Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 229 bài ] 

Dị thế chi tuyệt thế vô song - Kinh Hồng

 
Có bài mới 21.04.2017, 08:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.12.2015, 20:11
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 117 lần
Điểm: 7.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Dị thế chi tuyệt thế vô song - Kinh Hồng - Điểm: 10
[DTCTTVS] Quyển 3 [141] Lưu Ngôn Tứ Khởi

***********

Chuyện hoàng đế bệ hạ của Nam Việt đế quốc vì một nô lệ tinh linh xử phạt Nhị hoàng tử diễn ra chưa được một ngày thì dân chúng Tạp Cách Tra, thậm chí nhà nhà người người ở Vân Trạch đại lục đều biết, xôn xao nghị luận.

Dù sao, trong mắt đại đa số mọi người, tinh linh tuy phi thường trân quý nhưng nô lệ vẫn chỉ là nô lệ, cái chết của nàng cũng giống như một món đồ quý bị vỡ mà thôi.

Vì thế lúc Nam Việt hoàng đế bệ hạ thế nhưng vì một nô lệ tinh linh mà trách phạt Nhị hoàng tử truyền ra, quả thực đã gây ra oanh động rất lớn, đủ loại tam sao thất bản.

Trong đó, lưu truyền nhiều nhất, cũng được mọi người tin tưởng nhất là bản này.

Câu chuyện là thế này, Nam Việt hoàng đế bệ hạ bởi vì chán ghét tiểu mỹ nhân thâm cung bình thường, lần này tới Tạp Cách Tra thế nhưng lại không mang theo bất kì người nào.

Vừa vặn lúc này Tạp Cách Tra quốc vương vì lấy lòng Nam Việt đế quốc đã hiến cho bệ hạ một mộc tinh linh dung mạo khuynh thành, trời sinh cơ thể tỏa ra mùi thơm.

Nam Việt hoàng đế bệ hạ tất nhiên vừa thấy mộc tinh linh tuyệt sắc kia đã cực kỳ yêu thích, sủng ái phi thường, tuy thân phận nô lệ nhưng lại có thị vệ đặc biệt bảo hộ.

Nhưng không ngờ Nam Việt Nhị hoàng tử ma xui quỷ khiến thế nào lại yêu mến tinh linh kia.

Trong lúc nhất thời mất bình tĩnh, nhân cơ hội Nam Việt hoàng đế bệ hạ ra ngoài du ngoạn trộm tới biệt viện, muốn cùng tinh linh kia vụng trộm, nào ngờ lại bị Nam Việt hoàng đế bệ hạ bắt được tại trận.

Từ cổ chí kim, thưởng nữ nhân với hoàng đế đương nhiên không có kết cục tốt.

Vì thế, Nam Việt hoàng đế đã bí mật xử tử tinh linh kia.

Nhưng, tinh linh bất quá chỉ là nô lệ mà thôi, mà Nhị hoàng tử chính là nhi tử thân sinh của Nam Việt hoàng đế bệ hạ, vì thế Nam Việt hoàng đế tuy phi thường tức giận nhưng vẫn cố kỵ thân tình, chỉ phạt Nhị hoàng tử ba mươi trượng để khiển trách mà thôi.



Đương nhiên, trừ bỏ câu chuyện tình cũ rích này, còn có rất nhiều phiên bản không thể tưởng.

Tỷ như, tinh linh kia kỳ thật do Tạp Cách Tra vương phái tới để ám sát Nam Việt hoàng đế.

Bởi vì đoạn thời gian trước, nhi tử Tạp Cách Tra vương yêu thích nhất đột nhiên bị đâm, mà hung phạm lại trùng hợp chính là nhi tử được Nam Việt hoàng đế sủng ái nhất, Nam Việt tiểu điện hạ.

Dưới sự che chở rõ ràng của Nam Việt hoàng đế, Tạp Cách Tra vương chỉ đành cắn răng nuốt máu, không dám truy cứu Nam Việt đế quốc, nhưng đã ghi hận trong lòng.

Mà lần này, nhân cơ hội Nam Việt hoàng đế bệ hạ tới Tạp Cách Tra nhưng không mang theo bất kỳ cơ thiếp sủng thị nào, liền hiến mộc tinh linh dung mạo tuyệt sắc cho Nam Việt hoàng đế bệ hạ.

Mộc tinh linh kia phi thường lợi hại, không hổ kì vọng của Tạp Cách Tra vương, không chỉ mê hoặc Nam Việt hoàng đế bệ hạ còn dụ dỗ Nam Việt Nhị điện hạ, kết quả làm hai phụ tử bất hòa.

May mắn, cuối cùng Nam Việt hoàng đế bệ hạ nhìn thấu âm mưu của tinh linh, quyết định xử tử tinh linh cùng phạt trượng Nhị hoàng tử để cảnh cáo.



Nhưng tin đồn này mới truyền được hai ngày đã được một sự kiện khác càng quỷ dị hơn thay thế.

Mà vụ việc này cũng có quan hệ với Nam Việt.

Hẳn là phải bắt đầu từ việc Nam Việt hoàng đế bệ hạ muốn tìm tuyết sơn thất sắc liên, vì đồn đãi lan rộng mà nhấc lên phong trào tìm kiếm tuyết sơn thất sắc sơn vô cùng rầm rộ.

Một dân thường ở thủ đô Tạp Cách Tra tên là Cát Gia La • Đắc Bỉ, nghe nói Nam Việt hoàng đế bệ hạ đang tìm tuyết sơn thất sắc liên thì liền quyết định đi thử thời vận.

Cát Gia La • Đắc Bỉ ba mươi tuổi, phi thường cường tráng, tổ tiên ba đời đều là thợ săn xuất sắc trên tuyết địa.

Vùng Tuyết sơn của Tạp Cách Tra vì ngay sườn núi có tràng săn bắn cùng biệt quán nên người bình thường không thể tiến vào.

Nhưng vì Tuyết sơn có diện tích rất lớn nên đội cảnh vệ hoàng gia không thể bao đóng toàn bộ, trừ bỏ tràng săn bắn cùng biệt quán ở sườn núi, những nơi khác cơ hồ không có người quản lý.

Cát Gia La • Đắc Bỉ vì kiếm sống đã từng mạo hiểm sinh mạng, theo đường vòng lên tuyết sơn, tránh được đội thủ vệ Tạp Cách Tra để lên núi săn thú.

Vì thế Cát Gia La • Đắc Bỉ rất quen thuộc khí hậu cùng địa hình Tuyết sơn.

Trước kia hắn cũng từng nghe gia gia nói vài nơi tuyết sơn thất sắc liên có thể sinh trưởng, tuy không biết là thật hay giả nhưng vì nghèo khó Cát Gia La • Đắc Bỉ vẫn quyết định liều thử một lần.

Sau khi đã quyết ý, Cát Gia La • Đắc Bỉ bàn bạc với ca ca Cát Cáp Đức • Đắc Bỉ, hai người chuẩn bị chút lương khô đơn giản, sau đó bắt đầu khởi hành lên Tuyết sơn mênh mông của Tạp Cách Tra.

Hai huynh đệ tìm tới những nơi gia gia nói tuyết sơn thất sắc liên dễ sinh trưởng, nhưng lòng vòng suốt hai ngày cũng không thu hoạch được gì.

Lúc hai huynh đệ đang tuyệt vọng thì thần may mắn cuối cùng cũng chiếu cố bọn họ.

Không tìm được tuyết sơn thất sắc liên nhưng bọn họ phát hiện ba thiếu niên nghiêng ngả lảo đảo đi tới.

Quần áo tinh xảo, đẹp đẽ quý giá, vật phẩm trang sức cũng hiếm có.

Hai huynh đệ tuy không có kiến thức gì nhưng từ quần áo, phục sức có thể đoán ra thân phận ba thiếu niên kia, tuyệt đối không phải quý tộc bình thường.

Ba thiếu niên chừng mười tám mười chín tuổi, giống như đã bị thương, sắc mặt tái nhợt xanh mét, cứ như người chết vậy, nhưng thần sắc vẫn duy trì vẻ kinh hoảng, bộ dáng sợ sệt, cơ hồ xuất phát từ bản năng mà đi tới trước.

Thần sắc mơ màng hành động máy móc, cứ như con rối, này đại khái vì cơ thể đã tới cực hạn đi.

Xem bộ dáng bọn họ, cứ như phía sau có thứ gì đó vô cùng khủng bố đuổi theo vậy.

Hai huynh đệ nhất thời cả kinh, mấy đời nhà bọn họ đều săn bắn trên Tuyết sơn, từng nghe qua đủ loại chuyện khủng bố, tuy bọn họ không thấy tận mắt nhưng vẫn rất tin tưởng.

Hai huynh đệ có chút khiếp đảm, bất quá bất chấp mọi thứ, quyết định thật nhanh, người thì vác, người thì kéo, người thì lôi xềnh xệch cố gắng chạy xuống Tuyết sơn.

May mắn hai huynh đệ đều là thợ săn, tuy không biết vũ thuật nhưng có thừa sức lực, chỉ tốn khoảng nửa ngày đã đưa được ba thiếu niên quý tộc chạy xuống núi.

Ba thiếu niên quý tộc hiển nhiên đã hôn mê bất tỉnh, hơn nữa hơi thở mong manh, cũng không biết vì phương thức lôi kéo quá mức thô lỗ của hai huynh đệ hay vì lí do nào khác.

Hai huynh đệ chạy gần xuống núi thì gặp một đội quan binh Tạp Cách Tra đang cấp bách tìm kiếm, lúc này bọn họ mới biết được một tin tức chấn động.

Có mười bảy con cháu quý tộc gia thế hiển hách tới từ các quốc gia khác nhau đã mất tích ở Tuyết sơn hai ngày nay, mà ba thiếu niên quý tộc được bọn họ cứu về đúng là một trong số đó.



Hoàn Chương 141.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.04.2017, 08:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.12.2015, 20:11
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 117 lần
Điểm: 7.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Dị thế chi tuyệt thế vô song - Kinh Hồng - Điểm: 10
[DTCTTVS] Quyển 3 [142] Lưu Ngôn Tứ Khởi (2)

***********

Hôm trước, tại biệt quán Tuyết Sơn, nhóm con cháu quý tộc, không biết do ai đề xuất, đã tổ chức một cuộc thi đua gọi là—— hoạt động thi đua tìm tuyết liên.

Ai tìm được tuyết sơn thất sắc liên trước sẽ chiến thắng.

Nếu như tìm được tuyết sơn thất sắc liên, không chỉ nhận được phần thưởng từ Nam Việt đế quốc, còn có thể nâng cao danh vọng cùng địa vị của mình trong số con cháu quý tộc, hơn nữa, quá trình chắc hẳn rất mạo hiểm, kích thích.

Nhóm con cháu quý tộc tự cho mình siêu phạm lại đang buồn chán không có gì làm, muốn kiến công lập nghiệp lập tức bị dụ hoặc.

Hoạt động này vừa được đề xuất đã lập tức được tất cả mọi người tán đồng cùng duy trì, cơ hồ tất cả thiếu niên quý tộc của các quốc gia đều tham gia, sau cùng tuyển ra mười bảy người.

(Vốn chỉ có mười sáu người, nhưng Thập Tam vương tử của Tạp Cách Tra vương quốc cũng chạy tới tham gia, không biết tìm ở đâu ra một bản địa đồ.

Nghe nói bản địa hồ này ghi chép vị trí cụ thể của các nơi tuyết sơn thất sắc liên có khả năng sinh trưởng.)

Vì thế cuối cùng có mười bảy người tham gia.

Đương nhiên, nhóm con cháu quý tộc không được tham gia cũng không cảm thấy nhàm chán, bọn họ có thể đặc cược vào một trong mười bảy người tham gia, nếu người đó thắng thì bọn họ cũng được phần thưởng rất lớn.

Cứ vậy, nhóm con cháu quý tộc dấu diếm nhóm đại nhân, triển khai trận thi đua.

Nhưng không ngờ, mười bảy thiếu niên quý tộc kia đã đi suốt hai ngày, hoàn toàn không có tin tức.

Lạc đường là không có khả năng, bọn họ ai cũng có một bản địa đồ tuyết sơn, còn mang theo những người dẫn đường xuất sắc nhất ở tuyết sơn, những người này không chỉ quen thuộc địa hình, còn có thể phân biệt khí hậu ở tuyết sơn, với năng lực như vậy không có khả năng bọn họ cùng mười bảy thiếu niên quý tộc lại lạc đường.

Giấy không thể gói được lửa, chuyện này rốt cuộc cũng bại lộ, tất cả mọi người trong biệt quán đều biết chuyện.

Hiện giờ Tạp Cách Tra quốc vương đã sắp phát điên, mấy ngày trước, hoàng thái tử Đông Chích đế quốc cùng đại hoàng tử Nam Việt đế quốc, không, hiện giờ cũng trở thành hoàng thái tử rồi, hai hoàng thái tử của hai đế quốc lại bị thương trên Tuyết Sơn ở Tạp Cách Tra.

Hắn còn đang suy nghĩ làm thế nào xoay chuyển, nằm mơ cũng không ngờ lại phát sinh thêm chuyện này nữa!

Trên địa bàn Tạp Cách Tra, thoáng một cái đã mất tích mười bảy thiếu niên quý tộc hiển hách, còn có cả Thập Tam vương tử của Tạp Cách Tra a~~~

Các ngươi khi không chạy lên Tuyết Sơn chơi cái gì a~~~~ lúc tới đây ta không phải đã nói với các ngươi rồi sao ~~~~ trừ tràng săn bắn Tạp Cách Tra cùng biệt quán Tuyết sơn, những nơi khác rất nguy hiểm a~~~~

Trừ nhóm thị vệ đóng giữ biệt quán Tuyết Sơn để bảo hộ an toàn, còn lại cơ hồ đều được phái lên Tuyết Sơn, tìm kiếm tung tích mười bảy thiếu niên quý tộc mất tích, nhưng Tuyết Sơn lớn như vậy, thực sự có cảm giác mò kim đáy bể.

Điều tra không ngừng nghỉ nhưng không có chút thu hoạch gì.

Thẳng đến khi hai huynh đệ mang theo ba thiếu niên xuất hiện dưới chân núi Tuyết Sơn, đụng phải nhóm quan binh Tạp Cách Tra.

Hai huynh để này run lập cập khi biết thân phận ba thiếu niên quý tộc mình cứu được, thực sự không phải quý tộc bình thường.

Một người là Tam vương tử của Lộ Á vương quốc—— Duy Đạt Đa Khoa • Ba Khắc Áo.

Một là Liên Tranh • Kiệt Y, nhi tử của thừa tướng Đông Chích đế quốc, cũng là em ruột của thái tử phi hiện tại—— Liên Na • Kiệt Y.

Người cuối cùng là Phỉ Lý Đặc • Đề Đề Tư, con trai độc nhất của đại tướng quân Nam Việt đế quốc, Khải Tề • Đề Đề Tư, người thừa kế duy nhất của gia tộc Đề Đề Tư.

Ba thiếu niên quý tộc xuất hiện làm mọi người nhìn thấy hi vọng, nhưng nghe lời hai huynh đệ thuật lại cùng bộ dáng quỷ dị của nhóm thiếu niên quý tộc này, tâm tình của mọi người lại chìm vào đáy cốc.

Ba thiếu niên quý tộc cùng hai huynh đệ Đắc Bỉ bị bọn quan binh cấp tốc đưa về biệt quán Tuyết Sơn.

Không bao lâu sau, khắp đường lớn ngõ nhỏ của Tạp Cách Tra vương đô đều dán đầy bố cáo.

Hiện giờ mười bốn thiếu niên quý tộc vẫn chưa tìm được, cho dù là dân chúng bình dân cũng cho phép lên Tuyết Sơn tìm kiếm, ai tìm được sẽ giống như hai huynh đệ Đắc Bỉ, không chỉ được tước vị, còn có thể có được rất nhiều mỹ nhân, tài phú và ruộng đất.

Nhất thời, Tạp Cách Tra vương đô, Tạp Cách Tra toàn quốc, thậm chí cả Vân Trạch đại lục, người người đều khát vọng một bước lên mây, vinh hoa phú quý nên đều sôi trào chạy tới Tuyết Sơn tìm kiếm.

Vì phần thưởng quá lớn nên mọi người đều xem nhẹ nguyên nhân nhóm thiếu niên quý tộc mất tích, cùng thương thế cổ quái của ba thiếu niên quý tộc được cứu về.

Không chỉ có vô số dân chúng, còn có một ít binh đoàn, đội mạo hiểm, cùng một ít thương đoàn cũng vận động nhân thủ, tham gia việc tìm kiếm, tính toán thử thời vận, hơn nữa còn có đủ loại đoàn thể cùng cá nhân lục đục từ khắp nơi đổ dồn về Tạp Cách Tra vương đô.



Đại sảnh biệt quán Tuyết Sơn.

Lúc này tụ tập rất nhiều người, hơn nữa tùy tiện túm một người ra cũng là thân phận hiển hách không gì sánh được.

Bất quá tình huống ở đây không phải yến hội, cũng không có ai nói chuyện, bọn họ đứng hoặc ngồi nhưng ánh mắt đều tập trung về trung tâm đại sảnh.

Nơi đó đặt ba nhuyễn tháp song song, nằm trên đó là ba thiếu niên quý tộc đang hôn mê bất tỉnh.

Có khoảng mười ngự y sư đang tới lui, vừa chuẩn trị vừa không ngừng mau mồ hôi lạnh.

Ba thiếu niên quý tộc lúc đưa về chỉ là hôn mê, nhưng hiện giờ bệnh tình của bọn họ đã chuyển biến rất tệ, cơ thể bắt đầu phù thũng, gương mặt lúc đầu hơi tái nhợt nhưng cũng có thể xem là anh tuấn, lúc này đã có chút giống đầu heo.

Không ngừng có chất lỏng dinh dính tanh hôi màu vàng lục chảy ra từ miệng bọn họ, nhìn qua vừa buồn nôn lại khủng bố, vô luận nhìn thế nào cũng là bộ dáng hết thuốc chữa, sắp chết tới nơi.

“Chuẩn trị lâu như vậy, rốt cuộc tra được bị gì không?”

Có người bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Thần… chúng thần…”

Ngự y sư bước tới đáp lời, hai chân có chút phát run, nhưng vẫn cắn răng mở miệng.

“Ba… vị vương tử… thiếu gia…. bọn họ… cơ thể bọn họ… có…. có thứ gì đó… kì quái… thần… chúng thần… đang nghĩ biện pháp… lấy… lấy nó ra…”

“Cái gì kì quái!”

Một vị quốc vương cố áp chế cảm giác muốn nôn, miễn cưỡng mở miệng hỏi.

(Kì thực hắn thực sự không muốn ở đây nhìn tình cảnh kinh khủng này, hơn nữa bây giờ đã muộn, hắn cũng bắt đầu nhớ nhung giường lớn mềm mại, ấm áp, còn có mỹ nhân mới mẻ….

Nhưng ai bảo nhi tử của đại thần tài chính, người nắm giữ một nửa tài phú quốc gia hắn cũng nằm trong hàng ngũ mất tích, hắn thân là quốc vương, sao có thể chạy đi ngủ trước? Nhất định phải chờ ba hài tử này được cứu tỉnh, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?)

“Này… này… thần… chúng thần… thực không biết… chúng thần… cần… cần thêm chút thời gian…”

Ngự y sư cơ hồ sắp khốc rống, bọn họ chưa bao giờ gặp phải tình huống này a~~~~



Hoàn Chương 142.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.05.2017, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.12.2015, 20:11
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 327
Được thanks: 117 lần
Điểm: 7.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Dị thế chi tuyệt thế vô song - Kinh Hồng - Điểm: 10
[DTCTTVS] Quyển 3 [143] Thứ Cổ Quái

***********

Đã nửa đêm nhưng nhóm ngự y sư lần quần nãy giờ cuối cùng cũng xác định được trong cơ thể ba thiếu niên quý tộc hôn mê quả thực có thứ gì đó kì quái, chính vì nó nên bệnh tình bọn họ mới chuyển biến xấu như vậy.

Nhưng quan trọng nhất là làm sao lấy thứ kia ra.

Nhóm ngự sư vắt óc, thử qua vài phương án chính là thứ kì quái kia cứ như là một phần cơ thể bọn họ, không thể nào lấy ra.

Vì thế chỉ đành để trị liệu sư hệ quang không ngừng sử dụng thuật trị liệu khống chế bệnh tình, trước mắt chỉ có trị liệu hệ quang có tác dụng.

Bất quá, tình huống cứ như một trận giằng co, chỉ cần nhóm trị liệu sư hệ quang dừng lại, bệnh tình của ba thiếu niên quý tộc lại nặng hơn, nhóm trị liệu sư hệ quang vốn đã không nhiều, hiện giờ đều kiệt sức, mà nhóm ngự y sư cũng chảy mồ hôi lạnh ướt cả người.

“Phụ hoàng…”

Âm thanh Thanh Việt vốn không lớn, nhưng trong đại sảnh an tĩnh vẫn có rất nhiều người nghe thấy, đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa vào, ngay sau đó đại đa số đại não mọi người đều vì hình ảnh nhìn thấy mà bắt đầu bãi công.

Sợi tóc bạc óng ánh, ánh mắt thất sắc lưu ly, dung mạo mỹ lệ tinh xảo hơn cả tinh linh, người tới không ai khác chính là tiểu điện hạ của Nam Việt đế quốc, tất cả mọi người ở đây đều nhận ra.

Chính là không ai thấy qua bộ dạng này của Nam Việt tiểu điện hạ đi.

Chỉ mặc một lớp áo ngủ tơ tằm hơi xốc xếch, thân choàng một kiện áo choàng dài, không mang giày, để lõa bàn chân nhỏ trắng nõn nà, mái tóc dài mướt tung bay tán loạn, ánh mắt long lanh hơi mông lung, gương mặt tuyệt mỹ nhỏ nhắn có chút ảo não, bộ dáng như muốn ngủ lại không ngủ được, cố bò dậy, đang định phát giận.

Đúng vậy, Thanh Việt hiện giờ quả thực rất muốn phát giận.

Bé cùng phụ hoàng vốn đã đi ngủ rồi, bởi vì hôm nay du ngoạn thực sự rất mệt, Thanh Việt sớm đã buồn ngủ, ngay lúc đó lại nghe tin tìm được ba trong số mười bảy thiếu niên quý tộc mất tích, phụ hoàng liền ra ngoài, trước lúc đi có dặn dò bé ngủ trước, còn hứa sẽ rất nhanh trở lại.

Lúc đầu Thanh Việt cũng thành thành thật thật chờ, bé rất mệt, chính là không có phụ hoàng, bé không quen giường ngủ không được (kỳ thật rất có thể là quen người chứ không phải quen giường, hơn nữa Thanh Việt cũng không có khả năng ngủ say ở nơi không quen thuộc) cứ vậy mơ mơ hồ hồ đợi thật lâu, nhưng vẫn không thấy phụ hoàng trở về, Thanh Việt rốt cuộc bùng nổ.

Trực tiếp bò dậy khỏi giường lớn, không để nhóm thị tỳ, thị tòng khuyên can, ngay cả giày cũng giận dỗi không thèm mang, cứ vậy chạy tới đây.

Có lẽ Thanh Việt không biết bộ dáng này của mình làm thị giác người ta rung động cỡ nào.

Nếu ai đó cũng xuất hiện với bộ dáng như Thanh Việt, nhất định sẽ bị coi là không biết lễ tiết, không có quy củ, ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình tượng hoàng gia, chính là, bộ dạng Thanh Việt thế này ngược lại lại làm người ta có cảm giác ngây thơ cùng mê hoặc.

Hoàng Phủ Ngạo cực kỳ không vui nhìn nhìn đám quốc vương, quý tộc đang nhìn chằm chằm Thanh Việt ngẩn người, xụ mặt ngồi dậy, cập tốc đi tới bên Thanh Việt.

“Vật nhỏ, ngươi…”

Vốn Hoàng Phủ Ngạo định hung hăng giáo huấn vật nhỏ dám cả gan làm loạn, nhưng lúc tới gần, y lập tức phát giác cơ thể nhỏ bé bên dưới lớp áo choàng lam sắc không ngừng run rẩy.

Hẳn bị rét lạnh đi, nơi này tuy ấm áp hơn bên ngoài, nhưng dù sao cũng là Tuyết Sơn, ban đêm lạnh giá không gì sánh được, huống chi cơ thể Thanh Việt lại có bệnh, còn chỉ mặc áo ngủ, đi chân trần.

Bộ dáng bé đáng thương hề hề như vậy, Hoàng Phủ Ngạo không thể nào phát hỏa nổi, vội vàng ngồi xổm xuống, ôm Thanh Việt vào lòng.

“Vật nhỏ, làm sao vậy? Thế nào, có lạnh không?”

“Lạnh…”

Thanh Việt cố vùi sâu vào lòng ngực Hoàng Phủ Ngạo cọ cọ, nhìn qua ủy khuất vô cùng, bé vốn chuẩn bị chạy tới đây phát giận một trận, chỉ là hiện giờ bé thật sự hơi lạnh một chút.

“Ai~~~”

Hoàng Phủ Ngạo thở dài, cũng bất chấp ánh mắt của mọi người, ôm Thanh Việt trực tiếp ngồi lên nhuyễn ỷ, dùng áo khoác của mình bọc lấy thanh Việt, lại phân phó Tạp Ân chuẩn bị thức uống nóng, để Thanh Việt cầm trong tay, từng ngụm từng ngụm uống.

“Việt nhi, ngươi không thể chịu lạnh, sao không chịu nghe lời?”

“Ngủ không được, chờ phụ hoàng thật lâu, phụ hoàng, bao giờ chúng ta mời về ngủ?”

Nghe Thanh Việt nói vậy, sắc mặt Hoàng Phủ Ngạo hiển nhiên tốt hơn rất nhiều, xoa xoa mái tóc bạc của bé, mở miệng.

“Bây giờ còn chưa được, tình huống trước mắt của Phỉ Lý Đặc rất nguy hiểm, nhóm y sư đang nghĩ biện pháp, ngươi xem, Khải Kỳ đã khẩn trương muốn chết kìa, phụ hoàng sao có thể trở về.”

“Phỉ Lý Đặc?”

Thanh Việt có chút kinh ngạc.

Sau đó bé nhìn về phía ba người đang nằm trên nhuyễn tháp, thực sự không nhìn được Phỉ Lý đặc là ai trong số ba gương mặt phù thũng như đầu heo kia.

Nhướng cổ nhìn một hồi, Thanh Việt lại co rụt vào lòng Hoàng Phủ Ngạo, khẽ nói.

“Phụ hoàng, triệu chứng của bọn họ hơi giống đại ca a, bất quá…”

“Bất quá cái gì? Tiểu điện hạ… người mau nói cho thần biết a…”

Khải Kỳ • Đề Đề Tư đứng bên cạnh nghe Thanh Việt nói vậy thì lập tức chuyển sự chú ý từ Phỉ Lý Đặc lên người Thanh Việt, tràn ngập mong chờ hỏi.

Trong ấn tượng của Khải Kỳ về Thanh Việt, tiểu điện hạ là một kỳ nhân, luôn có thể nghĩ ra các biện pháp thần kỳ để xử lý mấy thứ cổ quái kì lạ.

“Có một chút tương đồng, nhưng triệu chứng không đồng dạng, bọn họ còn nghiêm trọng hơn đại ca…”

Thanh Việt nhìn ba người nằm ở xa xa, nghi hoặc một lát, sau đó kéo kéo tay áo Hoàng Phủ Ngạo, quơ quơ bàn chân trần của mình qua phía kia.

“Phụ hoàng, ôm Việt nhi qua đó nhìn một cái đi.”

“Việt nhi có biện pháp?”

Hoàng Phủ Ngạo gõ nhẹ đầu Thanh Việt.

“Muốn nhìn trước một cái.”

“Giờ lại khiêm tốn sao?”

Hoàng Phủ Ngạo cười cười, ôm thanh việt tới ba nhuyễn tháp đặt giữa đại sảnh.

Thấy Nam Việt hoàng đế vệ hạ tới, tuy không hiểu nguyên nhân nhưng nhóm ngự y sư vẫn cẩn thận lùi ra nhường chỗ, ánh mắt mọi người trong phòng cũng tập trung lại đây.

Thanh Việt lấy hai phiến mộc đào màu vàng nhạt ném lên người Phỉ Lý Đặc, mộc phiến lập tức biến thành màu đen.

Biến hóa cổ quái như vậy làm mọi người trong phòng trợn to mắt.

“Trong cơ thể hắn… hình như… có thứ gì đó kì quái?”

Kiểm tra một lát, Thanh Việt dần dần cau mày, không biết vì không xác định hay vì buồn nôn, chậm chạp mở miệng nói.

Lời này vừa nói ra, lập tức toàn đại sảnh náo động, không ngừng có âm thanh nghị luận vang lên.

“Mộc phiến kia là sao a~~~~”

“Nam Việt tiểu điện hạ thật lợi hại, nói giống hệt nhóm ngự y sư khi nãy a~~~~”

“Nam Việt tiểu điện hạ biết y thuật sao?”

“Nam Việt tiểu điện hạ chỉ mới kiểm tra một chút đã biết?”

“Sớm biết Nam Việt tiểu điện hạ lợi hại như vậy, chúng ta còn cần nhóm ngự y sư chuẩn trị lâu như vậy nữa sao~~~ thật là vô dụng ~~~”

“Có lẽ nào bị lừa không a?”



“Tiểu điện hạ, người nói không sai, vừa nãy nhóm ngự y sư cũng nói vậy!”

Khải Kỳ đứng bên vậy cũng thực kích động, ánh mắt kì vọng nhìn thanh Việt, nói tiếp.

“Chính là nhóm ngự y sư dùng hết mọi biện pháp cũng không thể lấy thứ đó ra, tiểu điện hạ, người nghĩ biện pháp đi, tuy chuyện này do hỗn tiểu tử Phỉ Lý Đặc này tự tìm, nhưng thần chỉ có một đứa con trai là nó thôi a~~~~”

“Ân, gọi đại ca đi, đại ca hẳn có biện pháp.”

Nghĩ một lát, Thanh Việt gật gật đầu, khẳng định mở miệng.

“Đại điện hạ? Đại điện hạ… được được được, thận lập tức đi mời…”

Khải Kỳ thầm nghĩ đại điện hạ có bản lĩnh đó sao?

Bất quá rất nhanh, Khải Kỳ nhớ đến lúc đi biển tới Tạp Cách Tra, bọn họ vớt trúng huyết chú quỷ dị, khủng bố, Hoàng Phủ Minh Khê quả thực cũng có năng lực giống như Thanh Việt, đã giúp bọn họ diệt trừ thứ kia.

Nếu tiểu điện hạ đã nói đại điện hạ có thể cứu Phỉ Lý Đặc thì đại điện hạ nhất định có bản lĩnh đó, Khải Kỳ có một loại tín nhiệm mù quáng đối với Thanh Việt, nghe Thanh Việt nói vậy liền thở phào.

Mà Hoàng Phủ Ngạo ôm Thanh Việt, nhìn nhi tử bảo bối khẳng định với Khải Kỳ, có chút buồn cười.

Nếu Minh Khê biết, vật nhỏ này nhất định cũng biết.

Nhưng bé lại không nói mình biết, ngược lại đẩy qua cho Minh Khê, nghĩ lại, có lẽ vật nhỏ này không nguyện ý quản những chuyện không liên quan đến mình đi, thứ hai, hẳn là muốn giúp Minh Khê, dù sao Minh Khê cũng mới làm thái tử, có rất nhiều người phản đối, lần này là cơ hội tốt để bịt miệng đám người kia.



Hoàn Chương 143.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 229 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o và 89 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

♥ Maybe ♥: Tiểu Tinh, lâu rồi không gặp
Chuột Tinh: chít chít! chụt mà Tiểu Du :kiss: , chạy chạy :)2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 2626 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Aka: Theo t nhớ con con chuột :D2
Độc Bá Thiên: Là ai nhể :think:
Độc Bá Thiên: Mất Quần :)2
Độc Bá Thiên: Trắng độc lạ
Nhạc Bất Quần: 5ting!!! haz, úp mặt tiếp thôi :cry: :cry: mít ướt cho người thương chơi :)2
Aka: =.= đang tìm màu độc nạ
Độc Bá Thiên: :think: ờ.... tui tưởng có màu mới gì lạ chứ :)2
Aka: Bà uyên aaaaaa bà thấy t ko :wave2:
Aka: Bà uyên đấu đồ cho tui đi :love:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Aka: Nó cho bà nghe r còn gì =.=
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Độc Bá Thiên: Oái oái.... Ri là ed tự do á :shock:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Cô Quân: Ủi bây giờ có cả nick xanh ngọc ed tự do á
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 341 điểm để mua Nữ vương
Tuyền Uri: Hựn con gái
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ~~
Lãng Nhược Y: Nương đặt lại đi :sweat:
Lãng Nhược Y: Á, xin lỗi nương, con ko thấy tin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 323 điểm để mua Nữ vương
Sếu: Ahuhu bảo bối nhường cho nương :cry3:
Shop - Đấu giá: Sếu vừa đặt giá 306 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.