Diễn đàn Lê Quý Đôn








Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Y thuật - Angie Sage

 
Có bài mới 04.05.2017, 10:56
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 27 lần
Điểm: 2.92
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 4: Quán rượu Hốc Tường

Trong khi Jenna ngồi đọc chương Mười ba thì Septimus Heap, Học Trò của Pháp sư Tối thượng cũng bất chợt nảy ra ý muốn đọc cai thứ mà nó không hề định đọc. Bà Marcia Overstrand, Pháp sư Tối thượng của Lâu Đài tạm thời đành rút lui khỏi trận cãi vả trong bếp giữa bình cà phê và bếp lò. Bực điên người, bà bỏ mặc chúng đó để đi kiểm tra cậu Học Trò của mình. Bà tìm thấy thằng nhỏ trong thư viện Kim Tự Tháp, đang lặn hụp trong một chồng sách giáo khoa cũ rách tơi tả.

“Chính xác là con đang làm gì thế?” Bà Marcia tra hỏi.

Septimus giật thót mình tẽn tò đứng lên, vội đẩy tập giấy xuống dưới quyển sách mà đáng lý ra nó đang phải đọc. “Không làm gì ạ,” Nó láp váp.

“Đó chính xác là điều ta nghĩ con đang làm,” bà nghiêm khắc. Bà dò xét thằng Học Trò, cố gắng, nhưng xem ra không thành công, giữ vẻ nghiêm nghị. Trong ánh mắt xanh lá cây thông minh của Septimus thoáng có nét hoảng hốt và mái tóc quăn màu rơm của nó rối bù, theo kiểu bà Marcia biết là tại nó xoắn vặn tóc trong khi tập trung. “Để phòng trường hợp nó thoát khỏi trí nhớ của con rồi, ta nhắc là con phải ôn tập để kiểm tra Thực hành Tiên tri vào sáng mai đấy.Đừng phí phạm thời gian đọc cái đống cũ rích năm trăm năm đó nữa.”

“Không phí phạm đâu ạ,” Septimus phản bác. “Nó...”

“Ta biết nó rõ mười mươi là cái gì. Ta đã dặn con hoài. Giả Kim thuật là đồ nhảm nhí và hoàn toàn mất thời gian. Thà con đi luộc vớ của con rồi chờ chúng biến thành vàng còn hơn.”

“Nhưng con không đọc về Giả Kim thuật,” Septimus phản đối. “Con đọc về Y thuật.”

“Có gì khác nhau,” bà Marcia nói. “Là Marcellus Pye chứ gì?”

“Dạ, phải. Ông ấy giỏi lắm.”

“Lão ấy chẳng ích lợi gì hết, Septimus.” Bà Marcia lần xuống dưới quyển Những Nguyên lí Thực hành Tiên tri Cơ bản mà Septimus vừa luýnh quýnh đặt lên trên cùng, và rút ra một thếp giấy vàng vọt, bở bùng bục đầy những dòng chữ cụt lủn, mờ mịt. “Ái chà chà. Đây chỉ là những dòng ghi chú của lão ấy thôi.”

“Con biết. Tiếc là quyển sách của ông ấy đã biến mất.”

“Hừmm. Đến giờ con phải đi ngủ rồi. Ngày mai còn dậy sớm nữa. Đúng bảy giờ bảy phút, không chậm một giây. Hiểu chứ?”

Septimus gật đầu.

“Ừ, thế thì đi đi.”

“Nhưng, thưa bà Marcia...”

“Hả?”

“Con thật sự mê thích Y Thuật. Bà Marcellus lại kiệt xuất nhất về nó. Ông ấy biết tất cả các loại thuốc và những phương pháp chữa bệnh hiệu dụng, ông ấy cũng hiểu rõ tại sao con người mắc bệnh. Bà nghĩ con có thể học về nó được không?”

“Không,” bà Marcia thẳng thừng. “Con không cần nó,Septimus. Pháp Thuật có thể làm được tất cả những gì Y Thuật làm.”

“Nhưng nó không chữa được dịch bệnh,” Septimus bướng bỉnh.

Mà Marcia dẩu môi. Septimus không phải là người đầu tiên chỉ ra điều này. “Được chứ,” bà khăng khăng. “Chữa được mà. Ta chỉ phải nghiên cứu thôi... Cái gì thế?”
Một tiếng xoảng chói tai vọng tới từ nhà bếp cách hai tầng lầu bên dưới và bà Marcia vọt biến đi.

Septimus thở dài. Nó cất xấp giấy của Marcellus trở vào chiếc hộp cũ nó đã tìm thấy trong xó bụi, thổi tắt nến và xuống lầu đi ngủ.

Septimus ngủ chập chờn.  Cả tuần nay đêm nào nó cũng mơ đúng cơn ác mộng về kì kiểm tra đó, và đêm nay cũng không ngoại lệ. Nó mơ thấy mình thi trượt, bị bà Marcia đuổi bắt, và ngã vào một ống khói, rơi xuống, rơi, rơi mãi... Nó cố tóm víu vách tường để ngừng rơi nhưng vẫn cứ rơi... rơi... rơi... vô tận.

“Vật nhau với chăn mền hả, Septimus?” Một giọng nói quen thuộc cất vang vang từ ống khói. “Trông như con đánh mất cái gì vậy,” vẫn giọng nói đó kèm theo tiếng cười khà. “Đắp tới hai cái mền là chẳng thông minh đâu, chàng trai. Một còn được, chứ hai thì thảo nào chúng kéo bè ăn hiếp con. Cái lũ chăn mền ác ôn.”

Septimus cố bứt mình ra khỏi giấc mơ và ngồi dậy, thở dốc trong luồng không khí mùa thu lạnh ngắtđã theo ngài Alther Mella vào phòng qua đường cửa sổ.

“Con ổn chứ?” Ngài Alther lo lắng hỏi. Con ma thoải mái ngồi xuống giường Septimus.

“É... é... gì ạ?” Septimus lúng búng, khó nhọc tập trung vào hình hài hơi trong suốt, nhẹ bâng của ngài Alther Mella, cựu Pháp sư Tối thượng, vị khách quen của tháp Pháp sư. Không khó nhìn thấy ngài Alther như mấy con ma già trong Lâu Đài, nhưng đêm đến, lớp áo thụng màu tía đã phai của ngài rất dễ nhòa tan vào cảnh vật, và ánh sáng lù mù càng khiến ta khó thấy vệt máu màu nâu sậm nơi tim ngài, cái vệt máu mà Septimus luôn bị hút mắt vào, bất chấp nó cố cưỡng lại thế nào đi chăng nữa. Đôi mắt xám xanh lá cây già nua của ngài Alther nhìn đứa Học Trò cưng của mình với vẻ điềm tĩnh và hiền từ.

“Lại ác mộng đó à?” Ngài Alther hỏi thăm.

“Ừm. Dạ phải,” Septimus thú nhận.

“Lần này con có nhớ dùng bùa Khinh Công không?”

“Không ạ. Có lẽ lần sau con sẽ nhớ.  Có điều con hy vọng đừng có lần sau nữa. Thật là một giấc mơ khủng khiếp.” Septimus rùng mình kéo một trong những tấm mền khó bảo lên tận cằm.

“À... àm. Giấc mơ đến với chúng ta đều có lí do cả. Có khi nó báo cho ta về điều ta cần biết,” ngài Alther đăm chiêu, trôi lều phều lên khỏi gối và duỗi thẳng người ra cùng với tiếng rên rẩm của ma. “Nào, ta nghĩ có lẽ con sẽ thích một chuyến đi ngắn xuống nơi mà ta biết là không xa đây lắm.”

Septimus ngáp. “Nhưng còn bà Marcia thì sao?” Nó hỏi với giọng ngái ngủ.

“Bà Marcia lại tái phát cơn nhức đầu nữa rồi,” ngài Alther bảo. “Ta chả hiểu sao cô ấy lại mất công đi nổi tam bành với cái bình cà phê ngang ngược đó. Phải ta thì ta đã vứt quách nó đi lâu rồi. Cô ấy ngủ rồi nên không cần quấy rầy cô ấy. Vả lại, chúng ta sẽ trở về trước khi cô ấy biết chúng ta đã đi.”

Septimus không muốn ngủ tiếp, sợ lại mơ nữa. Nó lảo đảo ra khỏi giường và khoác chiếc áo chẽn Học Trò bằng len – được xếp ngay ngắn ở thành giường đúng cách như nó để đồng phục Thiếu sinh quân hàng đêm trong suốt mười năm đầu đời của nó – và thắt đai lưng bạc của Học Trò vào.

“Sẵn sàng chưa?” Ngài Alther hỏi.

“Sẵn sàng,” Septimus đáp. Nó hướng ra cửa sổ mà ngài Alther đã khiến cho mở lúc ngài tới. Leo lên bậu cửa sổ thông thống bằng gỗ và đứng hẳn trong khung cửa sổ mở, nhìn xuống khoảng không dựng đứng hai mươi mốt tầng, một việc mà cách đây vài tháng trong mơ nó cũng không dám làm, bởi vì nó vốn sợ độ cao. Nhưng bây giờ Septimus không còn sợ nữa, căn nguyên là nhờ cái vật nó đang nắm chắc trong bàn tay trái mình – bùa Khinh Công.

Septimus cẩn thận cầm lấy mũi tên nhỏ bằng vàng có chùm đuôi bạc tinh tế ra cầm giữa ngón trỏ với ngón cái. “Chúng ta sẽ đi đâu?” Nó hỏi ngài Alther – ngài đang lượn lờ trước mặt nó, mãi lo hoàn thiện cú nhảy giật lùi.

“Hốc Tường,” ngài Alther đáp, lộn ngược đầu xuống đất. “Một nơi tuyệt vời. Đáng lẽ ta phải nói cho con biết về nó rồi.”

“Nhưng đó là quán rượu,” Septimus phản đối. “Con còn quá nhỏ để vào quán rượu. Bà Marcia bảo nơi đó toàn...”

“Dào, con để ý những điều Marcia rủa xả về quán rượu làm gì,” ngài Alther bảo nó.

“Marcia có một học thuyết rất lạ đời rằng thiên hạ tới quán rượu chỉ để nói xấu sau lưng cô ấy. Ta đã bảo cô ấy là người ta còn thiếu gì thứ thú vị hơn cô ấy nhiều để mà thảo luận – như giá cá tép chẳng hạn – nhưng cô ấy không tin ta.”

Ngài Alther lộn lên trở lại và giữ thăng bằng tại chỗ ngay trước mặt Septimus. Con ma ngắm cái thân hình mảnh khảnh trên bậu cửa sổ, mái tóc xoăn thổi tốc trong gió rít quanh đỉnh tháp Pháp sư, và đôi mắt xanh lá cây lóe lên ánh sáng Pháp Thuật khi bùa Khinh Công ấm lên trong tay nó. Dẫu đích thân ngài Alther đã hướng dẫn Septimus thực hành Khinh Công suốt ba tháng qua – kể từ khi thằng bé tìm thấy bùa Khinh Công – nhưng ngài vẫn thấy chờn chợn khi nhìn thằng bé đứng trên độ cao chết người này.

“Ngài bay trước đi ạ,” Septimus nói, giọng nó bị gió đánh bạt.

“Hả?”

“Ngài bay trước được chứ, thưa ngài Alther?”

“Được. Nhưng trước tiên ta phải nhìn con xuất phát đã. Để bảo đảm con làm đúng và giữ được thăng bằng.”

Septimus không phản đối. Nó thích bay cùng với ngài Alther, và hồi đầu mới tập Khinh Công, nó đã một hay hai lần mừng húm vì có lời khuyên của con ma, trong đó đáng nhớ nhất là cú đáp kinh hoàng suýt đâm sầm xuống mái Văn phòng Sao lục. Lần ấy Septimus định bụng sẽ khoe tài với anh bạn Beetle, nhưng hên nhờ ngài Alther tạo một làn khí dâng lên đột ngột, đỡ lấy Septimus và đưa nó an toàn xuống sân sau. Thoát nạn, Septimus không hó hé gì đến chuyện tạo ấn tượng nữa.

Bùa Khinh Công bắt đầu nóng ran trong tay Septimus. Giờ xuất phát điểm rồi. Hít vào một hơi thật sâu, Septimus quăng mình vào màn đêm. Trong khoảnh khắc, nó cảm thấy trọng lực nặng như chì lôi tuột thân mình về phía mặt đất, và rồi điều nó yêu thích xảy ra: lực kéo xuống biến mất và nó tự do, tự do như chim bay vút lên, nhào lộn và xoáy tít trên bầu trời đêm, được bùa Khinh Công nâng đỡ an toàn.

Ngay lúc bùa Khing Công kích hoạt, ngài Alther thả lỏng người, bay vượt lên trước Septimus, cánh tay dang rộng như đôi cánh chim ưng lướt gió, trong khi Septimus theo sau loạng choạng hơn, cố thử những chiêu mới – vượt chướng ngại vật hình dích dắc.

Họ lao đến quán Hốc Tường một cái bùm – hay đúng hơn chỉ có Septimus rớt cái bùm. Ngài Alther xuyên thẳng qua bức tường, bỏ lại Septimus áp dụng những kỹ thuật vượt chướng ngại vật hình dích dắc và đáp phịch vô đám bụi rậm mọc kín lối vào xiêu vẹo của quán rượu.

Vài phút sau ngài Alther quay trở ra thì thấy Septimus lồm cồm chui khỏi bụi rậm. “Xin lỗi, Septimus,” ngài Alther áy náy. “Ta vừa gặp Olaf Snorrelssen xong. Một tay dễ mến đó. Một lái buôn phương Bắc, không bao giờ về được nhà để nhìn mặt đứa con mới sinh của mình. Buồn thảm thiết. Âu sầu không người, nhưng hắn là người tốt. Ta luôn bảo hắn hãy bứt khỏi đây mà đi thăm thú Lâu Đài đi, nhưng hắn chả đi đâu được ngoài khu Chợ Phiên và quán Cá Bơn. Cho nên đành ngồi tịt ở đây ngó vại bia của mình.”

Septimus phủi mấy chiếc lá dính vào áo chẽn, nhét bùa Khinh Công trở lại đai lưng Học Trò và khảo sát lối vào Hốc Tường. Nó thấy nơi này chả có gì giống quán rượu. Trông như một đống đá đắp vào chân tường Lâu Đài hơn. Không thấy vết tích cửa ra vào đâu. Mà thực ra cũng không có cửa, không có cả cửa sổ sáng choang, mời gọi mà Septimus quen thấy ở các quán rượu, bởi vì, làm gì có cửa sổ. Trong khi Septimus đang bán tính bán nghi ngài Alther chơi khăm mình, thì một con ma nữ tu bay sượt qua.

“Chào ngài Alther,” nữ tu cất giọng du dương.

“Chào xơ Bernadette,” ngài Alther cười tươi đáp lại. Bà xơ vẫy ngài một cái tình tứ rồi biến bụt vào đống đá. Có một hiệp sĩ đeo băng treo cánh tay bám theo bà, ông này cẩn thận cột con ngựa khập khiễng của mình vào một cây cột vô hình rồi lết vào bụi rậm nơi Septimus vừa cố thoát ra. “Xem ra đêm nay là một đêm bận rộn đây, chúng ta có vài vị khách mới,” ngài Alther tư lự, gật đầu kiểu cách chào ông hiệp sĩ.

“Nhưng... họ là ma mà,” Septimus bảo.

“Phải, dĩ nhiên họ là ma. Đó là bản chất của quán rượu này. Mọi con ma đều được đón tiếp nồng hậu ở đây; nhưng người sống phải có lời mời mới vào được. Không dễ gì nhận được lời mời đâu đấy, ta cam đoan với con thế. Ít nhất phải có hai con ma mời một lúc. Đương nhiên, bao năm rồi cũng có nhiều kẻ hấp hơi chuồn vào, nhưng nơi này vẫn là nơi tuyệt mật.”

Có ba vị Pháp sư Tối thượng Cổ Nhân mờ nhạt vừa tới, đang bít lối vào vì bận lưỡng lự xem ai sẽ qua trước. Septimus lễ phép gật đầu chào hỏi họ và hỏi ngài Alther, “Thế con ma kia mời con là ai vậy?”

Ngài Alther, mải nhìn ba vị Pháp sư Tối thượng cười khà quyết định đi vào chung một lượt, nên không trả lời. “Đi, theo ta nào cưng,” ngài nói rồi tan biến qua bức tường. Một lát sau ngài Alther trở lại và giục giã, “Mau lên, Septimus, không nên để Nữ hoàng Etheldredda chờ.”

“Nhưng con...”

“Cứ lách qua bụi rậm rồi vòng ra sau đống đá. Con sẽ tìm thấy lối vào.”

Septimus ép mình chui qua bụi rậm, mò mẫm đi trong ánh sáng trợ giúp từ chiếc Nhẫn Rồng nó đeo ở ngón trỏ tay phải; nó thấy một lối đi chật hẹp đằng sau đống đá, dẫn nó tuồn sâu vào một không gian rộng, thấp, khuất bên trong bức tường thành Lâu Đài – quán rượu Hốc Tường.

Septimusb bàng hoàng sửng sốt – chưa bao giờ trong đời nó thấy nhiều ma tụ tập tại một chỗ đến thế. Septimus đã quen thấy ma quanh Lâu Đài, bởi nó vốn dĩ là típ bé trai nhạy cảm mà ma rất thích Hiện Hình với nó, kể từ khi khoác bộ áo thụng xanh lá cây của Học Trò Pháp sư Tối thượng, Septimus để ý thấy thậm chí còn nhiều ma muốn Hiện Hình với mình hơn. Thế nhưng trong bầu không khí xuề xòa của quán Hốc Tường – cộng với việc nó đi cùng với ngài Alther, một trong những khách quen nổi tiếng nhất nơi này – có điều gì đó hàm ý rằng hầu hết ma đều muốn để cho Septimus trông thấy họ. Quả là một khung cảnh choáng sốc: những con ma Pháp sư Tối thượng mang phong thái bình dân, tất cả đều diện áo thụng màu tía nhưng đủ kiểu khác nhau, phản ánh mốt thời trang qua nhiều thời đại – Septimus thường thấy những kiểu áo này đi loanh quanh Cung Điện và tháp Pháp sư. Lại còn một số lượng công chúa và nữ hoàng đông đến kinh ngạc. Tuy nhiên cũng có nhiều con ma Septimus chưa từng thấy bao giờ: những hiệp sĩ đi cùng tiểu đồng, những nông dân dắt theo vợ, rồi thủy thủ và nhà buôn, thợ chép và học giả, kẻ lang thang và thợ hàn nồi, và tất tật các tầng lớp cư dân của Lâu Đài trong suốt mấy ngàn năm qua, ai nấy đều đang bưng đúng chiếc cốc vại mà quán Hốc Tường đã phục vụ họ trong lần đầu tiên đến quán và không bao giờ cần phải rót đầy lại.

Tiếng nói chuyện âm âm u u kiểu ma chiếm lĩnh bầu không khí, tiếp nối những cuộc đàm đạo bắt đầu từ nhiều thiên niên kỷ trước theo một cung cách lờ lững, uể oải. Nhưng ở một góc xa tít kia, có một hình ma vương giả nghe thấy tiếng bước chân ngập ngừng của một thằng bé còn sống len lỏi qua đám đông. Mụ liền đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh đống lửa và lướt ào ào qua biển ma, và biển ma ấy kính cẩn rẽ đường cho mụ đi.

“Septimus Heap,” Nữ hoàng Etheldredda nghiến ngấu. “Trễ năm phút rưỡi, nhưng không sao. Ta đã đợi năm trăm năm rồi. Theo ta.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 14.05.2017, 15:32
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 27 lần
Điểm: 2.92
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 5: Nữ hoàng Etheldredda

Septimus lập tức nhận ra mình bị chèn giữa hai con ma bên một chiếc bàn dài ở cuối quán rượu. Đây là điều mà lúc tối đi ngủ nó không hề ngờ tới, nhưng sau mười tám năm tháng là Học Trò của bà Marcia, nó đã học cách không bất ngờ trước bất kỳ điều gì – ngoại trừ điều bất ngờ.

Mặc dù Septimus biết mình không hề bị chèn ép gì cả, nhưng nó vẫn cảm thấy bị bẹp dí khi ngồi giữa ngài Alther và nữ hoàng Etheldredda, cố thót mình để không chạm vào ai – nhưng nó không sao rũ được cảm giác ớn xương khi đôi cùi trỏ nhọn hoắc của nữ hoàng Etheldredda đang đâm vào mình.

Septimus ngọ nguậy nhích xa khỏi mụ, bởi vì Xuyên Qua Marcia là điều thất lễ cực kỳ, mà nó thì ngờ rằng bà bữ hoàng này thể nào cũng có lời về vụ đó.

Thật ra nữ hoàng Etheldredda vốn ưa có lời về tất cả mọi thứ. Mụ ngồi cao, thẳng đơ và chọc ánh mắt tím rịm vào Septimus, ngầm nghiêm khắc bảo nó phải tiếp thu ý kiến của mụ thật tới nơi tới chốn: “Cái nơi gì toàn bọn bần dân hạ tiện, Học Trò, đông nhung núc. Coi tên ăn mày già khú để ngáy dưới gầm bàn kìa. Khủng khiếp, một nơi khủng khiếp. Chắc chắn ta phải có biện pháp chấn chỉnh nơi này. Còn hành vi cư xử xử lũ nữ hoàng trẻ đằng kia nữa chứ - không thích hợp tí nào.” Ngay lúc tiếng cười khúc khích rộ lên từ cái bàn bốn nữ hoàng trẻ ngồi (tất cả bọn họ đều mất khi sinh con). Nữ hoàng Etheldredda cong môi lên bất bình. “Ta không biết Alther Mella nghĩ sao mà đưa ngươi tới đây. Vào thời ta trị vì, Học Trò của Pháp sư Tối thượng không được ra ngoài nếu không có pháp sư bảo mẫu hộ tống, mà đó là chỉ đi tới Cung Điện thi hành nhiệm vụ chính thức thôi đấy. Trẻ nít tuổi ngươi là phải đi ngủ rồi, chứ không phải ngả ngớn ở cái hốc chè chén say sưa như thế này.”

Septimus không phiền lòng trước những lời lẽ của nữ hoàng Etheldredda, bởi vì mụ gợi cho nó chút hơi hướm về bà Marcia, nhưng ngài Alther coi bộ nổi sùng.

“Muôn tâu lệnh bà,” ngài cáu kỉnh, “có lẽ lệnh bà cũng nên nhớ là do ý muốn – chính xác là do mệnh lệnh – của lệnh bà đã ra lệnh cho tôi phải đánh thức cậu Học Trò trẻ này dậy và đưa cậu ta tới đây. Lệnh bà đã bảo rằng có điều hệ trọng liên quan tới cậu ta – một vấn đề sinh tử - mặc dù lệnh bà khước từ không cho tôi biết đó là điều gì. Chính lệnh bà một hai đòi cậu ta phải đến quán rượu này. Tôi chắc chắn với lệnh bà rằng quý bà Marcia Overstrand không đời nào cho phép Học Trò của mình léo hánh đến quán rượu giữa đêm hôm, thật ra, vào bất kỳ thời điểm nào ban ngày đâu.”

Septimus nín thở. Liệu nữ hoàng sẽ phản ứng như thế nào?

Nữ hoàng Etheldredda không nói gì một lúc. Sau đó mụ chồm người xuống Septimus, và nó cảm nhận một hơi thở băng giá phớt qua má nó khi mụ thì thào vào tai nó, “Marcellus Pye, tại Bờ Trượt Rắn, nửa đêm, hãy đến đó.” Nói xong nữ hoàng đứng dậy khỏi ngai vàng của mình. Mụ sột soạt vuốt thẳng cái đuôi váy, đầu ngẩng cao ngất, bước vào lò sưởi và biến mất.

“Phù,” ngài Alther lớt đớt. “Thật điên rồ...”

“Marcellus Pye?” Septimus làm xàm, cảm thấy kích động vô cùng.

Hai nữ tu ngòi xuống bên cạnh nó, ngay chỗ nữ hoàng Etheldredda vừa ngồi. Một bà nhìn Septimus một cách ngờ vực và lào xào, “Chớ nông nổi mà nói ra cái tên đó, chú bé.”

Septimus ngậm miệng luôn, nhưng ý nghĩ cứ quay mòng mòng trong đầu nó. Tại sao con ma Marcellus Pye muốn gặp mình? Suy chô cùng thì chưa ai từng bao giờ trông thấy con ma ấy. Lẽ nào... Septimus rùng mình trước ý nghĩ ấy... con ma đã thấy mình đọc xấp giấy ghi chú hồi chiều nên quyết định Hiện Hình với mình. Nhưng tại sao lại chọn Bờ Trượt Rắn? Mà vào nửa đêm?

Ngài Alther để ý thấy Septimus đắm chìm trong suy nghĩ, “Bà ấy vừa nói gì vậy?” Ngài thì thào.

Septimus lắc đầu, không muốn lại làm các bà xơ bực bội.

Thình lình ngài Alther cảm thấy mệt rũ người. “Về thôi, Septimus, đi nào.” Ngài thở dài rồi đứng lên. Septimus theo sau, cẩn thận chen ngang qua hai bà xơ. Ngài Alther thấy bất an trước sự xuất hiện đột ngột của nữ hoàng Etheldredda. Trước giờ không ai thấy mụ ở trong Cung Điện, với lại ma đâu thường thoắt hiện ra rồi thoắt biến mất, nhất là ma già, họ thường ngủ yên lành trong một chiếc ghế nhiều năm, không hề thức dậy, trong ngài chưa từng thấy con ma nào sau khi gia nhập kiếp ma nhiều thế kỷ mới xuất hiện. Có gì đó rất kỳ cục, ngài Alther nghĩ, rất quái lạ về nữ hoàng Etheldredda. Giờ thì ngài ước gì mình đừng đưa Septimus tới gặp mụ.

Septimus thận trọng đi theo ngài Alther về phía lối ra, đúng thật là một cái hốc trong bức tường,  qua đó Septimus có thể thấy ánh trăng lấp lánh. Tiếng chuyện trò kiểu ma chợt lắng đọng khi cậu Học Trò còn sống của Pháp sư Tối thượng luồn lách qua rừng ma đủ cấp hạng. Có con ma lùi hẳn lại ngường cho Septimus đi qua rồi mới tiếp tục câu chuyện phiếm của mình; có con ma ngừng sững lại giữa chừng, dõi đôi mắt héo hon nhìn theo dáng đi của Septimus. Một vài con ma thậm chí tỏ ra đăm chiêu, bồi hồi nhớ lại cái thời mình còn là một thằng bé 11 tuổi, linh hoạt, có thể hít thở; rất nhiều con ma đã mờ tựa khói sương, lạc hẳn vào kiếp ma và nhìn người sống như sinh vật lạ, chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng không một con ma nào bị Septimus Xuyên Qua khi nó xin đi quành qua họ. Cuối cùng nó chui qua bụi rậm ra khỏi quán rượu, thở phào nhẹ nhõm.

“Thế, bà ta đã nói gì vậy?” Ngài Alther hỏi lại. Ngài và Septimus đang đi lối tắt qua xóm Xưởng Dệt, một mảnh sân nhỏ, bao quanh là những cụm nhà cũ nát, nơi cư ngụ của các gia đình làm nghề dệt vải. Nến thắp sáng từ những cửa sổ được trang trí điệu đàng bằng đủ kiểu rèm cửa và vải vụn lạ mắt, nhưng mọi cửa ra vào đều khóa và chặn kín, mảnh sân yên ắng đến độ Septimus có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ phía trên tòa nhà trụ sở.

“Nữ hoàng bảo con phải gặp Marcellus Pye ở Bờ Trượt Rắn đêm nay,” Septimus đáp ngay lúc chiếc Đồng hồ lớn bắt đầu điểm mười giờ và cái chuông nhỏ xíu của nó dội vang khắp mảnh sân. Binh, boong, binh, boong...

“Con không nên làm điều như vậy,” ngài Alther tuyên bố khi đồng hồ vữa ngừng rung và khối hình nhân vui nhộn vừa trình bày xong tiết mục biểu diễn của mình và nối đuôi nhau trở vào trong. “Bà ta bị loạn óc đấy, Septimus, chắc chắn là loạn óc toàn phần. Vả lại ta chưa bao giờ thấy con ma Marcellus Pye cả. Vấn đề là đôi khi ma hay ảo tưởng về quyền thế của mình. Nhất là với những con ma Hoàng gia. Họ nghĩ mình có thể khống chế được cả người sống. Ra lệnh này nọ như họ đã quen làm khi còn trên dương trần. Dĩ nhiên họ chỉ tổ tự mình gây phiền phức thôi. Dường như không thể bỏ được cái thói ấy, thế mới rầy rà. Tốt nhất là cứ mặc kệ họ và hy vọng họ sẽ tự lánh mặt. Dứt khoát con phải làm như thế, cậu bé à. Ta nghĩ con biết cái ông Pye này là ai thì phải?”

“Dạ biết,” Septimus đáp.

Ngài Alther gật đầu công nhận. “Ta nghĩ đúng mà. Đọc về môn đó cũng hay. Nhưng tốt nhất đừng cho Marcia biết. Cô ấy rất có ác cảm với Giả Kim Thuật.”

“Con biết,” Septimus thở dài.

“Ông Marcellus ấy không chỉ là một nhà giả kim mà còn là một lang y giỏi. Tiếc là chúng ta đã thất truyền một số kiến thức ông ấy biết thời đó. Chứ không thì bây giờ chúng ta đã có thể áp dụng rồi.”

Họ hối hả đi dọ theo Ngõ Phụ ăn thông ra đường Pháp sư. Ngõ Phụ là một con đường nhỏ hẹp, hai bên là những chòi cao làm nơi nhuộm vả, đầy chỉ với sợi treo lòng thòng. Giờ này dãy xưởng nhuộm tối đen và im lìm, ngột ngạt mùi thuốc nhuộm khó chịu trong không khí đứng gió. Septimus bận tâm bịt mũi thở ra đằng miệng đến nỗi không nghe thấy tiếng vuốt thú lột sột ở đằng trước, và tiếng nuốt nước một cái răng nhọn như kim kêu lách cách phóng xuống, sẵn sàng phập.

Cả Septimus lẫn ngài Alther đều không để ý thấy hai con mắt tròn đỏ lòm ló ra khỏi một ống cống, lớp chớp và nheo lại trước ánh sáng bạc từ cột đuốc bên ngoài nhà số 13 đường Pháp sư. Nhưng họ nghe rõ âm thanh vừa to hơn vừa cấp bách hơn: tiếng những bước chân dội âm vào tường ngõ phụ, đang lao về phía họ.

Ngài Alther liếc nhìn Septimus và ra hiệu tới một ngách nhỏ giữa hai chòm chuộm. Trong nháy mắt cả hai đã núp kỹ trong bóng tối, nhỏng tai nghe tiếng những bước chân rầm rập tới.

“Rõ ràng có kẻ móc túi đang rình rập,” ngài Alther thì thầm. “Khôn hồn thì hắn ta đừng giở trò gì. Đêm nay ta không có tâm trạng vui.”

Septimus không đáp. Giờ thì tiếng bước chân chậm lại – nghe như họ ngại ngần tới cái hốc Septimus và ngài Alther đang núp. Sau đó những bước chân dừng lại.
Bất ngờ, trước sự kinh hoàng của ngài Alther, Septimus nhảy xổ ra.

Sarah Heap giật mình thét lên, đánh rơi tóe cái rổ xuống. Thôi thì chai lọ trong rổ lăn ra tứ phía.

“Mẹ!” Septimus gọi. “Con và ngài Alther đây mà.”

Sarah Heap trố mắt nhìn họ, không tin nổi. “Các vị làm trò gì ở đây? Thật tình Septimus, con làm mẹ vỡ tim mất. Ngài Alther nghĩ gì mà tha con đi qua những ngõ hẻm bất trắc vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?”

“Không sao đâu mẹ. Chúng con đang trên đường về đây. Chúng con chỉ tới quán rượu Hốc Tường,” Septimus giải thích vừa đuổi theo đống chai lọ để nhặt chúng lại vào rổ cho mẹ.

“Quán rượu?” Sarah Heap thất kinh hồn vía. “Ngài Alther dẫn con đi quán rượu... vào ba đêm? Ngài Alther” – câu này được nói với con ma bay phập phều trên ngõ hẻm, cố cam chịu cái buổi tối đang nhanh chóng chuyển từ dở đến tệ này – “ngài Alther, ngài nghĩ ngài đang làm gì thế? Khi mà dịch bệnh đang hoành hành thế này?”

Ngài Alther thở dài. “Ngày mai ta sẽ giải thích, Sarah à. Mặc dù ta có thể hỏi câu tương tự với bà. Bà làm gì mà mang đống thuốc nước của bà đi bằng ngõ sau thế kia?”

Sarah không trả lời. Bà đang lo xem xét coi đám chai lọ có thể bị bể không. “Cảm ơn, Septimus,” bà nói khi nó trao cho bà cái chai cuối cùng.

“Nhưng mẹ đi đâu vậy,” Septimus hỏi.

“Đi đâu á?”Sarah Heap hỏi mà như vừa từ dưới đất chui bùng lên vậy. “Ối, lạy trời, mẹ trễ mất. Mẹ không muốn để Nicko chờ...”

“Nicko?” Septimus không hiểu.

“Sarah,” ngài Alther nói. “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi vừa được gọi đến bệnh xá, ngài Alther ạ. Chắc hẳn tôi đã vừa nhận tin từ con Chuột Đưa Tin cuối cùng của Lâu Đài. Tối nay rất nhiều người săn lùng chúng mà chúng không chạy kịp đâu. Nicko sẽ chở tôi tới đó. Tôi phải đi đây.”

“Bà không phải đi một mình. Chúng tôi sẽ đi cùng bà,” ngài Alther nói.

Sarah có vẻ như định khước từ nhưng rồi lại đổi ý.  

“Cảm ơn ngài Alther. Tôi... ớ... trời...!” Sarah tắc tị với tiếng thét bị nghẹt. “Coi...” bà lào khào, chỉ vào màn đen.

Septimus nhìn. Mới đầu nó không thấy gì, nhưng rồi, khi nó dịch ánh nhìn, nó thấy... đôi mắt đỏ, di động về hướng về phía họ, đảo qua đảo lại. Thoạt đầu, Septimus tưởng đấy là một con chuột, nhưng cái kiểu lồi hẳn ra trước của đôi mắt ấy có cái gì đó không giống mắt chuột. Thật nhanh, Septimus thọc tay vào túi, lôi ra một hòn sỏi và thảy xoáy trong bóng tối tới hai chấm đỏ. Một tiếng rú lên xé óc, tiếp theo là tiếng chân chạy trốn, và đôi mắt biến khỏi màn đêm.

“Đi thôi, Sarah,” ngài Alther nói. “Chúng ta tới xưởng tàu nào.”

Nicko bồn chồn chờ bên chiếc thuyền mái đẩy neo trên bến bên trong xưởng tàu Jannit Maarten. Jannit mới nhận Nicko là học trò phụ, và để cậu ngủ trong cái chòi nhỏ đằng sau túp lều xiêu vẹo của mình. Mới cách đây một giờ Nicko chuệch choạc vào giường, mệt bả người sau một ngày quần quật giúp Rupert Gringe sửa chữa bánh lái khổng lồ của một chiếc thương thuyền Bến Cảng. Cậu vừa chợp mắt thì bị tiếng gõ khẩn cấp lên cửa sổ rầm rĩ dựng dậy – đó là Chuột Đưa Tin do Sarah đã phái đến gặp cậu.

Loáng cái Nicko thấy con thuyền mái chèo một thời Jannit dùng để chở khách ngược xuôi dòng sông; rủi thay cậu cũng làm Jannit thức giấc – trong giấc ngủ bà có thể nghe được bất cứ âm thanh lạ nào trong xưởng của mình. Jannit vừa mới ọc ạch ngủ trở lại thì liền bị đánh thức bởi tiếng chai lọ lắc cắc trong rỗ của Sarah khi bà quày quả chạy băng qua xưởng tàu.

Septimus giúp Nicko giữ yên chiếc thuyền cho Sarah leo vào. “Anh có bảo đảm đưa mẹ tới bệnh xá không đấy, Nik?” nó hỏi, hoài nghi nhìn con hào rộng sâu bên hông xưởng tới khoảnh sáng lù mù của bệnh xá, dường như ẩn lút dưới rặng cây của Cánh Rừng xa xa. Quãng đi bộ từ bến sông tới bệnh xá trong đêm thật nguy hiểm.

“Được chứ sao không?” Nicko chộp lấy hai mái chèo to oành và chờ Sarah ngồi yên vị.

“Đừng lo, ta sẽ đưa Sarah tới tận cửa bệnh xá,” ngài Alther bảo Septimus. “Nếu cần ta vẫn còn khả năng đuổi lũ sói đi mà. Ta phải đi vòng qua Cổng Bắc nhưng ta sẽ đợi bà ấy ở đó.”

“Gặp em sau nhá,Sep,” Nicko vừa nói vừa đẩy thuyền ra khỏi bãi đáp của xưởng
tàu.

“Không được, Nicko,” Septimus nghe tiếng mẹ mắng anh trai. “Septimus phải về thẳng chỗ bà Marcia.”

Khi Septimus nhìn ngài Alther bay về phía Cổng Bắc, một cảm giác tự do tuyệt vời khoan khoái đột nhiên quét ào qua nó. Nó có thể đi đâu hay làm gì tùy ý. Không bị ai ngăn cản. Dĩ nhiên, nó phải về lại tháp Pháp sư, nhưng nó không muốn ngủ. Septimus cảm thấy nhớn nhác như đêm nay có việc gì đó vẫn chưa hoàn tất. Và rồi nó nhận ra - Những lời của nữ hoàng Etheldredda trở lại với nó. “Marcellus Pye, Bờ Trượt Rắn, Nửa đêm. Hãy tới đó.”

Bất giác nó hiểu ra lý do tại sao nữ hoàng Etheldredda lại muốn nó gặp con ma Marcellus Pye: để ông ấy trao cho nó công thức điều chế thuốc kháng dịch bệnh.
Lúc đó mới chừng 10 rưỡi. Vẫn còn kịp cho nó tới Bờ Trượt Rắn trước nửa đêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 19.05.2017, 19:04
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 25.12.2015, 17:11
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 37
Được thanks: 27 lần
Điểm: 2.92
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 6: Lối Ven Thành

Septimus quyết định đi lối Ven Thành bao quanh bức tường Lâu Đài, để tránh trường hợp bà Marcia bất thình lình được mời đi thực hiệ công việc Pháp Thuật gì đó – chữa nhức đầu hay những việc tương tự - và xui rủi nhỡ mà nó va sầm vào bà. Tinh thần phấn chấn dâng tràn, nó len lỏi đi qua xưởng tàu, cẩn thận không gây ra tiếng động kẻo làm bà Jannit thức giấc. Thoắt cái nó đã tới mạn của một chiếc thương thuyền vượt sông cũ úp ngược, chui ra đằng sau chiếc thuyền, nó tìm thấy thứ mình đang tìm – những bậc thang dốc dẫn lên lối Ven Thành.

Lối Ven Thành là một gờ đá hẹp và lởm chởm cách mặt nước hào đen thui chừng một thước. Nó vốn không được chủ ý xây thành đường, mà là nơi những chân móng khổng lồ cửa bức tường Lâu Đài kết thúc và những bức tường đá phiến cắt kéo hơn, hẹp hơn bắt đầu. Hồi Septimus còn ở Thiếu sinh quân, bọn lớn hơn nó hay thách nhau đi men theo lối Ven Thành này, nhưng đấy là điều Septimus chẳng đời nào muồn làm – cho đến bây giờ. Bây giờ, với sự tự tin của một năm rưỡi là Học Trò Pháp sư Tối thượng, và biết chắc rủi mình trượt chân ngã thì đã có thể sử dụng bùa Khinh Công, Septimus leo lên mép đá.

Lối đi mỗi lúc mỗi hẹp hơn nó tưởng; Septimus bước lậm chậm, nhích từng chân một, cảm thấy đá tróc ra xục xịch dưới bàn chân nó khi đặt xuống. Nó thầm cảm ơn ánh trăng tròn vời vợi, phản chiếu mặt nước hào và tỏa sáng vách đá nhớp nháp, và Septimus thấy phần cây lá trên ngọn tuy có chao chác, nhưng phần thân bên cạnh hào nước lại đứng im lìm.

Xa tuốt bờ bên kia hào nước, gần sát Cánh Rừng một cách đáng ngại, ánh sáng của bệnh xá lập lòe theo nhịp cành lá lay động trước dãy cửa sổ dài, bé tẹo, thắp nến bên trong. Septimus dừng lại để nhìn chiếc đèn lồng của Sarah băng qua hào trong khi Nicko chèo thuyền về phía bìa rừng. Chiếc đèn lồng chỉ là một đốm sáng nhỏ chấm vào bức thảm cây bạt ngàn đen xì. Nó hy vọng lúc mẹ và anh tới Cánh Rừng thì ngài Alther đang đợi họ.

Vài phút sau chiếc đèn lồng cập bến đằng xa và Septimus nhìn thấy hình dáng ngài Alther nổi bật trong quằng sáng. Yên tâm thở phào, nó lại đi tiếp. Chẳng mấy chốc, khúc ngoặt của bức tường Lâu Đài che mất tầm mắt nó khỏi bệnh xá, và một cung đường dài, vắng tanh trải ra trước mặt. Septimus hơi ngạc nhiên là mình chẳng thấy Bờ Trượt Rắn đâu cả. Nó không ngờ bức tường Lâu Đài lại lắm cua quẹo đến thế. Nó đã quen đi đường thẳng tới Bờ Trượt Rắn, nhưng nó vẫn đi tiếp, ý nghĩ có thể nói chuyện được với Marcellus Pye thúc đẩy nó.

Trong khi đi – chậm hơn ý nó muốn, bởi lối đi vô cùng khúc khuỷu – nó cảm thấy hơi lạnh buốt và mùi tanh lờm lợm bốc lên từ dòng nước hào chảy lờ phờ. Phía trên hào nước bắt đầu hình thành một lớp sương mù, và Septimus nhìn nó dày cộm lên cho đến khi không còn thấy mặt nước nữa. Cái vắng lặng êm đềm ùa đến cùng vs màn sương, chỉ thi thoảng mới bị xuyên thủng bởi tiếng gió rít trong vòm cây vùng ngoại vi Cánh Rừng.

Nỗi háo hức muốn gặp Marcellus Pye của nó bắt đầu loãng dần đi, nhưng Septimus vẫn dấn tới. Nó không còn lựa chọn nào khác bởi lối Ven Thành đoạn này bắt đầu hẹp đến nỗi quay đầu lại là bất trắc. Sau hai cú trượt phải đá lỡ suýt ngã tòm xuống hào nước bên dưới, Septimus thấy mình thật ngu mới chọn đi lối Ven Thành. Nó dừng lại, dựa lưng vào vách thành để cố giữ thăng bằng và lụm cụm rút bùa Khinh Công ra khỏi đai lưng Học Trò. Tay nó thọc vào ngăn túi nhỏ đựng chiếc bùa, và khi cố lôi bùa ra Septimus thấy mình bổ nhào về trước. Hoảng hồn, nó chộp đại phiến đá đằng sau và ráng xoay xở dựa lưng vào.

Đến nước này thì nó thấy việc đi qua lối Ven Thành là một sai lầm ngớ ngẩn, nhưng nó ép buộc mình phải tập trung vào con đường phía trước, cố không lấn cấn nghĩ về những thứ làm nó mất tập trung. Những thứ đó là:

Chiếc giường êm ấm, thoải mái đang chờ nó ở trên đỉnh tháp Pháp sư.

Tiếng gió rú qua ngọn cây.

Sao tiếng rú ấy lại ghê rợn vậy kìa?

Cái giường.

Lũ sói có mò tới bức tường Lâu Đài lúc đêm khuya không?

Liệu sói có biết bơi?

Hình như chúng có biết thì phải?  

Cái giường.

Sao sương mù chập chờn ớn quá?

Có gì dưới làn sương mù kia.

Phải chăng sói đặc biệt thích bơi dưới sương mù?

Cái giường.

Khoan khoan... chẳng phải tài liệu của Marcellus Pye có viết rằng ông ấy đã tìm ra bí mật của sự trường sinh.

Nhỡ Marcellus không phải là một con ma già bình thường thì sao?

Nhỡ ông ấy là một lão già năm trăm tuổi?

Có khi nào ông ấy chỉ là một bộ da bọc xương treo tòng teng?

Tại sao mình không nghĩ đến điều này từ trước?

Đúng lúc đó một làn mây bão che kín mặt trăng và Septimus bị ụp vào trong bóng tối. Nó khựng sững lại, tim đập lùng bùng dội lên óc. Nó dựa ép lưng vào tường. Khi mắt nó điều chỉnh quen với bóng tối, nó thấy mình vẫn có thể nhìn được ngọn cây bên kia Cánh rừng, nhưng không hiểu sao lại không thể trông thấy bàn chân mình, dù nó có căng mắt thế nào đi chăng nữa. Và rồi nó nhận ra lý do. Sương mù đã dâng lên và phủ kín ủng của nó – nó có thể ngửi thấy mùi hơi ẩm nhớp nháp. Chiếc Nhẫn Rồng trên ngón trỏ tay phải nó phát ra ánh sáng vàng dễ chịu, nhưng nó tháo chiếc nhẫn ra nhét nó vào túi áo, bởi vì quằng sáng đột nhiên của chiếc Nhẫn Rồng khác nào lời tha thiết mời gọi kẻ thù “Hãy đến bắt tôi này”.

Đâu khoảng một tiếng rưỡi sau – mặc dú Septimus đinh ninh là đã ba đêm trôi qua do bởi sự giằng néo của bùa Đảo Ngược – bỗng nó nghe có tiếng bước chân đằng sau mình. Tim như muốn tọt lên họng, Septimus dừng bước, nhưng nó không dám quay đầu lại nhìn vì sợ té xuống hào. Những bước chân vẫn đổ về phía nó, Septimus lại dợm đi tiếp, lảo đảo trên đường, căng mắt rọi vào đêm đen, tuyệt vọng tìm Bờ Trượt Rắn, nhưng mây bão vẫn kéo ùn ùn, và mặt trăng vẫn còn chìm khuất.

Tiếng chân nhẹ và có vẻ ngập ngừng, và Septimus biết chúng đang thu hẹp khoảng cách với mình, bởi nó cứ đi được hai bước thì cái vật đó – nó chắc chắn đó là cái vật – lại bước ba. Hú hồn hú vía, Septimus cố tăng tốc, nhưng bước chân vẫn khua tới.

Thình lình Septimus nghe thấy tiếng động đằng sau. “Xxììì... Xxxìì...” Cái vật đằng sau nó rít lên. Rít khè khè. Phải chăng nó là Bóng Ma Đầu Rắn... Hay thậm chí là một trong những con Magog bị bỏ lại DomDaniel, có khi nó sống trong bức tường bao quanh Lâu Đài và đêm đến thì tuôn ra để xử tên khờ nào đó quyết định đi lối Ven Thành.

“Xxììì!” Một tiếng rít lớn trong tai nó. Septimus giật thót mình, hồn xiêu phách tán. Chân phải của nó trượt khỏi mỏm đá hẹp và người nó tuột luốt, tay chới với quờ quạng vách đá. Chiếc ủng phải của nó đã văng xuống hào khi Septimus rơi theo chiếc ủng thì có cái gì đó chộp lấy áo choàng của nó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 20.06.2017, 09:22
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 18931
Được thanks: 4324 lần
Điểm: 9.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 7 - Bờ Trượt Rắn


Coi chừng, im không?” Một giọng gắt gỏng. “Không cẩn thận mày lôi cả hai xuống hào bây giờ.”

“C… cái gì?” Septimus hết hồn, tự hỏi sao Cái Vật lại giả giọng con gái. Đám Vật vốn thường có giọng đục lờ lờ, dọa dẫm, khiến máu ta đông lại, chứ không phải giọng con gái. Vật này chắc chắn có gì đó kỳ quái. Hay là nó còn trẻ, Septimus nghĩ, hơi hơi hy vọng. Mà Cái Vật trẻ thì có thể có cơ may thuyết phục nó thả mình ra.

Septimus quyết định phải đối mặt với cái thứ đang ghim chặt mình đây, dù cho nó là cái quái gì. Nó vùng vẫy ráng quay đầu lại, nhưng chưa kịp thì đã bị lôi giật trở lên lối Ven Thành.

“Đồ ngu. May là tao không đánh rơi mày. Cho đáng đời mày,” Lucy Gringe cau có, thở không ra hơi sau cú lôi Septimus lên.

Septimus đột nhiên cảm thấy mệt rũ, người run lên vì hú vía. “Lucy!” Nó thốt lên. “Chị làm gì ở đây?”

“Tao định hỏi mày câu tương tự đấy, thằng Học Trò.”

“Ờm, ờ. Em bỗng muốn đi dạo,” Septimus nhát gừng.

“Đi dạo gì quái đản,” Lucy lầm bầm. “Không nghĩ được nơi nào tốt hơn để dạo diếc gì sao? Hừ, đi tiếp đi chớ – mày muốn tiếp tục cuộc đi dạo của mày… hay là muốn dừng ở đây suốt đêm? Tao hy vọng mày không dừng bởi vì mày đang chắn đường tao và mất công tao phải làm gì đó.”

Không còn cách nào khác, Septimus đành đi tới, chật vật lề mề trên lối Ven Thành. Hơi thở mất kiên nhẫn của Lucy phà đằng sau nó. “Mày không nhanh lên được à? Đi đứng thế cả đám mất toi cả đêm còn gì.”

“Em đang cố nhanh hết sức đây. À, có gì mà chị vội thế? Chị đi đâu vậy? Áaáá!” Bàn chân Septimus trượt khỏi bức tường nhưng Lucy tóm được nó và đặt nó lên trở lại hệt như đặt một cỗ đồng hồ đồ chơi.

“Không phải việc của mày. Chả việc gì đến ai hết,” Lucy cấm cẳn. “Giờ lối đi rộng hơn rồi, mày làm ơn làm phước nhanh hơn nữa được không?”

Septimus thở phào, ủng của nó đã tìm được chỗ bám chắc hơn khi lối Ven Thành nới rộng ra. “Chị đã từng đi đường này rồi phải không?”

“Thì sao, mày có nhanh nhanh không thì bảo?”

“Em không thể. Thế, sao chị đi lối Ven Thành… đó là vì chị không muốn ông Gringe… ý em là cha chị… biết chị đi đâu phải không?” Septimus hỏi, mối nghi ngờ của nó càng tăng cao.

“Tao làm gì hay đi đâu không việc gì đến ông ấy,” Lucy bực dọc. “Này, nhanh lên coi.”

“Tại sao?” Septimus hỏi, có ý đi chậm lại. “Tại sao chị không muốn ông Gringe biết chị đi đâu?”

“Hừ, mày phiền toái quá. Giờ tao mới thấy cớ gì Simon bảo mày là thằng quỷ…” Lucy im bặt giữa chừng, nhưng đã quá trễ.

Septimus đứng phắt lại và Lucy va sầm vào nó. “Chị đi gặp Simon phải không?”

“Mày làm gì vậy? Thằng ngu. Mày suýt kéo cả hai xuống hào rồi.”

“Chị đi gặp Simon chứ gì?” Septimus lặp lại. “Chính vì vậy mà chị đi lối này. Để không bị ai thấy. Chị biết anh ta ở đâu, đúng không?”

“Không,” Lucy lị xị. “Nào, mày có đi không?”

“Em không đi đâu hết đến chừng nào chị cho em biết Simon ở đâu,” Septimus nói, bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ.

“Hừm, thế thì cả hai sẽ đứng đây suốt đêm,” Lucy nói, bướng bỉnh không kém.

Lucy và Septimus đứng dựa lưng vào vách thành khổng lồ, cao vút lên trời đen. Chẳng ai chịu nhường ai. Cuộc thi gan kéo dài độ vài phút thì cả hai chợt nghe thấy tiếng lột sột đâu đó đằng sau. Tiếp theo là tiếng đá lỏng ra và lặng lẽ rơi tỏm xuống mặt nước.

“Này, Septimus,” Lucy nói với giọng khản đặc, “ở đây không an toàn. Cái Vật hay dùng lối này… tao đã từng thấy chúng rồi. Tụi mình hãy ra Bờ Trượt Rắn đi. Tới đó chúng ta hẵng nói chuyện, được chứ?”

Septimus cần ít sự thuyết phục hơn thế nhiều. “Được,” nó đồng ý.

Mười phút sau, Septimus và Lucy đã vượt qua được quãng thắt tim của lối đi ở bên dưới chòi canh Cổng Đông. Họ đang đi tới Bờ Trượt Rắn thì Septimus dừng khựng lại. Lucy giẫm hẳn đôi giày nặng chịch vào gót chân nó. “Úi da!” Septimus thở hốc.

“Ối, đừng có bắng nhắng nữa,” Lucy điên tiết rít lên.

“Nhưng em nghĩ mình nhìn thấy ánh sáng. Trên bờ trượt,” Septimus xì xào.

“Vậy tốt. Ít ra bọn ta sẽ thấy mình đi đâu.”

Septimus lại bước tiếp, để rồi vài giây sau chợt nghe thấy một tiếng tóe nước, đồng thời ánh sáng tắt lịm. Nó suýt dừng lại nữa nhưng nghĩ lại. “Chị có nghe tiếng tóe nước không?” Nó thì thào.

“Không. Nhưng một phút nữa sẽ có tiếng tóe nước to bằng cỡ một thằng nhóc nếu mày còn líu ríu nữa, Septimus Heap.” Lucy chọc mạnh một cái vào lưng Septimus. “Nào, lẹ lên.”

Thầm nghĩ bụng mình may phước ba đời vì không có một bà chị như Lucy Gringe, Septimus dấn tiếp.

Chẳng bao lâu Septimus và Lucy đã leo xuống dải cầu thang đá dẫn tới Bờ Trượt Rắn. Họ vừa leo tới nơi là tiếng đồng hồ của tòa án điểm một tiếng tắc tị giữa đêm thinh lặng, bay vọng đến chỗ họ. Septimus nhìn quanh, nhưng đúng như nó nghĩ - không có tăm hơi Marcellus Pye đâu cả.

Septimus ngáp, bỗng dưng nó thấy mệt đứ đừ. Lucy bắt gặp cú ngáp của nó và rùng mình trong khí lạnh. Chị chàng rút một chiếc chìa khóa to tướng ra khỏi một trong bao nhiêu là túi quần áo của mình và kéo áo choàng sát vào người. Septimus nghĩ mình đã mang máng thấy tấm áo choàng này ở đâu đó rồi, nhưng không nhớ ra. Nó thấy Lucy có tấm áo đẹp choáng hồn như vậy thì thật đáng ngạc nhiên. Nhà Gringe vốn chẳng phải thuộc hàng gia đình giàu có, và Lucy thường hay dậm bành bạch đó đây bằng đôi ủng quá khổ màu nâu to gấp đôi cỡ mình… thậm chí cả mớ ruy băng và chuỗi hạt tự làm chị ta cột đầy kín mái tóc nâu dài thắt bím cũng mang vẻ nhếch nhác. Thế mà trên vai chị ta lại có tấm áo choàng xanh dương đậm khoác điệu đàng và toát lên vẻ xa hoa sang trọng.

Tuy vậy Lucy vẫn mang đôi ủng nâu nặng nề to xụ. Chị ta xăm xăm đi tới một cánh cửa rộng mà Septimus biết là cửa dẫn vào nhà thuyền, nơi em trai của Lucy, Rupert, chứa thuyền chạy guồng cho thuê vào mùa hè. Bằng những động tác thành thục, Lucy vặn chìa khóa trong ổ, đẩy cửa mở ra và biến mất. Septimus chạy theo sau chị ta.

Trời tối như hũ nút bên trong nhà thuyền. Septimus đeo Nhẫn Rồng lên và lập tức nhà kho sáng lên thứ ánh sáng vàng u mê. Nó có thể thấy Lucy trong bóng tối, đang loay hoay vần một chiếc thuyền guồng lên một chiếc xe goòng nhỏ.

“Cút đi,” Lucy nạt khi nhận thấy Septimus theo mình vào.

“Chị đi gặp Simon phải không?” Septimus gặng hỏi.

“Việc gì đến mày,” Lucy dấm dẳng, cố đẩy chiếc thuyền nặng nề dễ sợ lên xe. Septimus cầm một đầu thuyền và cùng nhau họ nhấc nó lên. “Cảm ơn,” Lucy lúng búng khi Septimus nắm lấy tay cầm của xe goòng và giúp chị ta kéo chiếc thuyền ra khỏi nhà thuyền.

Họ cùng nhau lăn chiếc thuyền sơn lòe loẹt màu hồng từ Bờ Trượt Rắn xuống mặt nước hào, không nhận thấy một hình ma mũi nhọn, vẻ mặt bất bình đang đứng trong bóng tối nhìn họ hì hục đẩy. Khi Septimus đẩy xe goòng tiếp nước cái tùm và chiếc thuyền nổi lên khỏi xe thì nữ hoàng Etheldredda điên tiết dậm mạnh bàn chân ma xuống đất, không phát ra tiếng động.

Septimus đưa sợi dây cột thuyền cho Lucy cầm, còn mình kéo xe goòng lên khỏi bờ trượt rồi đem cất lại vào nhà thuyền. Khi nó lăn xe ngang qua con ma, mụ trừng mắt nhìn nó và rít chịt trong hơi thở. “Đúng giờ là đạo đức; trễ nải là đồi bại, ranh con,” nhưng Septimus chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng xe goòng kêu lét két.

Nó quay trở lại chỗ Lucy và một bầu thinh lặng đáng sợ ngự trị khi Septimus cầm sợi dây và giữ yên chiếc thuyền cho Lucy bước xuống. Lucy an tọa rồi thì, Septimus ngạc nhiên hết sức, nhìn Septimus với một nụ cười thiểu não. “Mày chẳng đến nỗi là thằng xấu xa,” đoạn hằn học đặt chân vào guồng và đạp chiếc thuyền quái dị của Rupert.

Septimus im như thóc. Ở Lucy có gì đó gợi nó nhớ về dì Zelda, và nó biết nếu muốn dì Zelda tiết lộ cho mình điều gì, thì nó cần phải kiên nhẫn, bởi vì dì Zelda cũng hay cố chấp như Lucy Gringe lúc này đang tỏ ra. Do vậy Septimus kiên nhẫn chờ, cảm nhận điều lấn bấn trong đầu Lucy.

“Simon và tao đã suýt lấy nhau,” Lucy thình lình nổ tung.

“Em biết,” Septimus đáp. “Ba đã kể em nghe.”

“Không ai muốn bọn tao cưới nhau. Tao không hiểu tại sao. Vậy là bất công.” Septimus không nghĩ ra được gì để nói. “Và giờ thì tất cả mọi người đều ghét Simon và anh ấy không bao giờ có thể trở về nhà, và điều đó cũng thật bất công.”

“Ừm, anh ta đã bắt cóc Jenna,” Septimus chỉ ra. “Anh ta còn rắp tâm giết em, giết Nicko và Jenna và anh ta xém phá hủy thuyền Rồng. Đó là chưa kể bà Marcia – anh ta kiên quyết muốn xóa sổ bà Marcia bằng bùa Sắp Đặt, rồi anh ta…”

“Đủ rồi,” Lucy quát. “Không cần phải kể lể.”

Lại im lặng căng thẳng và Septimus chắc chắn rằng mình không thể nào bắt Lucy nói thêm gì nữa. Nó buông chiếc thuyền ra và đẩy thuyền ra xa hào.

“Nếu chị gặp Simon thì chị có thể bảo anh ta rằng anh ta không được chào đón ở đây.”

Lucy nín thít trước lời của Septimus, đặt chân vào guồng và bắt đầu đạp. Thằng bé thấy cảnh tượng đó thật là quái đản, bởi loại thuyền mùa hè này chỉ dùng để du hí, và nhìn Lucy ra đi trong đêm mùa thu đặc quánh sương thì lại càng kỳ quái.

“Thượng lộ bình an, cho dù chị đi đâu,” nó bảo chị ta.

Lucy ngoái nhìn lại. “Tao không biết Simon ở đâu, nhưng anh ấy có viết cho tao một mẩu tin và tao sẽ đi tìm anh ấy. Thế thôi.”

Septimus nhìn Lucy đạp chiếc thuyền màu hồng đi khỏi cho tới khi chị ta ngoặt khúc quanh và biến mất khỏi tầm nhìn. Nó đừng trên bờ trượt một hồi, lắng nghe tiếng guồng lách cách khi Lucy cương quyết hướng ra sông.

Cuối cùng, đúng lúc Septimus định quay về nhà thì nó thấy… lửa cháy dưới nước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.06.2017, 09:22
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 18931
Được thanks: 4324 lần
Điểm: 9.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kỳ ảo] Y thuật (Septimus Heap #3) - Angie Sage - Điểm: 10
Chương 8 - Lửa Cháy Dưới Nước.


Chẳng hiểu nổi – làm thế nào mà lửa cháy dưới nước được?

Mặt nước đen ngòm và ánh lửa bập bùng dưới dòng chảy như là nến phập phù trước gió. Khi Septimus nhìn, nó di chuyển đều đặn xa khỏi bờ trượt, nhích dần đến chân bức tường bao quanh Lâu Đài. Đúng thật nó cảm thấy như lửa là do ai đó đang cầm bước đi dưới đáy hào. Con hào sâu khoảng sáu thước và ánh lửa, Septimus đoán, cách mặt nước chừng hơn bốn mét. Mê mụ người ra trước sự việc lửa cháy dưới nước, Septimus quỳ xuống mặt đá lạnh ngắt của bờ trượt và nhìn đăm đăm xuống độ sâu của con hào.

Từ từ và chắc chắn, ngọn lửa đang bước dần xa khỏi nó, Septimus cảm thấy bồn chồn kinh khủng, tựa hồ như vừa bị mất vật gì đó rất quý giá. Nó chồm tới trước để nhìn một cái lần cuối cùng.

Đằng sau nó con ma nữ hoàng Etheldredda bước ra khỏi bóng tối, một nụ cười mỏng quẹt trên môi mụ. Septimus mải nhìn vật dưới nước đến nỗi không nhận thấy con ma, cho dù mụ có chọn cách Hiện Hình với nó chăng nữa – điều mà mụ nhất định không làm. Nó bước hẳn qua khỏi mép bờ trượt và chồm nhoài người ra. Nếu nó áp sát mặt nước hơn nữa có lẽ nó sẽ thấy…

Nữ hoàng Etheldredda đẩy Septimus một cái thẳng cánh.

Một tiếng tóc nước thật lớn và bất thình lình Septimus đã ở dưới nước, chìm nghỉm xuống đáy hào, láp ngáp vì choáng lạnh. Thủy triều đã chuyển hướng và dòng nước băng giá từ sông tràn vào – xoáy tít và mạnh – dẫu Septimus là một tay bơi cừ, nó vẫn tức tốc bị lôi tuột từ bờ trượt ra giữa hào.

Mãi cuối cùng Septimus mới ngoi lên được, run lập cập không sao kìm nổi. Tay chân nó đang dần mất đi sức mạnh, trong khi dòng nước xoáy không phải là thứ duy nhất nó cần chiến đấu lại. Giờ nó cảm thấy một lực kéo mạnh bạo bên dưới bàn chân, và làm như có người bất ngờ giật nút chặn, dòng nước quanh nó như rút chảy xuống lỗ cống.

Khoảnh khắc sau, đầu Septimus biến hẳn xuống dưới dòng nước đen như mực lần thứ hai. Sức kéo ngược lôi nó xuống cái vụt, và trong vòng vài giây bàn chân nó đã chạm đáy hào. Cố ráng mở mắt dưới làn nước quánh bùn và với buồng phổi tưởng đang bốc cháy, Septimus búng đạp khỏi lòng hào bùn đất và đâm thẳng tọt vào một máng cỏ nhầy nhụa trong hào. Thoáng cái, nó đã bị những xúc tua quấn chặt quanh người và cảm thấy sức lực mình bị hút sạch ra ngoài. Một màn đen phủ ập trước mắt nó và Septimus bắt đầu mất ý thức; tuy nhiên, khi mê đi nó có cảm giác lạ lùng là có một cái bàn kẹp lạnh giá gắp lấy tay nó, lôi nó lên… lên… lên, qua một đường hầm tối tăm về phía có ánh sáng rực rỡ.

“Ối, Sep… đau không?” Giọng Jenna ập đến với Septimus ở cuối đường hầm. Ho, láp ngáp, Septimus cuống cuồng thở lấy hơi.

“Dẹp nhắng nhít đi, nhóc,” một giọng ma gắt gỏng quát. “Đây, cháu gái, nhận lấy nó đi, bởi vì ta không muốn bị Xuyên Qua lần nữa – khó chịu phát khiếp. Chẳng biết cư xử là gì, lũ Học Trò ngày nay.”

“Sep, Sep,” giọng Jenna thì thào bên tai nó và Septimus cảm thấy như cô bé đang dẫn mình đi qua màn đen và… cuối cùng… ra ánh sáng.

“Aaaah!” Septimus bất chợt ngồi thẳng dậy và hít vào hơi thở sâu nhất trong đời mình. Và rồi nó hít một cái nữa, cái nữa, và cái nữa.

“Sep, Sep, anh ổn chứ?” Jenna vỗ mạnh vào lưng nó. “Anh có thở được không? Hả?”

“Aah… aah… aah…” Septimus hít thêm một hơi đầy buồng phổi nữa.

“Được rồi, Sep. Anh an toàn ở đây rồi.”

“Ah…” Septimus căng mắt nhìn quanh. Nó đang ngồi dưới sàn của một phòng khách nhỏ ở sau Cung Điện. Đó là một căn phòng ấm cúng – lửa cháy trong vỉ lò cộng với một cây nến mập mạp trên mặt lò sưởi nhiểu sáp long tong xuống nền lò. Phòng này từng là căn phòng ưa thích nhất của nữ hoàng Etheldredda, mụ thường ngồi đó mỗi chiều, nhấm nháp ly rượu mật và đọc truyện đạo lý. Và bây giờ nó là phòng khách của Sarah Heap, nơi chiều chiều bà cũng ngồi, có điều bà uống trà dược thảo và đọc tiểu thuyết tình cảm mượn của bà Sally Mullin. Nữ hoàng Etheldredda không hài lòng tí nào với gu bày biện đồ đạc của Sarah, và cũng chả ủng hộ chuyện lãng mạn. Còn về cảnh tượng lộn xộn và bừa bãi tổng thể của phòng khách, nữ hoàng Etheldredda cho đó là sự ô nhục, tuy nhiên mụ chẳng thể làm gì được về điều đó, vì ma phải thích nghi với những thói quen xấu của người sống.

Nữ hoàng Etheldredda đeo bộ mặt bất bình cố hữu trong khi nhìn Septimus ướt như chuột lột. Nó ngồi trong vũng nước bùn, bốc khói bên cạnh lò sưởi và tỏa ra mùi nước hào tởm lợm, con ma ngồi trên chiếc ghế duy nhất vẫn còn lại từ thời mụ đương triều – một chiếc ghế gỗ bất tiện, kiểu lưng tựa thẳng mà Sarah đã có ý quẳng từ lâu. Silas đã bỏ quên một miếng bánh xăng uých kẹp thịt muối trên đó từ vài ngày trước và giờ nữ hoàng Etheldredda đang ngồi chóc ngóc trên miếng bánh.

“Ta tin là người đã học được bài học của người, thằng kia,” Nữ hoàng Etheldredda nói, gắn ánh mắt dữ tợn vào Septimus. Thằng bé ho khạc ra vài cọng cỏ lớp nhớp và nhổ phẹt chúng xuống thảm trải sàn.

“Đúng giờ là luân lý,” Nữ hoàng Etheldredda tuyên bố. “Trễ nải là đồi bại. Tạm biệt.” Vẫn giữ nguyên tư thế ngồi như vậy, Nữ hoàng Etheldredda dâng cao lên khỏi ghế vài tấc. Mụ liếc nhìn miếng bánh mì kẹp thịt muối một cách kinh hãi, và rồi lướt xuyên qua trần nhà. Bàn chân bọc trong đôi hài thêu xa xỉ, mũi nhọn hoắt của mụ ngúc ngoắc phía trên Jenna và Septimus chừng hai hay ba giây thì trôi biến đi.

“Anh nghĩ bây giờ mụ ta đã đi thật chưa?” Jenna lào thào hỏi Septimus sau một quãng nghĩ cho chắc ăn. Septimus đứng dậy để nhìn trần nhà cho rõ hơn, nhưng cảm thấy mặt sàn nâng lên sầm sập vào mình, và nó thấy mình ngã nằm xoài xuống tấm thảm tưa sờn yêu quý của Sarah Heap. Jenna lo lắng. “Tốt hơn đêm nay anh nên ở đây. Em sẽ phái Chuột Đưa Tin đi báo với bà Marcia.”

Septimus rên rỉ. Bà Marcia. Nó quên béng bà Marcia đến giờ thì sực nhớ. “Có lẽ tốt hơn em không nên đánh thức bà ấy, Jen à. Vả lại, em còn có Chuột Đưa Tin là hên lắm đó. Tốt nhất để mai hẵng báo cho bà,” nó nói mà hình dung cảnh bà Marcia xộc thẳng vào Cung Điện rồi đòi hỏi muốn biết Septimus nghĩ nó đang làm gì, một điều không hề vượt quá tính cách của bà. Đó không phải, Septimus nghĩ, là câu hỏi nó dễ dàng trả lời ngay lập tức.

“Anh khỏe rồi chứ?” Jenna hỏi.

Septimus gật đầu, tức thì căn phòng bắt đầu quay quay. “Chuyện gì đã xảy ra vậy, Jen? Làm sao anh tới đây được?”

“Anh bị rớt xuống hào, Sep à… ít nhất thì đó là điều Nữ hoàng Etheldredda nói. Mụ ta bảo đó là lỗi tại anh bởi vì anh đã trễ hẹn. Mụ bảo rằng may phước mụ tình cờ có mặt tại bờ trượt và đã ra tay cứu anh. Hừm, đã làm phép Giành Lại anh, theo như lời mụ nói. Hay đại loại phép phiếc gì đó.”

“È… anh mới học nó hồi tuần trước xong. Nhưng anh không thể nhớ nổi. Đầu óc không hoạt động.”

“Không. Anh không cần nghĩ ra nó làm gì. Anh đã suýt chết đuối mà.”

“Anh biết. Nhưng anh muốn nhớ. Thỉnh thoảng, khi ta sắp chết đuối thì sau đó đầu óc ta hoạt động không tốt. Chắc điều đó đang xảy ra với anh, Jen nhỉ?”

“Vớ vẩn, Sep. Đầu óc anh là siêu hạng đối với em. Chỉ tại anh lạnh và mệt thôi.”

“Nhưng… À, anh nhớ rồi. Nó nằm trong ấn bản mới nhất của cuốn Dẫn Lối Linh Hồn,” nó bật nói. “Đúng rồi. Giành Lại – tức là phép vận chuyển sinh vật sống để nhằm bảo đảm nó vẫn còn như là, tức là, sống. Ừm… liên quan tới việc vận chuyển ra khỏi mối nguy hiểm gây nguy hại đến tính mạng, hoặc là lập kế hoạch dài hạn hơn, kiểu như, nhằm bảo đảm họ không chạm trán với sự nguy hiểm đang tới. Hầu hết những trường hợp được lưu truyền lại, đó là, bị đẩy khỏi đường chạy của một con ngựa đang phi nước đại bởi bàn tay ma. Đấy, đầu óc thông rồi.” Septimus nhắm mắt lại và lộ vẻ hài lòng.

“Dĩ nhiên,” Jenna nói như không. “Nhìn này, Sep, anh ướt nhẹp à. Để em đi lấy đồ khô cho anh thay. Hãy cứ nghỉ ngơi đi trong lúc em đi tìm Quản gia Ban đêm.”

Jenna nhót gót bước đi, để Septimus ngủ lơ mơ dưới thảm. Nữ hoàng Etheldredda đang chờ cô bé ngoài cửa.

“Á, cháu gái,” mụ ré lên chói lói.

“Gì hả?” Jenna giận dữ.

“Thằng anh nuôi của ngươi sao rồi?”

“Anh tôi khá rồi, cảm ơn. Bà làm ơn tránh đường được không? Tôi muốn đi lấy đồ khô cho anh ấy.”

“Hành vi cư xử của ngươi thật kém cỏi, cháu gái. Ngươi biết ta đã cứu nó mà.”

“Vâng. Cảm ơn rất nhiều. Bà thật… tử tế. Nào, vui lòng cho tôi qua chứ?” Jenna cố ép người qua một bên, ráng không Xuyên Qua nữ hoàng Etheldredda.

“Ngươi không được qua.” Nữ hoàng Etheldredda xấn tới trước mặt Jenna và chắn lối cô bé. Từng nét của con ma đều toát lên vẻ lạnh như đá. “Ta có điều muốn nói với ngươi, cháu gái, và ta đề nghị ngươi hãy lắng nghe kỹ đây. Sẽ rất bất tiện cho thằng anh nuôi của ngươi nếu ngươi không lắng nghe.”

Jenna dừng lại – cảm nhận có hơi hướm đe dọa khi nghe vậy. Nữ hoàng cúi xuống Jenna, phả hơi lạnh buốt vào không khí. Rồi mụ thì thầm vào tai Jenna, và cô bé chưa bao giờ cảm thấy lạnh như thế trong đời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 72, 73, 74

2 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

3 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 83, 84, 85

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 26/06]

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

6 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

7 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 115, 116, 117

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 19, 20, 21

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

10 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 25/06]

1, 2, 3, 4, 5

14 • [Cổ đại] Ba nghìn sủng ái tại một thân - Tịnh Nguyệt Tư Hoa

1 ... 44, 45, 46

15 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 77, 78, 79

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

19 • [Xuyên không - Điền văn] Xuyên qua làm nông phụ - Uyển Tiểu Uyển

1 ... 31, 32, 33

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 100, 101, 102


Thành viên nổi bật 
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Gián
Gián

QueenRebel: Tuế: gan ta tiêu lâu òy...hihi

Thiên: hẹn lần sau tái ngộ vậy

Hk pít có đọc đc hk nhưng nhắn đại vậy :D
Cô Quân: Ta đi đọc truyện đây
Cô Quân: Buổi sáng chắc k có ai đâu nhỉ :v
Mẫu Tử Song Linh: you hãy đến với Hạt giống Tâm hồn nhé ~

Cùng cảm nhận những điều ý nghĩa quanh ta qua những câu chuyện:
Góc nhỏ: Hạt giống Tâm hồn (2)Đọc – suy ngẫm (2)
Hay những video phim hoạt hình về cuộc sống: Những bài học ý nghĩa về cuộc sống qua video
Nặc Nô: Trâu già đúng lẩn thẩn..hqua tên Thái Tuế ai nói thì ng đó sẽ lập :)2
Nặc Nô: Bỏ lỡ gặp Queen, Trâu già, ng giả danh rồi :hixhix:
Nặc Nô: hú huhuhu...lượn đi xem nốt 2 tập phim thôi mà :cry:
Thái Tuế: hì! đi nghỉ đi, đừng thức quá khuya trường kì! k tốt cho gan đâu
QueenRebel: Thui ngủ ngon. Ta buồn ngủ òy, mấy nay mê truyện mất ngủ
QueenRebel: Ta ăn hết cơm cháy trong nồi là ngưng thui.
Chắc mai mua trà về thử qá, nhà hết trà mấy bữa nay thèm mà lười đi mua.
Thái Tuế: ngon lắm, thử đi, mà không nên ăn nhiều, nê bụng đó :)
QueenRebel: Tuyết: ngủ sớm thế. G9

Tuế: có cảm giác như bị gài bẫy nhễ???
Thái Tuế: cứ thử đi, cơm khê, bỏ vào ly trà, xong nhai... là biết :)2
NguyệtHoaDạTuyết: pai pai hai người, ngẩu ngon :D2
QueenRebel: Tuế: trà??? Ăn zị đc nữa hả??? Cơm cháy mềm òy sao ngon
Thái Tuế: cơm cháy bỏ vào trà nhai là ngon lắm nghen :)2
QueenRebel: Tuế: ai bao nổi ta chớ. Ta hk thít ăn cơm mềm ta thít ăn cơm cháy háhá :v
QueenRebel: Lâu lắm òy hk 8 đêm chắc cũng tháng  nhớ chớt m.n
NguyệtHoaDạTuyết: box ẩm thực đông người về đêm :love:
Thái Tuế: kiếm người bao nuôi đi Queen :)2
QueenRebel: Tuyết: uh chắc để sau vậy. Nghèo kiếm đ cũng khổ ghê hi
Thái Tuế: :hug: hôm bữa nói chuyện xuyên đêm mà :)
QueenRebel: Tuế: biết gla
QueenRebel: Tuế: mắc cỡ hay trinh nữ hoàng cung gì đó àh
Thái Tuế: lão ấy giờ đang ôm gối ngủ rồi :)2
NguyệtHoaDạTuyết: Queen, muội ko biết nữa, tỷ hỏi Thiên ấy
NguyệtHoaDạTuyết: xùy xùy :dracular: ngươi được lắm, Chuột!
QueenRebel: Tuyết: chỗ tên t/g để ??? đc hk
Thái Tuế: sặc! nhầm người rồi, cái người bên cạnh lão thiến đây :))
Queen: nhớ gla  không? :)
NguyệtHoaDạTuyết: :lol: Thiên, sao ko đặt Thiên Tuế lun :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.