tối nhất,’ Eris rít lên. ‘Chiến tranh và bất hòa! Ta đã gây ra các kiểu chết chóc!’

‘Ta còn tối hơn!’ Geras gầm gừ. ‘Ta làm mờ đôi mắt và mụ mị đầu óc. Tất cả phàm nhân đều sợ tuổi già!’

‘Được rồi, được rồi,’ Annabeth nói, cố lờ đi hàm răng đang đánh bò cạp. ‘Tôi chưa thấy đủ tối tăm cho lắm. Ý tôi là, tất cả ở đây đều là con cái của Bóng Đêm! Cho tôi thấy bóng tối đi nào!’

Cả bầy arai gào khóc, vỗ đôi cánh da và khuấy lên những đám mây bóng tối. Geras xòe đôi bàn tay khô quắt ra và che mờ cả khoảng không. Eris thở ra hàng tá viên bóng tối khắp cả bờ vực.

‘Tao là đứa tối nhất!’ một trong những con quỷ rít lên.

‘Không phải, là tao!’

‘Không đúng! Coi bóng tối của tao đây này!’

Nếu cả nghìn con bạch tuộc khổng lồ cùng phun mực một lúc, ở dưới vực thẳm sâu nhất, ít ánh sáng nhất dưới đại dương, cũng chẳng thể tối hơn. Annabeth cũng có thể đã mù luôn rồi. Cô tóm lấy tay Percy để đẩy lui nỗi sợ.

‘Chờ đã!’ Nyx hét, đột nhiên hoảng loạn. ‘Ta không nhìn thấy gì cả.’

‘Đúng rồi!’ một trong những đứa con của bà hét lên đầy tự hào. ‘Là con làm đấy!’

‘Không phải, là con!’

‘Mấy thằng ngu, là tao đấy!’

Hàng ta những giọng khác nhau tranh cãi trong bóng tối

Hai con ngựa hí lên kinh hãi.

‘Thôi đi!’ Nyx quát. ‘Chân đứa nào đấy?’

‘Chị Eris đánh con!’ Ai đấy gào lên. ‘Mẹ ơi, bảo chị ấy thôi đi!’

‘Tao có đánh mày đâu!’  Erris la. ‘Ối.’

Tiếng huyên náo to lên. Nếu mà có thể, bóng tối đã trở nên còn sâu hơn. Đồng tử của Annabeth dãn ra to quá, đến nỗi cô cảm thấy nó văng ra khỏi tròng luôn rồi.

Cô nắm tay Percy. ‘Sẵn sàng chưa?’

‘Làm gì cơ? Đơ một lúc, cậu càu nhàu bực mình. ‘Quần lót thần biển ơi, cậu không thể nghiêm túc được.’

‘Ai đấy cho ta chút ánh sáng coi!’ Nyx quát. ‘Gahh! Không thể tin được rằng ta vừa nói câu đấy!’

‘Bị lừa rồi!’ Eris la. ‘Hai tên á thần chạy thoát rồi!’

‘Tao tóm được chúng rồi,’ mội con arai hét.

‘Không phải, đấy là cổ tao!’ Geras ú ớ.

‘Nhảy!’ Annabeth bảo Percy.

Họ nhảy xuống bóng tối, hướng tới cánh cửa xa, rất xa bên dưới.

——— ———-

[1] Đó là lần sau sự kiện Heracles chiến thắng ở thành Tơ roa, dong buồm đi về, nữ thần Hera thả ra những tinh linh gió con của Typhon xuống để đánh đắm hạm đội của Heracles. Để thần Zeus không thể can thiệp, nữ thần Hera nhờ Hypnos phù phép cho Zeus ngủ mê mệt. Heracles bị dạt vào đảo Cos, dân đảo tưởng là cướp biển liền xông ra đánh. Heracles chuyến này mang theo rất nhiều hảo thủ đất Hy Lạp liền phản công, đốt trụi cả hòn đảo, giết chúa đảo là á thần Eurispolos, con trai Poseidon (đọc các thần thoại về Heracles, ta có thể thấy rằng Heracles giết rất nhiều á thần, trong đấy phải đến một phần ba là á thần con Poseidon =)) ). Tỉnh dậy thần Zeus vô cùng tức giận, sai Hephaetus làm một bộ xích, treo tay Hera lên giữa trời, lại trưng dụng luôn bộ đe của Hephaetus buộc vào chân Hera. Chưa hết, Zeus lại còn truy sát Hypnos khắp nơi (gây nên đại dịch mất ngủ trên toàn cõi Hy Lạp). Cuối cùng Hypnos trốn về bên mẹ Nyx, khiến Zeus không thể truy đuổi được nữa, và nhờ thế mà đến nay con người vẫn ngủ được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alexa [Bot] và 102 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 44, 45, 46

16 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Quỷ Phong Lưu: All ngủ ngon
Tiêu Dao Tự Tại: Ài người lớn tuổi mà sức khỏe là trên hết
Jinnn: ngủ sớm thế =))
Tiêu Dao Tự Tại: Mong là mẹ tui cất đi k chắc tui điên mất
Tiêu Dao Tự Tại: Mẹ ngủ rồi sáng mai tui hỏi thử vậy
Jinnn: có khi mẹ cất í
Tiêu Dao Tự Tại: Hu hu k dám hỏi luôn sợ mẹ đập cho phát nghẻo luôn
Jinnn: hỏi mẹ thử coi
Jinnn: trời
Tiêu Dao Tự Tại: K bít mai tui làm hồ sơ hôm nay mới tìm mà k thấy :hixhix:
Jinnn: có đc làm lại k
Jinnn: .-.
Tiêu Dao Tự Tại: Chết mị rồi không tìm thấy thẻ căn cước đâu :cry:
Tiểu Linh Đang: hi chế
Tiêu Dao Tự Tại: Có ai k??
--Sói Xám--: 1 trời 1 vực
--Sói Xám--: sao yang dịch khác ta thế :(
Lãng Nhược Y: thank yang nà, ta cảm ơn hết cả hai luôn :">
--Sói Xám--: ta edit luôn trong quick sau đó cop ra beta lại nhanh gọn lẹ
ta cũng chém bay nóc nhà có ai biết đâu mà :))
Angelina Yang: phía trên rất có thể có câu nào đó nhắc đến thần số mệnh, nhưng tớ ko chắc lắm nên tạm edit thế này
Angelina Yang: nắm lấy ý của tác giả mà chém, đừng dịch word by word
--Sói Xám--: èo ơi khác nhau thế :(
Angelina Yang: Cố Nhược Ly cảm giác được kẻ sắp đặt số mệnh là một bà đã quen cư xử với cuộc đời cực kì yêu nghiệt tác quái,khẳng định bà ta không phải là người sáng suốt nhất.
Lãng Nhược Y: trong cấu đó ấy, thôi ta đi ed tiếp, hị hị :D2
--Sói Xám--: 4 chữ gì
Lãng Nhược Y: hiểu đc 4 chữ đó là ta đã hoàn thành rồi, hơm sao hết, củm ơn :kiss2:
--Sói Xám--: ừa không có gì có qua có lại  :D2
--Sói Xám--: chỉ edit chưa beta
Lãng Nhược Y: Sói, thank :hug: cuối cùng cũng biết bốn chữ đó nghĩa gì rồi, mừng quớ :cry:
--Sói Xám--: Người ta chuyển kiếp đều là nhân vật chính, Cố Nhược Ly cảm thấy cô là Nữ phụ, nhân sinh trăm ngàn yêu nghiệt tác quái, cô khẳng định không có ánh sáng của nhân vật chính kia.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.