Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Einstein Phì và Trang phú quý - Hà Thư

 
Có bài mới 18.05.2017, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 960
Được thanks: 11609 lần
Điểm: 32.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Einstein Phì và Trang phú quý - Hà Thư (Chương 29.2) - Điểm: 34
Chương 30


Thực tế quả là vô cùng tàn khốc! Ta chờ mòn mỏi, chờ tới một tuần lễ, vẫn không thấy biến hình. Cái duy nhất có ‘biến’ là bộ lông đã dài hơn một chút, bù đắp cho trái tim sắp lạnh cóng. Trong một tuần này, ta cố nén không nói cho An An, bởi vì muốn chờ đến lúc có thể chắc chắn biến hình mới chia sẻ nhiềm vui luôn. Nào ngờ, đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy gì hết.

Hai ngày trước, ta gặp Tiểu Cửu ở dưới tầng trệt, vội vàng kéo Tiểu Cửu lại hỏi chuyện. Tiểu Cửu bảo ta tiếp tục chờ, đừng nóng. Sao có thể không nóng chứ? Ta nôn sắp chết luôn rồi! Nhưng vì hôm đó người giúp việc dẫn Tiểu Cửu đi sớm, nên lúc ta xuống thì Tiểu Cửu đã tới giờ về, chỉ hỏi được hai ba câu thôi.

Hôm nay, Tiêu Miên còn chưa chuẩn bị xong ta đã vội vã chạy ra cửa chờ, ý đồ rõ rành rành: mau đi tản bộ thôi! Dường như trong mắt ta lấp lánh luôn mấy chữ này nên Tiêu Miên vừa dọn dẹp vừa nhìn ta cười.

Trời ơi, cô gái à, nhanh lên đi, đừng cười nữa! Mặc dù cô cười trông rất đáng yêu, nhưng hiện giờ tôi không có thời gian thưởng thức đâu!

Tiêu Miên thấy vậy, đành để mớ đồ chơi của ta lại chờ một lát về dọn tiếp, mặc dù ta hoàn toàn không hề chơi chút nào. Ta dùng nhân cách của ta để thề là ta thật sự không có chơi chúng!

Ta vừa xuống tới tầng trệt là bắt đầu tìm Tiểu Cửu ngay. Bên cạnh bồn hoa, không có. Trong vườn hoa, không có. Bên hồ, không có. Bên cây đa lớn, cũng không có!

Tiểu Cửu đang được Nhị Nhị dắt ra từ trong sảnh lớn.

Ôi thân mến, rốt cuộc tôi cũng thấy anh rồi! Ta bỗng có xúc động chạy lại cầm lấy tay Tiểu Cửu, kích động giống như người dân được gặp thủ tướng, để biểu đạt tâm tình vui sướng của ta. Nhưng, vẫn câu nói kia, hiện thực vô cùng tàn khốc, chờ ta thành người đã rồi hẵng nói.

Ta vội vã kéo Tiêu Miên chạy về phía Tiểu Cửu.

Tiểu Cửu đang vây quanh Nhị Nhị, thấy ta đến bèn nói, “Ha, lông của cậu đã dài hơn một chút rồi đó!”

Ta gật đầu, cảm giác tâm tình Tiểu Cửu không tệ. Trên mặt Nhị Nhị đang xuất hiện nụ cười hiếm thấy, hèn chi…. Chỉ cần Nhị Nhị vui là Tiểu Cửu cũng vui.

Ai cũng hạnh phúc hết chỉ có mỗi ta là ưu thương thôi. Đau khổ quá….

Nhị Nhị thấy ta và Tiểu Cửu có vẻ thân, cười chào Tiêu Miên rồi đi chậm bên cạnh Tiêu Miên.Mùa đông ở Phượng Châu rất kỳ lạ, lúc rất lạnh, lúc lại mát mẻ y hệt mùa thu. Ví dụ như hôm nay, đã cuối tháng mười một nhưng vẫn cho người ta cảm giác dù có mặc áo khoác mỏng đi dạo ngoài đường cũng không lạnh bao nhiêu. Nhị Nhị rất tin nên Tiểu Cửu chưa bao giờ tròng dây, còn Tiêu Miên do Trình Duy thuê, để ngừa ngộ nhỡ mỗi lần ra cửa đều tròng dây vào cổ ta, để tránh việc ta thừa dịp sơ ý chạy mất tăm.

“Tôi vẫn chưa biến được.” Giọng ta vô cùng u oán.

Tiểu Cửu áy náy nói, “Đều tại tôi nói sớm hại cậu chờ hụt!”

Sao có thể trách Tiểu Cửu được chứ! Ta vội vàng lắc đầu, “Anh đừng nói vậy! Là do tôi tò mò không biết sau khi biến hình trông mình sẽ như thế nào thôi! Tôi sẽ chờ, không nôn nữa. Anh kể thêm cho tôi nghe một ít chuyện về chó dị tộc hoặc mèo dị tộc gì đi! Anh từng nói mèo dị tộc đoàn kết, còn chó dị tộc lại không, vậy thuộc tính của cả hai không giống nhau à? Nói về sự đoàn kết và tinh thần trách nhiệm thì tôi cứ nghĩ chó phải có nhiều hơn chứ?!” Ta hỏi điều đã thắc mắc bấy lâu.

Tiểu Cửu cười nói, “Mặc dù tộc của chúng ta cũng gọi là ‘chó’, nhưng thực sự bản chất rất khác với chó bình thường, nên cậu không thể dùng thuộc tính của chó mèo bình thường để hình dung được, đúng hơn là phải so sánh với cuộc sống của loài người. Nếu bỏ qua bản thể là chó thì có nhiều thành viên trong tộc càng có khuynh hướng tự gọi là dị nhân hơn, tùy vào cậu thích thân phận nào thôi. Cậu hiểu ý tôi chứ?”

Ta bỗng ngộ ra.

Tiểu Cửu tiếp tục nói, “Về thuộc tính của mèo dị tộc, thật ra tôi chỉ thấy họ lúc còn rất nhỏ nên cũng không rõ lắm. Cha tôi từng nói, bọn họ sống ràng buộc và có trách nhiệm hơn chó dị tộc nhiều. Mẹ tôi thì nhận xét, cơ bản là họ cao ngạo, khinh thường làm mấy chuyện mất mặt đó. Tộc này vô cùng bí ẩn, người ngoài không dễ gặp. Bọn họ cho tôi ấn tượng sống có kỷ luật, bởi vậy tôi rất có thiện cảm với họ. Ngược lại bản tính của tộc chúng ta khá tùy tiện, thích sống gần con người, vừa lớn đã rời gia đình, thậm chí có thành viên còn chưa trưởng thành đã bị cha mẹ đuổi đi tự lập, do đó khó tránh việc phát triển tư tưởng lệch lạc…. Cậu cũng biết đấy!”

“Nghe anh nói tự nhiên tôi thấy tò mò về mèo dị tộc quá!”

Tiểu Cửu nở nụ cười, sau đó chợt nói, “Đúng rồi, quên nói cho cậu biết, bởi vì chúng ta khác với chó bình thường nên những đồ chó bình thường không được ăn, đối với chúng ta lại không có hại gì hết. Chúng ta ăn uống không khác gì con người, thậm chí có một số thứ con người không ăn được, chúng ta vẫn có thể ăn. Hẳn là chủ của cậu không biết cậu là chó dị tộc đúng không? Cho nên từ trước tới giờ cậu cứ ăn đồ ăn cho chó mãi?” din;ễn.đàm;n/lê,quý,đm;ôn Tiểu Cửu thấy ta gật đầu bèn tiếp, “Hèn chi! Có lẽ là do dinh dưỡng không đủ nên cậu mới không biến hình được.”

Ta nghe xong, vô cùng kích động, đồng thời cũng không còn gì để nói, thì ra lúc trước ăn bậy đồ ăn của con người một thời gian mới cung cấp đủ dinh dưỡng cho việc biến hình trong chốc lát. An An lại vì chuyện đó phê bình ta một trận, thật là oan ức quá!

Sau khi hiểu thêm về chó dị tộc, ta hỏi Tiểu Cửu, “Có vẻ tâm tình của Nhị Nhị không tệ….” Tiểu Cửu nhìn Nhị Nhị đáp, “Đúng rồi, bởi vì tên kia đã dẫn mẹ và hai đứa em đi du lịch nước ngoài.”

Ta nhìn Nhị Nhị lại nhìn Tiểu Cửu, càng nhìn càng không nhịn được, “Tiểu Cửu, anh nói Nhị Nhị sợ cô đơn, nhưng anh cũng có thể biến thành người mà, sao không dùng thân phận con người làm bạn với Nhị Nhị, chăm sóc cho cô ấy? Chẳng phải anh càng đáng tin hơn những người kia nhiều sao?!” Đợi chút, ta đang dạy Tiểu Cửu thông đồng với người đã có chồng?! Không được!

Tiểu Cửu nghe ta nói xong, ngây dại một hồi, thật lâu sau mới nói lẩm bẩm, “Tôi… có thể sao?”

Ta nghĩ, Tiểu Cửu của chúng ta dịu dàng lương thiện như vậy, dù chưa thấy hình người của Tiểu Cửu, nhưng nghe miêu tả đã biết là đẹp trai miễn chê rồi, sao lại không thể?! dn;.iễn.đàn/lêm;,quý,đôln Nhưng ta không muốn Tiểu Cửu vô tình làm chuyện khiến người ta mắng là bại hoại, bèn khuyên, “Nếu như, tôi nói là nếu như sau này Nhị Nhị ly hôn với tên kia, anh hãy xuất hiện cũng không muộn. Còn bây giờ hãy lặng lẽ ở bên và bảo vệ Nhị Nhị.”

Tiểu Cửu rũ mắt, suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu. “Tôi sẽ mãi mãi bên ở bên cạnh Nhị Nhị! Thật ra thì…. lúc Nhị Nhị học lớp mười một, tôi đã từng làm bộ vô tình gặp Nhị Nhị trong hình dáng con người….”

Trong mắt Tiểu Cửu chứa nụ cười, dường như đang chìm vào ký ức tốt đẹp.

Ta tò mò hỏi, “Trong hoàn cảnh nào?”

“Nhị Nhị đứng bên đường chờ đèn xanh, tôi đứng bên cạnh cô ấy.”

Ta muốn phun một búng máu tươi! Người anh em à, anh thật là hàm súc, như vậy mà cũng gọi là ‘vô tình gặp’ sao? “Rồi sao nữa?”

“Nhị Nhị nhìn tôi một cái.”

“Sau đó?”

“Tôi nhìn Nhị Nhị cười.”

“….”

“Nhị Nhị cười lại với tôi.”

Tiểu Cửu thật ngây thơ! Vừa nghĩ tới hình ảnh đó ta đã thấy ấm áp! Nhất định Nhị Nhị không ngờ rằng chú chó vốn nên ở nhà chờ lại đang đứng bên cạnh.

Lãng mạn quá! Tiểu Cửu ngốc nghếch hẳn đã thích Nhị Nhị từ khi đó rồi! Chỉ số EQ thấp quá!

Nếu lúc trước Tiểu Cửu cố gắng một chút biết đâu bây giờ người kết hôn với Nhị Nhị đã là Tiểu Cửu rồi. Ta nghiêng đầu nhìn Nhị Nhị với mái tóc ngắn mạnh mẽ, nhớ lại Tiểu Cửu từng nói hồi trước Nhị Nhị để tóc dài tới tận eo.

May cho Tiểu Cửu là có một người bạn như Einstein ở đây! Ta sẽ giúp Tiểu Cửu theo đuổi Nhị Nhị!

Ta nâng móng vuốt lên, vỗ vỗ lưng Tiểu Cửu, cam đoan, “Yên tâm đi, rồi sẽ tốt cả thôi!”

Chờ ta biến thành người, chuyện thứ nhất sẽ làm là giúp Tiểu Cửu đánh mẹ chồng hung ác, đuổi tên chồng cặn bã, trả lại hình tượng tốt đẹp cho phái nam! Mặc dù nhiệm vụ gian khổ, nhưng rất đáng!

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện vui vẻ với Tiểu Cửu, ta và Tiêu Miên về nhà.

Trình Duy đang đi công tác, mấy ngày nay Tiêu Miên ở lại đêm chăm sóc ta, nên ta đã lâu không được tám chuyện với An An được. Nếu nhớ nhung là một loại bệnh vậy thì ta đã đến giai đoạn cuối của bệnh rồi!

Sáng hôm sau, Tiêu Miên đi siêu thị mua đồ. Ta ở nhà chán quá, bèn quấn Tiêu Miên, đòi đi theo. Không phải ta cố tình gây sự đâu, ta biết mấy siêu thị quanh đây đều cho dẫn thú cưng vào nên mới dám đòi chứ bộ!

Cho nên, chị Tiêu Miên xinh đẹp à, dẫn em theo đi!

Cuối cùng Tiêu Miên cũng chịu thỏa hiệp, đủ thấy công lực quấn người của ta đã cao tới cỡ nào! Nếu như mấy người muốn học hỏi kinh nghiệm, tôi sẽ nói cho mấy người biết, bí quyết chỉ có một: ôm chặt chân không thả! Ôm thật chặt! Thật chặt! Dù người ta có nói đồng ý, cũng không được buông, bởi vì rất có thể đó chỉ là lời hứa hoãn binh, nhất định phải để người ta dẫn ra ngoài, khóa cửa lại mới tin!

Đẹp trai không bằng chai mặt. Ta là loại mặt siêu dày!



Đã sửa bởi Ren San lúc 20.11.2017, 14:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Snow cầm thú HD

Có bài mới 19.05.2017, 23:32
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 960
Được thanks: 11609 lần
Điểm: 32.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Einstein Phì và Trang phú quý - Hà Thư (Chương 30) - Điểm: 37
Chương 31


Hai giờ sau.

Nếu như ta nói cho mấy người biết hiện giờ ta đang bị bịt miệng, trói chặt bốn chân, nhét vào trong một chiếc xe tải rách nát, mấy người có cười ta không?! Lâu thiệt lâu mới đi siêu thị một lần mà cũng gặp phải bọn bắt chó nữa, trách do ăn ở?!

Thật là giang hồ hiểm ác, thói đời bạc bẽo! Ta đúng là lam nhan bạc mệnh!

Thật ra thì trách nhiệm thuộc về ta, nếu không do ta nhất thời xúc động thì đã không gặp phải tình cảnh này, cho nên nói kích động là ma quỷ, không bao giờ được kích động! Einstein-PhìstEinstein-Phì-Phì đã dùng tính mạng để gõ vang hồi chuông cảnh báo mấy người: kích động là ma quỷ! Nhất định phải bình tĩnh, hết sức tỉnh táo để xử lý mọi việc. Kích động là ma quỷ!

Muốn hiểu mọi chuyện phải quay lại hai giờ trước.

Tiêu Miên dẫn ta vào trong siêu thị, kể từ khi biết không cần phải kiêng ăn, thấy cái gì ta cũng muốn mua, nhưng Tiêu Miên lại rất kiên định lập trường, cái gì cũng không chịu mua cho ta! Đúng là một con người có trách nhiệm! Ta rất tán thưởng sự kiên định của Tiêu Miên, cho nên, ta thỏa hiệp.

Một giờ trước.

Ta lười biếng đi theo sau Tiêu Miên đang xách bọc lớn bọc nhỏ ra khỏi siêu thị. Vừa bước ra cửa ta đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, người này dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra, đó là tên bạn đầu sỏ uống rượu gây rối khiến ta chết oan chết uổng.

Tên đầy đủ của cậu ta là Triệu Minh Vũ, là bạn hồi đại học của ta, chính xác hơn là bạn ngồi bàn trên bàn dưới, học cùng khóa, sau khi tốt nghiệp cũng vào cùng công ty. din;ễn.đàn/lê;m;'quý,đôm'mn Lần đó uống rượu là vì tổ của ta và tổ của Triệu Minh Vũ hợp tác thành công một đơn hàng lớn, hai tổ quyết định mở tiệc chúc mừng. Những người tự lái xe hầu như đều không uống rượu, cuối cùng nhận trách nhiệm đưa mấy người uống say về, ví dụ như ta. Nhà trọ của Triệu Minh Vũ và của ta tương đối gần, tự nhiên ta phải đưa tên uống say như chết này về. Đầu tiên ta đã đưa hai đồng nghiệp nữ ở chung nhà về rồi sau đó mới tới Triệu Minh Vũ.

Chuyện xảy ra sau đó hẳn là ta khỏi phải nhắc lại nữa, cứ nhìn dáng vẻ người không người chó không chó của ta bây giờ là biết rồi. Có điều cũng coi như trong họa có phúc, tối thiểu không phải cả đời đều là chó. Ta rất biết ơn ông trời đã cho ta đầu thai thành chó dị tộc. Dù vậy cũng thể nhẹ nhàng bỏ qua cho Triệu Minh Vũ được, ta phải phát tiết một chút cơn giận và lòng bi phẫn! Không cắn một cái, cũng phải cào mấy phát cho hả!

Ta thừa dịp Tiêu Miên đứng lại sửa sang đống đồ chỉ nắm hờ sợi dây, bỏ chạy về phía Triệu Minh Vũ. Ta cứ nghĩ sẽ đi không xa, dạy dỗ Triệu Minh Vũ một trận xong là lập tức về ngay, chưa bao nghĩ sẽ xảy ra chuyện nghiêm trọng đến thế này.

Lúc ta sắp đuổi kịp Triệu Minh Vũ, cậu ta nghe thấy tiếng động đột nhiên quay đầu lại nhìn. Ta vừa thấy khuôn mặt của Triệu Minh Vũ, đầu bỗng đau như bị kim châm, đến mức phải dừng bước thở hổn hển, phản ứng khác thường này khiến khí thế của ta nhanh chóng giảm xuống.

Chó cũng biết đau đầu?!

Triệu Minh Vũ phát hiện ta đuổi theo, cảnh giác lui về sau một bước. Sau khi cơn đau biến mất, ta nhe răng, diễu võ dương oai. Có lẽ Triệu Minh Vũ cũng nhận ra ta có địch ý rất lớn bèn làm bộ muốn nhặt đồ đánh ta, hành động này có thể sẽ có ích với mấy con chó bình thường, nhưng đối với Einstein-Phì ta thì chẳng khác gì trò mèo!

Ta đi vòng quanh Triệu Minh Vũ một vòng không chút sợ hãi. Triệu Minh Vũ tức giận nhìn ta. Ta thấy hù đủ rồi, bắt đầu mài mài móng vuốt, bỗng phát hiện không ra tay được, nói chính xác hơn là không biết phải cào vào đâu. Lúc này không phải mùa hè, quần áo khá dày, không phải cứ tùy tiện cào một cái là có thể phá da. Ta quan sát toàn thân Triệu Minh Vũ từ trên xuống dưới, phát hiện chỉ có khuôn mặt cậu ta là lộ ra ngoài, nhưng ta lại không đành lòng ‘hủy dung’ người khác. Nếu Triệu Minh Vũ bị ‘hủy dung’, bạn gái cậu ta biết, không xé xác ta mới là lạ!

Triệu Minh Vũ thừa dịp ta do dự, co giò bỏ chạy, vừa chạy vừa nghiêng đầu nhìn xem ta có đuổi theo không. Ta thấy Triệu Minh Vũ chạy quá nhanh, chẳng thèm đuổi theo nữa. Tha cho cậu ta một lần! Sau này tới mộ xem thử Triệu Minh Vũ có tế vòng hoa, rượu ngon đồ ăn ngon cho ta không, không có thì chắc chắn sẽ đi tìm cậu ta tính sổ!

Ta xoay người đi tìm Tiêu Miên. Lúc này hẳn là Tiêu Miên đang hoảng sợ lắm, ta phải về nhanh thôi. Đã tự nhủ không đi, nhưng thấy đầu sỏ gây tội, lại không tránh được kích động, ta nặng nề thở dài một tiếng.

Không ngờ đã chạy xa đến vậy, quẹo trái, quẹo phải…. Mẹ ơi, lạc đường!

….

Kiến trúc ở khu này thật sự rất giống nhau khiến ta có hơi mơ hồ, cho ta chút thời gian nhất định sẽ tìm được đường đi. Hãy cho ta chút thời gian!

Trong lúc ta đang cố gắng suy nghĩ nên rẽ bên trái hay bên phải thì cổ bị siết chặt, miệng bị nắm lấy.

Cổ ta bị quấn tới mức thở không ra hơi. Ta vùng vằng dữ dội, nhưng dưới sức mạnh của hai người đàn ông trưởng thành rốt cuộc ta lĩnh ngộ sâu sắc cái gì gọi là ‘châu chấu đá xe’. Khốn kiếp, chờ ta chạy thoát ta sẽ kêu đàn em giỏi giang của ta đi phá tan hang ổ của bọn này!

Ta không hành động vô ích nữa, quyết định giữ sức để bỏ trốn.

Hai tên này trói bốn chân ta lại, ném vào một cái lồng tre, rồi đặt trong thùng xe. Ta phát hiện bên cạnh mình còn hai con chó nữa cũng có số phận tương tự. Trên cổ chúng có vòng đeo đàng hoàng, vừa nhìn đã biết là chó có chủ.

Trộm chó?

Trộm chó đúng là chỗ nào cũng có!

Sau đó ta nhận ra ta quá ngây thơ rồi, quên mất trên thế giới này vẫn còn tồn tại bọn xấu xa lấy danh nghĩa từ thiện để làm xằng làm bậy lừa gạt mọi người.

Tên lái xe nghiêng đầu nhìn ta một cái rồi nói với đồng bọn, “Hôm nay thu hoạch không tệ ha!”

Tên mập ngồi ở ghế phụ đáp, “Ừ! Chút nữa trét cho tụi nó bẩn một chút, bỏ đói mấy ngày, rồi chụp hình đăng lên mạng, hẳn là lại quyên được một khoảng lớn!” Tên lái xe nghe xong, gật đầu đồng ý.

Ba bọn ta bị đưa đến một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô. Cửa xe vừa mở ra ta đã nghe thấy tiếng chó sủa không ngừng.

Lại có hai tên trẻ tuổi khác bước ra từ trong nhà, mặc áo viết mấy chữ ‘Trạm cứu trợ chó mèo’, phông chữ màu trắng trên nền áo xanh nhạt trông mát mẻ thoải mái, nhưng nhìn mặt bọn họ lại không khiến người ta thấy thoải mái được. Một tên đi lại, vỗ vỗ lồng tre nhốt ta.

Đây là tên to con nhất bọn, tóc cắt kiểu húi cua, cười híp mắt nói mấy lời khiến người ta không rét mà run, “Bỏ đói tụi nó ba ngày trước, không cho ăn gì khác ngoài nước.”

Tên mập trên xe lúc nãy gật đầu tán thành, “Tao cũng vừa nói với Trương Dũng như vậy! Bỏ đói ba ngày, rồi bôi trét cho bẩn, chụp hình đăng lên trang của chúng ta, để Vương Nham bịa ra một câu chuyện thảm thiết kêu gọi quyên góp. Nhàn nhã mà lại kiếm được còn nhiều hơn so với trộm gia công đồ thiết đi bán nhiều!”

Tên tóc húi cua cười ha ha nói, “Biết mùi ngon rồi đúng không! Nhưng việc này không thể làm lâu dài được, trên đó có mấy đứa ngu rảnh hơi đòi tới chỗ này làm công ích kìa! Làm xong mấy quả nữa gom đủ tiền rồi chúng ta lại đổi nghề!”

Tên đeo mắt kính lùn lùn mới bước ra nghe thấy tên tóc húi cua nói, phụ họa, “Anh Hắc Bì nói không sai, đây không phải kế lâu dài! Đến lúc đó chúng ta cứ nói không kiếm được vốn quay vòng, phải ngừng việc cứu trợ lại, sau đó xóa hết tất cả, mai danh ẩn tích. din;l;ễn.đnànư/lê,quý,đôn;ln Nếu mấy đứa rảnh kia đòi đến làm công ích kia vẫn cứ gửi tin nhắn riêng thì chúng ta sẽ trả lời là đủ người rồi chỉ thiếu tiền.”

“Ý hay!”

“Mặc dù trên mạng có rất nhiều đứa dư yêu, nhưng đa số đều là anh hùng bàn phím, ngoài miệng nói vậy hô hào cho lắm vào chứ thật sự bảo làm thì chẳng khác gì rùa đen rút đầu!” Tên lái xe nói.

Ba tên còn lại đều cười tỏ vẻ đồng ý. Tên đeo kính vỗ bả vai tên mập nói, “Anh hùng bàn phím rất nhiều, bo bo giữ mình quan trọng hơn! Đừng cãi mấy chuyện vớ vẩn với bọn chúng!”

Bốn tên này vừa cười cười nói nói vừa xách bọn ta vứt hết vào cái lồng sắt to giữa sân, chỉ mở miếng dán trên miệng, bốn chân vẫn cột chặt.

Bị đói ba ngày chỉ có thể uống nước khiến ta nhận ra thức ăn cho chó đáng quý tới cỡ nào. Lúc bị đói ta rất muốn tự tát mặt mình, nếu không do ta nhất thời xúc động thì đã không gặp phải tình cảnh như hôm nay. Đói không chịu nổi, ta đành phải suy nghĩ này nọ để phân tán sự chú ý. Có lẽ trong siêu thị ta đòi ăn quá nhiều, ông trời thấy ta tham lam, muốn chỉnh ta mới để ta tới nơi này, khảo nghiệm sự kiên cường của ta.

Bụng lại réo to một hồi cắt đứt dòng suy nghĩ, bắt ta đối mặt với thực tế tàn khốc.

Bên cạnh ta là hai chú chó bị trói cùng lúc nãy, một con chó bướm, một con chó gấu. Hai bạn này kêu gào vô cùng thê thảm. Ta thử nói chuyện khuyên chúng tiết kiệm sức đừng để tiêu hao thể lực vô ích nhưng chúng lơ ta. Chú chó bướm hình như lớn hơn có để ý đến ta một tí, nhưng bọn ta cũng chỉ trao đổi được vài câu đơn giản như là đói bụng, nhớ chủ này nọ thôi. Chắc nó chỉ là một con chó bình thường. Chú chó gấu vốn có bộ lông trắng muốt giờ dơ bẩn không chịu nổi nhìn vô cùng đáng thương. Hẳn là cuộc sống lúc trước của chúng rất vô tư, không buồn không lo, được chăm sóc đầy đủ, hiện tại cả nước cũng không đủ uống…. Ta chỉ có thể giúp chúng bằng cách cho chúng uống nhiều nước một chút xem như lót bụng, ngóng trông mấy người kia thả bọn ta ra.

Không biết lợi dụng bọn ta xong có thả bọn ta về không?

Ta biết rõ mình đang nằm mơ giữa ban ngày nhưng vẫn luôn nghĩ nếu biến hình được thì ta có thể dễ dàng mở cửa lồng sắt rồi, tốt nhất là biến vào buổi tối.

Có điều giờ ta sắp thành quỷ đói rồi, không còn hơi sức biến hình nữa. Einstein-Phì thật thê thảm, không, chẳng mấy chốc có thể đổi tên từ Einstein-Phì thành Einstein-Gầy rồi.


Đã sửa bởi Ren San lúc 20.11.2017, 14:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Snow cầm thú HD
Có bài mới 20.05.2017, 23:30
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 960
Được thanks: 11609 lần
Điểm: 32.17
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Einstein Phì và Trang phú quý - Hà Thư (Chương 31) - Điểm: 26
Chương 32


Nói là bỏ đói ba ngày, thực tế tới ngày thứ tư bọn ta mới được ăn một chút đồ, mì ăn liền. Cả ba đã đói sắp chết, đều nhào vào ăn như hổ đói. Không ngờ lại được ăn, ta cảm động tới mức sắp ca tụng bọn họ luôn, không tính quá ác! Sau ta mới biết bọn họ làm vậy là để bọn ta trông như được cứu giúp chứ không phải bị ngược đãi. Ta đã đánh giá quá cao bọn người này rồi….

Trong mắt bọn họ, trừ người ra có lẽ không có gì là không thể giết.

Bọn ta đã đói bụng ba ngày, dù có ăn chút mì cũng chẳng còn sức đấu với bọn họ.

Một trong số đó xách bọn ta ra đặt giữa sân, lúc này ta mới thấy rõ hai bên cổng sắt đang được khóa chặt là tường rào vừa cao vừa dày, với tấm thân chó của ta, hoàn toàn không thể bò qua. Tim ta như bị tảng đá đè lên, càng ngày càng nặng.

Lúc trước ta từng hỏi Tiểu Cửu, chó dị tộc và mèo dị tộc ngoại trừ có thể biến thành người thì còn năng lực đặc biệt nào nữa không? Tiểu Cửu đã lắc đầu rất kiên định nói: không có. Cho nên, hiện giờ ta chỉ có thể mong mình sớm biến thành người, khả năng chạy thoát sẽ cao hơn, chẳng mơ ước hão huyền bỗng xuất hiện một vị anh hùng tới cứu bọn ta.

Người tên Vương Nham bắt đầu lấy di động ra chụp hình bọn ta. Chụp xong, tên mập lại ném bọn ta vào lồng tre. Vương Nham vừa nhìn hình vừa đi qua nói với tên mập, “Tắm cho chúng nó đi, rồi nhốt vào phòng. Mấy ngày nữa lại phát vài tấm chúng nó đã được cứu trợ, nhất định sẽ nhận được tiền quyên góp ủng hộ!”

Tên mập nghe vậy lập tức chạy đi mở khóa vòi nước, kéo ống tới chỗ bọn ta. Dù là giữa trưa, nhưng đang tháng mười hai, phải tắm nước lạnh thật sự là một trải nghiệm không hề hạnh phúc. Cột nước vừa bắn vào, hơi lạnh thấu xương khiến ta run cầm cập, chưa kịp thích ứng đã bị dòng nước đẩy ngả trái ngã phải. Hai chú chó bướm và chó gấu bên cạnh vô cùng sợ hãi vừa sủa thảm thiết vừa chạy qua chạy lại tránh né dòng nước.

Tên mập một tay cầm điếu thuốc, một tay cầm ống nước, thấy ta nhìn lại, cười khẩy một tiếng hướng vòi phun thẳng vào mặt ta. Ta đau điếng cả người, lui về bên cạnh hai chú chó kia. Cuối cùng cả ba co cụm trong góc, lạnh run cầm cập.

Trên người sạch sẽ hơn nhiều, nhưng dù có dùng mấy sấy làm khô lông rồi ta vẫn cảm thấy lạnh từ trong lạnh ra.

Bọn ta được chuyển tới một căn phòng ấm áp, bên trong có một cái bàn dài, đặt ba chiếc máy vi tính và một cái notebook, đều là nhãn hiệu cao cấp. Căn phòng rất lớn, mặc dù chất không ít đồ nhưng vẫn thấy rộng.

Tiếng chó sủa vọng lại không ngừng từ khu nhốt chó mèo ở phía sau.

Ta nghe mấy tên này nói mới biết, sau khi lợi dụng xong, bọn họ sẽ lựa ra một ít chó mập mập bán cho quán thịt chó lấy tiền, số còn lại ốm hơn không thích hợp làm thịt cũng đưa luôn cho quán kia tự xử lý; còn mèo, quán kia chịu mua thì bán, không thì đem tới một chỗ hoang vắng, đào hố, thả hết xuống, lấp đất lại thế là xong.

Trong phòng, trừ ba bọn ta, không thấy con chó nào khác.

Cứ vậy lại qua tiếp ba ngày.

Hôm trước có một trận mưa to, sau khi mưa tạnh nhiệt độ không khí đột nhiên giảm thấp khủng khiếp.

Qua mấy ngày quan sát, ta rút ra được một số điều. Ban ngày trừ Vương Nham cố định ở lại, những kẻ khác đều kéo nhau ra ngoài ‘làm việc’; cũng có lúc tên mập sẽ ở lại ra kho hàng phía sau bàn chuyện buôn bán với quán thịt chó, chỉ có Vương Nham là lo chuyện đăng bài đăng hình lên mạng. Buổi trưa nào Vương Nham cũng về phòng ngủ khoảng hai tiếng. diễn;ln.đàn\lêlk;quý,đônlkn Lúc đó, trong phòng lớn chỉ còn lại ba bọn ta. Ta nghĩ hai giờ này chính là cơ hội của ta.

Tiểu Cửu nói khi sắp biến hình, sẽ có cảm giác cơ thể như muốn nứt ra. Khi cảm giác ‘cơ thể muốn nứt ra’ đó xuất hiện, xác định không phải là do cảm mạo, ta mừng như điên. Nhưng ta lập tức ép xuống ngay, bởi vì bây giờ mới tám giờ sáng, Vương Nham vẫn đang ngồi trước máy tính, phải đợi đến lúc Vương Nham đi ngủ trưa mới được. Lồng tre của bọn ta không có khóa, được gài bởi một cái móc lỏng loẹt, chỉ cần ta biến thành người là có thể mở ra dễ dàng.

Năm tiếng chờ đợi thật sự rất dài. Ngay lúc ta sắp không chịu nổi nữa thì Vương Nham cũng ngáp một cái, xoay người đi vào phòng ngủ. Trong phòng lớn chỉ còn lại ba bọn ta, và tiếng máy tính kêu ông ông.

Ta lại đợi chừng ba mươi phút nữa, xác định Vương Nham đã ngủ mới dám thả lỏng thân thể, để mình chậm rãi thích ứng với sự khác thường. Chốc lát sau, ta mở mắt nhìn bốn phía, cố nén khẩn trương và hưng phấn. Ta rón rén đứng dậy, ra hiệu im lặng với hai chú chó bướm và chó gấu, không biết cả hai có chịu phối hợp không….

Ta chạy chân trần ra sân, hít một hơi khí lạnh. Trên cây sào nơi góc sân có phơi một bộ đồng phục với dòng chữ ‘Trạm cứu trợ’. Ta không muốn mặc nó một tí nào, nhưng để tránh dáng vẻ đồi phong bại tục, vẫn phải khoác lên người. Ta vừa mặc vừa nhìn bốn phía xem có cái gì dùng được không.

Ta phát hiện gần cửa sổ có một cái thang xếp, lập tức ôm thang xếp đặt lên bờ tường, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng lớn ôm hai chú chó gấu và chó bướm ra. dn;liễn.đàn/klê,quý'đnlbôn Ta vừa trốn đi, nhất định cả hai sẽ bị bọn người này trút giận, không chừng còn bị giết chết, để không liên lụy cả hai, ta quyết định dẫn cả hai theo luôn.

Nếu ta còn sống đi ra ngoài, nhất định sẽ quay trở lại vạch trần hành vi xấu xa của bọn người này.

Ta đã có thể trốn thoát trong im lặng nếu như tên mập không đột nhiên xuất hiện hét lớn ngay lúc ta ôm hai chú chó bướm và chó gấu đặt chân lên tường rào….

“Ai đó?” Tên mập vừa la vừa nhanh nhẹn chạy về phía ta.

Ta đạp ngã thang xếp, nói, “Có giỏi thì đuổi theo ông nội mày đi!” nói xong, lập tức nhảy xuống tường rào cao hơn hai mét. Hai chân ta bị chấn đến tê dại, nhưng vì sợ bị đuổi theo nên không đoái hoài gì tới vết thương, hoảng hốt xông bừa ra ngoài.

Ta chạy được chừng một trăm mét, đã nghe thấy tiếng cổng sắt mở ra kèm tiếng rống to của tên mập, “Bà nội mày! Dám trộm chó chỗ ông đây! Chờ đó!” Sau đó tên mập hô Vương Nham, “Vương Nham mau thả Đại Hổ Nhị Hổ ra, để chúng nó cắn chết thằng nhóc kia đi!”

Tiếp theo là tiếng chó sủa rung trời, hai chú chó trong lòng ta sợ tới mức run rẩy rúc vào ngực ta.

Ta vẫn tiếp tục chạy, thầm nghĩ: lúc này mà có ai đó đi ngang qua đây thì tốt quá rồi….


Đã sửa bởi Ren San lúc 20.11.2017, 14:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Snow cầm thú HD
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Vân Thanh Ảnh và 30 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 232, 233, 234

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

16 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57

17 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C588

1 ... 76, 77, 78

19 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

20 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 830 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 650 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 283 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> _Hoàng Dược Sư_
Lãng Nhược Y: Pr đêm khuya :)2 viewtopic.php?style=2&t=410837&p=3380717#p3380717
Sóimeomeo: Thiên ca thế mà đã lên chúc bác nhanh thật
Sóimeomeo: Ủa vụ 15t gì z
LogOut Bomb: linhlunglinh -> linhlunglinh
Lý do: Rảnh rỗi sinh nông nỗi o_o"
007: V qua gruop đi hóng vụ 15t
mèo suni: :no2:  định lên hóng chuyện mà có mình em
Tuyền Uri: Nhỏ ăn ở ế cưng =))
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1786 điểm để mua Pearl Heart
Tiểu Ly Ly: Off bomb sẽ thông báo là người đó off bomb, còn này là thông báo người đó không có trên dd, hic, uổn hết 1 trái bomb
ღ_kaylee_ღ: không chơi bomb bao giờ nên k để ý cái này lắm
ღ_kaylee_ღ: vì off bomb chăng?
Tiểu Ly Ly: Hic, sao người khác onl mà mình bomb lại báo không có trên dd vậy ạ?? Mn giúp mình giải đáp với
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Kéo đuôi gái :D2, cho ba úm rượu nào :D2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 390 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Lãng Nhược Y: Ba lại hồi xuân rồi :sofunny:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Cháu lên 3 cháu đi nhà trẻ. Cô thương bé vì bé không khóc nhè. Là lá la là lá la
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bé chăm ngoan bé đi học đều. Trường mẫu giáo của em rất vui.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Nắng vừa lên em đi mẫu giáo. Chim chuyền cành hót chào chúng em. Cô giáo khen em chăm học. Mừng vui đón em vào trường
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 789 điểm để mua Mèo tặng bông
Lily_Carlos: viewtopic.php?p=3379919#p3379919 Hôm nay là hạn cuối nha mọi người cùng chơi game nào
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 700 điểm để mua Gấu trắng mơ màng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.