Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 

Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại

 
Có bài mới 04.03.2017, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 10920
Được thanks: 10912 lần
Điểm: 10.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 41: Phản Công (2)

Trần Trạch Long mấy ngày hôm nay rất tiêu dao, nhưng tin tức bất lợi đã bị hóa giải, liên tiếp mấy ngày cũng không tái xuất hiện nhưng tin tức bất lợi mới, làm cho Trần Trạch Long có chút đắc ý.

"Như thế nào, Trần thư ký, tôi ngày đó có lợi hại không? Chỉ có nói lung tung vài câu đã giải quyết xong đám ký giả kia rồi!"

Trần Trạch Long nằm trên ghế ông chủ ở phòng làm việc, rung đùi đắc ý nói.

"Đúng, thiếu gia, ngài thật là lợi hại, Tập đoàn Trần thị lần này chẳng những hóa giải được nguy cơ, mà lại còn đề cao tên tuổi không ít, có rất nhiều người đều biết chúng ta đang xây cao ốc trên khu đất Cửu Long, rối rít gọi điện thoại tới hỏi thăm!"

Trần thư ký nói.

"Ha ha, mặc dù không biết những chuyện này là do thế lực đối đầu nào bày ra, nhưng hắn nhất định không ngờ tới là hắn đã làm quảng cáo miễn phí cho chúng ta, nếu biết hắn nhất định sẽ bị tức chết!"

Trần Trạch Long vừa nói, tiện tay mở TV ra.

"Đây là đài truyền hình XX, đây là bản tin thời sự buổi trưa, sáng sớm hôm nay, nhân viên làm việc của bổn đài nhận được một bọc bưu kiện nặc danh, trong cái bọc có một đĩa VCD CD-ROM, nội dung CD-ROM làm cho chúng tôi rất kinh ngạc, chính là..."

Kế tiếp, trên TV đã chiếu đi đoạn phim giao dịch giữa Trần Trạch Long và Hoắc Đức!

Trần Trạch Long thấy vậy hai mắt bốc lửa, trên đầu cũng bốc hơi nước, hắn đứng lên đá một cái vào màn hình tivi, làm cho cái tivi LCD màn hình lớn bỗng nhiên biến thành đồ hỏng, nhưng mà cái giày mới mua của Trần Trạch Long cũng hỏng theo.

"Mẹ nó, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng phải là chấm dứt rồi hay sao!"

Trần Trạch Long nổi giận đùng đùng quát.

"Thiếu gia... Ngài trước tiên đừng nóng giận, chuyện lần này sẽ rất khó giải quyết... Chúng ta không còn biện pháp nào che giấu nữa rồi..."

Trần thư ký dùng bộ mặt như đưa đám nói.

Tên tivi đã công chiếu đoạn phim, sự thực trước mắt, thì làm sao có thể chối cãi!

Trần Trạch Long cũng ý thức được chuyện này dường như không còn cách nào cứu vãn cả, hắn giống như bị nổi điên, đập phá một lúc mới ngồi xuống ghế được.

Một âm thanh điện thoại vang lên, Trần Trạch Long chán chường cầm lấy điện thoại.

"A Long, con làm sao vậy? Tại sao loại chuyện như thế này lại bị người khác quay phim được chứ?"

Đầu biên kia điện thoại vang lên một thanh âm uy nghiêm, trong giọng nói có phần tức giận.

"Cha, con... con cũng không biết chuyện gì xảy ra nữa, trước đó con đã dò xét kiểm tra, đảm bảo là không có thiết bị nghe lén, hoặc quay trộm gì cả!"

Trần Trạch Long có chút oan uổng nói.

"Được rồi, đừng nói nữa, chuyện này mặc dù không trách con, nhưng cũng vì con gây lên, trong khoảng thời gian này con nên nghỉ ngơi, bình tĩnh lại một chút, những chuyện khác giao cho cha đi."

Cha của Trần Trạch Long là Trần Thiên Lôi thở dài nói.

Cúp điện thoại, Trần Thiên Lôi hít sâu một hơi, tuổi hắn đã cao, quản lý Tập đoàn Trần thị quả thực là có chút lực bất tòng tâm, mà con trai lớn là Trần Trạch Tiến lại đối với làm ăn một chút hứng thú không có, muốn lập chí làm một họa sĩ, nên chạy ra nước ngoài phiêu lưu, làm cho Trần Thiên Lôi giận dữ vô cùng!

Mà con thứ của mình là Trần Trạch Long mặc dù không thông minh như người con đầu, nhưng lại có hứng thú với việc buôn bán cho gia tộc, chia sẻ cho hắn một chút gánh nặng, nên hắn rất nuông chiều người con trai này.

Lại nói chuyện mảnh đất Cửu Long lần này, vốn là Trần Thiên Lôi định không muốn làm, nhưng mà Trần Trạch Long lại khẳng định là nơi này sẽ kiếm được nhiều tiền, nên Trần Thiên Lôi mới âm thầm vay ngân hàng một khoản tiền, sau khi Trần Thiên Lôi biết tin này, cũng chỉ dặn con mình cẩn thận, chứ không có trách cứ gì cả.

Thật ra thì trong lòng Trần Thiên Lôi vẫn không tán thành cách làm của Trần Trạch Long, dù sao XG đã không còn giống như trước kia, pháp luật đã kiện toàn, không còn thuận lợi cho các việc đi cửa sau như thế này.

Trần Thiên Lôi cũng chẳng phải là con người tuân thủ pháp luật gì cả, những người giàu lên từ XG ở năm xưa, có mấy ai là người thanh bạch? Có mấy người chưa từng làm chuyện trái pháp luật? Chỉ là giờ đây, thời đại không còn như xưa nữa mà thôi.

"Trần thư ký, ông tới đây một chuyến!"

Trần Thiên Lôi cầm lấy điện thoại nội bộ, nói với Trần thư ký.

Qua ba hai phút, Trần thư ký đã tới. Từ phòng làm việc của tổng giám đốc Trần Trạch Long tới phòng chủ tịch Trần Thiên Lôi chỉ cách có một tầng lầu, nên thời gian cũng không mất bao nhiêu.

"Đây là chi phiếu 2 tỷ, lát nữa ông cầm tới cho Trần Trạch Long, bảo hắn đi tới bộ tài chính thanh toán khoản nợ ngân hàng đi!"

Trần Thiên Lôi chỉ vào một tờ chi phiếu có chữ ký của hắn, nói.

"Trần tiên sinh, khoản vay ngân hàng có cần trả gấp như vậy không?"

Trần thư ký kỳ quái, chuyện công ty nợ tiền ngân hàng, chỉ bao giờ ngân hàng tới cửa đòi mới trả, chứ có bao giờ tự động đi trả tiền đâu!

"Không cần phải trả gấp? Tin tức buổi trưa phát đi, thì ngân hàng nhất định tới đòi nợ, mà có khi họ đang đi trên đường rồi đó!"

Trần Thiên Lôi nói:

"Ai! 2 tỷ này đã bị A Long làm cho tiêu tan, vốn lưu động hiện giờ của tập đoàn không còn bao nhiêu nữa cả"

Trần thư ký lắc đầu không nói gì, yên lặng cầm chi phiếu ra ngoài, hắn rất tiếc hận thay cho Trần Thiên Lôi, Trần Trạch Long mặc dù có hứng thú với làm ăn, nhưng lại dùng tính khí của Đại thiếu gia, hết sức tự đại, luôn tự cho mình là đúng.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Trần Thiên Lôi, không đợi Trần thư ký đi trở về phòng làm việc Trần Trạch Long, thì từ xa xa đã có mấy người đi tới, họ chính là người của ngân hàng!

Trần thư ký vội vàng nghênh đón, hắn nghĩ trước tiên phải thông báo cho mấy người này một chút, tránh cho Trần Trạch Long tâm tình không tốt, ảnh hưởng tới công việc.

"Trầm tiên sinh, ngài tới công ty của chúng tôi có chuyện gì vây?"

Trần thư ký nói.

"Trần thư ký, tin tưởng tin tức các ông cũng biết rồi, chuyện xây Cao ốc ở khu đất Cửu Long chắc chắn sẽ không được nữa, ông thấy cũng đã đến lúc đem tiền trả lại cho chúng tôi rồi đúng không, để chúng tôi tiện cho việc khai báo lên trên!"

Trầm tiên sinh nói.

Trần thư ký trong lòng thầm mắng, người này đúng là cơ hội, lúc Tập đoàn Trần thị còn thịnh vượng, thì tìm tới bắt quan hệ.

Lúc này Trần thị gặp nạn, hắn lại còn làm hành động này! Nhưng mà hắn chỉ là một thư ký, không có quyền nói gì cả, chỉ đành cười nói:

"Trầm tiên sinh, tiền chúng tôi đương nhiên sẽ trả, một chút tiền này Tập đoàn Trần thị chúng tôi không quan tâm, nếu quý ngân hàng thiếu tiền như vậy, vậy sau này chúng tôi sẽ vay ở ngân hàng khác vậy!"

Trầm tiên sinh nghe Trần thư ký nói vậy, đầu tiên là sửng sốt, nghĩ thầm, Trần Trạch Long không phải là đã đem 2 tỷ ném vào mảnh đất kia hay sao? Nghe khẩu khí của Trần thư ký, thì hình như Tập đoàn Trần thị vẫn còn tiền thì phải?

Nhưng mà ngay sau đó hắn lại nghĩ, không đúng, đây là cố ý lừa dối hắn! Cho nên hắn nói:

"Các người có thể trả tiền ngay bây giờ cho chúng tôi ư?"

"Đương nhiên, nếu như ngài muốn, chúng tôi sẽ lập tức trả ngay."

Trần thư ký nói xong, đưa tay rút tấm chi phiếu 2 tỷ đưa cho Trầm tiên sinh, sau đó nói:

"Khoản tiền này định làm vốn để mua vật tư xây dựng, nhưng nếu như Trầm tiên sinh định đòi, thì chúng tôi trả vậy."

Trầm tiên sinh nhìn thoáng qua chi phiếu, thật sự không phải đồ giả! Hắn làm việc ở ngân hàng nhiều năm, đương nhiên biết chi phiếu nào thực, đâu là giả!

Nhưng mà trong nội tâm của hắn bắt đầu kinh hãi, hóa ra cái Tập đoàn Trần thị này vẫn còn tiền, chỉ một người thư ký còn đưa được 2 tỷ cho mình, xem ra bọn họ chắc chắn sẽ còn nhiều hơn 2 tỷ.

Trầm tiên sinh ở trong lòng bắt đầu tính toán... Hành động của hắn hôm nay chính là đại diện cho việc, ngân hàng mình và Tập đoàn Trần thị cả đời sẽ không liên hệ với nhau nữa, không được, nếu như tập đoàn Trần thị còn nhiều tiền như vậy, thì chẳng phải mình đem trụ cột của ngân hàng phá hỏng hay sao!

Trầm tiên sinh do dự một chút nói:

"Ha hả, Trần thư ký, ông xem, tôi chỉ nói đùa với ông mà thôi, tại sao tôi có thể đòi lại gấp như vậy được chứ, ngân hàng của chúng tôi còn chưa quan tâm tới 2 tỷ này, mục đích thực của chúng tôi lần này, chỉ là hỏi Trần tổng một chút, có cần vay ngân hàng tôi nữa không, chúng tôi sẽ ưu đãi cho quý vị!"

Nói xong hắn đem chi phiếu đưa trả lại cho Trần thư ký.

"Cám ơn ngài, bây giờ thì không cần, trước kia vay ngài, chỉ là chủ trương của thiếu gia mà thôi, hiện giờ lão gia đã biết và đã làm chủ mọi việc, cho nên trước mắt chúng tôi cũng không cần vay!"

Trần thư ký nói.

Trầm tiên sinh trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên Tập đoàn Trần thị này không thiếu tiền, nếu không thì người tới cửa cho vay, mà hắn lại không thèm vay! Hắn trong lòng thầm tự đắc, coi cách làm của mình là anh minh.

Trần thư ký đứng ở trong hành lang, thở dài thở một hơi, lau mồ hôi trên trán, xoay người đi tới phòng làm việc của chủ tịch.

"Trần thư ký, sao ông lại quay lại rồi?"

Trần Thiên Lôi nhìn thấy Trần thư ký trở lại kỳ quái hỏi.

"Trần tiên sinh, bên ngân hàng đã đáp ứng với chúng ta, 2 tỷ này không cần trả lại gấp!"

Trần thư ký đem chi phiếu đưa lại cho Trần Thiên Lôi.

"Không cần lập tức trả? Vì sao?"

Trần Thiên Lôi có chút không tin ngân hàng kia lại có thể không đòi lại ngay lập tức.

Do vậy, Trần thư ký mới đem toàn bộ chuyện vừa rồi nói lại một lần, Trần Thiên Lôi nghe xong, đôi mắt tỏ ra tán dương, nhìn Trần thư ký nói:

"Ông làm rất tốt, hiện tại chúng ta đang trong thời kỳ phi thường, 2 tỷ này còn phát huy được tác dụng rất tốt!"

Sau khi Trần thư ký đi, Trần Thiên Lôi thầm than, may là có Trần thư ký này, nếu như Trần Trạch Long có một nửa sự thông minh như hắn, thì Tập đoàn Trần thị đâu tới nỗi nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.03.2017, 01:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 10920
Được thanks: 10912 lần
Điểm: 10.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 42: Biến đất hoang thành nơi trù phú

Nhóm dịch: huntercd


"Trần tiên sinh, mảnh đất trống này phải 2 tỷ mới mua được, nay ngài lại muốn bán đi với giá 5000 vạn?!"

Trần thư ký cho là mình nghe lầm, vội vàng hỏi.

"Không sai, đúng năm nghìn vạn! Hiện tại mảnh đất này mà có người mua với giá năm nghìn vạn thì cũng tốt rồi!"

Trần Thiên Lôi nói:

"Nếu có thể xây cao ốc, thì hai tỷ cũng sẽ có người đến giành lấy, nếu không xây được cao ốc, thì năm ngàn vạn cũng là quá nhiều! Hôm nay xảy ra chuyện này, những người trong nghề cũng đều biết mảnh đất trống này không thể làm gì được nữa rồi, để trong tay không bằng mau chóng vứt đi! Mặc dù ngân hàng bên kia không vội đòi nợ, nhưng mà một khi bên chúng ta làm cho mọi người biết rõ lai lịch rồi thì bọn họ nhất định sẽ là người tới gõ cửa trước tiên!"

"Tôi biết rồi Trần tiên sinh, một lát nữa tôi sẽ cùng người đấu giá nói chuyện!"

Trần thư ký gật đầu nói.

"Được rồi, ông đi xuống đi!"

Trần Thiên Lôi mệt mỏi phất phất tay.

Chuyện này đúng là đã cho Trần Trạch Long một bài học, nhưng cái giá phải trả thực sự quá lớn, trong nháy mắt đã bị thua lỗ mất 1 tỷ 950 triệu tỷ! Cái này còn chưa tính tiền hối lộ cho Hoắc Đức!

Trần Thiên Lôi thở dài, nhớ lại năm đó mình nhập cư trái phép đến XG, gia sản cũng có mấy tỷ, không biết lão gia và các huynh đệ của mình còn ở đó hay không, tính đến nay cũng hơn ba mươi năm chưa trở về rồi.

Hôm nay hắn còn một người con trai không chịu tranh giành, nhưng hắn không có biện pháp gì. Hiện tại hắn vẫn còn chưa biết những chuyện do người con trai bảo bối còn lại của hắn làm, không biết khi đã biết, thì hắn sẽ có cảm tưởng gì!

"Lão Đại, Trần thị chuẩn bị đem mảnh đất Cửu Long bán đi, vào thứ bảy tuần này!"

Quách Khánh nói với tôi.

"Hả? Phải không, bao nhiêu tiền?"

Tôi hỏi.

"Giá quy định là năm nghìn vạn, nhưng tớ đoán với giá này thì cũng rất khó bán!"

Quách Khánh nói cụ thể.

"Được rồi, đến lúc đó chúng ta mua được là được!"

Tôi thản nhiên nói.

"Cái gì? Lão Đại, mảnh đất này mặc dù tiện nghi nhưng không có một tác dụng gì cả, hiện tại chúng ta ở XG mặc dù có thế lực nhưng cũng không biết chính quyền ở đây sẽ làm như thế nào!"
Quách Khánh suy nghĩ, nói:
"Mảnh đất này nếu mua được cũng không biết dùng vào mục đích gì!"

"Yên tâm đi, mảnh đất này sẽ có giá trị, việc nên làm gì thì cứ làm đi!"
Tôi cười nói.

Cứ như vậy, tại buổi đấu giá vào thứ bẩy, chẳng có tình huống gì ngoài dự kiến, chúng tôi dùng 5000 vạn mua được mảnh đất này. Tại đây, có rất nhiều thương nhân kinh doanh bất động sản nói xấu sau lưng tôi rằng "Lão nhà quê coi tiền như rác", không hiểu chính sách của XG, lại còn mua loại đất vô dụng này.

Trần Trạch Long nghe nói tôi mua đất, hắn liền cao hứng vô cùng, ít ra cũng có thể làm cho tôi mất đi ít máu!

Nhưng sự tình thường lại nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người!

Không bao lâu sau khi tôi mua mảnh đất này, thì tổng bộ của Tập đoàn Ánh Rạng Đông phái ra một người tới hiệp đàm với chính quyền XG!

Vì chuyện này bất luận như thế nào thì đối với XG thì cũng là trăm lợi mà không có cái hại nào, cho nên lãnh đạo cũng như chính quyền XG đều vô cùng chú ý tới chuyện này, chỉ đạo các bộ, ngành, do vậy sự việc tiến triển rất tốt.

Tất cả mọi việc đều được tiến hành rất thuận lợi, có thể nhìn ra được, lần này Tập đoàn Ánh Rạng Đông cũng mong muốn thúc đẩy việc này, điều kiện của chính quyền XG cũng rất ưu đãi, dù sao người ta cũng làm phồn vinh cho nền kinh tế của mình, đồng thời có thể giải quyết việc làm cho rất nhiều người.

Nhưng đứng trên phương diện của tập đoàn, thì cả Tập đoàn Ánh Rạng Đông chỉ có tôi nhìn trúng mảnh đất này.

Mà bên chính quyền XG rất khó thể hiện thái độ, mảnh đất này đã thông qua đấu giá bán cho người khác, chính quyền có thể rất ưu đãi trong việc bán những thứ khác, riêng đối với đất thì không thể bán đi.

Đại diện Tập đoàn Ánh Rạng Đông lại tỏ vẻ, mảnh đất này ở vị trí khu buôn bán, nếu như thành lập chi nhánh công ty tại đây, thì sẽ là nơi phát lộc!

Chính quyền XG cũng không có cách nào khác, dù sao hiện còn đang ở chế độ tư bản chủ nghĩa, đất bán đi thì đương nhiên không còn thuộc chính quyền nữa rồi, cho nên bọn họ cũng thật khó khăn, chỉ là bất đắc dĩ, nếu như Tập đoàn Ánh Rạng Đông thật sự muốn thành lập chi nhánh công ty ở chỗ này, thì chỉ có thể tự mình trao đổi, chứ chính quyền không giúp được gì trong chuyện này.

Đại diện của Tập đoàn Ánh Rạng Đông thể hiện là đã hiểu, và sẽ tìm chủ nhân của mảnh đất này để thương lượng.

Mà chủ nhân của mảnh đất này lại chính là tôi, chủ nhân chính thức của Tập đoàn Ánh Rạng Đông cũng chính là tôi, cho nên căn bản là không cần thương lượng gì cả.

Nhưng mà bề ngoài thì vẫn phải làm, nên giới bên ngoài nhìn vào tưởng là đàm phán vô cùng khẩn trương, nhưng trong phòng họp lại là một uống trà nói chuyện!

Cũng không biết chúng tôi rốt cuộc thương lượng cái gì. Chỉ là cuối cùng tôi lấy một mức giá cao ngất trời là 5 tỷ để bán cho Tập đoàn Ánh Rạng Đông! Đây là do tôi cố ý làm vậy, vì để làm cho tên Trần Trạch Long tức chết.

Mà những vấn đề khác của mảnh đất này về căn bản cũng không có vấn đề gì, chính quyền đã danh chính ngôn thuận ra công văn phê chuẩn cho Tập đoàn Ánh Rạng Đông xây dựng không hạn chế trên mảnh đất này!

... ... ... ...

Ở trong phòng làm việc của Chủ tịch Tập đoàn Trần Thị.

Trần Trạch Long giận đến mức nghiến răng nghiến lợi nói với Trần Thiên Lôi:

"Cha… cha! Tại sao chúng phải bán mảnh đất này đi, bây giờ làm lợi cho tên tiểu tử kia rồi, nhặt không được năm tỷ!"

Trần Thiên Lôi ngó bản tin trên TV, như có điều suy nghĩ. Qua một lúc lâu mới nói:

"A Long, con cho rằng chuyện này thực sự đơn giản như con nghĩ sao? Con nghĩ rằng nếu chúng ta không đem bán mảnh đất này cho cái tên Lưu Lỗi kia thì Tập đoàn Ánh Rạng Đông sẽ đến mua từ chúng ta mảnh đất kia sao?"

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Trần Trạch Long sửng sốt nói.

Trần Thiên Lôi lắc đầu, nói:

"Nếu như chúng ta không bán, thì mảnh đất này một phân tiền cũng không đáng!"

"Tại sao?"

Trần Trạch Long kỳ quái hỏi.

"Hừ, đây là thủ đoạn của tên Lưu Lỗi này, nếu như cha đoán không sai, hắn và đoàn đại biểu của Tập đoàn Ánh Rạng Đông chỉ là một người! Cho dù không phải là một người, thì bọn họ chắc chắn cũng đã có một thỏa thuận nào đó! Nếu không chuyện này làm sao có thể trùng hợp như thế, đất vừa bán cho hắn, Tập đoàn Ánh Rạng Đông liền mua luôn mảnh đất này?"

Trần Thiên Lôi hừ lạnh nói:

"A Long, lần này người ta rõ ràng đã hướng về phía chúng ta, cha hoài nghi rằng người chủ sự phía sau màn kịch này chính là Lưu Lỗi! Mà con đã coi thường hắn, nên bị hắn cho sập bẫy, bỏ số tiền lớn hai tỷ để mua một mảnh đất hoang!"

"Cái gì! Điều này sao có thể!"

Trần Trạch Long cả kinh nói.

"A Long, con thẳng thắn nói cho cha biết, con có đắc tội với người này không!"

Vẻ mặt Trần Thiên Lôi trở nên nghiêm túc, nói.

"Con..."

Trần Trạch Long do dự một chút rồi nói ra sự thật, bao gồm chuyện người mà hắn đâm vào khi ở thành phố Bắc Kinh, người đem đưa hắn ra tòa án chính là tên Lưu Lỗi này!

Trần Thiên Lôi thở dài nói:

"Cha vốn nghĩ rằng con chỉ trêu chọc phải một tên địa đầu xà, không nghĩ đến tên Lưu Lỗi này lại có lai lịch như vậy, xem ra bối cảnh của hắn không đơn giản, ngay cả Tập đoàn Ánh Rạng Đông cũng có quan hệ với hắn!"

"Cha…cha, bây giờ chúng ta phải làm gì?"

Trần Trạch Long vừa nghe Trần Thiên Lôi nói như vậy, trong lòng có chút bất an, đứng dậy nói.

"Làm sao bây giờ, hừ, tại XG… Sẽ không làm gì nữa cả, chỉ cần hắn có hành động gì, Trần thị chúng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn! Nghe nói công ty của hắn chẳng qua là công ty nhỏ vừa mới thành lập mà thôi, cho dù có chút quan hệ với Tập đoàn Ánh Rạng Đông, thì cũng không có gì!"

Ngay cả Trần Thiên Lôi cũng biết, lần này do khinh địch lên mới phải chịu quả đắng như vậy.

Liên tiếp những tin tức xấu làm cho giá trị cổ phiếu của Trần thị trên thị trường chứng khoán giảm xuống không chừng. Đầu tiên là hối lộ cán bộ cao cấp của chính quyền, kế tiếp là sai lầm trong việc bán đất Cửu Long làm cho tập đoàn bị tổn thất năm tỷ! Nhà đầu tư đều mất lòng tin đối với Trần thị, trong lúc nhất thời, đống loạt bán ra.

"Lão Đại, cậu muốn thu mua Trần thị hay sao?"
Quách Khánh nhìn thấy tôi mấy ngày đều dán mắt vào máy tính xem thị trường cổ phiếu, kỳ quái hỏi.

"Ha ha, tớ muốn cái tập đoàn rác rưởi này làm gì, chẳng qua chỉ muốn chơi họ một lần mà thôi."
Tôi đứng dậy chậm rãi nói:

"Đúng rồi, chuyện tớ nhờ cậu đã làm xong chưa?"

"Đã làm xong rồi, tớ đã cho bọn tiểu đệ toàn bộ mở tài khoản trong thị trường chứng khoán, hiện tại tất cả bọn bọ đều đang đợi chỉ thị của lão Đại đấy!"

Quách Khánh nói.

"Trời ạ, cậu cho mấy người đi là được rồi, không cần nhiều như vậy!"

Tôi bảo Quách Khánh cho mấy người đi mở tài khoản, phòng ngừa trên thị trường xuất hiện biến động, bị ảnh hưởng theo. Nhưng cũng không cần thiết mở nhiều như vậy!

"Không sao! Dù sao thì mở tài khoản cũng không mất tiền!"

Quách Khánh im lặng hồi lâu nói.

"Ha ha! Cậu đang châm trích tớ à!"

Tôi nghe xong cười to nói. Đây đúng là Logic quá đi mất!

Quách Khánh cũng cười theo. Làm cho tôi không khỏi nhớ về thời học sinh cấp 3, chúng tôi cũng thường xuyên như vậy, không buồn không lo, chỉ cười, nghĩ tới kiếp trước của chúng tôi... Với hôm nay đã hoàn toàn khác biệt.

"Đúng rồi, Diệp Tiêu Tiêu thế nào?"

Quách Khánh hỏi.

"Lâu rồi không có liên lạc..."

Bộ mặt tôi cứng đờ, có chút mất tự nhiên, nói.

Ngày đó, tôi rời trường học đi đến thành phố Tô Châu, Quách Khánh đã nhận ra sự kỳ lạ của tôi, lúc ấy hắn thấy tôi đánh vỡ tan cửa sổ bằng thủy tinh tại trường học, để lấy ảnh của Diệp Tiêu Tiêu.

Bỗng nhiên hôm nay nói đến, tôi có chút không thoải mái. Bởi vì Quách Khánh rất ít cùng tôi đàm luận về chuyện tình cảm.

Quách Khánh không nghĩ tôi sẽ như vậy, ở trong mắt của hắn, không có chuyện gì có thể làm khó tôi, tưởng rằng có thể dễ dàng đổi chủ đề, không ngờ tự nhiên lại nói một chủ đề khó nói như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.03.2017, 01:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 10920
Được thanks: 10912 lần
Điểm: 10.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trùng sinh truy mỹ ký - Ngư Nhân Nhị Đại - Điểm: 10
Chương 43: Kế sách.

Nhóm dịch: huntercd

"Được rồi, đừng nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện của cậu một chút, cậu có bạn gái chưa?"

Tôi hỏi.

"Vẫn chưa có, ở trường học còn không tìm được người nào, bây giờ đấu đá như vậy thì chọn làm sao được, lão Đại cũng biết đấy, hiện tại ở vào vị trí của tớ, muốn nữ nhân thì chỉ cần vẫy tay một cái là tới một đống, nhưng mà... Tớ nói ra cậu đừng chê cười, tớ cũng muốn tìm một người có tình cảm thực sự như lão đại"

Quách Khánh nói.

Tôi gật đầu, Quách Khánh nói rất đúng, người một khi có tiền, có địa vị, thì tình yêu sẽ trở nên không còn thuần khiết nữa, trong đó sẽ pha trộn thêm nhiều lợi ích, đó cũng là lý do vì sao tôi không thích bộc lộ thế lực của mình

Tôi thấy đề tài này không nên nói nữa, vội vàng nói sang chuyện khác:

"Gần đây hoạt động của bang phái còn thuận lợi chứ?"

"Rất tốt, vẫn làm theo lời lão Đại nói, không gây phiền nhiễu cho dân, không làm nguy hại quần chúng, không đối nghịch lại với lợi ích của quốc gia..."

Quách Khánh nói.

"Được rồi, được rồi, cậu là thanh niên thời đại mới, tại sao nói chuyện này lại không được tự nhiên?"

Tôi khoát tay nói.

"Đúng vậy.”

Quách Khánh giữ nguyên bộ dạng nói.

Trong lúc hai chúng tôi đang nói chuyện, thì trong một khu nhà cao cấp tại XG, có mấy người đang bàn mưu tính kế gì đó rất sôi nổi. Mặc dù mấy người này tướng mạo xấu xí, nhưng thân phận lại không tầm thường, đều thuộc đẳng cấp số một tại XG.

"Hình lão, ngài lớn tuổi nhất, cũng nên nói một câu đi!"

Một người đàn ông cao lớn đứng dậy, vẻ mặt có chút không vui, nói.

"Ừ, Lý lão đại, trước hết ông đừng nóng giận, chuyện này dù sao chúng ta vẫn có thể thương lượng giải quyết được mà! Nếu lão đầu tôi là Chủ tịch Hắc Minh, tôi cũng không thể giương mắt nhìn Hắc đạo tại XG bị người ta chèn ép như vậy!" Cái này đúng là điển hình cho thơ ca của Lão Hồ Ly, không nói ra cụ thể phương pháp, chỉ dùng từ ngữ mập mờ.

"Chính là vậy đó Hình lão, tiểu đệ của chúng tôi chỉ bán Bạch phiến để giải trí, bị tiểu đệ của Tam Thạch Bang bắt được, người của tôi bị đánh cho gần chết, lại còn nói lời cảnh cáo tôi, nếu chúng ta mà còn bán ma túy trên địa bàn của họ, thì họ sẽ tiêu diệt Phủ Đầu bang chúng tôi"

Lão Đại Phủ Đầu bang Lê Chung nói.

"Tiểu Lê à, chuyện này nhắc tới thì các người sai trước đấy, chúng ta đi ra giang hồ, hận nhất người khác giẫm qua ranh giới của mình, ông cũng không muốn Tam Thạch Bang chiếm mất địa bàn chứ?"

Lão Hình nhìn một cái nói.

"Chuyện này..."

Lê Chung cũng biết mình đuối lý trong chuyện này, cũng không nói gì nữa.

" Hình lão, không riêng gì Phủ Đầu bang, ngay cả bang Hồng Nhật Bang của chúng tôi cũng bị Tam Thạch Bang khi dễ, thủ hạ của tôi đi giật túi xách của người đi đường, kết quả là bị bọn tiểu đệ của Tam Thạch bang nhìn thấy, lấy hẳn xe tải đuổi theo tiểu đệ của tôi, tiểu đệ của tôi chạy ra khỏi địa bàn của Tam Thạch bang, kết quả là bọn họ đuổi sát không thôi, hiện tại mấy thủ hạ kia của tôi còn nằm trong bệnh viện, tay chân đều bị gãy!"

Lão Trương của Hồng Nhật bang cũng tức giận nói.

"Đúng vậy, cái Tam Thạch Bang kia đâu phải là xã hội đen, mà còn hơn cả Cảnh sát, chuyên môn đối nghịch với chúng ta!" Người vừa lên tiếng chính là Lý lão đại, nói:

"Lúc trước, chúng tôi lừa gạt mấy con bé đến hộp đêm làm, kết quả là bị người của Tam Thạch bang phát hiện, mẹ kiếp, chúng phái người tới đập Tam Thạch Bang của chúng ta, sau đó là đem người đi! Sau này chúng tôi nghe ngóng, Tam Thạch Bang không những tiễn họ về nhà, mà còn cho gia đình họ mỗi nhà 1 vạn đồng!”

"Được rồi."

Hình lão khoát tay áo nói:

"Cũng vừa lúc đại hội Hắc đạo cũng sắp tới, mọi người có chuyện gì thì nói trên đại hội đi!"

Cứ như vậy, một thiếp mời được đưa đến, đặt trên bàn làm việc của Quách Khánh.

"Lão Đại, người của Hắc Minh vừa mang thiệp mời tới, nói rằng cuối tuần sẽ tiến hành đại hội hắc đạo, mời chúng ta tham gia, cậu nói có nên đi hay không?"

Quách Khánh cầm lấy thiệp mời hỏi tôi.

"Hắc Minh này làm gì?"

Tôi nhìn thoáng qua thiệp mời hỏi.

"À, là thế này! Hắc Minh là một liên minh của các tiểu bang phái ở XG, với mục đích là đề phòng một bang phái lớn là Thanh bang, không có quan hệ gì với Tam Thạch bang của chúng ta!"

Quách Khánh nói.

"A, Thanh bang kia có đi không?"

Tôi hỏi.

"Chắc là đi, dù sao chuyện này cũng là thể diện của Thanh bang bọn họ!"

Quách Khánh nói:

"Lão Đại, ý của cậu thế nào?"

"Đi, tại sao lại không đi! Tớ đang lo không có việc gì làm đây, hai chúng ta cùng đi!"

Tôi hưng phấn nói, thật lâu không gặp phải những chuyện thú vị như vậy rồi!

Nếu tôi quyết định đi đến đó, nghĩa là cũng muốn bắt đầu xuất đầu lộ diện rồi.

"Lão Đại, kiểu gặp mặt như thế này rất nguy hiểm, cậu..."

Quách Khánh có chút do dự nói.

"Ha ha, sợ cái gì, có cái gì mà hai chúng ta chưa từng trải qua, đến nhà của Lưu Chấn Hải cũng có thể chạy ra ngoài được, thì còn sợ loại nhân vật nhỏ này sao!"

Tôi cười nói.

Quách Khánh cũng nghĩ vậy, lão đại là người thế nào chứ, thế giới này người có thể đánh thắng lão đại đúng là không tồn tại!

Mấy ngày sau, tôi bố trí mấy người bắt đầu mua cổ phiếu của Tập đoàn Trần thị đang mất giá, bởi vì tin tức xấu về Trần thị không ngừng lan ra thời gian gần đây, nên trên thị trường chứng khoán bị tổn thất tương đối lớn, tôi mua một số lượng lớn cổ phiếu để đẩy giá cổ phiếu lên cao. Tính tổng lại, tôi đã mua tới 80% lượng cổ phiếu lưu thông trên thị trường của Tập đoàn Trần thị.

Còn lại 20% đều là cổ phiếu của người dân còn ôm lấy ảo tưởng đối với tập đoàn Trần thị, những người này chỉ đợi đến lúc có lợi ích cao thì bọn họ mới đem bán ra.

Tôi nắm giữ trong tay 80 phần trăm cổ phiếu lưu thống trên thị trường rồi, cũng đạt được mục đích khống chế, cho nên tôi lập tức cho thủ hạ lập tức bán ra một số lượng lớn, kéo giá cổ phiếu hạ xuống.

Bởi vì thị trường chứng khoán XG lên cao hay xuống thấp đều có giới hạn, nên giá cổ phiếu của tập đoàn Trần thị trong nháy mắt bị kéo sụt xuống tới mức giới hạn.

Sau đó sau đó tôi lại cho nó tăng từ từ, nhưng mà tất nhiên tôi sẽ không cho nó lên tới mức giới hạn, để cho những người dân kia tin rằng, bán đi là một biện pháp có lợi nhất!

Nếu như tôi đơn thuần muốn kiếm tiền, tôi hoàn toàn có thể bán ra tất cả số cổ phiếu có trong tay, nhưng tôi không làm như vậy, bởi vì tôi còn có một kế hoạch sau đó...

Quả nhiên, sau một ngày một đêm, những người dân kia lần lượt bán ra cổ phiếu, thì sau đó, tôi lập tức tung tiền mua cổ phiếu, làm tăng sức hút của cổ phiếu Tập đoàn Trần thị!

Giá cổ phiếu của Trần thị một lần nữa được đẩy lên cao, trong vòng một ngày lại có thể đột phá đạt đến mức cao nhất trong lịch sử...

Một canh giờ trước, trong phòng làm việc của Chủ tịch tập đoàn Trần thị.

"Trần tiên sinh, giá cổ phiếu Trần thị mấy ngày qua biến động rất không bình thường!"

Trần thư ký hồi báo, nói.

"Ừ, tôi cũng chú ý tới, giống như là có người thừa dịp lúc Trần thị sụt giá thì bắt đầu mua vào với số lượng lớn. Cũng không biết rốt cuộc người này muốn gì, là muốn làm chủ Trần thị hay là muốn mượn cơ hội này để kiếm một khoản tiền, nếu như ở tình huống thứ hai thì được, nhưng ở tình huống thứ nhất thì không dễ!"

Trần Thiên Lôi cau mày, ngó lên màn hình máy tính, nói.

"Trần tiên sinh, tôi chỉ sợ là tình huống thứ nhất... Lời này nói ra tuy không dễ nghe, nhưng người này đã mua vào 60 -70% cổ phiếu rồi, nếu chỉ là muốn kéo cao giá cổ phiếu để kiếm tiền thì như vậy mục đích của hắn đã đạt được rồi, hiện tại hắn có thể nói là nắm trong tay số lượng rất lớn, tại sao còn không ngừng mua cổ phiếu?"

Trần thư ký phân tích nói.

"Đây cũng là điều tôi lo lắng nhất, nhưng cũng may là trước mắt chúng ta có 51 phần trăm cổ phần Trần thị, cho dù hắn mua tất cả cổ phiếu trên thị trường thì cũng không làm được vị trí Chủ tịch tập đoàn!"

Trần Thiên Lôi gật đầu nói.

... ...... ...

Trong một hộp đêm xa hoa, Trần Trạch Long đang buồn bực uống rượu, nhận thấy mình đã sai lầm, làm cho cha mình nghi ngờ năng lực của mình, tạm thời thu hồi quyền lực trong tay, bảo mình về nhà suy nghĩ cho tỉnh lại.

Trần Trạch Long càng nghĩ càng uất ức, nếu không phải cha mình cố ý đem mảnh đất kia bán đi, người kiếm được vài tỷ không chừng chính là mình! Hắn đến giờ vẫn là chưa tin lời giải thích của cha, không tin tên Lưu Lỗi kia có khả năng lớn như vậy, có cả quan hệ với Tập Đoàn Ánh Rạng Đông.

Hắn từ đầu đến cuối cho rằng, sở dĩ Tập đoàn Ánh Rạng Đông bỏ ra 5 tỷ mua mảnh đất kia là vì mảnh đất đó có vị trí rất đẹp! Điều này cũng làm cho Trần Trạch Long càng thêm kiên định rằng bản thân mình là đúng, chẳng qua là do phụ thân phán đoán sai lầm!

"Ai chà Đây không phải là Trần thiếu gia sao? Sao vậy, phát tài nên mới tới nơi này ăn mừng ư?"

Một giọng nói vang lên phía sau Trần Trạch Long.

"Anh... Anh là ai?"

Trần Trạch Long say khướt ngước mắt lên nhìn người kia, hỏi.

"Ai chà, tôi là Cương Tử! Chúng ta đã từng cùng đi tìm gái, ngài quên à, lần đó ngài chơi một lúc ba con bé, thật là dũng mãnh!"

Cương Tử nói.

"À? Thật không?"

Trần Trạch Long thường xuyên ra vào hộp đêm, cùng chơi đùa với rất nhiều bạn bè, mặc dù không có ấn tượng gì đối với người trước mặt, nhưng nghe hắn khen ngợi mình, cũng vui vẻ nói:

"Ha ha, vậy đã coi là gì, lần dũng mãnh nhất của tôi là một đêm bẩy nàng đấy!"

"Đúng vậy, chúng tôi cũng biết Trần thiếu gia là mãnh nhân mà!" Cương Tử vỗ vỗ vào bả vai Trần Trạch Long, nói:

"Đúng rồi, Trần thiếu gia, hỏi ngài chuyện này, nghe nói cổ phiếu Trần thị của các ngài gần đây biến động rất lớn, sau lưng có Trang gia đang kéo giá cổ phiếu lên cao, ngài biết chuyện này chứ?"

"Kéo giá cổ phiếu lên cao? Cái gì, thiệt hay giả?"

Gần đây Trần Trạch Long cũng không đến công ty, suốt ngày ăn chơi đàn đúm, cũng không chú ý, vừa nghe Cương Tử nói lập tức tỉnh rượu một nửa rồi.

"Không sai, hiện tại giá cổ phiếu Trần thị đã tăng trở lại vị trí ban đầu rồi, nghe nói còn tăng lên nữa cơ đấy!"

Cương Tử nói.

"Thật sao? Có chuyện này ư?"

Trần Trạch Long đột nhiên cảm thấy đó là một cơ hội, không chừng có thể làm cho hắn lật mình thoát khốn, đồng thời có thể kiếm được một số tiền lớn!

"Sao vậy, Trần thiếu gia, ngài không biết sao?"

Cương Tử nghi ngờ hỏi.

"Đâu có, giá cổ phiếu lên xuống là chuyện bình thường, làm gì có Trang gia nào cơ chứ!"

Trần Trạch Long vội vàng phủ nhận nói, giờ phút này hắn nghĩ duy nhất một chuyện là phải vội vàng về nhà, sau đó chớp lấy cơ hội lần này!

Sau khi Trần Trạch Long đi, Cương Tử âm thầm mỉm cười! Đương nhiên, Cương Tử chỉ là nhũ danh, còn tên thật của hắn chính là Mã Cường, thủ hạ của Đinh Bảo Tam.

Hắn còn được gọi là Tiểu Mã ca, đã từng một lần phát sinh xung đột với tôi, nhưng người này bằng đầu óc linh hoạt, đã được Quách Khánh nhanh chóng ủy thác trọng trách, phái đến XG để quản lý mấy hộp đêm.

Mà Trần Trạch Long đến hộp đêm này, lại chính là sản nghiệp của Tam Thạch bang.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: NgaNgaHn, 非你不嫁 và 102 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> trạch mỗ
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 285 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Windwanderer: đến giờ vẫn chưa biết đổi màu nick nó như thế nào
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 376 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 270 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Melodysoyani: Pey thúi :<
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
007: Pey già :snog:
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.