Diễn đàn Lê Quý Đôn




Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân

 
Có bài mới 15.02.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 40: Ra mắt

Cả đêm mất ngủ, Linh An vật vờ như cái xác chết trôi lượn qua lượn lại. Đến bây giờ cô vẫ chưa tìm được bộ quần áo nào mặc cho ra hồn.

Hoàng Khánh Phong cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, tóm cổ cô vất thẳng lên xe.

“Trông em thế nào? Có ổn không?”

“Cái váy này có ngắn quá không?”

“Hay là em búi tóc lên nhé?”

“Mình không mang gì đến liệu có được không?”

“An à, bình tĩnh đi. Không có gì phải lo lắng cả.” Hoàng Khánh Phong nắm chặt lấy tay cô, dịu dàng nói.

Linh An cảm thấy yên lòng, thôi không nói nhảm nữa.

Được một lúc, cô quay sang Hoàng Khánh Phong, nói nhỏ: “Anh à, hay chúng ta quay về đi.”

Hoàng Khánh Phong liếc cô một cái, không nói không rằng, đạp mạnh ga phóng thẳng về phía trước.

...

Mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ như cô tưởng tượng. Chỉ có điều những người trong nhà này kiệm lời quá, ngoài mấy câu chào hỏi xã giao, từ đầu tới cuối họ chỉ tập trung vào bữa ăn. Không khí thật sự rất ngột ngạt.

Cơm nước xong xuôi, Linh An ngồi xếp bằng trên ghế, buồn thối ruột. Chỉ còn lại cô với Hoàng Khánh Phong ở trong phòng. Ba vị đại nhân kia không biết đã đi đằng nào.

“Mọi người không thích em.” Linh An thở dài.

“Anh thích là được.” Hoàng Khánh Phong tay lật lật tờ báo.

Linh An liếc hắn, chán ngán: “Sau này phải sống làm sao đây?”

“Em sống với anh, đâu có sống với họ.”

Nói chuyện với tên dở hơi này thật chán muốn chết, thà nói chuyện với đầu gối còn hơn. Linh An thả người, nằm vật ra lưng ghế.

Bỗng nhiên có tiếng léo nhéo ở căn phòng phía sau lưng truyền đến.

“Mẹ à, mẹ thấy con bé thế nào?”

“Ầy dà, ngay từ lúc đầu đã thấy không ưng rồi. Người ngợm thì bình thường, tính cách thì nhạt nhẽo. Từ trong ra ngoài chả được cái điểm gì.”

“Sao mẹ lại nói thế, con thấy con bé cũng đâu đến nỗi nào.”

“Hừ. Mẹ nhìn người thì không có sai đâu. Từ trên xuống dưới, may ra được mỗi cái mông.”

“Cái mông?”

“Đúng vậy. Cái mông đó là mắn đẻ lắm đấy. Ha ha. Nhà ta ít người, có thêm chục đứa trẻ con nữa thì vui phải biết.”

“Ha ha ha... Mẹ thật là nhìn xa trông rộng quá đi.”

Linh An miệng méo xệch, không tự chủ được mà đưa tay ra sờ mông. Cái mặt Hoàng Khánh Phong cũng vì thế mà đen thui như đít nồi.

Đoạn hội thoại cực kì vui nhộn đó, không ai khác, chính là của ba vị trưởng bối nhà họ Hoàng.

...

Buổi tối, bà nội tìm người để chơi bài nhưng vẫn thiếu mất một chân. Linh An thấy thế liền xung phong thế chỗ, nhân cơ hội này mà chiếm được tình cảm của mọi người trong nhà. Hồi nhỏ, cô vẫn thường bám đuôi ông ngoại đi chơi bài. Ông đánh, cô ngồi xem, thỉnh thoảng còn nhìn bài người bên cạnh rồi lén nhắc cho ông. Cuối buổi ông ngoại thắng, thế nào cũng được vài nghìn mua kẹo. Vì vậy mà mấy mánh khóe bài bạc, cô học được không ít.

Bà nội, bố, mẹ và Linh An là đủ một sòng bạc. Bốn người ngồi chụm đầu, chiến đấu tóe khói lửa. Tên ngoại đạo Hoàng Khánh Phong bị cho ra dìa, cứ lởn vởn như cô hồn quanh Linh An giục đi về.

“Phong à, sao hôm nay cháu lắm lời thế. Đi ra chỗ khác chơi để cháu dâu của bà còn tập trung chứ.” Bà nội quát.

“Đúng rồi, Phong, con mau đi pha trà đi, mọi người khát cả rồi.” Bố chồng ra lệnh.

“Phong, con đừng bắt nạt Linh An nữa, để cho con bé ngồi yên đi.” Mẹ chồng mắng.

Hoàng Khánh Phong tự nhiên bị thất sủng, ghen ăn tức ở xông vào phá đám. Hắn kéo cô đứng dậy rồi nói với mọi người: “Muộn rồi, con phải đưa Linh An về. Bà với bố mẹ đi nghỉ sớm đi ạ.”

“Á...á. Về gì chứ, em còn đang thắng mà...” Linh An giãy giụa.

“Ấy ấy, còn sớm mà, sao phải vội thế. Bà còn chưa kịp gỡ hết vốn mà...” Bà nội cũng éo éo gọi với theo.

Hoàng Khánh Phong coi như không nghe thấy gì, phi ra cửa, không để cho Linh An kịp xỏ giày, vác cô vào trong xe.

Bà nội dường như vẫn không cam lòng, chạy ra trước cửa, nhìn theo chiếc ô tô đang khởi động mà hét lớn: “An à, cháu nhất định phải quay lại.”

Linh An cũng tiếc đứt ruột, thò đầu qua cửa kính ô tô “Bà nội, nhất định cháu sẽ trở lại.”

Cảnh tượng chẳng khác gì lúc sinh ly tử biệt.

“Nguyễn Linh An, em giỏi lắm, rất biết cách mua chuộc lòng người.”

“Bốn mười nghìn, sáu mươi nghìn,...”

“Nguyễn Linh An, em có biết anh đang nói gì không đấy?”

“Một trăm hai mươi nghìn, một trăm năm mươi nghìn,.. Oa ha ha... mình giàu to rồi.”

“Nguyễn Linh An lần này thì em chết chắc rồi.” Hoàng Khánh Phong rú lên.

Lúc này Linh An mới giật mình, quay ra nhìn cái mặt như quỷ sai đòi mạng của Hoàng Khánh Phong. Hic, lần này chết thật rồi.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 15.02.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 41: Đám cưới.

Sau khi thông báo với bố mẹ rằng cô đã kết hôn, họ không những không trách cứ Linh An tại sao không bàn bạc mà còn hết lời khen ngợi cô đã làm được việc khiến họ hài lòng và tự hào nhất từ lúc sinh cô ra đến giờ.

Những ngày sau đó, Hoàng Khánh Phong khá bận rộn. Vừa phải lo việc công ty vừa phải lo cho đám cưới khiến hắn mệt gần chết. Chỉ có Linh An thất nghiệp, ăn không ngồi rồi, muốn làm cái gì cũng bị ngăn lại. Bởi vì cả hai nhà đều sợ: ngu ngốc + nhiệt tình = phá hoại.

Gần đến đám cưới, Hoàng Khánh Phong mang về một đống thiệp mời. Nhìn ngọn núi nhỏ ấy, Linh An thở dài thườn thượt: “Viết hết chỗ này chắc tay em thành cái móng lợn mất. Sao anh không đặt in cho tiện?”

“Anh thích tự mình làm hơn. Em không phải lo. Mình anh bao tất.”

“Hả? Em có nghe lầm không vậy? Hoàng Khánh Phong anh biết thương hoa tiếc ngọc từ bao giờ vậy?”

Hắn liếc cô: “Đi chỗ khác chơi đi.”

“Ấy ấy, làm sao thế được. Có phải anh kết hôn một mình đâu. Thôi để em giúp, tấm lòng của anh em xin ghi nhận.” Linh An xán vào người hắn, vỗ vỗ.

“Không cần, để anh tự viết.”

“Không được, làm thế người khác biết lại bảo em bóc lột sức lao động của anh. Cứ đưa đây...”

“Tránh ra, chữ em như giun bò dế nhảy, để người khác nhìn thấy rất mất mặt.”

Linh An: ...

Một lát sau, Linh An tí tởn ra xem tay Hoàng Khánh Phong đã thành cái móng lợn chưa liền thấy một cảnh tượng mà có thể cả cuộc đời về sau này cô sẽ mãi không thể quên được.

Một người đàn ông cao lớn, trên tay bận bịu nào giấy với bút, nắn nót từng chữ như trẻ con lớp một tập viết. Nét mặt nghiêm túc phảng phất nụ cười như có như không...

Linh An ngây người đứng nhìn, cái cảm giác không tên xâm lấn cơ thể cô: một chút ấm áp, một chút ngọt ngào, lại có chút an toàn kì lạ,... Đây chính là người đàn ông mà cả cuộc đời này cô sẽ dựa vào.

Nhưng...

“Hoàng Khánh Phong, anh đang làm cái gì vậy?” Linh An chạy tới đập bàn cái rầm làm cái người đang chìm đắm tập viết kia giật mình.

“Anh viết bằng tay trái sao?” Linh An nheo mắt nguy hiểm, gằn giọng hỏi.

“Ừ, tay phải mỏi. Lại đây xoa bóp cho anh đi.” Hắn hươ hươ tay trước mặt cô, tựa người vào lưng ghế, vẻ mặt hưởng thụ.

“Anh thuận tay trái sao?”

“Ừ. Sao?” Hoàng Khánh Phong khó hiểu.

“Được lắm. Vậy thì tự đi lấy tay trái xoa bóp cho tay phải đi.”

Linh An tức tối bỏ đi, để lại Hoàng Khánh Phong ngồi đó với vẻ mặt đần thối, hoàn toàn không hiểu nổi.

Phải nhịn, phải nhịn. Gây sự bây giờ người chịu thiệt chắc chắn là cô. Hắn mà nổi cơn giận dỗi lên thì cô phải ngồi viết thiệp đến khèo tay mất.

Nhưng thật sự không chịu nổi. Cái hồi hắn chui xuống cống chơi trò trượt ống trong công viên nước bị gãy tay phải. Hắn giả vờ giả vịt hành hạ cô cả tháng trời, ngày nào cũng phải dâng cơm đến tận miệng cho hắn với lí do không thể dùng đũa. Thật quá quắt mà, biết vậy cho hắn thành con ma đói luôn.

Hoàng Khánh Phong, ngày nào anh không áp bức tôi, thì ngày đó anh sống không vui vẻ sao?

...

Cuối cùng thì ngày cưới cũng đã diễn ra. Từ sáng đến chiều Linh An với Hoàng Khánh Phong phải chạy vòng vòng, chúc rượu khắp nơi, mệt muốn phờ râu. Vì sợ cô say rượu làm loạn nên bao nhiêu rượu mừng Hoàng Khánh Phong đều gánh hết.

Đến gần cuối bữa tiệc, hai con ranh Quỳnh Mai, Phương Lệ mới thò mặt ra, tươi cười hớn hở: “Hí hí, bạn hiền à bạn hiền à, chúc mừng bạn.”

“Chúc mồm thôi sao? Thật không có thành ý.” Linh An bĩu môi, dày mặt đòi quà.

“Ha ha, biết ngay là mày sẽ nói thế mà. Vậy nên bọn tao đã cất công chuẩn bị sẵn cho mày một món quà vô cùng đặc biệt đây.” Phương Lệ cười tít mắt.

“Đây đây.” Quỳnh Mai lấy sau lưng ra một cái hộp nhỏ nhét vào tay cô.

Linh An lắc lắc: “Sao nhẹ vậy?”

“Đúng là cái đồ phàm phu tục tử.” Phương Lệ nhăn mặt khinh bỉ. “Đồ nhẹ nhưng tiền không nhẹ đâu. Hàng hiệu đấy.”

Lin An mắt sáng lóe, hớn hở: “Thật không? Không phải đồ vỉa hè sao?”

“Con quỷ, mày nghĩ bọn tao giống mày sao?” Quỳnh Mai đập cái bốp vào trán cô rồi quay sang tươi cười nịnh nọt Hoàng Khánh Phong: “Tổng giám đốc, quà này tuy là chỉ nó dùng được nhưng anh cũng hưởng không  ít lợi tức đâu à nha. Hi hi...”

“À, suýt quên, nhất định tối nay phải dùng đó. Tổng giám đốc, anh nhớ đó, nếu không người chịu thiệt sẽ là anh đấy.” Phương Lệ chen vào.

Hoàng Khánh Phong sảng khoái đáp: “Được.”

“Hai người hứa đi, sẽ sử dụng món quà này vào ngay tối nay.” Quỳnh Mai hớn hở.
Linh An nheo mắt nhìn tụi nó, kéo dài giọng ra vẻ nguy hiểm: “Tao ngửi thấy có mùi âm mưu. Tại sao lại phải dùng ngay tối nay?”

“Yên tâm đi, chỗ chị em tốt, tụi tao có bao giờ lừa gạt hãm hại mày chưa?” Quỳnh Mai khẳng định chắc nịch, Phương Lệ đứng bên cạnh gật đầu phụ họa theo. “Thế bây giờ có hứa không? Không hứa thì trả lại đây.”

“Được được, tao hứa là được chứ gì.” Linh An vội vàng giật lại món quà trên tay Phương Lệ.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn chưa yên tâm: “Sao tao lại có cảm giác như tụi mày đang nói: Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị nấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.”

“Tùy mày muốn nghĩ sao thì nghĩ. Hàng hiệu đó, không dùng để hỏng thì đừng trách ai.” Nói xong Phương Lệ và Quỳnh Mai xách đít chuồn thẳng.

Linh An đứng nhìn theo hai cái bóng dần mất hút vào đám đông đang nhảy nhót tưng bừng, giật giật tay Hoàng Khánh Phong.

“Em cảm giác không có được an toàn.”

“Anh cũng vậy.”





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 15.02.2017, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 42: Động phòng.

Cả một ngày tiếp đãi khách khứa mệt nhọc thở không ra hơi, về đến nhà, Linh An vội vàng thay đồ tắm rửa rồi ngã phịch xuống giường nằm mê man. Hoàng Khánh Phong giờ này chắc vẫn còn đang rượu chè bù khú với đám chiến hữu ruột.

Linh An cứ thế nằm chình ình trên giường, chân tay dạng tè he, lim dim ngủ.

Trong lúc còn đang mơ màng, cô nghe thấy tiếng mở cửa phòng, tiếng bước chân đi lại, tiếng nước chảy ào ào trong nhà tắm, rồi tiếng thở phì phò như lợn nái sắp đẻ ngay bên tai.  Linh An mệt muốn chết, mí mắt nặng trĩu. Cô lấy tay phe phẩy xua đi tiếng động đang quấy rầy giấc ngủ của mình.

“An à, dậy đi.” Là giọng nói của Hoàng Khánh Phong, hắn vừa nói vừa thổi phù phù vào tai cô.

Linh An hé mắt mệt mỏi, lờ đờ nhìn hắn: “Anh không ngủ đi còn làm cái trò gì vậy?”

“Hôm nay là ngày chúng ta kết hôn.”

“Em biết.”

“Hôm nay tất cả mọi người đều biết em là vợ của anh.”

“Thì sao?”

“Đêm nay là đêm động phòng.”

“Ừm... Hả?” Linh An giật mình ngồi phắt dậy nhìn Hoàng Khánh Phong trừng trừng như gặp quỷ. Trời ạ. Sao cô có thể quên được cái màn này cơ chứ. Hic, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý gì hết mà.

“Phải rồi. Em muốn bóc quà.” Linh An cười cười, lồm cồm trèo qua người Hoàng Khánh Phong bò xuống giường.

Hoàng Khánh Phong thò tay tóm chặt lấy eo cô, kéo lại: “Để sau đi, bây giờ còn nhiều việc quan trọng hơn.” Hắn vừa nói vừa dụi dụi mặt vào cổ cô.  

“Không được. Là hàng hiệu đó, không dùng sẽ bị hỏng rất phí phạm.  Anh cũng đã hứa với tụi nó sẽ sử dụng ngay trong tối hôm nay cơ mà. Hoàng Khánh Phong, làm người không được thất hứa. Em muốn mở bây giờ cơ.” Linh An giở trò mè nheo.

“Em sẽ hối hận đó.”

“Em tuyệt đối không hối hận.”

“Được thôi.” Hoàng Khánh Phong thả người nằm xuống giường, lấy tay chống đầu,
ngả ngón nhìn cô cười cười.

Linh An hí hửng ôm hộp quà đẹp đẽ sang trọng ra giữa giường. Hồi hộp quá, không biết là đồ hiệu gì vậy ta?

“Hở? Cái gì vây?” Linh An tụt cảm xúc.

“Cầm lên xem thử đi.” Hoàng Khánh Phong lấy chân đạp đạp mông cô, xúi giục.
Linh An nghe theo, thò tay nhấc thứ trong hộp lên.

Linh An: ...

Trên tay cô là một bộ nội y hồng hồng tuyết tuyết mỏng tang. Từng đường nét cắt may lỏng lẻo như chỉ hận sao không thể khoét chỗ này, bớt chỗ kia đi một ít.
Thật sự là... tái mặt.

Linh An xấu hổ: “Ha ha, cái gì thế này. Hình như bị nhầm thì phải.” Vừa nói cô vừa vội vàng nhét cái thứ kinh dị ấy trở lại hộp.

Hoàng Khánh Phong bật dậy, giữ tay cô lại: “Em làm gì vậy?”

“Cất... cất đi chứ làm gì nữa.” Thật xấu hổ mà.

“Không được, chẳng phải em đã hứa sẽ dùng ngay trong buổi tối hôm nay sao? Nguyễn Linh An, làm người không được thất hứa.” Hoàng Khánh Phong nháy nháy mắt cười nham nhở.

“Có phải anh đã biết trong hộp có cái gì rồi không?” Linh An hoài nghi.

Hoàng Khánh Phong nhún nhún vai, tỏ vẻ vô tội: “Dù sao thì nó cũng không cần thiết, chỉ mất công cởi ra thôi.”

Linh An: ...

“Anh à, em sai rồi. Chúng ta ném nó đi được không?”

“Không được. Cơ hội không đến lần thứ hai đâu. Mau thay đồ đi.”

“Nhưng...”

“Nhanh.”

Linh An hậm hực đứng dậy đi vào nhà tắm. Tại sao toàn là cô tự đào hố rồi nhảy xuống vậy?

Hừ. Có điên cô mới đụng vào cái của nợ này. Muốn cô mặc sao? Đừng mơ.

“Nguyễn Linh An, nếu em không tự mặc, anh sẽ giúp em mặc.” Giọng Hoàng Khánh Phong phát ra từ sau cánh cửa.

Linh An thê lương quấn cái thứ dị dạng ấy vào người. Trời đất, thế này thì thà không mặc còn dễ nhìn hơn. Nó vừa hở trên, ngắn dưới, lại còn bó sát sàn sạt tưởng như chỉ cần cử động mạnh một cái là bục chỉ như chơi. Cô xõa tóc, gạt ra hai bên che bầu ngực đang nhấp nhô như muốn biểu tình thoát ra khỏi cái miếng vải đáng ghét đó.

Linh An vẫn không có đủ can đảm để bước ra ngoài. Hay là cứ ngồi đây, đến lúc Hoàng Khánh Phong không đợi được nữa mà ngủ quên mất thì phi ra ngoài. Ha ha...

“Nguyễn Linh An, nếu em còn không đi ra, anh sẽ tông cửa xông vào đấy.”

Linh An gặp phải quỷ rồi...

Cô thò đầu, mở cửa, định nhắm mắt nhắm mũi phi thẳng lên giường trùm chăn. Nhưng mới chạy được hai bước thì liền thấy trời đất đảo lộn.

Bàn tay to lớn của Hoàng Khánh Phong ôm chặt lấy eo cô, áp mặt cô vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Môi hắn lần tìm đến môi cô, bá đạo xâm chiếm.

Linh An choáng váng, chân tay mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, không biết làm thế nào có thể trèo được lên giường. Chỉ đến khi Hoàng Khánh Phong rời bỏ môi cô di chuyển xuống dưới, bàn tay hư hỏng đặt trước ngực cô, một tiếng súng bỗng nổ bùm trong đầu. Linh An lấy lại được ý thức.

Linh An ré lên một tiếng làm Hoàng Khánh Phong đang cặm cụi giật bắn, hoảng hốt ngẩng mặt lên nhìn cô lo lắng.

Linh An xấu hổ, hề hề cười trừ.

Hoàng Khánh Phong thở dài, nằm vật ra giường: “Em không muốn thì...  thôi vậy.”
Nói xong, hắn đắp chăn ngang người, quay mặt vào tường.

Linh An ngẩn người nhìn bóng lưng Hoàng Khánh Phong.

Mày đang làm cái quái gì vậy Nguyễn Linh An? Anh ấy là chồng của mày, là người mà mày yêu thương, là người mà mày cam tâm tình nguyện ở bên cạnh cả đời cơ mà. Giờ thì tốt rồi...hừ...

Linh An thò chân chọc vào người hắn: “Này...”

Không có động tĩnh gì.

Linh An chọc thêm vài phát nữa: “Anh ngủ rồi đấy à?”

Vẫn im thin thít.

Giờ phút này hắn còn có thể lăn quay ra ngủ như vậy sao? Linh An nổi đóa, xoay người hắn ra, đè xuống: “Này, anh có tỉnh dậy không thì bảo hả?”

“Ồn ào quá, ngủ đi.” Hắn lè nhè.

“Không được. Tỉnh dậy ngay.” Linh An lắc hắn như lắc vòng.

Hoàng Khánh Phong mở to mắt, chằm chằm nhìn cô: “Em muốn gì hả?”

“Muốn gì ư?” Linh An híp mắt, cười đến phong tình toán loạn. Mặc kệ cái váy cũn cỡn bó chặt , cô thò chân, ngồi ngang người Hoàng Khánh Phong.

Hoàng Khánh Phong cũng không nói năng gì, chỉ cười cười, gác hai tay lên gối đầu, nhìn cô tự tung tự tác.

Linh An uốn éo, chổng mông cúi người, vươn tay nâng cằm hắn lên, nở nụ cười đậm chất hồ ly tinh: “Em muốn gì hả? Em muốn...”

“X...o...e...t... Xoẹt.” Tiếng vải rách làm cô giật mình dừng lại cúi xuống dưới.
Cái váy ôm chặt trên người vì bị cái mông đang chổng lên trời và hai cái chân đang dạng tè he của Linh An làm cho quá căng đã anh dũng hi sinh thành một đường toạc dài tới tận eo.

Linh An tức giận, quát ầm lên cho đỡ xấu hổ: “Gì chứ? Hàng hiệu cái con khỉ khô.”

“Híc... híc...”

Linh An trợn mắt nhìn chỗ phát ra tiếng kêu.

“Híc... híc...” Hoàng Khánh Phong nhịn cười sắp nội thương.

Linh An vừa tức vừa xấu hổ, hậm hực chùm chăn tự kỉ.

“An à, quay ra đây nào. Anh không ngờ em cũng nhiệt tình như vậy. Hic... hic...”
Hoàng Khánh Phong cố nén cười lồm cồm bò ra chỗ cô.

Thật xấu hổ mà. Có muốn làm hồ ly tinh cũng không có phẩm chất. Linh An uất hận đẩy hắn ra xa.

“Thôi nào. Nghịch ngợm như thế đủ rồi.” Nói xong, Hoàng Khánh Phong thò tay vào vết rách trên váy cô, xé toạc một phát từ đầu tới cuối rồi vất ra xa, tiếp tục công việc lúc nãy còn dang dở.

Linh An à... đến chết mày vẫn còn ngu. Nói đêm nay Hoàng Khánh Phong ăn chay chi bằng bảo Đường Tăng đi tán gái còn thực tế hơn.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 15.02.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 24.10.2016, 10:13
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa (Full) - Ngân siêu nhân - Điểm: 10
Chương 43:  Ba năm sau.

Trước khi kết hôn, Linh An và Hoàng Khánh Phong đã cùng thống nhất rằng trước khi cô hai mươi tám tuổi thì không có đẻ điếc gì cả. Vậy mà không hiểu ngơ ngẩn thế nào, giờ Cà Rốt đã được gần ba tuổi. Cả ngày cô chỉ quay vòng vòng đến chóng cả mặt với mấy cái trò quái quỷ của nó. Vậy mà hôm trước, Hoàng Khánh Phong còn thầm thì thủ thỉ vào tai, xúi giục cô đẻ thêm đứa nữa.

“Gì chứ? Một Cà Rốt là đã đủ lắm rồi, anh còn muốn cà chua, cà tím, cà pháo gì nữa.”

Vậy mà không hiểu sao cô lại ngơ ngẩn thế nào, hai tháng sau, cà chua cà tím cà pháo gì đó xuất hiện thật.

Những ngày sau đó, Linh An là trung tâm gây bão của cả nhà. Tất cả mọi người, bao gồm cả gia đình nội ngoại, thằng con Cà Rốt lẫn tên đầu xỏ Hoàng Khánh Phong đều phải khiếp sợ cô.

Linh An nói một thì phải nghe tới hai, giơ tay lên cũng khiến hàng chục người kinh hãi. Mọi hoạt động của cô đều được nằm trong tầm kiểm soát.  Cô ăn như ma đói, một ngày tới bảy tám bữa. Cái bụng cũng to dần, mới có ba tháng mà như người ta chửa năm tháng. Rất đơn giản, bởi vì trong đó có tới ba đứa lận.

“Hu Hu, em sắp thành heo nái rồi. Làm sao em nuôi nổi tụi nó đây.”

“Là anh nuôi năm mẹ con em.”

Linh An lờ đờ nhìn Hoàng Khánh Phong, hắn ôm cô vào lòng, vuốt vuốt cái bụng như cái trống của cô. Nhưng vì dạo này cô phát phì nên công việc ôm ấp của hắn cũng gặp đôi chút khó khăn.

Đến tháng thứ tám, bụng Linh An to đến nỗi nhìn xuống cũng không thấy chân đâu. muốn đi đâu, làm gì đều phải có người kè kè bên cạnh giám sát, không cho cô manh động.

Thời gian ở nhà của Hoàng Khánh Phong cũng nhiều lên, tỉ lệ thuận với cái tính đàn bà lắm lời cũng tăng dần. Suốt ngày hắn lải nhải bên tai cô không được làm cái này, không được làm cái kia, không được ăn cái này, không được uống cái kia. Linh An nghe nhiều đến mức bội thực, chỉ muốn rút dép nhét vào mồm hắn. Cô đẻ hay hắn đẻ chứ? Cũng đâu phải lần đầu tiên. Hồi trước cô chỉ cần éc một phát là tòi ra Cà Rốt, cũng đâu phải cái gì to tát.

Nhưng sự thật chứng minh, lần này cô đã nhầm, mà còn là nhầm lẫn tai hại. Khiến sau này mỗi lần nhớ lại là mặt lại xanh như đít nhái.

Lúc đó, mọi người họp mặt đông đủ để bàn về chuyện sinh đẻ của Linh An.  Chỉ có cô và Cà Rốt là nhàn nhã ăn bánh uống trà trong vườn trước sự giám sát của Hoàng Khánh Phong qua tấm kính ngăn cách nhà và sân.

Ngồi chán chê, cô rủ Cà Rốt đi ra chỗ mấy bụi hoa dại mọc ở góc vườn.

Nó lắc đầu nguây nguẩy: “Không được. Ba dặn con phải trông mẹ. Mẹ phải ngồi yên ở đây, không được chạy đi đâu hết.”

Linh An bật cười: “Nhưng mẹ đau mông quá, với cả đằng kia có kẹo dẻo hay sao ấy nhỉ?”

“Thật sao, thật sao? Ở đâu cơ?” Cà Rốt đứng lên ghế nhìn ngó xung quanh, hớn hở. Nhưng ngay lập tức vẻ mặt nó xịu xuống: “Có kẹo cũng không đi. Mẹ đừng dụ khị con. Con lớn rồi. Là đàn ông thì không thích kẹo.”

“Cà Rốt, con buồn tè lắm rồi phải không? Mau mau đi đi. Đàn ông thì không được tè dầm phải không?”

Cà Rốt nhăn nhó. Đúng là nó đang buồn tè thật, nhịn từ nãy đến giờ sắp vỡ đê mất rồi. Nhưng ba dặn phải ở đây với mẹ không cho mẹ đi linh tinh. Phải làm sao bây giờ?

Trước khi chạy đi, Cà Rốt còn dặn mẹ: “Mẹ phải ngồi yên ở đây nhé. Con sẽ quay lại ngay.”

Linh An chầm chậm bước tới góc vườn nhìn mấy bông hoa nhỏ nhỏ hồng hồng trắng trắng nổi bật trên nền lá xanh mướt. Chúng vươn những cọng dây leo bé xinh bám chặt lấy bờ tường. Cô đưa tay định vặt lấy mấy cành. Dai thật đấy, giật mãi mà không đứt.

Linh An thở phì phò, dồn hết sức kéo mạnh.

Phựt...

Bịch...

Dây leo đứt – mông cô cũng nện xuống đất.

Một cơn đau thấy bà cố nội ập đến khiến Linh An xây xẩm mặt mày. Trước mắt là một màu đen kịt. Cô loáng thoáng nhận thấy một đám đông hỗn loạn tiếng la hét, tiếng nức nở.

Một bàn tay quen thuộc nhưng lạnh buốt, run run vươn ra ôm lấy cô, nhấc cô lên khỏi nền đất lạnh.

Bên tai là một đống hỗn độn, âm thanh duy nhất mà cô còn nhận thức được lại là tiếng một người đàn ông gầm rú như con thú bị thương, cái giọng khản đặc thật khó nghe.

Linh An cố nâng mí mắt, định mở mồm quát  hắn ta ngậm miệng lại nhưng lại không thể nói được câu gì. Cô lờ mờ nhận ra người đàn ông đó là Hoàng Khánh Phong, hai tay hắn dính đầy máu. Nhưng quan trọng hơn là tại sao lại gào vào mặt cô như vậy? Tại sao lại nhìn cô mà khóc?

Cơn đau làm cô bừng tỉnh. Phải rồi, cô đang rất đau, đau muốn chết. Nhưng nếu bây giờ cô chết thì chẳng phải một lúc sẽ thăng đến bốn cái mạng hay sao? Cô vất vả khổ sở suốt tám tháng trời chỉ để đổi lại cái kết thúc bi thảm thế này thôi sao?
Không được. Cô còn phải chăm sóc cho Cà Rốt, còn phải bảo vệ ba đứa nhóc trong bụng. Và nhất là cô sợ cái cảm giác kinh khủng lúc này. Tim gan đau buốt khi cô nhìn thấy Hoàng Khánh Phong, nó còn đáng sợ hơn cả nỗi đau thể xác mà cô đang phải chịu đựng.

Linh An không biết mình đã trải qua những cái gì, chỉ biết rằng giờ đây, cô đang nằm trong bóng tối dày đặc nhưng lại cảm thấy vô cùng dễ chịu. Thật sự không muốn dậy nữa, chỉ muốn nằm thế này mãi thôi.

Nhưng cô cứ bị quấy rối hoài. Cái tên Hoàng Khánh Phong như ăn phải thuốc ghẻ hay sao mà lắm mồm thế? Hôm nào cô cũng nghe hắn lải nhải bên tai không ngừng nghỉ. Có hôm còn nghe thấy hắn dọa đánh cả bác sĩ.  Đúng là quen thói bắt nạt người khác.

Linh An cố nâng mí mắt, chớp chớp nhìn trần nhà trắng xóa.

“An à, em tỉnh rồi, cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

Đó là một giọng nói khàn khàn chứa đựng niềm vui sướng tột cùng. Hai má cô bị đôi bàn tay to lớn ôm lấy, đồng thời một cái mặt cũng phóng đại đến gần.

Linh An cảm nhận được có rất nhiều người đi vào đứng xung quanh, nhưng tất cả sự chú ý của cô lại dồn hết vào gương mặt đang áp lại gần. Cô chỉ biết mở to mắt, chớp chớp.

“Xu hướng thời trang đang thịnh hành nhất hiện nay là gì vậy?” Cô buột miệng hỏi.

Cả căn phòng im bặt. Hoàng Khánh Phong đang lải nhải cũng tắt máy. Tất cả trơ mắt nhìn cô, tím tái mặt mày.

“Bác sĩ, mau gọi bác sĩ tới đây.” Hoàng Khánh Phong quay ra cửa, rống lên.

Nhắc đến bác sĩ, Linh An vội vàng đặt tay lên bụng. Bằng phẳng. Con... con đâu mất tiêu rồi. Linh An hoảng hốt.

Hoàng Khánh Phong vội nắm lấy tay cô: “Không sao, con không sao cả. Tụi nó đang ngủ rất ngoan.”

Linh An thở phào nhẹ nhõm, nằm im cho bác sĩ khám.

Mọi người im lặng. Cà rốt ôm lấy chân bố, giương đôi mắt tròn vo ngân ngấn nước nhìn cô, không dám ngọ nguậy. Linh An mỉm cười, nháy nháy mắt với cu cậu.

Sau khi bác sĩ xác định mấy ngày nữa có thể ra viện, mọi người đều như trút được gánh nặng, xúm lại gần Linh An. Cà Rốt trèo lên giường, ôm chầm lấy cô hôn chụt chụt. Chỉ riêng Hoàng Khánh Phong còn đứng bên ngoài, thì thầm to nhỏ với bác sĩ.

“Bác sĩ chắc chắn là đã khám kĩ rồi chứ? Thật sự không có vấn đề gì chứ? Liệu thần kinh của cô ấy có bình thường không? Lúc ngã đập đầu xuống đất chẳng hạn.”

Linh An tím mặt rít lên: “Có đầu anh mới cắm xuống đất ấy. Nói ai thần kinh không bình thường hả?”

Hoàng Khánh Phong vội vàng đi tới, lắc lắc đầu: “Không, không. Anh không nói em.”

Linh An nheo mắt, nghi ngờ: “Thật không?”

Hoàng Khánh Phong bỗng dưng nổi khùng: “Vậy tại sao lúc vừa mới tỉnh dậy em lại hỏi cái xu hướng thời trang kì quái gì thế hả?”

“Làm sao trách em được. Nhìn anh em cứ tưởng là phong cách ăn mày đang lên ngôi đó.” Tóc tai thì  bù xù, râu ria xồm xoàm. Cái mặt thì như đói ăn, quần áo thì nhăm nhúm nhàu nhĩ trông đến là thảm.

Cơ mặt Hoàng Khánh Phong giật giật, chuyển hết từ đỏ sang xanh như cái cột đèn giao thông. Linh An chột dạ, nằm tụt xuống dưới trốn vào trong chăn. Trông hắn như sắp xông vào bóp chết cô.

Liền sau đó, Hoàng Khánh Phong bị đuổi về nhà tắm rửa cho sạch sẽ. Ba đứa nhóc cũng được mang đến cho Linh An xem mặt. Uầy, sao cứ như khỉ đột vậy? Chân tay thì dài loằng ngoằng, da dẻ nhăn nheo. Tụi mày giống ai mà xấu thế hả con?

Cà rốt vội vàng nhảy vào lòng mẹ, chỉ chỉ: “Con là anh cả Cà Rốt, em ấy là anh hai Cà Chua, em ấy là anh ba Cà Tím, còn cả em gái út Cà Pháo của chúng ta nữa.”

Buổi tối, cả nhà chờ Hoàng Khánh Phong đến rồi kéo nhau về hết. Đầu tóc, râu ria, quần áo của hắn đã được tân trang lại, chỉ còn khuôn mặt hốc hác với đôi mắt trũng sâu thâm quầng vì thiếu ngủ. Hắn yên lặng ngồi xuống mép giường, quay lưng về phía cô.

“Nè.” Linh An lên tiếng. “Vẫn giận đó hả?”

Hoàng Khánh Phong bất động.

“Nè...è...è...” Cô lấy chân chọt chọt hắn.

Vẫn không nhúc nhích.

“Em xin lỗi mà.” Linh An lí nhí.

Cuối cùng hắn cũng quay lại, nhìn cô như chưa bao giờ được nhìn. Bỗng hắn cúi xuống, đặt tay lên bụng cô rồi hỏi: “Còn đau không?”

Linh An gật đầu thành thật: “Đau.” Đau chết đi được ấy.

Hoàng Khánh phong cúi xuống, hôn lên vết mổ trên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Em sẽ không đẻ nữa đâu.” Linh An vừa nói vừa lắc đầu nguầy nguậy.

“Ừ, không đẻ nữa, có muốn anh cũng không cho. Dù em có muốn thành lợn nái thì anh cũng không muốn thành heo đực.”

“Gì chứ? Anh ăn nói cho dễ nghe một chút coi. Anh nói ai là lợn nái hả?”

....

Gần một năm sau, Linh An vẫn không đi làm mà ở nhà trông bốn đứa nhóc còn nghịch hơn yêu tinh. Suốt ngày đánh lộn với chúng cũng đủ làm cô mệt phờ râu. Vì vậy mà nhân lúc Hoàng Khánh Phong nhận được lời mời dự tiệc kỉ niệm của công ty đối tác, cô vội vàng đẩy chúng cho ông bà nội, ăn diện tưng bừng bám đuôi theo.

Lâu lắm mới cảm nhận được không khí tiệc tùng, Linh An phấn khởi chơi bời nhảy nhót, ăn hết món này đến món khác. Lúc cô sai Hoàng Khánh Phong đi lấy bánh ngọt ở dãy bàn đằng kia thì có một bà bác mặc váy đỏ chóe lại gần bắt chuyện.

“Có phải Linh An con bố Hưng đó không? Càng ngày càng xinh đẹp, bác không nhận ra nữa đó.”

Linh An nheo mắt, cố gắng nghĩ xem đã gặp bà bác sành điệu này ở đâu.

“Còn nhớ bác không? Hồi trước ở cạnh nhà bác đây mà. Mới chuyển đi mấy năm mà đã quên rồi sao?”

“A. Xin lỗi bác. Cháu nhớ ra rồi. Bác dạo này trông trẻ ra nhiều quá làm cháu không nhận ra.” Là bác hàng xóm cũ đây mà. Bác thì cháu không nhớ chứ cháu nhớ anh con giai đẹp trai nhà bác nhiều nhiều à.

“Hình như cháu lấy chồng cũng được bốn năm rồi hả. Hồi cháu cưới bác bận quá nên cũng không đến chúc mừng được. Thông cảm cho bác nhé. Thế đã sinh đẻ gì chưa hay còn kế hoạch đấy. Giới trẻ bây giờ toàn kêu bận bịu này nọ rồi trốn tránh trách nhiệm thôi.”

“Dạ. Cháu được bốn đứa rồi bác ạ.” Linh An nhẹ nhàng thưa.

“Hả? Bốn đứa rồi. Trai hay gái. Thế đứa út được mấy tuổi?” Bác hàng xóm giật mình hỏi dồn.

“Dạ, cháu được ba trai một gái. Đứa con gái út nhà cháu cũng gần một tuổi rồi.”

Bác hàng xóm nhìn cô chằm chằm như không tin vào tai mình, mồm lẩm bẩm: “Bốn năm bốn đứa, lại còn ba trai một gái, bốn năm bốn đứa,... ba trai một gái,... bốn năm bốn đứa...” rồi đờ đẫn bước đi.

Linh An đần mặt đứng nhìn theo cái bóng áo đỏ lẫn vào đám đông.

Hoàng Khánh Phong không biết từ lúc nào đã đứng cạnh cô , cố nín cười.

Linh An vừa tức vừa xấu hổ, vùi mặt vào ngực Hoàng Khánh Phong đấm thùm thụp.

“Gì chứ? Bốn năm bốn đứa. Mỗi năm một đứa. Chắc bà ấy nghĩ em là con heo nái thật rồi. Hu hu... anh có nhìn thấy vẻ mặt bà ấy khi nhìn em không? Cứ như trông thấy quái vật vậy.”

“Bảo vật thì đúng hơn. Hình như đó là giám đốc công ty thực phẩm LK. Nếu anh không nhầm thì con trai bà ấy đã cưới vợ ba năm nay mà vẫn chưa có con. Có lẽ bây giờ bà ấy đang hối tiếc, biết thế hồi đó rước em về làm dâu.” Hoàng Khánh Phong vừa ôm lấy cô vừa cười ha hả.

Linh An tức giận, bĩu môi: “Anh sung sướng lắm hả? Có thể cười vui vẻ trước nỗi bất hạnh của người khác.”

“Đúng vậy, rất sung sướng.” Hoàng Khánh Phong không hề phủ nhận. “Bởi vì anh có một gia đình mà nhiều người muốn đánh đổi cũng không thể được.”

Linh An ngẩng đầu nhìn vẻ mặt giương giương đắc ý của Hoàng Khánh Phong.

Mặc dù bốn đứa nhóc ở nhà luôn gây phiền toái.

Mặc dù lúc nào cô cũng bị chồng bắt nạt.

Mặc dù cô luôn luôn than phiền đủ điều.

Nhưng chưa bao giờ cô nghĩ rằng mình sẽ muốn xa rời những rắc rối nho nhỏ đó.

...

Dù có là một con tắc kè hoa sặc sỡ thì cũng có lúc nó sẽ rũ bỏ lớp áo lòe loẹt của mình xuống, an an ổn ổn mà sống, không cần phải có dã tâm tranh đấu, cũng không cần phải đề phòng nghi kị, cứ thế làm những việc mình thích, ở bên cạnh người mà mình yêu thương.

Bởi vì...

Khi tắc kè không có hoa... là khi nó tìm thấy cái ổ rơm siêu cấp bự.

Hoàn thành.

( Cảm ơn mọi người đã theo dõi trong suốt thời gian qua.)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.04.2017, 15:50
Hình đại diện của thành viên
Học sinh mới
Học sinh mới
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 15:47
Bài viết: 6
Được thanks: 1 lần
Điểm: 1.83
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện Đại] Khi tắc kè không có hoa (Full)- Ngân siêu nhân
:leuleu: hello


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antemonite, JohnMgarrett và 26 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 109, 110, 111

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

6 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

8 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

10 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 36, 37, 38

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 102, 103, 104

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

18 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Lục thiếu cưng vợ tận trời - Đào Y

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Âu Dương An An: Haizz
Tuyền Uri.: Nhan dô box ~> Bảng thiết lập ~> tích dô topic cần sáp nhập ~> chấp nhận
A Kỳ: chào all g9
Nhok Alone ( Bin): ...
Triêu Nhan Nhi: Hiu hiu :cry:
Triêu Nhan Nhi: Sáp nhập đề tài coi vậy mà mệt kinh khủng ="=
Độc Bá Thiên: nắng nóng khó chịu
Nhok Alone ( Bin): Cái chữ Tiểu Thất giống tên nam9 của mị
Nhok Alone ( Bin): Aaa Tiểu Thất
Peiria: pr:[b][Hiện đại] Bước vào lòng em - Tửu Tiểu Thất (New C30)[/b
Đào Sindy: chỗ em cũng mưa.
NguyệtHoaDạTuyết: *ai phơi nắng với mị ko... chỗ mị đang mưa, hóng nắng
Độc Bá Thiên: haizzz...
NguyệtHoaDạTuyết: Uri đi phơi nắng dòi :D2
--Tứ Minh--: Uri, đi mà... :cry3:  :cry3:
--Tứ Minh--: Đào tổ mẫu, cháu không nhờ người làm truyện của tộc đâu
Đào Sindy: truyện của Tộc ko đc mướn nha =='
Tuyền Uri.: 75 t lười
Tuyền Uri.: Mon cô lăn lâu quá
Tuyền Uri.: Tét có
LogOut Bomb: Hạ Tử Yên -> NguyệtHoaDạTuyết
Lý do: Quà tặng thân ái. : ")))
--Tứ Minh--: Uri, edit hộ tui 1 chương chuyện đi. :hixhix:
NguyệtHoaDạTuyết: Ủi Ủi, có onl face ko
Mon Miêu: a kỳ, ta chờ nàng a~~~
Mon Miêu: ủi lâu quá mới gặp
A Kỳ: Mon, chào, đợi ta làm việc xong lại làm quen với nàng
A Kỳ: Mn ở lại vv g9
Mon Miêu: đông vui thế :)) mà lúc ta vào thì giải tán hết rồi, chưa kịp làm quen :cry:
A Kỳ: Thôi gia nghỉ đây, còn một sấp việc phải làm, từ nãy giờ tám miết...
--Tứ Minh--: Kỳ, công việc của ta mà, thế mới kêu nười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.