Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 296 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 23.05.2017, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 441
Được thanks: 1795 lần
Điểm: 30.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 45
Chương 139 : Người kia chính là một tên biến thái!


"Xin chào….." Dụ Thiên Tuyết cau mày chào một tiếng, nhưng chỉ có tiếng vang không có tiếng trả lời, cô chỉ có thể tự mình đối mặt với không gian hoàn toàn xa lạ tối đen này, trong phòng có cái gì không, người kia ở đâu cô cũng không rõ ràng lắm. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Nhẹ nhàng hít một hơi, Dụ Thiên Tuyết mở miệng nói: "Vị tiên sinh này, anh khỏe chứ, tôi là Dụ Thiên Tuyết, tư vấn viên của trung tâm Huệ Minh, rất vinh hạnh vì có thể tới đây để tư vấn cho anh, anh…… Anh có thể lên tiếng không?"

Lúc nói xong câu cuối cùng cô hơi đỏ mặt, nhưng trừ nói những lời này cô cũng không biết phải nói gì.

Bên trong vẫn không có tiếng tăm gì, ngay khi Dụ Thiên Tuyết sắp có cảm giác tuyệt vọng, rốt cuộc có một chuỗi tiếng bước chân từ xa đến gần đi tới trước mặt cô, khoảng cách có chút quá gần, Dụ Thiên Tuyết cảm thấy hơi khó chịu, ngay sau đó đã nghe được một giọng nói vang lên lên đỉnh đầu: "Cô tới một mình?"

Giọng nói đậm đà du dương, trầm thấp đè nén lộ ra sự từ tính, kèm theo hơi thở phái nam mãnh liệt cuốn sạch ý thức của cô.

Dụ Thiên Tuyết có chút hít thở không thông, gật gật đầu.

Cô cảm thấy giọng nói này có phần quen thuộc biết bao, nhưng là giống ai? Nhất thời cô nhớ không nổi, chẳng lẽ là giống người dẫn chương trình thời sự? Mặt cô hơi đỏ lên, không thể tháo bịt mắt ra nhìn kỹ một cái, cảm giác quá kém, nhưng cô vẫn duy trì lễ phép, nhẹ giọng nói: "Tiên sinh, chúng ta ngồi xuống trò chuyện được không? Xin lỗi tôi nhìn không thấy, cũng không biết bố cục trong phòng như thế nào....."

Bịt mắt màu đen, da thịt cô trắng nõn như tuyết vô cùng mịn màng, đôi môi đỏ như máu.

Mấy ngón tay ưu nhã của người đàn ông theo bả vai cô lướt xuống, nhẹ nhàng kéo tay cô qua, nắm trong lòng bàn tay, dẫn dắt cô đi vào bên trong.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, có thể thế này sao, trong nháy mắt cô muốn vùng vẫy, dù sao, thật sự là không quen bị người khác phái đụng chạm không có ý do thế này, nhưng ngẫm nghĩ cũng không có biện pháp nào, chỉ đành mặc cho người đàn ông cao lớn nắm bàn tay nhỏ bé của mình, dắt cô đi thẳng tới ghế salon.

Nói anh ta cao lớn, là bởi vì giọng nói của anh ta truyền đến từ đỉnh đầu, cô mơ hồ có thể nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực của anh ta.

Người đàn ông này so ra cao cô hơn một cái đầu, thân thể cũng rất có cảm giác bị áp bách.

"Cô thích uống gì?" Giọng nói đàn ông trầm thấp đậm đà vang lên lần nữa.

"Nước lọc, cám ơn." Dụ Thiên Tuyết lấy ra bản ghi chép từ trong túi xách của mình, định dùng phương thức ghi chép nguyên thủy nhất để trao đổi cùng với bệnh nhân này, thật ra thì tình huống cũng tốt hơn rất nhiều so với dự liệu, dường như người này không khó khai thông đến vậy.

"Không có nước lọc, cà phê hoặc hồng trà, muốn loại nào?"

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, có chút xấu hổ: "Vậy thì Hồng trà, cám ơn."

"Cô công tác ở Huệ Minh bao lâu rồi?"

"Chỉ mới mấy ngày." Dụ Thiên Tuyết lắc đầu một cái, vô cùng thành khẩn nói, hơi cau mày: "Chẳng qua tôi có kinh nghiệm, xin anh tin tưởng sự chuyên nghiệp của tôi."

Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô.

Dụ Thiên Tuyết cau mày sâu hơn, cô có chút không hiểu, thông thường khi nói chuyện phiếm, không phải ngồi ở phía đối diện thì tương đối thành khẩn hơn sao? Chẳng lẽ bây giờ cô phải xoay người qua mới có thể đối thoại với người đàn ông này?

"Tốt." Anh ta chỉ nhàn nhạt nói một chữ, sau đó ngửa đầu tựa vào ghế salon, cánh tay ưu nhã đặt trên trán, hình như đang muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút.

"Tiên sinh?" Dụ Thiên Tuyết không nghe được động tĩnh gì, do dự gọi nhỏ: "Tiên sinh, anh còn ở đây không?"

Vẫn không có động tĩnh, theo bản năng Dụ Thiên Tuyết sờ soạng bên cạnh mình, bỗng nhiên sờ được một thân thể nóng hừng hực, mấy ngón tay mảnh khảnh trắng noãn chạm trúng nút áo sơ mi, xuyên qua lớp vải mỏng manh kia có thể cảm nhận được cơ ngực tráng kiện của anh ta.

Dụ Thiên Tuyết sợ hết hồn, bất thình lình rút tay về.

Thật sự là cô đã quá mạo muội, bên cạnh có một người sống sờ sờ, hẳn là cô phải nghe được tiếng hít thở và nhịp tim đập.

Nhưng hiện giờ, hình như là anh ta đã ngủ thiếp đi, cô có thể làm cái gì?

Bàn tay nhỏ bé cầm cây bút, không ý thức mà viết loạn trên bản ghi chép, loại không khí này làm người ta hít thở không thông, Dụ Thiên Tuyết bất đắc dĩ viết trên bản ghi chép: "Ngày thứ nhất, không thu hoạch được gì, anh ấy ngủ thiếp đi, đối thoại không nhiều hơn mười câu, hoàn tất."

Hiện tại không thấy rõ chữ mình viết, chắc là rất xấu.

Trong bầu không khí ngột ngạt, thậm chí Dụ Thiên Tuyết không thể nhận biết được hiện tại là mấy giờ, cả người ở trong thế giới thời gian không gian điên đảo.

Tối qua ngủ trễ, hiện giờ cơn buồn ngủ đột nhiên kéo tới, cô chống đỡ không nổi, cũng ngủ thật say.

... ...... ........

Thân thể Nam Cung Kình Hiên cao ngất đứng lên, trong đôi mắt thâm thúy tản ra ánh sáng như ngọc lưu ly, đi tới bức tường phù điêu, rót một ly rượu đỏ, bỗng nhiên uống hết.

Toàn thân người đàn ông anh tuấn khôi ngô đều là sự tà tứ sức quyến rũ, anh hơi say, đi trở lại ghế salon, cúi đầu chống tay ở hai bên thân thể người phụ nữ trên ghế salon.

Tháo ra bịt mắt màu đen che lấy hơn phân nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong tay Dụ Thiên Tuyết vẫn còn cầm bút, mềm mại xiêu vẹo ngã trên ghế salon.

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô hồi lâu, trong đôi mắt thâm thúy có tình yêu say đắm đam mê cùng sự đau lòng, anh đưa tay rút bản ghi chép trong tay cô ra, nhìn chữ viết rất đẹp có điều hơi lộn xộn, ngón tay thon dài mơn trớn rồi để lên trên bàn.

Ngay sau đó anh bồng cô lên, đi đến bên trong đặt cô xuống giường lớn, kéo chiếc mềm mỏng bên cạnh qua đắp cho cô.

Hai cánh tay cường tráng ôm chặt lấy cô, siết thật chặt.

"….." Trong lúc ngủ mê, Dụ Thiên Tuyết ưm một tiếng, cảm giác được sự nóng bỏng ấm áp ùn ùn kéo đến, cô quá mức buồn ngủ không thể mở mắt ra, càng không biết hiện giờ mình đang bị một người đàn ông ôm ấp như thế nào.

"Thật xin lỗi….." Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn vang vọng ở trong phòng, bao trùm bên tai cô, nói không biết bao nhiêu lần: "Thiên Tuyết, thật xin lỗi....."

Nụ hôn ấm áp rơi xuống, mang theo hương thơm tinh khiết của rượu đỏ bao phủ đôi môi đỏ mọng, dễ dàng đẩy ra hàm răng hơi khép của cô.

Mùi vị ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng, thân thể to lớn của Nam Cung Kình Hiên run nhè nhẹ, yêu thương đôi môi của cô như thương yêu một loại trân bảo quý hiếm, bàn tay từ cái mềm mỏng mò vào, cởi áo ngoài của cô ra, lần theo phía bên trái thăm dò lên chạm đến cánh tay của cô.

Trên cánh tay trái, một đoạn da thịt trơn mềm mịn màng, anh có thể đụng chạm được một vết sẹo dữ tợn thật dài.

Cho tới bây giờ chưa hề để lộ, cho tới bây giờ cũng chưa hề có  người nào nhìn thấy.

Cánh tay Nam Cung Kình Hiên siết chặt, ôm người phụ nữ bị chính mình tổn thương đến thương tích đầy mình vào trong ngực, dưới tình huống cô hoàn toàn không thanh tỉnh, dùng sự trầm mặc để biểu đạt sự áy náy của anh, anh biết, khi cô thanh tỉnh thì lý trí sẽ khiến cô hung hăng đẩy anh ra, cô sẽ không muốn nghe anh nói bất cứ lời nào, thậm chí, căn bản là không muốn nhìn thấy anh.

Trọn vẹn mấy giờ đồng hồ, Nam Cung Kình Hiên cứ dùng tư thế không đổi mà ôm ấp cô như vậy, ngoại trừ, thỉnh thoảng lúc cô cảm thấy không thoải mái thì thay đổi tư thế, anh cứ kiên trì ôm lấy cô.

Buổi sáng cứ trôi qua như thế, anh không phải là không có lý trí đến mức ở chỗ này đợi tới lúc cô tỉnh lại.

Chống trán mình vào trán cô, Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, giọng khàn khàn: "Có thể cho anh một cơ hội để yêu em hay không? Một lần là đủ rồi....."


*****


Lúc Dụ Thiên Tuyết tỉnh lại thì đã qua buổi trưa.

Cô phải thừa nhận cô vẫn còn chưa đủ chuyên nghiệp, bởi vì không thể hiểu được, khi cô tỉnh dậy không phải ngồi ở trên ghế salon như lúc đầu mà là đang trên giường lớn, động tác đầu tiên của cô chính là đột nhiên kéo bịt mắt màu đen xuống, cố gắng thích ứng ánh sáng chói lóa, phân biệt nơi mình đang ở.

Giường lớn mềm mại màu trắng, mềm mỏng đắp trên người, quần áo của cô nguyên vẹn không tổn hao gì.

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết mang theo sự kinh ngạc và mơ màng, đầu óc mê man không biết xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ là người đàn ông kia nhìn thấy ngủ trên ghế salon nên ôm nàng tới nơi này ngủ? Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết nắm cổ áo của mình, cẩn thận nhớ lại mình có bị anh ta xâm phạm hay không, trong trí nhớ hình như là không có.

Nhưng mà cô có thể cảm giác được rất rõ ràng, trong cổ họng có hương thơm tinh khiết của một loại rượu đỏ.

Bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết đứng dậy, quan sát căn phòng có phong cách cổ xưa này, bên ngoài là một phòng khách rất lớn, ghế salon cùng khay trà cũng đặt ở ngay chính giữa không có sự dư thừa, mà cô cũng liếc nhìn bức tường phù điêu bên ngoài có bày một cái quầy dài —— phía trên treo một ít ly, hai bên sắp rất nhiều rượu đỏ.

Dụ Thiên Tuyết đi tới, ngửi mùi vị trong cái ly kia.

Sau đó sắc mặt cô tái nhợt đặt cái ly xuống, đề phòng nhìn tất cả mọi thứ chung quanh, suy nghĩ lại thì không có khả năng người đàn ông kia làm gì với mình, trong lòng nhất thời oán giận, chỉ có cảm giác là mình gặp phải lưu manh!

Quỷ tha ma bắt..... Sao mà nơi nào cũng đều có mấy tên khốn kiếp? !

Dụ Thiên Tuyết không còn kịp nghĩ bất cứ chuyện gì nữa, cầm túi xách của mình lên, lấy điện thoại di động ra mới phát hiện đã bị người ta tắt máy.

Cô cũng không nhịn được nữa, xông tới mở cửa đi ra ngoài, cô cam đoan đây là lần cuối cùng mình tới nơi này, cho dù đến cùng là khách hàng này có thân phận gì quyền hành lớn bao nhiêu, cô chịu đủ rồi những chuyện bị loại người bỉ ổi này thừa dịp người khác ngủ mà giở trò dâm ô hèn hạ!


*****


Trở lại công ty, quản lý Chương chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn oán giận  của Dụ Thiên Tuyết, chân mày cũng là nhíu lại.

"Tôi không làm..... Tùy tiện như thế, tôi không làm!"

Quản lý Chương kèm nén cảm xúc, tỉnh táo hỏi: "Làm sao vậy?"

"Anh có biết vị khách này là một tên biến thái không? Tôi tới đó thì bị bịt mắt cái gì cũng không thể thấy, vậy thì cho dù anh ta lừa bán đi tôi cũng không biết! Hơn nữa một câu anh ta cũng không nói, chỉ biết ngủ, anh lại còn….." Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, cố nén nhục nhã nói: "Anh ta lại còn thừa dịp tôi ngủ mà động tay động chân, anh có thể tự mình đi hỏi anh ta, đừng có trách tôi nói oan cho anh ta!"

Mí mắt quản lý Chương giựt giựt.

"Tôi cũng vừa mới nhận được điện thoại của khách hàng, cô bị tố cáo." Anh thận trọng nói.

"Cái gì? !" Dụ Thiên Tuyết kêu lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trướng đến đỏ hồng.

"Cô có tuân thủ quy củ không?" Giọng quản lý Chương trong trẻo: "Đối phương đã quy định là không cho phép cô lấy bịt mắt xuống, từ đầu tới đuôi cô vẫn tuân thủ sao? Mỗi lần tư vấn là ba giờ hoặc có thể kéo dài hơn, có phải cô cũng chưa hỏi ý kiến của khách đã tự mình trở lại hay không? Còn nữa....., Thiên Tuyết ——"

Ánh mắt quản lý Chương có chút nghiêm nghị chăm chú nhìn cô: " Cô đã ngủ trong quá trình tư vấn, cô nói tôi làm thế nào để tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của cô? Lần đầu tiên phục vụ tận nơi cô đã làm hư chuyện thành ra như vậy, ngay cả tôi cũng không có biện pháp nào giao phó!”

"Tôi….." Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Dụ Thiên Tuyết hơi tái nhợt, không có cách nào cãi lại, trong đôi mắt trong suốt lóe ra sự kích động, giờ phút này đành phải thừa nhận là cô thật sự đã sai lầm, cô nhất thời buông lỏng để mặc cho mình ngủ quên.

"Thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng thừa nhận, ánh mắt thành khẩn nhìn quản lý Chương: "Tôi chấp nhận trừng phạt, trừ tiền thưởng hay là cái khác cũng được, nhưng vụ này, tôi không muốn nhận nữa, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng."

Quản lý Chương lặng im trầm mặc.

Điện thoại trên bàn vang lên, quản lý Chương nhận máy nói đôi câu thì hơi cau mày nhìn Dụ Thiên Tuyết, do dự một chút rồi đưa điện thoại qua nói: "Chính cô tự nói xin lỗi khách đi."

Dụ Thiên Tuyết khẽ cắn răng, nhận lấy điện thoại.

Hết chương 139



Đã sửa bởi Hoalala lúc 26.05.2017, 22:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Phương Bin, shirleybk, thienbang ruby
     

Có bài mới 26.05.2017, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 441
Được thanks: 1795 lần
Điểm: 30.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 45
Chương 140: Anh ta không có cơ hội đến gần em nữa, cho dù chỉ là một chút


"Tiên sinh, chào anh." Dụ Thiên Tuyết đè nén tâm tình nói.

"Cô đi rồi ?"

Lồng ngực Dụ Thiên Tuyết phập phòng, càng nghe giọng nói này càng thấy quen, sự từ tính trêu chọc làm cho lòng cô rối thành một nùi, nhưng hiện giờ cô không quan tâm chuyện này, nhẹ nhàng hít một hơi nói: "Vị tiên sinh này, xin thứ lỗi vì tôi không chào mà đi, tôi nghĩ quan hệ thuê mướn giữa chúng ta nên kết thúc, rất xin lỗi vì tôi không thể đảm nhiệm công việc này, Huệ Minh vẫn còn có rất nhiều tư vấn viên muốn đảm nhiệm phần công tác này, cũng không nhất định phải là tôi!"

"….. Cô rất tốt."

"Tôi không cảm thấy tôi làm tốt, tôi không thích cảm giác khó hiểu như vậy, nếu muốn bảo vệ sự riêng tư cá nhân lại đồng thời xâm phạm đến quyền lợi của người khác, phần công tác này tôi không tiếp nhận!" Dụ Thiên Tuyết cắn đôi môi đỏ mọng thật sâu, khó khăn nói.

"Tôi xâm phạm đến quyền lợi gì của cô?"

"Nhân cách!" Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, trong đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng kiên định: "Sau khi tôi ngủ anh đã làm cái gì với tôi chính anh biết rõ!"

Quản lý Chương đang uống nước thì bị sặc đến ho khan, mắt lóe lên, bị người phụ nữ to gan lớn mật này làm cho sợ tới mức tay chân cũng lạnh ngắt.

Đây chính là người thừa kế duy nhất của nhà Nam Cung, cô lại dám nói chuyện với anh ấy như thế? !

"….." Đối phương lặng im trầm mặc.

Dụ Thiên Tuyết chờ đợi một hồi lâu, nhẹ giọng nói: "Nếu như không có vấn đề gì nữa thì tôi cúp điện thoại, lần tư vấn sau sẽ an bài tư vấn viên khác, hy vọng có thể trợ giúp mọi điều cho anh."

Cô an tĩnh chờ đợi, giọng nói trầm thấp chậm rãi truyền tới: "Sau khi ngủ cô kêu muốn uống nước, tôi không rãnh đi lấy giúp cô, nên đã cho cô uống chút rượu đỏ….. Cô còn có nghi vấn gì khác không?"

"…..!" Tức khắc Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, suy nghĩ trong đầu nhất thời rối loạn. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Anh ta không có xâm phạm mình? !

Lúc đó, xác thực là cô ngủ đến mê man khi tỉnh lại cũng không biết đã mấy giờ, căn bản cũng không biết khi mình ngủ mê đã nói cái gì, nhưng thật sự là một chút ấn tượng cô cũng không có! Vả lại..... Một người vốn không quen biết, tại sao lại muốn dùng loại phương thức thấp hèn bỉ ổi này với mình? Nhìn chỗ ở cùng phẩm vị của anh ta mà nói, anh ta hẳn là nhân vật của giới xã hội thượng lưu, càng không thể thiếu phụ nữ!

Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết tỉnh ngộ, khuôn mặt thanh tú trướng đến đỏ hồng, hoàn toàn không biết còn có thể nói gì nữa: "Tôi..... Thật sự xin lỗi, thật xin lỗi vị tiên sinh này, là tôi hiểu lầm, tôi cho là....."

"..... Cho rằng cái gì?"

Dụ Thiên Tuyết cắn chặt môi, cắn đến đau không chịu nổi, lúc này mới vẫy vẫy đầu, cau mày tiếp tục hỏi: "Điện thoại di động của tôi chẳng biết tại sao lại tắt máy, xin hỏi là anh làm sao?"

“Cô hi vọng bị quấy rầy khi ngủ à?"

Dụ Thiên Tuyết trầm ngâm một lát, biết vấn đề không phải ở chỗ có bị quấy rầy hay không, cô để diện thoại ở chế độ rung, bởi vì tư vấn viên chuyên nghiệp trong thời điểm giao tiếp với khách tuyệt đối không cho phép mở máy, về điểm này, thật sự là cô làm được chưa được thỏa đáng.

"Xin lỗi, tiên sinh, hôm nay là lần đầu tiên tôi tới trò chuyện, có rất nhiều điều tôi làm được chưa tốt, hi vọng anh thông cảm bỏ qua, lần sau tôi sẽ chú ý." Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, dũng cảm thừa nhận tất cả sai lầm của mình, thật sự là cô vẫn chưa thích ứng đảm nhiệm công việc này.

"Lần sau rồi hãy nói." Giọng nói trầm thấp nhàn nhạt lưu lại một câu, cúp điện thoại.

Dụ Thiên Tuyết hơi lúng túng nhìn chằm chằm ống nghe, một lát sau mới đưa lại cho quản lý Chương.

"Thế nào rồi? Đối phương tỏ thái độ thế nào?..... Thiên Tuyết, có phải cô hiểu lầm cái gì hay không? Sao mặt đỏ như vậy?" Quản lý Chương chăm chú nhìn người phụ nữ xinh đẹp rung động lòng người trước mắt, cười yếu ớt hỏi.

Thân ảnh mảnh khảnh của Dụ Thiên Tuyết khựng lại, đôi mắt trong suốt chớp chớp quét đi tất cả cảm xúc, chỉ còn lại sự thông suốt sáng ngời, một hơi thở quật cường vọt lên sống lưng của cô, cô mở miệng, giọng nói mát rượi: "Xin lỗi quản lý  Chương, lần này tôi làm không xong, lần sau sẽ không xuất hiện tình huống như thế nữa, tôi bảo đảm."

Trong đôi mắt trong suốt trong tràn đầy sự thành khẩn.

Quản lý Chương đưa tay chống đỡ môi, ánh mắt mập mờ chăm chú nhìn cô, giơ một ngón tay lên quơ quơ: "Đi ra ngoài đi."

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng hít một hơi, cầm túi xách của mình lên đi ra cửa.

Mở laptop ra gõ vào dòng chữ đã viết kia, quả thật là lung tung mà xấu xí, cô khép lại, lần đầu tiên cảm giác được công việc của mình có tính khiêu chiến vài phần, nhưng mà tại sao, rõ ràng cô cảm thấy suy nghĩ của người kia có logic chính xác, chắc chắn là không giống như người có bệnh tâm lý cùng chướng ngại tâm lý? Thông thường thì người mắc loại bệnh này không có cách nào khống chế tâm tình cũng như tư tưởng của mình, rốt cuộc thì tâm lý của anh ta có vấn đề gì?

Nghĩ như vậy mãi cho đến khi tan việc, Dụ Thiên Tuyết nhớ tới buổi hẹn với dì Bùi.

Cô nhìn đồng hồ, quyết định đi đón Tiểu Ảnh trước rồi mới đến nhà Bùi Vũ Triết.

Giữa đường lại nhận được điện thoại của Bùi Vũ Triết, giọng nói ưu nhã trầm thấp của anh truyền đến: "Không cần đến nhà anh, đi thẳng đến nhà hàng Hồ Nam ở trung tâm thành phố, anh không để cho mẹ anh nấu ăn, nên cứ trực tiếp ra ngoài ăn đi."

Dụ Thiên Tuyết nghe giọng nói của anh thì có hơi không được tự nhiên, nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi, đúng ra tôi phải tới nấu ăn để chiêu đãi dì Bùi."

"Đừng so đo những điều này với mẹ anh..... Anh chờ em." Bùi Vũ Triết êm ái nói xong, cúp điện thoại.

"Mẹ, bà Bùi đã tới rồi sao?" Tiểu Ảnh ngẩng mặt lên.

"Ừ, hôm qua dì Bùi đã đến." Dụ Thiên Tuyết tựa vào chỗ ngồi, vuốt ve đầu cậu bé.

Tiểu Ảnh chu mỏ: "Vậy mẹ thảm rồi!"

"Hả?"

"Mẹ, mẹ sẽ bị bà Bùi bức hôn!" Tiểu Ảnh khẳng định nói: "Bà Bùi vẫn luôn hi vọng mẹ cùng con trai của bà trăm năm hảo hợp sớm sinh quý tử!"

Dụ Thiên Tuyết hơi đỏ mặt, quẹt đầu mũi của cậu bé một cái: "Tiểu Ảnh không được nói lung tung."

"Yên tâm đi, Tiểu Ảnh sẽ thay mẹ làm người xấu!" Tiểu Ảnh vỗ ngực một cái, đôi mắt trong trẻo tràn đầy sự tự tin.

"….." Dụ Thiên Tuyết do dự một chút không hỏi ra miệng, nhưng chốc lát sau vẫn không nhịn được lo lắng nhìn cậu bé: "Tiểu Ảnh, rốt cuộc con muốn làm gì?"

"Nói cho bà Bùi và chú Bùi biết, con có cha! Mặc dù con vĩnh viễn cũng sẽ không thừa nhận, nhưng nếu chú ấy cưới mẹ, con nhất định sẽ làm cho gà chó không yên! Mẹ, mẹ không muốn gả cho chú Bùi, viện cớ này cũng được!" Tiểu Ảnh đẩy cửa xe ra nhảy xuống, nhìn nhà hàng Hồ Nam trước mắt, nói giòn tan.

Dụ Thiên Tuyết cũng có chút lo lắng bước xuống xe, rất muốn biết, đến cùng là sự kiện ngày hôm qua đã nảy sinh ảnh hưởng gì với Tiểu Ảnh, dường như cậu bé đã sự thực tiếp nhận có người cha Nam Cung Kình Hiên này, chẳng qua là kế tiếp cậu bé muốn làm như thế nào, ngay cả Dụ Thiên Tuyết cũng không thể suy đoán được.

"Chúng ta đi vào trước, chờ họ một lát mới phải phép, nhớ đưa quà tặng cho bà Bùi biết không….." Dụ Thiên Tuyết bỏ qua u sầu của mình, kéo tay Tiểu Ảnh qua, vừa dặn dò vừa đi vào bên trong.

Mà bên ngoài nhà hàng Hồ Nam, một chiếc xe chậm rãi dừng lại.

Một ống kính đen kịt nhô ra ngoài cửa sổ, ngay tại lúc Dụ Thiên Tuyết lôi kéo Tiểu Ảnh đi vào, tiếng ‘Rắc rắc’, bóng dáng của hai người đã bị chụp ảnh.

*****

Gió đêm phơ phất.

Dì Bùi ngồi ở phía sau ôm Tiểu Ảnh trêu chọc cậu bé nói chuyện, Dụ Thiên Tuyết ngồi ở phía trước, cùng Bùi Vũ Triết nhàn nhạt yên lặng không nói lời nào.

Có người già cùng trẻ con ở đây, trao đổi giữa bọn họ cũng ngưng trệ.

Một đường về đến nhà, Bùi Vũ Triết ưu nhã bước xuống mở cửa sau xe: "Mẹ, mẹ dẫn Tiểu Ảnh đi vào trước, con còn có chuyện nói với Thiên Tuyết, lát nữa sẽ vào."

Dì Bùi xuống xe, lôi kéo tay Tiểu Ảnh, từ ái cười cười: "Hai đứa cứ nói chuyện đi, mẹ dẫn Tiểu Ảnh vào trước."

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết hơi đề phòng, nhưng biết chối từ không xong, nhẹ giọng dặn dò: "Tiểu Ảnh ngoan, chờ mẹ, nghe lời bà nói."

Ở xa xa Tiểu Ảnh gật đầu: "Dạ, được! Con chờ mẹ bên trong!"

Bùi Vũ Triết không ngẩng đầu, nhưng có thể nghe ra sự xa cách trong lời nói của Tiểu Ảnh, cũng không giấu diếm sự thực là anh không ở cùng một chỗ với hai mẹ con mình, căn bản là không thích Dụ Thiên Tuyết có quan hệ gì với anh.

Đợi một già một trẻ đi vào, Bùi Vũ Triết nhìn chằm chằm vào bóng lưng họ, nhàn nhạt hỏi: "Có cần thiết phải ở trước mặt mẹ anh phân chia rõ ràng như thế không?..... Thiên Tuyết, anh luôn biết rõ ý tứ của em, chúng ta vốn không có nửa điểm cơ hội, đúng không?"

Thân ảnh anh cô đơn, tựa như khi đó, lúc Dụ Thiên Tuyết mới vừa gặp anh, ủ dột đến mức khiến người ta sợ hãi.

"….. Đây là ý của Tiểu Ảnh, em hi vọng có thể tôn trọng sự lựa chọn của thằng bé." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng nói.

Bùi Vũ Triết chầm chậm xoay người, đôi mắt thâm thúy thoáng qua chút ánh sáng.

Dụ Thiên Tuyết đứng ở bên cạnh xe nhìn anh đến gần, theo bản năng muốn lùi lại một bước, nhưng bị anh chậm rãi bắt được bàn tay đặt trên cửa xe của cô, cầm tay cô kéo khỏi cửa xe, ‘Phanh!’ một tiếng, đóng cửa xe lại.

Dụ Thiên Tuyết bị âm thanh chấn động kia làm cho run lên, còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị anh từ từ áp ở trên xe.

Thân thể của Bùi Vũ Triết chậm rãi đè thấp, chống trán vào trán cô, đôi mắt trong vắt như nước.

"Em nhất định phải lấy con trai ra viện cớ vậy sao?..... Thiên Tuyết, anh hiểu rõ trong lòng em Tiểu Ảnh rất quan trọng, hôm qua nói ra những lời như thế anh rất xin lỗi, anh không nên khơi gợi lại ký ức thống khổ nhất của em ở trước mặt thằng bé….. Thật xin lỗi….." Bùi Vũ Triết trầm thấp nói, sắc môi hơi tái nhợt, thành khẩn xin lỗi.

Dụ Thiên Tuyết bị hơi thở của anh bức bách không chỗ để trốn trốn, nâng đôi mắt trong suốt lên, lắc lắc đầu: "Thôi, em không so đo, anh tổn thương không phải là em, nếu muốn xin lỗi cũng không cần nói với em."

Bùi Vũ Triết cảm thấy hơi vô lực, rõ ràng đang ôm cô, nhưng  không có biện pháp đi vào trong lòng của cô.

“Anh không hối hận….." Bùi Vũ Triết khống chế được thân thể hơi giãy giụa của cô, thì thầm nói ra một câu, trong đôi mắt sáng ngời ánh sáng quỷ dị mà bén nhọn: "Thiên Tuyết, một chút anh cũng không hối hận khi nói ra những lời đó..... Cho tới bây giờ người đàn ông kia cũng không xứng với em, để Tiểu Ảnh biết những chuyện kia, anh ta lại càng không có cơ hội đến gần em dù là một chút, cho nên, căn bản là anh không hối hận khi nói ra những lời đó, chẳng qua đã làm tổn thương em, trái tim anh cũng đau đớn....."

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Sắc mặt cô tái nhợt, không ngờ người đàn ông này lại đáng sợ thế này, trước kia cô chỉ cảm thấy con người anh có chút tối tăm, cũng chưa đến nổi sẽ dùng thủ đoạn đặc thù như thế để đuổi đàn ông bên cạnh cô đi, nhưng bây giờ.....

"Bùi Vũ Triết, anh buông ra, cứ thế này em thấy không thoải mái!" Dụ Thiên Tuyết khẽ cau mày, cảm giác eo bị ép rất đau, cô cũng không dám buông lỏng sức lực, một khi buông lỏng sẽ thật sự bị anh hoàn toàn trấn áp trên xe.

Ánh mắt Bùi Vũ Triết khẽ dịu lại, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô hơi ngồi dậy một chút, Dụ Thiên Tuyết nhíu mày lại rồi thả lỏng, trong đêm tối anh cảm giác được có một tia chớp sáng, không rõ ràng, nhưng anh vẫn nhạy bén quan sát được —— mấy năm nay, kinh nghiệm trên sân khấu đã rèn luyện được loại nhạy bén này, anh biết, giờ phút này đang có một camera ở đối diện bọn họ.

"Bây giờ thoải mái hơn chưa?" Bùi Vũ Triết nhàn nhạt hỏi.

Đôi mắt trong veo của Dụ Thiên Tuyết nhìn anh, trên khuôn mặt thanh tú tràn đầy sự nghiêm túc: "Nếu như anh có thể buông ra em sẽ thấy tốt hơn."

Bùi Vũ Triết nở nụ cười, nghênh đón ánh sáng nhạt của camera ở xa xa kia, đỡ lấy gáy của cô, chính xác mà thâm tình hôn xuống.

Hết chương 140


Đã sửa bởi Hoalala lúc 01.12.2017, 21:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, shirleybk, thienbang ruby
Có bài mới 28.05.2017, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 441
Được thanks: 1795 lần
Điểm: 30.39
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 45
Chương 141: Tôi chưa chắc sẽ cưới cô ta


Dụ Thiên Tuyết ngẩn, đột nhiên cô giằng co.

Nếu là ở Mĩ như trước kia cô sẽ không cự tuyệt nụ hôn này, nhưng từ sau lần Bùi Vũ Triết bày tỏ khát vọng thì cô luôn đề phòng, người đàn ông có vẻ ngoài ôn tồn này cũng là mối nguy hiểm!

Bùi Vũ Triết không cưỡng bách, cô liều mạng dùng sức đẩy anh ra, chẳng qua là hai người chỉ chạm môi như chuồn chuồn lướt nước mà thôi.

Dưới bóng đêm mập mờ, sắc mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, cau mày thật sâu: "Bùi Vũ Triết, anh....."

Gương mặt người đàn ông thanh nhã như nước thoáng qua chút bi thương, nhưng cũng rất mau phai nhạt đi, quả nhiên, nhất thời mất khống chế là đáng sợ nhất, anh, Bùi Vũ Triết, cho tới bây giờ, cũng chưa từng nóng lòng gấp gáp theo đuổi để đạt được điều gì đó, đối với Piano cũng thế, đối với tất cả mọi thứ cũng đều như thế, nhưng thời điểm đối mặt với tình cảm thì lại vô lực như thế này, anh cũng muốn biểu hiện ra chút giả dối, giả bộ như bọn họ vẫn còn ở chung một chỗ rất tốt đẹp, nhưng mà không thể.

"Anh luôn nghĩ, rốt cuộc anh hết bệnh là chuyện tốt hay là chuyện xấu….." Bùi Vũ Triết nâng mắt lên nhìn cô chăm chú, giọng nói chậm rãi trầm thấp: "Có lẽ hẳn là chuyện tốt, ít nhất anh có thể là một người khỏe mạnh, đứng ở bên cạnh em."

Khóe miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười tái nhợt mà vô lực: "Nhưng sao em lại cách xa anh như thế này....."

Âm cuối nhàn nhạt, tiêu tán trong trời đêm.

Ngón tay thon dài cởi nút áo ba-đơ-xuy, cởi áo ra, đi tới trước mặt Dụ Thiên Tuyết bao lấy cô vào bên trong, nhẹ nhàng ôm cô, trầm giọng nói: "Không còn sớm, vào cho Tiểu Ảnh nghỉ ngơi đi..... Chủ nhật có thể tới thăm mẹ anh không? Bà rất nhớ em."

Dụ Thiên Tuyết chỉ có cảm giác mình bị ôm vào trong một lồng ngực ấm áp như mùa xuân, hàng mi nhẹ nhàng rung động như cánh bướm, chỉ nói một chữ "Được".

Người đàn ông này, luôn tập kích trái tim cô ở thời điểm yếu ớt nhất.


*****


Nam Cung Kình Hiên chầm chậm đi xuống lầu, thấy vợ chồng nhà họ La sắc mặt tối tăm ở trong phòng khách.

Sáng sớm, nắng nhạt chiếu rọi trong phòng khách, đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên mang theo chút âm lãnh, ưu nhã mà lạnh nhạt đi xuống, đôi môi mỏng khẽ mở: "Chú La, dì, chào buổi sáng."

Trong phòng khách, Nam Cung Ngạo ngồi ở đối diện lạnh lùng "Hừ" một tiếng.

Thân ảnh thẳng tắp mị hoặc vòng qua ghế sa lon, Nam Cung Kình Hiên hờ hững nhìn lướt qua sắc mặt hơi tái nhợt của La Tình Uyển đang đứng ở bên cạnh, cười lạnh nói: "Không ngồi xuống sao? Đều đã tới rồi."

Sắc mặt La Tình Uyển tái nhợt, ngước mắt liếc nhìn Nam Cung Kình Hiên, cầm áo khoác trên ghế salon lên, nhẹ giọng nói: "Ba, mẹ, có chuyện gì thì hai người tự nói với bác Nam Cung, con và Kình Hiên có ước định lẫn nhau, xin hai người đừng nên cưỡng cầu, con chưa từng chịu uất ức gì ở nơi này, không cần thiết phải như thế này."

"Cái gì nha!" Nam Cung Dạ Hi nhảy dựng lên: "Hai người cũng đã như vậy còn không chịu kết hôn! Chị Tình Uyển, chị còn không uất ức sao, em cũng thấy uất ức thay cho chị! Hôm nay vất vả lắm mới mời được chú La cùng dì La qua đây, kêu họ mau chóng chủ trì công đạo giúp chị!" Nam Cung Dạ Hi nói xong còn liều mạng trừng mắt nhìn cô, sáng nay, cô ta đang chờ xem kịch hay đây!

Sắc mặt La Tình Uyển càng thêm nhợt nhạt, cau mày nói: "Dạ Hi. ....."

"Thật ra, vốn là mẹ cảm thấy chuyện kết hôn này tự hai đứa thương lượng định đoạt là được rồi, hai đứa đều là người lớn, tự có chủ trương của chính mình!" Bà La mở miệng nói, ánh mắt có hơi trách cứ nhìn Nam Cung Kình Hiên: "Cũng đã đính hôn rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm hay muộn, nhưng mà cũng không nên chờ đợi nhiều năm như vậy! Tình Uyển là con gái, chờ đợi thêm nữa thì người cũng tiều tụy, hiện tại lại xảy ra chuyện như thế, chẳng lẽ hai đứa còn muốn chưa cưới đã sống chung, để đến lúc có đứa bé lại bị ép cưới hay sao? Kình Hiên, không phải dì nói cháu, cháu là đàn ông, ít nhất cũng nên chịu trách nhiệm hành vi của mình chứ? !"

Không khí trong phòng khách có chút ngưng trọng, Nam Cung Ngạo không thể làm gì khác hơn đành phải tươi cười nói: "Hân Lan, chị đừng kích động, con trai của tôi quen phóng túng, lần này để anh chị náo tới cửa quả thật làm cho cái mặt già nua của tôi cũng có chút không nén được giận! Để thằng bé nói xin lỗi với anh chị, nhất định nói xin lỗi! Kình Hiên! ——"

"Ba, mẹ!" La Tình Uyển nhíu chặt hàng mày thanh tú, thật sự là không chịu nổi bầu không khí thế này: "Vẫn là câu nói kia, đây là chuyện của chúng con, chúng con có thể xử lý tốt, hai người về nhà trước được không? Con bảo đảm cho mọi người câu trả lời chắc chắn!"

Nói xong, đôi mắt cô u oán nhìn thoáng qua Nam Cung Dạ Hi —— trời mới biết, con bé này đã nói gì với ba mẹ của cô, lại có thể khiến ba mẹ thật sự đến nhà Nam Cung!

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên u lãnh quét qua phòng khách, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi ngồi xuống ghế salon, nhàn nhạt hỏi: "Mọi người đã nghe nói cái gì?"

La Mân Thành nghe lời này thì nhất thời giận đến nổi trận lôi đình, chỉ vào Nam Cung Kình Hiên run rẩy nói: "Đứa nhỏ này! Cháu cùng Tình Uyển cũng đã có chuyện vợ chồng, bây giờ lại hỏi chúng ta chuyện gì xảy ra!"

Khóe miệng Nam Cung Kình Hiên thoáng nở nụ cười yếu ớt, cạn đến mức gần như không thấy được. Mang tgruyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

"Xin lỗi, tôi không biết tư tưởng của các người lại cổ hủ như thế, vì một đêm phóng túng mà tới cửa bức hôn…..” Thân ảnh anh cao lớn đứng lên, ba người lớn ngồi trên ghế salon cũng cả kinh trợn to hai mắt, thế nhưng anh lại ưu nhã mà lạnh lùng kéo La Tình Uyển bên cạnh qua, không hề dịu dàng, lạnh nhạt nói: "Cô vợ chưa cưới thân yêu của tôi, cô có muốn nói cho họ biết, đến tột cùng là đêm đó đã xảy ra qua chuyện gì hay không? Dù sao thì loại chuyện như vậy người thua thiệt chính là cô, cô phải so thiệt hơn cho rõ ràng, phải hay không?"

Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên mang theo sự âm lãnh nghiêm túc, chằm chằm nhìn cô.

Lòng bàn tay của La Tình Uyển đổ mồ hôi, sắc mặt tái nhợt.

"Em là phụ nữ, cũng là vợ tương lai của anh, anh có thể tôn trọng em một chút hay không, đừng ép em chính miệng nói loại chuyện này ở trước mặt người lớn trong nhà? Anh nghi ngờ em thì để ở trong lòng cũng đủ rồi, cần gì ở trước mặt ba mẹ em cũng hoài nghi như vậy? !" Cô cố nén nước mắt, giọng nói cũng bắt đầu phát run.

Nói cứ như thật ấy, trong nháy mắt, Nam Cung Kình Hiên gần như cảm thấy cô thực sự rất uất ức.

"Anh trai, anh không nên quá đáng!" Nam Cung Dạ Hi nhảy dựng lên, lửa giận ngập trời: "Sao lại có loại người dám làm nhưng không dám nhận như anh vậy chứ! Rõ ràng là anh đã chạm vào chị Tình Uyển nhưng lại không thừa nhận, anh nói sau này chị ấy phải làm người như thế nào? !"

"Mày câm miệng!" Ánh mắt khát máu của Nam Cung Kình Hiên quét tới, ngoan độc khiếp người: "Tao có rất nhiều thời gian để tính sổ với mày!"

Nam Cung Dạ Hi trợn to hai mắt, cứng họng không dám nói lời nào nữa.

"Con náo đủ chưa!" Gương mặt Nam Cung Ngạo lạnh lùng, gõ thật mạnh cây gậy trên mặt đất: "Tại sao ba lại có con trai như con vậy chứ! Làm cho chú La con cũng đến nhà mình mà con còn chưa tỉnh ngộ! Con có biết người cả thành phố này đang chờ xem nhà Nam Cung chúng ta diễn trò hay không! Con muốn kéo dài chuyện kết hôn cho tới khi nào? !"

"Ba cũng bắt đầu nóng nảy rồi sao?" Nam Cung Kình Hiên cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Nam Cung Ngạo, trong nụ cười ưu nhã là sự lạnh lùng: "Tôi nghĩ, có vẻ như ba muốn biết cháu nội ruột của mình bây giờ đang ở nơi nào, có còn muốn nhận thức về hay không..... Nếu như ba không muốn nhận, hiện tại tôi có thể cưới cô ta!"

Câu nói đó giống như một quả bom nặng ký nổ tung phòng khách nhà Nam Cung, tất cả mọi người cả kinh đến trợn to hai mắt.

"Cháu nội..... Cái gì cháu nội? !" La Mân Thành trợn to hai mắt hỏi, vội vàng nhìn con gái của mình: "Tình Uyển, con....."

Sắc mặt La Tình Uyển trắng bệch, không nghĩ tới Nam Cung Kình Hiên sẽ nói ra chuyện đó vào lúc này.

"Cháu nội….. Tình Uyển của chúng ta không mang thai chứ? !" Lời nói của bà La không mạch lạc, sắc mặt thật sự là khó coi, vỗ bàn nói: "Nam Cung, anh nói rõ ràng cho tôi biết, đây là chuyện gì xảy ra hả? ! Cháu nội từ đâu tới? !"

Sắc mặt Nam Cung Ngạo tái xanh, ánh mắt né tránh, hơi nhếch môi, giận đến muốn róc xương lóc thịt Nam Cung Kình Hiên.

"Tôi chỉ đùa một chút..... Không nên kích động….." Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt nói, đôi mắt lạnh lùng như băng  quét qua Nam Cung Ngạo đang ngồi trên salon, như có như không tạo áp lực, ánh mắt thâm thúy lại quét về phía vợ chồng nhà họ La: "Có xảy ra quan hệ với cô ta hay không, có thời gian tôi sẽ tự mình đi kiểm chứng, còn nữa....., nếu hai người nói chưa cưới đã sống chung hay có con rồi ép cưới thì hãy còn quá sớm, tôi không có bất kỳ dự định nào phát triển cùng với con gái của hai người đến bước này —— tôi nói rồi, nếu như không chờ nổi tùy thời có thể đi, tôi chưa chắc sẽ cưới cô ta."

Trong phòng khách ồ lên xôn xao, vợ chồng nhà họ La hít sâu một hơi, trong mắt La Tình Uyển cũng hoảng hốt rớt xuống một giọt lệ.

"Cháu..... Đứa nhỏ này….." La Mân Thành giận đến mức không thở nổi, quan trọng là bệnh tim cũng muốn tái phát.

"Chú ý thân thể, chú La." Nam Cung Kình Hiên lạnh nhạt liếc ông một cái, cầm áo khoác trên salon lên đặt ở khuỷu tay.

"Sao hồi đó Tình Uyển lại thích cháu chứ! Hai đứa ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, coi như không yêu nhau thì ít nhất cũng phải có tình cảm! Làm sao cháu có thể tổn thương nó như thế này!” Bà La tức giận đến mức cũng bắt đầu khóc.

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên mềm xuống một chút, nhớ tới những ngày tháng du học  nước ngoài cùng La Tình Uyển, trong mắt trong lòng anh, đích thực là không chấp nhận được người phụ nữ thứ hai, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái đứng trong góc, vẫn xinh đẹp động lòng người, anh cũng rất muốn biết, vì sao quan hệ của bọn họ lại biến thành thế này.

Đơn giản thôi, chỉ vì Dụ Thiên Tuyết đã chiếm cứ toàn bộ tâm tư của anh, anh mới không còn hơi sức để chu toàn cho bất kỳ người phụ nữ nào khác.

Trên thế giới này, có thể rung chuyển Nam Cung Kình Hiên anh, ngoại trừ người phụ nữ kia, không còn người nào khác.

"Xin lỗi, tôi còn có chuyện phải đi ra ngoài, mọi người cứ từ từ ngồi." Ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lại trở nên lạnh như băng, hờ hững bỏ lại một câu rồi đi ra cửa.

"Cái thằng súc sinh này….. Tốt nhất là mày đừng về nhà cho tao! !" Nam Cung Ngạo đứng lên, giận đến mức cầm cây gậy hung hăng hướng về phía bóng lưng của anh, vừa đâm vừa nói.

Như ba mong muốn.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên cũng hơi xanh mét ngồi vào xe, lái đi mất.


*****


"Cậu xem tin tức hôm nay chưa?" Giọng nói của Lạc Phàm Vũ vang lên.

"Chưa." Nam Cung Kình Hiên vừa lái xe vừa nghe điện thoại, lạnh lùng nói, cũng không hỏi là chuyện gì.

"Tốt nhất là cậu nên nhìn một chút đi." Lạc Phàm Vũ lạnh lùng nói, trong giọng điệu mang theo chút nghi ngờ: "Sao Thiên Tuyết có thể nhấc lên quan hệ cùng với một nghệ sĩ dương cầm chứ? Bọn họ có con trai? Báo chí thế nào lại ăn nói lệch lạc như vậy!"

Mí mắt Nam Cung Kình Hiên nặng nề nhảy lên một cái, suýt nữa không thấy rõ đường xá trước mắt, đôi môi mỏng sắc sảo mím chặt, đặt điện thoại di động xuống, mở ra tìm kiếm trang tin tức mới nhất, ánh mắt lạnh như băng, vừa lái xe vừa quét qua đầu đề phía trên trang tin giựt gân.

‘Vợ yêu của vương tử Piano Bùi Vũ Triết lộ ra ánh sáng —— năm năm trước đã kết hôn sinh con, phá hủy biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ!’

Phía dưới là bóng lưng Dụ Thiên Tuyết và Tiểu Ảnh, hình ảnh hòa thuận ân ái của ba người bọn họ ở trên bàn cơm trong khách sạn, kéo xuống dưới, trong bóng đêm mập mờ, là hình ảnh người đàn ông ưu nhã cúi đầu hôn cô.

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên gắt gao nhìn chằm chằm tấm hình kia, không nghe được chiếc xe tải ở phía trước phát ra một tiếng ’Két ——‘  thật lớn.

Hết chương 141


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Vivan02tr, shirleybk, thienbang ruby
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 296 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

5 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

10 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

15 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

19 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 599 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 384 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu vàng có cánh
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 554 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 5000 điểm để mua Hamster làm xiếc
_Blue eyes_: Ý mình là một phần giống như chỉ dẫn cách sử dụng diễn đàn ấy ạ!
Kim Phượng: Blu: lúc đăng kí nick có phần nội quy mà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.