Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch

 
Có bài mới 16.05.2017, 17:40
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 24.04.2017, 19:33
Bài viết: 72
Được thanks: 28 lần
Điểm: 0.33
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 1
Tks nàng..hóng chap ms của nàng^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.05.2017, 11:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5922
Được thanks: 71063 lần
Điểm: 9.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 12
Chương 34
Edit: Diem Nguyen
Beta: TieuKhang
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Sáng nay Bạch Tiềm đã đi học, trong nhà chỉ có hai người họ. Hòa Lam rót cho anh ta một ly trà, anh chàng trẻ tuổi với hai tay ra nhận lấy rồi mỉm cười nói với cô: "Cảm ơn."

"Không cần khách sáo. Nhà cửa đơn sơ, anh Bạch chịu khó một chút nhé.” Vẻ mặt Hòa Lan rất bình thản nói.

"Tôi xin tự giới thiệu một chút, tôi là Bạch Đông Lâu là chú tư của Bạch Tiềm.” Bạch Đông Lâu cười nói.

Hòa Lam sớm đã đoán được nên sau khi nghe thấy cũng không có ngạc nhiên. Chỉ là nhìn anh ta trẻ tuổi như vậy thì cùng lắm chỉ hơn Bạch Tiềm vài tuổi, làm sao là chú của Bạch Tiềm được. Điểm này làm cho Hòa Lam hơi bất ngờ.

Bạch Đông Lâu dường như đoán được suy nghĩ của cô nên nói thẳng: "Lúc mẹ tôi sinh ra tôi thì bà đã hơn bốn mươi tuổi rồi."

Hòa Lam không có phản ứng gì khác mà chỉ rót cho anh ta thêm nước rồi nói: "Anh Bạch, không cần vòng vo nữa. Có ganh cứ nói thẳng!"

"Rất là thẳng thắn!"

"Nếu như anh tới chỉ vì muốn uy hiếp tôi và mang Tiềm đi thì giữa chúng ta không có gì để nói." Hòa Lam lấy lại ly trà, xoay người vào phòng bếp rửa sạch.

Bạch Đông Lâu gọi cô lại nói: "Cô hiểu lầm rồi, tôi không có ý này. Tôi tới đây vì muốn nói một chuyện để cho hai bên cùng có lợi, sẽ không làm chuyện gì để cô phải ghét bỏ đâu."

“Hai bên cùng có lợi?” Hòa Lam lặp lại bốn chữ nọ rồi cười khẩy nói: "Tiềm là em trai tôi chứ không phải hàng hóa để bán cho mấy người. Hai bên cùng có lợi sao? Sao lúc đầu mấy người không biết quý trọng để đến bây giờ mới đi tìm cậu ấy? Tôi chưa từng thấy qua ai như nhà họ Bạch mấy người."

Bạch Đông Lâu cũng là kẻ kiêu ngạo từ nhỏ, bị cô mắng thẳng thừng như thế nhưng lại không thấy tức giận.

"Hôm nay tôi tới đây không phải để gây với cô." Thái độ của anh ta vẫn hết sức ôn hoà nói tiếp: "Nói là vì Tiềm cũng đúng nhưng cũng là vì tốt cho cô. Hai người sống chung như vậy thì được mấy ngày an toàn? Vui vẻ được bao lâu? Còn tương lai thì sao nào? Chính cô rõ hơn ai hết!"

“Tôi hiểu rõ cái gì?” Nét mặt Hòa Lam không lộ ra biểu cảm gì.

Bạch Đông Lâu cười cười quan sát cô, quan sát cô tỉ mỉ như vậy khiến cho Hòa Lam cảm thấy không thoải mái. Cô dùng giọng điệu mạnh mẽ cứng rắn nói lại: "Anh có thấy việc nhìn chằm chằm một cô gái lạ là một hành động không lễ phép không?"

"Tôi cũng không có ý gì, chỉ muốn cho cô xem một vật."

"Vật gì?"

"Trong lúc vô tình tôi đã lấy được.” Bạch Đông Lâu lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy rồi quơ quơ trước mặt cô, nói tiếp: "Thực sự tôi cũng không muốn tới nhưng nghĩ tới cô gái bình thường như cô vậy mà lại có cha mẹ và quá khứ như thế."

Hòa Lam giật mình, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay anh ta.

Trên giấy không có gì ngoài một vài cái tên. Đây là một cái danh sách rất đơn giản nhưng rơi vào mắt của Hòa Lam thì lại có thể tái hiện lại quá khứ trong đầu cô, khiến cho quá khứ mà cô muốn vĩnh viễn muốn vùi chôn bỗng chốc lại hiện về.

"Cha mẹ cô là đặc công xuất sắc, đã từng là nhân viên cục tình báo quốc gia nhưng kết quả lại chết thảm như vậy... Quả thật đáng tiếc! Nếu như không phải họ đi làm nhiệm vụ kia thì với năng lực của họ chắc chắn sẽ không có kết cục bi thảm. Cô lại không muốn đi báo thù cho họ mà ở lại nơi này làm một cảnh sát quèn sao? Thật buồn cười! Cô làm sao có thể chuộc tội? Làm sao có thể quên đi lỗi lầm của mình được chứ?"

Hòa Lam không nói được lời nào mà sắc mặt trở nên trắng bệch.

Giọng nói Bạch Đông Lâu rất nhẹ nhàng nhưng nghe ra có vẻ thất vọng, anh ta nói tiếp: "Tôi vốn cho rằng cô là cô gái rất đặc biệt thật không ngờ cô không khác gì những cô gái bình thường khác, chỉ thích lánh nặng tìm nhẹ, trốn tránh sự thật."

"Đủ rồi! Đừng nhắc lại nữa!” Hòa Lam nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở nhưng khối tâm tình trong lòng đang cuồn cuộn dâng trào.

"Bởi vì mềm yếu cho nên cô đã lựa chọn trốn tránh, cố tình để chuyện này trôi vào quên lãng. Cô không dám đối mặt trong khi kẻ thù của cô vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tôi còn thắc mắc không biết buổi tối cô có thể ngủ ngon như thế nào nữa?"

"Chúng ta có thù oán sao? Tại sao anh lại khiêu khích tôi? Có phải vì Tiềm mà anh điều tra tôi? Đúng là thủ đoạn gì anh cũng không chừa!"

"Tôi cũng vì tốt cho hai người thôi. Tiềm có việc cần làm mà cô cũng thế. Hai người cứ miễn cưỡng sống như thế này thì đối với ai cũng không tốt. Ai biết được ngày nào kẻ thù của cô lại tìm tới cửa, cô có tự bảo vệ mình được không hay còn làm liên lụy đến Tiềm nữa?" Bạch Đông Lâu ẩn ý sâu xa nói với cô: "Vả lại Tiềm có tài năng thiên phú và năng lực xuất chúng, chẳng lẽ lại để tài năng như thế mai một ở cái nơi hẻo lánh này sao? Cùng cô rau cháo qua ngày à? Có lẽ nó thích cô, cũng rất thích sex với cô nữa nhưng cô thì sao? Nếu cô không thích thì tội gì phải cắn răng chịu đựng. Mà nếu cô có thích đi chăng nữa thì cũng nên vì tương lai của nó mà buông tay thôi. Cô suy nghĩ kỹ đi!"

Bạch Đông Lâu kéo tay cô, nhét vào tay cô bảng danh sách mà anh ta phải trăm phương ngàn kế mới có được, anh ta nói: "Đây là thứ mà tôi mất khá nhiều công sức mới có được. Có lẽ không chính xác hoàn toàn nhưng sẽ có ích với cô."

Bàn tay Hòa Lam cầm mảnh giấy buông thõng xuống bàn. Đã nhiều năm rồi cô chưa từng thấy cảm giác nặng nề như bây giờ. Vết thương cũ bị người ta vạch trần, thái độ hèn nhát cũng bị phơi bày khiến mặt cô trắng bệch, toàn người đều run rẩy.

Khi còn bé, cô không phải như vậy. Theo cha mẹ đi khắp Đại Giang Nam Bắc, cô là một cô gái rất can đảm, tự tin nhưng sau khi xảy ra sự việc kia cô đã trốn chui trốn nhủi như một con chuột ẩn mình trong xó, ngày qua ngày mài mòn đi sức sống của chính mình.

Lúc Bạch Đông Lâu đi ra ngoài thì đúng lúc Bạch Tiềm vừa về tới. Hai người liếc nhau một cái rồi dừng bước trong sân nhà.

"Tiềm! đã lâu không gặp."

"Chú tới đây làm gì?” Bạch Tiềm giả vờ như không nhìn thấy anh ta đang mỉm cười.

Bạch Đông Lâu sờ mũi cười khổ nói: "Nhìn thấy chú Tư mà cháu có thái độ này sao? Hơi bị quá đáng đấy!"

"Đối với người như mấy người tôi cảm thấy không cần phải khách sáo."

Thấy thái độ Bạch Tiềm rất không nể tình, Bạch Đông Lâu cũng không gấp. Anh ta muốn cho Bạch Tiềm tiếp nhận mình nhanh chóng là chuyện không có khả năng. Chỉ có duy nhất một chuyện đáng mừng là hồi nhỏ anh ta không giống như những người khác lạnh nhạt đối với Bạch Tiềm.

Trước lúc Bạch Đông Lâu rời đi, anh ta còn để lại cho Bạch Tiềm một cái điện thoại. Cậu cười khẩy, đập nát nó rồi trực tiếp quăng vào thùng rác.

Trong phòng bếp Hòa Lam đang chuẩn bị cơm tối, Bạch Tiềm liền chạy vào phụ bếp cho cô, không quên thủ thỉ hỏi: "Chị, hắn ta nói gì với chị vậy?"

“Không có gì.”

"Thật không? Em rất hiểu hắn. Ngoài mặt hắn gặp ai cũng tươi cười nhưng thật ra thì bụng dạ hắn rất xấu xa. Mặc kệ hắn ta nói gì chị đều đừng tin hắn, có biết không? Mặc kệ chuyện gì xảy ra em vẫn luôn ở bên chị." Một tay Bạch Tiềm ôm eo cô, một tay giúp cô cùng cắt rau củ.

Bữa cơm tối cực kỳ vô vị tẻ nhạt, Hòa Lam cảm thấy nhai cơm tựa như nhai đá. Cô rất muốn quên đi chuyện Bạch Đông Lâu nói cùng mình nhưng những chuyện đó cứ lởn vỡn trong đầu như mây mù không tan. Hòa Lam cũng hiểu rõ tâm trạng cô không tốt không phải do Bạch Đông Lâu mà do chính cô cảm thấy áy náy, không thể buông bỏ quá khứ.

Buổi tối này, cô làm sao cũng ngủ không được. Đây là lần duy nhất Bạch Tiềm ngủ rồi mà cô còn chưa ngủ.

Ngoài cửa sổ, trăng rất sáng nhưng trăng sáng cũng không mang lại cảm giác trọn vẹn. Bạch Tiềm ngủ rất yên tĩnh, hô hấp đều đều, gương mặt dưới ánh trăng càng tươi tắn sáng bóng. Hòa Lam chống tay bên cạnh ngắm cậu, dùng đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt cậu. Cứ nhớ đến những ngày tháng ở bên nhau thì lòng cô lại càng thấy đau khổ.

Ngoài cửa sổ tuyết lại rơi, trong lòng cô cũng hoàn toàn lạnh lẽo. Cái lạnh cứ từ từ chậm chạp lấp đầy tim cô. Loại xâm nhập im hơi lặng tiếng này khiến cho cô có cảm giác tứ chi của mình cũng bị đông cứng theo.

Sau mấy ngày, cái xóm nhỏ này cũng rơi đầy tuyết trắng. Bạch Đông Lâu không còn đến làm phiền nữa nhưng tâm trạng Hòa Lam cũng chẳng thấy khá hơn. Buổi trưa lúc xắt rau củ, cô đã vô ý cắt vào tay mình.

Bạch Tiềm gỡ lấy dao trong tay cô ra, cẩn thận giúp cô băng bó kỹ, "Mấy ngày nay chị cứ như người mất hồn. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tên đó đã nói gì mà ảnh hưởng đến chị nhiều như vậy?"

Hòa Lam nhìn cậu trìu mến rồi đưa tay sờ sờ gò má cậu.

Bạch Tiềm kinh ngạc, giơ tay phải lên áp sát tay cô vào má mình rồi nói: "Sao vậy? Trông chị hôm nay rất khác!"

Hòa Lam chợt ôm cậu, đôi môi run rẩy đặt lên đôi cánh môi khô của cậu. Bạch Tiềm rõ ràng ngẩn người ra. Đây là lần đầu tiên Hòa Lam chủ động hôn cậu.

Môi cô rất mềm mại, rất kích thích cậu. Ôm lấy cô hôn một lát, Bạch Tiềm đè ngã cô trên sô pha, cởi quần lót cô ra, một chân chống dưới nền còn một chân thì đè ép cô, tay cậu gấp rút kéo áo ngoài và cả áo ngực cô ngược lên trên xong từ từ thâm nhập vào bên dưới. Hòa Lam ôm lấy cậu, kêu rên theo nhịp động thân.

Bạch Tiềm chưa bao giờ thấy cô lả lơi như thế, đuôi lông mày mang theo sự hài lòng thõa mãn cùng sự quyến rũ nồng nàn. Trong lòng cậu dục vọng càng lúc càng dâng cao, cậu hưng phấn ôm cô, không ngừng thúc vào.

Hòa Lam cũng ôm cậu thật chặt, đặt đôi môi thèm khát của mình lên mặt cậu dò tìm đôi môi, dò tìm vị ngọt ái ân. Một lúc sau hai người đồng thời đạt đến cao trào, mồ hôi nhễ nhại tựa như vừa đánh trận.

Bạch Tiềm gượng dậy hôn cô từ mặt mày dài xuống đến mắt cá chân. Đột nhiên Hòa Lam kéo cậu lên cắn thật mạnh vào bả vai cậu, để lại một vết răng thật sâu.

"Đau quá, chị ác quá hà, ý là muốn để lại dấu tích hoan ái cho em sao?" Bạch Tiềm cười rất vui vẻ, miễn cưỡng vuốt tóc cô, thừa dịp cô không phòng bị, cậu cũng cắn một cái trên vai cô.

"Được lắm, em trả lễ lại cho chị đấy, cắn chị một cái đã thật!" Giờ khắc này, cậu như một đứa bé dựa vào người cô, cọ cọ cổ cô còn Hòa Lam thì ôm lấy cậu, trong lòng cố gắng bình ổn nhưng vẫn không kiềm lòng được mà dâng lên một nỗi niềm chua xót.

Có một số việc phải đối mặt và làm cho tới nơi tới chốn nếu không thì cả đời sẽ không yên. Nhưng khi làm xong thì họ còn quay lại được như lúc đầu không? Bạch Tiềm có còn là Bạch Tiềm, Hòa Lam có còn là Hòa Lam nữa không?

Cô sờ mặt mình, cố cắn răng không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ lau nước mắt.

Sáng sớm khi sắc trời còn chưa sáng, Bạch Tiềm đã lờ mờ tỉnh giấc. Theo thói quen cậu sờ chăn bên cạnh nhưng giờ... đã trống rỗng.

Hàng ngày Hòa Lam luôn dậy muộn hơn Bạch Tiềm nên lòng cậu có dự cảm chẳng lành. Theo suy đoán cậu tức tốc tìm khắp nhà một lượt nhưng vẫn không thấy bóng cô đâu, chỉ thấy một lá thư nằm trơ trọi trên bàn.

Bạch Tiềm mở lá thư, yên lặng đọc xong thì thừ người ra mặc cho tờ giấy trong tay rơi xuống.

Cậu chưa từng nghĩ tới có ngày Hòa Lam sẽ rời xa cậu, mà còn lén lút rời xa cậu như thế này.

Cậu không biết nên làm sao làm mới phải, chỉ biết lóng ngóng đi lòng vòng trong nhà. Đúng lúc có điện thoại của Trác Ninh gọi tới, cậu mới tỉnh táo lại đôi chút. Cậu lập tức tận dụng dịp này nhờ Trác Ninh tìm cách liên lạc với ông chú tư Bạch Đông Lâu.

Đây là một quán cà phê ở trấn nhỏ gần biên giới. Vị trí hai người ngồi cạnh cửa sổ, đối mặt nhau. Phía trên quán treo lủng lẳng đầy những cây chuỗi ngọc khiến cho mặt trời không thể chiếu vào, tạo cho không gian bên trong căn phòng mờ mờ tối.

Bạch Tiềm ngồi yên lặng trong bóng tối, nhấp xong ngụm cà phê nóng nhìn Bạch Đông Lâu hỏi: "Chú đã nói gì với cô ấy?"

"Cháu nghĩ chú ép cô ấy bỏ đi sao?"

"Nếu không chẳng lẽ tôi ép cô ấy đi à?"

Bị ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Bạch Tiềm nhìn chằm chằm, Bạch Đông Lâu thấy ngột ngạt không nhịn được mà nới lỏng cổ áo, cũng không duy trì được nụ cười giả tạo nữa mà trực tiếp nói: "Chú không có ép cô ta, chỉ nói cho cô ta biết sự thật. Việc trở lại nhà họ Bạch là một việc tốt cho cháu. Với năng lực hiện giờ của cháu thì căn bản không thể bảo vệ cho cô ấy. Chẳng lẽ cháu muốn cô ấy đi theo cháu rau cháo qua ngày à? Cháu nghĩ kẻ họ Diệp sẽ bỏ qua cho cháu sao? Hay là sẽ hại cháu cũng giống như đã hại chết mẹ cháu năm đó vậy?"

Rốt cuộc Bạch Tiềm cũng cố gắng kiềm chế cơn nóng giận, ánh mắt cậu trở nên u ám như suy tư việc gì rất nghiêm trọng. Cậu chuyển biến thái độ như thế cũng vì cậu vừa nghe thấy điều mà trái với nhận thức từ trước tới nay của cậu.

Bạch Đông Lâu nhanh miệng nói tiếp: "Năm đó bà ta làm lạc mất cháu ở chỗ đó là cố ý muốn bảo vệ cho cháu. Một người đàn bà bị tra tấn đổ vào người mấy ký heroin thì cháu nghĩ cuộc sống bà ta những ngày sau đấy sẽ như thế nào? Diệp Hoa Nồng chưa từng tha cho bà ta thì cũng sẽ không bỏ qua cho cháu đâu. Bây giờ cha cháu đã chết thì chú phải đi tìm cho ra cháu càng sớm càng tốt. Cháu hiểu được nỗi khổ tâm của chú không?"

Cuối cùng, Bạch Tiềm trở nên trầm mặc.

Ngoài cửa sổ gió thổi rất mạnh, thổi tung bụi mùi khiến cho hình ảnh của trấn nhỏ càng trở nên mờ mịt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 18.05.2017, 12:54
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 14.10.2016, 23:20
Bài viết: 28
Được thanks: 20 lần
Điểm: 0.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 1
TieuKhang đã viết:
[size=150]Chương 34
Edit: Diem Nguyen
Beta: TieuKhang
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Sáng nay Bạch Tiềm đã đi học, trong nhà chỉ có hai người họ. Hòa Lam rót cho anh ta một ly trà, anh chàng trẻ tuổi với

:shock2:  :shock2:  :shock2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.05.2017, 23:55
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 04.11.2014, 19:15
Bài viết: 31
Được thanks: 24 lần
Điểm: 1.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 1
Cảm ơn bạn đã edit truyện với tốc độ nhanh thế này
Chúc ngày càng nhiều độc giả đến với hố này


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.05.2017, 03:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5922
Được thanks: 71063 lần
Điểm: 9.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nỗi niềm khó nói - Lý Mộ Tịch - Điểm: 11
@béo: sao mắt nổ đom đóm lên thế kia hở nàng :D
@Dct: Cảm ơn bạn nhiều nha ^^

=== ========

Chương 35
Edit: Diem Nguyen
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Mới đó mà đã năm năm nhanh chóng trôi qua.

Đây là một thị trấn nhỏ nằm ở miền Tây Nam Bộ của vùng Chiang Rai, bốn phía là núi cao trùng điệp bao quanh, giao thông lại không thuận tiện. Nơi này gần như ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Mỗi sáng sớm, ánh mặt trời yếu ớt không đủ sức sống chiếu xuyên qua các tầng mây dày đặc khiến cho trấn nhỏ sẽ chìm ngập trong sương mù. Đặc biệt vào mùa hè, những thung lũng ở đây rất nóng và ẩm thấp. Mưa nhiều khiến những con đường cũng lầy lội trơn trượt, việc đi lại rất phiền phức. Vì giao thông bất tiện như thế nên việc xách giỏ đi mấy dặm đường mua đồ là một việc khó khăn vô cùng.

Cho nên chỉ trừ khi cần đồ cấp thiết mà trong trấn không có bán nếu không cũng chẳng có ai đi ra bên ngoài tìm mua. Hòa Lam cũng thế. Trong nhà còn một ít đồ ăn, cô ít khi đi ra ngoài, có chăng cô chỉ mua thêm một ít hành tỏi linh tinh. Tối hôm qua sát vách nhà cô lại truyền đến âm thanh sinh hoạt của mọi khi nhưng một lát sau cô lại nghe tiếng đập cửa rầm rầm trước cửa nhà mình.

Hòa Lam cho rằng mình nghe nhầm. Nhưng một lúc sau cô lại nghe tiếng có người tiếp tục đập cửa nên cô mới dợm chân bước ra cửa.

Thấy cô mở cửa, người đàn bà trước mặt nhanh chóng chộp nắm lấy cánh cửa như sợ cô sẽ lập tức đóng lại. Bà ta khẩn thiết van nài cô: "Hòa Lam à, cháu làm ơn cứu thím với, cháu nhất định phải cứu thím nhé! Bọn họ giết thím mất! Van cháu mà!" Nói xong bà ta chảy nước mắt ròng ròng, quỳ xuống ôm chân Hòa Lam khiến váy cô dính đầy bùn đất và cả nước mũi lòng thòng của bà ấy.

Hòa Lam ít khi chán ghét ai nhưng người đàn bà tên Chu Tĩnh này lại nằm trong số đó.

"Tôi đã giúp cho bà rồi nhưng thực tế lại chứng minh tôi không nên tin lời của dân cờ bạc. Từ bây giờ về sau tôi sẽ không cho bà một cắt nào nữa. Nếu ai muốn thì cứ để họ làm thịt bà đi. Có làm thì có chịu."

"Đừng! Đừng làm như thế! Cháu đã quên rồi sao? Lúc trước chồng thím đã giúp đỡ cháu ra sao, bây giờ anh ấy chết rồi cháu lại mặc kệ vợ con anh ấy sao?" Chu Tĩnh sợ hãi đến mức xụi lơ nhưng vẫn dùng võ mồm xin xỏ.

Hòa Lam nhìn bà ta, thất vọng nói: "Bà còn mặt mũi mà nhắc đến chú Tạ sao? Chú ấy một đời anh hùng mà cưới phải một bà vợ như bà. Lừa gạt chú ấy, bỏ chú ấy rồi còn mang theo đứa con mà cũng chẳng chăm sóc tốt cho nó. Bản thân bà nhìn lại mình xem, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Nếu không phải để cho bà và em ấy nhìn mặt chú Tạ lần cuối thì tôi cóc cần quan tâm đến bà. Tôi có thể cho bà tiền nhưng đây là lần cuối."

"Thật sao?” Chu Tĩnh giống như đang cắn thuốc lắc, vội ôm chân cô đứng dậy, đưa tay ra nói: "Thím muốn...” Bà ta nói ra một con số.

"Tôi không có nhiều tiền như vậy, chỉ cho bà được bao nhiêu đây thôi.” Hòa Lam đưa ra hai ngón tay.

Chu Tĩnh kêu to: "Vậy thì quá ít rồi. Bọn họ sẽ giết thím mất."

"Đừng tưởng tôi là kẻ ngu." Hòa Lam nói tiếp: "Tôi cho bà bây nhiêu đây thì bà phải giao tiểu Tạ cho tôi. Từ nay về sau không ai được phiền tới ai nữa!"

"Không được! Không được đâu! Bao nhiêu đây không đủ đâu!" Chu Tĩnh không ngừng kèo nài, kể lể chỉ làm cho Hòa Lam thêm chán ghét. Cô dứt khóat nói: "Tóm lại có lấy hay không?"

"Lấy! Lấy! Lấy!" Chu Tĩnh không hài lòng nhưng cũng không thể làm gì khác. Bà ta buông tay ôm Hòa Lam lại tiện tay hốt mớ hạt bí đỏ cô phơi bên bệ cửa, cười nói: "Cái này cũng cho thím nhé!"

Hòa Lam bất đắc dĩ lắc đầu, đóng cửa lại một cái rầm.

Tạ Lĩnh vốn là đồng nghiệp của ba mẹ cô lúc sinh thời. Vì một vài chuyện mà chú ấy phải rút khỏi cục tình báo. Sau đấy chú có đi làm sát thủ một thời gian rồi khi gặp phải Chu Tĩnh chú ấy mới nghỉ hẳn mà làm một người bình thường. Chú Tạ là một người đàn ông tốt nhưng không ngờ lại có người vợ tệ hại như vậy, chẳng những lừa sạch tiền của chú, để lại một món nợ lớn còn mang con của bọn họ mà bỏ đi. Không biết trước khi chết Tạ Lĩnh có thấy hối hận hay không?

Hòa Lam vừa thay quần áo, vừa suy ngẫm.

Đã nhiều năm qua, dựa vào chứng cứ mà Bạch Đông Lâu đưa cho cô, cô cũng đã tra ra mọi việc khá rõ ràng. Vì hiện tại cô không đủ năng lực báo thù nên chỉ có thể ẩn nhẫn ở nơi này chờ thời cơ. Thóang chốc cô cũng đã ở lại cái trấn này hơn nửa năm rồi. Thỉnh thoảng những ký ức về ngày tháng ở cùng Bạch Tiềm như ùa về trong cô.

Khi nhớ tới Bạch Tiềm, cô không tự chủ mà để khoé mi ướt đẫm, giật mình cô vội lau đi.

Sau khi thay cho mình một chiếc xà rông màu xanh biếc, cô không quên thoa kem chống muỗi rồi mới đi ra cửa.

Đi bộ dọc theo con đường nhỏ theo hướng Đông Nam của trấn, Hòa Lam đi đến một hang núi. Xung quanh nơi này đều là đất của người dân tộc bản địa tự canh tác, rất ít đất thuê.

Kể từ giữa thế kỷ trước, chính phủ Thái Lan quản lý rất nghiêm ngặt vấn đề thuốc phiện nên nơi này cũng không còn trồng cây anh túc nữa mà người dân chỉ trồng hoa màu ngũ cốc và cây cà phê thay thế.

Nhưng Hòa Lam nắm rất rõ: nơi này có địa hình phức tạp, pha trộn nhiều dân tộc, nên đây cũng chính là nơi thích hợp để giao dịch ngầm thuốc phiện và cũng là đặc khu đầu não của quân phiệt.

Trong hang núi nhiệt độ sẽ thấp hơn bên ngoài, ánh nắng mặt trời cũng gay gắt hơn, Hòa Lam mặc xà rông có thể tránh được gió lùa nên người chỉ cần thoa chút kem chống nắng là được.

Trong hang núi phía Đông Nam này Hòa Lam phụ trách trồng lúa mì. Từ cửa hang cô men theo con đường nhỏ đi vào sâu bên trong, hai bên đường đều là cỏ cây rậm rạp. Trong không gian yên tĩnh của núi rừng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách và tiếng gió lùa qua khe đá, cô có cảm giác lòng mình trống trải vô cùng.

Hòa Lam phóng tầm mắt ra nhìn phía xa xa, chính nơi đấy đã bay lại một mùi thơm lạ, vị ngọt ngấy. Cô biết đó chính là chỗ trồng cây anh túc. Trên danh nghĩa nó thuộc về tay hắc bang nhưng trên thực tế nó là trung tâm đầu não của quân phiệt do Đỗ Phong cai quản. Bọn họ mượn mác là quân chính phủ mà tận dụng triệt để lợi thế của mình để mua bán ma tuý.

Đi một lúc Hòa Lam lại băng qua một con suối nhỏ đến phía Đông Nam sườn núi. Bên chân cô từ từ hiện lên màu hoa anh túc, gió thổi mang theo vị nồng đậm của loài hoa này xộc vào mũi cô. Bây giờ trông ra xa xa đâu đâu cô cũng thấy cây anh túc trải rộng khắp núi đồi.

"Tới rồi à?” Trước mặt cô là một ngôi nhà lầu màu xanh rêu và một bà lão vận xà rông màu đỏ đang từng nấc leo xuống cái thang tre tự chế. Bà đưa cho cô ly trà, hỏi: "Cháu khát rồi phải không?"

Bà lão cười với cô, trên khuôn mặt đã hằn sâu những nếp nhăn và dấu chân chim.

Hòa Lam hành lễ chào bà rồi nhận ly nước nhấp vài ngụm. Đến lúc này cô mới thấy bớt đắng lưỡi, khô môi.

Bà lão dẫn cô lên lầu. Vừa mở cửa sổ ra, gió bên ngoài đã ùa vào cuốn theo mùi hoa anh túc nồng nặc. Bà lão mở thêm cánh của sổ bên kia xong thì lấy ra cho cô cái ghế đệm. Hai người bọn họ nhàn nhã ngồi đối mặt uống chung trà. Vụ mùa còn chưa tới nên Hòa Lam có thể vui vẻ nghỉ ngơi.

"Gần đây thời tiết không được tốt lắm.” Bà lão nặng nề thở dài.

Hòa Lam nói: “Vì sao vậy?"

"Mưa nhiều quá nên độ ẩm cao, rễ cây sẽ bị úng. Sợ rằng kỳ này thu hoạch xong sẽ không đủ nộp lên trên." Bà lão nói.

Cánh đồng lúa mì này thuộc thẩm quyền quản lý của chính quyền huyện. Bọn chúng quản lý việc trồng chặt nơi đây nhưng cũng đồng thời trồng cây anh túc và mua bán ma tuý. Vì trồng ngũ cốc sinh lời ít hơn nhiều so với trồng cây anh túc nên chắc không bao lâu đất nơi này sẽ bị trưng dụng trồng anh túc.

Đến lúc đó, nơi này sẽ không khác gì những ngọn đồi kế bên tràn ngập hoa anh túc, nồng mùi ngọt ngấy làm cho người ta có cảm giác muốn nôn mửa.

Hai người trò chuyện một lúc thì thấy đề tài có phần nặng nề nên không khí cũng trầm xuống.

Hòa Lam thở dài, vuốt vuốt tách trà trong tay chờ cho nguội một chút thì cô nghe thấy dưới lầu có tiếng xe hầm hú. Đến bên cửa sổ nhìn xuống cô thấy có mấy chiếc xe quân dụng màu xanh lá xuất hiện từ trong rừng rậm, vượt qua bùn lầy rồi kít kít dừng lại dưới lầu.

Cửa xe mở ra, mấy người mặc đồ binh lính rằn ri nghiêm chỉnh nhảy xuống, ôm súng nghiêm trang thắt chặt canh giữ nơi này.

Hòa Lam bất ngờ còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng bước chân thình thịch tiến lên lầu. Cầm đầu là một người đàn ông cao lớn, rắn rỏi, điển trai, trên mặt anh ta còn nở nụ cười lịch thiệp.

Anh ta dùng tiếng Thái nói câu gì đó rồi cúi đầu chắp tay hành lễ với bà lão.

Sắc mặt bà lão rất lạnh lùng, giống như không thèm quan tâm đến sự có mặt của anh ta.

Đỗ Phong cũng không thèm chấp, anh ta lại dùng tiếng Thái nói chuyện với bà lão với thái độ hiền hòa như muốn thuyết phục điều gì. Chung quanh binh lính đều được trang bị võ trang, vẻ mặt thật uy nghiêm.

Hòa Lam chỉ có thể nghe hiểu được một chút tiếng Thái chứ không thể hiểu hoàn toàn.

Cô đang mơ hồ không hiểu cuộc trò chuyện thì thấy Đỗ Phong nói tạm biệt bà rồi xoay người cất bước. Hòa Lam cũng an ủi bà lão mấy câu rồi chào bà, nhấc xà rông chạy xuống cầu thang, dùng tiếng Thái gọi với theo.

Đỗ Phong nghe thấy tiếng cô thì xoay người lại, có một thóang kinh ngạc. Mới vừa rồi cùng bà lão nói chuyện, anh cũng không chú ý Hòa Lam, giờ đứng gần mới thấy dáng người cô rất đẹp, da thịt lại trắng nõn nà mà con gái bản địa lại không có được.

"Chào cô.” Anh ta nói một câu tiếng Trung, phát âm không chuẩn làm cho Hòa Lam thấy buồn cười nhưng cô không biểu lộ ra mặt mà giữ vẻ nghiêm túc hỏi anh ta lý do đến nơi này.

Đỗ Phong không hề che giấu mà nói thẳng với Hòa Lam bọn họ muốn đến để thu thuế trồng lúa mạch.

Hòa Lam hỏi lại: “Có nơi nào có thể nói chuyện một chút không?"

Ánh mắt Đỗ Phong lộ vẻ bất ngờ nhưng vẫn hớn hở đồng ý.

Trong hang núi có nhiều ngôi nhà lá để nông dân làm đồng nghỉ đỡ, Hòa Lam cùng Đỗ Phong cùng bước vào một gian nhà đã l âu không có người dùng, chỉ có đệm để ngồi chứ không có bình trà, tách nước gì cả.

Đỗ Phong ngồi chồm hỗm trên đệm, ánh mắt dừng lại trên người cô. Xà rông trên eo cô buông thẳng vẽ ra đường cong uyển chuyển. Đợi cô xoay người lại, anh ta cười cười với cô.

Hòa Lam ngồi quỳ xuống đối diện với anh ta.

Đỗ Phong lịch thiệp hỏi qua tên cô rồi lơ đãng hỏi tiếp: "Cô Hòa Lam đây là người Trung Quốc à?"

Hòa Lam gật đầu, đáp: "Tôi đến từ Nam Giang."

"Đó là một vùng đất tốt.” Giọng nói anh trầm thấp, tĩnh lặng như tiếng suối chảy trong rừng, nghe rất êm tai. Nếu như anh ta không nhìn cô chằm chằm thì hẳn cô đã thấy rất thoải mái.

Cô không thèm để ý đến ánh mắt của anh ta nữa mà chậm rãi nói: "Từ giữa thế kỷ trước chính phủ đã ban hành luật bài trừ ma túy. Diện tích trồng anh túc ngày càng thu hẹp thì lợi nhuận cũng dựa vào đó mà cao hơn. Tuy nhiên đây không phải là con đường phát triển lâu dài vì mọi người đều cần có lương thực."

Thật ra Hòa Lam vẫn chưa nói hết ý, lợi nhuận dù có cao thì hầu hết chảy vào tay ông trùm còn người dân thì càng ngày càng khốn cùng, mâu thuẫn xã hội càng ngày càng gay gắt.

"Cô Hòa Lam muốn khuyên tôi từ bỏ việc trồng anh túc ở đất này à?" Đỗ Phong cúi đầu vuốt ve chiếc bàn tre, làm cho người ta không đoán ra được biểu cảm.

Hòa Lam bình tĩnh nói: "Tôi vì muốn tốt cho mọi người thôi."

Đỗ Phong trầm mặc một lát, chợt vỗ mạnh đầu gối mình rồi ngửa đầu cười lớn. Anh ta đứng dậy bước thong thả đến trước mặt cô, bóp cổ lôi cô dậy, mặt đối mặt nói: "Mới lần đầu gặp mặt sao cô lại tự tin nghĩ rằng có thể thuyết phục được tôi? Cô chỉ cần nói mấy câu thì tôi sẽ tin cô sao? Tôi dễ bị thuyết phục vậy sao?"

Anh ta khinh thường cười cợt nhưng Hòa Lam cố gắng giữ bình tĩnh, nắm chặt nắm tay, vẻ mặt nhợt nhạt cố nặn ra nụ cười với anh ta.

Đỗ Phong ngẩn người, tay không tự chủ mà buông lỏng ra.

Chợt bên tai anh ta vọt tới tiếng gió rít, Đỗ Phong vội vàng né tránh nhưng vẫn bị thương. Một thanh đao nhỏ sượt qua mặt anh ta, rồi cắm 'sực' trên mặt đất. Lực phóng rất lớn nên khi thân đao nằm bất động rồi mà vỏ đao vẫn còn hung hăng lúc lắc.

Đỗ Phong giơ tay lên sờ sờ thì thấy đầu ngón tay dính vết máu, ánh mắt anh ta trở nên ác độc, gắt gao nhìn về phía cửa.

Có một người trẻ tuổi, thân hình cao gầy đang lười biếng dựa vào cửa, vừa ngáp vừa nói: "Tiểu Lam, ai vậy?"

Lần này, Hòa Lam bật cười thật tươi. Người này nói chuyện vẫn không hề khách sáo. Cô nén cười giới thiệu: "Nếu chị đoán không lầm thì anh ta là con trai cả của tổng tư lệnh, tên là Đỗ Phong."

"Lai lịch cũng không nhỏ.” Tống Thiện Ninh vừa cười ha ha sảng khóai vừa lững thững đi vào giữa phòng, cúi người nhổ thanh đao nhét lại vào vỏ.

Khi đi vào bên trong, khuôn mặt của người kia không còn phản sáng nữa thì Đỗ Phong mới nhìn rõ diện mạo: dáng dấp không tệ, chân mày sắc nhọn, da trắng bóc, đôi môi cũng đỏ tự nhiên. Cô ấy cắt tóc ngắn, uốn cúp vào trong ôm lấy khuôn mặt xinh xắn. Khi cô cười híp mắt lại tựa như con mèo nũng nịu, trông thật đáng yêu. [đọc truyện nhanh hơn sắp hoàn tại trang chính thức: tieu thuyet edit chấm net nha các bạn]

Nếu như không nhìn kỹ thì với bộ đồ sơ mi trắng, quần tây, giày ủng này thì anh sẽ nghĩ đây là đàn ông nhưng nhìn kỹ mới thấy đây là cô gái chừng hai mươi tuổi, trên cổ không có trái khế và trên lỗ tai còn đeo trang sức nữa.

Lần đầu tiên trong đời anh bị một đứa con gái doạ hết hồn, mặt anh trở nên lạnh lùng và cứng ngắt hơn bao giờ hết.

Tống Thiện Ninh bước thong thả đến bên cạnh anh ta, ho hai tiếng rồi nói: "Anh Đỗ, đã lâu không gặp."

Đỗ Phong ngơ ngẩn, tức giận hỏi lại: "Chúng ta đã từng gặp nhau sao?"

Tống Thiện Ninh cười cười, tay vỗ vỗ thanh đao nói: "Anh Đỗ thật là mau quên! Anh quên chuyến vận chuyển hàng của Long bang năm ngoái rồi sao? Nếu không nhờ em trai anh chặn lại thì chắc giờ cục hình sự Miến Điện đã cho ngồi tù cả đám rồi. Anh không phải nên cảm ơn tôi sao?"

"Cô là người của Đỗ Biệt?" Đỗ Phong nhớ lại, hận đến cắn răng nghiến lợi.

Tống Thiện Ninh cười sảng khóai, "Anh không phải nên cảm kích tôi sao, sao lại nhìn tôi như vậy?"

Đỗ Phong bị cô chọc tức bỏ đi, cô nhún vai một cái, thở dài rồi quay đầu ôm vai Hòa Lam nói: "Yếu đuối vậy sao? Mới nói như vậy đã không chịu nổi rồi. Bộ em là ác thú hở?"

Hòa Lam gõ đầu cô ta một cái: "Em là con gái, cần gì hơn thua với đàn ông?"

"Anh ta muốn bóp chết chị, chị không cảm ơn em thì thôi, sao còn trách em?" Tống Thiện Ninh bĩu môi, khẽ hừ một tiếng.

"Được rồi! Được rồi! Chị không có trách em. Thái độ của anh ta như thế chắc sẽ không chấp nhận lời đề nghị của chị. Em không ra tay cũng không sao cả."

"Chị với anh ta nói chuyện gì vậy?"

Hòa Lam kể chuyện muốn thuyết phục Đỗ Phong đừng lấy lại đất trồng lúa mạch để trồng anh túc cho Tống Thiện Ninh nghe, cô ấy trầm tư một hồi rồi bật cười.

"Em cười cái gì?"

"Em cười vì chị biến em thành đứa ngốc. Anh ta là dạng người gì chị cũng biết rồi. Còn đi lấy quạt để thổi tắt lửa sao?"

"Oan cho chị quá!"

"Vậy sao chị không đi tìm Đỗ Biệt? Anh ta sẽ rất vui vẻ khi giúp chị.” Nụ cười Tống Thiện Ninh mang theo dấu hiệu mập mờ, Hòa Lam bị trêu nên xấu hổ đáp: "Chị không quen anh ta."

"Lời này sao giống nói dối vậy ta?"

"Sao em thích kiếm chuyện vậy?"

"Xem chị nói kìa! Em vì tốt cho chị thôi mà. Mà Đỗ Dương là Đỗ Dương, Đỗ Biệt là Đỗ Biệt, chị cần gì phải giận lây nè?"

Hòa Lam nhìn cô ta nói: "Chị không hề giận chó đánh mèo. Có một số việc không thể làm ngơ như chưa từng xảy ra. Em có hiểu chị không, Thiện Ninh?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dạ U Tịch, lethiminhkhuyen, ngavo, nobuta@@, NPcute, tamsinhtamthe, trans và 397 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 107, 108, 109

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

7 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

11 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41

12 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 101, 102, 103

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 52, 53, 54

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

Tuyền Uri.: 20k :love3: hi hi ha ha
linhnaly1910: viewtopic.php?t=402106&p=3173497#p3173497 câu hàng ~ đại thần 2 cháp mới đey!!!
Nguyễn Khai Quốc: Quốc úp thêm chương mới ^^ Các bác ủng hộ em nhé!
Nguyễn Khai Quốc: Buổi sáng tốt lành.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3173444#p3173444
NguyệtHoaDạTuyết: ngủ ngon ~~~
Âu Dương An An: Love
Âu Dương An An: Thôi lâu r mới thức khuya vậy con ik chơi xíu r ngủ bye mama hảo mộng
Âu Dương An An: Nếu mama có rảnh rỗi có thể up tr giúp con đc ko ???
Âu Dương An An: Còn tr con thì dài . Thí hôm bữa mod bảo là do sai quy định gì đó
Âu Dương An An: Tr con viết cũng dở nên ít mem đọc hì hì
NguyệtHoaDạTuyết: Con đăng ít quá nên bị xóa hay sao?
Âu Dương An An: Con có 8 tr . Hì !
Âu Dương An An: Mama truyện con ko đăng trên diễn đàn . Trc có đăng nhưng bị xóa r ! Giờ nản ko muốn up nữa
Âu Dương An An: Con cũng ko tin đâu nhưng mà thấy cái cô hay chạy bộ qua nhà con lên tivi con mới tin
NguyệtHoaDạTuyết: hử? cho mama link đi
Âu Dương An An: Mama đọc tr của con nhak ! * mắt long lanh *
NguyệtHoaDạTuyết: O.O thặc... đáng sợ...
Âu Dương An An: Hihi mà nghi can cách nhà con ở 1 km ặc !
NguyệtHoaDạTuyết: Uhm, mama có nghe... mừng cho coan ~
Âu Dương An An: Con về rồi ! Con vừa về thì có khủng bố sợ thật !
NguyệtHoaDạTuyết: Thiên ~ quào, edit xong dòi, phẻ hen
NguyệtHoaDạTuyết: bin, về nhà chưa con, hay còn bên bển?
♡Đào: Bô Bô aaaaaaa~~~
♡Đào: hây hây...cuối cùng cũng xong :love2:
Âu Dương An An: Đừng a ..
Tuyền Uri.: Hết sức dòi :)2 nhìn chương này qua chương khác :D3
NguyệtHoaDạTuyết: :)2 quất bớt đi rồi ngủ ~~~oapss.. mị thức với mi ~
Tuyền Uri.: Đi ngủ nào :)2
Âu Dương An An: Haizz

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.