Diễn đàn Lê Quý Đôn












images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao

 
Có bài mới 17.05.2017, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 23:22
Bài viết: 107
Được thanks: 158 lần
Điểm: 7.94
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao - Điểm: 11
CHƯƠNG 41

“Ta tự có thể về phòng, ngươi trở về đi.” Đặt chân xuống cổng Vương phủ, Vũ Quân liền đẩy Mạc Kỳ Phong ra, ở gần hắn như vậy quả thật rất áp lực.

“Vương gia, Sở cô nương tỉnh!” Thanh Tố vừa nhác thấy bóng tử y, liền vội chạy ra bẩm báo. Mạc Kỳ Phong đến về phòng thay đồ cũng ko kịp, vội vã chạy đến Ngưng Hương Uyển, bỏ lại cho Vũ Quân một bóng lưng xa cách.

“Sở cô nương?” Vũ Quân ninh mi nhìn Thanh Tố, nha đầu này ở chỗ của nàng, từ khi nào trở thành người báo tin của Vương phủ nữa vậy?

“Bẩm Vương phi, là Sở Tích Hương cô nương.” Thanh Tố nhận ra chính mình luống cuống, vội vàng thu liễm.

“Chuẩn bị nước tắm cho ta.”

Vũ Quân cũng lười cùng nàng ta so đo, dứt khoát bước về Cô Vân các. Chẳng trách hắn vội vàng như thế! Thì ra nữ nhân kia đã trở về.

Cô Vân các

Vũ Quân nhìn chằm chằm áo bào đỏ thẫm trong tay. Nàng nhận ra đây là áo bào của Vân Phương. Người cha này, rốt cuộc là như thế nào? Gần mười năm qua chưa từng một lần ngó ngàng quan tâm đến nàng, đến hôn sự cũng mặc kệ nàng bị người tính kế, nhưng Mạc Kỳ Phong luôn miệng nói Vân Phương đã vì nàng hy sinh ko ít. Diệp lão ở bên chăm sóc nàng gần mười năm cũng là bằng hữu của ông ta. Ko yêu thương nàng, vì sao còn làm nhiều như thế? Nếu yêu thương nàng, tại sao đối diện với nàng lại một mực thờ ơ? Gần mười năm xa lạnh nhạt vô tình, nhưng chưa lúc nào hận ông ta như lời mình nói. Vũ Quân thật ko hiểu, cái gọi là “huyết thống” có ảnh hưởng lớn như vậy sao?

“Vương phi, nước tắm đã chuẩn bị xong.”

“Ngươi ra ngoài đi.” Vũ Quân nhạt giọng phân phó.
Thanh Tố này, thực ko hề đơn giản. Nàng trước ko tin nàng ta thật tâm muốn ở lại Cô Vân các, hiện tại lại càng ko tin tưởng. Nàng mỗi tháng đều bị hành hạ đến chết đi sống lại, mỗi ngày đều phải suy nghĩ thật nhiều tìm kiếm thuốc dẫn, quả thật ko còn tâm tư đối phó với đám người này. Vân Vũ Quân nàng ko ngu ngốc đến nỗi sẽ đi nuôi bên mình một cây dao găm.

Thuốc bôi đã làm tan đi những hôn ngân trên người Vũ Quân, tắm xong cả người đã khỏe lên ko ít. Nàng vươn vai bước ra sân. Cuối xuân, cây đào to lớn chỉ còn một mảnh tiêu điều đến tang thương. Ngược lại, mấy khóm trúc dường như xanh mượt mà lên ko ít. Tính ra, nàng đã xuất giá được nửa năm rồi.

“Vương phi, có Vân tướng quân đến thăm, hiện đang chờ ở tiền sảnh.” Một thị vệ tiến vào thông báo.

“Mời ông ấy đến đây.”

“Chuyện này…” Người thị vệ khó xử. Vân tướng quân dù sao cũng là nam nhân, tiến vào biệt viện của gia quyến Vương phủ dường như có chút ko thích hợp.

“Ông ấy là phụ thân của ta.”

Làm ơn đi, chủ nhân các ngươi ko coi ta ra gì, ta ko chấp. Nhưng đến các ngươi cũng ko xem ta vào mắt, thật khinh người quá đáng mà! Ta đây dù danh tiếng hơi nát một chút, nhưng các ngươi cũng ko chịu xem người đến là ai! Là phụ thân! Là cha ruột của ta đó!

“Dạ! Vương phi!” Người thị vệ biết mình quá phận, lập tức cúi đầu, trở ra tiền sảnh.

Vũ Quân tự tay pha một bình trà, bày biện ấm chén ra bàn đá ngoài sân. Nàng ko ngại dị nghị, ko có nghĩa là phụ thân bảo thủ kia của nàng  cũng ko quan tâm miệng lưỡi thế gian.

“Vân tướng quân, mời!”

Bóng dáng cao lớn ngay thẳng như cây trúc kia từng bước vững chắc tiến vào Cô Vân Các. Nhìn dáng vẻ này của Vân Phương, Vũ Quân phần nào hiểu được tâm tình của nữ tử kinh thành năm xưa. Thế gia công tử năm đó, Vân Phương được xem là một trong những người có triển vọng nhất. Anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, hai mươi hai tuổi đã trở thành chiến tướng vang danh. Năm đó, mẫu thân nàng mười tám, ko nề khó khăn lặn lội theo ông ra sa trường, thay ông cản một tiễn, mất đi nửa cái mạng trở về Xuân Vụ sơn. Để rồi một năm sau, một vạn quân triều đình do chính ông ta lãnh đạo bao vậy Xuân Vụ sơn. Vũ Quân từng nghĩ, nếu như năm đó mẫu thân ko đánh tan được một vạn quân đó, ko bắt Vân Phương về sơn trại, hai người họ vĩnh viễn là kẻ thù ko đội trời chung, thì cho dù nàng ko xuất hiện trên thế gian này cũng được. Mẫu thân của nàng có lẽ cũng ko như vậy mà oan uổng chết đi.

“Vũ Nhi!” Vân Phương hai mắt có tia máu, kích động nhìn Vũ Quân. Nàng nhìn thấy được sự mệt mỏi trong đó.

Một ngày một đêm, Vân Phương ko ngủ ko nghỉ ngơi, lần đầu tiên trong đời ông cảm thấy sợ hãi như vậy. Khoảnh khắc nhìn nữ nhi của mình nhảy xuống vách đá, Vân Phương cảm thấy như sinh mệnh ông lần nữa mất đi. Ông ko dám nghỉ, chỉ sợ vì một lát nghỉ ngơi của mình mà nữ nhi gặp nguy hiểm.

“Vân tướng quân, mời ngồi!” Vũ Quân vẫn bày ra bộ dạng lạnh nhạt.
Vân Phương mi mắt cụp xuống, trong lòng lại ẩn ẩn thương  tâm, nữ nhi này, vẫn luôn hận ông. Nhiều năm như vậy, Vũ Nhi vẫn chưa khi nào quên ông xuống tay với mẫu thân nàng, mối hận đối với người cha này có lẽ thật sâu đậm rồi.

“Vân tướng quân, mời dùng trà.” Vũ Quân cố gắng làm ngơ mất mát nàng nhìn thấy trong mắt Vân Phương.

Năm đó khi ông ta vung đao lên, có từng nghĩ tới ở Vân phủ khi đó còn có nàng là nữ nhi của ông ta cùng mẫu thân? Tám năm qua ông ta cùng Lục An Giao phu thê hài hòa, có từng nhớ tới còn một nữ nhi là nàng ở nơi cô quạnh? Ông ta đã làm gì xứng với một người cha?

“Con hận ta sao?”

“Không hận.” Bàn tay rót trà của Vũ Quân dừng lại giây lát, hít một hơi thật sâu, dứt khoát nói ra.

Vũ Quân hiểu, hận một người ko phải là mỗi khi nghĩ đến người đó chỉ toàn là trách móc, chỉ toàn là những “tại sao”. Nếu nàng hận một người, sẽ ko cách nào chung sống cùng người đó, cũng ko thể khi đối diện với người đó mà bình thản như thế này. Nàng với Vân Phương là oán, là trách, nhưng chưa từng là hận.

“Người có từng yêu mẫu thân ta?”

Nhìn dáng vẻ suy sụp của Vân Phương, Vũ Quân buột miệng nói ra câu hỏi mà nàng mang theo ngần ấy năm. Sáu năm trong Vong Tình cư, sáu năm ko ngừng vật lộn giữa sự sống và cái chết, sáu năm sống cùng thương tổn và thất vọng, nàng đã học cách buông bỏ được nhiều thứ. Nhưng lại thủy chung ko cách nào bỏ xuống câu hỏi này. Ông ta, có yêu mẫu thân nàng ko?

“Bỏ đi!” Vũ Quân cười nhạt, nàng thế nhưng thật sự đem câu hỏi ấu trĩ này hỏi Vân Phương. Yêu thì sao? Ko yêu thì sao? Người chết cũng đã chết. Có thể sống lại được sao?

“Yêu.”

“Choang!” Chén trà trên tay Vũ Quân oanh oanh liệt liệt hy sinh!

Vũ Quân ko dám tin mình vừa nghe được điều gì. Vân Phương vừa nói “yêu”? Ông ta nói yêu mẫu thân nàng?

“Cả đời này, người ta yêu duy nhất chỉ có mẫu thân con.” Giọng nói của Vân Phương vẫn trầm trầm như vậy, nhưng vào tai Vũ Quân lại chẳng khác gì tiếng sấm.

“Ông đang kể chuyện cười sao?” Âm thanh của Vũ Quân lên cao bén nhọn.

“Ông nói yêu? Ông xứng sao? Ông yêu một người là hạ cổ trên cơ thể người ta sao? Ông yêu một người là một đao lấy mạng người ta sao?” Vũ Quân kích động đứng dậy, tay run run chỉ vào mặt Vân Phương.

“Vân Phương! Ông cũng xứng nói chữ yêu này sao? Ta nói cho ông hay, ông ko xứng!”

“Vũ Nhi!” Vân Phương đứng lên, muốn tiến đến lại bị Vũ Quân đẩy ra.

Nội tâm đau đớn như xé rách tâm can, hai tay Vân Phương buông thõng xuống. Đúng vậy, ông ko xứng! Gần mười năm qua, ông ko cách nào đối mặt với nữ nhi này của ông. Ông nợ nàng quá nhiều! Cũng ko dám nhìn đến nàng. Khuôn mặt thanh lệ của nàng khiến ông nhớ đến người kia, khiến ông ko cách nào đối diện với chính mình.

Năm xưa, sau khi Khanh Nhi mất, ông tìm gặp bằng hữu Diệp Vô Nhai hỏi han thật lâu, mới biết lục căn bị phá hủy kia là do cổ trùng Miêu tộc. Lại cho người điều tra, mới biết cổ trùng kia là từ cơ thể ông di chuyển sang người Lâm Khanh Khanh. Loại trùng này đối với nam nhân vô hại, nhưng đối với nữ nhân chính là từng chút một nuốt đi sinh mệnh. Cuối cùng ông đã hiểu, tại sao đến khi còn một hơi thở cuối cùng, nàng vẫn ko quên nhắc ông đề phòng chính thê tử của ông. Thì ra thê tử ông luôn yêu thương nhất, lại chính là kẻ lừa gạt ông nhiều nhất.

“Ông nói đi! Ông nói gì đi!” Vũ Quân dường như đã rơi vào kích động, túm lấy y phục của Vân Phương mà kéo, trên mặt đầy nước mắt.

Mẫu thân chính là nơi mềm nhất trong tim nàng, cũng chính là nỗi đau lớn nhất trong tâm hồn nàng. Năm xưa, nếu ko phải liều mạng sinh nàng, cổ độc cũng ko phát tán nhanh như vậy. Năm xưa, nếu ko phải vì bảo hộ nàng, cũng ko đến nỗi ko chịu nổi một đao của Vân Phương.

“Vũ Nhi!” Vân Phương đau lòng giữ lấy tay Vũ Quân, ông lấy nàng.

“Xin lỗi con! Phụ thân xin lỗi con! Những năm qua uất ức cho con!”

Ko phải Vân Phương ko biết Vũ Quân ở Vân phủ chịu bao nhiêu uất ức. Chỉ là người của Lục An Giao ở hậu viện rốt cuộc có bao nhiêu, ông ko biết. Nếu ông yêu thương nâng niu nữ nhi này, chính là đẩy nàng ra trước ngọn sóng. Chi bằng cứ để nàng hận ông, ít nhất nàng còn có thể bình an vô sự mà lớn lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 18.05.2017, 07:55
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 21.12.2015, 16:15
Bài viết: 38
Được thanks: 15 lần
Điểm: 2.53
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao
Chòi ôi yêu nàng quá đi! Mỗi ngày một chương luôn kìa!!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.05.2017, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 23:22
Bài viết: 107
Được thanks: 158 lần
Điểm: 7.94
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao - Điểm: 11
số chương ta găm đến nay đã post hết, từ mai ko dám hứa có chương mới mỗi ngày nah. ta sẽ cố gắng hết sức. thank các nàng :iou:  :iou:  :iou:
CHƯƠNG 42

Thì ra phụ thân của nàng cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu. Lại một mực giả bộ hồ đồ. Nghe ông dùng một câu “ta sẽ thương lượng cùng Huyền Vương, nhất định tìm cách để con rời đi” trấn an nàng, Vũ Quân ko tự chủ cảm thấy khóe mắt cay cay. Ai nói ông ko quan tâm nàng chứ? Những năm qua Vũ Quân luôn ko biết, mình rốt cuộc oán ông ấy bao nhiêu. Đến tận hôm nay nàng mới hiểu, thì ra chỉ cần một cái ôm, một câu quan tâm của ông, cũng khiến tâm nàng mềm đi.

“Chẳng lẽ người cứ như vậy chịu đựng Lục An Giao cả đời sao?”

Vũ Quân ko nghĩ được, người cha này của nàng rốt cuộc có bao nhiêu chữ “nhẫn”. Từ tám năm trước, sau cái chết của mẫu thân nàng, phụ thân đã đề phòng Lục An Giao, lại điều tra được bà ta là người của hoàng hậu, tâm ko khỏi nguội lạnh. Những năm qua, ông liên tiếp nạp hai người thiếp, chính là cùng Lục An Giao dần xa cách. Hai người kia đều là thuộc hạ do một tay ông đào tạo, ở trạch viện Vân gia cùng Lục An Giao giữ thế cân bằng.

“Thế lực hoàng hậu thâm sâu khó lường, hiện tại hoàng thượng còn tráng niên, tại vị vài năm nữa, ko thể đánh rắn động cỏ. Chỉ có thể âm thầm diệt bớt thế lực của bà ta.”

“Hoàng thượng hoàng thượng! Người trung thành như vậy để làm gì! Ông ta ko tiếc ném Vân gia lên đầu sóng ngọn gió, người còn cứ như vậy trung thành sao?”

“Vũ Nhi, con ko hiểu!” Vân Phương nhẹ xoa đầu nữ nhi, ông cứ ngỡ hận ý trong nàng đã thật sâu, lại ko ngờ nàng như vậy nhẹ nhàng tha thứ cho ông.

“Thiên hạ này ko phải của hoàng thượng, mà là của lê dân bách tính. Hoàng thượng ít ra có thể xem là một vị vua tốt. Mà hoàng hậu kia, lấy thủ đoạn của bà ta, một khi chấp chính sẽ là hậu quả gì? Thái tử có thể trở thành minh quân sao? Ngoại thích nắm quyền, thiên hạ sẽ đại loạn.” Vân Phương u sầu nói.

“Ta ko hiểu chuyện triều chính, chỉ biết Mạc đế ko phải người cha tốt.” Vũ Quân còn ko quên ông ta thị phi bất phân, đem mọi thù hận đổ lên đầu Mạc Kỳ Phong đâu.

“Con đang nói về chuyện của Huyền Vương sao? Con thích ngài ấy đúng ko?”

“…” Vũ Quân im lặng ko nói, coi như thừa nhận.

“Hàn phi năm đó, là bằng hữu của mẫu thân con.” Hai mắt Vân Phương xa xăm nhìn vào khoảng không trước mặt.

Hàn phi khuê danh Hàn Du Cầm, là nữ nhi yêu quý của Hàn lão trại chủ Hàn Tĩnh của Ẩn Long sơn, một trong ngũ sơn oanh trấn. Năm đó, Ẩn Long sơn cũng giống như Xuân Vụ sơn, là cái gai trong mắt, cái nhọt trong thịt của triều đình. Mạc đế tuổi trẻ nhiệt huyết, thường xuyên xuất cung vi hành, có khi lại trà trộn vào quân doanh. Mạc đế hai mươi tám tuổi trầm ổn nội liễm, trong một lần xuất cung vô tình gặp gỡ Hàn Du Cầm hai mươi tuổi lần đầu đến kinh thành. Cả hai đều ko biết thân phận của đối phương. Mạc đế từ nhỏ lớn lên ở thâm cung, nữ tử bên ông nhiều vô số, nhưng là lần đầu gặp một nữ tử hào sảng phóng khoáng như vậy. Hàn Du Cầm là nữ nhi duy nhất của Hàn lão trại chủ, lớn lên giữa một đoàn nam nhân, đối mặt với nam nhân sớm đã ko có cái gọi là “đỏ mặt”, thế nhưng lại lần đầu đỏ mặt vì một nam nhân tên gọi Mạc Thần.

Năm đó, đến khi tra được thân phận của người kia, Mạc đế đã hãm sâu vào vòng xoáy tình cảm, ko cách nào buông bỏ nữ nhân đó. Mà Hàn Du Cầm kia, sau khi biết thân phận của Mạc đế, lại một mực rời đi. Suốt hai tháng Hàn Du Cầm biến mất, Mạc đế như biến thành người khác, mỗi ngày đều trở nên độc đoán tàn bạo hơn.

Hai tháng sau, rốt cuộc tìm được Hàn Du Cầm ở một trấn nhỏ cách kinh thành ko xa. Hai tháng trước, bà trở lại Ẩn Long sơn thăm phụ mẫu cũng huynh đệ, nói lời từ biệt, sau đó một mực ở cái trấn hẻo lánh này dạy trẻ con viết chữ, giúp người già làm việc. Buổi chiều nọ, binh mã triều đình ầm ầm xông tới khiến thanh bình của trấn nhỏ vỡ nát ko còn một mảnh. Mạc đế bất chấp thể diện, dùng mạng của người dân trong trấn ép Hàn Du Cầm vào cung. Khi ấy, bà đã mang thai hai tháng.

Hàn Du Cầm tiến cung, trở thành Hàn phi. Ngày ngày ở tẩm điện ko cùng ai giao thiệp, lạnh nhạt thờ ơ, Mạc đế làm mọi cách cũng ko thể khiến bà cười vui vẻ như trước. Năm đó, vừa vào cung, Hàn phi đã cũng Hoàng hậu xung đột, vì một cái cung nữ nho nhỏ, tên Lương Cẩm. Lương Cẩm vừa mới vào cung, lơ đãng đi dạo Ngự hoa viên, ko may va vào Hoàng hậu, liền bị truyền xuống loạn côn đánh chết. Hàn phi thấy cảnh này ko chịu được, liền bất chấp cứu Lương Cẩm, mà Mạc đế, chính là tùy theo ý bà. Lương Cẩm đến bên người hầu hạ Hàn phi, ai cũng ko ngờ tới cung nữ này có bản lĩnh leo lên giường của Mạc đế, nhân lúc ông mượn rượu giải sầu khiến ông lâm hạnh chính mình.

Lương Cẩm trắng trợn vô ơn khiến Mạc đế chán ghét, muốn giết bà ta lại bị Hàn phi ngăn lại, ít lâu sau lại hay tin Lương Cẩm mang thai, bất đắc dĩ phong làm Lương tần. Quan hệ giữa Mạc đế cùng Hàn phi từ đó cũng ngày càng lạnh lẽo. Nói đúng hơn, Hàn phi từ đó ngày càng lạnh lùng, mặc kệ Mạc đế có làm cách nào, bà cũng chỉ cầu xin được rời khỏi cung. Hàn phi mang bầu năm tháng, cơ thể ngày càng suy nhược yếu ớt, mấy lần động thai, mấy lần suýt sảy thai. Mạc đế cũng càng lúc càng trở nên nóng nảy.

Sau đợt tuyển tú năm đó, tình trạng của Hàn phi được cải thiện nhiều hơn. Bà cùng Hiền phi nói chuyện hợp nhau, nói nhiều hơn, cười cũng nhiều hơn. Mạc đế nghĩ thế nào cũng ko nghĩ tới, bà thế nhưng lại từ Hiền phi liên lạc ra bên ngoài, cài người vào cung.

Tết Nguyên Tiêu năm sau, Hàn phi còn một tháng nữa sẽ lâm bồn bất ngờ phát bệnh mà mất mạng, mang theo cả hài tử còn chưa kịp chào đời của Mạc đế. Cùng thời gian đó, Lương tần động thai khí, sinh non một hoàng tử. Hậu cung nổi lên một trận mưa gió máu tanh. Thái y viện ko tra được nguyên nhân phát bệnh của Hàn phi, cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh Hàn phi cũng ko nói được nàng có triệu chứng gì lạ hay ko, cứ như vậy một đám người theo bà bồi táng. Cùng năm đó, Mạc đế hạ lệnh ko đụng tới ngũ sơn oanh trấn, Ẩn Long sơn cũng rút khỏi tranh chấp giang hồ, ko màng thế sự.

Nhắc đến tiểu hoàng tử ra đời vào thời điểm nhạy cảm kia, Mạc đế chán ghét đến nhìn cũng ko muốn nhìn hắn một cái, ban tên một chữ Phong, trở thành Tứ hoàng tử của Mạc quốc, Mạc Kỳ Phong.

Tám năm sau, lão mama bên người Lương tần vô tình lộ ra bí mật về cái chết của Hàn phi năm xưa. Mạc đế tra xuống, mọi tội lỗi đều rơi xuống người Lương tần. Ba thước lụa trắng ban chết, khi đó Mạc Kỳ Phong tám tuổi.

“Thì ra Mạc đế năm đó cũng có một chuyện tình đau lòng như vậy.” Vũ Quân hai mắt như phủ sương mù.

Đều nói đế vương vô tình, thì ra cũng có người ngoại lệ. Mạc đế tuy ích kỷ một chút, ấu trĩ một chút, nhưng quả thật ông ta yêu Hàn phi. Chỉ là ích kỷ của ông ta, ấu trĩ của ông ta khiến người ông ta yêu nhất mất mạng, khiến nhi  tử của ông ta còn chưa kịp chào đời đã mất đi cuộc sống. Chỉ là, vị mama tám năm sau tiết lộ tin tức kia, phía sau hẳn là có quỷ.

“Như vậy có liên quan gì đến mẫu thân ta?”

“Hàn phi hơn mẫu thân con bốn tuổi, từ nhỏ cùng nhau cưỡi ngựa học võ, coi nhau như thân tỷ muội. Năm đó biết tin Hàn phi chính là Hàn Du Cầm, mẫu thân con kích động muốn nổi loạn, may mắn người của Ẩn Long sơn đưa tin tới, nói di nguyện của Hàn phi ko muốn vì bà mà thiên hạ đại loạn, Mạc quốc mới tránh được một trận loạn lạc.”

Vân Phương nhớ về năm đó, Khanh Khanh lấy cái tên Lâm Tiêu vào quân doanh làm phó tướng, một ngày nọ nhận được thư nhà, bừng bừng đại nộ, vô lý đánh đám tướng lĩnh dưới quyền đến chết đến sống, thậm chí muốn cùng ông trở mặt. Hôm sau nhận được một bức thư nữa khiến tướng lĩnh hoảng sợ, trốn được bao xa liền trốn. Ko nghĩ tới nàng đọc thư xong, ánh mắt thất thần, một mình cưỡi ngựa rời đi, ba ngày sau mới trở lại, liền như chưa có chuyện gì xảy ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 20.05.2017, 00:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 30.08.2016, 23:22
Bài viết: 107
Được thanks: 158 lần
Điểm: 7.94
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao - Điểm: 11
Ta cặm cụi chăm chỉ từ lúc 5h chiều đi thi về đó! Các nàng khen ta đi :)  :)  :)
CHƯƠNG 43

Vân Phương rời đi thật lâu, Vũ Quân vẫn chưa thể dứt khỏi suy nghĩ về Hàn phi. Hoàng hậu dùng cùng một chiêu hại chết Hàn phi và mẫu thân nàng, vậy chẳng lẽ trước khi phát cổ Hàn phi ko hề có triệu chứng gì? Chuyện này có gì đó ko hợp lý. Hơn nữa, Hàn Du Cầm xuất thân nhà võ, thật sự như vậy để mặc người ta sắp đặt?

Từ khi Sở Tích Hương trở về, Mạc Kỳ Phong ko còn ngẫu nhiên ghé qua Cô Vân các nữa. Điều này Vũ Quân sớm đã đoán được, chỉ là tâm, dường như ko chịu khống chế, đôi khi vẫn ngơ ngác chờ đợi. Nửa tháng trước, nàng viện cớ đem Thanh Tố đuổi khỏi Cô Vân các, từ đó cùng ko còn người nguyện đến hầu hạ. Vũ Quân đương nhiên hiểu, đám hạ nhân trong phủ vốn coi nàng ko ra gì, hiện tại người kia về, dĩ nhiên sẽ đem nàng quẳng lên tận mây xanh. Vẫn ko khỏi cảm thán nhân thế vô thường.

Sau lần ám sát kia, Mạc Kỳ Phong ko cho Vũ Quân ra khỏi Vương phủ, lại thêm Vân Phương kịch liệt đồng tình, nàng chỉ có thể nghẹn khuất loanh quanh trong Vương phủ, đón nhận đủ cái nhìn kỳ dị của hạ nhân. Cũng may còn sói nhỏ Tiểu Hắc bầu bạn, nếu ko nàng thật sẽ bị người ta nhìn đến chết!

Chiêu Dương từ năm ngày trước trở về, cả người đều toát ra một loại trầm mặc khiến người ta ko dám đến gần. Có vài lần hắn ghé qua Cô Vân các, đem cho Vũ Quân ít thảo dược trân quý, nàng thiện ý ko từ chối. Nhưng chính là nghẹn ko dám nói với hắn, thảo dược ngươi đưa thứ này cùng thứ kia tương khắc, có muốn hại chết ta cũng ko cần rõ ràng như vậy chứ!

“Thương thế của Lăng Nhi thế nào rồi?” Vũ Quân vừa hỏi, vừa quan sát thật kỹ người đối diện, sợ bỏ qua bất kì biểu tình nào của hắn.

Chiêu Dương nhăn mày, lần này hắn phụng mệnh sư phụ trở về Lăng Phượng sơn, ko nghĩ tới sư phụ đề cập đến hôn sự, nói muốn gả Lăng Nhi cho hắn. Chỉ có hắn mới biết, hắn ko đơn thuần xem Lăng Nhi là sư muội. Thế nhưng…hắn xứng với nàng sao?

“Đã giải độc rồi. Nội thương cũng đang dần hồi phục.”

Chiêu Dương ánh mắt xẹt qua đầy áy náy. Thực sự khi đó, nếu hắn biết Lăng Nhi đứng sau bức mành, hắn có chết cũng ko nói ra lời tuyệt tình như vậy. Hắn dùng “ko muốn cùng Lăng muội thành thân” làm lý do cự tuyệt ý của sư phụ, lại khiến nàng độc khí công tâm, thương tổn nặng nề. Hai tháng qua, hắn cầu xin sư phụ, ở lại sơn trại chăm sóc nàng, ko nghĩ tới Lăng Nhi vừa tỉnh, liền nói ko muốn thấy hắn, tiến vào sơn động bế quan.

“Lăng Lăng đứa trẻ này rất cố chấp. Một khi đã nhận định thích một người, chính là có chết cũng ko buông xuống được. Nếu ngươi thật sự ko thương nàng, một lần
chặt đứt ý niệm của nàng cũng  tốt.”

Vũ Quân đứng dậy, bàn tay khẽ vỗ lên vai Chiêu Dương. Lăng Nhi bề ngoài lạnh lùng, cứng cỏi, chính là người dễ tổn thương nhất. Nàng dám chắc tình cảm mà Lăng Nhi dành cho nam nhân này đã lớn đến ko thể tự mình làm chủ, nếu ko sẽ ko làm ra những chuyện vô lý như vậy. Nàng cũng thật ko hiểu, nam nhân mặt lạnh khô khan này có gì khiến người lưu luyến, để một nữ nhân xuất sắc như vậy tự mình xuống  núi, bất chấp nguy hiểm chỉ để nhìn hắn một lần?

“Vương gia!” Tiếng nói của Chiêu Dương khiến Vũ Quân có chút giật mình, nhìn về phía sau, tử y nam nhân phiêu phiêu lãng lãng, cứ như vậy đứng nhìn nàng.

“Thuộc hạ cáo lui.” Chiêu Dương nhanh chóng rời đi, khiến bàn tay Vũ Quân đang để trên vai hắn giữa ko trung chơ vơ.

Bóng lưng rời đi ngay thẳng như cây trúc, Vũ Quân khẽ thở dài, ngươi có cần làm như giữa chúng ta có gian tình như vậy ko?

“Xem ra Bổn vương lại phá hư chuyện tốt của cô?” Kỳ Phong ninh mi hỏi, trong ngực ẩn ẩn tức giận.

Nữ nhân chết tiệt! Hắn những ngày qua bận rộn giải quyết vụ ám sát kia, khó có dịp rảnh rỗi, liền muốn nhìn nàng một chút, ko nghĩ tới nàng lại ở đây cùng thuộc hạ của hắn cười cười nói nói.

“Vương gia thật biết nói đùa.” Vũ Quân cười nhạt, trong tâm nổi lên chút lửa giận.

Ngươi cùng cô nương kia tình nồng ý mật, hảo hảo hòa hợp lại đến đây giương oai giễu võ với ta sao? Cái thái độ của ngươi là gì vậy?

“Ko biết cơn gió nào đưa Vương gia đến đây.”

“Chẳng lẽ Bổn vương ko nên đến.”

Vị Vương gia nào đó rất tự nhiên ngồi xuống, tự mình rót một ly trà, thong  thả nhấm nháp.

“Gần đây Vũ Quân ko được khỏe, chưa thể đến thăm Sở cô nương, ko biết Sở cô nương có khỏe hay ko?” Vũ Quân cũng ngồi xuống rót trà, làm như ngẫu nhiên hỏi đến.

“Ngươi gần đây ko khỏe?” Vũ Quân có nghĩ cũng ko nghĩ tới hắn thế nhưng ko nghe thấy vế sau nàng hỏi. Đó mới là trọng tâm, trọng tâm nha!

“Chỉ là ngủ nhiều hơn một chút.”

Kỳ Phong im lặng ko nói. Lại là ngủ. Thời gian trước hắn thường để tâm, đã cảm thấy nàng ngủ rất nhiều rồi, hiện tại còn muốn ngủ nhiều hơn. Rốt cuộc là thứ bệnh quái ác gì? Lại đến Lão thần y Diệp Vô Nhai cũng thúc thủ vô sách (bó tay)?

“Hương Nhi bái kiến Vương phi.” Âm thanh mềm mại đến nhũn xương khiến Vũ Quân lén rùng mình. Đây…đây…là sự khác biệt giữa hoàng hoa khuê nữ và cỏ dại như nàng sao?

“Phong ca ca, huynh cũng ở đây sao?” Vị cô nương nào đó rất tự giác xem nhẹ vị vương phi nào đó.

Vũ Quân cố gắng nuốt câu hỏi thăm đã lên tới đầu lưỡi trở lại bụng. Giai nhân này…là đến thị uy sao? Các ngươi ân ái hòa hợp liên quan đến ta sao? Vì sao lại lần lượt kéo nhau đến trước mặt ta mà khoa chân múa tay chứ?

“Muội đã khỏe hẳn chưa? Sao lại đi lung tung như vậy?” Ai đó rất dịu dàng mà quan tâm.

Ta ngứa mắt! Vũ Quân nắm tay áo nén giận.

“Phong ca, muội ko sao.” Vị cô nương nào đó e thẹn mềm mại trả lời.

Ta buồn nôn! Vũ Quân cố giữ cho chính mình ko run rẩy.

“Sở cô nương ghé hàn cư, ko biết có gì chỉ giáo. Vũ Quân còn định ít ngày nữa qua thăm hỏi.”

“Hương Nhi ko dám! Trở lại vương phủ đã lâu, hôm nay mới đến thỉnh an, là Hương Nhi sơ suất.”

Ồ đến “thỉnh an” ta? Có quỷ mới tin cô! Vũ Quân trên môi giữ nụ cười lạnh nhạt, trong lòng thực chán ghét đến cực độ. Cô ko đến ta cũng ko dám trách cứ gì cô. Nhưng cô đến, thật sự khiến người ta ngứa mắt đó!

“Vậy thỉnh an xong rồi chứ?” Vũ Quân vẫn cười, ánh mắt ko hề đặt trên hai con người chướng mắt trước mặt.

“Vũ Quân trong người ko được khỏe, thật ko có sức tiếp hai người. Nếu đã thỉnh an xong, phiền Vương gia và Sở cô nương rời đi. Vũ Quân hiện tại mệt mỏi.”

“Vương phi…” Sở Tích Hương hai mắt long lanh, dường như đã ngấn nước.

“Hương Nhi thật ko nghĩ phiền người.”

Quả nhiên là mỹ nhân! Đến thương tâm cũng  xinh đẹp như vậy. Nhưng thứ lỗi cho Vân Vũ Quân ta lớn lên hoang dã, thật thưởng thức ko nổi.

“Sở cô nương ko cần khách sáo. Là do sức khỏe ta ko tốt.”

“Phong ca ca…”

“Còn nữa, Sở cô nương lần sau nên chú ý, trước mặt người ngoài ko nên gọi tên tự của Vương gia, sẽ khiến người ta chê cười.”

Sở Tích Hương hai mắt mở lớn, bàn tay nắm vạt áo có chút khó xử. Vương phi này, là đang cảnh cáo nàng sao?

Mạc Kỳ Phong nãy giờ chỉ xem cuộc vui khóe môi khẽ kéo lên. Hắn cũng ko hiểu chút cảm giác hư vinh đang lan ra trong tâm đại biểu cho cái gì.

“Ta ko có ý gì khác, chỉ cảm thấy một cô nương, nên chú ý đến khuê dự của mình”

“Hương Nhi ko cố ý! Là do thói quen…”

“Hương Nhi muốn gọi thế nào thì gọi như vậy.” Vị vương gia nào đó rất ngang ngược ngắt lời.

“Còn nữa, chuyện khuê dự, từ khi nào Vương phi quan tâm như vậy?” Lời nói của hắn nồng đậm mỉa mai.

“Lấy kinh nghiệm của người đi trước, ta chỉ là quan tâm Sở cô nương, khuê dự ko tốt sẽ ko gả được nơi tốt.” Vũ Quân bày ra vẻ mặt tiếc nuối cùng  đau lòng.

“Giống như ta vậy.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.05.2017, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 25.05.2015, 12:07
Bài viết: 12
Được thanks: 3 lần
Điểm: 0.25
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãnh vương gia, lãnh vương phi - Quân Dao - Điểm: 1
thương nàng nhìu nhìu lắm đó nàng à!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

7 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

8 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 44, 45, 46

16 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Kim Phượng: :)))
Jinnn: hellu :3
Tiêu Dao Tự Tại: .
Tiểu Linh Đang: quỳ mi
canutcanit: [PR]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
--Sói Xám--: Đùa tí thôi coi chừng ta bị rip nick thì toi :))
Băng băng tiểu muội ~~~
Diệp Anh Băng: Gủy
--Sói Xám--: Địa bàn này ta mở, tên này do ta đặt, muốn đi qua đây thì để lại 1 dóa cúc  :D2  :D2  
Tiểu Linh Đang: gaỉa tạo quá sói
--Sói Xám--: Toàn dân thân thiện, người mới tích cực =)) Tạo nên cộng đồng TNN vui nhộn và buôn cúc  :D2
Diệp Anh Băng: Hi đang hi sói
Tiểu Linh Đang: mi dọa ngta sợ đấy
--Sói Xám--:
Welcome to TNN
Welcome to TNN
chào diệp băng
Tiểu Linh Đang: hi băng
Diệp Anh Băng: Hi người mới xin làm quen :))
--Sói Xám--: Mở trò chơi phát triển cho tin nhắn nhanh đuy :))
--Sói Xám--: vào đây xem điều bí ẩn trong bài đăng của ta
--Sói Xám--: viewtopic.php?t=405600&start=40
Tiểu Linh Đang: @@
--Sói Xám--: hi băng
--Sói Xám--: hahahahahahah ta chơi troll tí mà Nguyệt nương không biết
Diệp Anh Băng: Hây
--Sói Xám--: ta giới thiệu VIM cho tỷ đó
--Sói Xám--: dùng thì phải dùng hàng tốt vô quân tỷ
Cô Quân: ta dùng omo comfort nha Sói :sofunny:
Tiểu Linh Đang: mi là nhon của ai
Tiểu Linh Đang: @@
--Sói Xám--: anh em chạy hết rồi :sofunny:
--Sói Xám--: ừa là một nha
--Sói Xám--: Quân quân chạy mất dép rồi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.