Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường

 
Có bài mới 12.04.2017, 06:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 956 lần
Điểm: 35.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 50
Chương 57: Vui mừng lo âu

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Hạ Minh Y thở hốc vì kinh ngạc, không nghĩ tới lại là như thế này. . . Quả nhiên, người nhà Tô Ly không chấp nhận bọn họ cùng một chỗ.

     Cô lẩm bẩm nói: "Như thế này là như thế nào. . ."

     A Hoàng thở dài nói: "Đây là người trong xã hội thượng lưu, luôn lấy lợi ích ra so sánh."

     Hạ Minh Y nghe vậy, khổ sở gục đầu xuống, không biết nên nói gì cho tốt, hai người đều trầm mặc, thật lâu sau, cô thấp giọng lại kiên định nói: "Chỉ cần A Ly yêu em, chỉ cần anh ấy không phản bội em, bất luận như thế nào, em cũng sẽ không buông tay anh ấy!"

     A Hoàng nhanh chóng nghiêng người nhìn cô một cái, ánh mắt phút chốc sáng lên, nói: "Em nhất định phải tin tưởng cậu ấy. Cậu ấy thật sự yêu em. Mấy ngày nay, trong nhà cậu ấy xảy ra chút việc, đều dựa vào cậu ấy dốc sức xoay chuyển, ngay đêm giao thừa đó, cậu ấy định sau bữa tối sẽ lập tức quay về bên em, nhưng ông nội cậu ấy xảy ra chuyện, phải đến bệnh viện cấp cứu. Người trong nhà đều bận bịu, dưới loại tình huống này, cha mẹ cậu ấy khẳng định sẽ không cho cậu ấy đi tìm em. Đợi sau nửa đêm ổn định lại, cậu ấy gọi điện thoại cho em, em lại tắt máy. Cậu ấy còn tưởng rằng em ngủ thiếp đi, trời vừa sáng đã trở về tìm em, em lại biến mất."

     "Chuyện đã trải qua chính là như thế này, anh cũng không nói dối một câu, chuyện này cũng không đáng để anh nói dối em. Anh biết mấy ngày nay em cũng không sống tốt chút nào, anh không dám nói A Tô không sai, nhưng dù sao cậu ấy cũng có nỗi khổ, hi vọng em có thể tha thứ cho cậu ấy."

     Hạ Minh Y cảm giác trái tim một hồi nhảy kịch liệt không ngừng, một hồi lại giống như rơi rớt mấy nhịp, không nghĩ tới chuyện đã trải qua lại như thế này, chẳng lẽ là Hà Tiêm Tiêm cố ý chọc giận cô? Bởi vì cô ta biết Tô Ly không phải người thích giải thích, cho nên cố ý nói những lời này để cô tức giận?

     Cô càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, không biết làm sao lại có thể mắc bẫy của cô ta, nhưng nghĩ đến lần thí nghiệm đó của chính mình, lại cảm thấy ngực giống bị thứ gì đó ngăn chặn vậy.

     Do dự thật lâu sau, cô mới mở miệng nói: "Nhưng. . ." Cô ngượng ngùng nói ra những lời Hà Tiêm Tiêm nói và thí nghiệm của chính mình.

     A Hoàng trợn mắt há mồm kinh ngạc, một lát sau cười thất thanh: "Y Y, em quả nhiên thuần khiết giống như đóa hoa bách hợp, đây có phải cũng chứng tỏ Hà Tiêm Tiêm kia kinh nghiệm phong phú hay không?"

     "Có. . . Có ý gì?" Hạ Minh Y khó hiểu.

     "Yết hầu vốn là điểm mẫn cảm của đàn ông, thử hỏi có người đàn ông nào chịu được cô gái mình yêu thương cắn nơi đó? Cho dù đối mặt với cô gái mình không thích, khi đàn ông động tình bị cắn yết hầu cũng sẽ có phản ứng. Nếu em không tin, có thể thử một chỗ khác, anh nghĩ A Tô cũng sẽ nhiệt tình như lửa với em." A Hoàng cười đến có thâm ý khác.

     Nháy mắt Hạ Minh Y đỏ bừng cả mặt: "Đừng, đừng nói lung tung."

     "Được, còn lại em đi hỏi A Tô đi? Hai người các người, tính cách đến chết cũng kìm nén, em không thích hỏi, cậu ấy cũng không có thói quen giải thích. Lần này ăn đau khổ rồi? Hai người cùng một chỗ, có đôi khi cũng cần chấp nhận và tín nhiệm."

     Hạ Minh Y có vẻ đăm chiêu nói: "Em sẽ cẩn thận suy nghĩ, về sau không trốn tránh nữa. Nhưng, nhìn bộ dáng anh rất có kinh nghiệm, sao không thấy bạn gái anh?"

     A Hoàng quay đầu liếc nhìn cô một cái, nói: "Ha ha, cô ấy không thích anh."

     "Cô gái kia thật sự là thân ở trong phúc mà không biết phúc." Cô cảm thán một câu.

     "Không, đó là bởi vì người yêu của cô ấy còn tốt hơn anh." Trong giọng A Hoàng như thể có một tia hiu quạnh.

     Hạ Minh Y dừng một chút, an ủi: "Vậy thì chúc cô ấy hạnh phúc đi!"

     "Đương nhiên, anh sẽ vẫn chờ đợi đến khi cô ấy hạnh phúc." Những lời này A Hoàng nói cực kỳ nhỏ, rồi sau đó dừng xe lại: "Đến rồi, xế chiều hôm nay A Tô đã quay về, cậu ấy ở phòng 901, em mau đi xem cậu ấy một chút đi. Có nghi vấn gì thì cứ hỏi ra."

     Hạ Minh Y gật gật đầu, mau chóng đi vào bệnh viện. Thật lâu sau, mãi đến khi bóng dáng cô biến mất trong đại sảnh bệnh viện, A Hoàng mới thu hồi tầm mắt.

     === ======

     Nếu chuyện thật sự giống A Hoàng nói, vậy có phải cô hiểu lầm A Ly rồi hay không? Cho nên A Ly vừa thấy tin nhắn cô gửi tới mới có phản ứng kịch liệt như thế? Thang máy rất nhanh thì chạy, Hạ Minh Y lại cảm thấy nó chạy rất chậm, suy nghĩ đến Tô Ly bởi vì lời của cô mà bị thương, tâm giống như muốn vỡ ra vậy.

     Rốt cục đến chỗ lầu 9, cô như một trận gió xông ra ngoài. Rất nhanh tìm đến phòng Tô Ly, đẩy cửa đi vào.

     Tô Ly giống như ngủ thiếp đi, chân bị treo lên, trên cánh tay trên đầu bị quấn băng gạc, xem ra bộ dạng rất thảm.

     Hạ Minh Y nhỏ giọng đi đến trước giường anh, đau lòng nhìn anh.

     "A Ly. . ." Cô nhẹ nhàng kêu một tiếng.

     Tô Ly lại chậm rãi mở to mắt, thấy là cô, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng: "Y Y!"

     "A Ly, anh không sao chứ?" Hạ Minh Y cuống quít hỏi.

     Tô Ly lắc đầu: "Không có việc gì, nếu không anh có thể về nước sao?"

     "Nhưng anh Huy nói anh rơi từ trên cao xuống, bị thương cực kỳ nghiêm trọng."

     "Nếu anh không nói như vậy, em sẽ đến sao? Nhưng, lấy tính nôn nóng của anh ấy, nói không chừng lại hung dữ với em rồi. Y Y, em chịu ủy khuất rồi."

     Hạ Minh Y lắc đầu, nói không ra lời.

     "Thực xin lỗi, không phải anh cố ý không quay về, quả thật trong nhà xảy ra chuyện. Lần này anh nhất định phải giải thích rõ ràng với em." Ánh mắt Tô Ly nhìn cô tràn đầy sủng ái.

     "A Hoàng đã nói với em rồi." Hạ Minh Y dừng một phen: "Anh và Hà Tiêm Tiêm, thật sự không có. . ."

     "Không có!" Tô Ly kiên định nói, kéo tay cô qua, đặt trên bờ môi khẽ hôn một cái: "Nhưng thật xin lỗi, nếu mười năm trước anh biết có một ngày sẽ gặp em, anh nhất định sẽ không mang nụ hôn đầu tiên cho cô ta. Nhưng anh chỉ chạm vào một mình em."

     "Nhưng em nhìn thấy cô ta ôm anh ở sân bay, lại còn hôn lên má anh." Hạ Minh Y bất mãn nói.

     “Lúc ấy em ở sân bay?" Tô Ly kinh ngạc nói, lập tức nắm chặt tay cô: "Thực xin lỗi, lúc ấy nhất định em rất khổ sở? Kỳ thật anh cũng không muốn đi đón cô ta, nhưng dù sao hai nhà cũng có giao tình, làm chủ nhà cũng phải tận tình. Mà anh cũng không đoán trước được cô ta sẽ nhào vào trong lòng anh, khi cô ta muốn hôn anh, anh đã phản ứng kịp, đưa tay đẩy cô ta ra, em có thấy không?"

     "Đẩy ra?"

     Hạ Minh Y nhớ lại, khi đó cô đứng sau cây cột, Tô Ly nghiêng lưng lại, cô chỉ nhìn thấy Hà Tiêm Tiêm bổ nhào tới, lại không thấy rõ cụ thể tình huống giữa hai người. Khoảng cách, lại thêm góc độ, cô nhìn thấy lại là bộ dáng hai người thân mật.

     "Nhưng điện thoại anh tắt máy." Cô vẫn không phục.

     "Lúc ấy anh tính sau khi đưa cô ta về thì sẽ về nhà chờ em, ai biết nửa đường mẹ anh gọi điện thoại tới, Hà Tiêm Tiêm lại để lộ ra anh không muốn về nhà. Mẹ anh nhất thời tức giận -- "

     Hạ Minh Y che miệng anh lại: "Chuyện sau đó A Hoàng đều đã nói cho em biết, không nói, em cũng biết rồi. A Ly, em tin tưởng anh. Em cũng có lỗi, luôn luôn chôn giấu mọi chuyện ở trong lòng không nói, người khác vừa tìm tới cửa em đã tin rồi. Hiện tại xem ra, những chuyện này khẳng định là cô ta cố ý làm."

     "Y Y, sao vậy?" Tô Ly nhạy cảm cảm giác được khẳng định vẫn phát sinh chuyện mà anh không biết.

     Hạ Minh Y suy nghĩ, kể lại chuyện của Hà Tiêm Tiêm cho anh nghe. Sau khi Tô Ly nghe xong, nháy mắt sắc mặt âm trầm, ánh mắt càng sâu thẳm.

     "Đính hôn? Quả thực nằm mơ, cô ta cho rằng cô ta là ai? Lại xem anh là ai? Y Y, anh đã từng yêu cô ta, nhưng là thật lâu trước, phần tình cảm này đã biến mất không còn rồi. Hiện tại, tương lai, anh chỉ yêu em, đối tượng muốn kết hôn, cũng chỉ một mình em. Em phải tin tưởng anh."

     Trong lòng giống như núi lửa nổ mạnh vậy, dòng nước ấm nhanh chóng dung nhập vào toàn thân. Dưới sự kích động, cô hoàn toàn không nói ra lời, chỉ có thể vươn tay, nhiệt tình ôm lấy anh.

     Có gì có thể so sánh với chuyện sau khi đau lòng tuyệt vọng, lại nhận được lời thề chân thành, càng làm cho người ta cảm thấy vui sướng?

     Tô Ly mỉm cười, thản nhiên nói: "Y Y, có một chút chuyện anh nhất định phải  thẳng thắn với em. Kỳ thật khi tình cảm của anh và Hà Tiêm Tiêm tốt nhất, quả thật có hành động kia. Nhưng. . . Anh tiến hành không xong."

     Thật lâu sau, Hạ Minh Y mới tìm được giọng nói của mình: "Tiến hành không xong?"

     "Uhm, nụ hôn bất chợt anh còn có thể tiếp nhận, nhưng khi cô ta ám chỉ anh có thể tiến thêm một bước, anh lại không thể tiến hành."

     "Vì sao?" Nếu yêu nhau, động tình phát sinh quan hệ, đó cũng là chuyện bình thường không phải sao. . .

     ". . . Anh cảm thấy bẩn." Tô Ly ấp úng nói.

     Mười năm trước, lời nói của Hà Tiêm Tiêm còn bên tai: "Người người đều hâm mộ bạn trai của em rất ưu tú, ai ngờ chuyện đơn giản nhất mà anh cũng không làm được! Bộ dạng này của anh, về sau làm sao chúng ta có thể cùng một chỗ?"

     Anh chỉ thích sạch sẽ có vẻ nghiêm trọng chút thôi, nhưng trong mắt Hà Tiêm Tiêm, lại thành không thể giao hợp.

     Những thứ này, Tô Ly tự nhiên sẽ không nói cho Hạ Minh Y, toàn bộ thế giới trừ bỏ Hà Tiêm Tiêm và anh, sợ rằng không ai biết rồi.

     Hạ Minh Y nghe được lời giải thích của anh, đáy lòng càng vui mừng, chỉ sợ thời niên thiếu A Ly đối với Hà Tiêm Tiêm cũng không yêu đến có thể chiến thắng tính thích sạch sẽ. Vậy anh đối với cô. . .

     Cô ôm cổ anh, nước mắt trượt vào trong quần áo của anh: "Về sau, có chuyện gì em sẽ không gạt anh nữa."

     Tô Ly ngồi xuống, thuận thế ôm cô vào trong ngực, vì cô lau nước mắt: "Anh cũng sẽ nói tất cả với em."

     Hạ Minh Y gật gật đầu, từ trong ngực anh đứng dậy, bỗng nhiên phát hiện không thích hợp: "Sao anh còn có thể động? Không phải bị thương sao? Anh, chân anh?"

     Vừa rồi vẫn bị treo, sao bây giờ lại không thấy nữa.

     Đầu Tô Ly đầy hắc tuyến, rút chân từ trong chăn ra: "Khụ khụ. . . Nếu không như vậy, em sẽ kiên nhẫn nghe anh nói sao? Lấy tính tình của em, nếu nhìn thấy anh không có chuyện gì, nhất định sẽ quay đầu bỏ chạy."

     Cũng tự trách mình để lộ sơ hở, nếu không còn có thể ôm ấp một lúc nữa. Nhưng may mắn không bị lộ giữa chừng.

     "Trật thương?" Hạ Minh Y có một loại cảm giác vô lực.

     "Bản lĩnh của anh tốt như vậy, làm sao có thể để mình té bị thương? Khi rơi xuống anh đã xoay người giảm chấn thương xuống mức thấp nhất." Tô Ly ngượng ngùng cười, xuống giường: "Hiện tại, chúng ta ra ngoài, anh dẫn em đi gặp một người, sau đó sẽ nói tất cả với em."

     Hạ Minh Y bất đắc dĩ đi theo phía sau anh.

     "Ai ôi, đau quá, Y Y, mau tới đây đỡ anh."

     "Không phải vừa rồi nói không đau sao?"

     "Không biết sao lại thế này, lúc này vô cùng đau." Nhân tiện tựa vào trên người cô, uhm, thật tốt.

     . . .

     Hai người cùng đi đến lầu 10, đứng ở bên ngoài một căn phòng bệnh. Tô Ly chỉ vào người ở bên trong nói: "Đó chính là ông nội của anh, đêm giao thừa đó bệnh tim của ông đột nhiên phát tác, mọi người suốt đêm đưa đến bệnh viện, sau đó vẫn trông ở bên cạnh. Vốn anh muốn đợi bệnh tình ông nội ổn định sau đó trở về tìm em, nhưng bị ba anh mắng bất hiếu nên ngăn lại." Cho nên chúng ta cứ như vậy bỏ lỡ.

     Hạ Minh Y gật gật đầu, nhìn thấy người trong phòng bệnh thì giật mình: "Là ông ấy? Em đã gặp ông ấy."

     "Trong bệnh viện Hiệp Hòa đúng hay không? Lúc ở trong bệnh viện với em, người anh đi thăm là ông, ông nội đối với em rất vừa lòng. Nếu ông nội đồng ý chúng ta ở cùng một chỗ, ba mẹ anh có phản đối cũng vô dụng."

     Hạ Minh Y vui mừng nhìn Tô Ly một cái, hai người cùng xuống lầu, không ai chú ý tới phía sau có một bóng dáng chợt lóe.

     Góc rẽ cầu thang lầu, ánh trăng từ phía sau cửa thủy tinh chiếu vào, tuy ánh đèn bệnh viện sáng tỏ, nhưng giờ này khắc này, trời đất hiu quạnh một vòng trăng tròn nhô lên cao, đã có một loại mỹ cảm khác. Hai người cùng ngừng lại.

     "Nơi này an tĩnh, cũng không ai đi lên, chúng ta nói ở chỗ này đi! Không ai quấy rầy, an tĩnh." Tô Ly nói.

     "Được!" Hạ Minh Y gật gật đầu, lo lắng nhìn anh: “Nhưng anh? Không có việc gì chứ?"

     "Không có việc gì." Tô Ly cười nói: "Xem anh tìm được một cô vợ nhỏ hiện lành này!"

     Hạ Minh Y giận dữ liếc anh một cái: "Bát tự còn chưa có xem? Ai là vợ của anh hả?"

     "Còn không phải ở ngay trước mặt sao?" Tô Ly cười nói với cô. Hạ Minh Y nhịn không được cười lên, cảm giác trong lòng giống ăn mật ngọt.

     Đúng lúc này, trên cầu thang truyền tới tiếng lộc lộc chạy bộ, Hạ Minh Y theo bản năng quay đầu lại, còn không có phản ứng kịp, thì cảm giác được một lực lớn đánh về phía mình!

     Thân thể nháy mắt mất cân bằng té ngã về phía trước, trong phút chốc trời đất xoay chuyển, nghe được một tiếng sợ hãi quát lớn: "Y Y!" Hạ Minh Y cảm thấy chính mình được một đôi tay hữu lực ôm chặt trong ngực.

     Hai người cùng ngã xuống!

     "Phù phù phù phù!" Quay cuồng, chấn động lớn, đầu óc Hạ Minh Y trống rỗng, trong lúc hoảng hốt giống như nghe thấy mấy tiếng không rõ ràng "Anh yêu em".

     Tiếp theo, kịch liệt run run, quay cuồng ngừng lại, Hạ Minh Y cảm giác một giây cuối cùng kia, thân thể bị hung hăng va chạm. Đầu choáng váng, thiếu chút nữa ngất lịm.

     Bỗng nhiên, một tiếng " a!" sắc nhọn đánh thức cô, Hạ Minh Y chịu đựng đau đớn ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng trắng biến mất.

     Cô lập tức phản ứng kịp!

     "A Ly!" Che chở cô, dùng chính thân thể mình bảo vệ cô, là Tô Ly! !

     Giờ phút này trên mặt đất màu trắng một mảng vết máu lớn, Tô Ly bảo vệ cô, nhưng đầu anh hướng xuống dưới, đang nằm trên một bậc thang cuối cùng, máu từ chỗ đó chảy ra.

     Trong nháy mắt đó, tất cả cảm giác của Hạ Minh Y đều đã biến mất, chỉ còn lại tâm hoảng hô to: "Người đâu mau tới đây! ! Người đâu mau tới đây! !"

     Rất nhanh truyền đến tiếng bước chân lộc cộc lộc cộc, ấn tượng cuối cùng của Hạ Minh Y, là màu đỏ của máu trước mặt, hình như có người kéo cô, nhưng thân thể cô không thể nhúc nhích, sau đó trước mặt bỗng tối sầm, triệt để mất đi ý thức.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lăng Mộ Tuyết về bài viết trên: zinna
     

Có bài mới 18.04.2017, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 956 lần
Điểm: 35.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 34
Chương 58: Chung Ly Cẩn Tô

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Máu, máu, máu. . .

     Rất nhiều máu.

     Ba mẹ bị đá đập chảy máu, Nguyệt Thu bị đánh chảy máu. . .

     Còn có màu đỏ diễm lệ trên sàn nhà kia. . .

     Hạ Minh Y cảm thấy mình bị  rơi vào trong vũng máu không thể thoát ra, bốn phương tám hướng đều có cảm giác áp bách mãnh liệt đánh úp tới, dường như ở trong không gian nhỏ hẹp cô không thể nhúc nhích.

     Mẹ, cứu con, mẹ. . .

     Đây là giọng của ai vậy?

     Làm sao có thể có giọng nói non nớt như vậy. . .

     Trong ngực lại truyền đến cảm giác đau đớn kia, đau đớn khiến cô muốn ngất đi, có một cảm giác huyết mạch bị cắt đứt. . . Đau đơn thấu xương, Hạ Minh Y lại bị mất đi ý thức lần nữa, ngã vào bóng tối vô tận.

     "Y Y, em đừng xảy ra chuyện gì, cả đời này anh chưa từng cầu xin ai, em mau tỉnh lại đi. . ." Bên tai truyền đến giọng nói ấm áp quen thuộc.

     Hạ Minh Y cảm thấy giọng nói này giống như một ánh sáng, được nó dẫn dắt, dần dần cô từ trong bóng tối đi ra. Vùng vẫy mở mắt, một lúc sau, cô mới thích ứng được.

     "Y Y, em dậy rồi!" Bên tai truyền đến giọng vui mừng.

     Cô liếc nhìn bên cạnh, có chút thất vọng, không phải A Ly.

     Hạ Minh Y hé miệng, giọng có chút khàn khàn: "A Hoàng, A Ly, A Ly sao rồi?"

     Sắc mặt A Hoàng có chút lạ, một lúc sau mới nói: ". . . Khá tốt."

     "Em đã hôn mê bao lâu?"

     "Gần một tháng rồi."

     "Lâu như vậy? Vậy A Ly đã tỉnh chưa? Em muốn nhìn thấy anh ấy." Hạ Minh Y nói xong liền muốn xuống giường.

     A Hoàng vội vàng ngăn cô lại: "Y Y, em không thể di chuyển, không thể ra ngoài."

     "Vì sao?" Hạ Minh Y kỳ quái nhìn anh một cái: "Em muốn nhìn thấy A Ly, em lo lắng cho anh ấy!"

     "Bác sĩ nói cả người em đều có vết thương, cần phải tĩnh dưỡng."

     "Làm sao có thể, em cảm thấy rõ ràng không có chuyện." Cô cử động một phát, lại cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp. Chỗ bụng dưới hình như ẩn ẩn đau đớn, cơ thể lại không thể dùng sức. Hạ Minh Y kinh ngạc ngẩng đầu: "Em làm sao vậy? Làm sao có thể kỳ quái như vậy. . ."

     A Hoàng tránh ánh mắt cô: "Chỉ là nằm quá lâu, cơ thể vẫn chưa thích ứng được!"

     "A Hoàng, anh gạt em, em cảm thấy, em cảm thấy giống như mất đi thứ gì đó. . ." Nước mắt bỗng nhiên chảy xuống, dường như có thứ gì đó rất quan trọng đã bị mất vậy: "Anh nói cho em biết, rốt cuộc em bị gì vậy. . ."

     A Hoàng thở dài một tiếng, trong mắt có một tia bi thương nồng đậm: "Em sinh non rồi. . ."

     Hạ Minh Y kinh ngạc mở to hai mắt, thật lâu sau mới lúng ta lúng túng nói: "Anh nói gì? Anh nói gì? Tại sao có thể như vậy? Làm sao có thể. . ."

     "Khi phát hiện thì em đang nằm trong một vũng máu, bác sĩ nói em đã mang thai ba tháng rồi."

     "Không có khả năng, không có khả năng. . . Em hoàn toàn không nôn nghén, không có phản ứng rối loạn, làm sao có thể mang thai, anh gạt em, em không có con, em không có con!!" Hạ Minh Y hoàn toàn không thể tiếp nhận, gào khóc.

     A Hoàng đau lòng ôm lấy cô: "Thực xin lỗi, anh biết em không thể tiếp nhận, nhưng đây là sự thật. . . Em hãy nhớ lại xem, ba tháng nay em có kinh nguyệt hay không?"

     "Nhưng từ sau khi bị thương do lạnh ở Đông Bắc, kinh nguyệt cũng rất không quy luật, em còn uống thuốc cảm lạnh! Làm sao có thể có thai??"

     Hạ Minh Y dựa vào trong lòng A Hoàng khóc lớn, càng khóc càng đau lòng, bi thương khóc: "Con, con của em. . . Con của em! !"

     Mẹ chờ mong con tới biết bao, con chính là người thân duy nhất trên đời này của mẹ! Là người mà mẹ muốn dùng hết sức lực để bảo vệ! Vì sao con lại đi sớm như vậy? Do mẹ không bảo vệ tốt cho con, là lỗi của mẹ. . .

     A Hoàng ôn nhu vỗ nhẹ sau lưng cô, vẻ mặt đau lòng.

     Không biết qua bao lâu, Hạ Minh Y dần dần bình phục lại, nhẹ giọng hỏi: "A Ly có biết hay không, anh ấy có biết con của bọn em hay không. . ."

     Cơ thể A Hoàng cứng đờ: "Còn chưa nói với cậu ấy." Anh vừa dứt lời, làm như sợ cô nghĩ nhiều, lập tức nói sang chuyện khác: "Y Y, làm sao hai người lại té xuống, có phải có người làm hại hay không? Nhưng với bản lĩnh của Tô Ly?"

     Hạ Minh Y suy nghĩ, kể lại chuyện đêm đó, cuối cùng nhấn mạnh: "Em nhìn thấy người đó, trên cổ tay cô ta có một nốt ruồi, hơi mập, cao khoảng 1m 60. Cô ta nhắm vào em, A Ly vì cứu em."

     "Được rồi, chuyện này anh sẽ điều tra." A Hoàng vỗ nhẹ bả vai cô: "Cơ thể em vẫn chưa bình phục, nhất định phải chú ý cẩn thận. Nếu vẫn cứ đắm chìm trong đau lòng, sẽ ảnh hưởng đến khả năng mang thai về sau, em không vì mình mà suy nghĩ thì cũng phải suy nghĩ cho đứa nhỏ sau này chứ?"

     Vừa nhắc tới con, nước mắt Hạ Minh Y nhịn không được chảy xuống, ngực đau không thể hô hấp. Nhưng nghĩ đến lời A Hoàng nói, cô lại vội vàng kềm chế không để bản thân suy nghĩ linh tinh, nức nở nói: "Em phải chăm sóc bản thân thật tốt. Chờ em khỏe lại, em sẽ đi thăm A Ly, em không thể để anh ấy lo lắng vì em. . . Chúng ta cũng không được nói với A Ly, đứa nhỏ đã không còn. . ."

     A Hoàng nghe vậy, mũi đau xót, hốc mắt cũng đỏ. Đắp kín chăn cho cô, xoay người đi ra ngoài.

     A Tô, cậu mau tỉnh lại đi! Tôi không biết bí mật này còn có thể giấu diếm tới khi nào! Sao cậu có thể bỏ lại cô ấy một mình chứ?

     === =========

     "A Ly! A Ly!!!" Trong phòng bệnh bỗng nhiên vang lên một tiếng thê lương, kinh động đến A Hoàng đang nói chuyện với bác sĩ, anh nhanh chóng trở về phòng bệnh.

     Hạ Minh Y đứng trước giường bệnh của Tô Ly, nhìn thấy tất cả trước mắt, thân thể không ngừng run rẩy, giống như một giây sau, cơ thể yếu ớt của cô sẽ không thể kiên trì được nữa.

     "A Ly! !" Cô đột nhiên nhào lên trên giường, nước mắt trào ra: "Anh mau tỉnh lại đi, em là Y Y!"

     Y tá bên cạnh lập tức đi lên nâng cô dậy: "Hạ tiểu thư cô bình tĩnh lại đi, như vậy cũng vô dụng!"

     Hạ Minh Y đẩy cô ta ra: "Tránh ra! Ai nói A Ly sẽ sống đời sống thực vật? ! Anh ấy sẽ không, anh ấy sẽ lập tức tỉnh lại. di end an l eq uyd on .c om. . Anh ấy sẽ lập tức tỉnh lại!"

     A Hoàng bước lên, hung hăng trừng mắt nhìn y tá một cái: "Ai cho cô dẫn cô ấy tới đây?" Y Y đã khỏe, nhưng vì giấu diếm tình trạng của Tô Ly với cô, anh vẫn không dẫn cô đến thăm Tô Ly.

     "Tôi cũng không có biện pháp, Hạ tiểu thư kiên quyết muốn tới!"

     A Hoàng cũng không nói nhiều, đi đến nâng Hạ Minh Y dậy: "Y Y, đừng đau lòng, A Tô sẽ mau chóng tỉnh lại thôi. Thật sự sẽ mau chóng tỉnh lại thôi, hãy tin anh."

     Hạ Minh Y nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên: "Thật vậy sao?"

     "Thật sự!"

     "Anh không lừa em?"

     "Không lừa em!"

     A Hoàng nâng cô trở về phòng bệnh của mình, nhìn cô nằm ở trên giường: "Nhất định A Tô sẽ không có việc gì, cậu ấy chỉ hôn mê mà thôi, bác sĩ nói sẽ tỉnh lại."

     Hạ Minh Y gật gật đầu. Mãi cho đến khi cô an tĩnh lại, A Hoàng mới xoay người ra ngoài.

     Đợi anh rời đi, Hạ Minh Y lại mở mắt ra, ánh mắt và biểu tình đều trống rỗng. Cảm giác vừa rồi, cô sẽ không bao giờ quên, khi cô nhào tới, thân thể A Ly lại cứ cứng ngắc, thật giống như, hoàn toàn không có cảm giác vậy. . .

     Hạ Minh Y rúc vào chăn, nức nở: "A Ly, đừng bỏ em lại một mình.di end an l eq uyd on .c om . ."

     Đừng bỏ em lại một mình. . .

     Đang ở trong phòng, cô nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy ra, tiếp theo có người đi nhanh tới: "Cô ta ở đây!"

     Đột nhiên, chăn trên người cô bị xốc lên, chưa kịp phản ứng, đã có người nắm tay cô kéo xuống giường.

     Hạ Minh Y vừa ổn định cơ thể, bỗng nhiên -- "Bốp"  một tiếng, trên mặt đã rơi xuống một cái tát thật mạnh!

     "Tôi đánh chết cô đồ chết tiệt này! Vì sao gặp chuyện không may không phải cô? Khiến em trai tôi trở thành như vậy, cô hài lòng rồi chứ? !"

     "Cẩn Du, dừng tay!" Có người ngăn cô ta lại.

     "Mẹ, bây giờ mẹ còn khách sáo với nó làm gì? Nếu không phải nó, Cẩn Tô sẽ thành người sống đời sống thực vật sao?"

     Hạ Minh Y đứng ngây tại chỗ, nhìn cô gái hùng hổ trước mặt, bộ dáng cô ta rất đẹp, nhưng bộ dạng bây giờ của cô ta cực kỳ dọa người!

     Em trai. .di end an l eq uyd on .c om . Người sống đời sống thực vật. . .

     Dường như Hạ Minh Y nghe thấy tiếng trái tim mình nổ tung, nóng rát đau đớn trên mặt, cô cũng không hề cảm giác được. Thật lâu sau, mới hỏi: "Cô là. . . người thân của A Ly?"

     Vừa rồi cô ta gọi Cẩn Tô, chuyện gì đây?

     "Giả bộ cái gì? Nếu không phải cô ham muốn tài sản nhà Chung Ly, sẽ trăm phương ngàn kế quyến rũ nó như vậy sao? Giờ cô hại chết nó rồi đó, cô hài lòng chưa?" Cô gái kia nói xong, lại giơ tay lên tát!

     "Cẩn Du, dừng tay!" Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một giọng nam hết sức nghiêm khắc.

     Chung Ly Cẩn Du xoay người, nhìn người tới, không phục nói: "Anh cả, cô ta hại Cẩn Tô, anh còn che chở cho cô ta?!"

     Chung Ly Cẩn Hoành sắc mặt âm trầm đi tới, nhìn vết hồng trên mặt Hạ Minh Y, trong mắt xẹt qua một tia đau lòng. Nghiêng người nói với Chung Ly Cẩn Du: "Ai cho em đánh người? Đây là biểu hiện của danh môn thiên kim sao? !"

     "Em không nên đánh cô ta sao? Cẩn Tô là em trai em. . ."

     Cẩn Hoành sẵng giọng, giọng lạnh lùng nói: "Nếu Cẩn Tô ở đây, nhìn thấy em đánh cô ấy, nhất định sẽ không bỏ qua cho em!" Anh nhìn Hạ Minh Y vẫn ngu ngơ đứng đó, đau lòng kéo cô qua, để cô đứng ở bên cạnh mình.

     "Cẩn Hoành." Người đàn ông trung niên vẫn trầm mặc bỗng nhiên mở miệng, thu hồi ánh mắt trên người Hạ Minh Y, chuyển đến trên người Chung Ly Cần Hoành: "Con làm anh trai như thế này sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lăng Mộ Tuyết về bài viết trên: zinna
     
Có bài mới 21.04.2017, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 956 lần
Điểm: 35.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 41
Chương 58: Chung Ly Cẩn Tô (2)

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Cẩn Hoành thu hồi sắc mặt lạnh lùng, không tình nguyện nói: "Cũng vì Cẩn Du đánh người trước, Y Y cũng là người bị hại. Sao mọi người có thể tới đây?"

     "Đương nhiên phải tới, ngược lại mẹ muốn nhìn, đứa con gái như thế nào, mà có thể khiến đứa con trai mẹ yêu quý nhất, không tiếc dùng thế lực gia tộc tạo áp lực với Tân Diêu thị nho nhỏ kia." Tô Vận từng bước đi tới bên cạnh Hạ Minh Y: "Chèn ép nhà họ Nhan đã có giao tình nhiều năm, lãnh khốc vô tình với mối tình đầu, thậm chí, ngay cả mạng cũng không cần!"

     Tô Vận đi từng bước đến trước mặt Hạ Minh Y: "Mặt mũi cũng không tệ lắm."  Bà xoay người trao đổi ánh mắt với Chung Ly Ngự Thư, nói với Cẩn Hoành và Cẩn Du: "Các con ra ngoài, mẹ nói chuyện với cô ta."

     "Mẹ. . ." Cẩn Hoành thấp giọng kêu một tiếng: "Đừng khó xử Y Y." (LMT: hic hic thương hoành ca quá~...)

     Ánh mắt Tô Vận lạnh lẽo: "Việc con làm mẹ còn chưa tính sổ với con đâu đó? Đây là thái độ của người nhà Chung Ly đối với cha mẹ sao! Trong mắt còn có người mẹ này hay không? Ra ngoài!"

     Cẩn Hoành không đồng ý, cố ý đứng ở bên người Hạ Minh Y.

     Lúc này, Hạ Minh Y trầm mặc thật lâu bỗng nhiên kéo kéo ống tay áo của anh: "A Hoành, anh ra ngoài đi!"

     "Y Y?" Cẩn Hoành lo lắng kêu một tiếng.

     Hạ Minh Y lắc đầu: "Không sao, có thể có chuyện gì chứ." Tuy sắc mặt cô tái nhợt, vẻ mặt lại cực kỳ kiên định.

     Cẩn Hoành thở dài, đi ra ngoài.

     Toàn bộ yên tĩnh lại, ánh mắt Tô Vận sắc bén đảo qua mặt Hạ Minh Y: "Cô cũng rất có bản lĩnh, có thể khiến hai đứa con trai của tôi đối với cô nói gì nghe nấy!"

     Trên mặt Hạ Minh Y tái nhợt không có một tia biểu tình, một lát sau, chỉ nhàn nhạt động môi: "Dì, người ngồi đi!"

     Tô Vận kinh ngạc nhìn cô một cái, cũng không khách khí, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh: "Cẩn Tô và cô có vướng mắc gì, tôi cũng không quản. Trong cái vòng luẩn quẩn này, nói trắng ra là không sợ cô hoa tâm, chỉ sợ cô chung tình. Trước kia Cẩn Tô vì cô làm nhiều việc như vậy, may mà chính nó còn có thể xử lý, chúng ta cũng mặc kệ, cũng chỉ do nó cưng chiều cô. Nhưng bây giờ, nó vì cô mà ngay cả mạng cũng không cần. Cô quá nguy hiểm." Bà dừng một chút, dường như đang chờ coi phản ứng của Hạ Minh Y.

     Sắc mặt Hạ Minh Y Y vẫn nhợt nhạt, chỉ là giữa trán xuất hiện bi thương.

     "Gia tộc như chúng tôi, chỉ có hai gia tộc lớn kết hợp với nhau mới có thể duy trì được quyền thế. Tôi biết lai lịch của cô, cô cũng là người đáng thương. Làm tình nhân thì có thể, nhưng làm vợ thì tuyệt đối không thể. Mà hiện giờ, tất cả cũng đã không còn ý nghĩa, Hạ Minh Y, cô rời xa nó đi! Muốn bao nhiêu tiền tôi cũng cho cô, năm trăm ngàn? Một triệu?"

     Thật lâu sau, Hạ Minh Y nhẹ nhàng lắc đầu, nhẹ nhàng mà kiên định nói: "Cháu không cần."

     "Cái gì?" Sắc mặt Tô Vận trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, biến hóa này rõ ràng chứng tỏ thái độ lễ độ vừa rồi đều là giả: "Cô chê ít?"

     Hạ Minh Y lại lắc đầu: "Cháu không cần tiền. Cái gì cháu cũng không cần, cháu yêu anh ấy, cháu chỉ muốn anh ấy."

     "Yêu?" Tô Vận bỗng nhiên than thở một tiếng: "Những người như chúng tôi đây còn có thể có tình yêu sao?" Bà nhìn Hạ Minh Y, bỗng nhiên cười: "Cẩn Tô là đứa con tôi yêu quý nhất, cho nên trong ba đứa, chỉ có tên của nó được mang họ của tôi. Tôi không thể để cho nó xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào nữa. Tất cả của nhà Chung Ly đều là của nó, không có kẻ nào có thể cướp với nó – cô có biết vì sao ba của Cẩn Tô không có con riêng hay không?"

     Hạ Minh Y Y vẫn không nói gì.

     Dường như Tô Vận cũng dự đoán được cô sẽ không trả lời, tiếp tục nói: "Đó là bởi vì sau khi tôi sinh Cẩn Tô, thì âm thầm để ông ấy làm phẫu thuật buộc garô, vì Cẩn Tô và Cẩn Hoành, chuyện gì tôi cũng có thể làm. Cho nên, thừa dịp tôi còn kiên nhẫn mà nói chuyện với cô thì hãy quý trọng cơ hội đi."

     Hạ Minh Y đưa mắt, bi ai nhìn Tô Vận. Khi bị ánh mắt mỹ lệ kia nhìn tới, trong lòng Tô Vận bỗng nhiên hồi hộp một phen. Bà đã gặp rất nhiều người đẹp, nhưng không ai có được ánh mắt giống như Hạ Minh Y vậy, giây phút bị nhìn tới kia, làm cho trong lòng người ta xuất hiện cảm giác thán phục.

     "Cháu không cần tiền, cái gì cháu cũng không cần. Mặc kệ anh ấy là Chung Ly Cẩn Tô đại danh đỉnh đỉnh, Tam công tử vô địch, hay là ảnh đế Tô Ly, thậm chí là một Tô Ly bình thường, ở trong mắt cháu, cũng không có khác nhau. Anh ấy chỉ là người cháu yêu."

     Tô Vận kinh ngạc mở to hai mắt, nghe thấy Hạ Minh Y tiếp tục nói: "Cái gì cháu cũng không cần. Anh ấy còn sống thì cháu còn sống, anh ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cháu cũng tuyệt đối không sống một mình qua ngày. Cháu chưa trải chuyện đời, không hiểu được nhiều chuyện, nhưng cháu biết, Tô Ly yêu cháu. Anh ấy yêu cháu, cháu cũng tuyệt đối không cô phụ lại tình yêu của anh ấy."

     "Dù dì có cho cháu tất cả, cháu cũng sẽ không buông tay anh ấy. Bởi vì chỉ anh ấy, mới là món quà trân quý nhất mà thượng đế ban cho cháu. Nếu có một ngày, cháu phải rời khỏi anh ấy, vậy chỉ có một lý do, chính là anh ấy không còn yêu cháu nữa. Nếu không, không có bất cứ lý do nào có thể khiến bọn cháu chia lìa. Mặc kệ là thành kiến thế tục cũng được, danh lợi địa vị cũng được. Anh ấy yêu cháu, cháu sẽ cảm thấy cháu tốt nhất trên đời."

     Nói xong lời này, cô yên lặng nhìn Tô Vận.

     "Thực xin lỗi, khiến dì thất vọng rồi, nhưng cháu thật sự không thể rời xa anh ấy. Nhất là hiện tại."

     Từ đầu đến cuối, ảnh hưởng tới Hạ Minh Y, chỉ có một câu kia: Nếu không có cô, Cẩn Tô sẽ trở thành người sống đời sống thực vật hay sao?

     A Ly vì cứu cô, thành người sống đời sống thực vật. Khi chấn kinh bi thống qua đi, đột nhiên cô có một loại cảm giác trống rổng cực độ, không thể suy nghĩ bất cứ gì hết. Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, cùng anh.

     Sống, cùng anh sống, chết, cùng anh chết.

     Trong không khí tràn ngập một tiếng thở dài nồng đậm, sau khi cô lấy lại tinh thần, Tô Vận đã đi mất. A Hoàng không biết từ khi nào đã ngồi ở bên người cô. Thấy nàng lấy lại tinh thần, anh hỏi.

     "Y Y, không có chuyện gì chứ?"

     "Không có chuyện gì, mẹ anh rất tốt. Bà không làm khó em."

     "Thực xin lỗi, không phải bọn anh cố ý giấu diếm em. Em có muốn nghe chuyện cũ của A Tô hay không?"

     Hạ Minh Y ngẩn người, cô nằm mơ cũng không thể tưởng được, Tô Ly chính là người nhà Chung Ly. Chung Ly là một họ vô cùng hiếm thấy, nhưng chỉ có một nhà có thể có tiếng trong phạm vi cả nước, có mấy vị tiền bối dấn thân vào giới chính trị, sau này lại phát triển buôn bán, bất luận là tài lực hay thế lực gia tộc, đều cực kỳ khổng lồ. Ngay cả những dự án làm phim mà Hạ Minh Y tham gia, cũng là công ty nhà họ sản xuất.

     Thì ra, vị Tam công tử trong truyền thuyết thấy đầu không thấy đuôi, thủ đoạn buôn bán xảo quyệt độc ác làm cho người ta vừa yêu vừa hận kia, lại là người cô yêu.

     Đột nhiên cô rất muốn cười, dừng một chút mới nói: "Anh có thể nói cho em biết."

     A Hoàng sắp xếp lại trí nhớ, sau đó tường thuật lại tỉ mỉ.

     === ========

     Đây thật sự là một chuyện xưa dài, sau khi nghe xong, Hạ Minh Y phát hiện nước mắt của mình đã chảy dài.

     "Em trách nó giấu diếm thân phận với em sao?"

     "Cũng không có gì là lạ cả, cũng chỉ vì anh ấy muốn bảo vệ em. Chỉ là em thật không ngờ, A Ly lại sống vất vả như thế."

     Bởi vì thiên phú kinh người, từ nhỏ đã phải tiếp nhận các loại huấn luyện, hoàn toàn không có tuổi thơ giống như người bình thường. Trước đây cô xem qua việc này trong sách, nhưng xảy ra chân thật bên cạnh mình, cô mới có thể cảm nhận được, điều đó có bao nhiêu tàn nhẫn. Khi chuyện hai nhân cách bị phát hiện, vì danh dự gia tộc thậm chí ba Chung muốn anh ấy phải giấu đi thân phận thực, may mắn hai tính cách của anh ấy không giống người khác, khi tính cách kia xuất hiện thì cũng chỉ hơi lạnh ùng tàn nhẫn chút thôi, huống chi cũng không thường xuyên xuất hiện.

     Mười sáu tuổi yêu tiểu thư thế gia, hai người cùng ra nước ngoài. Ở nước ngoài A Ly đối mặt với bài vở và bài tập nặng nề, đồng thời còn phải tiếp nhận các loại huấn luyện áp lực, dựa theo cách nói của ba Chung, mỗi người nhà Chung Ly, đều phải phục vụ vì gia tộc, anh đã có thiên phú cao như vậy, thì lại càng phải cống hiến nhiều hơn cho gia tộc.

     Nhưng chuyện này đối với một thiếu niên mười tám tuổi nơi đất khách quê người, không khỏi quá mức tàn nhẫn. Trong một lần huấn luyện, nhân cách thứ hai của anh xuất hiện, đã đánh trọng thương huấn luyện viên và những học viên khác trong sân huấn luyện, cũng làm Hà Tiêm Tiêm sợ hãi.

     "Từ nhỏ A Tô đã có tính thích sạch sẽ, nhất là đối với con gái. Trước đây nó và Hà Tiêm Tiêm từng có một lần có hành vi thân mật, nhưng lại không thể tiến hành, kết quả bị Hà Tiêm Tiêm tưởng rằng vô năng, lại chửi ầm lên với nó. Chuyện này đã làm A Tô bị tổn thương rất lớn."

     "Làm sao mà anh biết?" Chuyện này Tô Ly chỉ nói một nửa, chuyện sau hoàn toàn không có nhắc tới.

     “Nó cho rằng ai cũng không biết, nhưng sau khi về nước, trong một lần uống rượu say đã nói ra hết. Khi ở Mĩ, hai nhân cách của A Tô trở nên cực kỳ nghiêm trọng, có đôi khi không thể khống chế nổi. Cũng trong khoảng thời gian đó, đột nhiên nó quyết định muốn dấn thân vào giới diễn viên nghệ sĩ. Đương nhiên ba mẹ anh không đồng ý, sau này bọn họ đặt ra ba quy ước thì mới đông ý."

     "Ba quy ước?"

     "Thứ nhất, không thể để lộ thân phận thật của mình. Thứ hai, đóng phim đồng thời cũng không thể bỏ mặc sự nghiệp gia tộc. Thứ ba, trong vòng mười năm, từ mười tám tuổi đến 28 tuổi, thời hạn mười năm, phải làm cho tất cả sự nghiệp của nhà Chung Ly phát triển tốt nhất."

     "Mười năm. . . Vậy không phải năm nay sao. . ."

     "Đúng vậy!" A Hoàng thở dài: "Nếu không phải gặp được em, anh cũng không dám tưởng tượng nó sẽ thành ra thế nào nữa."

     Bỗng nhiên anh nhớ tới, có một lần hai người tâm sự, Cẩn Tô đã nói với anh.

     "Trong cuộc đời nhạt nhẽo này của em, may mắn còn tồn tại sự ấm áp, sau khi nhìn rách hồng trần mới tìm thấy, Y Y chính là nơi trái tim em thuộc về.”

     "Anh cả, người như chúng ta, thiếu cái gì chứ? Tiền tài có, quyền thế có. Có người nói, đối với người bình thường mà nói tiền tài là xa xỉ phẩm. Nhưng, sinh ra trong gia đình như vậy, xa xỉ thực sự lại là tình yêu! Người bình thường có lẽ sẽ vì tiền tài buông tha tình yêu, nhưng mà chúng ta, thậm chí cơ hội có được tình yêu cũng không có."

     "Cho nên, anh cả, kỳ thật anh chính là người hiểu em hơn bất cứ ai. Nếu không, vì sao đến bây giờ anh còn chưa kết hôn, không phải là bởi vì hy vọng có thể chạm vào tình yêu đích thực hay sao?"

     === ======

     Sau khi Cẩn Hoành rời khỏi, Hạ Minh Y lại đi tới phòng bệnh của Tô Ly, si ngốc nhìn tuấn nhan nhợt nhạt của anh. Trên người anh bị đâm nhiều ống tiêm như vậy, nhất định rất đau!

     A Ly, nhiều năm như vậy, sao anh có thể trải qua? Nhiều thống khổ hành hạ như vậy, vì sao anh còn có thể có biểu hiện bình tĩnh tiêu sái, vân đạm phong khinh như thế kia?

     Khi em trách anh giận anh, anh đã phải chịu nhiều đau khổ rồi! Em thực sự hối hận vì đã làm như vậy.

     "A Ly, anh tỉnh dậy đi! Không phải anh nói, nơi nào có em thì sẽ có anh hay sao? Vậy anh mau tỉnh lại. . ."

     Hạ Minh Y nắm tay Tô Ly, ở bên giường khóc ồ lên, bi thống mà áp lực.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lăng Mộ Tuyết về bài viết trên: HNRTV, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Thơ, mập mập msdb, Neko kun, nhinhi77, Phù Dung Tiên Tử, Pinni, thichdoctruyenmoi, Thiên Kết, Tuyen.Van, Uyên Xưn, YếnVân và 1008 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 791 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 790 điểm để mua Thần nước
Tiểu Ly Ly: Hic, nhà Ly nghèo, đấu giá vật phẩm để cưới lão bà, mọi người hãy nhường cho Ly nha *mắt long lanh*
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 440 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 418 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé trà
Lãng Nhược Y: *cong đuôi chạy* lão công em vỗ béo bấy lâu mới đc như thế này, ss vừa gặp đã đòi thịt em :cry2:
Mai Tuyết Vân: Hướng cũng nhiều nên không nhớ nữa :3 sorry Y Y nha
Mai Tuyết Vân: Có hả :3 dạo này Y Y có vẻ béo. Ăn thịt được rồi
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 250 điểm để mua MM
mèo suni: Phải nói là chưa xong nên chưa đăng chị ạ :crying:
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé trà
Cô Quân: Chấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.