Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Vào đời - Nguyễn An Nhiên

 
Có bài mới 21.03.2017, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Vào đời - Nguyễn An Nhiên - Điểm: 10
Chương 32



Khi yêu nhau người ta nhìn cùng một hướng

Đông ngạc nhiên hỏi Trung:

-Mày thật không đi chuyến này sao?

-Không

-Mày không sợ Tranh buồn à Ngần ngừ một hồi rồi Trung nói chắc nịch:

-Không

-…

-Tao thấy đã đến lúc nên rút lui. Tao không thể tiếp tục mối quan hệ này nữa. Tao không được như mày, có thể làm bạn với họ mà không nghĩ xa hơn. Tao muốn hoặc là người yêu của Tranh, hoặc không là gì cả.

-Vậy thì buồn quá.

-Ừ, nhưng thà vậy thoải mái hơn mày ạ. Tao thà sống thật với lòng; tao ghét nhất ba cái trò an hem nuôi mà trong bụng lại nghĩ khác.

-Tao tôn trọng ý kiến mày. Ít có ai thẳng thắn được như mày.

-…

-Tranh đã từ chối mày hả.

-Tao chưa nói. Nhưng tao không nghĩ rằng mình nên nói. Tụi tao quá khác nhau. Tao rất thích Tranh, rất cảm phục cô ấy, rất quý mến cô ấy. Nhưng mỗi khi ở cạnh cô ấy tao luôn bị một áp lực rất lớn.

-Vì sao, vì nhà mày giàu à, tao không nghĩ rằng Tranh ngại điều đó.

-KHông, cô ấy rất tự tin. Nhưng mỗi khi đi chơi với Tranh, tao không dám vào chỗ sang trọng sợ cô ấy tiếc tiền. Tao biết cô ấy nghĩ rằng mỗi ly nước mà tụi tao uống có thể nuôi trẻ em mồ côi một ngày ăn. Hoặc có lúc đang đi chơi cô ấy ngừng lại nói chuyện với trẻ bụi đời tỉnh bơ, tao thì mắc cở không biết làm sao. Ai cũng nhìn mà cô ấy thì không ngại. Ngày xưa tao thấy đó là điều hấp dẫn, bây giờ thì trái lại, tao xấu hổ. Và vì cảm thấy xấu hổ tao càng cảm thấy mình thua kém Tranh. Nhưng tao không cần phải nghĩ như vậy mày hiểu không. Tao không muốn lòng tự tin của mình bị mất đi vì cô ấy.

Đông trầm ngâm rồi thú nhận:

-Tao nghĩ tao có thể hiểu được mày nói gì. Có điều Tranh và các bạn không bao giờ muốn người khác phải cảm giác vậy đâu. HỌ chỉ làm điều họ cho là đúng, có bao giờ lên án người khác đâu.

-Tao biết, nhưng tao tự cảm thấy không chịu được. Tao thà quen người đơn giản hơn chút, chỉ biết có mình tao là được rồi.

-Nếu mày biết rõ mày muốn gì thì tốt rồi. Thôi đi đánh banh đi, lâu rồi không giãn chân tay.



Mọi người đã tập trung đầy đủ lúc 1 giờ sáng trước nhà 3 cô. Vì xe giới hạn chỗ ngồi nên chỉ có 3 cô, Tân, Đông, và hai người bạn Việt Kiều của Yên là Khanh và Trâm. Thấy Tranh cứ nhìn ra ngõ Đông nói nhỏ,

-Thằng Trung nó không tới đâu.

-Dạ em biết.

Nói rồi mắt Tranh tối đi vì buồn. Thì ra cô không phải có trái tim lạnh lẽo như anh vẫn nghĩ. Cô đã để ý đến Trung rồi đấy chứ. Nhưng Trung nói đúng, tình cảm giữa hai người họ nên dừng tại đây nếu không muốn tạo ra bi kịch. Anh khác Trung, anh chỉ cần được thấy Yên mỗi ngày, nghe cô nói, rồi thì chuyện gì xảy ra cũng được. Yên làm gì, nghĩ sao, anh cũng đồng ý hết. Nói ra nghe có vẻ dại gái, nhưng thật sự anh tin cô hơn bản thân mình. Yên là người có trách nhiệm, nếu cô đồng ý nhận lời của anh, cô ấy sẽ để ý đến cảm giác anh, và sẽ không làm anh phải khó xử. Anh tin điều đó và anh mong đến ngày Yên hiểu được trái tim mình. Nhưng Trung thì không vậy, hắn muốn người yêu hắn thần tượng hắn, chăm sóc hắn, coi hắn là tất cả vũ trụ. Mà Tranh thì sẽ chẳng làm vậy đâu. Anh mong cô sẽ tìm được bình an trong lòng mình.

Xe chạy một lèo xuống Đồng Tháp Mười. Năm nay lũ đến sớm và tàn phá rất nhiều. Bọn anh rủ nhau gom góp tiền, kêu gọi người thân và bạn bè đóng góp, rồi lấy xe nhà Đông chạy xuống giúp đồng bào lũ lụt. Có Tân đi theo bọn anh sẽ không cần phải qua phường gì cả, hắn có quan hệ rất tốt với các tỉnh miền Tây. Bọn anh đã mua đầy đủ mì gói, gạo, nước mắm, muối, cùng sữa hộp. Còn có thêm một ít quần áo cũ sida do thằng bạn Tân góp đêm qua nữa. Hy vọng sẽ giúp được chút nào hay chút nấy. Sau vài phút nói cười cả bọn tranh thủ ngủ bù đêm qua và những ngày sắp đến. Từ lúc gặp đến giờ anh chỉ có dịp nhìn Tranh một lần rồi vì bận rộn chất đồ đạc lên xe hai người không nói với nhau được tiếng nào. Đang chăm chú nhìn đường để lái xe, chợt Đông thấy một bàn tay đưa lên trước mặt mình trái táo:

-Đông ăn cho tỉnh ngủ.

-Cám ơn Yên.

Bàn tay bóp nhẹ bờ vai Đông rồi rụt lại, vậy thôi mà anh thấy lòng phơi phới. Đông nhìn vào kiếng chiếu hậu, khẽ giơ ngón tay lên môi làm hiệu mi gió làm Yên đỏ mặt. Cô vội nhắm mắt vờ ngủ làm Đông bật cười. Cô nhỏ này trông gan lì mà cũng biết mắc cỡ ta ơi.

Xe đến nơi lũ tấn công vào lúc 7 giờ sáng. Đường phố, nhà cửa tiêu điều hoang sơ. Đây đó vài bóng trẻ con nhếch nhác. Tụi Đông quyết định vào thẳng làng vì phường giờ này chưa mở cửa. Hà bạn Tranh đã đợi sẵn đầu ngõ, thấy xe ngừng lại chị nhảy phóc lên nhanh nhẹn nói:

-Mình vào lẹ đi, dân đói lắm rồi. Mình phải đi xuồng đó, có bạn nào sợ sông nước không.

Mọi người xuống xe, im lặng chất đồ cứu trợ xuống 4 chiếc xuồng ba lá rồi chia nhau lên xuồng, cứ hai người một xuồng. Đã có sẵn người chèo xuồng cho họ. Chị Hà phân chia cho các bạn chèo xuồng rồi cứ thế họ đi suốt đến trưa. Cứ một đoạn dài lại nhảy xuống thảy cho mỗi gia đình 2 thùng mì gói, một bịch gạo 15 kg, một chai nước mắm, 1 bịch muối. Nhà nào có người già và trẻ em thì thêm 2 lon sữa. Đón tiếp họ là những lời cám ơn nồng hậu, từng cái bắt tay ấm áp và những giọt nước mắt cảm động. Đông bắt gặp Tranh lén ra bụi chuối khóc khi thấy cảnh một bé gái nằm xanh lướt vì đói. Trâm lẹ làng bắt mạch cho cô bé, bảo cha mẹ làm tô mì gói cho bé hửi hơi cho tỉnh nhưng không cho ăn, chỉ được ăn cháo loãng 2 ngày liền để lại sức. Cô cũng tiêm cho em một ống thuốc tăng lực rồi để lại thêm ít viên vitamin dành cho trẻ em.

Khoảng 12 giờ trưa thì thuyền đã cạn đồ tiếp tế. Tụi Đông quay lại địa điểm để xe thì thấy mấy anh công an phường đang bu quanh. Một người hất mặt hách dịch hỏi:

-Cách anh chị làm gì ở đây? Có giấy phép chưa? Ai cho các anh chị tự tung tự tác như vậy?

Đông vội kéo Tân ra trước cả nhóm. Tân rút bao thuốc lá mời mấy anh công an rồi nhẹ nhàng nói:

-Xin lỗi các đồng chí. Tụi này đến lúc trời còn tối nên chưa gặp được để liên hệ công tác. Mình có nói chuyện với anh Hà rồi. Lát nữa anh ấy sẽ gọi điện đến phường đấy.

Nghe tên anh Hà cả nhóm công an vội đứng thẳng người lên:

-Ồ, sao không nói gấp là người nhà của trưởng công an tỉnh. Chà chà, thôi mời mọi người vào dùng bữa cơm trưa.

Thấy Yên khẽ lắc đầu Đông cáo lỗi:

-Xin lỗi các anh, tụi này phải về gấp để kịp trả xe cho người ta. Với lại cũng có hẹn anh Hà sẽ ghé ngang anh ấy chút xíu.

-Vậy thì tiếc quá. Thôi các anh chị đi nhé. Các anh chị có lòng vậy là tốt lắm đấy.

Mọi người lục tục lên xe, Tranh lầm bầm:

-Trời ạ, dân thì đói mà đi cứu trợ cũng phải có giấy phép. Để vào phường rồi thì đồ cứu trợ làm sao đến tay dân.

Đông liếc sang thấy quai hàm Yên đanh lại, Nguyên bỏ nhỏ:

-Thôi đừng nói chuyện đó nữa. Mọi người đói hết rồi. Mình ăn nhẹ sandwich Nguyên làm sẵn, rồi tối ra thị xã ăn luôn nghen.

Đoạn đường về nhà nhanh hơn nhưng buồn hơn. Những nôn nao của lúc ban đầu dường như đã bị thực tế tàn nhẫn xóa tan hết. Những gì họ làm được như muối bỏ biển. Rồi dân sẽ ra sao, các em nhỏ sẽ ra sao. Yên bỗng cất tiếng hát như khóc:

Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ về phần ai.

Tân hòa vào giọng hát da diết của cô, rồi cả xe không ai bảo ai cũng hát đi hát lại bài hát Một Đời NGười MỘt Rừng Cây của nhạc sĩ Trần Long Ân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.03.2017, 10:52
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Vào đời - Nguyễn An Nhiên - Điểm: 10
Chương 33


Đông và Yên ngồi im lặng trước biển. Đôi vai gầy của Yên hơi so lại trước gió biển, nhưng cô nhất định không chịu mặt áo lạnh vì ‘gió biển hiền lắm.’ Đông hồi hộp từ chiều đến giờ vì anh biết lần đi chơi này Yên sẽ trả lời cho anh. Chợt Yên hỏi:

-Yên đọc thơ cho Đông nghe nhé.

-Ừ, Yên đọc đi.

Yên cất giọng ngâm, tiếng cô thanh hòa vào tiếng sóng vỗ nghe như lời hát của mỹ nhân ngư.

Ta
Một mình cô độc giữa không gian
Ngẩng lên hỏi gió, gió có buồn cùng ta

Ta
Một mình bơ vơ nơi thành thị
Quay sang hỏi người, người có hiểu lòng ta

Ta
Một mình quạnh hiu chốn núi rừng
Nhìn suối hỏi mình, mình biết mình là ai

Ta
Thét gào, vùng vẫy
Chạy trốn, kiếm tìm
Cuối cùng còn lại một niềm đau

Đông rùng mình, bất chợt đưa tay nắm tay cô.

-Yên cô đơn lắm sao?

-Yên đã cô đơn lắm.

-Yên hay đi tìm kiếm lắm sao?

-Yên vẫn còn đang tìm kiếm.

-Vậy Yên đã thấy được gì?

-Yên thấy được niềm hy vọng. Anh có biết câu chuyện sao biển hay không?

-Không.

-Có người đàn ông nó đi dọc bờ biển thì thấy cô bé nhỏ cứ vất những chú sao biển bị sóng xô lên bờ xuống nước. Cô hất được 1 con thì sóng lại đánh lên vài con khác. Thấy vậy không nhịn được ông hỏi cô bé, ‘Cô thảy xuống làm gì, chúng vẫn bị đánh lên đấy thôi.’ Cô bé trả lời, ‘Nhưng cháu cứu được chú này, chú này, và chú này nữa.’ Nói rồi cô cứ tiếp tục làm việc của mình bỏ mặt người đàn ông đứng đó.

-Yên đã tìm ra được câu trả lời cho mình rồi ư. Đông mừng cho Yên.

-Đông này.

-Ơi.

-Cám ơn Đông.

-…

-Từ đêm Đông dắt Yên đi dọc bờ biển, và lúc Đông nói ‘you can ride upon my back’ Yên đã cảm giác được sự an lành mà từ lâu mình không có. Anh cho Yên sự an lành đó. Bất cứ Yên làm gì, nghĩ sao, Yên cũng cảm thấy được sự ủng hộ từ anh. Yên rất sợ, sợ rằng cảm giác của mình là ảo ảnh. Tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu, tình yêu chỉ đẹp khi dang dở, dù rằng mối tình dang dở của Yên cũng xấu òm.

Đông bật cười trước sự dí dỏm của cô.

-Em nói thật Đông ạ. Em cứ tưởng mình yêu Minh, nhưng thật ra đó là rung động đầu đời. Với Minh em phải gò bó mình từ hành động đến tư tưởng. Bây giờ thoát ra mới thấy mừng vô hạn. Em không nói xấu Minh. Em chỉ phân tích ra tình yêu ngây thơ của mình khi mình chưa biết mình là ai.

-Yên đã biết mình chưa?

-Chưa trọn vẹn. Nhưng đủ để quyết định.

-…

-Đông này.

-Ơi.

-Đông là con một. Nếu Yên đồng ý yêu Đông và lỡ như sau này lấy Đông, Yên phải về làm dâu đúng không, phải làm tròn bổn phận người dâu trưởng đúng không.

-Vừa đúng vừa không. Đông bật cười trước cách dùng từ của Yên.

-Sao vậy? Nguyên nói ở Việt Nam không như ở Mỹ mà.

-Ừ, nhưng Đông có thể nói chuyện với ba mẹ. MÌnh có thể ở riêng hay ở bất cứ nơi nào Yên muốn.

-Nhưng ông bà sẽ rất buồn.

-Ông bà sẽ hiểu. Ông bà đã hiểu và đã bàn chuyện này.

-Cái gì???

-Đã nói là họ mê Yên lắm.

Đông kéo đầu cô dựa vào vai mình.

-Cám ơn em đã nghĩ cho anh, Yên ơi. Em đừng suy nghĩ nhiều quá. Cuộc sống đơn giản vô cùng nếu mình biết yêu thương và tôn trọng nhau. Đông sẽ bảo vệ em suốt đời. Bằng lòng với anh em nhé.

-Dạ. Tiếng dạ của Yên nhẹ như gió thoảng nhưng nó đủ để làm tim Đông loạn nhịp.

-Em nói lại một lần nữa đi Yên.

-Nói cái gì?

-Nói dạ đó, nghe sao mà phê.

-Hì hì, dạ. Yên kéo dài giọng nghe thật dễ thương. Đông kéo sát cô vào lòng mình, hôn vào mái tóc thơm nhẹ nhàng, tưởng như đang sống trong mơ. Vậy là cuối cùng cô cũng nhận lời anh rồi.

-Đông này.

-Sao Yên.

-Cho Yên thời gian từ từ nhé. Yên không quen lắm đâu. Đừng làm Yên sợ.

Đông xoay mặt cô lại, áp hai tay vào má cô, nhìn thẳng vao mắt cô nói dịu dàng.

-Em cần bao nhiêu thời gian cũng được, chỉ cần cho phép anh ở bên cạnh em suốt cuộc đời này thì bao lâu Đông cũng đợi được.

Yên mỉm cười chủ động nhướn lên hôn nhẹ vào môi anh. Nụ hôn ngọt ngào dịu dàng như giọt sương ban sớm. Tình yêu anh trông đợi cả cuộc đời là đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.03.2017, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 25585
Được thanks: 4477 lần
Điểm: 9.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Vào đời - Nguyễn An Nhiên - Điểm: 10
Chương 34


Tranh tình cờ thấy Trung chở một cô gái khi dừng lại ở ngã tư đường. Cô gái mặc áo hai dây, tóc cắt ngắn ngang cằm, chồm lên cười gì với Trung trông thật hạnh phúc. Cô ngạc nhiên thấy lòng nhẹ nhàng hơn mình tưởng. Tranh cứ ngỡ mình sẽ không quên anh được nhanh như vậy. Lắc đầu tự cười thầm mình, Tranh rẽ xe vào hẻm nhỏ đến Tịnh Quán An Nhàn theo như lời hẹn với chị Hà. Đón cô ở cửa tịnh xá là sư cô trụ trì, bà cười hiền lành nắm tay dắt Tranh vào trong. Tịnh quán nhìn bên ngoài nhỏ nhưng ở trong có khá nhiều phòng ốc. Tranh thấ vài phụ nữ mặc thường phục như mình đang giặt giũ hoặc quét sân. Chắc họ đến để giúp việc công quả. Sư cô mời Tranh ngồi rồi rót trà cho cô. Không khí tĩnh lặng đến độ cô có thể nghe được tiếng lá rơi ngoài cửa. Mãi suy nghĩ lan man cô giật mình khi nghe sư cô hỏi:

-Khi nào con có thể bắt đầu dạy.

-Dạ khi nào cũng được ạ. Nhưng con hiện chỉ rảnh một tối trong tuần. Xin sư cô sắp xếp giúp con, ba tháng sau con hết hợp đồng bên học trò cũ sẽ giúp sư cô thêm một đêm nữa.

-Cám ơn con. Thật tốt quá. Nếu con muốn có thể đến ở với sư cô bất cứ lúc nào. Giờ giấc hơi khác với bên ngoài một chút, nhưng sẽ thanh thản hơn.

Tranh bất ngờ trước lời mời của sư cô. Vì sao đột nhiên bà có đề nghị này. Qua chị Hà chắc bà biết cô đang ở với 2 người bạn gái; vì sao bà lại bảo về đây sẽ thanh thản hơn. Gạt sự nghi ngờ sang bên, Tranh thầm nhủ chắc đó chỉ là lời mời xã giao theo nghi thức, nhất là khi cô nhận dạy không công cho tịnh quán.



Tân và Nguyên đang đi chơi thì được điện thoại Yên nhắn về gấp vì cần giúp đỡ. Vậy là Tân phải quay xe trở lại nhà. Nguyên ngồi sau xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út bàn tay phải. Vậy là hai đứa đã hứa hẹn được ba tháng tròn. Tân và Nguyên tính làm đám hỏi và đám cưới thành một cho đơn giản, nhưng anh vẫn đi mua cặp nhẫn gọi là nhẫn hứa hẹn. Nguyên đeo chiếc nhỏ còn anh đeo chiếc lớn hơn. Anh khắc tên Nguyên vào trên mặt nhẫn vuông chứ không trong lòng nhẫn như người ta hay làm, rồi hãnh diện bảo đó là design đẹp nhất anh được thấy từ trước đến giờ. Yên thường hay cười chọc Tân là người đàn ông lãng mạng cuối cùng của thời đại a còng. Quả thật càng yêu nhau tình cảm hai người càng nồng thắm hơn lúc ban đầu, đến độ có khi Nguyên cảm giác sợ hãi điều gì đấy, rồi gạt ý nghĩ bất tường ấy đi cô tự bảo mình nghĩ quẩn.

Tân vừa ngừng trước cửa nhà thì cả đám học trò ồ ra hét lớn, ‘Surprise cô Nguyên và chú Tân. Chúc hai người đầu bạc răng long.’ Trước cổng nhà treo chùm bong bóng đủ màu, trong phòng khách thì chưng đầy hoa tươi. Trên tường là tên Tân và Nguyên lồng vào nhau trông thật dễ thương. Yên cười bảo:

-Các em muốn làm tiệc mừng hai người vì các em sẽ không được dự đám cưới. Vì vậy Yên và Tranh bàn nhau thôi làm bridal shower kiểu Việt Nam cho hai người luôn. Tụi nhỏ tự vào bếp, tự soạn menu, và tự làm văn nghệ giúp vui nữa đó.

Nguyên cảm động theo chân học trò vào phòng ăn, Đông và mấy đứa con trai vào bếp bưng từng món ra trông thật hấp dẫn. Mọi người ngồi xuống vui vẻ ăn uống, không khí náo nhiệt y như đám cưới miền quê. Bích true chọc:

-Hôm nay anh Quốc Anh và chị Sương vào bếp đó nghen. Coi chừng mừng cô Nguyên chú Tân là điềm sau này tụi nó thành vợ thành chồng.

Sương giãy nãy:

-Mày nói gì ghê vậy mà. Hết đàn ông tao cũng không thèm.

Quốc Anh không vừa:

-Xời, tao cũng vậy thôi, sao ưa con nhỏ qúai vật này chứ.

Mọi người phá lên cười trong khi Sương tỉnh bơ:

-Nho không ăn được là nho xanh. Chị mày nổi tiếng xinh đẹp ngoan hiền đó nghen mầy.

Cả lũ ồ lên cười bò trước tiếng mày kéo dài của Sương.

Phương quay sang Tranh bỏ nhỏ:

-Cô ơi sao cô không dạy lũ con gái lớp mình dịu dàng được như cô vậy. Em thấy tụi nó toàn là hung dữ giống…

Nói rồi nói liếc nhìn Yên. Yên chống nạnh la lớn:

-Giống cô Yên phải không?

-Ý cô em không dám, cái đó cô tự nói đó nghen.

Lại một tràng cười nổi lên khi Phương núp sau lưng áo Đông nháy nhó với mọi người:

-Tội nghiệp chú Đông dễ sợ.

Bích cười:

-Tại cụ không hiểu rồi cụ à, phụ nữ chỉ dịu dàng khi trúng đối tượng thôi. Gặp phải cụ dai nhách thì làm sao tụi này dịu dàng nổi.

Phúc vội can mọi người:

-Thôi thôi xin can. Mình dọn dẹp mau để trình diễn văn nghệ nữa. Con xin mời các cô chú ngồi dưới đất làm khán giả nghe.

Sân khấu là chiều dài phòng khách. Tụi nhỏ vào thay đồ hóa trang hẳn hoi. Phúc trân trọng ra giữa phòng cúi mình giới thiệu:

-Sau đây là vở nhạc kịch ‘Câu chuyện tình yêu’ của chúng em tặng cô Nguyên và chú Tân. Mở đầu là liên khúc những bài hát bị cô Nguyên ghét nhất. Tà ta ta …

Phương xuất hiện với mái tóc giả quăn tít và cái áo đầm luộm thuộm. Hắn vừa hát vừa làm nét mặt thật đau khổ ‘Ở bên người ấy xin đừng nhớ đến tôi. Ở bên cạnh tôi xin đừng làm khổ người. Người ấy và chính tôi, trong cuộc tình chúng ta, em chỉ chọn ra một người thôi.’

Phụng đột ngột ở đâu nhảy ra, tay cầm chổi làm microphone, hét lớn ‘Yêu không yêu thì thôi. Yêu không yêu thì thôi. Nhưng nếu yêu thì hãy yêu tôi nè. Húuuuuu. ‘

Khán gỉa ôm bụng cười bò trong khi ca sĩ trên sân khấu không nhịn được cũng khà khà theo. Như ngoắc tay ra hiệu cho hai bạn vào trong và làm động tác kéo màn như thiệt. Sương từ cánh phải chạy ra miệng rồ ga thay cho xe máy. Bỗng rầm cô bé đụng vào Phúc đang chạy vào từ phía ngược lại. Phúc lo lắng:

-Cô có sao không? Tôi xin lỗi tôi chạy hơi gấp.

Sương giả giọng eo éo:

-Trời ơi cái ông này, rớt lông mi giả của tui rồi. Ui chết, đau chân quá, đau mông nữa, bắt đền đi thôi.

-Đâu đâu để tôi bóp cho cô đỡ đau.

Nguyên ngồi dưới vừa cười vừa la:

-Trời ơi tụi này nó xuyên tạc chuyện của mình. Làm gì có cái dzụ này.

Nhung dịu dàng trong chiếc áo dài từ sau cánh gà bước ra, cất tiếng hát ‘Vào đời bằng tiếng khóc khi con vừa thở hơi trời. Vào đời bằng ánh mắt ngở ngàng trước mặt trời thôi. Vào đời bằng tiếng hát của mẹ ngọt ngào thêm. Vào đời bằng âu yếm êm đềm của mẹ cha. Vào đời bằng đôi môi, vào đời bằng tim thôi. Vào đời con vào đời, vào đời con vào đời thôi.’ Giọng hát thanh thoát của Bích vang lên từ phía sau Nhung, ‘Vào đời bằng áo trắng khi em bước vào thánh đường. Vào đời bằng tiếng nói chúng mình mới vừa trao. Vào đời bằng âu yếm khi mình thành thịt xương. Vào đời bằng mái ấm thiên đường của tình yêu. Vào đời bằng đôi môi, vào đời bằng tim thôi. Vào đời con vào đời, vào đời con vào đời thôi.’ Cả lớp sắp hàng ngang trên sân khấu cùng hát chung điệp khúc, ‘Vào đời bằng đôi môi, vào đời bằng tim thôi. Vào đời con vào đời, vào đời con vào đời thôi.’

Nguyên nước mắt chảy ròng ròng chạy lên ôm đám học sinh vào lòng, thổn thức, ‘cám ơn mấy đứa, cám ơn mấy đứa đã cho cô món quà ý nghĩa này.’ Yên và Tranh nhìn nhau mỉm cười, công sức các cô vun trồng bao lâu nay đã sinh trái ngọt. Các em thật sự đã lớn, tự mình chuẩn bị hết mọi thứ, biết phân chia việc đồng đều, biết nghĩ đến nhau và đến các cô. Có lẽ đã đến lúc tụi cô có thể bắt đầu project mới được rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: feefNors và 425 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

13 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Manh Tiểu Ngư: mình là thành viên mới. mình muốn đăng truyện thì phải làm sao? mặc dù đã xem các bài giới thiệu....
Manh Tiểu Ngư: hi
Đường Thất Công Tử: ///
Jinnn: =)) chưa bao giờ xấu
Tiêu Dao Tự Tại: Mị vẫn xênh nha
Tiêu Dao Tự Tại: Kkk
Jinnn: Dao xênh gái
Lâm Mỵ Mỵ: Ăn sạch bà xã phúc hắc: viewtopic.php?t=395184
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?t=407217
Tiêu Dao Tự Tại: Jin xênh gái
Jinnn: :>
Tiêu Dao Tự Tại: ...
Tiêu Dao Tự Tại: Chấm
Windwanderer: abc
khi con lon ton: Mn đang làm gì ou ag
Mễ Trùng đại nhân: ...
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Tử Liên Hoa 1612: @Bin: bạn up sau nguồn 1 ngày hoặc 3 chap nhé. lúc đăng dùng [img]link%20ảnh[/img] để đăng được nhiều ảnh, còn dùng tệp đính kèm thì chỉ được 5 ảnh thôi
Nhok Alone ( Bin): cả nhà cho e hỏi a ... mún up truyện tranh sưu tầm thì phải mần như thế nào ạ
ღ_kaylee_ღ: 102+103 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3273501#p3273501
Yêu Nguyệt Trọn Đời: nyaaaa~ meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: meow meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /hi
Hoa Lan Nhỏ: viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Hoa Lan Nhỏ: PR: Truyện Việt, đây là P2 của Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện.
Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ xo xo
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c282)
pr truyện: cầu tks + cmt
Vu Kỳ: 00:23'
tiểu tư 1998: chán quá ò ~~~
Tú Vy: Hầy, diễn đàn dạo này rắc rối cả ra... còn đâu tháng năm tha hồ đào hố... huhu... :cry: :cry:
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Những Điều Thú Vị Trong Thế Giới Động Vật
Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.