Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 458 bài ] 

Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu

 
Có bài mới 21.04.2017, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10772
Được thanks: 9438 lần
Điểm: 10.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Quyển 4: Huyền Môn thái đẩu

Dịch: Tiểu Băng

Chương 348: Giống như đã từng quen biết

Lúc Tả Đăng Phong bắt đầu đuổi theo, Thập Tam mới chạy được hơn năm dặm, sau một lúc cật lực rốt cuộc Tả Đăng Phong cũng bắt kịp Thập Tam khi còn cách kiến trúc kia khoảng năm dặm, hắn lập tức phóng linh khí lôi Thập Tam vào lòng, hắn đã chẳng còn gì nữa, nếu Thập Tam xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hắn sẽ điên mất.

Thập Tam bị Tả Đăng Phong bắt về thì vùng vẫy, kêu gào đòi vuột ra.

"Đàng hoàng chút coi!" Tả Đăng Phong đập cho Thập Tam một cái, hắn đánh lần này là đánh thật, tuy Thập Tam cực kỳ không cam lòng, nhưng cũng không dám vùng vẫy nữa.

Tả Đăng Phong thấy Thập Tam không giãy dụa nữa, mới ngẩng đầu nhìn lên. Lúc này hắn chỉ còn cách quần thể kiến trúc kia không tới năm dặm, nên nhìn thấy khá rõ. Nó là một tòa thành cổ, diện tích ít nhất gấp ba lần trấn nhỏ biên thùy, bốn phía đều có tường thành cao hơn một trượng, ngoài thành còn có quách (lớp tường bao bên ngoài thành), bên ngoài có sông đào bảo vệ thành, cửa thành hướng nam đang mở, cầu treo cũng đã bỏ xuống, kiến trúc trong thành đa số đều có lầu các, nhưng vì bị tường thành che nên không nhìn thấy tình cảnh bên trong, nhưng phong cách kiến trúc này thì hẳn là thành cổ thời Tần Hán.

Những lầu các trong thành được khảm nạm rất nhiều vàng bạc, điều này thực không phù hợp lẽ thường, vì dù là hoàng cung cũng chẳng ai lấy kim ngân để trang trí bên ngoài, hơn nữa nếu là kiến trúc thời Tần hán thì đến giờ nhất định đã phải có vết tích hư hỏng, bị phong hoá, nhưng tòa thành cổ này lại không có những dấu hiệu ấy.

Tuy trong thành hoàn toàn tĩnh mịch, nhưng cả tòa thành lại không có vẻ âm u khủng bố, mà đống vàng bạc nạm lấp lánh kia lại tỏa ra ánh sáng ấm áp hấp dẫn mê người.

Đứng nhìn một hồi, Tả Đăng Phong vẫn chưa nhìn ra cái gì dị thường, nhưng Thập Tam vẫn nhìn về phía cổ thành rít gào thị uy, Thập Tam có thể phân rõ âm dương, nó có thể nhìn thấy những thứ mà con người không nhìn thấy, Tả Đăng Phong chợt nhớ ra độc vật do Cửu Dương hầu diễn sinh có khả năng tạo ra ảo giác, không lẽ tòa thành cổ này cũng là như thế?

Tả Đăng Phong do dự, nhưng cuối cùng quyết định rời đi, việc này không quan hệ gì với hắn, việc không liên quan tới mình thì mặc kệ nó, tẩu vi là thượng sách.

Thập Tam thấy Tả Đăng Phong xoay người quay về, thì gào lên bất mãn.

"Còn dám không nghe lời, thì tao cũng không cần mày nữa." Tả Đăng Phong cao giọng đe Thập Tam, Thập Tam có một tật xấu, hễ gặp phải đối thủ mặc kệ đánh thắng hay không, đều muốn xông lên thị uy.

Thập Tam thấy Tả Đăng Phong thật sự nổi giận, thì im bặt, Tả Đăng Phong rất ít khi nghiêm nghị như vậy với nó, nó sợ Tả Đăng Phong sẽ bỏ mặc nó.

Nhưng một cơn gió nhẹ đột ngột thổi qua, Tả Đăng Phong ngửi thấy một sự quen thuộc trong gió, cái mùi này hình như hắn đã ngửi thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ ra được là ở đâu.

Trở lại chỗ nghỉ ngơi, đám Diệp Hồng Nhạn đang nghểnh cổ chờ, thấy hắn về thì ai cũng thở phào, hắn là linh hồn của đoàn người, nếu hắn xảy ra chuyện khác gì rắn bị mất đầu.

Tả Đăng Phong quay đầu lại nhìn, thấy tòa thành cổ vẫn còn, chưa biến mất.

"Thường Quỷ thành mỗi lần xuất hiện bao lâu?" Tả Đăng Phong buông Thập Tam xuống, hỏi Diệp Hồng Nhạn.

"Không nhất định, có lúc rất lâu, có lúc chỉ một nén nhang, hồi nãy anh có nhìn thấy gì không?" Diệp Hồng Nhạn trả lời.

"Là thành cổ từ thời Tần Hán, từ bên ngoài có thể nhìn thấy bên trong có rất nhiều lầu các, trên lầu các được khảm nạm rất nhiều vàng bạc châu báu, chuyện này rất không hợp lẽ thường, tôi ngờ tòa thành này là cạm bẫy, đám châu báu đó chính là mồi câu." Tả Đăng Phong trả lời.

"Uống miếng nước trước đi." Diệp Hồng Nhạn đưa túi nước cho Tả Đăng Phong,

Tả Đăng Phong cảm ơn, uống mấy ngụm.

Hai người đang nói chuyện thì tòa thành biến mất, nó biến mất cực kỳ đột nhiên, như chưa từng xuất hiện bao giờ.

"Tường thành và kiến trúc trong tòa quỷ thành đó đều không phải làm bằng đá, mà bằng bùn đất ép vào nhau, phong cách kiến trúc rất giống với người sống nơi này, mà không giống kiến trúc của Trung Nguyên." Tả Đăng Phong ngồi xuống nói tiếp, hắn nói cho Diệp Hồng Nhạn nghe, cũng là nói cho mình nghe.

"Vậy có gì sai, quỷ thành vốn chỉ xuất hiện ở khu vực này thôi." Diệp Hồng Nhạn đáp.

"Cô không hiểu, thời Tần hán nhân số rất ít, hồi đó dù có ở ngay Trung Nguyên thì quy mô những tòa thành cũng không lớn, toà quỷ thành kia lại to gấp ba trấn nhỏ, nếu ở thời Tần hán thì chắc chắn là một tòa thành cực lớn. Một tòa thành lớn như vậy trong sách sử phải có ghi chép chứ, tôi đã nhìn kỹ dáng vẻ của nó, tiếc là không có mang sách sử theo, nếu không đã có thể tra ra lai lịch của toà thành này." Tả Đăng Phong chầm chậm nói.

"Chẳng liên quan gì tôi cũng chẳng muốn suy nghĩ, trời không còn sớm, anh nghỉ ngơi chút đi." Diệp Hồng Nhạn chuyển đề tài.

Tả Đăng Phong gật đầu, ngồi xuống, Thập Tam chạy tới nằm dưới chân hắn.

Tả Đăng Phong và Diệp Hồng Nhạn ngồi nghỉ, một lúc sao đám binh sĩ đã ngủ hết, Diệp Hồng Nhạn qua giờ tý cũng ngủ, chỉ còn lại Tả Đăng Phong nhắm mắt cố nhớ lại cái mùi kia. Vì khoảng cách quá xa, mùi cũng nhạt, nhưng chắc chắn hắn đã từng ngửi thấy, mùi này không khó ngửi, cũng không thơm, không đặc biệt.

Tả Đăng Phong ngủ một chút đã bị tiếng động của Diệp Hồng Nhạn làm tỉnh giấc, thời gian tốt đi để đi trong sa mạc là từ sáng sớm đến mười giờ sáng.

Mọi người may mắn, chuyến đi này không gặp phải bão cát, sáng sớm dậy đi, đến chạng vạng tối đã tới cổ thành cách rừng cây chết tám mươi dặm về phía nam.

Tả Đăng Phong tới kiểm tra cái hầm giam con bò cạp, sau đó đi quanh cổ thành một vòng, hắn rời đi đã một tháng, gió đã thổi tới rất nhiều cát, không còn lại manh mối gì.

Diệp Hồng Nhạn đến kiểm tra giếng nước, nó đã hoàn toàn khô cạn.

Đến đây cũng coi như sắp tới chỗ cần tới, nên mọi người dọn dẹp một khu vực, dỡ đồ ăn và nước xuống khỏi lưng lạc đà, dựng trại đóng quân, chuẩn bị qua đêm.

"Lạc đà cũng phải uống nước, nhưng nước không đủ, làm sao bây giờ?" Diệp Hồng Nhạn hỏi nhỏ Tả Đăng Phong, lạc đà khi chở nặng tối đa chỉ có thể nhịn khát bảy đến mười ngày, nếu lâu hơn nó sẽ chết khát.

" Nguồn nước gần nhất cách đây bao xa?" Tả Đăng Phong hỏi, cấp dưỡng cho hơn 200 con người tiêu hao hơn hắn tưởng quá nhiều.

"Đi khoảng ba ngày." Diệp Hồng Nhạn chỉ hướng tây nam.

"Cho lạc đà uống trước, ngày mai cô dẫn đội lạc đà đi lấy nước, mang về càng nhiều càng tốt." Tả Đăng Phong ngẫm nghĩ rồi đáp, hắn đối với súc vật tốt hơn với người, nếu có thể không giết chúng thì hắn sẽ tận lực không giết.

"Ừ." Diệp Hồng Nhạn gật đầu.

Cổ thành tuy đã bỏ đi, nhưng vẫn có tác dụng chắn gió, mọi người gom gỗ định nhóm lửa, nhưng bị Tả Đăng Phong ngăn lại, nơi này cách rừng cây chết chỉ có tám mươi dặm, nhóm lửa ở đây rất có thể bị âm chúc hỏa xà phát hiện.

Không chỉ không cho nhóm lửa, Tả Đăng Phong còn nghiêm cẩn họ không được gây lớn tiếng ồn ào, chỉ nói cho họ biết mục tiêu chỉ còn cách tám mươi dặm về hướng bắc, là một con rắn to, còn to bao nhiêu thì Tả Đăng Phong không nói.

Đến hừng đông, Diệp Hồng Nhạn vội thúc đội lạc đà đi tìm nguồn nước, Tả Đăng Phong sai hai tay súng máy đi theo bảo vệ. Những binh sĩ này đã ở chung với hắn nhiều ngày, Tả Đăng Phong cũng nhận ra được có một số người tính cách dùng được, hai người đi theo Diệp Hồng Nhạn tuyệt đối là người đàng hoàng.

Diệp Hồng Nhạn đi rồi, Tả Đăng Phong bắt đầu lên kế hoạch hành động. Nơi này cách rừng cây chết tám mươi dặm, những binh sĩ này đi trong sa mạc, mỗi giờ chỉ có thể đi bảy, tám dặm, chạy tới rừng cây chết cần mười tiếng, lúc này là sáu giờ sáng, chạy tới rừng cây chết sớm nhất cũng đến bốn giờ chiều, trời mùa thu hơn sáu giờ chiều là trời đã tối, mà trời tối lại rất bất lợi với mọi người.

Tả Đăng Phong quyết định nghỉ ngơi một ngày, canh tư ngày tiếp theo xuất phát. Trời canh tư có ánh trăng sáng sủa, dù gặp phải âm chúc hỏa xà tập kích cũng không đến nỗi không nhìn thấy đường mà đối phó, canh tư xuất phát thì chừng mười giờ sáng là có thể chạy tới nơi.

"Tả chân nhân, cô Diệp chừng nào trở về?" Triệu Đại Pháo đi qua hỏi.

"Ba ngày, hiện giờ nước không còn đủ để quay trở về, cần phải bổ sung." Tả Đăng Phong nói to. Đại chiến sắp tới, hắn nhất định phải củng cố lòng tin cho mọi người, hắn muốn đám binh sĩ nhìn thấy hy vọng trở về nhà.

Đúng như dự đoán, hắn vừa nói xong, thì đám lính cười ồ. Bọn họ không ngốc, biết lúc đến đây đã uống nước quá nhiều, nếu không bổ sung họ sẽ hoảng loạn.

"Các huynh đệ hôm nay nghỉ ngơi cho thật tốt, ăn uống cho no, quá nửa đêm nay xuất phát, sáng mai sẽ ra tay." Tả Đăng Phong nói với Triệu Đại Pháo.

Triệu Đại Pháo lập tức đi truyền đạt mệnh lệnh của Tả Đăng Phong, làm lính ai cũng sợ đánh đêm, trời sáng sủa thì an tâm hơn rất nhiều.

Trong lúc mọi người nghỉ ngơi, Tả Đăng Phong cũng không đi trước kiểm tra tình huống, không chỉ vô ích, mà còn có thể làm bại lộ hành tung mọi người.

Trời thu, gió Bắc khá nhiều, cả ngày Tả Đăng Phong đều nhìn chằm chằm cọng cỏ mọc trên bức tường đổ, sợ bị đổi chiều gió. Gió Bắc là thổi về hướng nam, rất có lợi cho họ, lỡ gió đổi ngược chiều, sẽ thổi mùi của họ tới rừng cây chết, âm chúc hỏa xà mà ngửi thấy, sẽ có đề phòng.

Chờ đợi một ngày, đến tối, Tả Đăng Phong để lại mười người, số còn lại theo hắn xuất phát về phía rừng cây chết, mỗi người ngoài mang theo trang bị cá nhân, còn mang theo hai ngày lương khô.

Toán lính này tuy không phải quân chính quy, nhưng khi hành quân vẫn đi rất êm, Thập Tam đi trước xua đuổi độc trùng, mọi người chia làm hai hàng đi theo, tốc độ hành quân khá nhanh, đường đi cũng không có nguy hiểm, đến chín giờ sáng, mọi người đã tới rừng cây chết...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.04.2017, 19:11
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10772
Được thanks: 9438 lần
Điểm: 10.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Quyển 4: Huyền Môn thái đẩu

Dịch: Tiểu Băng

Chương 349: Bành thị cư

"Tả chân nhân, bây giờ làm gì?" Triệu Đại Pháo nhìn rừng cây chết, hỏi.

"Xếp hàng ngang, ba người một tổ, súng máy đứng trước, bắn tỉa ở giữa, ném lựu đạn phía sau, gặp bất cứ con gì còn sống đều giết hết." Tả Đăng Phong đáp. l

Triệu Đại Pháo lập tức quay lại truyền lệnh, hơn hai trăm người theo thứ tự, chậm rãi tiến vào rừng cây chết.

"Nơi này không có nguy hiểm, không cần phải cẩn thận, đi nhanh lên." Tả Đăng Phong giục, đám xương trắng ngoài rừng cây làm đám binh sĩ rất căng thẳng, bước chân di chuyển run rẩy chậm chạp, với tốc độ này trước trời tối không thể nào lục soát hết rừng chết được.

"Dù gặp phải chuyện gì cũng không được lùi về sau, một người mà chạy trốn, tất cả mọi người đều phải chôn cùng." Tả Đăng Phong lạnh lùng, lâm trận chạy trốn là tối kỵ của binh gia, nhất định phải chặn trước loại chuyện này phát sinh.

Mọi người đều kinh hãi quay đầu lại nhìn hắn, Tả Đăng Phong âm lãnh nhìn một vòng, ánh mắt chiếu tới ai, người đó đều cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Binh sĩ đi phía trước, Tả Đăng Phong đi phía sau, Thập Tam thong dong theo bước trên cây.

Cây trong rừng đều là hồ dương, thân cây hồ dương có rất ít chi tiết, nên mọi người đi lại dễ dàng, đi được khoảng năm dặm thì gặp sự cố. Tả Đăng Phong lắc mình chạy lên, thấy thứ làm cho binh sĩ hét lên kinh ngạc là một cái xác hình người, sinh vật này tử vong chưa lâu, xác còn chưa bị khô, nhưng ổ bụng và lồng ngực đã bị xé ra, toàn bộ nội tạng bên trong đã bị con gì đó ăn mất.

"Tả chân nhân, đây là quái vật gì?" Triệu Đại Pháo hỏi.

"Là quái vật có thể bị súng bắn chết." Tả Đăng Phong thuận miệng trả lời, ngồi xổm xuống kiểm tra cái xác. Ổ bụng không có khung xương bảo vệ, nên không nhìn ra cái gì, chỉ có lồng ngực là có xương cốt bảo vệ, nhưng xương lồng ngực của cái xác hình người này đã bị con vật gì đó cắn đứt, chỗ bị cắt đứt rất sắc, gọn và chỉnh tề, cho thấy con vật ăn nội tạng kia có hàm răng rất sắc bén, cái đầu của nó cũng không nhỏ, rất có thể là con bò cạp độc do âm chúc hỏa xà diễn sinh ra.

"Tiếp tục đi." Tả Đăng Phong đứng dậy phất tay với Triệu Đại Pháo, con bò cạp độc nếu đã về đến nơi này, thì âm chúc hỏa xà hẳn là cũng đang ở đây.

Tả Đăng Phong vừa dứt lời, bên trái bỗng vang lên một tiếng thét kinh hãi. Tả Đăng Phong quay sang, thấy tiểu đội ba người ngoài cùng chỉ còn lại hai cái, người ném lựu đạn đi cuối cùng đã biến mất, hai người còn lại sợ hãi nhìn xuống mặt đất.

Tả Đăng Phong nhanh chóng vọt tới, thấy nền cát chỗ đó đang liền lại, nhìn là biết tên lính kia đã bị kéo xuống dưới.

"Có nhìn thấy là cái gì không? " Tả Đăng Phong quay sang hỏi hai người còn lại.

"Không." Hai người lắc đầu.

Bỗng mặt đất rung động dữ dội, mặt cát cách đó khoảng ba mươi mét bắn lên tung toé.

"Cẩn thận!" Tả Đăng Phong vọt tới, phóng lớp chắn linh khí chặn cát lại, hắn phải để cho đám binh sĩ này tin là hắn sẽ bảo vệ họ.

Trong lớp cát văng tung dày đặc mùi thuốc súng, cho thấy tên lính ném lựu đạn khi bị quái vật kéo xuống đã kéo chốt lựu đạn trên người trước khi chết.

"Không cần hoảng hốt! Mọi người tiếp tục đi, nhớ đi sát vào những cây dương." Tả Đăng Phong hô to.

Mọi người nghe vậy lại chậm chạp tiến lên, Tả Đăng Phong giữ khoảng cách với mọi người, chờ đợi con quái vật xuất hiện.

Chỉ cần quái vật công kích mọi người, hắn có thể biết ngay nó là cái gì.

Nhưng có lẽ vụ nổ đã làm quái vật sợ, đi suốt mấy dặm không hề xuất hiện chuyện gì dị thường, Tả Đăng Phong vừa thả lỏng, bỗng cảm giác được có cái gì đó nắm lấy hai chân của hắn, một sức kéo rất mạnh kéo hắn xuống đất.

Tả Đăng Phong phản ứng ngay. Hai tay phóng ra linh khí mượn lực, cả người vọt lên, lôi cái thứ đang nắm chân hắn lên khỏi mặt cát. Con vật kia vừa bị lôi ra, Tả Đăng Phong nhận ra ngay, chính là loại động vật hình người kia.

"Đồ mắt mù!" Tả Đăng Phong phóng ngay một luồng huyền âm chân khí đóng băng con quái vật. Con vật này hình như là giống cái, vì nó có bộ phận đặc thù và bộ phận sinh dục của phái nữ, nhưng thân nó không thẳng, mà cong cong gù gù như khỉ, bàn tay chỉ có ba ngón, ngón tay mạnh mẽ thô thiển như móng chim, hàm răng của nó bị mòn rất nghiêm trọng, cho thấy thức ăn thường ngày của nó rất thô.

"Nhìn đi, là con này này." Tả Đăng Phong ném con quái vật về phía đoàn người, hắn muốn họ biết kẻ thù của mình nhìn ra sao, để giảm bớt áp lực trong lòng cho họ.

"Nghe rõ cho lão tử, nếu bị chúng nó nắm lấy cổ chân, nhớ chống tay xuống, không được để chúng nó kéo xuống dưới cát, người chung quanh lập tức chạy tới cứu người." Triệu Đại Pháo rút súng bắn chết con quái vật.

Mọi người hô to, tiếp tục tiến lên.

Tả Đăng Phong đi tới ngắm nghía xác con quái vật, nhận ra bụng nó rất lớn.

"Có phải có mang không?" Triệu Đại Pháo xán tới, hắn rất thích đi chung với Tả Đăng Phong, rất an toàn.

"Không giống." Tả Đăng Phong lắc đầu, phụ nữ có thai là bụng dưới nhô lên, còn con vật này cả cái bụng đều to.

"Vậy sao bụng nó lớn thế?" Triệu Đại Pháo nghi hoặc.

Tả Đăng Phong rút đao, cắt một phát. Cái bụng quái vật bị mổ ra, bên trong còn một số đồ ăn chưa kịp tiêu hóa, đa số là gỗ, chỉ có một ít là bò cạp và bò sát.

"Thì ra chúng nó ăn rễ cây, hèn gì bụng to như vậy." Triệu Đại Pháo thở ra. Thời nay thường xuất hiện thiên tai, nạn dân vùng thiên tai quanh năm gặm ăn rễ cây, rễ cây rất khó tiêu hóa, nên thỉnh thoảng lại nhìn thấy nạn dân xanh xao vàng vọt nhưng bụng lại rất to.

"Đi thôi." Tả Đăng Phong gật đầu bước đi. Hắn đã xem xét kỹ, tìm được hai manh mối, một là dạ dày của quái vật tiết dịch vị chua hơn con người nhiều, cho thấy chúng có khả năng tiêu hóa rất mạnh, có thể tiêu hóa thứ con người không tiêu hóa được, khả năng này không phải một sớm một chiều mà có được, cho thấy đám quái vật này đã sinh sống ở đây rất nhiều năm, thứ hai là chất sợi gỗ trong dạ dày của quái vật nhuyễn hơn gỗ của dương thụ nhiều, cho thấy chúng không phải ăn rễ của cây dương mà là một loại cây khác, vấn đề là chung quanh đây không có loài cây nào khác, nên Tả Đăng Phong đoán bên dưới lòng đất hẳn là còn có một hệ thống sinh thái khác.

Thời Hán nơi này có người ở, thời đó chắc chắn không có loại quái vật này tồn tại, từ thời Hán đến hiện giờ chỉ khoảng hai ngàn năm, hai ngàn năm vốn không đủ để diễn hóa ra một vật chủng mới, như vậy một là những quái vật này chính là do con người biến dị mà thành. Con người có sức sống cực kỳ ngoan cường, trong hoàn cảnh gian nan nào cũng có thể sinh tồn, điều Tả Đăng Phong không nghĩ ra chính là tại sao khi nơi này biến thành sa mạc người ở đây lại không rời khỏi nơi đây, mà lại biến dạng thành bộ dáng bây giờ.

Quái vật này số lượng rất nhiều, thỉnh thoảng lại từ dưới cát thò tay lên túm binh lính, những binh sĩ này khi bị tấn công đều hét to lên kêu cứu, các chiến hữu ở gần lập tức ra tay, tuy những người kia không chết, nhưng đều bị cắn, vì những quái vật này trước khi buông tay đều cắn lên chân họ, nhẹ thì rách đồ, nặng thì mất một miếng thịt.

Rừng cây chết có phạm vi trăm dặm, đi được hơn ba mươi dặm thì bên phải vang lên tiếng súng. Tả Đăng Phong vội chạy qua xem, thấy mấy người lính đang nhắm vào một con bò cạp cực to điên cuồng nổ súng. Con bò cạp kia to như cái cối xay, chính là con độc vật do âm chúc hỏa xà diễn sinh ra, Tả Đăng Phong rất vui mừng vì nhận ra con bò cạp này mới vừa lột xác, thân thể còn mùi tanh dày đặc.

Tuy không phải chính chủ, nhưng Tả Đăng Phong vẫn thở phào nhẹ nhõm. Bò cạp độc ở đây, có nghĩa âm chúc hỏa xà vẫn chưa rời đi. Nơi này là địa bàn của nó, động vật có ý thức rất mạnh với lãnh địa của mình, lần trước hắn đi vào rừng cây chết không bao lâu âm chúc hỏa xà đã xuất hiện, lần này đã nổ súng mấy lần rồi, mà sao vẫn chưa nhìn thấy nó?

"Đi thôi, tiếp tục tiến lên, kiểm tra xong sớm về sớm." Tả Đăng Phong nói, đám lính rõ ràng là đã sợ rừng cây chết này, có cơ hội là lập tức dừng lại không đi.

"Báo cáo, tôi nhặt được một tấm bảng." Đội ngũ vừa tiến lên một lúc, thì có một binh sĩ giơ một vật nhanh chóng chạy trở về.

Triệu Đại Pháo cầm lấy, đưa cho Tả Đăng Phong.

Tả Đăng Phong nhíu mày. Tấm bảng này là làm bằng gỗ, dài một thước, rộng nửa thước, đế dưới dày chắc, hình dáng hệt như một tấm linh vị. Vì nó đã quá xa xưa, mộc bài đã khô nứt không còn trọn vẹn, may mà chữ trên linh vị là được khắc lên chứ không phải viết, nên vẫn có thể mơ hồ đọc ra được hai chữ "Bành thị ".

Thời cổ đại xưng hô khác biệt, đàn ông thị, đàn bà xưng tính, tấm linh vị này hẳn là cung phụng tổ tiên Bành thị, tuy chỉ có hai chữ nhưng ẩn chứa một tin tức quan trọng, chính là người sống ở đây chính là người của Bành quốc, như vậy, khu vực Lâu Lan cổ thành ở phía nam hẳn là địa bàn của Khương quốc năm đó.

"Tả chân nhân, gì vậy?" Triệu Đại Pháo thấy Tả Đăng Phong cau mày, thì hỏi.

"Nơi này là nơi người Bành quốc chọn làm chỗ giam âm chúc hỏa xà, bài vị tổ tông của họ lẽ ra không nên xuất hiện ở đây." Tả Đăng Phong lắc đầu.

"Sao lại không nên?" Triệu Đại Pháo ngơ ngác.

"Vì người xưa cực kỳ kính trọng tổ tông, linh vị tổ tông sẽ không bao giờ để chung chỗ với động vật, mà phải để trong từ đường, bình thường cũng không tùy tiện di chuyển chúng." Tả Đăng Phong giải thích, Triệu Đại Pháo không kịp tư duy của hắn, nhưng Tả Đăng Phong chẳng còn ai khác để nói chuyện.

Triệu Đại Pháo không hỏi lại, vì hắn vẫn chưa hiểu Tả Đăng Phong muốn nói cái gì.

"Nơi này trở thành sa mạc không phải chuyện một sớm một chiều, lẽ ra người sống ở đây hoàn toàn có đủ thời gian để rời đi, nhưng xem ra họ lại không đi, mà lại chuyển đến nơi này, tấm linh vị này rất có khả năng là khi họ dọn nhà làm rớt lại." Tả Đăng Phong lầm bầm.

"Sao họ lại muốn chuyển tới đây? Triệu Đại Pháo vốn không hiểu nên không định hỏi nữa, nhưng không tiếp chuyện Tả Đăng Phong thì lại có vẻ không lễ phép.

"Không biết, nhưng biết chắc một điều, là sau khi họ chuyển tới đây thì hình như lại đi nữa, nếu không họ đã không làm rơi bài vị tổ tông..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2017, 19:12
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 10772
Được thanks: 9438 lần
Điểm: 10.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tàn Bào - Phong Ngự Cửu Thu - Điểm: 10
Quyển 4: Huyền Môn thái đẩu

Dịch: Tiểu Băng

Chương 350: Trận pháp tam hoàn

"Hừm, đúng nha." Triệu Đại Pháo liên tục gật gù, đối với hắn, nói chuyện với Tả Đăng Phong đúng là chuyện khổ sai.

Tả Đăng Phong cầm tấm linh vị suy nghĩ, bài vị tổ tông Bành quốc xuất hiện ở đây đương nhiên là do có người làm rớt ở nơi này, và không về tìm lại cho thấy tình hình năm đó không cho phép họ trở về tìm, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, đến mức có thể làm cho người Bành quốc phải mang theo bài vị tổ tông rời khỏi thành trì của mình?

Nếu là chạy nạn, người Bành quốc nhất định sẽ đi về phía đông, chứ không phải tới nơi này, nhưng họ lại đến đây, thì chỉ có một cái giải thích hợp lý, chính là năm đó Bành quốc bị nước khác công kích, họ không chạy được tới hướng khác, buộc phải chạy tới đây tránh nạn.

Năm đó trong số bát đại chư hầu theo Chu quốc phạt Trụ, Bành quốc vẫn ở La Bố Bạc sinh sống cho đến thời Hán, như vậy kẻ công kích Bành quốc chỉ có thể là Hán triều, hoặc là hung nô phương bắc. Hán vũ đế cực kỳ căm ghét Hung Nô, sau khi lên ngôi đã nhiều lần phái binh thảo phạt hung nô, những nước nhỏ sống giữa hung nô và Hán triều không dám đắc tội bên nào cả, ngày hôm nay mật báo cho Hán triều, ngày mai lại cung cấp lương thảo cho hung nô, phương pháp hai mặt này rất có thể đã làm cả hung nô và Hán triều tức giận, cả hai phe đều có khả năng tiêu diệt những nước nhỏ ấy, và đều có đầy đủ lý do để tiêu diệt, vấn đề là ai là kẻ diệt Bành quốc thì không thể nào kết luận được.

Tuy vậy, có thể khẳng định một chuyện, chính là khi Bành quốc bị tấn công, âm chúc hỏa xà vẫn chưa chạy thoát. Căn cứ ư? Phải biết dù là hung nô hay Hán triều, thì lúc chiến tranh đánh giết đều dùng kỵ binh, nếu nơi này đã biến thành sa mạc, kỵ binh làm sao tới được, kỵ binh tới được đây, chứng tỏ nơi này năm đó không phải là sa mạc, nếu đã không phải là sa mạc, vậy có nghĩa chiến tranh xảy ra trước khi âm chúc hỏa xà chạy thoát.

Có lẽ chính vì cuộc tấn công Bành quốc ấy mới làm cho âm chúc hỏa xà chạy thoát, mà cũng rất có thể là được người Bành quốc thả ra, nên mới làm nơi này dần biến thành sa mạc, nói cách khác chiến tranh xảy ra trước, Bố La Bạc sau đó mới biến thành sa mạc.

Tả Đăng Phong đuổi tới ra lệnh cho đội ngũ chuyển hướng dò tìm xuống phía nam, đến đêm, đoàn người đã đi tới biên giới rừng chết ở phía nam.

Tả Đăng Phong chặt mấy chục thân cây, róc sạch tán, dùng Chuyển Sơn Quyết sắp xếp, lấy chỗ cho binh sĩ đạp chân, phòng ngừa lại bị quái vật từ dưới cát thò lên bắt mất.

"Tôi lên hướng bắc phóng hỏa, các người ở lại đây, nếu thấy mục tiêu cứ thoải mái nổ súng." Tả Đăng Phong nói với Triệu Đại Phá.

"Được." Triệu Đại Pháo sảng khoái nhận lời. Đốt lửa có thể thiêu sạch cây dương ở khu vực này, đuổi đám quái vật trong rừng chạy ra, họ chỉ cần giữ vững trận địa mà thôi.

"Nhúng ướt khăn phủ lên mũi, tí nữa sẽ có khói đặc đấy." Tả Đăng Phong dặn, nhún chân lướt về hướng bắc.

Hôm nay gió vẫn là gió bắc, thôi thúc ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lan về phía nam.

Lửa một khi đã dấy lên, sức nóng sẽ truyền xuống lòng đất, thỉnh thoảng lại nhìn thấy quái vật từ trong cát nhào ra, la hét chạy trốn về hướng nam.

Tả Đăng Phong nhìn chăm chú. Hắn không hiểu nhiều về âm chúc hỏa xà, chỉ biết nó có thể phun lửa, không biết nó có khống chế được lửa hay không, đây chính là lý do trước giờ hắn không cho toán lính nhóm lửa.

Tả Đăng Phong vòng qua đám cháy chạy về hướng nam, hắn chạy theo hướng chữ chi, vừa chạy vừa tìm. Cây ở đây rất khô, nên cháy rất mạnh, rất dễ thiêu hủy luôn các manh mối.

Rừng cây chết đường kính cả 100 dặm, nhưng Tả Đăng Phong chỉ nhún chân lên xuống mười mấy lần là đi hết.

Sau nửa giờ Tả Đăng Phong tìm thấy phía đông rừng chết có một khu đất trống chừng mười dặm, có hình tròn, xung quanh bao bọc bằng đá, trông giống như cái la bàn, kết cấu ba vòng. Vòng ngoài cùng bằng đá trắng, vòng giữa màu đỏ, vòng trong cùng màu đen, bên trong ba vòng đá là một cái hồ nước đường kính chừng tám dặm.

Tả Đăng Phong nhanh chóng lướt qua chạy xuống phía nam, ở nơi ấy đang vang lên tiếng súng dày đặc, không hỏi cũng biết đám quái vật đã chạy đến biên giới cánh rừng.

Tả Đăng Phong giữa đường chuyển sang hướng đông nam, để tránh khỏi bị đám binh sĩ lỡ bắn phải.

Toán lính đang nhắm thẳng vào đám quái vật đang chạy ra khỏi rừng mà nổ súng. Đám quái vật này trừ tốc độ khá nhanh thì không có gì đặc biệt, bị trúng đạn là ngã xuống đất bỏ mình, bản tính chỉ biết bắt nạt kẻ yếu của lòi người trỗi dậy, toán lính lớn tiếng hô hào, vô cùng khí thế. Đối với họ, chuyện này căn bản không phải là tác chiến, mà là đơn phương giết chóc, nếu đối phương cũng có súng thì chắc chắn họ sẽ không nhiệt tình sục sôi đến thế.

"Bắn từng đợt, tiết kiệm đạn dược!" Tả Đăng Phong thực sự không vừa mắt, những binh sĩ này điệu bộ khoa trương quá mức, làm hắn rất không vừa mắt.

Mọi người nghe vậy mới hạ xuống tần suất công kích, Tả Đăng Phong không thèm để ý đến họ, im lặng suy nghĩ tới khu vực tam hoàn, chắc chắn đó là một trận pháp, có hình dạng như la bàn.

La bàn xuất hiện vào thời Chu, la bàn thời đó không phức tạp như hiện giờ, vốn chỉ dùng để định phương hướng, nhưng sau đó nó được người ta dùng để làm đồ xem phong thủy. Thời Chu, la bàn chỉ có ba vòng, một vòng bên ngoài bàn và hai vòng bên trong bàn, mép ngoài của vòng ngoài bàn chia làm tám phương vị, mép trong chia làm Thiên can địa chi cộng thêm Càn Khôn tốn cấn tổng cộng hai mươi bốn vị, hai vòng bên trong bàn làm càn, khôn, khảm, cách, chấn động, cấn, tốn, đoái bát quái, đối ứng lẫn nhau, nếu không thay đổi sẽ có tám loại tổ hợp cố định, nếu biến động, sẽ có rất nhiều loại tổ hợp.

Thời nhà Đường, có người giỏi tay nghề căn cứ nguyên lý la bàn thiết kế ra một loại hộp rất kỹ xảo, tương tự với két bảo hiểm ngày nay, nhất định phải xoay tam hoàn đến vị trí chính xác mới mở hộp ra được, chỉ một vòng vặn sai, là có thể làm cho thuốc nổ bên trong hộp bị kích phát.

Chắc chắn loại tình huống ấy sẽ không xuất hiện ở đây, vì vật liệu xây dựng tam hoàn đều là đá, căn bản là không di động được, nên trận pháp ở đây không phức tạp, chỉ có tám loại kết quả cố định, nhìn thì đơn giản nhưng bên trong lại ẩn chứa sát cơ dày đặc, đường đi tới trung tâm trận pháp có tám lối, nhưng chỉ có một lối là đường sống, bảy lối khác đều là tử lộ.

Tả Đăng Phong ngẩng đầu lên nhìn, thấy lửa đã sắp cháy tới gần, quái vật chạy ra cũng càng lúc càng nhiều, có lẽ bên dưới lòng đất của rừng cây có thông đạo nên chúng mới có thể thoải mái di chuyển dưới mặt cát, nhưng rời khỏi khu vực ấy rồi, chúng không thể ở dưới cát lâu được, vì cơ thể chúng có cấu tạo giống con người, cần phải có không khí để thở.

Chuyện giết chóc ở đây không cần Tả Đăng Phong bận tâm, hắn lại chuyển hướng suy nghĩ tới trận pháp tam hoàn. Trận pháp này chắc chắn là của Khương Tử Nha, động cơ bố trí chắc là để nhốt âm chúc hỏa xà, nhưng âm chúc hỏa xà lại cực ghét nước, mà trung tâm trận pháp lại là một hồ nước khổng lồ, nhìn bề ngoài thì nước có thể áp chế hỏa tính của âm chúc hỏa xà, nhưng rõ ràng không phải đơn thuần áp chế như vậy, vì nếu nhốt âm chúc hỏa xà trường kỳ trong nước sẽ chẳng khác gì lấy mạng nó, như vậy trận pháp này phải có một mục đích khác.

Hơn nữa nếu trung tâm trận pháp là một chỗ hồ nước, thì người Bành quốc ở không mang bài vị tổ tiên chạy tới đây làm gì, nhảy hồ tự sát à?

Tả Đăng Phong nghĩ mãi không ra, chỉ chắc chắn được một điểm là năm đó Khương Tử Nha bố trí trận pháp này nhất định mất rất nhiều công sức, vì dù là quy mô hay vật liệu sử dụng đều cần tiêu hao rất nhiều sức người sức của, vật liệu đá ba màu khác nhau kia đâu phải sản phẩm ở đây, mà chắc chắn phải chuyển từ nơi khác tới. Khương Tử Nha tốn thời gian tốn công sức xây dựng trận pháp lớn như vậy hẳn không chỉ để nhốt âm chúc hỏa xà, mà rất có thể còn có những tác dụng khác.

Dùng súng máy đối phó với quái vật tay không tấc sắt không chút khó khăn nào, cộng thêm gió trợ thế, lửa cháy ào ạt, chỉ sau một tiếng rừng cây chết đã hóa thành tro tàn, quái vật bị bắn chết nằm chồng chất ở bìa rừng, tầng tầng lớp lớp, cả tới mấy trăm.

Một lúc lâu sau lửa cũng tắt, cả khu vực đen kịt một màu tĩnh mịch.

"Tả chân nhân, quái vật đã bị tiêu diệt toàn bộ." Triệu Đại Pháo tranh công báo cáo.

"Nghỉ ngơi một lúc đi." Tả Đăng Phong và Thập Tam lao về hướng đông, trận cháy này không ép âm chúc hỏa xà và bò cạp kia ra được, nên hắn phải xem có dấu vết con bò cạp rời khỏi rừng chết hay không. Âm chúc hỏa xà có thể đã đi vào trong sa mạc, nhưng con bò cạp thì không, vì nếu nó rời đi, nhất định sẽ lưu lại vết tích ở xung quanh.

Đi chưa bao xa, phía sau đã vang lên những tiếng kêu thảm thiết, Tả Đăng Phong quay đầu nhìn lại, thấy có mấy con quái vật thừa dịp bóng đêm đánh lén đám lính đang nằm thư giãn, rừng cây chết phạm vi trăm dặm, họ cố thủ chỉ có một góc, căn bản là chưa giết chết lũ quái vật kia, mà quái vật cũng không ngốc đến mức chỉ chạy về hướng có súng.

Tả Đăng Phong quay đi, hắn không định trở lại giúp, mà tiếp tục đi tìm vết tích. Việc này vừa tốn thời gian vừa đòi hỏi phải cẩn thận tỉ mỉ, mất năm, sáu tiếng đồng hồ, tuy lãng phí thời gian, nhưng Tả Đăng Phong rút ra được kết luận bò cạp chưa rời khỏi rừng chết.

Rừng chết hiện giờ không còn cây cối che lấp, cự hạt và âm chúc hỏa xà đã không còn chỗ ẩn thân, chỗ duy nhất chúng có thể đi chính là trận pháp tam hoàn, nhưng ở đó là hồ nước, tuy âm chúc hỏa xà trong thời gian ngắn có thể ẩn thân trong nước, nhưng con bò cạp thì không thể, vì nó không biết bơi, nếu xuống nước sẽ bị chết đuối...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 458 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dieuthuong, Hermanreido, kozyrin.timaBar, mimo1991, nhokcoicodon, nkoc lam, Quyenbui và 496 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

5 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

8 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

9 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

11 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Hiện đại] Tình sinh ý động - Tùy Hầu Châu

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

18 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

20 • [Hiện đại] Quỷ xâm - Chích Thì Giới 99

1, 2, 3, 4, 5


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Tiểu Linh Đang: bạn xem những điều đổi mới ở đây để được rõ hơn nhé viewtopic.php?t=407286
Phan Quyên: thân, là tại diễn đàn đổi mới nhanh quá hay tại mình vào nhầm?
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=394850&p=3256548#p3256548
Tú Vy: Hầy bạn bàng hoàng... sau nhiều năm bạn vẫn thích tanemura arlna...
Tiểu Cương Ngư: Ahihi oppa lại pm :D3
Tú Vy: Mới thấy rank thành viên xuất sắc dễ thương ghê... ahihi...
Tuyết Vô Tình: ==
Tú Vy: Haizz... Hồi đầu đọc ngược... đọc ngược một hồi thấy cẩu huyết quá thì chuyển sang nữ cường... đọc riết thấy bàn tay vàng quá chuyển qua đọc sủng... giờ sâu răng rồi chuyển qua sắc cho tình thú... cơ mà sắc thì cũng chai chai rồi giờ ngược sủng... ôi... :hixhix:
Tiểu Cương Ngư: Giề
Nalu0o0: Tiêu Dao trụ trì đã lâu ko gặp
Tiêu Dao Tự Tại: Haha đang đinh cho tình ra đảo. Hay lắm sun
Tiêu Dao Tự Tại: Tình :chair: có thích ra đảo k
LogOut Bomb: Nalu0o0 -> Tuyết Vô Tình
Lý do: Con ko thích ra ĐẢO!!! Cho con ra đảo nè :v
Độc Bá Thiên: Tiễn Heo vô giấc mộng đẹp :sleep: ầu ơi à ời
Tuyết Vô Tình: pp heo con :P
Heo Heo Con: That wa,,,oi ngu day bye
Tuyết Vô Tình: thiên tiêu ngọc vẫn :P
Độc Bá Thiên: Tiêu *chụt chụt kịt kịt*
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên kk :">
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> Sunlia
Lý do: =))) cho con ra đảo nhé nhớ mặt sư phụ :P
Heo Heo Con: Oi minh wen chuc tinh nua cu say giac nong,khong can mong mi.cu y nhu 1 giac ngu ngan nam y,dung bac chuoc heo nha hihi
Sunlia: tối mát ^^
Tuyết Vô Tình: gì ủi "Hey" chi?
Tuyết Vô Tình: hòm thì cất giữ   búp bê rồi tùy phong :D2
Tiểu Cương Ngư: 헤이
Heo Heo Con: Duong nhien ,ngu la bon su cua heo ma,  con ai kia xin bao trong,.
Độc Bá Thiên: Thiên ko nuôi thiếp...Thiên chỉ có honì , và Tiêu thôi
Tuyết Vô Tình: bình an say giấc :P cứ giốnng như mãi mãi chìm vào giấc ngủ ý :P
Độc Bá Thiên: Chúc Heo bình an say giấc :wave3: :sleep:
Tiểu Cương Ngư: ???

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.