Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Hãn thê hộ gia - Mã Kỳ Đóa

 
Có bài mới 21.03.2017, 10:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.05.2012, 08:08
Bài viết: 111
Được thanks: 57 lần
Điểm: 0.85
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hãn thê hộ gia - Mã Kỳ Đóa - Điểm: 1
Ôi ca ghen rồi. Ta thích. Thanks editor. Truyện rất hay



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn LittleMissLe về bài viết trên: nguyetanh117
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 22.03.2017, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.07.2014, 07:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 554
Được thanks: 2607 lần
Điểm: 10.65
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hãn thê hộ gia - Mã Kỳ Đóa - Điểm: 10
Chương 6.3:

Vừa rồi nếu như không phải đang ở trên xe, hắn thậm chí hận không thể trực tiếp kéo quần áo của nàng xuống, khiến nàng phải khóc dưới thân hắn, hứa về sau tuyệt đối không nhìn nam nhân khác, giống như muốn khảm nàng vào người hắn thì hắn mới có thể cảm nhận được nàng thuộc về hắn, mới cảm thấy nàng sẽ không rời khỏi hắn.

Lúc này Bố Ngự Đình đã sớm quên rằng bản thân hắn đời trước hoàn toàn mặc kệ nữ nhân trong nhà muốn làm gì, cũng chưa bao giờ quan tâm đến tâm tư của nữ nhân nội trạch, hắn cho rằng so với việc quan tâm đến những suy tính đó, thì đi tính toán sổ sách còn thực tế hơn.

Cũng bởi vì tính cách lãnh tình như vậy, sau khi chết nhìn thấy tiểu thiếp của chính mình quay đầu đi theo đệ đệ nhà mình, hắn ngoại trừ việc có chút không vui, trong lòng cũng không có chút nào gọi là ghen tỵ.

Nhưng hắn hiện giờ, chỉ nghĩ đến việc sau khi hắn chết nàng đi theo một nam nhân khác... Hắn dù là đào mộ sống lại cũng phải giết chết tên nam nhân chết tiệt kia!

Trương Vi Vi dùng lực, đẩy hắn ra, hắn không nghĩ đến nàng sẽ đột nhiên làm vậy, nhất thời không phòng bị, lưng đập mạnh vào cạnh bồn tắm đối diện, cơn đau ập đến khiến gương mặt hắn vặn vẹo.

Hắn còn chưa kịp chất vấn nàng có phải là muốn mưu sát chồng hay không, thì nhìn thấy nàng cởi áo ngoài ra, nhảy vào trong bồn tắm, nóng bỏng dạng chân ngồi trên người hắn.

Trong nháy mắt Bố Ngự Đình còn tưởng rằng đây là khúc nhạc dạo đông cung nóng bỏng, lại phát hiện tay của nàng không phải đặt lên bờ vai của hắn, mà là véo thịt ở hông hắn, tất cả ảo tưởng lập tức tan vỡ.

"Bố Ngự Đình, chàng cho là lão nương không phát huy thì có thể coi ta là mèo bệnh sao?" Trương Vi Vi bị kéo chân đập xuống sàn, oán khí trong lòng cũng nhịn không được mà xông ra.

Nàng thề, ban đầu nàng nghĩ sẽ giải thích tốt với hắn, nhưng giọng điệu nói chuyện của hắn như vậy thì cũng đừng trách nàng mạnh tay.

"Nàng..." Bố Ngự Đình hai đời đều cho rằng nàng là một tiểu bạch thỏ ôn nhu thiện lương, hôm nay thấy nàng ra tay "đánh người" như vậy, lại còn thốt lên một câu lão nương, giống như trở thành sư tử hà đông trên đường, rung động trong lòng còn lớn hơn gấp bội so với khi nhìn thấy tên biểu ca kia.

Trương Vi Vi có rất nhiều điều cần phải nói ra, dựa vào sự tức giận chặn không cho hắn mở miệng nói, nàng lấy tốc độ sét đánh tuôn ra một tràng: "Nàng cái gì mà nàng! Chàng nghĩ rằng ta là loại nữ nhân tướng công nói một thì không dám nói hai sao? Chàng nghĩ rằng ta sẽ giống một bình hoa sao, hôm nay không thoải mái còn phải nói xem chàng có muốn tìm cô nương khác hay không sao? Chàng cho rằng mẹ chàng dễ dàng bắt nạt ta sao, ta sẽ mỉm cười nghe bà bà giáo huấn đúng không? Hiện giờ ta sẽ không ngoan ngoãn để người khác sắp đặt nữa đâu!"

"Cho nên chàng đừng tưởng rằng chàng có thể tìm bảy tám di nương thậm chí là ngủ với nha hoàn coi như thành thông phòng, ta cả tay cũng không để cho biểu ca cầm, bị coi là dâm oa đãng phụ, bị tiểu cô mắng là tiện nhân, còn phải nhìn sắc mặt của chàng, thậm chí còn dùng loại thái độ như thẩm vấn phạm nhân mà chất vấn ta! Chàng cho rằng chàng là ai! Ta nói cho chàng biết, dù là chàng sống lâu hơn ta thì ta cũng không phải dễ bị bắt nạt đâu, nếu thật sự không chịu nổi nữa vậy thì chia tay đi!"

Hừ! Nghĩ rằng có tiền thì tốt làm sao? Nàng cũng có đồ cưới, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng còn hơn là để cho bà bà vô lương cướp mất, cũng có thể xem như một tiểu phú bà, ít nhất cũng có thể nuôi được hai nha hoàn bên người cùng với con trai của mình mà không có vấn đề gì!

Bố Ngự Đình bị nàng mắng liên hồi nhất thời chưa hoàn hồn lại được, Trương Vi Vi mắng xong một hơi, cũng có chút không thở nổi, hai người cứ im lặng mắt to trừng mắt bé nhìn nhau như vậy.

Bên trong yên lặng đến đáng sợ, ngoài cửa hai nha hoàn chỉ nghe thấy bên trong giống như có tiếng tranh chấp, lo lắng muốn kiểm tra bên trong, mà lại không dám mở cửa đi vào.

Xuân Liễu giống như bị mèo cào trong lòng, hận không thể đào một cái lỗ ở cửa để nhìn cho rõ, nhưng mà cũng biết hành vi nhìn trộm chủ tử cũng không phải là việc một nha hoàn tốt có thể làm, chỉ có thể nhịn xuống lòng tò mò, cả người giống như con rắn uốn éo không ngừng, cách ván cửa càng ngày càng gần, hận không thể trực tiếp áp lên ván cửa để nghe lén.

Xuân Thảo lần này cũng không nhàn rỗi quan tâm đến nàng, sắc mặt Xuân Thảo khẩn trương, trong lòng suy đoán bên trong rốt cuộc là làm sao, khăn tay nắm trong tay bị nàng vặn sắp rách.

Tình thế bên trong đã sớm bị thay đổi.

Vừa rồi Bố Ngự Đình vì không phòng bị nàng nên mới để cho nàng thành công đánh lén, trong lúc nóng giận mới có thể bị nàng gọn gàng đẩy ngã như vậy, nhưng chờ hắn lấy lại tinh thần đâu thể nào để tôn nghiêm của nam nhân bị quét đi như vậy?

Hắn ôm eo của nàng, căn bản không cần tốn sức, trực tiếp lật người trong bồn tắm, người vừa rồi rất hung hãn giờ trực tiếp rơi vào trong nước, còn hắn toàn thân trần trụi đặt trên người nàng, tóc dài chưa gội xong rối tung sau lưng hắn, buông xõa trên vai, càng làm nổi bật lên gương mặt cương ngạnh giống như điêu khắc của hắn.

Trương Vi Vi vừa rồi bởi vì tức giận nên mới tuôn ra một tràng như vậy, sau khi nói xong tự nhiên rất sảng khoái, nhưng mà khí thế vừa mất, hiện giờ bị hắn kéo vào trong nước, nàng từ trước đến giờ không có nhiều can đảm, lập tức luống cuống chân tay.

"Phu quân ...chàng...đừng kích động! Thiếp thiếp thiếp...chúng ta từ từ nói chuyện!"

Bố Ngự Đình nở nụ cười tà mị, khiến cho Trương Vi Vi nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, lại không kiềm chế được tầm mắt không an phận nhìn xuống dưới.

Tuy rằng dáng người của hắn rất tốt, cơ bắp rất đều, nhưng mà nhìn xuống nữa thì là H rồi, nàng một chút cũng không muốn đau mắt hột đâu.

"Chúng ta không phải là đang từ, từ, nói sao?" Hắn còn cố ý tăng thêm giọng điệu, ánh mắt giống như ánh mắt của một con sói, phảng phất như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

"Ha ha ha..." Nàng cười gượng mấy tiếng dù trong lòng đang rơi lệ, tầm mắt cũng không dám nhìn lên người hắn.

Vừa rồi nàng lấy đâu ra dũng khí như vậy? Chẳng lẽ bị quỷ nhập vào người sao? Không đúng, phải nói là hành trình thời gian đến đây dài quá, đầu óc của nàng bắt đầu thất thường rồi, bằng không sao dám ngồi trên người hắn như vậy?

Bố Ngự Đình nhìn nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từ mặt nàng xuống cổ, khiến nàng nổi da gà, giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng lại đầy sự uy hiếp hỏi: "Nàng cảm thấy ta là ai? Ta có nói nàng là dâm oa đãng phụ sao? Ta có để nàng ăn không không có việc gì làm, để nàng thay ta an bài chỗ nghỉ cho di nương sao? Thậm chí...ta có tùy ý kéo nha hoàn trong phủ lên giường sao, hửm?"

Cảm giác giống như ngồi trên máy bay vậy, tâm của Trương Vi Vi lên xuống theo giọng nói của hắn, nhất là một chữ cuối cùng tâm nàng đang treo rất cao.

Độ cao âm cuối thật sự quá mất hồn, hiện giờ nàng có thể nói rằng chính mình thật ra đã quên những gì mình vừa nói không?

"Nói chuyện!" Hắn bắt nàng nhìn thẳng mặt hắn, để cho ánh mắt của nàng đối diện ánh mắt của hắn.

"Thiếp..." Nàng có chút gian nan nuốt nước bọt, "Chính là nói như vậy..." Trọng điểm của nàng thật sự là bà bà ác, hơn nữa nàng vào Ôn Hoài Nam vô cùng trong sạch, thật sự!

"Sao? Nói nghe một chút?" Bố Ngự Đình liếc nhìn nàng, khóe miệng chứa một nét cười lạnh, vô cùng rõ ràng là tâm tình của hắn hiện giờ tuyệt đối không vui vẻ gì.

"Ha ha...Con người mà, đều có những lúc nhất thời lanh mồm lanh miệng..." Tên gọi tắt là tiện miệng, nàng âm thầm rơi lệ trong lòng.

Hắn không đưa ra ý kiến gì với câu nói của nàng, chỉ là dùng tay nhẹ nhàng ma xát trên cổ nàng, ngẫu nhiên trượt đến xương quai xanh của nàng, ngứa ngáy tê dại, khiến cho cả người nàng không tự chủ mà run rẩy.

Nếu đây là phim văn nghệ, lúc này hẳn là muốn diễn cảnh trên giường, nếu đây là phim kinh dị, vậy thì lúc này nàng có khả năng sẽ bị dìm xuống nước chết đuối rồi... Trong không khí khẩn trương như vậy Trương Vi Vi vẫn nhịn không được mà nghĩ lung tung.

Quả nhiên là sau khi chết qua một lần, thần kinh cũng trở nên mạnh mẽ và vững chắc hơn.

Thật ra Bố Ngự Đình cũng đang suy nghĩ nên dùng lễ nghi dạy dỗ nữ nhân không biết trời cao đất dày, hay là trực tiếp bẻ gãy cái cổ nhỏ của nàng, khiến cho nàng không bao giờ có thể càn quấy như thế nữa.

Tuy nhiên bộ dạng của nàng giống như một con mèo đang xù lông, khiến cho hắn cảm thấy một phong tình khác, trái tim hắn trong nháy mắt đó cũng nhịn không được mà đập nhanh hơn, giống như là quay trở về thời kì thiếu niên ngây ngô, có gan muốn lôi nàng xuống làm một phen.

Bố Ngự Đình từ trước đến nay chưa từng bạc đãi bản thân mình, nếu đã nghĩ đến, vậy thì làm thôi.

Ý nghĩ hôn nàng vừa hiện lên, hắn cũng đã đè thấp người xuống, trực tiếp phủ lên đôi môi của nàng, nhấm nháp đôi môi hồng phấn ngọt ngào kia.

Trương Vi Vi trừng to mắt, tiếp nhận nụ hôn nồng nhiệt bất thình lình của hắn, còn bị hắn trả thù vài cái, khiến cho nàng nhịn không được ô ô vài tiếng.

Nàng không biết bộ dạng của mình hiện giờ hấp dẫn đến thế nào, quần áo bị ướt, dán sát vào người, để lộ ra những đường cong của nàng, áo ngoài rộng thùng thình lộ ra bờ vai cùng bộ ngực căng tròn sau lớp yếm vàng, cái trâm cài đầu đã sớm rơi mất, cả người ngâm trong nước, đồng thời mang theo vẻ thanh khiết cùng diễm lệ, khiến cho hắn nhìn không dời mắt.

Bố Ngự Đình vừa hôn nàng, thì quyết định chuyện gì thì cũng để sau nói, hắn đã cấm dục hơn nửa tháng, hiện giờ chỉ muốn làm đúng một chuyện.

Hắn nhanh chóng rút đi quần áo vướng víu của nàng ném ra bên ngoài,  bên trong chỉ còn tiếng rên rỉ của nàng hòa với tiếng thở dốc của hắn.

Trong khoảng thời gian ngắn, bên trong phòng tắm nhỏ hẹp, tràn ngập xuân sắc vô biên.

Hai nha hoàn canh ở ngoài cửa, tuy rằng không nghe rõ chủ tử đang nói về cái gì, nhưng mà lúc sau hai người nghe thấy lđộng tĩnh iền hiểu.

Hai nha hoàn mặt đỏ bừng liếc nhìn nhau, nhưng mà trên mặt không thể che hết sự vui mừng.

Xem ra hai chủ tử không có việc gì, vậy thì quá tốt!

Xuân Liễu cười như tên trộm, nhịn không được thấp giọng nói: "Ai nha, trăng hôm nay thật là đẹp!"

Xuân Thảo tự nhiên hiểu rõ nàng đang nói cái gì, tức giận lườm nàng một cái, sau đó cũng không giữ được vẻ mặt nghiêm túc, nhịn không được cũng nở nụ cười theo.


Đã sửa bởi Nguyệt lúc 17.04.2017, 22:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, Tiểu Nghiên, bichvan, hienheo2406, lan trần, san san, sxu
Có bài mới 24.03.2017, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.07.2014, 07:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 554
Được thanks: 2607 lần
Điểm: 10.65
Có bài mới Re: [Xuyên không - Trùng sinh] Hãn thê hộ gia - Mã Kỳ Đóa - Điểm: 10
Chương 7.1:

Hoan ái qua đi, Trương Vi Vi có phần mê man bị Bố Ngự Đình bế lên giường, hiện giờ nàng ngay cả sức để hối hận vì đã lanh mồm lẹ miệng cũng không có, chỉ muốn nhanh chóng ôm chăn, ngủ một phen.

Bố Ngự Đình cũng bận rộn nhiều ngày, vừa trở về cũng chưa kịp nghỉ ngơi đã bị kéo đi xem một vở "bắt gian ký", trở về nhà lại lăn qua lăn lại một phen, thật ra cũng đã mệt mỏi, chỉ là thể lực của hắn tốt hơn nàng, vẫn có thể nửa nằm ở bên cạnh nàng, tinh tế nhìn vẻ mặt buồn ngủ của nàng.

Hắn không hiểu tình ái là gì, hắn đã từng cho rằng những chuyện đó chẳng qua là những mẩu chuyện dân gian mang đi lừa gạt mà thôi.

Dù là cuối đời trước hắn đối với nàng cũng chỉ là trách nhiệm và áy náy.

Nhưng mà hiện giờ hình như có cái gì đó không giống nữa.

Nàng trở nên sống động hơn nhiều, một cái nhăn mày một nụ cười đối với hắn mà nói chỉ là một loại cách biểu đạt, chỉ là nhìn nàng, trong lòng hắn cảm thấy ấm áp hơn, trong ngực có một cảm xúc không biết tên như muốn tràn ra, khiến cho hắn không thể khống chế.

Ban đêm đi đường, có đôi khi ngẩng đầu nhìn trời, cho dù thấy trời đầy sao hắn lại nhớ đến đôi mắt sáng trong như ngọc của nàng.

Ở bên ngoài buôn bán, người phía dưới vô cùng tự giác đưa lên không ít mỹ nữ hầu hạ, nhưng mỗi khi nhìn những gương mặt đầy son phấn đấy, ngược lại hắn càng thêm nhớ đến nàng vì cần chăm sóc hài tử nên gần như rất ít đánh phấn.

Mỗi ngày một lần, mỗi khắc một lần, cuối cùng gần như không có lúc nào không nhớ, chờ đến khi hắn phát hiện mình đã khắc ghi hình bóng nàng vào trong lòng, dường như tương tư đã sớm thành họa.

Vì sao tương tư lại thành họa? Vì sao cả hai kiếp đều chỉ có cảm giác đối với một người? Vốn là hắn còn có chút mơ hồ, thậm chí khi diễn ra trò cười kia, hắn cũng không hiểu được cảm giác kia là gì, nhưng mà hiện giờ thật sự ôm nàng trong lòng, nghe được từng tiếng gọi tên hắn của nàng, nhớ đến lúc nàng nghiến răng nghiến lợi kể ra những việc bất mãn về hắn, biết nàng và hắn đều có dục vọng độc chiếm, biết nàng đối với việc nữ nhân khác đến gần hắn không phải là thờ ơ, trong nháy mắt trong lòng hắn tràn ngập vui sướng, khiến cho những mê man trong lòng hắn tan biến giống như ánh mặt trời xóa tan sương mù.

Hắn thật sự đặt nữ nhân này trong lòng.

Không chỉ vì nàng là thê tử của hắn, là mẫu thân của con hắn, nàng còn là nữ nhân hắn yêu thương nhất, là nữ nhân hắn nguyện ý dù chết cũng muốn được chôn cùng nàng.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mệt mỏi của nàng, khóe môi khẽ mỉm cười ôn nhu mà thỏa mãn, chỉ nhìn nàng như thế này, tâm của hắn cũng có thể tràn đầy.

Nếu tu trăm năm mới có thể chung gối, vậy thì hắn và nàng đã tu không ít năm đi?

Đã vướng mắc một đời lại thêm một đời, kiếp sau, chúng ta vẫn tiếp tục ở chung một chỗ đi...

Nếu như có thể dắt tay quay về trước đá tam sinh, hắn nghĩ đó chính là điều hạnh phúc nhất!

Hắn than nhẹ, ôm nàng, không lâu sau cũng không chịu nổi mà nhắm mắt ngủ, hai người dựa vào nhau mà ngủ, hai bàn tay cũng nắm chặt lấy nhau, dường như đây chính là bức tranh đẹp nhất trên đời.

Sáng sớm, Trương Vi Vi mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy cổ họng vừa nóng vừa rát, rất không dễ dàng mới đẩy được tay chân của Bố Ngự Đình trên người nàng ra, muốn xuống giường lại thiếu chút nữa lăn xuống giường, cả người thanh tỉnh không ít, đi đến cạnh bàn uống vài chén nước mới cảm thấy chính mình giống như sống lại.

Lòng cảnh giác của Bố Ngự Đình rất cao, từ lúc nàng bắt đầu đẩy hắn ra thì hắn đã bắt đầu tỉnh, sau đó khi nàng rời khỏi vòng ôm của hắn thì hắn cũng đã tỉnh tám chín phần.

Đương nhiên, điều khiến hắn tỉnh hoàn toàn là sau khi đẩy hắn ra, kết quả chính nàng vấp chân thiếu chút nữa ngã lăn xuống giường, hắn cố gắng nhịn không cười ra tiếng, nếu không nàng da mặt mỏng như vậy nhất định sẽ nổi giận với hắn.

Trương Vi Vi còn không biết bản thân mình lúc nửa tỉnh nửa mê đã làm truyện cười cho người ta nhìn, uống xong ly trà, cảm thấy tỉnh táo hơn không ít, nhìn đầu tóc và quần áo lộn xộn, đã quen được người khác hầu hạ, dù không muốn thế nào thì nàng cũng phải gọi Xuân Thảo và Xuân Liễu đi vào.

Ngày thường nàng rất ít khi để cho hai nha hoàn tiến vào nội thất hầu hạ, bởi vì nàng vẫn hy vọng có thể bảo vệ một chút riêng tư của mình, dù khả năng không cao vì luôn có người ở cạnh, nhưng ít nhất nàng vẫn hy vọng có một không gian của bản thân, cho nên nếu không có việc, hai nha hoàn đều đứng bên ngoài hoặc canh ở cửa, chỉ khi cần đến, nàng mới gọi hai nha hoàn tiến vào.

Chỉ vừa mới gọi, Xuân Liễu liền vội vàng mở cửa đi vào, khẩn trương hô: "Phu nhân! Không tốt rồi!"

Trương Vi Vi miễn cưỡng nhìn nàng, tức giận trả lời, "Nhỏ tiếng một chút, lão gia còn đang ngủ! Phu nhân không có gì không tốt, phu nhân hiện giờ rất tốt." Ngoại trừ việc thắt lưng có chút đau, bụng hơi đói thôi.

Xuân Liễu vội vàng hạ giọng nói: "Không phải, lão phu nhân mang theo nhị gia cùng một đám người đến, bảo là muốn tìm phu nhân lý luận!"

Nói đến lý luận thật ra nàng cũng học qua vào câu, lão phu nhân vừa vào cửa, lời khó nghe liền nói không ít, ngay cả nha hoàn các nàng cũng không nghe nổi nữa.

Trương Vi Vi cũng không phải ngày đầu tiên quen biết vị bà bà cực phẩm này, nàng nhàn nhạt nói, "Chỉ sợ không phải đến lý luận mà là đến báo thù đi, ta đã nghĩ sao còn chưa đến, kết quả thì ra là đợi đứa con trai của bà ấy về." Nếu không tiểu thúc kia cả ngày thì 7, 8 canh giờ đều ở bên ngoài rảnh rối hoặc là ở trong thanh lâu, nói không chừng đã sớm mang theo người xông tới rồi.

Huống hồ, lý luận! Lão phu nhân kia mở miệng nếu có thể nói được câu tranh luận bình thường, vậy thì trời cũng muốn đổ mưa đỏ rồi.

"Được rồi, để ý đến bà ta, cho người trước ngăn lại, trước giúp ta chải đầu thay y phục rồi qua xem một chút!." Trương Vi Vi cũng không định không gặp.

Đối đãi với người bình thường, có lẽ chiêu này có tác dụng, nhưng đối với với người không bình thường như bà bà cực phẩm kia, nếu cố ý làm bộ như không có ở nhà không để ý tới bà ta, bà ta liền có cách khiến cho nàng đứng ở trên đường cũng không xong.

Ở cửa khóc lóc gì đó chỉ là trò trẻ con, chỉ sợ bà ta căn bản không biết xấu hổ, vừa mắng vừa khóc, lại còn thuận tiện ném vỡ đồ gì đó trong nhà, như vậy thì không tốt.

Tuy rằng Bố Ngự đình buôn bán kiếm được không ít tiền bạc, nhưng không phải để lãng phí như vậy.

Bố Ngự Đình nằm ở trên giường không đứng dậy, nghe thấy người Bố gia làm loạn ở bên ngoài, sắc mặt lập tức trầm xuống vài phần.

Lần này đi Tây Bắc, ngoài việc xử lý vật tư nhà kho trên đường đi, thật ra hắn còn phái người đi hỏi thăm chuyện năm ấy.

Khi còn bé hắn tất nhiên không nhớ được gì, chẳng qua là trước khi người Bố gia dẫn hắn rời đi, vẫn còn chút ít ấn tượng về hàng xóm xung quanh, ví dụ như khi hắn khoảng hơn một tuổi.

Năm đó xảy ra một chuyện lớn đó là khai chiến cùng Đông Liệt quốc, tiên đế tự mình xuất chinh, kết quả bị bao vây, quân tả hữu lại cứu giá chậm trễ, chờ khi tiên đế thuận lợi hồi kinh, vài đại tướng dẫn quân cùng cả nhà bị trừng phạt với tội danh là phản loạn và tội danh không biết dẫn quân.

Tuy nói chỉ có mấy nhà, chẳng qua là đại gia tộc nào mà chẳng có vài phòng, con cháu nữ quyến, thêm cả quản gia và gia nô, tổng số người cũng không nhỏ, nhưng hắn điều tra phát hiện năm đó chỉ có hai nhà bị phán lưu đày Tây Bắc, cứ như vậy, muốn dò xét tin tức lại càng có thêm phương hướng.

Mạng lưới tin tức của hắn tuy rằng tập trung chủ yếu ở ba tỉnh phía Nam, nhưng mà thương nhân giao du rộng, lần này Tây Bắc đại nạn, không ít tiểu thương gia ít nhiều bị tổn thất, chẳng qua hắn chỉ cho vài ân huệ nhỏ, lại được không ít người thành tâm hồi báo, thu thập tin tức nhanh hơn so với hắn tưởng nhiều.

Càng không cần phải nói đến hai nhà kia lúc trước đều là thế gia, trong đó một nhà lại còn là Võ Lăng hầu gia, tuy nói là lưu đày, nhưng mà đời thứ ba của một thế gia, ít nhiều vẫn có chút tin tức, dù là lưu đày đến Tây Bắc, hiện giờ cũng không tồi, thậm chí có vài người đã chuyển mình, lại thành võ tướng, trở thành quan gia.

Quan trọng nhất là, hắn biết được một tin tức, lúc trước phu thê chi thứ ba của Võ Lăng phủ vẫn luôn tìm kiếm tin tức của thứ tử bị thất lạc khi lưu đày.

Thời gian cùng với người đều coi như đã đối chứng, chỉ là hắn không rõ, nếu như theo những gì đời trước hắn nghe được, hắn hình như là bí mật bị đưa ra ngoài, vì sao lại thu được tin tức rằng là hài từ bất hạnh bị mất tích?

Rốt cuộc thì đâu mới là chính xác? Bố Ngự Đình không có kết luận, nhưng mà mặc kệ là người nào, hắn đều sẽ không buông tay tiếp tục truy tìm chân tướng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyệt về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, MuaBongMay0509, Tiểu Nghiên, bichvan, hienheo2406, lan trần, san san, sxu, Đại Yết
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Thư Niệm: Quà của bà Du :slap: bà giựt đáng đánh
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 249 điểm để mua Hoa lồng đèn
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=100
Mọi người ủng hộ Nhi nhé ♥
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3302368#p3302368
Cầu cmt, cầu thanks.
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên có nuôi nổi k tốn tiền ăn lắm đấy
Tiêu Dao Tự Tại: Ôi tội nghịp uống thuốc chưa
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: mát lạnh bạc hà, sảng khoái dài lâu :))
Độc Bá Thiên: Về với Thiên đi, ôm Thiên qua mùa đông này đi Tiêu Tiêu
Tiểu Linh Đang: ốm rồi
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên : nóng ...
Tiêu Dao Tự Tại: Đang: gió lùa mát cực mát cóng luôn
Độc Bá Thiên: trời đang đông...nóng gì :hug:
Tiểu Linh Đang: mát thật
Độc Bá Thiên: hờ hờ...đêm rồi e
Tiêu Dao Tự Tại: Trời nóng quá haha
Tiêu Dao Tự Tại: Mn tối mát nhá
Tiêu Dao Tự Tại: Hờ hờ
Độc Bá Thiên: tuyết tan như nc đá thôi....tan thì ca mang đi đun
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tuyết tan :think: nó cũng lạnh mà ca
Độc Bá Thiên: Tiêu e :kiss: :hug:
Tiêu Dao Tự Tại: Nguyệt nguyệt
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên thiên
Tiêu Dao Tự Tại: Đang đang~~
Tiêu Dao Tự Tại: Hú....
Độc Bá Thiên: mụi nghe tuyết tan chảy chưa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tuyết sưởi ấm :think2: tuyết lạnh lắm ca ới :D2, sưởi một hồi đóng băng luông
Độc Bá Thiên: rét quá....cần tuyết sưởi ấm :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.