Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Lưỡi - Jo Kyung-ran

 
Có bài mới 19.05.2017, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý - Tình cảm] Lưỡi - Jo Kyung-ran - Điểm: 10
9.

Tháng Hai là tháng ngắn nhất trong năm, cũng là tháng thưa thớt lễ lạt hội hè, có thể coi như mùa giáp hạt đối với ngành công nghiệp nhà hàng. Nhưng không thể về sớm hoặc làm ít đi chỉ vì vắng khách. Ở Nove, tháng Hai là thời điểm chúng tôi phát triển thực đơn mới, nên đây là tháng tràn ngập xúc cảm cũng như vô cùng căng thẳng. Phải sáng tạo món mới để giới thiệu vào tháng Bảy, trong thực đơn mùa hè.

Giống như mọi điểm bất biến khác ở Nove suốt bốn năm tôi vắng mặt, Bếp trưởng vẫn duy trì việc lên thực đơn mới hai lần một năm, và cũng hai lần một năm – vào tháng Giêng và tháng Bảy – lại cử hai đầu bếp sang Ý. Họ có thể đồng hành đến một vùng thăm thú các nhà hàng tại đó hay chọn đi những hướng khác nhau, miễn là phải vòng quanh nước Ý trong mười lăm ngày, ăn và uống càng nhiều càng tốt. Nove sẽ chi trả toàn bộ phí tổn, nhiệm vụ duy nhất của các đấu bếp là báo cáo về những món đáng nhớ mà họ gặp, về cả những món mà họ muốn gợi ý cho thực đơn mới. Từ những báo cáo này, Nove tiến hành xây dựng thực đơn. Đôi lúc có người mang được hẳn công thức về, hoặc học được cách làm món ăn trong bếp của một nhà hàng nào đó. Điều này cũng tùy khả năng từng người, còn hầu hết các đầu bếp chỉ dựa vào gai vị giác để đoán ra những nguyên liệu đã được sử dụng, bởi các nhà hàng nổi tiếng hiếm khi công khai công thức của họ. Làm báo cáo như thế rất khó, dĩ nhiên rồi, nhưng không phải lúc nào cũng có cơ hội chọn nơi đi chơi và thả sức ăn uống ngủ nghê suốt mười lăm ngày liền. Có lẽ chính nhờ những cơ hội như vậy, tỉ lệ giữ chân nhân viên của Nove phải nói là rất cao.

Trong sáu năm làm việc cho Nove, tôi đã đi Ý năm lần, học được cách chế biến gan ngỗng kèm táo nướng ở Tuscany, cách làm gelato ở Bologna, làm pizza margherita ở thành phố pizza lừng danh Napoli (nhờ lao động không công suốt mười hôm liền trong bếp quán pizza nổi tiếng nhất ở dó, họ có lượng tiêu thụ kỷ lục là bốn nghìn miếng pizza margherita mỗi ngày). Không còn nơi nào thích hợp hơn nước Ý để nghĩ về thức ăn, để ăn ngày ba bữa, để uống, để ngủ nữa. Ở Ý, hễ không có gì trong miệng tức là đang đói. Và thu hoạch sau chuyến đi Ý của tôi không bao giờ chỉ có mỗi món ăn.

Khi đã hết khách, các nhân viên vừa đi du lịch ẩm thực về sẽ nán lại nhà hàng cùng với Bếp trưởng và những người đóng góp ý tưởng, để chế biến, thưởng thức và đánh giá món ăn đến tận đêm khuya. Người nào làm việc trong nhà bếp mười một tiếng mỗi ngày sẽ biết rằng thức ăn, bất kể ngon lành đến đâu, cũng không thể hấp dẫn mãi được. Nhưng tháng Hai là tháng đặc biệt. Hằng ngày, tôi đến làm lúc mười giờ sáng và ở nhà bếp tới quá nửa đêm để nấu, ăn, uống. Giả sử phân loại, thì những thức tôi ăn bây giờ không phải là thức ăn đoàn kết, không phải là lời đề nghị hòa bình, nó có xu hướng xích mích hơn, khiến tôi không muốn mở miệng mà tiếp nhận. Thực ra dù Mun Ju không tỏ lộ lo lắng về việc tôi quá gầy, thì tôi cũng cần tăng cân và chưa bao giờ muốn là một đầu bếp biếng ăn. Bước vào giai đoạn chuẩn bị thực đơn mới, tôi liền tập trung ăn. Trong khi những người khác chỉ nếm thử thì tôi luôn đánh bay cả đĩa, bất kể là món gì. Lưỡi có nhạy cảm đến đâu đi nữa, thì việc nếm mỗi một miếng rồi vội đánh giá chẳng khác gì việc nhìn thấy ai đó một lần nhưng thao thao bình luận theo kiểu đã biết mọi điều về anh ta.

Từ chối thức ăn là chướng ngại đầu tiên tôi gặp phải sau khi chia tay anh. Từ chối thức ăn về cơ bản là sự từ chối các mối quan hệ, nếu chuyển biến nặng hơn thì có thể trở thành căn bệnh đáng sợ, dẫn đến việc hủy hoại hoàn toàn mọi giao tiếp với con người. Tôi ăn suốt ngày cho đến khi kiệt sức, giống như Mun Ju mười năm về trước. Nhưng chính ngửi, chứ không phải ăn, mới là nguyên nhân làm tôi kiệt quệ. Kẻ chi phối căn bếp chật hẹp này hóa ra không phải Bếp trưởng nghiêm khắc khó tính, mà là mùi thức ăn lan tràn, cầm tù người ta trong nó.

Các khúc mắc của tôi với Paulie cũng bắt đầu từ mùi. Hồi dọn khỏi nhà Bà, tôi đã không ngờ được rằng một ngày kia mình sẽ có một con chó. Lần đầu đến chỗ anh, tôi trông thấy một ụ nâu lớn, phẳng phiu, bóng loáng ở giữa vườn, đang tắm trong ánh nắng.

Tên nó là Paulie, anh nói với tôi, như thể giới thiệu chính mình. Tôi chưa gặp ai thốt ra tên một con chó mà nghe ngọt ngào đến vậy, giả sử được hỏi tại sao lại phải lòng anh, tôi nghĩ có lẽ mình sẽ nói ngay là vì cách anh gọi, Paulie! Máu dồn ngược lên đầu – như vừa nhấp một ngụm rượu ngọt nóng – khi tôi tự hỏi gọi tên chó còn thế, không biết anh sẽ gọi tên tôi thế nào. Tôi đùa rằng con chó nằm khoanh mình mà vẫn đồ sộ đến nỗi tôi tưởng là con gấu. Anh phá lên cười và kêu, Ê, Pauiie, chào đi nào. Đáng ngạc nhiên, con chó to lớn nhổm dậy, tiến lại gẩn, dừng trước mặt tôi, lặng lẽ và lịch sự thúc cái mũi vuông vức trơn nhẵn vào đầu gối tôi. Cú thúc này về sau sẽ đồng nghĩa với câu “Chị ổn chứ?” trong ngôn ngữ bí mật của tôi với nó.

Bây giờ thì cả Paulie và tôi cùng bị ruồng rẫy. Tôi đã tin rằng chúng tôi sẽ không vấp phải bất cứ vấn đề nào, mặc dù tôi chẳng mấy khi rảnh rỗi để thực sự đánh giá tình hình. Paulie không sao hiểu được vì lẽ gì mà thi thoảng tôi bỏ bữa hoặc nhốt mình trong nhà. Cũng như tôi quên rằng Paulie cần đi dạo hằng ngày và rằng tiếng sủa qua kẽ răng của nó không phải lời đe dọa mà là một dấu hiệu phục tùng. Tôi còn quên là không được để mặc Paulie một minh cả ngày, bởi nó là một con vật trung thành, một con vật rất khổ sở khi hàng tiếng đồng hồ không có chủ ở bên.

Vào trung tuần tháng Hai, cứ phải khuya khoắt tôi mới đi làm về, thế là ngôi nhà bắt đầu tanh bành. Paulie xới tung các quyển sách, rèm cửa, quần áo. Và bất kể đã trở nên gần gũi thân thiết tới mức nào, con người và con chó vẫn không thể đi đến nhất trí vể mùi hương. Paulie và tôi thích những mùi hoàn toàn đối lập. Paulie ghét mùi nước hoa tôi dùng, trong khi tôi không thể chịu đựng được mùi nước tiểu và phân mà nó đem trét lên rèm với thảm. Paulie được huấn luyện rất tốt từ khi ra đời, nhưng sau ngày ông chủ báu ngọc bỏ đi, nó đã bắt đầu thôi vào buồng tắm, mà cứ đại tiểu tiện ở bất kỳ nơi nào nó muốn. Tôi có thể thông cảm, dĩ nhiên, vì Paulie cũng biết thông cảm khi tôi cứ ngủ li bì hoặc tình cờ đổ nước cam chứ không phải nước lọc vào bát của nó. Về đã muộn lại còn phải lau dọn căn nhà đã bị con chó cố ý phá phách là một chuyện không dễ chịu gì, nhưng cái mùi nó tạo ra mới thực sự vô phương tha thứ. Mùi phân và mùi nước tiểu cứ lưởng vưởng như trứng ung hết góc nọ đến góc kia. Không tài nào cải tạo được. Paulie cứ giở trò suốt.

Cũng giống như con người, giữa chó với nhau vẫn có sự khác biệt. Có những con chó đặc biệt khác những con còn lại. Tan làm, tôi thường nghĩ nên về nhà khẩn trương để có thể dẫn Paulie đi dạo, nhưng vể tới nơi tôi lại rúc ngay vào buồng tắm mà gội đầu xối nước hòng xả hết mùi nhà bếp trên tóc trên tai. Tắm rửa xong xuôi thì chỉ còn mỗi một ham muốn là ngủ. Bất kể ăn nhiều đến đâu, thể xác tôi vẫn hoài mệt mỏi.

Tao nghĩ là xuân sắp sang, tôi thì thầm trong lúc nằm trên xô pha, tay lơ đãng chải lông cổ Paulie. Con chó đột nhiên lắc mình, ngẩng đầu lên, và tôi lập tức ngửi thấy mùi gì đó. Tôi hít hít, lỗ mũi nở rộng. Mày làm gì đấy, Paulie? Paulie lắc đầu, lông trên mình dựng đứng. Tôi rút bàn tay đang luồn trong bờm lông Paulie, đưa lại gần mũi. Một mùi thân thuộc mà tôi biết quá rõ. Mùi ấy từ từ khuếch tán ra không khí. Tôi thọc lại tay vào lông Paulie và nó ưng thuận, cuộn mình nằm xuống như cũ.

Mùi hôi của rêu mốc mọc trên bề mặt phô mai xanh; mùi oi của tảng thịt cừu treo lâu ngày trên xà nhà; mùi chua, cũ, nồng, thoảng ra từ vùng dưới cánh tay của một chiếc sơ mi đẫm mồ hôi… Và giữa tất cả những mùi đó nổi lên một mùi mằn mặn dễ chịu, tươi mới như cá trích mùa đông, một mùi hương bản năng, đầy sức sống. Mùi của một người đàn ông. Mùi của anh.

Chó ghi nhớ con người qua những dấu chân họ để lại trên mặt đất, qua mùi của bàn tay vuốt trên lưng chúng. Đây… mùi này thì cả hai chúng tôi đều thích.

Paulie lắc đầu. Tôi nhắm mắt. Có khi mùi của anh cũng còn phảng phất đâu đó trên xô pha này. Một lượng rất nhỏ những phân tử không đáng kể. Bây giờ mùi ấy đang từ từ tản mát khỏi căn nhà và khỏi lông Paulie. Nhưng mùi không phải là thứ duy nhất tôi nhớ ở anh. Mày cũng thế, phải không Paulie?

Vào các ngày thứ Ba và Năm – ngày có tiết dạy nấu ăn – tôi sẽ ra chợ Gyeongdong hoặc đến mấy nhà kho lớn như Costco để mua nguyên liệu. Chúng tôi thường đi cùng nhau, nhưng nếu anh có kế hoạch khác thì tôi sẽ lái xe tự đi một minh. Hôm ấy, tôi vừa xách sáu túi nhựa lớn đầy ắp thực phẩm về tới cửa và đang thay dép lê để đi trong nhà thì Paulie, nhỏm dậy từ chỗ nằm trước cửa trượt trong mờ ngăn giữa tiến sảnh và phòng khách, tiến lại gần và thúc mũi vào đầu gối tôi. Khác với mọi lần, cú thúc rất mạnh, gần như thô bạo, đến nỗi tôi phải bước giật lui.

Chuyện gì vậy, Paulie?

Khi một con chó xử sự khác thường, chúng ta nên nương theo cách thức nó yêu cẩu. Mỗi lần dẫn Paulie đi dạo, tôi không thể kéo mạnh dây da ngay nếu muốn đi theo một hướng xác định. Thay vào đó tôi để tùy ý con chó chốc lát rồi khéo léo điều chỉnh về lối đi mình muốn. Còn cứ giằng mạnh dây da thì nó sẽ bướng bỉnh đòi theo hướng sai. Tôi đã học được ở anh rất nhiều vể loài chó. Paulie nôn nóng muốn ra ngoài, tôi bèn bước lùi, mềm mỏng và nhẹ nhàng cản nó lại. Đúng lúc ấy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng động bên kia cánh cửa trượt. Thật bất thường vì Paulie phải nằm ngoài cửa thế này, nếu chủ nó đang ở bên trong.

Có ai đến à, Paulie?

Y như trong cảnh quay chậm, Paulie từ từ khuỵu chân trước và nằm xuống bên chân côi. Có nghĩa là, chúng ta nên ở ngoài đây với nhau.

Mày biết người đó à, Paulie?

Paulie nhăn mũi phì một tiếng, nghe gần như thở dài. Trong quá trình dạy từ ngữ cho Paulie, tôi nhận ra rằng loài chó chỉ có thể diễn đạt ý mình một cách rất hạn chế. Nhưng xét về bản chất, thông tin của chúng không bao giờ chứa đựng sự dối trá.

Tránh ra, Paulie, tôi hạ lệnh bằng một giọng thấp và đanh. Mũi Paulie cứng lên thấy rõ. Nó đang bồn chồn. Cứ đẩy mũi vào ống chân tôi.

Không sao đâu, Paulie. Lùi ra, Paulie. Mau.

Không cản được, Paulie miễn cưỡng di chuyển ra sau tôi. Tôi đưa tay đến cửa trượt, áp lòng bàn tay lên cánh cửa và vuốt nhẹ, cửa mở.

Dừng ở bên này cửa với Paulie, chỉ tích tắc thôi, mà đầu óc tôi đã suy đoán đủ mọi sự kiện xoay quanh cảnh tượng lồ lộ kia. Không có gì lạ lùng trong việc một người đàn ông và một người đàn bà trần truồng. Nó tự nhiên như hai vị khác nhau trộn lẫn trên một đĩa. Cô ta mặc đầm sa màu đào, ngoài khoác áo gió đầu thu. Tôi cùng các học viên từng phải trầm trồ vì chiếc đầm quá đẹp và hợp với cô, rồi xúm xít vây quanh để sờ xem chất vải.

Từ bên này khung cửa, tôi nghĩ đầm sa vẫn còn rất đẹp, nhưng mặc vào tháng Mười một thế này thì lạnh lắm. Hai tay cô vần vò viền gấu của cái đầm đã tốc lên đến thắt lưng, phơi bày mọi thứ, môi cô mút lấy bìu anh, nhăn nheo như quả mận khô, anh thì ở bên trên, tay luồn vào mái tóc xõa kín cả mặt cô, nhẹ nhàng và liên tục kéo đầu cô về phía mình hoặc đẩy ra.

Hồi còn nhỏ, tôi từng nghe Bà kể một câu chuyện.

Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông ngủ lâu ngày trên cây. Thời đó thế giới chưa có người, khủng long còn vè vè bay lượn. Một hôm người đàn ông tỉnh giấc. Những chùm mây nhỏ nổi trôi bổng bềnh trên trời, và gió thơm như cỏ. Không phải cỏ, anh ta nhận ra, mà là một bông hoa duyên dáng. Bông hoa đang nở rộ dưới gốc cây, chính cái cây của anh ta. Người đàn ông tụt xuống bằng đôi chân săn chắc khỏe mạnh. Giữa đóa hoa nở xòe như chiếc đĩa, có một vũng nước đọng. Người đàn ông đứng im, chằm chằm nhìn cái vũng rồi nghiêng mình xuống, chậm rãi và thành kính, bắt đầu uống.

Trông anh, tôi hình dung được dáng vẻ của người đàn ông trong truyện khi anh ta uống nước. Anh ngả cô – giờ đã khỏa thân hoàn toàn – ra xô pha, quỳ trên hai chân, nhìn xuống cô ở chỗ, hẳn đã nở bung như một quả vả mọng chín, đúng kiểu vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài và lần đầu tiên trong đời ngắm nước mưa đọng vũng trên một đóa hoa. Lưng anh xoay ra ngoài, nhưng tôi biết ánh mắt anh thế nào. Tôi đã tưởng ánh mắt ấy chỉ dành riêng mình tôi.

Anh bắt đẩu, nâng niu và nhịp nhàng, đưa ngón tay chà xát, xoa nắn cô. Giạng chân rộng ra để ngón tay anh vào được sâu hơn, cô ngước nhìn mặt anh với biểu cảm như kiểu, Nhìn đi, nhìn xem của em hoàn hảo thế nào, rồi rên lên và nhắm mắt lại. Không ai vội vàng, không ai bối rối. Nghĩa là không phải lần đầu tiên họ làm tình. Giống như những người đi hái nấm, họ rất tập trung, bí mật và cẩn thận trong sự yên ả đầy căng thẳng và nôn nao, kéo và đẩy và căng và giật nhau như những chiếc lưỡi lớn, hồng, ướt, bóng loáng quấn bện làm một. Họ đã chìm đắm hoàn toàn vào ăn – như thể đang tham dự một bữa tiệc khác biệt, không phải ở món ăn, mà ở cách ăn – nhai, mút, liếm. Anh kéo mông cô, tròn và ửng như những quả đào ướp vang đỏ, lại sát mình. Rồi anh thúc vào bên dưới cô, ghì chặt hông cô bằng cả hai tay, tôi nghe anh hét tên cô, điếc cả tai. Đôi mắt tôi cũng biến thành vùng nhạy cảm thì phải, chỉ nhìn mà toàn thân đã run bắn lên. Những muốn lao vào giữa họ mà hỏi, Hương vị thế nào?

Khi ăn đào ướp vang đỏ, phải dùng cái nĩa cực nhọn mà đâm phập vào nó.

Cách duy nhất để thưởng thức đấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 19.05.2017, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý - Tình cảm] Lưỡi - Jo Kyung-ran - Điểm: 10
Tháng Ba


Ta đã cho ngươi đồ ăn, giờ ngươi phải làm những điều ta bảo.

Châm ngôn Sherpa


10.


Đông đến và đi như con cá lạc đường. Mùa đông năm nay thật lạnh, dài, và bất tận. Mừng là mình đã vượt qua được, tôi tự nhủ, mau chóng trở lên lạc quan về thế giới mỗi khi liếc thấy một bông thủy tiên vàng nảy ra khỏi đất đai lạnh giá. Mùa xuân là mùa tuyệt vời để nấu ăn. Có thể nghe được tiếng vạn vật đội đất bật lên, trên núi, dưới biển và ngoài đồng, giống như mở một hộp cá trích và thấy phả ngay vào mặt làn khí mằn mặn tươi tắn, nhìn đám bong bóng muối cứ sủi ùng ục như phát nổ. Âm thanh vui tai nhất trong số này là tiếng con bạch tuộc ngọ nguậy trồi lên từ đáy sâu đại dương. Con bạch tuộc bị bắt, ngạc nhiên, vặn xoắn và phun mực đen như muốn nôn mửa hết những vết thương mà nó phải mang trong mình suốt cả mùa đông. Bạch tuộc dẻo, tươi, nhiều trứng, ăm ắp hương vị và dinh dưỡng vào quãng tháng Ba tháng Tư, những tháng đúng mùa. Tháng Ba cũng là tháng món mì ống bạch tuộc phục vụ ở Nove đắt hàng nhất. Chuẩn bị nguyên liệu xong, trong lúc đợi khách tới ăn trưa, tôi nghỉ tay và chần năm sáu con bạch tuộc vào nước muối, đoạn vớt chúng ra và, thay vì chấm tương ớt truyền thống, tôi dìm chúng trong xốt pesto rồi đưa lên miệng. Bạch tuộc mềm nhưng không nát, mùi biển ngồn ngộn trong miệng tôi cùng vị tươi của húng quế. Đúng là hương vị của mùa xuân.

Tôi quay ra làm tiramisu, món tráng miệng tiêu biểu của ẩm thực Ý. Tiramisu ăn vào mùa nào cũng ngon, nhưng mùa xuân có vẻ thích hợp hơn cả. So với các loại bánh khác, nó hơi rắc rối trong khâu thực hiện và khó khăn trong khâu bảo quản, vì thế tôi không làm thường xuyên, nhưng hễ sang xuân là thể nào cũng có để gửi ra bàn tặng các khách quen. Dân Venice thế kỷ XVIII đặc biệt yêu thích tiramisu – nghĩa là “kéo tôi lên” trong tiếng Ý, và quả thực nó có thể cải thiện tâm trạng người ăn. Với espresso trộn trong thành phần, tiramisu khiến người ta trở nên hào hứng chỉ sau một miếng cắn. Nếu dùng kèm một tách cà phê nóng điểm cô nhắc vào mùa đông, tiramisu còn tạo nên những hiệu ứng tuyệt trần hơn. Tôi pha espresso để nguội, tra chút đường trắng vào nồi rồi đun sôi, đồng thời đập trứng, thêm hạt vani, và đánh bông bằng máy đánh trứng. Đây là món tráng miệng đầu tiên tôi dạy các học viên tuần thứ sáu ở Bếp Won. Tôi trải kem và phô mai mascarpone, rót espresso lên trên, rắc một nhúm bột ca cao và đặt vào tủ làm lạnh, định sẽ đem ra dùng cho bữa trà chiều. Đây là món ăn nhẹ đầu tiên tôi làm kể từ khi quay lại Nove. Nếu nó quá mặn, có thể điều chỉnh bằng mật, và nếu quá ngọt, cứ cho thêm muối. Hy vọng các đầu bếp sẽ xúc nhẹ nhàng từ ngoài rìa vào, đưa lên miệng, và đồng ý: Cuối cùng K đã lấy lại được nhịp điệu của mình.

Choi, phụ bếp trẻ nhất, đã quên đặt salumi và mozzarella, khiến việc chuẩn bị bữa tối gặp đôi chút trục trặc. Chẳng phải ngày tận thế nếu thiếu salumi, nhưng không có mozzarella, chúng tôi không thể làm được xa lát caprese, món khai vị nổi tiếng nhất trong thực đơn của Nove. Mozzarella phải tươi, vì thế không tiện đặt nhiều một lúc. Như để khiến mọi việc tệ hơn, hôm nay lại đúng là ngày ông Choe sẽ đến dùng bữa. Ông ta là chủ tịch của Mido, một hội sành ăn đầy ảnh hưởng trong giới ẩm thực. Quản lý Park nói không nên để Bếp trưởng biết, và phân công tôi buổi chiều ra siêu thị gần nhất mua về. Tôi hơi khó chịu, vì siêu thị gần Nove nhất lại chính là Costco ở Yangjaedong, nơi tôi thường đi với anh. Nhưng cuối cùng tôi cũng đặt chân ra đường dưới trời đầy gió.

Khi mối quan hệ xuất hiện những nứt rạn, người ta thường băn khoăn rằng những người khác sẽ làm gì trong tình cảnh tương tự. Tôi nhận ra mình đang cố sức đến kiệt quệ để thể hiện bản thân như một sinh thể không sợ hãi, như một con thú nhỏ giữa trái đất này. Tôi giấu mình đi, tránh lai vãng những nơi chốn cũ từng tới với anh, không ăn những món chúng tôi từng nấu hoặc ăn cùng nhau, chỉ là không định dọn đến một chỗ ở mới, vì tôi đã có căn bếp và tủ lạnh lớn đúng như ao ước bấy lâu. Người ta thường bảo chẳng ai mê thích người yêu được đến từng giây từng phút trong suốt cuộc đời, nhưng với tôi thì không đúng. Tôi say mê và vẫn nhìn về phía người tôi yêu mỗi giây mỗi phút được ở bên nhau. Và chưa thể chấp nhận được thực tế rằng mình không còn anh nữa. Nỗi buồn thực sự chính là khi một người khát khao mà người kia thì không. Tôi chẳng tìm ra từ nào xác đáng hơn để miêu tả, và không thể diễn đạt được cảm giác này thông qua món ăn.

Bởi có một điều chắc ai cũng biết, về nỗi buồn, là nó rất mực cá nhân, riêng tư hết sức.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.05.2017, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý - Tình cảm] Lưỡi - Jo Kyung-ran - Điểm: 10
11.


Đàn bà làm gì trong khi chờ người đàn ông của mình? Cô ta có thể gội đầu, trang điểm, chọn kiểu váy áo mà các bà các cô đều nóng lòng mặc thử, xức nước hoa, ngắm mình lần cuối trong gương. Nhưng quá trình này chỉ diễn ra khi cô ta và người đàn ông được chờ đang yêu nhau. Còn nếu phải chờ một người đàn ông cô ta vẫn yêu mà không thiết tha gì cô ta nữa thì tình hình sẽ khác, vì lúc ấy niềm vui thuần túy của việc đợi chờ đã mất. Yêu một người cũng giống như xăm chữ lên mu bàn tay mình. Cho dù người ngoài chẳng ai nhìn thấy thì chúng, giống như dạ quang, vẫn lọt vào tầm nhìn của người thay lòng đổi dạ. Với tôi bây giờ, thế là đủ.

Tôi cũng tính đến việc dọn dẹp một chút hoặc tắm cho Paulie, nhưng cuối cùng lại chọn cách nằm dài trên xô pha. Tôi muốn làm những việc chỉ liên quan đến bản thân tôi, những việc hai đứa từng làm chung hồi anh còn yêu tôi, một việc gì đó, không dính dáng đến tắm cho Paulie hay dọn dẹp, nhưng giờ, những việc như thế dường như chẳng còn nữa. Đã có thời tôi từng chia sẻ rất nhiều thứ với anh, rất nhiều thứ có thể khiến chúng tôi hạnh phúc hoặc phấn khích. Tôi trở mình.

Anh đến vào hai giờ chiều, như đã hẹn, lúc tôi đã ngủ thiếp đi. Trong lần đầu gặp nhau tôi cũng nằm thế này, chỉ khác là trên đường, và khi mở mắt thì thấy anh đang nhìn xuống mình, mũi gần chạm mũi.

Paulie đánh động về sự có mặt của anh bằng cách giật chiếc dép lê đang toòng teng ở chân tôi. Tôi mở mắt, thấy anh đã vào bên trong cửa trượt, bộ dạng không mấy thoải mái. Lại đây đi, như ngày xưa. Lại gần đây. Nhưng anh không nhúc nhích. Tôi ngồi dậy và chải tóc.

– Độ này thế nào? – Câu chào của anh không nhằm trực tiếp vào tôi, mà cũng không thực sự dành cho Paulie. Anh gỡ túi khỏi vai và buông nó xuống nền nhà gần chỗ cửa trượt như thể sắp phải đi ngay.

Paulie từ từ lại gần, liếm lòng bàn tay anh đang chìa ra. Bằng bàn tay kia, anh vuốt ve cổ nó. Cổ Paulie sắp vương mùi anh thêm một thời gian nữa đây. Không muốn anh nhìn mình nằm, tôi nhỏm dậy khỏi xô pha:

– Anh muốn ăn gì không?

– Không, anh ăn rồi.

Chúng tôi vẫn thường nhàn nhã ăn trưa vào khoảng hai giờ, sau bữa giữa sáng và trưa.

– Ăn rồi?

– Anh đưa Paulie đi dạo rồi sẽ quay vào.

Anh không buồn nán lại qua hai phút. “Thế cũng được,” tôi đi về phía nhà bếp. Paulie nhìn tôi nhưng chân thì lê ra cửa khi chủ nó huýt sáo. Tiếng huýt sáo của anh. Lâu rồi tôi mới nghe thấy. Dù từng tập luyện rất cần mẫn, tôi vẫn không thổi được thành tiếng. Tôi nghe cửa đóng lại. Ăn gì thì hợp hơn cả vào lúc hai giờ chiều? Tôi chúm môi và cố huýt sáo trong lúc mở tủ lạnh. Trong tủ có khoai tây, bí ngô xanh, bột mì, mì ống, một khay xốt và cá đông lạnh – cá tháp, cá bơn, cá thu – cùng mấy con cá trống tươi và trứng cá rất hợp để làm xa lát. Với những thứ này tôi có thể chuẩn bị một bữa tươm tất, dù không linh đình. Tôi từng cảm thấy mình được trời ưu đãi mỗi lần mở tủ lạnh.

Trong tiểu thuyết Người đàn bà ăn được(1), Marian nướng một cái bánh cho người đàn ông cố làm cô thay đổi nhưng cuối cùng gần như hủy hoại cô. Cái bánh có hình đàn bà. “Trông em ngon đấy. Làm người ta rất thèm ăn. Và đó là điều sẽ xảy ra với em, điều em phải gánh lấy khi mang phận thức ăn,” cô nói, đoạn gọi người đàn ông đến chỗ mình và đưa cái bánh ra. Khi anh ta phát hoảng bỏ đi, cô lấy nĩa đâm vào hình nhân, bắt đầu từ đôi chân. Có lẽ cô chỉ muốn chia sẻ cái gì đó với anh ta và nhờ vậy, thấy thỏa mãn. Tiểu thuyết kết thúc ở chỗ Marian nói rằng đây đơn thuần là một cái bánh, đoạn xiên nĩa vào tấm thân bánh ngọt, cắt cụt đầu nó.

(1) The Edible Woman của Margaret Atwood.

Để tỏ thái độ thất vọng với người chồng của mình, phụ nữ La Mã sẽ nướng bánh bột hình âm hộ và đặt nó lên bàn. Trong một nhà thờ nhỏ ở Sicily, có bức bích họa vẽ một cái bánh nướng dạng bầu vú, làm từ sữa trứng màu vàng, ngọt và dày, trên cùng đính anh đào đỏ làm nhũ hoa. Phụ nữ nấu nướng không chỉ để ăn. Phẫn nộ, bất hạnh, thèm muốn, thương tâm, biện bạch và bi thống đều có thể được lồng vào món ăn để biểu đạt tâm trạng của họ. Dĩ nhiên, lý tưởng nhất vẫn là món ăn tràn trề tình yêu, cũng như vui vẻ là rất quan trọng khi vào bếp.

Đối tượng chủ yếu chi phối tâm trí đầu bếp chính là những người sẽ thưởng thức món ăn của họ. Một đầu bếp nên nắm bắt được thói quen ăn uống của thực khách: khẩu vị, mong muốn, sở thích, dị ứng, cái gì làm người ta thỏa mãn, rung động, cái gì làm người ta thèm thuồng lần nữa… Thói quen ăn uống không phải là thứ hay thay đổi. Người ta mang thói quen ấy bên mình kể cả khi rời nhà đi xa. Thời tôi bắt đầu nấu ăn, Bếp trưởng thường xuyên dạy chúng tôi hãy nấu giống kiểu vẫn được mẹ nấu cho hồi nhỏ. Vì không có “mẹ”, tôi chuyển từ đó thành “bà”. Những ngày làm việc ở nhà hàng Napoli, bếp trưởng bên ấy cũng nói với tôi rằng ở Ý, tay nghề nấu ăn hoàn hảo là phải mang lại cho thực khách cảm giác rằng bà của họ đang ở trong bếp. Tôi thấy mình mỉm cười không cưỡng lại được. Khác với lúc nấu cho khách hàng hoặc học viên tôi dạy, khi nấu cho anh, tôi muốn chế biến được loại thức ăn kích thích cơn đói của anh đối với mình.

Lấy rau diếp ra khỏi tủ lạnh, tôi dừng lại để nhìn ra cửa sổ đang sáng rỡ trong nắng chiều mùa xuân. Kế đó đưa mắt điểm qua mọi thứ mình đang có: một gian bếp lớn chứa được lớp học cho mười người, nội thất tiện nghi, khoảnh sân đủ rộng để con chó setter Anh và người đàn ông ba mươi mốt tuổi dong dỏng như một thân cọ có thể dạo quanh. Đây không phải là những thứ thường đến một cách suôn sẻ ở tuổi này. Vậy mà tôi đã có tất cả. Cho dù mọi việc trở nên tồi tệ giữa chúng tôi, thì tôi cũng không thể dễ dàng bỏ cuộc. Vấn đề bây giờ không phải là liệu chúng tôi có yêu nhau không, mà là liệu chúng tôi có thể quay trở lại như trước không. Tôi cần phải nói với anh, mềm mỏng, gợi nhớ: Thậm chí nếu chúng ta không thể quay lại như trước, thì công sức bỏ ra cũng không phải hoàn toàn công cốc. Có thể học hỏi được điều gì đó thực sự giá trị khi nhặt những mảnh vỡ và hàn gắn nó. Hãy đợi cho đến lúc ấy.

Ở trong nhà nhà vào mùa xuân, với anh gần bên, tôi bỗng trở thành một người tích cực hơn, hướng ngoại hơn và vui vẻ hơn.

Tôi định làm một chiếc xăng uých không thịt, chỉ nhân hương thảo, rau và trứng. Không gì thích hợp hơn thế cho một bữa ăn lúc hai giờ chiều ngày Chủ nhật. Nếu quả thật là anh đã ăn trưa, thì có ăn thêm cũng không đến nỗi nặng bụng. Tôi trả con gà lạnh và hộp cá hồi hun khói trở lại tủ, đoạn lấy chiếc bánh mì que, phết một lớp bơ mỏng, tưới dầu ô liu rồi rắc tỏi xắt mỏng và cỏ xạ hương lên. Tỏi và cỏ xạ hương sẽ làm dậy dầu ô liu, để xăng uých khỏi tẻ nhạt. Tôi thường cho thêm cả mayonnaise nữa, nhưng lần này thì không, vì anh không thích. Bây giờ chuẩn bị nguyên liệu làm nhân nữa là được. Tôi tãi rau diếp ra cho ráo nước, thái trứng luộc, cà chua, dưa chuột và hành thành nhiều lát mỏng. Thường thì một cái bánh mì que đã là quá đủ cho cả hai. Tôi lấy dao chuyên dụng cắt xéo bánh mì làm ba phần, đặt cả vào một cái giỏ đậy the mỏng. Dù làm một món xăng uých đơn giản, vẫn phải chọn thứ bánh mì chất lượng, chọn nguyên liệu hòa hợp, và nhất định phải có một loại hương thảo, bất kể là cỏ xạ hương hay húng quế, đây là nguyên lý làm xăng uých của tôi.

– Nào, anh thử một chiếc xem.

Tôi đợi anh cắn một miếng xăng uých. Ăn được với ai thì cũng nằm được với người ấy. Bởi thế những cuộc xem mặt luôn bắt đầu bằng bữa ăn. Người ta nếm trải sự mong đợi và tò mò tăng dần về nhau trước hết là theo cách này, chứ không phải theo cách lên giường. Cũng có nhiều trường hợp thì ngược lại thật. Khi ăn cùng nhau, mối quan hệ sẽ sâu sắc hơn hoặc sẽ có bước tiến – với một hoặc cả hai người. Ăn cùng nhau, và làm tình… chúng tôi từng tận hưởng cả hai, cũng như biết phải làm thế nào để đưa mỗi thứ tới cảnh giới cao hơn.

Tôi ăn một mình. Nuốt hết hai miếng xăng uých. Tôi no. Tôi thỏa mãn, nhưng chưa hoàn toàn. Chia sẻ thứ gì đó và cảm thấy thỏa mãn vì nó – hình như tôi không thể nhớ được việc ấy từng làm tôi vui thế nào nữa.

– Sao anh không thử, dù chỉ một miếng thôi?

Có phải xăng uých không đủ hấp dẫn để kích thích sự ngon miệng ở anh? Anh thậm chí không buồn nhìn đến.

– Anh đã bảo em là anh không muốn. Sao cứ làm?

– Anh nghĩ vì sao?

– Cho qua, được rồi, dừng ở đây.

– Cho qua? Cái gì qua? Anh đang thiếu lý tính đấy. Một ngày nào đó anh sẽ quay lại và cầu xin, nói rằng anh sai cho mà xem.

– Không có chuyện ấy đâu. Và anh muốn em thôi bóng gió về Se Yeon đi.

Tôi không hiểu anh đang nói chuyện gì nữa.

– Ý anh là, hai người đã từng quý nhau. Vì sao em lại hành động như thế?

– Em chưa bao giờ đả động đến cô ta với bất kỳ ai.

– Thế ư? Anh đoán là có đấy. Mun Ju, sao nào?

– Thôi đi. Anh chỉ biết lo cho mỗi Se Yeon thôi, đúng không? Từ lúc đặt chân vào đây anh đã thèm hỏi xem em sống thế nào chưa?

– Em mà tiếp tục xử sự như thế, đừng trách anh biến thành thằng tồi.

– …

– Anh xin lỗi, anh hết sức xin lỗi. Nhưng anh không thể làm gì được.

– Anh có thể quay lại mà. Em đã bảo là em thông cảm.

– Người anh muốn chung sống không phải là em nữa, mà là Se Yeon. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi?

– Cũng bằng chính cái miệng kia, anh từng nói anh yêu em kia đấy. Không nhớ nữa à? Quên tiệt rồi à?

– Ờ, từng. Nhưng đã thành quá khứ cả rồi.

– Quay lại với em đi.

Anh không nói gì.

Tôi nhẹ nhàng đặt một tay lên cánh tay anh, gần khuỷu trái. Anh hay đá tung chăn ra trong lúc ngủ, nhưng luôn còn ít nhất một góc đắp nơi bụng. Hai đứa mình cũng vậy, chúng ta luôn kết nối với nhau, dẫu chỉ bằng một chân, một cánh tay, một bàn tay đi nữa. – Em sẽ đợi.

Anh lạnh lùng nhấc tay tôi ra:

– Nghĩ đến việc chấm dứt với nhau thế này, anh cũng rất đau lòng.

– Không phải đau lòng đâu, có thể là ăn năn đấy.

Anh im lặng.

– Không phải sao?

– Anh nghĩ sau này chỉ nên vào đến sân để chơi với Paulie là cùng.

Tôi nghẹn lời.

Nếu nướng bánh ngọt, chắc tôi sẽ không làm nó theo nhân dạng tôi, mà theo hình dáng cô ta, Se Yeon. Tôi sẽ cười khúc khích, vừa nhìn anh rùng mình buồn nôn vừa đâm nĩa qua đôi mắt màu sô cô la và ăn chúng. Anh sẽ hỏi, rất nghiêm túc. Vị của nó ra sao? Ngon chứ? Và vì anh tò mò về vị của nó, chúng ta có thể cùng ăn cả cái bánh, bắt đầu từ mắt cá chân. Thế nào?

Anh không còn đứng đấy nữa. Tôi lao ra cửa. Anh đang dừng chân xỏ giày, nghe động liền ngoái lại nhìn. “Soi gương đi,” anh nói, giọng êm ái pha chút xót xa như lần đầu gặp nhau.

– Anh, anh sắp rời bỏ người mà anh yêu thương nhất đấy, biết chưa? Hãy suy nghĩ về chuyện đó thêm lần nữa đi.

– Anh phát chán và phát ốm với kiểu nói chuyện này rồi.

Tôi nghẹn lời, lại tiếp tục không nói được gì.

Cửa đóng.

Nếu ngoảnh ra, tôi còn có thể thấy anh lần nữa, băng ngang khu vườn, trìu mến nhưng buồn bã ôm lấy Paulie, huýt sáo, Chào mày. Tôi yêu cái bóng của anh, vững vàng như một lùm cây trong nắng. Tôi thất vọng đến nỗi chẳng thể làm gì khác ngoài ngồi phịch lên đống giày la liệt ở tiền sảnh. Tôi không chắc cảm giác nặng nề này là gì – cơn đói, sự bải hoải, hay Paulie? – chỉ biết nó đang đè trĩu vai tôi. Được. Giờ hẵng tạm biệt. Cho dù em có tất cả mà anh bỏ đi như thế, thì coi như em chẳng còn gì hết. Tạm biệt.

Ngay cả khi cùng cô ta, anh cũng phải nghĩ đến em thường xuyên đấy. Em sẽ tiếp tục bầu bạn với nỗi buồn ở đây, như thế này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Lily_Carlos
Lily_Carlos
Vu Kỳ
Vu Kỳ

trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3274411#p3274411
Thông Linh Nhãn C42 cầu ủng hộ Nhi nha
Jinnn: vốn nhiều ng :v bh thành ít vậy đó Thor
Thor Logan: Chat của diễn đàn vốn ít người vậy hả? :v
Thor Logan: Hiii
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hii
Thor Logan: Hi! :v
Yuumi: haizzz sao gần cả tuần r mak truyện của yuu chưa dx duyệt nhỉ????
Rachel mun: byebye!
trantuyetnhi: Uri nik thật bảnh nhá
trantuyetnhi: ok pp mun
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Mợ... tìm nảy h mới lụm đc acc :)) đùa với bạn Ri
Rachel mun: kết bạn nha nhi, byebye ngủ ngon!*.*
trantuyetnhi: thua luôn rồi, đi vào nơi thông báo xem gửi trả lời trong bài của mod chờ tin hồi âm thôi.
Rachel mun: hazzi , gửi tin nhắn cho mod kiểu gì đây?
trantuyetnhi: ko có gì, bạn tìm mox nào đó.hỏi xem đi, chứ mình cũng không biết nhiều.
Rachel mun: hazzi, cảm ơn nhi và kỳ nhiều vì đã giups mk nha! vô cùng cảm ơn!
trantuyetnhi: kì quái, xwm được tin nhắn nhưng không thể trả lời mới thấy lần đầu luôn nè, tìm mox hỏi thử xem bạn
Rachel mun: mk thấy tin nhắn rồi nhưng bấm vào ô trả lời lại hiện ra câu tiếng anh ban nãy
trantuyetnhi: bạn ngoài tải lại trang diễn.đàn xem có không
Rachel mun: điên thoại, thỉnh thoảng mk ms lên bằng máy tính
Vu Kỳ: Bấm xem rồi nói k thấy :))
trantuyetnhi: bạn sử dụng là điện thoại hay là.máy tính vậy
Rachel mun: ko thấy tin nhắn nào hết trơn -.-
trantuyetnhi: tin nhắn đã gửi bẹn xem gửi lại được không.nha
Vu Kỳ: Có thấy tin nhắn tuôi gởi tới k bấm xem rồi có nút gởi tl bẩm thử coi :)
trantuyetnhi: vào đó có thể gửi, mình sẽ gửi cho bạn một tin nhắn bạn nhận sau đó bấm vào gửi.trả lời xem có thể trả lời được không nha.
Rachel mun: vd nhá:có phải là tuôi bấm vào nick của kỳ , sau đó thông tin của kỳ sẽ hiện ra, kéo xuống dưới có dòng " gửi tin nhắn" bấm vào đó có phải là sẽ gửi đc tin nhắn cho kỳ ko? mà của tôi nó lại hiện ra dòng chữ như nãy
trantuyetnhi: cái này là bị lỗi rồi, bẹn xem lại tin nhắn có ký hiệu hay là biểu cảm không được sử dụng không rồi xóa đi gửi lại xem
Vu Kỳ: Có fac hay gì k chụp hình đó gởi tuôi. Coi vấn đề. Càng nói càng mù tịch :|
Rachel mun: nghĩa là bạn ko đc oheps gửi tin nhắn í

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.