Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 13.07.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 498
Được thanks: 6281 lần
Điểm: 31.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam [ Tuyển editor ] - Điểm: 47
☆, chương 15
Editor: Linh Đang

Một bữa cơm này hiển nhiên không thể nào ăn thư thái, ai cũng ôm tâm tư, ngay cả tiểu Tào bình thường nói nhiều cũng khó có lúc trầm mặc. Nhưng Đường Khải Sâm nếm đồ ăn Khương Vãn Hảo làm, lại có loại giác dường như đã qua mấy đời.

Thời điểm vừa kết hôn, mỗi sáng sớm Khương Vãn Hảo đều sẽ rời giường đúng giờ làm bữa sáng cho anh, một tuần bảy ngày, dường như không trùng lặp. Tuy rằng người phụ nữ này có rất nhiều khuyết điểm, nhưng ngoài ý muốn nhưng năng nấu ăn rất tốt, có lẽ đây là chỗ duy nhất đáng khen trên người cô.

Khi đó tuy rằng anh ngoài ý muốn, nhưng lại không có quá nhiều cảm thụ đặc biệt, luôn cảm thấy người phụ nữ kia không kiên trì được bao lâu. Từ nhỏ cô đã được Khương Viễn Sơn nâng niu lớn lên trong lòng bàn tay, có thể chịu được bao nhiêu khổ đây?

Nhớ rõ lúc ấy chính là mùa xuân, sớm muộn gì còn có chút lạnh, nhưng Khương Vãn Hảo luôn dậy rất sớm. Có lần anh rời giường thấy cô đứng ở trước bếp, lúc ấy hơi cúi đầu lộ cần cổ trắng nõn, tóc đen mềm mại rơi trước ngực, bộ dáng lại có chút đáng thương.

Anh đi tới vừa nhìn, thế nhưng phát hiện nha đầu kia đang ngủ gật, đầu không giữ được toàn gật gật, vài lần nghi ngờ cô sắp ngã quỵ xuống đất.

Đường Khải Sâm liền ôm cánh tay, dựa vào tủ âm trong tường cẩn thận nhìn cô.
Lúc ấy Khương Vãn Hảo còn mang theo vài phần amập mạp của thiếu nữ, trên người có chút thịt, nhưng ngũ quan đã trổ mã thật sự xinh đẹp. Không phải không thừa nhận, trong đống phụ nữ thì diện mạo của cô thuộc loại thượng thừa, dáng người cũng...

Hình như đây vẫn là lần đầu tiên anh đứng ở cự ly gần như vậy đánh giá cô, nhìn một chút, lại có chút thất thần.

Lúc sau vẫn là canh trên bếp tràn ra, hai người mới đồng thời bừng tỉnh. Khương Vãn Hảo luống cuống tay chân bưng canh sang một bên, lúc này mới phát hiện anh đứng ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ lập tức liền đỏ lên: "Anh đã dậy rồi?"

Đường Khải Sâm cũng thu hồi ánh mắt rất nhanh, đi đến một bên pha cà phê: "Nếu buồn ngủ, thì cứ đi ngủ đi, việc này không cần em làm."

Dù sao trong nhà cũng có người làm, hơn nữa anh cũng không có thói quen ăn điểm tâm, người phụ nữ này hoàn toàn làm việc vô dụng.

"Không có việc gì, giữa trưa em có thể ngủ trưa." Cô luôn cười cười, bộ dáng giống như mỗi ngày đều tinh lực dư thừa, lúc này càng bạo dạn đoạt đi cái cốc trong tay anh, "Mẹ em nói bữa sáng rất quan trọng, anh thường xuyên tăng ca càng phải chú ý, bằng không thời gian lâu, khẳng định dạ dày sẽ có vấn đề. Còn có cái này —— "

Cô lung lay cái cốc trong tay, nháy mắt với anh: "Ở nhà uống ít cà phê thôi, đồ ăn em làm rất ngon, khẳng định về sau anh sẽ nghiện."

Đường Khải Sâm nhìn tay mình trống không, lập tức nhíu nhíu mày, anh rất không thích người khác can thiệp vào sinh hoạt của bản thân, càng không thích người phụ nữ này tự tin như thế.

Nghiện? Đời này còn chưa chuyện gì có thể khống chế Đường Khải Sâm anh.

Nhưng sau cùng người phụ nữ này lại kiên trì rất lâu, mặc kệ anh có ăn cơm ở nhà hay không, ngày hôm sau vẫn sẽ tiếp tục làm. Sau này dạ dày của anh không xuất hiện triệu chứng xấu, đến quản gia cũng đều nói là công lao của Khương Vãn Hảo.

Anh cũng dần dần thích cảm giác ăn uống ở nhà, tuy rằng nhà họ Đường có không ít người, nhưng có rất ít cơ hội có thể ngồi chung một chỗ ăn bữa cơm hoàn chỉnh. Bình thường ngày lễ ngày tết càng không đếm được hết những bữa cơm chờ anh, cho nên thỉnh thoảng nếm thử đồ ăn thanh đạm lót dạ cô làm, thế nhưng có loại tư vị khác biệt.

Sau này từ lúc nào thì cô không làm chuyện này nữa? Nhớ rõ hình như là, từ lúc đứa bé không còn...

Một dạo đó anh cũng không có quen, sau này dứt khoát không trở về nhà nữa. Bây giờ trở về nhớ tới, hình như từ sau đó, cuộc hôn nhân của bọn họ bắt đầu có vết rách, yếu ớt vừa chạm vào lập tức tan vỡ.

"Chú, sao lại không ăn gì thế?" Giọng nói giòn tan của đứa nhỏ đánh vỡ suy nghĩ của anh, Đường Khải Sâm nghiêng mặt đi, liếc mắt liền thấy đôi mắt ngăm đen của đứa nhỏ, mênh mông phản chiếu cái bóng của anh.

Bắc Bắc kỳ quái nhìn anh, gắp cho anh một miếng xương: "Dì nấu cơm ăn rất ngon, không phải là ai cũng có thể được ăn đâu."

Đương nhiên Đường Khải Sâm cũng biết, rõ ràng trên bàn đều là chút đồ ăn gia đình, nhưng một khắc kia khi anh ăn vào trong miệng, vẫn còn có chút tư vị không nói rõ được lượn lờ ở đầu trái tim. Thì ra hương vị này, anh cũng vẫn luôn nhớ rõ.  (Vâng, là nhịp tim trên đầu lưỡi đấy ạ  )

Đây coi như là nghiện sao?

***

Cơm nước xong anh chuẩn bị rời đi, Khương Vãn Hảo cũng hoàn toàn không có ý tứ muốn tiễn, đứng ở cửa phất phất tay với anh: "Đi thong thả."

Đường Khải Sâm không quá cao hứng đứng trong bóng tối: "Tốt xấu cũng tính là khách, không tiễn tôi?"

Vãn Hảo không nhịn cười được: "Đường tổng, có phải anh quên đây là kí túc xá của công nhân viên hay không, ngài là lão bản, cũng không tính là khách đi."

Cô nói xong cũng muốn đóng cửa, thế nhưng Đường Khải Sâm liền vươn tay kéo cô ra. Phía sau cửa vang lên tiếng khép lại, trên đường đi tối đen, quả thực Vãn Hảo tức giận không thành: "Nói ăn cơm xong rồi đi! Đường Khải Sâm, đừng làm cho tôi khinh thường anh."

Ngón tay Đường Khải Sâm ý chỉ vào cửa phòng sau lưng, giọng điệu đạm nhạt: "Ồ, nhưng mà đã đi ra rồi, tiện đường mà thôi."

Khương Vãn Hảo không nhìn thẳng anh, xoay người chuẩn bị gõ cửa. Giờ phút này vừa lúc điện thoại trong túi vang lên, quanh mình đều là một mảnh tối đen, màn hình di động liền vô cùng chói mắt. Đường Khải Sâm liếc mắt liền thấy được trên màn hình hiện lên ba chữ lớn "Chu Tử Nghiêu”.

Vãn Hảo vừa mới "Alo" một tiếng, điện thoại nắm trong lòng bàn tay liền bị người cầm đi. Cô phẫn nộ quay người lại, vừa lúc nhìn thấy người đàn ông kia trực tiếp nhấn nút tắt. Cô cũng không nhịn được nữa: "Anh điên rồi sao?"

Quả nhiên không nên ôm chút tâm lý may mắn với người đàn ông này, anh giúp cô một lần liền dễ tin anh, bản chất ác liệt căn bản sẽ không thay đổi.

Đường Khải Sâm không nói chuyện, tiếng chuông kia lại nhanh chóng vang lên, Vãn Hảo vươn tay muốn đoạt, lại bị anh bắt được cổ tay trực tiếp đặt trên vách tường.

Hình ảnh này giống như đã từng quen biết, Vãn Hảo ý thức được nguy hiểm, dương tay liền muốn cho anh một bạt tai, lại bị anh tay mắt lanh lẹ mà ngăn lại.

Cô cho rằng anh lại muốn nói gì đó châm chọc, lại nghe thấy giọng nói anh vô cùng đè nén: "Chu Tử Nghiêu không có tốt như em tưởng, Khương Vãn Hảo, sớm muộn gì cũng có lúc em phải khóc!"

Vãn Hảo cũng không cam tâm yếu thế ngẩng đầu: "Phải không? Nhưng ngay cả anh tôi cũng đã yêu qua, còn có cái gì mà đáng sợ."

Đầu ngón tay chế trụ cổ tay cô càng thu chặt, sức lực kia như muốn bóp nát cô. Vãn Hảo dùng sức trốn tránh, nói ra cũng không khách khí như thế: "Đường Khải Sâm, gần đây anh làm sao thế? Lộ Lâm không có ở đây nên cảm thấy tịch mịch?"

"Câm miệng." Đường Khải Sâm cảm thấy chỗ nào đó trong lồng ngực mình muốn nổ tung, cô vì nhận điện thoại của người đàn ông kia mà cuồng loạn với anh, thậm chí còn muốn động thủ với anh? Đây là cảm thấy người đàn ông kia còn tốt hơn cả anh?

Khương Vãn Hảo thật sự thay đổi, ôn nhu hoà thuận vốn có của cô tất cả đều cho người khác. Đối với anh... Chỉ còn lại chán ghét vô tận, chán ghét, vẫn là chán ghét.

Vãn Hảo cảm thấy được cổ tay mình đau dữ dội, thật sự sắp bị anh niết đứt. Là lúc này nhắc tới Lộ Lâm làm cho anh khó chịu? Giờ phút này nhắc tới người anh yêu như vậy, không thể nghi ngờ tựa như hung hăng cho anh một bạt tai, khó trách anh sẽ nổi giận như vậy.

Hai người ai cũng không nói thêm, đều tại im lặng đọ sức, di động của Vãn Hảo đã sớm an tĩnh lại, chung quanh nhất thời tĩnh lặng chỉ còn hô hấp của nhau.
"Khương Vãn Hảo, em yêu cậu ta sao?" Chính Đường Khải Sâm thấy kì quái khi bản thân mình hỏi vấn đền ngu ngốc như vậy, thậm chí anh đã chuẩn bị tâm lý xong, chờ Khương Vãn Hảo hung hăng cười nhạo mình. Nhưng chỉ là anh muốn biết, muốn nghe chính miệng cô nói...

Vãn Hảo cũng sửng sốt, dường như lập tức không có chút do dự gì trả lời: "Tôi cùng anh ấy cùng một chỗ là nghiêm túc, trước giờ tôi không lấy tình cảm để nói đùa."

Cô có thể cảm thấy được hơi thở của anh lại nặng thêm vài phần, nhưng anh lại không nói tiếp, qua hồi lâu, thế nhưng cầm điện thoại một lần nữa trả cho cô.
Vãn Hảo nhận lấy, đề phòng theo dõi anh.

Bỗng nhiên Đường Khải Sâm cười, chỉ là tiếng cười kia nghe như thế nào cũng làm cho người ta hoảng hốt: "Ánh mắt nhìn đàn ông của em, thật đúng là một lần so với một lần càng kém cỏi."D@Đ#L$Q%Đ^

Hẳn là đánh trả vài câu, cũng không biết vì sao, Vãn Hảo cảm thấy lời này của anh càng như là tự giễu? Anh thối lui một bước, thế nhưng hồi lâu đều không nói lời gì nữa.

"Anh——" lời của cô chỉ nói đến một nửa, tiếng chuông điện thoại lại kêu lần nữa.

Chỉ là lần này không phải điện thoại của Vãn Hảo, mà là di động mới đổi của Đường Khải Sâm, khi anh lấy ra cô cũng liếc mắt liền thấy được tên trên màn hình, là Lộ Lâm.

Vãn Hảo hơi mím môi, hoàn toàn trầm mặc.

Có ít thứ, cho dù ở trong bóng tối cũng không thể nào giả vờ.

Đường Khải Sâm đã lướt qua cô bước nhanh xuống lầu, Vãn Hảo đứng ở đó nhìn bóng dáng của anh dần dần tan vào trong bóng tối, tiếp đó mơ hồ nghe được tiếng anh nói chuyện điện thoại. Không rõ lắm, nhưng thanh giọng nói ép tới rất thấp, không giống sự ngạo mạn trào phúng khi nói chuyện với cô.

Vãn Hảo ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ màu lam như tơ, (mềm đẹp như tơ ) bỗng nhiên cười cười, thì ra đến người thợ sửa chữa cũng có thể thấy đạo lý rõ ràng, thế nhưng cô không hiểu được. Đường Khải Sâm thật sự xem cô như thứ để điều hòa cuộc sống nhỉ?

***
Không biết có phải nói hết lời ra rồi hay không, Đường Khải Sâm không xuất hiện trước mặt Vãn Hảo nữa. Ngày bỗng nhiên lại khôi phục bình lặng như trước, mãi đến ngày nào đó nghe Lưu Phân nói tới, thì ra người nọ về nước Mỹ. .D@Đ#L$Q%Đ^
Tính ra, ngày anh kết hôn cũng không còn mấy ngày, xem chừng rất nhiều việc vội, Vãn Hảo nghĩ tới những thứ này cũng không có cảm giác đặc biệt khó chịu. Có ít thứ cô đã sớm đã thấy ra, tính như những hồi ức còn sót lại, cũng sớm bị thời gian nghiền nát.  (Ed: người ta nói không còn yêu nên chẳng quan tâm chuẩn luôn )

Ngược lại Chu Tử Nghiêu đối với cô càng ngày càng săn sóc, các đồng nghiệp đều cười gọi anh là bạn trai nhị thập tứ hiếu, chỉ là nghe nói đến căn phòng kia của cô thì có phản ứng kì quái: "Chỗ đó tuy rằng vị trí tốt, nhưng mà cách chỗ em làm quá xa. Hơn nữa lúc trước em nói muốn tích cóp tiền mua tổ trạch về. Anh nghĩ là, phòng ở khu Mộc Thủy quận Đông vừa chào bán, tiền của em cũng coi như đủ."

Lúc trước Vãn Hảo không điều tra cái này, trong lòng vẫn còn có chút nghi hoặc: "Nhưng mà nhà kia là trúng thưởng có được, có thể có trình tự trên luật pháp hay không  —— "

"Sẽ không." Chu Tử Nghiêu nói cho cô biết như đinh đóng cột, "Hiện tại quyền sở hữu thuộc về em, em sử dụng như thế nào đều do em."

Vãn Hảo nhìn người đàn ông đang lái xe, rất ít khi anh lạnh nhạt như thế, lúc này đường cong sườn mặt kiên nghị, như là đang cực lực đè nén cái gì. Cô sâu sắc cảm thấy Chu Tử Nghiêu không quá vui vẻ khi cô ở căn nhà kia, lúc trước khi nói tới sắc mặt của anh liền không quá tốt, nhưng cô không nghĩ tới cái khác, Chu Tử Nghiêu cùng cô quen biết nhiều năm như vậy, tự nhiên không có khả năng hại cô.

Nhưng cô cũng tạm thời không suy xét việc bán phòng, không biết vì sao, phòng này vẫn làm cho cô cảm thấy, có chút cảm xúc cổ quái không thể biểu đạt.

"Ở phía Bắc ngoại thành anh có phòng, cũng vẫn không ở qua." Bỗng nhiên Chu Tử Nghiêu lại mở miệng, "Không bằng em chuyển qua?"

Vãn Hảo không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt: "Không được, đó là phòng anh ở."

"Anh không phải em sao?"D@Đ#L$Q%Đ^

Vãn Hảo nghẹn lời một trận, sau đó khoát tay: "Không giống nhau, chúng ta đang chỉ kết giao." Chuyện tình cảm một khi pha tạp chất liền biến vị, cô không muốn quan hệ của hai người trở nên quá phức tạp.

Chu Tử Nghiêu trầm mặc rất lâu, bỗng nhiên nhìn cô một cái: "Nhưng sớm muộn gì anh đều sẽ cưới em, chỉ cần em nguyện ý. Vãn Hảo, anh yêu em nhiều năm như vậy, bắt đầu từ giây phút em nhận lời anh, đã sớm không muốn buông tay."



Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 06.12.2017, 12:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.07.2017, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tiên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tiên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 437 lần
Điểm: 45.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 60
Chương 16 (Thêm gia vị)
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ


"Như thế không phải rất tốt sao." Cuối tuần Thạch Hiểu Tĩnh gọi về, nghe xong tuyên bố lần này của Chu Tử Nghiêu liền cười không ngừng: “Chứng minh anh ta rất nghiêm túc với em. Thật không nghĩ tới một người bình thường nghiêm chỉnh như vậy, nói lời tâm tình lại thật sâu sắc.”

Vãn Hảo dọn xong bữa sáng, lại gọi Bắc Bắc mau mau rửa mặt, xong xuôi mới ngồi vào bàn ăn: “Có lẽ là em không có kinh nghiệm yêu đương, mỗi lần anh ấy nói những lời như vậy, em không biết nên phản ứng thế nào.”

"Từ từ sẽ tốt lên thôi, trước khi em và Đường Khải Sâm kết hôn, cũng đâu có tình cảm làm nền tảng?”

Vãn Hảo cúi đầu uống một ngụm sữa, im lặng không lên tiếng, kỳ thật trước khi kết hôn cùng Đường Khải Sâm, cô đã sớm thích anh... Nhưng bây giờ nói những điều này đều không còn ý nghĩa, cô thở dài: "Mới sáng sớm đã gọi điện đến, có chuyện gấp sao?”

Thạch Hiểu Tĩnh chính là con quỷ mơ hồ không hơn không kém, hình như bây giờ mới nhớ tới, hung hăng vỗ trán: "Ngày mai ba mẹ Chung Gia Minh trở lại, ừm… Buổi chiều chị đến đón Bắc Bắc nhé?”

Ngón tay Vãn Hảo đang cầm cốc thủy tinh chợt căng thẳng, theo bản năng mắt nhìn về phía nhà vệ sinh: “Vâng.””

Âm thanh kia nghe suy sụp không ít, Thạch Hiểu Tĩnh biết giờ phút này trong lòng cô nhất định không dễ chịu. Trước kia mỗi lần đều như vậy, thế nào cũng phải chờ Chung gia nhị lão không ở đây mới có cơ hội đưa Bắc Bắc về, nhưng sau khi đứa nhỏ đi rồi, đối mặt với gian phòng trống rỗng, loại cảm giác mất mát này càng rõ ràng hơn lúc trước.

Cô không khỏi có chút đau lòng Vãn Hảo, hạ giọng an ủi: "Em đừng suy nghĩ quá nhiều, đợi Bắc Bắc lớn hơn, chị sẽ nói cho bé biết tất cả sự thật. Nhất định bé sẽ hiểu cho em.”

Vãn Hảo chưa từng hy vọng xa vời còn có thể nhận bé về, những lúc đau đến tê tâm liệt phế đều đã trải qua, bây giờ có thể nhìn Bắc Bắc từng ngày từng ngày khỏe mạnh lớn lên, trong lòng cô đã rất thỏa mãn, chỉ cười cười nói: "Cám ơn chị, Hiểu Tĩnh."

Hai người ăn xong bữa sáng, Vãn Hảo liền đưa Bắc Bắc đến cửa hàng, vài năm nay tất cả chi tiêu cho Bắc Bắc cô đều tính rất rõ ràng với Thạch Hiểu Tĩnh, đó không phải là số tiền nhỏ, cô không thể lại khiến cho bạn bè có thêm phiền toái. Mấy ngày nay nhiệt độ xuống thấp, cô muốn mua cho bé mấy bộ quần áo mùa thu, đừng thấy điều kiện hiện tại của cô không được tốt lắm, nhưng đối với những việc liên quan đến Bắc Bắc trước giờ đều không qua loa, quần áo trên người bé không có bộ nào mua tùy tiện cả.

Người bán hàng cũng rất biết nhìn người, vừa nhìn liền biết cô tiêu tiền rộng rãi mua đồ cho đứa nhỏ, nên ra sức giới thiệu. Đã vậy Bắc Bắc cũng là cái mắc treo quần áo nhỏ, mặc cái gì cũng rất soái.  

Vãn Hảo gần như không do dự, loáng cái đã mua vài bộ cho bé, ngay cả tiểu tử kia cũng kinh ngạc xua xua tay: “Dì, dì mua cho con một bộ là được rồi.”

Trong nhận thức của bé, mặc dù hai người bình thường rất thân thiết nhưng vẫn là người ngoài, bộ dạng khách sáo khiến lòng Vãn Hảo đau nhói từng cơn. Cô cố gắng đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, kiên nhẫn giải thích: "Trong khoảng thời gian này Bắc Bắc rất nghe lời, đây là phần thưởng."

"Nhưng nhiều quá.” Tên nhóc này được dạy dỗ rất tốt, bộ dáng khó xử mười phần đứng đó: “Ông bà nội nói, không được tùy tiện nhận quà đắt tiền.”

Rõ ràng đồ bé mặc từ đầu đến chân phần lớn là do cô mua, nhưng Vãn Hảo không thể nói, cô cố hết sức làm cho mình cười thật tự nhiên: "Không phải sắp đến sinh nhật Bắc Bắc sao, cái này xem như quà sinh nhật, cái này, xem như quà giáng sinh, còn có cái này là quà năm mới… Dì sợ đến lúc đó quên mất, nên bây giờ tặng trước tất cả cho con, được không?"

Bắc Bắc chớp mắt, như là đang cố gắng tiêu hóa chuyện này, cuối cùng mới mím môi nhẹ nhàng cười: "Được, cám ơn dì. Nhưng dì tặng con nhiều quà như vậy, con lại chưa có quà tặng lại dì, hay là con hôn dì một cái nhé. Con không tùy tiện hôn con gái đâu.”

Vãn Hảo và người bán hàng đều bị chọc cười, khi cô ấy nhận lại những bộ đồ kia còn cảm thán: “Em bé thật xinh đẹp! Vừa rồi khi bước vào tôi còn tưởng là hai mẹ con kìa.”

Vãn Hảo giật mình, lập tức khẽ cười nói: "Tôi nào có phúc khí tốt như vậy."

Bắc Bắc cũng nghiêng đầu nghiêm túc trả lời đối phương: "Con có mẹ rồi, đây là dì Hảo, là dì tốt nhất của con.”

Vãn Hảo đứng đó nhìn đứa nhỏ, nhìn bé nghiêm túc sửa lại lời người ta, hiển nhiên đối với chuyện này cực kì để ý. Cô không tiếng động xoay lưng, khe khẽ dụi dụi mắt, đáy lòng có cái gì đó khó chịu sắp vỡ ra.  

***

Mua xong xuống lầu, Vãn Hảo hỏi Bắc Bắc còn muốn làm gì không, thời gian trôi thật nhanh, chỉ chớp mắt cũng sắp đến trưa. Khi cô đang cúi đầu nói chuyện cùng bé, bỗng nhiên bên cạnh có người gọi: "A Hảo?"

Ngẩng đầu nhìn lên, lại là Đường lão phu nhân, bên cạnh bà là vợ của Đường Trọng Kiêu, Hứa Niệm.

Hứa Niệm trước kia cô cũng là đã gặp, khi họ kết hôn cô cùng đi với Đường Khải Sâm đến, nên có gặp một lần, không nghĩ tới đối phương còn nhớ rõ mình, chủ động chào hỏi với cô: "Chào cô."

Vãn Hảo cũng cười gật gật đầu: "Trùng hợp vậy."

"Bà nội không muốn ở nhà, tôi cùng bà ra ngoài đi dạo.” Hứa Niệm tính tình rất tốt, mỗi lần gặp đều là dáng vẻ rất ôn hòa.

Lúc này Vãn Hảo mới chú ý đến, đối phương cầm trong tay một túi trang sức to, là của một cửa hiệu rất nổi tiếng. Cô suy đoán lão phu nhân là tới đưa lễ vật kết hôn cho Đường Khải Sâm, nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng vẫn là lão phu nhân mở miệng: "Đứa nhỏ này là —— "

Ánh mắt lão phu nhân vẫn dừng ở trên người Bắc Bắc, chân mày cũng chau lại, Vãn Hảo theo bản năng dắt bé chặt hơn một chút: “Là con của bạn con ạ.”

Đáy mắt lão phu nhân chợt lóe lên thất vọng, kìm lòng không được đưa tay sờ sờ đầu nhỏ của Bắc Bắc, như là cảm thán bình thường: "Con của người khác, lại có vài phần giống con nha.”

Vãn Hảo lúng túng giật giật khóe miệng: "Phải không? Chắc là bởi bộ dáng con không có gì đặc sắc chăng.”  

Gương mặt lạnh lùng không hài hước thế này ai mà đồng ý mua đan (viên thuốc) chứ, ánh mắt Đường lão phu nhân phức tạp nhìn nhìn cô, lại nói với Hứa Niệm phía sau: "Tiểu Niệm, con đi chọn quần áo cho Trọng Kiêu trước, bà muốn nói với A Hảo hai câu.”

"Vâng." Hứa Niệm hiểu chuyện rời đi, lão phu nhân và Vãn Hảo chọn chỗ ngồi rất gần với khu vui chơi thiếu nhi. Bắc Bắc tự mình đi chơi, thừa ra hai người ngồi đó, thật lâu không nói chuyện.

"Khải Sâm nó —— "

Lão phu nhân vừa mở đầu, Vãn Hảo liền trực tiếp cắt đứt lời còn lại: “Bà, hiện tại con đã có bạn trai.”

Đường lão phu nhân nhìn cô, hồi lâu mới lộ ra một nụ cười gượng: “Là thằng nhóc Chu gia, bà đã nghe nói.”

Vãn Hảo gật gật đầu: "Cho nên con và Khải Sâm, thật sự đã là quá khứ. Không phải vợ chồng đã li hôn đều còn có cơ hội ở chung một chỗ, cũng không phải đều thích hợp ở chung một chỗ."

Đường lão phu nhân trầm mặc nhìn khu vui chơi thiếu nhi, Bắc Bắc đang cùng chơi cầu trượt cùng mấy đứa trẻ. Thằng nhóc rất có lễ phép, không tranh không đoạt, cứ như vậy làm cho người ta yêu thích, bà nhìn đứa bé mà thất thần trong chốc lát.

Thời tiết hơi lạnh, lão phu nhân đã bắt đầu ho khan, Vãn Hảo vội vàng giúp bà thuận thuận khí, bà khoát tay nói: "Không có việc gì... A Hảo, con có biết vì sao trước kia bà đối với con như vậy, bây giờ ngược lại vẫn ích kỷ muốn tác hợp con cùng Khải Sâm không?"

Vãn Hảo lắc lắc đầu, cô thật sự không biết vì sao lão phu nhân cố chấp với cô như vậy, rõ ràng lần trước đã nói rõ rồi.

Lão phu nhân nhìn cô cười: "Bởi vì ta nhìn ra được, ai thật sự đối tốt với Khải Sâm."

"Lộ Lâm cũng thật lòng yêu anh ấy."

Đường lão phu nhân lắc lắc đầu: "Thời gian Lộ Lâm quen với nó là lâu nhất, thanh mai trúc mã, nhưng vì cái gì con lại có cơ hội chen vào giữa? Nếu tình cảm hai đứa nó đủ kiên định, ai cũng không chen vào được.”

Vãn Hảo không nói, cô không biết việc đã đến nước này, lão phu nhân còn muốn nói với cô điều đó để làm gì. Nhưng rất nhanh bà lại lên tiếng, lần nói chuyện này, làm cho cô hoàn hoàn ngây người.

"Con đã biết chưa? Hôn lễ của Khải Sâm hủy rồi.”

***

Vãn Hảo cũng chỉ kinh ngạc một lát, lập tức bình tĩnh "a" một tiếng. Phản ứng này đã chọc cười lão phu nhân, tức giận trỏ trỏ trán cô: "Cái con bé này…”

"Bà nội. Anh ấy đã trưởng thành, biết chính mình đang làm gì." Đương nhiên Vãn Hảo sẽ không cảm thấy chuyện này có liên quan đến cô, trước giờ Đường Khải Sâm nghĩ cái gì cô đều không đoán ra, nhưng có một việc chính xác trăm phần trăm, chính là anh không yêu cô.

Cho dù không có Lộ Lâm cũng vậy, mặc kệ có là ai, dù sao không thể nào là cô. Đạo lí dễ hiểu như vậy, lão phu nhân lại cố tình không rõ.

Nhất thời hai người ngồi đó không ai nói chuyện, Vãn Hảo xem thời gian không sai biệt lắm muốn rời đi, nhưng bỗng nhiên lão phu nhân lại nói thấy choáng váng. Vãn Hảo biết người có tuổi luôn có tật xấu như vậy, nên đè nghị: “Con đưa người đến bện viện kiểm tra một chút.”

"Không đi." Lão phu nhân trực tiếp bác bỏ, lôi kéo cô không cho đi: “Con ngồi đây với ta ta sẽ không xỉu nữa.”

"A?" Vãn Hảo dở khóc dở cười: "Con còn có công hiệu này sao.”

Lão phu nhân len lén liếc mắt gian tà, thuận thế gật gật đầu: "Có phải con li hôn cùng Khải Sâm rồi, nên không quan tâm bà nữa?”

Khương Vãn Hảo đều hết chỗ nói rồi: "Đi, vậy con lại ngồi cùng bà một lát."

Nhưng ngồi rất lâu, lão phu nhân vẫn cầm tay cô không cho đi, ngay cả Hứa Niệm một lúc lâu cũng chưa trở về. Vãn Hảo dần dần nhận ra không được bình thường, trong đầu chợt lóe một cái suy đoán không chắc chắn: “Bà, không phải bà giả vờ chứ?”

Quả nhiên không ngoài suy đoán của cô, vừa hỏi xong, liền thấy lão phu nhân liều mạng ngoắc ngoắc về hướng nào đó. Vãn Hảo nhìn theo liền thấy Đường Khải Sâm một đường đi tới, hơn nửa tháng không gặp, anh tựa hồ không thay đổi gì, vẫn là bộ dạng nghiêm túc không cười như cũ.

"Bà, sao người lại trở nên ngây thơ như vậy?” Vãn Hảo nhíu nhíu mày, nhanh chóng đứng lên.

Lão phu nhân chẳng những không cảm thấy xấu hổ, ngược lại rất có triết lý nói: "Có đôi khi chuyện duyên phận này, cũng phải dùng chút ít thủ đoạn. Con xem con chậm một bước, nó nhanh một bước, không phải đã gặp được rồi sao.”

Vãn Hảo cũng không phí sức suy nghĩ lời khó hiểu như vậy, nhanh chóng đón Bắc Bắc chuẩn bị rời đi. Đường Khải Sâm vừa vặn đến gần, nhìn đến cô quả nhiên vẻ mặt băng lãnh: "Sao em lại ở đây?”

"Đừng hiểu lầm, trùng hợp mà thôi."

Nghe xong lời này, môi mỏng Đường Khải Sâm càng mím chặt hơn, sắc mặt tựa hồ còn khó coi hơn hồi nãy.

Vãn Hảo lường trước hiện tại tâm tình của anh nhất định rất kém cỏi, yêu nhiều năm như vậy cuối cùng muốn đi vào cung điện hôn nhân, thế mà lại ngoài ý muốn phải ra, mặc kệ vì sao lại hủy, khẳng định trong lòng đều rất khó chịu.

Cô không muốn để lại rủi ro, dắt Bắc Bắc muốn đi, lão phu nhân nháy nháy mắt về phía Đường Khải Sâm. Người nọ đứng thẳng tắp tại chỗ, như là do dự hồi lâu mới mở miệng: "Đi đâu, tôi đưa em.”

"Không cần." Vãn Hảo lại quay đầu nhìn lão phu nhân, nhìn khuôn mặt kia cô thương thương bà rốt cuộc không nỡ nặng lời, chỉ nhấn mạnh lần nữa: “Bà, chuyện vừa nãy con nói với bà không phải nói đùa, tạm biệt.”

Lão phu nhân há miệng thở dốc, thần sắc ảm đạm.

Vãn Hảo chưa đi được vài bước di động liền vang lên, cầm lên nhìn xem thì thấy là Thạch Hiểu Tĩnh gọi tới. Cô vội vã nhận rồi giải thích: "Em lập tức tới ngay... A? Không thấy Chung Gia Minh?"

"Ba con làm sao!" Bắc Bắc nắm chặt tay Khương Vãn Hảo, khuôn mặt nhỏ tràn ngập khẩn trương.

Vãn Hảo lại cùng Thạch Hiểu Tĩnh nói vài câu mới lo lắng trả lời đứa nhỏ: "Không có việc gì, xảy ra chút tình huống."  Trước mắt cô phải đến chỗ Thạch Hiểu Tĩnh bên kia, phỏng chừng cô ấy đang lo lắng.

Tuy rằng báo cảnh sát, nhưng chính các cô cũng nên làm gì đó mới được, nhưng còn Bắc Bắc...

Cô nhìn đứa nhỏ có chút khó xử, lúc mà không biết nên như thế nào cho phải, bỗng nhiên nghe được phía sau có người nói: "Tôi có thể giúp hai người, trước tiên giao đứa nhỏ cho bà."

Vãn Hảo quay đầu liền thấy Đường Khải Sâm im lặng đứng ở nơi đó, có lẽ biết cô sẽ do dự, lại bổ sung: "Tìm người quan trọng hơn."

Tuy rằng thấy lạ vì sao đột nhiên người này tốt bụng như vậy, nhưng giờ phút này cô cũng không kịp nghĩ nhiều cái gì, gật gật đầu, cúi người dặn dò Bắc Bắc: "Ngoan, con đợi cùng bà, chút nữa dì cùng ba mẹ con đón con.”

"Vâng." Đứa nhỏ rất rất hiểu chuyện, từ phản ứng của người lớn cũng đoán được gì đó.

Đường Khải Sâm lại đăm chiêu nhìn đứa nhỏ, lúc này mới dẫn đầu đi lên thang máy.

***

"Em nói anh ấy có thể đi đâu, chị mới chỉ đi chốc lát thôi… Bình thường anh ấy đều không ra khỏi cửa." Thạch Hiểu Tĩnh khóc, nói năng lộn xộn. Cũng khó trách cô ấy lo lắng đến như vậy, tình huống Chung Gia Minh như vậy ra ngoài một mình quả thật rất nguy hiểm.

Chính Vãn Hảo cũng không có đầu mối, chỉ có thể trấn an cô ấy: "Chị hãy bình tĩnh, bác sĩ Lưu cũng không biết sao, quản gia đâu, anh ta ra ngoài không ai biết sao?"

"Không biết, anh ấy im lặng như vậy, đi cũng không ai phát hiện." Thạch Hiểu Tĩnh liều mạng lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống: “Có thể xảy ra chuyện gì hay không? Bây giờ người xấu nhiều như vậy, sẽ không bị bắt cóc đi? Đang êm đẹp sao anh ấy lại tự dưng một mình ra ngoài —— "

"Bình thường cô dẫn anh ta đi đâu? Bỗng nhiên người đang lái xe đặt câu hỏi, giọng điệu thanh lãnh, mang theo một khí thế trầm ổn khó có được.

Thạch Hiểu Tĩnh mờ mịt nhìn về phía Đường Khải Sâm, lúc này cũng không kịp so đo cái gì, cố gắng hồi tưởng: "Đi qua, đi qua rất nhiều nơi a, đều không có gì đặc biệt."

Vãn Hảo biết giờ phút này đầu óc cô ấy rất loạn, dùng sức nắm chặt ngón tay cô ấy: "Chị hãy nghĩ kĩ lại xem, có nơi nào ấn tượng với anh ta hay không? Hoặc là phản ứng thật rõ ràng?"

Trong xe im lặng cực điểm, Thạch Hiểu Tĩnh hít sâu thở mạnh, rốt cuộc có một điểm manh mối: “Chị nhớ rõ có lần bạn học tụ hội, bởi vì lúc đó anh ấy đi cùng chị, cho nên chị chỉ đi lên chào hỏi. Lần đó chị bị phạt rượu, hình như  anh ấy mất hứng, dùng lực rất lớn túm chị đi, đây coi là đặc biệt sao?"

Hiển nhiên bây giờ đầu cô ấy đã đại loạn, hoàn toàn không có năng lực tự hỏi, lớp trang điểm trên mặt đã phai hết cũng chẳng quan tâm sửa sang lại.

"Địa chỉ." Trầm mặc một lát, Đường Khải Sâm mở miệng hỏi.

Thạch Hiểu Tĩnh vội vã nói, xe liền thẳng đến khách sạn kia.

Đến cửa khách sạn, Thạch Hiểu Tĩnh mở cửa xe đầu tiên muốn chạy vào tìm, Đường Khải Sâm ngăn cô lại: "Không đầu không não như thế làm sao tìm được, các cô đi tìm quản lý, đi xem phòng kia trước, sau đó tìm kĩ cả tầng. Tôi đến phòng theo dõi."

"Được"

Đại gia phân công hợp tác, hiệu suất rõ rầng cao không ít, các cô vừa mới tìm đến quản lý khách sạn không lâu liền nhận được điện thoại của Đường Khải Sâm, đối phương như là đang đi thật nhanh, trong ống nghe có tiếng gió sột soạt truyền lại: "Tôi đã tìm được, các cô đợi ở đai sảnh."

"Tìm được?"

Vãn Hảo nhẹ nhàng thở ra, còn chưa kịp nói gì khác điện thoại đã bị Thạch Hiểu Tĩnh đoạt đi: "Ở nơi nào, tôi đi lên!"

"Ở bên dưới chờ." Đường Khải Sâm chỉ nói một câu này liền ngắt máy.

Thạch Hiểu Tĩnh sững tại tại chỗ, lập tức liền ý thức được đã xảy ra chuyện. Nếu không có gì, Đường Khải Sâm làm sao nhất định muốn ngăn cô cùng Vãn Hảo? Cô không chút suy nghĩ liền nhanh chóng chạy lên tầng, Vãn Hảo cùng quản lý cũng bước nhanh đi theo.

Quản lý dùng bộ đàm liên lạc với phòng theo dõi, biết đích đến là tầng 21, trong thang máy không ai nói chuyện, không khí vô cùng lo lắng. đời này Vãn Hảo chưa từng gặp qua Thạch Hiểu Tĩnh khẩn trương như vậy, thì ra khi con người có cảm tình, thật sự có thể chất chứa được sâu như thế.

Tác giả có lời muốn nói: chương này thêm thật nhiều gia vị  =3=


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: Alice C, An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Phụng, Tiểu Linh Đang, nghê giãn, paru, qh2qa06, shirleybk, ꧁A Trạch꧂
     
Có bài mới 19.07.2017, 18:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 498
Được thanks: 6281 lần
Điểm: 31.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 45
☆, chương  17
Editor: Linh Đang

Lấy tình huống của Chung Gia Minh thì tuyệt đối không thể xuất hiện tại khách sạn với ai, nhưng trước mắt anh đích xác ở tầng 21. Khi Thạch Hiểu Tĩnh nhìn thấy Đường Khải Sâm cầm thẻ phòng đứng ở trước cánh cửa, biểu tình trên mặt đã sớm vặn vẹo: "Anh xác định không nhìn lầm?"

Đường Khải Sâm không nói lời nào, chỉ bình tĩnh quẹt thẻ phòng, "Đinh" một tiếng vang nhỏ, cánh cửa kia phối hợp với tiếng vang mở ra.

Dường như Thạch Hiểu Tĩnh không do dự, vọt vào đầu tiên. Vãn Hảo cũng không đoán ra bên trong sẽ là tình huống gì, lại lo lắng sẽ gặp chuyện không may, vì thế cũng nhấc chân chuẩn bị cùng đi vào trong. Không nghĩ tới Đường Khải Sâm duỗi cánh tay ra liền cản cô lại: "Em không thể đi vào."

"Vì sao?"

Đường Khải Sâm vô cùng bình tĩnh nhìn cô một cái: "Anh ta còn ở cùng một người phụ nữ."

Sau khi Vãn Hảo trố mắt mới suy nghĩ cẩn thận ý tứ trong lời nói này: "Anh nói, Chung Gia Minh cùng người đến mướn phòng?"

"Cũng có thể là người khác dẫn anh ta đến mở phòng." Đường Khải Sâm cải chính nói.

Cuối cùng Vãn Hảo không bình tĩnh được, đầu óc ông nổ tung, bộ dạng Chung Gia Minh thực sự tốt, nhưng cũng không đến mức để bất cứ người phụ nữ nào cũng coi trọng muốn lên giường đâu? Huống chi Chung Gia Minh căn bản là ——

"Nhanh đi làm việc của anh, nơi này đã không anh nữa!" Bỗng nhiên Khương Vãn Hảo như biến thành người khác, đẩy Đường Khải Sâm đi vài bước tới bên cạnh, sắc mặt được chiếu rọi trong ánh sáng mờ nhạt của hành lang như có chút trắng bệch mất tự nhiên.

Tâm tình Đường Khải Sâm lần nữa xuống đến điểm đóng băng, giọng nói thấp hơn vài độ: "Khương Vãn Hảo, em đang qua sông đoạn cầu?" D@Đ#L$Q%Đ^^
"Ngày khác sẽ cám ơn anh, chúng tôi phải xử lý việc nhà, anh ở đây sẽ không tiện! Hiểu Tĩnh sẽ rất xấu hổ."

Cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nhưng tinh tế nghe liền thấy trăm ngàn chỗ hở, đến cười nhạo Đường Khải Sâm cũng lược đi: "Việc nhà? Em cũng là người ngoài, dứt khoát cùng đi."

Anh bỗng nhiên đảo khách thành chủ, chặn ngang nắm chặt ngón tay cô, khóe miệng mang theo ý cười chưa lui: "Bọn họ xử lý việc nhà, em cảm ơn tôi."

Vãn Hảo cứng ở nơi đó, biểu tình đông lại từng chút một, sau đó lại dùng lực lắc đầu: "Không được! Tóm lại anh đi mau."

"Không được tự nhiên." Đường Khải Sâm nhíu mày mắng một câu. Hai người đang giằng co chưa xong, trong phòng bỗng nhiên truyền đến một tiếng trầm đục thật lớn, mơ hồ nghe được như thể Thạch Hiểu Tĩnh nói câu gì, Vãn Hảo không muốn dây dưa nhiều cùng anh nữa, chỉ dùng lực cường điệu một câu, "Không cho anh tiến vào."

Đường Khải Sâm nhìn bóng dáng cô vội vàng rời đi, lần nữa nguy hiểm nheo mắt lại.

Trong phòng cũng không có tiếng ồn ào trong tưởng tượng, khi Vãn Hảo đi vào thậm chí có thể cảm giác được ma sát rất nhỏ khi gót giầy mình đạp trên nền. Đây là gian phòng, thoạt nhìn hoàn cảnh cũng không tệ lắm, nhưng cô không có tâm thưởng thức, vòng qua gian ngoài chuẩn bị thẳng đến phòng ngủ. D@Đ#L$Q%Đ^^

Cửa phòng ngủ lại từ mở ra bên trong, có người đi ra, mặc váy ngắn màu đen có đai nhỏ ngang lưng, một thân mùi nước hoa làm Vãn Hảo bị nghẹn rất không thoải mái. Cô đề phòng nhìn người phụ nữ kia, nhưng mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ được thấy qua ở đâu.

Người nọ suýt nữa bị đụng đến, cũng không nhịn được nhìn cô một cái, khóe miệng lại dần dần mang theo vài phần khinh miệt cười: "Gấp cái gì, nhìn rất cao lớn uy vũ, không nghĩ tới đến cứng rắn cũng không cứng rắn nổi. Còn thật lo lắng tôi sẽ ăn anh ta?"

Vãn Hảo cầm nắm tay, không nghĩ tới còn có người thật có thể vô sỉ loại tình trạng này, nhưng trong chớp mắt mơ hồ nhớ lại, người phụ nữ này... Giống như từng thấy qua bên người Lâm Lãng? Cho nên hôm nay đến đây, là Lâm Lãng an bài?

"Tiểu thư, chúng tôi đã báo nguy, muốn cùng nhau chờ cảnh sát lại đây?" Đường Khải Sâm dựa vào cửa, giọng điệu ngả ngớn, nhưng đáy mắt lại tràn đầy lạnh nhạt cùng khinh thường.

Sắc mặt người phụ nữ kia hơi đổi, cuối cùng bước nhanh rời khỏi phòng.

Vãn Hảo đã không còn kịp suy tư xem người đàn ông vừa nói những lời vừa rồi nghe được bao nhiêu, lại sẽ không liên tưởng đến cái gì, chỉ biết là giờ phút này trạng thái của Thạch Hiểu Tĩnh nhất định rất không tốt. Cô vội vàng chạy vào phòng ngủ, quả nhiên liếc mắt liền thấy Thạch Hiểu Tĩnh đỏ hồng mắt cài cúc áo cho Chung Gia Minh.D@Đ#L$Q%Đ^^

***
Tài xế nhà họ Chung cũng đã chạy tới từ sớm, sự tình nháo quá lớn làm nhị lão nhà họ Chung bên kia cũng kinh động, lúc này tài xế đang đứng ở một bên báo cáo tình huống cho hai vị lão nhân. Dường như Vãn Hảo có thể đoán trước kế tiếp sẽ dẫn đến vô số phản ứng dây chuyền.

Thạch Hiểu Tĩnh đã cố không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nắm tay Chung Gia Minh không nói lời nào, vừa rồi trong nháy mắt, cô thật sự cảm thấy bầu trời của mình đã sụp.

So sánh với mấy người mang tâm tư không giống nhau, chỉ có Chung Gia Minh hoàn toàn không có phản ứng. Anh ta vẫn mặc áo trắng quần đen đơn giản, ánh mắt thuần túy, cả người càng an tĩnh không để ý tới ai, chỉ là ngón tay dùng sức nắm chặt cổ tay Thạch Hiểu Tĩnh, như thế nào cũng không muốn buông ra.

"Anh ta... Có thể là tới tìm chị." Thạch Hiểu Tĩnh đứng bên Chung Gia Minh vô cùng nhỏ gầy, nhưng mà cơ thể nhỏ bé này, phải gánh vác vô số trọng trách. Cô khịt khịt mũi, vẫn không khóc ra được, "Sau này bị người tính kế ."

Nghĩ đến cô cũng đoán được có liên quan đến Lâm Lãng, nhưng từ đầu đến cuối Vãn Hảo vẫn không rõ: "Lâm Lãng làm như vậy, sẽ không sợ chị hận anh ta sao?"D@Đ#L%Q^^Đ

Thạch Hiểu Tĩnh lắc lắc đầu: "Anh ta chỉ muốn biết Bắc Bắc là —— "

Cô nói phân nửa lại dừng lại, mắt nhìn Đường Khải Sâm đứng bên cạnh xe cách đó không xa, chỉ có thể đè thấp tiếng nói, "Vừa rồi Đường Khải Sâm cũng đều nghe được, có lẽ về sau sự tình phiền toái rồi."

Vãn Hảo cũng trầm mặc xuống, xem ra không chỉ Thạch Hiểu Tĩnh, chính cô cũng có một trận chiến khốc liệt phải đánh.

Nhưng vô cùng kì quái, trên đường trở về thậm chí Đường Khải Sâm ngay cả hỏi cũng không có hỏi, trong lòng Vãn Hảo lộn xộn, một bên vụng trộm đánh giá anh, lại một bên tự nêu kiến nghị ở trong lòng. Nếu đối phương thật sự hỏi tới, cô liền chết cũng không nhận.

Nhưng ngộ nhỡ anh vụng trộm mang đứa nhỏ đi làm giám định thì sao?

Tuy rằng vừa rồi gọi điện thoại qua, bà nội nói đã đưa Bắc Bắc an toàn về nhà họ Chung, nhưng một lòng cô vẫn như trước không bỏ xuống được.

"Muốn ăn cái gì?" Người đàn ông bên cạnh cạnh bỗng nhiên mở miệng, dọa cô giật mình.

Vãn Hảo quay đầu nhìn anh, vẻ mặt Đường Khải Sâm trầm tĩnh, không nhìn ra một chút dấu vết hoài nghi nào. Cô liền hắng giọng một cái nói: "Tôi không đói bụng, muốn trở về nghỉ ngơi."D@Đ#L$Q%Đ^^

Đường Khải Sâm hừ cười một tiếng: "Vừa rồi ai nói muốn cám ơn tôi?"

Vãn Hảo bình tĩnh: "Tôi có thể gọi đồ bên ngoài, trực tiếp đưa tới nhà anh là được."

Sắc mặt Đường Khải Sâm đã hoàn toàn đen, ánh sáng phản chiếu đường cong sườn mặt cũng có thể nhìn ra giờ phút này tâm tình anh rất ác liệt. Vãn Hảo suy đoán có lẽ chính mình lại không cẩn thận đắc tội anh, nghĩ cũng đúng, trước giờ vấn đề ăn uống anh đều không chịu nhượng bộ.

Trong khoang xe là một trận quỷ dị trầm mặc, chỉ là ăn bữa cơm mà thôi, Vãn Hảo cảm thấy chính mình thực sự không cần thiết phải khác người như vậy.
Nhưng cô sợ chính mình không cẩn thận sẽ lại lộ sơ hở, quả thực một giây đều không muốn đợi với người đàn ông này.

Khi cô cho rằng Đường Khải Sâm buông tha như vậy, bỗng nhiên anh ngừng xe ở ven đường. Nơi này chính là đường chính của thành phố, Vãn Hảo cũng không sợ anh xằng bậy, chỉ là thấy sắc mặt anh âm trầm vẫn còn có chút phòng bị: "Làm chi?"

Đường Khải Sâm trực tiếp cỡi đai an toàn ra, lúc này mới nhìn cô một cái, trong lời hơi có chút ý tứ nhẫn nại: "Cho dù em không đói bụng, theo anh ăn xong rồi đi. Không muốn ăn cơm một mình."

Anh nói xong cũng dẫn đầu xuống xe, Vãn Hảo nhìn theo bóng lưng anh vòng qua thân xe, ngón tay đặt trên đầu gối ra sức bấm vào lòng bàn tay.

Đường Khải Sâm đã thay cô mở cửa xe, hôm nay anh mặc một thân âu phục thủ công màu đen, cả người đứng trong bóng đêm lại nhuộm vài phần màu sắc cô đơn. Là bởi vì vừa mới thất tình, cho nên sợ hãi cô đơn?

***

Vãn Hảo biết giờ phút này tốt nhất không nên sinh ra loại ảo giác đồng tình này với anh, Đường Khải Sâm là ai? Mặc dù không có Lộ Lâm bên người anh cũng nhất định không thiếu người bồi, chỉ cần anh chịu, vô số phụ nữ sẽ đến xu nịnh.

Nhưng giờ phút này anh giống như là nhận định cô, cố chấp đứng ở đó không chịu động, thậm chí Vãn Hảo hoài nghi, nếu giằng co nữa anh nhất định sẽ chọn dùng thủ đoạn cực đoan bức cô đi vào khuôn khổ.

Quả nhiên kiên nhẫn của anh khô kiệt rất nhanh: "Muốn anh ôm em?"

Vãn Hảo nín trong lồng ngực một hơi, sau một lúc lâu đều không ra được: "Không cần."

Bởi vì không muốn đợi lâu với anh, cho nên Vãn Hảo chọn cơm trong nhà, không phải nhà hàng đặc biệt lớn, nhưng sau khi đi vào lại phát hiện người cũng không ít. Hai người đối diện ngồi tại chỗ đó, tự nhiên không có đề tài chung, trong lòng Vãn Hảo có việc, vẫn nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ thất thần.

Trên đường Đường Khải Sâm nhận điện thoại, anh chỉ hạ giọng "Ừ" vài tiếng, lại bổ sung một câu: "Con biết bà nội, về nhà lại nói."

Thì ra là đang nói chuyện điện thoại với bà nội... Ai biết sau khi Đường Khải Sâm cầm điện thoại đặt lên bàn, ánh mắt cũng thản nhiên rơi vào trên mặt thủy tinh phản quang, cặp mắt kia tối đen như mực, như là đang thẳng tắp nhìn chằm chằm cô.

Trong lòng Vãn Hảo nhảy thình thịch, luôn cảm thấy ánh mắt kia sắc bén lại dọa người, mà khi cô quay đầu nhìn về phía đối phương thì lại phát hiện dường như anh cũng chỉ là nhàm chán xem cảnh sắc ngoài cửa sổ mà thôi.

Có lẽ là bởi vì chột dạ, từ đầu đến cuối bộ dáng của cô đều là nghi thần nghi quỷ, lúc ăn cơm cũng nhạt như nước ốc, cho nên tùy tiện ăn một chút liền thả bát đũa.

Ngược lại khẩu vị của Đường Khải Sâm rất tốt, nơi nào có bộ dáng của người vừa mới giải trừ hôn ước bị người vứt bỏ, bình thường rất nhiều người khủng hoảng, đến đồ ăn của nhà hàng ba sao này cũng ăn hết sạch.

"Mấy ngày nay anh chưa ăn cơm?"

Ban đầu Vãn Hảo muốn chế nhạo anh vài câu, ai biết người nọ còn rất nghiêm trang trả lời: "Hai ngày."

Thật đúng là si tình, còn tưởng rằng nuốt không trôi là độc quyền của cô đấy. Vãn Hảo giật giật khóe miệng, những lời vốn muốn nói ra miệng liền bị nuốt trở về.

Đến lầu dưới túc xá, lúc này Đường Khải Sâm mới nhớ tới hỏi việc phòng ốc, quá lâu như vậy anh đều không thấy người phụ nữ này có ý tứ chuyển qua, vì thế thăm dò giống như vô tình nói: "Nghe nói em có căn hộ ở trung tâm, sao lại còn ở lại nơi này?"

Vãn Hảo cũng không có hỏi anh nghe nói từ đâu, chỉ nói chi tiết: "Nhà kia điện nước, đồ đạc, tính ra cũng phải mất một khoản. Thêm đó cũng không cách công ti gần, nếu tàu điện ngầm không kịp, còn phải thuê xe, nghĩ như thế nào cũng không có lời."

Đường Khải Sâm nhìn cô nói miệng lưỡi lưu loát, một bút thêm một bút tính ngược lại rất tinh tế, nhưng những thứ kia đều là số tiền nhỏ, hiện tại đến chuyện này Khương Vãn Hảo cũng muốn tính toán chi li? Nhưng bây giờ anh không thể nói cái gì, càng không thể đến lúc thay đổi hợp đồng rồi những thứ nhỏ cũng ôm đồm.

Vãn Hảo không chút nào chú ý đến sắc mặt người đàn ông kia chuyển biến, chỉ hơi thở dài: "Tuy rằng đoạn đường rất tốt, nhưng không thích hợp với tôi. Tôi chuẩn bị bán nó đi, đổi căn nhỏ hơn một chút."

Đường Khải Sâm thiếu chút nữa cho rằng chính mình nghe lầm, gân xanh trên trán hung hăng nhảy dựng: "Em nói cái gì?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: Alice C, An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Mỹ Mạnh Mẽ, Phụng, nghê giãn, paru, qh2qa06, shirleybk, ꧁A Trạch꧂
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ARIES- bạch dương, langthang, Nguyen Thu Thủy, thichdoctruyenmoi, tiểu khanh tử, Tuyen.Van, Tô Hương Quỳnh, ๖ۣۜMꙣêღ và 742 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 791 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 790 điểm để mua Thần nước
Tiểu Ly Ly: Hic, nhà Ly nghèo, đấu giá vật phẩm để cưới lão bà, mọi người hãy nhường cho Ly nha *mắt long lanh*
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 440 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 418 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé trà
Lãng Nhược Y: *cong đuôi chạy* lão công em vỗ béo bấy lâu mới đc như thế này, ss vừa gặp đã đòi thịt em :cry2:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.