Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Anh đã yêu một thiên thần - Xích Ma ĐL

 
Có bài mới 21.03.2017, 00:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 27.03.2016, 20:42
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2270
Được thanks: 958 lần
Điểm: 5.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp] Anh đã yêu một thiên thần - Xích Ma ĐL - Điểm: 10
Chương 9: Ích kỷ.

Bá Hân mở mắt, nó đang ngồi trước bàn vi tính cùng những tệp tài liệu chất chồng bên cạnh. Nhíu mày khó hiểu, nó đứng dậy vươn vai, lắc cổ hai cái. Đưa mắt nhìn quanh, Bá Hân ngạc nhiên khi nhận ra mình đang ngồi tại chiếc bàn làm việc cũ kĩ tại một công ty tư nhân khi còn học đại học năm thứ tư được người ta nhận vào làm. Khó hiểu là ở chỗ, vì sao nó lại ở đây?

“Có ai ở đây không ạ?” Bá Hân cất tiếng hỏi, nhưng mà cũng chỉ nhận lại những âm vang từ chính giọng mình dội về từ dãy hành lang sâu hun hút.

Không có ai! Cảm giác đầu tiên của Dư Bá Hân, đó chính là nổi hết cả da gà.

Nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ đêm, nó hốt hoảng sực nhớ ra, Trang Nghi đang đợi ở nhà. Bỏ qua những thắc mắc kì lạ trong đầu, Bá Hân vội vàng thu dọn đống giấy tờ bỏ vào chiếc balo. Ủa, balo chứ không phải là cặp da sao?! Lúc này chính nó mới để ý, nó đang mặc một chiếc áo sơ mi kẻ cùng chiếc quần bò vô cùng “xì tinh dâu”. Choáng váng, chưa bao giờ nó dám đến công ty với bộ dạng như sinh viên thế này cả!



Sinh viên?! Khoan đã, sao có thể?...

Vội vàng xoay người để tìm kiếm hình ảnh mình trong một chiếc gương nhỏ nhỏ gần đó, Dư Bá Hân gần như sốc toàn tập. Bộ dáng này, chính xác là của nó, nhưng là một Bá Hân của hơn mười năm về trước!

Sống lưng lạnh toát, chiếc gương trên tay run rẩy mà rơi xuống đất vỡ toang, Bá Hân quay lưng, chạy một mạch qua dãy hành lang sáng mập mờ. Sao lại có chuyện quỷ quái như vậy được? Rõ ràng nó đã về nhà với Trang Nghi, nhưng lúc đó đã hơn một giờ sáng rồi, còn ôm Trang Nghi trong khi người ướt sũng nước mưa nữa. Sao có thể đùng một cái lại quay về hơn chục năm trước như thế?!

Nó chạy nhào ra khỏi cái công ty tư nhân tối tăm, thoát ra mặt đường lớn. Điều kì lạ là, trên đường phố lúc này, một bóng người cũng chẳng có.

Gió thổi vù vù, cơn mưa bắt đầu trút xuống rào rào. Bá Hân chết đứng, nó lúc này chỉ hoàn toàn thấy trống rỗng. Quang cảnh này, thực sự rất quen thuộc, như cái ngày đó hơn mười năm trước…

Vậy thì Trang Nghi, con bé…

Dư Bá Hân vội vã lao đi trong màn mưa trắng xóa. Con đường quen thuộc mọi ngày dường như càng thêm tối tăm mờ mịt, không một bóng người qua lại, chỉ còn tiếng bước chân nện xuống mặt đường của riêng mình nó. Cái lạnh bao trùm cùng sự sợ hãi đến tột cùng, Bá Hân chỉ biết cắm đầu mà chạy.

Trang Nghi, lúc này, cô bé chắc chắn đang đi lang thang để tìm nó.

Chính xác là ngày này cách đây hơn mười năm, Bá Hân vì phải tăng ca làm thêm vào buổi tối, nên đã nhờ chị hàng xóm trông giúp bé Trang Nghi, nhưng cô bé đã bỏ trốn và tự mình đi tìm nó. Cũng vì vậy, Trang Nghi từ đó luôn mang theo một tâm lí bất ổn, luôn sợ hãi rằng nó sẽ rời xa cô.

“Trang Nghi, Trang Nghi ở đâu?...” Bá Hân gần như tuyệt vọng, con đường này chạy mãi mà chẳng có lối ra.

Bá Hân khụy đầu gối xuống, mặc cho nước mưa cứ thế trút xuống người. Nó khóc, nó thực sự đang rất sợ. Ông trời rốt cuộc không muốn nó được sửa sai, không muốn nó chữa lành vết thương nơi sâu thẳm trong tâm hồn của Trang Nghi.

Đều tại nó, đều là lỗi của nó… Tất cả, Dư Bá Hân này phải gánh chịu!

“Hâm…”

Giọng một bé gái non nớt vang lên trong không gian làm cho Bá Hân giật mình. Nó sửng sốt ngước đầu lên nhìn. Trước mặt nó, cách chừng chục mét, Trang Nghi đang đứng đó. Toàn thân cô bé co ro vì ướt lạnh, đôi môi run rẩy cùng đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Bá Hân.

“Trang Nhi…” Nó vội vàng lao tới, bước chân gấp gáp trong cơn mưa khiến nó vài lần ngã nhào. Nhưng rồi lại đứng dậy, hướng cô gái bé bỏng phía trước mà vươn cánh tay: “Trang Nghi à…”

Nhưng khi tay nó vừa với tới, Trang Nghi đã không còn ở đó!

Dư Bá Hân sững sờ, nó lắp bắp đôi môi run rẩy: “Trang Nghi… Trang Nghi ở đâu?”

Đưa tay sờ soạng xung quanh, một lần nữa vẫn không thấy bóng dáng cô bé, nó bật khóc thật to. Nước mắt hòa cùng với cơn mưa như nhuốm nặng trĩu trái tim cùng thể xác của nó vào trong sâu thẳm tội lỗi.

Trang Nghi à… Trang Nghi ở đâu… Trang Nghi… Trang Nghi…

--- ----- “TRANG NGHI!” --- ----- Nó hét lên thật lớn.

Dư Bá Hân mở mắt bừng tỉnh, nó bật dậy như lò xo mà thở hổn hển. Mồ hôi ướt đẫm trên trán cùng những giọt nước mắt vẫn còn lăn dài trên má, nó vẫn chưa khỏi hết bàng hoàng.

Thì ra chỉ là một cơn ác mộng!

“Hâm ơi, sao rồi? Trang Nghi đây…” Giọng nói đầy lo lắng vang lên bên tai, Bá Hân xoay người nhìn cô gái bé nhỏ. Thiên thần ấy đang dùng cặp mắt trong veo nhưng đã tràn ngập nước mắt để nhìn nó mà hỏi: “Hâm thấy không khỏe chỗ nào sao?”

Là Trang Nghi, Trang Nghi của nó!

Nó vòng tay ôm chầm lấy cô vào trong lòng, tham lam hít lấy hít để hương thơm ngọt ngào trên người cô: “Trang Nghi à, Hâm xin lỗi!”

“Sao tự dưng lại nói như vậy?” Vật nhỏ trong lòng đầy ngạc nhiên, cô nhẹ lau mồ hôi trên trán nó, “Trang Nghi lo lắm, đêm qua về được một lúc là Hâm ngất lịm luôn…”

Còn chưa kịp đáp lại, bên cạnh đã vang lên giọng nói quen thuộc khác: “Giỏi, dầm mưa nguyên tối để cảm lạnh còn hạ đường huyết nữa. Cậu nên nói là dũng cảm hay là ngu ngốc đây?”

Bá Hân ngoái đầu nhìn ra cửa, Khanh Linh đang nhìn nó mà lắc đầu. Cô bê đến trước mặt nó một tô cháo nóng nghi ngút khói, nhưng thơm phưng phức mùi hành hoa. Cô nhíu mày: “Cậu có phải trẻ con nữa đâu, ngần đấy tuổi rồi làm gì cũng phải nghĩ đến sức khỏe của mình chứ!”

“A…” Mặt nó ngây ngô một chặp, mi mắt cụp xuống rồi hai má xịu ra, “Thì làm như cậu nói còn gì!”

“Như cậu nói? Là sao?” Trang Nghi khó hiểu nhìn Bá Hân chằm chằm.

Khánh Linh vội xua tay cười đáp: “Đừng nghe người này nói linh tinh. Vì đúng là hâm thật nên mới nghĩ gì làm nấy đó.”

“Hề hề…” Nếu nói là đang ốm nên Bá Hân hiền thì không đúng đâu nhé, mà nó nguyên lai là lo sợ Trang Nghi sẽ nghĩ là vì cô bé nên nó mới ốm đau như vậy.

“Thôi nghỉ ngơi đi, tớ phải đi làm đây.” Khánh Linh ngó xuống chiếc đồng hồ đeo tay rồi thở dài, “Khỉ thật, chắc muộn mất rồi. Gặp lại sau nhé.”

Dư Bá Hân gật đầu rồi vẫy vẫy tay, còn lười biếng chẳng muốn mở mồm ra mà chào hỏi. Khánh Linh chép miệng rồi quay sang dặn dò Trang Nghi: “Ăn xong nhớ bắt người này uống thuốc nhá!”

Ách, coi nó là con nít thật hay sao vậy?!

“Dạ, cô Khánh Linh đi cẩn thận nha.” Trang Nghi ở trong lòng Bá Hân mà ngó mặt ra chào.

Khánh Linh cũng đến là bó tay với hai cô cháu nhà này, bèn xoay bước rời đi.

Đợi đến khi cửa ra vào đóng đến “Rầm” một cái, cùng với bầu không gian yên ắng đến lạ thường, Bá Hân mới bức bối mà lên tiếng: “Trang Nghi, đói quá đi mất.”

Cô gái bé nhỏ vẫn cứ là ôm nó không chịu nhúc nhích.
“A, cháo nguội…” Bá Hân nhìn bát cháo ở chiếc khay để bên cạnh mình mà tiếc ngẩn ngơ. Quả thực bụng nó đang kêu ọc ọc chẳng khác gì nước sôi cả.

Trang Nghi ngước đôi mắt to tròn long lanh nước mà hỏi nó: “Muốn ăn thật hả?”

“Ừ, đói!”

“Ăn Trang Nghi đi!”

“Ách?!?”

Dư Bá Hân sững người nhìn cô cháu gái, đôi má phiếm hồng cùng với đôi môi trái tim nhìn cực kì quyến rũ. Trang Nghi xõa tóc, mái tóc xõa ngang vai, ẩn hiện đằng sau là làn da trắng mịn màng. Cô lại mặc áo của nó, chiếc áo rộng thùng thình trễ xuống tận ngực. Nơi đầy đặn đó lại ẩn hiện sau lớp áo mỏng manh…

Đến lúc này, Bá Hân mới sực phát hiện ra, Trang Nghi đang chăm chú nhìn nó, càng thêm dính sát vào cơ thể nó hơn. Mặt nó đỏ bừng, một mực quay đi, không dám liên tưởng những điều xấu xa đang bắt đầu nảy sinh trong đầu.

“Hâm, sao thế? Có phải lại sốt rồi không?” Trang Nghi thấy mặt nó đỏ bừng, liền tưởng nó sốt, thành ra lại càng thêm lo lắng. Cô lấy tay nựng nựng hai má của Bá Hân, lại nhẹ nhàng di chuyển cơ thể mình lên ngồi xuống đùi của nó.

Oái, thiệt tình! Ngồi cái tư thế này phi thường quỷ dị nga, cả khuôn ngực đẹp tuyệt của Trang Nghi dường như đều đập cả vào trong con mắt Dư Bá Hân.

“Trang Nghi…” Bá Hân lập tức nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay xinh xắn của cô, “Hâm chắc còn phải đi làm…”

“Không được!”

“Nhưng mà…”

“Nếu Hâm bước chân ra khỏi nhà nửa bước, Trang Nghi chết cho Hâm xem!”

“A... Không ạ…”

Từ khi nào còn dám lấy cái trò này ra để dọa dẫm vậy chứ? Bá Hân vừa bực mình vừa buồn cười, thế là lặng im nhìn Trang Nghi.

“Hôm qua Trang Nghi thay đồ và lau người bằng nước ấm cho Hâm…” Mặt cô bé lại bắt đầu chuyển sắc hồng, “Tại vì sợ nước mưa sẽ làm Hâm mệt hơn nên…”

Dư Bá Hân mặt dày cất tiếng cười xấu xa: “Không sao mà, dù gì từ nhỏ đến lớn đều tắm chung, cái gì thấy cũng thấy qua hết rồi ha ha!”

“Hâm đúng là không biết ngượng là gì hết!” Trang Nghi giận dỗi, cô nhéo mạnh vào eo của nó, “Nếu khỏe rồi thì tự mình ăn đi nè.” Nói rồi cô bê tô cháo tới trước mặt của Bá Hân.

“Chả phải vừa bảo là ăn Trang Nghi sao?” Vẫn mặt trơ trán bóng mà châm chọc người khác.

Trang Nghi bĩu môi: “Vậy Hâm muốn ăn như thế nào?”

“Trang Nghi bảo Hâm thế còn gì?”

“Tức là Trang Nghi muốn bón cho Hâm ăn! Hừ!”

Kỳ cục! Mười hai năm ăn học mà đến một câu tiếng Việt cũng biểu đạt làm người ta hiểu sai ý. Mà thật ra cũng không biết là do nó nghĩ bậy bạ hay là do lỗi của Trang Nghi nữa. Mà thôi kệ đi, sao nó lại có thể nghĩ những điều xấu xa như thế được cơ chứ!

Vất vả lắm mới húp hết một tô cháo nguội tanh nguội ngắt, Bá Hân bây giờ mới thấy có điểm kì cục.

Trang Nghi đang lau dọn nhà cửa sao? Cũng không có gì lạ cả, vì thường ngày cô bé cũng làm mà. Hay là vì bình thường Bá Hân hay đi làm nên được một hôm nghỉ ốm ở nhà mới thấy kì cục? Cũng chẳng phải, bởi thi thoảng Ban của nó vẫn được nghỉ mấy ngày sau khi hoàn thành một dự án mà. Ngẫm ngẫm một hồi, Bá Hân lại quay sang nhìn Trang Nghi. Chắc chắn điều làm nó thấy kì lạ chính là ở chỗ cô gái này.

“Trang Nghi…” Nó cất tiếng gọi.

“Dạ?” Cô bé vẫn tập trung gọt trái cam, không ngẩng mặt lên nhìn nó.

“Có điều gì lạ lạ…” Bá Hân giành lấy quả cam, nhíu mày nhìn cô, “Thôi Trang Nghi vào phòng ôn bài đi…”

Ôn bài?!

“Trang Nghi, hôm nay không đi học hả?” Đúng, đây chính xác là vấn đề đấy. “Hôm nay là ngày thường mà, sao lại ở nhà?”

Trang Nghi bĩu bĩu môi rồi thở dài đáp: “Nghỉ một hôm, có sao đâu…”

“Không! Mau lẹ lẹ tới trường đi.” Bá Hân gấp rút đứng dậy, chuẩn bị thay quần áo đưa Trang Nghi đi học, “Năm cuối cấp rồi, lo tập trung ôn tốt nghiệp nữa chứ.”

“Thật sự cứ phải vào Đại học sao?”

“Cần! Vì đại học sẽ giúp cho Trang Nghi có nhiều mối quan hệ hơn, cũng sẽ dễ xin việc hơn, cũng nhiều cơ hội quen được với một chàng trai tốt!”

“Chả phải chỉ cần Hâm là được sao?”

“Hâm không thể thay thế được ‘chồng tương lai’ của Trang Nghi. Thế nên, phải biết cố gắng từ bây giờ, hiểu không?”

“Tại sao Hâm không làm chồng của Trang Nghi được?”

Vì nó là con gái, và vì nó còn là cô ruột của Trang Nghi…

Dư Bá Hân thở dài, nó siết nhẹ lấy bàn tay của Trang Nghi mà cười buồn: “Hâm không thể thay thế được người đàn ông trong cuộc đời Trang Nghi. Vậy nêm dù muốn hay không, Hâm cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Trang Nghi được. Sau này sẽ có một người đàn ông thật tốt, tốt hơn cả Hâm, sẽ yêu thương và bảo vệ Trang Nghi…”

Trang Nghi lặng lẽ rút lại bàn tay, cô cúi đầu đáp: “Trang Nghi không thích ai ngoài Hâm hết! Trang Nghi chỉ ở với Hâm thôi.”

“Trang Nghi, Hâm… Hâm là con gái, Trang Nghi à…”

Nhớ lại lời Trang Nghi nói tối qua, không tính là cô ruột, thì dù thế nào, Trang Nghi cũng không thể chấp nhận được tình cảm của người cùng giới. Bỗng dưng trong lòng Bá Hân có chút nhói đau, nó vội vàng quay lưng đi.

“Hâm, ý Trang Nghi không phải như vậy đâu…” Cô bối rối lên tiếng, níu níu vạt áo của nó, “Chỉ là, không muốn Hâm cùng với người khác…”

Bá Hân cười buồn, nó thở dài đáp: “Hâm biết Trang Nghi yêu Hâm, Hâm cũng thế. Tình cảm gia đình, tình cảm người thân ruột thịt là gắn liền với tiềm thức của con người rồi. Trang Nghi, dù muốn hay không, rồi sau này, Trang Nghi cũng sẽ không cần Hâm nữa…”

“Hâm…”

“Trang Nghi chuẩn bị đi, Hâm đưa tới trường. Giờ vẫn còn kịp cho tiết ba đấy.”

Nói rồi, nó vội vã bước vào phòng đóng cửa. Lặng lẽ ngồi thụp xuống sàn, không hiểu sao mà sống mũi cay cay, khóe mi lại rơi xuống một giọt lệ.

Trang Nghi, con bé ghê tởm người đồng tính… Nếu một ngày nào đó, nó thích một cô gái khác ngoài Trang Nghi thì sao? Lúc đó, cô sẽ cực kì chán ghét nó!

Yêu chỉ là việc của trái tim thôi, nhưng vì sao lại khó đến như vậy?

~o0o~

Trang Nghi lặng lẽ ngồi xuống bàn ăn trong canteen, cô thở dài ngao ngán nhìn phần cơm trước mặt. Không biết giờ này ở nhà, Bá Hân có biết đường tự nấu nướng ăn không hay lại kiếm gì đó ăn đại cho nhanh nữa.

Không hiểu vì cớ gì, Bá Hân sau khi trở xuống ô tô và đưa cô đến trường, tuyệt nhiên không hề nói một lời nào cả. Cô chắc chắn, là do chính mình đã làm cho Bá Hân tổn thương, đã nói những điều ngu ngốc đáng ra không nên nói. Cô không dám chắc rằng Bá Hân thích phụ nữ, nhưng từ vóc dáng đến cách ăn mặc, đi đứng, tính tình đều thực sự làm cho cô thấy, Bá Hân luôn luôn là tâm điểm hướng đến của phái nữ. Bá Hân chưa từng nói mình thích một ai đó, chính cô trước giờ cũng chưa từng quan tâm lựa chọn của Bá Hân trên phương diện tình cảm sẽ thiên về đàn ông hay phụ nữ. Cô chỉ biết rằng, Bá Hân không được phép yêu ai ngoài cô, chính là như thế!

Cô thật sự quá đỗi ích kỷ, lại còn nói những lời lẽ khinh miệt đối với Bá Hân. Ấy vậy mà người đó không trách cô nửa lời, chỉ luôn giữ trong lòng và tìm cách để cô được vui.

Nếu một ngày, Bá Hân thực sự yêu một người phụ nữ, thì cô sẽ phải làm sao? Cô không biết mình có chấp nhận nổi không nữa. Vì lẽ thường, người cùng giới nảy sinh tình cảm yêu đương, chính là loạn luân. Có lẽ Trang Nghi yêu Bá Hân thật, nhưng cô nghĩ chắc là vì hai người chính là người thân ruột thịt duy nhất. Những cảm xúc cô dành cho Bá Hân cũng vì thế là lẽ thường tình mà thôi, cũng là cô không muốn người thân duy nhất còn lại rời xa mình.

Có lẽ, là như vậy chăng?

“Nè, Trang Nghi, cậu đang nghĩ gì đó?”

Giọng nói của cô bạn thân đưa Trang Nghi trở về hiện thực. Cô lắc đầu, thở dài đáp: “Không có gì đâu.”

Ngọc Ánh nghi hoặc nhìn cô, rồi bĩu môi: “Cậu có tâm sự là cái chắc! Hôm nay lại còn nghỉ ba tiết đầu nữa. Mà Hâm của cậu sắc mặt không được tốt, hai người cãi nhau nữa à?”

“Hồ nháo!” Trang Nghi bực mình, “Cái gì mà cãi nhau chứ? Là Hâm đang ốm mà thôi.”

“Cái gì? Anh đẹp trai đang ốm hả?” Ngọc Ánh kinh hoàng, “Trời ơi, chắc phải qua thăm mới được hu hu…”

Trang Nghi quát: “CẬU DÁM SAO?!!!”

“Cậu cứ thế thì còn cô nào dám bén mảng tới anh đẹp trai nữa? Cứ vậy bắt anh ý cô đơn cả đời hả?”

Cô đơn… Bá Hân thấy cô đơn? Việc này, cô chưa từng nghĩ đến bao giờ.

Lòng trùng xuống, Trang Nghi lại thêm buồn phiền nhiều hơn. Cô đáp: “Ngọc Ánh, cậu luôn miệng nói Hâm là anh đẹp trai, rồi nói ‘gái theo’ Hâm này nọ… Nhưng cậu quên mất điều gì rồi sao?”

“Hả? Quên cái gì?” Ngọc Ánh kinh ngạc, cố vắt kiệt trí nhớ xem có thiết xót cái gì không. Nhưng kết quả chính xác là, mọi thứ về Dư Bá Hân, Trang Nghi đều kể không xót một chữ nào.

Trang Nghi buông đôi đũa, cô đưa mắt nhìn ra bầu trời xa xa ngoài cửa sổ canteen, cười buồn: “Dư Bá Hân, là con gái.”

Lúc này Ngọc Ánh mới ngớ ra, gãi gãi đầu mà nhíu mày: “Thực ra, Trang Nghi… Nhìn Hâm nhà cậu như vậy, không ai nghĩ lại là một cô gái bình thường đâu… Tức là, tớ không nghĩ, anh đẹp trai có thể… có thể yêu một người đàn ông được. Cậu, Trang Nghi à…” Rồi Ngọc Ánh ấp úng nhìn phản ứng của bạn mình, thấy không có gì bất thường mới dám nói tiếp: “Cậu đã nghe tới Lesbian chưa? Là đồng tính nữ ý! Nói thật thì, trước giờ tớ vì quen miệng gọi Bá Hân như vậy thôi, cũng là vì trêu chọc nên mới hay gán ghép Bá Hân với con gái… Nhưng rồi càng lớn tớ càng ý thức ra là… hình như… hình như Bá Hân thực sự là…”

“Là đồng tính sao?” Trang Nghi ngắt lời, cô vẫn thẫn thờ mà nhìn ra xa xăm.

“A… ừ, thì đó là cảm giác thôi… Cũng không biết sự thật như thế nào, haizzz. Thối chúng ta đừng nghĩ nhiều mà đi quá xa với sự thật!”

“Nếu, Bá Hân thực sự là như vậy. Ý tớ là, đồng tính… Thì tớ phải làm sao đây? Chấp nhận và để Bá Hân sống với người phụ nữ đó, hay là sẽ phản đối đến cùng?...”

“Cậu yêu thương Hâm của cậu nhiều như thế, chắc chắn sẽ ủng hộ thôi, không đúng sao. Bá Hân mà buồn, chắc chắn cậu cũng buồn lây thôi. Hai cô cháu sống cùng nhau lâu vậy rồi mà…”

Trang Nghi yên lặng một hồi, sau đó cô nhìn thẳng vào mắt Ngọc Ánh mà đáp: “Không, Ngọc Ánh. Tớ không đồng ý!”

Đúng vậy, cô không thể đồng ý. Cô không thể để Bá Hân cùng với một người con gái khác. Cứ nghĩ tới thôi là trái tim cô lại đau buốt, cảm giác khó chịu lại bao trùm lấy cả cơ thể. Cô thà để mình thành đứa ích kỷ, chứ cô không cho phép một ai mang Bá Hân rời xa cô. Vì thế, cứ như vậy đi, cứ sống như bây giờ, Bá Hân, mãi mãi là của cô!

“Trang Nghi…” Ngọc Ánh ngạc nhiên nhìn bạn thân của mình, không thể tin vào tai được nữa, “Cậu không chấp nhận con người thật của Bá Hân sao?”

“Ừ, tớ không thể! Tớ không muốn!”

Nói rồi, cô đứng dậy, đem bước chân mình đi ra khỏi canteen ngột ngạt.

Mặc kệ mai này ra sao đi, hiện tại, Bá Hân không được phép nói với cô điều đó: rằng Bá Hân là đồng tính nữ, rằng Bá Hân đang yêu một cô gái! Điều này, hoàn toàn không được.

Vì, Dư Bá Hân, chỉ được phép là của mình cô!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.03.2017, 01:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 27.03.2016, 20:42
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2270
Được thanks: 958 lần
Điểm: 5.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp] Anh đã yêu một thiên thần - Xích Ma ĐL - Điểm: 10
Chương 10: Điều sẽ đến.

“Trang Nghi, mình đi đâu bây giờ?” Bá Hân một tay gãi gãi đầu, tay còn lại bị cô gái phía trước nắm lấy mà lôi đi xềnh xệch.

“Hâm sốt cao hơn rồi, Trang Nghi đưa Hâm tới bệnh viện!” Cô vẫn chẳng thèm quay đầu lại nhìn nó, còn thêm phần vội vàng, “Phải liên lạc với cô Khánh Linh…”

Mắt thấy Trang Nghi cuống cuồng lôi điện thoại ra bấm, Bá Hân vội vã cướp lấy luôn. Nó xoay cô gái bé nhỏ tới đối diện mình, mỉm cười mà nói: “Ốm vặt thôi, không sao đâu mà. Nếu nặng quá thì gọi Khánh Linh tới truyền nước là xong!”

“Chẳng bao giờ quan tâm tới sức khỏe của mình gì hết.”

Trang Nghi giận dữ mà nhẹ mắng, thanh âm lúc giận cũng nhỏ như tiếng muỗi vo ve khiến Bá Hân có phần mắc cười. Nó nhìn đôi môi đỏ mọng đang chu lên mà bật cười: “Trang Nghi lúc nào cũng đáng yêu hết!”

Lời nói của Bá Hân khiến cho Trang Nghi trong giây lát khựng lại. Cô thở dài, phụng phịu đáp: “Hâm chẳng chịu nghe lời Trang Nghi…”

Ách, ai mới là người phải nghe lời ai cơ chứ?!

Dư Bá Hân lắc đầu khổ sở, con cháu nhà này chẳng còn phép tắc gì rồi. Nó hắng giọng một cái, rồi nghiêm túc nhìn Trang Nghi: “Thật ra, cả ngày Hâm ở nhà nên mới buồn phát ốm đó. Hay là…” Mắt nó bắt đầu sáng rực lên, “… Mình đi ăn đi!”

Bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn vì sao, cùng cơ gió và lá cây hòa thành một khúc nhạc trong một bức tranh tuyệt diệu của tạo hóa. Mà chính là với Bá Hân, còn một điều có thể đẹp hơn cả như vậy rồi. Đó là người đang dùng ánh mắt trong veo mà nhìn nó lúc này đây. Trái tim khó bảo bỗng chốc lại đập ‘thịch’ một cái…

“Hâm làm gì mà ngây ngốc đứng đó vậy?” Trang Nghi mỉm cười, “Hâm đói lắm rồi hả?”

“A… ừ, Hâm đói quá rồi nè…”

Chỉ được cái nói dối là tài thôi. Bá Hân không hài lòng một chút nào với chính mình.

“Vậy mình đi ăn, nhưng mà về phải chịu uống thuốc nha!” Trang Nghi lại bắt đầu ra cái giọng dụ dỗ trẻ con, “Phải nghe lời mới là thương Trang Nghi có biết chưa?”

Có bao giờ ngừng yêu thương đâu mà…

Bá Hân gật đầu, thần trí khôi phục thêm mười lần. Nó hớn ha hớn hở chạy vào phòng thay đồ, rồi cười rạng rỡ mà kéo Trang Nghi xuống hầm chung cư để lấy xe.

Khi đã yên vị trong xe rồi, Bá Hân bèn huýt sao một vài điệu. Trang Nghi thấy cái thái độ vô cùng trẻ con của người đã ba mấy tuổi đầu, bỗng chốc cũng bật cười theo. Cô nói: “Hâm cứ như vậy, bao giờ mới lớn được?”

“Trang Nghi, có thấy không? Mới ra khỏi nhà thôi là đỡ hẳn đây nè. Thế mới nói, không khí trong lành của thiên nhiên rất tốt cho người bệnh…” Bá Hân cũng không hiểu mình đang lải nhải cái gì nữa, chỉ biết rằng là nó bây giờ đang cực kì có hứng mà thôi. Nó cười toe toét, đôi mắt một mí híp lại thành một đường: “Chúng mình đi ăn ở đâu bây giờ?”

“Để tùy Hâm chọn đó!” Cô nhìn nụ cười hồn nhiên của người kia, thật không muốn làm người ta mất hứng chút nào cả.

Nghe được câu nói của Trang Nghi, Bá Hân dường như lại càng thêm hớn hở, cho xe chạy bon bon trên đường lớn. Nó hào hứng đến mức quên hết muộn phiền mà cả ngày ở nhà cứ nằm nghĩ ngợi mãi. Cũng chẳng thể trách được, chỉ vì cứ mãi nghĩ tới Trang Nghi, để rồi đến tối mịt mù lúc nào chẳng hay, lại còn quên luôn cả bữa trưa nữa.

Cô gái bé bỏng này, thật biết cách để nó phải suy nghĩ a…

Dừng lại trước một nhà hàng Hàn Quốc, Bá Hân nhẹ nhàng mở cửa xe cho Trang Nghi bước xuống. Nhìn bề ngoài, đây thực sự là một quán ăn bình dân, không có gì đặc biệt, lại còn có vẻ không được đông khách, chẳng biết ăn có được như ý hay không.

Hình như đoán được suy nghĩ trong lòng của Trang Nghi, nó mỉm cười, chỉ vào bên trong quán: “Thử một lần xem thế nào, thấy Khánh Linh nói ăn ở chỗ này ngon lắm!”

Trang Nghi gật đầu. Thật ra cô cũng không suy nghĩ nhiều đến thế, chỉ cần Bá Hân vui là được rồi.

Cả hai cùng bước vào bên trong. Ấn tượng đầu tiên là một không gian nhẹ nhàng mang phong cách Hàn Quốc cực kì trang nhã và thoáng đạt. Những bức tranh treo trang trí trên tường dưới ánh sàng màu vàng huyền ảo lại càng thêm lung linh sắc màu. Tiếp đãi hai người là một nhân viên phục vụ trẻ mặc bộ đồ Hanbok cực kì nho nhã và lịch sự. Cô dẫn họ đi qua một dãy hành lang trải đầy sỏi trắng với một bên là bức tranh phong thủy mát mắt còn một bên là một bể cá cảnh được bày trí điêu nghệ với tiếng nước chảy róc rách vui tai.

“Ở đây đẹp quá Hâm…” Trang Nghi ngẩn ngơ nhìn xung quanh, cái gì lọt vào mắt cô cũng trở nên lạ lẫm.

Bá Hân cười, rồi nắm lấy bàn tay của Trang Nghi kéo vào một gian phòng nhỏ.

“Quý khách xin mời lựa món…” Cô gái nhẹ nhàng mỉm cười, đặt quyển menu xuống trước mặt Bá Hân và Trang Nghi, “… Chắc đây là lần đầu hai người ghé qua quán chúng tôi?”

“Thật ngại quá, đúng là như vậy.” Bá Hân gãi gãi đầu xấu hổ, “Cho nên tôi cũng không biết chọn món gì. Cảm phiền chị có thể giới thiệu đôi chút được không?”

Cô gái cúi đầu, lịch sự hướng ánh mắt về phía Trang Nghi: “Có lẽ nên hỏi ý kiến của bạn gái quý khách trước tiên đã, tôi nghĩ cô ấy có thể thích những món khác nữa…”

“A…”

Bá Hân hơi sững người mất mấy giây, sau đó mới mỉm cười xua xua tay: “A, đâu có…”

Chính là lời chưa nói xong đã nghe có giọng nói vang lên nhẹ nhàng: “Chị cho em hai mì đen, một tok, một kimbap chiên nhé.” Trang Nghi mỉm cười đưa trả cuốn menu cho nữ nhân viên, “Cảm phiền chị!”

Nữ nhân viên khẽ gật đầu, rồi hơi cúi người mà bước ra khỏi căn phòng, nhẹ nhàng khép cánh cửa. Lúc bấy giờ Bá Hân mới hoàn hồn mà lên tiếng: “Woa, Trang Nghi biết hết các món Hàn Quốc à?”

Cô bĩu môi: “Không có mà, chẳng qua lần nào đi ăn ở đâu, Hâm cũng đều để Trang Nghi lựa món hết.”

Bá Hân gãi đầu cười xấu hổ, thật chẳng còn nhớ là mình đã từng ăn những gì luôn.

“Nhưng mà, thật sự… giống như một cặp sao…?”

Câu hỏi của Trang Nghi khiến Bá Hân chột dạ. Nhìn thực sự giống một cặp đôi sao? Dù gì nó với Trang Nghi cũng là cô cháu ruột, tại sao một chút giống nhau cũng không thấy? Hay vì nó đã theo phong cách nam tính từ rất lâu rồi, còn Trang Nghi thì càng lớn càng xinh đẹp quyến rũ, cho nên khác biệt hoàn toàn là cũng phải thôi.

Ấy thế nhưng mà, giống một đôi thì lại hơi quá!

“Chẳng nhẽ nhìn Hâm thực sự giống sinh viên sao?” Bá Hân nhíu mày, nó nhìn bộ đồng phục trung học phổ thông trên người Trang Nghi mà thở dài. Bất quá, chắc chắn là nữ phục vụ kia thấy cô bé mặc đồng phục học sinh, nên tưởng hai người là đôi ‘xì teen’ đang yêu nhau đây mà.

“Đúng là gương mặt không tuổi tác.” Trang Nghi bĩu môi, đưa mặt tới gần Bá Hân, cô thì thầm: “Nhìn kĩ, lại càng thấy Hâm… rất quyến rũ…”

Tự dưng trống ngực dội liên hồi, Bá Hân mê hoặc mà nhìn không chớp mắt. Gương mặt Trang Nghi sát bên, đẹp tựa như một thiên thần. Trong một khoảng khắc, nó thực sự độc ác mà suy nghĩ rằng, sẽ chém phăng đôi cánh kia đi mà trói cô lại ở bên mình. Nó nghi hoặc, có phải thực sự đó là tà tâm trong con người của nó? Một thứ tâm địa, người ta gọi là ích kỷ.

“Hâm, lại ngẩn người ra rồi đó!” Trang Nghi quơ quơ tay trước mặt nó, rồi khẽ sờ lên trán, “Hay lại sốt rồi?”

Bá Hân lúc này mới hoàn hồn. Nó xấu hổ, mặt mũi muốn giống quả cà chua luôn rồi. Thấy Trang Nghi lo lắng, nó lại càng thêm không cam lòng vì suy nghĩ xấu xa của chính mình ban nãy, bèn ảo não nói: “Trang Nghi, Hâm yêu Trang Nghi nhiều lắm…”

Hả?!

Ách, cái gì? Đây không phải là lời nó định nói mà.

Bá Hân mở to đôi mắt nhìn Trang Nghi á khẩu. Cô bé cũng đang hết sức kinh ngạc, bàn tay đang sờ sờ trên trán nó cũng bỗng dưng cứng đờ. Cả hai yên lặng xấu hổ nhìn nhau, không khí trong phòng hết sức quỷ dị.

“Ý của Hâm là… là rất thương Trang Nghi, không muốn… không muốn Trang Nghi lo lắng cho Hâm…” Nó lắp bắp giải thích, mà chính mình cũng không hiểu sao lại phải giải thích nữa. Thí dụ như là trước đây, ngày nào nó cũng ôm hôn và nói yêu thương Trang Nghi này nọ, nhưng một chút xấu hổ cũng chẳng thấy đâu. Ấy vậy mà bây giờ, cứ mở miệng nói mấy lời này, tâm nó lại bị động lạ thường, một cảm giác bối rối bao trùm quanh con tim.

Càng ngày, nó càng không thể kìm giữ được cảm xúc của chính mình nữa. Liệu có phải đến bác sĩ không ta?

“Trang Nghi cũng yêu Hâm mà…” Cô cúi đầu, nhẹ giọng xấu hổ, “Không cần giải thích.” Nói rồi định rụt tay về, nhưng chính là bị Bá Hân giữ chặt lấy. Cô khó hiểu ngước mắt nhìn nó: “Hâm, sao vậy?”

Bá Hân không nghe ra Trang Nghi đang gọi nó nữa. Trong mắt nó, một ngọn lửa ngứa ngáy thiêu tụi hoàn toàn lý trí. Nó đưa tay siết chặt chiếc eo nhỏ nhắn của Trang Nghi, kéo cô lại sát gần mình.

“Hâm…”

Không để Trang Nghi kịp nói, nó chạm khẽ vào đôi môi đỏ mọng của cô. Như liều thuốc mê không thể tỉnh táo, Bá Hân miết nhẹ trên đôi môi xinh đẹp ấy. Nó nâng cằm của cô, đôi mắt mê mẩn nhìn ngắm. Khoảng cách từ từ rút gọn…

“Hâm…” Trang Nghi ngẩn ngơ nhìn người con gái đẹp hút hồn trước mặt. Cơ thể cô mềm nhũn trong vòng tay của Bá Hân, đôi mi cũng cũng cư nhiên mà tự động khép lại…

Chính là thời điểm hai đôi môi gần như sắp giáp lại, cửa phòng bỗng nhiên bật mở, một giọng nói lịch sự vang lên: “Thưa quý khách, đồ ăn đã chuẩn bị xong…”

Trang Nghi giật mình, cô lập tức đẩy lùi Bá Hân, mặt đỏ bừng bừng không dám ngẩng lên nhìn chị nhân viên phục vụ.

Bị đẩy ra bất ngờ, Bá Hân mới sực tỉnh ngộ. Trợn tròn mắt mà nhìn Trang Nghi, nó thở dốc. Nó đang bị cái quái gì thế này?

“Quý khách mời thưởng thức.” Chị nhân viên phục vụ vẫn lễ độ, “Chúc quý khách ngon miệng!” Nói rồi liền mỉm cười mà đi ra, hình như càng không để ý đến tình huống vô cùng xấu hổ của hai người kia.

Không hiểu sao Dư Bá Hân lại cảm thấy chính mình cực kì khốn nạn, mặc dù là ngày nào nó cũng hôn Trang Nghi. Chỉ là ban nãy, nó lại có một cảm xúc cực kì khác lạ. Không biết chính xác phải gọi như thế nào. Có thể là, cưỡng đoạt chăng?

“Hâm, mình ăn thôi không nguội.” Trang Nghi vẫn không dám nhìn Bá Hân, cô bối rối, “Trang Nghi đói bụng rồi…”

“A… ừm…”

Giây phút ngập ngừng đầy xấu hổ của hai người được Trang Nghi phá vỡ, cô lén lút liếc nhìn Bá Hân. Hình như cảm nhận được ánh mắt của cô, nó bèn giả bộ chăm chú thưởng thức món ăn: “Ồ, ngon quá đi!”

Thực sự chẳng cảm thấy mùi vị của món ăn ra sao nữa, chỉ biết là cũng vừa miệng thôi, còn trong lòng Bá Hân thì một mảng rối như tơ vò. Chắc thực sự, ngày mai nó phải qua viện thần kinh để khám rồi!

Sau khi dùng xong bữa tối, dù chẳng biết thực sự là đồ ăn có ngon không, nhưng khi Trang Nghi cất tiếng khen ngợi với bà chủ, nó cũng tung hứng theo luôn, rồi còn hứa lần sau sẽ tới tiếp. Mà chắc chắn lần tới nó sẽ thật tập trung và thưởng thức từng tí một, bù cho hôm nay, cái bụng thì căng mà cái đầu lưỡi thì chả có vị gì.

“Hâm nè.” Trang Nghi liếm liếm que kem cam, cô dung dăng dung dẻ cầm tay Bá Hân trên phố, “Mấy hôm nữa Trang Nghi sẽ đàn piano trước toàn trường đó, Hâm phải tới nha.”

Bá Hân cũng đang bận cắn một phát hết nửa que kem, nó lạnh buốt cả răng nhưng vẫn cố mà đáp lời: “Đương nhiên rồi, chắc chắn Hâm sẽ tới coi. Trang Nghi của Hâm mà.”

“Không phải chỉ đến không đâu.” Trang Nghi lè lưỡi, “Mà còn phải mang một bó hoa hồng thật lớn để tặng Trang Nghi sau khi bản nhạc kết thúc nữa!”

“Ặc!!” Bá Hân suýt sặc cả kem. Nó trợn tròn mắt: “Cái gì cơ? Trang Nghi đùa à? Bao nhiêu là người như thế!”

Trang Nghi giận dỗi: “Không làm nổi chứ gì? Đứng phát biểu trước bao nhiêu người thì chả sao, tặng người ta một bó hoa mà khó đến thế…”

“Ơ, không phải thế mà…” Bá Hân vội vàng giải thích, “… Mà là trường trung học, ngài ngại sao đó!”

“Hứ, gái xinh tia nên ngại chứ gì?”

Tại sao con gái cứ suy bụng ta ra bụng người vậy trời? Bá Hân khổ sở lắc đầu: “Hâm sẽ làm mà, Trang Nghi bớt giận nha.”

“Hừm!!!”

Thấy Trang Nghi không còn nói gì nữa mà chỉ lặng lẽ ăn kem, Bá Hân thở phào rồi len lén ôm đôi vai gầy của cô. Nó nói: “Trang Nghi là hot girl cái chắc rồi phớ hơm?”

“Hử? Hot girl gì cơ?”

“Một cô gái xinh đẹp, học giỏi, cá tính he he.”

“Xì, còn đầy người hơn Trang Nghi kia!”

“Đối với Hâm, Trang Nghi vĩnh viễn là đẹp nhất!”

Khóe miệng của Trang Nghi cong lên một đường hoàn hảo, cô siết vòng tay ôm lấy eo của Bá Hân: “Hâm, chỉ có mình Trang Nghi thôi nhé…”

Dư Bá Hân nhẹ hôn lên trán cô, nó thì thầm: “Chỉ mình Trang Nghi!”

Trong trái tim nó, chỉ có một thiên thần.

***

Bá Hân phải nhọc công loay hoay cả tiếng đồng hồ ở cửa hàng hoa mới có thể chọn được những bông đẹp và tươi nhất bó thành một bó khổng lồ. Chưa kể là mấy bà thím cứ ra bắt chuyện, rồi trầm trồ khen ngợi nó ga lăng, đi mua hoa tặng bạn gái. Rõ nản, nó cũng chỉ cười trừ cho qua mà thôi.

Trên đường lái xe đến trường của Trang Nghi, Bá Hân không khỏi tự ngâm nga một khúc nhạc. Từ nhỏ đã cho Trang Nghi đi học đàn vì thấy con bé có năng khiếu âm nhạc, nhưng ước mơ của cô chỉ đơn giản là trở thành một vị bác sĩ tài giỏi để giúp đỡ mọi người, như Khánh Linh chẳng hạn. Đúng thế, hình mẫu mà Trang Nghi muốn hướng đến chính là cô bạn thân cực kì khó hiểu của Bá Hân.

Nó cho xe gửi bên ngoài trường học, như thế sẽ tiện đi lại hơn, sau đó tự mình chỉnh đốn trang phục, ôm bó hoa lớn mà bước vào bên trong sân trường.

Cảm giác trở lại trường trung học phổ thông thật lạ lẫm, Bá Hân có chút ngại ngùng khi ánh mắt của nhiều nữ sinh quét qua. Nó còn nghe thoang thoáng tiếng reo hò bên tai.

“Trời ơi, người yêu của ai mà đẹp trai quá vậy trời?!”

“Anh ấy chắc vừa mới đi làm thôi mấy bà ơi!!!”

“Ui, nhìn tướng mạo như vậy chắc chắn là sếp lớn rồi, cô gái nào tốt số quá đi…”

Nghe mấy câu nói đó, Bá Hân chỉ biết giấu mặt mình vào bó hoa mà xấu hổ cắm đầu bước đi. Ôi đúng là, giới trẻ bây giờ bạo ghê.

Phòng hội trường, phòng hội trường ở đâu hả ta? Trời ạ, sao trường này lại rộng đến như thế chứ?

“Ơ, anh đẹp trai!!” Giọng nói vang vọng cả dãy hành lang, Bá Hân vội vàng quay lại nhìn. Người quen, gặp may rồi!

“Ngọc Ánh, anh lạc ở đây cơ hồ gần mười lăm phút rồi.” Nó khổ sở nhìn cô nhóc đang hớn hở chạy về phía mình, “Trang Nghi sắp lên sân khấu chưa?”

Ngọc Ánh cũng đã quen kiểu xưng hô kì quặc này rồi, cô bé hùng hồn: “Mau mau đi thôi, sắp tới giờ rồi anh!”

Thế rồi, cô bé kéo nó đi lượn qua chỗ này, lượn qua chỗ khác, lại mất hơn năm phút nữa mới tới được cái hội trường to đùng đông kín người. Bá Hân thở hổn hển, nó gạt mồ hôi trên trán mà làu bàu: “Trường thì to mà không có lấy một cái bản đồ.”

“Cái này…” Ngọc Ánh cười cười mà chỉ vào bó hoa hồng trên tay Bá Hân, “Là dành cho Trang Nghi đó hả?”

Bá Hân ngượng ngùng khẽ mỉm cười gật đầu. Tự dưng lại có cảm giác mua hoa tặng… người yêu mới kì cục chứ!

“Thôi vào lẹ, Trang Nghi lên sân khấu rồi kìa.” Cô bé kéo tay áo Bá Hân lôi đi.

Sau khi ổn định ngồi xuống chiếc ghế ngoài cùng ở hàng thứ tư cùng Ngọc Ánh, lúc này cũng vừa hay Trang Nghi xuất hiện. Trông cô thực sự xinh đẹp trong chiếc đầm màu trắng cùng búi tóc thật cao, lồ lộ cái cổ trắng ngắn cùng xương quai xanh đầy mê hoặc quyến rũ. Hình như Trang Nghi cũng đang đưa mắt tìm kiếm, rồi khi đã bắt gặp cánh tay vẫy vẫy của nó, cô mới thở phào nhẹ nhõm mà mỉm cười. Bá Hân giơ ngón tay, làm biểu tượng một hình trái tim hướng về phía Trang Nghi, cô cũng âm thầm mà giơ bàn tay đón nhận. Nhìn cái kiểu tình tứ của hai người, Ngọc Ánh chép miệng lắc đầu.

Thật giống một cặp a ---

Trang Nghi ngồi xuống ghế, bàn tay búp măng nhẹ nhàng lướt trên phím đàn. Những giai điệu ngọt ngào bắt đầu vang lên, cả hội trường trở nên yên lặng trước những nốt nhạc êm dịu. Cô khẽ nhắm mắt, hàng mi dài cong vút tựa như đang che đậy đôi mắt thiên thần, cái phong thái thả mình trôi nhẹ theo bản nhạc thật sự khiến cho trái tim của Bá Hân khẽ rung lên.

Trang Nghi, thật đẹp quá!

Bài hát kết thúc, cả hội trường vỗ tay rào rào, tiếng hò hét cùng huýt sao vang lên. Trang Nghi mỉm cười dịu dàng, cô đi tới chính giữa sân khấu, nghiêng mình cúi chào khán giả.

Chính là lúc Bá Hân đang từng bước một tiến đến phía của cô cùng bó hoa đã dày công chuẩn bị, thì cảnh tượng trước mắt lại khiến cho nó sững sờ và khựng lại. Không biết từ lúc nào, một nam sinh cao lớn đã oai dũng bước lên trên sân khấu cùng một chú gấu bông to bực chảng. Anh chàng tiến gần đến bên Trang Nghi trước sự hò reo cổ vũ ầm ĩ của đám nam sinh bên dưới.

Trang Nghi cũng bất ngờ đến sửng sốt, cô mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn cậu ta.

“Cái này, tặng cậu…” Nam sinh đưa con gấu bông to đùng ra trước mặt cô, “… Tớ thích cậu Trang Nghi, làm bạn gái tớ nhé!”

Lập tức, cả hội trường lại nhao nhao lên ủng hộ.

Bá Hân chết sững, tự dưng trong tim như ngàn lưỡi dao đâm vào. Trong lòng trống rỗng, nó cứ đứng đó vô hồn nhìn Trang Nghi.

“Tớ…” Trang Nghi ngạc nhiên ngập ngừng, rồi lại đưa ánh mắt nhìn về phía của Bá Hân.

Lúc này, Dư Bá Hân chỉ lặng lẽ cúi đầu, lảng tránh ánh mắt của cô.

“Tớ thích cậu nhiều lắm!” Chàng trai lại lặp lại một lần, “Làm bạn gái của tớ nhé!”

Lúc này, Bá Hân dường như không thể chịu đựng được nữa. Chân tay bủn rủn, đầu óc rỗng không, bó hoa trên tay từ lúc nào đã rơi xuống đất. Cánh hoa hồng rơi lả tả trong không trung rồi nhẹ đáp mình xuống sàn, như nỗi lòng của nó bây giờ dường như đang bị ai đó vò nát.

Bá Hân vội vã quay lưng, từng bước loạng choạng bước ra khỏi hội trường náo nhiệt.

Sớm biết là sẽ có ngày này, sớm biết sẽ có một người con trai ở bên yêu thương quan tâm tới Trang Nghi… nhưng tại sao, tại sao nó lại đau đớn như thế?

Trái tim co thắt như bị sé toạc làm ngàn mảnh, nó cắn môi giấu đi những giọt lệ sớm đã tràn đầy khóe mắt.

Dư Bá Hân, có phải mày đã quá yêu Trang Nghi rồi hay không?

Lòng quặn thắt nỗi đau, nó mang bước chân của mình rời khỏi ngôi trường. Đi, phải đi thôi, ở lại, sẽ chỉ thêm đau đớn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.03.2017, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 27.03.2016, 20:42
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2270
Được thanks: 958 lần
Điểm: 5.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Bách hợp] Anh đã yêu một thiên thần - Xích Ma ĐL - Điểm: 10
Chương 11: Giằng xé!

Bá Hân lái xe vòng vòng quanh thành phố, nhưng rốt cuộc tâm tư nhuốm đầy muộn phiền mà buộc mình phải tấp vào ven đường, châm một điếu thuốc để hút. Ít khi nó hút vì Trang Nghi không chịu được mùi khói thuốc, chỉ là những lúc buồn và vô cùng mệt mỏi, nó mới cho phép bản thân thả mình theo làn khói trắng.

Nó dựa lưng vào xe ô tô, cố xua hết mọi suy nghĩ tiêu cực ở trong đầu. Dù biết rằng là rất khó để chấp nhận Trang Nghi sẽ yêu một người con trai và rời xa mình vào một ngày nào đó, nhưng Bá Hân vẫn cảm thấy có chút hụt hẫng, đau lòng.

Chính là, không hiểu vì gì mà trái tim nó lại đau đớn đến thế?!

Con đường vắng tanh, chỉ có tiếng lá rơi xào xạo dưới mặt đường cùng một vài chiếc xe thi thoảng vội vã lao nhanh, cuốn theo từng đợt lá bay lên trong không trung. Bá Hân ủ rũ dựa vào chiếc xe, ngước mắt nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm.

Giá như… Trang Nghi không phải cháu ruột nó, có lẽ… có thể sẽ tốt hơn chăng?

“Nghĩ cái gì vậy chứ?” Bá Hân giật mình, thầm chửi mình cặn bã. Lặng một hồi, nó bất lực nở nụ cười đau đớn: “Ngu ngốc…”

Sao có thể nghĩ xấu xa như vậy cơ chứ?

“Sếp, sếp đang làm gì vậy?”

Một giọng nữ giới vang lên cắt phăng dòng suy nghĩ của Bá Hân. Nó xoay người nhìn cô gái xinh xắn đang đứng cách mình khoảng một mét, có chút ngạc nhiên.

“Em sao lại ở đây vậy Nhược Đồng?”

Cô gái tiến lại bên Bá Hân, nhẹ giọng đáp: “Em đi thăm bà nội, tiện đường thôi ạ.”

“Trùng hợp ghê…” Nó lẩm bẩm, rồi lại thở dài thườn thượt: “Em có muốn uống vài chén không?”

“Dạ?” Nhược Đồng mở to đôi mắt ngạc nhiên mà nhìn trưởng phòng thường ngày cực kì kiệm lời, hôm nay lại còn chủ động mời mình uống rượu nữa, chắc chắn là có gì đó không ổn!

“Chỉ là muốn uống vài chén thôi…”

“Sếp có tâm sự sao?”

Bá Hân yên lặng không trả lời, nó vẫn lơ đãng nhìn về phía xa xăm, rồi bất chợt mỉm cười: “Đừng cứ gọi sếp như vậy, nghe thật xa cách.”

“Ơ… dạ, vậy… em…”

“Gọi tôi là Bá Hân… hoặc gọi là anh…”

Nhược Đồng ngẩn người nhìn Bá Hân, trong lòng cô bỗng nhộn nhạo đến khó tả. Đây là lần đầu tiên, người cô luôn thầm khao khát, chủ động bày đạt tình cảm với cô. Đương nhiên cô không thể từ chối một cơ hội trời ban, vội vàng đồng ý ngay: “Dạ vâng, vậy mình cùng đi uống nha… Bá Hân…”

“Ừm, vậy đi!”

Tuy là Bá Hân chỉ thuận miệng mà mời cô gái trẻ đi cùng, nhưng bản thân nó thấy không có gì là quá đáng cả. Dù sao người ta cũng theo đuổi nó lâu như vậy rồi, nó cũng không thể quá khắt khe mãi được. Đều là con gái, Bá Hân hiểu nỗi buồn tủi mà Nhược Đồng phải chịu đựng. Có tình cảm đồng giới, điều này đã bị xã hội lên án gay gắt. Vậy mà nó còn quay lưng với cô gái này, liệu thế có thể gọi là ích kỷ hay không?

Gạt bỏ những suy nghĩ buồn rầu về việc sẽ mất Trang Nghi, Bá Hân mỉm cười với cô gái trước mặt, nhẹ nhàng mở cửa xe ô tô cho cô. Nhược Đồng rụt rè, lí nhí cám ơn Bá Hân rồi ngồi xuống cài dây an toàn.

Bá Hân cho xe chạy trên con phố vắng, không khí yên lặng trong xe bỗng trở nên gượng gạo. Nó đành lên tiếng phá tan khoảng không gian xấu hổ đó: “Em có biết uống không vậy?”

Dường như ngạc nhiên trước câu hỏi của Bá Hân, Nhược Đồng đỏ mặt đáp: “Em… thật ra cũng không uống được nhiều!”

“Ồ!” Bá Hân gật đầu, “Thế hay đi uống trà sữa nhỉ? Em có biết mấy quán teen teen mà học sinh thường tới không?”

“Ơ nhưng mà anh vừa nói là đi uống…”

“Em không uống được thì tôi cũng chỉ uống một mình thôi mà. Thế còn gì là vui?”

Nó mỉm cười, ánh mắt vẫn hướng về phía trước mà không biết rằng gương mặt của cô gái ngồi cạnh đã chuyển sang màu đỏ hồng hồng. Cô khẽ đưa nhẹ tay lên trái tim, cố ổn định hơi thở cùng những nhịp đập đang rối loạn.

Dù sao cũng là người mà Nhược Đồng yêu, nên người đó có nói gì, cô cũng đều cảm thấy đáng phải suy nghĩ. Nhưng càng suy nghĩ, tình cảm của cô lại càng nhiều hơn. Để rồi, lún sâu vào lúc nào chẳng hay. Muốn thoát ra thì cũng đã chẳng kịp…

“Em có phải rất không thoải mái khi đi chơi với tôi không?” Bá Hân ái ngại nhìn sang Nhược Đồng, dáng vẻ thất thần của cô làm nó không khỏi áy náy, “Em đừng miễn cưỡng nhé!”

Nghe vậy, Nhược Đồng giật mình, cô xua tay vội giải thích: “Không có mà, em rất vui. Là lần đầu tiên anh mở lời với em, nên em…”

Cô biết mình không nên nói tiếp nữa, nên chỉ im lặng quan sát biểu hiện của Bá Hân. Không như những lần trước, Bá Hân thường nhíu mày rồi lảng tránh, mà lần này nó lại mỉm cười: “Xin lỗi em, Nhược Đồng.”

Những hạt nắng tinh nghịch khẽ rọi lên mái tóc ngắn mềm mại của người ngồi cạnh, Nhược Đồng chợt sững người ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc này, dường như mọi tâm tư tình cảm trong cô đều dồn vào hết nụ cười đẹp tuyệt kia. Đúng vậy, chỉ cần người đó cười, con tim cô cũng tê dại theo. Dù có phải chịu bao nhiêu thương tổn, cô cũng cam lòng!

Người ta gọi cô là lụy tình và ngốc nghếch, cô lại cho rằng chỉ vì mình đã yêu thương thật lòng mà thôi.

Không biết từ lúc nào, Bá Hân đã dừng lại trước một quán cà phê cực kì xì teen. Mặc dù với vẻ ngoài khá cũ kĩ và không trang hoàng như những quán teen khác đang nhan nhản mọc lên giữa thành phố, nhưng cái quán cà phê này lại thu hút cực kì nhiều học sinh, sinh viên. Nhược Đông ngơ ngác nhìn quanh, rồi bước xuống xe theo Bá Hân bước vào quán.

Bên trong quả là một không gian rộng rãi và thoáng đãng. Dù bày trí khá cổ lỗ sĩ, và bàn ghế cũng không còn được mới mẻ,… nhưng tất cả cộng hưởng lại thực ra nhìn rất bắt mắt và sinh động.

Đang lúc Nhược Đồng còn thắc mắc vì sao Bá Hân biết quán cà phê này mà đến thì Bá Hân đã kịp ghé tai cô mà giải thích: “Quán này là nơi trước đây tôi xin làm thêm để kiếm tiền. Cũng làm tới hơn hai năm trời đó.”

Còn chưa để cho Nhược Đồng ngạc nhiên xong, Bá Hân đã kéo ghế cho cô ngồi xuống tại một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Nó cười nói: “Trước đây tự mình nuôi Trang Nghi, có hơi vất vả…”

Bất ngờ hơn khi lần đầu tiên Bá Hân tâm sự về quá khứ của mình, Nhược Đồng chỉ tròn xoe mắt mà nhìn nó. Bá Hân dường như không để ý đến thái độ kinh ngạc của cô, nó vẫy tay gọi một nhân viên phục vụ nhìn còn trẻ măng, chắc chỉ là học sinh cấp ba hoặc sinh viên đại học năm nhất.

Cô gái phục vụ đỏ bừng cầm cuốn menu chạy đến bên cạnh Bá Hân, nó vui vẻ đón lấy và mỉm cười thật tươi. Nhưng chính mình không mở ra xem, mà lặng lẽ đẩy cuốn menu sang trước mặt Nhược Đồng, nó nói: “Em gọi đồ đi, ở đây pha chế ngon lắm.”

“Thôi, Bá Hân uống gì thì em cũng uống cái đấy ạ!” Nhược Đồng lắc đầu khẽ, rồi lại chăm chú nhìn Bá Hân.

Từ lúc bước vào quán, mặc dù đã cố gắng không để ý đến, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ của những nữ sinh khác cứ rót lên người Bá Hân khiến cô buộc lòng mình phải khó chịu. Bá Hân thì vẫn thế, không hề để ý chút nào tới thế giới xung quanh. Nó khẽ nhíu mày mở quyển menu rồi nói bằng một giọng cực kì ngạc nhiên: “Ô cái này trông có vẻ mới này. Cho tôi hai ly này nha em!”

Thực tình, nếu không vì bộ quần áo vest trên người, chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ Bá Hân chỉ là một sinh viên đại học được chị gái dẫn đi chơi. Bởi cái thái độ tươi cười vui vẻ của nó lúc này, chẳng ai biết lại là một sếp trưởng cực kì nghiêm túc khi làm việc.

Nhược Đồng có chút xấu hổ. Tuy cô không phải là không xinh xắn, nhưng có nhìn thế nào thì trông vẫn già dặn hơn so với Bá Hân. Dù Bá Hân có là người từng trải, có gặp bao nhiêu sóng gió trong cuộc sống đi nữa, thì khuôn mặt trẻ măng kia đã luôn luôn xóa nhòa đi mọi vết tích quá khứ trong con người của nó.

Chắc cũng chẳng ai nghĩ Bá Hân là một cô gái cả, Nhược Đồng còn nghe rõ những lời tấm tắc khen ngợi cùng xuýt xoa của mấy cô nữ sinh bàn bên cạnh. Đến ngay cả cô bé phục vụ vừa được Bá Hân kêu gọi đồ uống cũng mặt đỏ lưng, quay lưng đi là chạy nháo nhào đến bên cạnh những cô nhân viên khác mà khoe: “Anh ấy đẹp trai quá, giống hệt Soái ca trong ngôn tình nha!!”

“Nè, em nhìn gì thế?” Bá Hân đưa tay khua khoắng trước mặt Nhược Đồng khiến cô giật mình. Cô xấu hổ giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ rồi khẽ nói: “Không gian ở đây thích thật…”

Bá Hân mỉm cười đáp: “Lúc trước tôi làm ở đây, quán còn nhỏ lắm. Bây giờ đã cơi nới được rộng ra rồi, lại được thêm cả khoảng vườn nho nhỏ phía trước nữa…”

Cơ bản là Nhược Đồng không còn nghe thấy Bá Hân nói gì ở đoạn sau nữa, vì bây giờ tâm trí cô đã bị nụ cười kia thu hút làm cho ngẩn ngơ mất rồi. Cho đến khi cô bé phục vụ lần nữa bước tới và mang hai ly nước Mojito thơm ngào ngạt mùi chanh leo ra, cô mới bừng tỉnh, vội vàng nhấc ly lên mút chụt một cái. Ai ngờ lại là một dạng soda, Nhược Đồng ho sù sụ khiến Bá Hân tròn xoe mắt ngạc nhiên.

“Em xin lỗi…” Cô cúi đầu nhìn vào đôi giày của mình. Thậm chí cô vội vàng uống mà quên không mở miệng mời Bá Hân…

Trái ngược với cô tưởng tượng, Bá Hân không những không bực mình mà còn từ ngạc nhiên chuyển sang phì cười. Nó nói: “Em cứ từ từ thôi, làm gì mà vội?”

Ví như mọi ngày chắc Bá Hân sẽ chả thèm quan tâm để ý gì đến cô đâu, chỉ lạnh nhạt mà xa cách. Nhưng hôm nay Bá Hân lại luôn mỉm cười, luôn quan sát từng hành động nhỏ của cô, kể cả là hành động đáng xấu hổ nhất…

“Bá Hân, có thể tâm sự với em được không?” Nhược Đồng vội chuyển chủ đề, “Tại sao lúc nãy anh lại buồn như vậy?”

Thật sự cô rất muốn biết, điều gì đã khiến cho người cô thầm yêu thương thay đổi thái độ 180 độ như thế. Dù thấy vui hơn, nhưng cô cũng không thể tránh khỏi tò mò… và hơn thế, là cảm giác xót xa…

Bá Hân hơi ngẩn người vài giây, rồi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười buồn, “Trang Nghi lớn thật rồi, con bé đã tự quyết định được cuộc sống của nó…”

Bỗng dưng Nhược Đồng muốn ôm thật chặt người ngồi trước mặt cô mà an ủi, vỗ về. Cô biết Bá Hân đã phải chịu nhiều vất vả và hi sinh trong cuộc sống, chỉ muốn dành những điều tốt đẹp nhất tới cho Trang Nghi. Dù thế nào, cô bé đó cũng là người thân duy nhất còn lại trong gia đình nhà Bá Hân. Cảm giác nhìn người cháu ruột thịt do mình nuôi nấng lớn lên cạnh mình, rồi cũng sẽ dần dần rời xa,… nó thực sự hụt hẫng và đau đớn biết nhường nào.

Nhưng mà Bá Hân chưa từng trách móc gì cuộc sống bất công, lại luôn tự mình chịu đựng mọi dày vò. Nhược Đồng xót xa nhìn ngắm gương mặt trẻ trung tựa như một thiếu niên chưa từng trải đời, lại càng cảm thấy mọi việc mà Bá Hân từng trải, đều bị gương mặt kia xóa nhòa hết đi, để rồi người ta ai không hiểu sẽ nghĩ Bá Hân là một người không biết va chạm trong cuộc sống, là một học sinh vắt mũi chưa sạch…

Khuôn mặt đó, vừa đáng yêu mà lại đáng ghét.

Cảm xúc trong Nhược Đồng càng ngày càng khiến cô thêm khó hiểu. Nó như tách thành hai dòng cảm xúc không liền mạch, cứ quấn thành mớ tơ rối tinh rối mù trong đầu cô.

“Tự nhiên tôi thấy hụt hẫng quá, Nhược Đồng.” Bá Hân buồn bã nhìn xa xăm phía ngoài cửa sổ, “Có lẽ tôi ích kỷ quá rồi… Con bé rồi cũng trưởng thành, nó cần có khoảng thời gian của riêng mình nữa. Tôi không nên ép buộc nó cứ mãi quanh quẩn bên cạnh tôi!”

“Bá Hân, đừng tự trách mình. Em biết là anh thương cô bé, để cô bé rời xa mình thì lại càng không nỡ. Nhưng cũng sẽ đến thời điểm Trang Nghi lớn lên, rồi tự chọn cho mình một chỗ dựa cả cuộc đời sau này. Nhưng không phải cứ vậy là con bé sẽ bỏ rơi anh…” Nhược Đồng dịu dàng nhìn Bá Hân, “… Anh đừng quên, Trang Nghi là cháu ruột của mình, lại chỉ có anh là người thân duy nhất mà thôi. Cô bé sẽ… à không thể nào, bỏ mặc anh đâu. Vì, cô bé cũng yêu thương anh, giống như là anh yêu thương cô bé vậy.”

Những lời của Nhược Đồng như giáng cho Bá Hân một đòn thật đau. Nó đờ đẫn nhìn cô, không thốt lên được tiếng nào.

Đúng vậy, Trang Nghi và Bá Hân dẫu sao cũng chỉ là tình cảm giữa hai cô cháu ruột mà thôi, làm sao có thể nảy sinh ra thứ tình cảm loạn luân nào khác được. Tuy nó không muốn mất Trang Nghi, nhưng không có nghĩa là nó đối với Trang Nghi là thứ tình cảm không thể chấp nhận được ấy. Còn chưa nói, nó và Trang Nghi đều là nữ giới, làm sao có thể…

Nghĩ tới đây, Bá Hân lắc mạnh đầu, cầm cốc nước tu một hơi. Vị lành lạnh và hơi ga của soda khiến nó tỉnh táo được vài phần. Nó gật đầu với Nhược Đồng, cố rặn ra một nụ cười méo mó: “Ừ cũng đúng…”

Bá Hân chưa kịp nói hết câu, đã thấy Nhược Đồng đẩy ghế tiến lại phía bên nó. Còn đang tròn mắt ngạc nhiên, nó đã cảm thấy hơi ấm bao trọn quanh người mình. Nhược Đồng vòng tay ôm Bá Hân, cằm cô gác nhẹ lên vai nó. Cô thì thầm: “Xin anh, đừng buồn nữa. Vẫn còn có… còn có em ở cạnh anh…”

Lần này, Bá Hân không đẩy Nhược Đồng ra nữa. Không phải vi thương hại với thứ tình cảm đồng tính luyến ái của cô, mà nó sợ mình sẽ giết chết trái tim của một người con gái yếu đuối và gần như yêu nó một cách tuyệt đối không cần đáp trả. Bá Hân hiểu cái cảm giác chỉ có một mình là như thế nào, nó không muốn đẩy Nhược Đồng vào hố sâu của tuyệt vọng thêm nữa…

Bá Hân siết nhẹ bàn tay của Nhược Đồng đang ôm lấy bả vai mình. Hình như cô khẽ giật mình một chút, rồi Bá Hân lại cảm thấy trên vai áo mình những vệt nước ươn ướt. Nhược Đồng khóc, nó biết là tâm can cô đang vỡ òa.

Nhìn xem, nó đã làm một người đau lòng đến thế! Sao nó lại có thể ép Trang Nghi phải khổ nốt phần đời còn lại khi bên cạnh nó được đây?

Ngoài bầu trời, những hạt mưa nặng nề rơi xuống mặt đất, nhuốm lên một màu ảm đạm buồn bã cho cảnh vật khắp nhân gian.

Là cảnh buồn, hay lòng người còn khuyết?

~o0o~

Mãi tới lúc bầu trời đen kịt lại, Bá Hân mới lạch cạch tra chìa vào ổ khóa nhà. Nó biết Trang Nghi đã về từ lâu rồi, nhưng cô không hề lên tiếng như mọi lần nữa. Sự thay đổi này khiến lòng Bá Hân càng thêm nặng nề.

“Trang Nghi, về lâu chưa vậy?” Bá Hân đặt vài thứ đồ linh tinh mua trong siêu thị lên bàn, nó quay sang cố gắng mỉm cười với cô gái vẫn chăm chú dán mắt vào màn hình điện thoại, “Đã ăn tối chưa?”

Trang Nghi chẳng buồn liếc mắt nhìn mà lạnh nhạt lên tiếng: “Theo Hâm thì sao?”

Câu nói này mang ý nghĩa gì chắc chắn Bá Hân hiểu rất rõ. Thế là nó quay vào bếp, đeo tạp dề, lúi húi chuẩn bị làm đồ ăn.

Bỗng dưng cảm thấy sau lưng hơi thở gấp gáp, định quay đầu lại xem sao nhưng Trang Nghi đã run rẩy nói: “Không được quay lại…”

Bá Hân cứng người, không dám nhúc nhích. Thật lâu sau không có động tĩnh gì, nó lo lắng hỏi: “Sao vậy hả Trang Nghi?”

“Tại sao có mùi hương của phụ nữa?”

Vì mải nghĩ đến cảm xúc của bản thân mà Bá Hân quên mất Trang Nghi cực kì nhạy cảm khi nó tiếp xúc với người khác. Nó cũng không dám nói dối, bèn vẫn giữ nguyên tư thế đó mà trả lời: “Ban nãy Hâm có đi cùng nhân viên nữ…”

“Là cái người lần trước đến nhà mình có đúng không?”

Bá Hân không trả lời, định lần nữa quay người lại nhưng đã bị Trang Nghi gắt lên: “Không được quay lại cơ mà!”

“Nhưng Hâm thực sự muốn nhìn Trang Nghi…” Bá Hân cười buồn, “Trang Nghi đừng có vậy được không?”

“Tại sao hôm nay Hâm bỏ đi như vậy? Hâm để Trang Nghi một mình rồi đi với người ta, Hâm nghĩ mình hay lắm hả?” Giọng nói của cô nghẹn ngào làm cho trái tim của Bá Hân thót lại. Nó biết là cô sắp khóc rồi.

“Hâm có biết Trang Nghi đã buồn như thế nào không hả? Sao Hâm lại đối xử như thế với Trang Nghi?”

“Trang Nghi à…”

“Dư Bá Hân, có phải chán ghét Trang Nghi rồi?”

Câu hỏi này của cô khiến cho Bá Hân không thể chịu đựng thêm được nữa, nó xoay người ôm chầm lấy cô vào lòng. Người trong lòng khẽ run lên, rồi vừa khóc nức nở vừa kháng cự mãnh liệt. Hết đẩy rồi đánh, rồi cắn vào vai nó,… đau đến ê ẩm nhưng Bá Hân vẫn giữ chặt cô trong lồng ngực mình. Đến lúc Trang Nghi đã thấm mệt, cô dựa hẳn người vào Bá Hân, vòng tay ôm lấy nó rồi thỏ thẻ: “Đừng ôm người phụ nữ nào như vậy nữa, chỉ được ôm mình Trang Nghi thôi!”

Bá Hân không gật cũng không đáp, chỉ khẽ siết chặt vòng tay hơn. Trang Nghi ngước đôi mắt to tròn long lanh nước lên nhìn nó. Cô thì thào: “Hâm…”

“Ừ?” Bá Hân khẽ vuốt mái tóc của cô rồi không tự chủ mà đặt môi hôn nhẹ lên, “Trang Nghi mệt lắm không?”

Cô lắc đầu nguầy nguậy, rồi túm chặt cổ áo của Bá Hân, nhón chân định hôn lên môi nó.

Nhưng không thể hiểu sao, Bá Hân vội vã xoay mặt tránh đi. Nó bỗng giật mình với phản ứng của chính bản thân, lại thấy được trong mắt Trang Nghi một ánh nhìn hoang mang đến cực độ. Bàn tay đang ôm chặt trên eo nó cũng theo đó mà buông thõng xuống.

Ngay khi Bá Hân kịp nhận ra, nó vội vàng giữ lấy cánh tay của Trang Nghi, nhưng chính là lại bị cô hất ra. Cô nói: “Vì sao vậy, Dư Bá Hân?”

“Trang Nghi, không phải đâu…”

“Vậy thì thế nào?”

Ánh mắt của Trang Nghi đã mờ hẳn đi, nó trở nên trống rỗng và vô cảm hơn bao giờ hết. Bá Hân đau đớn tưởng chừng không thể thở được, nó khó nhọc lên tiếng: “Trang Nghi rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi cũng sẽ cần một người khác… Hâm không thể ích kỷ mãi giữ Trang Nghi bên cạnh được. Như vậy… như vậy Trang Nghi sẽ luôn phải ở trong sự kìm hãm của Hâm, sẽ không còn khoảng trời riêng nữa…”

“Vậy nếu Trang Nghi muốn Hâm cứ mãi ích kỷ như vậy thì sao?”

Còn chưa kịp phản ứng, Bá Hân đã sững sờ trước cái đẩy thô bạo vào tường. Đầu óc bị đập cho một cái đến quay cuồng, đang lảo đảo lấy thăng bằng, nó dường như lại một lần nữa bị ghì chặt vào tường. Một gương mặt quen thuộc áp sát lấy môi nó, điên cuồng khuấy đảo trong khoang miệng. Choáng váng và bất ngờ, Bá Hân dường như chỉ biết run rẩy trước dục vọng mãnh liệt của Trang Nghi.

Bàn tay Trang Nghi như giằng xé chiếc áo sơ mi trên người Bá Hân, cô gần như không thể kiềm chế được hành động của mình nữa. Đến lúc chiếc khuy áo duy nhất bị dứt toạc ra, cái lạnh se se mới làm cho Bá Hân rùng mình, trí óc tỉnh táo được vài phần. Nó vội vàng giữ bàn tay của Trang Nghi đang đặt trên thắt lưng của mình, run rẩy nói: “Trang Nghi à, làm gì vậy?”

“Làm tình!”

P/s: sr chương này hơi ngắn và đã lâu rồi mình mới post, hứa chap sau sẽ dài hơn nhé  cám ơn m.n đã ủng hộ mình ạ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: diemtrinh031196, holy9duoi2000, juliapham2105, Meopeo1219, Trịnh Phương và 289 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 231, 232, 233

10 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C585

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 3500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 3000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 554 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 526 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: Xem tử vi :wave:
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 490 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1500 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 995 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Daesung: Bà đào :) nhẫn kìa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 424 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 631 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 946 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 900 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Hạ Tử Hạo: Hi mn
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 671 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 855 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 600 điểm để mua Pearl Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 813 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 773 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 465 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.