Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

 
Có bài mới 11.06.2017, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8798 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 36
Chương 36:

Quen biết nhau gần 6 năm, lần đầu tiên được Cố Trầm Quang đối xử khách sáo như vậy, anh ta có phần không thích ứng. Hơi cúi người ngồi xuống, nhẹ ho khan một tiếng, giơ tay lật tài liệu trước mặt: “Còn gì nữa không?”

“Ừ.” Cố Trầm Quang cũng đi tới, ngồi xuống đối diện anh ta: “Tài liệu trong nước có hạn, những thứ này là phần lớn, còn dư lại một phần dự bị em đã gửi vào máy tính của anh, anh có chứng cứ nào khác không?”

"Có.” Anh ta nói xong rút từ ngăn kéo dưới bàn trà ra một túi tài liệu, rồi đưa cho Cố Trầm Quang: “Đây là phần anh mới vừa điều tra được, biết em sắp tới, nên không gửi qua cho em.”

Cố Trầm Quang gật đầu, nhận lấy: “Có tiến triển gì mới sao? Tìm được tập đoàn tài chính chống đỡ sau lưng rồi?”

"Vẫn chưa.” Anh ta nói xong nhíu mày: “Em cũng biết, muốn tìm được tập đoàn tài chính chống đỡ sau lưng thật sự cũng không phải là chuyện dễ.”

"Rõ ràng."

Lượng lớn tiền bạc lưu động ra vào như vậy, người giật dây luôn luôn sẽ bày một tầng lại một tầng trận pháp che mắt người khác, che giấu hướng chảy về thật sự của nguồn tiền.

"Hơn nữa. . . . . ." Anh ta dừng một chút, có chút do dự.

Cố Trầm Quang ngẩng đầu lên, một tay còn để trên tài liệu: “Hơn nữa cái gì?”

Anh ta thở ra một hơi, vẻ mặt so với vừa rồi nghiêm túc rất nhiều: “Hơn nữa chuyện này so với tưởng tượng ban đầu của chúng ta còn phiền toái hơn rất nhiều.”

Cố Trầm Quang: "Thế nào?"

"Nó không chỉ liên quan đến một công ty đưa ra ngoài thị trường. Nói cách khác, kẻ chống sau lưng không chỉ là một tập đoàn tài chính, mà là một dây chuyền tuyệt đối đầy đủ, có thể tùy thời bù đắp vào nguồn tiền kia. Chúng ta muốn tiến hành đột phá vòng vây từ lỗ hỏng nguồn tiền, cơ hội rất nhỏ. Đây là điều thứ nhất."

Việc này ban đầu đã đoán được, lúc này xem như là lấy được kết luận chính xác. Cố Trầm Quang nghe xong cũng không có nhiều kinh ngạc, trực tiếp hỏi: “Vậy điều thứ hai thì sao?"

"Thứ hai. . . . . . Người có liên quan, bối cảnh so với tưởng tượng của chúng ta phức tạp hơn rất nhiều.”

"Ăn sạch?”

Anh ta gật đầu: "Không sai biệt lắm."

Anh ta dừng một chút, nói tiếp: “Người làm chuyện này, hắc bạch hai bên đều ăn sạch là chuyện bình thường. Nhưng mà mỗi bên đều có thể làm đến phong sinh thủy khởi, cũng không thường gặp. Chúng ta ở ngoài sáng biết được bọn họ rửa tiền, trong thời gian lâu như vậy vẫn như cũ không phát hiện một chút sơ hở nào. Ẩn giấu hoàn mỹ như vậy, tuyệt đối không phải là người bình thường có thể làm được. Hơn nữa, cần cả hai phương diện phải cực kỳ phối hợp không kể phải trả giá cao.”

"Em biết."

Anh ta sững sờ nhìn về phía Cố Trầm Quang: “Em biết?”

Cố Trầm Quang đón ánh mắt của sư huynh, tỉnh táo rõ ràng: “Em biết, ngay từ lúc vừa bắt đầu em đã biết.”

Đôi mắt đen như mực, thong dong tự nhiên.

Anh ta ngẩn người, đã rất lâu chưa từng nhìn thấy đôi mắt này. Anh ta gần như quên mất, người này ban đầu, ban đầu người này có dáng vẻ phản kích kịch liệt như thế nào. Dùng bộ dáng xương máu người Á Châu, đánh bại một đám người Âu Châu, đứng ở đó trở thành truyền kỳ đỉnh cao nhất, liếc nhìn xuống mọi người.

Sau khi huy hoàng không nhìn hoan hô của mọi người, bình tĩnh mà đi xuống đài, chỉ để lại cho mọi người một bóng lưng anh tuấn.

Là người đàn ông tên Cố Trầm Quang này.

Dù bay giờ tuổi anh ta còn trẻ, cơ cấu thế lực chưa đủ để thăm dò tất cả. Nhưng tuyệt đối không có chuyện gì có thể qua được ánh mắt của anh.

Anh ta nhẹ nhàng lắc đầu, cười: “Anh tại sao lại có thể quên…..”

Lấy lại tinh thần, nhìn người đàn ông bình tĩnh trước mặt, mở mệng: “Như vậy điều thứ ba em cũng đã biết rồi.”

"Ừ.” Cố Trầm Quang gật đầu, không ngoài dự đoán mở miệng, nói tiếp: “Điều thứ ba, chúng ta chỉ có thể tra được vụ rửa tiền, thế nhưng nơi rửa tiền, nếu như từ lúc vừa bắt đầu chính là sạch sẽ, mặc cho chúng ta có tra thế nào, cũng sẽ không có thu hoạch.”

Anh ta cười khổ gật đầu: “……Ừ.”

"Còn có điều thứ tư.”

". . . . . . Cái gì?"

Cố Trầm Quang không nhìn anh ta, giọng nói bình tĩnh: “Điều thứ tư, nếu là sau lưng có tập đoàn tài chính chống đỡ, thì có số lượng thu vào lớn nhỏ. Như vậy trực tiếp mở rộng phạm vi điều tra của chúng ta.”

Đây là điều trước kia không nghĩ tới.

Nhưng mà, quả thật phạm vi điều tra tăng lên rất lớn, muốn tìm ra tập đoàn tài chính đứng sau lưng thật sự, khó càng thêm khó.

Anh ta thầm than một câu bản lĩnh không bằng người, vừa muốn bày tỏ sự đồng ý, người đối diện đã không nhanh không chậm mở miệng: “Nhưng thật ra thì những điều phía trên cũng không thành vấn đề.”

Lời muốn nói ra trong nháy mắt bị nghẹn lại, trong đầu anh ta đột nhiên nảy ra một suy nghĩ đáng sợ: “Em là nói…..”

"Người trực tiếp tiến hành những việc này thật ra là người chúng ta quen biết. Hoặc là đổi cách nói khác, là người rất quen thuộc chúng ta.”

"Cho nên. . . . . ." Anh ta hơi đứng dậy, cầm một phần tài liệu trên bàn: “Người đó nhất định biết tất cả những thứ chúng ta nghĩ tới. Hơn nữa, sẽ đập tan từng cái một. Đã như vậy, chẳng bằng dùng phương pháp đơn giản nhất, giấu ở chỗ rõ ràng nhất.”

"Đơn giản nhất, cũng dễ dàng che giấu nhất . . . . . Không hề sơ hở."

Anh ta nói xong, nhìn về phía đối diện.

Không hề ngoài ý muốn nhìn thấy trong mắt người đối diện lóe lên tia sáng.

Cố Trầm Quang khẽ mỉm cười: "Còn phải phiền sư huynh hỗ trợ."

Dưới sự giúp đỡ của sư huynh, Cố Trầm Quang cuối cùng cũng xác định, điều tra rất thuận lợi, tiến triển nhanh chóng. Qua nửa tháng, gần như đã có thể khẳng định xuất xứ nguồn tiền ra vào. Bước kế tiếp, chính là tìm được người cụ thể nhận tiền, nghĩ cách để người đó làm chứng.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày Lộ Nam Tâm đều sẽ gọi một cú điện thoại qua. Bất kể Cố Trầm Quang bận rộn thế nào cũng sẽ bắt máy, hai người nói chuyện tâm sự mười mấy phút đồng hồ mới chịu lưu luyến cúp điện thoại.

Cho đến, hơn nửa tháng sau, Lộ Nam Tâm gọi điện thoại cho Cố Trầm Quang, gọi liên tiếp ba cuộc cũng không ai bắt máy.

Cô chỉ nghĩ là anh bận nên không lo lắng nhiều, cúp điện thoại chuẩn bị đợi buổi tối gọi lại.

Nhưng 7 giờ tối gọi lại thì điện thoại di động thế nhưng tắt máy!

Đây là tình huống chưa từng có —— Hai người đã thỏa thuận với nhau sẽ mở điện thoại di động 24 giờ.

Lộ Nam Tâm cầm điện thoại di động, trong lòng bắt đầu đột nhiên hốt hoảng.

Kiên nhẫn không bỏ lần lượt gọi điện thoại, càng gọi trong lòng càng trầm xuống, càng trầm xuống lại không nhịn được mà tiếp tục gọi…… Sau mười mấy cú điện thoại, rốt cục có người bắt máy.

Trong nháy mắt đường dây điện thoại được kết nối, Lộ Nam Tâm tha thiết muốn nghe được giọng nói làm cho trái tim cô thất lạc. Cô nắm chặt điện thoại di động, không thể chờ đợi lập tức mở miệng: “Alo, Cố Trầm Quang……”

"Xin chào, là Lộ Nam Tâm đúng không?” Đầu dây bên kia là giọng nam xa lạ, tiếng Trung nói rất khó nghe.

Lộ Nam Tâm ngẩn người: “Vâng, là tôi….. Anh là?”

Người đàn ông tự mình giới thiệu: “Anh là sư huynh của Cố Trầm Quang, em ấy thường nhắc đến em.”

“À.” Lộ Nam Tâm mím môi, quên mất cảm giác ngọt ngào khi luôn được anh nhắc tới, khàn giọng hỏi: “Cố Trầm Quang đâu? Tại sao anh ấy lại không nghe điện thoại?”

Anh ta nhìn một chút cánh cửa đóng chặt bên trái, rũ mắt xuống, thu hồi ánh mắt, lần nữa mở miệng giọng nói có chút nặng nề: “Em ấy đang cấp cứu.”

Ầm!!!

Lộ Nam Tâm lập tức mua vé máy bay chạy tới, leo lên taxi đến bệnh viện thì Cố Trầm Quang đã được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.

Sư huynh nhìn thấy cô, lập tức đứng thẳng dậy nghênh đón, hỏi: “Xin chào, em là Lộ Nam Tâm?”

Gọi thẳng tên họ là cách thức quen thuộc của Mỹ.

"Dạ.” Giọng Lộ Nam Tâm có chút run rẩy: “Anh ấy như thế nào rồi? Đã ra khỏi phòng phẫu thuật chưa? Có khỏe không?”

"Em đừng vội.” Lần đầu tiên anh ta nếm thử cảm giác an ủi con gái, hơi có chút mới lạ. Nhưng vẫn nói rõ tình huống cho cô biết: “Đã được chuyẩn đến phòng giám sát, không có gì nguy hiểm đến tính mạng.”

Một bên anh ta nói chuyện, một bên quan sát cô gái nhỏ trước mắt. Quần áo trên người ăn mặc rất tùy ý, giống như là tùy tiện với lấy một bộ mặc lên. Ở khoảng cách xa như vậy chạy tới đây, ngay cả một túi hành lý cũng không mang. Tóc cũng rối loạn, nhìn qua cực kỳ chật vật. Nhưng hết lần này tới lần khác ánh mắt đỏ đến dọa người, trên mặt thế nhưng lại không có nước mắt.

Anh ta có chút ngạc nhiên, trực tiếp hỏi: “Em vậy mà không khóc?”

Anh ta vẫn cho là, mình sẽ nghênh đón một người mặt đầy nước mắt.

Phía sau ông ta chính là phòng ICU, Cố Trầm Quang đang ở bên trong. Lộ Nam Tâm hận không thể dán người lên trên, chỉ cần có thể liếc mắt nhìn anh một cái.

Nhưng rốt cuộc có người hỏi, không thể không có lễ phép mà không trả lời. Huống chi đây lại là sư huynh của anh. Cô không còn tâm tư nào suy nghĩ, bật thốt ra: “Lúc anh ấy không có ở đây, không để cho em khóc.”

Lý do này thành công làm cho anh ta sững sờ một chút.

Chờ anh ta phản ứng kịp, lập tức nghiêm túc gật đầu, nói với cô gái nhỏ gần như muốn dán cả người ở trên cửa sổ: “Hai người thật là ân ái. Cố Trầm Quang bởi vì chuyện của em mà không muốn sống. Em lại vì một câu nói của em ấy mà có thể nhịn xuống nước mắt lâu như vậy.”

Anh ta vô tâm nói xong, đơn thuần là than thở. Lộ Nam Tâm nghe được lại cực kỳ sửng sốt.

Cô nghiêng đầu, ngây ngốc nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, không rõ hỏi: “Bởi vì……. Chuyện của em?”

"A. . . . . ." Anh ta rất kỳ quái: “Em không biết sao? Lần này cậu ấy tới Mỹ chính là đặc biệt tới điều tra nguyên nhân cái chết của cha em.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Bora, Candy Kid, Dhtt, HNRTV, Huogmi, Min Hồng Hạnh, conluanho, mimeorua83, monkeylinh, mybo199, rinnina, san san, sxu, vananhpham, zinna
     

Có bài mới 11.06.2017, 20:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8798 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 47
Chương 37:

Tối hôm đó Lộ Nam Tâm được cho phép vào phòng bệnh thăm Cố Trầm Quang. Anh bị thương không nặng, rất nhanh đã được chuyển ra khỏi phòng ICU.

Lộ Nam Tâm yên tĩnh ngồi ở mép giường, một tay cầm lấy tay Cố Trầm Quang. Trên đầu ngón trỏ anh vẫn còn mang máy theo dõi nhịp tim. Máy thở đã được tháo xuống, cả người anh an tĩnh nằm trên giường bệnh, hô hấp rất nhẹ.

Lộ Nam Tâm nhớ lại đoạn hội thoại với vị sư huynh kia buổi chiều: “Em thật không biết? Trong khoảng thời gian này Cố Trầm Quang thường xuyên bị thương cũng bởi vì em ấy đang bắt tay vào điều tra nguyên nhân thật sự cái chết của cha em. Người đứng phía sau màn có bối cảnh rất phức tạp, phần lớn đều có bối cảnh đen tối.”

"Lần này đúng là, Cố Trầm Quang hơi vội trong việc điều tra. Bị bọn họ phát hiện nên trực tiếp tìm mấy tay xã hội đen, thuê người đánh chết em ấy. Nếu không phải là tên nhóc này trên người có không ít võ thuật, đoán chừng sẽ….. Hoàn hảo là cảnh sát tới nhanh, nếu không thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

"Lúc bệnh viện gọi điện thoại báo cho anh, anh cũng bị ngốc luôn.”

Lộ Nam Tâm cẩn thận nâng tay anh lên, cúi xuống, dán bàn tay anh lên gương mặt mình. Trong đôi mắt có chất lỏng trong suốt trực trào.

Đôi môi cô dán chặt đầu ngón tay của anh. Ở trước mặt anh, nước mắt rốt cuộc không chút kiêng kỵ, trong nháy mắt trào ra ướt một mảnh.

Lộ Nam Tâm gắt gao hôn đầu ngón tay ấm áp của anh, đè nén tiếng khóc vọt tới khóe miệng, nhỏ giọng lầm bầm: “Ngu ngốc….. Ngu ngốc….. Rõ ràng là biết sẽ gặp nguy hiểm, vì sao còn muốn điều tra…..”

Ngay cả chuyện cô gần như muốn quên đi, anh lại còn nhớ. Thậm chí vì thế mà ba phen bốn bận suýt mất mạng.

Cô có tài đức gì, để cho anh phải như thế?

Thời điểm Cố Trầm Quang tỉnh lại, trong nháy mắt, thính giác vẫn không quá mức rõ ràng, mí mắt cũng nặng nề đè chặt, mở không ra. Chỉ có xúc giác là nhạy bén. Anh rõ ràng cảm thấy đầu ngón tay có vật gì đó ấm áp chạm vào. Khi thì mềm mại, khi lại có chất lỏng nóng bỏng chảy qua.

Anh suy đoán, có phải cô gái nhỏ của anh lại khóc nữa rồi không.

Cố Trầm Quang muốn mở mắt, nhưng mí mắt thật sự quá nặng nề, không mở ra được, anh đành bất đắc dĩ buông tha. Sau hai giây chạm chạm suy nghĩ, bản thân có thể làm được, lập tức hơi động ngón tay.

Tiếng nức nở bên tai gần như dừng lại.

Sau một giây tiếp theo, có hơi thở quen thuộc cách anh rất gần, rất gần…… Gần sát bên tai. Mùi hương quen thuộc của bảo bối lập tức xông đến, thẳng đến màng nhĩ.

Giọng nói cẩn thận kèm theo run rẩy vang lên: “Cố Trầm Quang…….Cố Trầm Quang?”

Thật là cô.

Trái tim Cố Trầm Quang hung hăng nhảy lên. Anh muốn gặp cô. Loại thời điểm này, anh rất muốn nhìn thấy cô.

Mất sức của chín trâu hai hổ, gần như xông phá cực hạn của bản thân, mí mắt nặng nề rốt cục mở ra. Con ngươi vẫn đen bóng như cũ, mờ mịt tìm kiếm xung quanh bảo bối của anh.

Giây phút Lộ Nam Tâm nhìn thấy mí mắt anh động đậy, lập tức nín thở chăm chú quan sát, không dám làm ra một cử động nhỏ nào, sợ lại hù dọa đến anh. Chờ đến khi anh hoàn toàn mở mắt, quét mắt khắp mọi nơi, cô mới rốt cuộc không nhịn được nhào tới trước mặt anh, cũng không dám lớn tiếng. Một tay cẩn thận siết ngón tay anh, lắc lắc, nhỏ giọng nói: “Em ở đây….. Ở chỗ này…..”

Ánh mắt Cố Trầm Quang nhìn sang.

Lộ Nam Tâm nhìn anh, nhỏ giọng: “Cố Trầm Quang…. Anh có thể nghe thấy lời em nói không?”

Anh không động đậy, thẳng tấp nhìn cô.

Lộ Nam Tâm chưa từ bỏ ý định, tiếp tục truy hỏi: “Có nghe thấy không….. Hử?”

Cố Trầm Quang nhìn ra, cô gái nhỏ đang sợ, muốn mở miệng trả lời một tiếng, vừa hơi động, cổ họng đau giống như là lửa thiêu. Anh chỉ có thể buông tha, khó khăn nháy mắt hai cái, ý bảo bản thân có thể nghe được.

Lộ Nam Tâm nhìn thấy anh nháy mắt, nước mắt lập tức trào ra, từng giọt nước mắt lớn giống như hạt đậu, theo quai hàm chảy xuống.

Trong lòng Cố Trầm Quang than thở, bàn tay bị cô nắm khẽ động đậy, chuyển tới gò má cô, chậm rãi lau nước mắt đang mãnh liệt chảy xuống.

Lần nữa chịu đựng đau đớn như lửa thiêu nơi cổ họng, mở miệng: “…… Đừng khóc.” Giọng nói khàn đục giống như là ngậm mấy kg cần sa.

Lộ Nam Tâm hít hít lỗ mũi, nhịn không được tiếp tục khóc.

Cố Trầm Quang bất đắc dĩ, bàn tay còn dừng ở trên khuôn mặt cô, mở miệng, lại khó khăn phun ra mấy chữ: “….Vậy nằm xuống rồi khóc tiếp.”

Nằm vào trong lòng anh rồi lại khóc.

Lộ Nam Tâm “Ừm” một tiếng, cách màn nước mắt xem xét trong ngực anh, xác định không có dụng cụ gì, lúc này mới yên tâm nằm vào trong lòng anh. Nhưng một là không dám đè ép cánh tay của anh; hai là không dám dựa vào trước ngực anh, chẳng qua là cách anh gần hơn vừa rồi một chút mà thôi.

Cố Trầm Quang thử giật giật tay phải, khẽ cong lại, nhốt chặt cô, bàn tay thon dài nhẹ nhàng vỗ vỗ bên dưới cổ cô: “Khóc đi."

Lộ Nam Tâm giơ tay lên nắm được ngón tay của anh, nắm thật chặt trong tay, ngượng ngùng khóc thành tiếng. Cô nhìn quần áo bệnh nhân trên người anh, yên lặng rơi nước mắt.

Cố Trầm Quang thở dài, ngón tay dùng sức ôm cô: “Đừng kiềm nén.”

Lộ Nam Tâm lắc đầu một cái: "Không có."

Hai giây sau, Lộ Nam Tâm đột nhiên nhớ tới cái gì, chợt từ trong ngực anh cẩn thận nhảy dựng lên, xuống giường, chống lại ánh mắt khó hiểu của Cố Trầm Quang, giải thích nói: “Em đi gọi bác sĩ!"

Ngốc chết rồi! Anh tỉnh dậy đã lâu như vậy, thế nhưng chỉ nhớ khóc, ngay cả bác sĩ cũng quên gọi.

Cố Trầm Quang giơ tay lên, muốn gọi cô trước tiên chờ một chút, nhưng mà Lộ Nam Tâm đã chạy nhanh ra ngoài…. Anh thu tay về, bất đắc dĩ cười khổ.

Cô gái ngốc!

Bác sĩ rất nhanh đã chạy tới, cẩn thận kiểm tra các chỉ số thân thể Cố Trầm Quang, không có vấn đề gì.

Cười cười, vừa ghi chép lịch bệnh vừa dùng tiếng Anh nói: “Phẫu thuật rất thành công, cơ năng thân thể hồi phục cũng rất tốt, sẽ không để lại bất kỳ di chứng gì, xin yên tâm.”

Lộ Nam Tâm đứng bên cạnh, nghe vậy trong lòng vui lên, mỉm cười nói cảm ơn bác sĩ.

Bác sĩ nam trẻ tuổi nhìn thấy hốc mắt sưng đỏ của Lộ Nam Tâm, đại khái cũng đoán được là chuyện gì xảy ra, cười nói một câu, sau đó thì ra khỏi phòng bệnh.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, anh nhìn em, em nhìn anh, lập tức không biết nên nói cái gì.

Cố Trầm Quang muốn hỏi cô: Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Mà điều Lộ Nam Tâm muốn hỏi lại nhiều hơn: Tại sao không chăm sóc tốt bản thân mình? Tại sao mới xuất viện không tới một tháng lại tự làm bản thân vào viện lại? Còn có… Tại sao giúp cô điều tra chuyện ba cô, cũng không cho cô biết?

Thật ra thì Lộ Nam Tâm đoán được, anh là sợ cô lo lắng.

Vừa nghĩ tới đó, trái tim lập tức đau đớn giống như là bị gì đó hung hăng bóp chặt.

Cô quét mắt nhìn xung quanh, lơ đãng nhìn đến bình nước trên bàn, sửng sốt, chợt nhớ tới vừa rồi lúc nói chuyện, giọng anh cực kỳ khàn. Nháy mắt suy nghĩ gì trong đầu cũng hoàn toàn biến mất, chạy mấy bước tới, nằm ở mép giường hỏi anh: “Có muốn uống chút nước hay không?”

Cố Trầm Quang gật đầu.

Lộ Nam Tâm bò dậy, lấy bình nước đã được chuẩn bị trước rót ra ly nước, pha thêm một ít nước ấm, đưa lên miệng thử độ ấm, xác định vừa đủ ấm, mới cẩn thận đưa đến bên miệng anh.

Đưa tới một nửa mới phát hiện, anh không thể ngồi dậy, nhưng mà nằm lại không thể uống. Lộ Nam Tâm suy nghĩ một chút. Cô đặt ly nước lại trên tủ, sau đó kéo hộc tủ ra: “Nơi này hẳn là có bông tăm…..”

Kéo hai tầng hột tủ, lập tức tìm thấy. Lộ Nam Tâm lấy ra, xé bao nilon, rút một cây ra ngoài.

Dùng đầu có bông gòn thấm nước, lúc này mới đưa đến bên miệng anh.

Nhưng thứ này chỉ có thể làm ước bờ môi của anh, không thể giải quyết được vấn đề căn bản. Lộ Nam Tâm nhíu mày suy nghĩ hai giây, lúc đưa bông tăm đến bên miệng anh, cô thấp giọng dụ dỗ: “Anh ngậm vào, mút lấy nước, cổ họng sẽ dễ chịu hơn một chút…..”

Cố Trầm Quang: ". . . . . ."

Thật sự không muốn làm chuyện tổn hại hình tượng như vậy, nhưng mà cổ họng quả thật là bị thiêu đốt đến khó chịu. Cố Trầm Quang giãy giụa mấy giây, trước đôi mắt chờ mong của Lộ Nam Tâm, anh thỏa hiệp. Đôi môi khẽ nhếch, ngậm lấy đầu bông tăm, dùng sức…. lặp lại mấy lần, rốt cuộc cảm giác nước chảy qua cổ họng, cảm giác lửa thiêu đốt thoáng chốc giảm bớt rất nhiều.

Anh mở miệng: ". . . . . . Đủ rồi."

Lộ Nam Tâm “À” một tiếng, đặt bông tăm xuống, cất xong, ngồi trở lại bên giường.

Nháy mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm anh.

Cố Trầm Quang bị cô gái nhỏ nhìn cảm thấy buồn cười, nhỏ giọng hỏi: "Nhìn cái gì?"

Lộ Nam Tâm: “Nhìn anh nói không giữ lời."

Cố Trầm Quang: “……Hử?”

Lộ Nam Tâm: “Anh nói sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, nhưng mà anh không làm được. Nói không giữ lời.”

Cô rất nghiêm túc nhìn anh, không giống như tính tình cô gái nhỏ.

Trái tim Cố Trầm Quang đập mạnh, cẩn thận tìm kiếm trong ánh mắt của cô, nhưng lại không tìm được tia trách cứ nào.

Thật ra thì có một số việc, trong lòng hai người đều hiểu rõ, nhưng đều không hẹn mà cùng chọn cách trốn tránh. Cố Trầm Quang rất rõ ràng, theo tình hình hiện tại, 8-9 phần cô đã biết mục đích chuyến đi lần này của anh, cũng biết rõ, vì sao anh lại bị thương.

Nhưng cô không nói, chính là không muốn chọc rách ý định mà anh tốn công che giấu. Anh cũng theo cô, không nói.

Cố Trầm Quang cười nhẹ một tiếng, theo dụ dỗ cô: “Ừ, anh nói không giữ lời, hại bảo bối lo lắng…… Vậy bảo bối muốn phạt thế nào?”

Lộ Nam Tâm nghiêng đầu sang chỗ khác, đỏ mắt nói: "Không phạt."

"A. . . . . ." Cố Trầm Quang lại thấp giọng cười hai tiếng, giơ tay bóp bóp chóp mũi của cô: “Cám ơn lòng tốt của bà xã.”

Tổng cộng nói 7 chữ, trong đó hai chữ thành công làm cho Lộ Nam Tâm đỏ bừng cả mặt. Cô liếc nhìn anh một cái, hơi mất tự nhiên, lập tức dời đi, nhỏ giọng oán trách: “….. Gọi bậy bạ cái gì.”

"Ừ.” Cố Trầm Quang dù bận vẫn ung dung cười, thấp giọng hỏi: “Vậy cái này có phạt không?”

Lộ Nam Tâm liếc anh: "Phạt!"

Cố Trầm Quang hơi nhíu mày: "Phạt cái gì?"

Lộ Nam Tâm liếc anh, suy nghĩ một chút, kiên định nói: “Không cho anh hôn.”

"A?" Cố Trầm Quang nghe vậy, buồn rầu nhíu mày, thấp giọng oán trách: “Phạt thật nặng.”

Lộ Nam Tâm: ". . . . . ."

Cố Trầm Quang hồi phục rất nhanh, nghỉ ngơi nửa tháng, căn bản đều hồi phục toàn bộ rồi.

Hai người đi xuống lầu tản bộ, ánh mặt trời ấm áp dễ chịu, hai người sóng vai nhau ngồi trên ghế trúc dưới tàng cây tán gẫu. Lộ Nam Tâm dựa đầu trên bả vai Cố Trầm Quang, nghiêng đầu hỏi: “Anh có thể xảy ra chuyện nữa hay không?”

Đây là bị dọa cho sợ rồi.

Cố Trầm Quang thật thấp cười một tiếng, trả lời: "Sẽ không."

Lộ Nam Tâm nhìn anh: "Khẳng định như vậy?"

"Ừ.” Cố Trầm Quang cũng nghiêng đầu nhìn cô, nói: “Chuyện nên xử lý trong khoảng thời gian này cũng đã xử lý không sai biệt lắm.”

"Anh ấy lợi hại như vậy?"

"Đúng, rất lợi hại."

Lộ Nam Tâm kỳ quái: “Nếu anh ấy lợi hại như vậy, vậy tại sao sớm không. . . . . ."

Cố Trầm Quang biết rõ nghi ngờ của cô, cắt đứt cô, thấp giọng giải thích: “Thân phận của anh ấy vô cùng đặc biệt, không phải lúc cần thiết không thể ra mặt. Nhưng mà lần này không giống, lần này anh ở địa bàn của anh ấy bị thương thành như vậy, anh ấy tuyệt đối sẽ không thương lượng nữa. Mặt khác, gần đây anh năm lần bảy lượt bị thương vào bệnh viện, người bên kia của anh ấy cũng đã động thủ.”

Lộ Nam Tâm nghiêng đầu, hơi thở ấm nóng trực tiếp phun ở trên cổ của anh, hỏi: “Chú Cố?”

"Ừ.” Cố Trầm Quang gật đầu một cái, ngay sau đó có chút bất mãn: “Sao bảo bối lại gọi anh ta giống như gọi anh vậy?”

"Nào có giống nhau?” Lộ Nam Tâm trừng mắt: “Anh ấy là chú Cố, anh là chú Tiểu Cố.”

Cố Trầm Quang: ". . . . . . Tại sao?"

Lộ Nam Tâm liếc anh: “Bởi vì anh ấy là anh trai, anh là em trai.”

Thế nào? Có gì không đúng sao?

Cố Trầm Quang: ". . . . . ." Hoá ra là như vậy.

Bị gọi là “chú Tiểu Cố” nhiều năm như vậy, thế nhưng đến nay mới hiểu được nguyên do trong đó.

Hô hấp ấm nóng của người bên cạnh từng chút từng chút không tự chủ phun trên cổ anh, Cố Trầm Quang nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên đôi môi ẩm ướt của cô.

Ánh mắt tối lại.

Lộ Nam Tâm phát hiện, ngửa đầu, môi hơi để sát vào, không hiểu hỏi: “Sao vậy?”

Cố Trầm Quang thẳng tắp nhìn chăm chú vào đôi môi gần trong gang tấc. Thật lâu không gần gũi, tự chủ đã sớm sụp đổ. Anh mím môi, giọng khàn khàn nói: “Muốn hôn bảo bối.”

Một giây kế tiếp, không kịp chờ cô phản ứng. Anh cúi đầu, ngậm lấy đôi môi của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.06.2017, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2363
Được thanks: 8798 lần
Điểm: 13.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 45
Chương 38:

Hai người ngồi ở chỗ vắng vẻ, bóng râm cây hoàn hảo che khuất một màn này.

Cố Trầm Quang bế Lộ Nam Tâm ngồi lên người anh, hôn thật sâu. Nhưng cuối cùng kiêng dè vì đang ở bên ngoài, tay coi như đàng hoàng, ôm chặt lấy eo cô, vén áo lên, vuốt ve thịt mềm bên eo cô, kiềm nén không đi xa hơn.

Lộ Nam Tâm ngước đầu, chịu đựng dục vọng đè nén một tháng qua của anh.

Anh ôm cô như vậy khi dễ một lúc lâu, môi lưỡi mới rời đi. Cả người cô vùi trong ngực anh, thân thể giống như là tôm bị luộc chín, vừa nóng lại đỏ.

Cố Trầm Quang thấp giọng cười một tiếng: “Trở về thôi.”

". . . . . . Được."

Cố Trầm Quang thả cô xuống đất. Chân cô mềm nhũn, hai chân vừa chạm đất, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Thật may là anh tay mắt lanh lẹ, từ phía sau đỡ lấy cô, khóa ở trước ngực.

Mùi hương trên mái tóc cô nháy mắt tràn đầy chóp mũi anh.

Kích tình bên trong thân thể rục rịch ngóc đầu dậy, kêu gào xâm chiếm lý trí.

Cố Trầm Quang làm như không có chuyện gì xảy ra buông tay, một tay thả xuống nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan xen: “Đi thôi.”

Mặt Lộ Nam Tâm đỏ bừng, mặc cho anh dắt đi: “Ừm.”

Ngày ngắn, trở lại phòng bệnh thì đã gần tối.

Nửa giờ sau, bác sĩ theo lệ thường tới kiểm tra phòng bệnh, nhìn một chút, nói sức khỏe anh khôi phục rất tốt, có thể xuất viện. Cố Trầm Quang gọi bác sĩ lại hỏi: “Buổi tối có cần kiểm tra phòng nữa không?”

Bác sĩ xoay người lại, không hề suy nghĩ đã nói: “Không cần, Cố tiên sinh khôi phục rất tốt, đã không còn vấn đề gì nữa. Quan sát thêm hai ngày là có thể xuất viện.”

Ánh mắt Cố Trầm Quang sâu thẳm, trên mặt lại vẫn bình tĩnh tự nhiên nói: “Cám ơn.”

Bác sĩ lắc đầu, xoay người rời đi.

Cố Trầm Quang lấy điện thoại di động, hỏi cô gái nhỏ còn đang ngây ngốc bên cạnh: “Buổi tối muốn ăn cái gì? Anh gọi bên ngoài mang đến.”

Lộ Nam Tâm suy nghĩ một chút: “Muốn ăn mì.”

Cố Trầm Quang lật xem menu: “Được, ăn cay?”

“Ừm.” Lộ Nam Tâm nói xong lập tức đi tới, đưa mắt sát vào màn hình di động liếc nhìn, dặn dò anh: “Anh đừng ăn cay.”

"Ừ."

Hai người gọi một phần mì cay, một phần mì Ý, cộng thêm một ly nước trái cây lớn. Đoán chừng nhà hàng gần đó, rất nhanh sẽ giao đồ ăn đến. Lộ Nam Tâm xuống lầu lấy đồ ăn trở lại. Cố Trầm Quang dọn bàn nhỏ xong an tĩnh chờ cô.

Lộ Nam Tâm đặt hai phần mì lên bàn, sau đó lấy một phần đưa cho anh: “Đây là của anh.”

"Ừ.” Cố Trầm Quang liếc mắt nhìn phần mì trước mặt cô, hỏi: “Mì nước?”

Loại này ở Mỹ không thấy nhiều.

"Đúng vậy.” Lộ Nam Tâm cười híp mắt, vừa mở bao nilon vừa nói: “Vui không? Vừa rồi em cũng đặc biệt vui vẻ, thế nhưng lại có thể ở chỗ này ăn được mì nước…. Có thể đó là nhà hàng Trung Quốc?”

"Chắc vậy.” Cố Trầm Quang mở phần mì của mình, là mì Ý chính tông, một chút nước canh cũng không có.

Anh ở nước ngoài một thời gian dài, thật ra thì đối với đồ ăn khác nhau cũng không để ý nhiều lắm, không giống như Lộ Nam Tâm có chấp niệm đối với đồ ăn Trung Quốc. Anh cầm nĩa xốc mì lên, nhanh chóng lại không mất phần ưu nhã bắt đầu ăn mì.

Lộ Nam Tâm cũng chuẩn bị ăn, mở nắp mì ra, lục lọi lại không tìm được đũa, lầm bầm: “Tại sao lại không có đũa….”

Cố Trầm Quang dừng lại, nhìn sang: “Chắc là quên cho vào, em quay lại mở hộc tủ phía sau lưng đi, có đũa đấy.”

"Oh. . . . . ." Lộ Nam Tâm quay người, chuẩn bị đi tìm đũa, lại không chú ý chén canh. Tay áo cô quẹt phải, hung hăng va chạm, toàn bộ chén canh đều đổ hết lên người cô.

May mắn không phải mới nấu, lúc này mặc dù là canh nóng, nhưng cũng không đến nỗi bị phỏng.

Lộ Nam Tâm: ". . . . . ."

Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo trắng tay ngắn rộng thùng thình, cả chén canh đổ vào, tất cả đều ướt đẫm.

Cố Trầm Quang lập tức bỏ nĩa xuống, rút khăn giấy ra đưa cho cô: “Có bị phỏng hay không?”

Lộ Nam Tâm lắc đầu: "Không có việc gì."

Cố Trầm Quang kéo cái bàn ra, nói: “Trước tiên em vào phòng vệ sinh sửa sang lại một chút, anh đi đổi drap giường.”

Phòng Cố Trầm Quang ở chính là phòng bệnh VIP, tự nhiên có đầy đủ phòng khách, phòng vệ sinh.

Lộ Nam Tâm “ừm” một tiếng, buồn rầu nhìn một thân chật vật, mang dép vào, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh.

Cố Trầm Quang lấy một bộ drap giường sạch sẽ dưới giường lên, thay xong, thả bộ drap giường bẩn vào thùng tái sử dụng, xoay người lại mới phát hiện cô không có mang theo quần áo để thay. Anh suy nghĩ một chút, lập tức cầm lên chuẩn bị đưa vào cho cô.

Đến cửa toilet, Cố Trầm Quang gõ gõ cửa, nói một câu: “Anh mang quần áo sạch vào cho em.” Sau đó trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Cố Trầm Quang cho là cô không mang quần áo thay, nhiều nhất chính là vẩy nước bẩn lên làm sạch chỗ quần áo bị bẩn. Nhưng vạn lần không nghĩ tới sẽ thấy một màn như vậy…..

Cô gái trẻ tuổi, trên người chỉ còn lại chiếc áo ngực màu lam nhạt, hai móc cài phía sau bị mở ra. Mật tay cô đang với ra phía sau cài lại móc áo ngực, một tay vẩy nước rửa sạch trên phần bụng….. Bộ ngực vốn cũng không nhỏ bị cô đè ép, trong nháy mắt lập tức biến thành một yêu tinh mê người, nét đẹp thiếu nữ được miêu tả sinh động.

Thấy anh đi vào, Lộ Nam Tâm kinh hoảng trừng to mắt, sắc mặt còn mang theo nét đỏ ửng.

Cố Trầm Quang quét mắt qua, áo ngực màu lam nhạt cùng với làn da trắng như sứ của cô càng làm thêm đẹp mắt dưới ánh đèn sáng như ngọc. Bên trong là gò bồng mềm mại, đã sớm vì động tác đè ép của cô được miêu tả sinh động.

Ánh mắt Cố Trầm Quang sâu thêm mấy phần, dần dần trở nên nguy hiểm.

Anh đi tới, tiện tay đóng cửa, không tiếng động giơ quần áo sạch trong tay lên. Lúc mở miệng giọng nói đã trở nên khàn khàn: “Bảo bối quên mang theo quần áo.”

Giờ phút này Lộ Nam Tâm quả thật xấu hổ muốn chết, khuôn mặt thành công bị đốt cháy. Cô nhanh chóng liếc nhìn quần áo sạch trong tay anh một cái, run rẩy nói: “…. Anh để ở đó đi.”

Cố Trầm Quang thấp giọng cười, đến gần, để quần áo sạch trong tay lên trền bồn rửa mặt, sau đó vây cô lại, bất động.

Một cái tay khác chống đỡ mặt gương sau lưng cô, vây cả người cô trong ngực anh.

Trên gương không ngừng có nước hơi ngưng tụ thành từng hạt nước, theo nhiệt độ lòng bàn tay anh, trượt xuống.

Lộ Nam Tâm càn khẩn trương hơn, Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên như thế này trước mặt anh, nhưng cô cảm giác hôm nay anh có chút không giống. Anh giống như là một con sói mài răng vận sức chờ phát động, rốt cục không nhịn được mà muốn buông thả bản tính.

Nguy hiểm, lại mê người.

. . . . . . Lộ Nam Tâm sợ bản thân cầm giữ không được.

Trên người Cố Trầm Quang còn mặc quần áo bệnh nhân, từ nút áo thứ hai trở xuống, Lộ Nam Tâm có thể dễ dàng nhìn thấy độ cong hoàng mỹ của từng bắp thịt trên bụng anh, cùng với, xuống chút nữa……

Rầm!!!

Mặt hoàn toàn đỏ rực.

Lộ Nam Tâm hơi mím môi, không dám nhìn nữa. Vừa muốn ngẩng đầu nhìn anh, lại bị anh hung hăng ngậm lấy môi.

. . . . . . Lưỡi của anh mạnh mẽ mở ra môi cô, thăm dò vào trong miệng, hút lấy lưỡi cô, điên cuồng khấy đảo. Lộ Nam Tâm bị anh hôn đến hai chân mềm nhũn, gần như muốn ngã xuống đất. Lại bị anh ôm thật chặt, giữ trước ngực.

Người khi yêu luôn nhạy cảm. Lộ Nam Tâm mơ hồ có loại cảm giác, nụ hôn này không giống với những nụ hôn trước kia….. Người đàn ông đang ôm cô giống như là cuối cùng đã phá vỡ hết tất cả ngăn cản trói buộc, không kiêng kỵ nữa. Hô hấp bén nhọn trên người toàn bộ tràn ra, môi lưỡi quấn quýt, không thể ngăn trở….. Có một loại cảm giác mê hoặc lòng người.

Không biết hôn bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại. Cố Trầm Quang ôm chặt cô gái nhỏ trước ngực, thở hổn hển. Ánh mắt nhìn chăm chú làn da ửng hồng vì bị hơi nước xông.

Anh cúi người đến bên tai cô, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, giống như ánh hoàng hôn mênh mông ngoài cửa sổ: “…… Bảo bối, anh không nhịn được nữa.”

Lộ Nam Tâm cảm thụ lồng ngực phập phồng của anh, hơi thở nóng rực gần như muốn thiêu đốt cô. Cô yên lặng nuốt nước miếng, lấy dũng khí, tiến tới bên tai anh, dùng giọng nói còn nhỏ hơn muỗi hỏi: “Ở đây….. Ở phòng vệ sinh?”

Trong mấy giây ngắn ngủn này, Cố Trầm Quang gần như suy nghĩ đến tất cả mọi phản ứng của cô: Kinh hoảng, xấu hổ, sợ hãi, thậm chí là rung động.

Nhưng vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới, cô lại nói một câu như thế.

Anh không nhịn được thấp giọng cười, âm thanh tiếng nước chảy “tích tích” trong phòng tắm, phá lệ mưu sát lỗ tai người khác.

Một tay anh dò tới sau lưng cô, dễ dàng cỡi móc khóa áo ngực. Kéo một cái, chiếc áo ngực mào xanh lam bị ném ở trên mặt đất. Trong nháy mắt, trên người Lộ Nam Tâm không còn gì.

Cố Trầm Quang áp sát tới, tiếp tục hôn xuống: “Không. . . . . . Đi lên giường."

Hai chữ cuối cùng thành công khiến buồng tim Lộ Nam Tâm nóng lên.

Tay của anh đã trượt xuống, luồng vào dây thun quần của cô. Ngón tay thon dài đẩy một cái…… rất nhanh, quần cùng áo ngực của cô cùng chung số phận, bị ném ở trên mặt đất ướt nhẹp.

Trên người Lộ Nam Tâm lần nữa chỉ còn lại một cái quần lót nho nhỏ……. Ở trong đó, là lãnh địa Cố Trầm Quang không dám thăm dò, lại khát vọng sâu sắc.

"Đừng nhịn, gọi ra….. rất êm tai.”

"Không. . . . . . Đi lên giường."

"Anh. . . . . . Anh đừng hôn nơi đó. . . . . . Cố Trầm Quang, đừng. . . . . ."

Lộ Nam Tâm bị anh hung hăng khi dễ, không nhịn được muốn lên tiếng hét to….. Thế nhưng đây là bệnh viện, ngoài cửa thỉnh thoảng sẽ có người đi qua. Lúc bị tình dục gần như bao phủ, lý trí còn sót lại nhắc nhở cô.

Loại đau đớn này, sống không bằng chết. Cảm giác thoải mái cùng đau đớn đồng thời xâm chiếm thân thể, tiến thoái lưỡng nan.

Rốt cuộc Cố Trầm Quang cũng bỏ qua cho cô, lần nữa bò lên hôn môi cô. Một tay lục lọi tìm được tay cô, mười ngón đan nhau thật chặt.

"Nam Nam, anh gần như là chết qua hai lần."

Lộ Nam Tâm hơi mở mắt, không hiểu tại sao anh lại đột nhiên nói cái này?

Cố Trầm Quang nhỏ giọng nói tiếp: “Trước đây, anh luôn luôn lo lắng. Bây giờ có phải còn quá sớm hay không, có thể sẽ làm tổn thương bảo bối hay không? Thế nhưng sau hai lần gần như bỏ mạng, một giây kia khi anh tỉnh lại, đột nhiên anh cảm thấy bản thân trước đây rất là ngu.”

". . . . . . Tại sao?"

"Cuộc sống mỗi người đều không xác định, quan trong nhất là hưởng thụ thời khắc hiện tại….. Anh không muốn sau này hối hận, cũng sẽ không để cho bảo bối hối hận. Bảo bối có tin anh không?”

Lộ Nam Tâm thật không nghĩ tới, ở thời điểm này, người đàn ông này còn nhớ rõ muốn giảng cho cô một khóa giáo dục chính trị.

Nhưng thật ra thì. . . . . . Nếu không tin anh, cô còn có thể tin ai đây?

Lộ Nam Tâm ngửa đầu, bên trong đôi mắt sáng có chất lỏng trong suốt, lóe lên tia sáng. Cô chủ động đưa môi tới hôn xuống đôi mắt anh, sau đó nhanh chóng rời ra, thấp giọng, vừa kiên định lại dịu dàng nói: "Tin."

Cố Trầm Quang cười: “Được….. Vậy bảo bối, anh muốn tiến vào.”

Cố Trầm Quang trầm thắt lưng, cự vật đã sớm sưng to phát đau, chỉ là sợ tổn thương cô. Anh dùng hết mọi cách, sau khi xác nhận cô đã vì anh chuẩn bị xong, rốt cục mới không nhịn được nữa, đâm mạnh một cái.

Lộ Nam Tâm nhắm mắt lại, mí mắt hồng hồng, thấp giọng kên: ". . . . . . Ừm."

Đây đúng là cỗ vũ lớn nhất đối với đàn ông.

Cố Trầm Quang hít sâu, thân thể đẩy lên phía trước một cái….. Rốt cuộc tiến vào.

Càng về sau, Lộ Nam Tâm rốt cuộc không nhịn được nữa: “hu hu” khóc thành tiếng, đáng thương dính sát vào trên người anh, nhỏ giọng cầu xin: “Anh…… Ưm, anh chậm một chút, em không được…… Em thật sự không được nữa, Cố Trầm Quang……”

Không ngờ hoàn toàn ngược lại, thiếu nữ nhỏ giọng cầu xin, trái lại càng làm cho người đàn ông trên người cô càng thêm hưng phấn, động tác đâm vào càng mạnh hơn…..

Cuối cùng Lộ Nam Tâm lệ rơi đầy mặt, hung hăng cắn lấy bả vai của anh.

Vẻ mặt Cố Trầm Quang không nhăn một cái, chỉ chìm trong cảm giác trầm mê, mặc cho cô cắn lấy bả vai mình. Phía dưới nhanh chóng đâm vào rút ra mấy cái, ôm chặt lấy cô, gắt gao run rẩy………


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aka, Alexa [Bot], cuden23, huong CT, lan trần, Min95, nganhung123, phamquy83, Thảo Alice, Trương Hương 305, Tử Vân Đoan, Vutieudiem2k1, Vân Cà Bông và 972 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1807 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1720 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 648 điểm để mua Hamster lúc lắc
Mía Lao: Quá chời bánh kem dòi :sweat:
Đào Sindy: sinh nhật tặng bánh kem đúng r :))
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Tuyền Uri: Sao hơm cho cục đá :hixhix: ăn đồ ngọt ko tốt cho sức phẻ
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Tuyền Uri: Ân :hixhix:
Họa cục cưng :"> đấy là duyên nhá
Thèng bẩy kia cho quà đê :dance:
Họa Thiên: Ai bắt hai người sinh cùng ngày cùng tháng đâu :) hơ hơ :">
Đường Thất Công Tử: cháy hàng bánh kem
Đóa Ân: Không
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem vani
Tuyền Uri: Hihi cảm ơn bà :kiss3:
Ânnnn nhớ nay ngày gì hông :">
Đào Sindy: r nha :)) ... ......
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Đóa Ân: Oh, chúc mừng chị được miss yêu thích :)2
Tuyền Uri: Cảm ơn tềnh yêu nhỏ cho chị bánh kem :kiss3:

Bà Đàooooo quà sinh thần tui :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.