Diễn đàn Lê Quý Đôn






Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 279 bài ] 

Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại

 
Có bài mới 21.03.2017, 01:15
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 10339
Được thanks: 8391 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 43: Kế sách.

Nhóm dịch: huntercd

"Được rồi, đừng nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện của cậu một chút, cậu có bạn gái chưa?"

Tôi hỏi.

"Vẫn chưa có, ở trường học còn không tìm được người nào, bây giờ đấu đá như vậy thì chọn làm sao được, lão Đại cũng biết đấy, hiện tại ở vào vị trí của tớ, muốn nữ nhân thì chỉ cần vẫy tay một cái là tới một đống, nhưng mà... Tớ nói ra cậu đừng chê cười, tớ cũng muốn tìm một người có tình cảm thực sự như lão đại"

Quách Khánh nói.

Tôi gật đầu, Quách Khánh nói rất đúng, người một khi có tiền, có địa vị, thì tình yêu sẽ trở nên không còn thuần khiết nữa, trong đó sẽ pha trộn thêm nhiều lợi ích, đó cũng là lý do vì sao tôi không thích bộc lộ thế lực của mình

Tôi thấy đề tài này không nên nói nữa, vội vàng nói sang chuyện khác:

"Gần đây hoạt động của bang phái còn thuận lợi chứ?"

"Rất tốt, vẫn làm theo lời lão Đại nói, không gây phiền nhiễu cho dân, không làm nguy hại quần chúng, không đối nghịch lại với lợi ích của quốc gia..."

Quách Khánh nói.

"Được rồi, được rồi, cậu là thanh niên thời đại mới, tại sao nói chuyện này lại không được tự nhiên?"

Tôi khoát tay nói.

"Đúng vậy.”

Quách Khánh giữ nguyên bộ dạng nói.

Trong lúc hai chúng tôi đang nói chuyện, thì trong một khu nhà cao cấp tại XG, có mấy người đang bàn mưu tính kế gì đó rất sôi nổi. Mặc dù mấy người này tướng mạo xấu xí, nhưng thân phận lại không tầm thường, đều thuộc đẳng cấp số một tại XG.

"Hình lão, ngài lớn tuổi nhất, cũng nên nói một câu đi!"

Một người đàn ông cao lớn đứng dậy, vẻ mặt có chút không vui, nói.

"Ừ, Lý lão đại, trước hết ông đừng nóng giận, chuyện này dù sao chúng ta vẫn có thể thương lượng giải quyết được mà! Nếu lão đầu tôi là Chủ tịch Hắc Minh, tôi cũng không thể giương mắt nhìn Hắc đạo tại XG bị người ta chèn ép như vậy!" Cái này đúng là điển hình cho thơ ca của Lão Hồ Ly, không nói ra cụ thể phương pháp, chỉ dùng từ ngữ mập mờ.

"Chính là vậy đó Hình lão, tiểu đệ của chúng tôi chỉ bán Bạch phiến để giải trí, bị tiểu đệ của Tam Thạch Bang bắt được, người của tôi bị đánh cho gần chết, lại còn nói lời cảnh cáo tôi, nếu chúng ta mà còn bán ma túy trên địa bàn của họ, thì họ sẽ tiêu diệt Phủ Đầu bang chúng tôi"

Lão Đại Phủ Đầu bang Lê Chung nói.

"Tiểu Lê à, chuyện này nhắc tới thì các người sai trước đấy, chúng ta đi ra giang hồ, hận nhất người khác giẫm qua ranh giới của mình, ông cũng không muốn Tam Thạch Bang chiếm mất địa bàn chứ?"

Lão Hình nhìn một cái nói.

"Chuyện này..."

Lê Chung cũng biết mình đuối lý trong chuyện này, cũng không nói gì nữa.

" Hình lão, không riêng gì Phủ Đầu bang, ngay cả bang Hồng Nhật Bang của chúng tôi cũng bị Tam Thạch Bang khi dễ, thủ hạ của tôi đi giật túi xách của người đi đường, kết quả là bị bọn tiểu đệ của Tam Thạch bang nhìn thấy, lấy hẳn xe tải đuổi theo tiểu đệ của tôi, tiểu đệ của tôi chạy ra khỏi địa bàn của Tam Thạch bang, kết quả là bọn họ đuổi sát không thôi, hiện tại mấy thủ hạ kia của tôi còn nằm trong bệnh viện, tay chân đều bị gãy!"

Lão Trương của Hồng Nhật bang cũng tức giận nói.

"Đúng vậy, cái Tam Thạch Bang kia đâu phải là xã hội đen, mà còn hơn cả Cảnh sát, chuyên môn đối nghịch với chúng ta!" Người vừa lên tiếng chính là Lý lão đại, nói:

"Lúc trước, chúng tôi lừa gạt mấy con bé đến hộp đêm làm, kết quả là bị người của Tam Thạch bang phát hiện, mẹ kiếp, chúng phái người tới đập Tam Thạch Bang của chúng ta, sau đó là đem người đi! Sau này chúng tôi nghe ngóng, Tam Thạch Bang không những tiễn họ về nhà, mà còn cho gia đình họ mỗi nhà 1 vạn đồng!”

"Được rồi."

Hình lão khoát tay áo nói:

"Cũng vừa lúc đại hội Hắc đạo cũng sắp tới, mọi người có chuyện gì thì nói trên đại hội đi!"

Cứ như vậy, một thiếp mời được đưa đến, đặt trên bàn làm việc của Quách Khánh.

"Lão Đại, người của Hắc Minh vừa mang thiệp mời tới, nói rằng cuối tuần sẽ tiến hành đại hội hắc đạo, mời chúng ta tham gia, cậu nói có nên đi hay không?"

Quách Khánh cầm lấy thiệp mời hỏi tôi.

"Hắc Minh này làm gì?"

Tôi nhìn thoáng qua thiệp mời hỏi.

"À, là thế này! Hắc Minh là một liên minh của các tiểu bang phái ở XG, với mục đích là đề phòng một bang phái lớn là Thanh bang, không có quan hệ gì với Tam Thạch bang của chúng ta!"

Quách Khánh nói.

"A, Thanh bang kia có đi không?"

Tôi hỏi.

"Chắc là đi, dù sao chuyện này cũng là thể diện của Thanh bang bọn họ!"

Quách Khánh nói:

"Lão Đại, ý của cậu thế nào?"

"Đi, tại sao lại không đi! Tớ đang lo không có việc gì làm đây, hai chúng ta cùng đi!"

Tôi hưng phấn nói, thật lâu không gặp phải những chuyện thú vị như vậy rồi!

Nếu tôi quyết định đi đến đó, nghĩa là cũng muốn bắt đầu xuất đầu lộ diện rồi.

"Lão Đại, kiểu gặp mặt như thế này rất nguy hiểm, cậu..."

Quách Khánh có chút do dự nói.

"Ha ha, sợ cái gì, có cái gì mà hai chúng ta chưa từng trải qua, đến nhà của Lưu Chấn Hải cũng có thể chạy ra ngoài được, thì còn sợ loại nhân vật nhỏ này sao!"

Tôi cười nói.

Quách Khánh cũng nghĩ vậy, lão đại là người thế nào chứ, thế giới này người có thể đánh thắng lão đại đúng là không tồn tại!

Mấy ngày sau, tôi bố trí mấy người bắt đầu mua cổ phiếu của Tập đoàn Trần thị đang mất giá, bởi vì tin tức xấu về Trần thị không ngừng lan ra thời gian gần đây, nên trên thị trường chứng khoán bị tổn thất tương đối lớn, tôi mua một số lượng lớn cổ phiếu để đẩy giá cổ phiếu lên cao. Tính tổng lại, tôi đã mua tới 80% lượng cổ phiếu lưu thông trên thị trường của Tập đoàn Trần thị.

Còn lại 20% đều là cổ phiếu của người dân còn ôm lấy ảo tưởng đối với tập đoàn Trần thị, những người này chỉ đợi đến lúc có lợi ích cao thì bọn họ mới đem bán ra.

Tôi nắm giữ trong tay 80 phần trăm cổ phiếu lưu thống trên thị trường rồi, cũng đạt được mục đích khống chế, cho nên tôi lập tức cho thủ hạ lập tức bán ra một số lượng lớn, kéo giá cổ phiếu hạ xuống.

Bởi vì thị trường chứng khoán XG lên cao hay xuống thấp đều có giới hạn, nên giá cổ phiếu của tập đoàn Trần thị trong nháy mắt bị kéo sụt xuống tới mức giới hạn.

Sau đó sau đó tôi lại cho nó tăng từ từ, nhưng mà tất nhiên tôi sẽ không cho nó lên tới mức giới hạn, để cho những người dân kia tin rằng, bán đi là một biện pháp có lợi nhất!

Nếu như tôi đơn thuần muốn kiếm tiền, tôi hoàn toàn có thể bán ra tất cả số cổ phiếu có trong tay, nhưng tôi không làm như vậy, bởi vì tôi còn có một kế hoạch sau đó...

Quả nhiên, sau một ngày một đêm, những người dân kia lần lượt bán ra cổ phiếu, thì sau đó, tôi lập tức tung tiền mua cổ phiếu, làm tăng sức hút của cổ phiếu Tập đoàn Trần thị!

Giá cổ phiếu của Trần thị một lần nữa được đẩy lên cao, trong vòng một ngày lại có thể đột phá đạt đến mức cao nhất trong lịch sử...

Một canh giờ trước, trong phòng làm việc của Chủ tịch tập đoàn Trần thị.

"Trần tiên sinh, giá cổ phiếu Trần thị mấy ngày qua biến động rất không bình thường!"

Trần thư ký hồi báo, nói.

"Ừ, tôi cũng chú ý tới, giống như là có người thừa dịp lúc Trần thị sụt giá thì bắt đầu mua vào với số lượng lớn. Cũng không biết rốt cuộc người này muốn gì, là muốn làm chủ Trần thị hay là muốn mượn cơ hội này để kiếm một khoản tiền, nếu như ở tình huống thứ hai thì được, nhưng ở tình huống thứ nhất thì không dễ!"

Trần Thiên Lôi cau mày, ngó lên màn hình máy tính, nói.

"Trần tiên sinh, tôi chỉ sợ là tình huống thứ nhất... Lời này nói ra tuy không dễ nghe, nhưng người này đã mua vào 60 -70% cổ phiếu rồi, nếu chỉ là muốn kéo cao giá cổ phiếu để kiếm tiền thì như vậy mục đích của hắn đã đạt được rồi, hiện tại hắn có thể nói là nắm trong tay số lượng rất lớn, tại sao còn không ngừng mua cổ phiếu?"

Trần thư ký phân tích nói.

"Đây cũng là điều tôi lo lắng nhất, nhưng cũng may là trước mắt chúng ta có 51 phần trăm cổ phần Trần thị, cho dù hắn mua tất cả cổ phiếu trên thị trường thì cũng không làm được vị trí Chủ tịch tập đoàn!"

Trần Thiên Lôi gật đầu nói.

... ........

Trong một hộp đêm xa hoa, Trần Trạch Long đang buồn bực uống rượu, nhận thấy mình đã sai lầm, làm cho cha mình nghi ngờ năng lực của mình, tạm thời thu hồi quyền lực trong tay, bảo mình về nhà suy nghĩ cho tỉnh lại.

Trần Trạch Long càng nghĩ càng uất ức, nếu không phải cha mình cố ý đem mảnh đất kia bán đi, người kiếm được vài tỷ không chừng chính là mình! Hắn đến giờ vẫn là chưa tin lời giải thích của cha, không tin tên Lưu Lỗi kia có khả năng lớn như vậy, có cả quan hệ với Tập Đoàn Ánh Rạng Đông.

Hắn từ đầu đến cuối cho rằng, sở dĩ Tập đoàn Ánh Rạng Đông bỏ ra 5 tỷ mua mảnh đất kia là vì mảnh đất đó có vị trí rất đẹp! Điều này cũng làm cho Trần Trạch Long càng thêm kiên định rằng bản thân mình là đúng, chẳng qua là do phụ thân phán đoán sai lầm!

"Ai chà Đây không phải là Trần thiếu gia sao? Sao vậy, phát tài nên mới tới nơi này ăn mừng ư?"

Một giọng nói vang lên phía sau Trần Trạch Long.

"Anh... Anh là ai?"

Trần Trạch Long say khướt ngước mắt lên nhìn người kia, hỏi.

"Ai chà, tôi là Cương Tử! Chúng ta đã từng cùng đi tìm gái, ngài quên à, lần đó ngài chơi một lúc ba con bé, thật là dũng mãnh!"

Cương Tử nói.

"À? Thật không?"

Trần Trạch Long thường xuyên ra vào hộp đêm, cùng chơi đùa với rất nhiều bạn bè, mặc dù không có ấn tượng gì đối với người trước mặt, nhưng nghe hắn khen ngợi mình, cũng vui vẻ nói:

"Ha ha, vậy đã coi là gì, lần dũng mãnh nhất của tôi là một đêm bẩy nàng đấy!"

"Đúng vậy, chúng tôi cũng biết Trần thiếu gia là mãnh nhân mà!" Cương Tử vỗ vỗ vào bả vai Trần Trạch Long, nói:

"Đúng rồi, Trần thiếu gia, hỏi ngài chuyện này, nghe nói cổ phiếu Trần thị của các ngài gần đây biến động rất lớn, sau lưng có Trang gia đang kéo giá cổ phiếu lên cao, ngài biết chuyện này chứ?"

"Kéo giá cổ phiếu lên cao? Cái gì, thiệt hay giả?"

Gần đây Trần Trạch Long cũng không đến công ty, suốt ngày ăn chơi đàn đúm, cũng không chú ý, vừa nghe Cương Tử nói lập tức tỉnh rượu một nửa rồi.

"Không sai, hiện tại giá cổ phiếu Trần thị đã tăng trở lại vị trí ban đầu rồi, nghe nói còn tăng lên nữa cơ đấy!"

Cương Tử nói.

"Thật sao? Có chuyện này ư?"

Trần Trạch Long đột nhiên cảm thấy đó là một cơ hội, không chừng có thể làm cho hắn lật mình thoát khốn, đồng thời có thể kiếm được một số tiền lớn!

"Sao vậy, Trần thiếu gia, ngài không biết sao?"

Cương Tử nghi ngờ hỏi.

"Đâu có, giá cổ phiếu lên xuống là chuyện bình thường, làm gì có Trang gia nào cơ chứ!"

Trần Trạch Long vội vàng phủ nhận nói, giờ phút này hắn nghĩ duy nhất một chuyện là phải vội vàng về nhà, sau đó chớp lấy cơ hội lần này!

Sau khi Trần Trạch Long đi, Cương Tử âm thầm mỉm cười! Đương nhiên, Cương Tử chỉ là nhũ danh, còn tên thật của hắn chính là Mã Cường, thủ hạ của Đinh Bảo Tam.

Hắn còn được gọi là Tiểu Mã ca, đã từng một lần phát sinh xung đột với tôi, nhưng người này bằng đầu óc linh hoạt, đã được Quách Khánh nhanh chóng ủy thác trọng trách, phái đến XG để quản lý mấy hộp đêm.

Mà Trần Trạch Long đến hộp đêm này, lại chính là sản nghiệp của Tam Thạch bang.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 30.03.2017, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 10339
Được thanks: 8391 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 44: Trần thị đổi chủ.

Nhóm dịch: huntercd


Sau khi Trần Trạch Long trở về, chuyện đầu tiên hắn làm là mở máy tính, nhìn qua số của cổ phiếu Trần thị, thì thấy nó đang giảm xuống!

Mặc dù Trần Trạch Long không hiểu gì về thị trường chứng khoán, nhưng mà một số biểu hiện đơn giản hắn có thể hiểu, hiện giờ Trang gia kia đang chiếm giữ một số lượng lớn cổ phiếu, việc này đồng nghĩa với chuyện số lượng của Trần thị sẽ giảm.

Trần Trạch Long trầm tư một chút, sao đó hắn làm ra một quyết định mạo hiểm! Hắn quyết định tung ra toàn bộ cổ phiếu của tập đoàn trong tay mình, sau đó đợi Trang gia kia mua về, chỉ cần thành công, thì sẽ không những bị thiệt hại 2 tỷ, mà còn bị thiệt hại hơn nữa!

Đương nhiên, chuyện này không thể cho cha hắn là Trần Thiên Lôi biết được, trên tay hắn có 25% cổ phiếu của tập đoàn Trần thị, mà Trần Thiên Lôi chỉ có 26%, nếu như cả hai đồng thời có cổ phiếu, thì mới có thể nắm vững Tập đoàn Trần thị.

Một khi một bên ném ra cổ phiếu, nếu như có người nào đó thu mua được toàn bộ, thì sẽ mang lại cho Tập đoàn Trần thị tai hoa ngập đầu!

Nếu như chuyện này để cho Trần Thiên Lôi biết, thì chắc chắn Trần Thiên Lôi sẽ không cho hắn làm, bởi làm như vậy, thì có khác gì Tập đoàn Trần thị tự đâm đầu vào chỗ chết.

Thị trường chứng khoán ở XG có sự khác nhau so với ở trong lục địa, cổ đông đưa cổ phiếu ra thị trường, không cần phải xác minh gì cả, mà nó lập tức được lưu thông.

Tôi nghe Mã Cường báo lại, nhìn Quách Khánh cùng cười, quả nhiên Trần Trạch Long đã bị lừa!

Tôi không đợi thêm làm gì cho lâu nữa, lập tức phân phó thủ hạ kết thúc quá trình, đem tất cả cổ phiếu của Tập đoàn Trần thị mua vào. Ba ngày sau này, giá cổ phiếu của Tập đoàn Trần thị tăng 300%!

Số tiền này đã tương đối đủ, nhưng tôi còn phải bòn rút nữa, làm sao cho Trần Trạch Long tung hết số cổ phiếu trong tay hắn, để đạt 2 tỷ đồng lợi nhuận!

Mấy ngày tiếp theo, tôi lại lệnh cho thủ hạ tung cổ phiếu ra, làm cho giá cổ phiếu sụt xuống.

Quả nhiên Trần Trạch Long không còn nhẫn vại được nữa, vốn hắn tham tiền định găm hàng, nhưng không nghĩ tới cái Trang gia kia đã bắt đầu tung cổ phiếu ra.

Nhưng mà như vậy vẫn có lợi, Trần Trạch Long quyết định thật nhanh, mau chóng đem toàn bộ cổ phiếu trong tay ném ra ngoài! Trần Trạch Long có chút vừa lòng, số cổ phiếu này đem lại cho hắn lợi nhuận không nhỏ!

Đang lúc Trần Trạch Long còn ảo tưởng về cổ phần của mình tung ra, hắn nghĩ cổ phiếu của Trần thị sẽ giảm mạnh, vì số cổ phần trong tay hắn tung ra bằng cả ½ số lượng trên thị trường!

Nhưng mà ngoài dự kiến của Trần Trạch Long chính là, cổ phần trong tay hắn vừa mới tung ra, thì thị trường lại đảo lộn, mua toàn bộ cổ phần của hắn, giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

Sau khi nghe thủ hạ báo lại, con số thu mua cổ phiếu của Trần thị đạt mất gần 30 tỷ tài chính, nhưng cũng không so gì với tôi cả. Tôi với Quách Khánh nâng ly chúc mừng.

Lúc đầu, Trần Trạch Long còn hi vọng, Trang gia kia chỉ có hành động tham lời mà thôi. Nhưng mà khi hắn thấy cổ phiếu Trần thị tăng cao tới mấy ngày sau, thì làm cho hắn thừ người!

Bất đắc dĩ, hắn chỉ còn cách bắt đầu ném số tiền mới bán cổ phiếu vào, bắt đầu mua ngược lại, nhưng giá của Trần thị đang tăng cao, hơn nữa số lượng lưu thông cũng không phải nhiều.

Trần Trạch Long dùng 3 ngày thời gian, hao tổn một số nửa tài chính, chỉ mua lại được có 2%, đây còn là tôi cố ý nhường cho hắn.

Trần Trạch Long không còn cách nào khác, một mặt thu mua, một mặt cầu xin ông nội, bà ngoại, quan thế âm bồ tát cho giá của cổ phiếu Trần thị giảm xuống!.

"Lão Đại, trong tay chúng ta hiện giờ có 36% cổ phần của Trần thị, bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?" Quách Khánh ngẩn ngơ hỏi.

"Tham gia đại hội cổ đông, sau đó tiếp nhận Trần thị!"

Tôi nói.

"Lão Đại, cậu không phải muốn tiếp nhận Tập đoàn Trần thị đó chứ?"

Quách Khánh ngạc nhiên nói.

"Ách... Tớ nghĩ mình đã đầu tư hơn 30 tỷ, đó là một số tiền lớn, chẳng lẽ cậu coi tớ là người nhiều tiền như nước hay sao!"

Tôi nói

"Sau khi kiếm lại được số tiền bỏ ra thu gom Trần thị rồi hãy nói!"

... ... ... ...

Trong phòng họp của Tập đoàn Trần thị, mọi người đều rối rít bàn tán.

"Lão Triệu, có chuyện gì xảy ra vậy, mới sáng sớm đã có người gọi điện thoại tới, bảo là triệu tập đại hội cổ đông, còn chưa đợi tôi hỏi có chuyện gì, thì bên kia đã dập máy!"
Một cổ đông nói.

"Lão Trương, tôi cũng không rõ ràng lắm, tôi với ông cũng giống nhau, sáng sớm nhận được điện thoại, bên kia cũng nói như vậy!"
Lão Triệu nói.

Đang lúc mọi người nghị luận sôi nổi, thì cửa phòng họp bị đẩy ra, có một người trẻ tuổi tiến vào, nhìn chung quanh bốn phía, trực tiếp ngồi trên ghế chủ tịch. Người này đương nhiên là tôi!

"Người này là ai vậy? Tại sao lại ngồi vào vị trí của Trần tiên sinh?"

"Nhìn hắn còn trẻ như vậy, có khi là thư ký của Trần tiên sinh? Hắn đúng là không hiểu quy củ rồi!"

"Đúng vậy, có lẽ chỉ mới gia nhập tập đoàn?"

Cái lão Trương kia không nhịn được nữa, nhìn tôi trách mắng:

"Tiểu tử kia, cậu đang làm gì! Cậu có biết hay không, vị trí mà cuậ đang ngồi là của Trần tiên sinh !"

Tôi khẽ mĩm cười nói:

"Mọi người đừng nên nóng vội, chờ chút nữa sẽ rõ mọi chuyện!"

Câu nói vừa rồi của tôi làm cho các cổ đông không hiểu! Nhưng mà bọn họ cũng không biết tôi định làm gì, nên cũng im lặng không nói.

Lại một lát sau, Trần Thiên Lôi đẩy cửa phòng họp vào, nhìn thấy bên trong có nhiều người như vậy, thì rất là kinh ngạc, kỳ quái hỏi: "Tại sao tất cả mọi người lại ở đây?"

"Trần tiên sinh, không phải là ngài triệu tập đại hội cổ đông hay sao?"

"Đúng vậy, Trần tiên sinh, ngài đã tới, thì nói cho chúng tôi biết, chuyện này là sao vậy?!"

Mọi người rối rít hỏi.

Trần Thiên Lôi cũng không hiểu, nói:

"Tôi không có báo cho mọi người !"

"Được rồi, mọi người không nên suy đoán nữa, là tôi báo cho mọi người ! Nếu mọi người đã đến đông đủ, thì chúng ta cũng nên bắt đầu đi!"
Lời nói của tôi vang lên khắp phòng họp, mặc dù âm thanh của tôi không lớn, nhưng mà mọi người lại có thể nghe rõ ràng.

Lúc này, Trần Thiên Lôi mới phát hiện, vị trí của mình lại bị một người trẻ tuổi ngồi, việc này đúng là không chấp nhận được.

Cho dù Trần Thiên Lôi tính tình có tốt hơn nữa, thì giờ phút này cũng phải tức giận! Hắn giận đỏ mặt, nhìn tôi nói:

"Cậu là ai! Tới tập đoàn Trần thị chúng tôi làm gì? Nơi này không hoan nghênh cậu, mời cậu lập tức rời đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí! Đừng ở đây mà làm loạn!"

"A? Nếu như chuyện tiếp nhận Tập đoàn Trần thị mà là chuyện làm loạn, vậy thì xin hỏi, trong mắt Trần tiên sinh, đâu mới là đại sự? Chẳng lẽ là chuyện, cậu con trai bảo bối của ông thua mất mấy tỷ vào mảnh đất kia hay sao?"

Tôi lên tiếng châm chọc nói.

"Cậu, cậu... rốt cuộc là ai? Tại sao cậu biết những chuyện này!"

Trần Thiên Lôi khiếp sợ chỉ vào người của tôi nói.

"Tôi là ai sao, ông khẳng định không xa lạ gì, tôi tên là Lưu Lỗi."

Tôi thản nhiên nói.

"Cái gì, cậu chính là Lưu Lỗi! Tốt lắm, rất tốt! Còn nhỏ tuổi, mà đã lợi hại như thế này! Nhưng mà…chuyện lần trước tôi còn chưa truy cứu, mà lần này cậu lại dám tới Tập đoàn Trần thị của chúng tôi quấy rối!"

Trần Thiên Lôi nghe nói người trước mặt này chính là người làm cho Tập đoàn Trần thị chao đảo, trong bụng không khỏi chấn động, hắn thật sự không dám tưởng tượng người trước mặt này thoạt nhìn còn nhỏ tuổi hơn Trần Trạch Long một chút, vậy mà lại làm cho Tập đoàn Trần thị tổn thất hơn 2 tỷ! Không khỏi thầm than, A Long đúng là không bằng một phần vạn của hắn! Nhưng mà tán thưởng thì tán thưởng, người này vẫn là đại địch.

"Tôi chẳng phải nói rồi hay sao, tôi tới là tiếp nhận tập đoàn Trần thị, nếu như ông cho rằng là quấy rối, tôi cũng không có cách nào khác, Trần chủ tịch, a, là Chủ tịch tiền nhiệm mới đúng!"
Tôi trêu chọc nói.

"Tiếp nhận? Cậu có ý gì... Tôi biết rồi, người tập kích cổ phiếu của Tập đoàn Trần thị là cậu!"
Trần Thiên Lôi chỉavào người của tôi hét lớn.

"Không sai, chính là chính là tại hạ, thật ngại quá."
Tôi buông tay ra nói.

Trần Thiên Lôi giờ phút này trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, trầm ổn nói:

"Cho dù cậu có thua mua tất cả cổ phiếu trên thị trường, cũng chỉ được có 40%, mà Trần gia chúng tôi chiếm 51% cổ phần, còn hơn 9% nằm trong tay của các cổ đông ngồi đây, cậu cũng chỉ là một cổ đông mà thôi, còn chúng tôi là đại cổ đông. Mà Tập đoàn Trần thị có quy định, mọi chuyện do chủ tịch quyết định, cổ đông không quyền lên tiếng, chỉ có quyền được chia lợi nhuận hoa hồng mà thôi!"

"A, vậy thì tốt, sau này chỉ có một mình tôi nói, đỡ cho người khác phải làm loạn!"

Tôi cười nói.

"Tiểu tử, cậu không nghe rõ hay sao, Trần gia chúng tôi có 51% cổ phần, dù thế nào đi chăng nữa, cậu cũng không thể khống chế Tập đoàn Trần thị được !" Trần Thiên Lôi nhìn tôi nói.

Nhưng mà trong lòng hắn đúng là có chút bối rối.

"Trước kia có thể là như vậy, bây giờ như thế nào, chưa chắc đã nói như vậy được?"

Tôi tiện tay lấy một tờ giấy ra nói.

"Lời này của cậu là có ý gì!"

Trần Thiên Lôi trầm giọng nói.

"Ông gọi điện thoại cho con trai bảo bối của mình thì biết?"

Tôi cười lạnh nói.

Trần Thiên Lôi địa sắc mặt biến đổi, lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Trần Trạch Long, nhưng chưa nói được hai câu thì sắc mặt đã kịch biết. Cúp điện thoại, Trần Thiên Lôi ôm ngực thở dốc ở trên ghế.

"Trần tiên sinh, ngài làm sao vậy?"

Đám cổ đông vội vàng vây quanh Trần Thiên Lôi.

Người tôi nhằm vào chính là Trần Trạch Long.

Trần Thiên Lôi mặc dù là cha của hắn, nhưng mà cũng không có thâm cừu đại hận gì tới tôi cả.

Hắn như thế nào cũng là người hơn 60 tuổi rồi, tôi không muốn có chuyện gì xảy ra với hắn, nên tôi chủ động đi về phía hắn

"Cậu muốn làm gì!"

Cổ đông cửa thấy tôi tới đây, rối rít đương tại : đang phía trước tôi.

"Các người không muốn ông ta có chuyện thì mau tránh ra!" Tôi không chút nào để ý tới bọn họ, trực tiếp đẩy đám người ra đi tới bên cạnh Trần Thiên Lôi.

Tôi biết Trần Thiên Lôi cũng không có bệnh nặng gì, chỉ là lửa giận công tâm, nhưng nếu như chậm trễ hóa giải, cũng có thể nguy hiểm tới tính mạng.

Tôi giơ tay lên, đặt ở trên bộ ngực của Trần Thiên Lôi, âm thầm vận tinh thần lực, làm cho hắn trở nên thoải mái.

Trần Thiên Lôi sắc mặt dần trở nên bình thường, thở dài một cái nhìn tôi nói:

"Cám ơn cậu trẻ tuổi! Không nghĩ tới cậu còn biết khí công”.


Một lát sau, Trần Thiên Lôi mới chậm rãi nói:
"Tôi thua! Sau này Trần thị sẽ là của cậu rồi! Đi thôi, người trẻ tuổi, cùng đi tới phòng làm việc của tôi, chuyển giao đồ đạc một chút! Ai, tôi già rồi, con trai lại không thành tài, cơ nghiệp này sớm muộn cũng rơi vào tay người khác, bây giờ thì cũng bớt lo rồi! Lão đầu tử tôi có thể yên ổn mà làm một cổ đông!"

Trần Thiên Lôi chỉ trong nháy mắt mà đã già hơn rất nhiều, dù sao không ai có thể bình tĩnh trong tình huống này.

Tôi thở dài, không có nói gì cả, sự đời vốn là như vậy.

Theo lý thuyết, chuyện thay đổi chủ tịch của một tập đoàn, nhanh thì mấy ngày, chậm thì một tháng, nhưng Trần Thiên Lôi đã không còn mặt mũi nào cả nên thúc giục chuyển giao thật nhanh.

Trần Thiên Lôi nhìn vào cái ghế mình đã ngồi mấy chục năm, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn lần, chậm rãi đi tới trước két bảo hiểm, run rẩy mở khóa an toàn, lấy ra mấy tập văn kiện, cùng một cái laptop, nhìn tôi nói:

"Đây là những giấy tờ trọng yếu, tôi với cậu ký tên là được rồi, những thứ khác giao cho luật sư trong công ty làm đi. Trong cái laptop này, là tài sản của Trần thị, cũng có các thông tin khác, tôi cũng chuyển giao cho cậu, hi vọng Tập đoàn Trần thị trong tay cậu không xuống dốc..."

Tôi nhìn cảnh trước mặt này, bỗng nhiên có chút không đành lòng. Ý của tôi là sau khi có được Tập đoàn Trần thị, sẽ tách nó ra rồi bán lẻ, nên bán tháo thì bán tháo, chỉ mong thu lại được 30 tỷ lúc đầu. Nhưng không ngờ làm cho Trần Thiên Lôi phải suy nghĩ nhiều như vậy!

Nhìn lão nhân trước mắt này, lại làm tôi do dự.

Trần Thiên Lôi kinh ngạc nhìn tôi hồi lâu, sau đó mới nói:

"Lấy số lượng tài chính trong tay cậu, tôi có thể đoán được, trong nội địa, cậu nhất định có thế lực không bình thường, có lẽ cậu không quan tâm tới tập đoàn, chỉ tới đây với mục đích báo thù cho hôn thê mà thôi, quên đi, Tập đoàn Trần thị đã trong tay của cậu, thì cậu muốn làm gì thì làm!" Trần Thiên Lôi dường như đã nhìn thấu tâm tư của tôi, nói.

Nói xong, Trần Thiên Lôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn tôi thì lâm vào trầm tư.

Bỗng nhiên, tôi đưa ánh mắt nhìn tới một bức ảnh trên bàn làm việc của Trần Thiên Lôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 30.03.2017, 00:42
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 10339
Được thanks: 8391 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 45 Quan Hệ Rắc Rối Phức Tạp

"Trần tiên sinh, tấm hình này..."

Tôi có chút ít kinh ngạc chỉ vào tấm hình kia nói.

Bởi vì hình ảnh trong tấm hình kia chính là con hẻm nhỏ ở gần chợ bán thức ăn của Tân Giang, mà nhà của Trần Vi Nhi ở gần con hẻm này, tôi với Trần Vi Nhi ôm nhau ở đây, nên tôi vô cùng quen thuộc!

Trần Thiên Lôi nghe được câu hỏi của tôi, lẳng lặng cầm cái khung lên, lau chùi một hồi, hít sâu một hơi, có chút hoài niệm nói:

"Tấm hình này là thời trẻ của tôi, đây là em trai tôi trong gia tộc mình!"

Trần Thiên Lôi trước kia thân là chủ tịch tập đoàn, nên không có cách nào nhớ lại cả, hôm nay, trên mình đã nhàn nhã, cho nên tiếp tục nói:

"Năm đó nhà của tôi nghèo lắm, không đủ sức nuôi hai người con, nên tôi cáo biệt quên hương, cùng bạn bè nhập cư trái phép tới XG. Sau đó đi làm công trường cho người khác, có chút ít tiền, thì tổ chức ra công ty của mình, không nghĩ tới đã mấy chục năm rồi, với lại cũng thành sự nghiệp như thế này... Chỉ là không biết cha tôi còn sống hay không, mấy chục năm bận rộn, tôi cũng muốn về một chút, cũng không có thời gian, hôm nay đã không còn chuyện gì cả, nhân thời gian rảnh rỗi, tôi cũng về lại xem! Từ người của cậu có thể đoán, kinh tế của cậu ở nội địa vô cùng tốt, không biết em trai tôi giờ thế nào, đã lấy vợ hay chưa..."

"Tôi... cũng là người Tân Giang..."

Tôi đột nhiên cảm giác được có cái gì đó không đúng, một ý niệm trong đầu tôi lóe lên, nhưng lại bay mất, không nắm giữa được nó.

"A!" Trần Thiên Lôi sửng sốt, có chút vui mừng nhìn tôi, kích động nói:

"Cậu là người ở Tân Giang? Xem ra quê mình giàu rồi, vậy thì tôi cũng đỡ lo!"

Tôi chỉ cười khổ, người nghèo ở đâu mà chẳng có, tôi có tiền không có nghĩa là họ có tiền, nhưng mà cuộc sống của người dân đúng là được đề cao không ít!

"Đúng rồi, cậu có quen Trần Thiên Vũ không?"

Trần Thiên Lôi đột nhiên hỏi.

Trần Thiên Vũ! Trong lòng tôi cả kinh, đã mơ hồ đoán được quan hệ trong chuyện này, xem ra chuyện lần này đúng là không dễ giải quyết rồi!

Bởi vì, Trần Thiên Vũ là một trong những nhạc phụ của tôi, là cha của Trần Vi Nhi!

Mặc dù tôi hi vọng chỉ là trùng tên, nhưng chuyện này lại là sự thực! Nhà của Trần Vi Nhi cũng ở ngõ hẻm kia, mà cha của Trần Vi Nhi cũng nhắc tới, có một người anh đi XG từ lâu rồi!

Việc đã đến nước này, tôi cũng không giấu diếm, nói:

"Tôi biết một người 38 tuổi, ở gần chợ bán thức ăn, có phải người ông muốn tìm hay không?"

"Đúng vậy, hắn 38 tuổi, nhà ở gần chợ bán thức ăn! Cậu…cậu quen em trai của tôi!"

Trần Thiên Lôi kinh ngạc nói:

"Hắn còn khỏe chứ!"

"Chú ấy rất tốt, mấy năm trước mới giải phẫu thay thận xong, vô cùng thành công, hiện giờ cùng với thím mở nhà hàng ăn, buôn bán rất tốt, đã hình thành một dây chuyền, vươn ra cả tình Tùng giang rồi!"

Tôi nói.

"Cái gì, hắn bị bệnh? Nhưng mà khỏe lại là tốt rồi, không hổ là em trai tôi, đúng là có tiền đồ!"

Trần Thiên Lôi cao hứng nói, tâm tình lo lắng vừa rồi đã bị đánh bay.

"Không đúng... Tại sao cậu biết rõ ràng như thế, cậu…cậu và hắn có quan hệ như thế nào!"

Trần Thiên Lôi vừa rồi cao hứng, nên bỏ qua một chi tiết trọng yếu, người ở thành phố đâu có biết nhau rõ như vậy? Lúc này nhớ tới, sắc mặt có chút cổ quái nói.

"Trần Thiên Vũ là cha vợ của tôi."

Tôi cũng không có dấu diếm hắn.

"Cái gì! Hắn là cha vợ của cậu! Vậy thì…A Long lái xe đâm phải em gái hắn!"

Trần Thiên Lôi vẻ mặt càng thêm cổ quái. Dù sao chuyện trùng hợp như vậy, thì đúng là có chút khó tin.

"Không phải... Đó chỉ là một trong những lão bà của tôi..."

Tôi giải thích.

"A!"

Trần Thiên Lôi bừng tỉnh đại ngộ, lấy địa vị của hắn, thì chuyện tôi có mấy lão bà cũng không có gì kỳ quái, chỉ càng thêm hoài nghi thân phận của tôi.

Trần Thiên Lôi biết, làm nhà hàng và bất động sản sẽ kiếm được món lời kếch xù, theo lý thuyết Trần Thiên Vũ khẳng định vô cùng giàu có. Chỉ cần căn cứ vào người con rể này thì đủ biết, bỏ vài chục tỷ ra làm chuyện này thì không tầm thường chút nào.

"Ai! Đều bởi vì tiểu tử thúi A Long này, lúc này chúng ta cũng coi như là thân thích... à quên, tôi thua chính là thua, được rồi, lão đầu tử tôi không có lẩm cẩm như vậy, thừa dịp này tôi về Tân Giang một chút, sau đó gặp cháu gái của tôi."

Trần Thiên Lôi nói.

Đây là một kết quả mà tôi không muốn, vốn tôi định làm cho long trời lở đất, nhưng giờ phút này không cách nào tiếp tục nữa rồi. Cho dù thế nào đi nữa, cũng phải nể mặt Trần Vi Nhi một chút. Nhìn bóng lưng Trần Thiên Lôi rời đi, tôi bỗng nhiên có chút khó hiểu.

……

Trần gia.

Trần Thiên Lôi gọi Trần Trạch Long vào trong thư phòng, Trần Trạch Long buồn nản cúi đầu.

"A Long, Trần gia chúng ta thất bại, bây giờ Tập đoàn Trần thị đã nằm trong tay người khác rồi!"

Trần Thiên Lôi lần này cũng thật lòng muốn giáo huấn đứa con trai này một chút

"Cha, con biết sai rồi..."

Trần Trạch Long lẩm bẩm nói:

"Cha, chúng ta chẳng phải vẫn còn tiền hay sao, chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa!"

"Không có, không có gì cả! Cổ phiếu trong tay cha còn phải đem trả nợ ngân hàng!"

Trần Thiên Lôi nói.

"Cái gì! Chúng ta không còn gì cả?"

Trần Trạch Long có chút không tin nói.

"Đúng, không còn gì cả, ngay cả cái biệt thự này cũng không còn, ngày mai chúng ta phải rời đi rồi!"

Trần Thiên Lôi nói.

Trần Trạch Long nghe xong, lập tức ngẩn ngơ, hắn không ngờ sự thất bại của hắn lại mang tới cho Trần gia tai họa như vậy! Cho tới lúc này, Trần Trạch Long mới chính thức giác ngộ, mới hiểu được sự chênh lệch giữa hắn với người khác.

Sáng sớm ngày thứ hai, Trần Thiên Lôi cùng Trần Trạch Long mua vé máy bay, bay trở về Tân Giang, tôi liên tục suy nghĩ, quyết định để cho Trần Thiên Lôi tiếp tục xử lý Trần thị, nhưng mà bị Trần Thiên Lôi nhẹ nhàng cự tuyệt, Trần Thiên Lôi cười nói:

"Lão nhân như tôi phải vất vả lắm mới có một ngày như thế này, hơn nữa cũng nên để cho Trần Trạch Long có một bài học!"

Tôi cũng không còn cách nào khác, chỉ đành đem Trần thị tạm thời giao cho Quách Khánh xử lý, đừng nhìn Quách Khánh là xã hội đen, nhưng sản nghiệp của hắn cũng có không ít, bản lĩnh quản lý cũng tương đối tốt.

Tôi không nghĩ tới chính là, kế hoạch báo thù của tôi lại khiến cho Trần Trạch Long hối cả, thời gian sau này, với trước đây, hắn đúng là hai con người khác nhau hoàn toàn!

Sau mấy ngày nữa, trong lúc rảnh rỗi, tôi tự mình ra ngoài đi dạo, dùng hẳn một tuần lễ ngắm cảnh ở XG. Tôi cự tuyệt yêu cầu cùng đi của Quách Khánh, lý do rất đơn giản, trông hắn to cao như vậy, định cản trở công việc tán gái của tôi hay sao!

Lúc này tôi mới chính thức lãnh hội lời của Quách Khánh nói: "Hắc bang mới chính là yêu đảng, yêu nước, yêu dân" là như thế nào, bởi thủ hạ của Quách Khánh khi nhàn rỗi đều làm việc trợ giúp người khác, thấy vậy tôi hoàn toàn ngẩn ngơ!

Tôi ngất, không ngờ Quách Khánh lại thành lập được một tổ chức phúc lợi xã hội... Không biết những tổ chức xã hội đen khác thấy sẽ có cảm tưởng như thế nào! Tôi không biết chính là, vì chuyện này mà họ không hài lòng, định hợp nhau lại, tổng công kích Tam Thạch Bang.

Tôi đi vài vòng, sau đó đi tới một chi nhánh tuyển mộ của Tập đoàn Ánh Rạng Đông. Danh tiếng của tập đoàn đã nổi tiếng thế giới, nên người tới tuyển mộ đúng là vô cùng đông đảo.

Tôi rất mất sức mới chen được tới bàn tuyển mộ, nhưng tôi chưa kịp nói, đã có mấy người bất mãn nói: "Cậu này làm gì vậy?! Không biết xếp hàng sao!"

Tôi chỉ còn cách cười khổ, bọn họ tưởng tôi tới nộp đơn! Nhưng mà cũng khó trách, Tập đoàn Ánh Rạng Đông tuyển mộ lần này là những giao dịch viên, nhân viên chăm sóc khách hàng…nhân viên kỹ thuật thì do tổng bộ phái tới, nên mới đông khủng khiếp như vậy.

Đúng lúc tôi đang lúng túng, thì sau lưng tôi có một âm thanh vang lên:

"Tiểu Lưu, sao cậu lại tới đây?"

Tôi quay đầu lại nhìn, thì hóa ra là tổng giám đốc chi nhánh ở XG là Trương Giang, người này trước kia là thư ký của chú Triệu, đương nhiên là biết tôi. Mặc dù hắn không biết thân phận thực sự của tôi, nhưng nhìn quan hệ của chú Triệu với tôi không bình thường, thì đối với tôi rất là khách khí.

Lúc này, những người bên cạnh tôi đã tự động tránh ra, bởi vì Trương Giang mặc trang phục của tập đoàn, hơn nữa trước ngực còn đeo thẻ, chắc chắn là người này tới để chọn người rồi!

Lúc này, những người lúc nãy mắng tôi lập tức cúi đầu, họ nghĩ tôi có thể nói chuyện với người phụ trách cao nhất của chi nhánh tập đoàn ở đây, đương nhiên cũng là tầng lớp lãnh đạo cấp cao.

"Sao vậy, Trương ca, anh là giám đốc một chi nhánh, sao phải tự mình chọn người, những chuyện này chẳng phải do nhân viên tổng bộ làm hay sao?"

Tôi thuận miệng hỏi.

"Đúng vậy, vốn anh đang cùng với mấy kỹ sư nghiên cứu phưng án xây dựng trụ sở, nhưng mấy người ở đây nói là không có anh thì không xong, nên anh đành phải tới."

Trương Giang nhún vai nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 15.04.2017, 00:09
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 10339
Được thanks: 8391 lần
Điểm: 10.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 46: Quái Nhân Khoa Học

Tôi gật đầu, lãnh đạo của Tập đoàn Ánh Rạng Đông luôn phải chăm chỉ làm việc, và quán xuyến công việc đặt ra, đây chính là quy củ đã được đặt thành điều lệ của công ty.

Lúc này, có một trung niên nam nhân, đầu tóc rối tung lên, râu mọc lởm chởm, đang đứng ở trước bàn không ngừng nói gì đó. Tôi tiến lên, chỉ nghe người nam nhân kia nói:

"Tập đoàn Ánh Rạng Đông của các người không phải tự xưng là tập đoàn có kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới hay sao, kỹ thuật này của tôi có thể so sánh với các người không?!"

Nhân viên làm việc giải thích:

"Thật xin lỗi tiên sinh, chúng tôi bây giờ tuyển mộ chỉ là nhân viên kinh doanh và quảng cáo, nhân viên nghiên cứu là do tổng bộ trực tiếp phái tới, chúng tôi không quyền can thiệp!"

"Tôi muốn gặp người phụ trách cao nhất của các người!"

Trung niên nam nhân nói.

"Tiên sinh, chúng tôi đã báo cho giám đốc của chi nhánh, chắc ông ấy đang tới đây!"

Nhân viên làm việc vẫn giữ chừng mực, nói.

Đối với thái độ của người này tôi rất là hài lòng, nếu như người của tập đoàn khác thì sẽ ra oai với người trung niên này!

Trương Giang cũng nhìn thấy tình huống ở hiện trường, đi tới cùng với tôi.

"Ai!"

Trương Giang thở dài nói:

"Ở tổng bộ cũng như vậy, ai cũng nói rằng mình nắm giữ những kỹ thuật tiên tiến, để tiến vào làm việc trong Tập đoàn Ánh Rạng Đông, nhưng thực ra chỉ là lừa bịp!"

Tôi gật đầu, tình huống như thế quả thật tồn tại. Tập đoàn Trần thị hiện nay đã tung ra rất nhiều kỹ thuật trọng yếu, những kỹ thuật này đều đã vượt mức kỹ thuật của khoa học hiện nay.

Điều làm cho tôi vui mừng nhất chính là, những phát minh này đều hoàn toàn do nhân viên nghiên cứu của tổng bộ phát minh ra.... Nói tóm lại Tập đoàn Trần thị có thể dẫn đầu trong mấy trăm năm tiếp theo.

"Xin chào ngài, tôi chính là giám đốc của chi nhánh tại XG Trương Giang, xin hỏi tiên sinh có chuyện gì không?"

Trương Giang lễ phép hỏi.

"Nga? Cậu là Tổng kinh lý, vậy thì tốt quá, tôi tìm cậu! Cậu có thể xem nó được không?"

Trung niên nam nhân thấy giám đốc tới, thì hưng phấn nói.

"Vậy thì ngài muốn tôi xem cái gì, tôi mặc dù là giám đốc, nhưng trên tôi vẫn còn lãnh đạo cấp cao hơn."

Trương Giang giải thích.

"Tôi nói cùng với cậu đã, tôi đang nghiên cứu một loại nhiên liệu mới, nếu như thành công có thể thay thế được dầu mỏ, nhưng hiện giờ đang thiếu hụt tiền và kinh nghiệm!"

Trung niên nam nhân lấy ra một xấp tài liệu nói.

"Cái này... Tiên sinh, Tập đoàn Ánh Rạng Đông chúng tôi chưa có lĩnh vực nghiên cứu về nhiên liệu..."

Trương Giang nói.

"Hừ, các người cho tôi là tên lừa gạt hay sao? Tôi cho cậu biết, tôi tên là Tôn Tứ Khổng, viện sĩ học viện G của nước X, đây là giấy chứng nhận công tác của tôi!"

Vừa nói trung niên nam nhân đồng thời móc từ trong túi ra một cái giấy chứng nhận, ném lên trên bàn nói:

"Tôi hiện tại cần chính là tài chính, hơn nữa còn cần một số lượng lớn kinh phí để nghiên cứu, hơn nữa thành quả nghiên cứu của tôi cũng do các người độc quyền, tôi chỉ muốn có đầy đủ kinh phí và một phòng thí nghiệm tiện nghi!"

"Cái này..."

Trương Giang cũng không cách nào làm chủ, nhưng tập đoàn hiện tại đúng là đang tuyển lựa nhân tài như thế này.

Tôi nhìn người trước mặt, bỗng nhiên nghĩ tới kỹ thuật ban đầu bán cho microsoft, đây đúng là một ý tưởng vĩ đại của loài người! Tôi đưa tay ngăn trở Trương Giang đang muốn lên tiếng, nhìn Tôn Tứ Khổng nói:

"Xin đưa tài liệu cho tôi xem một chút!"

"Cậu là ai? Cậu nói xem thì có thể xem hay sao?"

Tôn Tứ Khổng hỏi ngược lại.

"Nếu nghiên cứu của anh có giá trị, tôi đương nhiên có thể bảo Tập đoàn Ánh Rạng Đông cung cấp những điều kiện của anh!"

Tôi khẽ cười nói.

Tôn Tứ Khổng nghe xong sửng sốt, nghi ngờ nhìn Trương Giang một cái, giám đốc một chi nhánh của Tập đoàn Ánh Rạng Đông còn không thể đáp ứng, người này có thể hay sao?

Trương Giang thấy tôi lên tiếng, lại thấy Tôn Tứ Khổng đang nhìn về phía hắn, cho nên gật đầu, ý nói lời của tôi là thực. Trương Giang đương nhiên rõ ràng năng lực của tôi, bởi vì hắn biết quan hệ của tôi với chú Triệu không bình thường

Tôn Tứ Khổng có được khẳng định của Trương Giang, thì lập tức chuyển mục tiêu sang tôi, cầm tài liệu trên bàn cuống quýt đưa lên.

Tôi mở ra vừa nhìn, thì sợ hết hồn, Tôn Tứ Khổng nghiên cứu lại là loại dùng nước làm nhiên liệu! Nếu như những người khác thấy được, nhất định sẽ cho hắn là kẻ điên hoặc là kẻ ngu, nhưng mà mấy hôm trước tôi đã chứng kiến nhiên liệu dành cho phi thuyền của người Anamis, phát hiện này làm tôi vô cùng khiếp sợ!

Sự nghiên cứu của Tôn Tứ Khổng này đúng là vượt mức khoa học hiện thời! Tôi lại tiếp tục xem, thì thấy lý luận của Tôn Tứ Khổng cũng tương tự như của người Anamis, nói cách khác, Tôn Tứ Khổng đã dần tiếp cận được vấn đề! Chỉ là những vấn đề cụ thể thì lại chưa thể thực hiện được!

Tôi cân nhắc một chút, tài liệu của Tôn Tứ Khổng nghiên cứu quả là kinh hãi thế tục, nếu như đem những thứ này công bố ra, tất sẽ tạo thành sự hỗn loạn cho xã hội! Cho nên tôi nhìn Tôn Tứ Khổng nói:

"Tôi có thể cung cấp tài chính, cũng có thể lập phòng thì nghiệm như anh nói, nhưng anh không thể gia nhập Tập đoàn Ánh Rạng Đông, đây chỉ là sự ủng hộ của cá nhân tôi."

Tôn Tứ Khổng vừa nghe có người chịu xuất tiền cho hắn nghiên cứu, đâu còn quan tâm tớ gì khác! Bản thân hắn chính là quái nhân khoa học, lấy nghiên cứu khoa học làm sự vui thú của cuộc đời, căn bản không quan tâm tới gì khác, cho nên lập tức đáp ứng nói:

"Không thành vấn đề, cậu chỉ cần cho tôi cung cấp kinh phí nghiên cứu, tôi cũng chẳng cần biết cậu dùng thành quả nghiên cứu làm gì, cho dù bán cũng được!"

"Tốt, ở đây nhiều người, anh đi theo tôi, chúng ta thương lượng cụ thể một chút!"

Tôi nhìn Tôn Tứ Khổng nói.

Trương Giang nhìn thấy tôi lại có thể cảm thấy hứng thú với những thứ này, cho là tôi nhất thời cao hứng, cũng không hỏi nhiều, dù sao tôi cũng là người có tiền, nên Trương Giang sẽ không quan tâm nhiều

Tôi vẫy một chiếc xe taxi, bảo tài xế đi về biệt thự của Quách Khánh. Xuống xe, tôi dẫn hắn trực tiếp đi vào phòng của tôi.

"Hạng mục nghiên cứu của anh rất tốt, không biết anh đã có thành quả nghiên cứu hay chưa?"

Tôi rót chén nước cho Tôn Tứ Khổng nói.

"Có! Nhưng mà..."

Tôn Tứ Khổng do dự nói:

"Những thứ này rất tốn tiền, một hạng mục động cơ chạy thử nhiên liệu phải mất tầm 500 triệu..."

"Ha hả, phương diện tài chính anh đừng có lo lắng, tôi nếu đã đáp ứng anh, thì anh có thể thoải mái làm thí nghiệm nghiên cứu!"

Tôi cho Tôn Tứ Khổng ăn một viên Định Tâm hoàn.

Tôn Tứ Khổng nghe xong hai mắt sáng lên, vội vàng lấy những hạng mục nghiên cứu còn lại trong cặp sách ra, đưa cho tôi, nói:

"Lão Tôn tôi không bốc phét, chỉ cần có tiền, cái gì tôi cũng có thể làm được, cậu xem đi, đây là dự án cung cấp nước cho sa mạc, đây là dự án chuyển nước biển thành nước ngọt, còn có cái này, đây là lý luận bước đầu nghiên cứu tàu con thoi, nếu như để nghiên cứu, có thể trở thành UFO trong truyền thuyết, nhưng mà đây chỉ là phương diện lý luận của tôi mà thôi..."

Tôn Tứ Khổng thao thao bất tuyệt giới thiệu cho tôi, nghe thấy vậy thì tôi trợn mắt há mồm, người trước mắt này chính là một quái nhân khoa học. Trời ạ, sao người này có thể để tôi gặp được cơ chứ, có phải là nhân phẩm tốt hay không?.

Mặc dù rất nhiều hạng mục vẫn chỉ là mô hình lý luận, nhưng như thế đã là rất giỏi rồi, đây chính là dựa vào năng lực của hắn để nghiên cứu ra!

Tôn Tứ Khổng thấy bộ dáng khiếp sợ của tôi, rất là đắc ý.

Tôi thấy Tôn Tứ Khổng đắc ý, thì trong lòng tính toán đả kích hắn một chút! Giờ phút này tôi đã có ý nghĩ thu dụng Tôn Tứ Khổng, cho nên nếu như muốn cho hắn thành thật làm việc cho tôi, thì biện pháp tốt nhất là chứng minh tôi mạnh hơn so với hắn. Tôi vẫn phải trông vào hắn để làm một chút việc mà!

Cho nên tôi nhàn nhạt cười nói:

"Hóa ra chỉ là một chút mô hình lý luận! Không gạt anh, tôi cũng là một người nghiệp dư yêu thích khoa học, tôi tìm anh, cũng chính là vì tôi đang nghiên cứu nước làm nhiên liệu!"

"Cái gì?" Tôn Tứ Khổng nghe tôi nói như vậy, lập tức tỏ ra vô cùng tức giận, nhìn tôi quát: "Cậu xcó ý gì, xem thường tôi sao? Nếu như cậu không đầu tư, thì nói một câu, đừng có nói những lời này!"

Tôn Tứ Khổng đương nhiên không tin lời của tôi.

Tôi nhìn Tôn Tứ Khổng tức giận, bình thản tìm một bản báo cáo về nhiên liệu, vứt lên trên bàn, tôi bắt đầu nói về nội dung này.

Tôn Tứ Khổng lúc đầu thì tức giận, nhưng sau đó biến thành kinh ngạc, cuối cùng là hưng phấn vô cùng.

Bởi vì những điều tôi nói ra, còn hoàn thiện hơn nhiều so với lý luận của hắn, hơn nữa còn bổ sung cho quan niệm của hắn! Đương nhiên đây chỉ là đại khái, tôi không thể nói rõ tư liệu mà người Anamis đưa cho tôi được!

"Thật tốt quá! Thật tốt quá! Rất cảm tạ ngài! Ngài cùng với tôi nghiên cứu, làm trợ thủ của tôi đi... Không, tôi làm trợ thủ cho ngài! Đây quả thực là quá vĩ đại rồi!"

Tôn Tứ Khổng hưng phấn ghi chép lại nhưng quan điểm mà tôi nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 279 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cuncon2395, Gấu_Trúc_Đại_Nhân, Hạc Cúc, ko thit ko vui, MèoLen, nganphan97, ngocyenphung, nhungkute, thuypham202, vânbibi và 445 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

3 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

5 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

1 ... 50, 51, 52

11 • [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 95, 96, 97

15 • [Hiện đại] Cô nàng giả nai của tổng giám đốc sói - Ni Nam Đê Ngữ

1 ... 67, 68, 69

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/04]

1, 2, 3, 4, 5

18 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

glacialboy_234: vạn sự tùy duyên a...
Umi Vu: lee, ta cũng tưng thích một ng như thế, nhưng rồi cũng sẽ thức tỉnh, chú cũng sẽ thê thôi =)) ko có j là mãi mãi, đến kim cương cứng nhất cũng sẽ bị cắt mà
glacialboy_234: ở đây chứ chả lẽ ở fb, fb thì loạn xạ ngầu cả lên. không biết ai vs ai, ngoài chú vs 1 vài người thôi
Nặc Nô: gla chú: danh sách ở đâu???
glacialboy_234: step: theo kinh nghiệm mà ta vs lão ếch, cùng thêm sắc nữ nữa thì bọn này thức xuyên đêm :))
leepark: umi, sau này, ta vẫn thích thôi, chẳng phải bây giờ mỗi ngày trôi qua ta đều thích cô ấy hay sao, umi, đến một ngày cô cũng vậy, cũng thích một ng như thế
Umi Vu: con ng thay đổi, có thể cô ấy ko thay dổi, thì chú thay đổi, hoặc ng lại, hoặc là thế giưới xung quanh hai ng thay đổi, j mà muốn bắt e nó sơm thế
glacialboy_234: ta k nói a....
glacialboy_234: ếch... kiếm trong danh sách bạn bè ta đi khắc rõ :))
Umi Vu: nói chung là bây h có thể chú thích cố ây, nhưng sau này thì sao???
leepark: umi, là vì ta thích thôi, ha ha, ko phải cả thế giới chỉ có một mình cô ấy thôi hay sao
glacialboy_234: thật là ... quớ đi mờ, hơ hơ, số ta xác định là ế trường kì òi, tình cảm trai gái tựa mưa bay, nhìn xa thì đẹp, tới khi chạm vào thì toàn lanh vs ướt thôi à...
Nặc Nô: gla chú nói 2 chữ cái đầu của họ là đc
Umi Vu: lee sao mà thích dữ vậy, minh minh bỏ bùa chú ah???
leepark: Thiên huynh, huynh nên tiết chế, giờ vợ huynh đang trong thời kì đầu, ko nên vận động mạnh, ha ha
Nặc Nô: Công viên chú: đừng kể, ta ko quan tâm chuyện đó đâu :D
leepark: umi, cũng còn nhiều thứ lắm, nhưng ta muốn cưới cô ấy, ha ha
glacialboy_234: ếch! đã hứa rồi mà, trong tất cả ở đây, đảm bảo ta là người giữ chữ tín nhất.
Umi Vu: thiên thiên hóng xong kể cho umi nhá' ^^
leepark: Thiên huynh, ta nghe nói dạo này vợ huynh hay chạy ra ngoài, ừm, hình như lần tr còn đi xem mấy bộ quần áo trẻ em, hay là...
Nặc Nô: công viên chú tuổi gì thế???
Umi Vu: kể cả muốn gia đình e ấy có muốn hay ko là chuyện khác
Umi Vu: nhưng minh minh có muốn hay ko đã =))
Nặc Nô: Gla chú: ib đi chú, tò mò ghê, ko bt ta bt họ ko nhể :think2:
leepark: umi, cưới thật, nhưng cô ấy chưa đủ tuổi
Nặc Nô: Công viên chú :yes: chỉ ôm ngủ, ta cao thượng mà ;)
Umi Vu: cưới thật á???
glacialboy_234: ta biết, hì hì, không ngờ luôn, tới mức mà ta còn tròn miệng vì sock luôn mà :)
leepark: umi, ta định cưới nguyệt, nhưng chưa đủ tuổi
glacialboy_234: jinn: không được núp lùm, nghề đó là của ta

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.